Editor: Min
Chương 14 ← Vậy mà cậu vẫn còn theo đuổi à?
Đêm trước ngày tổ chức hòa nhạc, Du Tâm Kiều không ngủ được ngon.
Thể chất của cậu vốn thuộc hạng xoàng, trước kia chỉ cần giao mùa thì thế nào cũng bị cảm lạnh.
Mặc dù giờ trời đang nóng, vừa về đến nhà là cậu lập tức tắm bằng nước ấm, nhưng gió đêm vừa thổi một cái, thì cái đau đã bắt đầu ngay từ cổ họng đầu tiên.
Trong nhà có sẵn thuốc thông dụng, Du Tâm Kiều uống vội một viên, nằm trên giường nửa tiếng nhưng vẫn không ngủ được.
Thế là dứt khoát dậy đi chơi đàn.
Ưu điểm lớn nhất của việc sống trong một căn nhà biệt lập chính là không phải lo lắng về việc sẽ làm phiền hàng xóm.
Từ đàn âm giai đến đàn bài luyện tập, ngón tay dần linh hoạt, Du Tâm Kiều mở quyển nhạc phổ, bắt đầu đàn các bản nhạc của buổi hòa nhạc ngày mai.
Trái ngược hoàn toàn với cảnh ở cửa hàng của ông chủ Hoàng lúc chiều nay, bây giờ Du Tâm Kiều càng đàn thì lại càng phấn khích, các ngón tay bay lượn trên phím đàn, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Nguyên nhân của sự phấn khích ấy, ngoại trừ việc ngày mai được đi nghe buổi hòa nhạc của nghệ sĩ mà mình thích, thì không thể thiếu được sự kích thích mà cậu đã nhận được lúc ở chợ đầu mối hôm nay.
Lúc ấy không cảm thấy gì, nhưng hồi tưởng lại giữa lúc đêm khuya yên tĩnh, thì cảm thấy hai bên gò má nóng đến nỗi có thể chiên trứng luôn được, trái tim cứ đập thình thịch như đánh trống.
Là ôm rồi phải không?
Cái ôm ấy cực kì vững chãi.
Giờ cậu vẫn còn nhớ được cảm giác vừa rắn rỏi lại mềm mại của lồng ngực Từ Ngạn Hoàn, cùng cả đoạn eo đầy sức mạnh kia nữa.
Cậu không nhịn được mà nhìn vào lòng bàn tay mình.
Tiếng đàn dừng lại, mọi âm thanh trở thành tĩnh lặng, Du Tâm Kiều vì cái hành vi biến thái của bản thân mà thấy xấu hổ vô cùng.
Cứ lơ mơ vậy mà trôi qua một đêm.
Cuối tuần, Du Tâm Kiều dậy thật sớm, đánh răng rửa mặt, sửa sang lại tóc tai, mất nửa tiếng để chọn lựa bộ đồ cho ngày hôm nay.
Cho dù chỉ là một chiếc áo thun và quần soóc cơ bản, thì màu sắc cũng phải hợp nhau chứ.
Chuẩn bị xong, hâm nóng một cốc sữa, lấy hai quả trứng trà ngày hôm qua ra ăn sáng.
Du Tâm Kiều còn hào hứng bóc trứng để bói, bóc ra một mảnh 'Đến', lại bóc ra mảnh khác 'Không đến', cứ vậy mà lặp lại.
Đến cuối cùng chỉ còn lại một mảnh vỏ trứng, Du Tâm Kiều không chịu, liền bẻ đôi cái mảnh đó, rồi cần thận bóc tiếp.
"Không đến, đến ....
OK, mình biết là cậu ấy sẽ đến mà!"
Không phải là Du Tâm Kiều tự tin đâu, mà vì hôm qua lúc đứng trước quầy bán trứng trà, cậu đã nhét phong bì cứ đựng vé hòa nhạc vào trong cặp của Từ Ngạn Hoàn.
Nhét cả hai cái vào luôn, nói cách khác nếu Từ Ngạn Hoàn không đến, thì chính Du Tâm Kiều cũng sẽ không được xem buổi hòa nhạc ấy.
Dù thế nào đi chăng nữa thì cũng đã theo đuổi người ta được hai tháng rồi, Du Tâm Kiều không thể nói là hiểu rõ được hoàn toàn tính cách của Từ Ngạn Hoàn, nhưng ít nhất thì cũng hiểu được phần nào.
Từ Ngạn Hoàn không thích chiếm lợi của người khác, ngay cả khi được nhận lợi ích một cách thụ động thì hắn cũng sẽ lập tức tìm cách trả lại, kể cả khi mình sẽ bị thiệt.
Từ Ngạn Hoàn còn rất có trách nhiệm, dù chỉ là thỏa thuận miệng với ông chủ quán nướng, thì dù có mưa gió hắn cũng tới đó mỗi ngày.
Cho nên hắn nhất định sẽ tới.
Lại củng cố thêm niềm tin, Du Tâm Kiều nhét quả trứng trà vào miệng, vừa nhai vừa bật cười.
Nhớ tới cảnh hôm qua cậu không rảnh tay nên đã đưa ô cho Từ Ngạn Hoàn, vẻ mặt của hắn ngơ ngác, sau lại vô thức nghiêng ô về phía mình.
Nhìn ra bầu trời bên ngoài cửa sổ, Du Tâm Kiều nghĩ, không biết hôm nay có thể mưa đúng lúc thêm lần nữa không nhỉ?
-
Cùng lúc đó ở phía bên kia, Từ Ngạn Hoàn cũng ngẩng đầu lên nhìn trời.
Lúc này mặt trời đã bị tầng mây dày che kín, chỉ một vài tia sáng mờ lờ lọt qua rãnh mây.
Buổi sáng cuối tuần hắn đều lên chợ để tìm việc lặt vặt.
Hôm nay tiệm đàn cũ của ông chủ Hoàng nhập thêm mấy cây đàn, Từ Ngạn Hoàn hỗ trợ di chuyển, ông chủ Hoàng liền trả hắn 100 tệ tiền công, còn mời hắn cơm trưa.
Một người thợ cũng cùng khuân vác kinh ngạc nói: "Hôm nay hôm phóng thế, qua cá độ bóng đá thắng được bao nhiêu vậy?"
"Không thắng."
Ông chủ Hoàng phẩy tay, có vẻ như không muốn nhắc tới, "Chỉ là muốn mời thôi, cậu không ăn thì đi đi."
Người thợ liền đặt mông ngồi lên cái ghế nằm trước cửa: "Ăn chứ, có là mời ăn phân thì tôi cũng ăn."
Tất nhiên là không tới mức mời ăn phân, nhưng cũng không phải là đồ gì ngon, mỗi người một hộp cơm bình dân, phần tiêu chuẩn ba món một canh.
Vừa ăn vừa nói chuyện, người thợ tò mò hỏi ông chủ Hoàng làm ăn theo cái kiểu 'ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới' thì có kiếm ra tiền không, ông chủ Hoàng liền cười hề hề: "Cũng được, đủ tiêu."
Lại nói tới chuyện cá độ bóng đá, nói việc tính tỉ lệ soi kèo.
Ông chủ Hoàng bảo bản thân học toán không tốt, chơi mấy năm nay toàn là tính bừa, cơ bản là chẳng để ý lời lãi gì, chơi cho vui.
"Thứ này mà có thể không lãi không lỗ thì đã là may rồi, chơi cho cảm thụ cái cảm giác kích thích."
Anh thợ bốc vác hào hứng nói, "EURO sắp tới rồi, đến lúc đó anh chỉ tôi..."
'Bộp' một tiếng, Từ Ngạn Hoàn liền đặt mạnh hộp cơm xuống bàn.
Người thợ giật bắn mình: "Gì mà cứ ầm ầm vậy, làm tao sợ thót tim."
Anh chàng đó cứ tưởng Từ Ngạn Hoàn vô ý, đang định quay đầu lại nói chuyện tiếp với ông chủ Hoàng, Từ Ngạn Hoàn liền đứng phắt dậy, đá ghế rồi bỏ ra ngoài.
Không bao lâu sau, ông chủ Hoàng cũng đã ăn xong bước ra, châm một điếu thuốc rồi ngậm trên môi, híp mắt cười nhìn Từ Ngạn Hoàn đang thu dọn dây buộc ở dưới mái hiên: "Sao thế?
Nghe thấy từ 'cá độ' nên không vui à?"
Từ Ngạn Hoàn cũng không ngẩng đầu lên: "Không phải."
Ông chủ Hoàng là một trong số không quá nhiều người ở trong chợ đầu mối này biết được hoàn cảnh của gia đình Từ Ngạn Hoàn.
Hơn nửa năm trước, Từ Ngạn Hoàn tới đây hỏi có thuê người hay không, ông chủ Hoàng chê hắn là trẻ vị thành niên, hỏi hắn có lý do gì để 'Vì sao tôi nhất định phải thuê cậu' nào không, Từ Ngạn Hoàn nói: "Bố cháu bài bạc nợ bọn cho vay nặng lãi sáu mươi vạn, cháu muốn kiếm tiền nuôi gia đình."
Ánh mắt của Từ Ngạn Hoàn lúc đó, đến tận giờ ông chủ Hoàng vẫn không quên được.
Chưa tới một năm, Từ Ngạn Hoàn đã có dáng vẻ người lớn, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi, trên gương mặt sẽ không thể giấu nổi cảm xúc, buồn bực thì toàn thế giới này đều biết được.
Vẫn còn cứng miệng cãi không chịu thừa nhận.
"Tôi còn lười chẳng muốn dắt cái thằng nhãi đang ở trong kia đi cá độ."
Ông chủ Hoàng cười tít lên đến nỗi đôi mắt híp thành một đường nhỏ, "Con người tôi thế nào thì cậu cũng biết rồi đấy, có tiền nhàn rồi thì cược một ván, không có tiền thì đi ngủ, giống như mấy ông cụ cầm quả hạch đào rồi đem theo chim cảnh đi dạo nơi yên tĩnh ấy, thuộc dạng sở thích giải trí sẽ không ảnh hưởng gì đến công việc cuộc sống."
Giờ Từ Ngạn Hoàn mới phản ứng lại được, hắn ngẩng đầu nhìn về phía tấm biển treo ở trước cửa __ Hôm nay nghỉ, có việc xin gọi tới số 158xxxxxx.
Bị vả mặt ngay trong tích tắc, ông chủ Hoàng lúng túng gãi đầu nói: "Cái loại hàng cồng kềnh như dương cầm thì đâu có thể ngày nào cũng bán được chứ.
Từ cái lúc cậu bạn học nhỏ của cậu tới tìm mà không gặp được ai thì tôi mới làm cái biển đó, dù sao thì mối làm ăn vốn đã thuộc về tôi thì cũng sẽ không chạy mất được."
Nói đến cậu bạn học nhỏ, động tác trên tay của Từ Ngạn Hoàn cũng mất tự nhiên mà khựng lại một chút.
Không thể qua được mắt của ông chủ Hoàng.
Anh ta cũng không vạch trần, chỉ làm động tác quay đầu nhìn đồng hồ một cách khoa trương: "Ôi chao, đã một giờ rồi cơ à, nếu có hẹn, giờ quay về nhà tắm rửa chỉnh trang rồi xuất phát là vừa đẹp!"
Buổi hòa nhạc sẽ kéo dài từ 3 giờ tới 5 giờ, được tổ chức ở Nhà hát thính phòng nằm ở phía đông Tầm Thành.
Không biết có phải là trùng hợp hay không, hôm nay ở trên chợ cũng rất ít việc.
Trước khi đi, Từ Ngạn Hoàn có ghé qua mấy cửa hàng quen, họ đều nói hàng chưa đến.
Trên đường về nhà, Từ Ngạn Hoàn lấy điện thoại tra về buổi hòa nhạc trên Baidu, nhìn hình ảnh hiện ra ở kết quả tìm kiếm, cho dù là người buổi diễn trên sân khấu hay là người ngồi dưới khán đài thì đều đi giày da, mặc vest ngồi ngay ngắn, Từ Ngạn Hoàn bỗng nhiên có hơi do dự.
Hắn không có bộ đồ nào trang trọng, bộ đồ mới nhất là áo thun trắng và quân thể thao mua năm ngoái.
Nếu mặc như thế thì không thể vào được, Từ Ngạn Hoàn nghĩ, vậy thì cứ để Du Tâm Kiều vào đó nghe một mình đi.
Dù sao hắn cũng không hiểu thứ nhạc cổ điển này.
Từ phía bắc đi về phía nam thành phố, nếu ngồi xe buýt mà không bị kẹt xe sẽ mất khoảng 30 phút.
Cuối tuần đông xe cộ, phải công thêm 30 phút nữa thì mới đảm bảo được.
Tính toán như vậy, Từ Ngạn Hoàn bước nhanh hơn, leo lên hai bậc cầu thang của khu nhà, rẽ ở một góc ngoặt, lại vô tình va phải bác gái nhà hàng xóm đang đi từ lầu hai xuống.
"Cháu là con trai nhà 208 đúng không?"
Bác gái vội chặn hắn lại, "Về đúng lúc quá!"
Thấy vẻ mặt của bà, trái tim Từ Ngạn Hoàn thót lên: "Vâng, có chuyện gì thế ạ?"
"Có một người đàn ông tìm tới nhà cháu, mẹ cháu không mở cửa, ông ta liền đá văng cửa ra, bây giờ đang..."
Không đợi bác gái nói hết, Từ Ngạn Hoàn đã lao đi như một cơn gió.
Từ hành lang ở phía xa đã thấy cửa nhà mình mở toang, cánh cửa sắt chống trộm vốn vô dụng cũng đã bật tung.
Mấy gia đình ở quanh nghe thấy tiếng đã kéo nhau chạy ra ngó nghiêng, vây quanh ở cửa chỉ chỏ bàn tán.
Xô đám người để đi vào, Từ Ngạn Hoàn thở hổn hển, cảnh tượng trước mắt khiến đôi đồng tử của hắn như muốn nứt ra ____
Trong nhà trở nên hỗn loạn, chiếc bàn duy nhất bị lật đổ trong góc tường, chiếc tủ vải có khóa kéo cũng đã bị đỏ, quần áo rơi vãi đầy đất, mấy cái bát cũng không thoát, tất cả đều đã vỡ tan tành.
Mà Bạch Vi mẹ hắn, giờ đang bị gã đàn ông gầy đò đè xuống đất, nắm lấy tóc giật mạnh về phía sau.
"Chạy, mày chạy đi, tao xem mày chạy được đi đâu!"
Lão mặc chiếc áo ba lỗ đã ố vàng, râu ria xồm xoàm, người ngợm nhếch nhác, nhưng đôi mắt thì trợn trừng hung ác, "Nói mau tiền để đâu?
Nếu mày không nói thì ông đây đánh chết mày!"
Lời vừa dứt, một bóng đen bổ nhào về phía lão, kế sau đó là một cú đấm rơi thẳng xuống mặt.
Cuối tuần thứ ba của tháng Năm, dự báo nói 17 giờ sẽ có mưa, nhưng thực tế thì 16 giờ mưa đã rơi xuống rồi.
Lúc được đưa lên xe cấp cứu, một giọt mưa rơi xuống mí mắt, Từ Ngạn Hoàn chật vật mở mắt lên, trong thoáng chốc thấy được chiếc ô xanh nhạt che phía trên đầu mình.
Còn được một chút sức, hắn thò tay vào túi quần tìm điện thoại, nhưng lại không thấy, rồi mới nhớ ra lúc đánh Từ Chấn thì điện thoại đã bị rơi xuống đất, bị lão nhặt được rồi ném thẳng vào tường, màn hình nứt toang.
Từ Chấn còn nhân lúc hắn đi ra đỡ mẹ mình dậy, thì vớ lấy cái chậu gốm ở cửa, nện thẳng vào phía sau vai hắn.
"Mẹ," Từ Ngạn Hoàn nghe thấy giọng mình như lẫn đầy đá sỏi, "Bây giờ, là mấy giờ rồi?"
Bạch Vi tóc tai bù xù, khuôn mặt đầy vệt nước mắt: "Con đừng nói nữa, ngoan, đừng nói gì nữa, mẹ đưa con đi viện, đi bệnh viện rồi sẽ ổn hơn, sẽ không còn chảy máu nữa."
Trong khoảnh khắc ấy, Từ Ngạn Hoàn tưởng như mình đang mơ.
Rõ ràng sáng ngày hôm nay, Bạch Vi thấy được tấm vé ở trên đầu giường hắn, còn rất vui vẻ vì hắn đã kết được thêm bạn bè.
Rõ ràng là họ vừa mới chuyển nhà, cuộc sống lại lần nữa đi vào quỹ đạo, hắn còn tham gia đội bóng rổ của lớp, mẹ tìm được công việc mới, còn mua cho hắn điện thoại.
Rõ ràng tất cả đều đang phát triển tốt dần lên, thậm chí Từ Ngạn Hoàn còn bắt đầu thấy mong chờ vào ngày mai.
Nhất định là đnag mơ, cho nên mới tối tăm u ám như vậy, mới bết bát tới như vậy.
Cơ thể như bị cố định trên băng ca không thể nhúc nhích được, Từ Ngạn Hoàn mấp máy môi nói câu gì đó, Bạch Vi ghé sát tai lại gần, hắn đang hỏi ___ Phải làm sao bây giờ.
Phải làm sao bây giờ, vé xem hòa nhạc vẫn còn ở chỗ con.
Phải làm sao bây giờ, còn chưa kịp nói cho cậu ấy biết, con không thể đi cùng cậu ấy được.
-
Bốn ngày sau, thứ Sáu.
Kéo theo cái thân thể còn chưa khỏi cảm lạnh đi vào lớp, ngồi xuống chỗ mình, Du Tâm Kiều mới lờ mờ nhận ra hình như từ sau khi cậu đi vào lớp, xung quanh bỗng nhiên trở nên im lặng một cách khác thường.
Lương Dịch ngồi ở bàn trước quay người lại: "Kiều, cậu hứa với tôi, nhất định phải bình tĩnh."
Du Tâm Kiều cảm thấy bản thân mình đang bình tĩnh đến không thể bình tĩnh hơn: "Từ Ngạn Hoàn đi học lại rồi à?"
Đây là lần đầu tiên Lương Dịch nghe cậu gọi Từ Ngạn Hoàn đầy đủ cả họ tên, trong lòng có một sự nghẹn lại khó nói thành lời.
"Cậu ta đã tới lớp từ sáng sớm rồi, giờ đang bị thầy chủ nhiệm gọi lên văn phòng."
Lương Dịch đáp.
Du Tâm Kiều gật đầu, 'ồ' một tiếng.
Lát sau, lại hỏi: "Cậu ấy trông ổn không, không bị bệnh chứ?"
"Ôi giồi ôi, là lúc nào rồi mà cậu còn lo cậu ta bị bệnh hay không bị bệnh, nói chung là tôi thấy cậu ta khỏe vô cùng, có thể chạy nhảy được, mà cậu thì ____" Lương Dịch quan sát sắc mặt của Du Tâm Kiều, "Còn khó chịu thì nghỉ ở nhà thêm hai hôm nữa đi, vội đến trường làm gì?"
Giống như tự động bỏ qua câu ở phía sau, Du Tâm Kiều gật đầu một cái: "Không sao.
Không sao là tốt rồi."
Hôm ấy, cậu đứng ở trước cửa Nhà hát từ khi trời còn sáng tới lúc đã tối đen, từ lúc trời còn nắng đến khi mưa xối xả.
Cậu có mang theo ô, hơn nữa ở trước cửa Nhà hát còn có một mái hiên rất dài cho nên không bị ướt.
Nhưng có lẽ là đã đứng hứng gió lạnh suốt cả một ngày, sau khi khi về cậu liền bị cảm nặng.
Sốt cao tới mê man, nhưng Du Tâm Kiều vẫn sạc đầy pin điện thoại, chỉ sợ bỏ lỡ một tin nhắn.
Bất cứ tin nhắn gì mà có thể là do Từ Ngạn Hoàn gửi tới.
Trước quầy bán trứng trà, Du Tâm Kiều dùng nhóm chat của lớp để vừa dụ vừa ép Từ Ngạn Hoàn đọc ra số điện thoại của mình.
Vốn cậu định sau khi đi xem buổi hòa nhạc về rồi, thì sẽ gửi tin nhắn đầu tiên cho hắn, có thể là 'Về đến nhà chưa', cũng có thể là 'Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.'
Cảm giác nghi thức của Du Tâm Kiều vẫn luôn phát huy vào những chỗ kì lạ, bởi vậy nên cậu không muốn phá hỏng sự lãng mạn bất ngờ này.
Cậu cứ đợi mãi cho đến tận lúc buổi hòa nhạc bắt đầu, không thể gọi điện được, đành phải nhắn một tin đầu tiên cho Từ Ngạn hoàn: Tôi là Du Tâm Kiều đây.
Cậu đang bận à?
Buổi hòa nhạc kết thúc, cậu gửi tin nhắn thứ hai với nỗi lòng bất an: Xảy ra chuyện gì thế?
Sao vẫn không thể gọi được cho cậu.
Tin nhắn thứ ba đã mang theo chút tức giận: Cậu đã đi đâu vậy?
Tìm cậu khắp nơi không được, tôi suýt nữa thì bị xe đâm rồi!
Bởi vì lo lắng, Du Tâm Kiều đã vẫy một chiếc taxi rồi chạy tới chợ đầu mối, lúc xuống xe thì bị một con xe van đột nhiên rẽ từ ngã tư quệt gần sát người, còn làm vũng nước bắn tung tóe.
Kết quả chủ quán nướng lại nói Tiểu Từ hôm nay không tới, ông chủ Hoàng bán dương cầm cũng bảo Tiểu Từ đã về nhà từ trưa rồi.
Du Tâm Kiều không biết nhà Từ Ngạn hoàn ở đâu, tức giận thì cũng có nhưng phần nhiều là tủi thân.
Nếu không muốn đi tới buổi hẹn, thì cũng có thể gọi một cuốc điện thoại, hoặc là nhắn lấy một cái tin, số điện thoại cậu cũng đã viết bên ngoài phong thư, ở một vị trí rất dễ thấy.
Cho dù thật sự không muốn nhập số của cậu vào trong điện thoại, thì cũng có thể trả lời tin nhắn mà.
Chỉ cần Từ Ngạn Hoàn đưa ra một lý do, cho dù bịa thôi, Du Tâm Kiều cũng sẽ tin.
Thế nhưng lại chẳng có gì cả.
Từ Ngạn Hoàn không từ chối, nhưng cũng không hề tới buổi hẹn, biến mất mà chả hề nói một tiếng nào, khiến Du Tâm Kiều lo lắng suốt bốn ngày bốn đêm rồi lại thình lình xuất hiện, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, vẫn là khuôn mặt lạnh lùng chẳng có lấy một nụ cười.
Quay về lớp, Từ Ngạn Hoàn đi thẳng tới chỗ ngồi của mình.
Lấy sách vở và hộp bút ra khỏi cặp, lúc giơ tay lên động phải vết thương ở vai, sắc mặt hắn thoáng cái trắng bệch, nhưng Từ Ngạn Hoàn vẫn cắn chặt răng, không kêu thành tiếng.
Hắn sợ bị phát hiện, muốn nói dối qua loa là đánh nhau.
Nhà trường cũng sợ phiền phức, nếu biết hắn bị cha ruột đánh tới vỡ đầu chảy máu, thì phương án xử lý chắc chính là khuyên hắn thôi học.
Hắn không thể lại để mẹ mình quỳ xuống cầu xin ai được nữa.
Hít sâu một hơi ngồi thẳng dậy, vừa thấy dáng người cao gầy đứng bên cạnh bàn, Từ Ngạn Hoàn liền theo bản năng mà nhắm mắt lại, giả vờ như không nhìn thấy.
Nhưng có vài chuyện sẽ không thể tránh được, mà trốn cũng chẳng xong.
Giống như bây giờ, không chỉ cả lớp, mà toàn trường đều biết Từ Ngạn Hoàn lớp 11(3) đã cho Du Tâm Kiều leo cây.
Hoặc là nói quá lên rằng, Từ Ngạn Hoàn trêu đùa Du Tâm Kiều, khiến Du Tâm Kiều mất mặt trước toàn trường, làm cậu ôm mong chờ rồi bị gặp mưa như trút nước, rơi xuống đáy tuyệt vọng.
Mấy chục ánh mắt của cả lớp đều đổ dồn về phía hai người, có thể đoán được sau giờ học, nội dung cuộc trò chuyện của hai người cũng sẽ được loan ra khắp trường.
Dù là vậy, Du Tâm Kiều vẫn hỏi: "Cậu có nhận được tin nhắn của tôi không?"
"Không."
Từ Ngạn Hoàn đáp.
"Tôi còn gọi cho cậu rất nhiều cuộc."
"Ừm."
Im lặng vài giây, Du Tâm Kiều hỏi: "Trong nhà cậu đã xảy ra chuyện gì à?"
Cậu đã tìm sẵn lý do cho Từ Ngạn Hoàn, nhưng Từ Ngạn Hoàn biết rõ cậu đang muốn hỏi cái gì.
"Không có chuyện gì cả."
"Vậy có phải _____"
"Tôi quên mất."
Khi nãy ở trong văn phòng, chủ nhiệm đã hỏi hắn vì sao mấy hôm nay không đi học, câu trả lời của hắn cũng là hai chữ, quên mất.
Đây là câu trả lời đơn giản nhất, cũng là câu trả lời ít gây ra sai sót nhất.
Những người nghe câu trả lời như thế này, thường cũng sẽ không hỏi thêm câu gì nữa.
Bởi vì thái độ đó đã tỏ rõ, không quan tâm, không để ở trong lòng, cho nên mới quên mất.
Quả nhiên, Du Tâm Kiều nói: "Tôi đã đứng ở trước cửa Nhà hát chờ câu suốt nửa ngày trời."
Cậu bật cười khẽ, "Cậu đúng là nhẫn tâm thật."
Giọng nói giống như đang đùa, gần như chẳng nghe ra được ý trách móc nào, thậm chí còn như chẳng để tâm.
Nhưng mà từ lúc bước vào lớp, Từ Ngạn Hoàn đã thấy sắc mặt Du Tâm Kiều trắng bệch như giấy, hệt như vừa trải qua một trận ốm rất nặng.
Khiến người ta dễ dàng liên tưởng tới quả táo đặt trên cái bàn cũ nát đó.
Bất luận là nó có tươi đến đâu, thì ở trong không gian nhỏ hẹp chật chội, bị bao quanh bởi bầu không khí bẩn thỉu mục nát ấy, thì dần dần nó cũng sẽ dần mất nước, phai sắc, cuối cùng là khô héo.
Cổ họng bỗng nhiên khô rát, yết hầu Từ Ngạn Hoàn khẽ cuộn, nuốt xuống một chút không khí.
Hắn nhớ tới lúc ở trong văn phòng, chủ nhiệm đã tận tình khuyên nhủ: "Em đang ở cái tuổi tích lũy kiến thức, đừng có ý vào chút thông minh của mình mà xem nhẹ kỷ luật, cũng đừng nghĩ rằng mình biết hết mọi thứ rồi.
Thế giới rất rộng lớn, học được càng nhiều, thì con đường tương lai phía trước mới càng rộng mở."
Nghe tới hai chữ 'tương lai', Từ Ngạn Hoàn suýt nữa thì bật cười.
Loại người như tôi, thì lấy đâu ra cái gọi là Tương Lai?
Bọn họ nói đúng, người như hắn, không chỉ không có tương lai, mà còn có thể kéo người bên cạnh xuống vũng bùn, tới gần hắn thì sẽ chỉ trở nên bất hạnh thôi.
Những người đó không chỉ nói sự thật, mà đó còn là chân lý.
Và người đứng trước mặt hắn, chính là một ví dụ sống sờ sờ đấy thôi.
Vì vậy Từ Ngạn Hoàn chẳng muốn nghĩ cái gì nữa, và hắn cũng không được phép nghĩ thêm bất cứ điều gì.
Hắn nghe thấy giọng mình vang lên, tê dại và chẳng có lấy một chút cảm xúc: "Vậy mà cậu vẫn còn theo đuổi à?"
Hết chương 14.