Khác [Hoàn] Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Bạo Táo Đích Bàng Giải

[Hoàn] Chồng Tôi Mắc Hội Chứng Bác Học - Bạo Táo Đích Bàng Giải
Phiên ngoại 2: Mới gặp


Edit: Flanty

Mùa đông năm 2002.

Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh, bước sang tháng mười hai nhiệt độ giảm đột ngột, dự báo thời tiết nói sẽ có tuyết, nhưng mãi cho đến trung tuần tháng một, rốt cuộc tuyết mới rơi xuống từng lớp thật dày.

Chỉ sau một đêm, mặt đất khô vàng được bao phủ bởi một tầng tuyết trắng, làm mùa thu hiu quạnh bỗng chốc biến thành một thế giới băng tuyết.

Nhưng người trong thành phố quá nhiều, dù trời có mưa hay gió, mỗi ngày họ đều phải đi sớm về trễ, thế giới tuyệt đẹp của băng và tuyết, chỉ sau hai giờ đã bị giẫm nát.

Tiểu Nhã nhỏ, năm tuổi, đặc biệt muốn ra ngoài chơi tuyết, nhưng sân nhà cô quá bé, hơn nữa trong sân còn để quá nhiều đồ, thậm chí cả quả bóng tuyết cũng không thể lăn.

Không giống như sân lớn của nhà bà Bạch bên cạnh, nhà cũng lớn hơn hẳn nhà cô.

Sẽ thật tuyệt nếu bà Bạch ở nhà, chắc chắn bà sẽ đồng ý cho cô sang đắp người tuyết.

"Tiểu Nhã, lại đây ăn sáng nào."

Giọng Thẩm Thanh Di truyền đến từ dưới lầu.

"Dạ, con tới đây."

Tiểu Nhã nhỏ nhảy xuống bệ cửa sổ, đôi chân nhỏ mang vớ nhung dẫm lên thảm đi tìm dép lê của mình, hơn nửa ngày mới lôi được nó ra khỏi gầm giường, sau đó chạy thùng thục xuống lầu.

"Mau tới ăn sáng, hôm nay có sữa đậu nành và bánh quẩy."

"Lại mua bên ngoài."

Tiểu Nhã nhỏ bĩu môi, "Sao mỗi ngày mẹ đều để con ăn đồ chiên dầu thế."

"Các bạn nhỏ khác muốn ăn còn không có đâu, con còn chọn lựa."

Thẩm Thanh Di cũng biết ăn quá nhiều đồ chiên dầu là không tốt, nhưng trường học sắp cho nghỉ, mấy ngày nay bà thật sự bận quá, căn bản không có thời gian làm bữa sáng.

"Chiên dầu cũng được, thế mẹ mua cho con loại có thương hiệu ý."

Thẩm Thanh Di nhìn đôi mắt to tròn đang xoay chuyển của con gái, biết đứa nhỏ lanh lợi này lại đánh mưu ma chước quỷ rồi: "Thương hiệu, KFC à?"

"MacDonald cũng được."

Cô không chọn.

"Ăn nhanh nào, ăn xong đến trường với mẹ."

Thẩm Thanh Di cạn lời, trực tiếp đặt sữa đậu nành xuống trước mặt con gái.

"Lại đến trường, mọi người đều được nghỉ đông mà."

Tiểu Nhã nhỏ không vui, cô thật sự quá đáng thương mà, các bạn nhỏ khác nghỉ học chỉ cần ở nhà chơi là tốt, đằng này mỗi ngày cô đều phải đi học với cha mẹ mình.

"Biết con không muốn đi rồi, nhưng kiên trì một chút."

Thẩm Thanh Di dỗ dành, "Con mang một tập vẽ đến trường vẽ tranh, mẹ giám thị xong sẽ đưa con về."

"Ồ."

Tiểu Nhã nhỏ rất bất đắc dĩ, cô không muốn cũng không có cách nào, bạn học nhỏ năm tuổi không phản kháng được cha mẹ.

Ừm, cô muốn ăn nhiều một chút, mau mau lớn lên.

Thẩm Thanh Di nhìn con gái đang phồng mồm ăn miếng bánh quẩy to, trong lòng không khỏi lải nhải: Vừa rồi còn nói ăn chán ngấy đấy.

Ăn sáng xong, bát đũa còn không kịp dọn, Thẩm Thanh Di vội vàng khoác cái áo lông vũ nhỏ màu đỏ lên người con gái, lại đội thêm một cái mũ hoạt hình màu đen, tuỳ tiện quấn thêm cái khăn quàng cổ: "Tiểu Nhã, con chờ mẹ ở cửa, mẹ lấy đồ xong sẽ ra ngay."

"Được ạ."

Tiểu Nhã nhỏ đi đôi giày nhỏ của mình, thuần thục mở cửa ra ngoài, cô đứng ở cổng sân chờ mẹ đi ra, đột nhiên có tiếng còi vang lên dồn dập, dọa cô sợ hãi ngã ngồi bệt xuống đất.

"Bạn học nhỏ, cháu không sao chứ."

Tài xế xe vội vàng chạy ra từ ghế điều khiển.

Hai ngày nay tuyết rơi nhiều, anh ta sợ lúc phanh lại xe không ổn định, đụng phải đứa bé, nên ấn còi để đứa bé tránh ra, nhưng không ngờ ngược lại khiến đứa bé bị dọa sợ.

"Cháu không sao."

Tiểu Nhã nhỏ đứng lên, vỗ cái mông đầy tuyết của mình.

"Ngã đau không?"

"Không đau, cháu mặc mấy cái quần cơ."

"Phải không, mặc thật tốt, vừa đáng yêu lại giữ ấm."

Cô gái nhỏ đội mũ vẽ hình con mèo, đôi mắt lớn chớp chớp thật sự giống một con mèo nhỏ.

"Tiểu Trần, đụng phải trẻ con à?"

Cửa sau xe lúc này cũng mở ra, một bà lão mặc áo khoác bọc sườn xám từ trên xe bước xuống.

"Lão phu nhân, không có."

Tài xế lập tức đáp lời.

"Bà nội Bạch."

Tiểu Nhã nhìn thấy bà lão xuống xe, ánh mắt lập tức sáng ngời, đôi chân nhỏ chạy qua.

"Là Tiểu Nhã hả."

Bà Bạch thấy Tiểu Nhã nhỏ, trên khuôn mặt hiền từ lập tức tràn đầy ý cười, "Cao hơn, cũng mập lên."

"Là con mặc nhiều."

"Được được được, không mập, mặc nhiều."

Mặc dù bà không hiểu làm thế nào mà một đứa bé vài tuổi đã chú ý đến hình tượng như vậy, nhưng là một đứa bé, bản thân làm gì cũng đều đáng yêu, hơn nữa càng hoạt bát thì càng đáng yêu.

Nếu Tiểu Xuyên có thể được một nửa của con bé, một nửa của một nửa cũng tốt.

"Tiểu Nhã, bà nội giới thiệu cho con một anh trai nhỏ được không?"

Bà Bạch ngồi xổm xuống hỏi cô bé.

"Có thể cùng chơi không ạ?"

Tiểu Nhã nhỏ vui vẻ hỏi, tiểu khu này những đứa trẻ bằng tuổi cô gần như không có, cứ đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè thì cô đều không có bạn.

"Đương nhiên có thể."

Bà Bạch mở cánh cửa mà bà vừa mới đóng ra, vỗ nhẹ vào cậu bé đang ngồi phát ngốc ở bên trong, chờ cậu chú ý tới mình, sau đó mới nắm tay cậu xuống xe, "Đây là cháu nội bà, Bạch Xuyên."

"Chào anh Bạch Xuyên."

Giọng Tiểu Nhã nhỏ giòn tan, giơ tay kéo ai đó, "Em tên Mộc Tiểu Nhã, về sau chúng ta cùng chơi nhé."

Cậu bé lùi lại một bước, cúi đầu, từ đầu đến cuối không liếc nhìn Tiểu Nhã nhỏ cái nào.

"..."

Tiểu Nhã nhỏ bi thương, chẳng lẽ anh trai nhỏ đẹp trai này không thích mình?

"Mộc Tiểu Nhã, không phải mẹ bảo con chờ ở cửa sao?

Sao con lại chạy tới đây?"

Thẩm Thanh Di không thấy con gái mình ngoài cửa, lại về nhà tìm một vòng.

"Con... con đến đây chào bà Bạch."

Mộc Tiểu Nhã rụt một cái trốn về phía sau bà Bạch.

"Giáo sư Bạch, ngài đã trở lại?"

Thẩm Thanh Di cũng thấy bà Bạch, vội vàng qua chào hỏi.

"Đã về, cô muốn đến trường giám thị à."

Bà Bạch cũng từng là giáo viên, tính toán thời gian, lúc này chắc là kỳ thi cuối kỳ đến rồi.

"Vâng, tôi sắp đến muộn rồi, khi về sẽ qua chào hỏi với ngài sau."

Nói xong, bà lại gọi đứa con gái còn đang trốn phía sau, "Còn không qua đây, chúng ta đến trường học."

"Con không đi, con muốn ở lại chơi với anh Bạch Xuyên."

Vừa nói, Mộc Tiểu Nhã thừa dịp anh trai nhỏ không chú ý, lập tức nắm lấy tay anh trai nhỏ.

"Đây là cháu nội ngài?"

Thẩm Thanh Di cũng chú ý đến Bạch Xuyên.

"Đúng vậy, là cháu nội tôi."

Bà Bạch vốn đã thích Mộc Tiểu Nhã, lúc này lại càng hy vọng Mộc Tiểu Nhã hoạt bát có thể ảnh hưởng nhiều đến Bạch Xuyên hơn, vì vậy cũng thuận thế nói, "Để Tiểu Nhã lại với tôi đi, chờ tan tầm, cô lại đây đón."

"Vậy có phiền ngài không."

"Không đâu, tôi cũng thích con bé mà."

Thẩm Thanh Di lập tức không kiên trì nữa, để Mộc Tiểu Nhã ở lại, còn mình thì đến trường học.

Bà Bạch nắm tay Bạch Xuyên, Tiểu Nhã nhỏ cũng nắm tay Bạch Xuyên, một lớn hai nhỏ như một chuỗi kẹo hồ lô đi vào sân nhà bà Bạch.

"Đã lâu không có người ở, máy sưởi không bật, để bà nội mở máy sưởi lên, con với anh Bạch Xuyên ở phòng khách chơi một lát được không?"

Bà Bạch hỏi.

"Được ạ."

Tiểu Nhã nhỏ gật đầu.

Chờ bà Bạch rời đi, toàn bộ hưng phấn và tò mò của Tiểu Nhã nhỏ đều để lại cho Tiểu Xuyên nhỏ.

"Anh Bạch Xuyên, anh mấy tuổi?

Năm nay em năm tuổi."

Không để ý tới mình?

"Anh Bạch Xuyên, sao trước nay em chưa từng thấy anh, trước kia anh ở đâu?"

Vẫn không để ý tới mình?

"Anh Bạch Xuyên, sao anh không để ý đến em vậy, thầy giáo nói, người khác hỏi mà không trả lời là không lễ phép."

Lại vẫn không để ý tới mình?

"Em biết rồi, có phải anh sợ người lạ không.

Không sao, chơi cùng sẽ quen thôi.

Chúng ta cùng nhau đắp người tuyết nhé, một người tuyết đẹp giống anh đó."

Tiểu Nhã nhỏ tháo găng tay ra, chạy thùng thục trên nền tuyết trắng, nắm lấy một nắm tuyết rồi chạy về nhét vào lòng bàn tay của Tiểu Xuyên nhỏ.

Tiểu Xuyên nhỏ bị khí lạnh làm cho có phản ứng, nhưng anh cũng chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua tuyết trên tay mình.

Nhiệt độ cơ thể của trẻ con vốn dĩ đã cao, nắm tuyết nhỏ không được một lát đã hóa thành nước, Tiểu Xuyên nhỏ nhìn bàn tay ướt rượt của mình, bỗng nhiên hơi kinh ngạc.

Sao tuyết lại biến mất?

"Có phải chơi rất vui không?

Chúng ta cùng chơi đi."

Tiểu Nhã nhỏ cảm thấy anh trai nhỏ này thật sự quá thẹn thùng rồi, rõ ràng thích nhưng lại không nói.

Nhưng không nói cũng không sao, cô kéo anh đi là được...

Hai đứa bé, một đứa mặc áo khoác màu đỏ, một đứa mặc áo khoác màu xanh ngọc, ở trên nền tuyết trắng hết sức chói mắt.

Tài xế Tiểu Trần xách theo đồ đạc từ bên ngoài tiến vào, thấy Nhị thiếu nhà mình ngồi xổm trên nền tuyết chơi tuyết, lập tức bị sốc: "Nhị thiếu sao lại..."

"Tiểu Trần."

Bà Bạch gọi tài xế.

"Lão phu nhân."

"Để nó chơi đi."

"Nhưng Nhị thiếu vừa mới đỡ cảm mạo."

Tài xế lo lắng.

"Không sao."

Bà Bạch cũng lo lắng cho thân thể cháu nội, nhưng bà lại càng hy vọng Tiểu Xuyên có tuổi thơ hơn.

"Trước tiên chúng ta lăn một quả cầu tuyết lớn như vậy, lớn như vậy nè, dùng để làm người."

Mộc Tiểu Nhã làm xong một cái lớn, lại tiếp tục làm một cái nhỏ, "Sau đó lại lăn một cái lớn như vậy, để làm đầu."

Tiểu Xuyên nhỏ ngốc nghếch đứng đó, anh nhìn một quả bóng màu đỏ đang hô hào lăn cầu tuyết, lăn một quả cầu không nhỏ hơn cô là bao, sau đó lại lăn một quả nữa, sau đó đặt xếp chồng lên nhau.

Tiểu Xuyên nhỏ không biết cái này có ý nghĩa gì, nhưng trong thế giới một mảnh trắng xoá ấy, màu đỏ này đặc biệt lóa mắt, lắc qua lắc lại trước mặt anh.

"Bà Bạch, có phải anh Bạch Xuyên không thích con không?"

Mệt mỏi cả buổi sáng, cũng không thấy anh trai nhỏ nới lời nào với mình, Tiểu Nhã nhỏ buồn rầu.

"Không phải, anh Bạch Xuyên của con đặc biệt thẹn thùng, cho nên không thích nói chuyện."

Bà Bạch dỗ dành.

"Thế cũng quá thẹn thùng rồi."

"Đúng vậy, nhưng nó tình nguyện chơi với con, chứng tỏ nó thích con."

"Anh ấy không chơi với con, người tuyết đều là con tự làm."

Bảo anh nhặt cục đá về làm mắt anh cũng không muốn.

"Nhưng nó vẫn luôn ở bên con mà, nếu nó không thích chơi với con thì sẽ không đứng trên nền tuyết như vậy đâu."

Đứa bé năm tuổi không khó dỗ dành, huống chi còn có một đống lớn đồ ăn vặt dụ dỗ, Tiểu Nhã nhỏ xoay mặt liền quên chút không thoải mái này đi, cả một buổi chiều ngồi máy sưởi trong thư phòng xem phim hoạt hình.

Vả lại những gì cô làm, anh Bạch Xuyên chưa bao giờ cướp của cô.

Chạng vạng, Thẩm Thanh Di tới đón con gái, Tiểu Nhã nhỏ lưu luyến không muốn rời: "Anh Bạch Xuyên, ngày mai em lại đến tìm anh chơi."

Bạch Xuyên dĩ nhiên không đáp lại, Tiểu Nhã nhỏ biết anh đang thẹn thùng, vì thế cũng không tức giận.

Sáng sớm hôm sau, ăn sáng xong cô lại mặc cái áo lông vũ màu đỏ chạy sang.

"Bà nội Bạch, con tới tìm anh Bạch Xuyên chơi."

"Anh Bạch Xuyên của con còn ở trong phòng, con đi gọi nó đi."

Bà Bạch cười nói.

"Không sao, con đi xem người tuyết của con có biến mất không."

Tiểu Nhã nhỏ chạy tới chỗ người tuyết hôm qua, người tuyết dĩ nhiên không có khả năng một đêm đã tan mất, vẫn êm đẹp đứng ở nơi đó.

Nhưng cho dù không bị tan, cũng sẽ không sinh ra thêm một người nữa chứ.

Một đống bên cạnh người tuyết là cái gì kia?

"Anh Bạch Xuyên?"

Đến gần, Tiểu Nhã nhỏ mới phát hiện, cái đống bên cạnh người tuyết chính là Bạch Xuyên mặc quần trắng áo trắng đội mũ trắng.

"Sao anh lại ngồi xổm ở đây."

Tiểu Nhã nhỏ thấy trên người Bạch Xuyên đều là tuyết, không nhịn được duỗi tay vỗ vỗ xuống, vừa thấy đã biết là ngồi xổm lâu rồi.

Tiểu Xuyên nhỏ bất động, cũng không nhìn Tiểu Nhã nhỏ, giống như anh cũng là một người tuyết vậy.

"Em biết rồi, anh đang giả vờ làm người tuyết phải không?"

Tiểu Nhã nhỏ đột nhiên cảm thấy phấn khích, phim hoạt hình chiều hôm qua bọn họ cùng xem cũng có tình tiết như vậy.

Cậu bé giả làm người tuyết, hôn một cái, người tuyết liền sống lại.

"Em hôn đây."

Tiểu Nhã nhỏ đang muốn hôn, bỗng nhiên lòng bàn chân trơn trượt, trực tiếp bổ nhào vào người tuyết Tiểu Xuyên nhỏ.

Tiểu Xuyên nhỏ hoàn hồn, yên lặng đứng lên, xoay người đi vào phòng.

"Anh Bạch Xuyên chờ một chút, em còn chưa hôn đâu, bây giờ anh vẫn là người tuyết không thể động đậy ~~" Tiểu Nhã nhỏ ở phía sau cố sức đuổi theo, cho đến lúc, đuổi theo sinh mệnh của nhau.
 
[Hoàn] Chồng Tôi Mắc Hội Chứng Bác Học - Bạo Táo Đích Bàng Giải
Phiên ngoại 3: Người chiến thắng nhân sinh


Edit: Flanty

Chữa khỏi bệnh tự kỷ vẫn luôn là vấn đề nan giải của giới y học, tuyệt đại đa số người mắc chứng tự kỷ suốt cuộc đời đều không thể dung nhập vào xã hội, chỉ có số ít người đặc biệt may mắn mới có thể học được cách sinh hoạt bình thường.

Mà trong số rất ít những người mắc bệnh tự kỷ này, có thêm hội chứng bác học lại càng ít hơn.

Không có ngoại lệ, một số ít người mắc chứng tự kỷ, lợi dụng bộ não cực kỳ thông minh của mình để hòa nhập vào xã hội.

Họ có thể trở thành nhạc sĩ ưu tú, nhạc trưởng, nhà khoa học, bác sĩ, hoặc một nhà lãnh đạo xuất sắc trong ngành sản xuất.

Một tháng trước, giáo sư Phùng nhận được lời mời, đó là một hội thảo về bệnh tự kỷ do Hiệp hội nghiên cứu tự kỷ thế giới tổ chức.

Hội thảo vốn không có gì đáng kinh ngạc, mỗi năm đều có, nhưng hiệp hội năm nay có một sự thay đổi, đó chính là yêu cầu mỗi giáo sư tham gia hội thảo đều phải mang theo một bệnh nhân mà mình chữa trị có trình độ khôi phục tốt nhất đến.

Giáo sư Phùng đã làm nghề này vài thập niên, cũng có một xấp bệnh án thật dày, nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có Bạch Xuyên là được.

Tên nhóc này, từ sau khi kết hôn, khôi phục ngày một tốt.

Nhưng sau khi tên nhóc này bình phục, nó lại phớt lờ ông, ngay cả tư vấn tâm lý mỗi tháng một lần cũng không muốn tới.

Hỏi trực tiếp chắc chắn anh sẽ không đồng ý.

Giáo sư Phùng suy tư một lát, quyết định tìm Mộc Tiểu Nhã xin giúp đỡ.

So với Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã dễ nói chuyện hơn nhiều, vừa nghe nói hội thảo này để giúp nhiều bệnh nhân tự kỉ tốt hơn, cô liền lập tức đồng ý, một chút cũng không giống tên sói mắt trắng[1] Bạch Xuyên, bản thân tốt một chút là không thèm quan tâm gì đến đồng loại.

[1] Bạch nhãn lang (白眼狼) — hình dung người vô tình vô nghĩa, tâm địa hung ác, vong ân phụ nghĩa.

Trong phòng chờ VIP của sân bay, giáo sư Phùng liên tục nhìn về hướng cửa ra vào, sắp đến giờ đăng ký rồi, sao Bạch Xuyên và Mộc Tiểu Nhã còn chưa tới?

Đang sốt ruột, bỗng có một cậu bé mặc quần áo màu vàng chạy vào từ cửa như một cơn gió, ỷ người mình nhỏ mà đụng vào ông rồi trốn dưới bàn ăn.

Đây là...

"Ra đây!"

Quả nhiên là Tiểu Đoàn Tử nhà họ Bạch.

Giáo sư Phùng nhìn thấy Bạch Xuyên đang đuổi theo, lúc đi qua, ông định chào hỏi một cái.

"Con không, con không muốn thay quần áo."

Đối với người cha lời ít mà ý nhiều này, tốc độ nói của Tiểu Đoàn Tử vừa nhanh vừa vội, nhưng giọng nói mềm mại lại không làm người ta cảm thấy không thoải mái.

"Bẩn muốn chết."

Bạch Xuyên thấy con trai trốn dưới bàn ăn, hận không thể xách người vào hồ nước tắm rửa cho nó từ đầu đến chân.

Thằng nhóc này quá bẩn, khi còn nhỏ thì chảy nước miếng, lớn rồi còn nằm sấp xuống đất.

"Con không thay quần áo đâu, con phải mặc bộ ong vàng này."

"Thay."

"Không thay!"

Có lẽ là hai cha con nhà này đều quá đẹp, lại còn cãi nhau rất ngây thơ, người xung quanh không những không kiên nhẫn mà còn nhìn họ với vẻ thích thú.

"Cái đó...

Tiểu Xuyên à, có chuyện gì vậy."

Hơn nửa ngày, giáo sư Phùng mới tìm được cơ hội chen lời.

"Quần áo nó hỏng rồi, phải thay."

Bạch Xuyên nhìn thoáng qua giáo sư Phùng rồi giải thích.

Cái gì gọi là quần áo hỏng rồi?

Giáo sư Phùng vẫn mơ hồ.

Lúc này Mộc Tiểu Nhã chạy vào, thấy hai cha con đang giằng co, cô vội vàng chào hỏi giáo sư Phùng, sau đó ngồi xổm xuống dỗ dành con trai: "Bảo bối, ra đây nào."

"Con không muốn thay quần áo."

Lần này Bạch Tiểu Đoàn Tử vô cùng kiên quyết.

"Vậy không đổi."

Mộc Tiểu Nhã dỗ.

"Thật ạ?"

"Thật."

Được mẹ đại nhân bảo đảm, Bạch Tiểu Đoàn Tử lập tức bò ra không chút sợ hãi.

Tuy cha rất phiền, nhưng cha nghe lời mẹ nói nha.

Mộc Tiểu Nhã vừa mới đồng ý xong, Bạch Xuyên liền không cao hứng, anh chờ vợ đứng lên xong mới tội nghiệp nói: "Em giúp nó."

"...

Em, em không có."

Mộc Tiểu Nhã thở dài.

"Nó không thay quần áo, anh khó chịu."

Bạch Xuyên nhăn mày.

Đây là một vấn đề nan giải đấy.

Giáo sư Phùng muốn đến giúp lại yên lặng lui về một phía, vừa cảm thán, Mộc Tiểu Nhã thật sự quá không dễ dàng.

"Em sẽ không để anh khó chịu."

Mộc Tiểu Nhã chờ con bò ra, vỗ vào cái quần bẩn của con mình, hỏi một lớn một nhỏ, "Con nhất định phải mặc áo quần này?"

"Dạ."

Cục bột trắng mang vẻ mặt kiên định.

"Anh thấy có một cái lỗ trên tay áo, nên không thoải mái?"

"Ừ."

Bạch Xuyên cũng mang vẻ mặt kiên định.

"Được rồi."

Mộc Tiểu Nhã cầm lấy một cái dao trên bàn, sau đó kéo ống tay áo của con trai mình xuống, chỉ nghe thấy một tiếng thật lớn, tay áo bị phá một lỗ không lớn không nhỏ.

Hình như lớn hơn?

Tiếp đó Mộc Tiểu Nhã kéo ống tay áo khác của con trai xuống, cũng cắt một lỗ có kích thước bằng hạt gạo tương tự.

Ừm, đối xứng.

Cô ngẩng đầu hỏi Bạch Xuyên: "Còn khó chịu không?"

Bạch Xuyên lắc đầu.

Sau đó lại hỏi con trai: "Còn mặc không?"

"Mặc!"

Mọi người đều vui, Mộc Tiểu Nhã đặt con dao trở lại.

Lợi hại!

Đơn giản thô bạo nhưng mà có hiệu quả, giáo sư Phùng thấy toàn bộ quá trình, bội phục đến cực điểm.

Mộc Tiểu Nhã giải quyết xong mâu thuẫn trong nhà, thì nghe thấy thông báo có thể bắt đầu đăng ký, cô dắt tay con trai đi, không được hai bước, một cái tay khác liền bị Bạch Xuyên nắm lấy.

Cũng may vừa rồi cô đã ký gửi vận chuyển tất cả hành lý.

———

Máy bay thuận lợi cất cánh, thuận lợi hạ cánh, tám giờ sau đến đất nước H.

Sau khi nghỉ ngơi ở nước H một ngày, Bạch Xuyên được yêu cầu cùng giáo sư Phùng đến tham gia hội thảo.

Tham gia hội thảo, Bạch Xuyên một trăm lần không muốn, nhưng trước đó đã đồng ý với Mộc Tiểu Nhã, anh đành phải căng da đầu đi, chỉ là toàn bộ hành trình không cho giáo sư Phùng sắc mặt tốt.

Thật ra giáo sư Phùng khá bình tĩnh, dù sao Bạch Xuyên khó chịu thì khó chịu, nhưng việc anh đã đồng ý thì trước nay đều nghiêm túc hoàn thành.

Quá trình hội thảo rất đơn giản, buổi sáng nghiên cứu học thuật và thảo luận, buổi chiều tổng kết quan sát, mà quan sát vào buổi chiều mới là trọng tâm.

Nhưng quan sát cái gì đây?

Các giáo sư muốn quan sát xem bệnh nhân tự kỷ mà họ mang đến giao lưu như thế nào.

Họ muốn tìm thấy hướng nghiên cứu mới trong sự tương tác của bệnh nhân tự kỷ, muốn biết liệu có kỹ năng giao tiếp đặc biệt nào giữa các bệnh nhân tự kỷ hay không.

Vì vậy, sau bữa trưa, mấy chục bệnh nhân tự kỷ trên khắp thế giới cùng bị giữ lại trong phòng hoạt động.

Mà trước đó bên trong phòng đã được sắp xếp, có bóng bàn và nhiều trò chơi khác.

Nhưng thật đáng tiếc, mấy chục người, không có một ai nhìn như muốn chơi trò chơi cả.

Không có cách nào, các giáo sư đành phải chạy sang bên cạnh, tỏ vẻ hy vọng họ có thể giao lưu với nhau một chút.

Nhưng tiền đề là không thể nói những kiến thức liên quan đến chuyên ngành của mình, vì sợ rằng nếu nói đến kiến thức chuyên môn thì họ sẽ nói mất cả buổi chiều, nếu thế thì trực tiếp mở hội thảo luôn cho nhanh.

Lại nói, kiến thức chuyên môn cũng không thể giúp họ hòa nhập với xã hội.

Không thể nói kiến thức chuyên môn, vậy thì nói cái gì?

Nhóm người tự kỷ rất buồn rầu.

Lúc này, một người tự kỉ tham gia vào ngành giáo dục lên tiếng trước: "Tôi đã chuẩn bị một số chủ đề mà mọi người thường nói khi họ giao tiếp bình thường hoặc gặp nhau vào lần đầu tiên, chúng ta cứ thực hiện từng bước."

Mọi người không có cách khác, đành gật đầu đồng ý.

"Điều thứ nhất, thời tiết hôm nay."

"Trời nhiều mây, sức gió giật cấp 3-4, nhiệt độ không khí 26-28 độ, chất lượng không khí tốt, thích hợp đi du lịch."

Một vị bác sĩ nói như thể dự báo thời tiết.

Mọi người nghe xong, không có gì bổ sung, vì thế lại duy trì trầm mặc.

"Vấn đề thứ hai, hôm nay ăn gì?"

"Khoai lát, hamburger, canh bắp."

"Mì Ý, sữa bò ~"

Chỉ một lát sau, tiệc đứng tự chọn bữa trưa cơ bản đã hoàn tất.

"Vấn đề thứ ba, lần đầu bạn yêu đương là khi nào?"

"Hai mươi tuổi."

"Mười sáu tuổi."

"Bảy tuổi."

Á!

Mọi người cùng nhìn lại, cùng phát ra giọng nói nghi ngờ: "Trẻ con bảy tuổi không hiểu yêu đương."

"Không sai, trái tim và sinh lý đều chưa trưởng thành."

"Các người yêu đương muộn, dựa vào cái gì nghi ngờ tôi?"

Bạch Xuyên khinh bỉ, anh đúng là bảy tuổi thích Mộc Tiểu Nhã, sao nào, có ý kiến?

Cũng đúng, không quá thực tiễn, nên không có quyền lên tiếng, mọi người khiêm tốn tiếp thu.

"Vấn đề này có thể mở rộng thêm một bước."

Đồng chí đưa ra chủ đề tiếp tục hỏi chuyện, "Lần đầu nói chuyện yêu đương bao lâu thì chia tay?

Cũng phải trình bày nguyên nhân."

"Một tháng, bởi vì cô ấy chỉ muốn thử cảm giác yêu đương cùng người tự kỷ, sau đó sự tò mò của cô ấy biến mất.

Trong lúc đó, chúng tôi có hôn môi, nhưng không lên giường."

"Hai tháng, bởi vì mỗi ngày tôi đều ăn chocolate, không được ăn sẽ cáu.

Cô ấy nói ở bên tôi giống như chăm sóc trẻ mẫu giáo, ngoại trừ lúc lên giường."

"Không chia tay."

Bạch Xuyên lại một lần nữa trả lời khác mọi người.

"Từ bảy tuổi đến bây giờ?"

Có người nghi ngờ.

"Không sai."

Bạch Xuyên tự tin mười phần.

"Chứng minh thế nào?"

Mọi người hỏi.

Bạch Xuyên nâng lên tay trái lên, giơ thẳng tắp trước ánh mắt nghi ngờ của mọi người: "Nhẫn cưới, MOLO định chế, số 0898, có thể kiểm tra."

Có người yên lặng móc di động ra, tra xong rồi nói: "Là thật, tôi nhìn thấy họ trong danh sách, đúng là tên Bạch Xuyên, kết hôn 5 năm."

Còn việc làm thế nào mà thấy tên trong danh sách, trong lòng mọi người hiểu rõ mà không nói ra.

Mọi người lúc này mới ngừng nghi ngờ.

"Tiếp tục vấn đề tiếp theo, bạn kết hôn chưa?"

"Chưa."

"Chưa."

"Rồi!"

Mọi người: Nhẫn cưới cũng đã xem rồi, anh không cần trả lời đâu.

Bạch Xuyên: Tôi có chứng cưỡng bách, có hỏi thì phải đáp.

"Có con chưa?"

Người nước ngoài không truyền thống như người Trung Quốc, trong nhóm người mắc bệnh tự kỷ này, tuy phần lớn đều không kết hôn, nhưng người có con lại chiếm một nửa.

Song cơ bản con họ đều sống cùng mẹ, chỉ có Bạch Xuyên là sống cùng con mình.

"Con cái quả thật là tai họa."

Đây là lời của một người tự kỷ đã có con, "Tôi giữ nó được ba ngày, sau đó ném cho mẹ nó, rồi đưa một chút tiền."

"Không sai, trẻ con đúng là ác ma.

Mỗi tháng chỉ bỏ ra mỗi chi phí trông trẻ đã mất của tôi gần nửa tháng lương."

Đây là lời của một người không ném đứa trẻ cho mẹ của nó, nhưng cũng đang trong tình trạng trên bờ vực sụp đổ.

"Xuyên, anh làm thế nào để sinh hoạt cùng con, sẽ không phải là muốn đánh nó chứ?"

"Có, mỗi lần muốn đánh nó, tôi lại vứt nó đi."

Bạch Xuyên trả lời.

"Vứt con là phạm pháp."

Mọi người kinh hô, nếu không thì họ cũng rất muốn vứt con.

"Có thể vứt cho ba mẹ, ba mẹ vợ, anh cả, chẳng những không phạm pháp, họ còn rất vui vẻ."

Bạch Xuyên trả lời.

"Gia đình Trung Quốc thật sự kỳ lạ."

Một số ít những người mắc bệnh tự kỷ sống cùng con cái, họ vô cùng hâm mộ, cha mẹ họ đều không muốn nhận con cái họ, họ chỉ có thể thuê bảo mẫu.

"Tôi không muốn sinh con, bởi vì nó không di truyền được trí thông minh của tôi."

Có một người mắc hội chứng bác học nói, "Quá ngu ngốc, thứ đơn giản như vi phân và tích phân cũng phải học nhiều năm."

"Không sai, Xuyên, con anh có ngu ngốc không?"

"Ngu ngốc."

Bạch Xuyên nghĩ đến con mình ba tuổi mới có thể đếm được tới số một trăm, rất ghét bỏ nói, "Học đến số một trăm cũng mất ba năm."

"Như vậy cũng quá ngu ngốc rồi."

Mọi người sôi nổi tỏ vẻ đồng tình, "Nhất định vợ anh rầu thối ruột."

"Không có."

Bạch Xuyên trả lời, "Nhà chúng tôi có tiền, con ngu ngốc cũng không sao."

Đây là lời cả nhà nói khi anh ghét bỏ con trai mình ngu ngốc, đặc biệt là anh cả Bạch Tranh, lần đầu tiên xem thường anh.

Nhưng suy nghĩ một chút cũng đúng, anh cả nhà anh vi phân và tích phân cũng không học tốt lắm, nhưng vẫn kiếm được nhiều tiền.

———

Sau đó lại có một ít câu hỏi, đều là những câu hỏi liên quan đến vấn đề sinh hoạt bình thường, sau khi hỏi xong, mọi người tổng kết lại: Bạch Xuyên có tình yêu có hôn nhân, có tiền có công việc, có chỉ số thông minh, có vợ có con, trạng thái sinh hoạt hoàn toàn phù hợp đối với định nghĩa người chiến thắng nhân sinh của những người ở đây.

"Anh là người chiến thắng nhân sinh."

Trong lòng mọi người đều hâm mộ.

"Đúng vậy."

Bạch Xuyên không khiêm tốn chút nào.

Các giáo sư ở văn phòng bên cạnh nghe lén cả một buổi trưa, không thu thập được bất kỳ thông tin nào, đành phải quay đầu thỉnh giáo giáo sư Phùng: "Phùng, ông làm như thế nào mà được?"

"..."

Đừng hỏi tôi, cái gì tôi cũng không làm.

Còn nữa, hóa ra người mắc bệnh tự kỷ ở cạnh nhau cũng thích đua đòi sao?

Bốn giờ chiều, hội thảo kết thúc, các giáo sư đến đón mọi người, chuẩn bị quay về khách sạn.

"Ông đi đi."

Bạch Xuyên ghét bỏ giáo sư Phùng.

"Chúng ta cùng quay về khách sạn."

Giáo sư Phùng giải thích.

"Không cần, tôi phải đợi Tiểu Nhã."

Bạch Xuyên nói.

"Tiểu Nhã và Tiểu Đoàn Tử đi tham quan viện bảo tàng."

Không phải buổi sáng đã nói rồi sao?

Bạch Xuyên nhăn mày, đang không vui vẻ gì, đột nhiên một thằng nhóc mặc áo thun đỏ nhào tới như một viên đạn pháo: "Ba ba, ba họp xong rồi."

Bạch Xuyên một tay xách thằng nhóc lên: "Con ăn gì, mà nặng hơn buổi sáng hai cân."

"Một cái kem, một chén mì Ý, một lon Coca."

Bạch Xuyên ừ một tiếng, ném thằng nhóc cho giáo sư Phùng bên cạnh.

Mọi người qua xem, phát hiện giáo sư Phùng người bị bắt phải nhận cậu bé kia, chẳng những không có không vui, ngược lại còn nhếch miệng cười, ôm cậu nhóc ba năm mới học được đếm số kia, cực kỳ yêu chiều.

Nếu không, chúng ta cũng đến Trung Quốc đi.

Vài người mắc bệnh tự kỷ yên lặng cân nhắc.

"Họp xong rồi à."

Mộc Tiểu Nhã đi đến trước mặt Bạch Xuyên.

"Ừ."

"Mệt không?"

"Không mệt."

"Có thu hoạch gì không?"

"Anh là người chiến thắng nhân sinh."

Đây là kết luận gì?

Mộc Tiểu Nhã còn đang nghi ngờ, một người nước ngoài tóc vàng mắt xanh đã đi tới, dùng khẩu âm tiếng Anh không biết của nước nào hỏi cô: "Mấy tuổi cô thích Xuyên?"

Mộc Tiểu Nhã không rõ nguyên nhân, nhưng vẫn trả lời: "Năm tuổi."

Mọi người: Xem ra Xuyên không gạt người, quả thật là người chiến thắng nhân sinh.
 
[Hoàn] Chồng Tôi Mắc Hội Chứng Bác Học - Bạo Táo Đích Bàng Giải
Phiên ngoại 4


Edit: Flanty

Gần đây, Bạch Quốc Du – Chủ tịch tập đoàn Dật Phong bỗng ý thức được một vấn đề, đó chính là con trai lớn nhà ông, tổng giám đốc tập đoàn, hình như đã bảy tám năm rồi không được nghỉ phép.

Trách không được lại độc thân!

Chủ tịch Bạch giống như tìm được mấu chốt tại sao con trai lớn độc thân, trong một lần họp cổ đông nọ, ông mạnh mẽ thưởng cho con trai mình một kì nghỉ dài ba tháng.

Động thái này khiến ban quản lý của tập đoàn Dật Phong từ trên xuống dưới suy đoán: Chẳng lẽ tình trạng của Nhị thiếu chuyển biến tốt, cho nên ông chủ lớn muốn lấy bớt quyền của Đại thiếu, tiến hành phân chia lại?

Thật đúng là không có lương tâm, mấy năm nay Đại thiếu đối xử với Nhị thiếu thật tốt, sao Nhị thiếu vừa chuyển biến tốt đẹp lại đối xử với anh trai mình như vậy?

Tin tức này vừa xuất hiện, các đồng chí trong bộ phận Nghiên Phát lập tức không vui, nhưng nhóm lập trình viên chỉ biết vui đầu vào nghiên cứu và phát triển, bôi đen diễn đàn buôn chuyện của bọn người kia, chứ nếu so về cãi nhau thì khẳng định không so được.

Nhưng là đồng nghiệp với Bạch Xuyên rất nhiều năm, trước sau họ đều không cảm thấy Nhị thiếu là loại người này.

Vì thế Astro Boy thậm thụt chạy tới hỏi Bạch Xuyên: "Nhị thiếu, anh biết tổng giám đốc đột nhiên bị nghỉ không?"

"Biết."

Cuối tuần về nhà anh đã nghe Lý Dung nói trên bàn ăn.

"Vậy anh có biết, tại sao tổng giám đốc bị nghỉ không?"

Astro Boy còn cố tình nhấn mạnh.

"Bởi vì anh cả độc thân."

Bạch Xuyên tóm tắt chính xác chủ đề của bữa tối hôm đó.

"...

Cho nên, chủ tịch đang ép hôn?"

Astro Boy mang vẻ mặt khiếp sợ.

"Ừm."

Bạch Xuyên gật đầu.

Nhận được câu trả lời mọi người vô cùng thoải mái, không phải vì Nhị thiếu của bọn họ không đoạt vị của Đại thiếu, mà là người thành công như Đại thiếu thế mà cũng bị bức hôn?!

Thật là muốn cười to ba tiếng, lại hét thêm một câu Thiên Đạo luôn có luân hồi, trời xanh tha cho ai?

Nhưng minh oan thì vẫn cần minh oan, các đồng nghiệp trong bộ phận Nghiên Phát lập tức thực hiện cuộc xâm lấn vào các nội bộ khác nhau, truyền tin tức Tổng giám đốc ra ngoài để tìm vợ.

Bạch Tranh không biết chút nào về trận chiến lớn trong tập đoàn Dật Phong, nếu không cần đi làm, vậy thì anh phải nghỉ ngơi thật tốt mới được.

Mỗi ngày làm ổ ở nhà đọc sách, chạy bộ, hoặc là làm cái gì đó.

Tuần đầu tiên, Lý Dung ám chỉ đi ám chỉ lại: "Sao con không ra ngoài chơi với bạn bè?"

"Người khác đều đi làm, nào có ai nhàn như con."

Bạch Tranh không dao động.

Tuần thứ hai, Lý Dung sai cháu trai: "Đi bảo bác cả con sinh cho con một em gái."

"Bác ơi, sinh... cho con... em gái...

đi."

Thằng nhóc mới chỉ nói lắp bắp được vài từ, nhưng ý biểu đạt lại rất rõ ràng.

"Những đứa trẻ truyền lời, lớn lên sẽ không cao."

Bạch Tranh cầm kẹo bông gòn chọc ghẹo cháu trai.

"Không... không truyền."

Từ đó về sau, thằng nhóc không bao giờ giúp ai truyền lời nữa.

Tuần thứ ba, Lý Dung bắt đầu tổ chức tiệc trà tại nhà, mỗi ngày đều có danh viện thế gia[1] tới tham quan nhà kính trồng hoa trong sân.

[1] Thiên kim tiểu thư trong giới thượng lưu, con nhà danh giá, gia thế hiển hách.

Muốn thu phục đám thiên kim tiểu thư này cũng không phải anh không có cách, nhưng tương đối phiền toái, vì thế sau khi Bạch Tranh cân nhắc lợi hại, quyết định đặt một tấm vé máy bay chuẩn bị ra cửa.

Sau khi biết cuối cùng con trai mình cũng chịu ra ngoài, Lý Dung hưng phấn nói: "Con đến nước M, là đi tham gia kỷ niệm thành lập trường à?"

Mỗi năm, trường học mà Bạch Tranh tốt nghiệp đều mời anh đến tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, nhưng Bạch Tranh chưa từng đến một lần nào.

"Không phải."

"Vậy con đi gặp bạn à?"

Gặp bạn bè cũng đúng thôi, Bạch Tranh ở bên kia đọc sách bốn năm, chắc chắn có không ít bạn bè hoặc người quen, bạn giới thiệu thêm bạn, chưa biết chừng lại đi xem mắt nha.

"Không phải."

Bạch Tranh quá rõ mẹ mình muốn hỏi gì, vì thế ngắt lời bà, nói thẳng, "Trong nhà không cho ở, con đổi sang khách sạn."

"Con..."

Lý Dung bị chọc tức, tối đó ăn nhiều hơn nửa bát cơm, kế hoạch giảm béo tháng này hoàn toàn bị phá vỡ.

Ngày thứ hai, Bạch Tranh cầm hộ chiếu và điện thoại, nhẹ nhàng rời đi giống như chỉ xuống dưới lầu mua một bao thuốc lá, chờ đến lúc xuống máy bay mới đột nhiên phản ứng lại, hình như quên mang ví tiền rồi?

Đất nước này lạc hậu hơn nhiều so với trong nước, trả tiền qua điện thoại còn chưa phổ biến, huống chi nhân viên phục vụ bên này đều thu bằng tiền mặt, Bạch Tranh bị mắc kẹt.

Bạch Tranh không có cách nào, đành phải gọi cho bạn mình ở nước M: "Tớ đang ở sân bay, quên mang tiền theo, cậu có thể tới đón tớ không?"

"Hôm nay tớ có cuộc họp, chờ kết thúc phải ba giờ chiều."

Bạn học nói.

Ba giờ, Bạch Tranh nhìn đồng hồ, còn hai giờ nữa, không bằng tìm một quán cà phê ngồi tạm.

Bạch Tranh rất nhanh đã tìm được một tiệm cà phê, lúc gọi cơm mới phát hiện quán cà phê này cũng chỉ cho quẹt thẻ và thu tiền mặt.

Tiệm cà phê tuy không nhiều người lắm, nhưng nếu muốn cho một người không có chút đồ đạc gì như Bạch Tranh ở lại, e là không được.

Tính đi tính lại, vẫn nên ra ngoài tùy tiện tìm một chỗ ngồi thôi.

"Anh là người Trung Quốc sao?"

Bỗng nhiên, một giọng nữ mềm mại vang lên phía sau Bạch Tranh.

Bạch Tranh xoay người, thấy một cô gái mang kính đen gọng lớn, mắt kính rất dày, không thể nhìn thấy thần sắc trong mắt cô gái.

"Đúng vậy."

Bạch Tranh gật đầu.

"Tôi mời anh uống cà phê."

Cô gái có chút vui mừng.

"..."

Anh đang bị tiếp cận?

Nếu là trước đây, Bạch Tranh chắc chắn sẽ không vì một ly cà phê mà để người khác tiếp cận mình, nhưng mười mấy giờ trên máy bay đường dài, anh thật sự mệt mỏi không muốn chuyển động nữa.

Gọi xong cà phê, hai người ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, nói là cửa sổ, thật ra chỉ là một tấm kính nhìn được ra bên ngoài mà thôi.

Sân bay quốc tế, nhiều người với các loại màu tóc khác nhau, ngẫu nhiên xuất hiện mấy người có làn da Châu Á khiến ai cũng quay đầu nhìn.

"Cô đang đợi người?"

Bạch Tranh nhanh chóng phát hiện ra điều kỳ lạ.

"Ừ."

Cô gái gật đầu, sau đó tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì.

Trầm mặc xấu hồ như thế, làm cho Bạch Tranh, người vừa nghĩ rằng mình vì một ly cà phê 50 đồng mà để người ta tiếp cận, thoáng chốc kinh ngạc.

"Cảm ơn cà phê của cô."

Bạch Tranh nói.

"Không...

Không cần khách khí."

Cô gái lắp bắp, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng.

"Vì sao cô muốn mời tôi uống cà phê?"

Bạch Tranh luôn nhìn người rất chuẩn, chỉ một lát đã phát hiện ra cô gái này câu nệ và giao tiếp không tốt như suy nghĩ của anh.

"Bởi vì anh muốn uống, nhưng hình như không có tiền."

Cô gái trả lời.

"..."

Thì ra là thế, hoá ra anh vừa được giải cứu, "Cảm ơn."

Bạch Tranh lại nói lần nữa.

"Anh vừa cảm ơn tôi rồi."

Cô gái trả lời.

Bạch Tranh nhìn lướt qua hành lý phía sau cô gái, có một chiếc đàn cello rất lớn, vô cùng bắt mắt: "Cô là tay đàn cello?"

"Ừ."

"Tới nước M đi học à?"

Nước M bên này có một học viện âm nhạc nổi danh thế giới, mẹ anh Lý Dung, cũng tốt nghiệp từ học viện này ra.

"Tới... biểu diễn."

Câu trả lời khiến Bạch Tranh hơi kinh ngạc, bởi vì thoạt nhìn cô gái này không lớn, trông như một sinh viên, thế mà đã có thể tới tham gia biểu diễn?

"Có phải tôi làm cô khẩn trương không?"

Từ lúc anh bắt đầu ngồi xuống, đôi tay cô gái vẫn không ngừng kéo kéo góc áo, đây là chính là biểu hiện khẩn trương và không được tự nhiên.

"Thật xin lỗi... từ nhỏ tôi đã có chứng sợ xã giao."

Cô gái vội vàng xin lỗi.

"Không sao."

Bởi vì Bạch Xuyên, Bạch Tranh cũng biết ít nhiều về các căn bệnh cổ quái, cũng rất có kiên nhẫn, vì không để mình tạo áp lực lớn hơn cho cô gái, anh quyết định rời đi trước, "Lúc tôi bay đến đây thì quên không mang ví tiền, cô có thể cho tôi mượn mấy trăm tệ được không, tôi chuyển tiền qua điện thoại cho cô."

"Được."

Cô gái hoảng hốt rút một tập tiền lớn ra khỏi ví, nếu chuyển thành nhân dân tệ ít cũng phải 5000.

Lần đầu tiên bị người khác dùng tiền đập như vậy, Bạch Tranh nhướng mày, nhưng nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô gái, Bạch Tranh cũng không trả tiền thừa lại nữa, mà lấy điện thoại ra, chủ động thêm WeChat: "Thêm WeChat đi, tôi chuyển tiền cho cô."

Cô gái quét một cái, nhanh tay thu hồi điện thoại.

Bạch Tranh cũng không dừng lại, lập tức chuyển tiền qua, nói một tiếng cảm ơn rồi quay người đi ra ngoài.

Bạch Tranh không thật sự đến khách sạn, mà ở trong một căn nhà của bạn ở ngoại thành, phong cảnh xung quanh không tệ, lái xe thêm 2 km là có hồ câu cá, anh bạn này còn có một chiếc thuyền nhỏ bên hồ, Bạch Tranh có thể ra giữa hồ thả câu.

Bạch Tranh ở bên hồ câu mấy ngày liền, ngay cả trung tâm thành phố cũng không đi, mãi cho đến cuối tuần, bạn anh rủ anh đi xem buổi hoà nhạc.

Bạch Tranh vốn không muốn đi, nhưng không thể không cho bạn mình mặt mũi, cuối cùng vẫn đồng ý.

Vốn dĩ bọn họ hẹn nhau cùng ăn trưa, sau đó mới đến buổi hòa nhạc, kết quả nửa đường anh bạn kia có việc, Bạch Tranh bị bỏ lại.

Bạch Tranh đành phải về nhà ăn cơm một mình, thấy thời gian không còn sớm nữa mới ra khỏi nhà đến buổi hòa nhạc.

Lúc anh vào thời tiết vẫn còn tốt, ai ngờ chỉ một bữa cơm mà bỗng nhiên mưa to.

Bạch Tranh quay lại mượn cái ô, lúc đi ra, bỗng nhiên nhìn thấy một người đứng ở góc đường.

Lúc đầu, Bạch Tranh chỉ cảm thấy hơi quen mắt, đến lúc thấy rõ ràng cái đàn cello to đùng bên cạnh cô gái thì mới chắc chắn.

Anh mở ô ra, đạp màn mưa đi đến trước mặt cô gái, cho đến lúc thấy rõ cặp kính mắt dày kia mới thật sự xác nhận suy nghĩ trong lòng mình.

Dưới cái bóng lớn, dường như tiếng mưa bên tai cũng nhỏ hơn nhiều, lúc này cô gái đang nôn nóng bất an mới ngẩng đầu lên: "Là anh."

Hiển nhiên, còn nhớ rõ Bạch Tranh.

"Đi chỗ nào, tôi đưa cô đi."

Bạch Tranh cười.

"Tôi... tôi đến buổi hòa nhạc."

Cô gái trả lời.

Thật trùng hợp?

"Đi thôi."

Bạch Tranh xoay người, ra hiệu cho cô gái đi dưới chiếc ô.

Cô gái cố sức khiêng cái đàn cello rồi đặt nó giữa hai người, đảm bảo không để cái đàn dính mưa.

Nhưng động tác này rõ ràng là cố sức, không đi được hai bước, đàn cello thiếu chút nữa rơi xuống mặt đất.

"Để tôi cầm."

Bạch Tranh vươn tay ôm đàn cello, "Cô cầm ô."

Bạch Tranh đưa ô trong tay cho cô gái.

Cô gái tiếp nhận, nhưng vì vóc dáng quá lùn, cô cố gắng nhón chân mãi mới với tới đầu Bạch Tranh, càng đừng nói cả nửa người anh đã trực tiếp tiếp xúc với mưa.

"Quần áo anh."

Lúc đến buổi hòa nhạc, cô gái mới chú ý tới nửa người ướt đẫm của Bạch Tranh.

"Đi thôi, không phải cô muốn biểu diễn à."

Bạch Tranh đưa cái đàn cello không dính một giọt nước cho cô gái.

Cô gái nhìn đồng hồ, thật sự không kịp nữa: "Chờ...

Chờ tôi biểu diễn xong, lại cảm ơn anh."

"Không cần."

Bạch Tranh cười, "Biểu diễn thật tốt."

"Ừ, cái đó... anh tên gì?"

Cô gái lấy dũng khí hỏi.

"Bạch Tranh."

Bạch Tranh trả lời.

"Anh Bạch Tranh?!"

Trong giọng nói của cô gái có một tia mừng rỡ.

"Cô là?"

Bạch Tranh nhíu mày, sao nghe có vẻ như biết mình?

"Em là Mạt Mạt, khi còn nhỏ anh hay kể chuyện cho em."

Mạt Mạt?

Ký ức dần dần mở ra, Bạch Tranh nhìn cô gái ôm đàn cello trong tay, chợt nhớ tới rất lâu trước kia, lúc Lý Dung còn đảm nhiệm vai trò tay đàn violin trong ban nhạc, mình đã từng theo mẹ đi lưu diễn một thời gian.

Nhớ cháu gái của nhạc trưởng tên Mạt Mạt, cô gái nhỏ có thiên phú âm nhạc rất mạnh, nhưng từ nhỏ độ cận thị đã nặng đến mức gần như không nhìn thấy đồ vật, cô bé theo ông nội đi khắp nơi lưu diễn, cũng đi khắp nơi để chữa bệnh.

Anh thấy cô bé đáng thương, lúc ban nhạc tập luyện thường xuyên kể chuyện cho cô gái nhỏ yên lặng.

Sau đó anh lên cấp ba, mẹ cũng vì Tiểu Xuyên, cuối cùng từ bỏ sự nghiệp âm nhạc để trở về với gia đình, sau đó anh chưa từng gặp lại Mạt Mạt nữa.

"Mắt trị khỏi chưa?"

Bạch Tranh hỏi.

"Ừm, anh Bạch Tranh, hoá ra anh trông như vậy, thật là đẹp mắt."

Đây là anh trai lớn đã ở bên mình khi còn nhỏ, cô gái đột nhiên không còn khẩn trương nữa.

Lần đầu tiên được người khác khen đẹp, Bạch Tranh cười vẻ mặt dung túng: "Đi biểu diễn đi, nói chuyện sau."

"Dạ."

Cô gái lúc này mới nhớ tới buổi biểu diễn, ôm đàn cello vội vàng đi, bỗng lại xoay người lại nói: "Anh Bạch Tranh, chờ em biểu diễn xong, đừng đi?"

"Anh cố ý tới xem em biểu diễn, sao lại đi được."

"Em sẽ biểu diễn thật tốt, anh nhớ phải xem em đó, em ở vị trí thứ nhất bên trái sân khấu."

"Được."
 
[Hoàn] Chồng Tôi Mắc Hội Chứng Bác Học - Bạo Táo Đích Bàng Giải
Phiên ngoại 5


Edit: Flanty

Lúc Tiểu Đoàn Tử nhà họ Bạch mới sinh, cậu nhóc thường xuyên khóc, đói khóc, khát khóc, vô duyên vô cớ khóc.

Ban ngày khóc, buổi tối khóc, chẳng phân biệt thời điểm.

Việc bất quy tắc như thế, cộng thêm xảy ra liên tục làm cho cha nhóc vô cùng buồn rầu.

"Vì sao con luôn khóc."

Bạch Xuyên có chút tức giận trừng mắt với đứa bé đang oa oa khóc lớn trong nôi.

"Oa oa oa ~~" Bạch Tiểu Đoàn Tử chẳng những khóc, lại còn vừa khóc vừa chảy nước miếng.

Bệnh sạch sẽ của Bạch Xuyên phát tác, rút khăn giấy ra bắt đầu lau nước miếng: "Mẹ con khi còn nhỏ cũng thích chảy nước miếng."

"Oa oa oa ~~" Bạch Tiểu Đoàn Tử tiếp tục khóc, nước miếng tiếp tục chảy, Bạch Xuyên tiếp tục lau.

Cứ lặp lại liên tục như thế, cũng không biết qua bao lâu, cuối cùng Bạch Tiểu Đoàn Tử khóc mệt, lại lần nữa đi ngủ mới chấm dứt.

Bạch Xuyên phải chịu đựng sự ồn ào này, anh cảm thấy mình hơi ghét thằng nhóc này rồi đấy.

"Đây là con anh, không được ghét nó."

Bạch Xuyên nhớ tới lời dặn dò của vợ, anh cảm thấy mình cần phải làm một cái gì đó để duy trì tình yêu đối với con trai, vì thế anh vươn ngón tay ra chọc chọc Bạch Tiểu Đoàn Tử vừa mới ngủ.

Bạch Tiểu Đoàn Tử mở to đôi mắt hạnh nhân cực kỳ giống mẹ ra, Bạch Xuyên vừa mới cảm thấy tâm trạng tốt lên, nhưng không ngờ Bạch Tiểu Đoàn Tử ngủ không đủ lại bị đánh thức một nữa oa oa khóc.

Bạch Xuyên nghiêm mặt, anh cầm gói khăn giấy vừa mới mở trong tay, nghiêm túc lau.

"Oa oa oa ~~" Bạch Tiểu Đoàn Tử không ngừng khóc, cuối cùng đánh thức Mộc Tiểu Nhã đang ngủ say.

"Anh đang làm gì đấy?"

Mộc Tiểu Nhã đi vào phòng trẻ con.

"Lau nước miếng."

Bạch Xuyên giơ khăn giấy trong tay.

"..."

Mộc Tiểu Nhã hết chỗ nói, bế con lên lắc lư hai cái, Bạch Tiểu Đoàn Tử lập tức ngừng khóc.

Chờ dỗ con ngủ xong, Mộc Tiểu Nhã mới nói với Bạch Xuyên: "Về sau bảo bối khóc, anh phải bế lên dỗ giống như em vừa rồi đó, rất nhanh nó sẽ không khóc nữa."

"Vậy còn nước miếng thì sao bây giờ?"

"Chờ bảo bối ngủ rồi lại lau."

"Ừ."

Bạch Xuyên ngoan ngoãn gật đầu.

"Còn nữa... lúc bảo bối ngủ, anh không được chọc nó."

Đừng tưởng cô không phát hiện ra vết đỏ trên mặt bé con, Bạch Xuyên chắc chắn lại lặng lẽ chọc nó rồi.

"Ừ."

Tiếng này có chút miễn cưỡng.

"..."

Mộc Tiểu Nhã bỗng mệt tâm, nếu không hay là cô quay về biệt thự ở cữ đi.

Mấy tháng sau, Tiểu Đoàn Tử biết bò, tã giấy bọc quanh mông, bò đến khắp nơi trong nhà, thấy cái gì mới mẻ, chỗ này sờ sờ, chỗ kia moi moi, nháy mắt công phu có thể khiến cho cả nhà long trời lở đất.

Bạch Xuyên thở phì phò mua một cái rào chắn lớn, vây Tiểu Đoàn Tử lại trong rào chắn đó.

"Ở bên trong chơi, không cho phép ra ngoài."

Bạch Xuyên ra lệnh.

Không hiểu Tiểu Đoàn Tử nhà họ Bạch lấy được một khối xếp gỗ ở đâu, nâng bàn tay nhỏ mũm mĩm, bụp một phát ném ra ngoài rào chắn, Bạch Xuyên thấy thế, nhặt lên rồi ném về.

Tiểu Đoàn Tử lập tức cho rằng ba ba muốn chơi cùng mình, càng cao hứng vứt càng vui vẻ, lạch cạch lạch cạch, tay nhỏ mũm mĩm linh hoạt như Phong Hỏa Luân[1].

Bạch Xuyên lập tức nổi giận, bước vào rào chắn, thu hết toàn bộ đồ chơi của Tiểu Đoàn Tử, một cái cũng không để lại.

[1] Bánh xe Phong Hoả Luân giúp Na Tra tự do bay nhảy, di chuyển nhanh nhẹn.

"Oa oa oa ~~" Không có đồ chơi lại không được ra ngoài chơi, Bạch Tiểu Đoàn Tử khóc vang trời.

Đã có vô số kinh nghiệm chiến đấu, Bạch Xuyên sớm đã lấy tai nghe mà mình chuẩn bị ra, đeo lên, nhìn con trai khóc.

Đang ở phòng bếp nấu cơm, Mộc Tiểu Nhã nghe thấy tiếng khóc bước vào, thấy con trai mình bị ba ba nó bắt nạt thảm như vậy, lập tức nổi giận: "Vì sao anh thu đồ chơi của bảo bối?"

"Nó ném loạn."

Bạch Xuyên không cảm thấy mình sai.

"Vậy anh phải chơi với nó chứ."

Mộc Tiểu Nhã tịch thu tai nghe lại, nào có nhà ai con trai khóc vang trời, còn cha thì đeo tai nghe đứng nhìn, "Xếp gỗ lại rồi ra ăn cơm."

Bạch Xuyên tủi thân bẹp miệng, lại lần nữa để mấy miếng xếp gỗ xuống, ngồi ở rào chắn xếp.

Mỗi lần anh xếp xong, Bạch Tiểu Đoàn Tử không phải dùng một chân, thì chính là một chưởng, đạp đổ đầy đất, Bạch Xuyên tức muốn khóc.

Nhưng Mộc Tiểu Nhã bảo anh xếp gỗ, anh đành phải nhận lệnh tiếp tục làm, Bạch Tiểu Đoàn Tử thì vui sướng tiếp tục hủy đi: Cái trò mới này chơi thật thích nha, mặt ba ba đều đỏ rồi.

Bạch Xuyên nổi giận, vì thế một tay ấn con trai lại, một tay tiếp tục xếp gỗ.

Nấu cơm xong, Mộc Tiểu Nhã về phòng thấy một màn này, nghẹn lời: "Không phải bảo anh xếp, mà là bảo anh dạy bảo bối."

Bạch Xuyên nhìn cục bột mũm mĩm đang không ngừng đá chân trong lòng mình, vô cùng hoài nghi liệu trong thời gian ngắn mình có thể được ăn cơm không.

Nhưng chỉ số thông minh này, lại giống hệt vợ mình, thế mà anh lại tìm tiếp được một "ưu điểm" nữa giống vợ mình rồi.

Không lâu sau, Tiểu Đoàn Tử nhà họ Bạch đã biết đi, biết nói, và học một số thứ khác.

Lúc Tiểu Đoàn Tử nhà họ Bạch hai tuổi, Mộc Tiểu Nhã bắt đầu chuẩn bị cho Tiểu Đoàn Tử đi nhà trẻ, cô mua rất nhiều sách giáo dục cho trẻ con chưa đến tuổi đi học để ở nhà dạy Tiểu Đoàn Tử.

"Tới đây, chúng ta học đếm nhé."

Mộc Tiểu Nhã đưa số cho con trai, "1234567... sau đó là gì nào?"

"7...8910..."

Cục bột mũm mĩm giơ từng móng vuốt nhỏ của mình ra đếm số.

"Giỏi quá, bảo bối nhà của chúng ta thật thông minh."

Mộc Tiểu Nhã đột nhiên có điện thoại, ném con trai lại cho Bạch Xuyên, "Tiểu Xuyên, anh tới dạy bảo bối đếm số đi."

Bạch Xuyên ngồi đối diện con trai, cùng Bạch Tiểu Đoàn Tử mắt to trừng mắt nhỏ: "Sau mười là gì?"

Bạch Tiểu Đoàn Tử lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết.

Bạch Xuyên bắt đầu dạy đếm: "Sau mười là mười một, sau đó là mười hai, nắm giữ quy luật, tiếp tục đếm tới một trăm."

"..."

Tiểu Đoàn Tử hai tuổi tỏ vẻ mình không hiểu quy luật.

"Sao con lại ngu ngốc như vậy?"

Bạch Xuyên lấy chỉ số thông minh của mình ăn ngay nói thật.

Bạch Tiểu Đoàn Tử không hiểu ngôn ngữ của ba ba nên nhịn.

Lại qua nửa năm, Bạch Tiểu Đoàn Tử cuối cùng cũng có thể thông thuận đếm tới một trăm, hơn nữa còn phát hiện ra quy luật.

"Con phát hiện ra quy luật, con cảm thấy mình có thể đếm tới một ngàn."

Bạch Tiểu Đoàn Tử lớn tiếng tuyên bố.

"Bảo bối giỏi quá."

"Bảo bối thật thông minh."

"Bảo bối thật tuyệt."

Dưới cầu vồng của ông bà nội ông bà ngoại, Bạch Tiểu Đoàn Tử kiêu ngạo ưỡn bộ ngực nhỏ.

"Một trăm cũng đếm mất ba năm, ngu ngốc."

Bạch Xuyên chưa từng bị người nhà ghét bỏ lại đồng thời nhận được ba cái nhìn xem thường.

"Oa oa ~~" Tiểu Đoàn Tử nhà họ Bạch vừa rồi còn kiêu ngạo, đã nhào vào ngực bà nội khóc lóc, ba năm học được một trăm số, ngẫm lại, nó cũng cảm thấy mình thật ngốc.

"Khóc cái gì, nhà mình có tiền, ngốc cũng không sao."

Bạch Tranh an ủi.

Cha mẹ Bạch liếc mắt: Con xác định đây là an ủi à?

"Khụ... bác cũng ba tuổi mới biết đếm."

Bạch Tranh trợn mắt nói dối. (dù sao chính anh cũng không nhớ rõ.)

Cha mẹ Bạch: ...

Bạch Tiểu Đoàn Tử: Hoá ra bác cả cũng giống mình.

Bạch Xuyên: Hoá ra anh cả cũng ngu ngốc như thế, nhưng anh ấy vẫn kiếm được rất nhiều tiền.

Mấy tháng sau, Bạch Tiểu Đoàn Tử, người vẫn luôn cảm thấy mình ngu ngốc, phải đến nhà trẻ, sau đó phát hiện toàn bộ bạn học trong nhà trẻ còn ngu ngốc hơn.

"Oa, cậu thật lợi hại nha, cậu xây lâu đài nhanh thế."

"Oa, cậu thật lợi hại nha, tên của mình cũng biết viết."

"Oa, cậu thật lợi hại nha, 12 cộng 12 cũng tính được."

Sau một hồi khích lệ của các bạn nhỏ, Tiểu Đoàn Tử cảm thấy yêu nhà trẻ sâu sắc, cuối cùng nhóc cũng tìm được tổ chức của riêng mình.

Sau khi Bạch Tiểu Đoàn Tử vào nhà trẻ ba tháng, đại đa số các bạn học nhỏ đều có một thắc mắc, đó chính là mình đến thế giới này như thế nào.

Thằng nhóc chạy tới hỏi ba ba: "Ba ba, con đến như thế nào?"

"Không thể nói cho con."

Bạch Xuyên trả lời.

"Vì sao ạ?"

Tiểu Đoàn Tử càng tò mò.

"Bởi vì... mẹ con nói, quá trình con đến, không phù hợp với thiếu nhi."

Bạch Xuyên nghiêm túc trả lời.

Cái gì không phù hợp với thiếu nhi?

Bạch Tiểu Đoàn Tử tiếp tục chạy tới hỏi mẹ: "Mẹ ơi, cái gì không phù hợp với thiếu nhi?"

"Ai bảo con hỏi?"

Mộc Tiểu Nhã cứng đờ người.

"Con hỏi ba ba là con tới từ đâu, ba ba nói quá trình con tới không phù hợp với thiếu nhi."

Bạch Tiểu Đoàn Tử trả lời một cách logic.

"Bạch Xuyên, anh nói bậy gì với con đó?!"

Mộc Tiểu Nhã tức giận về phòng đào tạo lại Bạch Xuyên, sau đó nói có lệ, "Con là món quà mà thiên sứ tặng cho mẹ."

"Vì sao quà của thiên sứ lại không phù hợp với thiếu nhi?"

Bạch Tiểu Đoàn Tử hỏi.

"..."

Mộc Tiểu Nhã không có lệ nổi nữa, đưa ra đáp án vạn năng, "Chờ lớn lên con sẽ biết."

Lúc Bạch Tiểu Đoàn Tử bốn tuổi, Bạch Xuyên và Mộc Tiểu Nhã tổ chức bổ sung thêm hôn lễ.

Bạch Tiểu Đoàn Tử mặc bộ tây trang nhỏ màu trắng, loại có cái đuôi chim én sau mông, trong tay cầm một rổ hoa nhỏ, một đường rải hoa.

Đồng hành cùng nhóc là một cô bé một tuổi, con gái dì Phương Hủy.

"Bạch Tiểu Đoàn Tử, về sau để em gái làm nàng dâu nhỏ của con thế nào?"

Phương Hủy trêu chọc Bạch Tiểu Đoàn Tử.

"Nàng dâu là gì?"

Bạch Tiểu Đoàn Tử hỏi.

"Mẹ con chính là nàng dâu của ba ba con đó."

Phương Hủy nói.

"Vậy để em gái hôn con một cái."

"Haha, thằng nhóc nhà con, chưa bốn tuổi đã biết chiếm tiện nghi rồi.

Cái này vừa không giống Mộc Mộc cũng không giống Bạch Xuyên, tiểu quỷ này rốt cuộc giống ai?"

Bạch Tiểu Đoàn Tử nghĩ mình cũng ngu ngốc giống bác cả nên lớn tiếng nói: "Giống bác cả."

"Hoá ra Bạch Tranh là loại người này?"

Phương Hủy trợn mắt há mồm.

Bạch Tranh hắt xì một cái, nghi hoặc nhìn lướt qua bên này.

Lương Nặc Nặc ở một bên xem náo nhiệt, thò qua hỏi: "Vì sao trước khi trở thành nàng dâu, cần phải hôn con một cái?"

"Bởi vì ba ba thích hôn mẹ, cho nên nhất định phải hôn, không ghét mới có thể làm nàng dâu được."

Bạch Tiểu Đoàn Tử trả lời có nề nếp.

"Ừm, rất có đạo lý."

Lương Nặc Nặc nhìn về phía Phương Hủy, "Nếu không, bảo con gái cậu hôn một cái."

"Đi đi đi, cậu như thế sao làm mẹ nuôi được."

Lương Nặc Nặc là mẹ nuôi của con gái Phương Hủy.

"So ra còn kém cậu, con gái mình cũng tặng cho con nuôi."

Lương Nặc Nặc dỗi.

"Đó là nói giỡn thôi."

Phương Hủy bỏ cuộc.

"Oa ~~~" Cô gái nhỏ mặc váy công chúa bỗng nhiên oa oa khóc lớn.

"Bảo bối, làm sao vậy?"

Phương Hủy ôm con gái hỏi.

"Anh... cắn con."

Cô gái nhỏ khóc run rẩy, ngón tay chỉ vào Bạch Tiểu Đoàn Tử.

"Mẹ nuôi, hôn em gái một cái em đã khóc, vẫn là không làm nàng dâu đâu, làm em gái thôi."

Bạch Tiểu Đoàn Tử vẻ mặt buồn rầu.

"..."

Vẻ mặt Phương Hủy.

"Ha ha ha..."

Lương Nặc Nặc cười chảy nước mắt.

《 HOÀN TOÀN VĂN 》

Cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng mình đi suốt bộ truyện này.

Cảm ơn những cái like, comment của các bạn đã tiếp thêm động lực cho mình hoàn thành công việc edit.

Cảm ơn đã theo dõi Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã và các nhân vật đáng yêu khác trong truyện.

Mình hy vọng ở những bộ truyện tiếp theo cũng sẽ nhận được sự ủng hộ của các bạn.

Cảm ơn rất nhiều!!~ (◕‿◕✿)
 
Back
Top Dưới