Editor - Beta: Min
Chương 43 – Ngoại truyện 1: Tân hôn (Thượng)
01.
Du Tâm Kiều và Từ Ngạn Hoàn kết hôn.
Một cuộc hôn nhân chớp nhoáng, cũng chỉ kịp báo cho phụ huynh hai bên biết.
Bà Diêu Quỳnh Anh, mẹ của Du Tâm Kiều đang ở nước ngoài, nổi giận đùng đùng trong điện thoại: "Nếu con còn cứ cố chấp như thế, thì đừng có nhận mẹ là mẹ nữa!"
Du Tâm Kiều không đáp, thông báo xong thì cúp máy, sau đó lập tức gọi cho Lương Dịch, người bạn thân kiêm người quản lý của mình: "Mai ngày kia tôi phải ra nước ngoài một chuyến."
Hai ngày này vừa hay không có lịch trình, Lương Dịch đoán: "Đi đón sinh nhật cùng chú dì à?"
"Không, đi đăng ký kết hôn."
"..........."
"Với Từ Ngạn Hoàn.
Ở trong nước không thể đăng ký kết hôn đồng giới được."
".........."
"Tôi biết là cậu cảm thấy chuyện này quá nhanh, nhưng mà....."
"Chỉ là nhanh thôi ấy hả?
Không phải các cậu vừa mới gặp lại thôi à, sao đã định kết hôn rồi?"
"........
Tôi cũng không biết."
"Là cậu cầu hôn hay là cậu ta?"
"Tôi."
"Biết ngay.
Cậu ta cứ thế đồng ý luôn à?"
"Ừ."
"Không hỏi tại sao à?"
"Không, tôi chỉ thuận miệng nhắc tới, cậu ấy liền đồng ý."
Lương Dịch hoàn toàn cạn lời: "Hai người các cậu coi việc kết hôn là chơi đóng vai gia đình đấy hả?"
02.
Du Tâm Kiều đáp không phải, Lương Dịch chẳng tin.
Thực ra chính anh cũng không thể hiểu nổi tại sao Từ Ngạn Hoàn lại đồng ý một lời 'cầu hôn' hoang đường như vậy.
Quay trở lại một tuần trước.
Du Tâm Kiều về nước chưa lâu, trọng tâm sự nghiệp bắt đầu chuyển dần về trong nước, cho nên rất cần một luật sư chuyên nghiệp hiểu rõ tình huống tại đây để hỗ trợ anh xử lý các thủ tục liên quan.
Sáng thứ Ba, Du Tâm Kiều đi cùng Lương Dịch tới văn phòng luật sư.
Đến nơi, nhìn Văn phòng Luật Tinh Thần nằm ở tầng giữa của một tòa nhà văn phòng, Lương Dịch khó hiểu hỏi: "Văn phòng Luật này là do người bạn nào giới thiệu cho cậu vậy?
Hôm qua tôi tra thử trên mạng rồi, nó còn chẳng nằm trong top 10 của thủ đô đâu."
Trước khi đến, Du Tâm Kiều nói đây là văn phòng Luật do một người bạn giới thiệu, rất đáng tin.
"Top 10 gì, chưa từng nghe bao giờ."
Du Tâm Kiều đứng trước gương ở cửa chỉnh lại phần tóc trên trán, rồi sải bước đi vào trong, "Tới thì cũng tới rồi."
Tinh Thần tuy không quá lớn, nhưng cũng khá quy củ, ở bên trong người ra người vào tấp nập, sáng sủa sạch sẽ.
Được cô lễ tân dẫn vào trong, Du Tâm Kiều vừa liếc mắt đã nhìn thấy một người đàn ông đi ra từ trong văn phòng.
Đúng vậy, một người đàn ông.
Sáu năm trước khi hắn còn là một thiếu niên, dù chững chạc hơn so với bạn bè đồng trang lứa, nhưng vẫn có nét ngây ngô.
Còn bây giờ hắn khoác áo vest mặc sơ mi, dáng người cao thẳng, khí chất trầm tĩnh lạnh lùng, hoàn toàn là dáng vẻ của một người trưởng thành.
Người đàn ông kia dường như cảm nhận được cái nhìn nên quay sang, ánh mắt hắn như ngưng đọng.
Du Tâm Kiều mỉm cười: "Trùng hợp ghê."
Chỉ ba chữ đơn giản ấy, Du Tâm Kiều đã phải đứng trước gương luyện tập suốt nửa tiếng đồng hồ.
Cũng may mà dùng được, hôm nay Từ Ngạn Hoàn có mặt ở văn phòng.
Hơn nữa hiệu quả của nó hình như cũng không tệ, trong suốt cuộc thảo luận, Du Tâm Kiều nhận ra ánh mắt hắn gần như vẫn luôn dừng trên người mình.
Là kinh ngạc à, không nghĩ sẽ gặp lại mình?
Hay là mình đã khác sáu năm trước rồi?
Có hối hận vì sáu năm trước đã lạnh lùng từ chối mình như vậy không?
Sau khi biết Du Tâm Kiều và Từ Ngạn Hoàn có quen nhau, mọi người cứ nghĩ vị trí nhàn hạ của một luật sư cá nhân này chắc chắn sẽ rơi vào tay Từ Ngạn Hoàn.
Không ngờ chính Từ Ngạn Hoàn lại chủ động rút lui, cùng lúc đề cử một người đồng nghiệp khác, với lý do là: "Tôi mới vào nghề chưa lâu, kinh nghiệm còn ít, luật sư Hình sẽ chuyên nghiệp hơn trong lĩnh vực này."
Du Tâm Kiều nghe xong liền ngước mắt lên nhìn Từ Ngạn Hoàn, không lâu sau đó thì chấp nhận đề nghị của hắn: "Được."
Tất cả mọi thứ đều thuận lợi tới mức ngoài dự đoán.
Lương Dịch còn chưa kịp phản ứng thì đã chọn xong luật sư, hợp đồng cũng được kí kết ngay.
Nội dung bản hợp đồng có một mục cần xác nhận tình trạng hôn nhân của người ủy thác, Du Tâm Kiều mỉm cười: "Mấy năm nay bận rộn chuyện chơi đàn, cũng không rảnh có thời gian đi tìm người yêu."
Sau cuộc trò chuyện ban nãy, bầu không khí đã trở nên gần gũi hơn, có người nói: "Hẳn là vì tiêu chuẩn của anh rất cao."
Luật sư Hình cũng cười: "Anh Du làm về nghệ thuật, mắt nhìn chắc chắn là khác với đám phàm tục bọn tôi."
Một luật sư khác tiếp lời: "Hay là anh thử nói về tiêu chuẩn chọn bạn đời của mình đi, bọn tôi sẽ để ý giúp anh."
Đều là những lời nói đùa, trong lòng Du Tâm Kiều hiểu.
Bởi vậy nên cũng anh chỉ đáp bừa, liếc sang Từ Ngạn Hoàn đang đứng bên cạnh, khóe môi cong lên: "Ít nhất thì cũng phải như luật sư Từ."
Lời này vừa nói ra, xung quanh im bặt.
Đột nhiên công khai xu hướng tính dục như vậy, lúc kí xong hợp đồng rồi ra về, Lương Dịch ghé sát bên tai Du Tâm Kiều nói nhỏ: "Kín đáo một chút đi, đây là đang ở trong nước đấy."
Tình hình ở trong nước vẫn không thân thiện với các mối quan hệ đồng giới cho lắm.
"Nói cho vui cũng là phạm pháp à?"
Du Tâm Kiều hỏi lại.
Nghe giống như đang trả lời Lương Dịch, nhưng khi nói thì lại nhìn về hướng Từ Ngạn Hoàn.
Hắn đang cầm tài liệu đi ngang qua, nghe thế thì không hiểu sao lại dừng bước, khi ánh mắt dừng trên người Du Tâm Kiều, trong sự bình tĩnh hình như còn xen lẫn chút dò xét mơ hồ.
Khiến cho Du Tâm Kiều khẽ rùng mình.
Nhưng anh đã không còn là cậu thiếu niên sáu năm trước, chỉ vì một nhất cử nhất động của Từ Ngạn Hoàn mà dễ bị xao động nữa.
Nụ cười trên mặt vẫn không hạ xuống, Du Tâm Kiều cũng dừng bước, không hề trốn tránh mà đối diện với Từ Ngạn Hoàn.
"Luật sư Từ ra ngoài dùng bữa sao?"
Không đợi Từ Ngạn Hoàn trả lời, Du Tâm Kiều tự nói trước, "Tôi mới về nước, không quen với khu vực này lắm, không biết luật sư Từ có thể nể tình bạn học cũ mà làm hướng dẫn viên cho tôi được không?"
Mười phút sau, hai người xuất hiện trong quán hoành thánh ở tầng một của tòa nhà.
Những luật sư khác trong văn phòng đều không đi theo, Lương Dịch cũng 'thức thời' tìm cớ rời đi.
Quán hoành thánh không lớn, một chiếc bàn vuông vừa đủ cho hai người ngồi.
Bà chủ quán là một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, thấy Từ Ngạn Hoàn đi cùng người khác tới, có hơi ngạc nhiên mà hỏi: "Vị này là đồng nghiệp của luật sư Từ sao?"
"Không phải."
Từ Ngạn Hoàn đáp, "Là bạn ạ."
Du Tâm Kiều cảm thấy buồn cười, trong lòng nghĩ, chúng ta mà là bạn bè gì chứ.
Nhưng mà ít nhất so với gọi là 'khách hàng' gì gì đó thì tốt hơn một chút.
Du Tâm Kiều thản nhiên chấp nhận mối quan hệ này, cũng nhanh chóng nhập vai, nhìn thực đơn dán ở trên tường rồi hỏi: "Giới thiệu một chút đi, anh bạn."
Từ Ngạn Hoàn đề cử món hoành thánh tôm.
Không lâu sau, món ăn nóng hổi được mang lên bàn, Du Tâm Kiều hít vào một hơi thật sâu, mùi thơm của nước dùng trong vắt hòa với mùi hành lá, là hương vị mà anh đã nhớ thương suốt sáu năm nay.
Bữa ăn diễn ra khá yên ổn.
Du Tâm Kiều ăn chậm, còn lơ đãng, ăn hai miếng lại không nhịn được mà thơ thẩn nhìn sang người đối diện.
Rồi xác nhận một lần nữa, so với sáu năm trước, vóc dáng của Từ Ngạn Hoàn đã cao hơn, bờ vai cũng rộng hơn, đường nét khuôn mặt sắc nét, sự non nớt trong ánh mắt đã biến mất, bây giờ đã hoàn toàn trở thành một người đàn ông trưởng thành.
Điều không thay đổi chính là sự lãnh đạm trước sau như một, đôi mắt như hồ đen sâu thẳm, cho dù có nhìn ai cũng chẳng gợi được bọt sóng.
Nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng tới sức hút của hắn.
Ngoài ngoại hình vượt trội, Từ Ngạn Hoàn tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng, tương lai rộng mở, dựa theo tiêu chuẩn xã hội hiện nay, điều kiện như vậy dễ dàng khiến cho vô số người cả nam lẫn nữ đều si mê, người trước ngã xuống thì người sau lại tiến lên, thần hồn điên đảo vì hắn.
Nó khiến Du Tâm Kiều cảm thấy có chút thất bại.
Cho dù anh tự nhận là mấy năm nay không còn thường xuyên nhớ tới Từ Ngạn Hoàn nữa, càng chưa tới mức là nhớ mãi chẳng quên.
Có lẽ bản tính con người vốn rẻ mạt thế, kể cả khi thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng khi đối mặt với người mình mong mà chẳng được thời niên thiếu, thì cũng khó tránh khỏi cảm giác không cam lòng.
Hoành thánh vỏ mỏng nhiều nhân, nước dùng đậm đà, Du Tâm Kiều nuốt một miếng, rồi lại ngước lên nhìn.
Từ Ngạn Hoàn đã ăn xong, đang dùng khăn giấy nhẹ nhàng lau miệng, môi hắn mỏng, là dáng môi mà người ta thường nói là bạc tình.
Sự lạnh lùng của hắn là điều mà Du Tâm Kiều đã được nếm trải vô số lần, thế mà anh vẫn không nhịn được mà đến chỗ này, không nhịn được mà nhìn hắn thêm lần nữa.
Du Tâm Kiều nghĩ, có lẽ là vì đôi môi này từng hôn mình, từng cho mình hy vọng.
Sau đó lại tàn nhẫn đẩy mình ra, quay lưng rời đi mà chẳng hề ngoái lại.
Thế là cảm giác không cam lòng lại càng cuộn trào.
Du Tâm Kiều cầm chiếc muỗng sứ càng lúc càng chặt, tốc độ khuấy bát chậm dần, mà dường như không phải anh đang khuấy nước dùng, mà là đang khuấy những cảm xúc đặc quánh, chất chồng dưới đáy lòng, chẳng biết phải đặt ở đâu.
Không muốn tiếp tục như vậy nữa, Du Tâm Kiều thở hắt một hơi, gượng cười, ngẩng đầu nói: "Vừa rồi ở trong văn phòng, luật sư Từ không giận chứ?"
Một sự khựng lại khó mà nhận ra, Từ Ngạn Hoàn đáp: "Không giận."
Du Tâm Kiều tin là hắn thật sự không hề giận.
Từ Ngạn Hoàn trong nhận thức của anh, là người từ trước tới nay chưa từng vì thái độ của kẻ khác mà cảm thấy phiền lòng.
Cũng chưa từng có ai thật sự bước vào được thế giới của Từ Ngạn Hoàn, không một ai có thể nhìn thấu được hắn đang suy nghĩ gì trong lòng.
Bởi vậy Du Tâm Kiều cũng chẳng kiêng dè gì nữa, nghĩ rằng không thể đi một chuyến tay không, liền mang theo vài phần trêu chọc mà hỏi: "Vậy luật sư Từ đã kết hôn chưa?"
"Vẫn chưa."
Từ Ngạn Hoàn đáp.
"Trùng hợp ghê, tôi cũng chưa."
Du Tâm Kiều cong khóe môi, nụ cười thoáng mang theo sự khiêu khích, "Vậy luật sư Từ có muốn cân nhắc kết hôn với tôi không?"
Sở dĩ dám hỏi như vậy, là vì anh chắc chắn Từ Ngạn Hoàn sẽ không đồng ý.
Trong tưởng tượng của Du Tâm Kiều, Từ Ngạn Hoàn hẳn sẽ lạnh lùng nhìn anh, dùng một ánh mắt như đang nhìn kẻ thần kinh, im lặng không nói gì, hoặc là trực tiếp từ chối: "Không cân nhắc."
Một trò đùa kinh điển.
Thế nhưng, Từ Ngạn Hoàn lại ngẩng lên, dùng ánh mắt quen thuộc nhưng không lạnh lẽo nhìn anh, đôi môi mỏng khẽ hé, gần như không chần chừ mà nói: "Được."
03.
Trên đường ra sân bay, Du Tâm Kiều vẫn có cảm giác mơ hồ không thật.
Trước khi lên máy bay, ngồi trong phòng chờ, Từ Ngạn Hoàn đưa cho Du Tâm Kiều một cái bánh kem nhỏ, Du Tâm Kiều chợt nhớ ra hôm nay là sinh nhật mình.
Anh mới về nước mấy ngày trước, vẫn còn sống theo giờ Mỹ, cầm chiếc bánh kem ở trong tay mà ngơ ngác.
Từ Ngạn Hoàn tưởng anh không thích vị này, định đi mua cái khác thì Du Tâm Kiều gọi hắn lại: "Không cần đâu."
Anh múc một thìa đưa vào miệng, lớp kem tan ngay khi chạm vào lưỡi, từ vẻ ngoài đến hương vị đều không có gì để chê.
Du Tâm Kiều vốn định hỏi 'Sao anh lại nhớ sinh nhật tôi', nhưng trước khi nói ra, câu hỏi lại đổi thành: "Bánh ngọt này mua ở đâu vậy?"
Bất ngờ là nó không phải được mua ở tiệm bánh trong sân bay, Từ Ngạn Hoàn nói: "Là tiệm bánh ở gần văn phòng Luật."
Du Tâm Kiều sững lại một chút, rồi lập tức bật cười: "Vòng vèo xa vậy à."
Từ Ngạn Hoàn không tiếp lời.
Dường như biết hắn sẽ không trả lời, Du Tâm Kiều cũng chỉ nhún vai, cúi đầu lặng lẽ ăn hết chiếc bánh kem.
Kế đó, họ lên máy bay đúng giờ, hạ cánh đúng giờ, rồi đến địa điểm đã hẹn trước để đăng ký kết hôn.
Toàn bộ quá trình đơn giản nhanh chóng tới khó tin.
Cứ thế tới lúc ngồi trên máy bay trở về, Du Tâm Kiều lại càng ngơ ngác hơn.
Thế này là....
đăng ký kết hôn rồi à?
Dù giấy đăng ký kết hôn ở nước ngoài không được công nhận ở trong nước, nhưng dù sao đây vẫn là chuyện trọng đại của một đời người.
Thế mà cứ xong xuôi một cách qua loa như vậy sao?
Trên đường về có một chút nhạc đệm nhỏ.
Một cô gái lai ngồi ở phía sau đã đưa cho Từ Ngạn Hoàn một mảnh giấy ghi chú qua khe bên ghế.
Du Tâm Kiều thề rằng không phải là mình cố ý nhìn lén, nếu muốn trách thì phải trách là sao cô gái đó lại viết chữ to như vậy, Do you have a girlfriend?
Một cách bắt chuyện rất thẳng thắn.
Từ Ngạn Hoàn lấy bút từ túi tài liệu mang theo bên người, đặt tờ giấy lên chiếc bàn gấp trước mặt rồi nhanh chóng viết ra cái gì đó.
Lúc đưa trả tờ giấy, Du Tâm Kiều vội liếc nhanh một cái.
Còn thẳng thắn hơn, thậm chí còn chẳng cần dùng chữ 'No'.
Từ Ngạn Hoàn trả lời lại, I am married.
Tôi đã kết hôn rồi.
Nhưng dù đều là con người, đều là đàn ông đã 24 tuổi, tốc độ chấp nhận chuyện kết hôn của Du Tâm Kiều vẫn không thể nhanh như Từ Ngạn Hoàn.
Sao lại có thể nhanh như vậy?
Giống như đã trải qua trăm trận chiến, hoặc là đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi.
Vì vậy khi Từ Ngạn Hoàn hỏi có nên tìm thời gian để phụ huynh hai bên cùng ăn một bữa cơm không, phản ứng đầu tiên của Du Tâm Kiều là từ chối.
"Không cần đâu."
Nhớ tới thái độ phản đối kịch liệt của Diêu Quỳnh Anh, Du Tâm Kiều rùng mình một cái, "Cũng không phải chuyện gì đáng để ăn mừng."
Có lẽ là ảo giác, Du Tâm Kiều cảm thấy ánh mắt Từ Ngạn Hoàn có hơi tối lại.
Hắn không tỏ ý đồng tình, cũng không bác bỏ, mà chỉ quay đầu đi, nhìn ra bên ngoài qua ô cửa sổ nhỏ của máy bay.
Lúc này máy bay đã bay được sáu tiếng, đúng vào thời điểm rạng sáng, có thể nhìn được đường chân trời nhuộm màu cam đỏ của ánh bình minh mờ ảo, từ xa nhìn lại vừa mơ hồ vừa chói mắt.
Tựa như ánh trăng vậy.
04.
Trở về thủ đô nghỉ ngơi một chút.
Vào một buổi sáng đẹp trời, Du Tâm Kiều nhận được cuộc gọi của Từ Ngạn Hoàn.
"Hôm nay em rảnh không?"
Giọng nói ở đầu bên kia vẫn trầm thấp, vững vàng và không mang cảm xúc.
Du Tâm Kiều lật xem lịch trình mà Lương Dịch đã sắp xếp cho mình: "Buổi chiều thì rảnh...
Có chuyện gì à?"
"Đưa em đi xem nhà mới."
Nhà mới là một căn hộ rộng hơn 150 mét vuông ở khu trung tâm thành phố, đã hoàn thiện nội thật.
Nằm trên tầng cao vừa phải, thông gió tốt từ nam sang bắc, từ cửa sổ có thể nhìn thấy tòa nhà biểu tượng với kiến trúc độc đáo của thành phố.
Du Tâm Kiều từ nhỏ đã sống trong biệt thự, chưa tốt nghiệp trung học đã ra nước ngoài, nên anh không hiểu rõ lắm về giá cả căn hộ chung cư trong nước.
Từ Ngạn Hoàn nói đây là căn hộ đã hoàn thiện, làm thủ tục xong là có thể dọn vào ở ngay.
Du Tâm Kiều đi vòng qua từng phòng, rồi bỗng hỏi: "Đàn dương cầm của tôi thì đặt ở đâu?"
Câu hỏi này là hoàn toàn theo phản xạ, Du Tâm Kiều không thể sống thiếu đàn dương cầm, hồi đó bị 'lưu đày' tới Tầm Thành một năm, anh cũng phải đi mua một cây chiếc dương cầm cũ ở địa phương để chơi.
Có lẽ là không ngờ anh lại chấp nhận nhanh đến thế, Từ Ngạn Hoàn khựng lại một chút, rồi mới trả lời: "Đặt ở đâu cũng được."
Du Tâm Kiều tính toán: "Phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng làm việc... có vẻ chỉ có thể đặt được ở phòng khách thôi."
"Đặt ở phòng làm việc đi."
Từ Ngạn Hoàn nhìn về phía cửa sổ của phòng làm việc, nơi đó ánh sáng rất tốt, phong cảnh bên ngoài cửa sổ rất hợp lòng người, "Bình thường tôi cũng ít khi dùng phòng làm việc."
Du Tâm Kiều tin lời hắn, ngay trong ngày đã gọi thợ chuyển nhà, chuyển cây dương cầm của mình từ biệt thự bỏ không của ba mẹ, sang căn nhà 'tân hôn' do Từ Ngạn Hoàn mua.
Ban đầu Du Tâm Kiều không định nghĩa nó thành nhà tân hôn, là Từ Ngạn Hoàn, sau khi tiễn người chỉnh đàn đi, hắn đã lấy ra một tập tài liệu đặt xuống trước mặt Du Tâm Kiều: "Thêm tên em vào giấy tờ nhà, em kí trước đi."
Du Tâm Kiều sững lại, chớp chớp mắt: "......
Tại sao?"
"Chúng ta kết hôn rồi."
Lời của Từ Ngạn Hoàn ngắn gọn súc tích, Du Tâm Kiều đã từng kiểm chứng rồi.
Dựa vào năm chữ ấy, Du Tâm Kiều tự động diễn giải ý của hắn ____ Chúng ta kết hôn rồi, cho nên của tôi cũng là của em.
Rất hợp lý, nhưng tổng thể thì vẫn cảm thấy sai sai chỗ nào đó.
Nhưng lại không thể nói ra được cụ thể là sai ở chỗ nào.
Du Tâm Kiều rơi vào thế bị động, trong lòng nhủ thầm, bể kế hoạch rồi, đáng lẽ phải là mình mua nhà để cậu ấy tới ở mới đúng.
Nền tảng kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, ở nhà của hắn, thế có phải đồng nghĩa với việc hắn sẽ có nhiều quyền quyết định hơn trong gia đình không?
Du Tâm Kiều uyển chuyển nói: "Thêm tên chắc phải đích thân đến làm thủ tục nhỉ?
Dạo này tôi không có thời gian...."
"Không cần đâu."
Từ Ngạn Hoàn nói, "Có thể trao quyền cho người được ủy thác."
"Thế chẳng phải là cần liên hệ với luật sư sao?
Phiền phức lắm, hay là thôi đi?"
Du Tâm Kiều theo bản năng muốn trốn tránh việc nhận bất cứ thứ gì mà Từ Ngạn Hoàn tặng mình, ngay cả vé máy bay đi nước ngoài để đăng ký kết hôn anh cũng chia đôi tiền với hắn.
Từ chối cũng là phản xạ tự nhiên, cho nên mới bỏ qua mất một việc rất quan trọng.
Mà Từ Ngạn Hoàn thì giống như là chỉ đang chờ anh để lộ ra sơ hở, khóe môi hắn giãn ra, thừa thắng xông lên: "Không phiền phức."
Hắn nhìn Du Tâm Kiều: "Không phải em đã quên mất chuyện tôi chính là luật sư rồi đấy chứ?"
05.
Sau khi thêm tên vào giấy tờ nhà, nhờ Lương Dịch mà Du Tâm Kiều mới biết được giá trị của căn hộ này.
Điều Lương Dịch chú ý là: "Mua căn hộ đắt tiền như vậy, không phải là cậu ta trúng xổ số đấy chứ?"
Còn Du Tâm Kiều thì kinh ngạc: "Hơn 10 triệu tệ mà lại tặng không cho tôi như vậy, cậu ấy bị điên rồi à?"
"Cậu ta có điên hay không thì tôi không biết, tôi chỉ biết là cậu cũng bị bệnh không nhẹ thôi."
Lương Dịch hừ một tiếng, "Hai người các cậu bây giờ là sao đây hả?
Tự nhiên thấy cô đơn trống trải lạnh lẽo quá, nên túm đại một người trên đường về sống chung à?"
Du Tâm Kiều cũng không biết là chuyện gì đang xảy ra nữa: "Tôi với cậu ấy..... ngủ phòng riêng."
"Ồ, có tình cảm mà cũng giữ kẽ quá ha (*)" Lương Dịch kháy khịa, "Lần này cũng là tự cậu đề nghị à?"
(*) Nguyên gốc là '发乎情止乎礼' nghĩa là có tình cảm nảy sinh, có cảm xúc thật lòng nhưng chỉ dừng lại ở lễ nghĩa, quy tắc, trong khuôn phép.
"Cũng không phải, tự nhiên cứ thế thôi...."
Nếu phải dùng từ ngữ của bản thân để hình dung về cuộc hôn nhân này, Du Tâm Kiều cảm thấy đầu tiên chính là "Chẳng hiểu kiểu gì", sau đó chính là "Khách sáo với nhau".
Tối qua tập luyện xong trở về nhà, anh vừa thay dép, đã thấy Từ Ngạn Hoàn đi ra từ trong phòng làm việc, bảo anh rửa tay trước đi, cơm tối sắp xong rồi.
Du Tâm Kiều lề mề trong phòng vệ sinh tới 10 phút, lúc bước ra thì đồ ăn đã được dọn lên bàn cả rồi.
Bò hầm khoai tây (1), cá hoàng hấp (2), gà quay giòn (3), còn có một món rau xào theo mùa.
Ngoại trừ gà là mua ở ngoài, những món còn lại đều đang bốc khói nghi ngút bên trong đĩa, hiển nhiên là vừa được hâm nóng lại.
Với một chút bất an, Du Tâm Kiều vừa ăn cơm vừa mất tự nhiên nói: "Tôi có lúc sẽ ăn ở ngoài luôn....
Anh không cần chờ tôi đâu."
Không phải anh chưa từng nghĩ tới chuyện Từ Ngạn Hoàn đang 'trả nợ'.
Dù sao thì chính miệng Du Tâm Kiều từng nói với hắn là 'Tôi là một người thù rất dai đấy', còn có cả 'Tôi không dám đảo bảo là mình sẽ không trả thù cậu đâu'.
Nhưng đó chỉ là sự cố chấp một phía khi Du Tâm Kiều còn là thiếu niên thôi, lúc ấy anh ở trong cuộc nên đầu óc còn mụ mị, sau này khi đã vượt qua và nhìn từ góc độ của người ngoài cuộc, Từ Ngạn Hoàn cũng đâu có nợ anh điều gì?
Sao lại hắn lại phải làm đến mức này chứ?
"Nếu em không ăn ở nhà, thì có thể gọi điện báo với tôi một tiếng."
Giọng nói của Từ Ngạn Hoàn cắt ngang dòng suy tư của anh, "Bận quá mà quên mất cũng không sao, nếu không đợi được em, thì tôi sẽ tự ăn một mình."
Du Tâm Kiều cắn đũa, nhất thời không nói nên lời.
Trong một thoáng chốc trái tim anh đã thắt lại, có lẽ bởi vì chữ 'Nhà' mà Từ Ngạn Hoàn đã nói, cũng có lẽ là vì câu nói ấy chẳng hề giống những lời mà Từ Ngạn Hoàn có thể thốt ra ___ Nếu không đợi được em.
Hết ngoại truyện 1 (Thượng).
(1) Bò hầm khoai tây
(2) Cá hoàng hấp
(30 Gà quay giòn
Chương 44 – Ngoại truyện 1: Tân hôn (Trung)
06.
Là một người bạn, Lương Dịch chỉ có thể đưa ra lời khuyên: "Con đường là do cậu tự mình chọn, miễn không hối hận là được rồi."
Du Tâm Kiều không biết bản thân mình rồi sẽ có hối hận hay không, chỉ nói: "Tôi đã chuẩn bị sẵn dũng khí để đối mặt với thất bại từ lâu rồi."
Đối với một người có lòng hiếu thắng cực mạnh, cuộc đời giống như đang trải qua vô số lần thử thách.
Năm ấy một mình đến sống ở một nơi xa lạ là một thử thách, ra nước ngoài du học cũng là một lần thử thách, lựa chọn quay trở về nước bắt đầu lại từ đầu cũng vẫn là một thử thách.
Trước đây Du Tâm Kiều nghĩ rằng chỉ có vượt qua được thử thách mới là được coi là chiến thắng, sau này mới hiểu rằng, có những thử thách từ lúc sinh ra đã được định sẵn là không thể chiến thắng rồi.
Ví dụ như giành lấy trái tim của Từ Ngạn Hoàn.
Mà khi số lần thất bại ngày một nhiều hơn, ngay cả người kiêu ngạo cũng sẽ phải cúi đầu, hạ thấp ranh giới của mình.
Giống như một học sinh từ trước tới nay luôn đặt 100 điểm, ngẫu nhiên bị trừ một điểm nhưng đã cam chịu buông xuôi, thậm chí còn cảm thấy tự ti thấy mình bất tài, từ đó bắt đầu chấp nhận một sự không hoàn mĩ có vết khuyết.
Chỉ là...
Du Tâm Kiều vô thức lấy tay vuốt phần gờ ráp ở mép tấm gỗ của chiếc lồng giữ nhiệt bên cạnh, nghĩ thầm, tuy là thế nhưng mà hình dạng của cái vết khuyết này cũng hơi kỳ lạ quá rồi.
Anh đã từng gặp qua rất nhiều cặp tình nhân và những đôi vợ chồng, nhưng chẳng có cặp đôi nào giống anh và Từ Ngạn Hoàn cả.
Nói thân mật thì chưa tới, nhưng cũng không xa lạ như người dưng.
Nếu chỉ đơn thuần là ở chung để chia tiền điện nước,thì tại sao lại luôn nhận được sự quan tâm và chăm sóc từ đối phương?
Hai ngày trước, Du Tâm Kiều mang từ tiệm thú cưng ở gần phòng tập về một con nhím châu Phi mini, anh dùng khăn bông để lót chậu làm cái ổ tạm cho nó.
Lúc Từ Ngạn Hoàn về nhà, Du Tâm Kiều đang loay hoay không biết làm sao chuyển con nhím từ lồng vận chuyển sang cái ổ.
Anh cẩn thận đưa tay vào trong, con nhím 'phì' một tiếng, gai dựng đứng lên chọc vào lòng bàn tay khiến Du Tâm Kiều đau nhói, anh lùi lại thì suýt nữa bị ngã ngồi ra đất.
Từ Ngạn Hoàn nhanh chóng bước tới, đỡ Du Tâm Kiều dậy.
Tiếp đó, hắn tìm một cái khăn khô quấn vào tay, thò vào trong lồng nhấc con nhím lên rồi dứt khoát đặt vào trong chậu, con nhím dường như chỉ bắt nạt được kẻ yếu, gặp phải kẻ mạnh là chẳng dám làm gì hết, nó chỉ 'phì phì' hai tiếng không có chút sức uy hiếp nào, rồi cuộn tròn thành một cục không nhúc nhích.
Du Tâm Kiều đứng ở bên cạnh xem thì thở phào một hơi, nó: "Cảm ơn, may mà có anh."
Từ Ngạn Hoàn không đáp, nhưng sắc mặt lại lạnh đi, ánh mắt hơi rũ xuống, nhìn về phía bàn tay của Du Tâm Kiều.
Du Tâm Kiều cũng cúi đầu nhìn theo, thấy lòng bàn tay mình chi chít những chấm đỏ li ti, thì lúng túng nắm bàn tay lại, vòng nó về sau lưng.
Nhận ra được sự không tự nhiên của anh, Từ Ngạn Hoàn dời tầm mắt, cầm lấy một đôi găng tay cotton ở bên cạnh, xé bọc nilon ra.
Hắn giơ tay lên, khi sắp chạm vào tay Du Tâm Kiều rồi thì dường như nghĩ tới điều gì đó, nên đột ngột dừng lại.
Rồi hắn bỏ đồ trong tay xuống, khẽ thở dài một hơi.
"Lần sau, em nhớ đeo găng tay vào."
Ví dụ như bây giờ, thấy Du Tâm Kiều lại sắp làm 'việc nguy hiểm', Từ Ngạn Hoàn liền bước tới, cầm lấy cái tua vít trong tay anh, tay kia thì giữ khung, chỉ vài ba động tác đã lắp xong lồng giữ nhiệt.
Chiều đông, ánh nắng nghiêng dịu dàng trải xuống mặt sàn, Du Tâm Kiều vừa đặt đủ thứ đồ lặt vặt của con nhím vào trong hộp, vừa khẽ liếc mắt về phía phòng khách.
Hôm nay là cuối tuần, Từ Ngạn Hoàn đã ra ngoài từ sáng sớm, tới trưa về thì mang theo một chiếc máy tạo ẩm.
Đây là một chiếc máy tạo ẩm bay hơi lạnh thuộc phân khúc tương đối cao cấp, dựa vào nguyên lý dùng quạt thổi nước thành hơi và phân tán vào không khí, kiểu sương mù này không thể thấy bằng mắt thường, nghe nói phương pháp làm ẩm này có thể bảo vệ được đường hô hấp.
Du Tâm Kiều không hề biết Từ Ngạn Hoàn lại là một người chu đáo tới vậy.
Sau khi dọn vào nhà mới, hắn làm tường cách âm ở trong phòng làm việc; dành riêng một mặt kệ sách để cho Du Tâm Kiều lưu các bản nhạc phổ; mua thêm đèn đọc sách ở tủ đầu giường phòng ngủ; thậm chí là còn thay hết toàn bộ rèm mà bên chủ đầu tư đã lắp sẵn thành loại có thể che sáng hoàn toàn, giống như là hắn đoán được việc Du Tâm Kiều không thích ngủ trong căn phòng quá sáng.
Còn về chiếc máy tạo ẩm này....
Du Tâm Kiều không muốn tự mình ảo tưởng, nhưng thật sự rất khó mà không nghĩ tới lúc còn ở Tầm Thành, đêm cuối thu lạnh giá, trên băng ghế dài dưới ánh đèn đường, bàn tay đó đã giúp anh lau máu mũi.
Ấm áp, khô ráo, mang theo hơi thở riêng của người ấy.
Khi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, sẽ giống như rơi thẳng vào một vùng biển sâu thẳm.
Giờ vùng biển ấy đang tắm mình trong ánh nắng, những góc cạnh cũng đã mòn đi, hóa thành một sự dịu dàng tĩnh lặng như dòng nước sâu.
Khiến Du Tâm Kiều trong phút chốc ngẩn ngơ, cảm thấy cảnh tượng trước mắt đã xảy ra từ rất lâu rồi.
Từ Ngạn Hoàn vốn không nên ở trong khu tập thể cũ kĩ tối tăm đó, mà hắn nên ở dưới bầu trời trong trẻo, ở nơi rộng lớn sáng rõ, sống một cuộc đời ung dung tự tại.
Cũng lại có một cảm giác thư thái, giống như dù cho vĩnh viễn không đạt được 100 điểm, anh vẫn có thể chấp nhận được sự không hoàn mĩ này.
Chỉ cần có thể ở bên nhau như vậy, cho dù có chẳng nói về chuyện sau này, cũng chẳng cần so đo quá khứ.
"Tôi có thể hỏi anh một câu được không?"
Du Tâm Kiều bỗng mở lời.
Từ Ngạn Hoàn sững lại, bàn tay đang đặt hờ phía trên để điều chỉnh máy tạo độ ẩm giờ cũng rụt về.
Hắn quay người đối diện với Du Tâm Kiều, vẻ mặt có phần nghiêm túc: "Em hỏi đi."
Nó cũng khiến Du Tâm Kiều trở nên căng thẳng hơn.
Anh rũ mắt, cúi đầu nghịch ổ của chú nhím: "Tên của anh, tại sao lại là Ngạn Hoàn."
Một câu hỏi ngoài dự liệu, Từ Ngạn Hoàn trâm ngâm một lát, đáp: "Ngạn (*) là lấy theo nghĩa của chữ, Hoàn là tên một con sông ở quê mẹ tôi."
(*) 彦 (Ngạn): trong tiếng Hán cổ nghĩa là người có tài, người xuất chúng.
Du Tâm Kiều gật gù, trong lòng thầm nghĩ, thì ra là vậy.
Suối trên núi chảy về biển, mà trái lại khi nó chảy về đồng bằng thì sẽ trở thành một con sông.
"Vậy, con nhím này có thể trùng tên với anh được không?"
Anh đề nghị, "Tôi thật sự lười nghĩ tên cho nó quá."
Câu này là dối lòng.
Thật ra vì chú nhím ấy quá giống Từ Ngạn Hoàn, ban đầu luôn cảnh giác với con người, hễ ai tới gần là lập tức bày ra tư thế tấn công, bắt người ta phải cách xa ngàn dặm.
Chẳng biết Từ Ngạn Hoàn có phát hiện ra không, lần này hắn cũng chỉ im lặng một lát.
Không tìm ra lý do để từ chối, Từ Ngạn Hoàn nói: "Được thôi."
07.
"Hoàn Hoàn, ăn cơm nào."
Không biết đã là lần thứ bao nhiêu ngẩng đầu lên theo phản xạ khi nghe thấy Du Tâm Kiều 'gọi', Từ Ngạn Hoàn lấy lại tinh thần, đẩy giọng kính có hơi trượt xuống của mình lên.
Hắn thở hắt ra một hơi, ép bản thân phải tập trung vào đống hồ sơ trước mặt.
Đã đến tháng cuối cùng trong năm, Du Tâm Kiều chạy đi biểu diễn khắp nơi, anh cũng chẳng phải là một người có tổ chức nên cho dù là sống dưới cùng một mái nhà, anh vẫn thường vì quá bận rộn nên quên báo với Từ Ngạn Hoàn là mình sẽ đi diễn ở một nơi khác.
Có đôi lúc anh lại đột nhiên về nhà sớm, Từ Ngạn Hoàn vẫn còn đang ở văn phòng Luật, bất ngờ trở tay không kịp, đành vội vã tan làm rồi ghé mua hoành thánh tôm ở dưới lầu mang về.
Du Tâm Kiều từng nói là đừng đợi mình, điều này tạo áp lực rất lớn cho hắn trong mỗi lần nấu cơm, vì thế Từ Ngạn Hoàn liền thay đổi suy nghĩ, hắn mua đồ ăn mang về.
Cũng may là tuy Du Tâm Kiều kén ăn, nhưng chỉ cần nắm được khẩu vị của anh thì xác suất chọn sai là cực thấp.
Đút cho chú nhím Hoàn Hoàn ăn xong, hai người ngồi xuống ăn cơm.
Xử lý hồ sơ suốt cả buổi sáng, Từ Ngạn Hoàn quên mất việc phải tháo kính.
Lúc ăn cơm, hắn nhận ra có ánh mắt cứ liên tục rơi xuống mình.
Từ Ngạn Hoàn ngẩng đầu lên, nhìn sang bằng một ánh mắt thắc mắc, Du Tâm Kiều cắn đũa lắc đầu: "Không có gì."
Tay kia thì cầm điện thoại lên bấm vài cái, lúc đặt xuống, Từ Ngạn Hoàn thấy chóp tai anh có hơi ửng đỏ.
Hiếm hoi có được một ngày nghỉ, Từ Ngạn Hoàn tính sẽ tổng vệ sinh lại cả căn nhà.
Nhờ sự phát triển khoa học công nghệ, những công đoạn cần tự tay làm cũng không còn nhiều.
Nồi niêu bát đĩa thì cho vào máy rửa bát, máy hút mùi thì xịt dung dịch tẩy rửa vào, sàn nhà đã có robot hút bụi, chỉ cần phải xử lý một vài góc khuất mà robot không vào tới được là xong.
Ngày mai là Tết, cũng coi như là khởi đầu một năm mới.
Trước khi vào phòng ngủ chính, Từ Ngạn Hoàn đưa tay gõ cửa, sau khi được phép thì hắn lập tức bước về phía giường xốc chăn lên rồi bắt đầu tháo vỏ.
Du Tâm Kiều đứng bên cạnh nhìn, anh muốn giúp những chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Là một thành viên trong gia đình, anh đã lo nghĩ tới mức cắn móng tay.
Từ Ngạn Hoàn sợ anh cắn đến hỏng móng mất, cho nên giao cho anh nhiệm vụ là đi phơi ruột chăn.
"Rõ!"
Du Tâm Kiều tuân lệnh ôm chăn chạy thẳng ra ban công.
Đến tận khi ga giường mới đã thay xong, cũng chưa thấy anh quay lại.
Tưởng Du Tâm Kiều không biết dùng giàn phơi điện, Từ Ngạn Hoàn đi ra ban công, liền thấy cái chăn đã được 'phơi' rất cẩn thận.
Chỉ là nó không được phơi bằng giá phơi, mà đang được Du Tâm Kiều xếp bằng trên sàn dùng nó quấn chặt quanh người.
Ánh nắng chiếu xiên khiến anh khẽ nhíu mày, đầu nghiêng hẳn sang một bên, đôi môi khẽ hé mở, đã ngủ say mất rồi.
Lần đầu tiên gặp được kiểu phơi chăn như thế này, Từ Ngạn Hoàn ngơ ngác nhìn trong chốc lát, sau đó hắn ngồi xổm xuống, chống tay xuống sàn rồi từ từ ngồi ở bên cạnh.
Hai người kề sát bên nhau, gần tới mức có thể nghe rõ được cả hơi thở đều đặn của đối phương, dễ khiến người ta hồi tưởng lại ngôi trường Trung học số 2 Tầm Thành.
Trong một buổi chiều yên tĩnh nơi góc sân trường, người thiếu niên tên Du Tâm Kiều khi đó chẳng chút kiêng dè nào mà ghé sát lại gần, đầu sắp chạm cả vào vai hắn.
Chỉ cần liếc mắt nhìn sang một chút, là có thể thấy được vành tai ửng đỏ của người thiếu niên, cùng một đoạn gáy trắng nõn của người ấy.
Du Tâm Kiều nói dõng dạc, tràn đầy tự tin: "Câu này chọn C."
Chuyện đã từ rất lâu rồi, lâu tới mức mỗi khi Từ Ngạn Hoàn nhớ lại, hắn cũng không chắc đó là chuyện thật đã từng xảy ra, hay chỉ là một cảnh trong giấc mộng.
Sau khi tỉnh dậy thì Du Tâm Kiều xấu hổ vô cùng, anh sờ lên vết đỏ in trên mặt do tì đè vào, cố gắng đổ lỗi: "Là tại thời tiết đẹp quá..."
Vừa nói vừa liếc qua phần vai của Từ Ngạn Hoàn, giống như đang kiểm tra xem có để lại dấu nước miếng lên đó không.
Phơi chăn xong lồng lại vào vỏ, Từ Ngạn Hoàn đem bộ ga gối mới thay ra cho vào máy giặt.
Khi quay lại, cửa phòng ngủ khép hờ, hắn đưa tay đẩy nhẹ, lọt vào tầm mắt là tấm lưng trắng nõn, đường sống lưng kéo dài xuống phía dưới, biến mất dưới cạp quần, bờ vai xinh đẹp nhấp nhô theo từng động tác.
Du Tâm Kiều đang thay quần áo.
Trước khi người trong phòng kịp nghe thấy tiếng động, Từ Ngạn Hoàn nhanh chóng lùi ra ngoài, thuận tay khép cửa lại.
Lúc trở về phòng làm việc, hắn tháo kính xuống, nhắm mắt lại, bóp nhẹ sống mũi.
Những hình ảnh kia lại càng trở nên rõ ràng hơn, không thể xua đi được.
Chống tay lên trán, đợi cho hơi thở dần bình ổn lại, Từ Ngạn Hoàn theo bản năng mở ngăn kéo ra tìm thuốc lá và bật lửa.
Khi lý trí không áp chế được cơn xung động, hút một điếu thuốc có thể là dịu bớt cơn khô nóng ở trong lòng.
Nhưng ngay khi chạm tay vào điếu thuốc, hắn bỗng khựng lại.
Hắn nhớ lần trước khi hút thuốc ngoài ban công, Du Tâm Kiều đi ngang qua đã ho liên tục, bị mùi khói thuốc làm sặc tới mức nhăn mày nhăn mặt.
Hắn rút tay về, đóng ngăn kéo, cầm lấy tách trà trên bàn, uống một ngụm nước nguội đã để qua đêm.
Không phải là lần đầu tiên.
Ở cùng dưới một mái nhà, sau này có lẽ cũng sẽ còn rất nhiều lần như thế.
Từ khi kết hôn cho tới nay, hiếm hoi có một lần Từ Ngạn Hoàn lại nảy sinh ra một cảm xúc nào đó giống như bất lực thế này.
Chẳng hiểu cái người gây ra chuyện này có hay biết gì không.
Trong mắt một kẻ lòng đầy tạp niệm, hoàn toàn không hề quang minh chính đại như hắn, thì đây chính là một sự quyến rũ trắng trợn.
08.
Ngày đầu tiên của năm mới, Du Tâm Kiều có một buổi biểu diễn chuyên đề tại Nhà hát Âm nhạc Thủ đô.
Không thể từ chối được tiệc mừng công sau khi kết thúc buổi diễn, Du Tâm Kiều ở hậu trường gọi về cho Từ Ngạn Hoàn, nói rằng hôm nay mình sẽ ăn tối ở bên ngoài rồi mới về.
Trong điện thoại, Từ Ngạn Hoàn đáp: "Ừm, cũng đúng lúc tôi phải tăng ca."
Cúp máy, Từ Ngạn Hoàn nắm lấy vô lăng, nghiêng đầu nhìn Nhà hát rực rỡ ánh đèn đang đứng sừng sững trong bóng đêm, rồi hắn đạp chân ga, từ từ nhập vào dòng xe cộ trên đường.
Hắn không về nhà ngày, mà đi tới cửa tiệm của ông chủ Hoàng.
Lần trước tới đây là ngay sau khi đi đăng kí kết hôn, ông chủ Hoàng nghe được tin vui ấy còn định mời cả ban nhạc tới chúc mừng, nhưng cuối cùng vì cả hai người đều phản đối nên chuyện đó không thực hiện được.
Lần này nhìn thấy Từ Ngạn Hoàn tới một mình, ông chủ Hoàng cắn điếu thuốc cười bảo: "Sao chỉ có mỗi mình cậu vậy?
Lại bị đá nữa rồi à?"
Sáu năm trước, khi Du Tâm Kiều lặng lẽ rời khỏi Tầm Thành, ông chủ Hoàng từng hỏi Từ Ngạn Hoàn, có phải hai người các cậu giận dỗi gì nhau không.
Từ Ngạn Hoàn nói, không, là cậu ấy đá tôi.
Cho nên cái từ 'Lại' này nó khá là thần kỳ, mang theo chút ý tứ như đã hiểu mà không thể nói trắng ra.
Từ Ngạn Hoàn liếc Hoàng Hòa một cái, không nói gì, tìm một chỗ ngồi xuống như thường lệ, hắn từ chối điếu thuốc vừa mới được đưa qua.
"Cái thằng nhóc nhà cậu cái gì cũng tốt, mỗi tội không biết mở mồm."
Hoàng Hòa nhét điếu thuốc vào bao, "Tôi cá chắc luôn, khẳng định là cậu chưa từng nói chuyện mình bỏ thuốc với thằng nhóc kia.
Cậu tưởng ai cũng tinh ý đến thế à, đều biết tự mình để ý rồi phát hiện ra được là cậu tốt cỡ nào hả?"
Từ Ngạn Hoàn nhàn nhạt đáp: "Tôi không cần."
Hắn không cần Du Tâm Kiều phải phát hiện ra những điều tốt của mình.
Tốt nhất là Du Tâm Kiều nên nhớ hết những lúc hắn từng đối xử với anh không tốt ra sao; tốt nhất là đang thật sự trả thù hắn, dùng mọi cách để bới móc, mọi cách để chỉ trích, luôn bất mãn với mọi điều.
Ít nhất thì kiểu quan hệ như vậy sẽ dán chặt vào nhau, sẽ bền bỉ và ổn định hơn bất kì một loại quan hệ nào khác.
Hoàng Hòa nghe xong thì chỉ biết kêu lên đúng là bệnh nặng rồi.
"Tôi chưa từng thấy cặp đôi nào lại vặn vẹo được hơn hai cậu."
Anh ta dập tắt điếu thuốc trong tay, trợn mắt mà nói, "Hai người cứ tiếp tục giày vò nhau đi, coi như là thi sức bền, xem đến cuối cùng thì ai mới là người không thể chịu nổi trước."
Từ Ngạn Hoàn không để tâm.
Nhưng trong lòng hắn mơ hồ biết được rằng, người thua cuộc trước nhất định sẽ là mình.
Buổi tối uống một chút rượu.
Lúc tựa đầu chợp mắt nghỉ, hắn mang máng nghe được tiếng Hoàng Hòa gọi điện thoại cho ai đó.
Từ Ngạn Hoàn tưởng anh ta gọi tài xế lái thay đến, thầm nghĩ, hắn ở đây ngủ tạm một đêm cũng được, trong nhà không có ai, về mà làm gì.
Cuối cùng thì vẫn bị đỡ lên xe.
Từ Ngạn Hoàn không giỏi uống rượu, vừa lên xe đã ngả người ra sau, dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nếu không phải kĩ thuật lái xe phanh gấp đáng lo ngại của 'tài xế lái thay' kia khiến hắn buồn nôn, thì có lẽ phải khi về đến nhà rồi hắn mới mở mắt.
Nhưng vừa mở mắt ra, hắn đã giật mình.
"........
Sao lại là em?"
Du Tâm Kiều ngồi thẳng tắp, hai tay nắm chặt vô lăng, liếc nhìn Từ Ngạn Hoàn một cái rồi lại nhanh chóng nhìn về phía trước: "Anh tỉnh rồi à?"
Hỏi một đằng trả lời một nẻo.
Từ Ngạn Hoàn không có thói quen truy hỏi, thấy anh không đáp thì cũng không hỏi thêm nữa.
Bên trong xe vô cùng yên tĩnh.
Lần đầu lái xe của Từ Ngạn Hoàn, Du Tâm Kiều đưa tay mở loa của xe, bluetooth vừa được bật đã kết nối ngay với điện thoại của chủ xe, nội dung thường nghe gần đây cũng vang lên.
Không phải là một bản nhạc đang thịnh hành, cũng không phải nhạc DJ sôi động để giúp tỉnh táo, càng không phải một kênh tin tức pháp luật như Du Tâm Kiều vẫn tưởng, mà là một khúc nhạc piano.
Là bản nhạc vô cùng quen thuộc, < Ánh Trăng > của Debussy.
Trong giai điệu nhẹ nhàng êm ái, Du Tâm Kiều bất giác siết chặt tay, khiến tay nắm vô lăng đến căng cứng.
Rồi anh lại vờ như thản nhiên hỏi: "Bình thường anh cũng nghe hòa tấu dương cầm sao?"
Từ Ngạn Hoàn 'ừm' một tiếng'.
"Là kiểu nghe theo một playlist nhạc này à?
Như là '100 bản dương cầm nhất định phải nghe'...
đại loại vậy hả?"
Đây là một suy đoán hợp lý.
Là một luật sư với công việc khô khan bận bịu, lại là người trước giờ chưa từng tỏ ra hứng thú với âm nhạc, Du Tâm Kiều khó mà tin được rằng hắn chỉ vì từng nghe qua một giai điệu nào đó, mà lại đặc biệt mở app nghe nhạc lên để tìm kiếm, rồi lại thêm nó vào danh sách yêu thích của mình.
"Không phải."
Nhưng Từ Ngạn Hoàn lại đưa ra một đáp án phủ định, "Đây là bản nhạc mà em đã đàn tặng tôi vào sáu năm trước."
Sáu năm trước, vào ngày sinh nhật của Từ Ngạn Hoàn, Du Tâm Kiều đã chơi bản nhạc này để tặng cho hắn.
Ngay trước đó, bọn họ cũng đã trao nhau nụ hôn đầu tiên.
Từ Ngạn hoàn vẫn chưa quên cái cớ mà mình đã tự tìm cho bản thân vào hôm đấy ____ Hôm nay là sinh nhật mình, có lẽ mình có thể ích kỉ được lần này.
Cho nên nụ hôn đầu là sự kích thích, là hoảng hốt, xen lẫn cả đớn đau, giống như cơn mưa bão ngoài cửa sổ ấy.
Vậy còn hôm nay thì sao?
Nếu dùng việc say rượu là một cái cớ, thì có khiến hắn càng trở nên vô liêm sỉ hơn không?
Dù sao thì hắn ở trong mắt Du Tâm kiều, chắc cũng chưa bao giờ được tính là một người tốt.
Cũng may, cồn chính là một thứ hỗ trợ cho giấc ngủ tốt nhất.
Về đến nhà, Từ Ngạn Hoàn nằm trên chiếc giường của phòng ngủ phụ, chỉ bật đèn ngủ, rồi từ cơn chuếnh choáng mà chìm dần vào giấc mộng.
Ban đầu, giữa đất trời chỉ có một mảng trắng xóa, hắn cứ bước đi ở bên trong ấy, như đang đi giữa một vùng hỗn độn hư vô kéo dài vô tận, không phân biệt được phương hướng, cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Hắn đi thế đi mãi đi mãi, chẳng biết qua bao lâu, một cơn gió bất chợt thổi tới xua tàn đi tầng tầng lớp lớp sương mù.
Từ đằng xa, một bóng người đang tiến lại gần, đường nét cũng trở nên rõ ràng hơn.
Là khung cảnh đẹp đẽ mà Từ Ngạn Hoàn đã tưởng tượng qua vô số lần.
Hắn nắm chặt lấy cổ tay của người trước mặt, kéo thật mạnh về phía mình, rồi ôm chặt người ấy vào lòng.
Cái cảm giác chạm được vào chân thực tới mức làm Từ Ngạn Hoàn phải thở ra một hơi thật dài.
"Du Tâm Kiều...."
Hắn gọi lên cái tên mà mình đã cất giấu dưới đáy lòng suốt sáu năm trời, giọng khàn đi mà hỏi, "Sao tới tận bây giờ em mới trở về?"
Hết Ngoại truyện 1 (Trung)