[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Hoàn/Đam Mỹ] Tỏa Đế Linh - Thâm Hải Tiên Sinh
Chương 20: Lốc xoáy
Chương 20: Lốc xoáy
Edited by Bilee
Sau khi Tiêu Lan đi lên khoang thuyền tầng hai, nhóm hoàng thân quốc thích cũng lên thuyền rồi ngồi vào vị trí.
Thuyền này cực kì rộng, đủ sức chứa mấy trăm người, vốn là chiến thuyền đệ nhất do đích thân thủy tổ hoàng đế thiết kế với cánh buồm có thể dang rộng sang hai bên thân tàu, mùa thu gió lớn thổi tới đủ sức khiến con thuyền có thể bay lên khỏi mặt đất, vậy nên được gọi là "Thiên thuyền", năm đó lúc tuần hành xuống phương Nam, chính là "Thiên thuyền" này đưa hoàng tộc Tiêu thị chúng ta bay qua bình nguyên, nghĩ lại thì phong cảnh lúc đó quả thực không thể quên được.
Tiêu Lan cùng nhóm hoàng thân quý tộc ngồi tụ trên đầu thuyền trò chuyện vui vẻ, ta coi như không nhìn thấy, phất nhẹ quạt lông, một mình đứng tựa lan can thưởng thức phong cảnh hai bên bờ sông.
Gió sông phất phơ trên mặt cũng đủ làm ta tạm quên những nỗi ưu phiền trong lòng, hiếm khi thấy nhàn hạ thoải mái thế này, ta chợt thấy một con ưng biển trắng như tuyết đậu trên lan can thuyền liền vươn tay muốn chơi đùa cùng nó.
Con ưng biển này cũng không sợ người, ta đeo ngân giáp chạm được vào mỏ nó, nó chẳng những không tránh né mà còn thân mật mổ vài cái như thể gặp được đồng loại.
Ta chơi đến nghiện, chậm rãi duỗi tay ra để cho nó đậu lên cánh tay mình.
"Thái thượng hoàng, Hoàng Thượng mời người qua dùng điểm tâm ạ."
Đang lúc ta chơi vui quên trời đất thì bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói thong thả quen tai.
Là Lương Nhiên.
Ta quay đầu nhìn thấy gương mặt có nét giống Lương Sanh kia, chút bực mình ban nãy cũng đều tan biến, một tay ta đặt trên mu bàn tay y, tay kia nâng con ưng biển chậm rãi đi tới đầu thuyền.
Hỏi thăm Tiêu Lan qua loa vài câu xong, ta liền ngồi xuống ghế mà hắn đặc biệt chuẩn bị riêng cho ta.
Mấy tháng không gặp, da Tiêu Lan cũng đen sạm đi không ít, nhưng tinh thần thì tốt hơn rất nhiều, khó mà nhận ra đây là kẻ đôi lúc sẽ lên cơn điên cuồng, hắn thần sắc bình lặng như thường, chỉ là nhìn kĩ sẽ nhận ra ánh mắt không có chút hảo ý nào.
"Dường như tâm tình Thái Thượng hoàng hôm nay rất tốt?
Thân thể đã khá hơn chút nào chưa?"
Tiêu Lan nâng chén rượu nhấp một ngụm, nói.
Mấy tháng này hắn xuất chinh nên không đưa đan dược tới, ta đương nhiên khỏe lên không ít, nhưng khỏe rồi thì cũng đâu làm được gì?
Ta mỉa mai nhếch nhếch khóe môi, dùng ngân giáp thử rượu, nâng ly kính hắn:" Nghe nói Hoàng thượng đại thắng trở về, tâm tình cô cũng cực kì cao hứng, bệnh mấy cũng không trị mà khỏi, đa tạ Hoàng thượng quan tâm."
"Vậy thì tốt, trẫm còn đang lo Ô Tà Vương đến mà Thái Thượng hoàng lại không thể ra mặt cùng hắn tái đấu lần này đây."
"Hoàng Thượng nói đùa."
Ta sầm mặt như thể đụng trúng phân, tâm tình rét lạnh.
Với sức khỏe hiện giờ làm sao có thể cưỡi ngựa bắn tên, nếu Tiêu Lan bắt ta phải thi đấu với tên Ô Tà Vương cuồng ngạo kia, chẳng phải là muốn làm ta mất mặt hay sao?
Thôi, không bằng dứt khoát giả say từ chối đi.
Ta ngửa cổ uống rượu, nửa ly đổ xuống đất, rồi thuận tay nhặt một quả anh đào đút cho ưng biển, đúng vào lúc này, một trái nho bay tới, bị chim ưng biển há mỏ bắt được.
Có người huýt sáo, người thì vỗ tay, ta ngẩng đầu lên liền thấy đôi mắt đào hoa ngả ngớn mang ý cười của hoàng tử Tiêu Cảnh, người mới được phong làm Tây Cảnh Vương.
Mấy ngày qua, địa vị của y lung lạc chóng mặt, chẳng những mất đi Mạnh gia làm chỗ dựa, còn bị phong làm phiên vương có tiếng nhưng không có miếng, vậy mà y cũng chẳng giống ai, cả ngày vẫn hi hi ha ha như cũ, hết ngâm thơ tấu nhạc lại nuôi chim, chẳng ra thể thống gì.
Thế nhưng ta lại cảm thấy, Tiêu Lan rất coi trọng đứa con này, nếu không thì sao giữ y ở lại hoàng thành Miện Kinh?
"Nếu Hoàng thúc không ngại, chi bằng giao con ưng này cho chất nhi nuôi chơi?"
Tiêu Cảnh lại cầm lên một quả nho, hỏi.
"Có gì mà ngại, cầm đi."
Ta thu cây quạt về, giơ cánh tay lên để chim ưng biển bay về phía Tiêu Cảnh, ai ngờ con chim lại không nghe lời, phành phạch vỗ cánh tính đậu lên đầu y, Bắc Dạ Vương Tiêu Mặc bên cạnh lập tức đưa tay ra che chắn, còn tiện tay nhặt đi mấy cái lông chim vương trên đầu Tiêu Cảnh, thế này thì nhìn giống đệ đệ chỗ nào, rõ ràng là bộ dạng phu quân ân cần săn sóc mà.
Ta mang tâm tình hóng thị phi mà xem trò vui, chuyện tư tình của đôi huynh đệ này giống như cái kim trong bọc có ngày lòi ra cho xem.
Thấy ta nhìn Tiêu Cảnh chằm chằm, sắc mặt của Tiêu Mặc cũng chẳng vui vẻ gì, một tay hắn tóm lấy con chim ưng biển, siết "răng rắc" hai tiếng rồi ném ra khỏi thuyền.
Mọi người trong bữa tiệc đều không hẹn mà lộ vẻ ngạc nhiên, ta cũng lắp bắp kinh hãi, không ngờ đứa con thứ ba này của Tiêu Lan hóa ra bản tính lại thô bạo như vậy, xưa nay chỉ cho rằng hắn ít nói, không ai đoán được hắn một mặt tính cách này.
Người này vui buồn không hiện lên mặt, nhưng tác phong lại như mưa rền gió cuốn, sau này có lẽ sẽ là một nhân tài làm nên chuyện lớn.
"Tam đệ, chim ưng đẹp như vậy, ta còn đang muốn nuôi một con."
Tiêu Cảnh phẫn nộ mà oán trách.
Tiêu Mặc rũ mắt, không nóng không lạnh nói: " Vuốt chim ưng sắc nhọn, ngộ nhỡ khiến mặt hoàng huynh bị thương sẽ tổn hại dung nhan."
"Ngươi cũng biết làm người khác mất hứng ghê."
Tiêu Cảnh hừ nhẹ một tiếng rồi không nói gì nữa.
Chút chuyện nhỏ này cũng có chút khiến mọi người mất vui, ấy vậy mà Tiêu Lan lại khen ngợi Tiêu Mặc hai câu, nói hắn hành xử quả quyết, biết phân nặng nhẹ, mấy lời này càng chọc cho Tiêu Cảnh buồn bực, y quyết định xách một chùm nho chạy tới lan can thuyền cho chim ưng biển ăn.
"Tây Cảnh Vương vẫn còn là thiếu niên, khó trách khó trách."
Tiêu Thuấn tới hòa giải, "Nhớ năm đó ta cũng lớn tầm này nhưng trong tâm toàn là ưu phiền, làm sao được vô lo vô nghĩ như Tây Cảnh Vương bây giờ, Hoàng Thượng, người nói có phải hay không?"
Không khí lập tức hòa hoãn không ít, mấy năm không gặp, Tiêu Thuấn đã không còn mang dáng vẻ thiếu niên bướng bỉnh bén nhọn nữa, làm phiên vương ở nơi điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt như Doanh Châu khiến hắn trở nên thành thục hơn hẳn, nói chuyện cũng khéo đưa khéo đẩy lòng người.
"Đúng vậy, đặc biệt là Thái Thượng Hoàng, đúng là người thông minh nhất trong số huynh đệ chúng ta, nếu Cảnh nhi cũng hiểu chuyện bằng một phần Lục đệ năm đó thì tốt rồi."
Tiêu Lan liếc mắt lại đây đầy ẩn ý.
Ta biết hắn lại muốn tính sổ chuyện xưa kia ta ức hiếp hắn đành phe phẩy quạt lông để che đi tầm mắt hắn rồi cúi đầu nhấp một ngụm rượu.
"Lần này tiến kinh, thần đệ mang đến một bảo bối, muốn dâng cho Hoàng Thượng."
Bấy giờ, Tiêu Thuấn mới cười cười lấy ra một cái hộp gỗ.
Khuôn mặt Tiêu Lan giãn ra: "Ồ, là cái gì, cho trẫm nhìn thử xem?"
Một thái giám tiếp nhận hộp gỗ, vừa đem mở ra bên trong liền tỏa ra một mùi tanh kì dị, Tiêu Thuấn nói đó là ốt nạp, chính là viên hoàn được điều chế thành từ tinh hoàn của cá voi Nam Hải, uống cùng với rượu có thể cường tinh kiện thận, còn bổ dưỡng hơn so với máu nai.
Mấy năm nay phi tần của Tiêu Lan chẳng mấy ai sinh hạ được con nối dõi, hắn được tặng thứ này tất nhiên rất đúng ý, lập tức trọng thưởng cho Tiêu Thuấn năm rương vàng thỏi, lại lấy lí do có công trợ chiến phong hắn thành thân vương, tặng một biệt phủ trong Miện Kinh làm Thuấn Thân Vương phủ.
Hành động này của Tiêu Lan quả thật khiến ta đứng ngồi không yên.
Con người của ta trời sinh tính tình lạnh nhạt, đối với một vài người cũng không quá thân cận, Thất đệ cũng là một trong số đó.
Ta và hắn xấp xỉ tuổi nhau, tính tình hợp ý, năm đó chuyện của hắn và Ngũ tỷ bị phơi bày ra ánh sáng, chính ta khuyên phụ hoàng giữ lại thân phận hoàng tộc của hắn, sau khi đăng cơ cũng hạ thủ lưu tình không ít.
Hiện tại thấy hắn hồi kinh, ta vốn muốn coi hắn là minh hữu, nhưng Tiêu Lan trọng thưởng như thế, không biết Tiêu Thuấn khổ sở ở Doanh Châu ăn gió cát mấy năm có dao động hay không đây.
Trong khi ta còn đang rối rắm, Tiêu Lan đã lấy một viên ốt nạp trong hộp ra, cười cười với ta:" Thái Thượng hoàng cơ thể suy nhược, so với trẫm thì còn cần cái này hơn", nói xong, hắn phân phó hoạn thị bên cạnh, "Đi, dâng cho Thái Thượng hoàng một viên."
Ta xua xua tay, "hảo ý" này ta xin kiếu, nhưng một viên ốt nạp đã được dâng tới trước mặt nên ta đành nhận lấy rồi tự rót cho mình một ly rượu.
Lấy ngân giáp thử độc xong, thấy không đổi màu ta mới nhấp thử một chút, suýt thì bị mùi tanh gây mũi hun cho nôn ra, nhắm mắt nhắm mũi nuốt xuống một hơi, ta liền cảm nhận được một cơn khô nóng mơ hồ dâng lên, cũng may không còn chỗ nào bất thường nữa.
Tiêu Lan cũng không định cho ta một bậc thang đi xuống, bám riết không tha mà hỏi:" Thái Thượng hoàng sao mặt đỏ như vậy?
Có thật thứ này còn tốt hơn cả máu nai không?"
Ta nhăn nhăn mày, đè xuống sự ghét bỏ trong lòng song cũng không thèm tiếp lời hắn, đúng lúc này thấy Tiêu Độc đứng dậy kính rượu Tiêu Lan, xem như giải vây cho ta.
Hôm nay y ăn vận cũng cực kì long trọng, khoác trên mình một bộ lễ bào lam sẫm thêu tinh chuế nguyệt thâm, toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng mà nghiêm túc, khiến cho dã tính vốn có trên người y cũng bị dung hòa đi đôi chút, thêm vào đó là vài phần uy nghi của Hoàng Thái tử, ngay cả Tiêu Lan đang khoác long bào cũng thua kém y vài phần phong thái.
Kim-lân nào phải vật trong ao, là lúc trước ta đã nhìn lầm.
Ta thầm nghĩ vậy.
Tựa như phát hiện ra ta đang đánh giá y, Tiêu Độc đang uống rượu hầu kết cũng ngưng lại một chút, sau khi ngồi xuống lại liếc mắt tới, khác hẳn ánh nhìn lén lút trước kia.
Lần này khi ta đang nhìn quanh đại sảnh một hồi, lại vô tình bắt gặp ánh mắt của y đang nhìn trộm mình.
Ngồi một chỗ với đám người này chẳng khác gì ngồi trên mạng nhện, khó chơi thật sự, ta lấy cớ ra ngoài hít thở mà đứng dậy, đi tìm Tiêu Cảnh đang một mình một góc chơi với chim, nói chuyện phiếm với về mấy chuyện phong nhã như khởi âm luật và thơ ca với y.
Đang lúc cao hứng, ta chợt nghe thấy tiếng kèn vang tận mây xanh.
Ta nhìn về cửa thành đang dần được kéo lên ở bên kia bờ sông đã thấy ngay một con thuyền nhỏ chậm rãi tiến lại gần, trên mũi thuyền là một nam tử râu tóc nâu vàng, vai hùm lưng gấu, trên vai trái đeo một cái đầu lâu sói, đúng là Ô Tà Vương.
Hai bên tả hữu Ô Tà Vương là hai người, một là Ô Đốn, một là kẻ gần đây vẫn liên tục lui tới hoàng cung, Ô Sa.
Mí mắt ta bất giác giật giật, dự cảm sắp có chuyện xảy ra.
Ta chăm chú nhìn đoàn người Ô Sa được bọn thị vệ đón lên thuyền rồi ngồi an vị vào chỗ.
Ô Tà Vương nghênh ngang mà đi lên cầu thang, gã năm nay đã năm mươi tuổi nhưng không nhận ra tuổi già trên người hắn, vẫn cứ uy vũ phi phàm như xưa khiến chúng ta trông có vẻ nhỏ bé, tới khi hắn nhìn về phía ta, ánh mắt có hơi đứng lại, lóe lên một tia hận ý rồi nhanh chóng biến mất, gã nhanh chóng xoay người về phía Tiêu Lan chào hỏi.
Gã là liên bang vương, địa vị cũng không thấp hơn Tiêu Lan đương nhiên không cần quỳ mà chỉ lấy rượu làm lễ, Tiêu Lan cũng nâng ly rượu đáp lại.
Ta để ý thấy Tiêu Độc cứ nhìn chằm chằm Ô Tà, ánh mắt có chút gì đó khác thường.
Bọn họ trời sinh đều có đôi mắt xanh ngọc giống như chó sói, sắc bén mà thâm thúy, trong đầu ta chợt nảy ra một suy nghĩ, có khi nào Ô Tà ẩn mình trong hoàng cung này là bởi vì...
Bởi vì Tiêu Độc?
Bọn họ liệu có mối quan hệ bí ẩn nào hay không?
Nghĩ như thế, ta bất giác cảm thấy sợ hãi, lại thấy một nữ tử hồng y che mặt, tóc vấn bằng trâm xương thú, ăn diện lộng lẫy từ trong đội ngũ tùy tùng đi sau Ô Tà kia bước ra, trên người rõ ràng là y phục tân nương của Si Quốc, vừa nhìn là biết thân phận không tầm thường.
Quả nhiên, Ô Tà cười vang nói: "Đây là thân muội của ngô, lần này đặc biệt tới đây để chiêm ngưỡng uy nghi đế vương Miện quốc." ("Ngô" là xưng hô của bậc vua chúa, giống như "cô", "trẫm", "quả nhân" vậy)
—— Mặc áo cưới mà tới, e rằng không chỉ là muốn chiêm ngưỡng long nhan quân chủ, mà là mơ ước ngôi vị Hoàng hậu đang bỏ trống kia thì có.
Hiện giờ Tiêu Lan còn có thể đem vị Hoàng hậu dâng mình tới cửa này ban cho vị hoàng tử nào?
Muốn đẩy cũng không đẩy được.
Tiêu Lan không rời mắt, giơ tay ban ngồi:" Vậy là, vị này chính là Thánh nữ Thiên Lang giáo, Ô Già công chúa của quý quốc rồi?"
"Đúng là thần thiếp."
Ô Già lưu loát nói một câu bằng tiếng Miện, xem ra trước đó đã chuẩn bị không ít.
Thiên Lang giáo chính là quốc giáo của Si quốc, với địa vị của Thánh nữ nếu Tiêu Lan ban gả cho hoàng tử e rằng sẽ chọc giận Ô Tà Vương, dẫn tới một hồi chiến loạn khác.
Còn nếu Ô Già gả tới đây, Tiêu Lan lại đem nữ tử hoàng thất gả đi liên hôn, từ đây Miện Quốc cùng Si Quốc chỉ sợ sẽ gắn bó mật thiết không thể tách rời.
Chuyện này thật sự không ổn.
Ta mất hồn nâng ly rượu lên, không cẩn thận đổ một chút lên người, liền sai Lương Nhiên đứng bên cạnh đỡ ta đi thay y phục.
Y phục vừa mới cởi ra, Lương Nhiên liền kêu lên đầy sợ hãi:" Hoàng thượng, thân thể người làm sao vậy?"
Ta nhìn vào trong gương mới phát hiện ra làn da ửng hồng khác thường, chỗ bụng dưới còn đang xuất huyết, trong lòng ta cả kinh khi nhớ lại viên ốt nạp kia.
Vốn dĩ ốt nạp không có độc tính, có lẽ vấn đề nằm ở chỗ khác.
Thất đệ đây là muốn xuống tay hạ độc với Tiêu Lan.
Độc này phát tác chậm, nếu không cởi quần áo ra nhìn thì khó mà phát hiện trong một chốc một lát.
Hắn thấy ta uống nhầm phải ốt nạp có độc, vậy mà vẫn im lặng không nói gì.
Tiêu Thuấn, sợ là cũng hận ta.
Thất đệ của ta.....
Ta đối đãi với ngươi thế nào, mà ngươi với ta lại thấy chết không cứu?
Không phải ngươi nghĩ rằng, chuyện năm đó của ngươi và Ngũ tỷ là ta tiết lộ đấy chứ?
Tâm ta nguội lạnh, lấy ra viên đan dược mà Bạch Lệ đưa ta nuốt vào, rồi bảo Lương Nhiên mang ly nước tới.
Y thấy ta biểu tình vội vã mà hoảng loạn dâng nước lên, ta chỉ mải chằm chằm nhìn mình trong gương, tới khi nuốt xuống một ngụm mới phát hiện ra đây là rượu.
"Cô kêu ngươi lấy nước, ai bảo ngươi lấy rượu tới!"
Mặt mày ta biến sắc, hung hăng tát cho y một bạt tai, Lương Nhiên bị ta đánh thân mình loạng choạng, đập đầu vào tường mà ngất đi.
Ta muốn kêu người tới, nhưng một luồng nhiệt khô nóng hun đến mất hết sức lực, cả người nóng như hòn than, dòng máu trong mũi trào ra thấm cả vào bộ hoa bào tuyết trắng đỏ đến chói mắt.
"Người....Người đâu....!"
Ta gân cổ kêu lên, nhưng âm thanh quá yếu ớt, chẳng có ai đáp lại.
Ta đỡ tường, ngã trái ngã phải đi ra ngoài, mấy tên hoạn thị kêu lên "Thái Thượng hoàng" rồi chạy tới đỡ ta, lúc này thuyền đã đi tới lưu vực trống trải vùng hạ du sông đào bảo vệ, trời chợt nổi gió to khiến chiếc thuyền chao đảo.
Khi hoạn thị đang đỡ ta đi trên hành lang, không biết tên nào đụng vào người ta một cái, ta liền loạng choạng——
Chợt thân mình ta nhẹ bẫng, một giây sau cả cơ thể đã chìm dưới làn nước rét buốt, ta ra sức ngoi lên mặt nước, nhưng cả người lại bị con sóng dữ xô đi, chỉ trong chớp mắt đã bị đẩy ra xa khỏi thiên thuyền mấy chục trượng.
Ta vốn đã không còn chút khí lực nào, từ nhỏ lại bơi không tốt, càng khỏi phải nói lúc này đang là ban đêm, ta hoảng tới nỗi sặc thêm vài ngụm nước, đầu óc choáng váng, xa xa nghe thấy có kẻ hô xuống nước cứu người nhưng ta không rõ ở hướng nào.
Nhớ tới dưới lòng sông này có cá lớn ăn thịt người, ta không hỏi hoảng hốt thất thố.
Ngay lúc đó ta cảm nhận được dưới lòng bàn chân như có đuôi cá cọ qua, cả người ta cứng đờ, không còn sức mà vùng vẫy, cả người cứ chìm dần xuống thì một bàn tay cứng rắn bắt lấy cánh tay ta, bơi ngay phía dưới ta đẩy ta lên mặt nước.
"Hoàng thúc, ôm chặt ta."
Tiêu Độc quát chói tai.
Trái tim ta run lên một hồi, gắt gao cuốn lấy cổ y như bắt được cọng rơm cứu mạng.
Y động tác mạnh mẽ, tốc lực cực lớn, theo gió vượt sóng mang theo ta bơi vào chỗ nước cạn bên một nhánh rẽ sông.
Ta được y đặt nằm lên một khối đá ngầm, há miệng mà thở không ra, chẳng khác gì một con cá mắc cạn.
Tiêu Độc ấn ngực ta vài cái, lại thấy ta không nôn được nước ra liền một tay nắm lấy cằm ta rồi phủ môi lên, hút cục máu bầm trong khí quản ra.
Không khí chợt tràn vào trong miệng làm ta ho sặc sụa, Tiêu Độc không kịp tránh nuốt luôn phải một ngụm máu loãng.
Y chẳng cau mày lấy một cái, chỉ từ từ nâng ta dậy, dùng tay lau đi vệt máu còn vương trên môi ta.
Ta vẫn còn mơ mơ màng màng, nhưng thần trí đã thanh tỉnh lại một chút, lại nhớ ra trong máu loãng có độc nên vội vàng bắt lấy cổ tay y, muốn nhắc y mau tới uống chút nước sông nhưng một âm cũng không phát ra được.
Ta mất giọng rồi.
Ta ho khan, đứng dậy sờ soạng vặn cằm y lại, Tiêu Độc dường như cũng cảm nhận được khác thường liền ngồi xổm xuống vốc nước sông lên uống, xong xuôi mới thở hổn hển đứng dậy cởi áo bào xuống đến hông.
Dưới ánh trăng, ta thấy được trên lưng y có mấy vết sẹo ngang dọc đan xen, hiển nhiên là thành tích từ lần dẹp hải tặc ở Doanh Châu về.
"Hoàng thúc, vừa rồi người uống phải thứ gì?"
Giọng nói Tiêu Độc nghẹn ngào, có chút không bình thường.
Lòng ta thôi nghĩ vẩn vơ, sợ y phát độc mất mạng bèn khoa tay múa chân bảo y uống nhiều nước một chút.
Ta vừa sặc no một bụng nước, nôn ra xong thân thể cũng dễ chịu hơn nhiều, tuy vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo nhưng dường như đã không còn đáng lo.
Tiêu Độc lại uống thêm mấy ngụm nước, lúc này chợt nghe "Phập" một tiếng, một ánh sáng lướt qua mang tai ta, Tiêu Độc lập tức ôm ta ghì xuống đất, lăn mấy vòng tới bụi rậm bên bờ sông.
Ta nín thở khẽ nheo mắt, thoáng nhìn thấy mấy bóng đen từ trong nước đi lên bờ, trong tay đều cầm cung tiễn, trên người mặc hồng y và khâm ủng cao, đúng là ngự vệ cung đình đi theo thuyền, nhưng bọn chúng tới không phải để cứu ta, mà là để giết ta.
Cũng không biết là do ai sai sử.
Không phải Tiêu Lan, nếu hắn muốn giết ta thì đã sớm ra tay, không cần chờ đến ngày hôm nay.
Chẳng lẽ là thất đệ hắn?
Ban đầu định giết Tiêu Lan, thấy ta rơi xuống nước nên thuận tiện giết ta trước?
Hay là vẫn còn người khác?
Tiêu Độc thở dốc vừa nặng vừa gấp, ta định bịt miệng y lại, lại bị y bắt được cổ tay đẩy ra.
Y vùi đầu vào hõm cổ ta, nuốt một ngụm nước miếng cố gắng điều chỉnh hơi thở, hầu kết run rẩy nóng như hòn than lăn trên xương quai xanh của ta cũng đủ khiến ta giật mình thảng thốt :"Hoàng thúc, người.....
Thơm quá."
Ta ngẩn ngơ, tưởng rằng mình bị ảo giác, lúc này bên tai nóng lên, vậy mà ta lại bị cắn một cái!
Cả người ta căng cứng, giả bộ như không biết gì, thế mà thằng nhóc Tiêu Độc này lại được nước làm tới, vén tóc mai ta lên rồi hôn lên cổ.
Tiếng bước chân sột soạt càng lúc càng gần, ta không dám lộn xộn nữa, trong khi lòng đã nổi lên ý muốn giết người, hối hận sao lúc nãy ta không mặc kệ con sói hoang Tiêu Độc này trúng độc chết luôn đi thì y dường như chẳng thèm để tâm tới động tĩnh càng lúc càng gần kia, chờ đến khi kẻ nọ chỉ còn cách một bước chân y mới không một tiếng động đứng dậy, bóp chặt cổ hắn gì xuống đất rồi siết cánh tay rồi lưu loát bẻ gãy cổ, một loạt động tác vừa nhanh lại tàn nhẫn chẳng khác nào sói lang tập kích con mồi.
Ta thầm giật mình, thân thủ đứa nhóc này cho dù là ta thời kì thân thể khỏe mạnh cùng y độc đấu cũng không chắc đã thắng được.
Tiêu Độc lấy đi cây cung của tên thích khách kia, kéo căng cánh cung, hết mũi tên này đến mũi tên khác, không trượt phát nào.
Ngay lập tức xung quanh liền rơi vào tĩnh lặng.
Ta định nhắc y giữ lại mạng cho một tên, nhưng thấy y đã quay về, một phát đem khiêng ta lên rồi tiến sâu vào rừng rậm, đến khi cách khá xa bờ sông rồi mới dừng lại.
Tuy là đêm hè, nhưng gió sông thổi tới vẫn có chút lạnh, ta hắt xì một cái, Tiêu Độc liền che miệng ta lại, đến khi xung quanh không còn động tĩnh mới buông tay, tiến tới tháo thắt lưng của ta.
"Hoàng thúc, quần áo người ướt hết rồi, ta cởi ra giúp người."
Ta không còn sức để lên tiếng, chỉ gật gật đầu rồi vô lực mà dựa vào thân cây chống đỡ thân mình.
Tiêu Độc cởi áo ngoài của ta xong lại hít một hơi thật sâu rồi mới cởi tiếp tới trung y, đang cởi được một nửa bỗng y đứng phắt dậy.
Ta tưởng có thích khách tới, vậy mà lại thấy y cầm áo ngoài của ta đi vào trong bóng tối không biết làm cái gì, ta cũng không quan tâm nữa mà mơ mơ màng màng ngủ gật một lúc, tới khi tỉnh lại đã thấy Tiêu Độc hơi khom người xoay lưng lại phía ta, cánh tay lên lên xuống xuống liên tục.
Thằng nhãi này, thật là mặt dày hết sức, thế mà dám ở trước mặt ta...
Ta đang định tiếp tục giả vờ ngủ thì trong không khí lan đến mùi củi khô đang cháy, rồi lại thấy trước mặt Tiêu Độc có ánh lửa lập lòe, lúc này mới nhận ra hóa ra y vừa đánh lửa.
Nghe thấy tiếng động đằng sau, Tiêu Độc xoay người lại nhìn, ta vội vàng nhắm hai mắt lại, nghe thấy y như có như không mà khẽ cười một cái không biết là có ý gì, sau đó lại quay đi tiếp tục thổi thổi đống lửa.
"Mấy tháng ta ở Doanh Châu dẹp phỉ đã học được không ít thứ trước đây Hoàng thúc chưa từng dạy, cũng khá có ích."
Ta hừ nhẹ một tiếng, cảm giác bản thân đã có thể nói thành tiếng mới gian nan nuốt nước bọt, nhàn nhạt nói:" Sợ là sống chung với lũ cướp biển lâu cũng học được không ít thói xấu rồi."
Tiêu Độc trầm mặc trong chốc lát:" Vừa rồi ta...."
Ta không mặn không nhạt nói:" Mới vừa rồi ngươi nuốt phải viên ốt nạp lúc trước cô ăn, cô hiểu, ngươi chỉ nhận nhầm người mà thôi."
Tiêu Độc gảy gảy cành củi khô, một lúc lâu sau cũng không nói gì.
Y rút cuộc mới chỉ mười bảy tuổi, là một nhóc choai choai mới lớn chưa hiểu chuyện, chỉ cần kịp thời bóp chết tâm tư đại nghịch bất đạo, xem ra vẫn còn cứu được.
Không thể mặc kệ y càng lúc càng sai, cũng không thể đẩy y ra quá xa, thật sự là tiến thoái lưỡng nan, ta nên làm thế nào cho phải?
Bản thân đang mâu thuẫn rối rắm không ngừng chợt ta hắt xì một cái, vừa giương mắt lên đã thấy nửa trên cơ thể trần trụi tinh tế của y, vừa ướt sũng nước lại thêm bộ dáng tràn trề tinh lực thật sự khiến người khác không dám lại gần.
Ta bất động, y lại không chịu ngồi yên làm ta giật cả mình - cả người y trần trụi, quần áo còn đang phơi trên tảng đá ngầm bên kia, ta không tự chủ được mà nhìn lướt xuống vòng eo nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối phía dưới của y, lại thấy thứ nhô ra trên thân thể nam nhân man tộc to lớn kia... khiến cho nam nhân trưởng thành như ta cũng phải cảm thấy xấu hổ.
"Hoàng thúc thấy sao?"
Y tiến lại gần, thân thể trần truồng từ trong bóng tối hoàn toàn lộ diện.
Y cứ đứng sừng sững trước mặt ta không chút ngần ngại, nheo đôi mắt hẹp dài tuấn mỹ cúi đầu nhìn ta.
"Thấy...thấy cái gì làm sao cơ?"
Một áp lực vô hình đè tới khiến lưỡi ta xoắn cả lại.
Y nghiêng đầu, khóe miệng thốt một câu:" Ta."
------------------------------------
Gòi tới gòi, giờ là màn truy thê không có miếng ngượng ngùng nào nha =)))) Nao xong tui sẽ beta lại xưng hô phần đầu chút nhé iu iu