Khác [HOÀN]《BJYX》Hôn Nhân Hợp Đồng - ABO

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
97,375
Điểm tương tác
0
Điểm
0
219992232-256-k398609.jpg

[Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
Tác giả: tadian_sak
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thể loại đam mỹ, cưới trước yêu sau [ai dị ứng thì click qua]
Truyện có đề cập đến vấn đề tình dục, 18+, ai đọc có vấn đề tâm lí gì tớ sẽ không chịu trách nhiệm

CP: Vương Nhất Bác x Tiêu Chiến
Không reup truyện khi chưa có sự đồng ý của tác giả

P/s: Tất cả các tình tiết trong truyện đều là tưởng tượng,bịa đặt không phải là thật

Số chương: 50 chương, có phiên ngoại

Tình trạng: Hoàn (50/50)



vuongtieu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Vkook H]Chú hai quân nhân của tôi
  • (Hoàn) Thiên Quan Tứ Phúc | Truy Thê | Đồng Nhân...
  • [HP đồng nhân] LvSs chi Giá Y
  • ||BTS-Linhoon|| Thế giới của những dị nhân
  • Nữ xứng trầm mê khoa học [ Xuyên nhanh ]
  • Nhân Đạo Chí Tôn FULL
  • [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 1


    "500 vạn, anh thấy có đủ không?"

    - Giọng một nam nhân 22 tuổi vang lên

    "Tôi...tôi đồng ý" - Tiêu Chiến ấp úng trả lời

    "Vương tổng, hợp đồng đã làm xong"- Thư ký

    "Anh kí vào đi, chỉ cần ký anh sẽ có 500 vạn"

    Tiêu Chiến ngậm ngùi kí vào tờ hợp đồng hôn nhân 3 năm.

    Còn người giao dịch với anh là ai?

    Đúng rồi, cậu là Vương Nhất Bác, Vương tổng tập đoàn Vương Tiêu.

    Một người có tiền đồ sáng lạng, năm nay hắn 22 tuổi, cậu nhỏ hơn Tiêu Chiến 6 tuổi.

    Hợp đồng được cất đi, Tiêu Chiến nộp đơn xin nghỉ việc ở công ty cũ rồi thu dọn đồ đạc quay về căn hộ của mình.

    Bên trong căn hộ của anh nhân viên đang thu dọn đồ đạc chuyển anh đến nhà Vương Nhất Bác.

    Taxi đã ở sẵn bên ngoài, Tiểu Chiến đem hành lí xuống xe rồi đi đến nhà của Vương Nhất Bác.

    Nói là nhà thì không đúng, phải nói nó là biệt thự.

    Căn biệt thự đó rất to, quản gia đứng sẵn ngoài cổng đợi anh.

    Anh xuống xe rồi đi theo sau của quản gia.

    Bước vào căn biệt thự là căn phòng khách rất lớn, có tv và rất nhiều thứ khác, đối diện là cầu thang đi lên tầng trên.

    Quản gia đã sắp xếp phòng cho anh ở tầng 2, bước vào căn phòng anh nhìn xung quanh.

    Căn phòng ngủ này to bằng căn nhà nhỏ mà anh đã thuê ở ngoài kia.

    Anh nằm mệt mỏi nằm lên chiếc giường rồi chìm vào giấc ngủ, đến lúc anh giật mình tỉnh dậy thì đã tối rồi.

    Anh lần mò tìm điện thoại của mình, bật lên điện thoại lên thì đã 7 giờ tối rồi.

    Anh ngồi dậy, rảo bước đến cửa, vừa mở cửa ra thì anh đã chạm mặt với Vương Nhất Bác.

    "Xuống ăn cơm đi" - Vương Nhất Bác lạnh lùng nói

    "Tôi biết rồi" - Tiêu chiến đi theo sau

    Xuống phòng ăn, mọi thứ đã được chuẩn bị xong, Tiêu Chiến bất ngờ đi tất cả các món bày trên bàn đều là món anh thích ăn nhất.

    Không lẽ Vương Nhất Bác có khẩu vị giống anh.

    Không nghĩ được nhiều như vậy, anh ngồi xuống ăn tối cùng Vương Nhất Bác.

    "Ngày mai sẽ đi ra mắt bố mẹ"

    "Khụ...nhanh vậy sao"

    "Nếu anh không thích có thể rời qua ngày khác"

    "Không cần đâu"

    Lại tiếp tục ăn cơm, ăn xong Tiêu Chiến lặng lẽ bước lên phòng, nhìn xuống lầu thấy Vương Nhất Bác đang đi vào thư phòng.

    Đứng lại nhìn một hồi rồi mới bước vào phòng.

    Anh mở lịch ra xem, hôm nay là ngày 21 rồi, ngày 25 chính là kỳ phát tình của anh.

    Mở vali ra phát hiện không có thuốc ức chế mà kỳ phát tình lại sắp đến, anh liền gọi cho bạn mình nhờ mua hộ rồi đem ra quán cà phê anh sẽ đến lấy.

    Mặc áo khoác vào rồi bước xuống lầu

    "Phu nhân, tối rồi cậu muốn đi đâu"

    "Tôi đi ra ngoài có chút việc"

    "Để tôi gọi người đưa cậu đi"

    "Không cần đâu, gần đây thôi mà"

    Nói rồi anh chạy ra ngoài và đi đến chỗ hẹn.

    Trời đã vào đông rồi, bên ngoài khá lạnh nên anh đành đi nhanh rồi quay về

    "Bao nhiêu tuổi rồi mà còn quên thuốc ức chế.

    Tôi khuyên cậu đừng dùng nữa không tốt đâu"

    "Không dùng thì tôi biết làm sao"

    "Thông tin cậu kết hôn với tên nhà họ Vương kia lan hết cả thành phố Bắc Kinh rồi"

    "Tôi về đây cảm ơn cậu"

    Nói xong anh chạy một mạch về lại biệt thự, cậu vào nhà rồi đi thẳng lên phòng.

    Bước vào phòng rồi đi thẳng vào nhà tắm.

    Tắm rửa xong, anh nằm lên giường và ngủ luôn.

    Mặc dù hôm nay anh đã rất lâu.
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 2*


    Tiêu Chiến tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, 6 giờ 45 phút anh ngồi dậy đi đánh răng rửa mặt.

    Vừa bước ra khỏi nhà tắm, chân Tiêu Chiến đã trụ không vững, anh ngã khuỵ xuống đất.

    Tim anh đập nhanh hơn, cả cơ thể đột nhiên nóng ran, rất khó chịu.

    "Không phải là ngày 25 sao, hôm nay.." anh nghĩ trong đầu.

    Cố gắng bò đến chỗ cái vali, đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

    "Tiêu Chiến, anh dậy chưa?"

    "Tôi...ưm...sẽ chuẩn bị...ưm..."

    Tiêu Chiến không kiềm chế được pheromon khiến nó phát tán ra bên ngoài.

    Mùi pheromone lập tức tác động lên Vương Nhất Bác khiến cậu có cảm giác muốn thao chết người kia.

    Mùa dâu nhẹ rất thơm, thật kì quái trước giờ Vương Nhất Bác chưa từng có cảm giác này.

    Chân cậu đạp lên chiếc của khiến nó mở tung ra.

    Dưới sàn là hình ảnh Tiêu Chiến đang vặn vẹo cơ thể, khuân mặt đỏ bừng, mùi pheromone nồng nặc.

    "Th...thuốc ở trong vali lấy...ưm...cho tôi..."

    "Sao phải lấy thuốc, để tôi giúp anh một chút, phu nhân yêu dấu"

    Nói rồi anh cúi xuống bế người kia lên giường, dằn người anh xuống hạ thân.

    Môi cậu đặt nhẹ lên môi người kia, mút mát cánh môi sau đó lấy lưỡi tách môi anh ra rồi xâm nhập vào bên trong.

    Tiêu Chiến vùng vẫy, cố gắng đẩy người phía trên ra nhưng không còn sức.

    Vương Nhất Bác gỡ bỏ đai thắt chiếc áo tắm ra, dùng tay vân về hai đậu nhỏ khiến Tiêu Chiến vô thức rên lên một tiếng ma mị.

    Luyến tiếc rời môi anh, cậu cúi xuống mút mắt hai hạt đậu nhỏ trên ngực.

    "Ph...phía dưới...ưm...khó chịu"

    Chỉ đợi anh nói câu này, Vương Nhất Bác lật người Tiêu Chiến lại, phía dưới của anh chảy rất nhiều dâm thủy.

    Cậu dùng một ngón tay thâm nhập vào hậu huyệt, Tiêu Chiến cảm thấy đau rát, gục mặt xuống gối.

    Tiếp đó là hai ngón tay, lần này Vương Nhất Bác đã chạm vào điểm G khiến người Tiêu Chiến đông cứng lại, khoái cảm dồn dập đến khiến đầu óc anh hỗn loạn.

    Vương Nhất Bác rút ngón tay ra khỏi hậu huyệt, dùng cự long đã cương cứng của mình xâm nhập vào bên trong, Tiêu Chiến cảm thấy đau đau nhưng sau đó là khoái cảm khi Vương Nhất Bác liên tục thúc vào điểm G

    "Nh...Nhất Bác...aaa...hảo....hảo kì quái....dừng lại...nhanh..."

    "Vậy, Chiến ca muốn nhanh hay muốn dừng"

    "Nh...nhanh...aaa...chỗ đó.....aaa... không được"

    Vương Nhất Bác gia tăng tốc độ di chuyển của mình, tiếng ba ba ba dùng tiếng rên dâm mị của Tiêu Chiến vang lên khắp căn phòng.

    Người phía dưới không ngừng rên rỉ khiến Vương Nhất Bác như chìm vào mê hồn trộn.

    Cậu dừng lại, rút cự long của mình ra.

    Cảm giác đang được lấp đầy bỗng nhiên lại trống vắng khiến Tiêu Chiến quay ra sau nhìn Vương Nhất Bác

    "Đ...đừng rút ra...cắm...aaa...cắm vào đi...xin anh...."

    "Gọi lão công"- Vương Nhất Bác vỗ vào mông Tiêu Chiến

    "Lão công....thao anh...aaa...Nhất Bác...aa....ưm...thao anh....lão công"

    Âu sệt, tiếng rên cùng tiếng cầu xin dâm mị của Tiêu Chiến vang lên, Vương Nhất Bác lập tức đâm vào, mỗi cú thú đều rất mạnh mẽ, nó khiến Tiêu Chiến muốn phi thăng vậy.

    "Nhất Bác....aa....quá sâu rồi....aa...

    đừng chạm đến nơi đó....aaaa..."

    "Chiến ca, em muốn bắn vào bên trong"

    "Kh...không được....aaa...sẽ có em bé....aaa..."

    "Phái dưới của anh hình như không nói vậy, nó rất muốn sữa của em đấy"

    Vương Nhất Bác phóng một dòng tinh dịch trắng, đặc ấm vào bên trong Tiêu Chiến.

    Mệt mỏi sau trận mây mưa 3 tiếng thì Tiêu Chiến liền thiếp đi.

    Vương Nhất Bác ẵm anh vào nhà tắm vệ sinh sạch sẽ cho anh rồi đi đến công ty tham dự cuộc họp.

    Cùng lúc đó anh cũng gọi điện cho ba mẹ để dời lịch ra mắt.

    ---------------------------------------------------

    Lần đầu viết H hơi sơ sài, lần sau sẽ viết hoàn chỉnh hơn
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 3


    "Aa...mấy giờ rồi, thắt lưng...đau quá"

    2 giờ chiều, Tiêu Chiến tỉnh lại sau trận mây mưa, toàn thân anh đau ê ẩm.

    Bụng anh réo lên vì đói, nhớ lại chuyện của buổi sáng

    "Mình với tên đó...pi pi, không thể nào mình với tên đó chưa làm gì hết, chưa làm gì hết"

    Bên ngoài Vương Nhất Bác, đẩy cửa bước vào trong.

    Nhìn tiểu bảo bối đang ngồi trên giường bĩu môi lại cậu cũng phì cười

    "Bảo bối, đói chưa?"

    "Cậu gọi ai là bảo bối.

    Tôi lớn hơn cậu 6 tuổi đấy"

    "Anh là vợ em"

    "Nhưng tôi lớn...ưm"

    Môi Tiêu Chiến bị chặn lại, anh chỉ biết mở to hai con mắt nhìn Vương Nhất Bác, lúc này anh mới thây cậu ta thật đẹp, giống như một thiên thần vậy.

    Vương Nhất Bác luyến tiếc rời môi Tiêu Chiến, còn anh đau đến không nhúc nhích nổi.

    "Nhất Bác, cái đó...chúng ta..."

    "Cái đó?

    Là cái gì"

    "Chuyến sáng nay..."

    "Ý anh là chuyện làm tình sao, vẫn còn muốn nữa hả?"

    "Không cần, không cần nữa"

    Vương Nhất Bác bế Tiêu Chiến và đi xuống lầu, trên bàn ăn đa số là các món ăn của Trùng Khánh.

    Đậu phụ ma bà, mì xào khô, bò cay, súp cá chua ngọt...

    Bản thân Tiêu Chiến lại rất thích ăn cay nêm anh đã ăn hết tất cả các món trên bàn dù biết không tốt cho bao tử.

    Vương Nhất Bác phải tham dự cuộc họp nên đã đi đến công ty, Tiêu Chiến mở tủ để đồ ra thấy bên trong toàn bánh kẹo

    "Kẹo ngọt, bánh cá..."

    "Thiếu phu nhân đang tìm gì vậy?"

    - Hầu gái lên tiếng

    "Không có gì.

    Tên họ Vương đó thích ăn kẹo sao?"

    "Đúng vậy, tất cả số kẹo này đều là của thiếu gia"

    "Có nghĩa là hắn thích ăn ngọt không thích ăn cay"

    "Đúng ạ"

    Nói xong Tiêu Chiến đi lên phòng.

    "Vương Nhất Bác thích ăn ngọt mà trên bàn ăn hồi nãy toàn món cay sao hắn có thể ăn được chứ.

    Vì mình sao, bỏ đi nhắc cái tên đầu heo đó làm gì"- Tiêu Chiến thầm nghĩ trong đầu.

    Nằm ở trong phòng quá vô vị Tiêu Chiến đi dạo trong vườn, tiện tay tỉa cây và hoa trong vườn.

    Nơi này thoáng đãng, mát mẻ.

    Tối đến Vương Nhất Bác đi làm về, cậu rảo bước lên phòng thì không thấy Tiêu Chiến đâu, bước xuống bếp thì thấy anh đang cùng mọi người nấu ăn rất vui vẻ.

    "Khụ khụ" Nhất Bác ho vào tiếng mọi người quay đầu hướng về anh, như bao lần khác các hầu gái và bác quản gia đều cúi chào.

    "Nhất Bác, ăn cơm thôi"- Tiêu Chiến vừa dọn đồ, vừa nói

    "Anh nấu"- Vương Nhất Bác hỏi

    "Sao nào?

    Không thích anh nấu cho hả"

    "Không phải"

    Vương Nhất Bác mừng rỡ chạy vào bàn ngồi ăn, hầu gái và quản gia đều lui về phòng ăn của họ, Nhất Bác thì ăn rất ngon miệng những món mà Tiêu Chiến nấu.

    Quả thực rất ngon, hơn nữa còn món cậu thích.

    Ăn xong Nhất Bác phụ Tiêu Chiến dọn bát đĩa rồi cậu cũng rửa luôn.

    Bác quản gia và hầu gái đứng ngoài há hốc miệng nhìn Nhất Bác.

    Một Vương tổng lạnh lùng, tài giỏi, thông minh hôm nay lại đi rửa bát.

    "Thiếu...thiếu gia, công việc này là của chùng tôi, người không cần làm đâu"

    "Ta tự làm được mấy người gọn ra chỗ khác đi"

    Không dám cãi nên mọi người đành đi làm thứ khác.

    Rửa bát xong cậu chạy lên phòng tìm tiểu bảo bối của mình.

    Bước vào tronh căn phòng tối om, Nhất Bác lần mò tìm công tắc rồi bật điện lên.

    Bây giờ là 8 giờ tối mà tiểu bảo bối của cậu đã lăn lên giường ngủ rồi.

    Bước đến phía giường chỉnh lại chăn rồi nhẹ nhàng đóng cửa bước ra ngoài.

    Vào thư phòng ngồi làm việc nhưng trong đầu không thể không nhớ đến Tiêu Chiến.

    Nhớ dáng vẻ ngượng ngùng của anh, nhớ nụ cười tỏa nắng, nhớ thân ảnh bé bỏng sáng nay rên rỉ dưới thân mình.

    Aaaa, chịu không nổi nữa, Nhất Bác đi lên phòng, nhẹ nhàng trèo lên giường, ôm tiểu bảo bối của cậu ngủ.

    Tiêu Chiến mơ hồ, tiến sát lại phía cậu.

    "Chiến ca, ngủ ngon"

    Hôn nhẹ lên trán Tiêu Chiến rồi chìm vào giấc ngủ.

    2 tháng sau, hai người vẫn như vậy, khá ít nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng thì nhìn nhau vài cái.
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 4*


    11 giờ đêm

    "Ưm...khó chịu, nóng quá"

    Tiêu Chiếc mơ màng, Nhất Bác đang ôm bảo bối của mình đột nhiên cảm nhận được người mình đang ôm rất nóng.

    "Chiến ca, anh không sao chứ?"

    "Nhất Bác....ưm...anh khó chịu..."

    Lần mò xuống phía dưới của Tiêu Chiến, nó đã ướt nhẹp hết rồi.

    Dâm thủy vẫn tiếp tục chảy ra, ướt hết một mảng quần.

    Nhất Bác nhẹ luồn tay vào trong quần, mới chịu đụng đến hậu huyệt thôi mà nó như muốn hút anh vào vậy.

    Cởi bỏ chiếc quần vướng víu kia ra, từ từ đẩy ngón tay vào trong, tay kia luồn vào áo vân về hai hạt đậu

    nhỏ.

    "Bảo bối, muốn đại nhục bổng của lão công không"

    "Ưm...Nhất Bác...hôn...hôn anh.... nơi đó....khó chịu...ưm"

    Chiều theo ý Tiêu Chiến, Nhất Bác đặt nụ hôn lên môi Tiêu Chiến, đẩy lưỡi xâm nhập vào miệng anh.

    Ở bên dưới vẫn tiếp tục dùng tay nới lỏng.

    Tiêu Chiến giật người, mở mắt nhìn VươngNhất Bác.

    Cậu biết đã đụng trúng điểm mẫn cảm, tiếp tục ma sát.

    Rời đôi môi nhỏ, Vương Nhất Bác rút tay mình ra phải hậu huyệt, vừa được lấp đầy bỗng trống rỗng khiến anh thấy rất khó chịu

    "Anh muốn thì tự mình ngồi lên"

    Tiêu Chiến tiến đến chỗ Vương Nhất Bác, mở khóa quần ra.

    Cự long bên trong cương cứng.

    Choàng tay qua cổ Nhất Bác, anh từ từ ngồi xuống.

    "Ưm...aaa...kh...không được...của... của em lớn quá....aa...ưm...vào không được"

    "Vào được mà"

    Nhất Bác giữ eo Tiêu Chiến lại, nhấp mạnh xuống.

    Cự long to lớn vào được bên trong khiến Tiêu Chiến khẽ rên một tiếng.

    Đụng trúng ngay điểm mẫn cảm.

    Tuy là có hơi đau nhưng chỉ chốc lát thôi, khoái cảm đã vụt đến đáng bay cơn đau.

    Hông Tiêu Chiến vô thức nhấp lên rồi lại nhấp xuống, hai hạt đậu nhỏ lên xuống ở trước mặt, Nhất Bác đưa miệng đến mút mát nó đến sưng đỏ.

    Anh khẽ luồn ra sau cổ, cắn vào tuyến thể, đánh dấu tiểu bảo bối của mình.

    Cơn đau rát kéo đến, Tiêu Chiến cắn vào vai Vương Nhất Bác, phía dưới kẹp chặt lại

    "Chiếc ca, anh hư quá rồi"

    "Đó...ưm...là do cậu làm mà..aaa"

    Lật người Tiêu Chiến xuống, Vương Nhất Bác thừa cơ xâm nhập vào bên trong.

    Tiếng ba ba ba ngày một to hơn, Tiêu Chiến cũng không kìm được giọng mà rên lên rất dâm mị.

    Vương Nhất Bác thúc mạnh vào trong, chạm đến kết rồi bắn.

    Một dòng tinh dịch ấm nóng tràn vào bên trong.

    "Nhất Bác....ưm...anh mệt"

    "Một lần nữa thôi"

    "Không được...aaa...."

    Vương Nhất Bác lại thúc vào trong, tiếng ba ba ba một lần nữa lại vang lên.

    Tiêu Chiến úp mặt xuống gối, miệng vẫn rên rỉ những tiếng rất dâm mị.

    Lạt người Tiêu Chiến lại mặt đối mặt với nhau, anh thấy Nhất Bác đang nhìn mình khiến anh ngượng đỏ mặt.

    Tiêu Chiến lấy tay che mặt lại bị Vương Nhất Bác kéo ra vắt ra sau.

    Hôn lên môi của Tiêu Chiến, đẩy lưỡi vào bên trong.

    Phía dưới cự long tấn công mạnh mẽ, liên tục công kích điểm mẫn cảm.

    Người Tiêu Chiến đưa đẩy theo từng lực thúc

    4 giờ sáng

    "Nh...Nhất Bác...ưm...không phải em nói là...aaa...một lần thôi sao...ưm"

    "Em cũng định là một mần nhưng Chiến ca ngon quá khiến em không nhịn được"

    Ừm thì một nhân mười.

    Vương Nhất Bác bắn vào bên trong.

    Bảo bối của cậu không chịu nổi nữa liền thiếp đi.

    Cậu bế anh vào nhà tắm tẩy rửa sạch sẽ cho anh rồi đem anh đặt lên giường.

    Trưa hôm sau tầm 11 giờ, Tiêu Chiến tỉnh dậy khắp người đâu ê ẩm.

    Cổ đau, lưng đau, thắt lưng đau và cả hoa cúc cũng rất đau.

    Tiêu Chiến bước xuống giường, cố gắng đứng dậy mở cửa đi ra ngoài cùng lúc Vương Nhất Bác vừa đi làm về.

    Thấy Tiêu Chiến, mặt cậu bỗng vui hẳn, mọi âu lo đều tan biến.

    Cơm đã gọn xong, hai người đi vào phòng ăn.

    "Nhất Bác"

    "Em nghe"

    "Chuyện đi gặp hai bác.."

    "Gọi mẹ.

    Rời qua tuần sau"

    "Ò"

    Hai người lại tiếp tục chuyên mục ăn, ăn, ăn và ăn.

    Vương Nhất Bác ăn xong bước lên phòng, mở tủ ra thấy quần áo của Tiêu Chiến rất ít, dường như chỉ có vài cái.

    Quẩn nhỏ cũng chưa đến 10 cái, bên dưới là thuốc ức chế.

    Tiêu Chiến bước lên đẩy cửa vào phòng thấy Nhất Bác đang nhìn tủ quần áo của mình, trên tay cậu là thuốc ức chế, anh chạy đến giật thuốc ức chế lại.

    "Em...em làm gì vậy"

    "Chiều chúng ta đi mua đồ cho anh"

    "Em còn công việc mà anh tự đi được rồi"

    "Dám đốc Lý, công việc của tôi ngày hôm nay giao hết cho cậu.

    Tăng lương"- Nhất Bác nhấc máy lên gọi

    "Vương .

    Nhất .

    Bác .

    Sao em có thể thể làm vậy"

    "Giờ đi được chưa"

    "....."
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 5


    "Chiến ca, đi đi 1 ngày thôi"- Vương Nhất Bác nũng nịu

    "Được rồi, nhưng 1 lần này thôi nha"- Tiêu Chiến do dự

    "Um"- Vương Nhất Bác gật gật

    Chuẩn bị xong tất cả rồi đi ra xe, Vương Nhất Bác cảm giác Tiêu Chiến thiếu thứ gì đó.

    "Chiến ca, kính của anh đâu"

    "Kính của anh bị gãy gọng rồi"

    "Sao không nói với em, mắt anh nhạy cảm như vậy mà không đeo kính"- Vương Nhất Bác vào xe lấy ra một chiến kính tròn đeo lên cho Tiêu Chiến.

    "Sao em lại biết, em điều tra anh"

    "Anh là vợ em, không cần điều tra em cũng biết"

    "Nhóc con ngốc"

    "Ngốc nhưng làm anh sướng là được rồi"

    "Em...có đi hay không"

    "Đi chứ"

    Vương Nhất Bác mở cửa xe cho Tiêu Chiến, trong chốc lát chiếc xe đã đến Parkview Green.

    Vương Nhất Bác dường như mua hết khu quần áo đó cho Tiêu Chiến và đặt ship.

    Hai người dạo đến một tiệm đồ trang trí nhỏ.

    Tiêu Chiến cặm cụi một hồi thì lựa được một chiếc bờm tai thỏ màu đen

    "Nhất Bác"

    "Dạ, phu nhân gọi có gì...."

    - Vương Nhất Bác vừa quay ra thì Tiêu Chiến nhún chân lên đeo bờm cho anh

    "Aww, người yêu em đáng yêu quá"

    "Cái gì đây?

    Bờm thỏ đen.

    Chiến ca, anh đây là có ý gì "- Vương Nhất Bác tháo xuống, tiến lại chỗ Tiêu Chiến

    "Kh...không có ý gì hết" Tiêu Chiến lùi lại

    Vương Nhất Bác nắm tay Tiêu Chiến ra gara để xe rồi đi về nhà.

    Trên đường về Tiêu Chiến thiếp đi nên Vương Nhất Bác giảm tốc độ xe lại.

    Về đến nhà, cậu bế anh lên phòng.

    Từ ngày quan hệ với Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến ngủ nhiều hơn bình thường.

    Ăn xong là ngủ, ăn xong là ngủ.

    Cảm thấy lạ thường nên cậu gọi cho bạn của mình.

    "Vương Nhất Bác, cậu cũng có ngày này, chủ động gọi điện thoại cho tôi"

    "Bớt nói nhảm lại, tôi hỏi cậu ngủ nhiều có bệnh gì không"

    "Phụt, haha.

    Cậu bị vậy sao"

    "Vợ tôi"

    "Chắc do dùng thuốc ức chế quá lâu"

    "Um, cảm ơn"- Vương Nhất Bác tắt máy

    Nhất Bác nhân tiện cũng gọi bác sĩ tới khám cho Tiêu Chiến.

    Ra là anh đang mang thai, cũng may là chỗ đồ Vương Nhất Bác mua cũng rộng so với người của Tiêu Chiến.

    Mang bầu rồi mặc chắc cũng không chật quá.

    7 giờ tối, Tiêu Chiến tỉnh dậy, mở cửa bước xuống phòng ăn thấy bữa tối đã chuẩn bị xong.

    "Nhất Bác, sao toàn đồ cho người bầu thế"

    Nghe giọng Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác vội chạy lại đỡ Tiêu Chiến, dìu anh vào ghế ngồi.

    "Nhất Bác, em làm sao vậy?"

    "Anh cẩn thận một tý, cẩn thận ảnh hưởng đứa bé"

    "Đứa bé?

    Làm gì có đứa bé nào ở đây!"

    "Anh có thai rồi"

    ---------------------------------------------------

    Chắc bị cấm dục thật rồi 🙂)))
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 6


    "Có...có thai.

    Nhất Bác hôm nay không phải cá tháng tư"

    "Em nói thật, 3 tuần rồi"

    "Chúng...chúng ta có con"

    "Đúng vậy"

    Tiêu Chiến cầm bát đũa lên, có gắng ăn nhiều hơn mọi khi.

    Ăn cơm như ăn cướp vậy á.

    "Từ từ thôi, nghẹn bây giờ"

    Vương Nhất Bác nhìn thấy sự vui vẻ mà cũng có phần lo lắng trên gương mặt Tiêu Chiến.

    Đứa nhỉ này rất quan trọng với cả anh lẫn cậu, lần đầu làm bố chắc hẳn sẽ phi thường phi thường khó khăn, cả cậu lẫn anh đều phải cố gắng.

    Ăn tối xong, Vương Nhất Bác nhẹ nhàng bế Tiêu Chiến lên phòng, đặt anh xuống giường.

    Vương Nhất Bác đi ra ngoài căn phòng đột nhiên tĩnh lặng lại.

    Bình thường sẽ ngủ được luôn nhưng sao hôm nay khó chịu cực kì.

    Cơn buồn xộc tới, Tiêu Chiến ba chân bốn cẳng xông thẳng vào nhà vệ sinh.

    Vương Nhất Bác pha sữa xong đẩy cửa vào phòng thì thấy Tiêu Chiến ói tới tấp trong nhà vệ sinh.

    Bỏ cốc sữa lại trên bàn, chạy vào nhà vệ sinh vỗ vỗ lưng Tiêu Chiến sau đó dìu anh về lại ohias giường.

    "Chiến ca, anh không sao chứ, còn thấy buồn nôn không"

    "Em đừng lo anh không sao"

    "Anh uống đi"- Vương Nhất Bác cầm sữa lên đưa cho Tiêu Chiến

    Tiêu Chiến không nói gì chỉ cầm cốc sữa lên rồi uống.

    Uống cạn cốc sữa rồi đưa lại cho Nhất Bác.

    Cậu đứng dậy rời phòng thì bị anh nắm tay lại.

    Khuân mặt anh biểu hiện rõ sự lo lắng, Vương Nhất Bác cũng ngồi xuống lấy đồ thay cho anh.

    Thay quần áo cho Tiêu Chiến xong cậu ôm anh vào lòng ngủ.

    Hơi ấm cùng mùi hương bạc hà nhẹ nhẹ của Nhất Bác khiến Tiêu Chiến thư thái và nhẹ nhõm hơn.

    Anh liên tục cọ vào người Nhất Bác khiến cậu rất là hứng.

    Âm thầm chịu đựng, Tiêu Chiến đột ngột tỉnh lại nhìn Nhất Bác

    "Nhất Bác, em có muốn anh không?"

    "Anh đang mang thai.

    Ngoan ngủ đi"

    "Nhưng anh...ưm...khó chịu lắm.

    Em cho anh đi...ưm...một lần thôi....aaaa...Nh...Nhất Bác"

    ---------------------------------------------------

    Suy đi nghĩ lại thì 1 lần cuối.

    Au hứa đấy 1 lần cuối ko có lần 2 đou.

    Nghĩ thấy cũng tội Bo, bị cấm dục 9 tháng 10 ngày
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 7*


    Vương Nhất Bác luồn tay xuống, cởi bỏ chiếc quần nhỏ bên trong ra, một ngón tay từ từ tiến vào.

    Vương Nhất Bác luồn tay xuống gầm giường, lấy ra một chiếc hộp, trong đó có đủ mọi thứ sextoy. (au: vậy mà Chiến ko biết luôn) Tùy tiện vơ đại một thứ, cầm lên rút ngón tay ra từ từ đưa vào bên trong của Tiêu Chiến.

    Thứ đồ kia tuy lớn nhưng so với Nhất Bác thì còn kém xa.

    Nhẹ nhàng khởi động công tác, thứ vật bên trong rung nhẹ nhẹ.

    "Nh...Nhất Bác...ưm...trong phòng...aaa...sao lại có thứ này..."

    "Nó là tặng cho anh, ngoan dùng cái này khuếch trướng sẽ không đau"- Vương Nhất Bác nói nhỏ vào tai Tiêu Chiến

    Từ nhẹ dần sang mạnh rồi max mạnh, gậy rung bên trong làm Tiêu Chiến sướng đến chết.

    Nhìn vẻ mặt lẳng lơ của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác chỉ muốn đè anh xuống thao nát tiểu huyệt kia.

    Cậu lấy gậy rung ra, cản giác đang được lấp đầy bỗng dưng trống rỗng khiến Tiêu Chiến rất khó chịu.

    Không để Tiêu Chiến đợi lâu, cậu đeo bao cao su vào, lật úp người anh xuống, đem cự long của mình xâm nhập vào bên trong, lấp đầy mọi sự trống rỗng.

    "Tiểu lẳng lơ, em thao anh sướng hay gậy rung"- Nhất Bác đánh vài cái lên mông Tiêu Chiến

    "Của...ưm...em tốt...aaa...của em sướng nhất...aaaa...nhẹ chút..."

    Vương Nhất Bác thúc sâu vào bên trong nhưng ko đụng chạm gì đến tử cung, sợ sẽ hư thai.

    Nhất Bác nhẹ nhàng quá mức khiến Tiêu Chiến có phần không được thỏa mãn.

    Anh quay sang nhìn cậu với khuân mặt lẳng lơ đầy dục vọng, Vương Nhất Bác không thể từ chối được cái vẻ mặt ấy di chuyển mạnh bạo hơn.

    Tiếng ba ba ba vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, tiếng rên đầy dâm mị ngày càng lớn hơn.

    Tiêu Chiến dần đân không nghe được âm thanh xung quanh nữa, đầu anh đã bị dục vọng nhuốm đầy.

    4 tiếng sau

    "Nh...Nhất Bác, anh mệt....ưm.... aaaa...tha cho anh đi....ưm...aaa..."

    "Anh ra nhiều nên mệt sao, không sao em vẫn chưa mệt mình làm tiếp đi"

    "Không...không được...ưm....đứa bé....aaaa....vẫn còn..."

    Vương Nhất Bác lập tức dừng mọi hành động lại, đem côn thịt từ từ rút ra.

    Tiêu Chiến rã rời toàn thân nằm ụp xuống ngủ thiếp đi.

    Cậu đi vào tắm rửa xong thì đem chậu nước ấm và một chiếc khăn sạch ra lau qua thân thể cho anh.

    Đổ chậu nước và phơi khăn, cậu nằm lên giường ôm bảo bối của mình đi ngủ.

    ---------------------------------------------------

    Có con thì mệt chứ sung sướng gì đou.

    Sắp tới Bo phải khổ roàiii😆
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 8


    Tiêu Chiến thức dậy đã là 9 giờ sáng rồi, tay chân rã rời hai mắt vẫn còn chưa muốn tình dậy.

    Vương Nhất Bác mở cửa đi vào thấy Tiêu Chiến đã dậy, cậu vào nhà tắm lấy một chậu nước và khăn ra rửa mặt cho anh.

    Tiêu Chiến lúc này nhìn như con của Vương Nhất Bác vậy, được yêu chiều, cưng nụng.

    "Ding dong" Tiếng chuông cửa nhà vang lên, Vương Nhất Bác đang dìu Tiêu Chiến xuống nhà bếp ăn sáng.

    Quản gia ra mở của, ra là Kha Nhất Minh.

    Hắn bước vào như người nhà vậy, tự do còn hơn cả Tiêu Chiến.

    Hắn không thèm chào hỏi, cứ thế lên phòng Tiêu Chiến lục lọi phòng rồi quần áo của anh.

    Quản gia bước vào báo cáo Kha Nhất Minh đang ở đây, Vương Nhất Bác tức giận đi lên phòng Tiêu Chiến, anh chạy theo Vương Nhất Bác

    "Kha Nhất Minh, cậu tự cho đây là nhà cậu sao"- Vương Nhất Bác đứng ngoài hành lang, Tiêu Chiến đứng sau

    "Ây za, Nhất Bác em cũng đã từng ở đây, đã từng là vợ anh cơ mà"- Kha Nhất Minh bước ra đưa tay chạm lên ngực Vương Nhất Bác

    "Cậu còn có liêm sỉ không vậy.

    Đợi chút"- Vương Nhất Bác hất tay rồi đi nghe điện thoại

    Kha Nhất Minh tiến đến chỗ Tiêu Chiến, nhìn anh với ánh mắt khinh bỉ

    "Ô, anh là vợ của Nhất Bác nhưng bây giờ tôi mới là vợ chính thức của anh ấy"

    "Haha, tôi nói cậu nè, chúng tôi đã đăng kí kết hôn rồi"- Tiêu Chiến không nhịn được mà phì cười

    Thấy Vương Nhất Bác quay lại, Kha Nhất Minh tự lấy tay đánh lên mặt mình rồi ngã xuống.

    Vương Nhất Bác tiến đến chỗ Tiêu Chiến, hắn nũng nịu nói

    "Bác ca, anh ta đánh em"

    "Hả?!!

    Phu nhân đánh hắn có đau không tay có bị xước không?- Vương Nhất Bác cầm tay Tiêu Chiến nhìn

    "Anh không sao"

    "Bác ca, anh ta thật dữ"

    "Tôi thấy như vậy rất đáng yêu, sau này nếu có sinh đứa bé này ra, nhất định nó sẽ mạnh mẽ y chang mẹ nó vậy"- Nhất Bác vừa nói vừa xoa bụng Tiêu Chiến

    "Hai người..."

    - Hạ Nhất Minh không nói được gì nữa

    Tiêu Chiến ngồi xuống, tát vào mặt Kha Nhất Minh một cái thật mạnh.

    "Cái này mới là do tôi đánh"

    Hạ Nhất Minh hứng một bạt tai của Tiêu Chiến liền ngồi dậy bước đi trong sự nhục nhã.

    Tiêu Chiến thì hí hửng vì lâu rồi chưa được đánh ai cảm giác ngứa tay được giải tỏa.

    Vương Nhất Bác đứng hình không nghĩ Tiêu Chiến lại làm như vậy.

    Kéo eo Tiêu Chiến về phía mình, mặt đối mặt

    "Phu nhân hôm nay manh động quá, phải chi với em cũng manh động như vậy"- Vương Nhất Bác đưa tay luồn vào áo Tiêu Chiến

    "Nhất Bác, đừng náo, anh còn chưa ăn sáng"

    Nhớ ra Tiêu Chiến chưa ăn cháo cũng chưa uống sữa, Vương Nhất Bác liền thả tay ra, đưa anh xuống phòng ăn.

    Ăn sáng uống sữa xong, Tiêu Chiến đi vào soi gương.

    Mang thai nhìn cơ thể có vẻ béo lên, nhìn lại về phía của Nhất Bác đang ngồi đánh laptop.

    Vương Nhất Bác biết Tiêu Chiến muốn hỏi gì nhưng cũng không vội trả lời để Tiêu Thỏ tự nói

    "Nhất Bác, anh béo lên rồi"

    "Không sao, như vậy thì sau này không phải đi nữa chỉ cần lăn"

    "VƯƠNG NHẤT BÁC, EM LÀ MUỐN CHẾT SAO"- Tiêu Chiến cần gối ném về phía của Vương Nhất Bác

    Vương Nhất Bác né được cái gối thì ăn trọn cái dép vào mặt.

    Tiêu Chiến hậm hực đè ngược Nhất Bác xuống giường.

    Anh gì chặt cổ cậu xuống dưới giường

    "Aaa đau, đau, đau.

    Chiến ca em sai rồi, phu nhân em biết lỗi rồi aa gãy cổ"

    "Dám nói anh như heo, cho em chết"- Tiêu Chiến thả tay ra

    "Em biết lỗi rồi"

    "Nhất Bác, em nói xem em thích con trai hay con gái"

    "Em thích con gái"

    "Nhưng anh thích con trai"

    "Không được"

    "Tại sao?"

    "Em đã nói với anh là sẽ không yêu người con trai khác ngoài anh rồi mà"

    Tiêu Chiến ngượng đỏ mặt

    --------------------------

    Tuoi bị ngọt chết rồi
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 9


    Mỗi tháng đều đi khám thai một lần, Tiêu Chiến bị ốm nghén nên cơ thể có gầy đi.

    Hơn nữa không thích ứng được với thời tiết Bắc Kinh, da liên tục bị nứt nẻ.

    Suy nghĩ một hồi, Vương Nhất Bác liền vé, đưa Tiêu Chiến về lại Trùng Khánh.

    Ngày cuối cùng ở Bắc Kinh, hai người đến bệnh viện siêu âm.

    Em bé đã được 5 tháng rồi, bụng Tiêu Chiến bự ra thấy rõ, em bé rất tốt chỉ là Tiêu Chiến nên bồi bổ thêm.

    Kết quả siêu âm cho thấy là một bé trai mặc dù chưa nhìn rõ lắm.

    Sáng hôm sau hai người đón chuyến bay đến Trùng Khánh.

    Quay lại chuyện ba mẹ của Nhất Bác, khi biết tin Tiêu Chiến có thai thì gửi bao nhiêu là đồ bổ đến nhà.

    Tiêu Chiến ăn muốn nổ bụng mà bác sĩ vẫn nói nên bồi bổ thêm.

    Về đến Trùng Khánh liền đón xe về căn hộ cũ của Tiêu Chiến.

    Căn hộ này hơi nhỏ nhưng tiện cho Tiêu Chiến đi lại.

    Nhà đầu tư cho sản phẩm mới của Vương Tiêu cũng đang ở Trùng Khánh, tiện cho việc ký kết hợp đồng.

    Tối ngày hôm đó, Vương Nhất Bác lần đầu tiên, nhắc lại nha LẦN ĐẦU TIÊN đi vào bếp nấu một bữa cơm.

    Vương công tử 22 năm cuộc đời chưa bao giờ rửa bát, chưa bao giờ đụng vào chuyện bếp núc hôm nay lại vào bếp nấu.

    Mặc dù không biết nấu nhưng vẫn cố vào bếp cân đo đong đếm từng chút muối, từng chút đường, từng chút ớt, từng chút hạt tiêu vào món ăn.

    Nấu xong Nhất Bác vào phòng dìu Tiêu Chiến ra ăn tối.

    Nếm được từng món trên cảm thấy rất vừa ăn, mặc dù các món cay thì không cay lắm.

    "Anh thấy đồ ăn như thế nào?"

    - Vương Nhất Bác nhìn hỏi

    "Ngon lắm, rất vừa miệng.

    Mặc dù các món cay khá nhạt"

    "Vừa miệng anh là được rồi"

    Vương Nhất Bác không ăn được cay cho nên là các món cay là ném vừa miệng cậu.

    Ăn xong, Tiêu Chiến dọn bát chuẩn bị rửa thì Vương Nhất Bác chạy ra ngăn.

    Đẩy nhẹ Tiêu Chiến vào phòng và ra rửa bát.

    Về phần Tiêu Chiến đang cầm điện thoại mở kịch truyền thanh lên nghe.

    Vương Nhất Bác rửa bát xong, mở cửa phòng ra thì đập vào tai Vương Nhất Bác là tiếng "ưm...aa" phát ra từ điện thoại

    "Chiến ca, anh đang nghe cái gì vậy"- Vương Nhất Bác cầm cự hỏi

    "Anh đang nghe nhạc"- Tiêu Chiến điềm đạm trả lời

    "Anh chắc chắn"

    Đang chuẩn bị trả lời thì nhì lại dây cắm tai nghe bị lỏng.

    Lúc đó Vương Nhất Bác đã bước đến chỗ Tiêu Chiến.

    "Nhất...Nhất Bác, nghe anh giải th...ưm"

    ---------------------------------------------------

    Đừng tin lời tớ khi nói ko có H nha :33
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 10


    [Một chút H thoi nha]

    "Ưm...Nhất Bác...không phải chỗ đó...aaa..."

    "Hôm nay em mà không dạy dỗ lại anh thì những thứ này sẽ dạy hư anh mất"

    Vương Nhất Bác đưa ngón tay thon dài của mình vào hậu huyết.

    Tiêu Chiến ôm lấy gối, nức nở.

    Cũng đã 5 tháng rồi hai người chưa làm tình, hậu huyệt bây giờ rất khít.

    Nhất Bác dừng miệng xé bao cao su đeo vào, nâng một chân của Tiêu Chiến lên, tiến vào bên trong.

    Tiến vào quá đột nhiên khiến Tiêu Chiến không kịp thở, pheromone của Nhất Bác đang phát tán.

    "Nhất Bác...ưm...dừng lại...aaa...

    đừng nữa....aaa...nhẹ chút"

    Vương Nhất Bác làm lơ những lời cầu xin của người dưới thân, tiếp tục tiến vào bên trong.

    Muốn lật úp người Tiêu Chiến lại nhưng lại sợ đụng phải bảo bảo nhỏ trong bụng, Vương Nhất Bác liền dùng tư thế mặt đối mặt.

    Tiêu Chiến ngượng khi Vương Nhất Bác cứ nhìn mình, dùng tay che mặt lẫn miệng lại.

    Phía dưới di chuyển càng nhanh hơn, mỗi lần đâm vào lại tiến sâu thêm một chút.

    "Nhất Bác...ưm...chậm...aaa...chậm lại đi...đừng nhìn nữa"

    "Thả tay ra nào, Chiến ca đẹp như vậy, không nhìn sẽ tiếc cả đời đó"

    Cứ đâm vào liên hồi vào bên trong, Vương Nhất Bác nâng người Tiêu Chiến lên đổi thành tư thế nhún.

    Tiêu Chiến không chủ động được hạ thân "bụp" hết xuống.

    Côn thịt đâm sâu như sắp xuyên thẳng vào dạ dày vậy.

    Tiêu Chiến vội vã nhún mông lên xuống, Vương Nhất Bác nắm eo Tiêu Chiến lại.

    "Nhất Bác....ưm...thả tay ra"

    "Khó chịu không"

    "Không...ưm....để anh...tự động"

    "Chướng không"

    "Không có....aaa..."

    "Vậy em sẽ giữ như vậy"

    "Lão công....ưm....cho anh động... aaa...khó chịu"

    Chỉ đợi câu nói đó, Vương Nhất Bác nắm eo Tiêu Chiến di chuyển lên xuống với tốc độ nhanh bất thường.

    Tốc độ quá nhanh và đột ngột khiến cho Tiêu Chiến không kịp chuẩn bị trước.

    Hành đi hành lại Tiêu Chiến trong vòng 3 tiếng thì Nhất Bác cũng chịu ngưng.

    Bế Tiêu Thỏ vào tắm rửa xong bế anh ra, đặt lên giường anh ôm anh vào lòng ngủ.

    ---------------------------------------------------

    Một chút thôi, sau khi sinh em bé xong thì mỗi ngày chính là mỗi ngày.

    Bác ca mà đc bung lụa thì sao nhỉ
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 11


    Tiêu Chiến tỉnh dậy, quay qua quay lại thì không thấy Nhất Bác đâu.

    Xuống giường mở cửa đi tìm Nhất Bác, Tiêu Chiến khá lo cho Nhất Bác.

    Đi quanh nhà một hồi thì Nhất Bác mở cửa vào nhà, thấy Nhất Bác liền chạy đến ôm anh.

    "Anh còn tưởng em bỏ đi rồi"

    "Hả!!

    Chiến ca, anh sao vậy?"

    Tiêu Chiến bật khóc khiến Nhất Bác không biết nói gì cả, vỗ vỗ lưng Tiêu Chiến bế anh lên ghế ngồi.

    Dỗ một hồi Tiêu Chiến cũng nín.

    Vương Nhất Bác vào bếp nấu bữa sáng để điện thoại ở ngoài.

    "Ting ting", tiếng chuông điện thoại của Nhất Bác vang lên, Tiêu Chiến vơ lấy điện thoại nhìn tin nhắn

    {Tin nhắn wechat}

    Nam xxx

    "Vương tổng hôm nay anh thật soái"

    "Anh có vợ lớn thì cũng có thể lấy vợ nhỏ mà"

    "Vương tổng anh thật giỏi, cơ thể vạm vỡ như vậy"

    Tiêu Chiến nhìn tin nhắn mà đen mặt, Nhất Bác dọn cơm xong nhòm ra thì bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của Tiêu Chiến.

    "VƯƠNG NHẤT BÁC"

    "Có em"

    "Em dám ăn vụng bên ngoài"- Tiêu Chiến giơ điện thoại lên

    "Em không có"

    Tiêu Chiến bước véo tai Nhất Bác kéo nhẹ đi.

    "Quỳ xuống" Tiêu Chiến nhìn khiến Nhất Bác sợ đến không dám cãi từ từ quỳ xuống.

    Tiêu Chiến kiểm tra điện thoại, weibo, wechat... tất các mạng xã hội trong điện thoại Nhất Bác.

    "Em giỏi lắm dám ăn vụng bên ngoài"

    "Em không có mà"

    Vương Nhất Bác nũng nịu khiến Tiêu Chiến càng tức giận hơn, Nhất Bác phải quỳ ở đó 30 phút.

    Từ sau hôm đó, Tiêu Chiến quản lý mọi chuyện của Nhất Bác ngày càng nghiêm ngặt hơn.

    Xóa hết acc wechat của người lạ.

    Ra ngoài, gọi điện, nhắn tin đều phải có Tiêu Chiến kiểm duyệt.

    Hôm nay là ngày đi khám thai định kỳ.

    Em bé rất tốt, Tiêu Chiến hơi khí chịu chuyện nam x bí ẩn kia, cả ngày đều hậm hực.

    Khám thai xong đi mua thức ăn và tiện thể đi chọn quần áo cho em bé.

    Dừng lại ở một tiệm đồ trang trí cho trẻ em, đang lựa vòng tay và vòng chân thì gặp một fan của Nhất Bác.

    "Vương tổng"

    ---------------------------------------------------

    Đang có thai mà cứ bắt phải cáu

    Đoán xem về Bác ca có bị mắng không??!
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 12


    "Vương tổng"

    "Cô là..."

    "Em là một fan cứng của anh, mọi sản phầm công ty anh ra em đều mua hết"

    "Cảm ơn cô đã ủng hộ chúng tôi"

    "Em có thẻ mời anh đi uống trà sữa không"

    Vương Nhất Bác quay qua thấy Tiêu Chiến với mình với ánh mắt hình viên đạn, lườm cậu một cách kinh dị.

    "Tôi đang mua sắm với vợ mình, hơn nữa vợ tôi đang có thai"

    "Vậy thôi ạ, chúc hai người mua sắm vui vẻ"

    Cô gái rời đi, Tiêu Chiến đang nhìn vài chiếc vòng, lấy tay chọn một chiếc.

    Vương Nhất Bác nhìn trên mặt Tiêu Chiến không còn nét tức giận nữa mà ánh mắt buồn hẳn đi.

    Vương Nhất Bác chỉ đứng đó nhìn Tiêu Chiến, vội chạy đến ôm anh vào lòng.

    Tiêu Chiến biết mục tiêu đã trúng kế liền cắn lên vai Vương Nhất Bác.

    Lúc bị Tiêu Chiến cắn, Vương Nhất Bác mở to mắt ra nhìn nhưng không la lên.

    Tiêu Chiến cắn đến vui chảy máu luôn nhưng Vương Nhất Bác vẫn rất bình thản.

    Thấy có mùi máu tanh, Tiêu Chiến dừng lại đẩy Vương Nhất Bác ra.

    "Anh....anh xin lỗi"

    "Không sao, em không sao"

    "Nó chảy máu rồi"- Tiêu Chiến vội lấy khăn tay lau lau vết máu trên áo

    "Em đã nói không sao rồi"

    Tiêu Chiến im lặng, nghĩ có phải bản thân đã hơi quá đáng với Vương Nhất Bác không.

    Trên đường đi về căn hộ, Tiêu Chiến luôn nhìn qua cửa sổ.

    Nhớ đến ngày xưa có một bạn nam luôn bảo vệ anh.

    Năm đó cũng là năm cuối Trung học cơ sở, nhà của bạn nam đó gần nhà anh, mỗi ngày đi về cậu bé đó đều lẳng lặng đi theo anh.

    "Nam x hôm qua nhắn tin cho em là ai"

    "Hả!!

    Đó là nhân viên cấp dưới"

    "Cấp dưới thì được nhắn tin gạ gẫm em lấy vợ nhỏ, gửi ảnh tự sướng cho em sao.

    Hả!!"

    "Em lập tức xóa với block ngay, anh đừng giận, ảnh hưởng bảo bảo"

    "Đưa điện thoại đây"

    Vương Nhất Bác đưa điện thoại cho Tiêu Chiến, anh tháo sim điện thoại ra, bẻ rồi ném vào thùng rác.

    Vương Nhất Bác nhìn sim điện thoại với ánh mắt đau thương tột độ, quay qua nhìn Tiêu Chiến.

    Trong sim đó có số điện thoại người thương cũ của Nhất Bác.

    "Em tiếc nó sao?

    Được lắm Vương Nhất Bác em ra ngoài ngủ đi"

    Vương Nhất Bác bị Tiêu Chiến đẩy ra ngoài sau đó anh khóa cửa lại ngồi bệt xuống trong phòng.

    Trong vali của Vương Nhất Bác rớt ra một chiếc vòng cổ, bên trong có gắn hình cậu với một người khác, hai người họ rất hạnh phúc.

    Từ hồi gả cho Vương Nhất Bác ngay cả 1 tấm ảnh chung 2 người vẫn chưa có.

    Tiêu Chiến cất lại chiếc vòng cổ vào trong vali, nằm xuống giường thiu thiu một hồi thì ngủ.

    Vương Nhất Bác ở ngoài loay hoay tìm chìa khóa phòng, tìm một hồi thì cũng tìm được.

    Mở cửa vào phòng thấy Tiêu Chiến đang ngủ, chiếc vòng trong vali rơi ra, Nhất Bác tiến đến chỗ vali nhặt vòng lên ném ra ngoài cửa sổ.

    "Em bây giờ chỉ yêu mỗi anh, quá khứ nó là quá khứ và không phải là hiện tại.

    Em hứa sẽ yêu anh, cho anh những tình cảm tốt nhất.

    Em yêu anh!!"

    ---------------------------------------------------

    Cái tình huống này mị ko biết phải nói như nào!!
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Tin vui


    Chúc mừng Hôn Nhân Hợp Đồng đã đạt 1k người đọc và trên 100 lượt vote.

    Cảm ơn các cậu đã ủng hộ tớ

    Yêu yêu🙆‍♀️🙆‍♀️❤❤
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 13


    Tiêu Chiến lờ mờ tỉnh thì không thấy Nhất Bác đâu, theo thói quen anh mở miệng gọi "Nhất Bác" nhưng lại không ai trả lời.

    Tiêu Chiến nhớ ra nãy mình đã đuổi Vương Nhất Bác ra khỏi phòng anh mở cửa ra ngoài tìm nhưng không thấy bóng dáng ai cả.

    Hiện tại vẫn còn đang mưa, mưa rất lớn có cả sấm sét nữa.

    Tiêu Chiến rất lo chi Vương Nhất Bác, vào phòng lấy điện thoại gọi cho cậu nhưng không có tiếng phản hồi.

    Anh nhớ ra mình đã bẻ gãy sim ném vào thùng rác rồi.

    Không biết làm gì nữa, bất lực thật sự, Tiêu Chiến ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa ôm mặt khóc.

    (au: mít ướt dễ sợ nhưng nếu là tớ cũng khóc đấy)

    12 giờ, 1 giờ, 2 giờ, 3 giờ rồi lại đến 4 giờ, Tiêu Chiến không ngủ, cứ vài phút lại cầm điện thoại lên nhìn giờ.

    Nhắn tin qua wechat và QQ thì không nhận được phản hồi, ngay cả một dòng seen cũng không có, mà gọi cũng không xong, ngồi im trong bất lực.

    Bên ngoài mưa gió đập liên hồi vào cửa sổ, âm thanh, khung cảnh cũng rất đáng sợ, thích xem phim kinh dị chứ không phải là không sợ ma.

    Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, Tiêu Chiến vừa vui, vừa sợ.

    Vui vì nghĩ đó là Vương Nhất Bác, sợ vì nghĩ đó là trộm, mặc dù có học võ nhưng bầu bí thế này thì làm gì được ai.

    Từ từ bước ra mở cửa, bàn nhỉ cầm tay nắm cửa mà vẫn còn run run.

    Mở cửa ra thì .............................

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .hơi ngắn nhưng hết rồi

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .hết thật rồi đấy

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Thôi không nhây nữa

    ------

    Mở cửa ra, thấy Vương Nhất Bác quần áo ướp nhẹp đang ở ngoài cửa, Tiêu Chiến vui mừng ôm lấy cậu.

    "Chiến ca, người em ướt lắm đừng ôm"

    "Tên đầu gỗ...hic... em đi đâu mà bây giờ mới về"

    "Anh khóc?

    Sao anh lại khóc, ngoan ngoan nín nào"

    Vương Nhất Bác bế Tiêu Chiến vào nhà, người cậu ướt nhẹp.

    Anh nhìn thấy sợ cậu bị cảm liền chạy vào phòng lấy khăn và quấn áo cho cậu.

    Vương Nhất Bác nhận quần áo xong đi tắm.

    Khoảng 15 phút thì cậu bước ra, thấy Tiêu Chiến đang ngồi ghép lại sim bị vứt.

    Cậu tiến gần đến chỗ anh, cầm sim ném lại vào thùng rác, Tiêu Chiến chỉ kịp nhìn chứ không kịp làm gì cả.

    Hai mắt vẫn còn sưng do khóc không dám ngước lên nhìn Vương Nhất Bác.

    "Đầu gỗ, em đi đâu vậy?"

    "Em...bạn em nói có chuyện cần tìm em"

    "Đi từ mấy giờ?"

    "10 giờ"

    "Anh bẻ sim của em rồi mà"

    "Nó nhắn qua QQ cho em"

    "A!

    Ra là vậy.

    Vương Nhất Bác, ở nhà em còn có một người vợ và đứa con.

    Anh nhắn tin cho em, em không trả lời mà bạn em nhắn 1 tin thì em liền đi.

    Em rốt cuộc coi anh là gì?"

    "Em...."

    "Anh nhớ rồi, chúng ta là vợ chồng nhưng là trên hợp đồng.

    Không được có tình cảm với đối phương.

    Ví dụ như hồi nãy anh mở cửa mà người không phải là em thì sao.

    Nếu lúc đó anh bị bắt đi, chúng ta mất con thì sao?

    Em con mẹ nó rốt cuộc có nghĩ đến cảm giác của anh không?"

    ---------------------------------------------------

    Sorry các cậu nha, tại dạo này tớ hơi bận ấy!!

    Tớ sẽ bù cho các cậu
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 14


    "Chiến ca, không phải...."

    "Không phải, không phải cái gì chứ?

    Em có biết anh phải đợi em bao lâu không, em viết ra vài dòng chữ tốn calo của em.

    Em trả lời tin nhắn thì mọi chuyện vui buồn tiệc tùng của em sẽ mất sao?"

    "Chiến ca, anh nghe em nói"

    .

    Đột nhiên Tiêu Chiến ngồi gục xuống, ôm bụng, miệng lẩm bẩm hai chữ "Đau quá".

    Vương Nhất Bác vội vã đỡ anh dậy, có vẻ là bị động thai rồi.

    Ba chân bốn cẳng vơ lấy chìa khía xe rồi cõng Tiêu Chiến ra xe phi thẳng đến bệnh viện.

    Khi đến bệnh viện anh đã bất tỉnh, bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện phụ trách phòng bệnh của Tiêu Chiến.

    Cửa phòng phẫu thuật đóng lại, lúc đó Tiêu Chiến đang mang thang ở tháng thứ 7.

    Nếu động thai thì đây là sinh non hai tháng rồi.

    Cửa phòng phẫu thuật hé mở, y ta chạy ra

    .

    "Tình hình hiện tại của bệnh nhân và đứa bé đang có chút không ổn.

    40% sẽ giữ được đứa bé, anh có giữ hay không"

    .

    "Nếu giữ đứa bé thì vợ tôi...."

    "Bệnh nhân sẽ không có khả năng sinh sản nữa"

    "Giữ đi, giữ đứa bé, bằng mọi cách phải giữ đứa bé"

    .

    Y tá chạy lại vào, cửa phòng lại đóng.

    Vương Nhất Bác biết đứa bé này rất quan trọng với Tiêu Chiến, nếu đứa bé không giữ được anh sẽ chết mất.

    Sau 2 tiếng phẫu thuật, đứa bé được cho thở oxi và đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, còn Tiêu Chiến cũng được đưa lên phòng chăm sóc đặc biệt.

    .

    "Chúc mừng anh, là một bé trai.

    Tuy nhiên sinh non 2 tháng nên bé vẫn còn rất yếu, phải ở lại bệnh viện rất lâu"

    "Cảm ơn, cảm ơn mọi người"

    .

    Vương Nhất Bác cúi đầu cảm ơn bác sĩ và y tá ở đó.

    Theo y tá đến nhìn đứa bé.

    Đứa bé rất khả ái, tuy sinh non nhưng nhìn có vẻ rất khỏe mạnh, bác sĩ y tá phụ trách chăm sóc đứa bé đều là người giỏi ở bệnh viện.

    Nhẹ bước đến phòng Tiêu Chiến, đẩy cửa vào.

    Anh đã tỉnh từ lâu nhưng không thể ngồi dậy được.

    .

    "Nhất...Nhất Bác, đứa bé nó....."

    "Con của chúng ta không sao, nó vẫn ổn, đang ở phòng chăm sóc đặc biệt.

    Bé rất khỏe không sao"

    "Là nam hay nữ"

    "Đúng theo mong ước của anh đó, bé trai"

    "Anh xin lỗi, lúc đó có hơi lớn tiếng với anh"

    "Anh không có lỗi, là tạo em.

    Có lẽ ngay từ đầu em không nên đi"

    "Là anh sai"

    "Em sai"

    "Anh sai"

    "Em sai, em đã nói là em sai"

    "Haha, xin lỗi anh nhịn không được, trông em mắc cười lắm"

    "Cuối cùng anh cũng cười rồi"

    "Anh cười không có nghĩa là anh tha lỗi cho...ưm"

    .

    Vương Nhất Bác cúi xuống, hôn môi Tiêu Chiến.

    Anh như đứng hình ngay khoảng khắc môi chạm môi vậy.

    Hai mắt mở to nhìn người đang hôn mình, không còn sức để đẩy hắn ra.

    Cậu luyến tiếc rời môi anh, bốn mắt giao nhau đầu ý tứ, Tiêu Chiến quay phắc ra chỗ khác.

    Nhớ ra chuyện chưa mang đồ cho em bé, Vương Nhất Bác gọi cho trợ lí nhờ y mang đến và mua cháo cho Tiêu Chiến nữa.

    15 phút sau, trợ lý có mặt ở bệnh viện, Vương Nhất Bác nhận đồ rồi cầm vào phòng

    ---------------------------------------------------

    Tớ hong có kinh nghiệm về việc sinh để đâu nên sai thì mong các cậu nến đá nhẹ nhẹ rồi cmt góp ý cho tớ

    Yêu các cậu, muamuada❤😘😘
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 15*


    "Em nghĩ được tên cho con chưa"

    "Vương Tiểu Tinh.

    Tên ở nhà sẽ là A Tinh"

    "Hảo, nghe em tất"

    .

    Nguyên do của cái tên Tiểu Tinh là do trên vai trái của bé nó có một hình ngôi sao.

    Tiêu Chiến ở bệnh viện 2 tuần đã có thể đi lại và hoạt động bình thường, còn A Tinh thì phải ở lại bệnh viện theo dõi thêm.

    Từ ngày được ra đời đến giờ A Tinh rất khỏe mạnh, không khóc, rất ngoan.

    Buổi tối sau khi ra ngoài ăn xong, hai người quay lại bệnh viện.

    "Nhất Bác, đã bao lâu rồi chúng ta chưa làm chuyện đó"

    "7 tháng rồi"

    "Em bây giờ có muốn không?"

    "Đây là bệnh viện"

    "Không sao, phòng này cách âm, bên ngoài sẽ không nghe thấy"- Tiêu Chiến leo lên người Vương Nhất Bác

    "Thì ra phu nhân lại ham muốn đến như vậy"

    Vương Nhất Bác đưa tay cởi từng nút áo ra, ngón tay khẽ vân về hai hạt đậu nhỏ.

    Tiêu Chiến không nhịn được mà ưỡn ngực ra.

    Tay trái luồn xuống chiếc quần, đã lâu không quan hệ hậu huyệt đã khít lại.

    Bên dưới dâm thủy ròng ròng chảy ra

    .

    Một ngón tay chen vào, phía dưới khá thô nhưng nhờ có dâm thủy nên trơn tru hơn một chút.

    Bên trong kẹp chặt ngón tay của Vương Nhất Bác lại.

    Ngón tay thứ hai chen vào khiến Tiêu Chiến không kìm nén âm thanh được, khẽ rên lên một tiếng dâm mị

    "Đau....ưm...nhẹ chút...aaaa"

    Bế Tiêu Chiến xuống giường, quay mặt và người anh ra hướng cửa sổ.

    Cậu đã cương muốn nổ rồi nhưng sợ Tiêu Chiến bị thương nên vẫn tiếp tục màn dạo đầu.

    "Chúng ta....aaa...sao không làm ở trên giường....ưm..."

    "Sẽ có âm thanh"

    "Em....mau tiến vào....aa...ngứa..."

    Rút ngón tay ra, dùng miệng xé bao đeo vào, từ từ đưa côn thịt vào bên trong hậu huyệt, vừa chạm đến miệng, nó đã hút lấy không buông.

    Vào được nửa cây, Tiêu Chiến bỗng khựng lại, cậu biết đụng trúng mẫn cảm rồi cứ thế nào thúc.

    "Khốn khiếp...ưm...em nhẹ chút...aaa..."

    Vương Nhất Bác đưa tay kéo hai hạt đậu, phía dưới lại kẹp chặt anh hơn

    "Tiêu lão sư, anh cảm thấy thế nào"

    "Em....aaa....vẫn còn kém lắm"

    "Vậy sao?"

    Vương Nhất Bác đưa đẩy nhanh hơn, chân Tiêu Chiến sắp trụ không vững nữa rồi.

    Đang tận hưởng khoái cảm thì Vương Nhất Bác rút ra

    "Aa...em...đừng đi ra....ưm"

    "Nói như nào đây"

    "Lão công....aaa....anh ngứa lắm...ưm....mau lấp đầy anh"

    Vương Nhất Bác đâm thẳng một đừng khiến Tiêu Chiến không ngờ tới.

    Trong phòng bây giờ tràn đầy sắc xuân, tiếng rên dâm mị cùng tiếng "ba ba ba" cứ vang lên liên hồi không ngừng.

    Bị đâm đến dục tiên dục tử nhưng Tiêu Chiến vẫn giữ được sự tỉnh táo, chỉ là tiếng rên không thể ngưng lại được.

    Bản thân đã bắn tới 4 bốn lần nhưng ai đó phía trên vẫn chưa bắn.

    "Thao...aaa...em là giống gì vậy...aaa...ưm....nhẹ chút...aaa"

    Không nhận được phản hồi từ người phía trên, phía dưới thì ngày một nhanh hơn, đâm anh đến muốn khàn giọng, hai tay cậu nghịch ngợm hai hạt đậu nhỏ trước ngực.

    Lật người anh lại mặt đối mặt với nhau, gương mặt nhuốm đầy dục vọng của Tiêu Chiến ngượng ngùng khi thấy Nhất Bác nhìn anh không chớp mặt.

    Hai tay ôm cổ cậu không thể nào che khuân mặt cùng thân thể dâm đãng này đi.

    Rên muốn đứt thanh quản mà người phía dưới vẫn chưa ra.

    "Nhất Bác....aaa...em tháo bao ra đi...thế này....ưm....không sướng..."

    Đem người Tiêu Chiến lật úp lại, tháo bao ném vào sọt rác, đẩy côn thịt vào.

    "Ba" cậu đánh lên mông anh hai ba cái, đánh đến đâu siết đến đó.

    7 tháng kìm ném dục vọng của bản thân, bây giờ lại được mời gọi, phải ăn sạch thôi.

    Một tiếng, hai tiếng, ba tiếng đến sáu tiếng mà căn phòng vẫn không dứt khí xuân.

    Dùng đủ mọi tư thế, thao đến nỗi Tiêu Chiến ngất đi.

    --------------------------------------------

    Sắp có nhiều nhiều H tặng các cậu rùi🙆‍♀️🙆‍♀️
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 16


    《6 giờ sáng.

    Ở nhà căn hộ》

    "Khốn khiếp...aaa...em nhẹ chút..a..a..ưm..."

    "Anh còn trụ được không?"

    "Không sao....aaa...tiếp tục...ưm...

    đừng dừng lại....a...a..."

    (Au: Tui tưởng là ngỏm rồi chứ, ai ngờ vẫn trâu)

    Tiếng rên đứt quãng ngày một to hơn, giọng Tiêu Chiến khàn dần đi, không còn sức lực nhưng người kia cứ thúc mạnh, đưa đẩy hông anh liên tục khiến nó không thể dừng lại.

    Đôi tay nắm chặt chiếc gối, từ tối hôm qua đến giờ chỉ được nghỉ lúc đi xe về căn hộ, tầm 15 phút.

    Lúc Tiêu Chiến ngất là lúc Vương Nhất Bác bế anh ra xe và phi về căn hộ.

    Về đến nơi, Tiêu Chiến lại bị cậu đè xuống thao xuyên đêm, thao không ngừng nghỉ.

    Muốn ngất không được muốn ngừng cũng không xong.

    Phải chi lúc đầu không đề xuất thì hay rồi.

    "Nhất Bác....a...a...ưm....tha cho anh....anh mệt quá..aa....chúng ta làm lâu lắm rồi...ưm...tha anh"

    "Nốt lần này nữa thôi"

    "Em....ưm....a.a..a...là tên lừa đảo....ban nãy...ưm...a...a...em cũng nói như vậy...ưm...a...a"

    "Ngoan lần này là thật"

    Thao Tiêu Chiến từ 10 giờ tối đến 8 giờ sáng, thao như vậy thì ai chịu được.

    Mỗi lần thúc vào là như muốn đêm Tiêu Chiến giã ra vậy.

    Cuối cùng cũng kết thúc buổi hoan ái gần nữa ngày, Tiêu Chiến sau 10 tiếng hoan ái thì cuối cùng cũng được nghỉ ngơi.

    Vương Nhất Bác chạy xe đến bệnh viện thăm A Tinh, chiều nay A Tinh sẽ được xuất viện.

    Vương Nhất Bác hẹn ngày đi làm giấy khai sinh cho A Tinh.

    1 giờ chiều, Tiêu Chiến tỉnh lại, ngó ra ngoài phòng bếp thấy Nhất Bác đang nấu cháo.

    Nhẹ nhàng bước lại hù cậu, thay vì bình tĩnh quay lại như mọi khi thì cậu lại giật mình.

    Tiêu Chiến nhìn vẻ mặt hốt hoảng của cậu mà phì cười, cậu ôm eo Tiêu Chiến, kéo nhẹ sang phía mình.

    "Phu nhân còn cảm thấy chưa thỏa mãn sao"

    "Em thao anh đến đứng còn không vững rồi còn muốn thao nữa"

    "Haha, em xin lỗi.

    Cái miệng nhỏ dưới này của anh cứ cắn lấy em không buông nên em mới làm vậy"

    "Bỏ đi không nói chuyện với em nữa"

    "A Tinh chiều nay sẽ được xuất viện"

    "Tốt quá rồi"

    Chiều hôm đó, Tiêu Chiếnđến bệnh viện đón A Tinh về nhà, Vương Nhất Bác đã đi làm xong giấy khai sinh và quay về đón Tiêu Chiến.

    Tối đó, Vương Nhất Bác đặt vé quay lại Bắc Kinh, ở biệt thự của cậu có nhiều người coa thể phụ giúp Tiêu Chiến trông trừng A Tinh.

    Có điều, A Tinh rất ngoan, đói thì sẽ đạp chân thật nhiều.

    Có khi buổi tối ị thì khóc một chút rồi lại nín ngay.

    Nhất Bác thì không có kinh nghiệm chăm trẻ còn Tiêu Chiến thì rất rành chuyện này.

    Năm cấp 2, Tiêu Chiến thường hay đến trại mồ côi, phụ giúp mọi người ở đó trông các bé.

    --------------------------------------------------

    Hơn 200 lượt vote rùi, cảm ơn các cậu

    Yêu yêu🙆‍♀️🙆‍♀️❤❤
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 17


    Sáng hôm sau, 2 người thu dọn hành lý rồi quay về Bắc Kinh.

    Lúc lên máy bay, A Tinh còn mếu mếu một chút nhưng baba bế thì liền nín luôn.

    Về đến Bắc Kinh cũng là 12 giờ đêm, xe và tài xế đã đứng đợi sẵn ở ngoài.

    Trở về biệt thự, tắm rửa xong Vương Nhất Bác mở cửa phòng tắm thì không thấy Tiêu Chiến đâu.

    Rảo bước đến phòng A Tinh thì thấy Tiêu Chiến đang bế con trên tay ru nó ngủ.

    Được cái A Tinh rất ngoan và nghe lời nhưng không thích người lạ.

    Hồi nãy cô giúp việc bế một chút mà đã mếu rồi

    A Tinh ngủ say rồi Tiêu Chiến quay phòng, mở cửa ra thì thấy Vương Nhất Bác đang hậm hực ngồi trên giường.

    Nhìn dáng vẻ cute không chịu được, anh khẽ cười rồi bước đến giường, xoa đầu cậu

    "Sao thế?"

    "Từ tối đến giờ anh cứ ôm A Tinh suất, em ghen rồi"

    "Đồ ngốc nhà em, A Tinh còn nhỏ thì anh phải bế con chứ.

    Bao nhiêu tuổi rồi còn ghen với trẻ con"

    "Em mặc kệ, em ghen là ghen rồi"

    "Moazzz"- Tiêu Chiến hôn lên má Vương Nhất Bác

    "Em hết ghen rồi"

    Vương Nhất Bác ôm eo Tiêu Chiến, hôn nhẹ lên môi anh rồi ôm anh ngủ.

    Sáng hôm sau, Vương Nhất Bác có việc ở công ty nên đi làm từ sớm, Tiêu Chiến dậy đánh răng rửa mặt rồi qua phòng của A Tinh.

    Thấy cô giúp việc và A Tinh còn ngủ, Tiêu Chiến không nỡ làm phiền, đóng cửa lại xuống bếp làm đồ ăn sáng

    "Để xem bây giờ ăn"

    "Phu nhân đang tìm gì vậy?"

    "Hả!!

    À, ta đang tìm sữa chua"

    "Sữa chua ở ngăn 2 của tủ"

    "Cảm ơn bác"

    Vừa lấy được hộp sữa chua thù nghe tiếng A Tinh khóc, Tiêu Chiến chạy lên phòng thấy cô giúp việc đang dỗ.

    Anh bế con lại, vỗ vỗ vài cái vào lưng thì bé liền nín.

    "Cô mệt thì cứ nghỉ ngơi đi"

    "Tôi không sao, cảm ơn phu nhân đã quan tâm"

    "Cô giúp tôi pha sữa cho A Tinh nha, sữa ở ngăn tủ cuối"

    "Vâng"

    Cô giúp việc rời đi, Tiêu Chiến bế A Tinh xuống phòng khách, cô giúp việc pha sữa xong liền mang ra cho Tiêu Chiến.

    Vừa nhìn thấy Tiêu Chiến thì A Tinh liền cười, uống xong bình sữa thì A Tinh liền ngủ.

    Tiêu Chiến vừa bế A Tinh, vừa lướt điện thoại tìm đồ cho bé mà quên luôn chuyện ăn sáng.

    Vương Nhất Bác quay về thấy Tiêu Chiến đang xem điện thoại, nhẹ nhàng bước đến chỗ anh.

    Anh giật mình, A Tinh cũng tỉnh giấc.

    Bị quấy rầy giấc ngủ nên A Tinh khóc quá trời, anh chuyển bé cho Vương Nhất Bác bế, bé nó thích baba hơn, vừa được baba bế là nín luôn.

    Tiêu Chiến hỏi ý kiến Vương Nhất Bác mua cho A Tinh một chút đồ, không phải là một chút đâu mà là nhiều chút.

    Anh và cậu ngồi lựa một lát thì được hơn 100 món và quyết định đặt chúng về.

    ------------------------------------------

    Mai học rồi nên tớ sẽ cố gắng sắp xếp thời gian để đăng truyện đều (mỗi ngày 1 chap) cho các cậu coi

    Có muốn add face của tớ để đọc đoản hơm nè
     
    [Hoàn]《Bjyx》Hôn Nhân Hợp Đồng - Abo
    Chương 18


    Tối hôm đó, A Tinh ngủ rồi sau đó hàng giao tới.

    Mọi người đang bê đồ, Tiêu Chiến chạy vào thư phòng tìm Vương Nhất Bác.

    Mở cửa ra không thấy cậu chỉ thấy một sấp tài liệu trên bàn.

    Thấy bừa bộn nên anh dọn luôn.

    Trên tủ có 1 tập tài liệu rơi xuống ngay chân, anh nhặt lên xem

    "Kế hoạch thu mua tập đoàn Tiêu thị, tham ô, sử dụng các nguyên liệu không có nguồn gốc xuất xứ.

    Người thu mua Chủ tịch tập đoàn Vương thị - Vương Bá Nguyên"

    "Chiến ca, anh làm gì ở đây vậy"

    Tiêu Chiến im lặng, không tin vào những gì mình vừa đọc được trên tờ giấy.

    Nghẹn ngào kiềm nước mắt hỏi Vương Nhất Bác

    "Không có gì!

    Nhất Bác anh hỏi em, em bắt buộc phải trả lời thật"

    "Hảo.

    Anh hỏi đi"

    "Ba em đã thu mua tập đoàn Tiêu thị đúng không?"

    "Chiến...Chiến ca anh đang nói gì vậy em không biết"

    "Vậy đây là cái gì?

    Tài liệu, hợp đồng tất cả đều có ở đây em còn muốn chối"

    "Chiến...."

    "Cậu và gia đình cậu khiến ba tôi tuyệt vọng mà nhảy lầu tự tử, mẹ tôi đột quỵ qua đời sau con sốc.

    Còn tôi lại đi tin cậu mà không biết gì hết.

    Tôi không muốn ở lại đây nữa, nó khiến tôi cảm thấy mình thật kinh tởm.

    Không cần tiễn"

    Vương Nhất Bác chưa kịp định hình chuyện gì đang xảy ra thì Tiêu Chiến đã chạy thẳng ra bên ngoài.

    Đùng.

    Âm thanh của một chiếc xe oto đâm vào thứ gì đó, Vương Nhất Bác có linh cảm không lành liền chạy ra ngoài.

    Đập vào mắt cậu là cảnh tượng Tiêu Chiến đang nằm dài dưới một vũng máu, người đổ xô vào chỗ anh.

    Không tự chủ được bản thân mà chạy lại chỗ Tiêu Chiến, hai bàn tay run run đỡ anh dậy ôm vào lòng.

    "Gọi...gọi xe cứu thương mau, gọi đi"

    Một cô gái lấy điện thoại gọi cho phía bệnh viện.

    5 phút sau là xe có mặt, chở Tiêu Chiến đến bệnh viện.

    Anh đang trong tình trạng nguy kịch, sau khi đến bệnh viện được đưa ngay vào phòng cấp cứu.

    "Dặn mọi người chăm sóc tốt cho A Tinh, không được để thằng bé xảy ra chuyện gì"

    "Vâng"

    Cửa phòng cấp cứu đóng lại, 30 phút sau y tá bước ra

    "Bệnh nhân bị thiếu máu, dập phổi, chấn thương nhẹ vùng đầu.

    Tình hình hiện tại rất nguy cấp, mời anh mau đi làm thủ tục"

    Vương Nhất Bác chạy xuống tầng dưới làm thủ tục cho Tiêu Chiến, cầm bút để ký, cầm điện thoại để tính tiền mà anh không kiềm được nước mắt.

    Làm xong mọi thứ lại chạy lên tầng 4 ngồi ngoài phòng cấp cứu đợi

    1 tiếng, 2 tiếng, 3 tiếng, bên trong vẫn chưa có động tĩnh gì.

    Lúc này Vương Nhất Bác chỉ mong Tiêu Chiến bình an.

    4 tiếng, 5 tiếng, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật đã mở.

    Tiêu Chiến được cái bác sĩ đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt, ở trong căn phòng này không ai được phép vào thăm trừ bác sĩ.

    Tiêu Chiến vẫn còn hôn mê sâu, rất khó để tỉnh lại được.

    Sớm nhất là 1 tháng muộn nhất là nữa năm.

    Lặng lẳng nhìn thân ảnh bé nhỏ xanh xao đang nằm trong căm phòng toàn máy móc.

    Tim anh nhói lên nhiều nhịp, muốn chạy vào đó ôm người kia vào lòng, muốn nắm tay, trò chuyện với anh dù biết anh không nghe thấy.

    ---------------------------------------------------

    Ngược🤧🤧

    Bạn nào thích ngược khong, hay caccau thích SM
     
    Back
    Top Dưới