[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Hoa Viên Lộng Gió
Chương 40
Chương 40
Vương phủ, nội tẩm của Trịnh Tráng.
Trịnh Kiều đứng chắp tay, cúi đầu cung kính.
"Muôn tâu, phụ vương cho gọi con có điều gì căn dặn?"
Trịnh Tráng khẽ phất tay, giọng trầm ổn nhưng đầy uy nghi:
"Ngồi xuống uống trà đi, rồi ta bàn chuyện."
"Vâng."
Trịnh Kiều nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối diện, thuận tay rót trà vào chén cho cả hai.
Nhưng vừa nghe đến lời tiếp theo của phụ thân, tay hắn thoáng khựng lại.
"Vừa hay ta cũng có chuyện cần bàn bạc với con.
Thái bảo Lang Quận Công mới cầu kiến, con gái y đã đến tuổi gả chồng.
Trước đây ta từng nghe con có quan tâm đến Quận chúa Thanh Hà.
Con bé có đủ công dung ngôn hạnh, nếu con ưng, ta sẽ định đoạt hôn sự này cho con."
Nước trà tràn khỏi miệng chén, rơi xuống bàn thành từng giọt nhỏ.
Trịnh Kiều thoáng ngỡ ngàng.
Thanh Hà Quận chúa và Lang Quận Công trước giờ vốn luôn giữ khoảng cách, thậm chí còn có dấu hiệu nghiêng về phe Duy Kỳ và Trịnh Tạc.
Vậy mà giờ bọn họ lại chủ động đề nghị kết thông gia?
Rõ ràng, sau khi Trịnh Tạc thất thế, Lang Quận Công cũng cần tìm một điểm tựa vững chắc hơn.
Trịnh Tráng nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói tiếp:
"Nếu con đồng ý, ta sẽ định luôn ngày lành tháng tốt."
Trong thoáng chốc, một tia u ám lướt qua đáy mắt Trịnh Kiều.
Nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã lấy lại vẻ bình thản.
Khoé môi khẽ nhếch lên, hắn cúi đầu cung kính:
"Tâu phụ vương, được kết mối thông gia với nhà Lang Quận Công quả là vinh hạnh.
Mọi sự đều trông cậy vào người thu xếp."
Trịnh Tráng gật gù hài lòng:
"Hôn sự của con là chuyện trọng đại, ta lẽ nào có thể làm ngơ?"
***
Sau khi rời khỏi phủ Chúa, Trịnh Kiều phi ngựa trở về căn nhà gỗ.
Hắn gõ cửa một hồi nhưng không ai đáp lại.
Linh cảm bất an trỗi dậy, hắn lập tức đẩy cửa bước vào - căn phòng trống trơn, không một bóng người.
Nỗi lo lắng bùng lên trong lòng.
Hắn lao ra sau nhà, chạy dọc khu vườn, lùng sục khắp bờ ao... nhưng vẫn không thấy Linh Lan đâu cả.
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên:
Nàng bị bắt đi rồi sao?
Hắn siết chặt bàn tay, ánh mắt sắc bén đảo qua khung cảnh xung quanh.
Chợt, từ phía chân đồi xa xa, một bóng dáng nhỏ nhắn thấp thoáng giữa những tán cây.
Không chần chừ, Trịnh Kiều nhảy lên ngựa, thúc mạnh gót giày.
Huyền Mã hí vang, lao vun vút về phía trước.
Linh Lan giật mình khi thấy Trịnh Kiều đang phi ngựa ào tới với tốc độ kinh hoàng.
Nàng luống cuống lùi lại, nhưng sườn đồi dốc đứng khiến chân trượt khỏi mặt đất, cả thân người mất thăng bằng, ngã lăn xuống.
Trong chớp mắt, một cánh tay rắn chắc vươn tới, ôm chầm lấy nàng.
Rốt cuộc, Trịnh Kiều lại rơi xuống trước, còn nàng thì ngã đè lên người hắn.
Linh Lan hốt hoảng ngồi bật dậy, vội vàng phủi đất trên áo hắn, giọng lo lắng:
"Trịnh Kiều, ngài có sao không?"
Trịnh Kiều nhăn nhó, trừng mắt nhìn nàng:
"Sao cô lại mò ra tận đây làm cái quái gì thế?
Báo hại ta cũng bị liên lụy đây!"
Linh Lan tỏ vẻ hối lỗi, cúi đầu lí nhí:
"Sáng nay Đại Lực đưa Giao Liên vào thành mua ít tư trang, chỉ còn mình tôi ở nhà nên ra đây dạo chơi.
Lúc nãy thấy có mấy loài hoa lạ mà đẹp, tôi định bứng ít cây về trồng trong sân."
Trịnh Kiều không nói gì, chỉ khẽ đổi tư thế, thoải mái ngả lưng xuống bãi cỏ xanh mướt, mắt nhắm hờ, giọng nói có chút hờ hững:
"Cô không cần tốn công nữa.
Ngày mai ta đưa cô về quê."
Linh Lan sững sờ.
"Về quê ư...
Nhưng mà..."
Nàng không muốn về nơi ấy.
Không muốn trở lại mảnh đất chất chồng đau buồn.
Mắt nàng ngân ngấn nước, giọng khẩn thiết:
"Không ở đây thì... ngài cho tôi quay lại Hùng Uy phủ được không?
Tôi vẫn còn khế ước bán thân ở đó, vẫn có thể làm gia nhân như trước..."
Trịnh Kiều bật ngồi dậy.
Hắn tránh nhìn vào đôi mắt nàng, lồng ngực bỗng dưng tưng tức khó chịu.
Hắn bực dọc đứng phắt dậy, giọng lạnh lùng cắt ngang:
"Ta không muốn chứa chấp cô nữa!
Ta sẽ về xé khế ước, cho cô được tự do.
Yên tâm, ta sẽ cho cô một khoản tiền đủ để cô về quê tự lập.
Cô cũng không cần e sợ gia đình Đào Phúc Vân nữa, bọn họ giờ chẳng còn tiền bạc hay quyền thế gì đâu."
Linh Lan cắn chặt môi.
Nàng biết mình chẳng có tư cách đòi hỏi.
Nhưng tận đáy lòng, nàng vẫn muốn ở lại, vẫn muốn được nhìn thấy hắn, muốn sống những ngày vui vẻ bên Giao Liên như trước đây.
Song... lời nói lạnh lùng ấy khiến nàng hiểu ra một điều, hiện tại, nàng đã chẳng còn chút giá trị gì trong mắt hắn nữa.
Nàng hít sâu một hơi, nuốt nước mắt vào lòng, rồi mỉm cười thật tươi:
"Ngài phải cho tôi thêm nhiều tiền nữa đấy nhé!
Tôi muốn mở một tiệm thêu!"
Trịnh Kiều thoáng khựng lại, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng.
"Được."
Trời đột ngột nổi cơn mưa lớn, không hề báo trước.
Gió quất mạnh, những hạt mưa lạnh buốt tạt vào da thịt như những mũi kim nhỏ.
Linh Lan lảo đảo, suýt ngã vì không đứng vững.
Trịnh Kiều không nói một lời, lập tức kéo nàng lên ngựa.
Hắn siết chặt dây cương, thúc mạnh vào hông chiến mã.
Con ngựa phi nước đại, xé gió lao đi giữa cơn giông cuồng nộ.
Thế nhưng, dù vó ngựa có nhanh đến đâu, vẫn chẳng thể thắng nổi tốc độ của mưa giông.
Khi cả hai về tới căn nhà gỗ, họ đã ướt sũng như vừa vớt lên từ lòng sông.
Linh Lan run rẩy vuốt nước khỏi tóc, quay sang nhìn hắn:
"Ngài mau cởi áo ngoài ra, tôi mang vào bếp hong khô cho."
Trịnh Kiều vừa toan cởi áo, nhưng bàn tay hắn khựng lại giữa không trung.
Hình xăm trên vai...
Cả vết sẹo bỏng nữa...
Không được.
Nếu nàng nhìn thấy, có thể sẽ nhận ra điều không nên biết.
Hắn hắng giọng, dứt khoát từ chối:
"Không được.
Nam nữ thụ thụ bất thân, ta làm sao có thể cởi áo trước mặt cô được?"
Linh Lan phì cười, xì một tiếng:
"Ngài cứ làm như tôi chưa từng thấy đàn ông cởi trần bao giờ ấy.
Tôi chỉ lo ngài ngấm nước mưa sẽ sinh bệnh thôi."
Trịnh Kiều vênh mặt, giọng đầy tự hào:
"Ta đường đường là võ tướng vào sinh ra tử, bao nhiêu vết thương chí mạng còn không sợ, huống chi chỉ là dính chút nước mưa?"
Linh Lan nhún vai, cúi xuống cời than cho lửa cháy lớn hơn:
"Thế thì thôi vậy.
Ngài không sao thì tốt rồi!"
Bên ngoài, gió rít từng cơn, mang theo những trận mưa trút xuống mái nhà như thác đổ.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, chẳng có dấu hiệu ngớt đi.
Linh Lan ngồi bó gối bên bếp lửa, thở dài:
"Giao Liên chắc cũng mắc kẹt trong thành rồi.
Không biết bao giờ mới về được..."
Trịnh Kiều nhìn nàng, khóe môi thoáng nhếch nhẹ:
"Không chỉ cô ấy, ta cũng đang mắc kẹt đây."
Linh Lan sững lại.
Bỗng dưng nàng thấy hai má nóng bừng.
Lẽ ra họ sẽ đấu khẩu như mọi khi, nhưng lần này, giữa họ chỉ còn lại khoảng lặng.
Không gian đặc quánh trong tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, tiếng nước chảy róc rách ngoài rãnh, tiếng than trong bếp lửa nổ lép bép.
Không ai nói gì, nhưng những tâm sự âm thầm lại chất đầy không gian.
Linh Lan khẽ mấp máy môi, định phá tan sự im lặng nặng nề.
Nhưng nàng chưa kịp cất lời, thì đã thấy Trịnh Kiều ngồi tựa vào vách, mắt nhắm nghiền.
Hơi thở hắn đều đều, tưởng như đã ngủ rất sâu.
Nàng nhìn hắn một lúc lâu, rồi chợt có linh cảm không lành.
Linh Lan vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào má hắn.
Làn da nóng hổi.
Nàng giật mình, hốt hoảng lay hắn:
"Trịnh Kiều, ngài sao thế?
Ngài ốm rồi!"
Nhưng hắn không hề có phản ứng.
Linh Lan vội vã lấy một chiếc khăn, nhúng vào nước ấm rồi đắp lên trán hắn.
Nhìn thân hình cao lớn vạm vỡ giờ đây lại run nhẹ vì cơn sốt, nàng khẽ thở dài, thì thầm:
"Thứ lỗi cho tôi, Trịnh Kiều.
Ngài phải cởi áo ra, nếu không, e rằng sẽ sinh phong hàn mất."
Nàng cố gắng dìu hắn đứng dậy, nhưng sức lực nàng quá nhỏ bé, chẳng thể kéo nổi một người đàn ông cao lớn như hắn vào giường được.
Đành tạm thời dọn sạch chỗ nằm, rải rơm cho ấm, rồi lấy chăn bông trong phòng đắp lên cho hắn.
Ngồi xuống bên cạnh, nàng vẫn thấy e ngại trước cơ thể nam nhân trước mắt.
Nhưng việc cần làm thì vẫn phải làm.
Linh Lan hít sâu, đưa tay định cởi vạt áo ướt của hắn.
Bất chợt, một bàn tay mạnh mẽ chụp lấy tay nàng.
Nàng giật mình ngước lên, chạm phải ánh mắt mông lung của Trịnh Kiều.
Hắn nhìn nàng, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhợt nhạt, giọng nói có chút khàn khàn vì cơn sốt:
"Cô định lợi dụng ta đấy à?"
Linh Lan hoảng hốt, vội vàng lắc đầu:
"Không!
Áo ngài ướt rồi, nếu không thay sẽ nguy hiểm!"
Trịnh Kiều không đáp, chỉ siết tay nàng kéo mạnh.
Linh Lan mất thăng bằng, ngã sấp xuống ngực hắn.
Hắn cười khẽ:
"Được, vậy cô giúp ta thay áo đi."
Nói thì nói vậy, nhưng hắn chẳng chờ nàng giúp.
Trịnh Kiều đột ngột đẩy nàng sang một bên, tự mình lột phăng lớp áo giao lĩnh, ném thẳng vào bếp lửa.
Lửa tắt ngấm.
Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Trong màn đêm mịt mờ, chỉ còn tiếng thở khẽ và nhịp tim dồn dập của cả hai.
Linh Lan vẫn còn sững sờ vì tình huống diễn ra quá nhanh.
Nàng không thể nhìn thấy hắn, nhưng có thể cảm nhận hơi thở hắn gần đến mức nào.
Chỉ cần cựa nhẹ một chút thôi, môi nàng sẽ chạm phải môi hắn mất...
Nhưng đúng vào khoảnh khắc tưởng như cả hai sẽ bước qua ranh giới vô hình nào đó, Trịnh Kiều đột nhiên khựng lại.
Hắn chần chừ.
Rồi bất giác, hắn lùi ra xa một chút.
Linh Lan cũng giật mình tỉnh táo trở lại.
Sau một hồi xoay vần trong tâm tư hỗn loạn, nàng vội vàng bật dậy, lúng túng quay đi:
"Ngài nằm đó nghỉ đi, tôi về giường ngủ."
Trịnh Kiều khẽ túm lấy tay nàng:
"Nhưng cô chỉ có một cái chăn, đã đưa ta dùng rồi.
Cô sẽ lạnh đấy."
Linh Lan ngập ngừng.
Trong đêm tối, giọng nói trầm khàn của hắn lại càng khiến lòng nàng xao động.
"Tôi... không sao!"
Một khoảng im lặng bao trùm.
Rồi giọng hắn vang lên, nhẹ nhàng mà đầy ngập ngừng:
"Nằm lại đây đi.
Ta hứa... sẽ không làm gì cả."
Nàng không hiểu vì sao mình lại ngoan ngoãn làm theo như vậy.
Nàng nằm xuống, ngay bên cạnh hắn.
Trịnh Kiều chậm rãi vươn tay, ôm lấy nàng từ phía sau.
Cánh tay hắn siết nhẹ, giọng nói có chút run rẩy:
"Thứ lỗi cho ta... chỉ vì... lạnh quá..."
Linh Lan khẽ mỉm cười.
"Không sao."
Hơi thở hắn hòa vào hơi thở nàng.
Trong gần trăm năm đời người, có những khoảnh khắc thực sự đáng giá bằng cả một kiếp nhân sinh cộng lại.
Có những thời khắc, mà một khi ai đó được trải qua cũng chỉ ước rằng nó có thể kéo dài mãi mãi.
Giữa màn đêm đen đặc, chẳng có lấy một ánh trăng soi rọi, nhưng dường như vũ trụ lại bừng sáng theo một cách rất riêng, một thứ ánh sáng dẫn lối, đưa ta chạm đến những vì sao xinh đẹp nhất.
Những khoái lạc dục vọng tầm thường chẳng thể nào sánh được với thứ cảm xúc chỉ có thể cảm nhận bằng nhịp đập con tim, bằng từng hơi thở, từng dòng suy tư lặng lẽ.
Ánh sáng chân chính của đời người không đến từ mặt trời, mặt trăng, cũng chẳng đến từ sự lấp lánh của châu báu ngọc ngà.
Nó đến từ lý tưởng sâu thẳm trong mỗi con người, không phải danh vọng hay tiền tài, mà là khao khát một cuộc đời bình yên.
Chỉ mong được lặng nhìn những nụ cười rạng rỡ, những tháng ngày trôi qua trong hạnh phúc giản đơn, và đến khi tóc đã bạc màu, vẫn có một bàn tay ở bên, cùng nhau đi đến cuối chặng đường...