Khác [HOÀN]《BJYX》Hôn Nhân Hợp Đồng - ABO

[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 19


Từ lúc Tiêu Chiến nhập viện, Vương Nhất Bác đứng canh ở ngoài 24/24.

Cậu sợ lúc anh tỉnh dậy cậu không có ở đây, cậu sợ anh làm điều gì dại dột.

Không được vào trong nhưng đứng ngoài cũng cảm thấy đủ rồi.

Suất mấy ngày liền không ăn không uống, khuân mặt xanh xao, thân thể gầy gò đi rất nhiều.

Cố gắng thức trắng không chợp mắt.

Trở về biệt thự đưa A Tinh đến bệnh viện khám tiện thể cho nó đi thăm mama.

Trên đường đi, A Tinh lẳng lặng đưa mắt nhìn Nhất Bác, cậu xoa xoa đầu khiến A Tinh cười lên.

Phải công nhận nụ cười của A Tinh rất giống Tiêu Chiến.

Đến bệnh viện, bế A Tinh đến khoa nhi.

Theo kết quả kiểm tra thì A Tinh rất khỏe, không có vấn đề gì hết, sinh hoạt ăn uống rất bình thường thậm chí còn béo lên.

Bế A Tinh ở trước ngực rồi qua phòng của Tiêu Chiến.

Vẫn là thân ảnh ngày một gầy gò ấy, phải dùng máy thở do bị dập phổi và hô hấp kém.

Thứ 2 của tuần sau, tức ngày mùng 5 là sinh nhật đầy 3 tháng của A Tinh.

Vương Nhất Bác đã có dự tính sẽ tổ chức bữa tiệc thật lớn cho A Tinh mà bây giờ Tiêu Chiến lại thành ra như vậy.

Có thể không muốn nhìn mặt cậu nhưng A Tinh sắp đầy 3 tháng rồi, không có mama chắc mó sẽ buồn lắm.

"Vương tổng, chúng tôi muồn bàn về tình hình của Thiếu phu nhân"

"Nói đi"

"Tình trạng đang có chuyển biến tốt hơn so với dự tính, ngày mai sẽ chuyển đến phòng thường, anh có thể vào thăm"

"Tôi biết rồi, cảm ơn mọi người"

Cậu lễ phép cúi chào bác sĩ rồi đi ra gara lấy xe về nhà.

A Tinh đã ngủ rồi, hơn nữa để nó ở bệnh viện lâu cũng không tốt.

Cậu để A Tinh cho mọi người trông rồi chạy đi mua đồ.

Bình thường quà cho A Tinh sẽ đều là cả hai cùng chọn nhưng hôm nay lại chỉ có cậu một mình.

Nhìn xung quanh thì không thấy có gì đẹp cả đành bước và khỏi quán.

"Reng".

Tiếng chuông điện thoại của cậu vang lên, thì ra là bác sĩ.

Không lễ Tiêu Chiến lại có vấn đề gì

"Alo tôi nghe"

"Thiếu phu nhân đã tỉnh lại"

Nghe như sét đánh ngang tai, bỏ lại tất cả mọi thứ, phi như bay đến bệnh viện.

Tầm 5 phút là cậu có mặt ở bệnh viện rồi.

Chạy lên phòng của Tiêu Chiến thấy anh đã tỉnh, lòng cậu nhẹ nhõm hẳn đi, hiện tại đã tháo máy thở rồi.

Thấy Vương Nhất Bác thân thể gầy gò, khuân mặt xanh xao đang bước đến chỗ mình, anh nhìn cũng thấy xót.

Tim anh như nhói lên một nhịp khi Vương Nhất Bác bước tới.

Đôi mắt ứa lệ lảo đảo bước đến ôm anh vào lòng.

"Nhất Bác, em sao lại....

Ngoan đừng khóc anh vẫn chưa chết mà"

Khuân mặt hốc hác xanh xao nhìn Tiêu Chiến với đôi mắt ứa lệ.

Bản thân anh chỉ muốn đấm cho một trận.

"Tại sao lại không ăn, em nhìn em bây giờ đi hốc hác như vậy, nát như vậy sao?"

Đối phương không trả lời vẫn tiếp tục ôm anh.

Ban đầu chuyện thu mua có khiến anh giận nhưng nhìn cậu yêu thương anh như vậy anh cũng không nỡ hận.

Tỉnh lại là tốt, mọi chuyện buồn đã qua rồi.

------------------------------------------------

Chào cậu tớ ôm điện thoại từ 13:15

Nghe nói caccau thích SM.
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 20


Về chuyện thu mua lại công ty, Tiêu Chiến vẫn cảm thấy hận Vương Nhất Bác.

Từ khi tỉnh lại, anh chỉ ước mình chưa hề quen Vương Nhất Bác để rồi bây giờ lại có tình cảm với kẻ thù, phải chi A Tinh không ra đời thì bây giờ cũng có đủ lý do để ly khai rồi.

Chỉ tiếc, mang lại tình cảm cho nhau, thậm chí nguyện sống chết vì người kia.

Cho dù là miệng nói hết yêu nhưng trong tim vẫn còn đau.

"Chiến ca, em về đón A Tinh qua thăm anh được không?"

"Em đi đi, lâu rồi anh chưa gặp con"

Vương Nhất Bác xuống gara, lái xe về biệt thự đón A Tinh.

Thấy baba quay về, A Tinh liền cười.

Đến cửa phòng bệnh viện thấy Tiêu Chiến đang nói chuyện với bác sĩ

"Tình trạng của cậu hiện tại đã tốt lên, phổi bị dập nên đôi khi sẽ hơi khó chịu nhưng 1 tháng nữa là hết thôi.

Còn nữa...."

"Suỵt.

Cháu biết rồi"

Bác sĩ chỉ gật đầu rồi rời đi, Nhất Bác bế A Tinh vào, thấy mama nó liền dang tay đời mama bế.

Nhận A Tinh từ tay của Vương Nhất Bác, thấy A Tinh béo lên, Tiêu Chiến lại bóp bóp cái bụng đầy mỡ kia.

A Tinh giống như bị chọt lét liền cười phá lên.

"Thứ hai chúng ta...."

"Đón sinh thần 3 tháng của A Tinh đúng không?

Anh vẫn nhớ mà"

"Em tưởng anh quên rồi"

"Có tên đầu gỗ như em mới quên, trí nhớ anh hơi bị tốt đấy.

Mà em đưa A Tinh đi khám chưa?"

"Yên tâm, em đưa rồi.

Bác sĩ khen A Tinh béo lên"

Nghe thấy chữ béo mặt A Tinh liền nhăn lại, lườm baba.

Nhất Bác bị cái lườm của A Tinh làm cho giật mình rồi lại quay lại nhìn Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến phải ở lại bệnh viện 1 tháng nữa để theo dõi thêm tình trạng sức khỏe.

Thỉnh thoảng vẫn có thể ra ngoài đi dạo, đừng để có va chạm mạnh là được

Và thứ hai đã đến, hôm đó Nhất Bác và Tiêu Chiến dẫn A Tinh đi chơi.

Đến công viên thì chưa khỏe nên không được chơi trò gì cả, bị bắt ngồi một chỗ.

Đi chơi đi ăn cũng hết một ngày rồi, đến tối khi lái xe đưa A Tinh về nhà rồi quay lại bệnh viện, Tiêu Chiến có phần hơi sốt.

Cõng anh vào phòng rồi liền gọi bác sĩ tới khám lại.

Theo tình hình sức khỏe đang tiến triển dần thì bác sĩ khuyên là nên đem kính theo vì mắt anh rất rất rất nhạy cảm với ánh sáng mặt trời.

"Vương tổng, tình trạng sức khỏe của anh.....

Tôi e rằng nếu anh không..."

"Đừng nói ở đây"

Tình trạng sức khỏe của Nhất Bác đang chuyển biến xấu đi.

Nếu không cẩn thận điều dưỡng thì gây ra các bệnh khác.

Từ ngày có tai nạn Vương Nhất Bác không những lo công việc còn phải thường xuyên đến thăm Tiêu Chiến, sắp xếp lịch trình thời gian phù hợp để đưa A Tinh và Tiêu Chiến đi chơi.

.

Đương nhiên Tiêu Chiến không biết chuyện này.

Từ nhỏ sức khỏe của Nhất Bác đã không tốt, không ăn, không uống vài ngày thôi là sẽ rất dễ bị cảm và sốt.

Cậu thường xuyên đưa A Tinh đi khám vì sợ sức khỏe là A Tinh sẽ không tốt như bản thân cậu.

Dạo này việc của công ty cứ đổ xô lên đầu, nhiều nhà đầu tư và phải chuẩn bị tài liệu đàm phán hợp đồng.

Ở bệnh viện với Tiêu Chiến nhưng cậu lại không ngủ mà ngồi làm hợp đồng.

11 giờ Tiêu Chiến mới ngủ dậy nên Vương Nhất Bác phải lên công ty từ rất sớm.

Ai trong công ty cũng đều nhận ra vẻ hốc hác xanh xao của Vương Tổng.

.

Sau khi đàm phám hợp đồng thì Vương Nhất Bác đi mua cháo và quay lại bệnh viện.

Trước đó cũng có về pha sữa và ru A Tinh ngủ sau đó mới đi mua cháo.

Mệt mỏi lắm nhưng quay lại bệnh viện vẫn phải cười tươi để người bệnh không lo lắng.

Tuy nhiên Tiêu Chiến biết cậu khổ cực như thế nào, đêm nào anh cũng thức dậy giữa chừng, nhìn Tiểu Bo Bo của anh ngày càng tiều tụy, tim anh đau lắm, chỉ là nếu nói ra thì còn có rất nhiều chuyện cậu sẽ giấu anh và anh mãi mãi sẽ không biết được.

-----------------------------------------------

Mai thứ 7 rồi hihi

Ai hóng SM hăm nè
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Thông báo nhỏ


Sorry các cậu nha.

Dạo lày tớ hơi bận ấy nên không ra truyện được.

Chiều nay tầm 3 giờ tớ sẽ đăng chap mới nha.

Từ giờ cứ 3 giờ chiều tớ sẽ đăng truyện.

Cảm ơn.

Yêu các cậu❤❤🙆‍♀️
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 21


Chắc là 1 tuần rớ sẽ chỉ ra 3 chap thui.

Sorry các cậu

--------------------------------------------------

Sau một tháng nằm viện điều trị và theo dõi, Tiêu Chiến được xuất viện.

Về nhà là một màn chào đón cực hoành tráng của mọi ngươig, A Tinh thấy mama thì sà vào lòng anh ngay lập tức.

Tiêu Chiến bế A Tinh đi vào nhà, khi xuất viện là buổi sáng nên anh đi vào ăn sáng.

Quay qua, quay lại một hồi Nhất Bác lặng thinh biến đâu mất.

Chạy lên phòng, xuống thư phòng tìm quanh nhà đều không thấy

《Tin nhắn wechat》

"Em đến công ty giải quyết hợp đồng, anh ăn trước đi"

"Um, nhớ về sớm"

"Oke bảo bối.

Muamuada

Tiêu Chiến ngồi vào bàn ăn trong hậm hực.

Vừa mới về nhà lại không được ăn cơm với cậu.

Anh gọi cho trợ lý Dương, nhờ y gửi lịch trình của cậu cho anh để anh sửa lại.

5 phút sau, lịch trình được chụp và gửi đến qua wechat.

Lịch trình tháng này của Nhất Bác dày đặc không có thời gian ngồi nhà ăn cơm.

Vừa ăn sáng, vừa sửa lại lịch trình.

Trước đó ở công ty cũ, Tiêu Chiến là thư ký dám đốc và thuộc bộ phận thuyết trình.

Sau một hồi thì lịch trình sửa lại cũng là lúc Vương Nhất Bác quay về.

Tiêu Chiến đang in lịch trình trong thư phòng thì Nhất Bác mở cửa bước vào.

"Anh làm gì vậy?"

"Sửa lại lịch trình cho em"

"Sửa lại làm gì, em cảm thấy nó rất ổn mà"

"Ha, đi làm không có thời gian ăn sáng mà em nói là ổn sao.

Anh làm xong rồi, gì em chỉ việc đọc và tuân theo"

"Cái này....thôi cũng được, em làm theo"

"Cho anh đến công ty em làm việc đi"

"Không"

"Tại sao?"

"Phu nhân đẹp như vậy, ra ngoài sẽ bị người ta bắt mấy đó"

Tiêu Chiến lặng im, chụp ảnh gửi qua wechat cho trợ lý Dương.

Lúc này, A Tinh cũng vừa tỉnh lại, Tiêu Chiến nghe tiếng mếu chạy lên phòng bế A Tinh xuống.

Vương Nhất Bác có chút ghen, ngồi với cậu chưa được bao lâu lại lên bế A Tinh rồi.

Lúc này điện thoại Vương Nhất Bác reo lên

"Alo"

"Bác ca, em hình như cảm rồi.

Anh có thể đến thăm em không?"

"Cái này....."

"Ai vậy?"

- Tiêu Chiến bế A Tinh xuống hỏi

"Cậu ấy...."

"Em đi đi, không sao đâu"

Tiêu Chiến bế A Tinh bước qua Nhất Bác, đưa A Tinh vào bếp oha sữa.

Vương Nhất Bác chạy ra lái xe đến nhà bạn nam kia.

Bạn nam kia là người yêu cũ của Vương Nhất Bác tên Bạch Đào.

Cậu có vẻ vẫn còn tình cảm với người kia nên mới chạy đến nhanh như vậy.

Tiêu Chiến ở nhà, có hơi buồn nhưng nhìn thấy A Tinh là lại vui lên.

Nhất Bác đến nhà Bạch Đào, sau đó gõ cửa, hắn ra mở cửa cho cậu.

Mặt hắn vẫn còn tươi, nói đùa là cảm rồi.

Nhất Bác hỏi han các kiểu, rồi còn dìu hắn vào nhà.

4 giờ chiều rồi Nhất Bác vẫn chưa về, gọi cho trợ lý Dương thì cậu không đến công ty.

12 giờ đêm, Tiêu Chiến đang ngồi làm việc thì Nhất Bác về.

Cậu mở cửa vào thấy Tiêu Chiến đang ngồi đánh máy thì ôm chầm lấy anh.

"Vẫn còn biết về nhà sao"

"Anh giận sao"

"Anh tưởng em quên đường về rồi?"

"Em..."

Tiêu Chiến mở cửa phòng rồi đi ra ngoài bước đến phòng A Tinh.

Nhất Bác chạy theo, thì anh khóa cửa lại.

Quả này là giận thật rồi, Tiêu Chiến nhìn A Tinh một lát rồi ngủ.

Sáng hôm sau, nhẹ nhàng ra mở cửa thì thấy Vương Nhất Bác cầm ghế và chăn lên ngủ trước cửa phòng.

"Vương Nhất Bác, em làm gì ở đây vậy?"

"Hả??

Em sợ anh bế A Tinh chạy mất nên ngủ đây"

"Đồ ngốc"

-----------------------------------------------

Tớ dự định là tròn 50 chương thui !!!

Ai muốn add face hăm nè!!!
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 22


-----------------------------------

"Anh còn giận nữa không?"

"Hỏi thừa"

Tiêu Chiến vào bế A Tinh ra ngoài thì chuông điện thoại của Nhất Bác vang lên.

Là Bạch Đào, hắn lại gọi cho Nhất Bác

"Bác ca, em....em có thai rồi"

"Vậy thì sao?"

"Em nghĩ đứa bé là của anh"

"Cái....cái gì?"

Tiêu Chiến cũng nghe sơ sơ được chữ có thai, của Nhất Bác.

Ha, anh nhìn cậu không chớp mắt, bên trong thấm đậm vẻ thất vọng về người anh trao tình cảm.

Nhất Bác vội vã giải thích thì Tiêu Chiến đóng sầm cửa lại.

Lấy xe chạy đến nhà Bạch Đào xác minh chuyện có thai, giấy khám trên bàn.

Cậu cầm tờ giấy lên, xé nát.

"Tôi với cậu đã làm gì sao?"

"Nhất Bác, nghe em giải thích.

Em không cần anh phải chịu trách nhiệm.

Em biết anh có vợ nhưng em vẫn còn yêu anh"

"Ha, cậu dơ bẩn đến vậy sao.

Chỉ vì muốn lấy chút tiền mà bao nhiêu thủ đoạn cũng không từ.

Tôi vì yêu cậu bị đuổi khỏi nhà, không một xu.

Lúc đó cậu ở đâu, hả?"

"Nhất Bác...."

Vương Nhất Bác mở bỏ đi, về nhà thấy Tiêu Chiến đang thu dọn đồ đạc trong phòng.

Vội chạy vào ngăn anh, Tiêu Chiến phất lờ cậu, vẫn lấy quần áo

"Chiến ca, nghe em giải thích"

"Giải thích chuyện gì nữa mọi chuyện đã rõ ràng như vậy rồi"

"Nghe em giải thích đi"

"Em với cậu ta đã làm gì?"

"Không có, em với cậu ấy chưa làm gì cả"

"Đến giờ này em còn nói dối, hôm đó em đi đến 12 giờ khuya, gọi điện em không trả lời tin nhắn em cũng không phản hồi.

Em muốn anh tin em sao"

"Anh không tin em sao"

"Lúc này rồi còn tin tưởng gì nữa"

Vương Nhất Bác ôm chặt anh vào lòng mình, mặc cho anh vùng vãy cào cấu cậu đến đâu cậu vẫn không buông.

Lần đầu tiên Vương Nhất Bác rơi vào chuyện tình cảm khó xử như vậy.

Nhưng tối hôm đó, cậu và Bạch Đào thật sự chưa làm gì cả.

Sau một hồi Tiêu Chiến đã bình tĩnh lại, hiện tại anh đang ngủ, Nhất Bác nhờ trợ lý Dương tìm hiểu thân thế và cái thai.

Trong lúc Tiêu Chiến ngủ, Nhất Bác chăm A Tinh, cho ăn, ru ngủ, làm tất cả mọi chuyện.

A Tinh ngủ rồi cậu quay lại phòng thấy anh đang ngủ thì lại yên tâm hơn.

22 năm nay chưa bao giờ cậu sợ mất ai, Tiêu Chiến là người đầu tiện.

Bạch Đào bỏ rơi cậu lúc cậu bị đuổi ra khỏi nhà.

Hắn có xuất thân là một người làm trong bar, vì vậy nên ba mẹ cậu không đồng ý.

Một tay cậu phải làm việc xây dựng tập đoàn Vương Tiêu.

Bây giờ hắn quay lại có thần thánh cũng không tin.

Điện thoại rung, Vương Nhất Bác nhẹ nhàng bước ra đóng cửa.

"Thiếu gia đã điều được tất cả.

Bạch Đào là người của tập đoàn Châu thị.

Đứa bé là của Châu tổng"

"Um, tôi biết rồi cảm ơn cậu.

Thu thập mọi bằng chứng, còn nữa hợp đồng đầu tư sảm phẩm mới của Châu thị không cần phải lý nữa"

"Vâng, thiếu gia"

Tiêu Chiến vừa tỉnh lại thì Vương Nhất Bác đem cháo vào phòng.

Anh ngồi úp mặt xuống đầu gối, nghe tiếng mở cửa ngẩng đầu lên.

Cảm thấy có lỗi vì chưa hiểu rõ sự tình đã trách móc cậu.

"Chuyện hồi nãy, anh xin lỗi"

"Không sao, chỉ là có phần đau"

"Sao vậy, em bị đau ở đâu"

"Phu nhân trách người ta như vậy, tim người ta rất đau"- Cậu nhõng nhẽo

"Tim anh cũng đau chứ bộ, Bo đi ở nhà người ta"

Tối hôm đó, Bạch Đào đến nhà Nhất Bác.

Tiêu Chiến ở nhà một mình nên anh cho hắn vào.

Ở nhà lúc này chỉ có Tiêu Chiến, Nhất Bác đi đến công ty có việc.

Hắn nhân lúc Tiêu Chiến lên bế A Tinh thì bỏ Hàn Độc vào thức ăn.

Tiêu Chiến bế A Tinh xuống, định ngồi ăn thì Tiểu Bạch (bé mèo) nhảy lên hất đổ cả bàn ăn.

Đúng lúc đó, Nhất Bác trở về

"Tiểu Bạch"

Nhất Bác chạy đến, nhặt đồng hỗn độn, thấy trong bánh mì có một viên thuốc rơi ra từ bát cơm.

Ánh mắt viên đạn hướng về Bạch Đào, lúc này hắn hoảng sợ, tay chân run lẩy bẩy.

"Đây là cậu làm"

"Không...không phải em"

"Vậy cậu ăn đi, ăn cho tôi xem"

"Em...."

"Ăn đi"

------------------------------------------------

May có Tiểu Bạch cứu nạn.

Hàn độc uống vào không chết nhưng sẽ thành người thực vật nha.
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 23


"Tôi hỏi một lần nữa cậu có ăn không?"

-

"Nhất Bác, anh không sao.

Kệ cậu ta đi"

"Kệ cậu ta?

Chiến ca nếu không có Tiểu Bạch thì anh đã nằm đây rồi"

Vương Nhất Bác quơ tay, đám vẹ sĩ bên ngoài hiểu ý liền đưa Bạch Đào đi.

Dù gì hắn cũn đang mang thai, được 4 tháng rồi.

Đám vệ sĩ đem hắn đến một ngôi nhà nhỏ, cưỡng hiếp hắn.

Sau đó đuae hắn đến nhà một người quen làm bác sĩ, lấy bào thao ra.

Bác sĩ tiêm thuốc tê cho hắn, từ từ lấy dao mổ bụng hắn ra, lấy bào thai đang còn nhỏ trong đó ra bỏ vào một chiếc túi rồi bỏ vào hộp chuyển đến Châu thị.

Khâu lại và để hắn tiếp tục sống.

Ở nhà, Vương Nhất Bác nhờ người dọn dẹp đống hỗn độn dưới đất.

Cậu không để anh đụng tay vào bất cứ thứ gì cả, bảo anh bế A Tinh lên phòng rồi ru nó ngủ.

15 phút sau, A Tinh đã ngủ thì Tiêu Chiến đi xuống, thấy cậu đang nố chuyện với vệ sĩ đã đưa Bạch Đào đi.

Sáng hôm sau, bưu phẩm được chuyển đến Châu thị, khi mở ra hắn không khỏi hốt hoảng, bên trong là bào thai, là con hắn.

Trên còn có một tấm thiệp ghi "Con của anh đẹp lắm đó, tốt nhất đừng để vợ anh nhìn thấy".

Hắn như bị sốc tâm lí, đập phá đồ đạc trong căn phòng, mọi người chạy vào căn ngăn.

Hình như hắn bị điên rồi, còn về Bạch Đào tuy muốn để sống nhưng sau cú sốc mất con đã tự tử mà chết.

Châu thị không còn ai giúp đỡ, Châu tổng bị điện phải vào viện tâm thần.

Điều này đúng với tâm nguyện của Vương Nhất Bác.

Châu thị cũng có tiếng nên tin đồn lan rất nhanh, chẳng mấy chốc đã mọc lên hàng trăm tờ báo chỉ trong 8 tiếng

《Tối hôm đó》

"Châu thị sụp đổ, làm ăn không đàng hoàng, tham ô, sợ tội Châu tổng hóa điên.

Bài báo nhảm nhí gì đây?"

- Tiêu Chiếm vừa uống sữa vừa nói

"Đó là thật chứ không phải nhảm nhí.

Hắn điên rồi"

"Vậy Bạch Đào đâu?"

"Chết rồi"

Tiêu Chiến đứng hình, không nghĩ Vương Nhất Bác lại có thể độc ác như vậy.

Giết hại cả một gia đình, hại cả một gia tộc.

Tên tiểu tử này đúng là ngày càng có gan rồi.

Anh đi lên phòng tắm rửa rồi qua phòng ngó xem A Tinh đã ngủ chưa rồi quay lại về phòng.

"Phu nhân, mấy ngày em không được ăn thịt rồi"

"Anh cũng không nhớ, sao nào muốn hả"

"Muốn"

"Được nhưng nhẹ th....ưm"

-------------------------------------------------

Lịch đăng truyện bị khong ổn.

Sorry các cậu, mai tớ kiểm tra 1 tiết rùi huhu😭😭🤧🤧
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 24


--------------

Tiêu Chiến còn chưa kịp nói xong, Vương Nhất Bác đã bá đạo hôn anh tới tấp, dường như không còn một chút nhẫn nại nào.

Ngón tay thon dài của cậu luồn vào hậu huyệt qua loa mở rộng mấy lần.

Không thương hoa tiếc ngọc thì thôi, đà này còn mất kiên nhẫn đưa côn thịt lên tiến thẳng vào hậu huyệt ẩm ướt, nóng chặt của Tiêu Chiến.

Mặc dù đã bị làm qua rất nhiều lần nhưng lâu ngày phía dưới đã khít lại, Vương Nhất Bác tiến vào làm Tiêu Chiến bật khíc thút thít.

Người bị lật úp xuống giường, côn thịt kia đẩy sâu vào bên trong, Tiêu Chiến lấy tay che miệng lại.

Vương Nhất Bác cúi xuống, thúc mạnh vào tìm điểm mẫn cảm, nắm chặt eo Tiêu Chiến xoay người để anh ngồi lên trên.

"Cái...aaa"

"Bảo bối của em tự di chuyển đi, nhìn anh có ứng như thế này cơ mà"

"Em...aaa...cái tên này....aaa..."

Bất quá, Tiêu Chiến phải tự di chuyển.

Nhấp lên xuống một hồi thì sức cùng lực kiệt, Vương Nhất Bác nắm eo anh nhấp thật mạnh để nơi hậu huyệt kia bao trọn côn thịt.

Đưa anh úp lên tường, nhấp một chân lên, thúc mạnh vào bên trong.

Từ góc độ này, cậu có thể nhìn thấy trong anh, cậu cứ nhìn anh hoài khiến anh ngại.

Chân kia bất lực không còn trụ được nữa, Tiêu Chiến ôm cổ Vương Nhất Bác

"Anh không....aaaa...

đứng được nữa....mình...đổi...ưm...chỗ.."

"Làm ở đâu"

"Trên giường...aaa"

Vương Nhất Bác tiếp tục dùng tư thế đó thao anh.

Tiếng rên dâm mị cùng tiếng ba ba ba cứ vang vẳng trong tay cậu làm cậu không thể dừng lại mọi chuyện.

Cứ thế mà thúc vào chẳng quan tâm người thân dưới nói gì, cầu xin gì.

Đôi chân mền nhũn muốn ngã xuống nhưng không thể, đôi mắt nhuốm đầy dục vọng quay sang nhìn Vương Nhất Bác.

Cậu bế anh lên giường và thúc vào nhanh hơn.

Cứ như chiếc moto chạy với tốc độ nhanh vậy, bên trong Tiêu Chiến cứ mút chặt lấy Vương Nhất Bác.

Ôm lấy cổ cậu, đặt lên đó một nụ hôn coi như sự cầu xin nhưng cậu lại hiểu nó là nhanh hơn, mạnh hơn, lâu hơn.

Cứ như vậy mà thúc mạnh vào.

Rút hờ hờ rồi đẩy mạnh vào, tiện thể đánh lên chiếc mông căng mọng đó.

Đánh vào một cái liền siết chạy lại

Vẫn lâu thật lâu, cái sức trâu chóa ấy vẫn không dừng lại vẫn cứ như vậy khiến cho người thân dưới bất lực trước sự trâu chó ấy.

Bốn năm tiếng đến tận sáng mà cậu vẫn không chịu tha cho anh cứ như vậy làm anh muốn ngất không được muốn dừng cũng không xong.

Nhưng cậu làm việc cũng có thời gian, đến giờ tự khắc sẽ tha cho tiểu bảo bối phía dưới.

-

-----------------------------------------------

Xiexie 1k vote của caccau❤❤🙆‍♀️
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 25


"Nhất Bác, anh muốn đi làm"

"Làm?

Làm chuyện gì, làm tình hả?"

"Sao trong đầu em toàn những cái suy nghĩ gì vậy.

Anh nói là đi làm công việc ở bệnh viện"

"Bệnh viện?

Cái này không được tuyệt đối không được"

"Vậy cho anh đến công ty em"

"Cái này thì được, anh muốn làm bộ phận nào?"

"Anh muốn được phỏng vấn như mọi người khác đến làm việc"

"Vậy 8 giờ anh phải có mặt ở công ty, đích thân em sẽ phỏng vấn anh"

Nói rồi cậu đi đến công ty, anh vào thu dọn đồ đạc cho A Tinh uống sữa đến hồ sơ lên công ty.

Tập đoàn Vương Tiêu quả thực rất lớn, chưa kể còn nhiều công ty con ở các thành phố khác.

Bước vào công ty là hình ảnh tráng lệ của một công ty đứng đầu Trung Quốc.

Trợ lí Dơng đón anh đến phòng phỏng vấn riêng, ở đây Vương Nhất Bác đã ngồi sẵn chờ.

Phòng này khá rộng ngoài trợ lí và Vương tổng thì không ai được phép bước vào, phòng này cũng không có camera.

Tiêu Chiến bước vào, trợ lí Dương ra ngoài đóng cửa lại, bên trong chỉ còn anh với Vương Nhất Bác.

"Xin hỏi anh muốn làm ở bộ phận nào?"

"Trợ lí Vương tổng"

"Em với anh làm tình bao nhiêu lần rồi?"

"Vương Nhất Bác em hỏi gì vậy?"

"Anh với em làm tình bao nhiêu lần rồi"

"Anh không nhớ, chuyện này sao anh có thể nhớ được chứ"

Vương Nhất Bác rời ghế, bước ra sau Tiêu Chiến, tháo cà vạt xuống bịt mắt anh lại.

Với sức của Tiêu Chiến đương nhiên sẽ không chống cự lại được.

Cậu kéo tay anh dậy, tháo cà vạt trên áo anh xuống cột hai tay anh ra sau.

Từ từ tiến gần đôi môi kia, đặt lên đó một nụ hôn sâu.

Dùng lưỡi tách môi anh nhẹ nhàng xâm phạm vào khoang miệng bé nhỏ kia.

Tiêu Chiến có chút phản kháng nhưng hiện tại trước mặt anh chỉ có một mảng đen, tay cũng bị cột lại nên đành bất lực.

Bàn tay thon dài cởi bỏ từng nút áo xuống, lộ ra khoảng ngực trắng với hai hạt đậu cương cứng.

Thì ra anh đã có cảm giác.

Rời đôi môi bé nhỏ kia, nhẹ cắn vào cổ anh để lại trên đó một hickey.

Tiêu Chiến ngượng đến đỏ mặt, hai chân không thể trụ vững nữa.

Vương Nhất Bác

"Nhất Bác...ha...dừng lại đây là công ty...aaa...sẽ có người nhìn thấy"

"Ngoan, một chút nữa thôi"

Tiêu Chiến cố gắng dùng tay kéo cà vạt đang cột tay mình lại, cuối cùng cũng tháo được.

Dùng lực đẩy Vương Nhất Bác ra, hai tay kéo chiếc cà vạt đang bịt mắt mình lại, vội cài nút áo lại.

Vương Nhất Bác bị đẩy không thương tiếc chỉ biết đưa mắt nhìn Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến vội vã cài áo lại rồi qua đỡ Nhất Bác ai ngờ bị anh dè lại xuống sàn.

Bất lực với Vương Nhất Bác, anh nâng đầu hôn lên môi cậu một cái.

Nụ hôn của anh khiến cậu muốn điên dại, cậu hôn anh tới tấp khiến Tiêu Chiến chưa kịp thở.

Cố gắng dùng lực đẩy Vương Nhất Bác ra.

"Hôm qua em còn chưa no sao, đừng náo"

"Sao mà no được, hôm nay anh mặc bộ đồ như này em còn chưa hỏi tội anh"

"Em làm anh đau đó"

Vương Nhất Bác dừng lại, đỡ Tiêu Chiến dậy.

Anh xoa cổ tay mình, cổ tay anh ửng đỏ hết lên, cậu cầm nhẹ tay anh xoa rồi thổi.

Tình cảnh này mà để FA nhìn thì chúng nó nhảy vào vả rồi.

---------------------------------------------------

Hế lô các cậu lại là tớ đây, tớ đã quay lại viết tiếp cho các cậu rùi nè

Tuần này tớ bị kiểm tra nhiều, bất lực với thầy cô🤧🥺
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 26


Sau cuộc phỏng vấn ấy ấy thì Tiêu Chiến được nhận vào làm trợ lý.

Nói chung thì ngày đầu không phải làm gì nhiều, chỉ cần ở xử lý một số văn kiện nhỏ.

A Tinh ở ngoài ngoan lém, tự chơi, tập bò không khóc miếng nào luôn.

Cũng vì ngoan nên mama nó mới đi làm.

Tóm gọn từ hồi sinh A Tinh đến giờ chưa có dịp về Lạc Dương thăm ba mẹ Vương Nhất Bác.

Đúng là lúc rảnh thì không chịu vác xác đi, bận sấp mặt thì mới nhớ ra.

Công việc nhàn hạ ngày đầu nên Tiêu Chiến được về sớm.

Trên đường đi đến siêu thị thì gặp một người có vẻ quen quen, tiến gần hơn chút nữa thì mới nhận ra đó là bạn trai cũ của Tiêu Chiến.

Nhẹ nhàng lùi lại phía sau và chạy một mạch vài siêu thị, nhưng hình như tên đó đã nhìn thấy bóng lưng Tiêu Chiến chạy vào nên hắn chạy theo.

Anh đang ở gian hàng sữa của bé, đang tính chọn cho A Tinh hộp sữa nhưng cao quá không với tới được, người kia lấy hộp sữa xuống, đưa cho Tiêu Chiến.

"Trùng hợp quá anh cũng mua đồ ở đây sao"- Tiêu Chiến hỏi

"Um, em...vẫn tốt chứ"

"Vâng, cảm ơn anh"

Tiêu Chiến chạy qua những gian hàng khác mua đồ rồi chạy ra thanh toán, cầm túi đồ nặng ịch về nhà.

Về đến ngã 4 thì chiếc xe của Hải Khang (bạn trai cũ đóa) dừng ngay bên đường của Tiêu Chiến, kính xe từ từ hạ xuống.

Tiêu Chiến cố làm lơ nhưng hắn vẫn ngăn không cho anh đi.

Thật sự cục súc muốn chửi hắn thật mạnh thật thấm nhưng không làm được gì cả.

"Chiến ca"

Tiếng gọi từ phía sau vang lên bên tai, anh quay lại nhìn Nhất Bác, Hải Khang cũng xuống xe đi nhìn.

Vương Nhất Bác đến gần, cầm túi đồ hộ Tiêu Chiến đưa con mắt nhìn Hải Khang

"Tiêu Chiến đây là...."

"Tôi là chồng của anh ấy, còn anh là ai "

"Tôi là bạn trai cũ"

"Vậy thì anh tránh xa vợ tôi một chút, nếu còn để tôi thấy anh đến gần vợ tôi thì anh đừng có trách"- Nhất Bác tiến lại gần nói nhỏ vào tai Hải Khang

Cậu kéo tay anh về phía xe của mình, mở xửa xe để anh đi vào xong lái xe về.

Trên đường về nhà, Vương Nhất Bác cứ khó ở hoài, chắc giận Tiêu Chiến.

Cậu lái xe quá tốc độ nhưng cảnh sát lại không dám can thiệt.

Anh vỗ nhẹ vai cậu, cậu quay sang nhìn anh rồi cười một cái.

Cái nụ cười đẹp mà sao chua chát dữ, kẻo này về nhà lại có chuyện

Dừng lại xe ở gara của một một khách sạn, Vương Nhất Bác quay sau dè Tiêu Chiến xuống ghế, hôn anh

————————————————

Thôi nhìn là biết khong cần về nhà rồi

Nay thứ 7 tớ được nghỉ sớm, yêu các baobei của tớ
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 27*


----

Cứ thế dằn người anh xuống thân mình, bá đạo hôn lên đôi môi nhỏ.

Cắn nhẹ cánh môi anh, dùng lưỡi tác môi xâm nhập vào.

Tiêu Chiến cũng hợp tác với cậu.

Cởi bỏ chiếc áo sơ mi cùng chiếc quần, hai hạt đậu nhỏ trên ngực đã cứng từ lâu.

Nhẹ xuống cắn lấy hạt đậu nhỏ, tay kia vân về hạt bên trái.

Không khí trong xe nóng nực, người Tiêu Chiến dần tiết mồ hôi.

Lật người Tiêu Chiến trong xe trong chiếc xe chật chội, cậu chỉ muốn làm anh tại đây rồi về nhà thêm một trận nữa.

Chẳng cần bao, không cần khuếch trướng cũng khong gel, cậu cứ thế tiến vào bên trong anh.

"A...Nhất...Bác....aaa...đau...ưm.."

Chẳng cần nghe cứ thế mà thúc vào.

Mỗi cú thúc cứ như đến ruột gan của anh vậy.

Ban đầu cơn đau còn thấu xương nhưng dần thì Tiêu Chiến lại ham muốn nhiều hơn, muốn Vương Nhất Bác đi vào sâu hơn.

Trong xe rất chật chội, không có đủ chỗ để làm, cậu chỉ đành ôm anh dậy để anh ngồi trên tự thân vận động chứ cậu phục vụ anh nhiều rồi.

Tiêu Chiến ở trên cứ nhấp xuống, mỗi một cú nhấp là mỗi lần côn thịt to ra.

Hậu huyệt nhỏ bé đủ bao phủ côn thịt to lớn, không những anh sướng mà cậu cũng sướng.

Nhấp như vậy quá mất sức của anh còn Vương Nhất Bác thì tưởng rằng anh cẫn trụ được nên cứ thế nắm eo của anh nhấp lên nhấp xuống.

Liên tục như vậy.

Ở ngay bên trên là khách sạn, trên môi cậu nở một nụ cười tà, lấy côn thịt ra.

Lấy chiếc khăn trong xe bế Tiêu Chiến lên quầy lễ tân rồi lên nhận phòng.

Pheromon của Vương Nhất Bác thoang thoảng trong không khí đã tác động đến Tiêu Chiến.

Anh không một chút phòng bị, thấy mùi pheromone thì anh lập tức dùng tay che mặt lại.

Mùi pheromone ngày càng nhiều khiến anh rơi vào kì phát tình.

Lần này có sẵn gel, Vương Nhất Bác từ tốn làm từng bước một khiến Tiêu Chiến khó chịu.

Anh đã khó chịu thì chớ cậu còn cứ thả mùi pheromone đến gần anh.

Lúc nãy vội vã bây giờ từ tốn nhẹ nhàng, sự trống trải này, thiếu thốn này khiến anh không chịu được

"Nhất Bác...ha....chúng ta...aaa...có thể nhanh...aaa...một chút không...."

"Không làm tốt màn dạo đầu sẽ bị thương, ngoan một chút nữa"

"Không....aaaa...phải mà là....của anh đã được em thỏa mãn hôm qua....aaa...ưm...nên hãy vào đi...aaa...khó chịu...ưm"

Đây mới là Tiêu Chiến thực sự khi làm tình.

Cậu tiến vào trong anh thật mạnh thật nhanh, anh thì cứ nằm dưới thân cậu rên rỉ.

Vừa vào cậu đã tìm được điểm mẫn cảm của anh, cậu cứ nhắm vào điểm đó mà thúc.

Mỗi cú thúc của cậu sâu thật sâu khiến anh như muốn dục tiên dục tử.

Khi rơi vào kì phát tình Tiêu Chiến mới thật lòng như vậy chứ bình thì đ*o có đâu.

Bộ dạng như này chỉ đến kỳ phát tình mới có.

Vương Nhất Bác xoay người Tiêu Chiến lại thành mặt đối mặt.

Vơ lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh

"ha....đừng chụp...aa...ngại....đừng chụp...anh xin em....ưm.."

Vương Nhất Bác rút con thịt ra tay vẫn cầm điện thoại nhưng để chế độ quay..

"Đừng rút ra...ha...dùng sức thao anh...đừng rút ra...ưm.."

"Anh phải cho em chụp ảnh".

"Ngại....ưm...em mau làm đi...khó chịu....em muốn gì cũng được..."

Tiến thúc mạnh vào bên trong, dâm thủy chảy ra ngày càng nhiều hơn, ra vào ngày càng đơn giản.

Vương Nhất Bác rút ra đến miệng rồi lại đâm mạnh vào bên trong.

Thấy anh mệt cậu lại tiếp thả pheromone rồi anh lại dần rơi vào trạng thái phát tình.

Cứ mỗi lần anh ngất đi thì cậu lại thả pheromone

"Aa...em đừng thả nữa....ưm...anh mệt...đói nữa...aaa.....anh không bắn được...aa...ưm"

"Nãy giờ anh ăn tinh dịch của em suất mà với lại không cần phải bắn từ đằng trước đâu, đằng sau này nãy giờ vẫn ra mà"

Căn phòng vẫn ngấp tràn sắc xuân, tiếng rên rỉ vang từ phòng tắm vang lên, tiếng nối xối xả cũng không áp được tiếng rên.

Đến khi anh mệt mỏi gục xuống thì cậu mới tha cho anh.

Tắm rửa sạch sẽ rồi bế anh lên giường

__________________________________

3k vote rùi, camon các cậu nha❤🙆‍♀️🙆‍♀️❤❤

Yêu lắm lun
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 28


.

Đi họp quay về cũng là 6 giờ tối rồi mà Tiêu Chiến vẫn còn đang say giấc trên phòng.

Cậu bế anh xuống, lái xe đưa anh về ngủ.

Có vẻ anh ngủ rất say nên chẳng nghe được gì cả.

Xe đậu trước cổng nhà, cậu xuống xe, bế anh lên phòng ngủ.

A Tinh thấy baba liền bò nhanh ra, Vương Nhất Bác bế Tiêu Chiến lên phòng, cậu tắm rửa rồi xuống bế A Tinh

"A Tinh ngoan, hôm nay mama hơi mệt, con không được quậy để mama ngủ.

Lát nữa baba đưa A Tinh đi chơi"

A Tinh gật gật đầu, trên môi nở một nụ cười.

Cậu bế A Tinh lên lấy đồ mặc rồi đưa bé đi chơi.

Tối rồi nên không có chỗ nào chơi được cả, đành lái xe đến khu vui chơi trẻ em.

Ở chỗ này A Tinh dễ dàng tìm được bạn để chơi cùng.

Trong đó có một đứa bé đối diện với biệt thự, cùng tuổi với A Tinh chỉ là hai đứa chưa chơi với nhau thôi.

Thấy bạn là A Tinh liền túm vào, chả hiểu sao nguyên cái khu đấy có cả chục đứa mà A Tinh lại chọn đứa nhà đối diện.

Trùng hợp là ba của cậu bé đó lại là Giám đốc hành chính tập đoàn Vương Tiêu.

Phải chăng đây là duyên số.

Tiêu Chiến tỉnh lại, ngó xung quanh thì mới biết mình đang ở nhà.

Anh đói lả người, xuống bếp mò đồ tự nấu ăn.

Đang ăn thì nhận ra không thấy A Tinh đâu, đang định chạy đi tìm thì bác quản gia thông báo Nhất Bác dẫn A Tinh đi chơi rồi.

Tiêu Chiến ăn xong cũng là 9 giờ tối rồi, ngóng mãi không thấy Vương Nhất Bác về, anh liền gọi

"Vương Nhất Bác em làm gì mà dẫn A Tinh lâu quá vậy, nó cảm thì sao"

"Hảo hảo, em đang chuẩn bị đưa con về, hôm nay A Tinh chơi vui lắm.

15 phút nữa sẽ có mặt ở nhà"

"Nhớ về nhanh"

"Sao nào, mới đó đã nhớ em rồi sao"

"Anh mới không thèm"

Nói xong anh cúp máy, đúng 15 phút sau Vương Nhất Bác có mặt ở nhà.

Tiêu Chiến đang ngồi ngoài phòng khách.

A Tinh đi chơi về mệt đang dụi dụi mắt, buồn ngủ rồi.

Anh bế A Tinh ru bé nó ngủ.

Trước khi ngủ thì tắm rồi thay quần áo cho bé.

Hôm nay Vương Nhất Bác quyết định để A Tinh ngủ với hai người.

Cứ để ngủ phòng riêng hoài lại sợ bị lạ thì chết dở.

Ngủ chung mà A Tinh cứ đạo chỗ nọ đạp chỗ kia, tay còn vỗ vỗ lên mặt mama còn chân thì úp thẳng kên mặt baba luôn.

Vương Nhất Bác bất lực cực kì, cả đêm mà cứ bị A Tinh đạp đủ mọi chỗ.

Cuối cùng không ngủ được nữa quyết định thức trông luôn.

A Tinh cứ xoay chỗ này chõi khác, Vương Nhất Bác liền lấy điện thoại ra quay để sau này A Tinh lớn thì cho nó xem lại.

6 giờ Tiêu Chiến thức dậy thì không thấy Nhất Bác đâu, còn A Tinh vẫn còn đang say ngủ trong tay anh.

Nhẹ nhàng rút tay ra tiến đến phía cửa có tờ giấy "Em đi làm trước, nhớ đến đúng giờ ".

8 giờ mới vào làm mắc gì mà cậu đến sớm dữ luôn ấy.

Tài liệu đều được xử lí hết rồi thì đến sớm làm gì.

---------------------------------------------------

Moahhhh~~
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 29


---------------------------------------------------

Tiêu Chiến ăn sáng xong vội đến công ty tham dự cuộc họp với các cổ đông khác.

Bỗng dưng năm nay nhiều người mua sản phẩm, doanh thu bỗng tăng vọt so với mọi năm.

Khoảng 1 tiếng sau cuộc họp kết thúc, mọi người quay lại làm việc bình thường.

Tiêu Chiến đến phòng của Nhất Bác thông báo lịch trình làm việc.

Cuộc họp khá căng thẳng nên mọi người đều có vẻ rất mệt mỏi.

Tiêu Chiến làm việc mà rất buồn ngủ, cả ngày cứ uể oải.

Điện thoại của Tiêu Chiến bỗng reng lên, anh nằm dậy nghe điện thoại

"Alo ai vậy"

"Em có thời gian không, gặp anh một lát"

"Tôi...."

"Anh đừng làm phiền vợ tôi nữa.

Đây là lần cuối tôi nói với anh tránh xa anh ấy ra!!

- Vương Nhất Bác giật điện thoại Tiêu Chiến

"Nhất Bác em làm gì vậy?"

"Không làm gì hết"

"Đưa điện thoại cho anh nào, đừng quậy nữa đưa đây cho anh"

Vương Nhất Bác đưa điện thoại lại cho Tiêu Chiến, có vẻ lại ăn giấm chua nữa rồi.

Cậu kéo tay anh vào phòng đóng cửa lại.

Tiêu Chiến bị lôi đi, anh hoang mang ing không biết chuyện gì chỉ là nghe điện thoại thôi mà.

Cậu dằn anh vào tường, bá đạo hôn môi anh.

Cắn nhẹ vào cánh môi khiến anh đau nhắm chặt mắt lại.

Tiêu Chiến cố gắng thoát ra trong vô vọng, Vương Nhất Bác tháo bỏ chiếc cà vạt.

"Nếu anh còn quậy nữa em sẽ trói anh lại đấy"

"Em đừng náo nữa, về nhà rồi em muốn làm gì cũng được"

"Ỏ!!

Đó là anh nói đó nha, em không ép anh nói ra câu đó"

"Um um nghe anh tất để anh đi làm việc"

Vương Nhất Bác thả tay Tiêu Chiến ra, mở cửa cho anh ra ngoài.

Vừa ngồi xuống anh chợt nhận ra một điều là mình vừa nói sai một thứ gì đó mà mình không nên nói.

Với cái dạng này của Nhất Bác thì anh có thể biết được tối nay mình sẽ bị như nào.

Tối đến, mọi người đều đi về chỉ có anh và Nhất Bác ở lại.

Chuẩn bị đi về thì anh đụng ngay Vương Nhất Bác, cậu kéo tay anh vào phòng.

Tiêu Chiến có phần hơi sợ hãi

"Này này em đang định làm gì vậy.

Về nhà đi nhỡ có người...ưm"

Anh bị Vương Nhất Bác hôn môi tới tấp.

Tháo cà vạt ra trói tay Tiêu Chiến lại, lật người anh vào phía tường.

Tháo bỏ hoàn toàn chiếc quần ra ném sang một bên.

Tiêu Chiến vẫn bình thường cho đến khi cảm giác một vật ấm nóng đang tiến gần đến hậu huyệt.

Anh tháo tay ra khỏi cà vạt để ngăn chặn vật kia đi vào nhưng vô hiệu.

'Phốc', côn thịt đâm mạnh, vào được một nửa thì Tiêu Chiến siết lại.

"Nhất Bác....a.a.a...đau lắm....hic..."

"Thả lỏng nào, làm như vậy em không vào được"

"Em...hiccc...a.a...ha...cái đồ....aa..."

Tiêu Chiến trong vài phút lơ là vô tình thả lỏng, Vương Nhất Bác lại có cơ hội một bước tiến vào sâu hơn.

Tháo cà vạt đang trói tay anh lại lên bịt mắt.

Cắn vài cổ anh, vai, tay anh để lại trên đó vài cái hickey.

Nhiều nhất là phía trên cổ, Nhất Bác thấy chỗ nào cắn được là cắn hết.

Tay kia vỗ lên mông anh vài cái, tay còn lại vân về hai hạt đậu nhỏ.

Kích thích từ cả hai phía, Tiêu Chiến sướng đến dục tiên dục tử.

Miệng anh luôn phát ra những tiếng rên dâm đãng hết phần người ta.

Lúc thúc chậm rồi lại thúc nhanh làm anh hoang mang ing không biết là khi nào cậu di chuyển nhanh hay chậm nữa

"Vương Nhất Bác....aaa..em đừng có được voi đòi tiên....aaa.... sướng....ưm.....ha..."

"Ha~ sao em lại thấy hai câu này không có sự liên kết với nhau vậy ta"

Tiêu Chiến xoay người lại đối mặt với Vương Nhất Bác, không tự chủ được cảm xúc mà hôn lên môi cậu.

Mặc dù bị bịt mắt nhưng Tiêu Chiến vẫn có thể nhận biết tốt chuyện này.

Cậu bế anh lên ghế sofa trong phòng, đè lên cậu.

Cả ngày làm việc mệt mỏi không hiểu sức đâu ra nữa.

Cậu lại bắt đầu thả pheromone, anh nghe thấy mùi hương thì đã không kịp nữa rồi.

Kỳ phát tình đang đến với anh.

Cơ thể Tiêu Chiến nóng ra, anh muốn nhiều hơn, nhiều hơn nữa những gì anh đang có.

Vương Nhất Bác tháo bịt mắt ra cho Tiêu Chiến, lúc này anh chỉ còn nhìn thấy màu của dục vọng nữa thôi.

Gương mặt dâm đãng đến mê người, Vương Nhất Bác cười tà.

Nãy giờ cậu mới chủ dùng có ⅓ những gì mình đang có thôi, mỗi ngày dùng một ít.

"Nhanh....ha....một chút nữa....aaaa... sướng...."

"Tiêu Chiến, anh thực sự không muốn xuống giường nữa sao?"

"ưm...a..ha..muốn..a..ưm...muốn em...yêu thương phía dưới....aaa...

ưm...ha...của anh...ưm..ha..."

---------------------------------------------------

Có ai quên tớ chưa.

Vắng bóng 1 tuần chắc quên tớ rùi🥺🥺😭
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 30


"Nếu anh đã muốn như vậy thì em chỉ còn cách chiều anh thôi"

Bên dưới đưa đẩy ngày càng nhanh hơn, hậu huyệt của Tiêu Chiến co bóp liên tục.

Pheromone của Vương Nhất Bác vốn rất mạnh, không một O nào có thể cưỡng lại mùi này.

Cũng không khó hiểu khi Tiêu Chiến lại rơi vào mê sảng nhanh như vậy.

Tiếng rên rỉ đứt quãng của Tiêu Chiến cứ vang lên không ngừng, mỗi cú thúc của Vương Nhất Bác đều vào rất sâu, anh cảm giác như ruột gan mình muốn đứt ra thành từng khúc vậy.

Tiêu Chiến bị vắt gần như kiệt sức, hai tay anh ôm chặt cổ cậu, Vương Nhất Bác cắn lên cổ, lên tay, lên vai và nhiều nơi khác trên cơ thể anh, chỗ nào cũng có dấu hôn.

Vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng lại sướng, cảm xúc hỗn độn này khiến Tiêu Chiến không biết mình nên dừng hay không.

Nhìn mặt Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác có phần không yên tâm, gương mặt đỏ hơn bình thường khắp cơ thể anh đều nóng ran lên.

Sờ lên trán Tiêu Chiến thấy anh có vẻ đang sốt rồi.

Dù biết là bảo bối của mình đang sốt nhưng cậu vẫn quyết định nốt đi rồi về nhà.

Thời gian hoan ái cũng không phải là ít, căn phòng kia cho đến tận 1 giờ sáng mới hết sắc xuân cơ mà.

Tình hình sau khi hoan ái của Tiêu Chiến có vẻ không khả quan cho lắm, anh đã bắt đầu bệnh nặng hơn thậm chí là cúm luôn rồi.

Đưa anh về nhà tắm rửa rồi gọi bác sĩ đến tham khắm cho anh.

"Bác sĩ Chu, tình hình của vợ tôi thế nào rồi, có khả quan lên chút nào chưa?"

"Tình hình đang tốt dần lên rồi, chỉ cần bồi bổ thêm một chút và nhớ uống đầy đủ, cứ 2 tuần thì phải đến bệnh viện để chụp phổi xem chuyển biến có tốt lên chưa"

"Phổi?

Ý bác là phổi của anh ấy đang có những chuyển biến xấu đi"

"Tạm thời thì chưa đến nỗi xấu lắm, chỉ là nếu không thăm khám và chụp x-quang thì bác và bệnh viện sẽ không biết cách điều trị.

Dù sao trước đó cũng là dập phổi, tình hình nghiêm trọng"

"Vâng, cháu biết rồi, cảm ơn bác"

Nói rồi bác sĩ Chu đưa ra một đống thuốc rồi dặn dò kỹ càng thời gian uống, Vương Nhất Bác nhìn có vẻ ngơ ngơ nhưng cũng nhớ hết.

Kết quả là mới đi làm vài ngày đã bị bắt phải ở lại nhà chăm con uống thuốc.

Mà với tính cách của Tiêu Chiến thì sẽ không đồng ý chuyện này đâu còn A Tinh thì còn nhỏ nhưng quá đổi hiểu chuyện nói gì nghe đấy nên cũng không cần phải chăm.

Về chuyện mua bán tập đoàn Tiêu thị, chuyện này đúng là do ba của Vương Nhất Bác làm ra,không phải đố kỵ, ganh ghét mà là tiêu trừ đi một con bài của tập đoàn Lạ Thuyết.

Tiêu thị làm việc cho Lạ Thuyết mà còn chưa kể hàng trăm hàng tỷ việc xấu mà tập đoàn Lạ Thuyết đã làm.

Mua chuộc cổ đông, nhấn chìm các công ty, tập đoàn dám không mua cổ phiếu của mình, giết người có, việc gì chúng cũng dám làm.

Tập đoàn Vương Tiêu và Vương thị thuộc Hắc Long, xét về mạnh thì Hắc Long yếu thế hơn còn Lạ Thuyết thì có rất nhiều các bang nhóm khác nhau chống đỡ.

Tiêu thị đang trên đà của sự mua bán chuộc lợi, đợi đến lúc Lạ Thuyết được đưa ra ánh sáng thì Tiêu thị sẽ là người bia đỡ đạn cho họ.

Vương thị làm như vậy là để muốn tốt cho tập đoàn Tiêu thị, ai ngờ Lạ Thuyết phát hiện.

Năm Tiêu Chiến 10 tuổi, Lạ Thuyết sai người đến giết hết gia đình nhà họ Tiêu, lúc đó Tiêu Chiến và mẹ anh vừa đi ra ngoài về thấy ba anh đã chết.

Mẹ anh biết chuyện gì xảy ra nên đã đưa anh đến nhà của một người quen, nhờ bà giúp đỡ để Lạ Thuyết không bao giờ phát hiện ra anh vẫn còn sống.

Khi đó theo thói quen trở về nhà, cậu thấy căn nhà lộn xộn, ba cậu thì được phát hiện ở sau sân, mẹ anh nằm trên một vũng máu.

Chuyện này ám ảnh Tiêu Chiến cho đến sau này, anh quyết tâm tìm được người đã giết mẹ mình.

Tuy nhiên chuyện thu mua đã từ rất nhưng cho đến hiện giờ mới được thông qua.

Xét thì Vương Tiêu đang trên đà phát triển, Lạ Thuyết tụt xuống thứ 3 chính vì vậy Lạ Thuyết luôn tìm cách đánh sụp Vương Tiêu.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Khó lắm tuoiii mới lôi đc cái cái máy tính ra để viết. bị thu điện thoại rùi hic hic.

có ai thi chưa.

Thấy các cậu quên tuoiii hết rùi tuoii buồn á :
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 31


Tiêu Chiến tỉnh lại, bên trong phòng toàn là mùi thuốc anh cứ nghĩ mình lại ở bệnh viện.

Sau khi tỉnh táo hơn thì thấy mình đang ở trong biệt thự, đúng lúc đó Nhất Bác cũng đem thuốc vào phòng cho Tiêu Chiến và còn bế theo cả A Tinh nữa.

Điện thoại của Vương Nhất Bác reng lên, cậu vội vàng đặt thuốc xuống rồi lấy điện thoại ra nghe.

"Alo"

"Vương tổng,hm.....chuyện này.

Lạ Thuyết mới đến đàm phán hợp đồng, yêu cầu muốn gặp anh"

"Oh, không mời cũng đến, tốt lắm!

Chuẩn bị hợp đồng đi tôi sẽ đến ngay"

"Vâng"

Tiêu Chiến uống thuốc xong thì liền đi chuẩn bị quần áo muốn đi làm, vừa mặc đồ bước ra khỏi phòng thì bị Vương Nhất Bác ngăn lại.

Nếu để Lạ Thuyết biết anh vẫn còn sống thì sẽ rất nguy hiểm.

Cậu không nói lý do nên anh càng tò mò muốn đi theo Vương Nhất Bác nhưng cuối cùng thì vẫn bị giữ chân ở lại nhà.

Dù sao thì hôm nay cũng là ngày khám sức khỏe định kỳ cho A Tinh nên cũng có lý do bắt Tiêu Chiến ở lại nhà.

Vương Nhất Bác sau khi giữ Tiêu Chiến thì liền lái xe đến công ty

Vừa mới bước vào cổng thì gặp người của tập đoàn Lạ Thuyết.

Chỉ là đi ký hợp đồng thôi có cần phải dẫn theo nguyên đám vệ sĩ đi không.

Nhưng chuyện dẫn nhiều vệ sĩ đi như vậy là có mục đích, Vương Nhất Bác đã dần đoán ra mục đích của bọn chúng, nhờ trợ lý Dương đi chuẩn bị vài món đồ sẽ cần thiết.

Tầng 6 là phòng họp chính với các cổ đông lớn, so với tập đoàn Lạ Thuyết của ngày xưa thì bây giờ Lạ Thuyết Minh chỉ chú trọng ăn chơi không tập trung vào làm ăn cho nên mới nát như vậy.

"Vương tổng, hôm nay anh đến muộn 5 phút"

"Thuyết tổng đến không báo trước, thứ lỗi không phải lỗi của tôi rồi"

"Tôi đã chuẩn bị hợp đồng, Vương tổng có muốn xem qua một chút không?"

"Thiết nghĩ chắc không cần đâu, Thuyết tổng đó giờ chỉ quan trọng ăn chơi, bây giờ lại đàm phán hợp đồng nghĩa là sao"

"Vương tổng có ý gì?

"Không có ý gì hết, trợ lý Dương tiễn khách"

Vương Nhất Bác chuẩn bị rời đi, Lạ Thuyết Minh lại muốn cầm súng đến nói chuyện, hắn cầm súng chĩa thẳng vào cậu.

Thay vì hoang mang Vương Nhất Bác lại rất bình tĩnh tiến lại gần Lạ Thuyết Minh, lấy cây súng từ tay hắn.

Dăm ba mấy cây súng giả dọa gì được Nhất Bác chứ, ngày nhỏ cậu đã được ba mình dạy phân biệt súng thật, súng giả thậm chí còn được tập bắn súng.

Lạ Thuyết Minh vốn nổi tiếng là nhát gan nên nhất định hắn sẽ không ngu ngốc đến độ cầm súng thật đến tập đoàn Vương Tiêu đâu.

Tiêu Chiến đi khám sức khỏe cho A Tinh xong thì đến thẳng công ty, vừa đến nơi thì thấy Vương Nhất Bác cầm súng ném vào thùng rác.

Vừa nhìn thấy Tiêu Chiến là Lạ Thuyết Minh như trúng tiếng sét ái tình, cuộc đời hắn chỉ loanh quanh người đẹp nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người đẹp như Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác nhận thấy ánh mắt biến thái kia đang nhìn thẳng vào vợ mình, cậu sai người dẫn Lạ Thuyết Minh ra ngoài.

Mặc dù bị lôi đi nhưng ánh mắt biến thái trên cả sự biến thái kia vẫn nhìn Tiêu Chiến.

Vương Nhất Bác lấy khẩu trang trong túi áo đeo cho Tiêu Chiến rồi đưa anh về nhà.

Tiêu Chiến lại thấy có mùi giấm chua nhẹ nhẹ đã thế tên người yêu cũ kia cứ gọi làm phiền anh mãi.

Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Vương Nhất Bác cầm điện thoại của Tiêu Chiến ném thẳng ra ngoài đường qua cửa sổ và bị xe đi qua cán nát.

Cậu đưa cho anh một chiếc điện thoại mới, qua kính chiếu hậu, Vương Nhất Bác thấy xe của Lạ Thuyết Minh đang chạy theo.

Anh bẻ lái quay lại đường ra ngoại thành để dụ bọn chúng đi ra chỗ khác.

"Nhất Bác em đang đi đâu vậy, đây đâu phải là đường về nhà"

"Có chó muốn đuổi theo anh, em chỉ muốn dẫn chó đi săn thôi"

Tiêu Chiến hiểu ý của Vương Nhất Bác nên cứ ngồi yên trong xe.

Qua kính chiếu hậu, anh cũng đã nhìn thấy Lạ Thuyết Minh đang đuổi theo.

Vương Nhất Bác bẻ qua một đoạn rồi quay lại thành phố còn xe của Lạ Thuyết Minh thì bị lạc, đang tìm lối ra mãi không tìm được.

Quay về đến biệt thự Tiêu Chiến cất đồ đã mua vào bếp rồi bế A Tinh lên lầu ngủ.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Vương tổng lắm tình địch qué, giữ zợ nhe anh :>>

Chán nản khi mấy iem lớp 6, 7 lại thi trước.

Khối 8 bọn tui thi muộn nhất trường rồi ấy :
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 32


Lạ Thuyết Minh đi lạc trong rừng, hắn tìm đường mãi không được, sóng cũng yếu nên không gọi điện được.

Đi qua đi lại thì cũng ra được khỏi rừng và có đường về thành phố.

Còn ở nhà, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đang ăn cơm.

Cả bữa cơm thì cậu cứ chăm chăm vào điện thoại của anh trên bàn, chuông thông báo kêu lên thôi cậu cũng bật điện thoại lên xem.

Vừa ăn cơm xong thì Lạ Thuyết Minh đến nhà của Vương Nhất Bác.

Tiêu Chiến vừa bước ra vườn hắn liền xông vào định ôm lấy anh.

Anh vội cúi người xuống, Lạ Thuyết Minh ngã nhào ra vườn, lúc hắn ngẩng đầu lên mặt hắn toàn đất và cỏ.

Vương Nhất Bác phi thẳng ra ngoài, gọi người kéo Lạ Thuyết Minh đi.

Hắn không chịu đi, cứ ngồi im lìm một chỗ, hắn chỉ chăm chăm nhìn Tiêu Chiến, nhìn anh đi ra rồi lại đi vào.

Nhìn anh bế A Tinh ra ngoài.

Vương Nhất Bác cục súc cực độ, người cậu như bốc lửa.

Cậu kéo Lạ Thuyết Minh ra ngoài khóa cổng lại.

Vương Nhất Bác đã lường trước chuyện này rồi nhưng ai ngờ có tên nhà Lạ Thuyết lại thích Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến ngồi trong nhà nhìn cậu cười hoài, không ngờ lúc Vương Nhất Bác ghen lại đáng yêu như vậy.

Tiện thì anh bế A Tinh sang căn nhà đối diện chơi với, bé đó tên A Lăng.

A Lăng và A Tinh chơi với nhau rất hợp, cứ thấy nhau là túm lại chơi.

1 năm sau, A Tinh lên 1 tuổi.

Lúc này A Tinh biết đi, nói được vài câu rồi.

Tiêu Chiến thì từ khi Lạ Thuyết Minh gặp anh thì anh không được phép đi làm nữa.

Cứ mỗi 1 tháng hắn lại đến nhà làm phiền Tiêu Chiến.

Đương nhiên hắn cũng không phải loại người đẹp đẽ gì, suất một năm qua cố gắng cạnh tranh với tập đoàn Vương Tiêu, dùng đủ mọi thủ đoạn để kéo Vương Tiêu xuống.

Vương Nhất Bác thì lại thông minh, cậu biết hắn muốn làm gì và làm thế nào, Tiêu Chiến ở nhà giúp cậu xử lí tài liệu văn kiện rồi nhờ trợ lí Dương gửi đi.

Chính nhờ việc để Tiêu Chiến xử lí những văn kiện chính ở nhà nên hắn không bao giờ biết.

A Tinh từ khi biết đi hôm nào cũng đòi mama cho qua nhà A Lăng chơi, Tiêu Chiến ở nhà nhưng bận rất nhiều việc hay làm nhiều văn kiện nên thỉnh thoảng mới đưa đi được.

Cứ 3 lần 1 ngày A Lăng lại chạy đến nhà chơi với A Tinh, hai nhà cũng dần thân thiết hơn, biệt thự cũng rộng cổng và tường đều cao cho nên để chơi bên ngoài rất an toàn.

Tối đến Vương Nhất Bác về nhà thấy Tiêu Chiến đang nấu ăn còn A Tinh đang chơi, cậu chạy lại bế A Tinh

"Hôm nay A Tinh có nghịch ngợm không nào?"

"Hong, A Tinh ngoan mà"- A Tinh chậm rãi nói

"Ngoan, con ăn cơm chưa"

"A Tinh chưa ăn, mama đan nấu nên chưa ăn"

"A Tinh của baba giỏi quá, đi tắm với ba nha"

A Tinh gật gật, Vương Nhất Bác dẫn A Tinh đi tắm, Tiêu Chiến đang nấu ăn lại thì nghe tiếng chuông điện thoại.

Anh nghe máy, bên kia là giọng một người đàn ông nghe quen quen, sau 30s thì Tiêu Chiến nhận ra đó là giọng của Hải Khang.

Anh đã đổi số rồi mà sao tên bại hoại này vẫn tìm được vậy, Tiêu Chiến tắt máy luôn.

Chuyện công ty đang rất áp lực rồi giờ mà còn thêm chuyện của tên đó nữa sẽ áp lực hơn.

Tiêu Chiến vừa nấu xong thì Vương Nhất Bác bế A Tinh từ phòng tắm ra rồi đi xuống lầu.

A Tinh muốn đi bộ nên cứ đập đập vai Vương Nhất Bác, cậu vừa thả A Tinh xuống thì nó liền chạy ra phòng ăn.

Có vẻ đói lắm rồi nên vậy.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi vào bàn ăn, 3 người ăn uống rất vui vẻ.

Cho có đi nhà hàng tỷ sao thì đồ ăn cũng không ngon được như của Tiêu Chiến đâu.

"Mama ơi bánh của A Tinh đâu"

"A Tinh phải ăn cơm xong mới được ăn bánh"

"Hong chịu muốn ăn bánh"

"Ngoan lát baba dẫn con qua nhà A Lăng chơi"

"Baba hứa đi"

"Baba hứa, ăn đi"

Nghe thấy được đến nhà A Lăng thì vui hơn hẳn, không quậy nữa không đòi hỏi nữa.

Thật ra hiểu chuyện thì nhỏ rồi nên chuyện này cũng làm được.

Một tuổi mà nói năng trôi chảy như A Tinh và A Lăng là quá giỏi rồi.

Ăn cơm xong, Tiêu Chiến đang rửa bát A tinh kéo kéo áo nói muốn rửa cùng.

Nói là muốn rửa cùng nhưng thật ra là muốn nghịch nước.

Vương Nhất Bác bế A Tinh sang nhà A Lăng chơi đến tận 9h30 mới về nhà.

Về nhà là A Tinh chạy lên giường ngủ khò khò luôn.

Tiêu Chiến đang làm nốt văn kiện Vương Nhất Bác đến gần cắn nhẹ vào cổ anh.

Theo phản xạ anh co rụt người lại, quay lại sau thì bị cậu hôn.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tuoiii lên được 100fl rùi, cảm ơn caccau nhiều nha.

Tuần sau tuoi thi rùi nên có lẽ sẽ không ra truyện được :
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 33


"Em sắp phải đi Thượng Hải sao"

"Đi 2 ngày thôi.

Muốn đi theo sao?"

"Lỗ tai nào của em nghe thấy anh nói muốn đi theo vậy"

"Em cũng định đưa anh đi nhưng sức khỏe của anh không cho phép nên không được"

"Anh cũng không muốn đi, anh sẽ ở nhà với A Tinh"

"Em sẽ gửi A Tinh qua nhà ông bà nội"

"Ả, thế anh ở nhà làm gì?"

"Ở nhà đợi em"

Tiêu Chiến không thèm để ý đến Vương Nhất Bác nữa, kệ cậu luôn.

Miệng nói là không muốn đi nhưng trong lòng vẫn muốn được cùng cậu đi Thượng Hải, đợi lúc Vương Nhất Bác ngủ anh thu dọn đồ đạc vào vali cho cậu.

Sắp có 2 ngày anh không được gặp cậu.

Sau khi làm xong thì anh leo lên giường nằm ngủ.

Sáng hôm sau khi tỉnh lại thì Vương Nhất Bác đã đi rồi, ngay cả một lời tạm cũng không thèm nói giận luôn bây giờ.

Đánh răng rửa mặt xong thì xuống bếp tìm đồ ăn sáng

"Thiếu phu nhân người đang tìm gì vậy, có cần tôi giúp không?"

"Không...không cần đâu, ta tự tìm được.

Nhất Bác đưa A Tinh đi rồi sao?"

"Sáng sớm thiếu gia đã đưa đến nhà lão gia rồi"

"Um"

Ăn sáng xong, Tiêu Chiến đi ra ngoài có chút việc.

Bản thân vốn thích tản bộ hóng gió hơn là đi xe, đang đi thì gặp Hải Khang.

Chả hiểu sao số đen như than ấy, tên Lạ Thuyết Minh không đu nữa thì đến tên Hải Khang này.

Tiêu Chiến cố lơ hắn đi nhưng hắn thì cứ bám theo, bám mãi không dứt.

"Tôi nói anh này sao anh cứ đi theo suất vậy"

"Anh chỉ muốn xin lỗi"

"Xin lỗi cái gì chứ, tôi và anh cũng đâu còn gì"

Hắn im lặng không nói gì nữa, Tiêu Chiến bỏ đi ngay lúc đó cứ nghĩ hắn sẽ đi chỗ khác ai ngờ cứ bám khư khư lấy anh.

Anh quay lại đi về nhà thì gặp Lạ Thuyết Minh.

Chết tiệt cái tình huống này là gì đây, sao lại gặp hai người cùng một lúc thế này.

Hải Khang thấy Lạ Thuyết Minh thì kéo Tiêu Chiến ra sau, y cũng biết Lạ Thuyết Minh chẳng phải loại người gì tốt đẹp cả.

Tiêu Chiến đang đi đột nhiên bị kéo lại, Lạ Thuyết Minh bước xuống xe nhìn Hải Khang.

Lúc này nhân cơ hội, Tiêu Chiến chạy đường vòng về biệt thự, trên đường chạy anh nghĩ biết thế đi xe cho nó lành, đi bộ để rồi gặp đúng 2 tên này.

Lạ Thuyết Minh và Hải Khang đang đứng nhìn nhau thì phát hiện không thấy Tiêu Chiến đâu, chia nhau ra tìm anh.

Trong lúc hai tên đó đang đi tìm thì anh đã về đến biệt thự rồi.

Hải Khang đứng bên ngoài biệt ngó nghiêng để tìm Tiêu Chiến, y ngước lên của sổ tầng 2 thì thấy Tiêu Chiến đang ngồi xử lí tài liệu.

Mối tình 2 năm y vẫn chưa bỏ được, không hiểu tại sao bản thân lại chia tay Tiêu Chiến nhưng nhìn anh tìm được một mái ấm mới y rất vui chỉ là không thể buông bỏ.

Y trước kia cũng là người của tập đoàn Lạ Thuyết, đoạn quá khứ này không ai biết được.

Lạ Thuyết được mọi người nể phục và e sợ nhưng quá khứ là người của họ thì nó thật kinh tởm và dơ bẩn, nó là một minh chứng cho thấy những người có liên quan đến Lạ Thuyết đều không được tôn trọng.

Tiêu Chiến nhìn xuống thấy Hải Khang đang đứng phía dưới, anh chạy xuống ra ngoài mở cổng cho y vào nhà.

Hải Khang thật sự bất ngờ trước hành động này của Tiêu Chiến, anh dắt y vào nhà.

Tiêu Chiến vẫn vậy chẳng thay đổi gì cả, cho dù có 100 năm đi nữa thì Tiêu Chiến anh sẽ không thay đổi được.

Không phòng bị, không lo sợ.

"Em để tôi vào nhà mà không lo sợ gì sao"

"Sợ?

Sợ cái gì?"

"Tôi sẽ làm chuyện không đúng đắn với em"

"Không biết được"

Tiêu Chiến và Hải Khang ngồi nói chuyện rất lâu, lâu đến nỗi trời tối rồi mà họ cũng không biết.

Ôn lại những kỷ niệm cũ của hai người vào hai năm trước.

Lúc này, Tiêu Chiến chợt nhận ra anh và Vương Nhất Bác chỉ còn hai năm bên cạnh nhau nữa thôi.

Tiễn Hải Khang ra ngoài cổng, Tiêu Chiến bị một tên chụp thuốc mê làm anh ngất đi, Hải Khang quay lại thì không thấy Tiêu Chiến đâu nữa thứ duy nhất còn sót lại là chiếc điện thoại.

Y vội vàng lấy điện thoại gọi cho Vương Nhất Bác

"Alo, ai vậy?"

"Tiêu Chiến bị đám người của Lạ Thuyết Minh bắt đi rồi"

"Lạ Thuyết Minh!

Chết tiệt cái tên khốn nạn"

Vương Nhất Bác tắt điện thoại, hoãn toàn bộ công việc của hai ngày để quay về Bắc Kinh.

Tiêu Chiến bị bắt đến nhà riêng của Lạ Thuyết Minh, hắn nhân cơ hội này định làm chuyện không đúng đắn với Tiêu Chiến.

Miệng anh liên tục gọi tên Vương Nhất Bác khiến hắn tức muốn sôi máu.

Tại sao giờ phút này rồi mà Tiêu Chiến chỉ nhớ đến Vương Nhất Bác vậy.

Sáng hôm sau, Tiêu Chiến tỉnh lại một nơi kỳ lạ không phải là căn phòng của anh, quần áo anh không có mặc trên người.Bênn cạnh, người bên cạnh không phải là Vương Nhất Bác.

Tiêu Chiến vội vã mặc đồ chạy ra khỏi căn hộ của Lạ Thuyết Minh, vừa chạy anh vừa lục lại toàn bộ ký ức của ngày hôm qua.

Ngày hôm qua anh và tên đó đã làm gì, thậm chí anh còn chả nhớ được chuyện gì đã xảy.

Tiêu Chiến về đến biệt thự thì chạy thẳng lên phòng, anh đóng cửa lại, ngồi xuống góc tường, nước mắt anh từng giọt từng giọt rơi xuống.

Vương Nhất Bác về đến biệt thự thì chạy thẳng lên phòng thấy Tiêu Chiến đang ngồi thẫn thờ ở một góc, cậu chạy đến chỗ anh

"Chiến ca"

"Đừng, Nhất Bác đừng động vào anh.

Bẩn lắm"

"Có em rồi đừng sợ, ngoan"- Vương Nhất Bác đến ôm chầm lấy Tiêu Chiến

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đũy thật chứ đùa, ban đầu tuoi cũng không định viết như vại đâu :v chỉ là muốn cho một chút drama nên mới viết vậy thoi.

Ngồi viết ê hết cả mông ấy :
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 34


"Anh đã bảo em đừng động vào anh, tránh ra"- Tiêu Chiến đẩy Vương Nhất Bác rất mạnh

Vương Nhất Bác chỉ biết ôm Tiêu Chiến vào lòng, phải mất khá nhiều thời gian anh mới bình tĩnh lại và ngủ thiếp đi.

Vương Nhất Bác xuống lấy xe và đi thẳng đến nhà của Lạ Thuyết Minh, trên mặt cậu tràn đầy sát khí.

Cậu đi lên căn hộ của Lạ Thuyết Minh mặc cho hắn có nhiều vệ sĩ, phải chi Vương Nhất Bác đưa Tiêu Chiến theo thì cũng có cớ sự này.

Hắn không có ở trong căn hộ, sau hỏi người bên dưới thì biết hắn đã đến Thượng Hải, chuyến bay mới cất cánh cách đây 5 phút.

Cậu gọi cho trợ lý Dương, yêu cầu lực lượng bên đó nhất định phải tìm được Lạ Thuyết Minh và đưa hắn trở về Bắc Kinh sớm nhất.

Trên đường lái xe về nhà, anh không ngừng trách bản thân tại sao không đưa Tiêu Chiến đến nhà ông bà Vương cùng với A Tinh, tại sao lại để anh ở nhà một mình.

Trở về biệt thự thấy Tiêu Chiến đã tỉnh giấc, cậu đứng ngoài cửa nhìn anh, sợ anh không muốn gặp cậu, sợ anh nhìn cậu sẽ thấy bản thân có lỗi.

Tuy nói là sẽ không vào nhưng cậu vẫn rải bước vào trong, ngồi xuống giường.

Tiêu Chiến luôn lảng tránh ánh mắt cậu nhìn anh.

Đang ngồi, đột nhiên cơn buồn nôn xốc đến, anh cấp tốc xuống giường chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Không lẽ nào Tiêu Chiến có thai, có thai với Lạ Thuyết Minh.

Nhất định là không đâu, Vương Nhất Bác gọi cho bác sĩ Chu.

"Thiếu gia yên tâm đi, thiếu phu nhân không có thai hơn nữa tử cung của cậu ấy đã không còn phục vụ cho chức năng sinh sản nữa rồi nên yên tâm"

"Vậy tại sao anh ấy lại..."

"Chuyện này thì vẫn chưa tìm ra nguyên nhân, ngày mai thiếu gia phải đưa thiếu phu nhân đến bệnh viện kiểm tra thì mới được"

Sau khi thăm khám xong thì bác sĩ Chu đi về nhà, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi trong phòng, không biết nên nói gì cả.

Từ sau khi bị tai nạn, Tiêu Chiến đột nhiên có nhiều bệnh quấn lấy, đến bây giờ vẫn chưa rõ các nguyên nhân bệnh.

Vương Nhất Bác xuống nhà bếp, mang một tô cháo lên phòng cho Tiêu Chiến.

Anh đã chịu quá nhiều áp lực đè lên, có phải do anh gả cho cậu nên gặp nhiều áp lực, có phải là hợp đồng này không nên xuất hiện không.

Trong đầu Vương Nhất Bác chỉ có những suy nghĩ đó thôi.

Anh đã dần không lảng tránh ánh mắt của cậu nữa rồi thay vào đó là anh chấp nhận sự thật đã xảy ra, ăn cháo xong thì anh ngủ thiếp đi.

Đột nhiên điện thoại vang lên, trợ lí Dương gọi cho anh và thông báo đã bắt được Lạ Thuyết Minh và đã đưa hắn về Bắc Kinh, nghe được tin Vương Nhất Bác lập tức chạy đến nơi đã được thông báo.

"Vương tổng bắt tôi đến đây làm gì?"

"Lạ Thuyết các người đều hèn hạ như vậy sao, bắt một O đã có gia đình là sở thích của ngài hay sao?"

"Ngươi nghĩ ta sẽ lên giường với một tên trong khi mê sảng hắn chứ gọi tên người mình thích hả.

Gu ta đâu có mặn đến vậy" (Au: Gu ông hong mặn thì đi bắt vợ nhà nguoita làm gì)

"Trợ lí Dương, cậu và mọi người ra ngoài đi"

"Vâng"- Trợ lí Dương và mọi người khác ra ngoài

"Ngươi muốn làm gì"

"Ngươi vốn không phải là một A, người là Beta"

"..."

Lạ Thuyết Minh chỉ biết im lặng vì hắn đúng thật là một Beta và chuyện này không một ai biết cả chỉ có ba mẹ hắn và giờ là Vương Nhất Bác.

Lạ Thuyết Minh hắn chính là một vết đen của Lạ Thuyết, họ đều là những A vượt trội chỉ riêng hắn là B.

Hắn rất căm ghét việc bản thân là một B mà không phải là một A, tại sao tại sao chứ tại sao hắn lại là B.

Để có được ngày hôm nay, hắn đã phải luyện tập phấn đấu để được gia đình coi hắn là một người giỏi giang, để chứng minh một Beta như hắn không bao giờ thua kém các Alpha khác.

Chịu rất nhiều khổ cực, ở trong trại huấn luyện để có cơ thể cường tráng như bây giờ.

Một thiếu niên 16 như hắn vừa học vừa tham gia các khóa huấn luyện để mọi người không biết hắn là một Beta.

"Đúng, ta là một Beta thì đã sao?"

"Huynh đệ à ngươi là ai cũng được nhưng mà vợ ta thì ngươi tuyệt đối không được đụng lần hai, nhớ chưa"

"Ngươi không định nói với mọi người ta là Beta sao"

"Ta nói ngươi này Lạ Thuyết Minh ta không rảnh lấy giới tính của ngươi ra làm trò đùa đâu, nếu muốn nói sao ta không để bọn họ ở trong phòng còn đuổi ra làm gì"

Nói xong Vương Nhất Bác trở về nhà, cậu cảm thấy nhẹ nhõm khi biết Lạ thuyết Minh vẫn chưa đụng gì đến Tiêu Chiến.

Trên đường lái xe về nhà, cậu nhìn thấy bên đường có một tiệm bánh và quyết định hôm sau sẽ đưa Tiêu Chiến và A Tinh đến đó ăn.

Vừa về đến cổng thì thấy Tiêu Chiến đang ngồi hóng gió bên ngoài, nhìn thấy Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến chạy ra ôm chầm cậu.

"Nhất Bác, anh xin lỗi đã không...."

"Yên tâm, Lạ Thuyết Minh và anh chưa làm gì hết"

"May quá"

"Em có nghe hắn nói anh trong lúc mê sảng cứ gọi tên ai đó, em đang nghĩ đó có phải là tên em không?"

"Vương Nhất Bác em tự luyến cái gì vậy, anh mới không thèm gọi tên em ấy!"

Tiêu Chiến ngượng đỏ mặt, anh cũng không biết từ khi nào mà tình cảm anh dành cho cậu lại lớn như vậy.

Ước gì thời gian 2 năm sẽ không trôi qua nữa, ước gì để anh được ở lại lâu hơn là 2 năm.

Vương Nhất Bác xuống thư phòng lấy tài liệu, vô tình hợp đồng từ trên kệ tủ rơi xuống ngay chỗ cậu đang đứng.

3 năm mà đã hết 1 năm rồi, còn 2 năm nữa, chính cậu là người thích anh từ trước, phải chi ngay từ đầu cậu cứ tỏ tình với anh thì tốt biết mấy nhỉ.

Bản hợp đồng giờ nó là một thứ quyết định tương lai của hai người, quyết định ở bên nhau hay là chia xa còn phụ thuộc vào người kia.

Phải chi bản hợp đồng không tồn tại mà hai người vẫn bên nhau thì tốt biết mấy.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đố các cậu tuoiii làm một chap truyện hết bao nhiêu lâu nè!!!!

Tuoiii cũng đang định tạo ra một số drama nữa nè!!
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 35*


"Nhất Bác, nếu có một ngày anh không bên em nữa thì sao"

"Anh nói bậy cái gì vậy!

Nếu anh đi rồi thì em với A Tinh phải làm sao"

"Bỏ đi, ngủ ngon a lão công"

"Hởm!!!

Anh vừa gọi em là gì"

"Chỉ nói một lần không nói lần hai"

Vương Nhất Bác nghiêng người sang hôn Tiêu Chiến, chỉ trong chốc lát y phục của Tiêu Chiến đã bị cởi ra hết.

Cậu vươn ngón tay tiến vào tiểu hoa cúc nhỏ, nhẹ nhàng tìm điểm mẫn cảm, anh khẽ rên nhỏ một tiếng dùng tay bịt miệng lại.

Phía dưới được 3 ngón tay của Vương Nhất Bác lấp đầy khuấy động bên trong tiểu cúc khiến anh muốn phát điên.

Vương Nhất Bác rút ngón tay ra, mở ngăn tủ lấy bao ra, xé nhanh chóng đeo vào.

Côn thịt đâm thẳng vào bên trong, một cơn đau nhẹ ập tới, Tiêu Chiến tay nắm chặt lấy chiếc gối.

Eo được nhẹ nhàng ôm chặt, Vương Nhất Bác động nhẹ bên trong, tiểu cúc nhỏ cứ ôm chặt côn thịt khiến cậu vô cùng khó chịu.

Ban đầu động nhẹ để anh cảm thấy thích ứng nhưng nhìn anh có vẻ không thỏa mãn cho lắm.

"Bốp" cậu đánh lên mông anh, dấu bàn tay in đỏ lên mông Tiêu Chiến.

Anh quay mặt lại với vẻ mặt lẳng lơ hết sức, Vương Nhất Bác nhìn là thấy hết kiên nhẫn rồi, di chuyển bên trong nhanh mạnh hơn.

Côn thịt ở bên trong hậu huyệt ngày càng chiếm hết tiện nghi rồi, bây giờ chỉ toàn là khoái cảm

Xoay người Tiêu Chiến lại mặt đối mặt, gương mặt ửng đỏ của Tiêu Chiến lẳng lơ hết sức, Vương Nhất Bác nhẹ cắn lên cổ anh, một dấu hôn đỏ ửng trên cổ.

Không phải là trên cổ đâu mà chỗ nào cũng có những dấu hôn.

Phía dưới chảy nhiều dâm thủy như vậy, côn thịt cũng dễ tiến vào hơn.

Tiêu Chiến ôm lấy cổ của Vương Nhất Bác, đặt lên môi cậu một nụ hôn, nụ hôn này khiến Vương Nhất Bác trỗi dậy tính thú bên trong.

Cậu nắm lấy đôi tay bé nhỏ của Tiêu Chiến, vắt chéo lên phía đầu, đẩy nhanh tốc độ phía bên dưới.

Hai hạt đậu nhỏ trước ngực đã cương cứng giống như cũng muốn được yêu thương, Vương Nhất Bác cắn hai hạt đậu nhỏ.

"Nhất Bác...ưm..a..a...chúng ta.....aaa...ha...ưm nghỉ ngơi một chút đi...aa...a..ưm"

"Đề nghị của anh không được chấp nhận!

Nói xem anh xinh đẹp như vậy là cho ai ngắm, hởm!!!"

"Ha....ưm....a.a..để cho anh ngắm...aa....em đừng tưởng....aaa...ưm....làm như vậy là có được anh...a.a.a..."

"Vậy thì em phải cố gắng nhiều hơn rồi"

Vương Nhất Bác cười tà, anh nâng mông Tiêu Chiến cao hơn so với giường, tiến sâu hơn vào bên trong.

Đúng lúc này điện thoại của Tiêu Chiến vang lên, tên Hải Khang đó lại gọi cho anh nữa rồi.

Vương Nhất Bác không nói gì mà cầm điện thoại lên nghe.

Âm thanh đầu tiên mà Hải Khang nghe không phải hai chữ alo mà là tiếng rên rỉ của Tiêu Chiến, y lập tức tắt điện thoại luôn.

Tiểu cúc nhỏ cứ co thắt liên tục, đem côn thịt của Vương Nhất Bác kẹp chặt, cậu cảm giác như mình muốn bắn rồi.

Cậu vẫn tiếp tục công kích anh lúc anh không đề phòng, cả người rã rời hết cả rồi.

Đến tận 1 gờ sáng rồi mà sắc xuân trong căn phòng vẫn chưa kết thúc.

Tiêu Chiến ê ẩm cả người rồi nhưng Vương Nhất Bác không chịu tha cho anh.

Đôi mắt những lúc chuẩn bị nhắm lại thì phía dưới lại ăn trọn một cú thúc khiến anh tỉnh dậy.

"Lão công...aaa....ưm...Nhất Bác....tha cho anh đi...aa..ha..ưm lần sau tái chiến....aa aa...ưm...anh....ha...thua rồi"

"Gọi em là gì?"

"Lão công....anh...thua...ha...ưm...rồi"

Vương Nhất Bác hôn lên trán Tiêu Chiến, cùng anh chiến nốt một lần cuối rồi kết thúc cuộc chiến tại đây.

Bế Tiêu Chiến vào phòng tắm rửa cho anh rồi đưa anh vào ngủ.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

tạch văn :v cái số nó khổ.

Hận thằng chép bài vl nó đc 8.5 tuoii được 8 🙂)) khốn nạn.

Tiên sư thằng hamlon

Sau một mùa dịch và những tháng ăn và học thì tuoiii quyết định giảm cân 🙂)) nói vại thoi chứ cũng éo biết có giảm tý lạng nào khong :v
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 36


"Nhất Bác, chúng ta qua đón A Tinh về được không?"

"Được, đợi em chuẩn bị xe"

"Um"

Vương Nhất Bác đưa Tiêu Chiến đến nhà ba mẹ cậu.

A Tinh ở nhà ông bà nội rất ngoan, không náo, không khóc cũng không nghịch ngợm.

Nhìn thấy mama là ẻm chạy qua ôm luôn, ba mẹ Vương Nhất Bác luôn miệng khen A Tinh, không biết là được dạy hay là ngoan từ nhỏ nữa.

A Tinh trên đường về nhà luôn nói muốn sang nhà A Lăng chơi, Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cũng bất lực với đứa con này rồi, suất ngày chỉ có A Lăng.

Xe vừa về đến công thì thấy A Lăng đang ở trước cổng, Tiêu Chiến mở cửa xe cho A Tinh đi xuống, A Lăng thấy A Tinh thì mắt sáng như thấy vàng vậy.

Vương Nhất Bác có việc phải đến công ty, Tiêu Chiến dẫn A Tinh và A Lăng vào nhà.

"Bác quản gia, lát nữa bác mang bánh ra cho A Tinh và A Lăng, cháu đi có việc chút"

"Vâng"

Tiêu Chiến đi vào thư phòng của Vương Nhất Bác tìm lại bản hợp đồng hôn nhân giữa hai người.

Cứ nghĩ chỉ là bản hợp đồng bình thường 3 năm ai ngờ đâu bây giờ lại chẳng nỡ chia xa rồi.

Bên trong bản hợp đồng là một chiếc vòng tay, chiếc vòng tay được đan và có chữ TIÊU CHIẾN ở trên, bên cạnh là tấm ảnh năm Tiêu Chiến học lớp 12.

Lúc đó Vương Nhất Bác mới chỉ học lớp 6 thôi thì tấm ảnh này là ai chụp và sao nó lại có ở đây.

"Cạch" tiếng khóa cửa được vặn, Tiêu Chiến vội cất bản hợp đồng đi, lấy đại một quyển sách ra đọc.

A Tinh và A Lăng vặn cửa mà làm Tiêu Chiến tưởng Vương Nhất Bác, muốn rớt tim ra ngoài luôn.

A Tinh chạy vào thư phòng lấy tấm album của mình rồi chạy ra coi hình với A Tinh, Tiêu Chiến đi theo sau.

A Tinh và A Lăng đang trao đổi ảnh hồi nhỏ với nhau, A Lăng chạy lại chỗ Tiêu Chiến, đưa cho anh chiếc máy ảnh.

Anh nhờ mọi người trong biệt thự sửa sang rồi mặc quần áo đẹp cho A Tinh và A Lăng để chụp ảnh.

Cả một buổi sáng chụp được nhiều ảnh lắm, Tiêu Chiến muốn ảnh đẹp hơn nên đã cầm lên phòng chỉnh sửa rồi mới đem đi in.

Chuẩn bị đưa A Tinh đi in ảnh thì thấy ẻm và A Lăng đang ngủ say sưa trên ghế sofa rồi, lo hai đứa sẽ bị rơi xuống nên anh đã bế hai đứa lên phòng riêng của A Tinh để hai đứa ngủ.

Tiêu Chiến loanh quanh tìm chỗ in ảnh thì cũng tìm được rồi, đang ngồi đợi ảnh xong thì Hải Khang từ trong nhà vệ sinh của quán bước ra, Tiêu Chiến quay mặt đi, mò trong túi áo lấy khẩu trang rồi đeo vào.

Hải Khang nhận ra Tiêu Chiến nhưng lơ đi như chưa từng nhìn thấy, anh đi lấy ảnh rồi ngồi tàu điện ngầm về nhà.

Tiện thì trên đường về vòng qua công ty xem Vương Nhất Bác đang làm gì.

Vương Nhất Bác đang ở phòng họp bàn về sản phẩm mới, Tiêu Chiến ngồi ngoài đợi, thợ chụp ảnh còn tưởng Tiêu Chiến là người mẫu chụp ảnh cho sản phẩm mới liền lôi anh vào phòng trang điểm, thay đồ.

Tiêu Chiến lúc thay đồ xong vẫn còn đang hoang mang ing và anh cũng chẳng hiểu gì cả.

Phải công nhận chưa từng chụp ảnh quảng cáo cho sản phẩm nào nhưng Tiêu Chiến lại có thần thái sắc sảo, phù hợp với bộ sản phẩm đang pr.

Vương Nhất Bác đến phòng chụp, thấy Tiêu Chiến đang làm người mẫu, cậu đứng ngoài đợi cho bộ ảnh kết thúc mới vào.

Tiêu Chiến vào phòng thay đồ, Vương Nhất Bác bước vào xem chỗ ảnh vừa chụp được.

"Vương tổng, sản phẩm tháng trước của chúng ta vẫn chưa có ảnh chụp pr"

"Tôi và người đó sẽ chụp ảnh pr, mang y phục và trang điểm cho tôi"

Tổ phụ trách trang điểm và y phục đang chỉnh sửa và trang điểm cho anh.

Bộ ảnh pr này theo phong cách cổ trang nên Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cũng khá lận đận.

Tấm rèm vừa được kéo ra, Vương Nhất Bác nhìn thấy một Tiêu Chiến đẹp lung linh như mỹ nhân trong tranh vậy.

Tiêu Chiến cũng nhìn thấy Vương Nhất Bác, anh ngất ngây trước vẻ soái ca lạnh lùng của cậu trong bộ đồ cổ trang này.

"Anh hư thật, chưa được cho phép mà đã đến đây chụp ảnh pr rồi"- Vương Nhất Bác nói nhỏ

"Làm gì có, anh không biết, tự nhiên họ lôi anh vào"

Thợ chụp ảnh chỉ cần chụp thôi còn dáng hay biểu cảm như nào thì Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cân hết, không cần thợ chụp phải nói.

Ảnh pr cho sản phẩm chụp từ chiều đến tối.

Ảnh vừa được tung lên weibo và QQ thì đã nhận hàng triệu đơn đặt hàng chỉ trong 2 tiếng.

Bình luận dưới các tấm hình pr đều rất nhiều.

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác về nhà cũng đã rất muộn rồi, A Tinh ăn uống và tắm rửa xong đã ngủ rồi.

Vương Nhất Bác đang nấu cơm đợi Tiêu Chiến tắm xong thì hai người sẽ cùng ăn.

"Cái này là em nấu sao?"

"Đúng rồi"

"Anh mong ăn xong anh sẽ không phải đến bệnh viện"

"Em nấu ăn hơi bị giỏi đấy, chẳng qua lười thôi :v"

"Vậy sao"

Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác ngồi ăn cơm, bầu không khí buổi đêm tối nhưng tràn đầy ngọt ngào, Tiêu Chiến lúc này đột nhiên muốn hỏi Vương Nhất Bác về hợp đồng hôn nhân giữa hai người.

Vừa định hỏi thì anh lại không thể nào nói được, giống như tâm anh chặn lại không muốn cho anh nói ra.

Cuối thu cũng sắp vào đông rồi, chỉ còn 1 tuần nữa là hết tháng 10 rồi, tháng 11 là vào đông.

Ăn xong, dọn dẹp đánh răng xong rồi leo lên giường nằm

"Chiến ca, em đói"

"Vừa ăn xong em lại đói rồi, em là lợn sao"

"Em đói anh"

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thi hết mình nhận điểm hết hồn luôn 🙂)

Chắc đứt cái tiên tiến luôn quá :v
 
[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Chương 37


Điện thoại của Vương Nhất Bác reng lên, cậu vơ tay tới lấy điện thoại

"Chuyện gì?"

"Vương tổng....Hắc Long....Hắc Long bang...."

"Chuyện gì, nói rõ ràng"

"Kho của Hắc Long bang bị Lạ Thuyết và Chu Tước hợp sức cướp đi, hiện tại đang gây gổ rất lớn"

"Bọn chúng dám"

Vương Nhất Bác cầm điện thoại, không muốn Tiêu Chiến lo lắng, cậu bèn nói đại công ty có việc đi đến Hắc Long bang.

Hắc Long nằm ở ngoại ô của Bắc Kinh, Tiêu Chiến ban đầu cũng tưởng là thật cho đến khi trợ lý Dương nhắn tin đến.

Tiêu Chiến cấp tốc chạy xuống gara lấy xe, đúng lúc A Tinh tỉnh lại.

"Mama, người đi đâu vậy?"

"A Tinh....A Tinh con ngoan ngoãn ở nhà, mama sẽ sớm về nhà a.

Ngoan, lát mama sẽ quay về"

Tiêu Chiến giao A Tinh cho quản gia và mọi người trong nhà, yêu cầu phải bảo vệ thật tốt cho A Tinh.

Ở Hắc Long bang, Vương Nhất Bác vừa đến, người chủ trì cuộc chiến lần này không phải Lạ Thuyết Minh mà là anh của hắn, Lạ Hàn Lăng.

Hắn và Lạ Thuyết Minh là anh em cùng cha khác mẹ, mẹ của hắn từng là quản gia của nhà Lạ Thuyết.

"Đột nhiên hôm nay Chu Tước và Lạ Thuyết lại có hứng thú với kho hàng của chúng ta vậy sao"

"Ta đến là muốn tìm ngươi, Vương Nhất Bác.

Ta trở nên như vậy ngươi vui chứ?"

"Ỏ!!!

Ta làm sao mà biết ngươi được chứ,trước giờ ta chỉ gặp Lạ Thuyết Minh, nguoi không lẽ là anh trai hắn"

"Xem như ngươi hiểu biết"

Lạ Hàn Lăng cho người đưa Hỏa Lăng - là người thân cận bên cạnh Vương Nhất Bác.

Hỏa Lăng người máu me, nhiều vết thương, bị bọn chúng hành hạ rất nhiều, Vương Nhất Bác nhìn thấy đã là muốn cho tên Lạ Hàn Lăng kia một phát rồi.

Hắn cầm súng chĩa thẳng vào Vương Nhất Bác, đương nhiên đây là súng thật rồi.

Hắn nổ súng bắn người bên cạnh Vương Nhất Bác, từ lần cuối cùng đánh nhau của 35 năm trước đến tận bây giờ, Hắc Long bang cũng như Vương Nhất Bác luôn cố gắng ổn định mối quan hệ giữa các bang với nhau vậy mà hôm nay Lạ Hàn Lăng cùng Chu Tước lại làm đến bước này.

Người bị Lạ Hàn Lăng bắn là trợ lý Dương, một phát chết luôn.

Vương Nhất Bác đã đạt đến giới hạn, súng đã có sẵn chỉ cần cầm lên bắn, trận chiến giữa Hắc Long và Lạ Thuyết lại nổ ra một lần nữa.

Mọi thứ bên trong hỗn loạn, Tiêu Chiến đến được trụ sở của Hắc Long bang, anh chẳng suy nghĩ gì mà xông thẳng vào trong, liên tục gọi tên của Vương Nhất Bác.

Nghe thấy giọng của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác cũng không biết tại sao anh lại biết đường đến đây, tình cảnh bây giờ hỗn loạn như vậy chính cậu cũng không biết Tiêu Chiến đang ở đâu.

Hải Khang nhìn thấy Tiêu Chiến, bên phía tòa nhà đối diện là tay súng bắn tỉa của Chu Tước bang.

Hắn ta không nhằm vào Vương Nhất Bác mà nhằm vào Tiêu Chiến.

"Tiêu Chiến tránh xa chỗ đó ra"

Hải Khang vừa chạy vừa hướng phía Tiêu Chiến hét lớn, Tiêu Chiến quay lại thì nhìn thấy Vương Nhất Bác, anh nở nụ cười chạy đến phía cậu.

Tay bắn tỉa phía trên kia cũng bắt đầu nổ súng, Vương Nhất Bác cầm súng bắn lên tay của Lạ Hàn Lăng.

Khoảng khắc viên đạn sắp cướp đi sinh mạng của Tiêu Chiến, Hải Khang kịp thời chạy đến chắn đạn cho anh.

Viên đạn đi một đường xuyên qua người Hải Khang, máu tươi bắn lên mặt Tiêu Chiến.

Anh quay người lại, Hải Khang ngã vào người anh.

Tiêu Chiến đỡ y, gương mặt anh không còn một giọt máu.

"Anh...sao anh ngốc vậy...tại sao lại đỡ đạn cho tôi"

"Xin lỗi em, anh không.....thể bảo vệ gia đình em"

"Anh nói gì vậy chứ, gia đình tôi liên quan gì đến anh"

*Viễn cảnh của 18 năm trước*

"Tô Hải Khang, nhiệm vụ của con lần này là bại trừ Tiêu thị, giết toàn bộ không để một ai"

"Tiêu thị không phải luôn trung thành sao, tại sao lại phải giết họ?"

"Chó thì mãi mãi là chó, nếu không giết nó sớm sau này sẽ cắn ngược lại chủ, con hiểu không"

"Con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ"

*Hiện tại*

"Hóa ra là anh, tại sao.....tại sao anh không giết tôi"

"Anh thật sự không nỡ giết em, chính em hôm đó đã giúp anh băng bó vết thương mà"

*18 năm trước - công viên gần nhà Tiêu Chiến*

"Anh bị ngã sao, người anh sao toàn máu vậy"

"....."

"Em có băng cá nhân này, anh dán vào đi"

*Hiện tại*

"Anh không cầu xin sự tha thứ của em, chỉ anh em mãi hạnh phúc, cả đời bình bình an an, cách để bọn chúng không nhận ra em là biến anh thành người yêu của anh"

"Sao anh phải làm như vậy?"

"Chúc em hạnh phúc, chăm sóc bản thân thật tốt"

Đôi mắt của Hải Khang từ từ nhắm lại, hơi thở của y đã tắt rồi.

Nước mắt của Tiêu Chiến lăn dài trên gương mặt, anh cầm súng lên, không cần phải nhìn nổ súng bắn tên trong nhà kia, bách phát bách trúng.

Anh không muốn ai vì anh mà hy sinh nữa, không muốn mất đi Vương Nhất Bác mà anh yêu thương nữa.

Đặt thi thể của Hải Khang xuống, anh rảo bước từ từ đến chỗ của Lạ Hàn Lăng, hắn đã giết chết Hỏa Lăng người Vương Nhất Bác tin tưởng, giết chết Hải Khang và trợ lí Dương rồi.

Hắn bắn vào vai của Vương Nhất Bác, đường đạn đi rất sâu, máu chảy ra không ngừng.

Tiêu Chiến nhắm thẳng mục tiêu, từ từ bóp cò, như vậy đạn sẽ đi nhanh và mạnh hơn.

Viên đạn đi đường rất thẳng, xuyên qua ngực trái của Lạ Hàn Lăng, không đến chỗ của Vương Nhất Bác.

"Chiến ca, cẩn thận phía sau...."

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Mai có ai đi học hăm!

Tui hăm phải đi hehe
 
Back
Top Dưới