Khác [ Hoàn- Đề Cử] Liều Mạng Công Lược Vai Ác

[ Hoàn- Đề Cử] Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 104.1: Bách Lý Kiêu tử


Hắn nói:

- Chuyện xưa kia, thư sinh trải qua một giấc mộng.

Chỉ là mộng này có kết cục cố định, dù hắn muốn thay đổi, cũng không làm nên chuyện.

Nên ta liền nghĩ tới nàng.

Tô Mã hoảng hốt, thì ra hắn biết, hắn thật sự cái gì cũng biết.

Hắn trầm giọng nói:

- Từ đó về sau, ta biết có chút chuyện không thể trái, cả đời này có lẽ thật sự mệnh trong chú định.

Tô Mã nhìn hắn, ngơ ngẩn rơi lệ.

Hắn lau nước mắt của nàng, ngữ khí vừa chuyển:

- Nhưng nếu khuất phục với vận mệnh, cả đời này còn gì ý nghĩa?

Nếu nàng thật sự không chống cự, hiện giờ ta đã không ngồi trước mặt nàng.

Nếu ta thật sự nghe lệnh thiên, ta sẽ không thú nàng làm thê.

Tô Mã, nàng cùng ta kết hợp, là dùng huyết lệ giãy giụa ra kết quả.

Tô Mã nắm tay hắn, nghẹn ngào:

- Ta biết, ta biết…

Trong tia nắng ban mai, hai người chậm rãi tới gần, Bách Lý Kiêu nói:

- Ta sẽ không để bất luận kẻ nào mang nàng đi.

Dù thế giới này chỉ còn nàng cùng ta, ta cũng sẽ không từ bỏ.

Tô Mã nhắm mắt lại, hắn nói đúng, dù cùng toàn thế giới là địch, nàng cũng sẽ không từ bỏ.

Cho nên, nàng sẽ buông tay, để Bách Lý Kiêu đi báo thù. dù trái thiên đạo, dù giẫm lên vết xe đổ, nàng cũng không tiếc.

- Ngươi muốn làm gì thì làm đi.

Nàng nhẹ giọng nói.

- Là báo thù hay là tha thứ, do chính ngươi lựa chọn, vận mệnh phải khống chế trong tay.

Nếu hắn trở thành ma đầu, nàng vẫn bồi hắn.

Nếu Thiên Đạo trừng phạt, nàng sẽ thế hắn chặn lại.

Giống như lời bọn họ thề lúc thành thân, dù nàng có thể bên hắn chỉ một ngày, nàng cũng không rời không bỏ.

Bách Lý Kiêu chậm rãi nâng mắt:

- Tô Mã, nàng có tin ta?

Nàng gật đầu:

- Ta tin ngươi.

Hắn chậm rãi gợi lên khóe môi:

- Vậy là tốt rồi.

Hắn vừa dứt lời, Tô Mã cảm giác trước mắt tối sầm, ngay lúc ý thức lâm vào hắc ám, nghe hắn nói:

- Ngủ đi, sau khi tỉnh lại hết thảy ân oán sẽ chấm dứt.

Tô Mã giãy giụa nhìn hắn, vẫn mất đi ý thức.

Hắn bế nàng lên, nhìn gió núi liệt liệt, biển mây cuồn cuộn.

Trước kia nơi này là nơi hắn hận nhất, nhưng qua hôm nay, hết thảy đều quy về mai một.

Hắn cúi đầu hôn nhẹ trán Tô Mã, gió nhấc lên vạt áo, như ngọn lửa dây dưa thiêu đốt.

Hắn chậm rãi nâng mắt nhìn về phía không trung, ánh mắt lạnh lẽo:

- Ngươi nghe đã lâu đi?

Tiếng nói vừa dứt, chung quanh tức khắc tĩnh.

Biển mây đột nhiên không hề cuồn cuộn, không khí chung quanh như đọng lại.

Bách Lý Kiêu:

- Thế nào, nghĩ ta vĩnh viễn không phát hiện ra ngươi?

Hay là cho rằng ta sẽ vĩnh viễn làm bộ không biết ngươi tồn tại?

Bỗng nhiên không gian, cuồng phong gào thét, phía chân trời sấm sét ầm ầm, trong mây đen cuồn cuộn, một đạo tia chớp cắt qua không trung, như mắt thần quỷ nhìn trộm nhân gian.

Bách Lý Kiêu lạnh lùng nói:

- Ta biết ngươi có thể nói, chớ có giả thần giả quỷ!

Thiên Đạo khẽ quát một tiếng:

- Bách !!

Kiêu!

Thanh âm điếc tai, mang theo tức giận bị mạo phạm bị chọc phá bí mật.

Bách Lý Kiêu vẻ mặt bình tĩnh, ôm Tô Mã không hề đình trệ đi xuống núi:

- Xem ra ta phỏng đoán là đúng, thật sự có ‘ người ’ ở trên trời khống chế hết thảy.

Ngươi là thần hay là quỷ?

Thiên Đạo thanh âm trầm thấp:

- Ngô là Thiên Đạo.

- Thiên Đạo…

Bách Lý Kiêu rũ mắt, nhìn nơi xa đao quang kiếm ảnh công Vô Thượng Phong, hơi câu khóe môi:

- Trên đời này có từng có ‘Đạo’?

Thiên Đạo trấn định hỏi:

- Ngươi biết ta tồn tại từ lúc nào?

Bách Lý Kiêu nói:

- Lúc Tô Mã vẫn là Tô Yêu.

Thiên Đạo chấn động, tầng mây bỗng nhiên ầm vang một tiếng:

- Ngươi lại có thể giấu giếm lâu như vậy!

Vậy ngươi có biết ngươi đang ở thế giới gì?

Bách Lý Kiêu nói:

- Có lẽ như thuyết thư kia kể, có bắt đầu cùng kết cục, mỗi người đều giống như rối gỗ trong thế giới.

Mà Tô Mã, chính là người xâm nhập thế giới này.

Thiên Đạo lạnh giọng:

- Ngươi đoán đúng phân nửa.

Đây là một thoại bản.

Mà ngươi chỉ là một nhân vật trong đó.

Một vai ác nhất định phải bị vai chính giết chết.

Tay Bách Lý Kiêu ôm Tô Mã bỗng nhiên căng thẳng.

Hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý, cũng không quá mức kinh ngạc.

Nhưng nghe Thiên Đạo xác nhận, vẫn có chút hoảng hốt.

Nhưng một người có máu có thịt chợt biết mình chỉ là một nhân vật trong quyển sách, người có tâm tính không vững sẽ hoài nghi hết thảy, khả năng sẽ nổi điên hỏng mất.

Hắn bình tĩnh như thế, đã là cực hạn.

Hắn nói:

- Ta từng nghe Tô Mã nhắc tới ‘ vai chính ’ cùng ‘ vai ác ’.

Nếu ta là vai ác, nhớ nàng từng giữ gìn Diệp Minh, ngữ khí lơ đãng có nhắc tới Từ Tư Tư.

Như vậy hai người bọn họ đều là vai chính.

Lúc trước ở Liệt Hỏa sơn trang, Tô Mã đã từng khóc lóc lên án hắn vì sao chỉ thích Từ Tư Tư, không thích nàng.

Nếu thế giới này thật sự là một thoại bản, rất có thể thoại bản ban đầu trong cốt truyện hắn có thích Từ Tư Tư.

Chỉ là hiện giờ mãn nhãn mãn tâm chỉ có nữ nhân này, thật khó tưởng tượng trong chuyện xưa kia hắn lại yêu người khác.

Nghĩ đến đây, hắn nhìn Tô Mã trong lòng, trong mắt ôn nhu.

Thiên Đạo trầm mặc một chút, nó càng hỏi, liền càng có loại cảm giác vượt qua khống chế.

Bách Lý Kiêu có ngữ khí quá mức đạm nhiên.

Nó không rõ, vì sao đối phương biết hết thảy, vẫn có thể bình tĩnh như thế?

Chẳng lẽ hắn thật sự không sợ Thiên Đạo trừng phạt?

Thiên Đạo trong lòng tức giận mọc lan tràn:

- Nếu ngươi đã biết tiền căn hậu quả, không sợ bị ta tru sát sao?

Đồng thời, phía chân trời sấm sét ầm ầm, trong tiếng gầm rú, Vô Thượng Phong bắt đầu đất rung núi chuyển.

Bách Lý Kiêu không nhanh không chậm nói:

- Ngươi không nghĩ vào ngày ta cùng Tô Mã thành thân, cũng chính là ngày ngươi bị hôn mê, ta đã làm cái gì sao?

Thiên Đạo không rét mà run, thật không thể tin được, bản thân lại bị nhân loại uy hiếp.

Nhưng nhớ Bách Lý Kiêu trong nguyên tác, lại không thể không kiêng kị:

- Bách Lý Kiêu, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?

Hắn chậm rãi nâng mắt:

- Nếu hôm nay là kết cục, vậy ngươi cần gì phải nóng vội?

Nếu giết ta là sứ mệnh, vậy thỉnh ngươi an tĩnh mà xem diễn.

_______________________________

Bách Lý Kiêu ôm Tô Mã chậm rãi xuống núi, trong Vô Thượng Phong không biết ai cùng đám người Diệp Minh nội ứng ngoại hợp, thả hết đám người chính đạo bị nhốt ở nơi này.

Hiện giờ Vô Thượng Phong bị hai đám người tiền hậu giáp kích, loạn thành một đoàn.

Vu Vân vòng qua mọi người, đi đến bên người Bách Lý Kiêu, cúi đầu:

- Phong chủ.

Bách Lý Kiêu cẩn thận đưa Tô Mã cho hắn, nói:

- Bảo vệ nàng.

Vu Vân nhìn hắn một cái, ánh mắt phức tạp:

- Phong chủ, người thật sự muốn…

Bách Lý Kiêu nâng tay lên:

- Không cần nhiều lời.

Hắn nhìn thoáng qua Tô Mã đang an tĩnh nhắm mắt, rồi xoay người rời đi:

- Nên tới, sẽ tới.

Vu Vân nhìn bóng dáng Bách Lý Kiêu rời đi, khẽ thở dài.

Diệp Minh dẫn theo mọi người công Vô Thượng Phong, tuy tử thương thảm trọng, nhưng có nội ứng ngoại hợp, rất mau đã tới giữa sườn núi.

Huyền vụ trong tay hắn vô tình thu hoạch sinh mệnh phong chúng ở Vô Thượng Phong.

Trước mắt hết thảy dần dần hoà vào tình cảnh trong mộng, Diệp Minh càng giết tâm càng vui sướng.

Chuyến này hắn cảm thấy giống như thần trợ, chém giết này đó ác nhân chính là thay trời hành đạo.

Vân Khiếu đi theo sau hắn, đắc ý cười to:

- Diệp công tử, lão phu đã từng nói, nếu ngươi dẫn dắt chúng ta, tất nhiên có thể công phá Vô Thượng Phong!

Diệp Minh hít sâu một hơi, gật đầu một cái:

- Ta chắc chắn dẫn dắt các ngươi giúp đỡ chính đạo!

Vân Khiếu kích động nói:

- Đúng!

Ma giáo là tai họa võ lâm nhiều năm nay, đã đến lúc bị diệt trừ!

Diệp công tử, kế tiếp nên giết ma đầu kia.

Diệp Chấn Thiên nói:

- Minh nhi, Vân trưởng lão nói rất đúng, bắt giặc bắt vua trước, ngươi mau đi tìm Bách Lý Kiêu!

Diệp Minh dừng một chút, hắn nhìn Huyền Vụ trong tay, dùng sức gật đầu:

- Phụ thân, ta liền đi.

Người cẩn thận!

Từ Tư Tư vội đuổi theo:

- Diệp đại ca, đừng bỏ ta lại!

Diệp Minh nhíu mày:

- Tư Tư, Bách Lý Kiêu tàn bạo vô thường, nếu ta cùng hắn giao thủ chỉ sợ sẽ thương tổn đến nàng.

Từ Tư Tư dậm chân:

- Có phải ngươi chê ta vướng víu?

Diệp Minh thở dài, chỉ phải mang nàng theo.

Hai người đi vào phong, giương mắt nhìn ngọn lửa cùng máu tươi hỗn thành một mảnh, Diệp Minh trong lòng hơi không đành lòng, nhưng nghĩ đến hội quán ở Lạc thành tử thương trầm trọng, tâm hắn lại lãnh ngạnh lên.

- Bách Lý Kiêu!

Bách Lý Kiêu!

Bách Lý Kiêu ngươi ở đâu?

- Bách Lý Kiêu, ngươi ra đây!

Có phải ngươi không dám gặp ta!

- Bách Lý Kiêu!

Bách Lý Kiêu!

Gió nổi lên, thông hướng đỉnh núi trên thềm đá, đột nhiên xuất hiện một đạo hắc ảnh.

Diệp Minh theo bản năng lui ra sau một bước, ý thức bản thân khiếp đảm, hắn chậm rãi đi lên trước:

- Bách Lý Kiêu, rốt cuộc ngươi cũng chịu ra.

Bách Lý Kiêu thân hình thon gầy, gương mặt trắng bệch.

Ánh mắt nhìn hắn không khác gì tử khí.

Diệp Minh có loại bị miệt thị mà tức giận, hắn cắn răng, nói:

- Cho đến nay, ngươi còn chấp mê bất ngộ sao?

Hắn hít sâu một hơi, vô cùng đau đớn:

- Ta biết ngươi còn ghi hận chuyện hai mươi năm trước, nhưng cũng không phải phụ thân ta sai.

Nếu không phải Bách Lý Nhất Hải lừa gạt trước, sao Ngô thúc thúc phải phản bội hắn?

Nếu không phải Bách Lý Nhất Hải quá mức tham lam, thì sao phụ thân ta cùng Ngô thúc thúc phải lấy đi thần kiếm?

Hiện giờ phụ tử các ngươi vì tư lợi lấy ân oán hai mươi năm trước ra áp chế, muốn điên đảo toàn bộ võ lâm, thật sự vô sỉ!

Bách Lý Kiêu không hề dao động, chỉ lạnh băng nhìn hắn.

Diệp Minh càng nói càng giận, hiện giờ đứng ở Vô Thượng Phong, thấy đối phương giống như chó nhà có tang đứng ở nơi đó, áp lực trong lòng bất mãn cùng đắc ý bỗng nhiên bùng nổ.

Hắn nâng lên trường kiếm, chỉ hướng Bách Lý Kiêu:

- Hiện giờ trên thân kiếm bám vào linh hồn của mẫu thân ngươi, tất nhiên nàng cũng không đành lòng nhìn thân nhi tử sa đọa.

Một khi đã như vậy, ta sẽ bắt ngươi hướng thiên hạ tạ tội!

Vừa dứt lời, hai trường kiếm nháy mắt đánh vào nhau.

Từ Tư Tư sợ hãi kêu một tiếng, theo bản năng tránh ở một bên.

Thần kiếm cùng thần kiếm quyết đấu chính là trăm năm khó gặp.

Lúc này vô luận chính tà, đều ngừng tay quan vọng.

Diệp Chấn Thiên, Vân Khiếu mấy người xông lên núi, thấy hai thanh thần kiếm như muốn tạch nổ toàn bộ sơn lâm, không khỏi hãi hùng khiếp vía:

- Thì ra đây là uy lực của thần kiếm...

Chỉ là Diệp Minh nắm Huyền Vụ trong tay dần dần cảm thấy, Bách Lý Kiêu thân thủ không sắc bén như trước kia, nhưng khinh công càng thêm cao siêu, hơn nữa thần kiếm trong tay hắn còn lợi hại hơn Huyền Vụ, trong quá trình giao thủ, mỗi một lần va chạm đều cảm giác trên người rét lạnh một phân, nhất thời dần dần không địch lại.

Lúc hai người nôn nóng trong quá trình, chung quanh nháy mắt lại toát ra vô số hoạt tử nhân, Diệp Minh tức khắc lâm vào hạ phong.

Diệp Chấn Thiên cùng Vân Khiếu nhìn nhau:

- Diệp Minh, chúng ta tới trợ ngươi!

Tức khắc, Vô Thượng Phong loạn thành một đoàn.

Bách Lý Kiêu mặt vô biểu tình, cũng không nhìn một cái, trở tay chém đứt cánh tay còn lại của Vân Khiếu, đá Diệp Chấn Thiên đến miệng phun máu tươi.

Nhưng cũng vì vậy mà bại lộ nhược điểm, Diệp Minh nhân cơ hội này đột nhiên đem thần kiếm đâm vào ngực hắn.

Chỉ là còn chưa chờ Diệp Minh đắc ý, vẻ mặt Bách Lý Kiêu không lộ ra chút nào thống khổ, hắn trở tay hoành khởi trường kiếm, liền hướng cổ Diệp Minh vạch tới.

Diệp Minh tâm như muốn nhảy ra ngoài, mọi người càng kinh hãi:

- Diệp Minh!!

- Minh nhi!

Lúc nghìn cân treo sợi tóc, trong đám người đột nhiên bay ra một hắc y nhân, hắn giơ tay ngăn trở kiếm của Bách Lý Kiêu, đầu ngón tay vừa động, một cổ hàn khí rót vào khuỷa tay của Diệp Minh.

Diệp Minh chỉ cảm thấy cánh tay phát lạnh, cổ tay không chịu khống chế đưa về phía trước.

“Phanh” một tiếng, ngực của Bách Lý Kiêu bị một cổ lực lượng nổ tung, đối phương nôn ra một búng máu, hai tròng mắt dần dần mất đi ánh sáng, từ không trung rơi xuống.

Bốn phía bỗng nhiên lâm vào yên lặng.

- Bách Lý Kiêu!!!

Một tiếng kêu thê lương đánh vỡ yên tĩnh, mọi người quay đầu nhìn lại, ở bên cửa, một khuôn mặt nữ nhân thanh lãnh tràn đầy khiếp sợ nhìn tới nơi này, rơi lệ đầy mặt.

P/s: sắp hoàn r nha các tình yêu!!!!!
 
[ Hoàn- Đề Cử] Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 104.2: Bách Lý Kiêu tử


Nửa canh giờ trước.

Tô Mã lâm vào hôn mê, trong mộng nàng lại thấy được cảnh tượng trong nguyên tác.

Toàn bộ Vô Thượng Phong đổ nát thê lương, máu chảy thành sông.

Bách Lý Kiêu ỷ kiếm mà đứng, người vây chung quanh hắn như mãnh thú, nhanh chóng cắn nuốt hắn.

Tô Mã trái tim kịch liệt nhảy dựng, nàng đột nhiên mở mắt ra.

Trước mắt không phải đỉnh núi Vô Thượng Phong, cũng không phải trong lòng Bách Lý Kiêu.

Nàng sửng sốt, giãy giụa ngồi dậy.

Vừa chuyển đầu, liền nhìn thấy Vu Vân có chút kinh ngạc nhìn nàng, sau đó thu liễm thần sắc:

- Ngươi tỉnh?

Hắn thanh âm khàn khàn, khẽ ho hai tiếng.

Tô Mã biết hắn là quỷ y, sao quỷ y ở đây, Bách Lý Kiêu đi đâu?

Tô Mã vội hỏi:

- Bách Lý Kiêu đâu?

Hắn đi đâu?

Vu Vân rũ mắt:

- Hắn đi đối phó Diệp Minh, mệnh ta ở đây chiếu cố ngươi.

Tô Mã vừa nghe, trong lòng căng thẳng.

Bách Lý Kiêu lại hôn mê nàng, một mình đi đối phó Diệp Minh.

Không phải nàng sợ hắn không đánh lại Diệp Minh, mà là sợ Thiên Đạo khó thở giết hắn!

Nàng âm thầm kêu gọi Thiên Đạo, nhưng ngoài nàng dự kiến, Thiên Đạo không trả lời.

Nàng nội tâm trầm xuống, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Thiên Đạo đã ra tay với Bách Lý Kiêu?

Nghĩ đến đây, nàng cảm giác có người gắt gao bóp chặt yết hầu, tay nàng run rẩy xốc lên chăn mền, nghiêng ngả lảo đảo muốn hướng ra bên ngoài.

- Ta đi tìm hắn!

Vừa ra đã bị Vu Vân ngăn lại:

- Ngươi chớ hoảng sợ, hắn nói lập tức sẽ giải quyết.

Tô Mã có thể nào không vội:

- Ngươi buông tay!

Vu Vân dừng một chút, tuy hắn nắm cổ tay nàng, lại không dùng lực, khuôn mặt khô gầy, chỉ có đôi mắt hơi tỏa sáng:

- Phu nhân ngươi đừng nóng nảy, phong chủ rất nhanh sẽ trở về.

Tô Mã nhiều lần giãy giụa không được, căm tức nhìn hắn, thanh âm run rẩy:

- Nếu ngươi gọi ta một tiếng phu nhân, nên biết phu thê chính là nhất thể.

Ta không thể mặc kệ hắn.

Vu Vân ngơ ngẩn nhìn nàng, ánh mắt lập loè.

Hắn hầu kết vừa động, vừa muốn nói gì, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng vang ầm ầm ầm, toàn bộ phòng muốn đong đưa.

Nàng hoảng sợ, thừa dịp Vu Vân thất thần, vội tránh thoát hắn, chạy ra ngoài cửa.

Vu Vân theo bản năng hô một câu:

- Tô...Phu nhân!

Tô Mã lao ra khỏi phòng, liền nhìn thấy Bách Lý Kiêu phun ra một búng máu, từ trên không trung ngã xuống.

Ầm ầm một tiếng, nàng cảm giác trái tim không còn, trước mắt mênh mông một mảnh, cái gì cũng không nhìn rõ.

Nàng ngơ ngẩn đi về phía trước hai bước, đột nhiên ngực cứng lại, nôn ra một búng máu.

Mọi người kinh ngạc:

- Đây là ai a...

- Sao lại khóc?

- Hình như là tân thê tử của Bách Lý Kiêu...

Tô Mã không màng ánh mắt của mọi người, gian nan đi về phía trước, cũng không ai cản nàng.

Nàng nhìn khuôn mặt Bách Lý Kiêu tái nhợt, cảm giác bi ai như sóng biển bao phủ, liền ngã ngồi xuống đất, máu tươi cùng nước mắt rơi xuống mặt Bách Lý Kiêu.

- Ngươi vương bát đản......

Vương bát đản!

Nàng ôm thi thể của hắn, cảm giác mỗi một câu nói đều như máu loãng:

- Không phải ngươi đã nói dù chỉ còn hai chúng ta, cũng sẽ không tách ra sao?

Sao ngươi dám chết trước!

Không phải ngươi là thiên hạ vô địch, trước nay đều không chết sao?

Nàng vừa dứt lời, liền cảm giác phía sau bao phủ một thân thể lạnh lẽo, Vu Vân nói:

- Phu nhân, chớ có bi thương...

Nàng bi phẫn quay đầu lại, đột nhiên nhìn vào đôi mắt thâm thúy tràn đầy đau lòng.

Nàng nội tâm ngẩn ra, đột nhiên ý thức có chút không thích hợp.

Nàng bất động thanh sắc sờ sờ xương cốt của Bách Lý Kiêu.

Này không phải là thân thể của Bách Lý Kiêu.

Mặt có thể gạt người, cơ bắp có thể gạt người, nhưng xương cốt không thể gạt người.

Nàng biết Bách Lý Kiêu lợi hại như vậy, sao có thể chết, mà "Vu Vân", sau khi nàng tỉnh lại cũng trở lên kỳ dị.

Nguyên lai trên mặt đất cái này "Bách Lý Kiêu" là giả, mà "Vu Vân" mới thật sự là Bách Lý Kiêu.

Nàng là Mary Sue, vốn dĩ chỉ cần liếc mắt liền phát hiện, nhưng hoảng hốt sẽ bị loạn, không nhận ra kế hoạch của hắn.

Nghĩ vừa rồi nàng vừa hộc máu lại vừa rớt nước mắt, nàng vừa tức lại vừa bực, hung hăng ngã nhào về phía sau.

- Vu Vân

Tuy sắc mặt Bách Lý Kiêu không thay đổi, nhưng ngực chấn động, không biết là cười hay là đau.

Tô Mã vẫn không hết giận, vừa định véo hắn một phen, lại bị hắn trộm kéo đầu ngón tay.

Nếu đã biết hắn ngụy trang, này phải diễn tiếp.

Nàng phát huy ưu thế, nước mắt rớt càng mãnh liệt, ngẩng đầu lên án mọi người:

- Các ngươi giết Bách Lý Kiêu, các ngươi này đó đều là đao phủ!

Có người không dám nhìn thẳng nàng, có người tức giận bất bình:

- Hắn chết chưa hết tội!

Nếu Bách Lý Kiêu không chết, thì người chết chính là chúng ta!

Vân Khiếu không còn cánh tay nào, vẫn cười đến vui sướng:

- Các vị!

Đại ma đầu Bách Lý Kiêu bị Diệp công tử giết chết!

Ma giáo đã bị tiêu diệt!

Mọi người vui sướng rống to lên, có người thậm chí khóc lóc thảm thiết, quỳ bái Diệp Minh.

Diệp Chấn Thiên vui mừng vỗ vai Diệp Minh:

- Minh nhi, làm tốt lắm.

Ngươi tự tay diệt trừ nghiệt tử Ma giáo, chính là ân nhân của toàn bộ võ lâm.

Diệp Minh ngơ ngẩn nắm chặt Huyền Vụ, hắn muốn giải thích vừa rồi hắn không có muốn giết Bách Lý Kiêu, cũng không phải hắn giết Bách Lý Kiêu, mà là có một hắc y nhân dùng nội lực rót vào thân thể hắn, mượn tay hắn giết Bách Lý Kiêu.

Hắn đảo mắt tìm kiếm người kia, lại không thấy đối phương đâu.

Chẳng lẽ là cao nhân lánh đời?

Hắn vừa định giải thích, nhưng vừa chuyển đầu liền nhìn thấy ánh mắt mọi người sùng bái cảm kích, câu nói kia đột nhiên chắn ở yết hầu.

Hắn miễn cưỡng gợi lên khóe môi, cứng đờ gật đầu:

- Giúp đỡ chính nghĩa, này không tính là gì...

Có người thở dài:

- Diệp công tử thật là ánh sáng võ lâm, ngay cả Bách Lý Kiêu cũng có thể đánh bại, trong võ lâm, chỉ sợ chỉ có hắn võ công tối cao.

Có người nội tâm vừa động:

- Một khi đã như vậy, sao không đề cử Diệp công tử làm võ lâm minh chủ?

Mọi người hai mặt nhìn nhau, đột nhiên bái hạ Diệp Minh:

- Bái kiến minh chủ!!

Diệp Minh ngẩn ra, Từ Tư Tư vui rạo rực đẩy hắn một phen, lúc này hắn mới lấy lại tinh thần:

- Các, các vị xin đứng lên!

Mọi người đứng dậy, Diệp Minh nội tâm có chút hoảng loạn, nhưng càng có một loại vui sướng.

Một loại vui sướng có được đồ vật vốn nên thuộc về mình..

Hắn nhìn ánh mắt mọi người tràn đầy kỳ vọng, dần dần rối rắm mờ mịt trong lòng cũng rút đi.

Mặc kệ như thế nào, là hắn tự tay giết chết Bách Lý Kiêu, hắn làm minh chủ là danh xứng với thật.

Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, hưởng thụ vinh dự không dễ có:

- Các vị, tuy Ma giáo bị diệt trừ, nhưng chính đạo tang thương.

Về sau Diệp mỗ sẽ tiếp tục dẫn dắt mọi người diệt trừ tà ác, giúp đỡ chính nghĩa!

Mọi người hoan hô lên.

Diệp Minh nhớ trong tay Bách Lý Kiêu còn một thanh thần kiếm, vừa định đi tìm, đột nhiên nghe thấy một tiếng thê lương kêu rên:

- Kiêu nhi!!!

Thanh âm thê lương khàn khàn, khiến Diệp Minh cùng Diệp Chấn Thiên sửng sốt.

- Nương!!

- Trúc Vân?!

Không chỉ mọi người, ngay cả Tô Mã cùng Bách Lý Kiêu cũng rất kinh ngạc, không ngờ Tang Trúc Vân lại đến nơi này, hắn ánh mắt chợt lóe, không nói gì.

Tang Trúc Vân nghiêng ngả lảo đảo đẩy mọi người ra, nhìn thấy thi thể "Bách Lý Kiêu", sắc mặt trắng bệch, như có gì ầm ầm sập xuống, đột nhiên nằm liệt trên mặt đất:

- Ta, ta đã tới muộn a!

Kiêu nhi!

- Nương....

Diệp Minh nghĩ Tang Trúc Vân đồng tình với Bách Lý Kiêu, vừa định nâng nàng dậy, lại thấy Tang Trúc Vân đột nhiên quay đầu, phẫn nộ nhìn chằm chằm hắn.

Hai mắt đỏ đậm, khóe mắt tẫn nứt.

Ánh mắt kia khiến Diệp Minh giật mình.

Trước nay hắn chưa từng thấy mẫu thân nhìn hắn như vậy, như hắn không phải là nhi tử của nàng, mà là kẻ thù sát tử.

Nghĩ đến đây, Diệp Minh không rét mà run.

Diệp Chấn Thiên càng khiếp sợ:

- Trúc Vân, sao nàng ở chỗ này?

Ta biết nàng đồng tình với ma tử này, nhưng hắn...

Tang Trúc Vân hai vai run rẩy, hai mắt đỏ đậm, nàng nghẹn ngào gào rống với Diệp Minh:

- Ngươi biết ngươi giết ai sao?

Ngươi giết là ta thân sinh nhi tử!

Là ngươi thân sinh huynh đệ!
 
[ Hoàn- Đề Cử] Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 105: Báo ứng


Ầm ầm một tiếng, mọi người trong lòng chấn động.

Diệp Minh không thể tin lui về sau hai bước, vẫn không thể phục hồi tinh thần.

- Người vừa nói cái gì?

Tang Trúc Vân ghé vào thi thể “Bách Lý Kiêu”, thanh thanh khấp huyết:

- Ta nói, ngươi giết là nhi tử của ta, giết huynh đệ của ngươi!

Diệp Minh sắc mặt trắng nhợt, theo bản năng nhìn thi thể trên đất:

- Người nói...Bách Lý Kiêu là ta huynh đệ?

Diệp Chấn Thiên mờ mịt nhìn Tang Trúc Vân, hỏi:

- Trúc Vân, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Tang Trúc Vân rời thi thể “Bách Lý Kiêu”, run rẩy đứng lên:

- Hôm nay làm trò cười trước mặt võ lâm đồng đạo, ta sẽ đem tất cả ân oán nói rõ ràng.

Nàng hít sâu một hơi, nói:

- Hai mươi năm trước, Bách Lý Nhất Hải dùng danh giả là Bạch Hải tiếp cận mấy người chúng ta, hắn hận Diệp ca cướp ta khỏi hắn, hắn hận chúng ta cướp đi ma kiếm, vì thế liền bày ra hai mươi năm âm mưu!

- Năm đó, lúc ta sản tử( sinh con), hắn thiết hạ mưu kế, ôm hài tử của ta đi, sau đó hắn nuôi nấng lớn lên.

Hai mươi năm sau đứa nhỏ này trưởng thành, hắn đã bồi dưỡng trở thành công cụ báo thù.

Đứa nhỏ này chính là Bách Lý Kiêu!

Mọi người ngạc nhiên.

Tang Trúc Vân hai mắt đẫm lệ mông lung:

- Cướp ma kiếm hay là giết Ngô Nham, đều là Bách Lý Nhất Hải làm, nhưng hắn lại vu hãm cho Kiêu nhi.

Chính là vì khiến ta đau đớn muốn chết, hắn là súc sinh!

Mọi người kinh hoảng nhìn chung quanh, Diệp Minh nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu”, thật lớn khiếp sợ khiến hắn không nói nên lời.

Hắn run rẩy môi hỏi:

- Bách Lý Kiêu thật là người…Nhi tử?

Ta đâu?

Ta là ai?

Tang Trúc Vân nhắm mắt, nàng nói giọng khàn khàn:

- Minh nhi, nhiều năm như vậy ngươi không phát hiện ra ngươi cùng chúng ta bất đồng sao?

Một câu giống như trọng cổ, hung hăng đập vào nội tâm Diệp Minh.

Hắn nhớ trước nay không thích luyện đao, nhớ mình cùng Tang Trúc Vân không có thói quen tương đồng...

Hắn mờ mịt nhìn về phía Tang Trúc Vân:

- Chẳng lẽ ta không phải là nhi tử của người?

Ta cũng không phải là thiếu chủ của Liệt Hỏa sơn trang?

Ta rốt cuộc là ai?

Lời này vừa nói ra, Từ Tư Tư mở lớn hai mắt, vội đỡ lấy Diệp Minh lung lay sắp đổ.

Diệp Chấn Thiên kinh hãi, khó bảo trì trấn tĩnh.

Hắn nhìn về phía Tang Trúc Vân, trầm giọng nói:

- Vân muội, chẳng lẽ nàng hồ đồ rồi, sao Minh nhi lại không phải là hài tử của chúng ta?

Tang Trúc Vân lạnh giọng gào rống:

- Ta không có hồ đồ!

Ta trước nay chưa từng thanh tỉnh như thế!

Nàng quay đầu, nhìn về phía đám người:

- Bách Lý Nhất Hải, ta biết ngươi ở đây.

Hiện giờ Kiêu nhi đã chết, mục đích của ngươi cũng thành, ngươi không thể bỏ lỡ giờ khắc này!

Một khi đã như vậy, ngươi ra đây cùng ta đối chất!

Nàng vừa nói ra lời này, mọi người kinh hãi, lo sợ không yên nhìn chung quanh.

Một lát, đột nhiên trong đám người đi ra một hắc y nhân, hắn dùng một tay tháo xuống mũ choàng, mọi người thình lình phát hiện, người nọ lại là phong chủ đời trước biến mất thật lâu của Vô Thượng Phong, Bách Lý Nhất Hải!

Mọi người hoảng hốt, luống cuống tay chân cầm lấy vũ khí nhắm về phía hắn.

Tang Trúc Vân cắn chặt răng, Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Minh càng kinh ngạc.

Không ngờ Bách Lý Nhất Hải lại ở trong đám người, người này đến tột cùng muốn làm gì?

Bách Lý Nhất Hải nhìn Tang Trúc Vân.

Trong mắt hiện lên khiếp sợ, hoài niệm cùng phức tạp nói không nên lời, hắn ách thanh kêu một tiếng:

- Vân muội...

Tang Trúc Vân nhìn hắn, run run môi.

Trong mắt hoài niệm rút đi, dư lại chính là phẫn hận:

- Bách Lý Nhất Hải, ngươi thật sự ở đây.

Bách Lý Nhất Hải vẻ mặt bình tĩnh.

Hắn đoán Tang Trúc Vân đã biết chuyện hắn tráo đổi Diệp Minh cùng Bách Lý Kiêu, lúc này nói nhiều cũng vô ích.

Bách Lý Kiêu tên nghiệt chủng đã chết, hắn cũng tận mắt nhìn thấy Diệp Minh lên làm Võ lâm minh chủ, dù hắn có chết cũng không hối tiếc.

- Nơi này là Vô Thượng Phong, ta là phong chủ Vô Thượng Phong, sao không thể ở đây.

Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Minh che trước mặt Tang Trúc Vân, vẻ mặt lộ ra đề phòng:

- Bách Lý Nhất Hải! rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?

- Hắn không có âm mưu.

Tang Trúc Vân trào phúng nói:

- Hắn chỉ tới thu hoạch thành quả mà hắn đã bố cục hơn hai mươi năm.

Hắn là tới cười nhạo nhi tử của kẻ thù chết trong tay kẻ thù, hắn là tới nhìn nhi tử của mình ngồi lên minh chủ chi vị!

Ầm ầm một tiếng, tựa hồ như có gì đó nổ tung trong đầu Diệp Minh, hắn mất đi toàn bộ năng lực tự hỏi.

Chỉ có thể cứng đờ quay đầu nhìn về phía Tang Trúc Vân:

- Nương...Người đang nói gì?

- Ta không phải nương ngươi!

Tang Trúc Vân hai mắt đẫm lệ mông lung:

- Ninh Uyển Ca mới là nương ngươi!

Vừa dứt lời, bốn phía tĩnh lặng.

Ninh Uyển Ca, Ninh Uyển Ca……

Diệp Minh theo bản năng nâng lên trường kiếm.

Kia chẳng phải là linh hồn nữ nhân bám vào Huyền Vụ sao?

Sao nàng lại trở thành nương hắn?

Vậy phụ thân hắn đâu?

Theo bản năng, Diệp Minh nhớ tới một năm trước ở bên huyền nhai, hắc bào nam nhân kia thủ hạ lưu tình với hắn, vừa rồi cũng hắc bào nam nhân cứu mình một mạng.

Trong tay Huyền Vụ không ngừng rung động, Diệp Minh cảm giác toàn bộ đầu óc bị người đào đi, chỉ có đoán, hắn không thể tự hỏi, cũng không dám nghĩ nhiều.

Gắt gao nắm chặt Huyền Vụ, như cọng rơm rạ cứu mạng hắn.

- Người nói bậy!

Hắn vô lực gào rống:

- Sao ta có thể là, là nhi tử của Ninh Uyển Ca!

Nếu hắn là nhi tử của Ninh Uyển Ca, vậy không phải đại biểu hắn cũng là nhi tử của Bách Lý Nhất Hải?

Chuyện này không có khả năng, chuyện này không có khả năng!

Không chỉ hắn, mà mọi người cũng không thể tiếp thu.

Đại đa số người cũng không biết Ninh Uyển Ca là ai, vì vậy lo sợ không yên, nhưng Diệp Chấn Thiên biết, hắn yết hầu kịch liệt rung động, khiếp sợ nhìn về phía Tang Trúc Vân, lại không dám nhìn thi thể Bách Lý Kiêu.

Tô Mã âm thầm nắm lấy tay “Vu Vân”, đối phương nắm lại tay nàng.

Lúc mọi người hoảng sợ, Bách Lý Nhất Hải đột nhiên phát ra một trận cười to:

- Vân muội, ta cho rằng bí mật này sẽ không ai phát hiện ra, không ngờ vẫn bị ngươi phát hiện.

Tang Trúc Vân khóc ròng nói:

- Vẫn quá muộn, quá muộn, ta đã mất đi hết thảy!

Hai người một hỏi một đáp, hoàn toàn chặt đứt một chút hy vọng cuối cùng của Diệp Minh.

Hắn thất tha thất thểu lui về phía sau một bước, cầm kiếm lại không biết nên chỉ hướng ai:

- Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

Ai có thể nói cho ta!

Tang Trúc Vân nhắm mắt lại, nước mắt rơi như mưa:

- Hai mươi năm trước, Bách Lý Nhất Hải không chỉ ôm thân sinh nhi tử của ta đi, hắn còn đem nhi tử của hắn cùng Ninh Uyển Ca đặt bên cạnh ta.

Khiến ta coi hắn như thân sinh cốt nhục, cẩn thận nuôi lớn.

Minh nhi, đó chính là ngươi.

Mọi người hít hà một hơi, không thể tin nhìn về phía Diệp Minh.

Từ Tư Tư không tự giác buông tay đang đỡ lấy Diệp Minh.

Diệp Minh đồng tử chấn động, lúc này như bị người lột da nằm phơi dưới ánh mặt trời, hắn gào rống một tiếng, theo bản năng quay đầu đi không muốn đối mặt với ánh mắt của mọi người.

Rồi lại thấy thi thể “Bách Lý Kiêu” cùng Huyền Vụ trong tay, chuyện cũ đủ loại hiện lên trước mắt, hắn tâm tính đại loạn, đột nhiên phun ra một búng máu.

Nguyên lai, nguyên lai, kiếm này bám vào huyết nhục không phải là nương của Bách Lý Kiêu nương, mà là nương hắn.

Nguyên lai, nguyên lai Bách Lý Kiêu không phải nghiệt chủng Ma giáo, hắn mới là!

Hắn mới là!

Diệp Minh lảo đảo ngã xuống đất, đau lòng gào rống:

- Ta không tin!

Ta không tin!

- Sao ngươi không tin!

Bách Lý Nhất Hải đột nhiên túm hắn lên, đắc ý dào dạt nhìn về phía mọi người:

- Hiện giờ ngươi đã là Võ lâm minh chủ, sao lại có bộ dạng hèn nhát này!

Bách Lý Nhất Hải nhìn về phía Diệp Chấn Thiên sắc mặt tái nhợt:

- Diệp Chấn Thiên, biết chính mình dưỡng nhi tử hơn hai mươi năm là nhi tử của kẻ thù, tư vị này như thế nào?

Diệp Chấn Thiên tay chân phát run, thế nhưng sau một lúc lâu nói không nên lời:

- Ngươi, ngươi…

Bách Lý Nhất Hải nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu” càng thêm đắc ý:

- Dưỡng nhi tử của kẻ thù giết chết thân sinh nhi tử, tư vị này dễ chịu không?

Hắn nói một chữ liền tiến lên một bước:

- Ta quên nói với ngươi, vụ hội quán ở Lạc thành là ta một tay bày ra.

Cùng nhi tử của kẻ thù vu hãm thân sinh nhi tử, tư vị này lại như thế nào?

Diệp Chấn Thiên trong lòng đại chấn, hắn run rẩy chỉ hướng Bách Lý Nhất Hải, giọng nói phát ra “Hách, hách”, vẫn không nói ra lời.

Tang Trúc Vân ánh mắt chợt lóe, lúc này nàng không phản bác Bách Lý Nhất Hải.

Từ khi Bách Lý Kiêu chết, nàng giống như nhìn thấu rất nhiều.

Nào có ai hoàn toàn vô tội?

Bách Lý Nhất Hải ngoan độc, Diệp Chấn Thiên cố chấp lạnh nhạt cùng nàng do dự không quyết đoán mới tạo thành bi kịch hôm nay.

Nếu Diệp Chấn Thiên hiểu lầm Bách Lý Kiêu là nhi tử của hắn cũng tốt, chỉ có đao này chém trên người hắn, hắn mới có thể biết đau bao nhiêu.

Mọi người nhìn trường hợp trước mắt, thật lâu thất thần.

Nguyên lai, hết thảy đều là âm mưu của Bách Lý Nhất Hải?

Bọn họ hận Bách Lý Kiêu một thời gian dài như vậy cũng chỉ là một công cụ, mà bọn họ thờ phụng, cảm kích thật lâu Võ lâm minh chủ, lại là nghiệt tử Ma giáo?

Thật lớn khiếp sợ, mọi người vừa kinh vừa giận, sôi nổi gào rống:

- Bách Lý Nhất Hải, ngươi là tiểu nhân đê tiện!

Bách Lý Nhất Hải cười dữ tợn:

- Nếu không phải các ngươi này đó tự xưng là ngụy quân tử một lòng vì chính đạo lại xuẩn độn như lợn, thì kế hoạch của ta há có thể như nguyện?

Mọi người một nghẹn, như bị ai tát một bạt tai, trên mặt nóng rát.

- Còn có ngươi, Diệp Chấn Thiên!

Ngươi tự cho là thông minh, cho rằng nhìn thấu kế hoạch của ta, vạch trần thân phận của Bách Lý Kiêu, nhưng không ngờ mục tiêu cuối cùng của ta căn bản không phải là Bách Lý Kiêu, mà là Diệp Minh!

Hắn mới là nhi tử của ta, mà nhi tử của ta cuối cùng vẫn lên làm Võ lâm minh chủ!

Diệp Chấn Thiên tức giận đến nổi giận gầm lên một tiếng:

- Bách Lý Nhất Hải, ta liều mạng với ngươi!

Hắn đột nhiên xông lên phía trước, Bách Lý Nhất Hải cười khinh thường, đẩy Diệp Minh qua một bên, một tay rút ra trường kiếm sau lưng.

Mọi người thình lình phát hiện, lại chính là thần kiếm của Bách Lý Kiêu!

Lúc hắn muốn đón nhận đại đao công kích, đột nhiên khựng lại, cúi đầu, một thanh kiếm đâm thủng ngực, máu tươi đầm đìa nhỏ giọt.

Hắn không thể tin nhìn về phía sau.

Diệp Minh cầm Huyền Vụ, âm ngoan nhìn hắn:

- Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy!

Ta không phải là nhi tử của ngươi, sao ta có thể là nhi tử của ngươi!

Bách Lý Nhất Hải giận dữ, hắn một chưởng đẩy ra Diệp Minh, phun ra một búng máu.

Diệp Minh khụ hai tiếng, tóc tai tán loạn, thần sắc tiếp cận hỏng mất:

- Ta không có khả năng là nhi tử của ngươi!

Ta mới không phải là nghiệt tử Ma giáo!

Ta là thiếu chủ Liệt Hỏa sơn trang!

Ta là Võ lâm minh chủ!

Nói xong, hắn khẩn cầu nhìn về phía Tang Trúc Vân:

- Nương, nương, đây đều là mộng, các ngươi đều đang lừa ta có phải không?

Tang Trúc Vân không để ý đến hắn, nàng cười trào phúng Bách Lý Nhất Hải:

- Bách Lý Nhất Hải, ngươi thấy được đi, thân sinh nhi tử đều không nhận ngươi, đây là ngươi bị báo ứng!

Bách Lý Nhất Hải nhìn máu trên tay, ngồi bệch xuống đất thất thần thật lâu.

Trong lòng không biết trào ra loại cảm xúc gì, vừa kinh vừa giận, thậm chí thất vọng liếc nhìn Diệp Minh một cái, cuối cùng cắn răng nói:

- Thì sao?

Hiện giờ hắn đã là Võ lâm minh chủ, ta chơi đám ngụy quân tử các ngươi đến xoay vòng, lão phu đời này chết cũng không tiếc!

Tang Trúc Vân lảo đảo đứng lên, Tô Mã liếc nhìn vẻ mặt “Vu Vân” không cảm xúc, thở dài một hơi vội đỡ Tang Trúc Vân.

- Ngươi cho rằng kế hoạch của ngươi thiên y vô phùng?

Tang Trúc Vân nhìn thi thể Bách Lý Kiêu, cười đến châm chọc mà lại bi thương:

- Bách Lý Nhất Hải, ngươi còn tính sai một chuyện.

Bách Lý Nhất Hải nhìn nàng cười, có một loại dự cảm bất hảo:

- Chuyện gì?

- Ngươi không biết, đêm đó vào hai mươi năm trước, ở cùng ngươi một đêm không phải Ninh Uyển Ca, mà là ta.

Bách Lý Nhất Hải ngẩn ra, hắn như nhớ lại trước kia, vẻ mặt hiện lên phức tạp.

Thanh âm cũng trở nên khàn khàn:

- Thì sao?

Tang Trúc Vân không màng Diệp Chấn Thiên đang khiếp sợ, thanh âm trở nên kỳ dị lên:

- Ngươi còn không hiểu?

Bách Lý Kiêu không phải là nhi tử của ta cùng Diệp Chấn Thiên, mà là nhi tử của ta và ngươi.

Là thân sinh nhi tử mà ngươi lợi dụng hơn hai mươi năm, tra tấn hắn hơn hai mươi năm, cuối cùng tự tay giết chết hắn!
 
[ Hoàn- Đề Cử] Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 106.1: Kết cục (Hoàn)


Lúc này, gió như ngừng thổi.

Trong tuyệt đối bình tĩnh cùng hít thở, chỉ có “Vu Vân” tùy ý cong khoé môi.

Bách Lý Nhất Hải cau mày, như không hiểu Tang Trúc Vân nói gì, hắn cúi đầu nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu”, lại nhìn mọi người lộ ra vẻ mặt đồng tình, hắn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Sao có thể?

Bách Lý Kiêu là nhi tử của hắn?

Là nhi tử của hắn cùng Tang Trúc Vân?

Hắn cười trào phúng, lại không biết vì sao khụ ra một búng máu:

- Ngươi gạt ta đúng không?

Tang Trúc Vân cười sầu thảm:

- Ta tội gì phải hy sinh danh dự của mình để lừa ngươi, trước ngày thành thân, vào đêm mưa kia, ta không cam lòng cứ như vậy gả cho Diệp ca, vì thế liền đi tìm ngươi.

Sau khi trải qua một đêm, ta vội trở về sơn trang.

Ta chỉ coi nó như một giấc mộng, lại không ngờ cứ như vậy mà hoài thai Kiêu nhi.

Càng không ngờ là ngươi hội ngộ Ninh Uyển Ca, thậm chí đem nàng trở thành ta.

Gió núi gào thét, Bách Lý Nhất Hải như trở về đêm mưa kia.

Không phải hắn không có hoài nghi, nhưng trước giờ cũng không dám tin.

Ở trong lòng hắn, Tang Trúc Vân đã sớm bỏ hắn mà đi, sao sẽ trở về tìm hắn?

Nếu nàng nói chính là sự thật, như vậy...

Bỗng nhiên, trước mắt Bách Lý Nhất Hải hiện ra hình ảnh Bách Lý Kiêu lúc vẫn còn nhỏ, quật cường quỳ trên đỉnh núi.

Mỗi lần đều hỏi mình, mẫu thân của hắn ở nơi nào?

Hắn trả lời cái gì?

Hắn nâng tay, vung roi.

Mỗi lần đều đánh đối phương đến da tróc thịt bong.

Sau này đối phương không hề hỏi, mà hắn cũng cảm thấy tự hào, chỉ là một công cụ báo thù mà thôi, nào xứng nhắc tới Ninh Uyển Ca.

Hiện giờ hài tử kia, đã biến thành thi thể lạnh băng.

Rốt cuộc hắn đã làm cái gì a!

Hắn tự tay đẩy thân sinh nhi tử trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, hắn tự tay dùng nội lực nổ tung ngực…

Bách Lý Nhất Hải ngơ ngẩn ngẩng đầu, hắn giãy giụa bò về hướng Bách Lý Kiêu:

- Kiêu nhi, Kiêu nhi…

“Vu Vân” lôi kéo Tô Mã rời đi, ánh mắt lập loè, cuối cùng rũ mắt.

Tô Mã nắm chặt tay hắn.

Bách Lý Nhất Hải bò đến bên người “Bách Lý Kiêu”, máu tươi cọ bên má thi thể lạnh lẽo:

- Kiêu nhi……

Ngươi làm sao vậy?

Sao ngươi không nói lời nào?

Ngươi tỉnh lại đi, phụ thân sai rồi, ngươi lại kêu ta một tiếng phụ thân đi…

Đáng tiếc, dù Bách Lý Kiêu sống hay chết, cũng không bao giờ đáp lại hắn.

Tang Trúc Vân mắt hàm nhiệt lệ:

- Hiện giờ ngươi lại giả mù sa mưa mà gọi hắn làm gì, từ lúc hắn sinh ra, ngươi đã không cho hắn một chút tình cảm, giờ hắn đã chết cần gì phải làm bộ làm tịch, nếu ta là Kiêu nhi, dù xuống địa ngục cũng không muốn gặp lại ngươi!

Bách Lý Nhất Hải như bị vạn tiễn xuyên tâm, hắn nghẹn ngào mà hô vài tiếng, liền ngã quỵ bên người “Bách Lý Kiêu”, hoàn toàn không còn hơi thở.

Mọi người nhất thời thổn thức, Tang Trúc Vân ngồi xuống.

Nàng nhìn về phía Diệp Chấn Thiên, hơi mỉm cười:

- Diệp ca, ta biết ta có lỗi với ngươi.

Nhưng ta không thể không nói ra, ta vì ngươi lưu lại một hài tử, cũng coi như trả sạch nợ.

Diệp Chấn Thiên có dự cảm không tốt:

- Vân muội, không cần...

Vẫn chậm, Tang Trúc Vân cầm trường kiếm bên người, đột nhiên đâm vào ngực mình.

Diệp Chấn Thiên kinh hãi:

- Vân muội!

Bách Lý Kiêu cùng Tô Mã quay đầu lại, hai người khiếp sợ nhìn Tang Trúc Vân ngã xuống.

Tô Mã nhớ tới một câu:

"Có chút cốt truyện, muốn trốn cũng trốn không thoát."

Diệp Chấn Thiên rưng rưng đỡ lấy Tang Trúc Vân, Tang Trúc Vân nôn ra một búng máu, miễn cưỡng cười:

- Là ta yếu đuối tạo thành bi kịch, là ta nhu nhược do dự hại chết Kiêu nhi.

Hiện giờ chân tướng đã rõ, ta có chết cũng không tiếc.

Nói xong, nàng nhắm mắt lại.

Diệp Chấn Thiên trong lòng đại đỗng, hắn nói với Diệp Minh:

- Minh nhi, chiếu cố muội muội ngươi.

Nói xong, hắn ôm Tang Trúc Vân trường kiếm xuyên thấu ngực hắn.

Diệp Minh:

- Phụ thân!!!

Nương!!!

Hắn lảo đảo ngã xuống đất, té ngã lộn nhào đến bên hai người.

Từ Tư Tư đứng bên người hắn, khóc lóc an ủi hắn.

Tô Mã không đành lòng nhìn tiếp, nàng vừa định an ủi Bách Lý Kiêu, đột nhiên trước mắt tối sầm.

Nội tâm cả kinh, xem xét linh hồn của chính mình, đã nhạt đến sắp nhìn không ra.

Nàng kinh hoảng thất thố, chẳng lẽ thật sự phải rời khỏi Bách Lý Kiêu?

Bách Lý Kiêu không phát hiện nàng khác thường, hắn hốc mắt ửng đỏ, hít sâu một hơi vừa định tiến lên, không trung bắt đầu cuồn cuộn, giữa tầng mây như có ai đó đang tức giận.

Hắn xé xuống mặt nạ, mắt lạnh nhìn trời cao.

Mọi người kinh hãi, Vân Khiếu nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu”, lại nhìn Bách Lý Kiêu trước mặt, nhất thời khó có thể lấy lại tinh thần, vẫn là Diệp Minh phẫn nộ rống to:

- Bách Lý Kiêu!

Chẳng lẽ âm mưu này đó đều là ngươi?

Bách Lý Kiêu hơi giơ tay, " phá kiếm" trong tay Bách Lý Nhất Hải bay về tay hắn, cũng không nhìn Diệp Minh một cái.

Vân Khiếu muốn nhấc kiếm xông lên, lại phát hiện hai tay không còn, mà hắn còn bị thủ hạ của mình đè lại.

Hắn nhìn thủ hạ này đó cùng những hoạt tử nhân, lại nhìn thi thể “Bách Lý Kiêu”, còn có gì không rõ.

Không khỏi bi phẫn rống to:

- Bách Lý Kiêu, ngươi đã sớm dàn xếp người bên cạnh ta, còn dùng hoạt thi giả chết, ngươi tính kế chúng ta!

Diệp Minh vạch trần mặt nạ thi thể “Bách Lý Kiêu”, rõ ràng là thi thể lão thần trộm, Đới Ký!

Trách không được, trách không được “Bách Lý Kiêu” này khinh công cao như vậy, nguyên lai là Đới Ký trở thành hoạt thi!

Lúc này Tô Mã đầu đau muốn nứt ra, nhưng vẫn cả giận nói:

- Những gì Tang Trúc Vân cùng Bách Lý Nhất Hải nói đều là sự thật, rõ ràng các ngươi tự hiểu lầm người, hiện giờ chân tướng đã rõ ràng, vì sao còn muốn quy tội cho người khác?

Vân Khiếu á khẩu không trả lời được, hắn nhìn mấy thi thể trên mặt đất, bi phẫn đan xen, bi thương rơi lệ:

- Vân Khiếu ta sống hơn nửa đời người, lại bị Ma giáo chơi đến xoay quanh, dù là chính đạo cũng làm chuyện ác.

Thật sự thẹn với Tiêu sơn liệt tổ!

Hắn bi thống kêu ra tiếng, đập đến vỡ đầu chảy máu.

Diệp Minh tâm tính đã tiếp cận hư không, hắn nhấc lên thần kiếm, lung lay đi qua:

- Bách Lý Kiêu, nếu ngươi không chết, như vậy chúng ta đánh một trận tử chiến!

Từ Tư Tư sốt ruột lôi kéo hắn:

- Diệp…

Nàng dừng một chút, không biết kêu hắn là Diệp đại ca, hay là Bách Lý đại ca, dù do dự vẫn nói tiếp

- Diệp đại ca, ngươi chớ xúc động, ngươi đánh không lại hắn!

- Ta không tin!

Diệp Minh đang trong tình trạng điên cuồng:

- Ta không phải cái gì mà Ma giáo chi tử, ta chính là người cứu thế, ta được trời cao chỉ dẫn, ta mệnh chú định phải đánh bại hắn!

Tô Mã vừa muốn che trước người Bách Lý Kiêu, đột nhiên trước mắt tối sầm.

Nàng tê liệt ngã xuống đất, Bách Lý Kiêu cả kinh:

- Tô Mã!

Hắn vội ôm lấy nàng, Diệp Minh vung kiếm gần ngay trước mắt, hắn không kiên nhẫn giơ tay, một cổ hùng hậu nội lực giống như hùng sư, bẻ gãy nghiền nát phá hủy hết thảy, ầm ầm đụng vào ngực Diệp Minh.

Diệp Minh kêu thảm một tiếng, liền phun ra một búng máu.

Không trung tầng mây tạc nứt, có một đạo thiên lôi rơi xuống, ầm ầm bổ xuống bên người Bách Lý Kiêu.

Hắn không chút nào để ý, nôn nóng vì Tô Mã vận chuyển nội lực:

- Tô Mã, nàng làm sao vậy?

Tô Mã miễn cưỡng bảo trì thần trí:

- Ta không sao, chỉ là có chút mệt.

Bách Lý Kiêu nội tâm trầm xuống, hắn nói:

- Nàng kiên trì.

Nhìn thấy đạo thiên lôi, mọi người kinh hãi, Diệp Minh giãy giụa ngồi dậy, như bắt được rơm rạ cứu mạng, bắt lấy tay Từ Tư Tư tê thanh nói:

- Tư Tư, Tư Tư nàng thấy được không?

Đây là kết cục cùng ta đối nghịch!

Trời cao cũng giúp ta!

Nhưng trong mắt Từ Tư Tư, Diệp Minh đã là thần chí không rõ, thậm chí nói mê sảng.

Nàng vốn dĩ nghe được thân thế của hắn trong lòng có chút ngăn cách, thấy hắn đã mất đi thần trí, càng thêm không kiên nhẫn.

Nhưng nàng cùng Diệp Minh đã trải qua nhiều như vậy, trong lòng có chút ngật đáp rất mau liền biến mất.

Nàng ôm Diệp Minh, nức nở nói:

- Diệp Minh, ngươi bình tĩnh chút!

Nhưng đã muộn.

Diệp Minh đã mất đi thần trí, hắn hủy diệt máu nơi khóe miệng, cầm thần kiếm lần thứ hai đứng lên, không có kết cấu chém về phía Bách Lý Kiêu.

Bách Lý Kiêu mới vừa giơ tay, tầng mây bắt đầu cuồn cuộn, trước mắt đột nhiên bạch quang chợt lóe, mọi người ngã quỵ trên mặt đất.

Vô Thượng Phong rộng lớn như vậy, chỉ còn lại hắn cùng Tô Mã.

Đương nhiên, còn có một cái chấp mê bất ngộ Thiên Đạo.

Hắn gắt gao ôm Tô Mã, lạnh lùng nói:

- Rốt cuộc ngươi cũng chịu ra.

Thiên Đạo gầm nhẹ:

- Sao ta có thể nhìn ngươi giết Diệp Minh!

Hắn là vai chính, nếu vai chính chết, thế giới này còn ý nghĩa gì?

Tô Mã dựa đầu bên vai Bách Lý Kiêu nàng cố ngẩng đầu:

- Thế giới này không phải chỉ có vai chính, còn có vai ác, vai phụ, còn có ngàn vạn bá tánh, sao trong mắt ngươi chỉ có thể nhìn thấy mình hắn?

Bách Lý Kiêu vùi đầu nàng vào trong lòng, muốn nàng chớ cãi cọ cùng Thiên Đạo

Thiên Đạo thao túng thiên lôi, đã bắt đầu vận sức chờ phát động:

- Bách Lý Kiêu, ngươi đã báo thù, hiện giờ chuẩn bị chịu chết đi!

Tô Mã sốt ruột nói:

- Ngươi còn muốn giết hắn?

Bách Lý Kiêu ôm chặt Tô Mã, thanh âm lạnh băng:

- Nếu ngươi thật sự giết ta, chẳng lẽ không trả giá đại giới?

Thiên Đạo:

- Cho dù thần hồn câu diệt, ta cũng muốn cùng ngươi đồng quy vu tận, cứu vớt thương sinh!

Bách Lý Kiêu nói:

- Ta đã ở tất cả đại lục, bày ra vô số hỏa dược.

Một khi ta chết, thế giới này cũng theo ta huỷ diệt.

Tô Mã sửng sốt, mở to mắt khiếp sợ nhìn về phía Bách Lý Kiêu.

Cơ hồ là theo bản năng, nghĩ đến cốt truyện trong nguyên tác.

Chẳng lẽ diệt thế thật sự không thể sửa đổi?

Hắn gắt gao ôm nàng, nhưng nàng lại không rét mà run.

Thiên Đạo giận tím mặt, vô số thiên lôi rơi xuống, trong tiếng đinh tai nhức óc, Bách Lý Kiêu bảo hộ Tô Mã dưới thân.

Chung quanh cuồng phong gào thét, toàn bộ Vô Thượng Phong như bị san thành bình địa.

Bách Lý Kiêu híp mắt, lạnh lùng nói:

- Thiên Đạo, ngươi là thần khống chế thế gian, lại gàn bướng hồ đồ, ngoan cố không hóa, thật sự không xứng một chữ ‘Đạo’!

Thiên Đạo cao giọng rống giận:

- Bách Lý Kiêu!!!

Rốt cuộc ngươi muốn thế nào!

Bách Lý Kiêu nhìn sắc mặt Tô Mã tái nhợt, nói:

- Ta cùng ngươi làm một giao dịch.

Ta không giết người trong thiên hạ, cũng sẽ không động đến Diệp Minh.

Nhưng ngươi phải để Tô Mã lưu lại.

Tô Mã sửng sốt, nàng quay đầu nhìn Bách Lý Kiêu, hốc mắt đỏ lên.

Nguyên lai hắn là vì nàng, lần này hắn diệt thế là vì nàng!

Thiên Đạo rống giận:

- Nàng không phải là người của thế giới này, sao có thể lưu lại?

Dù ta có bao che nàng, pháp tắc cũng không cho phép!

Bách Lý Kiêu kinh hãi, Tô Mã cảm giác trước mắt từng đợt biến thành màu đen, nàng biết thần trí không thể kiên trì, vì thế nói:

- Thôi, Bách Lý Kiêu.

Ngươi đã nói nhân định thắng thiên, nhưng có một số chuyện thật sự không thể cưỡng cầu.

Ta rất hối hận vì là Mary Sue, nhưng nếu ta không phải là Mary Sue, sẽ không thể gặp được ngươi.

Bách Lý Kiêu cắn chặt răng, lời Thiên Đạo nói khiến hắn có loại cảm giác tùy thời sẽ mất đi Tô Mã.

Hắn nói giọng khàn khàn:

- Ta nói rồi, mặc kệ nàng là gì, ta vẫn sẽ không rời không bỏ.

Tô Mã cười, nàng thấp giọng nói:

- Nếu ta đi rồi, Thiên Đạo cũng không có năng lượng đưa ta trở về.

Đời này chúng ta không thể gặp nhau.

Sau đó ta còn tiếp tục làm Mary Sue, ngươi thì sẽ biến thành lão nhân.

Ngươi đừng nghĩ tới ta.

Hắn ôm chặt Tô Mã, như muốn khảm vào trong lòng:

- Sao ta có thể quên nàng.

Đã là làm phu thê, không được nói lời không có đạo lý.

Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để nàng đi.

Nếu nàng thật sự không thể lưu lại, ta sẽ khiến cho toàn bộ thế giới này chôn cùng nàng.

Nói xong, khóe mắt hắn tràn ra huyết hồng, trên trán gân xanh bạo phát.

Tô Mã quýnh lên, nàng sặc khụ ra tiếng:

- Đừng!

Nàng nâng tay lên, đầu ngón tay chạm vào khoé mắt đỏ bừng của Bách Lý Kiêu:

- Ta thực thích thế giới này.

Ta thích tổ tôn ở quán trà ven đường, còn thích Tiểu Đắng Tử ở Phái thành.

Càng thích con sông đào ở Biện thành, còn có thuyết thư tiên sinh ở Phong thành.

Ngươi vẫn chưa mang ta đi nghe chuyện xưa.

Bách Lý Kiêu ngực chấn động, hắn nghẹn ngào thành tiếng, trước mắt hết thảy như về tới Lạc thành, ở trong ánh lửa sinh mệnh Tiểu Lê trôi đi trước mắt hắn.

Hắn không nghĩ ra, vì sao mỗi lần hắn nghĩ bắt lấy hết thảy, đều sẽ có người mang đi.

Hắn muốn gắt gao ôm Tô Mã, lại sợ dùng quá sức chạm nát nàng, cuối cùng chỉ có thể cẩn thận lau đi nước mắt trên mặt nàng:

- Nếu thế giới này không có nàng, dù mỹ lệ thì thế nào?

Tô Mã miễn cưỡng cong lên khóe môi, nàng nhẹ giọng bên tai hắn, nói:

- Bách Lý Kiêu, ta không hối hận đi vào thế giới này gặp được ngươi.

Dù còn lần sau, vô số lần, ta đều sẽ yêu ngươi.

Bách Lý Kiêu khụ hai tiếng, nôn ra một búng máu.

Hắn đau đến nổi nói không thành lời:

- Ta sẽ không, sẽ không, để nàng đi.

Tô Mã trước mắt đã bắt đầu biến thành màu đen, nàng thật sự quá mệt mỏi, gian nan nói:

- Vậy ngươi hãy chờ ta.

Chờ ta trở về.

Nếu thực sự có ngày gặp lại, dù ngươi trở thành lão nhân ta cũng sẽ không ghét bỏ ngươi.

Ngươi đã nói, nhân định thắng thiên, như vậy liền nhìn xem ta và ngươi có thể hay không…Chiến thắng vận mệnh...

Nàng nói xong cánh tay chậm rãi rơi xuống, lúc linh hồn bị rút ra trong nháy mắt, thân thể Lăng Thanh cũng hóa thành tro bụi từ trong lòng Bách Lý Kiêu tấc tấc vỡ vụn.

Bách Lý Kiêu khóe mắt tẫn nứt, hắn phí công chụp vào không trung:

- Tô Mã!

Tô Mã!

Nhưng chỉ có thể nắm một nắm hư không.

- Tô Mã!!!
 
[ Hoàn- Đề Cử] Liều Mạng Công Lược Vai Ác
Chương 106.2: Kết cục (Hoàn)


Trước khi linh hồn của Tô Mã lâm vào ngủ say, khi hắc ám thổi quét nàng, nghe Thiên Đạo thở dài một tiếng:

- Thôi, coi như ta ta giúp ngươi lần cuối.

__________________________________

Ba năm sau.

Hiện giờ trong võ lâm, không còn Vô Thượng Phong.

Nghe nói ba năm trước một đám người tiến công Vô Thượng Phong, lại không biết đã xảy ra chuyện gì, đám người chứng kiếm toàn bộ tình huống phát sinh đều im miệng không nói.

Cuối cùng bọn họ khẩu nhĩ tương truyền, lúc này mới biết rõ chân tướng.

( Yul: "Khẩu nhĩ tương truyền": miệng người này truyền đến tai người kia rồi lan rộng tin tức, khẩu truyền.)

Nguyên lai hết thảy đều là âm mưu của Bách Lý Nhất Hải, mà Diệp Minh mới là nhi tử của Bách Lý Nhất Hải, hiện giờ Diệp Minh thần trí điên dại, được Từ Tư Tư chiếu cố, mà Bách Lý Kiêu lại không rõ tung tích.

Tất cả mọi người đều không cần tìm kiếm Bách Lý Kiêu.

Sẽ ngẫu nhiên thấy hắn ở bên sông đào Biện Thành, hoặc là quán trà ven đường như đang tìm kiếm gì đó.

Nơm nớp lo sợ hỏi hắn muốn tìm gì, hắn mặt mày lãnh đạm, ngữ khí mềm nhẹ:

- Tìm thê tử.

Thê tử của hắn là ai?

Không ai biết, có người nói là Tiểu Lê, có người nói là Tô Yêu.

Càng có nhiều người nói là Lăng Thanh, nhưng Lăng Thanh thật sự xuất hiện, giải thích nói cũng không phải nàng.

Cho nên, thê tử của Bách Lý Kiêu là ai, trừ hắn không ai biết.

Xuân về hoa nở, cây lê ở Khê Thủy thôn lại nở hoa rồi.

Một người khoác áo tơi, đầu đội đấu lạp ngồi bên dòng suối, rũ mắt thả câu.

Hắn lớn lên thon gầy, người mặc mộc mạc, nhưng bên cạnh lại cắm một thanh trường kiếm toàn thân băng hàn.

Khí chất băng hàn, điểu thú cũng không dám tới gần, nói gì tới cá.

Ở phía sau, là hai tuấn mã cao lớn, đang ăn cỏ rải hoan.

Bách Lý Kiêu hơi nâng mắt:

- Truy Thiên, Trục Địa, chớ có hồ nháo.

Hai con ngựa không nghe, ngược lại đắc ý kêu hai tiếng.

Hắn bất đắc dĩ nói:

- Hiện giờ chỉ có nàng mới có thể chế trụ các ngươi.

Nói đến "Nàng", ánh mắt tràn đầy nhu tình, cũng không biết nhớ tới cái gì, ánh mắt dần ảm đạm.

Lúc này, gió nổi lên.

Một mảnh hoa lê theo gió dừng trên bờ vai hắn.

Hai con ngựa đột nhiên đình chỉ vui vẻ, ngơ ngẩn quay đầu lại nhìn.

Một đôi giày không biết khi nào đi tới phía sau hắn, vô thanh vô tức.

Bách Lý Kiêu không động, hắn đỏ hốc mắt, khẽ cong khóe môi.

Đã ba năm.

Vẫn không muộn!

_________________________

Phong Thành.

Hôm nay là ngày thuyết thư tiên sinh kể chuyện.

Sáng sớm, trong trà lâu ngồi đầy các loại người trong giang hồ.

Ở một góc quán, có một bạch y nữ tử mang đấu lạp, nhấm nháp trà bánh.

Đã thấy nàng nhiều lần, nên mọi người cũng không lấy làm lạ, ở Phong Thành quái nhân nhiều vô kể, một nữ tử mang đấu lạp có gì đẹp.

Huống chi nữ tử này mỗi ngày nghe xong chuyện xưa liền đi, thật sự không thay đổi.

Chỉ là cố tình có người vừa tới Phong thành không có mắt, thấy nữ tử này chỉ có một mình, còn che mặt mày kín mít, không phải khuynh quốc khuynh thành chính là xấu như quỷ.

Muốn đi lên tháo đấu lạp của nàng xuống:

- Cô nương, đã vào quán dùng trà nghe chuyện, cần gì phải che kín mít?

Lời còn chưa dứt, cổ tay đã căng thẳng.

Cúi đầu vừa thấy, nguyên lai là bị nữ tử này nắm lấy.

Nữ nhân này có đầu ngón tay hồng hồng, ngón tay như nhu nhược không xương, đặt trên cổ tay hắn, giống như bị quấn lên một tầng nhung lụa, nam nhân tâm liền hóa nước.

- Cô nương, thật muốn nhìn ngươi chỉ một lần.

- Ngươi thật sự muốn xem mặt ta?

Nữ tử quay đầu, thanh âm như nước chảy êm tai.

Người này muốn mềm hai chân, thầm nghĩ da thịt tuyết trắng, thanh âm uyển chuyển, tất nhiên là mỹ nhân trăm năm khó gặp!

Vì thế nhẹ thanh âm nói:

- Cô nương nếu để ta nhìn một cái, ta có chết cũng không hối tiếc.

Nàng kia suy nghĩ một chút, đầu ngón tay đáp bên vành nón, hơi hơi vén mành che.

Gió nổi lên, lụa trắng rối loạn mắt người.

Tất cả mọi người ngừng thở, nhìn lại đây.

Nàng kia khẽ quay đầu.

Trong trà lâu nhất thời lặng ngắt như tờ.

Sau một lúc lâu, có người thở dài một tiếng:

- thì ra là trông như vậy a...

- Cũng không có gì đẹp.

- Lão tử còn nghĩ có thể mỹ lệ bao nhiêu đâu, phi!

Vừa nhìn nữ tử này chợt thấy, khuôn mặt như bịt kín một tầng sương, nhưng nhìn kỹ lại là mặt mày tầm thường, cũng không có gì đặc biệt.

Mọi người nhất thời không có ý tứ, sôi nổi xua tay lắc đầu.

Chỉ có nam nhân kia ở gần nữ tử nhất, ngơ ngẩn đến phát ngốc, đồng tử phóng đại, hô hấp dồn dập lên.

Người bên cạnh thấy không ổn:

- Lý huynh, ngươi làm sao vậy?

Lý Trác sau một lúc lâu mới hồi phục hô hấp, hắn cứng đờ nhìn về phía mọi người:

- Ta, ta giống như thấy được tiên nữ...

- Tiên nữ?

Mọi người theo bản năng nhìn về phía nàng kia, nữ tử đã đứng dậy muốn rời đi.

- Là nàng?

Ngươi hồ đồ đi?

Nàng nhiều lắm chỉ tính là thanh tú, sao có thể như tiên nữ?

- Không không không!

Lý Trác thần sắc có chút điên cuồng:

- Các ngươi không hiểu, nàng là nữ nhân đẹp nhất trên đời này.

Nói xong, hắn nghiêng ngả lảo đảo đuổi theo nàng kia, vừa muốn đụng tới vạc áo của nàng, đột nhiên cảm giác cổ tay đau xót.

Giống như rơi vào hồ băng, rét lạnh từ đầu ngón tay lan tràn khắp toàn thân.

Lý Trác kêu thảm thiết một tiếng, che cánh tay ngã xuống đất.

Mọi người kinh hoảng nâng hắn dậy, hoảng sợ hô to:

- Là ai?

Là ai ám hạ độc thủ?

Thuyết thư tiên sinh đột nhiên cười nói:

- Bạch công tử, ngươi lại tới nữa.

Người này là người thứ mười ba trong tháng này bị ngươi hộ thê mà đả thương.

Mọi người đảo mắt nhìn lại, không biết từ khi nào có một hắc y nam tử đứng ngoài cửa, hắn mang mặt nạ màu bạc, đôi mắt hơi rũ, làm người không rét mà run.

Lý Trác cùng mọi người lập tức ý thức được, người này không dễ chọc.

Nam tử...Bách Lý Kiêu bất đắc dĩ nhìn về phía thê tử, nói:

- Nàng đang hoài thai, sao không nói với ta lời nào đã trốn ra ngoài?

Tô Mã hừ hừ hai tiếng, nàng cố ý đĩnh đĩnh cái bụng vẫn còn bằng phẳng:

- Là hắn thích nghe kể chuyện, không phải ta.

Ta muốn đi đâu thì đi nơi đó, sao phải nói cho ngươi biết?

Bách Lý Kiêu lắc đầu đỡ nàng đi ra ngoài:

- Nghe kể chuyện cũng được, chớ có trêu chọc người khác.

Tô Mã bắt đầu ủy khuất:

- Rõ ràng là bọn họ tới trêu chọc ta, sao có thể trách ta?

Bọn họ vừa thấy dung mạo của ta liền mất hồn, kia cũng là bọn họ có định lực không đủ, có liên quan gì tới ta đâu?

Nàng vừa nói ra lời này, có người cười sặc sụa, nhưng nhìn Lý Trác dưới đất, dù đang đau muốn chết đi vẫn chấp nhất nhìn theo Tô Mã, lại có chút hồ nghi.

Thật sự đẹp?

Chẳng lẽ vừa rồi bọn họ không thấy rõ, hay là bọn họ có mắt như mù?

Bách Lý Kiêu cũng không nhiều lời với nàng, dứt khoát bế ngang nàng lên, lập tức đi ra khỏi quán trà.

Thuyết thư tiên sinh cười lắc lắc đầu, vừa chuyển đầu, thấy Lý Trác thần sắc điên cuồng, còn trên mặt đất giãy giụa, cùng đám người vẫn còn rơi vào rối rắm rốt cuộc Tô Mã đẹp hay không đẹp, không khỏi "chậc" hai tiếng.

Ai có thể hiểu được cái gì là chân chính "Mỹ lệ"?

Nếu linh hồn trong suốt huyến lệ, có thể thẳng đánh nhân tâm, khiến người đó không thể tự kềm chế, đến lúc đó ai lại để ý túi da?

Những người này vẫn còn nông cạn chấp nhất túi da, người chân chính hiểu được linh hồn chi mỹ( vẻ đẹp tâm hồn), đã sớm ôm mỹ nhân về nhà.

Tô Mã bị Bách Lý Kiêu một đường ôm về nhà.

Nhà của hai người ở Phong Thành, ngay chân núi bên ngoài Luyện Nhận Cốc, nơi này hoàn cảnh thanh u, thích hợp Tô Mã tĩnh dưỡng.

Từ nửa năm trước, sau khi nàng trở về, dù đã nói bản thân không sao, nhưng Bách Lý Kiêu vẫn sợ nàng đột nhiên hôn mê bất tỉnh, nên luôn cẩn thận, giống như mỗi buổi sáng giúp nàng mặc y phục, nhẹ nhàng cẩn thận như sợ làm nàng đau.

Sau đó hắn sẽ múc nước trong sân, hình ảnh dưới ánh nắng vô cùng nhu hòa, rút đi túc sát, Bách Lý Kiêu không còn là phong chủ Vô Thượng Phong, mà chỉ là một trượng phu vì thê tử nấu cơm múc nước.

Tô Mã nội tâm vừa động, nàng híp mắt thưởng thức.

Ghé vào cửa sổ, nhẹ giọng nói:

- Ngươi không cần lo lắng cho ta...Ta đã ngủ ba năm, thân thể này chỉ sợ so với ngươi còn khỏe mạnh hơn.

Bách Lý Kiêu mang nước tới, không nói gì.

Tô Mã biết Bách Lý Kiêu lo sợ, vẫn luôn thần hồn nát thần tính, nàng khẽ thở dài một hơi.

- Nếu Thiên Đạo ở đây thì tốt rồi, ta nhất định sẽ bắt hắn giải thích với ngươi.

Ba năm trước, Thiên Đạo dùng năng lượng cuối cùng tước đoạt thân phận Mary Sue của nàng, hiện giờ nàng không còn là Mary Sue, mà biến thành một nữ tử bình thường.

Không thể công lược, không thể đổi thân thể, cũng không còn trường sinh bất lão.

Nàng có thọ mệnh, sẽ sinh ra nếp nhăn cùng đầu bạc, đến tận đây, nàng đã có thể cùng Bách Lý Kiêu bách niên giai lão.

Mà Thiên Đạo, cũng bị pháp tắc trừng phạt, tước đoạt thần trí.

Nghĩ đến đây, nàng đi ra ngoài cửa, từ phía sau ôm chặt hắn:

- Nếu ngươi vẫn lo lắng, ta cũng lo lắng.

Nhưng ta lo lắng lại không tốt cho bảo bảo.

Nghe nàng nói như vậy, hắn liền quay đầu lại.

Nhìn nàng nhẹ giọng nói:

- Ừ.

Tô Mã cười, nàng vòng lấy cổ hắn:

- Chỉ cần ngươi không còn lo lắng, ngươi nói gì ta cũng nghe.

Hắn chạm nhẹ mũi nàng:

- Ta mang nàng về Khê Thủy thôn?

Tô Mã nhăn mặt:

- Không đi.

Nơi đó quá nhàm chán.

Bách Lý Kiêu nói:

- Phong Thành rất nguy hiểm.

- Nguy hiểm thì nguy hiểm.

Tô Mã vứt ra mị nhãn:

- Ai có thể nguy hiểm hơn ta.

Bách Lý Kiêu buồn cười.

Hắn từng nghe Tô Mã nói, nhìn thấy chân thân của nàng sẽ rất kinh ngạc.

Nhưng hắn không nghĩ sẽ kinh ngạc như thế.

Như che một tầng sa mỏng, nhìn kỹ hết thảy đều thực bình thường, nhưng lại có thể nhìn thấy nhan sắc linh hồn.

Không ai nhìn thấy linh hồn Mary Sue mà tâm không động, đó là trực tiếp nhất cũng khắc sâu hấp dẫn nhất.

Giờ này khắc này, rốt cuộc hắn đã hiểu câu nàng nói "Khiến cho toàn thành rối loạn" là chuyện gì xảy ra, cũng chân chính lĩnh giáo loại này mị lực.

Chỉ là mặc kệ Tô Mã là ai, có bộ dáng thế nào, hắn vẫn sẽ yêu nàng.

___________

Hai người vẫn trở về Khê Thủy thôn.

Không vì cái gì khác, là vì ở đây có Cung thúc cùng Tang Trúc Vân.

Bách Lý Kiêu táng hai người bọn họ ở Khê Thủy thôn, hy vọng linh hồn bọn họ có thể được an bình.

Hai người đi ngang qua Liệt Hỏa sơn trang, nhìn thấy Diệp Minh đã thần trí điên đảo ở trong trang la hét nhốn nháo, Từ Tư Tư khóc lóc thảm thiết ôm chặt hắn.

Còn tiểu cô nương kia, cũng chính là muội muội ở Bách Lý Kiêu, đang trốn trong góc tường, nơm nớp lo sợ nhìn hết thảy.

Từ ba năm trước, sau khi từ Vô Thượng Phong trở về trang, Diệp Minh đã điên rồi.

Nhưng dù điên rồi Diệp Minh vẫn nhớ rõ lời Diệp Chấn Thiên giao phó, ai cũng không thể ôm "Muội muội" của hắn đi.

Lúc đó Bách Lý Kiêu chỉ muốn chờ đợi Tô Mã, nên không tranh muội muội với hắn

Hiện giờ ba năm qua đi, hắn có thể đem tiểu cô nương này đi.

Từ Tư Tư thấy hai người đến rất kinh ngạc, nàng chiếu cố một mình Diệp Minh đã rất gian nan, huống chi còn phải chiếu cố một tiểu hài tử, cơ hồ là hân hoan đem tiểu cô nương đưa lên xe ngựa.

Ba người rời khỏi Liệt Hỏa sơn trang, cũng hạ lệnh cho quỷ y ra mặt, còn có thể chữa khỏi cho Diệp Minh hay không, đành mặc cho số phận.

Tiểu cô nương tên là Diệp Oanh, nhỏ nhỏ gầy gầy, rúc trong góc xe, nhìn Bách Lý Kiêu không dám nói gì.

Tô Mã tháo mũ choàng xuống, mỉm cười nhìn tiểu cô nương, tiểu cô nương sửng sốt, liền ôm nàng không buông tay.

Tô Mã bất đắc dĩ:

- Ta còn chưa sinh bảo bảo, đã phải thể nghiệm cảm giác làm nương.

Bách Lý Kiêu cười:

- Trưởng tẩu như nương.

Nhưng ta sẽ tự mình chăm sóc nó, sẽ không để nàng lo lắng.

Diệp Oanh vừa nghe, sợ tới mức lập tức chui vào lòng Tô Mã.

Tô Mã vội nói:

- Thôi bỏ đi, ngươi sao chăm sóc được hài tử.

Nàng cười tủm tỉm nâng mặt Diệp Oanh lên:

- Huống chi ta còn muốn biết, bồi dưỡng một Mary Sue ở nơi này, có thể thành công không?

Không biết vì sao, Diệp Oanh có cảm giác rùng mình.

Tô Mã cười giảo hoạt:

- Đừng sợ, ta có một thân bản lĩnh muốn truyền thừa, về sau còn phải bồi dưỡng ngươi đúng là gánh nặng đường xa.

Diệp Oanh:

- …

Bách Lý Kiêu bất đắc dĩ lắc đầu.

Hai người về tới Khê Thủy thôn, liền tới mộ phần Cung thúc cùng Tang Trúc Vân để tế bái.

- Nương, ta mang Diệp Oanh về, người có thể an giấc ngàn thu.

Diệp Oanh ngây thơ quỳ lạy mộ phần Tang Trúc Vân.

Bách Lý Kiêu quay đầu:

- Cung thúc, Tô Mã đã hoài thai, chúng ta sau này sẽ yên bình hạnh phúc, người đã có thể an giấc ngàn thu.

Tô Mã nói:

- Chờ tiểu gia hỏa này ra đời, sẽ bắt hắn bái tế hai người

Bách Lý Kiêu cười.

Hai người trở lại nhà gỗ nhỏ.

Nhà gỗ đã lâu không có người ở, bụi bặm che kín.

Hai người sửa sang sạch sẽ, làm xong cũng đã vào đêm.

Do Diệp Oanh ở một mình sợ hãi khóc la nên ba người ngủ chung một phòng.

Sáng sớm, Diệp Oanh còn chưa tỉnh.

Tô Mã đắp chăn cho tiểu cô nương, nhẹ nhàng xuống giường.

Đi ra ngoài cửa, nhìn thấy Bách Lý Kiêu trầm mặc đứng bên cây lê, cánh hoa rơi trên vai hắn, không biết đã đứng bao lâu.

Nhìn thân ảnh này như bốn năm trước, chỉ là lúc này, hắn rút đi mũi nhọn, khóe miệng mỉm cười, khí chất như gió núi ôn nhu tùy ý.

Tô Mã đi đến bên người hắn, nhìn hoa lê nở rộ, hơi ngây ra.

Nàng khẽ hỏi:

- Ngươi còn nhớ câu thơ, ta thích ngươi không hỏi sớm chiều?

Hắn ôm nàng, nhẹ giọng nói:

- Dù ta có già đi, ta vẫn sẽ không quên.

Ta yêu nàng, Tô Mã.

- Ừ!!!

Tô Mã đỏ hốc mắt, thích ý mỉm cười.

[ hết]

P/s: hoàn rồi nha các tình yêu.

Bắt đầu edit bộ Xuyên Thành.....

Hơi bị hay nha các tình yêu.

Hay hơn bộ này luôn nha.


Hơi
 
Back
Top Dưới