[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 138,261
- 0
- 0
[Hoàn][Đm] Ánh Trăng Xanh | Dư Trình
Chương 19 ← Chi bằng bán cho tôi đi
Chương 19 ← Chi bằng bán cho tôi đi
Editor: Min
Chương 19 ← Chi bằng bán cho tôi đi.
Chính xác hơn thì cũng không hẳn là đánh nhau.
Từ Ngạn Hoàn sau khi đá một cú ấy thì cứ đứng nguyên tại chỗ, Tạ Phi tay trái kéo quần, tay phải giơ nắm đấm, chẳng những là không đánh trúng được ai, mà còn suýt nữa làm mình tự ngã.
Kéo quần ngay ngắn rồi, dùng cả hai tay vẫn chẳng đánh được, Tạ Phi tức điên: "Có giỏi thì mày đừng né!"
Từ Ngạn Hoàn cũng không né, hắn giơ tay lên, bắt chính xác được cú đấm của Tạ Phi, dùng sức siết một cái rồi bẻ mạnh, dễ dàng vặn chéo được tay của tên đó về sau lưng.
Khi thầy chủ nhiệm giáo vụ chạy tới, Tạ Phi đang gào khóc ầm ĩ, tay bị bẻ quặt lại đau đến mức nước mắt tuôn như mưa.
Cả hai bị gọi lên văn phòng.
Chủ nhiệm Chu vốn đã tan tầm, buộc lòng phải quay lại rót cho mình một chén trà nóng, ngồi xuống bàn làm việc: "Nói xem nào, sao hai cậu lại như thế này?"
Tạ Phi ôm đầu ôm tay, uất ức nói: "Là cậu ta ra tay trước ạ, không nói không rằng đã đá em một cú từ phía sau, suýt nữa là đá em tới tàn phế rồi."
Từ Ngạn Hoàn cũng nói: "Em đã xin lỗi rồi ạ."
Chu nhiệm Chu nhấp một ngụm trà: "Xin lỗi thế nào?"
"Em nói là đã nhận nhầm người, xin lỗi."
Từ Ngạn Hoàn đáp.
Tạ Phi không phục: "Thế giờ tao đá mày một cái, rồi tao xin lỗi mày được không?"
"Tùy."
"......."
Chủ nhiệm Chu nghe thế cũng bật cười, hỏi Từ Ngạn Hoàn: "Thế lúc đầu cậu định đá ai?"
"Một tên lưu manh ạ."
"Lưu manh nào?"
"Một tên dùng phòng vệ sinh trường mình, lại dùng lời lẽ để xúc phạm học sinh trong trường ạ."
Tạ Phi: "........"
Không phải là đang nói mình đấy chứ?
"Chính tai cậu nghe thấy à?"
Chủ nhiệm Chu hỏi.
"Vâng."
Từ Ngạn Hoàn đáp, "Em nghe thấy trong nhà vệ sinh có tiếng nói chuyện, tưởng gã đó lại tới, nên em đã ______"
"Khoan đã."
Tạ Phi cắt ngang, "Chuyện này thì liên quan gì đến tao?"
"Có liên quan."
Từ Ngạn Hoàn nói, "Đá xong thì tao đã nói với mày là tao nhầm người rồi mà."
"............"
Lại quay về vạch xuất phát.
Thầy Chu sốt ruột muốn được tan tầm, cũng lười phí thời gian thêm ở đây, liền hỏi Tạ Phi: "Có phải trò ấy đã nói là nhận nhầm người không?"
"......
Vâng ạ."
"Thế lúc sau cậu đánh người ta, người ta cũng không đánh trả đúng không?"
"......"
"Có đúng không?"
Tạ Phi bị hỏi dồn tới mức nghẹn lời, quay sang gằn giọng với Từ Ngạn Hoàn: "Mày cmn rõ ràng là cố tình!"
"Tôi thấy đây chỉ là hiểu làm thôi, hai cậu cũng không ai bị thương cả, về nhà viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ, rồi quét sân trường trong vòng một tuần."
Chủ nhiệm Chu giải quyết xong vụ việc, gõ một cái chốt hạ, "Chuyện này cứ thế đi, nếu còn có lần sau thì xử phạt gấp đôi."
"Ai bảo là không bị thương ạ?"
Tạ Phi cố giãy dụa, kéo phần lưng áo đồng phục lên, "Em bị cậu ta đá đau lắm ạ."
Da Tạ Phi đen, chủ nhiệm Chu ghé sát mắt vào nhìn hồi lâu, sững ra hồi lâu mà chả thấy có vết thương tích nào.
Ngược lại, bên bả vai phải của Từ Ngạn Hoàn lại thấm ra một mảng đổ sẫm.
Vốn chủ nhiệm Chu đã thiên vị học sinh giỏi, vừa nhìn đã trợn tròn mắt, quát Tạ Phi: "Cậu nhìn đi, rõ ràng là cậu đánh người ta chảy máu đây này!"
Tạ Phi: "....
Đệt mợ."
Chủ nhiệm Chu bảo Từ Ngạn Hoàn mau tới phòng y tế, trước khi đi còn không quên ném lại một câu: "Tạ Phi lớp 11(4), nói tục trong trường, phạt chép nội quy của trường 50 lần."
Tạ Phi trợn trắng mắt, hoàn toàn bỏ mạng.
Trước khi rời văn phòng, chủ nhiệm Chu nói riêng với Từ Ngạn Hoàn đôi câu.
"Dạo này nhà em có ổn không?"
Chu nhiệm Chu biết hoàn cảnh gia đình hắn, cho nên mới hỏi câu này.
Từ Ngạn Hoàn đáp 'Ổn ạ'.
"Vậy là tốt rồi."
Vỗ vỗ lên cánh tay Từ Ngạn Hoàn, chủ nhiệm Chu nói, "Còn một năm cuối thôi, đừng để cho những chuyện này làm ảnh hưởng đến việc học hành."
Nghe ra được ý tứ khác trong lời nói, Từ Ngạn Hoàn cụp mắt, khẽ thở ra một hơi, dùng sự im lặng thay cho câu trả lời.
Đi ra khỏi đó, Từ Ngạn Hoàn cũng không tới phòng y tế.
Hắn về thẳng lớp để lấy cặp sách, trên đường thì gặp Vương Côn, cậu ta nói cửa lớp đã khóa rồi, cặp được đặt trên bệ cửa sổ hành lang.
Bị hỏi vì sao lại đánh nhau với Tạ Phi, Từ Ngạn Hoàn không trả lời thật: "Nhìn thấy nó ngứa mắt."
Vương Côn lờ lờ nhớ lại lần trước Du Tâm Kiều dùng quả bóng rổ ném vào người Tạ Phi, cũng đưa ra một lý do y hệt.
Liếc mắt nhìn Du Tâm Kiều đang đi ở phía sau, Vương Côn ghé sát lên trước, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe, "Là Tiểu Du thu dọn cặp sách giúp cậu đó.
Mà này, dù cậu không nhận lời theo đuổi của cậu ấy, thì cũng đừng hung dữ quá, đều là bạn học chung một lớp cả."
Ánh mắt của Từ Ngạn Hoàn vượt qua Vương Côn nhìn về phía sau, ba người bạn cùng lớp đứng cách đó không xa, chỉ có Du Tâm Kiều là quay mặt đi, không nhìn hắn.
Chờ tới khi sắp đi lướt qua nhau, Du Tâm Kiều lại đột ngột dừng lại như đạp phanh gấp.
Cậu lúng túng hỏi: "Bả vai của cậu..."
Bước chân Từ Ngạn Hoàn khẽ khựng lại.
Trong một thoáng vô cùng ngắn ngủi.
"Không sao."
Hắn nói, "Cảm ơn."
Giọng rất khẽ, vẫn giống như trước đó, chẳng nghe ra được cảm xúc gì.
Nói xong hắn lại đi thẳng về phía lớp học, không dừng lại dù chỉ một giây.
Trong một quãng thời gian khá dài về sau, Du Tâm Kiều từng nghĩ giao điểm của mình và Từ Ngạn Hoàn sẽ dừng lại ở câu 'Cảm ơn' này, sẽ không còn đoạn tiếp theo nào nữa.
Tuy là bạn cùng lớp, nhưng không phải lúc nào cũng cần phải giao tiếp, huống hồ bọn họ còn cố tình tránh né, thì suốt cả một học kì chẳng nói nổi một câu thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Thoáng cái đã đến cuối kỳ, lịch thi của trường Trung học số 2 Tầm Thành đã được xếp dày đặc, sáng hai môn, chiều hai môn, chỉ một ngày rưỡi đã thi xong.
Sắp lên lớp 12, dù là học sinh hay phụ huynh thì đều cực kì coi trong thành tích trong kỳ thi lần này, đến ngày công bố bảng điểm, trước cổng trường kín người đang chen chúc nhau.
Du Tâm Kiều là một học sinh nghệ thuật với tâm thế có tham dự là được, giờ muốn chen vào để hóng chuyện cũng thấy hơi khó, cuối cùng đành phải nhờ tới Vương Côn cao to thị lực tốt đứng lên trên cái ghế đẩu nhìn từ xa, cậu chàng quay đầu lại 'báo tin vui': "Tiểu Du, cậu xếp thứ 217 của ban Tự nhiên đấy!"
Du Tâm Kiều: ".....
Không cần phải nói to thế đâu."
Cũng nào phải thứ hạng gì tốt, cả khối 11 của ban Tự nhiên cũng chỉ có hơn 300 người.
Lần này Lương Dịch lại tiến bộ, mẹ cậu ta cực kì vui vẻ.
Biết Du Tâm Kiều có giúp Lương Dịch bổ túc tiếng Anh, nên nhiệt tình mời Du Tâm Kiều tới làm khách tại quầy đồ ăn vặt.
Du Tâm Kiều ăn lấy ăn để, vừa ăn vừa gói mang về, cảm giác đồ ăn cho cả kì nghỉ hè đã có chỗ dựa rồi.
Nghe nói hạng nhất toàn trường cũng cùng lớp với bọn họ, mẹ Lương hỏi: "Xem tên thì thấy cũng là con trai, sao không mời người ta đến nhà mình chơi luôn?"
Vương Côn đi cùng suýt nữa thì nghẹn xúc xích nướng, Thẩm Đạt Dã len lén liếc Du Tâm Kiều một cái, không dám lên tiếng, Lương Dịch đành phải đứng ra: "Bạn Từ có hơi cô...
À, độc lập ạ, khong thích chơi chung với bọn con."
Vương Côn phụ họa: "Vâng vâng vâng, ở trong đội bóng rổ cậu ấy cũng chẳng thích để ý tới tụi cháu đâu ạ."
"Còn biết chơi bóng nữa à?"
Mẹ Lương chỉ hận không thể rèn sát thành thép, trừng mắt với Lương Dịch một cái, "Nhìn người ta xem, phát triển đức – trí – thể toàn diện, còn con thì sao hả, mỗi lần thi cử là mặt mày như đưa đám, chả có tương lai gì cả!"
Lương Dịch tự nhiên bị mắng oan, rất là tủi thân: "Cậu ta thì có đức gì chứ ạ, tháng trước còn mới đánh nhau với đứa lớp bên cạnh xong."
"Thành tích tốt thì đánh nhau có làm sao?"
Mẹ Lương nói, "Nếu mà con đúng nhất khối, thì kể cả ngày nào cũng trốn học thì mẹ cũng chả thèm nói."
"........."
Kì nghỉ cuối cùng trước khi lên lớp 12, Từ Ngạn Hoàn một phát trở thành kẻ thù chung giai cấp trong nhóm nhỏ của Lương Dịch, tất cả các thành viên đều tuân thủ nguyên tắc, tuyệt đối không được nhắc tới người này, vi phạm là xử luôn tại chỗ.
Cũng nhờ vậy mà Du Tâm Kiều bắt đầu một kỳ nghỉ yên tĩnh.
Mỗi ngày cậu đều ngủ tới lúc tự tỉnh dậy, ăn xong thì luyện đàn, đói lại ăn qua loa đồ ăn vặt cho xong bữa, bạn bè đến chơi thì chơi game với nhau, ngày nào cũng trôi qua nhàn nhã dễ chịu vô cùng.
Tháng 7, Tầm Thành chính thức bước vào đợt cao điểm nắng nóng (*), mà trời càng nóng thì người ta lại càng lười ra ngoài.
Hôm nay Lương Dịch rủ Du Tâm Kiều đi bar chơi, mới đầu cậu còn chẳng hứng thú.
(*) Nguyên gốc là '三伏' – một khái niệm trong lịch truyền thống của Trung Quốc, chỉ giai đoạn nóng nhất trong năm.
"Quán bar thì có cái gì mà chơi, cũng đều là uống rượu rồi tán gẫu, ở nhà tôi không được à?"
Lương Dịch nói: "Khác chứ.
Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của Thẩm Đạt Dã, bọn mình không làm gì đặc biệt để mừng cậu ấy trưởng thành à?"
Nghe bảo là sinh nhật của Thẩm Đạt Dã, Du Tâm Kiều liền dao động: "Nhưng mà tôi còn chưa đủ tuổi."
Lương Dịch xua xua tay: "Thiếu hai ba tháng thì có sao, bọn mình cũng có phải làm chuyện gì phạm pháp đâu, mở mang kiến thức một chút không được à?"
Tất nhiên là được.
Cho tới giờ Du Tâm Kiều vẫn chưa từng tới quán bar nên cũng hơi tò mò.
Đèn hoa vừa sáng, bốn người xuống xe đi vào khu phố nhà hàng quán bar cách xa trường học nhất.
Dưới sự dẫn dắt của Vương Côn, họ bước vào một quán bar kín đáo tới nỗi tên của chẳng ai đọc nổi tên quán.
Lúc vào cửa có người kiểm tra chứng minh thư, Vương Côn lấy thẻ của mình ra còn kèm theo một bao thuốc lá, người nọ giả vờ giả vịt liếc qua một cái, rồi coi như không biết cứ thế để họ vào.
Lần đầu đi vào một nơi xa lạ, dù sao thì cũng có chút thận trọng.
Bọn họ ngồi vào một khu ghế riêng ở phía bên cạnh sảnh lớn.
Lương Dịch đã tra qua 'bí kíp' ở trên mạng trước khi tới, vừa lật menu vừa nói với Du Tâm Kiều: "Chỗ này có giá thấp nhất, chúng ta gọi đồ uống trước đi."
Du Tâm Kiều quan sát tình hình xung quanh trước.
Quán bar này chắc là kiểu bar nhạc sống, không có nhạc disco ầm ĩ hay cảnh nam nữ nhảy múa thoát y, chỉ có một người nhạc công đang thổi saxophone ở trên sân khấu, trong sàn nhảy lác đạc một vài người đang đung đưa theo giai điệu, phần lớn là đang ngồi quanh các bàn cao, vừa uống rượu vừa tùy ý trò chuyện.
Ánh đèn cũng khá dịu, thỉnh thoảng sẽ có luồng đèn ấm lướt qua, nhưng cũng không làm người ta thấy bị chói mắt.
Phong cách trang trí của quán cũng khá là có gu, tường ốp gỗ nguyên khối, bàn ghế được điểm xuyết bằng kim loại màu đồng, khiến cả không gian đều toát lên vẻ cổ điển và thanh lịch.
Ngay giữa một môi trường mới mẻ như vậy, Du Tâm Kiều vẫn cực kì bảo thủ nói: "cho tôi một ly nước táo."
Ba người kia: "............"
Lương Dịch vừa gọi cho Thẩm Đạt Dã một ly cocktail độ cồn cao, vừa xúi giục Du Tâm Kiều: "Đã đến đây rồi, cậu còn giả vờ làm bé ngoan làm gì."
Vì thế Du Tâm Kiều đau đớn hạ quyết tâm: "Vậy, cho tôi một cốc bia."
Lương Dịch đang định khuyên thêm, Vương Côn đã giành nói trước: "Cũng được đó, nhỡ mà lát tụi mình gục hết, thì ít nhất vẫn còn Tiểu Du gọi taxi cho cả bọn."
Thẩm Đạt Dã gật đầu lia lịa: "Đúng thế đúng thế, tôi không muốn ngày đầu tiên tròn 18 tuổi mà lại say gục trong quán bar đâu."
Gọi đồ uống xong, họ còn gọi thêm một đĩa trái cây các loại.
Bia của Du Tâm Kiều được mang lên đầu tiên, cậu sảng khoái uống hết một nửa cốc chỉ trong một lần: "Chúc đại gia sinh nhật vui vẻ, mừng cậu trưởng thành!"
Bây giờ Thẩm Đạt Dã quả thật đang rất vui.
Trong quán bar đâu đâu cũng là những cô gái xinh đẹp và nóng bỏng, mắt cậu chàng trố ra, cầm theo cái máy ảnh chụp lấy liền đi chụp khắp nơi.
Phần lớn các khách nữ đều rất nể tình, họ thấy có ống kính chĩa về phía mình thì sẽ mỉm cười tạo dáng vẫy tay.
Thẩm Đạt Đã đã chụp được kha khá ảnh, trái tim thiếu nam đập thình thịch, còn chưa uống rượu mà mặt đã đỏ bừng.
Khi ống kính máy ảnh quay về hướng dãy ghế bên kia sảnh, Thẩm Đạt Dã bỗng hạ máy xuống, rồi lại giơ lên nhìn cho kĩ: "Đờ mờ!
Kia không phải là Từ, Từ...."
"Cậu hừ cái gì?"
Lương Dịch hỏi.
Nói rồi, cậu ta và mấy người cùng bàn đều nhìn theo hướng ấy, sau đó đồng loạt mở to mắt ra để nhìn.
"Đù má, Vương Côn, cậu nhìn giúp tôi xem, anh chàng phục vụ ở bên kia có phải là học sinh đứng nhất khối của lớp mình không?"
Thiên lý nhãn của Vương Côn xác nhận: "Đúng rồi đấy."
"Sao cậu ấy lại chạy tới đây để làm thêm?"
Thẩm Đạt Dã thắc mắc, "Cậu ấy đã đủ tuổi chưa?"
Là người có kiến thức rộng rãi nhất trong đám, Vương Côn vừa suy nghĩ một tí là hiểu ra ngay: "Đủ hay chưa đâu có quan trọng, quan trọng là ngoại hình thừa sức đạt chuẩn."
Thẩm Đạt Dã ngơ ngác: "Liên quan gì đến ngoại hình?"
Lương Dịch cũng hiểu ra, hất cằm ra hiệu cho cậu bàn nhìn về hướng kia: "Nghe nói phục vụ của quán bar này đều có ăn phần trăm hoa hồng, nhìn tình hình này thì hạng nhất khối mình chắc là cũng kiếm được không ít."
Du Tâm Kiều không hề tham dự vào cuộc thảo luận ấy.
Nhưng ánh mắt cậu lại thành thật dính chặt lấy Từ Ngạn Hoàn đang bê khay phục vụ khách ở phía đối diện.
Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Từ Ngạn Hoàn không mặc thun đồng phục của trường.
Đồng phục của quán bar là áo sơ mi trắng với vest gile, bên dưới là một chiếc quần âu được là phẳng phiu.
Cùng một kiểu trang phục, nhưng khoác lên người cao ráo, chân dài như Từ Ngạn Hoàn thì lại toát ra một khí chất khác hoàn toàn so với những người phục vụ khác.
Lúc này hắn đang cúi người mở rượu cho khách, đôi môi mỏng mím nhẹ, ánh sáng xung quanh khéo lẹo tạo nên bóng đổ tuyệt đẹp trên gương mặt.
Du Tâm Kiều đang phải trơ mắt mà nhìn những vị khách nữ ở bàn đó lộ rõ ra vẻ mắt say mê.
Thậm chí còn có một quý bà trung niên ăn mặc lộng lẫy ngồi ở gần Từ Ngạn Hoàn, không biết là đang nói cái gì với hắn mà dựa càng ngày càng gần, tay cũng đặt ở sau thắt lưng hắn, chỉ cần dịch xuống thêm một tấc nữa thôi là chạm tới mông.
Du Tâm Kiều nghiến răng nghiến lợi cầm cốc bia trên bàn, một hơi cạn sạch.
Lại nhìn sang bên phía đối diện, khá lắm, Từ Ngạn Hoàn không những là không né đi, mà còn hơi cúi người về phía vị khách đó, nghiêng mặt qua như đang muốn nghe họ nói chuyện.
Chiếc cốc rỗng được đặt mạnh 'bộp' một tiếng xuống mặt bàn, Du Tâm Kiều phóng khoáng nói: "Thêm một cốc nữa."
Người mang đồ tới cho bàn của họ là một nhân viên phục vụ khác.
Cốc bia thứ hai được đưa tới cùng với những loại rượu khác, Du Tâm Kiều không nhịn được mà hỏi: "Ở chỗ các anh có cung cấp dịch vụ 1:1 không?"
Người phục vụ sững lại, nói 'Xin anh chờ chút', chưa tới hai phút sau, một người phụ nữ mang phong thái quyến rũ liền bước tới.
"Quán bar của chúng tôi là quán làm ăn đứng đắn đó."
Bà chủ thỏa nhìn chỉ khoảng hơn 30 tuổi, nụ cười thân thiện, nhưng lời nói ra lại làm người ta lạnh sống lưng, "Xin hỏi là vị nào đang cần dịch vụ đặc biệt vậy?"
Lương Dịch vội vàng giải thích: "Hiểu lầm, hiểu lầm thôi, bạn tôi chỉ hỏi là có thể chỉ định nhân viên phục vụ hay không ___"
Có lẽ là do cồn ở trong dạ dày bắt đầu phát huy tác dụng, lúc này Du Tâm Kiều đã choáng váng, còn chưa đợi Lương Dịch nói hết đã giơ tay chỉ sang: 'Mấy cô kia đang quấy, quấy rối tình dục nhân viên phục vụ của mấy người đó."
Bà chủ nhìn theo hướng tay cậu chỉ, lộ ra vẻ mặt đã hiểu hết.
"Đó không phải gọi là quấy rối tình dục đâu em trai à."
Bà chủ nói với giọng có hơi buồn cười, "Rút ngắn khoảng cách với khách hàng, thúc đẩy giao dịch, đó là nội dung công việc của cậu ta."
"Nội dung công việc, bao gồm cả bị, bị sờ như vậy sao?"
Bà chủ mở tay ra: "Cái này thuộc về hành vi cá nhân tự nguyên giữa nhân viên phục vụ và khách hàng, chỉ cần không vi phạm pháp luật trên địa bàn của tôi, thì những cái khác tôi đều không xen vào."
"Vậy, vậy bàn khách kia trả bao nhiêu tiền?"
Trong lòng Du Tâm Kiều như đang cuộn lên một ngọn lửa, "Tôi trả gấp đôi, có thể để cậu ấy sang bàn bọn tôi không?"
Hiệu suất làm việc của quán bar này rất cao, đặc biệt là với những khách hàng hào phóng.
Chưa tới 5 phút, Từ Ngạn Hoàn đã đứng trước khu ghế của bọn họ.
Ba người kia không ngăn cản Du Tâm Kiều lại kịp, giờ cứ phải nhìn bầu không khí dần trở nên kì lạ này.
Lương Dịch xấu hổ giở vờ chống cằm suy tư, Thẩm Đạt Dã thì lùi ra một vị trí xa nhất, hết nhìn đông lại ngó tây, Chỉ có Vương Côn là gắng gượng hòa giải: "Không ngờ lại là cậu thật, nãy còn tưởng là hoa mắt nên nhìn lầm ha ha ha ha ha."
Không ai đáp lời, trên đỉnh đầu như có con quạ bay qua kêu 'quác quác quác'.
Mà Du Tâm Kiều người tạo nên cục diện này, lồng ngực vừa khẽ nảy lên, ợ ra hơi cồn.
Vẫn còn muốn uống.
Du Tâm Kiều nhấp một ngụm bia, liếc Từ Ngạn Hoàn một cái, rồi lại nhấp thêm ngụm nữa, lại liếc thêm cái nữa, mỏi cổ rồi thì liền gọi: "Lại đây ngồi đi."
Lần này đến cả Vương Côn cũng mượn cớ đi vệ sinh để trốn, trước khi chạy thì đẩy Từ Ngạn Hoàn ngồi xuống: "Đều là bạn cùng lớp cả, chơi chung cho vui, thoải mái đi nhé."
Du Tâm Kiều không thể vui nổi.
Ý thức của cậu chưa hoàn toàn bị cồn nuốt trọn, bởi vậy cậu cảm thấy tình huống trước mặt này cực kì giống một hiện trường mua dâm.
Từ Ngạn Hoàn bị bắt ngồi xuống cạnh cậu, đây chính là hoa khôi mà cậu đã dùng một số tiền lớn cướp về được từ tay người khác.
Du Tâm Kiều cũng thấy mình đã làm quá lố rồi, còn tưởng chỉ cần bình tĩnh một tháng là có thể cắt đứt được ý định rồi, ai ngờ triệu chứng cai nghiện lại dữ dội thế này.
Thậm chí cậu còn nghiêm túc nghĩ, nên đề xuất xếp việc 'Theo đuổi Từ Ngạn Hoàn' vào danh sách các hành vi có khả năng gây nghiện, cần ban hành cảnh báo cho toàn nhân loại.
Mà vẻ mặt nghiêm túc của cậu rơi vào trong mắt Từ Ngạn Hoàn, lại mang theo một cảm giác... ngây thơ khó nói thành lời.
Tửu lượng của Du Tâm Kiều kém, nên chỉ một cốc bia đã khiến hai má cậu ửng lên sắc đỏ của men say.
Cặp mắt to tròn bấy giờ như phủ một lớp sương, ánh lên những tia sáng mơ màng li ti.
Bởi vậy nên khi cậu tiến lại gần, thì kẻ đã quen sống trong bóng đêm như Từ Ngạn Hoàn, liền theo bản năng muốn chạy trốn.
Tư suy bị cồn bào mòn đã trở nên chậm chạp, Du Tâm Kiều không còn đủ nhạy bén để phát hiện ra được sự tránh né của Từ Ngạn Hoàn, cứ dính sát lấy như chú chó thấy cục xương.
Sợ tiếng nhạc sẽ át mất giọng của mình, cậu nghiêng đầu, gần như kề lên vai Từ Ngạn Hoàn: "Bả vai của cậu, đã đỡ hơn chưa?"
Từ Ngạn Hoàn khẽ 'ừm' một tiếng.
Giong quá nhỏ, Du Tâm Kiều không nghe rõ, lại ghé sát thêm chút nữa, môi sắp chạm vào vành tai hắn: "Vậy cứ hỏi thì sẽ trả lời, cũng là nội dung công việc của cậu à?"
Nhiệt độ bên trong quán bar không hề thấp, vậy mà Từ Ngạn Hoàn vẫn cảm nhận được hơi thở đang phả bên tai mình nóng rực, trộn lẫn chút hơi men.
Đầu óc trống rỗng trong một khoảnh khắc, đợi đến khi hắn hoàn hồn lại, thì cổ đã không tự chủ mà quay về nơi đang phả ra hơi nóng ấy.
Ở đó có một đôi mắt trong veo có thể nhìn thấu hết thảy, Từ Ngạn Hoàn cũng thấy chính mình phản chiếu trong đó, một kẻ rõ ràng đang khao khát lại buộc phải trốn tránh chính bản thân mình.
"Vậy thì, sờ cậu một cái thì bao nhiêu tiền?"
Du Tâm Kiều nói rất chậm, giọng cậu mềm nhũn, cho nên dù lời nói ấy vừa ngây thơ lại tàn nhẫn, nhưng khi nghe vẫn thấy như đang làm nũng vậy.
Cậu nhìn Từ Ngạn Hoàn rồi cười, "Thay vì bán cho người khác, chi bằng bán cho tôi đi."
Hết chương 19.