Khác [Hoàn - Đam] BÃO MẶT TRỜI - LẠC HỒI [Edit]

[Hoàn - Đam] Bão Mặt Trời - Lạc Hồi [Edit]
Chương 79 - Không được khóc nữa


Trác Thanh Nguyên tỉnh lại trong bệnh viện.

Khi mở mắt, cậu thấy Dụ Văn Uyển đang ngồi bên cạnh.

Thấy cậu tỉnh, bà vội lau nước mắt: "Con thấy thế nào?

Có chỗ nào khó chịu không?

Mẹ nghe bác sĩ nói lúc đưa đến vẫn chưa xác định được người đó đã dùng loại thuốc gì, nên trước tiên đã rửa dạ dày cho con.

Có đau dạ dày không?

Đau đầu không?

Có chỗ nào đau không?"

Trác Thanh Nguyên khẽ lắc đầu, giọng cậu khàn và yếu: "Không sao đâu, mẹ.

Triệu Dương đâu?"

Dụ Văn Uyển như không nghe thấy câu hỏi của cậu, lại vội nói: "Mẹ đi gọi bác sĩ."

Bác sĩ đến hỏi tình hình của Trác Thanh Nguyên, trấn an rằng không có gì đáng lo, cậu uống không nhiều, lại đã rửa dạ dày, hơn nữa được đưa đến bệnh viện rất nhanh, chưa đến nửa tiếng, sẽ không có vấn đề gì.

Dụ Văn Uyển nghe rất chăm chú, còn đuổi theo hỏi thêm nhiều điều cần chú ý, lúc này mới để bác sĩ đi.

Cảnh sát cũng chờ ngoài cửa, đợi bác sĩ rời đi mới bước vào.

Một nam một nữ, chuẩn bị lấy lời khai của Trác Thanh Nguyên.

Dụ Văn Uyển lo lắng: "Đồng chí cảnh sát, con trai tôi vừa mới tỉnh, cổ họng còn khàn, không thể đợi một lát được sao?"

Trác Thanh Nguyên lên tiếng: "Không sao đâu mẹ, mẹ ra ngoài trước đi."

Dụ Văn Uyển không yên tâm, lại chỉnh tư thế cho cậu: "Mẹ ở ngoài cửa, có việc thì gọi mẹ."

Trác Thanh Nguyên lên tiếng trước cả cảnh sát: "Xin lỗi, tôi muốn hỏi một chút, bạn tôi đâu rồi?

Chắc là anh ấy đã cứu tôi ra."

Cảnh sát nhìn cậu một cái: "Anh ấy không sao, anh yên tâm, bây giờ chắc đang ở đồn làm biên bản."

Trác Thanh Nguyên gật đầu, rồi kể lại toàn bộ chuyện xảy ra tối nay một cách chi tiết.

Về riêng tư của Chu Càn, cậu vẫn vì đạo đức nghề nghiệp và những yếu tố khác mà không nói quá cụ thể.

Cảnh sát khuyên: "Anh Trác, hắn đã cấu thành tội phạm thực chất, đe dọa đến an toàn cá nhân của anh.

Tôi nghĩ anh có thể nói rõ quá trình tư vấn giữa hai người."

Trác Thanh Nguyên cũng không còn sức, nhưng không phải vì đạo đức quá cao: "Những điều đó tin rằng thẩm vấn hắn sẽ có kết quả, những gì hắn nói với tôi chưa chắc đều là thật.

Các anh cũng biết, tư vấn tâm lý là cuộc đối thoại trong điều kiện thân chủ có cơ chế phòng vệ nhất định.

Hơn nữa, hiện tại xem ra lời hắn nói với tôi không đáng tin, tôi không muốn can thiệp vào phán đoán của các anh.

Nếu sau này cần, tôi sẽ nói."

Cảnh sát tỏ ý hiểu.

Cuối buổi lấy lời khai, cảnh sát nhắc: "Bạn của anh... bên đó e là hơi rắc rối.

Chu Càn bị anh ta đánh thành thương tích nhẹ, phía gia đình bên kia cũng không chịu nhượng bộ, khăng khăng cho rằng cấu thành tội cố ý gây thương tích.

Cụ thể xử lý thế nào còn phải xem đã."

"Thương tích nhẹ", từ này khi được cảnh sát nói ra không mang ý nghĩa bình thường.

Trác Thanh Nguyên hiểu rõ định nghĩa pháp lý của nó.

Cậu nhíu mày: "Cần xử lý thế nào?

Chuyện này đáng lẽ không có tranh cãi.

Khi anh ấy đến phòng làm việc của tôi thì tôi đã mất ý thức rồi, đây là phòng vệ chính đáng."

Cảnh sát hiểu cảm xúc của cậu: "Anh đừng vội.

Có phải phòng vệ chính đáng hay không không thể chỉ dựa vào một câu của anh hay của tôi để kết luận, tôi cũng không nói nhất định không phải."

Trác Thanh Nguyên ngừng một chút, rồi bổ sung:

"Anh ấy không phải bạn tôi, điểm này tôi cần nói rõ, anh ấy là bạn trai tôi.

Xin lỗi, vì bố mẹ tôi vẫn chưa chính thức biết mối quan hệ của chúng tôi, nên tôi lo anh ấy sẽ giấu chuyện này, nhưng điều này rất quan trọng."

Cảnh sát nhìn cậu một cái, không biết đang nghĩ gì, chỉ đành nói: "Được, tôi sẽ bổ sung điểm này, anh yên tâm."

Bên Triệu Dương có Lệ Phong, thật ra không cần quá lo lắng.

Nhưng đúng như Trác Thanh Nguyên dự đoán, vì chuyện này bố mẹ cậu đã biết, nên trong biên bản, Triệu Dương nói Trác Thanh Nguyên chỉ là bạn của anh.

Việc lấy lời khai không diễn ra trong phòng kín, Lệ Phong ngồi ở hành lang, nghe Triệu Dương nói vậy thì nhíu chặt mày.

Tạ Diệc Thành cũng đứng dậy, cách cửa sổ nhìn Triệu Dương một cái.

Lệ Phong "chậc" một tiếng, không nhịn được, mắng Triệu Dương: "Có bị ngu không hả?"

Tạ Diệc Thành lại ngồi xuống: "Anh, nếu là bạn thì có ảnh hưởng đến việc xác định phòng vệ chính đáng không?"

Lệ Phong lắc đầu, anh làm sao biết được.

Anh lật danh bạ, gọi một cuộc điện thoại.

Không lâu sau bên kia bắt máy, Lệ Phong chào Tạ Diệc Thành một tiếng rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.

Chẳng bao lâu, anh cùng một người mặc đồng phục quay lại.

Người kia cười thoải mái, khoác vai Lệ Phong, nhìn là biết quan hệ không hề tầm thường.

Khi họ đến gần, Tạ Diệc Thành nghe viên cảnh sát nói: "Không sao đâu, em trai cậu cũng là em trai tôi, cậu cứ yên tâm.

Vốn dĩ chuyện này cũng không có gì tranh cãi lớn, vụ án hôm nay chuyển đến chỗ tôi, tôi xem qua rồi, phía bên kia cấu thành tội phạm, không có gì để nói.

Gia đình bên đó tuy nhấn mạnh giữ quyền khởi kiện em cậu, nhưng lúc đó vị chuyên gia tâm lý kia đã mất ý thức rồi, chúng ta cũng khó nói đã xảy ra chuyện gì trong phòng, lại không có camera, đúng không?

Thật đấy, cậu không tìm tôi cũng sẽ không có vấn đề gì."

Tạ Diệc Thành thở phào.

Lệ Phong cười khách sáo vài câu, rồi hỏi hôm nay Triệu Dương có thể về không.

Viên cảnh sát nghĩ một chút: "Cái này... cho dù là phòng vệ chính đáng thì cũng phải theo quy trình.

Dù sao đối phương đúng là bị thương nhẹ, gãy tận ba xương sườn, vẫn đang nằm viện, gia đình họ cũng đang ở đó.

Chúng ta không thể vi phạm quy định, đúng không?

Thế này đi, cậu đi làm thủ tục, nếu em cậu không có tiền án thì chắc chắn đủ điều kiện bảo lãnh tại ngoại.

Mang hồ sơ đến, tôi sẽ phê duyệt ngay, nộp tiền là có thể về, nhưng sau đó phải luôn có mặt khi được triệu tập."

Lệ Phong nghiến răng, vẫn cười đáp: "Được, cảm ơn lão Phương."

Lão Phương đi vào phòng lấy lời khai, vỗ vai cảnh sát đang ghi biên bản, ghé tai nói nhỏ vài câu.

Tạ Diệc Thành nhìn thấy hết, đột nhiên hỏi: "Anh, bạn của anh à?"

Lệ Phong gật đầu: "Bạn cũ rồi.

Trước đây... trước đây anh cũng khá bốc đồng, hồi còn trẻ ấy.

Lúc đó anh ta vẫn chỉ là cảnh sát khu vực bình thường, giờ đã làm đội trưởng rồi, giọng quan lớn ghê gớm thật."

Câu cuối nói mà nghiến răng.

Tạ Diệc Thành gật đầu, không nói thêm gì, hai người cùng đi chuẩn bị giấy tờ bảo lãnh tại ngoại.

May mà mọi việc đều thuận lợi.

Lúc xong xuôi đã hơn 12 giờ.

Tiểu Vĩ và Song Nhi cũng chạy tới, cả Lãng ca cũng đến.

Triệu Dương ngồi trên bậc thềm trước cổng đồn công an, châm một điếu thuốc.

Lệ Phong mắng anh: "Dám nói dối cảnh sát, Trác Thanh Nguyên là bạn chú à?"

Triệu Dương rít một hơi thuốc: "Thế này mà cũng gọi là nói dối à?"

Lệ Phong tức đến phát điên: "Anh nói cho chú biết rồi, Chu Càn gãy hai xương sườn, chú đánh người ta thành thương tích nhẹ, có phải phòng vệ chính đáng hay không còn phải bàn.

Bạn với bạn trai giống nhau à?

Động cơ với mục đích giống nhau à?

Chú bị ngu à?

Anh thấy chú chẳng ngu chút nào, chú khôn hơn ai hết, chỉ là không dùng cái khôn đó cho chính mình mà thôi."

Triệu Dương bị mắng cũng không cãi, còn dỗ Lệ Phong: "Vì bạn mà đâm hai nhát sườn, tan xương nát thịt, cảnh sát không cho à?"

Lệ Phong tức muốn chết.

Thực ra mọi chuyện đang khá thuận lợi, không khí không cần phải căng như vậy.

Lãng ca nhìn quanh, thấy mấy đứa đàn em của Triệu Dương đều im thin thít, bèn lên tiếng: "Anh mắng nó làm gì, không phải học theo anh à?

Anh quên mình từng bị lừa bao nhiêu tiền rồi à, còn không báo cảnh sát.

Toàn là cái đồ tình si cả, ai cũng như ai, đừng chê nhau."

Triệu Dương nghe xong bật cười.

Mặt Lệ Phong càng đen hơn, đá Lãng ca một cái, nhưng Lãng ca né được.

Không tìm được chỗ xả giận, Lệ Phong lại đá Triệu Dương một cái: "Bảo lãnh mày ra tốn một nghìn, chuyển tiền cho anh, anh không trả giúp chú đâu."

Triệu Dương còn định lấy điện thoại ra thật, Lãng ca vội đè tay anh lại: "Chú mà đưa thật là ổng càng tức hơn, chú còn không hiểu ổng à?

Đừng chọc ổng nữa, nửa người xuống mồ rồi, tức quá lại sinh chuyện."

Triệu Dương hút xong một điếu, Lãng ca hỏi: "Đi bệnh viện thăm Trác Thanh Nguyên không?"

Triệu Dương lắc đầu: "Thôi, chắc bố mẹ em ấy đang ở đó, tôi không qua."

Lệ Phong lại cười lạnh: "Vì cậu ta mà tự biến mình thành người được bảo lãnh tại ngoại rồi, giờ đến nhìn một cái cũng không dám đi."

Triệu Dương bất lực: "Là em không muốn đi, không phải em ấy không cho đi."

Lệ Phong tức quá bỏ đi luôn.

Lãng ca vỗ vai Triệu Dương: "Không sao đâu, anh hiểu ổng, không phải thật sự giận chú đâu.

Chú về nghỉ ngơi đi, anh đi với ổng, có chuyện gì thì nói với anh."

Triệu Dương cảm ơn: "Cảm ơn Lãng ca."

Lãng ca xua tay, đuổi theo Lệ Phong.

Tiểu Vĩ và Song Nhi nãy giờ không dám lên tiếng, đến khi hai người kia đi xa mới nói: "Anh Phong thật sự không giận chứ?"

Tạ Diệc Thành cười: "Không sao, miệng cứng lòng mềm, giống Triệu Dương thôi, chỉ là tức nó lúc nào cũng nghĩ cho người khác quá nhiều."

Song Nhi nhìn Tạ Diệc Thành một cái.

Cậu biết Tạ Diệc Thành thích Lệ Phong, lúc nãy còn quên mất, giờ nhớ ra lại thấy khoảng cách giữa Tạ Diệc Thành và Lệ Phong quá xa, chắc khó mà đuổi kịp, không khỏi thấy xót cho bạn mình.

Lại thêm chuyện hôm nay của Triệu Dương và Trác Thanh Nguyên, không khí nhất thời trở nên trầm xuống.

Triệu Dương đứng dậy: "Được rồi, ai về nhà nấy đi, không có gì đâu, đừng lo."

Tạ Diệc Thành nhìn anh: "Mày thật sự không đi bệnh viện à?

Chắc Trác Thanh Nguyên cũng lo cho mày lắm, mày vẫn nên đi..."

Tạ Diệc Thành chưa nói xong.

Mọi người đều nhìn thấy, một chiếc xe cảnh sát dừng lại dưới bậc thềm.

Trác Thanh Nguyên vẫn mặc đồ bệnh nhân, cứ thế bước xuống từ xe.

Triệu Dương nhìn bộ dạng đó của cậu, trong lòng bứt rứt, cơn tức cứ dâng lên.

Anh không nhịn được lại châm một điếu thuốc, qua làn khói nhìn Trác Thanh Nguyên đang đứng dưới bậc thềm ngẩng đầu nhìn mình: "Muộn thế này không nằm yên trong bệnh viện, chạy đến đây làm gì?

Có chuyện gì mà nhất định phải từ bệnh viện quay lại phối hợp?"

Trác Thanh Nguyên không còn nhiều sức, giọng nói nhỏ: "Em nhờ xe cảnh sát đưa em đến.

Em không có sức, anh xuống đây."

Triệu Dương nghiến răng.

Trác Thanh Nguyên lại nói: "Xuống đây."

Triệu Dương ngậm thuốc, bước xuống vài bậc, nhưng không đến sát, hai người cách nhau ba bậc thang.

Giọng Trác Thanh Nguyên như dỗ trẻ con: "Được rồi, đừng sợ nữa, cũng không được tự trách hay giận bản thân nữa, được không?"

Triệu Dương xông vào phòng làm việc, anh không khóc khi nhìn thấy tên súc sinh kia nắm cổ tay Trác Thanh Nguyên, không khóc khi một cước đá gãy hai xương sườn đối phương.

Không khóc khi tận mắt nhìn Trác Thanh Nguyên được đẩy vào phòng cấp cứu.

Không khóc khi Dụ Văn Uyển đến, lặng lẽ theo cảnh sát về đồn.

Cũng không khóc khi làm biên bản, buộc phải nói Trác Thanh Nguyên chỉ là bạn bình thường.

Bây giờ, cách nhau ba bậc thang, Trác Thanh Nguyên nói "đừng sợ nữa".

Triệu Dương quay phắt đầu đi, không nhìn cậu, mắt đỏ hoe, hít mũi, hơi thở run lên.

Cơn giận của Triệu Dương không có chỗ phát tiết.

Anh không dám nghĩ, nếu lúc đó mình không thấy tin nhắn của Trác Thanh Nguyên, nếu thấy muộn hơn một chút, nếu đến muộn hơn một chút, nếu Chu Càn điên đến mức bỏ vào cà phê không phải thuốc mê mà là thứ khác...

Trác Thanh Nguyên vẫy tay với anh: "Xuống đây, ôm một cái đi, Triệu Dương, em đứng mệt lắm."

Triệu Dương bước một bước xuống liền ba bậc, kéo mạnh Trác Thanh Nguyên vào lòng.

Chỉ đến khoảnh khắc ôm được người, anh mới thật sự có cảm giác sống sót sau tai nạn.

Vai anh run lên, vùi đầu làm ướt một mảng lớn áo bệnh nhân của Trác Thanh Nguyên.

Trác Thanh Nguyên bị ôm đến hơi đau, vẫn cười, vỗ anh: "Không được khóc nữa, không thấy mất mặt à?"
 
[Hoàn - Đam] Bão Mặt Trời - Lạc Hồi [Edit]
Chương 80 - Gà xào nho


Tiểu Trình đến ngày hôm sau mới biết chuyện tối qua, bị dọa một phen, mua một đống đồ đến bệnh viện thăm Trác Thanh Nguyên.

Bình thường Tiểu Trình khá ngầu, thân rồi thì cũng hay có những lúc đáng yêu, nhưng thật sự chưa từng thấy cô khóc.

Lúc đến thăm Trác Thanh Nguyên, nước mắt rơi thành chuỗi: "Thầy Trác, sau này thầy tuyệt đối không được uống đồ của người lạ nữa, đồ ăn cũng không được!

Sau này em sẽ không cho họ mang đồ vào phòng nữa.

Với lại sau này có khách đến em sẽ không bao giờ tan làm sớm nữa, em sẽ tăng ca cùng thầy.

Đáng sợ quá, sao lại có loại người như vậy chứ!"

Trác Thanh Nguyên đã không còn gì đáng ngại.

Tối qua cậu còn hơi yếu, ngủ một giấc là gần như ổn rồi.

Loại thuốc mê đó phía cảnh sát đã cung cấp mẫu cho bệnh viện, không có độc, chỉ khiến người ta hôn mê, hơn nữa Trác Thanh Nguyên chỉ uống hai ngụm, lại được rửa dạ dày kịp thời.

Trác Thanh Nguyên an ủi cô: "Không liên quan đến em, em tan làm đúng giờ, đừng tự trách."

Tiểu Trình gật đầu: "Thầy Trác, em chỉ đến thăm thầy thôi, vậy em không làm phiền thầy nghỉ ngơi nữa."

Trác Thanh Nguyên nói: "Mấy ngày tới phòng làm việc chắc tạm thời không mở cửa, thời gian còn chưa xác định.

Trong thời gian nghỉ sẽ không phát lương, nếu em muốn tìm công việc khác cũng được, anh sẽ bù cho em một tháng lương.

Nếu..."

Tiểu Trình lắc đầu: "Không sao đâu, em đợi mở cửa lại là được, thời gian không vấn đề gì.

Thầy nghỉ ngơi một thời gian đi, có kỳ nghỉ dài còn tốt mà.

Em vừa hay có thể đi du lịch với bạn bè."

Trác Thanh Nguyên cười, nói được.

Bác sĩ đề nghị ở lại viện theo dõi ba ngày.

Dù sao loại thuốc mê này là từ nguồn đặc biệt, cho dù đã phân tích sơ bộ thành phần, cũng không ai dám chắc có tác dụng phụ hay không.

Trác Thanh Nguyên thấy không cần thiết, sang ngày thứ hai đã làm thủ tục xuất viện.

Dụ Văn Uyển thì đương nhiên muốn Trác Thanh Nguyên về nhà ở.

Lần này thực sự dọa hai vợ chồng bà sợ chết khiếp.

Họ thậm chí nghĩ Trác Thanh Nguyên dứt khoát đừng làm tư vấn tâm lý nữa, nghề này nguy hiểm hơn tưởng tượng rất nhiều.

Có rất nhiều người tinh thần không bình thường, không biết sẽ làm ra chuyện gì, lại không có dấu hiệu báo trước, căn bản không thể đề phòng.

Trác Thanh Nguyên an ủi cha mẹ: "Không sao đâu, chỉ là trường hợp đặc biệt thôi.

Có nhiều người có vấn đề tâm lý nhưng tuyệt đối sẽ không làm hại người khác, chỉ làm hại chính mình.

Những người như vậy đều đang chờ con giúp đỡ.

Với lại... cũng là do con cảnh giác quá kém, đã có một lần dạy dỗ rồi, sau này tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa."

Dụ Văn Uyển không nói thêm.

Trác Thanh Nguyên từ trước đến giờ luôn rất có chủ kiến, chuyện cậu muốn làm thì không ai thay đổi được.

Bà lặng lẽ thu dọn đồ, Trác Thanh Nguyên lại lên tiếng: "Mẹ, con... có thể đến chỗ Triệu Dương không?"

Động tác của Dụ Văn Uyển khựng lại, không nói gì.

Giọng Trác Thanh Nguyên dịu xuống: "Mẹ biết mà, anh ấy vì con suýt nữa bị truy cứu tội cố ý gây thương tích, con..."

Dụ Văn Uyển khẽ ngắt lời cậu: "Đi đi.

Hôm khác... hôm khác hẹn một thời gian, cùng ăn một bữa cơm, bố mẹ nên cảm ơn cậu ấy đàng hoàng."

Trác Thanh Nguyên cười: "Cảm ơn mẹ."

Hôm nay xuất viện cậu đã nói với Triệu Dương, Triệu Dương không đồng ý, nhưng cậu cũng không nghe, hỏi anh có đến đón mình không.

Triệu Dương hỏi lại: "Ba mẹ em không đón em về à?"

Trác Thanh Nguyên nói: "Chỗ anh chẳng phải cũng là nhà em sao?

Muốn đuổi em à?"

Khi Triệu Dương tới, sắc mặt vẫn không tốt.

Mấy ngày nay chắc anh đều như vậy, thần kinh căng thẳng, chẳng có nụ cười.

Đón người về nhà rồi cũng vậy, bắt Trác Thanh Nguyên nằm nghỉ, tối cũng không đi làm, chỉ ở bên cạnh trông cậu.

Rõ ràng Trác Thanh Nguyên đã khỏe, không hề khó chịu, hoàn toàn không cần ai chăm sóc.

Không còn cách nào, cậu nâng mặt Triệu Dương lên, gần như là dụ dỗ: "Này, hôm nay đã thứ Năm rồi, không phải tuần này đến lượt anh sao?

Định lãng phí à?

Em không bù đâu."

Triệu Dương nhíu mày: "Không cần bù."

Trác Thanh Nguyên thở dài, cúi xuống hôn lên giữa trán anh: "Chẳng phải đang sửa rồi sao?

Còn nhíu mày, làm gì có nhiều chuyện khiến anh phiền thế."

Cuối cùng cậu nói: "Vậy em nghỉ làm luôn được không?

Ở nhà, để anh nuôi em."

Triệu Dương nhìn cậu: "Anh không có ý đó."

Trác Thanh Nguyên nhìn lại: "Anh chính là có ý đó.

Mấy ngày nay anh cứ nghĩ đi nghĩ lại, anh sợ.

Anh không biết khách của em có ổn định tâm lý không, không chừng lại có người điên khác.

Anh biết công việc của em là cứu người khỏi vực sâu cảm xúc, anh sợ có người khác mất lý trí mà phụ thuộc vào em, anh không có cảm giác an toàn."

Từng câu từng chữ đều đánh trúng tim Triệu Dương, khiến anh không biết phản bác thế nào.

Trác Thanh Nguyên nói tiếp: "Anh vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia, không hề thẳng thắn.

Trong lòng nghĩ những chuyện không đạo đức, muốn nhốt em lại không cho ra ngoài làm việc nữa, nhưng lại biết không được, nên miệng không nói ra.

Chi bằng nói thẳng đi."

Triệu Dương im lặng, kéo chăn đắp lại cho cậu, điều hòa trong phòng hơi lạnh, anh lại tăng nhiệt độ lên.

Trác Thanh Nguyên móc ngón tay vào tay anh: "Nói cho em nghe đi, anh đang nghĩ gì?"

Triệu Dương trầm mặc một lúc: "Ừ, em nói đều đúng.

Em lúc nào cũng đúng.

Anh không thẳng thắn, em nói em không phải người quá tốt, nhưng anh cũng vậy.

Anh không thích cuộc sống của em hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, mức độ nguy hiểm cao hơn anh tưởng rất nhiều."

Trác Thanh Nguyên nâng tay anh áp lên má mình: "Em đâu có nói không cho anh kiểm soát.

Em đã nói rồi mà?

Em không nói lúc giận.

Thật ra em đã tạm dừng công việc, cho Tiểu Trình nghỉ dài ngày rồi.

Thời gian này em sẽ không làm việc nữa.

Không phải vì em sợ, em hiểu rõ khả năng xảy ra chuyện này hơn anh, xảy ra em cũng không sợ.

Em tạm dừng là vì anh sợ.

Em muốn anh biết, cho anh cảm giác an toàn đối với em còn quan trọng hơn cả công việc của em, Triệu Dương."

Cậu nghiêng đầu hôn vào lòng bàn tay Triệu Dương: "Em luôn sống rất ích kỷ.

Từ nhỏ đã vậy.

Em hưởng thụ sự quan tâm tuyệt đối của cha mẹ, lại đứng ở vị trí cao mà thấy tình thân là trói buộc.

Thầy cô và bạn bè khen ngợi em, nhưng những âm thanh đó chỉ khiến em thấy ồn ào.

Thầy hướng dẫn đối xử với em rất tốt, rất ít người như em vừa tốt nghiệp đã có thể làm việc độc lập, tất cả đều nhờ ông ấy bồi dưỡng, nhưng ông ấy muốn em ở lại, em không chút do dự mà từ chối."

"Em rất nhạy cảm, nhạy cảm đến mức lạnh lùng.

Một khi nhận ra vì ở bên ai đó mà bản thân em bị tiêu hao dù chỉ một chút, ví dụ em không còn là em, mà là con của cha mẹ, là học trò của thầy, em sẽ dứt khoát rời đi.

Em tin rằng chỉ khi một mình, em mới là phiên bản hoàn chỉnh nhất của mình.

Em không cần người thân, không cần thầy cô, không cần bạn bè, càng không cần người yêu."

"Nhưng hôm đó em rất chóng mặt, đứng trong nhà vệ sinh nhắn tin cho anh.

Lúc đó em nghĩ... nếu không phải là anh, Triệu Dương, nếu là người khác, em tuyệt đối sẽ không giao sự an toàn của mình cho bất kỳ khả năng không chắc chắn nào.

Em chưa từng tin tưởng một người như vậy.

Em tin chắc anh sẽ nhìn thấy tin nhắn của em, tin anh đang chờ em tan làm, tin anh luôn lo cho em và sẽ không bỏ lỡ lời cầu cứu của em.

Và anh đã làm được.

Em không bị tổn thương một chút nào.

Anh làm rất tốt.

Đừng tự trách nữa, được không?

"Triệu Dương, em đang chủ động bỏ bớt cái tôi của mình để hòa cùng anh.

Đừng từ chối em.

Em đang mời anh kiểm soát cuộc sống của em, được không?"

Năm ngày sau, phía cảnh sát thông báo Triệu Dương đến làm việc.

Cơ quan liên quan đã đưa ra kết luận về việc Triệu Dương đánh Chu Càn bị thương nhẹ, đúng như mọi người dự đoán, được xác định là phòng vệ chính đáng.

Triệu Dương ký tên, Lệ Phong lại một lần nữa cảm ơn Lão Phương, dù thực ra không rõ trong chuyện này ông ta có giúp được gì hay không.

Về phía Chu Càn, hành vi phạm tội đã được xác lập.

Ngày xét xử, Trác Thanh Nguyên từ chối tham dự với tư cách bị hại, mà ủy quyền cho luật sư đại diện, lý do là bản thân trong vụ việc này bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng, đang trong quá trình trị liệu, bác sĩ tâm lý không khuyến nghị gặp lại Chu Càn.

Tòa án tin điều đó, hoặc nói đúng hơn, có tin hay không cũng không quan trọng.

Chu Càn trong vụ này cũng không có gì để biện hộ, chút tranh luận duy nhất chỉ là nhằm giảm nhẹ hình phạt.

Ngày mở phiên tòa, "nạn nhân bị tổn thương tâm lý nghiêm trọng" lại đang ở nhà... nghiên cứu thực đơn.

Gần đây Trác Thanh Nguyên rất chăm chỉ học nấu ăn từ Hà Viện, còn Triệu Dương thì thành chuột bạch của cậu.

Thực ra chỉ sau vài ngày, cả Trác Thanh Nguyên lẫn Hà Viện đều nhận ra, cậu hoàn toàn không có thiên phú trong việc nấu nướng.

Từ quyết tâm học nấu ăn ban đầu, dần dần biến thành... thích thú khi nhìn Triệu Dương sau một ngày mệt mỏi vẫn phải mặt không đổi sắc ăn hết món mình làm.

Con đường "hành hạ bạn trai" của Trác Thanh Nguyên càng đi càng xa, càng đi càng vui.

Ban đầu Hà Viện còn nể mặt, miễn cưỡng cung cấp chút "giá trị cảm xúc", sau đó thì né còn không kịp, không muốn ăn cơm cùng hai người họ nữa.

Trác Thanh Nguyên rất tiếc nuối, chống cằm nhìn Triệu Dương ăn món gà cay mình nấu.

Triệu Dương rất bình tĩnh: "Ai dạy em gà cay mà cho nhiều giấm thế này, Hà Viện à?"

Trác Thanh Nguyên chớp mắt: "Bác sĩ tâm lý của em là người lai Trung - Anh, cô ấy luôn ca ngợi ẩm thực Trung Hoa, vì đồ ăn Trung Quốc mà đến đây phát triển.

Nhưng em cho rằng ẩm thực Trung Hoa không nên tự mãn, cũng cần không ngừng sáng tạo."

Triệu Dương khen tinh thần sáng tạo của cậu: "Ừ, suy nghĩ rất tốt.

Nhưng chuyện chuyên môn nên giao cho người chuyên môn làm."

Trác Thanh Nguyên: "Em còn thấy trên mạng có món gà xào nho."

Đũa của Triệu Dương khựng lại: "Nho là kiểu...?"

Là nguyên liệu tạo hình giống nho à?

Trác Thanh Nguyên khẳng định: "Là nho."

Chính là loại trái cây chua ngọt mọng nước đó.

Triệu Dương đặt đũa xuống: "Trác Thanh Nguyên."

Trác Thanh Nguyên bật cười: "Sao?"

Triệu Dương thở dài: "Đi làm lại đi.

Em nghỉ đủ rồi đấy."

Trác Thanh Nguyên đếm ngón tay: "Mới nửa tháng thôi mà."

Triệu Dương: "Tiểu Trình quay lại chưa?"

Trác Thanh Nguyên tiếc nuối lắc đầu: "Hôm qua còn đăng vòng bạn bè khen không khí Đại Lý tốt lắm."

Triệu Dương mặt không cảm xúc: "Bảo cô ấy về sớm đi làm."

Trác Thanh Nguyên cười nửa ngày, hôn anh một cái: "Được thôi."
 
[Hoàn - Đam] Bão Mặt Trời - Lạc Hồi [Edit]
Chương 81 - Mưa lớn


Trong quãng đời còn khá hạn hữu của Trác Thanh Nguyên, cậu thực sự chưa từng nghĩ mình sẽ sống với một trạng thái như hiện tại, hoàn toàn chấp nhận con người cao ngạo, lạnh lùng trước đây của mình, dùng một ánh nhìn dịu dàng hơn để đối diện với thế giới này, với con người, với mọi thứ.

Cậu vừa gọi điện cho Dụ Văn Uyển, nói cuối tuần sẽ về nhà tự tay nấu ăn.

Dụ Văn Uyển cười mắng cậu không có ý tốt.

Trác Thanh Nguyên nhún vai: "Vâng, con đúng là không có ý tốt.

Đồ con nấu ngoài Triệu Dương với ba mẹ ra thì chẳng ai chịu ăn, đến cả sư phụ Hà Viện cũng không muốn ăn."

Dụ Văn Uyển hỏi: "Hà Viện là mẹ của Triệu Dương à?"

Trác Thanh Nguyên nói: "Vâng, nhưng quan hệ của họ khá vi diệu, hiện tại chắc có thể coi là bạn bè, không giống mẹ con lắm."

Dụ Văn Uyển im lặng một lúc.

Trác Thanh Nguyên nói: "Chúng ta cũng có thể làm bạn mà, mẹ."

Tiểu Trình gõ cửa phòng cậu, nói khách buổi chiều chắc sắp đến rồi.

Lúc này Trác Thanh Nguyên mới cúp máy, đáp một tiếng "được" với bên ngoài.

Khách là một cô gái, lúc vào cầm theo ba cốc trà sữa, cười nói mời cô và thầy Trác uống.

Tiểu Trình từ chối thẳng thừng: "Xin lỗi, bên em có quy định, những thứ này đều không thể nhận, thật sự rất xin lỗi."

Cô gái hơi ngượng, bản thân cũng không uống hết được, nhưng vẫn xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, tôi không biết nên đã tự ý mua."

Trác Thanh Nguyên cười giải thích: "Không sao, trước đây từng xảy ra sự cố, nên bây giờ đúng là không nhận những thứ này nữa."

Cậu dẫn cô vào phòng, rất lịch sự rót cho cô một cốc nước, tự giới thiệu, nụ cười lễ độ mà gần gũi: "Chào cô, tôi là Trác Thanh Nguyên.

Có gì muốn nói đều có thể nói với tôi.

Ít nhất ở đây, cô có thể thử tin tưởng tôi."

Đến chiều tối thì đột nhiên trời mưa.

Dự báo nói mưa rào, không ngờ cơn mưa lại càng lúc càng lớn, trút như thác.

Hôm nay vốn là thứ bảy, đáng lẽ phải là lúc đông khách nhất.

Tiểu Vĩ uể oải nằm bên cửa sổ nhìn ra ngoài, đột nhiên cảm thán: "Mưa to thế này giống hôm tụi mình khai trương quá."

Song Nhi cuối tuần nghỉ, để tránh bỏ lỡ drama của Ngựa Hoang, dạo này cậu đến đây nhiều hơn hẳn.

Cậu gật đầu: "Đúng rồi, hôm đó mưa cũng to lắm, chẳng có ai đến, tôi còn sợ xui nữa cơ."

Tạ Diệc Thành tự chiên một phần khoai tây, vừa ăn từng que vừa nói: "Anh Phong xem rồi, là điềm lành."

Hôm đó cũng là một cơn mưa lớn như thế này, ai cũng cảm thấy tương lai mịt mờ, nhưng vẫn lạc quan tự an ủi mình và bạn bè, không sao, coi như ngày mai mới khai trương.

Giờ đây, cũng vẫn là họ, vẫn ngồi ở Ngựa Hoang, vẫn là cơn mưa như trút, nhưng lại cảm thấy yên tâm.

Không có khách... cũng tốt, được yên tĩnh.

Triệu Dương gửi cho Trác Thanh Nguyên một tin: [Trời mưa rồi.]

Trác Thanh Nguyên trả lời nhanh hơn cậu tưởng.

Creek: [Em nghe thấy rồi.]

S: [Xong rồi?]

Creek: [Vừa xong.]

S: [Có mang ô không?]

Creek: [Không, anh tới đón em đi.]

S: [Về nhà hay tới quán?]

Creek: [Anh muốn về nhà à?]

S: [Mưa to, không có khách.]

Creek: [Hôm đó cũng vì mưa to nên em mới đi vào.]

S: [Vậy tới quán đi.]

Creek: [Hôm nay thứ bảy... vẫn về nhà đi.]

S: [?]

Creek: [Thứ bảy.]

S: [Tới quán.]

Creek: [Anh cũng biết chơi xấu rồi đấy.]

S: [Thầy dạy giỏi.]

Creek: [Còn nhắn tin gì nữa, tới đón em đi.]

S: [Đang trên đường.]

Creek: [Nhìn đường.]

S: [Có nhìn nè.]

Creek: [Thật ra em có ô.]

S: [Anh biết.]

Creek: [Ồ.]

Creek: [Sao anh biết?]

S: [Lần trước anh để hai cái ô ở chỗ em.]

Creek: [Em đoán ngay là anh để.]

Creek: [Vậy anh còn tới làm gì?]

S: [Em bảo anh tới thì anh tới.]

Gần đây Tạ Diệc Thành có chút bực bội, đã lâu rồi cậu ta không gặp Lệ Phong.

Với thân phận của mình, cậu không có lý do chính đáng để gặp Lệ Phong, chỉ có thể bị động chờ anh xuất hiện ở Ngựa Hoang.

Trước đây cậu thấy mình có thể chờ, dù thực ra ngoài chờ ra cũng chẳng có cách nào khác, nhưng mấy ngày nay cậu bắt đầu không chờ nổi nữa.

Ăn hết đĩa khoai tây, suy nghĩ một lúc, cậu chủ động nhắn cho Lệ Phong: "Anh, dạo này bận không?"

Lệ Phong không trả lời.

Thực ra là do Tạ Diệc Thành không biết, Lệ Phong là kiểu người cực lười nhắn tin.

Kiểu mở đầu như vậy ai cũng dùng, chào một câu nhưng không nói việc gì.

Với kiểu này, Lệ Phong chỉ trả lời người ở Bến Đò và Triệu Dương, còn lại đều coi như không thấy, Tạ Diệc Thành cũng thuộc nhóm còn lại.

Dù không biết điều đó, nhưng lần này Lệ Phong lại trả lời, chẳng ai biết anh nghĩ gì.

Lệ Phong: [?]

Tạ Diệc Thành: [Lâu rồi không thấy anh tới Ngựa Hoang.]

Lệ Phong: [Ừ.]

Tạ Diệc Thành "tặc" một tiếng, người này sao mà khó nói chuyện thế.

Tạ Diệc Thành: [Hôm nay mưa to, giống hôm khai trương, tụi em đang nói chuyện thì nhớ lại, hôm đó chỉ có anh với Trác Thanh Nguyên tới.]

Lệ Phong: [Ừ.]

Tạ Diệc Thành: [Vậy anh bận đi, em không có việc gì.]

Quả nhiên Lệ Phong không trả lời nữa.

Tạ Diệc Thành ném điện thoại sang một bên, có chút bực.

Một lúc sau, chuông gió trước cửa Ngựa Hoang "ting" một tiếng.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.

Trác Thanh Nguyên đẩy cửa bước vào, đứng ở cửa giũ nước trên ô, cảnh tượng này khiến Tạ Diệc Thành châm một điếu thuốc, đúng là giống y hệt hôm đó.

Tiểu Vĩ thở dài: "Học bá, mưa to thế này, đúng là chỉ có cậu tới thôi!"

Trác Thanh Nguyên ngẩng đầu nhìn họ, cười: "Đằng sau còn một người nữa."

Triệu Dương cũng bước vào, cũng giũ nước trên ô.

Lần này hai người cùng tới, sóng vai.

Sau lưng là mưa như trút, anh giữ cửa cho Trác Thanh Nguyên, bên trong là ánh đèn vẫn sáng dù ngoài kia mưa lớn.

Trác Thanh Nguyên chợt nhớ ra gì đó, đứng ngay cửa hỏi: "Anh còn nhớ câu hỏi hôm đó không?

Hôm khai trương thấy em bước vào, anh nghĩ gì?"

Lần đó chơi trò chơi, Triệu Dương không trả lời, thà uống rượu.

Thực ra anh đã quên lúc đó mình nghĩ gì.

Nhưng cảnh này... không khó để nhớ lại.

Triệu Dương gấp ô của hai người, đặt vào giá: "Quên rồi."

Trác Thanh Nguyên không tin: "Thật quên rồi?"

Triệu Dương nói là thật.

Tối nay Ngựa Hoang quả nhiên khá vắng, nhưng không lạnh lẽo như hôm khai trương nữa.

Bây giờ đã có vài khách quen.

Mưa lớn thế này dễ khiến người ta cô đơn, ở nhà một mình còn khó chịu hơn cả đêm trăng sáng.

Trong quán nhạc nhẹ vang lên, lác đác vài người ngồi.

Triệu Dương kiểm kê xong kho, gọi điện đặt thêm rượu, cúp máy thì bắt gặp ánh mắt Trác Thanh Nguyên, từ lúc ngồi xuống cậu đã nhìn như vậy rồi.

Triệu Dương hơi nghiêng người, nhìn lại: "Sao?"

Trác Thanh Nguyên ngồi đối diện, vươn tay, dùng một ngón tay nâng cằm anh: "Anh thích nói dối thật đấy."

Triệu Dương cúi đầu hôn đầu ngón tay cậu: "Có những lời nghĩ trong lòng là đủ rồi, nói ra nghe tầm thường lắm."

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Dạo này em thấy mình rất tầm thường, lại thích nghe mấy lời tầm thường đó."

Triệu Dương nhìn cậu.

Anh bỗng thấy lại Trác Thanh Nguyên của ngày đó, người đột ngột bước vào Ngựa Hoang.

Thực ra lúc chơi trò chơi, anh không chỉ né tránh bằng cách uống rượu, mà còn tự nói dối chính mình.

Dù quên mình nghĩ gì lúc đó, nhưng anh hiểu bản thân, chắc chắn cũng không phải lời thật lòng.

Có một khoảnh khắc, anh từng muốn trốn tránh, thấy phiền.

Trác Thanh Nguyên chỉ xuất hiện một lần, chưa nói gì, anh đã bắt đầu thấy phiền.

Phiền cái gì?

Phiền vì thời còn đi học, để giả vờ không quan tâm mà đẩy người kia đi, anh đã dùng rất nhiều sức.

Không hiểu sao Trác Thanh Nguyên lại xuất hiện lần nữa.

Anh còn có thể giữ bình tĩnh không?

Anh còn cam lòng đẩy người đó đi thêm lần nữa không?

Anh còn có thể dùng thêm một quãng thời gian dài, thêm một bảy năm nữa, để tiêu hóa việc lại đẩy người đó đi không?

Chỉ cần Trác Thanh Nguyên xuất hiện, anh không cần nghĩ mình còn thích hay không.

Anh chỉ nghĩ: nếu còn thích thì phải làm sao?

Bảy năm sau, Triệu Dương hôn lên đầu ngón tay Trác Thanh Nguyên, nói: "Cảm ơn em đã xuất hiện lần nữa."

Trác Thanh Nguyên cong mắt cười: "Cảm ơn kiểu gì?"

Triệu Dương cười: "Không phải ngày nào anh cũng đang làm em vui sao?"

Ngoài kia mưa vẫn rơi.

Tiếng mưa rất hay, rơi dày đặc, như nhịp tim ầm ầm của Triệu Dương khi Trác Thanh Nguyên lần thứ hai xuất hiện trong thế giới của anh.

Một cơn mưa kéo dài rất lâu.
 
[Hoàn - Đam] Bão Mặt Trời - Lạc Hồi [Edit]
Ngoại truyện - Bé cưng


Trác Thanh Nguyên cứ tưởng cả đời này mình sẽ không nuôi mèo nữa.

Điều này rất dễ hiểu, những người từng nuôi mèo rồi lại phải trải qua cái chết tự nhiên của nó, thường rất khó buông bỏ.

Ngay cả cơ hội để tự trách hay tự kiểm điểm cũng ít ỏi, nên lại càng khó mở lòng nuôi thêm một con khác.

Mùa đông năm đó, Ngựa Hoang đã đứng vững ở khu phố văn hóa, thu nhập ổn định, Triệu Dương cũng không cần lúc nào cũng phải có mặt ở quán.

Có một tối anh qua Ngựa Hoang, nói nửa tiếng nữa sẽ về nhà, nhưng hơn bốn mươi phút rồi vẫn chưa thấy tin tức.

Trác Thanh Nguyên đang định nhắn hỏi thì đúng lúc nhận được một đoạn video.

Mở ra mới thấy là quay ngay dưới lầu.

Trên nền tuyết trắng xóa có một mảng đen rất nổi bật.

Ống kính lại gần mới thấy đó là một con mèo con màu đen, đang run cầm cập vì lạnh.

Trác Thanh Nguyên gọi video lại, Triệu Dương đưa camera về phía con mèo.

"Đáng thương vậy?" cậu nói.

"Ừ, lúc về thấy nó kêu, chạy ra từ bụi cây, chắc lạnh lắm rồi." người phía bên kia nói.

"Thế anh cứ đứng nhìn vậy à?"

Trác Thanh Nguyên lại nói.

"Đưa đến bệnh viện thú cưng sao?"

Triệu Dương hỏi.

"Đem về nhà đi."

Trác Thanh Nguyên cười.

Thế là con mèo được mang về nhà.

Trong nhà có sưởi sàn, nó co ro nằm trên đất, không nhúc nhích, vừa ngoan vừa đáng thương.

Triệu Dương và Hà Viện đều chưa từng nuôi mèo, lúc cầm nó lên Triệu Dương mới phát hiện nó nhỏ xíu, chỉ bằng bàn tay mình.

Suýt chút nữa là bị đông chết, nếu tối đó không ai để ý, chắc sáng hôm sau đã chết cóng ngoài tuyết rồi.

Trác Thanh Nguyên tuy có kinh nghiệm nuôi mèo, nhưng con trước đây lúc mang về cũng không nhỏ như vậy.

Cậu pha sữa dê bằng nước ấm cho nó uống.

Ban đầu còn rụt rè, nhưng vừa liếm một cái là không kiểm soát nổi nữa, suýt nữa chui cả đầu vào bát.

Hà Viện nhìn con mèo như nhìn trẻ con: "Nhỏ thế này, là chạy lạc từ nhà ai hay mèo hoang sinh ra vậy?"

Triệu Dương lắc đầu: "Không biết, tìm quanh rồi mà không thấy con nào khác."

Uống xong sữa, mèo con bắt đầu bớt sợ người, còn chủ động lại gần.

Nó lảo đảo chạy tới, khó khăn trèo lên chiếc dép bông của Trác Thanh Nguyên rồi nằm im.

Đôi dép đó là lần trước hai người đi trung tâm thương mại cùng nhau mua.

Lúc mua Trác Thanh Nguyên nổi hứng trêu đùa, mua một đôi dép đôi, của Triệu Dương là hình chó con màu xám, còn có tai chó dựng lên, của Trác Thanh Nguyên là hình mèo trắng, cũng có tai mèo.

Giờ trên chiếc dép mèo ấy thật sự nằm một con mèo, chỉ là nó màu đen.

Trác Thanh Nguyên nhìn dép, lại nhìn Triệu Dương.

Triệu Dương nhướn mày.

Trác Thanh Nguyên nhấc chân lên, con mèo đen vẫn nằm im, bị nâng lên theo chiếc dép, ngoan ngoãn vô cùng.

Trác Thanh Nguyên thở dài: "Nuôi đi."

Triệu Dương gật đầu: "Đặt tên đi?"

Trác Thanh Nguyên nheo mắt: "Dép."

Hôm sau hai người đưa Dép đến bệnh viện thú cưng kiểm tra.

Khi đăng ký hồ sơ, bác sĩ hỏi tên thú cưng, Triệu Dương khó mà mở miệng, Trác Thanh Nguyên thì mặt không đổi sắc: "Dép."

Bác sĩ quen nhìn đủ chuyện kỳ lạ, nhưng vẫn khựng lại một chút, xác nhận lại: "Dép?"

Trác Thanh Nguyên gật đầu: "Đúng."

Bác sĩ tiếp nhận rất tốt, lập hồ sơ xong bế mèo đi kiểm tra, miệng dỗ: "Dép nhỏ, tôi đưa em đi lấy máu nhé?"

Triệu Dương châm chọc: "Câu này nghĩ kỹ thì hơi sai sai."

Không có vấn đề gì lớn, chỉ có chút ký sinh trùng, về nhà tẩy giun là ổn.

Ngoài ra là suy dinh dưỡng thấy rõ, nhưng cũng không nghiêm trọng, nuôi dưỡng tốt là được.

"Dép" nhanh chóng quen với căn nhà này, nhưng lại có một tật: có lẽ vì ngày đầu đến đây nó nằm trên dép của Trác Thanh Nguyên quá lâu, từ đó về sau cứ thích tìm dép của cậu.

Không tìm thấy mèo thì chắc chắn là đang ở trên dép.

Thế là thường xuyên xuất hiện những đoạn hội thoại rất "ảo ma" kiểu:

"Dép đâu?"

"Ở trên dép."

Là Triệu Dương chịu không nổi trước, tiện miệng tự ý đổi tên "Dép" thành "Bảo Bối".

Gọi như vậy quả thật rất thuận miệng.

Nuôi mèo giống như nuôi con, mà dù sao thì anh và Trác Thanh Nguyên cũng không thể có con, nên gọi con của mình là "Bảo Bối" cũng rất tự nhiên.

Có lúc cũng thấy hai chữ này hơi sến, Triệu Dương vốn ít nói mấy lời kiểu đó, thậm chí còn hiếm khi gọi bạn trai là "bảo bối", nên đa số thời gian sẽ rút gọn còn một chữ: "Bảo".

Thường thì, Trác Thanh Nguyên ở trong phòng làm việc chuẩn bị tài liệu, tay lật hồ sơ ghi chép của lần tư vấn trước, trong đầu toàn là chấn thương thời thơ ấu.

Ngoài phòng khách, Triệu Dương đang soạt soạt xúc cát mèo, kèm theo giọng dạy dỗ của một ông bố hiền từ: "Bảo, ba cảnh cáo con lần cuối một cách nghiêm túc, con phải học cách chôn phân của mình đi, thúi chết mất.

Lại đây, nhìn cho rõ."

Trác Thanh Nguyên trong phòng làm việc gõ nhịp lên bàn, suy nghĩ xem nên dùng phương án can thiệp nào để vừa hiệu quả vừa không quá vội vàng.

Ngoài phòng khách, Triệu Dương vung cần câu mèo kêu leng keng, kèm theo lời cổ vũ như có như không: "Bảo, bên này.

Con có phải hơi mù không đấy?

Ở đây này, nhìn đi đâu vậy?"

Trác Thanh Nguyên nhắm mắt, hít sâu một hơi, đi ra khỏi phòng làm việc, tựa vào cửa, ngoắc tay về phía một người một mèo ngoài phòng khách: "Bảo, lại đây."

Dưới sự "dạy dỗ tận tình" của Triệu Dương, "Dép" giờ hoàn toàn tin rằng tên mình là "Bảo".

Nó lon ton chạy đến dưới chân Trác Thanh Nguyên, "bịch" một cái nằm bẹp lên dép của cậu.

Triệu Dương vẫn còn cầm cần câu mèo, Trác Thanh Nguyên lại ngoắc tay về phía anh: "Em gọi anh đấy."

Triệu Dương đi tới trước mặt cậu, bị Trác Thanh Nguyên dùng hai tay véo má: "Ngày nào cũng 'bảo' trái 'bảo' phải, gọi cho ai nghe đó?"

Triệu Dương cười, nắm lấy cổ tay cậu: "Gọi cho em nghe."

Trác Thanh Nguyên nheo mắt: "Nó có tên riêng."

Triệu Dương giữ hai cổ tay Trác Thanh Nguyên, kéo hai tay khỏi mặt mình ra sau, biến thành tư thế ôm: "Nếu em không thích thì sau này anh không gọi vậy nữa."

Trác Thanh Nguyên "hừ" một tiếng: "Gọi em nghe thử xem."

Triệu Dương nhướn mày: "Bảo?"

Trác Thanh Nguyên bất lực: "Đừng gọi nữa, cứ có cảm giác anh đang gọi nó ấy."

Triệu Dương hỏi: "Vẫn còn bận à?"

Trác Thanh Nguyên than: "Không có tâm trạng làm nữa, hai người ồn quá."

Triệu Dương tiện tay kéo người lại gần, đóng cửa phòng làm việc, đang định dẫn Trác Thanh Nguyên vào phòng ngủ thì phát hiện trên chân cậu còn "treo" một cái phụ kiện.

Anh cúi đầu: "Xuống."

"Dép" chẳng thèm để ý.

Triệu Dương xách cổ nó định kéo xuống, nhưng phát hiện móng vuốt nhỏ của nó đã chìa ra, móc chặt vào lớp lông trên dép bông.

Triệu Dương trầm mặc: "Nó nên cắt móng rồi."

Trác Thanh Nguyên còn chưa kịp cười, Triệu Dương đột nhiên kéo chân cậu ra khỏi dép.

Cậu buộc phải nhảy lò cò một chân, còn chưa kịp hỏi làm gì thì đã bị Triệu Dương bế ngang lên.

Triệu Dương nói: "Cho nó luôn, mình không cần nữa."

Trác Thanh Nguyên cười anh: "Anh có ấu trĩ không đấy?"

Triệu Dương bế người vào phòng ngủ, vô tình đóng sầm cửa lại: "Bé cưng, để anh giúp em làm quen với cách gọi này."
 
[Hoàn - Đam] Bão Mặt Trời - Lạc Hồi [Edit]
Ngoại truyện - Couple phụ (1)


Lệ Phong phát hiện Tạ Diệc Thành hình như là thích anh.

Thật ra chuyện này không khó nhận ra, nếu Tạ Diệc Thành không phải là bạn của Triệu Dương, anh hẳn đã sớm phát hiện rồi, chỉ là vì thân phận của Tạ Diệc Thành, Triệu Dương trước giờ chưa từng nghĩ theo hướng đó.

Lệ Phong đương nhiên rất đau đầu, thứ nhất, anh không thích Tạ Diệc Thành, thứ hai, anh không thể ở bên bạn của em trai, cuối cùng, cũng là điều khiến Lệ Phong đau đầu nhất, anh rất khó từ chối mà từ chối Tạ Diệc Thành giống như từ chối những người theo đuổi khác .

Bởi vì khoảng cách củachừng mực Tạ Diệc Thành cực kỳ tốt, cậu chưa từng quấn lấy bên cạnh anh, chưa từng nhắn tin làm phiền anh, thậm chí cũng không tỏ tình.

Cậu chỉ là mỗi lần đều vừa đúng lúc xuất hiện khi Lệ Phong cần giúp đỡ, dù Lệ Phong chưa bao giờ cảm thấy mình thật sự cần người khác giúp ở những thời điểm đó.

Hơn nữa, Tạ Diệc Thành là bạn của Triệu Dương, Lệ Phong lo lắng việc từ chối của mình sẽ ảnh hưởng đến quan hệ của bọn họ.

Nhưng Lệ Phong cũng rất rõ, không từ chối chính là dung túng.

Thế là ngày hôm đó, đường ống nước máy nhà Lệ Phong bị vỡ, khi Tạ Diệc Thành quả nhiên xuất hiện trong nhà anh, Lệ Phong nhìn Tạ Diệc Thành xắn ống quần làm việc, anh đứng xa ở cửa, châm một điếu thuốc, hút được nửa điếu mới lên tiếng: "Tạ Diệc Thành"

Tạ Diệc Thành không quay đầu: "Sao thế anh"

Lệ Phong thầm chửi một câu, nói: "

Sau này chuyện của tôi không cần cậu lo nữa, đừng phiền quá"

Tạ Diệc Thành nói:"Em không cảm thấy phiền"

Lệ Phong nói: "Mà tôi thấy phiền, tôi không thích có người cứ luôn loanh quanh bên cạnh tôi.

Chưa có ai tới nhà tôi thường xuyên như vậy cả, nếu không phải cậu là bạn của Triệu Dương, tôi sẽ không cho cậu vào"

Tạ Diệc Thành đang lau nhà, dưới ghế sofa có rất nhiều nước đọng, cậu vòng qua ghế trước, vẫn không ngẩng đầu: "Được, em biết rồi, anh."

Lệ Phong nhíu mày: "Cậu nghe không hiểu ý tôi à?"

Tạ Diệc Thành cười cười: "Em hiểu mà"

Lệ Phong gật đầu: "Vậy thì tốt, lần này cám ơn cậu"

Lệ Phong cho rằng Tạ Diệc Thành thật sự đã hiểu rồi, bởi vì... thật ra nói cũng khá rõ ràng rồi nhỉ?

Kết quả mới qua hơn một tuần, tuần trước một người bạn cũ của Lệ Phong mở công ty tổ chức sự kiện, nhận thầu các loại yến tiệc cao cấp, khai trương thì Lệ Phong đến ủng hộ, không ngờ lại rước về một đóa hoa đào.

Là một cậu trai nhìn có vẻ rất ngoan, cháu trai của người bạn kia, tuổi tác cũng xấp xỉ Tạ Diệc Thành.

Lệ Phong thấy đầu mình hơi tê, trước đây sao anh không biết mình lại được mấy cậu trai nhỏ thích đến vậy?

Trai trẻ vốn đã khó đối phó, trai trẻ không biết chừng mực lại càng khó đối phó hơn, Lệ Phong không dám đến Bến Đò nữa, chỉ đành trốn sang chỗ Ngựa Hoang.

Triệu Dương đã biết chuyện này từ chỗ Lãng ca rồi, trêu chọc anh mấy câu, trước kia Lệ Phong không để ý mấy lời trêu này, lần này lại vô thức liếc nhìn biểu cảm của Tạ Diệc Thành.

Nhìn qua thì không có gì thay đổi, Lệ Phong thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra anh là sợ Tạ Diệc Thành học hư, cũng chơi trò theo dõi, bám riết không buông này nọ, cái kiểu đó thật sự rất khiến người ta thấy phiền.

Nếu Tạ Diệc Thành cũng như vậy, Lệ Phong thật sự rất khó tiếp tục nể mặt Triệu Dương nữa.

Trốn ở Ngựa Hoang một buổi tối, Lệ Phong suy nghĩ hồi lâu, bên kia cũng là phiền phức, dù sao cũng là cháu của bạn, ít nhiều phải nể mặt chứ?

Không ngờ buổi tối về nhà lại thấy vị tổ tông này đứng trước cửa, đúng là lợi hại, đến cả nhà anh ở đâu cũng tìm ra được.

Lệ Phong phiền muốn chết, lần này không nể mặt nữa, mắng xối xả một trận, nói lần sau còn để tôi thấy cậu ở nhà tôi thì tôi báo cảnh sát, cút.

Người kia quả nhiên cút, không còn xuất hiện trong cuộc sống của Lệ Phong nữa.

Lệ Phong lại thoải mái trở lại, lúc đến Ngựa Hoang tâm trạng cũng tốt hơn, Triệu Dương hỏi anh giải quyết chưa, Lệ Phong nói giải quyết rồi, còn theo tới tận cửa nhà, vậy còn không dễ giải quyết à?

Mắng mấy câu là đi, trẻ con bây giờ không chịu nổi bị mắng.

Lúc nói lời này anh thật sự không nghĩ nhiều, nói xong ngẩng đầu lên mới đối diện ánh mắt của Tạ Diệc Thành, Lệ Phong khựng lại một chút, Tạ Diệc Thành nhướng mày, dời tầm mắt.

Ánh mắt gì vậy?

Lệ Phong bị ánh nhìn đó khiến khó chịu, luôn cảm thấy thằng nhóc này lại đang ấp ủ chuyện xấu gì đó.

Quả nhiên chờ đến khi người ở quầy bar gần như đã vãn hết, Tạ Diệc Thành đưa cho Lệ Phong một ly Pink Blue Lover, nói: "Anh, lúc anh đuổi em hình như không có dữ như vậy nhỉ."

Nói xong câu đó hắn quay người bỏ đi, để lại Lệ Phong một mình nhìn ly rượu vừa hồng vừa xanh kia mà ngứa răng.

Thằng nhóc này, cho nó chút mặt mũi là nó leo lên đầu luôn à?

Cũng may, Tạ Diệc Thành xưa nay luôn biết chừng mực.

Suốt một tháng Lệ Phong không quay lại Ngựa Hoang.

Không chọc nổi thì còn không tránh nổi sao?

Anh không muốn làm căng với Tạ Diệc Thành, nên chỉ có thể né đi.

Mà một tháng này Tạ Diệc Thành cũng không tìm đến nhà, cũng không nhắn tin cho anh.

Lệ Phong rất hài lòng về chuyện đó.

Đến Trung thu, Lệ Phong kiếm được một lô cua, con nào con nấy to, đầy gạch.

Mẻ cua này không dễ kiếm chút nào, loại chất lượng như vậy muốn gom được nhiều không phải chỉ có tiền là xong, còn phải nhờ quan hệ mới đặt được.

Anh đặt một phần cho Bến Đò, một phần cho Ngựa Hoang.

Bên Bến Đò thì anh tự mình mang qua, còn bên Ngựa Hoang thì có hơi do dự, nghĩ mãi vẫn quyết định gọi người mang qua cho xong.

Buổi tối người giao hàng nói đã giao tới nơi, không lâu sau anh nhận được tin nhắn của Tạ Diệc Thành.

[

Sau này anh không đến Ngựa Hoang nữa à?]

[?]

[Nghe nói bên Bến Đò là anh tự mình mang qua.]

[...]

[Nghe ai nói?]

[Lãng ca làm gián điệp thương mại trong group Ngựa Hoang, anh ta nói Dương Tử ở trong group Bến Đò mà anh ta lại không có trong group Ngựa Hoang, không công bằng, nên kéo anh ta vào.]

Lệ Phong hoa mắt với chữ, lại không thích gõ, thấy Tạ Diệc Thành nhắn nhiều chữ là không muốn trả lời nữa.

Kết quả Tạ Diệc Thành lại nhắn: "[Tối nay anh ăn Trung thu một mình à?]

Lệ Phong vẫn không trả lời.

[Em mà không thấy anh trả lời thì em qua nhà anh đấy.]

Lệ Phong hết cách, bấm ghi âm gửi giọng nói: "Cậu đừng có được voi đòi tiên.

Bên Bến Đò tôi tự mang qua rồi nên lười đi nữa thôi, không phải tránh cậu.

Có tí chuyện vậy mà tôi phải trốn cậu à?

Nghĩ nhiều rồi."

Tạ Diệc Thành cũng gửi giọng nói: "Trung thu là ngày đoàn viên, hoặc là anh đến Ngựa Hoang, hoặc là em qua tìm anh."

Lệ Phong nghe mà bật cười: "Từ bao giờ đến lượt cậu chỉ huy tôi vậy?"

Giọng Tạ Diệc Thành không chút dao động: "Anh không nghe thì em cũng không có cách nào.

Nếu em qua nhà anh, anh có mắng em không?"

"Cậu thử xem."

Lần này Tạ Diệc Thành nhắn chữ, mà tin nhắn này khiến Lệ Phong ngứa răng, cũng chẳng trách cậu ta không dám nói thành lời: [Vậy thì thử xem.

Nếu muốn mắng em thì đừng giữ chừng mực, anh, biết đâu em lại thấy rất sướng.]

Lệ Phong đã nghĩ sẵn cả đống lời mắng Tạ Diệc Thành.

Anh thật không ngờ, trước đây còn thấy Tạ Diệc Thành biết điều, trước kia rõ ràng không hề bám người như vậy, cũng không tự ý như vậy, càng không nói những lời trơ trẽn như vậy.

Giờ thì hay rồi, leo thang còn nhanh hơn người khác.

Không phải chỉ dựa vào tầng quan hệ với Triệu Dương, biết anh kiêng dè nên mới làm vậy sao?

Kết quả vừa mở cửa, nhìn thấy gương mặt Tạ Diệc Thành, anh lại không mắng nổi.

Không phải vì gì khác, chỉ là vì...

Lệ Phong coi như nhìn Tạ Diệc Thành lớn lên.

Từ hồi cấp ba đến giờ, bao nhiêu năm rồi?

Anh sao có thể nói lời nặng nề với cậu ta.

Tạ Diệc Thành mang theo mấy túi đồ ăn ngoài, ngồi trên sofa mở hộp.

Lệ Phong nhìn cậu: "Cậu là bạn của Dương Tử.

Tạ Diệc Thành, tôi có thể nói là nhìn cậu lớn lên, cậu hiểu không?"

Tạ Diệc Thành hiểu rất nhanh: "Rồi sao?"

"Đừng làm tôi khó xử.

Tôi không muốn mọi chuyện quá khó coi.

Tôi hơn cậu nhiều tuổi, cậu nên nhìn sang người khác thì thực tế hơn, đừng lãng phí thời gian."

"Em trẻ hơn anh nhiều, em có rất nhiều thời gian để lãng phí."

Lệ Phong lại ngứa răng: "Thằng nhóc cậu đúng là ưng bị chửi phải không?"

Tạ Diệc Thành nhìn anh: "Nói thật à?

Lúc mở cửa không nghe anh mắng em, em còn thấy hơi tiếc."

Sắc mặt Lệ Phong lạnh xuống: "Tôi nể cậu, một là vì Dương Tử, cậu là anh em của nó, hai là vì mấy năm nay coi như nhìn cậu trưởng thành.

Tôi xem cậu như nửa đứa em, cho cậu mặt mũi không phải để cậu leo lên đầu tôi.

Hôm nay là lần cuối, tôi đã nói tôi không thích bị làm phiền, kiểu không mời mà đến như cậu là phiền nhất.

Mang đồ ăn của cậu đi ngay."

Tạ Diệc Thành vẫn nhìn anh.

Lệ Phong nhíu mày: "Không phải muốn nghe sao?

Nghe rồi còn không đi?"

Tạ Diệc Thành dời ánh mắt, tiếp tục mở hộp đồ ăn.

Lệ Phong tức đến bật cười: "Không hiểu à?"

"Chính vì hiểu rồi.

Anh cũng đâu phải thật lòng mắng em, em việc gì phải đi?"

Lệ Phong sững lại: "Cái gì?"

Tạ Diệc Thành nói: "Anh rất rõ em không giống những người khác.

Em là bạn của em trai anh, cũng là nửa đứa em của anh.

Bao nhiêu năm rồi, em hiểu anh hơn họ, biết anh hơn họ, nên anh mới luôn dung túng em, không phải sao?

Không phải vì những mối quan hệ đó mà anh không làm gì được em à, anh, là vì anh cảm thấy tình cảm của em nặng hơn.

Em thấy rất vui."

Lệ Phong im lặng hồi lâu, châm một điếu thuốc: "Cậu thích tôi ở điểm nào?"

Tạ Diệc Thành nghĩ một lúc: "Không nói rõ được, thích anh lâu rồi."

"Cậu biết tôi sẽ không ở bên cậu chứ."

"Biết, không thì em đã theo đuổi anh từ lâu rồi."

Lệ Phong không nhìn cậu: "Vậy thì sớm buông đi."

Tạ Diệc Thành lại sửa lời: "Thật ra cũng không hẳn.

Trước đây em nghĩ anh tuyệt đối không thể ở bên em, nhưng đột nhiên em phát hiện anh...

đối với em không giống người khác.

Dù cái giới hạn anh lùi lại là vì lý do gì đi nữa... nhưng lỡ như có khả năng thì sao?"

Lệ Phong cắt đứt đường lui: "Không có khả năng."

Tạ Diệc Thành cũng không tỏ ra nản lòng: "Vậy được rồi, ăn không?"

Không lâu sau, Lệ Phong chắc chắn sẽ hối hận vì hôm nay không một hơi dìm tình cảm của Tạ Diệc Thành xuống bùn, triệt để đuổi cậu ra khỏi nhà.

Bởi vì giới hạn là thứ sẽ lùi hết lần này đến lần khác.

Ngày Tết Dương lịch, Ngựa Hoang có hoạt động marketing, rất náo nhiệt.

Triệu Dương gọi Lệ Phong qua chơi, bảo anh đừng cứ trốn ở nhà, còn trẻ thế mà đã thích yên tĩnh rồi.

Gần đây Tạ Diệc Thành cũng không làm loạn nữa, Lệ Phong nhất thời thả lỏng cảnh giác, tối đó liền đến Ngựa Hoang.

Tạ Diệc Thành uống chút rượu.

Trước kia tửu lượng rất kém, ở Ngựa Hoang rèn luyện nửa năm thì khá hơn, nhưng vẫn không đáng kể.

Hai người gặp nhau trước cửa nhà vệ sinh của Ngựa Hoang, đúng là trùng hợp, Tạ Diệc Thành đi ra, Lệ Phong thì chuẩn bị đi vào.

Tạ Diệc Thành nói chuyện mang theo hơi rượu, ngoan ngoãn gọi: "Anh."

Lệ Phong nhìn cậu một cái: "Ừ."

Thuận miệng đáp một tiếng rồi đi vào nhà vệ sinh.

Lúc đi ra thấy Tạ Diệc Thành dựa tường cạnh cửa hút thuốc.

Trước kia anh không thấy Tạ Diệc Thành cao, chỗ trước cửa vệ sinh không lớn, chen chúc lại càng thấy rõ cậu thật sự rất cao.

Cậu chắn cửa, Lệ Phong rửa tay xong quay lại: "Tránh ra."

Tạ Diệc Thành lấy điếu thuốc khỏi miệng, thở ra một làn khói: "Lâu rồi không gặp, không có gì muốn nói sao?"

Lệ Phong lạnh lùng: "Tôi sống rất tốt, tốt nhất cậu cứ yên ổn như vậy."

Vai Tạ Diệc Thành run run, bật cười.

Giây tiếp theo, Lệ Phong đột nhiên mở to mắt.

Trước mặt tràn đầy mùi rượu và khói thuốc, anh còn chưa kịp phản ứng thì eo đã bị Tạ Diệc Thành bóp chặt, lưỡi cậu không biết sợ chết là gì muốn chui vào miệng anh.

Lệ Phong không nghĩ ngợi, giơ tay đấm một cú.

Một cú đấm thật sự.

Đánh đến mức Tạ Diệc Thành ôm khóe miệng, ngồi xổm ngay cửa nhà vệ sinh.

Lệ Phong đè cơn giận khó tin xuống, hận không thể đá thêm một cái, nhưng nhìn cậu ôm miệng ngồi đó lại thấy đáng thương, đành nhịn, nói: "Cậu muốn chết à?

Không muốn sống nữa à?

Gan to thật đấy."

Một lúc sau, Tạ Diệc Thành xoa miệng, vừa hé ra đã đau, vẫn nhịn đau ngẩng đầu nhìn anh: "Chỉ vậy thôi?"

Lệ Phong không hiểu nổi đầu óc cậu làm bằng gì: "Cậu còn thấy chưa đủ?"

Tạ Diệc Thành vẫn cười được: "Nếu là người khác thì sao?"

Lệ Phong theo bản năng nghĩ theo câu hỏi đó, nếu là người khác, anh chắc chắn sẽ đánh gãy một cánh tay, tống thẳng vào viện.

Nghĩ đến đây, anh chợt dừng lại, anh không nên thuận theo lời cậu mà nghĩ.

Lệ Phong nhíu mày, trong lòng chửi Tạ Diệc Thành cái đồ không biết sống chết này mấy lần.

Tạ Diệc Thành ôm miệng đứng lên, thả tay xuống, liếm khóe môi, đau thật.

Nhưng tâm trạng lại rất tốt.

Cậu cười có chút đắc ý, cái đắc ý đó quá chói mắt khiến Lệ Phong bực bội: "Lệ Phong, nếu là người khác anh có thể đã đánh hắn tàn phế rồi.

Em đứng ngay đây, hôm nay nếu anh không nỡ phế em, sau này em nhất định sẽ càng được đà lấn tới.

Anh nghĩ cho kỹ đi.

Tay, chân, xương sườn, chỉ đừng đánh mặt, em còn muốn dựa vào cái mặt này để dụ dỗ anh.

Những chỗ khác chỗ nào cũng được, thế nào?"
 
[Hoàn - Đam] Bão Mặt Trời - Lạc Hồi [Edit]
Ngoại truyện - Couple phụ (2)


Hôm nay Lệ Phong mới coi như biết Tạ Diệc Thành vô liêm sỉ đến mức nào.

Có khả năng sao?

Cậu ta là anh em của Triệu Dương, Lệ Phong thật sự có thể đánh phế cậu ta à?

Lệ Phong túm cổ áo Tạ Diệc Thành kéo lại trước mặt mình: "Cậu biết tôi sẽ không ra tay quá nặng với cậu, không phải vì cậu có gì đặc biệt trong mắt tôi.

Bớt lấy mấy cái si tâm vọng tưởng của cậu ra mà suy diễn tôi đi.

Trước đây tôi chưa từng thích cậu, sau này cũng sẽ không thích cậu.

Nghe hiểu không?"

Tạ Diệc Thành nhìn thẳng vào anh.

Tuy bộ dạng có phần chật vật, khóe miệng đã bầm tím, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh: "Lệ Phong, anh về bình tĩnh lại rồi nghĩ cho kỹ xem, thật sự là vì Triệu Dương sao?

Cả anh và em đều rất rõ, nếu thật sự phải chọn một trong hai, trong lòng Triệu Dương anh quan trọng hơn em.

Nếu anh thật sự ghét em đến vậy, vì Triệu Dương mà anh có thể nhẫn nhịn đến mức này sao?"

Giọng Lệ Phong trầm xuống: "Đừng lấy mấy cái đạo lý vớ vẩn của cậu ra bóp méo ý tôi.

Nghĩ thế nào tôi cũng không thể thích một thằng nhóc không biết sống chết."

Tạ Diệc Thành "xì" một tiếng: "Anh, lần này anh mắng em là thật lòng đấy, đúng là khá sướng."

Lệ Phong không nhịn nổi nữa, buông tay, không quay đầu lại mà bỏ đi.

Đêm đó Lệ Phong không ngủ được.

Càng nghĩ càng bực, nửa đêm bật dậy hút thuốc.

Bực vì Tạ Diệc Thành nói trúng rồi, anh rất rõ Triệu Dương trong chuyện này thật ra không có tác dụng gì lớn.

Ban đầu có lẽ đúng là vì nể mặt Triệu Dương, nhưng đến chuyện hôm nay thì mặt mũi đã không còn tác dụng nữa.

Nếu anh đánh Tạ Diệc Thành vào viện, Triệu Dương cũng sẽ không nói gì, nếu quan hệ của hai người họ đủ thân, chuyện này cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình bạn của họ.

Lệ Phong đã lâu không yêu đương.

Mối tình lần trước chính là cái thằng đã lừa tiền anh, còn ôm cả công thức kỹ thuật đi mở quán bar riêng.

Lãng ca vẫn luôn tức chuyện anh không báo cảnh sát, không truy cứu, còn trêu anh là tình thánh, nhưng Lệ Phong rất rõ, anh không phải đồ ngu.

Không truy cứu không phải vì còn thích người đó, chỉ là lười không muốn lại đặt tâm tư vào bất cứ chuyện tình cảm nào nữa.

Một khi truy cứu, tất sẽ dính líu đến quá khứ, kéo theo ký ức, thật sự chẳng có ý nghĩa gì.

Còn một chuyện nữa Lệ Phong cũng rất rõ, Tạ Diệc Thành nhất định nói được làm được, sẽ càng được đà lấn tới.

Nghĩ đến đây, Lệ Phong thấy tay mình lại ngứa.

Mấy ngày sau đó, không ngờ Tạ Diệc Thành lại rất ngoan.

Thỉnh thoảng cậu mặt dày đến nhà Lệ Phong, nhưng không nói một câu quá giới hạn, cũng không làm một việc quá giới hạn, thường là đến đưa chút đồ ăn cho anh.

Biết Lệ Phong sinh hoạt không điều độ, quanh năm lăn lộn ở bar nên khẩu vị nặng, dạ dày lại không tốt, đồ ăn Tạ Diệc Thành mang tới đều thanh đạm dưỡng sinh, Lệ Phong không thích ăn.

Không thích ăn cũng không ép, nói ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.

Đưa xong là đi.

Đưa cơm suốt một tháng, Lệ Phong đã quen rồi.

Có lúc tự gọi đồ ăn đêm cũng thấy quá mặn quá cay, chẳng còn thú vị.

Lệ Phong rất khó chịu với sự thay đổi này của mình, nhận ra đây cũng là mưu kế của Tạ Diệc Thành.

Anh đã quá lâu không yêu đương, cũng quá lâu không cho phép người khác can thiệp vào cuộc sống của mình, nên trở nên không nhanh nhạy với kiểu mưu kế này.

Đến hôm sau Tạ Diệc Thành lại mang cơm đến, Lệ Phong không nhịn được mà mỉa mấy câu, nói rất khó nghe: "Nghiện làm chó liếm à?

Ngày mai nếu tôi tìm đại một thằng bạn trai, cậu vẫn mang suất đôi tới à?"

Tạ Diệc Thành nghe xong bật cười: "Em lại chọc gì anh nữa rồi?

Mấy ngày nay em còn chưa chạm vào anh một cái."

Nghe cậu nói vậy, Lệ Phong càng bực: "Cút đi."

Tạ Diệc Thành ngồi rất vững: "Em ngoan quá anh cũng không vừa lòng à?"

Lệ Phong lười để ý: "Không tiễn."

Tạ Diệc Thành nhìn anh: "Đừng đánh mặt, được không?"

Lệ Phong còn chưa kịp phản ứng câu này, Tạ Diệc Thành đã hôn tới.

Lần này không có mùi rượu cũng không có mùi khói, mà là mùi kẹo bạc hà.

Lệ Phong nheo mắt, tay ngứa ngáy, lần này phát thiện tâm thật sự không đánh vào mặt, giơ tay bóp cổ Tạ Diệc Thành.

Tạ Diệc Thành được đà lấn tới, đầu gối quỳ giữa hai chân anh, ép sát vào trước người anh.

Không ai ngờ, tay Lệ Phong đang bóp cổ cậu lại dần dần trượt ra sau, cuối cùng biến thành ấn cổ cậu xuống.

Nhưng miệng thì vẫn rất hung, cắn môi Tạ Diệc Thành đến đau nhức.

Lệ Phong trút xong trên môi cậu, một tay đẩy người xuống khỏi sofa, trong lòng lại bắt đầu chửi, lần này là chửi chính mình.

Anh không nhìn cậu: "Được rồi, biến đi."

Tạ Diệc Thành liếm môi: "Anh, phần thưởng của anh đau quá đấy, sau này lần nào cũng đau vậy à?"

Lệ Phong nhắm mắt, hai chữ nói cực nặng: "Cút.

Đi."

Sắp đến Tết, Lệ Phong không có nơi nào để đi.

Mấy năm trước Tết đều là Triệu Dương ở bên anh, năm nay Triệu Dương sống cùng Hà Viện và Trác Thanh Nguyên.

Tuy Triệu Dương đã nhiều lần gọi anh qua, nhưng Lệ Phong không muốn làm phiền họ.

Thực ra anh đã quen với cô độc, bất kể là ngày đoàn viên nào, khi một mình anh cũng chưa từng cảm thấy mình đáng thương.

Buổi tối Tạ Diệc Thành nhắn tin, nói ở nhà gói sủi cảo hẹ tôm, hỏi anh có thích ăn không.

Lệ Phong trả lời: "Không ăn."

Tạ Diệc Thành hỏi vậy chắc chắn là muốn qua, Lệ Phong thấy không cần thiết.

Anh có chút không biết nên đối xử với Tạ Diệc Thành thế nào, lần trước hôn nhau là do anh không khống chế được mình.

Anh không muốn đào sâu nguyên nhân vì sao mình không khống chế được, chẳng qua cũng chỉ là bị Tạ Diệc Thành mềm mỏng dai dẳng mà làm lùi đi chút giới hạn.

Nhưng Lệ Phong vẫn không muốn yêu đương với cậu.

Yêu đương rất phiền, mà anh cũng đã quên cảm giác thích một người là thế nào, cũng không muốn nhớ lại.

Việc hôn Tạ Diệc Thành, trong lòng anh cũng không có gánh nặng gì, dù sao Tạ Diệc Thành cũng từng hôn anh một lần, coi như huề.

Tạ Diệc Thành cũng không nhắn thêm.

Tết ai cũng bận, bận ăn uống bận giao thiệp.

Đến giờ ăn, Lệ Phong định gọi đồ ăn ngoài, nhưng còn mở cửa hầu như đều là mấy nhà hàng lớn, quán nhỏ thì đóng gần hết, mà mấy ngày này cũng không mở lại.

Lướt một vòng thấy chán, đến sủi cảo anh cũng lười ăn.

Khu cấm đốt pháo vốn nên yên tĩnh, nhưng dưới lầu có mấy đứa nhỏ đốt pháo hoa mini, rất ồn.

Lệ Phong ở tầng hai, thấp quá nên nghe rất rõ, cũng không biết có vi phạm không, dù sao chắc cũng chẳng ai quản.

Sự náo nhiệt không thuộc về anh khiến Lệ Phong có chút bực.

Mà chính cảm giác bực bội này lại khiến anh càng khó chịu hơn, bởi vì đã rất lâu rồi anh không còn vì sự náo nhiệt của người khác mà thấy phiền.

Lệ Phong châm một điếu thuốc, mở cửa ban công bước ra, gió lạnh lập tức quấn lấy toàn thân.

Anh chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, ban công thì đâu có máy sưởi.

Nhìn xuống dưới, lại thấy một bóng người quen thuộc.

Tạ Diệc Thành đang ngồi xổm cạnh mấy đứa nhỏ, không biết nói gì, rồi lấy điện thoại ra.

Mấy đứa nhỏ xắn tay áo lên, lộ đồng hồ, Tạ Diệc Thành quét mã từng đứa, mấy đứa nhỏ liền đưa hết một đống pháo hoa nhỏ cho cậu.

Lệ Phong tựa vào lan can ban công nhìn một lúc lâu, Tạ Diệc Thành ôm pháo hoa bỗng ngẩng đầu lên.

Lệ Phong nhướng mày.

Tạ Diệc Thành vẫy tay với anh, đứng dưới gọi lớn: "Anh, đốt pháo hoa không?"

Lệ Phong cúi xuống nói: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"

Tạ Diệc Thành: "Qua Tết tính tuổi mụ là hai mươi bảy."

Lệ Phong lại nói: "Nói tuổi mụ với tôi?

Lại bị cậu nói già thêm một tuổi rồi."

Tạ Diệc Thành cười: "Xuống đi."

Lệ Phong nhìn từ trên xuống: "Còn chỉ huy tôi nữa."

Tạ Diệc Thành: "Mặc ấm vào."

Lệ Phong vẫn nhìn cậu.

Tạ Diệc Thành cũng ngẩng đầu nhìn anh.

Lệ Phong hỏi tiếp: "Trong túi dưới chân là gì?"

Tạ Diệc Thành cúi xuống nhìn một cái: "Đem sủi cảo cho anh, còn nóng.

Anh muốn ăn trước hay đốt pháo hoa trước?"

Lệ Phong đã lâu không yêu đương.

Anh luôn ở trong những nơi náo nhiệt, lại càng ngày càng cảm thấy những náo nhiệt đó chẳng liên quan gì đến mình.

Có lẽ thật sự là lớn tuổi rồi, người càng lớn càng hy vọng trên thế giới này vẫn có người thuộc về mình, họ có thể mãi đứng ở một nơi nào đó chờ mình.

Lệ Phong vẫn đứng đó, thậm chí lại châm thêm một điếu thuốc.

Tạ Diệc Thành cũng không thúc.

Lệ Phong hút một hơi, gọi: "Tạ Diệc Thành."

Tạ Diệc Thành đáp: "Dạ."

Lệ Phong cười: "Yêu không?"

Tạ Diệc Thành vẫy cây pháo bông trong tay: "Yêu chứ."
 
Back
Top Dưới