Ngôn Tình Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 80: Sao Anh Cứ Lợi Dụng Hôn Em Vậy


- Vậy thì em học lại lễ giáo trong nhà đi, nếu không ai dạy để anh cho người dạy.

Ít nhất là học cách giữ lấy thể diện của mình, đừng cư xử như một kẻ vô học.

Khánh Hân cau có, tức giận đến sưng cả mặt, hai vai run lên bần bật nhưng cô ta chẳng dám nói lại Hải Phong.

Lúc này đám bạn mới họa vào.

- Anh không thấy vô lí khi bệnh người ngoài mắng người nhà sao?
- Người ngoài?...tôi lại cần người ngoài như này hơn là người nhà đấy thì sao nào?
Nói rồi anh nhếch miệng cười, quay sang nhìn Âu Lan âu yếm, cúi xuống chạm môi cô mà hôn trước mặt họ.

Khỏi phải nói, mấy con nhền nhện mặt mày khó coi thế nào?
- Đi thôi, em không cần nghe mấy lời rác tai và không cần có trách nhiệm tiếp chuyện những kẻ không có nhân cách.

Anh ôm cô đi mà chẳng cần nhìn đến sắc mặt của những người còn lại.

Đi với anh, về cơ bản thì cô chẳng cần phải làm gì cả.

So Với việc ra mặt để đối lại bọn họ thì cô thích được anh bảo vệ như này hơn.

Cô gái trẻ nhìn theo hai người vừa đi, quay lại nhăn mặt với Khánh Hân.

- Cậu nói cô ta chỉ là người được anh ấy thuê về ra mắt bà nội cậu thôi mà, sao bây giờ cô ta vẫn xuất hiện bên cạnh anh ấy vậy?
- Thì anh ấy lại thuế tiếp chứ sao?
- Tại sao họ lại tình cảm như vậy, có vẻ anh ấy còn rất cưng chiều cô ta nữa.

Cậu bảo tạo điều kiện cho tớ mà mãi vẫn chưa có cơ hội tiếp cận được anh ấy vậy?
Khánh Hân cắn môi, khuôn mặt giãn ra, nở nụ cười thâm hiểm.

- Chúng ta cùng thử xem cô ta là bạn gái thật hay giả của anh ấy là biết ngay.

Nhân cơ hội này, tớ cũng muốn bà ngoại biết cháu trai bà đã lừa gạt cả nhà thế nào?
Khánh Hân trong đầu đã hình dung ra việc bà nhìn rõ bộ mặt của anh ta.

Liệu anh ta còn được quyền thừa kế trong cái nhà này nữa không?
Hải Phong dẫn Âu Lan lên tầng, đứng trước một căn phòng, ấn một mã số trên cửa, cánh cửa mở ra là một căn phòng rộng, bên trong chủ yếu gam màu trắng xanh mà anh thích.

- Phòng này của anh à?
- Ừ, trước kia anh ở đây.

Em ngồi đây đợi anh một lát nhé, anh đi gặp bà nội.

- Anh đi đi, không phải lo cho em đâu.

Hải Phong nâng cao mặt Âu Lan, xoay tròn tròn trên hai má trêu đùa còn hôn một cái thật kêu mới buông ra.

- Sao anh cứ lợi dụng hôn em vậy?
- Anh hôn bạn gái anh, sao lại là lợi dụng? Chẳng lẽ em cũng ý kiến với quyền lợi ấy?
- Nhưng mà anh hôn em.

- Nhưng em lại là của anh nên anh thích hôn đấy thì sao nào.

Hải Phong cười lớn, dùng ngón tay búng nhe lên trán cô một cái mới rời đi.

Ra khỏi cửa vẫn quay lại nhắc.

- Ngoan, ở im đây đợi anh nhé!
Có những điều cô chỉ phát hiện ra từ khi yêu anh, có những lí sự của anh mà cô không cãi được nhưng cũng không thể giận, ngược lại còn thấy lâng lâng hạnh phúc.

Anh đi rồi, cô đi lại quanh phòng, ngắm nghĩa tìm hiểu.

Đứng nhìn bức ảnh anh chụp lễ tốt nghiệp ở đại học Oxford - Anh thì bất ngờ.Anh học một đại học danh tiếng mà lại
kinh doanh quán bar, rửa tiền...nhỉ? Tại sao anh lại không về làm ở tập đoàn của bà nhỉ? Công việc ấy chẳng phải tốt hơn sao? Hải Phong đi qua phòng Hải Triều, nghe thấy tiếng kêu nhè nhẹ, lướt mắt vào trong thấy cậu ta đang tự tiêm vào người thứ mà anh biết nó là cái gì.

Đại cửa đập cái rầm, anh nhìn nó bằng đôi mắt tóe lửa.

Hải Triều thấy Hải Phong thì mặt cắt không còn giọt máu, ống tiêm dở vội vàng rút ra ném vào gầm giường.

- Hôm qua mày nói với tao thế nào hả? Hải Phong giận dữ, nắm cổ áo Hải Triều hạ cú đấm vào mặt khiến cậu ta ngã bò ra sàn.

Sức của một con nghiện dù rất cố cũng không bò dậy được sau cú đánh ấy.

- Anh, em sẽ bỏ...từ từ em sẽ cai mà...anh đừng nói với ai cả..em sẽ nghe lời anh.

- Mày không tự đi cai được tao sẽ cho người đưa mày đi hay tao chặt chân tay mày cho tàn phế luôn khỏi hút.

- Anh ơi...đừng...em tự làm được.Anh đừng đánh em.

Hải Triều quỳ rạp người dưới chân Hải Phong sợ hãi, miệng lắp bắp xin xỏ.

- Hải Triều, con đang làm gì vậy hả? Sao lại quỳ dưới chân nó, có đứng lên không?
Hải Phong ngán ngẩm nhìn bà cô vừa vào đã oang oang cái miệng, bà ta chắc hẳn là anh đang bắt nạt con trai yêu quý đây mà.

- Cậu nói đi, tại sao cậu lại bắt con tôi quỳ dưới chân cậu hả? Cậu đừng nghĩ mình được bà coi trọng mà bắt nạt người khác đấy.

Hải Phong nhìn bà ta bằng nửa con mắt, vô cùng ghét bỏ.

Hải Triều SỢ Hải Phong nói ra mình hút chích m@ túy nên vội đỡ lời.

- Anh không làm gì con cả, mẹ đừng có làm um lên vậy?
- Rõ ràng mẹ thấy mày đang quỳ dưới chân nó, không phải làm thế với nó cả.

Đứng lên cho mẹ ngay.

Đỡ con trai đứng dậy, nhìn thấy mặt Hải Triều sưng tím thì bà ta gào lên..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 81: Cháu Thích Âu Lan Thật Chứ


-what?
- Cậu dám đánh con tôi hả? Được, chuyện này sang bà giải quyết xem cậu giải thích thế nào?
Hải Triều sợ co rúm người lại, kéo tay mẹ giật lại, quát lên.

- Con đã nói không có gì mà, sao mẹ cứ làm ầm lên vậy hả?
- Nó đánh con, bắt con quỳ dưới chân nó mà con còn bênh vực được hả? Đi với mẹ, bà ngoại sẽ đòi lại công bằng cho con.

Hải Phong thở dài, anh không thích xen vào việc của mấy người này, vậy mà tự dưng đi vác của nợ vào người.

Chẳng thèm giải thích, anh quay người bước ra ngoài.

- Cậu không được đi đâu cả, chưa xin lỗi Hải Triều thì tôi không cho cậu đi đâu hết.

Cậu đừng tưởng mình có thể làm mưa làm gió gì trong nhà này thì làm.

Anh nhìn người phụ nữ này khinh ghét, mang tiếng là cô ruột nhưng một chút tình cảm cũng không có.

Bà ta sợ anh lấy quyền thừa kế của hai đứa con nên ra sức hạ bệ anh ở mọi phương diện.

Chính bà ta là kẻ đã
châm chọc, thêm dầu vào lửa cho mối quan hệ giữa bố mẹ anh.

Ông mất đi khiến bà ta hả hê không ít.

- Bà muốn gì đây? Muốn biết vì sao tôi đánh nó hả?
Thấy Hải Phòng trừng mắt, quát lớn thì bà ta sợ hãi lùi lại nhưng miệng vẫn cứ tru tréo.

-Vậy là mày nhận đánh Hải Triều rồi nhé! Hải Triều cũng gắt lên với bà, hắn sợ bà cứ lu loa lên sẽ làm Hải Phong nói ra sự thật, mọi người rồi sẽ biết hết.

- Mẹ có thôi đi không hả? Con không bị ai đánh hết, đừng có cản đường anh nữa.

- Bà nghe con trai bà nói chưa? Còn tôi vừa đánh nó đấy, đêm qua tôi cũng đánh cho nó một trận đấy.

Bà có thích tôi đánh cho nó tàn tật luôn không?
- Mày...!mày đúng là loại người máu lạnh.

Dù sao Hải Triều cũng là em họ mày đấy.

Hải Phong cười lạnh, đưa ánh nhìn độc ác về phía hai người họ.

- Vì nó là em họ nên tôi mới đánh đấy, được chưa? Bà thích thì đi tàu đi, mà giờ tôi đi gặp bà đây, đi theo không?
Hải Triều nắm tay Hải Phong cầu xin.

- Anh...!em hứa...!nên...!
- Tôi không rảnh hơi đi lo chuyện bao đồng, cũng không phải đứa vác mõ đi kêu oan.

Lo mà giữ lời hứa, đừng để tôi phải ra tay lần nữa.

- Em biết rồi ạ, em sẽ nghe lời anh.

Hải Phong rời đi còn Hải Triều giữ mẹ mình lại.Anh qua phòng gặp bà nội, trước mặt bà còn có thêm luật sư lâu năm bên.

cạnh.Anh khẽ thở dài nhưng vẫn vào phòng chào hai người.

Vị luật sư đưa ra một loạt giấy tờ đặt trên bàn rồi đi ra ngoài.

Hải Phong chỉ cần nhìn qua thì biết nó là gì?
- Hôm nay cháu có đưa Âu Lan về đây không?
- Bữa tiệc của bà sắp bắt đầu nên bà vào chuyện chính đi ạ.

Bà Nội nâng tay uống li trà ấm, phong thái vô cùng cao quý.

- Cháu thích Âu Lan thật chứ?
Hải Phong không hiểu bà muốn gì, nhưng vẫn nhìn thẳng vào bà, trả lời rõ ràng.

- Cháu yêu cô ấy, đợi Âu Lan học xong thì bọn cháu sẽ kết hôn.

Nghe xong câu trả lời, bà mỉm cười hài lòng.

- Tốt, vậy ta cũng không phải lo lắng cháu bao nuôi hết người này đến người kia nữa.

Lấy vợ cũng tốt, mà không cần đợi con bé học xong đầu, cưới luôn cũng được.

- Không phải bà gọi cháu đến chỉ để nói chuyện phiếm đấy chứ?
Bà nội trở nên nghiêm nghị hơn, đẩy loạt giấy tờ về phía Hải Phong.

- Đây là giấy tờ thừa kế, bà sẽ chuyển cho cháu 60 phần trăm tổng tài sản, nắm toàn quyền ở tập đoàn và các bất động sản của bà, số còn lại bà sẽ để cho hai em và cô cháu.

Nhưng trước khi bàn giao cho cháu, bà có một điều kiện.

Hải Phong ngồi dựa người ra ghế, bình thản chờ đợi.

Anh còn không đọc xem cái số tài sản bà vừa nói có những cái gì.

- Cháu và Âu Lan trước khi kết hôn phải kí thỏa ước hôn nhân.

Bà chỉ đề phòng hai đứa sau này có bất trắc thì tài sản của cháu sẽ không liên quan đến Âu Lan.

Tất nhiên, bà cũng sẽ không để con bé thiệt, nó cũng sẽ nhận được phần xứng đáng của mình.

- Bà nghĩ cháu sẽ đồng ý.

- Bà chỉ không muốn lịch sử lặp lại lần thứ hai trong gia đình này.

Mẹ cháu trước kia đã khiến cả nhà điêu đứng sau khi li hôn với bố cháu.

Cô ta đã mang đi một phần lớn gia sản không phải của mình nên cháu phải hiểu những gì bà đang làm.

Hải Phong nhếch miệng cười, đứng bật dậy.

-Vậy bà cứ giữ lấy gia sản của mình, đừng cho cháu làm gì?
- Hải Phòng, cháu đang quá cố chấp đấy.

Bà chỉ muốn tốt cho cháu thôi.

- Cháu tin tưởng Âu Lan.

Sau này kết hôn, mọi thứ của cháu sẽ là của Âu Lan.

Cháu không cần cái quyền thừa kế này cũng đủ để lo cho vợ cháu đầy đủ rồi.

Bà hãy giữ lại gia sản của mình đi, cháu không lấy nó đâu hoặc bà mang đi làm từ thiện cũng được.

Cháu không muốn ai điều khiển cuộc sống của mình và cháu nhắc lại cho bà nhớ đừng bao giờ nhắc đến bà ta trước mặt cháu nữa.

Về cơ bản bà ta không được như Âu Lan.
Bà đứng bật dậy, khuyên nhủ
- Thứ dễ thay đổi nhất là lòng người.

Không phải bà không tin nó nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra, hai đứa sống hạnh phúc thì con bé vẫn hưởng vinh hoa phú quý chứ có cực khổ gì đâu.

Khi có bất trắc xảy ra, cháu cũng không gặp khó khăn gì?.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 82: Âu Lan Em Đang Ở Đâu Vậy


- Nhưng làm như vậy người tổn thương sẽ là Âu Lan, nếu không tin tưởng nhau thì lấy nhau làm gì? Cháu quyết định kết hôn với cô ấy thì sẽ lựa chọn tin tưởng cô ấy.

- Cháu có biết mục đích ban đầu Âu Lan tiếp cận cháu là gì không?
Hải Phong cười nhạt, anh quay lại nhìn bà.

- Cháu phải cảm ơn vì bà đã đưa cô ấy đến cho cháu.

Dù bất cứ lí do gì thì bây giờ bọn cháu đang yêu nhau, vậy là đủ.

Nếu bà không tin tưởng cô ấy thì tại sao lại chọn cô ấy để hợp tác?
- Không phải ta không tin con bé mà là mẹ cháu...!
- Cháu đã nói bà đừng nhắc đến bà ta nữa cơ mà.

Hải Phong tức giận đi ra ngoài.

Anh không có nhu cầu tiếp quản gia đình này, cũng không có nhu cầu thừa kế.

Cuộc sống anh tạo dựng thừa đủ lo cho gia đình nhỏ của mình.

Sự ấm áp của gia đình chưa bao giờ anh có nhưng từ khi có Âu Lan mọi thứ đã thay đổi.

Chẳng có gì có thể đánh đổi được với cô cả.

Hải Phong đi rồi, luật sư lại bước vào phòng nhìn bà ngồi thất thần trên ghế, toàn bộ giấy tờ ông đã chuẩn bị không có một chữ kí nào khiến ông ngỡ ngàng.

- Nó không kí, không nhận những gì tôi cho nó.

- Bà bình tĩnh, dần dần cậu ấy sẽ hiểu ý tốt của bà thôi.

Tuổi trẻ khi yêu đương sẽ luôn cố chấp như vậy nên bà đừng lo.

- Được rồi, coi như cứ tạm thời để vậy đã.

Nó không kí cũng được, sau này tôi mất đi thì ông cũng cứ theo di chúc mà làm.

- Vâng ạ.

Hải Phong mang theo căng thẳng, bực bội nên chưa về gặp Âu Lan mà đứng ra bạn.

công tầng ba hút thuốc.Anh còn nhớ như in câu nói cuối cùng bà ta nói với ba anh trước khi rời nhà đi theo người đàn ông khác.

Nhiều năm sau, khi lớn một chút, hiểu những gì bà ấy nói, anh đã bị ám ảnh vào giấc ngủ nhiều năm liền.

Lớn lên, phụ nữ đến với anh quá dễ dàng, chỉ cần tiền, họ sẵn sàng lên giường, làm đủ trò chỉ cốt để anh vui và anh chi tiền.

Trong mắt anh, phụ nữ chỉ có tiền và là công cụ mua vui cho đàn ông.

Nhưng Âu Lan không như vậy, cô chưa đòi hỏi bất cứ thứ gì, mua về cái gì cũng kêu " Em không
dùng...em không cần..lần sau có thời gian thì anh về sớm cùng nấu cơm với em là được." Cô cho anh hiểu ý nghĩa của người thân, của hạnh phúc gia đình.

Nghĩ đến cô, trong lòng như được tưới nước trên mảnh đất cằn cỗi đã khô hạn trong nhiều năm của anh.

Dập điếu thuốc, anh lấy lại vẻ bình thản về với bảo bối của
mình, anh muốn đưa cô rời khỏi đây để về nhà của hai người.

- Âu Lan, anh về rồi.

Cửa phòng không đóng, anh hồ hởi đi vào, ngó nhìn xung quanh căn phòng không thấy bóng dáng cô, nụ cười trên môi biến mất.

Trong lòng dấy lên lo lắng, bồi hồi khó tả.

Trên bàn, cốc nước quả đã uống hết.

Anh đưa cốc lên kiểm tra, mắt tối sầm lại, thứ bột màu trắng chưa tan hết, dưới ghế, trầm cài trên tóc cô rơi ra.

Hải Phong lấy điện thoại gọi đi rồi chạy đi khắp các phòng hét lên.

- Âu Lan, em đâu rồi...!Đứng ra ban công nhìn xuống dưới,
người tham dự đến đông như trảy hội nhưng không thấy cô gái nào mặc chiếc váy xanh lam.

Bàn tay nắm đến nổi cả các mạch máu, anh chạy xuống dưới tìm kiếm, trong người nóng rực nên cởi áo vest vứt vào một chỗ.

Trên sân khấu, MC đang khởi động chương trình, mọi người thi nhau vỗ tay chúc mừng bà.Anh đi lật tung từng góc trong nhà, ngoài vườn nhưng không thấy bóng dáng của cô.

- Âu Lan, em đang ở đâu vậy?
Anh không quan tâm đến việc bà nội đang gọi tên anh lên sân khấu giới thiệu mà vẫn mải mê tìm.

Chợt nghĩ ra cách, anh chạy lên sân khấu.

Bà nội vui vẻ lại gần, những người bên dưới nhìn anh thầm đánh giá nhưng anh lại lướt qua bà, bước lại chỗ đặt mic.

- Tôi đang muốn tìm người.

Vợ chưa cưới của tôi đang mất tích.

Bên dưới bắt đầu xôn xao, mỗi người một ý, càng lúc càng ồn ào.

- Tôi muốn nhắc nhở kẻ đã giở trò với cô ấy.

Kẻ nào đã đưa vợ tôi đi thì mau đưa cô ấy trả về cho tôi không đừng xin tôi tham mạng.

Chỉ cần động đến một sợi tóc của cô ấy là xác định tàn phế.

Trước khi tôi chưa tìm ra cô ấy thì không ai được phép rời khỏi đây.

Lời anh vừa dứt, bên dưới có vài người đã hét lên.

- Cậu đang làm cái gì vậy hả? Có thể cô ấy đang ngồi ở đâu đó thì sao? Chúng tôi là khách của nhà cậu đấy.

- Khách của bà tôi còn tôi không có khách nào cả..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 83: Bà Nội Bà Có Xấu Mặt Không


- Cậu không có quyền giữ chúng tôi lại.

Cô ta mất tích không liên quan gì tới chúng tôi cả.

-Vậy tôi muốn xem ai có bản lĩnh ra khỏi đây.

Bà nội chạy lại khuyên nhủ nhưng mắt anh chỉ toàn lửa, không nghe bà nói.

Một vài người lục đục đi ra nhưng ngay lập tức lùi lại về vị trí.

Họ đã bị vây kín bởi những người
mặt mũi bặm trợn.

Họ đứng xung quanh, chẳng nói chẳng rằng nhưng khiến ai nấy đều khiếp sợ.

- Đại ca, bây giờ làm gì ạ?
- Lục tìm tất cả các phòng, các vị trí trong nhà.

Phòng nào khóa thì phá cửa.

- Vâng ạ.

Anh bước xuống, ngồi lên chiếc ghế một đàn em đưa lại, bình thản hút thuốc nhưng trong lòng đang như nổi bão.

- Cậu đưa cô ta đi đâu rồi, anh ấy mà biết chúng ta đưa cô ta đi thì chết cả lũ đấy.

Khánh Hân gỡ tay bạn mình ra, quay sang sợ hãi không kém.

- Không biết ai đã đưa cô ta đi đâu, rõ ràng là chúng ta đưa cô ta vào nhà kho nhưng lúc nãy vào không thấy cô ta đâu.

Bình tĩnh đi, không ai biết chúng ta làm đầu.

- Cậu nói cô ta không phải người yêu anh ấy, vậy mà cậu nhìn đi, anh ấy sắp nổi điên.

lên rồi.

Có gì tớ không chịu trách nhiệm đâu.

- Im lặng đi, tớ cũng đâu biết cô ta giỏi đến độ từ giả biến thành thật chứ?
Mọi người càng lúc càng suốt ruột nhưng không ai dám lên tiếng.

Bà Hoa cũng run cầm cập nhưng vẫn ra vẻ chủ nhà, tiến lại gần Hải Phong.

- Hải Phòng, cháu làm vậy là thất lễ đấy.

Dù sao đây cũng là khách của bà.

Cháu không thể vì cô ta mà làm xấu mặt bà như vậy được.

Anh không trả lời bà ta mà quay sang bà nội.

- Bà nội, bà có xấu mặt không?
Sau một hồi hiểu ra vấn đề, bà lắc đầu, nhẹ nhàng dò ý.

- An toàn của cháu dâu mới là trên hết.

Hay cháu để bà mời mọi người dùng bữa tối trong lúc chờ đợi được không?
- Tùy bà thôi, nhà của bà mà.

Nhưng cháu nhắc lại, không thấy Âu Lan thì không ai rời khỏi đây.

Mọi người sẽ được về khi cháu tìm được kẻ đã đưa cô ấy đi.

- Được, được không ai đi cả.

Bà nội nhắc quản gia cho mang đồ ăn lên bàn tiệc.

Bà lên tiếng mời mọi người.

- Thật lòng xin lỗi mọi người khi để xảy ra chuyện này trong chính nhà tôi.

Các vị thông cảm để cháu trai tôi tìm bạn gái nó.

Bây giờ mời các vị trở lại bàn tiệc, chúng ta dùng bữa tối trong khi chờ đợi.

Những tiếng thở dài vang lên nhưng bây giờ đó là cách tốt nhất.

Họ không thể rời khỏi đây khi bị bao vây xung quanh như vậy được.

Cố chấp chỉ thiệt thân, biết đâu lại bị đánh cho què quặt nên tất cả kéo nhau ngồi trở lại bàn.

Bà Hoa đến chỗ Khánh Hân thì thầm.

- Con có thấy anh con đầu không?
- Không ạ.

Lúc nãy anh có mặt một lát rồi không thấy.

Chắc anh ấy mệt nên đi nghỉ rồi thì sao? Anh lớn rồi, mẹ kệ anh đi.

Nó đầu còn tâm trí lo cho Hải Triều nữa, bản thân mang Âu Lan đi nhưng lại để cô biến mất.

May mà nó đã ngắt camera không thì chỉ còn nước chết với người anh họ máu lạnh kia thôi.

Hải Triều ngồi nhìn Âu Lan nằm bất động trên giường, ánh mắt đỏ ngầu.

Hắn không ngờ Hải Phong lại chăm sóc được cho cô gái này càng lúc càng đẹp như vậy.

Nếu bây giờ, hắn sử dụng cô gái này ép Hải Phong không nhận thừa kế, không được xía vào chuyện.

của hắn có phải là rất tốt không?
"Từ trước đến giờ, tôi luôn thua anh, nhưng hôm nay thì anh thua tôi rồi."
Căn phòng bí mật này có bới tung cả dinh thự lên cũng không ai tìm ra được.

Trong cơn phế thuốc, hắn nhìn cô gái trên giường, chiếc váy xẻ cao, hở ra đôi chân trần xinh đẹp, mặt mũi hồng hào mĩ miều khiến hắn nuốt nước bọt ừng ực, yết hầu khẽ động đậy.

"Cô em, bất tỉnh thế này tôi có chơi em cũng không sao đâu nhỉ?"
"Hải Phong, anh chẳng hơn gì tôi cả nên hôm nay người đàn bà của anh cũng sẽ là của tôi.

Chúng ta là anh em thì nên chia sẻ chứ nhỉ?"
Hắn cười sảng khoái, tiến lại giường, chạm từ gót chân cô gái lên, làn da mịn màng như bông càng làm cho d*c vọng của hắn cháy hừng hực.
Nghe thấy tiếng Hải Phong trên loa thì bàn tay vuốt trên chân của Âu Lan dừng lại.

Đột nhiên hắn sợ, liệu hắn có thể đối đầu với Hải Phong mà toàn mạng.

Đêm qua, hắn đã chứng kiến người anh họ này xử lí những kẻ đi cùng anh quậy phá quán bar, chỉ có mình hắn là toàn thây rời khỏi đó.

Hắn ngồi bệt xuống đất, ôm lấy đầu nhưng hắn muốn cô gái trên giường.

Ông trời đã giúp hắn khi bắt gặp Âu Lan bị đưa ra khỏi phòng Hải Phong nhưng bây giờ miếng ăn đến tận miệng nhưng lại không dám nuốt.
Hắn ngồi im trên đất, cả người mồ hôi vã ra như tắm, nếu Hải Phong bắt được cô ta ở trong phòng này thì coi như đời hắn không còn chỗ ngóc lên.

Liệu hắn có được tha như đêm qua nữa không?.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 84: Tôi Chơi Chết Cô Ta Rồi Phi Tang Là Xong


Bây giờ phải làm thế nào để trả cô ta về cũng khó.

Hắn rời khỏi căn phòng bí mật, lếch thếch ra ngoài, đứng bên cửa sổ nhìn
xuống dưới, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy người của Hải Phong bao vây cả dinh thự.

Lũ người kia hôm qua đã đánh đám người của hắn không thương tiếc.

Sợ hãi nên hắn lên cơn nghiện, nằm vật ra sàn, giãy đành đạch, mắt dại đi, đồng tử giãn ra, hắn muốn chích thuốc.

Nhìn thấy chiếc xi lanh còn m@ túy trong gầm giường mà lúc tối hắn vứt đi, mắt hắn sáng rực, bò lại gần, chui vào trong, với lấy nó trực tiếp đâm vào mạch rồi dần bơm hết.

Cảm giác phế thuốc khiến cho hắn dễ chịu hơn.

Hắn tiến lại bên giường, nhìn cô gái thèm muốn, lướt bàn tay trên làn da mềm mại kia mà chẳng còn sợ hãi nữa "Tôi không cần sợ anh làm gì? Tôi chơi chết cô ta rồi phi tang là xong."
Hắn nhếch miệng, thèm khát, xé toạc chiếc váy trên người Âu Lan.

Mắt hắn dại đi, đè lên người kia ngấu nghiến, m*t lấy từng tấc da thịt mịn màng đẹp đẽ kia.

Hắn hung hãn tháo tung bộ đồ lót cuối cùng, càng lúc hắn càng mê muội mà quên hẳn đi ánh mắt đáng sợ cùng sự hung ác của người anh họ.

Hắn mặc sức mà thưởng thức cô gái đẹp bên dưới.

Cái giá mà Hải Phong phải trả là mất đi người phụ nữ này.

Dù giết cô, hắn rất tiếc nhưng lại không thể mạo hiểm tính mạng mà giữ bên mình.

Tiếng cửa đạp cái rầm, một đám người bước vào, kẻ đang nằm trong gầm giường choàng tỉnh giấc mộng, miệng hắn còn chảy dãi, dưới h* th*n đã ướt từ bao giờ? Hóa ra, hắn phế thuốc mà tự tưởng tượng ra đang được l*n đ*nh cùng cô gái trong căn phòng bí mật kia.

Hắn tự rủa thầm mình, cái của nợ căng đến đau buốt.

- Lục soát căn phòng này.

Hắn nghe thấy tiếng người ngay bên cạnh, nhìn thấy lố nhố chân mà không thấy mặt nhưng đã khiến hắn sợ đến run rẩy, toàn thân lạnh toát.

Hắn sợ hãi nằm im không dám thở mạnh.

Nhưng...!hắn chợt nhớ ra cái giá sách che cửa vào phòng bí mật chưa kéo lại.

Lần này thì hắn chắc là chết rồi...hắn nằm bất động như xác chết, mồ hôi càng lúc càng túa ra nhưng cơ thể hắn lạnh ngắt.

Hắn thầm rủa chính mình, lại thấy thật may mắn vì cơn đ*ng t*nh vừa nãy chỉ là mơ...!bây giờ tỉnh cơn phê thuốc, khuôn mặt Hải Phong hiện lên làm hắn lạnh buốt cả người.

Hắn nghe thấy tiếng mẹ hắn hét lên.

- Các người không được lục soát phòng Con trai tôi.

Nó không thèm giấu con yêu nữ ấy đâu mà tìm.

Hắn nhìn thấy mẹ mình bị đẩy ngã lăn dưới đất.

- Đây là căn phòng duy nhất chưa tìm, tìm kĩ vào.

Thằng đó nghiện thì không biết đâu được.

Hắn nghe thấy họ nói mà sống lưng lạnh toát.

Mẹ hắn sốc, hét lên điên loạn.

- Mấy người nói vớ vẩn gì thế? Con tôi nghiện bao giờ? Cút khỏi nhà tôi ngay.

Lúc này, bà ta bị hai người xách hai tay lôi ra khỏi phòng.

Hải Triều cũng muốn ra lắm.

nhưng gan hắn nhỏ quá! Không dám ra, nằm trong đây mà hắn đã sợ muốn tè cả ra quần rồi.

- Mấy thằng vô học kia, ai cho chúng mày bảo con tao nghiện hả?
- Con trai bà nghiện m@ túy nặng vậy mà bà làm mẹ còn không biết gì, sao còn mặt mũi mà lớn tiếng.

Để chúng tôi gào hộ bà cho mọi người dưới kia nghe thấy nhé!
Bà Hoa sợ hãi, chưa biết thực hư như nào nhưng bây giờ bọn họ gào lên, mẹ bà biết thì Hải Triều sẽ mất phần trong gia sản nhà họ.

Bà không dám mở miệng nữa mà lếch thích đi xuống dưới.

Nằm im nín thở muốn bung cả não, Hải Triều không dám động đậy dù là một ngón tay.

- Không tìm thấy chị dâu đâu cả, chắc không ở đây rồi.

Một người chép miệng thở dài.

- Đi tìm tiếp đi, xuống hỏi đại ca xem nhà này có hầm bí mật hay phòng bí mật không? Kiểm tra ngoài vườn, hồ nước, mà nhà này không có camera à?
- Camera đã bị ai đó ngắt rồi ạ.

Em đi xuống gọi đại ca.

- Còn mấy đứa đi tìm tiếp cho anh, không thấy chị dâu thì ăn đòn cả lũ đấy.

Để ý xem có ai khả nghi thì bắt lại, đập cho tan xác mà khai ra.

- Vâng ạ.

Hải Triều thấy họ rục rịch rời đi mới dám thở bình thường, cả người ướt sũng, lăn ra ngoài nằm thở hồng hộc.

- Ông trời vẫn thương xót con rồi.

Chắc phải diệt khẩu và phi tang xác cô ta để Hải Phong không tìm ra được.

Cô đừng trách tôi ác, ai bảo bạn trai cô ác nên tôi phải ác mới đấu với anh ta được.

Hết mồ hôi, hắn lấy con dao trong ngăn kéo, lặng lẽ đến bên giá sách, ấn mã số mở cửa, bước vào căn phòng bí mật.

Nhưng...!trên giường không có người.

Hắn dụi dụi đến mòn cả con người, đập đập đầu vì nghĩ mình còn phế thuốc.

Lao đến giường, hắn lật chăn gối, chẳng lẽ hắn ảo tưởng, mơ cô ta ở trong phòng.

Hắn bắt đầu lảm nhảm, đứng lại nghĩ ngợi một lúc xem có phải đã đưa cô gái kia lên đây không?
Chắc chắn...hắn đã mang cô gái ấy lên đây.

Hắn thấy rờn rợn, nghĩ đến lúc nãy mình trốn dưới gầm giường nên từ từ cúi xuống..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 85: Ai Dám Động Vào Cậu Hả Tớ Sẽ Lột Da Kẻ Đó


" Bốp" hắn lộn ngược từ trên giường xuống đất, con dao trên tay bay ra xa, mắt hắn sưng húp, máu trong miệng trào ra.

Hắn như nhìn thấy ma, cô gái rời khỏi gầm giường, tiến lại gần hẳn.

- Là tôi...!Hải Triều, em họ anh Hải Phong, cô đừng đánh tôi...là hiểu nhầm.

Hắn lùi lại để dần đi xa người phụ nữ đang bẻ tay răng rắc chuẩn bị đánh hắn thì lưng hắn chạm vào chân ai đó.

Quay người lại, nhìn người bên trên, hắn muốn tè cả ra quần.

- Hải Phong, em không làm...em không bắt cô ấy.

Có người mang cô ấy lên đây.

- Mày chán sống rồi hả?
Hải Triều sợ hãi, lùi người sang phải, nhưng chẳng còn đường lui khi đã bị vây kín.

Những kẻ kia chẳng phải vừa rời khỏi đây sao? Sao chúng lại quay lại đây nhanh như vậy? Họ lừa hắn sao?
Tất nhiên, là hắn có chết cũng không nghĩ mình bị lừa đau đớn vậy.

Một kẻ phê thuốc, nghiện đến tê liệt dây thần kinh thì sao mà tỉnh táo để nhận ra họ đưa hắn vào tròng.

Vài phút trước, họ đã thấy cái giá sách đặt sai vị trí, nhìn thoáng trên tường tưởng là một bức liền nhưng với những kẻ chuyên đi mò mẫm thì cánh cửa giả tường làm sao qua được mắt họ nhưng vì sao họ lại vờ như không thấy mà lại ra khỏi phòng.

Họ biết hắn sẽ mở cửa, ngay khi hắn bước vào, họ đã theo sau nhưng không thấy Âu Lan đầu đành đứng im chờ đợi, ai ngờ...cô gái ấy không hổ danh chị dâu của họ.

Hải Phong nhìn thấy Âu Lan vẫn đánh.

người được thì lòng như trút được tảng đá đè trên người.Anh rất muốn chạy lại ôm lấy cô nhưng thấy cô còn muốn đánh nên đành để cho cô thỏa mãn.

- Âu Lan, cô hãy giải thích cho họ là tôi không phải người hại cô đi.

- Đúng là, anh không hại tôi...!
Hải Triều mừng rỡ, nắm lấy ống quần Hải Phong rối rít.

- Anh nghe thấy bạn gái anh nói chưa? Tôi
không...!
- Anh không hại tôi từ đầu nhưng khúc cuối thì có mặt anh, chẳng phải anh định mang dao vào sát hại tôi sao?
Hải Triều sợ hãi, quay lại nhìn Âu Lan, mắt đỏ ngầu, mặt mũi tái mét.

- Không, tôi chỉ tiện tay mà cầm thôi.

- Lôi nó xuống dưới.

Hải Phong lạnh lùng ra lệnh, anh đá một cái, giũ tay Hải Triều ra như giữ một con hủi, tiến lại gần phía Âu Lan bế cô trên tay mình.

- Em đi được mà, anh bỏ em xuống đi.

- Anh biết em có chân nhưng anh lại cứ thích bế đấy.

Âu Lan bá vai anh, hôn chụt lên má.

- Anh thấy em có giỏi không?
- Hình như anh cũng từng bị đá như vậy thì phải.

- Anh thù dai quá! Nhưng anh yên tâm, em
sẽ sử dụng miếng khác dành cho anh.

- Xin em, anh sẽ ngoan ngoãn không để em phải động thủ đâu.

Âu Lan cười như nắc nẻ, thấy anh là cô quên cả việc vừa xảy ra, xung quanh có người cũng chẳng thèm để ý.

Bế cô trên tay, thỉnh thoảng anh lại tiện hôn một cái, mà còn tạo thành tiếng nữa.

Hội đàn em lôi Hải Triều đi trước, có người lén nhìn đằng sau thở dài.

Nếu họ còn bên cạnh cái đôi này thì sẽ bỏ hết việc đi tìm người yêu mất thôi.

Xuống đến sân, nhìn thấy Hải Phong bế một cô gái trên tay thì ai cũng thở phào nhẹ nhõm.Anh đặt cô ngồi vào ghế thì Tô Mộc ở đầu ào tới.

- Cậu có làm sao không vậy? Ai dám động vào cậu hả? Tớ sẽ lột da kẻ đó.

Nhìn thấy người đàn ông đang bị giữ bởi hai đàn em của Hải Phong.

Chưa ai kịp phản ứng gì thì cả người Hải Triều đã bay đi xa vài mét.

Hai người giữ hắn, tự dưng thấy tay mình trống không? Họ ngơ ngác nhìn người phụ nữ vừa xuất hiện với cái chân đang giữ lên, cô còn đang vén tay áo hùng hổ tiến đến gã kia.

Một người đàn ông khác lao vào, nhanh như chớp, ôm chầm lấy eo Tô Mộc nhấc lên.

- Anh thả em ra, em phải đánh cho hắn thành thái giám, thành tàn phế luôn, dám động vào bạn em à?
Nhìn sự hung hãn của cô gái cùng cú đạp vừa diễn ra, ai cũng bàng hoàng.

Đàn em của Hải Phong và Nam Phương lại được lần nữa há miệng chờ sung.
Bà Hoa lách đến nơi, thấy con trai nằm bẹp dí như con gián thì gào lên.
- Ai đánh con trai tôi thế này? Tại sao lại đánh nó hả?
Bà nội Hải Phong cũng kịp đến nơi, nhìn cháu ngoại rồi lại nhìn phía Hải Phong chờ lời giải thích
Bà Hoa mắt rơm rớm, nhìn mẹ mình kêu oan.
- Mẹ, là Hải Phong bắt nạt Hải Triều.

Lúc tối nó còn bắt Hải Triều quỳ gối dưới chân..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 86


- Hải Phong, chuyện này là sao hả cháu? Những người đã nhìn thấy Hải Triều bị lôi xuống lên tiếng.

- Chắc cậu kia là người đã bắt cóc bạn gái của cậu ấy nên mới bị đánh.

Khánh Hân cùng đám bạn chen được chân lên nhìn Hải Triều bị đánh, mặt mày tím bầm thì nắm tay nhau run cầm cập.

Bà Hoa lại gào lên.

- Con tôi không làm thế? Nó sẽ không làm như vậy? Hải Triều, con nói đi, con bị nó vu oan đúng không?

Advertisement

Vậy nhưng đáp lại bà ta thì hắn im lặng. Ông Hồng nhìn thấy con mình bị đánh liền đi thẳng đến chỗ Hải Phong.

- Dù có chuyện gì đi nữa thì cháu cũng không thể đánh em như vậy được.

- Vậy tôi cho người bắt cóc vợ ông, cho người làm nhục bà ta xem ông có đủ nhân từ để tha thứ cho tôi không nhé! Hơn nữa, tôi đâu cần đụng tay chứ? Nó động vào cô ấy thì cô ấy có quyền đánh. Đấy là tôi còn vào kịp không thì con ông không còn ở đây đâu.

Advertisement

Những người xung quanh bắt đầu xì xầm. Hải Phong chưa nói gì là muốn cho khách khứa về nhưng gia đình này lại thích làm um lên, chẳng được ai có não mà suy nghĩ lại cứ thích ta đây bị oan, đòi uy h**p anh.

- Bà nội, có cần cháu giải quyết luôn hay để bạn bè, khách khứa của bà về nghỉ ngơi đã.

Bây giờ được anh thả cho đi thì lại không ai nhúc nhích, họ tò mò muốn xem kịch nhà người khác. Bà Hoa càng được thể gào lên. Bà ta không hiểu ý mà lại muốn Hải Phong mất mặt, muốn mọi người sẽ hùa vào bài xích để anh không còn chỗ đứng trong nhà dù bà có bênh vực thế nào cũng không nổi

nữa.

- Mọi người nhìn xem, nó đánh em họ nó như thế này có còn là người nữa không? Đúng là hiệu ứng đám đông, vừa bảo bị đánh là đúng, bây giờ lại quay sang đồng ý với bà ta.

- Đúng vậy, dù gì cũng là anh em trong nhà với nhau.

- Các người có muốn vỡ alo không hả?

Tô Mộc hét lên, cố giãy khỏi Nam Phương mà cứ bị anh giữ chặt.

- Lát anh sẽ cho em đánh người, chịu khó đợi một lát đi.

- Thật hả?

Nam phương gật đầu, Tô Mộc mới không đòi đánh họ nữa mà ngoan ngoãn đứng im trong vòng tay anh.

- Lôi nó đến đây.

Sau câu nói của Hải Phong, hai đàn em lại hùng hổ lại gần, đẩy bà Hoa ra, xốc nách Hải Triều lại gần.

- Nói cho mọi người biết cậu đã làm gì? Cậu vừa nói cậu làm đoạn sau, còn đoạn trước ai làm. Nếu cậu muốn chịu một mình thì cũng được, nhìn thấy hai cô gái đánh cậu chưa? Nếu tôi không bênh vực cậu thì thật không tưởng tượng được cậu còn nguyên

vẹn không nữa.

Hải Triều nhìn hai cô gái đang nhìn mình chằm chằm thì bám lấy chân Hải Phong.

- Anh, tha cho em đi. Em sai rồi...em đã mang cô ấy đi nhưng em không cho cô ấy uống thuốc ngủ.

- Vậy cậu đã biết ai cho cô ấy uống chứ?

Đám đông hiếu kì, cứ căng mắt ra nhìn, căng tai lên nghe.Vợ chồng bà Hoa muốn bênh con nhưng nghe thấy Hải Triều nhận tội thì đứng im bất động. Ông Hồng lúc này mới nhận ra vấn đề nên dịu giọng.

- Dù sao cũng là chuyện trong nhà, chúng ta đóng cửa bảo nhau. Các vị khách quý, mọi người có thể về nghỉ ngơi đi ạ.

Nhóm bạn của Khánh Hân rục rịch kéo nhau đi còn những người khác vẫn muốn ở lại xem ai là người cho cô gái kia uống thuốc ngú.

- Ai cho các cô đi mà kéo nhau đi vậy? Khánh Hân đứng ra đỡ lời.

- Cũng muộn rồi nên anh cho họ về được không ạ?

Hải Phong lạnh lùng, liếc ánh mắt sắc như dao về phía họ, âm thanh nhẹ nhưng lại đầy uy lực.

- Bây giờ tôi không có nhã hứng cho ai về nữa. Đứng hết lại đi.

Dù muốn rời khỏi nhưng không chân ai nhấc lên nổi nữa, chỉ biết nắm tay nhau run rẩy.

- Chú à, lúc nãy tôi muốn giải quyết trong nội bộ gia đình thì cô chú không muốn, bây giờ mọi người muốn ở lại thì chú lại đòi mời họ đi. Sao nhà chú chẳng ai có chứng kiến gì vậy hả?

Ông Hồng đứng chết lặng, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

- Nào cậu có nói không? Lôi nó về bar cho tôi.

Hải Triều sợ hãi, ngồi cũng không vững, lắp bắp.

- Anh tha cho em, em không biết ai cho cô ấy uống thuốc ngủ nhưng em mang cô ấy từ

nhà kho lên. Người mang cô ấy vào nhà kho là Khánh Hân và mấy cô gái kia.

Các cô gái cùng nhau đồng thanh hét lên. - Anh đừng có nói linh tinh.

- Sao các cô giật mình sớm vậy?

Cả đám há miệng mắc quai, không đánh tự khai. Những con mắt đổ dồn về phía họ. Khánh Hân đứng ra lớn tiếng.

- Anh không có bằng chứng thì đừng có đổ oan cho bọn em.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 87


- Đúng vậy? Cậu đừng có đổ oan cho con bé. Đừng tưởng tôi không biết, cậu muốn làm như vậy để bà ghét hai đứa chúng nó mà

thôi.

Bà Hoa tức tưởi khóc lóc kêu oan cho hai đứa con mình.

Bà nội lúc này mới lên tiếng.

Advertisement

- Hải Phong, cháu đừng tức giận quá mà nói oan cho Khánh Hân. Em nó không dám làm vậy đâu.

- Lôi người ra đây.

Từ trong đám đông, một nhân viên phục

vụ cho bữa tiệc bị đưa lên, ném ngã nhào trên mặt đất. Hắn ngước mắt lên nhìn, sợ hãi đến mếu máo.

Advertisement

- Tôi không biết cốc nước ấy có thuốc ngủ. Cô gái kia nhờ tôi mang lên phòng cho cô đây rồi cho tôi năm trăm nghìn. Tôi không biết gì cả, các anh tha cho tôi.

Khánh Hân hét lên.

- Anh đừng ngậm máu phun người, tôi không biết anh là ai cả.

Anh ta lấy ra từ năm trăm nghìn, chìa ra trước mặt Hải Phong.

- Tôi không nói dối, đây là tiền cô ta đưa cho tôi. Sau khi đưa lên cho cô đây xong là tôi đi làm việc của mình chứ không hề làm gì nữa cả.

Ánh mắt mọi người lại dồn về phía Khánh Hân. Dù là trẻ con cũng biết lời của nhân viên phục vụ kia có phần đúng còn cô ta lại quay ra khóc lóc, bày ra vẻ yếu đuối đáng thương. Vừa khóc vừa chỉ tay về phía Âu Lan.

- Ai làm chứng cho anh là tôi đưa tiền

chứ? Biết đâu là cô ta sai anh hại tôi. Cô ta là khách không mời, tự dưng đến đây gây sự thì

sao?

Nam nhân viên phục vụ lắc đầu nguầy nguậy.

- Không phải, lúc cô đưa tiền cho tôi có cả các cô kia ở đó. Các cô ấy nhìn thấy nên có thể làm chứng cho tôi.

Mấy con nhền nhện lúc này mặt đã tái lắm rồi nhưng vẫn trưng ra vẻ mặt ngây thơ vô số tội, ai cũng muốn thanh minh thanh ngang nhưng lại vô tình tố cáo nhau.

- Anh có nhìn nhầm không? Chúng tôi không nhìn thấy anh và Khánh Hàn giao dịch gì cả.

Khánh Hân đang thút thít thì giật mình hét

lên.

- Các cậu định đổi hết tội cho tớ đấy à?

Nói xong câu này, dường như cô ta biết mình đã xong đời rồi. Câu nói dường như vô hại nhưng mang hàm ý rõ ràng, họ cùng làm việc này mà bây giờ đang thay nhau chối.

Âu Lan đứng dậy, xoa xoa hai cổ tay như tư thế chuẩn bị đánh nhau.

- Thật ra người đưa nước cho tôi đúng là cậu ta nhưng khi tôi chưa thật ngủ say thì thấy bóng ma váy trắng lởn vởn khênh tôi đi. Mà thật trùng hợp là các quý cô đây cũng lại đồng loạt mặc váy trắng.Thật tiếc là tôi không đếm có bao nhiêu người. Thôi là bạn của nhau, có họa cùng chịu đi, sao lại đá bóng cho nhau mãi không chịu sút thế?

Hải Phong cũng lên tiếng.

- Dù sao bạn gái tôi cũng đã tìm thấy, cô ấy đã bình an vô sự, tôi cũng không muốn bị nói làm anh mà chấp nhặt em.

Bà Hoa nghe vậy vội vã, hấp tấp lên tiếng.

- Đúng vậy, anh em trong nhà có gì đóng cửa bảo nhau. Cháu nghĩ như vậy là đúng lắm.

Hải Phong cười một nụ cười khó hiểu. - Nhưng chuyện này tôi lại không có quyền đế bỏ qua...

Âu Lan nhìn anh tiếp lời.

- Anh ấy có bị mấy người hại đâu mà bỏ qua, người bị hại là tôi cơ mà. Mà tôi có phải người nhà mấy người đâu... khi tôi đến đây, mấy cô bảo tôi là người ngoài nhỉ?

Nam Phương ghé tai Tô Mộc.

- Bây giờ đến lượt em đấy? Họ có bạn thì em cũng phải sát cánh cùng bạn mình chứ? - Nhưng em không thích nói nhiều chỉ thích dùng tay thôi.

- Được, vậy em cứ đánh sướng thì thôi, anh không cản nữa.

Nhền nhện thích Hải Phong ra vẻ anh hùng, đứng lên cạnh Khánh Hân.

- Chị đúng là người ngoài còn gì? Chúng tôi cho chị uống nước có thuốc đấy thì chị làm gì chúng tôi.

20221117131820-tamlinh247.jpg

 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 88


Khỏi phải nói, mắt mũi của người bên phía Hải Phong lại được dịp mở hết cỡ. Họ lén nhìn Nam Phương giơ tay gật gù, biểu cảm hết sức hồ hởi.

- Đại ca Phương, có khi nào chị dâu ra tay với đại ca không?

- Vớ vẩn, có muốn gãy răng không?

Advertisement

Hắn đành im lặng xem tiếp. Hôm nay đánh nhau mà hắn và đồng bọn lại không được dịp phát huy sở trường nên có chút thừa thãi tay chân. Nhưng nhìn hai chị dâu đánh cũng thấy đã mắt lắm.

Vợ chồng ông bà Hồng Hoa biết con mình sai, lại trước mặt mọi người nên chỉ biết đứng im dù xót con bị đánh. Nếu bênh vực lúc này, họ sẽ bị nói không phân biệt được đúng sai nên chỉ đành ngậm đắng nuốt cay mà im lặng.

Bà nội thở dài nhìn con gái không hài lòng, bước qua họ đến chỗ Âu Lan.

Advertisement

- Cháu nề mặt bà mà tha cho các em nó. Cháu là bạn gái Hải Phong thì tương lai cũng là cháu dâu của ta, là chị dâu hai đứa nó nên... - Bà bị cô ta lừa rồi, cô ta và anh Hải Phong không yêu nhau thì làm gì có chuyện cháu dâu chứ?

Khánh Hân bất mãn, gào lên thì lại bị Tô Mộc đạp cho một cái nữa.

- Mày còn gào là tao còn đánh đấy.

Bà nội nhìn đứa cháu ngoại nhíu mày. Sao trước mặt mọi người mà lại cứ thích bôi xấu người trong nhà ra vậy? Không hiểu nó não ngắn hay được nuông chiều quá mà không biết suy nghĩ trước sau như vậy.

Khi lên cơn điên thì người ta đâu có biết phân biệt đúng sai, Khánh Hân đang là kẻ như vậy.

- Âu Lan là do ta giới thiệu cho Hải Phong nên hai đứa yêu nhau hay không, phải cần cháu lên tiếng hả?

Khánh Hân cứng họng, những tưởng cho Âu Lan uống thuốc ngủ để vạch trần mối quan hệ của cả hai nhưng có chết cô ta cũng không ngờ đến bà là người giới thiệu họ với nhau.Vậy là cái lí do cuối cùng, cái phao cứu sinh của cô ta đã đứt phựt một cái.

Âu Lan kéo tay Tô Mộc lại.

- Thôi đừng đánh nữa, chúng ta nể mặt bà nội và Hải Phong đi.

Tô Mộc tiến lại gần, đám nhền nhện sợ hãi đều đưa tay che mặt.

- Lần sau chúng mày muốn gây sự thì kiềng bọn tao ra nghe chưa? Tao nhớ mặt mấy đứa mày rồi, cứ gặp đâu là tao đánh cho chừa cái tính ghen tị và hại người khác không lường trước hậu quả đi.

Hải Phong nhìn thấy Hải Triều ngáp lên ngáp xuống, tay bắt đầu gãi loạn xạ, mắt thì lờ đờ liền thấy ngay vấn đề nên đứng dậy.

- Bây giờ mọi người về nghỉ ngơi được rồi. Bạn gái tôi cũng không truy cứu nữa coi như mọi việc đã xong. Còn hai đứa này sẽ được bà nội tôi dạy dỗ lại thay cho những người không biết phải trái, đúng sai để chúng nó hách dịch hại người.

Ông bà Hoa Hồng mặt mũi ngày càng tái đi, dù bị Hải Phong ngầm chửi không biết dạy con nhưng cũng không dám lên tiếng.

Cũng không còn chuyện gì để hóng được nữa nên khách khứa lục đục rời đi. Hải Phong nhắc Nam Phương đưa Tô Mộc và cho người của mình về. Đến khi chỉ còn những người trong nhà, bà nội tiến đến tát vào mặt con gái mình.

- Mày nhìn hậu quả dạy dỗ của mày đi. Suốt ngày mày ca ngợi hai đứa con này đi. Hôm nay chúng đã làm mất mặt bà già này rôi.

Ông Hồng đứng ra khuyên can.

- Mẹ, bọn con sẽ nhắc nhở bọn trẻ, chúng trẻ người non dạ nên...

Bà quắc mắt nhìn con rể.

- Nhắc nhở thì có lột được mo trên mặt bà già này không hả? Từ ngày mai, thẻ của hai đứa này bị khóa, tự đi làm mà kiếm tiền. Chiều chuộng, ăn sung mặc sướng lắm vào mà hư hỏng.

Khánh Hân bám lấy chân bà nức nở.

- Bà ơi cháu sai rồi, cháu biết lỗi rồi... là cháu suy nghĩ nông cạn, từ giờ cháu sẽ không làm như thế nữa.

- Xin lỗi anh chị ngay.

Biết chẳng thể ngang bướng được nữa vì bố mẹ cũng không thể bênh khi bà nổi nóng nên cô ta ngoan ngoãn quay sang Âu Lan và Hải Phong.

- Em xin lỗi.

Bà nội vừa định quay sang Hải Triều bắt xin lỗi thì anh ta nằm vật ra đất, co giật, rên ư ử, mắt trợn lên. Bà Hoa sợ hãi khóc lóc, ôm lấy cậu quý tử.

Con làm sao vậy hả?

- Mẹ, cho con thuốc... con muốn thuốc... - Thuốc gì? Con bị bệnh gì hả? Khổ thân con tôi. Mọi người gọi cấp cứu đi.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 89


Hải Phong ngăn lại, nhìn bà nội mới nói. - Nó bị nghiện m@ túy, thuốc nó đòi ở đây là thuốc phiện.

Bà nội đứng không vững, nhìn chằm chằm cháu ngoại. Bà Hoa hét lên.

- Mày ngậm máu phun người, con tao không nghiện m@ túy. Mày đang cố tình đổi tội

cho nó.

Hải Phong ngán ngẩm lắc đầu, đến vén tay Hải Triều lên.

- Đây bà nhìn đi, con bà đã không còn hút mà nó đã chích m@ túy rồi. Nếu bà còn bệnh con kiểu đấy thì tôi không tham gia thêm. Nó có chết vì nghiện thì đừng bảo tôi không nhắc nhở.

Anh quay sang nhìn bà nội suy sụp. Cả người bà run rẩy thì nhắc Âu Lan sang đỡ bà. - Bà lên phòng nghỉ ngơi đi ạ. Con cái của cô chú ấy thì cô chú tự giải quyết.

Bà nội đi theo Âu Lan lên phòng. Hải Phong trước khi đi, nhắc nhở thêm.

- Hai người nên đưa nó đi cai nghiện thì vẫn còn kịp đấy.Tin hay không tùy hai người. Nếu không muốn táng gia bại sản thì tỉnh

mộng mà chấp nhận sự thật, còn tiếp tục dung túng cho nó, người chịu hậu quả là ai, cô chú rõ hơn tôi.

Di qua Khánh Hân, anh khẽ thở dài.

- Còn em nữa, chọn bạn mà chơi, đừng nghĩ mình danh giá mà coi thường người khác. Lớn rồi, ăn nói cho có văn hóa đi không có ngày vạ miệng thì đừng hối hận.

- Mày không phải vờ tốt đẹp ở đây nữa. Bà không có mặt thì không cần diễn kịch nữa đâu.

Hải Phong nhìn bà cô tràn đầy sự khinh thường. Trong lòng người mà suốt ngày nghĩ người khác xấu xa mà lại không nhận ra lỗi của bản thân thì chẳng có thuốc nào chữa nổi, chỉ còn cách để họ tự gánh lấy hậu quả do bản thân mình gây ra mà thôi.

Anh không nói thêm nữa mà đi lên đón Âu Lan về. Bà nội giữ họ lại nhưng Hải Phong không ở, anh dặn quản gia và bác Tư chăm sóc bà xong mới rời đi.

tay

Cả đường về, Hải Phong lặng im lái xe,

vẫn nắm tay Âu Lan. Cô cứ nhìn anh định nói chuyện nhưng lại thôi. Nghĩ đến gia đình bố mẹ nuôi của mình, họ hàng nhà cô không khá giả nhưng lại vô cùng hòa thuận. Bố về quê được ông bà, hàng xóm lẫn anh chị em đều yêu quý nên ông không còn đi đánh bài mà sống vui vẻ hơn. Ông không trở lại thành phố nữa mà chỉ dặn Âu Lan có thời gian về thăm là được, không cần phải lo cho ông.

Vậy nhưng, gia đình Hải Phong thì khác, điều kiện kinh tế khá giả nhưng lại đố kị, ghét bỏ nhau.Anh không có ba mẹ bên cạnh nhưng cô chú cũng không dành tình yêu thương, họ đề phòng anh hơn cả kẻ thù. Bà nội thì tưởng rằng mình yêu thương anh nhưng cuối cùng cũng chỉ mong muốn anh về tiếp quản, duy trì cái khối tài sản mà bà đã xây dựng. Bà sợ anh cặp kè nhiều người,

mang

tiền cho họ hết rồi anh cũng không giúp bà quản lí số tài sản kia nhưng tất cả họ... không ai hiểu, anh cần gì và muốn gì? Thật ra cô thấy anh vô cùng tốt tính, biết đối nhân xử thế, lại rất giỏi nhưng bề ngoài thì luôn để cho người khác thấy anh là một kẻ máu lạnh, ngay cả công việc của anh cũng khiến người ta nghĩ vậy. Ở anh có một chút ngông cuồng, bất cần của một con ngựa không điều hướng, cần được yêu thương, vỗ về và thuần hóa.

- Em đừng nhìn anh như vậy nữa, anh không lái xe được đâu.

Âu Lan chớp mắt rời khỏi dòng suy nghĩ, chữa thẹn bằng cách mang tay anh lên môi hôn liên tiếp vài cái.

- Đừng có mà đánh trống lảng, em đang nghĩ gì vậy?

Âu Lan tựa đầu vào vai anh, ra điều suy nghĩ.

- Em đang tự hỏi, mình có làm cho bao cô chân dài không kiếm được tiền từ anh không?

Xe phanh gấp, Âu Lan bị anh kẹp cứng trong tay mình. Trong giây phút còn bàng hoàng thì môi đã bị người ta hôn ngấu nghiến, miết thật mạnh còn bị cắn, dây dưa không chịu dừng lại.

- Um...tha...cho em.

Gặm thêm một cái nữa, anh mới thả cô ra, véo má nhắc nhở.

- Lần sau còn nói luyên thuyên nữa thì cố mà chịu.

Âu Lan thả anh ra, ngồi sát sang ghế của mình.

- Ai cho em ngồi xa vậy?

- Ngồi xa khỏi ngắm anh thì sẽ không phạm tội. anh.

- Vậy thôi cứ ngắm đi còn phạm tội thì để

Và cô lại bị kéo ngồi dí sát vào anh. Cơn buồn ngủ lại nhanh chóng ập đến nhưng anh không cho ngủ mà kéo cô vào quán ăn đêm. Mang tiếng đi dự tiệc toàn sơn hào hải vị mà cả hai không được miếng nào vào bụng.

xong, lên xe là Âu Lan ngủ một mạch không biết gì đến sáng hôm sau.

Đến nhà Tô Mộc lúc 10 giờ sáng, Âu Lan đã thấy xe của Nam Phương đỗ trước cửa. Đợi Hải Phong lấy đồ xuống, cô khoác tay anh đi vào nhà. Ông bà Tô nhìn thấy họ liền lại gần.

- Cháu chào hai bác.

Cả hai đồng thanh chào, bà Tô ôm Âu Lan hỏi thăm.

- Âu Lan, dạo này bận hay sao mà ít đến thăm hai bác vậy?

- Cháu đang tham gia bộ phim đầu tay nên có hơi mất thời gian ạ.

- Thôi vào nhà đã rồi nói chuyện.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 90


Bà Tô khoác tay Âu Lan, lén nhìn ra phía sau, híp mắt cười.

- Cậu ta trông rất được đấy.Vậy là Minh Thiên nhà bác hết cơ hội rồi.

Âu Lan quay lại nhìn Hải Phong đang nói chuyện với ông Tô, khuôn mặt như nở hoa.

Dạ, anh Thiên thì nhiều minh tinh vây quanh lắm ạ. Còn anh ấy là bạn thân của con rể tương lai của bác đấy ạ.

- Hai đứa mía ngọt đánh cả cụm đấy hả?

Advertisement

Ông Tô và Hải Phong đi sau không hiểu hai người phía trước nói chuyện gì mà phá lên cười vô cùng thoải mái.

Ngồi vào bàn, Âu Lan nắm tay Hải Phong giới thiệu.

- Anh, đây là hai bác Tô, bố mẹ Tô Mộc. - Dạ, hôm nay bọn cháu đến chơi, thăm hai bác nên có chút quà biếu hai bác ạ.

Hải Phong chuyển hai túi đồ về phía ông bà Tô.

Advertisement

- Khách sáo quá! Hôm qua Tô Mộc có nói hai đứa qua ăn cơm nên nó với Nam Phương đi chợ rồi.

Âu Lan tiếp tục giới thiệu, tay vẫn nắm lấy tay Hải Phong.

- Dạ, cháu giới thiệu với hai bác, đây là Hải Phong, bạn trai cháu ạ.

- Bố mẹ, nhà mình hôm nay có khách hả?

Minh Thiên ào vào nhà, sững người nhìn vào trong. Ánh mắt ngạc nhiên nhưng lại không hề vui vẻ chào đón khách tới nhà.

Âu Lan ghé tại Hải Phong giới thiệu thêm. - Em quên, Minh Thiên là anh trai Tô Mộc. - Sao còn đứng đấy? Hôm nay ngửi mùi nhà có khách nên mò về đấy hả?

Bà Tô nói mát mẻ con trai, từ ngày làm người nổi tiếng, đi đâu con bà cũng bị săn đón, còn dọn ra ngoài ở riêng, ít khi về nhà vậy mà hôm nay tự dưng lại vác mặt về.

Minh Thiên ngồi vào bàn, nhìn tay hai người kia dính chặt nhau thì càng khó chịu. - Sao hôm nay hai người lại đến đây?

- Cái thằng này, con về nhà không chào hỏi khách mà hỏi câu gì lạ vậy? Hôm nay hai đứa đến ăn cơm được chưa? Con bận thì lại đi quay phim đi, hôm nay nhà đông vui rồi nên không cần con ở lại đâu.

Bà Tô nhìn mặt con trai lộ rõ vẻ hậm hực với chàng trai kia nhưng biết sao được. Người là do Âu Lan chọn, con trai bà quen

con bé bao năm chẳng tán đổ được thì do con bà kém còn trách ai.

Minh Thiên hậm hực, đứng lên đi ra ngoài. - Ơ về thật đấy à? Mẹ con chỉ đùa thôi

mà.

- Không, hôm nay con về ăn cơm, mẹ còn lâu mới đuổi được con.

Ông Tô quay sang nói đỡ cho con.

- Tính khí nó vẫn vậy, kệ nó đi, hai đứa đừng để ý làm gì?

- Hai người đến rồi à?

Nam Phương vào nhà, tay xách nách mang lỉnh kỉnh những túi còn Tô Mộc đi bên cạnh người trống không

Hải Phong quay ra nhìn bạn nén cười.

- Cậu ra dáng "bà nội trợ" đảm đang rồi nhỉ?

- Hừ, cậu không châm chích bạn cậu thì răng lung lay à?

- Răng tôi ngày càng chắc đấy. Đầu bếp, hôm nay đãi chúng tôi món gì đấy. Đừng để phải gọi đồ ăn bên ngoài nhé!

- Chỉ có cậu không biết nấu thôi, tôi nấu ăn hơi bị được đấy.

Tô Mộc bá vai Nam Phương cười.

- Em rất muốn được thưởng thức thường xuyên đấy ạ.

Hải Phong nháy mắt với Nam Phương.

- Chúc mừng đầu bếp mới nổi nhé!

Bà Tô đứng dậy, lấy đồ từ trên tay Nam Phương.

- Mấy đứa trò chuyện đi, bác và Tô Mộc nấu một lát là xong ngay thôi.

- Thôi để cháu với Tô Mộc làm cho ạ.

Âu Lan trêu Tô Mộc khi thấy Nam Phương tranh nấu cơm.

- Có vẻ anh Phương quyết ở rể rồi đấy nhỉ?

- Em lo bắt rể đi không thằng bạn anh nó lại xống chuồng đấy.

20221117131937-tamlinh247.jpg

 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 91


Hải Phong quay lại nhìn Minh Thiên, cười như có như không.

- Cậu thua tôi trên mặt trận tình cảm, bây giờ lại muốn thua trên võ đài nữa hả? Đấu thì đấu, cho tôi mượn đồ.

Âu Lan ra ngoài, nhìn thấy Hải Phong và Minh Thiên trên võ đài thì không khỏi lo lắng. Cô lại gần, chọc chọc tay vào chân Hải Phong. - Ngứa tay chân à? Sao tự dưng rủ nhau tỉ thí vậy?

Khi hai người đàn ông quay ra, Âu Lan hét toáng lên. Nam Phương lẫn Tô Mộc và ông bà Tô đều lao đến. Nhìn hai người trên võ đài, tất cả đều ôm bụng cười. Không hiểu họ đã đánh đấm thế nào mà người thì thâm mắt phải, người thâm mắt trái nhìn như bôi nhọ lên mắt.

Advertisement

- Hai đứa làm trò cười cho cả nhà đẩy hå?

Thấy mọi người cười, đang hăng máu mà hai người bên trên kia khựng lại, nhìn vào mặt nhau cũng cười thành tiếng. Âu Lan nhảy lên trên, kéo hai người đứng sát vào nhau.

- Xin giới thiệu với khán giả, hai đấu sĩ gấu trúc.

Advertisement

Tô Mộc ngẩng mặt nhìn.

Hay em giúp hai người làm thâm mắt còn lại nhé! Chắc sẽ rất mốt đấy.

Nam Phương khoác vai bạn gái, gật gù tán thành.

- Ý kiến của em không tồi đâu.

Âu Lan lên tiếng dọa dẫm.

- Em cho anh mắt gấu trúc đấy nhé! Đừng có động vào người yêu em.

Âu Lan kéo Hải Phong đi xuống, xuýt xoa thổi thổi vào mắt anh.

- Để em lấy đá chườm cho anh. Hai người hết chỗ đánh hay sao mà đấm vào mắt nhau vậy hả?

- Em xót vậy hả? Biết thế để cho cậu ta đánh thêm mấy cái nữa.

- Anh thích không, em đấm cho phát nữa. Hải Phong giơ tay che mặt.

- Để một mắt anh còn nhìn em chứ? Hai mắt thâm thì đêm khó hoạt động lắm.

- Vậy thì để em hoạt động không mượn anh.

Bà Tô thấy hai đôi xoắn xuýt nhau vào nhà còn thằng con trai đứng bơ vơ không ai hỏi thăm thì vỗ vai động viên.

- Thôi con ạ, ai bảo mày ế làm gì? Vào lấy đá tự chườm đi, đừng nhìn người ta nữa lẹo mắt đấy.

Sau bữa ăn, Nam Phương và Hải Phong ngồi chơi cờ cùng ông Tô. Âu Lan và Tô Mộc ngồi nói chuyện ngoài sảnh thì Minh Thiên bước ra ngồi xuống cạnh.

- Tô Mộc vào nhà đi, anh nói chuyện với Âu Lan một lát.

Tô Mộc không muốn làm Âu Lan khó xử với Hải Phong nên ngồi lì không đứng lên. - Có chuyện gì hai bọn em đều nghe được, sao lại đuổi em đi?

- Mày có đi vào không hả? Chẳng lẽ mày sợ anh ăn thịt bạn mày à?

- Anh còn lâu mới ăn thịt được bạn em nhưng em nhắc cho anh nhớ, Âu Lan giờ đã có chủ nên anh bỏ ý định với bạn em đi.

Minh Thiên ánh mắt tối sầm, giơ tay lên dọa Tô Mộc. Âu Lan cản lại, cô cũng muốn nói rõ với anh một lần để tránh đêm dài lắm mộng nên nắm tay Tô Mộc nhắc.

- Cậu vào đi, tớ nói chuyện với anh ấy một lát.

Tô Mộc lườm anh mình một cái mới đứng lên đi vào trong nhưng sợ Hải Phong hỏi nên cô đi ra phòng tập.

- Tại sao em lại yêu một người như anh ta? Em có biết hắn là người đào hoa nổi tiếng không?

- Anh ấy là người như thế nào thì em là người hiểu rõ hơn ai hết. Nếu anh muốn biết về anh ấy thì em có thể trả lời rõ ràng với anh. Còn vì sao yêu thì đơn giản là trong tim em có anh ấy, cần phải lí do sao.

- Yêu một người đào hoa lại là dân xã hội, em có hình dung được hậu quả không? Rồi rất nhanh anh ta sẽ chán em, bỏ rơi em, khi ấy người tổn thương là em.

- So với việc ở bên người mình không yêu lâu dài thì em muốn ở bên người mình yêu.Ai rồi cũng sẽ thay đổi, chính em còn không biết em sẽ yêu anh ấy đến bao giờ thì làm sao em bắt người ta phải yêu em cả đời.Tình yêu là con dao hai lưỡi, dù biết là chạm vào sẽ đứt tay nhưng tại sao người ta vẫn chấp nhận yêu. Đã chạm vào thì không sợ còn sợ thì đừng dùng.

- Thật sự là anh lo cho em? Anh ta chỉ đang lợi dụng em thôi.

- Cảm ơn anh, nhưng em tự lo được cho mình. Em yêu anh ấy nên nếu anh ấy lợi dụng mà được bên cạnh anh ấy thì em vẫn tình nguyện. Anh đừng để ý đến em nữa, cuộc đời của em thì để em tự chịu trách nhiệm. Cảm ơn vì anh đã có ý tốt.

Minh Thiên cố bám lấy cơ hội cuối cùng. - Có phải em đang lấy thân mình gán nợ cho anh ta? Anh ta đã uy h**p em?

Âu Lan đứng dậy, nhìn anh mỉm cười.

- Em không có trách nhiệm phải giải thích với ai về mối quan hệ giữa em và anh ấy, kể cả anh.Anh chỉ cần biết bây giờ em yêu anh ấy là được, bây giờ hay sau này thì em cũng không hối hận.

Cô quay người đi nhưng bất ngờ bị Minh Thiên ôm cứng lấy từ phía sau.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 92


- Âu Lan, anh ta không xứng đáng với em. Sau này, khi em nổi tiếng, người ta sẽ đánh giá em thế nào khi có người yêu như anh ta chứ? Âu Lan khó chịu, gỡ tay Minh Thiên ra nhưng vẫn bị ôm chặt cứng.

- Buông em ra....

- Không buông, anh không chấp nhận việc em bị anh ta lợi dụng. Hãy quay về với anh đi Âu Lan.

Mặt cô nóng bừng bừng, cả người run lên giận dữ, khinh ghét người bên cạnh.

- Hai người đang làm gì vậy?

Âu Lan nghe thấy tiếng Hải Phong thì sợ hãi đến cùng cực như người đi ăn trộm bị bắt gặp. Cô giơ chân lên dẫm thật mạnh vào chân Minh Thiên để anh ta bỏ cô ra.

Ánh mắt lạnh lùng của Hải Phong khiến cô đau buốt trong lồng ngực.Anh quay người đi với đáy mắt sâu thẳm, đen hút tràn đầy thất vọng.

Âu Lan quay lại, hét toáng lên vào mặt Minh Thiên.

- Anh điên rồi, tôi ghét anh, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Nam Phương và Tô Mộc vừa tới nhìn Hải Phong bỏ đi, Âu Lan thì giận dữ mắng Minh Thiên liền hiểu ra vấn đề.

Tô Mộc phừng phừng lửa giận, lao đến chỗ Minh Thiên, bực bội.

- Em biết ngay mà. Chết tiệt...anh điên à? Âu Lan chạy ra ngoài, càng đuổi theo thì anh càng bước nhanh.

- Hải Phong, nghe em nói, không phải như anh nghĩ đâu.

Anh vẫn đi băng băng ra xe mà không dừng lại. Âu Lan chạy đến khi anh đang khởi động xe, không mở được cửa xe, cô đập tay vào cửa kính.

- Hải Phong, mở cửa cho em...

Hải Phong lách xe lái đi, lời Minh Thiên nói hoàn toàn đúng. Anh không có tư cách yêu Âu Lan, anh chẳng có gì tốt đẹp dành cho cô cả. Ban đầu anh ép cô bán thân trả nợ,

anh là kẻ chạm đáy xã hội, nghề nghiệp bị người ta sợ hãi, chán ghét.

Nhìn qua gương chiếu, thấy Âu Lan bị ngã, anh phanh gấp xe lại, mở cửa đi xuống, vội vàng chạy đến.

- Em có sao không? Anh xin lỗi.

Âu Lan thấy anh quay lại, mắt đang nhòe nước lấp lánh reo vui, nhoẻn miệng cười ôm chầm lấy anh.

- Em và anh ta không có gì cả...

- Anh tin em, không phải giải thích nữa. Chúng ta về nhà thôi.

Tô Mộc và Nam Phương chạy ra, nhìn thấy họ đang ôm nhau thì thở phào nhẹ

nhõm.

Hải Phong bế Âu Lan lên đi về xe, đặt cô lên ghế, cài bảo hiểm mới lên xe.Anh gọi điện cho Nam Phương xin lỗi bố mẹ Tô Mộc vì họ rời đi mà chưa chào hỏi.

- Lần sau em đừng cố chạy theo ô tô như thế, nguy hiểm lắm biết không?

- Nhưng em sợ, em không muốn bị anh bỏ lại... trong lòng em khó chịu lắm.

Hải Phong xoa đầu cô, kéo vào vòng tay mình. Cô gái nhỏ này vì sao lại yêu anh như vậy?

Cuộc sống của anh từ lúc trưởng thành là sự chiếm hữu.Anh tự tay giành lấy những thứ mình muốn, luôn nghĩ mình là người có thể muốn gì được nấy. Ngay từ đầu với Âu Lan cũng như thế? Anh bất chấp thủ đoạn để lừa cô, rồi ép cô phục tùng mình... và anh đã từng có ý nghĩ " chơi chán sẽ bỏ". Nhưng bây giờ Âu Lan là cuộc sống của anh. Hôm nay nghe Minh Thiên nói, anh thấy mình... không xứng với Âu Lan. Cô còn cả một tương lai tươi sáng phía trước, liệu một người như anh có còn xứng đáng bước đi bên cạnh cô gái nhỏ này...

Âu Lan thấy anh lặng thinh, trầm ngâm, ánh mắt đầy tâm trạng thì tưởng anh vẫn đang nghĩ về chuyện lúc nãy thì giải thích.

- Anh, lần sau em sẽ đề phòng anh ta, sẽ không để chuyện như hôm nay xảy ra nữa.

- Không sao, em có nhiều cơ hội lựa chọn

mà. Khi em tìm được người khác tốt hơn anh thì cứ nói với anh.

Âu Lan ngồi thẳng người dậy, trong tim như bị ai đó nắm lại, bóp chặt, tâm tình trở nên khó chịu. Mắt đọng nước, thấy tủi thân, giọng nói nghèn nghẹn.

- Anh...anh không có niềm tin vào em sao? Hải Phong bối rối, anh đỗ xe lại vào lề đường, lau nước mắt cho cô.

- Anh xin lỗi, anh chỉ muốn em không bị gò bó hay mất đi cơ hội tốt hơn của mình thôi.

Âu Lan òa khóc nức nở, cô cũng không biết vì sao mình lại khóc nhưng trong lòng dội đến cảm giác ấm ức, khó chịu, bứt rứt muốn nổ tung. Anh không muốn cùng cô bước đi trên con đường trước mặt, chẳng lẽ anh không tin cô sẽ cùng anh đi tiếp mà chỉ đứng núi này trông núi nọ.

Hải Phong đem cơ thể run rẩy của cô kéo sát vào lòng, hôn l3n đỉnh tóc dịu dàng. - Nhưng thật lòng..là anh sợ mất em... đừng khóc, anh sai rồi, anh sẽ không nói, không nghĩ như vậy nữa.

Vậy nhưng Âu Lan vẫn khóc càng làm anh rối.

- Anh tin em sẽ không thay đổi, từ bây giờ anh sẽ nghe em....thật ra là lúc nãy thấy cậu ta ôm em nên anh....khó chịu.

20221117132028-tamlinh247.jpg

 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 93


Âu Lan khẽ gật đầu, tâm tình ấm ức đã bay đi không ít, chỉ còn lại hạnh phúc âm ỉ, len lỗi trong lòng. Không phải là anh không tin

cô mà là anh đang ghen. Người đàn ông cao ngạo này, với tay có thể có được bất kì cô gái nào đang là của cô.

Áp lên môi anh một nụ hôn nhẹ, chưa kịp rời đi đã bị tay anh đặt ở eo kéo giữ chặt lại, hé miệng m*t lấy cánh môi, quét nhẹ nhàng, luồn vào trong miệng dây dưa không dứt. Chỉ vậy thôi, cô đã thấy hơi thở của anh bắt đầu thay đổi.

- Về thôi, anh không giỏi kiềm chế lắm nhỉ?

Âu Lan rời khỏi người anh, ngồi trở lại ghế của mình, hướng ánh mắt ra bên ngoài cửa sổ.Thời tiết mùa đông có chút âm u nhưng hôm nay lại le lói một chút nắng. Khi mọi chuyện được làm rõ, tâm trạng như trút đi một gánh nặng mơ hồ.

Suốt cả đoạn đường, Hải Phong vẫn xiết bàn tay nhỏ bé của cô trong tay như sợ cô gái nhỏ này sẽ không cánh mà bay.

Sau khi ăn tối sớm, Âu Lan nhàn nhã ngồi trên sofa đọc kịch bản. Sau hai ngày nghỉ, cô sẽ tiếp tục trở lại đoàn để quay những phân cảnh tiếp theo.

Hơi ấm phả lên cổ, lưỡi anh quét qua tại cô nóng rực. Hai tay anh trượt từ vai xuống dừng lại trên ngực cô, đặt cằm mình vào hõm vai cô, khẽ thở dài.

- Đêm nay anh phải đi làm đấy?

Âu Lan nghiêng người, môi chạm vào má người đang muốn dựa dẫm vào mình.

- Ý của anh là gì? Anh phản đối hả, ông

chu?

- Bảo bối, em có thể đọc kịch bản khi anh đi làm mà?

Âu Lan xoay hẳn người lại, bá cổ anh bật cười.

- Anh nói xem, em là heo làm sao hiểu được ý tứ sâu xa trong câu nói của anh chứ? Hải Phong đáp nhẹ nụ hôn trên trán Âu Lan, một đường đi xuống, đôi môi chạm vào nhau, nụ hôn triền miên không dứt.

Tập kịch bản trên đùi Âu Lan rơi xuống nền nhà, cô rướn người bám lấy anh để được nhấc lên đi về phòng.

Đặt Âu Lan nằm xuống giường, môi vẫn dây dưa không dứt, bàn tay không kiêng nế tùy ý thăm dò. Chiếc áo bông trên người cô được kéo ra nhanh chóng, phơi bày cơ thể với vòng một hút mắt.

Hải Phong dừng lại động tác, vươn người đứng dậy cởi bộ đồ ngủ màu đen trên người mình, áp xuống cơ thể người bên dưới. Hai bàn tay lồng vào nhau, cảm nhận nhiệt độ đang ngày một ấm hơn.

Đôi môi nóng bỏng của anh di chuyển chậm chạp trên cổ, trườn xuống làn da mịn màng, trơn láng của cô, lúc thì l**m láp, lúc thì cắn nhẹ, sống lưng di chuyển dần đến nơi căng tràn nhất. Đầu lưỡi chạm đến đ** ng*c để lại trên đó một dấu hôn đỏ ửng, một tay, lần xuống bụng cô rồi di chuyển xuống dưới, chạm đến vùng nhạy cảm nhất.

Âu Lan khẽ cong người khi bị anh dùng những ngón tay trêu ghẹo bên trong cơ thể. Bản thân không kìm được sự h@m muốn thể xác mà trở nên ướt át đến khó chịu.

Anh rất biết cách câu dẫn đến mê người.

Nhấc mình dậy, hơi nhóm người, bàn tay anh lướt nhẹ từ mắt cá chân, nắm nhẹ nâng lên, khóe môi vẽ thành đường cong nhìn vào giữa hai đùi trắng ngần.

- A..anh đừng nhìn như vậy?

Âu Lan lấy tay che khuất đi tầm mắt của anh, mặc dù đã truy lạc cùng nhau nhưng cô vẫn thấy ngượng ngùng khi anh nhìn chăm chăm vào nó như vậy.

Anh nắm lấy hai tay cô đặt lên eo mình. - Bảo bối ngoan, anh chỉ muốn chiêm ngưỡng tất cả những gì là của em thôi. - Nhưng em..

Môi cô lại bị khóa chặt, ướt át dây dưa đủ mệt, anh trượt thẳng người xuống bụng, khế tách chân cô ra mang theo nụ hôn vừa nhẹ nhàng, có lúc lại trào lên mãnh liệt khuấy động liên hồi, đầu lưỡi càng lúc càng mạnh động xung quanh, bất ngờ quét sâu làm cả người cô run rẩy. Hai cánh môi va vào nhau r*n r* đến mê muội.

Lăn lộn đến cổ họng khô rát, cả người đã chi chít dấu hôn, thân thể run rẩy chìm đắm trong khoái lạc. Âu Lan lật người ngồi dậy, đẩy anh nằm xuống dưới. Mái tóc đen nhánh trải trên tấm lưng trần gợi cảm, l**m nhẹ khóe môi, thanh âm nhẹ như phím đàn. - Em muốn làm chủ trì...với anh.

Hải Phong ngây người nhìn gương mặt mĩ miều trong ánh đèn ngủ mờ ảo mà không nhịn được kéo cô xuống bám chặt môi hôn nhưng chỉ được một nụ hôn ngắn, cô buông ra khiến anh hụt hẫng, mang nụ hôn xuống cổ, cắn một miếng đủ đau.

- Em đánh dấu cho anh nhớ, cấm léng phéng khi đi làm.

Vết cắn đau rần rần, chỉ cần mạnh một lực nữa anh tin rằng cổ mình sẽ tóe máu. Cô nghịch ngợm cắn cổ anh hai phát đỏ au rồi mới chịu nhẹ nhàng trở lại, mang nụ hôn trượt xuống cơ ngực rắn chắc, sáng hơn cả nữ nhi kia gặm, m*t nhẹ cũng để lại dấu hôn rồi cười mãn nguyện.

Mùi hương trên cơ thể anh rất đặc biệt, vô cùng quyến rũ khiến cô dây dưa mãi, bàn tay luồn lách xuống dưới, chạm qua lớp quần mỏng mà đã thấy nóng ran.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 94


- Nóng quá! Anh nung chảy nó đấy hả? - Đừng đùa nữa...em muốn giết anh đấy à? Đôi mắt hơi nâu, tròn vo hiện lên ánh cười thích thú, giúp anh lôi cái vật thể nóng bỏng kia giải phóng, mạnh dạn kéo không thương tiếc chiếc quần xuống sàn lạnh. Đôi môi mỏng chạm tới, ướt át, m** l*** d** d**. Cô nghe thấy tiếng anh th* d*c, càng lúc càng lớn thì trong người mình cũng nóng bừng, kh0ái cảm lại đột ngột tăng lên mạnh mê.

Tiếng chuông điện thoại đến không đúng lúc, không muốn bị quấy rầy nhưng nó nhất định không ngừng kêu, Âu Lan nhổm người dậy, nằm đè lên anh, nhìn vào điện thoại là đạo diễn gọi nên buộc phải nghe máy.

Hải Phong không ngừng lại, nhấc cô xuống dưới, lách hai chân cô ra đi vào.

- Âu Lan, mai cô sẽ qua studio chụp ảnh cho poster phim trước nhé!

Bị anh quấy rầy, cả người trào lên khoái

cảm, cô sợ mình mở miệng ra sẽ khiến người bên kia nhận ra hành động ám muội này.

- Cô có nghe tôi nói không?

- À...tôi...nghe rồi.

Bên này đạo diễn tinh tai đã nghe thấy sự bất thường. Ông ta vội vàng chữa cháy.

- Cô đang bận không làm phiền nữa. - Tôi...không.

Hải Phong vẫn không chịu dừng lại, càng làm cô bấn loạn khi tăng nhanh tốc độ, còn vùi đầu trên ngực cô m*t thành tiếng.

- Ông đang làm phiền chúng tôi đấy.

Nghe thấy giọng Hải Phong, ông ta biết cái đầu đen tối của mình đã nghĩ đúng, bèn cố gắng giải thích.

- Cậu Lâm, thật sự xin lỗi...tôi không biết... vì giờ này vẫn còn rất sớm thì phải... - Còn không tắt máy đi.

Anh lấy điện thoại từ tay Âu Lan trực tiếp tắt máy.

- Anh không thể lịch sự hơn được à? Mai em đi quay gặp ông ấy sẽ xấu hổ lắm.

- Cho ông ta biết đừng có nhìn em dù là một ánh mắt.

Âu Lan than trời nhưng nhanh chóng quên ngay vị đạo diễn ấy, cô lại bị anh kéo vào cuộc yêu triền miên, dây dưa không dừng.

Lúc anh rời khỏi nhà thì cô cũng lần ra ngủ mà không còn học nổi kịch bản nữa.

Âu Lan vừa đi học, vừa đi quay phim nên ngày nào cũng bận rộn. Hải Phong sắp xếp người đưa đón Âu Lan mỗi ngày, ngày anh rảnh thì trực tiếp đưa đón cô. Có hôm cô quay phim đến nửa đêm, anh suốt ruột gọi điện liên tục. Có lúc không gọi được thì anh bỏ việc, lái xe đến trường quay ngồi đợi đưa cô về rồi lại đến bar.

Sau khi thực hiện nốt các cảnh quay cuối, cả đoàn rục rịch đi liên hoan đóng máy nhưng nữ chính không tham gia. Ăn uống hát hò đến hơn II giờ đêm, Âu Lan vừa định ra về thì đạo diễn gọi lại.

- Âu Lan, việc tuyên truyền cho bộ phim để thúc đẩy lịch chiếu vào dịp Tết nhưng cần có thêm kinh phí nên cô có thể..

- Nói với bà phải không ạ?

- Không cần đến bà ấy, chỉ cần cô nói với cậu Hải Phong một tiếng là được. Cô giúp tôi, lần sau nhất định tôi sẽ lưu ý đến kịch bản có nữ chính hợp với cô.

Dù không biết tại sao ông ta lại nhờ cô nói với Hải Phong mà không phải với bà nội nhưng cô cũng đồng ý.

Gọi điện cho Hải Phong nhiều lần không thấy anh nghe máy nên cô nhờ lái xe đưa mình đến bar mà không về nhà.

Lâu không trở lại, bước vào bar, không gian ở đây vẫn ồn ào đến nhức óc, người ra vào tấp nập. Trên sân khấu vòng tròn, hai cô gái múa cột kéo theo những tiếng reo hò bên dưới.Tiếng nhạc được DJ mở càng lúc càng nóng. Trời mùa đông mà vào đây, Âu Lan phải cởi bớt áo khoác ra cầm tay. Cô kéo một phục vụ lại gần, tiếng nói gần như hét lên. - Hải Phong có ở đây không?

- Đại ca trên phòng ạ.

Âu Lan biết phòng anh dù mới vào đó một lần. Lên đến nơi, cô giơ tay gõ cửa hồi lâu mới nghe thấy tiếng anh đồng ý.

Mở cửa vào phòng, cô thấy trong phòng không chỉ có mình anh mà còn có thêm một người phụ nữ. Bà ta mặc chiếc váy dạ màu đen, khoác chiếc áo dạ sữa, tóc búi cao, trang điểm kĩ càng, tỉ mỉ, thoáng nhìn qua là một phụ nữ đẹp.

Hải Phong thoáng bất ngờ nhìn thấy Âu Lan ở cửa.Anh đứng dậy, tiến về phía cô, tự nhiên kéo vào lòng, giọng yêu chiều.

- Sao em không về nhà nghỉ mà đến đây làm gì?

- Hôm nay em đóng máy nên muốn qua đây gặp anh một chút.Anh đang bận thì cứ làm đi, em xuống dưới đợi.

- Không cần, vào đây với anh.

Kéo cô ngồi vào ghế, anh quay sang người phụ nữ. Ánh mắt yêu chiều, nhẹ nhàng đã lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng, lời nói vô cùng xa cách.

- Bà có thể đi được rồi. Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Âu Lan nhìn thấy sự thất vọng, sự thống khổ trong ánh mắt người phụ nữ ấy. Bà ta run run như đang phải chịu đả kích lớn mà phải cố kìm lại.

- Phong.

- Bà muốn tự đi chứ?

Âu Lan cũng cảm thấy rét run trước thanh âm dù nhỏ nhưng lại đủ sức khiến người khác rờn rợn. Người phụ nữ đứng dậy, mỗi bước đi đều nặng nề. Cô thấy vai bà run lên, có lẽ bà ấy khóc.

Ngồi bên cạnh, nhìn sườn mặt anh khẽ lay động. Dù không rõ người phụ nữ ấy là ai nhưng chắc hẳn bà ấy khiến anh khó chịu. Yết hầu khó nhọc lên xuống, anh cầm cốc rượu trên bàn uống cạn sau khi cửa đóng lại. Cô cũng muốn hỏi anh bà ta là ai nhưng lại bất giác hỏi câu không liên quan.

20221117132117-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Bottom