Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM] Ban đầu chính anh đòi chia tay

[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
18. Bị heo ủi


Sáng hôm sau, tôi vác đôi mắt thâm quầng sưng húp đến văn phòng.

Lâm Nhã giật nảy mình, "Sao thế?

Cuối tuần chơi bời quá hả?"

Tôi chột dạ uống nước, "Thức đêm chơi game thôi, ha ha ha......"

Tôi cũng đâu thể nói với cô ấy mình mơ thấy Triệu Viễn Phong hai đêm liền, đêm đầu tiên thì tức giận ngủ không được, đêm thứ hai thì sợ quá không dám ngủ.

Tôi nghĩ chắc đầu óc mình có vấn đề rồi, nếu không sao lại mơ thấy mình bị Triệu Viễn Phong đè xuống giường cơ chứ......

Sau khi bừng tỉnh tôi nốc ba ly nước đá lớn cũng chưa hoàn hồn, tim đập loạn xạ, mặt nóng như muốn bốc khói.

Tôi phải ôm máy chơi game đến nửa đêm mới trở lại bình thường.

Nhưng bụng lại bắt đầu đau, chắc vì uống nước đá nhiều quá nên đau quặn khó chịu, mãi đến sáng mới hết.

Sau đó tôi biến thành bộ dạng như bây giờ.

Tôi nửa chết nửa sống cầm ly đi pha cà phê, ra cửa lại đâm sầm vào Triệu Viễn Phong đang đi vào.

Trán tôi va phải cằm anh, môi anh ịn lên trán tôi, ẩm ướt mềm mại.

Hình ảnh trong giấc mơ đêm qua đột nhiên xông vào đầu tôi --- Lưng eo rắn chắc, lồng ngực trần trụi, môi lưỡi xâm nhập bá đạo, hơi thở nóng bỏng, còn có giọng nói khàn khàn xen lẫn tiếng thở dốc nặng nề, "A Bạch......"

"A Bạch?

A Bạch......"

"Hả?"

Tôi lấy lại tinh thần, suýt nữa đã tự hù chết mình, "Triệu......

Triệu tổng, buổi sáng...... buổi sáng tốt lành!"

"Chào buổi sáng."

Triệu Viễn Phong gật đầu, thấy mặt tôi lại nhíu mày, "Bệnh à?

Sao sắc mặt khó coi thế?"

"Không có......

Không có gì......"

Tôi khẩn trương nắm chặt cái ly, "Thức đêm thôi......"

"Không khỏe thì về trước nghỉ ngơi đi."

"Không cần đâu, tôi không sao thật mà."

Tôi vội vàng chạy đi, không dám nhìn Triệu Viễn Phong nữa.

Cả buổi sáng tôi đều mê man, bữa trưa tôi chỉ ăn mấy miếng rồi thôi, dạ dày đau quằn quại khiến đầu óc tôi không còn tỉnh táo nữa.

Lâm Nhã tỏ ra thông cảm với tôi, "Hay là chiều nay cậu xin nghỉ đi?

Nhìn cậu cứ như đêm qua bị heo ủi vậy."

Tôi bần thần trả lời: "Thì bị heo ủi mà."

Mặc dù chỉ là trong mơ, heo còn rất đẹp trai.

Sau đó Lâm Nhã kinh ngạc làm rơi cả đũa.

Lúc này tôi mới kịp phản ứng mình nói gì, vừa định phủ nhận thì nghe "bộp" một tiếng làm tôi giật mình quay lại, trông thấy Triệu Viễn Phong đứng ở cửa, điện thoại rơi dưới đất.

Lúc nãy anh ra ngoài nghe điện thoại, cũng không biết quay lại lúc nào.

Chúng tôi ngẩn ngơ nhìn nhau mấy giây, sau đó anh nhặt điện thoại lên rồi quay người đi.

"Tiểu......

Tiểu Bạch, cậu......"

Lâm Nhã muốn nói lại thôi.

Tôi hấp tấp giải thích, "Không phải, tôi đùa thôi mà!"

Lâm Nhã thở phào một hơi, còn nói hình như Triệu Viễn Phong nghe thấy rồi, bảo tôi tìm cơ hội giải thích với anh.

Tôi: "......"

Giải thích gì đây?

Tôi mơ thấy anh ủi tôi hả?

......

Chắc anh sẽ tống cổ tôi ngay và luôn quá.

Buổi chiều tôi vẫn nhịn không được xin nghỉ.

Giữa trưa Triệu Viễn Phong nhặt điện thoại đi luôn không về, tôi nhắn tin cho anh xin nghỉ, hồi lâu sau anh mới trả lời tôi một chữ "Được".

Tôi về nhà nhào lên giường trùm chăn kín mít, nhịn không được than thở ba ly nước đá tối qua thật lợi hại.

Chẳng biết ngủ bao lâu, tôi nghe tiếng điện thoại reo nên mơ màng nghe máy.

"Cậu sao rồi?"

Là Triệu Viễn Phong.

"Không sao......"

Tôi vừa mở miệng thì phát hiện giọng mũi hơi nặng, chắc bị cảm rồi.

Triệu Viễn Phong im lặng một hồi lại nhẹ giọng hỏi, "Trong nhà có ai chăm cậu không?"

Đầu tôi hệt như đống bột nhão, "Không có......"

"Vậy cậu mở cửa đi, tôi đang ở ngoài cửa đây."

"Hả?"

Tôi lảo đảo đứng dậy mở cửa, trông thấy Triệu Viễn Phong xách một túi thuốc đứng đó.

"Triệu......

Triệu tổng......"

Có phải tôi vẫn chưa tỉnh ngủ không?

Anh đi tới sờ trán tôi, "Cậu sốt rồi!"

"Không sao......

Chỉ hơi đau đầu thôi......"

Anh bảo tôi về giường nằm rồi đi rót nước cho tôi uống thuốc.

Uống thuốc xong, tôi trùm chăn ngây ngốc nhìn anh.

Anh ngồi bên giường nghiêm mặt nhìn tôi mấy lần, cuối cùng không nhịn được nữa nên ngữ khí có chút hung dữ, "Con heo kia là ai?!

Sao anh ta không đến chăm sóc cậu?!"
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
19. Ai mà không phải bảo bối?


Tôi sửng sốt hồi lâu mới hiểu anh đang nói gì, lập tức máu dồn hết lên mặt, nóng đến nỗi tôi nói năng lộn xộn, "Không phải......"

Mặt Triệu Viễn Phong sa sầm, ngồi không yên mà đứng lên đi tới đi lui, còn hung tợn đập tường mắng: "Khốn kiếp!"

Tôi: "......"

Anh nghĩ tôi gặp phải tra nam sao?

Triệu Viễn Phong hít thở sâu mấy lần rồi lại đi tới bên giường, do dự nói: "Nếu anh ta......

đối với cậu không tốt......

Cậu......

Tôi......"

"Không phải đâu......"

Tôi vội nói, "Lúc trưa tôi nói đùa thôi...... tôi không có...... tôi chỉ là...... tối qua cảm lạnh, không phải......"

Khúc sau tôi chẳng có mặt mũi nào mà nói nữa, đầu sắp chui tọt vào chăn.

"Thật......

Thật không?!"

Triệu Viễn Phong ngập ngừng hỏi, hình như trong giọng nói còn có chút...... mừng rỡ?

Tôi gật đầu.

Triệu Viễn Phong lại đứng lên đi tới đi lui, cuối cùng kéo chăn lên cho tôi rồi nói: "Cậu ngủ một lát đi, tôi nấu cháo cho cậu."

Tôi nhìn theo bóng lưng anh đi ra cửa phòng, ôm chăn nghĩ anh đối với ai cũng tốt vậy sao?

Khi tôi tỉnh lại thì trời đã nhập nhoạng tối.

Cả căn nhà im lìm, đèn cũng chưa bật.

Triệu Viễn Phong về rồi sao?

Tôi vén chăn xuống giường đi ra phòng khách, vừa định bật đèn thì chợt thấy có người nằm trên ghế salon.

Tôi đến gần nhìn, nửa gương mặt Triệu Viễn Phong vùi vào gối ngủ trên ghế salon.

Tóc anh lòa xòa, áo vest để một bên, áo sơmi hơi nhăn, không còn dáng vẻ chỉn chu thường thấy ở công ty nữa.

Tôi nhìn anh, trong lòng như có sóng biển cuồn cuộn dâng trào, nhịn không được muốn tới gần anh nhưng lại nhớ tới "bảo bối" trong bản ghi nhớ của anh, hệt như bị tạt một gáo nước lạnh buốt.

Trong đầu tôi có hai kẻ đang cãi nhau ầm ĩ, một kẻ nói, anh có người trong lòng rồi, mi tỉnh táo lại đi?!

Một kẻ khác nói, người anh thích lại không thích anh, còn đánh anh nữa!

Nhưng anh vẫn cứ thích, vẫn là "bảo bối", còn mi là cái thá gì?

Chỉ cần họ chưa hẹn hò thì ai cũng có cơ hội hết!

......

Tiếng cãi cọ ồn ào làm tôi nhức cả óc, tôi lắc đầu định đi chỗ khác thì Triệu Viễn Phong chớp mắt rồi mở mắt ra.

"Cậu tỉnh rồi à," anh xoa bả vai ngồi dậy hỏi tôi, "Còn khó chịu không?"

Tôi lắc đầu.

Anh đi tới sờ trán tôi, "Đỡ nhiều rồi đấy.

Cậu chờ chút, để tôi đi hâm cháo."

"Không......

Không cần đâu, để tôi đi."

Dù sếp có tốt đến mấy thì tôi cũng đâu thể sai bảo vậy chứ?

Anh ấn tôi ngồi xuống ghế salon, "Nghe lời, đi tới đi lui coi chừng choáng đầu bây giờ."

Anh quen cửa quen nẻo đi vào bếp, chốc lát sau bưng ra một nồi cháo cá tôm tươi thơm nức mũi.

Tôi ngồi cạnh bàn cúi đầu húp cháo, hai kẻ trong đầu lại bắt đầu ầm ĩ.

Đàn ông tốt như vậy biết tìm đâu ra?!

Vừa đẹp trai lại vừa biết nấu ăn!

Còn không mau theo đuổi đi?

Ngốc à?

Biết nấu ăn thì sao?

Anh học nấu ăn vì "bảo bối", mi chỉ vô tình được ăn ké một miếng thôi.

Mọi người đều là cẩu độc thân, để xem ai giành được trước.

Anh thích "bảo bối" của mình thế cơ mà......

......

Lúc này đột nhiên một bàn tay vươn tới xoa má tôi.

Tôi ngẩng đầu, Triệu Viễn Phong cười nói: "Nghĩ gì thế?

Cháo dính lên mặt kìa."

Một kẻ trong đầu bị kẻ còn lại đá văng tám trăm dặm, chỉ còn lại một thanh âm quanh quẩn: Có "bảo bối" thì không theo đuổi được sao?

Ai mà không phải bảo bối?!
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
20. Hơn nửa đêm anh đang làm gì?!


Tôi ngồi trên ghế salon, sầu đến đau đầu.

Theo đuổi Triệu Viễn Phong ư?

Làm sao theo đuổi bây giờ?

Tôi đã lớn chừng này mà chỉ mới nhận thư tình của người khác chứ chưa từng theo đuổi ai.

Tôi rầu rĩ nhìn cửa phòng tắm đóng chặt.

Triệu Viễn Phong nói mượn phòng tắm rửa mặt rồi về.

Cũng đúng thôi, đã muộn lắm rồi.

Đột nhiên trong phòng tắm vang lên một tiếng "cộp", hình như còn có tiếng nước chảy.

Tôi đang thắc mắc thì cửa bật mở, Triệu Viễn Phong ướt sũng đi ra.

Anh bất đắc dĩ nói: "Không cẩn thận đụng phải vòi hoa sen."

Tôi: "......"

Cuối cùng Triệu Viễn Phong vẫn không đi.

Nhà tôi khá nhỏ, cũng không có phòng dành cho khách nên chỉ có thể ngủ chung một phòng với anh.

Cũng đâu thể để anh ngủ ghế salon được, nói cho cùng anh cũng vì chăm tôi mới thành như vậy.

Nhưng khi anh mặc áo ngủ lau tóc ra khỏi phòng tắm thì tôi chợt luống cuống.

Anh mặc áo ngủ của tôi hơi chật nên lộ ra một mảng ngực lớn, thậm chí tôi còn thấy giọt nước trượt xuống cổ anh, chảy qua ngực rồi lọt vào trong áo.

Mặt tôi lại nóng hừng hực như phát sốt.

"Buổi tối uống thuốc chưa?"

Anh đến gần hỏi tôi.

"Uống...... uống rồi."

"Vậy cậu ngủ sớm chút đi, tôi sấy tóc đã."

"......

Ừ."

Anh đưa tay đè xuống sợi tóc vểnh lên trên đầu tôi rồi dặn dò, "Không thoải mái nhớ nói tôi biết nhé."

Tôi gật đầu đi vào phòng ngủ.

Tôi nằm một bên giường, nghĩ lát nữa Triệu Viễn Phong sẽ nằm một bên khác thì bốn chữ "cùng giường chung gối" lập tức bật ra làm tim tôi đập loạn xạ.

Tôi chờ rất lâu mà Triệu Viễn Phong vẫn chưa vào, cuối cùng do tác dụng của thuốc nên tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Tôi lại nằm mơ, vẫn là giấc mơ Triệu Viễn Phong ôm tôi hôn nhưng lần này cảm giác vô cùng chân thực, thậm chí tôi còn cảm nhận được đầu lưỡi mềm mại chen vào khoang miệng, môi dưới bị cắn nhẹ, hơi thở nóng rực phả vào mặt tôi.

Tôi bị hôn chóng mặt nhưng lại sực nhớ tới giấc mơ lần trước, Triệu Viễn Phong vô sỉ nói ây da, hôn nhầm người rồi, đây là ai vậy?

Lập tức cáu không chịu được, hung hăng cắn anh một cái.

Sau đó tôi nghe thấy Triệu Viễn Phong xuýt xoa.

Tôi hơi đau lòng, do dự nửa ngày muốn nhìn xem có phải cắn mạnh quá không, duỗi tay ra lại vồ hụt, mơ màng tỉnh lại.

Bên kia giường trống rỗng, tôi buồn bực, Triệu Viễn Phong đâu?

Chẳng lẽ anh ngủ trên salon?

Tôi dụi mắt đi ra ngoài, phòng khách tối như mực, chỉ có phòng tắm đang bật đèn.

Anh đi toilet à?

Tôi vừa định trở về thì chợt nghe thấy tiếng rên.

Ban đêm rất yên tĩnh, lúc đầu tôi cứ tưởng mình nghe lầm nhưng ngay sau đó lại vang lên một tiếng rên khác, còn kèm theo thở dốc.

Là từ phòng tắm vọng ra.

Tôi ngơ ngẩn đi tới, tiếng thở dốc càng lúc càng rõ, cũng càng lúc càng gấp rút.

Tôi đứng sững ở cửa, trong lòng như có một vạn con Alpaca chạy vụt qua.

Đây......

đây là tình huống gì?!

Đã hơn nửa đêm mà Triệu Viễn Phong còn phát tình cái gì?!

"Ưm......"

Tiếng thở gấp trầm thấp truyền vào tai làm cổ họng tôi khô khốc, toàn thân nóng bừng.

Tôi nhịn không được tưởng tượng ra bộ dạng của Triệu Viễn Phong giờ phút này, hình ảnh trong giấc mơ đêm trước lại xông vào đầu, thân thể vốn khô nóng như bị tưới thêm dầu vào lửa.

Tôi dựa vào tường bịt miệng mình rồi đưa tay xuống dưới, nhưng lại tò mò nguyên nhân quá nửa đêm Triệu Viễn Phong còn chạy vào phòng tắm tự xử.

Có phải anh...... cũng nằm mơ không?

Lòng tôi đột nhiên lạnh đi một nửa.

Anh mơ thấy "bảo bối" của mình chứ gì?

Mơ đến dục hỏa khó nhịn, vừa tỉnh dậy lại phát hiện người bên cạnh là tôi, không có chỗ phát tiết nên mới chạy tới phòng tắm tự xử chứ gì?

Khốn, anh đang ở nhà tôi mà lại nghĩ đến người khác để tuốt hả?!
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
21. Quần áo của Triệu tổng


Tôi càng nghĩ càng tức, chỉ hận không thể xông vào đạp Triệu Viễn Phong mấy cái.

Nhưng tôi không có gan này, cũng không có tư cách.

Sau cửa Triệu Viễn Phong vẫn đang thở dốc, còn tôi tâm tư gì cũng không có, chỉ biết hậm hực về phòng nằm trên giường phụng phịu.

Sau đó Triệu Viễn Phong vào phòng, rón rén nằm xuống bên kia giường như muốn ngăn cách với tôi nửa vòng trái đất.

Tôi nhắm mắt giả bộ ngủ nhưng trong lòng lại đang chà đạp Triệu Viễn Phong mắng: "Nằm xa như vậy là chê tôi đúng không?!

Nếu người nằm đây là "bảo bối" của anh thì có phải anh đã sớm nhào tới rồi không?!

Khốn!

Tuốt thoải mái không?!

Sao không tới nhà "bảo bối" của anh mà tuốt đi?!"

......

Tôi tức đến nỗi ngủ không được, còn Triệu Viễn Phong chẳng bao lâu sau đã thở đều đều, ngủ như lợn chết.

Tôi quay lại đối mặt với anh, chung quanh tối quá nên tôi thấy không rõ, nhưng nghe tiếng hít thở của anh thì cơn giận từ từ tan đi, sau đó bắt đầu bối rối.

Đột nhiên Triệu Viễn Phong xoay người nhích lại gần rồi đưa tay kéo tôi sang.

"Này, anh làm gì vậy?!"

Tôi giật nảy mình, đưa tay đẩy ngực anh.

Anh vẫn không tỉnh giấc mà dụi vào cổ tôi, ôm càng chặt hơn, còn lẩm bẩm gọi một tiếng, "Vợ ơi."

Tim tôi thắt lại, bảo bối đã thăng cấp thành vợ rồi sao?!

Có phải tôi hết hy vọng rồi không?

Trong lòng tôi đau xót, ngẫm lại hơn hai mươi năm qua lần đầu tiên thầm mến một người, thế mà người ta lại có vợ.

Khốn, đàn ông chó, có vợ còn ôm tôi làm gì?!

Đi mà ôm vợ anh kìa!

Tôi hao hết sức lực mới vùng ra được khỏi ngực Triệu Viễn Phong.

Anh lại vươn tay đến chụp, tôi vội vàng nhét gối vào ngực anh, rốt cuộc mới chịu yên tĩnh lại.

Bị anh quấy như thế tôi lại mất ngủ, trợn tròn mắt nhìn Triệu Viễn Phong cả đêm.

Vì ngủ không ngon nên sáng hôm sau mặt tôi vẫn tiều tụy.

Triệu Viễn Phong không yên tâm nên cho tôi nghỉ thêm một ngày, còn anh bị Lâm Nhã gọi điện thúc giục năm lần bảy lượt mới chịu đi.

Xem ra anh cũng không muốn đi làm.

Tôi nằm trên giường đến giữa trưa, đói đến hoa mắt, cầm điện thoại lên muốn gọi đồ ăn thì lại bị một tin trong nhóm chat hù dọa.

Nhóm chat này do người trong công ty tạo lén sau lưng Triệu Viễn Phong, bình thường có tin gì sốt dẻo hay bực tức sẽ vào đó kêu gào xem như trò giải trí thường ngày.

Hôm nay trong nhóm vô cùng náo nhiệt, tôi mở ra thì phát hiện tin hot là hôm nay Triệu Viễn Phong vẫn mặc bộ đồ hôm qua.

Đồng nghiệp A: Triệu tổng không thay đồ......

Đồng nghiệp B: Oa oa oa không ngờ Triệu tổng luộm thuộm đến vậy.

Đồng nghiệp C: Chắc hôm qua làm việc trễ quá chứ gì?

Đồng nghiệp D: Huynh đệ, trong lòng cậu ngoại trừ công việc thì còn gì khác nữa không?

Lâm Nhã: Tôi làm chứng nè, chiều qua không biết ảnh chạy đi đâu mà việc gì cũng bảo tôi hoãn lại, buổi sáng lúc thì cười ngây ngô, lúc lại nhăn nhó rầu rĩ......

Đồng nghiệp B: Tôi nghe có tiếng tim vỡ đâu đây.

Đồng nghiệp D: Triệu tổng thâm tàng bất lộ 【 Ôm quyền 】

Đồng nghiệp E: Là yêu tinh nào hả?!

Bà đây muốn đánh tay đôi với nó!

......

Sau đó bọn họ suy đoán đủ thứ về yêu tinh này, cuối cùng đoán được Triệu Viễn Phong hẹn hò với phụ nữ có chồng, còn suýt bị chồng người ta đánh gãy chân.

Tôi yếu ớt nhắn một câu: Chắc tối qua bất cẩn làm ướt đồ, ở lại nhà bạn một đêm, sáng nay quần áo khô lại mặc tiếp......

Đồng nghiệp D: Tiểu Bạch, nghe nói cậu bị bệnh, bệnh choáng luôn rồi hả?

Tôi vừa định phản bác thì đột nhiên hiện ra một thông báo: Bạn đã bị Lâm Nhã xóa khỏi nhóm chat.

Tôi: ???
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
22. Bát cơm của Triệu tổng


Tôi hoang mang chạy tới nói chuyện riêng với Lâm Nhã.

Tôi: Chị, sao chị lại xóa tôi ra khỏi nhóm vậy?

Lâm Nhã: Tôi thấy cậu không thích hợp ở trong nhóm nữa.

Tôi chẳng hiểu gì: Sao thế?

Lâm Nhã: Có lẽ cậu thuộc giai cấp khác với chúng tôi.

Tôi: Hả?

Tôi sắp được thăng chức à?

Lâm Nhã: Cũng có thể nói như vậy.

Tôi: Thật không?

Chức gì?【 Sáng mắt 】

Lâm Nhã: Chức rất cao, chắc sau này chỉ dưới một người thôi.

Tôi lập tức tỉnh táo.

Tôi: Chị đùa tôi à?

Làm sao tôi dám giành bát cơm với các tiền bối được.

Lâm Nhã:

Sau này bát cơm Triệu tổng đều là của cậu đấy.

Tôi: ......

Tôi sốt hay chị sốt vậy?

Lúc này điện thoại reo lên, là Triệu Viễn Phong.

Anh hỏi: "Ăn cơm chưa?"

"Vẫn chưa, gọi đồ ăn ngoài rồi."

Tôi đói muốn xỉu, chẳng còn sức để nói chuyện, còn nhịn không được rên hừ hừ.

Triệu Viễn Phong cười khẽ rồi lại hỏi đầu tôi còn nhức không, sau đó dặn tôi nhớ uống thuốc.

"À phải," anh nói, "Sáng nay tôi để quên đồng hồ trong phòng cậu, tối nay tan ca tới lấy nhé?"

Tôi nói mà chẳng hề nghĩ ngợi: "Không sao, ngày mai tôi đem tới chỗ làm cho anh."

Triệu Viễn Phong: "......"

Đầu dây bên kia lặng ngắt như tờ, tôi hơi lúng túng, đưa cho anh còn không được sao?

Một lát sau anh mới nói: "Thôi được."

Cúp điện thoại, tôi để chân trần chạy vào phòng ngủ, trông thấy đồng hồ của Triệu Viễn Phong đặt trên tủ đầu giường.

Bình thường tôi không nghiên cứu về đồng hồ nên nhìn không ra nhãn hiệu gì, thấy hơi quen quen nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

Tôi cảm thấy mình bị lừa, chẳng phải người có tiền đều đeo Vacheron Constantin gì đó à?

Hay thật ra Triệu Viễn Phong không có tiền?

Hôm sau đi làm tôi trả lại đồng hồ cho Triệu Viễn Phong.

Tiệc kỷ niệm thành lập công ty sắp tới, Triệu Viễn Phong bề bộn nhiều việc, bận đến nỗi không có thời gian ngủ trưa.

Có hôm tôi thấy anh gối đầu lên cánh tay gục trên bàn ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại trên mặt còn hằn vết đỏ.

Tôi đau lòng mua cho anh cái gối dựa, thấy em gái nhà kế bên ngày ngày pha trà nhài uống, nghe nói giúp giải độc, giảm mệt mỏi, đẹp da dưỡng nhan, thế là tôi cũng mua cho anh mấy gói.

Triệu Viễn Phong có vẻ rất thích, ngày nào cũng ngâm uống, còn bảo tôi lần sau mua hoa cúc cho anh.

Lâm Nhã mỉm cười nhìn tôi, nói tôi bất công, chỉ mua cho Triệu Viễn Phong mà không mua cho cô ấy.

Tôi ngại ngùng nói lần sau sẽ mua.

"Ây da, sao lại đỏ mặt thế kia?"

Lâm Nhã quay sang nói với Triệu Viễn Phong, "Triệu tổng, máy lạnh hỏng rồi à?

Mặt Tiểu Bạch nóng đỏ rần luôn kìa."

"Không có......

Không phải....."

Tôi lắp bắp cúi thấp đầu trước máy vi tính, không để họ thấy tôi đỏ mặt.

"Thôi đừng ồn nữa, làm việc đi."

Tôi nghe thấy Triệu Viễn Phong cười nói.

Nhưng Lâm Nhã vẫn chưa từ bỏ, "Triệu tổng, ngài có nhiều trà nhài thế, chia cho tôi mấy gói đi."

Triệu Viễn Phong cất hết trà nhài vào ngăn kéo, "Cô giống như hoa rồi còn uống trà nhài làm gì."

Lâm Nhã: "......"

Bị xóa khỏi nhóm chat làm mất đi rất nhiều niềm vui thú, tôi không phục nên tìm Lâm Nhã quấy rầy nài nỉ thật lâu, còn cam đoan không phản bội tổ chức, rốt cuộc cô ấy mới cho tôi vào lại.

Tôi vào nhóm thì phát hiện bọn họ trò chuyện khí thế ngất trời, đều liên quan tới tiệc kỷ niệm thành lập công ty sắp tới.

Không ít người đoán năm nay sẽ có rút thăm trúng thưởng và đủ thứ khác.

Lâm Nhã đột nhiên nói: Ai có ý kiến gì cứ tìm Triệu tổng đi, dạo này tâm trạng ảnh tốt lắm, nói không chừng sẽ đồng ý đấy.

Đồng nghiệp C: Sao lại tâm trạng tốt?

Có dự án lớn à?

Lâm Nhã: Sắp theo đuổi được tâm can bảo bối rồi, có thể không tốt sao?

Tôi: ......

Tôi nghe như sét đánh bên tai.
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
23. Anh muốn chạy theo người khác đúng không?


Tiệc kỷ niệm thành lập hôm đó tôi uống nhiều hơn bất kỳ ai khác.

Trong lòng tôi vô cùng ấm ức, thậm chí còn muốn tìm Triệu Viễn Phong đòi lại trà nhài.

Khốn, uống trà của tôi còn chạy theo người khác, không biết xấu hổ!

Tôi bị các đồng nghiệp chuốc say ngã trái ngã phải, đầu óc mụ mẫm, Triệu Viễn Phong nói đưa tôi về nhà, thế là tôi mơ màng bị anh dẫn đi.

Anh dìu tôi đến bãi đỗ xe, tôi nấc rượu xong sực nhớ ra gã khốn này hại tôi thất tình nên lập tức nổi quạu, sống chết gì cũng không chịu đi với anh.

"Anh đi ra đi...... tôi không cần anh nữa......"

Triệu Viễn Phong ôm tôi đi tới phía trước, "Ngoan, đừng quậy."

"Tôi không......

Nấc...... tôi tự về......"

"Cậu đi còn không nổi thì làm sao về được?"

"Ai cần anh lo......

Nấc......"

Mắt tôi cay xè, "Anh sắp chạy theo người khác còn gì......"

"Hả?

Cái gì chạy theo người khác?"

Tôi thút thít: "Anh có người khác rồi đúng không?"

"Nói mò gì thế?"

Triệu Viễn Phong đưa tay lau nước mắt cho tôi, "Sao lại khóc rồi?"

Tôi ngồi xổm dưới đất không chịu đi, nước mắt rơi lộp độp, trong lòng chỉ có mỗi ý nghĩ Triệu Viễn Phong chạy theo người khác.

Cuối cùng tôi nhịn không được hỏi Triệu Viễn Phong: "Anh đừng chạy theo người khác......

được không?"

"Tôi không chạy, ngoan, đừng khóc nữa."

Triệu Viễn Phong nhét tôi vào xe rồi cài dây an toàn cho tôi.

Tôi sụt sịt một cái, "Thật không?

Nấc......"

"Thật," Triệu Viễn Phong cam đoan, "Tôi nhất định sẽ không chạy theo người khác đâu."

Tôi đỏ mắt gật đầu, trên đường đi co ro trên ghế nhìn chằm chằm Triệu Viễn Phong, chẳng biết đang nghĩ gì.

Triệu Viễn Phong bị tôi nhìn thì phát hoảng, "A Bạch, cậu nhìn tôi làm gì?"

Tôi cười ngốc, "Đẹp trai."

Có lẽ trên đường bị sắc đẹp làm mờ mắt, đầu óc lại bị men rượu làm choáng nên đêm đó tôi cứ thế ngủ với Triệu Viễn Phong.

Sáng hôm sau, khi Triệu Viễn Phong xoa eo tôi nói chúng ta hẹn hò đi, tôi sững sờ như con mèo ngốc va trúng cột điện.

Thậm chí tôi còn không dám hỏi anh "bảo bối" của anh tính sao bây giờ?

Tôi sợ vừa hỏi thì anh sẽ bỏ tôi đi tìm "bảo bối".

Tôi không nỡ rời xa ngực anh, ấm áp thoải mái đến nỗi tôi chỉ muốn ôm anh ngủ tiếp một giấc, mặc dù vừa ngẩng đầu thấy lồng ngực trần trụi của anh thì mặt tôi lập tức đỏ tới mang tai.

Trong vòng một đêm, quan hệ cấp trên và cấp dưới đột nhiên có thêm một tầng quan hệ thân mật làm tôi chưa thích ứng kịp, tay chân cũng không biết để đâu.

Triệu Viễn Phong lại có vẻ nhập vai rất nhanh, trùm chăn ôm tôi cọ xát nửa ngày không chịu buông tay, cuối cùng suýt làm súng cướp cò, thấy tôi hoảng sợ ôm mông trốn ra sau, anh cười hôn tôi một cái rồi đứng dậy làm điểm tâm cho tôi.

Tôi lê chân vào toilet, vừa soi gương thì máu lại bốc lên.

Trên người chi chít vết đỏ, ngay cả trên cổ cũng có làm tôi không khỏi hoài nghi tối qua tôi nhào vào Triệu Viễn Phong hay Triệu Viễn Phong nhào vào tôi?

Tôi đỏ mặt đứng ngẩn người trước gương, Triệu Viễn Phong đột nhiên gõ cửa, "A Bạch, xong chưa?

Ăn điểm tâm thôi."

Tôi kinh hãi, "Chưa...... chưa chưa......"

Chắc giọng tôi khẩn trương quá nên Triệu Viễn Phong mở cửa ra, "Sao thế?"

Tôi che ngực không biết trốn vào đâu, "Anh...... sao anh lại vào đây?"

Triệu Viễn Phong thấy tôi không sao thì thở phào một hơi.

Anh đi tới kề vào tai tôi hỏi, "Đang làm gì đó?"

"Em em...... không có......"

"Thẹn thùng à?"

Anh cười khẽ rồi khàn giọng bảo tôi, "Đừng sợ, hôm nay không cần đi làm đâu."

Nói xong lại cắn một cái vào cổ tôi.

Tôi: "......"

Đây là vấn đề đi làm hay không đi làm à?!
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
24. Tay ai?


"Anh......

Anh ra ngoài trước đi......"

Bầu không khí này quá bất thường, tôi để trần nửa thân trên, Triệu Viễn Phong khoác tay lên hông tôi, cắn cổ xong còn liếm nhẹ khiến tôi rùng mình vì nhột.

"Hử?"

Triệu Viễn Phong lại nói, "Anh cũng chưa đánh răng, đánh chung nhé?"

"Không được!"

Tôi cố sức đẩy anh ra ngoài, anh bám chặt cánh cửa không cam tâm, "Sao lại không được?

Tối qua chúng ta còn tắm chung nữa mà......"

Tôi "rầm" một tiếng khóa cửa lại.

Đó là Triệu Viễn Phong giả mạo đúng không?!

Sao cứ như đang say khướt thế kia?

Ăn điểm tâm xong, Triệu Viễn Phong hỏi tôi muốn anh dọn tới đây hay tôi dọn tới chỗ anh?

"Hả?"

Tôi mờ mịt.

"Thôi tới chỗ anh đi," Triệu Viễn Phong nói tiếp, "Nhà anh rộng, cũng gần công ty hơn."

"Không được!"

Anh và Lục Phương ở chung một cư xá, nếu bị Lục Phương thấy thì khác nào cả công ty đều biết?

"Vậy để anh chuyển tới đây."

Triệu Viễn Phong thỏa hiệp.

Ủa khoan, sao lại sống chung nhanh thế chứ?

Hôm qua anh vẫn còn là sếp tôi, hôm nay đã muốn ở chung rồi sao?!

"Em...... nhà em chật lắm," tôi lí nhí, "Anh đừng dọn tới thì hơn......"

Triệu Viễn Phong nhìn tôi rồi kéo tay tôi sang vuốt nhẹ, "Tại anh sốt ruột quá, thôi không sao, anh chờ em."

Anh dọn bát đũa vào bếp rửa, trong lòng tôi hỗn loạn nên muốn tìm Lâm Nhã tâm sự, mở điện thoại ra lại bị tin tức trong nhóm dọa đơ người.

Trong nhóm là ảnh chụp màn hình của Triệu Viễn Phong đăng trong vòng bạn bè.

Anh đăng một bức ảnh, trong ảnh là hai cánh tay với ngón áp út ngoéo vào nhau, phông nền là ga giường của tôi.

Đồng nghiệp A: Đậu!

Triệu tổng đang...... show ân ái đấy à?!

Đồng nghiệp B: Ở trên giường, huhuhu ở trên giường......

Đồng nghiệp D: Tin này hơi sốc à nha......

Đồng nghiệp A: Lần trước tôi còn cược là phụ nữ có chồng......

Triệu tổng, tôi sai rồi 【 Quỳ xuống 】

Đồng nghiệp C: Ê?

Hai cánh tay này hình như đều là nam mà?

Đồng nghiệp D: ......

Đồng nghiệp D: @C, Trần tổng nói cần tài liệu xx, cậu tìm gửi cho tôi đi.

Đồng nghiệp C: Ờ.

Lâm Nhã: Trời ạ, đáng yêu quá 【 Bưng mặt 】

Đồng nghiệp C: Đáng yêu?

Lâm Nhã: Ý tôi nói ga giường hình gấu nhỏ kìa【 Nghiêm túc 】

Đồng nghiệp D: @C, mau tìm tài liệu đi.

......

Tim tôi đập loạn xạ.

Trong ảnh là tay tôi và Triệu Viễn Phong, không biết anh chụp lúc nào nhưng rõ ràng có thể nhìn ra hai cánh tay đàn ông, Triệu Viễn Phong đây là...... trực tiếp công khai sao?

Tôi chạy tới xem vòng bạn bè của anh thì phát hiện anh đăng ảnh lên tầm bảy giờ sáng, lúc đó tôi vẫn chưa dậy.

Tôi nhìn đi nhìn lại bức ảnh này, khóe miệng nhịn không được cong lên, cuối cùng bấm like một cái.

Tôi vào bếp lượn đến cạnh Triệu Viễn Phong, cúi đầu nhìn mũi chân mình rồi ấp úng nói, "Cuối tuần anh chuyển tới......

được không?

Em...... em sẽ giúp anh......"

Sau đó cằm tôi bị nâng lên, Triệu Viễn Phong chồm sang hôn chụt một cái, "Ừ, nghe lời bà xã."

Tôi vụt bỏ chạy.

Vành tai nóng bừng.

Cuối tuần đó anh xách vali tới.

Tôi ngập ngừng hỏi: "Không còn gì khác nữa à?"

Anh cười nói: "Nếu cần lại về lấy."

Tôi gật đầu rồi giúp anh xách vali vào phòng ngủ.

Anh nhễ nhại mồ hôi đi tắm, lại quên mang quần áo nên nhờ tôi lấy dùm.

Tôi cầm quần áo gõ cửa, "Triệu tổng......"

Cửa mở, một cánh tay duỗi ra đột ngột kéo tôi vào.

Lưng tôi dựa sát vách tường ướt sũng, Triệu Viễn Phong đứng chắn trước mặt tôi hỏi: "Em gọi anh là gì cơ?

Triệu tổng?"
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
25. Gọi anh là gì?


Tôi chớp mắt mấy cái, cảm thấy hình tượng này quá kích thích nên vội vàng đưa quần áo cho Triệu Viễn Phong: "Anh......

Anh mặc đồ trước đi đã."

"Em đỏ mặt cái gì?"

Triệu Viễn Phong đưa tay xoa mặt tôi, "Đâu phải chưa thấy bao giờ."

Ai thấy chứ?!

Hôm đó tôi say thất điên bát đảo, có mà thấy quỷ!

"Em không có...... em ra ngoài trước đây."

Tôi vội vã chuồn đi nhưng Triệu Viễn Phong lại chơi ác chặn tôi lại, "Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh đâu, gọi anh là Triệu tổng à?"

Tôi có linh cảm không tốt, "......

Không đúng sao?"

"Ở công ty thì đúng," anh nói, "Còn ở nhà thì không đúng."

Tôi: "......"

Anh lại giở trò gì đây?

"Còn nhớ đêm đó em gọi anh là gì không?"

Anh hôn lên vành tai tôi, "Hai chữ."

Tôi nhịn không được run lên, trực giác cho biết đó không phải lời gì tốt lành, lại không muốn để anh nói ra nên cứng cổ đáp: "Lão Triệu!"

Anh bóp mông tôi, "To gan quá nhỉ?"

"Thì anh bảo hai chữ mà," tôi ôm mông cãi lý, "Cái khác thì em không nhớ."

"Không nhớ?"

Anh cười, "Vậy anh sẽ giúp em nhớ."

"Cái gì......"

Tôi chưa kịp nói hết thì Triệu Viễn Phong đã ném quần áo đi rồi nâng cằm tôi lên hôn nồng nhiệt.

"Ư ư......

Quần áo......"

Tôi nói đứt quãng, "Quần áo ướt kìa......"

Triệu Viễn Phong không nói năng gì mà liếm môi tôi, đầu lưỡi xâm nhập khoang miệng rồi mút vào thật sâu, chẳng biết từ lúc nào tay anh đã xoa dọc từ hông lên xương sống làm tôi tê dại từng cơn.

Lần trước tôi uống say nên mơ hồ không rõ, còn bây giờ mọi giác quan như được phóng đại hết cỡ, Triệu Viễn Phong vuốt ve đến đâu thì nóng đến đó, lửa cháy khắp toàn thân thiêu đốt xương cốt tôi mềm nhũn.

Tôi nhịn không được ôm cổ anh thở hổn hển.

"A Bạch," Triệu Viễn Phong khàn giọng hỏi, "Nhớ ra chưa?"

Đầu óc tôi hỗn loạn tưng bừng, thở dốc nhìn anh.

Bỗng nhiên hơi thở của anh nặng nề hơn, vén áo tôi lên liếm ngực làm tôi khẽ run rẩy, nước mắt suýt ứa ra, "A a......

Anh đừng......"

Anh hôn dọc từ lồng ngực tôi xuống dưới, lột phăng quần tôi rồi vùi đầu vào......

Tôi rên khẽ một tiếng, dưới bụng siết chặt, vốn định đẩy anh ra nhưng mười ngón lại nhịn không được luồn vào tóc Triệu Viễn Phong, chân run suýt đứng không vững.

"Triệu Viễn Phong......

A......"

Tôi gấp rút thở dốc, lồng ngực phập phồng, đại não như bị điện giật, toàn thân run rẩy.

Triệu Viễn Phong đứng dậy mở vòi hoa sen rồi ôm tôi.

Tôi mềm nhũn đu bám trên người anh, dòng nước trượt xuống sống lưng, chỗ nào đó phía sau đột nhiên truyền đến cảm giác lạ lẫm.

Tôi vùi mặt trước ngực Triệu Viễn Phong, anh hôn cổ tôi, bờ môi cọ xát trên da.

"A Bạch......"

Anh đột nhiên gọi tôi, tôi còn chưa kịp phản ứng thì một ngọn lửa nóng đột nhiên tiến vào cơ thể làm tôi sợ hãi kêu lên, ôm cổ Triệu Viễn Phong rên rỉ: "A a......

Anh chậm một chút......

Đừng......"

Anh thở hổn hển, nâng mặt tôi lên hôn rồi cắn nhẹ môi dưới của tôi, mút vào liếm láp.

Môi sắp sưng rồi, tôi choáng váng nghĩ thầm.

"A Bạch," Triệu Viễn Phong buông tôi ra nói, "Bà xã, em nên gọi anh là gì?"

Mặt tôi đỏ tới mang tai, cắn môi không nói lời nào.

Anh cười một tiếng rồi ôm eo tôi hung hăng va chạm.

"A a......

Anh...... khốn...... a......"

Tôi phát run trong ngực anh, khóe mắt rưng rưng, nhịn không được cắn ngực anh.

"A Bạch......

A Bạch......"

Ngực anh phập phồng dữ dội, động tác càng nhanh hơn, tiếng khóc của tôi lớn dần, cuối cùng thanh âm vỡ vụn, nằm gục trên vai anh gọi: "Triệu Viễn Phong......

Ông xã......"

Trong cơ thể bỗng nhiên bị rót vào một luồng nóng hổi, nóng đến nỗi tôi đứng không vững.

Sau đó Triệu Viễn Phong lại ôm tôi cọ xát không biết bao lâu, tôi đã cạn kiệt sức lực, cuối cùng lúc ngủ trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Tôi muốn đánh chết Triệu Viễn Phong!
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
26. Em có ông xã


Khi tôi dậy thì trời đã tối, trong phòng bật đèn ngủ tỏa ánh sáng vàng ấm áp.

Chẳng biết Triệu Viễn Phong không ngủ hay dậy sớm, nằm ôm tôi trong chăn cười tủm tỉm, "Dậy rồi à?"

Tôi nhích người ra khỏi vòng tay anh rồi quấn chăn quay đi, không thèm để ý tới anh.

"Sao thế?

Dỗi à?"

Triệu Viễn Phong kéo chăn tôi ra, "Coi chừng ngộp đấy."

Tôi níu chăn cáu kỉnh: "Anh đi đi!"

Anh dừng một chút rồi thả chăn ra, không có động tĩnh gì.

Tôi tò mò kéo chăn xuống, thấy anh ngồi bên giường cầm điện thoại lạch cạch gõ chữ.

"Anh làm gì đó?"

Tôi tức giận hỏi.

"Đăng lên vòng bạn bè của em," anh quay lại nhìn tôi nói, "Hỏi xem làm vợ giận thì phải làm sao?"

"Không được!

Đăng cái đầu anh í!

Lần trước hai cánh tay kia suýt nữa đã bị người ta nhận ra, anh không ngồi yên được à?!"

Tôi ngồi phắt dậy cướp điện thoại của anh, lại vô ý đụng tới chỗ nào đó sau lưng làm tôi hít hà vì đau.

"A Bạch, đừng nhúc nhích," Triệu Viễn Phong vén chăn tôi lên, "Để anh xem nào......"

Tôi hốt hoảng giữ chặt chăn, "Không muốn, anh đi ra đi!"

"Ngoan, ông xã nhìn chút thôi."

Tai tôi đỏ lên, "Anh......

Anh còn dám nói nữa à, tại anh hết đó......"

"Vâng vâng vâng, đều tại anh cả," anh nghĩ ngợi rồi nói, "Hay là anh đi mua sầu riêng về quỳ nhé?"

Tôi tưởng tượng ra hình ảnh kia, nhịn không được ôm chăn cười, "Ha ha ha ha ha......"

"Nhưng anh sợ quỳ đến mai đầu gối không đi ra ngoài được, ngày mai anh định dẫn em đi ăn hải sản......"

Tôi ngẩng đầu lên, "Hải sản?"

"Ừ," anh khoa tay mô tả, "Tôm hùm to vậy nè, cua to vậy nè......"

Tôi nuốt nước bọt, "Thật không?"

"Thật," anh xoa vành tai tôi nói, "Ăn xong chúng ta đi xem phim được không?"

Tôi gật đầu.

"Vậy để anh xem chỗ phía sau cho em được không?

Lỡ sưng thì phải bôi thuốc, nếu không ngày mai không đi ăn hải sản được đâu."

Tôi: "......"

Tôi nghĩ lần sau anh mà còn dám ức hiếp tôi như thế thì nhất định phải bắt anh quỳ vỏ sầu riêng đến sáng!

Lần này......

Lần này thì bỏ qua đi.

Hôm sau anh dẫn tôi đi ăn hải sản thật.

Tôm hùm rất to, tôi ăn no cành hông nên dựa vào ghế không đi nổi, cuối cùng vẫn bị Triệu Viễn Phong kéo đi.

Còn sớm nên phim chưa chiếu, Triệu Viễn Phong kéo tôi đi dạo bên hồ.

Đi chưa được mấy bước tôi đã ngồi xổm xuống đất than vãn đi hết nổi rồi.

Thế là Triệu Viễn Phong cõng tôi lên.

Tôi hơi ngại ngùng nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm sấp trên lưng anh.

Anh cõng tôi đi dọc theo bờ hồ, đang đi thì bỗng nhiên cách đó không xa có đứa bé trai chỉ vào chúng tôi, níu áo mẹ nó nhõng nhẽo, "Mẹ, con cũng muốn cõng."

Mặt tôi đỏ ửng, thúc giục Triệu Viễn Phong thả tôi xuống.

Nhưng Triệu Viễn Phong không chịu, anh nói chúng tôi không giống nhau.

Đương nhiên không giống rồi, nó là con nít còn tôi là người lớn, chẳng phải càng mất mặt hơn sao?!

Triệu Viễn Phong lại nói, em có ông xã còn nó thì không.

Tôi: "......"

Tôi vùi mặt vào vai anh cười trộm suốt đoạn đường.

Đi dạo xong thì phim bắt đầu chiếu.

Bộ phim này rất nổi tiếng, tôi xem mê say, thậm chí quên cả nói chuyện với Triệu Viễn Phong.

Lúc phim sắp kết thúc, Triệu Viễn Phong đột nhiên chồm sang hỏi tôi, "Em có biết trong rạp chiếu phim thường xảy ra chuyện gì nhất không?"

Tôi nhìn chung quanh tối om như mực rồi thì thào, "Dọa ma à?"

Triệu Viễn Phong đầy vẻ bất đắc dĩ, đưa tay véo mặt tôi, "Ngốc."

"Chứ là gì?"

"Là cái này nè......"

Nói xong anh nghiêng người sang hôn tôi.
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
27. Đó là đàn ông của tôi!


Từ rạp chiếu phim ra, Triệu Viễn Phong nắm tay tôi thong thả trở về.

Tôi nhớ lại nụ hôn vừa rồi thì mặt nóng bừng, len lén nắm chặt tay Triệu Viễn Phong.

Anh quay sang nhìn tôi, khóe miệng cong lên rồi tiếp tục đi tới phía trước, dọc đường còn ngâm nga một điệu dân ca.

Ánh trăng rọi xuống đường phản chiếu hai cái bóng thật dài.

Sau khi ở chung với Triệu Viễn Phong, tôi đều đi làm ké xe anh.

Nhưng tôi không dám vào công ty chung với anh, lần nào cũng bảo anh đi trước còn tôi lề mề ở bãi đỗ xe một hồi mới đi.

Trước đó trong nhóm bàn tán khí thế ngất trời, tôi lại yên lặng giả chết, tôi chỉ sợ họ biết sẽ đánh mình chết.

Triệu Viễn Phong rất không vui, lần nào cũng đè tôi ra cắn mấy cái rồi mới chịu đi.

Có lần suýt bị Lục Phương trông thấy, tôi quýnh lên, bất thình lình đẩy Triệu Viễn Phong ra.

Sau đó đầu anh va vào cửa sổ xe.

Tôi áy náy nhìn anh.

"Đêm nay xử em sau."

Triệu Viễn Phong hung tợn nói, sau đó xoa đầu xuống xe chào hỏi Lục Phương.

"Sao các cậu lại đi chung xe thế?"

Lục Phương hỏi.

"Đường......

Trên đường tình cờ gặp."

Tôi vội vã xuống xe chuồn mất, "Cám ơn Triệu tổng, tôi vào trước nhé."

Tôi đang chạy thì nghe Lục Phương hỏi Triệu Viễn Phong: "Sao thế?

Đau đầu à?"

"Đau tim."

"Đau tim mà cậu xoa đầu làm gì?"

"......

Thì chạy lên đầu!"

......

Trong công ty chúng tôi vẫn là cấp trên và cấp dưới, cố gắng làm ra vẻ bình thường không để người ta phát hiện.

Nhưng luôn có một vài thói quen thỉnh thoảng xuất hiện.

Ví dụ như tôi ngủ trưa làm mặt hằn ra dấu đỏ, Triệu Viễn Phong sẽ đưa tay xoa cho tôi.

Ví dụ như tôi vừa đói thì sẽ nằm ườn ra bàn gào lên với Triệu Viễn Phong, gào xong mới nhớ ra đang ở công ty.

Ví dụ như Triệu Viễn Phong hở tí lại đòi hôn tôi......

Cũng may trong văn phòng ngoại trừ chúng tôi chỉ có Lâm Nhã, cô ấy cần cù làm việc không chớp mắt, hình như vẫn chưa phát hiện có gì không đúng.

Thỉnh thoảng trong nhóm lại đoán người yêu của Triệu Viễn Phong là ai?

Họ có kết hôn không?

Kết hôn ở đâu?

Kết hôn thì công ty có cho nghỉ không?

Nghỉ mấy ngày......

Những lúc như vậy tôi luôn ôm điện thoại cười ngây ngô cứ như hai chúng tôi sắp kết hôn thật.

Hôm nọ tôi đi đưa tài liệu cho một công ty khác, trên đường về thấy trong nhóm đăng tấm ảnh: Một nam sinh rất thanh tú khoác tay Triệu Viễn Phong, hai người cười hết sức vui vẻ.

Đồng nghiệp A: Đù!

Đây không phải người yêu Triệu tổng đấy chứ?!

Đồng nghiệp B: Chắc vậy rồi, lúc nãy Triệu tổng còn đích thân xuống lầu đón cậu ấy mà.

Đồng nghiệp D: Đã tìm tới tận công ty, Triệu tổng không định giấu nữa à?

Đồng nghiệp E: Đáng yêu thế kia thì làm sao bà đây đánh tay đôi được nữa?!

Đồng nghiệp A: Chị vẫn chưa từ bỏ à?

Đồng nghiệp E: Nước phù sa chảy ra ruộng ngoài, bà đây không cam tâm!

Đồng nghiệp B: Cậu bé đáng yêu như vậy, chị đừng có hù dọa người ta.

Đồng nghiệp D: Phải đấy, coi chừng bạn trai cậu ấy trừ lương chị bây giờ.

......

Tôi nhìn hai người thân mật trong ảnh và tin nhắn trong nhóm, lửa giận từ từ bốc lên, mắng Triệu Viễn Phong là đồ khốn, còn kích động trả lời đồng nghiệp D một câu: Đàn ông của cậu ta gì chứ!

Đó là đàn ông của tôi!

Nhắn xong tôi mới tỉnh hồn, luống cuống xóa đi.

Nhưng đã muộn.

Đồng nghiệp D gửi một cái meme: 【 Mang thai thì cứ nói thẳng đi, xóa làm gì, mọi người sẽ giúp cậu nghĩ cách 】

Sau đó một tin nhắn khác hiện lên: Ủa khoan, cậu mới nói cái gì?!

Á đù!
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
28. Trùm bao bố?


Đồng nghiệp A: Đù!

Đồng nghiệp B: Đù!

Đồng nghiệp E: Đù!

Đồng nghiệp C: Đù!

Đồng nghiệp C: Tui mới tới, xảy ra chuyện gì?

Lâm Nhã: Tiểu Bạch nói Triệu tổng là đàn ông của cậu ấy.

Tôi: Tôi không phải, tôi không có!

Lâm Nhã trực tiếp tung ảnh chụp màn hình ra.

Sao chị nhanh tay quá thế?!

Đồng nghiệp A: A.

Đồng nghiệp B: A a.

Đồng nghiệp C: A a a.

Đồng nghiệp D: A a a a.

Đồng nghiệp E: A a a a a.

......

Tôi không thể làm gì khác hơn là thẳng thắn thừa nhận: Thôi được, là thật đó.

Đồng nghiệp A: A!

Đồng nghiệp B: A a!

Đồng nghiệp C: A a a!

Đồng nghiệp D: A a a a!

Đồng nghiệp E: A a a a a!

......

Tâm tình tôi sa sút, không muốn diễn với họ nữa: Nhưng sắp chia tay rồi.

Nam sinh trong tấm ảnh kia có phải là người trước đây Triệu Viễn Phong thích không?

Nếu cậu ấy chịu hẹn hò với Triệu Viễn Phong......

Đồng nghiệp A: Biết đâu đó là bạn Triệu tổng thì sao?

Tôi: Cậu nắm tay bạn mình à?

Đồng nghiệp D: Cũng đâu phải không được......

Đồng nghiệp E: Tiểu Bạch đừng sợ, tiểu yêu tinh gì chị cũng trùm bao bố hết!

Tôi: ......

Chị bình tĩnh lại đi......

Đồng nghiệp B: Tui đi mua bao bố đây!

Đồng nghiệp D: Mua hai cái nhé, càng dày càng tốt!

Tôi: ......

Tôi: Không nói với mọi người nữa, tôi sắp tới công ty rồi.

Đồng nghiệp D: Tiểu Bạch đừng sợ, chúng tôi đều ở đây, lúc nào cũng trùm bao bố được hết.

......

Trong lòng tôi chua xót, nếu Triệu Viễn Phong quyết định ở bên người khác thì có phải tôi nên dứt khoát buông tay, đã gặp nhau thì cũng có lúc chia xa, đừng làm nhau thêm khó xử?

Nhưng hai ngày trước chúng tôi còn đi xem nhà cơ mà.

Triệu Viễn Phong nói muốn có ngôi nhà thuộc về chúng tôi.

Anh còn nhớ lời mình nói không?

Tôi đến công ty, đứng tần ngần ở cửa phòng làm việc rất lâu mới quyết định đi vào.

Trong văn phòng chỉ có một mình Triệu Viễn Phong.

Nam sinh kia đâu?

"Về rồi à."

Triệu Viễn Phong đi tới kéo tôi ngồi xuống, "Nghỉ một lát đi, anh có chuyện muốn nói với em."

Trong lòng tôi run lên, anh muốn chia tay tôi đúng không?

Ngay cả tan sở cũng không chờ nổi sao?

"Em biết rồi."

Tôi nói khẽ.

"Em biết rồi à?"

Triệu Viễn Phong thoáng kinh ngạc, "Vậy em chịu không?"

"Em......"

Trên đường về tôi đã tưởng tượng ra cảnh này rất nhiều lần, tôi cứ đinh ninh mình sẽ thản nhiên nói với anh, chia tay thì chia tay, ai mà thèm!

Nhưng bây giờ miệng tôi mở rộng mà cái gì cũng không nói được.

Vừa nghĩ tới sau này Triệu Viễn Phong sẽ ôm người khác gọi "bảo bối" thì tôi vừa tức vừa buồn, chỉ hận không thể đạp anh mấy cái.

Chính anh nói muốn ở bên tôi, dựa vào cái gì nói chia tay là chia tay?!

Mũi tôi cay xè, hốc mắt đỏ lên, "Em không chịu!"

Tôi gào lên với anh, "Em không cho phép!

Rõ ràng anh đã nói......

Dựa vào cái gì......"

Triệu Viễn Phong giật nảy mình, "Sao lại khóc?

Ngoan, em không chịu thì chúng ta không mua nữa, đừng khóc......"

"Em......

Hả?

Mua cái gì?"

Không phải muốn chia tay à?

"Ngôi nhà hai ngày trước chúng ta đi xem ấy," Triệu Viễn Phong nói, "Anh thấy cũng được lắm, nếu em thích thì chúng ta mua luôn, chẳng phải em nói biết rồi à?"

"Nhà?"

Tôi mờ mịt, vừa định hỏi anh về nam sinh kia thì cửa phòng làm việc đột nhiên mở ra, nam sinh kia đứng ở cửa nhìn tôi rồi lại nhìn Triệu Viễn Phong, giật mình nói: "Anh Hai, sao anh chọc anh dâu khóc vậy?!"

Tôi: Anh Hai?

Anh dâu?

Cậu ấy đi tới hỏi tôi: "Anh dâu, anh em bắt nạt anh đúng không?

Để em đánh ảnh cho anh nha."

Tôi: "Hả?"

"Thôi đừng ồn nữa," Triệu Viễn Phong giới thiệu với tôi, "Đây là em trai anh, Tiểu Hủ."

"Em trai?"

Triệu Viễn Phong gật đầu, "Em ruột đấy."

Đầu óc tôi co lại, nhìn Triệu Hủ hỏi: "Em không bị trùm bao bố đấy chứ?"

Triệu Viễn Phong, Triệu Hủ: ???
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
29. Ông xã đau đầu


Cuối cùng tôi phải nói Đông nói Tây mới lảng sang chuyện khác được.

Triệu Hủ đang học đại học ở một thành phố khác, lần này là trốn học tới đây.

"Sao nó lại trốn học?

Anh không tức giận à?"

Trên đường đi ăn cơm, tôi lén hỏi Triệu Viễn Phong.

Triệu Viễn Phong véo mặt tôi cười nói: "Nó tới thăm anh dâu thì làm sao anh tức giận được chứ?"

Tôi xoa mặt lẩm bẩm: "Ai là anh dâu nó chứ......"

Triệu Viễn Phong lại véo tai tôi, cố ý hỏi: "Í?

Sao tai em đỏ thế này?"

Tôi quay đi làm ngơ.

Triệu Hủ nhìn thì gầy nhưng ăn rất khỏe, nửa bàn đồ ăn đều bị nó xử lý sạch sẽ, còn kêu gào đòi ăn khuya.

Tôi hoài nghi ở trường nó bị đói thảm rồi.

Nhưng Triệu Viễn Phong nói từ nhỏ nó đã ăn nhiều, chỉ là không mập thôi.

Nó cũng nói rất nhiều, thao thao bất tuyệt từ mèo hoang ở trường cho đến ông già ngoài cổng, cơm đã ăn xong mà nó vẫn chưa kể hết, cuối cùng Triệu Viễn Phong đưa chìa khoá nhà cho nó, dặn nó ngày mai về trường rồi đuổi nó đi.

Trên đường về, tôi nhớ lại Triệu Viễn Phong nói mua nhà.

Nhà kia tôi cũng rất thích, ánh sáng tốt, cảnh vật chung quanh cũng không tệ.

Thế là sau khi về nhà tôi lấy hết thẻ ngân hàng của mình ra đưa cho Triệu Viễn Phong.

Tôi nghĩ đây là nhà của hai chúng tôi nên phải mua chung mới được.

Triệu Viễn Phong dở khóc dở cười nhìn mấy tấm thẻ ngân hàng, anh nói cứ để anh trả tiền, dù sao tiền của anh cũng là tiền của tôi.

Tôi nói không được, đây là tiền tôi để dành lấy vợ, chính là dùng để mua nhà.

Triệu Viễn Phong cười như đồ ngốc rồi gật đầu lia lịa, "Ừ ừ, tiền lấy vợ của A Bạch đương nhiên phải cho anh rồi, vậy anh đem tiền lấy chồng của anh ra nhé?"

Tôi: "......"

Anh thật lắm trò.

Sau đó chúng tôi mua ngôi nhà kia rồi dọn tới ở suốt năm năm.

Trong năm năm này tôi đã quen ban đêm rúc vào ngực Triệu Viễn Phong ngủ, buổi sáng bị anh kéo ra khỏi chăn.

Quen mùa đông chạy chân trần trong nhà, sau đó bị Triệu Viễn Phong mắng rồi bế đi mang giày.

Quen buổi tối ra ngoài tản bộ rồi chơi xấu bắt anh cõng tôi về......

Trong năm năm này tôi rất muốn dẫn Triệu Viễn Phong về ra mắt mẹ tôi, nhưng bà không biết người mà tôi hay khen qua điện thoại là đàn ông.

Tôi nói bóng gió để thử thăm dò cách nhìn của bà đối với tình yêu đồng giới, nhưng sự ghê tởm trong lời nói của bà khiến tôi lần lữa không dám thú nhận.

Tôi nghĩ bà sẽ tức giận, sẽ phản đối, nhưng tôi không ngờ bà lại dùng cách cực đoan như vậy.

Tôi biết lần này chia tay không thể trách Triệu Viễn Phong, anh còn có thể làm gì?

Nhưng tôi phải nghĩ kỹ xem chúng tôi có thể tiếp tục bên nhau được không, anh có rời đi nữa không......

Tôi ở lì trong nhà vài ngày, muốn tìm việc cũng không có tâm trạng, một người một mèo như sắp mốc meo tới nơi.

Ngày nào Triệu Viễn Phong cũng tới nhưng tôi không chịu mở cửa nên anh đành phải thở dài ra về.

Hôm nay Triệu Viễn Phong gọi điện cho tôi nói anh dự tiệc uống rượu nhiều quá, hỏi tôi có thể tới đón anh không.

Tôi không để ý tới anh, bên cạnh anh nhiều người như vậy thể nào chẳng có người lái xe dùm.

Sau đó cũng không biết anh về bằng cách nào, chắc uống say quá nên vừa gõ cửa vừa gọi to: "A Bạch, mở cửa ra được không?

Ông xã đau đầu quá......"
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
30. Ngọt không?


Triệu Viễn Phong đứng ngoài cửa lèm bèm làm tôi tức chết, mở cửa ra mắng anh, "Ai là ông xã chứ?

Ồn ào quá!"

Anh lập tức bổ nhào vào người tôi, "A Bạch, anh đau đầu quá......"

"Ai bảo anh uống cho lắm vào, đáng đời!"

Toàn thân anh nồng nặc mùi rượu, ôm tôi dụi dụi hệt như con gấu lớn, còn tủi thân nói, "Em không thèm để ý anh, anh khó chịu......"

Tôi thở phì phò kéo anh vào ghế salon.

Uống nhiều rượu như vậy không khó chịu mới lạ!

Tôi vào bếp pha nước mật ong cho anh, lúc đi ra thì thấy Tiểu Hoàng đang liếm mặt anh, Triệu Viễn Phong mơ màng ôm hôn Tiểu Hoàng, "A Bạch......"

Sau đó miệng dính đầy lông mèo.

Tôi cười ngặt nghẽo suýt làm đổ nước mật ong.

Say đến nỗi người hay mèo cũng không phân biệt được sao?

Tôi bế Tiểu Hoàng về ổ mèo rồi gọi Triệu Viễn Phong dậy uống nước mật ong.

Anh ngoan ngoãn uống hết, nhưng vừa để ly xuống thì lại bất thình lình ôm tôi ngã nhào xuống ghế salon, "A Bạch, đừng giận nữa được không?"

"Anh tránh ra đi, nặng chết được......"

Lần nào uống say cũng thế này, bị trúng độc cồn à?!

Anh càng ôm chặt hơn, "Không muốn, em lại đuổi anh đi......"

Anh say thế này thì có đi nổi không?!

"Tôi không đuổi anh được chưa?

Anh buông ra đi."

"

Sau này cũng đừng đuổi nhé?"

Còn được đằng chân lân đằng đầu nữa à?

Tôi nghĩ gã khốn Triệu Viễn Phong này đã say khướt như vậy thì ngày mai tỉnh lại sẽ quên phứt đi thôi, so đo với anh làm gì?

"Ừ," tôi nói qua quýt, "Không đuổi, buông ra được chưa?"

Anh cười khúc khích hôn tôi một cái, "A Bạch thật tốt."

Hôm sau tôi phát hiện mình sai rồi, gã khốn này cái gì cũng nhớ cả.

"Em nói sẽ không đuổi anh đi mà, A Bạch," anh bám chặt cửa chưa từ bỏ ý định, "Tối qua em hứa với anh rồi còn gì......"

Tôi lập tức cảm thấy bị lừa, say rượu mà thế à?!

Ba giây sau, tôi quyết định anh không say thì tôi trở mặt.

Tôi nói tỉnh bơ, "Tôi có nói vậy đâu, anh mơ à?"

Triệu Viễn Phong: "......"

Mười phút sau, Triệu Viễn Phong bất đắc dĩ nói: "Thật ra anh có chuyện muốn nói với em."

Tôi: "Gì?"

Triệu Viễn Phong: "Tháng sau Tiểu Hủ phải thi nghiên cứu sinh nên muốn tới đây thư giãn đầu óc.

Em cũng biết mà, năm ngoái nó thi rớt nên năm nay bị áp lực tâm lý khá lớn."

Tôi gật đầu.

"Nếu nó biết chúng ta cãi nhau thì sẽ lo lắm, đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi."

Tôi: "......"

"A Bạch," Triệu Viễn Phong rụt rè nói, "Mấy ngày tới Tiểu Hủ ở đây tạm thời em đừng giận anh nữa được không?"

Tôi: "......"

Tôi không nghĩ nó sẽ quan tâm nhiều đến thế.

Nhưng tôi cảm thấy năm ngoái Triệu Hủ thi không đậu thật sự rất tội nghiệp, có lẽ không nên làm nó phiền lòng, để nó vui vẻ ở đây chơi mấy ngày......

Cuối cùng tôi vẫn đáp ứng vì lần đầu gặp mặt nó đã nói một câu "Anh dâu, anh em bắt nạt anh đúng không?

Để em đánh ảnh cho anh nha."

Tôi và Triệu Viễn Phong đến trạm xe lửa đón Triệu Hủ.

Lúc đầu Triệu Viễn Phong bảo nó đi máy bay nhưng nó không chịu mà nhất quyết đòi đi xe lửa, bảo là muốn ngắm phong cảnh gì đó.

Thời tiết rất nóng, xe Triệu Hủ vẫn chưa tới trạm, tôi lẩm bẩm đòi ăn kem ly, thế là tôi và Triệu Viễn Phong vừa ăn kem vừa chờ Triệu Hủ.

Tôi cầm ly kem nhìn trái ngó phải, đột nhiên nghe thấy Triệu Viễn Phong nói: "Kem tan hết rồi."

Sau đó anh thò đầu sang cắn một miếng kem lớn của tôi.

Tôi lập tức nổi quạu, "Sao anh ăn vụng kem của tôi?!"

Còn chưa nói hết thì Triệu Viễn Phong đã chụp lấy gáy tôi hôn lên.

Giữa răng môi vừa ngọt ngào vừa lạnh buốt.

"Có ăn vụng đâu," Triệu Viễn Phong lui ra nói, "Trả lại em rồi đấy, ngọt không?"
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
31. Em coi chừng té xuống đấy


Tôi nhếch miệng sửng sốt nửa ngày, ly kem trong tay suýt nữa rơi mất.

Triệu Viễn Phong đúng là ngày càng không biết xấu hổ.

"Ngọt cái đầu anh!"

Tôi đẩy anh ra, đang định trét kem lên mặt anh thì anh đột ngột ôm tôi vào lòng thì thào: "Tiểu Hủ đến kìa."

Tôi quay đầu lại, Triệu Hủ kéo vali đi tới gọi: "Anh Hai, anh dâu!"

......

Nó đúng là gọi riết thành nghiện rồi, lần nào cũng uốn nắn nó gọi tôi là anh mà nó vẫn không nhớ được......

Triệu Viễn Phong đón lấy vali của Triệu Hủ rồi hỏi thăm vài câu.

Triệu Hủ ngồi xe lửa mấy tiếng nên kêu gào đói bụng, chúng tôi tiện đường đi siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn cho Triệu Viễn Phong trổ tài.

Triệu Hủ vừa về nhà đã đùa giỡn với Tiểu Hoàng, một người một mèo chạy khắp nhà, chạy vào thư phòng không biết nghịch thế nào làm cả đống sách từ trên giá rơi xuống.

Triệu Hủ sợ bị Triệu Viễn Phong mắng nên luống cuống nhét về chỗ cũ.

Tôi đi tới phụ một tay, thấy trong đống sách có cuốn sổ nhỏ không biết ghi chép gì.

Lúc này Triệu Viễn Phong ở ngoài gọi chúng tôi ra ăn cơm, tôi tiện tay nhét nó lên kệ.

Sau bữa ăn, Triệu Hủ mãn nguyện ôm Tiểu Hoàng ngồi phịch trên ghế salon, Triệu Viễn Phong dọn bếp còn tôi gọt trái cây.

Triệu Hủ ăn trái cây cảm động nói: "Thì ra bây giờ anh em nấu ăn ngon như vậy, anh dâu, cám ơn anh nhé!

Nếu không có anh thì chắc giờ này anh em còn chưa biết nấu mì đâu!"

Tôi cười ngượng, trong lòng lại buồn rầu nghĩ đâu phải anh nó học nấu ăn vì tôi, ban đầu là vì "bảo bối" của anh, sau này trời xui đất khiến mới sống chung với tôi......

Có lẽ Triệu Hủ bị bữa cơm này của Triệu Viễn Phong mua chuộc nên khen anh hết lời, tâng bốc đến mức tôi còn tưởng Triệu Viễn Phong bỏ thuốc gì trong cơm, trước kia lúc nào nó cũng tìm cơ hội nói xấu anh mình cả.

Ban đêm tôi dọn dẹp phòng khách cho Triệu Hủ ngủ.

Vì đã hứa không để Triệu Hủ biết chúng tôi chia tay nên không thể để Triệu Viễn Phong ngủ salon được.

"Anh ngủ xa ra, không được lại gần đây!"

Trước khi ngủ tôi cảnh cáo Triệu Viễn Phong, mình cũng nằm cách xa anh.

Triệu Viễn Phong: "......

Em coi chừng té xuống đấy."

"Không có đâu......

Á......"

Tôi xoay người muốn cãi, vừa nhúc nhích thì suýt nữa té xuống thật, may mà Triệu Viễn Phong nhanh tay lẹ mắt ôm tôi vào lòng.

"Ngoan, không sao......"

Triệu Viễn Phong bày ra vẻ mặt thấy-chưa-anh-biết-ngay-mà, "Đừng ngủ xa như vậy được không?"

"Ai thèm anh ôm!"

Tôi vùng ra khỏi ngực anh rồi nằm quay lưng về phía anh.

"Thôi thôi," anh kéo chăn đắp cho tôi rồi hôn cổ tôi một cái, "Ngủ ngon nhé."

Tôi lười so đo với anh nên nhắm mắt lại ngủ.

Sáng hôm sau, tôi vừa mở mắt ra thì phát hiện mình đang nép vào ngực Triệu Viễn Phong, ngực dán ngực, chân quấn chân.

Triệu Viễn Phong cựa quậy tỉnh giấc, rất tự nhiên hôn chóp mũi tôi cười nói: "A Bạch, buổi sáng tốt lành."

Tôi lạnh lùng nhìn anh.

"......

Em ngủ thêm lát nữa đi," anh giả ngu nói: "Anh đi làm bữa sáng đây."

Sau đó xuống giường chạy mất.

Tôi nằm trên giường chốc lát rồi đứng dậy rửa mặt, lúc đi ra Triệu Viễn Phong và Triệu Hủ đều ở trong bếp.

Tôi vừa đi tới thì nghe Triệu Hủ nói: "Anh Hai, rốt cuộc anh làm gì để anh dâu giận vậy?

Hôm qua em khen anh lâu như vậy mà ảnh chẳng ừ hử gì cả."

Triệu Viễn Phong: "Vậy thì khen tiếp đi."

Triệu Hủ: "Em hết tìm được từ rồi!"

Tôi: "......"
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
32. Anh ước ao đã lâu, cuối cùng mới được toại nguyện


Tôi âm thầm đứng ở cửa bếp, khi Triệu Viễn Phong xoay người lại thì giật nảy mình, "A......

A Bạch......"

Tôi quắc mắt trừng anh.

Triệu Hủ thấy vậy lập tức ôm Tiểu Hoàng chạy ra ngoài, "Anh Hai, anh dâu, Tiểu Hoàng dẫn em đi dạo......

À không phải, em dẫn Tiểu Hoàng đi dạo nhé......"

Lời chưa nói hết mà người đã chạy mất dạng.

Triệu Viễn Phong chột dạ nhìn tôi, "A Bạch, sao...... sao thế em......"

"Triệu Viễn Phong, anh lại gạt tôi!"

Cái gì mà sợ Triệu Hủ lo lắng nên đừng để nó biết chúng tôi chia tay, rõ ràng Triệu Hủ đã biết rồi còn đâu!

"Không phải," Triệu Viễn Phong giải thích, "Anh đâu có nói, hôm qua Tiểu Hủ tự nhìn ra mà......

Mỗi lần em không vui đều hiện rõ trên mặt......"

"Vậy sao anh không nói tôi biết?!

Tối qua còn gạt tôi đóng kịch với anh nữa!"

"Anh sợ em thật sự không để ý tới anh nữa," Triệu Viễn Phong ôm chặt tôi nói, "A Bạch, anh sợ lắm, đêm nào cũng gặp ác mộng em bỏ anh chạy mất, anh làm thế nào cũng không tìm được em......"

"Chính anh bỏ tôi trước chứ......"

Nghĩ tới chuyện này mũi tôi lại cay xè.

"Xin lỗi, A Bạch, anh biết lỗi rồi," Triệu Viễn Phong ôm tôi chặt hơn, "Mẹ em đã hứa với anh sẽ không ép em mà chỉ để em đi xem mắt, nếu em thật sự không thích phụ nữ thì sau này bà ấy sẽ mặc kệ chúng ta......

Anh sợ bà ấy tự làm mình bị thương......

Bà ấy không cho anh nói em biết, không cho anh gặp em, muốn anh rời xa em......Anh không ngờ bà ấy lại......

Xin lỗi......"

"A Bạch, những ngày qua anh cũng không biết mình sống thế nào nữa, không gặp được em thì anh lại hốt hoảng......"

Anh tưởng tôi không đau khổ sao?

Mấy ngày nay tôi có chỗ nào khá hơn chứ?

"A Bạch, tha thứ cho anh được không?

Anh không muốn chia tay với em......

Anh muốn thấy em mỗi ngày, chúc em buổi sáng tốt lành, chúc em ngủ ngon, muốn em vui thì hôn anh một cái, không vui thì hờn dỗi với anh, muốn nấu cho em ăn, em muốn ăn gì anh cũng sẽ học......"

Tôi vốn đang đỏ hoe mắt, nghe anh nói học nấu ăn thì lại tức, "Có phải anh học nấu ăn vì em đâu," tôi đẩy anh ra, "Anh học vì "bảo bối" của anh đấy chứ!"

Triệu Viễn Phong nhất thời chưa hiểu ra, "Hả?"

"Triệu Viễn Phong, em biết vốn dĩ người anh thích không phải em," tôi vò mẻ không sợ nứt, "Trong lòng anh có bảo bối khác, ở bên em chỉ vì say rượu xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên mới miễn cưỡng......"

"Cái gì?

Bảo bối nào?

Không phải em đó sao?"

"Không phải!"

"Thật không có mà, anh chỉ có mình em là bảo bối thôi."

"Anh nói dối, em thấy hết rồi, lần đầu anh nấu cho em ăn, em bị hóc xương cá, anh viết trên điện thoại là sau này nấu cá cho bảo bối phải gỡ hết xương còn gì!"

Triệu Viễn Phong ngửa đầu nghĩ ngợi, sau đó nói, "Ừ đúng rồi, anh tự nhắc mình lần sau nấu cá cho em phải gỡ sạch xương, lần đó em bị hóc xương làm anh đau lòng muốn chết."

"Anh gạt người, lúc đó chúng ta còn chưa hẹn hò thì sao em là bảo bối của anh được?!"

Triệu Viễn Phong dở khóc dở cười, "Thì anh gọi trong lòng cho đã nghiền mà, đâu chỉ bảo bối mà anh còn gọi vợ nữa kìa......"

Tôi vẫn không tin, ai biết có phải anh đang bịa chuyện gạt tôi không.

"Em đi theo anh."

Anh kéo tôi vào thư phòng rồi lấy từ trên giá sách xuống một cuốn sổ nhỏ, chính là cuốn hôm qua tôi thấy.

Anh đưa sổ cho tôi, "Mở ra xem đi."

Tôi mở ra trang thứ nhất, thấy phía trên viết mấy dòng chữ:

Cậu ấy cười với mình.

Cậu ấy thích ăn canh chua cá, cứ ăn cay thì lại đỏ mặt.

Hôm nay cậu ấy bị tuột dây giày, suýt nữa thì ngã sấp mặt.

Cậu ấy luôn đến công ty trễ, ngủ nướng chứ gì?

Ba ngày rồi cậu ấy không đến tìm mình, có phải Lục Phương rảnh quá rồi không?

......

Tôi lật vài trang đều thấy những câu như vậy, nhưng phía sau dần đổi cách xưng hô.

Người trong công ty đều gọi cậu ấy là Tiểu Bạch, mình không muốn gọi giống người khác, mình muốn gọi cậu ấy là......

A Bạch.

A Bạch ngủ trưa làm mặt hằn vết đỏ, rất muốn xoa cho cậu ấy......

Muốn đi ăn cơm chung với A Bạch.

A Bạch ngủ thiếp trên xe, mình nhịn không được hôn cậu ấy một cái, cậu ấy đánh mình......

A Bạch rất thích ăn hàng, nếu mình biết nấu ăn thì cậu ấy có thích mình hơn không?

Mỗi ngày đều muốn thấy cậu ấy......

......

Tối qua bảo bối để mình hôn!

Mặc dù mình uống say......

Bảo bối rất sợ đi nhà ma, sau này không được dọa cậu ấy sợ.

Bảo bối khen mình lợi hại!

Dù chỉ là nấu cơm thôi......

Lần sau nấu cá cho bảo bối ăn phải gỡ hết xương mới được.

Bảo bối bị bệnh......

Lại được hôn bảo bối rồi!

Mặc dù cậu ấy cắn mình......

Bảo bối mua cho mình gối dựa và trà nhài!

......

Vợ thật đáng yêu!

Vợ lại trùm chăn nằm ỳ......

Vợ lại bỏ bữa sáng......

Vợ nói muốn ăn hải sản.

Vợ nhặt được con mèo giống hệt mình, ngốc đến đáng yêu......

Vợ luôn chạy chân trần trong nhà, cuối tuần phải trải thảm sàn nhà mới được.

Hôm nay tâm trạng vợ không tốt......

......

"Mọi chuyện liên quan đến em anh đều nhớ rõ," Triệu Viễn Phong đưa tay lau khóe mắt ướt nhòa của tôi, "Lúc đầu ghi trong điện thoại, sau này nghĩ điện thoại sẽ hư nên ghi vào sổ."

"Anh chỉ có một mình em là bảo bối thôi, mãi mãi sẽ như vậy."

"Anh ở bên em không phải vì ngoài ý muốn, cũng không phải miễn cưỡng mà là anh ước ao đã lâu, cuối cùng mới được toại nguyện......"
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
33. Chương cuối


Hôm đó tôi khóc rất lâu, Triệu Viễn Phong dỗ thế nào cũng vô ích.

Tôi cũng không biết tại sao mình khóc.

Tôi vừa khóc vừa rống Triệu Viễn Phong, "Đáng ghét, anh cũng không chịu nói em biết nữa......"

"Anh có biết em hiểu lầm đâu chứ....."

Triệu Viễn Phong ôm hộp khăn tay giải thích, "Năm năm nay anh nói yêu em bao nhiêu lần em đều không nghe lọt sao?"

"Anh toàn nói trên giường thôi mà!

Làm sao em biết có phải anh nhất thời thoải mái nên mới nói không!"

Triệu Viễn Phong cười khổ, "Ngốc quá, nếu anh không yêu em thì có moi tim móc phổi đối tốt với em vậy không?"

Tôi biết anh hơi thích tôi nhưng cứ tưởng sau khi hẹn hò mới thích, thậm chí còn không biết sâu cạn bao nhiêu.

Triệu Viễn Phong ôm tôi vào lòng rồi vỗ nhẹ lên lưng tôi, "Đừng khóc nữa được không?

Sưng mắt rồi kìa, ông xã đau lòng......"

Tôi chùi nước mắt vào ngực anh, thút thít nói: "

Sau này anh không được gạt em nữa đâu đấy!"

"Ừ, sẽ không......"

"Chuyện gì cũng phải nói với em!"

"Được được......"

" ......

Chuyện công ty thì khỏi, em không muốn biết......"

Triệu Viễn Phong cười véo mũi tôi, "Khôn quá ha?"

Tôi đẩy tay anh ra, "Đừng tưởng em sẽ tha cho anh!"

Triệu Viễn Phong: "......

Còn chuyện gì nữa?"

Đầu óc tôi hỗn loạn, cũng không biết mình muốn thế nào, đành phải hung tợn trừng anh một cái, "Chờ em nghĩ ra rồi nói tiếp!"

"Ừ ừ, vậy em cứ từ từ nghĩ đi," Triệu Viễn Phong kéo tôi đứng lên, "Giờ ăn sáng trước đã nhé?"

Khi Triệu Hủ bồng Tiểu Hoàng về nhà, thấy mắt tôi đỏ hoe thì lại hùng hổ nói như lần đầu gặp mặt năm năm trước: "Anh dâu, anh em bắt nạt anh đúng không?

Để em đánh ảnh cho anh nha."

Tôi chớp mắt mấy cái rồi nghiêm túc nói: "Ừ, đánh mạnh vào, đánh chết luôn đi."

Triệu Viễn Phong lộ vẻ khiếp sợ, Triệu Hủ nhìn anh rồi lắp bắp nói: "Nhưng......

Nhưng em đánh không lại ảnh......"

Tôi: "......"

Mấy ngày sau, Triệu Hủ chơi chán nên quyết định trở về.

Tôi và Triệu Viễn Phong tiễn nó ra ga, nó ôm Triệu Viễn Phong không buông tay, tôi vừa định cảm khái huynh đệ tình thâm thì chợt nghe Triệu Hủ nói: "Anh Hai, cho em thêm tiền sinh hoạt đi!"

Triệu Viễn Phong lạnh lùng gỡ nó ra, "Đủ để em ăn uống thôi, đừng hòng chơi bời lêu lổng, đi học còn chưa đủ vui à?"

Tôi: "......"

Tiễn Triệu Hủ đi xong, Triệu Viễn Phong nói dẫn tôi đi xem phim.

Mấy ngày nay anh đổi cách dỗ dành tôi, hết nấu ăn lại dẫn tôi đi chơi, nhưng người vui vẻ nhất hình như là Triệu Hủ.

Anh lái xe còn tôi dựa vào ghế bất tri bất giác ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ màng có vật gì đó ẩm ướt nóng hổi dán vào gò má hệt như buổi tối cách đây nhiều năm.

Tôi mở mắt ra, Triệu Viễn Phong lại hôn tôi một cái rồi nói: "Bảo bối, đến rồi."

Tôi nhìn anh, đột nhiên nổi quạu, "Không được hôn em lúc em đang ngủ!"

Triệu Viễn Phong: "???"

"Năm đó nếu không phải anh hôn trộm em thì em đã không hiểu lầm anh thích người khác!

Sau đó còn ấm ức nhiều năm như vậy!"

"Anh sai rồi," Triệu Viễn Phong mặt dày mày dạn nói, "Vậy sau này anh sẽ quang minh chính đại hôn em để em biết được không?"

Anh chồm tới quá gần khiến chóp mũi chúng tôi sắp đụng nhau, không hiểu sao tim tôi đập hơi nhanh, "......Không......

Không được...... em còn chưa hết giận đâu......"

Tôi đẩy anh ra rồi cởi dây an toàn xuống xe.

Sau đó tôi mới phát hiện đây là nơi tôi và Triệu Viễn Phong xem phim lần đầu.

Hồ nước bên cạnh vẫn chẳng thay đổi gì, chỉ có thêm mấy rào chắn.

Tôi nói với Triệu Viễn Phong, "Em không muốn xem phim, muốn đi dạo quanh hồ một lát."

Bên hồ không có ai, gió thổi mặt nước gợn sóng lăn tăn.

Đi một hồi tôi nói, "Triệu Viễn Phong, anh cõng em đi."

Anh thoáng sửng sốt rồi ngồi xổm xuống cõng tôi lên.

"Mệt à?"

Anh hỏi.

Tôi vùi mặt vào vai anh: "Đi hết vòng này chúng ta về nhà đi."

Triệu Viễn Phong gật đầu, vừa đi vừa nói, "Đồ ăn mèo của Tiểu Hoàng hết rồi, có cần đổi vị khác cho nó không......"

Tôi nằm trên lưng anh, nhớ lại năm năm trước anh ở đây nói, em có ông xã còn nó thì không.

Dường như chỉ có thời gian là thay đổi mà thôi.
 
[Hoàn][Đm] Ban Đầu Chính Anh Đòi Chia Tay
Ngoại truyện


Khi tôi và Triệu Viễn Phong về nhà thì trời đã sắp tối.

Vừa thấy chúng tôi Tiểu Hoàng lập tức chạy tới cọ ống quần tôi kêu meo meo không ngừng.

Tôi bế nó lên xoa cái bụng tròn vo, nhớ lại lần đầu gặp nó còn nhỏ xíu mà sao giờ mập thế không biết?

Tôi nhặt được Tiểu Hoàng ở dưới lầu.

Hôm đó Triệu Viễn Phong phải tăng ca nên tôi về nhà một mình, tiện đường mua một hộp cơm.

Khi đi ngang thùng rác dưới lầu, tôi nghe "meo" một tiếng, quay đầu nhìn thì thấy một con mèo con màu vàng ngồi cạnh thùng rác, toàn thân lấm lem, gầy đến nỗi chỉ còn da bọc xương, ngay cả tiếng kêu cũng yếu xìu.

Tôi nhất thời không đành lòng nên mở hộp cơm trong tay đặt trước mặt nó.

Nó cúi đầu ngửi ngửi, sau đó cắm đầu ăn như sắp chết đói.

"Ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn bây giờ......"

Tôi còn sợ nó ăn nhanh quá sẽ chết nghẹn nên chờ nó ăn xong mới đứng dậy đi.

Đi một lát tôi cảm thấy có gì đó là lạ, quay đầu nhìn thì thấy nó đi theo mình.

Tôi đi mấy bước nó cũng đi mấy bước, tôi chạy nó cũng chạy theo.

Con mèo này...... bám tôi rồi sao?

Tôi đi thẳng đến cầu thang, nó vẫn theo sau tôi.

Tôi ngồi xổm xuống đối mặt với nó.

Nó nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe.

Mười phút sau, tôi lấy điện thoại ra gọi điện cho Triệu Viễn Phong.

Tôi cố ý thở phì phò nói với Triệu Viễn Phong: "Em mới bị một con mèo rượt chạy mấy dãy phố đấy!"

Triệu Viễn Phong: "......"

Triệu Viễn Phong: "Mèo hay chó?

Em chạy được mấy dãy phố cơ à?"

Tôi: "Mèo mà, dễ thương lắm."

Triệu Viễn Phong: "......

Rồi sao em?"

"Nó đã thích em thế thì chúng ta nuôi nó được không?"

Triệu Viễn Phong hơi do dự, "......

Nó có cào người không?

Có cắn đồ trong nhà không......"

"Không đâu, nó ngoan lắm, chúng ta nuôi nó đi được không?"

Tôi nghĩ ngợi rồi thì thầm gọi một câu ông xã.

"Ừ."

Giọng Triệu Viễn Phong tràn đầy ý cười, "Em đem nó về nhà trước đi, nhớ đừng để nó cào nhé, chờ anh về đem nó tới chỗ bác sỹ thú y khám xem sao......"

"Meo meo......"

Tiểu Hoàng vừa kêu vừa cọ tay tôi, tôi định thần lại rồi thả nó xuống, lấy đồ ăn mèo vừa mua ra đổ vào chén của nó, Triệu Viễn Phong nhìn thoáng qua lại nói tôi đổ nhiều quá, "Tiểu Hoàng đang giảm béo mà......"

"Đã mấy ngày rồi nó có được ăn no đâu," tôi hơi xót nó, ngẫm lại nếu mình không được ăn no vài ngày nhất định sẽ nổi quạu muốn cào người, "Mà béo ôm mới thích chứ."

"Ừ, béo ôm mới thích," Triệu Viễn Phong đưa tay ôm eo tôi rồi cọ vào mặt tôi, "Em cũng vậy, tối nay muốn ăn món gì để anh nấu......"

Tôi đưa tay đẩy mặt anh ra, "Anh nuôi em như nuôi mèo đấy à?!"

"Dĩ nhiên không phải rồi," Triệu Viễn Phong nói, "Mèo làm gì được ăn sườn chua ngọt, vịt sốt tương, bò xào khoai tây chứ......"

Tôi nuốt nước miếng, "Mấy món này...... tối nay anh đều nấu hết à?"

"Nếu em muốn thì anh sẽ nấu," Triệu Viễn Phong hôn tôi một cái, "Nghe lời em hết, được không?"

"Thật á?"

Tôi hớn hở nói, "Vậy em còn muốn ăn thịt kho tàu, phi lê cá nhúng dấm, gà quay hạt dẻ nữa......"

"Được được......"

"Em muốn uống bia nữa, uống ba chai to luôn!"

Triệu Viễn Phong: "Không được!

Mấy ngày nay dạ dày em không khỏe nên không được uống bia!"

Tôi: "......"

Chẳng phải đã nói nghe lời tôi hết sao???

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom