Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hoàn][ĐM/3P] Dây dưa

[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
40


Bị cướp yêu đan khiến yêu vật không thể chiếm đoạt thân xác con người nữa.

Sở Liễn chích đầu ngón tay, một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống ngọc bội, hồn phách vô hình thoát khỏi ràng buộc, trở lại cơ thể sắp đông cứng.

"Khụ, Liễn ca......"

Sở Hộc chống tay ngồi dậy, ôm ngực ho một lúc lâu mới dần lấy lại sức lực.

Hắn đứng lên, ngẩng đầu nhìn quanh rồi hỏi huynh trưởng: "Yêu vật kia còn ở đây không?"

Sở Liễn hỏi lại mấy chuyện mà chỉ có hai người họ biết, sau khi tin chắc hắn là Sở Hộc mới nói: "Trận pháp thu hồn sẽ khống chế nó.

Trong điện treo chuông hồn, nếu nó thoát ra ngoài thì chuông sẽ rung lên."

Đứa bé bú xong một bên vú của Sở Liễn vẫn chưa no nên lại khóc oe oe, đến khi Sở Liễn nhét núm vú còn lại vào miệng thì nó mới chịu im, miệng nhỏ mấp máy bú sữa ấm.

Núm vú đỏ rực của y bị nước bọt đứa bé làm ướt đẫm, bầu vú cũng phồng lên như phụ nữ.

Sở Hộc nhìn đứa bé trong ngực huynh trưởng, khuôn mặt tuấn tú lúc đỏ lúc trắng.

Hắn quay mặt đi, dời mắt khỏi ngực Sở Liễn, hít sâu một hơi rồi lạnh lùng nói: "Ca ca, yêu chủng không thể giữ lại được đâu."

Nói xong Sở Hộc rút kiếm bên hông ra: "Ta biết ca ca mềm lòng, nhưng đây là tai họa."

Sở Liễn giơ tay áo lên che chở đứa bé, lùi lại một bước rồi lắc đầu nói: "Cứ giữ nó lại trước đã."

"Để càng lâu thì sau này càng khó ra tay."

Sở Hộc nhìn sắc mặt huynh trưởng, biết mình có khuyên thế nào cũng vô ích.

Đây là yêu chủng, cũng là con của Sở Liễn.

Sở Hộc thở dài, cất kiếm vào vỏ rồi nói: "Nếu không diệt cỏ tận gốc, lỡ gây ra tai họa gì......"

Nói nửa chừng, hắn thấy huynh trưởng dịu dàng mỉm cười với đứa bé, thế là không nói được nữa.

Hồi bé hắn luôn đi theo Sở Liễn, chỉ có Sở Liễn tốt với hắn, chơi với hắn, khi hắn nói những lời trẻ con, Sở Liễn cũng cười nhìn hắn như vậy.

Làm vua một nước không được thiếu quyết đoán.

Vì Sở Liễn mềm lòng nên mới rơi vào thế hạ phong, bị hắn cướp ghế Thái tử.

Nhưng đây cũng chính là lý do hắn yêu Sở Liễn.

Sở Hộc cởi áo choàng bọc kín đứa bé: "Ca ca, để đệ bế nó cho."

Sở Liễn kéo vạt áo lại rồi liếc mắt nhìn hắn, không cho hắn bế đứa bé.

Sở Hộc hụt hẫng rút tay về, hắn vừa đòi giết đứa nhỏ này, tất nhiên ca ca sẽ không yên tâm giao cho hắn.

"Chảy nhiều máu vậy chắc đau lắm nhỉ?"

Hắn nhớ lại tiếng kêu đau đớn của huynh trưởng lúc sinh con, thấy Sở Liễn đi loạng choạng thì vội vàng bế y lên, "Ca ca không cho đệ bế nó thì đệ bế ca ca nhé?"

Sở Liễn không nhịn được cười, ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn: "Nếu ta nói không cho thì ngươi sẽ không bế sao?"

Sở Hộc cúi đầu hôn lên trán y, cũng cười theo y rồi nói: "Không cho đệ vẫn cứ bế."

Sau khi bú no, đứa bé mút ngón cái ngủ thiếp đi.

Mắt nó khá giống Sở Liễn nhưng mũi không giống lắm, chẳng biết giống ai nữa.

Tu vi của Thiên Diện không đủ để hóa ra hình người, nó có thể biến thành hàng vạn người nhưng lại không có được một gương mặt thuộc về mình.

Cha nó là yêu, nó cũng là yêu sao?

Sở Liễn ôm con, trong lòng mềm nhũn, không muốn nghĩ đến chuyện khác nữa.

Y hôn lên má phính của nó, tự nhủ mình phải nuôi dạy nó thật tốt để nó làm quân vương giỏi hơn mình.

Y đã cạn kiệt sức lực từ lâu, phải cố gắng lắm mới không ngất xỉu, có đệ đệ ôm y, y yên tâm thả lỏng người rồi cùng chìm vào mộng đẹp với đứa con trong ngực.
 
[Hoàn][Đm/3P] Dây Dưa
41


Sở Liễn toại nguyện trở thành hoàng đế Đại Sở, đệ đệ Sở Hộc dẫn binh chinh chiến, bảo vệ giang sơn cho y.

Người ngoài cứ tưởng Thái tử do cung nữ sinh ra, cung nữ bạc mệnh kia yếu quá nên sau khi sinh hạ long chủng đã bất hạnh qua đời.

Thái tử Sở Miện thông minh nhưng rất nghịch ngợm, vừa thôi nôi đã chạy khắp hoàng cung, cung nhân nào cũng không bắt được nó.

Nó rất bám Sở Liễn, mỗi lần y vào triều phải bế nó trên đùi, nếu không nó sẽ khóc không chịu nín.

"Cha đang làm chính sự, A Miện không chơi một mình được à?"

Sở Liễn nhéo mũi đứa bé rồi nghiêm mặt một lát, nhưng đối diện với đôi mắt long lanh kia, y không sao hung dữ được.

Mắt Sở Miện màu vàng sẫm nhưng phải đứng rất gần mới thấy.

Mắt nó giống Sở Liễn, còn mũi và miệng hao hao Sở Hộc.

Khi Sở Hộc nhận ra điểm giống nhau này thì trong lòng hơi vui vẻ, không còn nghĩ đến yêu vật mất tích mà xem Sở Miện như con mình và huynh trưởng.

Đầu giường thắp một ngọn đèn sáng lờ mờ, Sở Liễn ru Sở Miện ngủ như thường lệ, tiểu Thái tử đột nhiên ngẩng mặt lên hỏi y: "Sao con lại có hai cha thế ạ?"

Sở Liễn sững sờ, vén tóc mai trên má đứa bé ra sau tai rồi cười nói: "Ai bảo con có hai cha?"

"Hoàng thúc bảo con phải gọi hắn là cha."

Sở Miện chớp mắt nói, "Hắn nói cha không phải cha con mà là mẹ."

Nói xong đứa bé ôm cánh tay y, vui vẻ gọi: "Mẫu thân!"

"Mẫu thân gì chứ?

Hắn gạt con thôi."

Sở Liễn nói, "A Miện đừng để ý đến hắn."

Tiểu Thái tử "à" một tiếng, tiu nghỉu cụp mắt xuống rồi ngáp một cái, chẳng bao lâu sau đã ngủ thiếp đi.

Yêu vật có thể bám vào yêu chủng không?

Sở Liễn cũng từng nghi ngờ, nhưng biểu hiện của Sở Miện không khác gì trẻ con nên tạm thời chưa nhìn ra dấu hiệu bị đoạt xá.

Y đưa tay tắt đèn rồi ngắm khuôn mặt lờ mờ của đứa bé trong bóng tối.

Yêu vật giỏi lừa gạt lòng người, giả làm trẻ con có gì khó đâu?

Khi họ còn sống chung, cử chỉ của yêu vật cũng rất ngây thơ.

Vì yêu vật trộm xác Sở Hộc nên y mới cảm thấy đối phương là một nam tử trưởng thành cao lớn, thật ra bản thân yêu vật không có hình dạng, cũng không phân chia giới tính.

Sở Liễn cúi đầu xuống, kề vào tai đứa bé gọi khẽ một tiếng "phu quân".

Đứa bé thở đều đều, chẳng có phản ứng gì với y.

Chẳng lẽ y đoán nhầm sao?

Sở Liễn nằm xuống nhắm mắt lại.

Thôi.

Y chẳng muốn thăm dò nữa, tạm thời cứ sống trong mơ hồ vậy đi.

Có thể sống đến hôm nay cũng xem như y thắng cược rồi.

-

Ngày qua ngày, năm qua năm.

Tiểu Thái tử trổ mã cao lớn, mười lăm tuổi đã cao hơn Sở Liễn một cái đầu.

Hắn vẫn đeo bám Sở Liễn, còn thường xuyên nũng nịu, Sở Hộc hết sức ghen tị nhưng lại chẳng có lý do gì đuổi hắn nên bỏ lỡ rất nhiều cơ hội thân mật với huynh trưởng.

Sở Liễn đã dần nhận ra điều gì đó.

Nhưng đối phương không nói thì y cũng sẽ không vạch trần.

Thái tử vung roi giục ngựa, trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười tinh nghịch.

Hắn kéo cung bắn trúng hồng tâm phía xa, đám thị vệ hò reo ầm ĩ, hắn đắc ý quay đầu nhìn Sở Liễn trên đài, háo hức chờ y khen ngợi.

Hắn không gọi Sở Liễn là phụ hoàng, cũng không gọi cha mà vô lễ gọi y là A Liễn: "A Liễn, mau xuống đây!

Ta dẫn ngươi đến chỗ xa hơn bắn hươu!"

Sở Hộc nhíu mày đứng trước mặt Sở Liễn trách cứ: "Thái tử, sao ngươi lại gọi thẳng tục danh của bệ hạ chứ!"

Sở Miện phớt lờ hắn, đôi mắt sáng ngời nhìn Sở Liễn, ghìm dây cương cho ngựa đi tới dưới đài rồi nói: "Đi thôi, đi một lát rồi về."

Sở Liễn bảo các thị vệ lùi ra sau, cởi áo lông chồn trên vai rồi đi tới cạnh lan can, thiếu niên lập tức dang hai tay ra: "Nhảy xuống đi, ta đỡ ngươi."

Y chẳng chút do dự nhảy xuống đài cao.

Tiếng gió rít gào bên tai, y và Sở Miện nhìn nhau.

Thiếu niên phi thân bay lên, vững vàng đỡ lấy y rồi lại đáp xuống yên ngựa, mỉm cười nhìn y một lát, sau đó đặt y ngồi trước người mình.

Sở Liễn nắm dây thừng nói khẽ: "Không hận ta sao?"

Lồng ngực thiếu niên kề sát lưng y, dường như y có thể nghe thấy tiếng tim đập của đối phương.

"Nương tử, mẫu thân......"

Giọng Sở Miện nhỏ như đang thì thầm, đột nhiên bật cười rồi ôm eo y nói, "Ngươi sinh con cho ta, ta sinh một trái tim cho ngươi, chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"

Sở Liễn nói: "Từ nay chúng ta không nợ gì nhau nữa."

Thiếu niên lắc đầu nói: "Ngươi còn nợ ta mà."

Sở Liễn tưởng đối phương muốn nói chuyện mình lén bày trận pháp thu hồn nên ngồi thẳng lên, đang định gọi Sở Hộc thì nghe Sở Miện nói: "Hôm nay trên núi không thấy phượng hoàng nhưng có tuyết rơi, đi xem với ta nhé."

Rốt cuộc Sở Hộc đã phát hiện ra điều khác thường nên tức giận cưỡi ngựa đuổi theo họ.

Gió thổi qua mặt hơi lạnh nhưng rất sảng khoái.

Thiếu niên cười vang, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ hăng hái: "Gương mặt này của ta thế nào, đẹp hơn ngàn vạn người ngươi từng gặp đúng không?"

Sở Liễn cũng cười: "Thật xảo quyệt."

"Ta là yêu mà," đối phương nói, "Tất nhiên phải xảo quyệt hơn người rồi."

[HOÀN]
 
Back
Top Bottom