Ngôn Tình Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 60: Bị Thương


Hải Phong nhìn cô gái bên cạnh ngạc nhiên, cách nói chuyện châm chọc người khác giống y như Âu Lan, âm thanh trong lời nói lại trong trẻo, vô cùng lạc quan.
- Nam Phương rất được đấy, cậu ấy là người tình cảm, nhiều lúc hay đùa cợt nhưng lại là người có trách nhiệm, em nên cân nhắc tới cậu ấy.
- Cậu nói lời tử tế tôi nghe không lọt lỗ tai đâu.
Nam Phương lại gần, ngồi xuống bên cạnh Tô Mộc, dựa hẳn vào vai cô nhăn nhó.
- Anh đau quá! Em kiểm tra cho anh đi.
Hải Phong nhìn ghét bỏ.
- Đừng có mà cố tình cho tôi ăn cơm chó, có tin tôi đập cậu không hả?
- Tôi đau thật mà, cậu không tin hả? Đầy người thương tích đây, cậu tưởng tôi đùa à?
Tô Mộc lúc này mới quay sang nhìn, chiếc áo sơ mi trắng của anh có những mảng máu đã khô, anh không động đến Âu Lan thì máu này là của anh rồi.

Mặc kệ người đi lại và Hải Phong đang ngồi đấy, cô giật tung áo Nam Phương ra nhìn hai vết chém vẫn đang rỉ máu thì khẽ rít qua kẽ răng.
- Không biết tìm bác sĩ chăm sóc hay sao mà còn ngồi đấy làm nũng hả?
Cô đứng dậy kéo anh đi tìm bác sĩ trực xử lí vết thương.

Một nữ y tá được giao nhiệm vụ sát trùng, khâu vết thương hở cho Nam Phương.

Ngồi bên cạnh thấy cô ta cứ nhìn anh rồi mắt miệng tíu tít cười, quan tâm thái quá đến anh khiến cô khó chịu.

Nhưng không thể vì thế mà thất thố nên đành ngồi im lườm Nam Phương đến rát cả mặt.
- Hàng ngày anh qua đây đi, em sẽ thay băng cho anh.

Vết thương của anh cũng phải mất nửa tháng mới lành đấy.
Tô Mộc thấy cô ta cứ nhìn chằm chằm vào người Nam Phương dù đã xong việc thì đứng bật dậy.
- Tôi thay được cho anh ấy, cảm ơn cô.
Chẳng để cô ta nói thêm, Tô Mộc hất mặt lừ anh.
- Có đi không hay muốn ngồi đây.
- Đi chứ? Muốn ngồi cũng không dám.
- Anh thử dám xem.
Nam Phương cảm ơn nữ y tá rồi nắm tay Tô Mộc ra ngoài.
- Em đang ghen hả?
- Hơi đâu mà ghen, anh nghĩ anh là gì của tôi hả?
- Là người em thích.
- Không thích, đừng có mà tưởng bở.
Tô Mộc đang đi liền đứng khựng lại, nhìn chằm chằm phía trước rồi quay lại lườm Nam Phương, mỉa mai.
- Hai anh giỏi nhỉ? Đi đến đâu là có gái theo đến đấy.
Nam Phương đã nhìn thấy Hải Phong đang được một nữ bác sĩ ngồi cạnh.

Cô gái này anh cũng quen nhưng lâu rồi không gặp.
- Cô ta là người quen của bọn anh.
- Không phải là người tình của cả hai chứ?
- Không có...!của Hải Phong thôi.
Nam Phương thấy Tô Mộc giận nên lại gần vỗ vai Hải Phong.
- Không ngờ lại gặp bác sĩ Tâm ở đây nhỉ? Hôm nay cô trực đêm hả? Thật tốt quá!
- Anh cũng ở đây sao? Anh khuyên bạn anh đứng lên vào phòng em kiểm tra thương tích cho, em nói mãi anh ấy không chịu.
- Làm sao cậu ấy đi được khi bạn gái còn nằm trong kia chứ?
Nam Phương cố nhấn mạnh hai chữ "bạn gái" để nhắc nhở cô bác sĩ này.
- Đúng vậy, bạn gái người ta còn đang cấp cứu mà cô đòi lôi người ta về phòng riêng để làm gì cơ chứ?
Tô Mộc khoác tay Nam Phương chêm vào khi thấy mặt mày cô bác sĩ biến sắc.
- Hải Phong, anh có bạn gái rồi sao?
Anh liếc đôi mắt đỏ ngầu, hằn những tia máu đỏ, lạnh lùng qua cô gái đang ngồi trước mặt mình.
- Tôi có cần sự cho phép của cô để có bạn gái không? Hay có cần lên mạng thông báo tôi đã có bạn gái hả? Biết rồi thì đừng có lởn vởn trước mặt tôi nữa.
- Nhưng anh bị thương rồi, em chỉ muốn giúp...
- Tôi không cần cô giúp, tôi chẳng làm sao cả mà chỉ thấy khó chịu khi cô cứ lởn vởn trước mặt tôi thôi.
- Anh vẫn còn giận em sao?

- Cô bị điên hay mắc bệnh ảo tưởng vậy?
Tô Mộc thấy cô ta đứng lên, mắt long lanh nước nhìn Hải Phong rồi òa khóc chạy đi.
- Các anh thật biết cách làm phụ nữ đau lòng nhỉ?
- Vậy lúc phụ nữ làm đàn ông đau khổ thì sao?
- Có sao?
- Nhiều là đằng khác.
Tô Mộc khẽ nhún vai, lắc đầu từ chối hiểu.

Tình cảm là một mớ rắc rối và vô cũng khó hiểu.

Yêu nhau lắm rồi lại cắn nhau đau, có nhau thì dễ giữ được nhau mới khó.

Thay đổi thì dễ mà chung tình mới khó...còn hai người đàn ông này thuộc thể loại nào thì phải đợi thời gian trả lời.
Âu Lan mơ màng tỉnh lại, mùi thuốc khử trùng, mùi kháng sinh xộc thẳng vào mũi mang cảm giác nôn nao khó tả, mắt chớp chớp vài lần mới nhìn được rõ ràng mọi thứ, căn phòng trắng xóa " chẳng lẽ cô lên thiên đường rồi".
- Âu Lan, em tỉnh rồi hả?
Cô quay ra nhìn thấy Hải Phong đang ngồi cạnh thì trong lòng thấy ấm áp.
- Em chưa đi chầu Diêm Vương hả? Có vẻ em cũng ngủ hơi lâu rồi nhỉ?
- Ừ, mấy ngày thôi.

Diêm Vương bảo em xấu quá nên trả về cho anh đấy.
Âu Lan mỉm cười, hơi động đậy cũng thấy bả vai đau buốt.
Hải Phong ngồi cạnh, nắm lấy bàn tay cô hôn lên từng ngon tay thì thầm.
- Lần sau anh không cho phép em tự động hành động như vậy nữa đâu đấy.

Có biết anh lo thế nào không hả?
- Lúc ấy em cũng muốn phi lên đá chết hắn nhưng người đau nên không có sức ấy chứ? Em chỉ định kéo anh ra thôi ai ngờ lại phải hứng dao, không may cho em thôi chứ em không tốt bụng mà cứu anh đâu.
Nhìn thấy cô nhợt nhạt, cái mặt đã gầy đi rồi mà anh xót ruột.

Lần thứ hai rồi cô bất chấp mà cứu anh.

Cô chỉ nói vậy để anh thoải mái, không cắn rứt trong lòng mà thôi.

Sự lạc quan từ cô gái nhỏ này thật đáng để anh học tập.
Nhìn anh bình an, cô vẫn nghĩ đó là giấc mơ.

Đúng là lúc ấy, cô muốn đá hắn ra nhưng cú đập lúc trước khiến cô muốn sụn cả lưng nên chỉ còn biết ôm lấy anh trước khi lưỡi dao đâm vào ngực anh thôi.

Không biết vì sao mình lại cứu anh nhưng thấy anh bị đánh, bị lão già xấu xí kia treo thưởng thuộc hạ lấy mạng anh thì cô lo muốn xoắn cả người.
- Lão treo thưởng bao nhiêu để lấy mạng anh vậy, để tỉnh dậy em mang anh đi nộp.
Hải Phong dừng tay lấy cháo, nhíu mày nhìn cô nhưng Âu Lan vẫn thao thao bất tuyệt.
- Em không ngờ anh lại bán được giá chứ?
- Lão ta chết rồi, em khỏe lại, ra khỏi đây rồi muốn bán anh bao nhiêu thì anh đều trả em hết, mạng sống của anh bây giờ là do em quyết định.
Âu Lan cười vui vẻ nhưng lại nhăn nhó ngay lập tức.
- Em đau lắm hả? Đừng cười nữa sẽ động đến vết thương đau.
- Ai bảo anh nói những điều vô lí quá làm em cười.
- Vô lí đâu, em quên là em phải chịu trách nhiệm với anh rồi à, đừng có thấy mình cứu anh mà rũ bỏ trách nhiệm.
Âu Lan nguýt dài, há miệng cho anh đút cháo vào miệng.
- Tại sao họ lại muốn giết anh vậy? Sao không giao ông ta cho cảnh sát?
- Có những việc không thuộc phạm vi của cảnh sát, em chỉ cần nghỉ ngơi thôi, không phải lo nữa, anh không sao rồi mà.
- Em có lo cho anh đâu mà tưởng bở.
Hải Phong nhéo má cô nhắc nhở.
- Không lo cũng được, em lo ăn đi, má bớt thịt đi sờ chẳng thích gì cả.
- Em tưởng anh thích sờ chỗ khác.
- Cũng đúng lắm, anh phải kiểm tra xem em gầy đi thì các chỗ khác có gầy không nhỉ?
Hải Phong bỏ bát cháo xuống chuẩn bị kiểm tra thì Âu Lan hét lên.
- Bệnh viện đấy, anh đừng có bi3n thái như vậy được không?
- Vậy đợi ra viện thì anh sẽ kiểm tra nhé!
- Vô duyên
Anh ép cho cô ăn bù cho những ngày cô chưa tỉnh nên lúc nào bụng Âu Lan cũng căng ra vì ấm ách.

Vài ngày nằm viện mà mặt đã lại phúng phính lên rồi.
Hải Phong đi ra ngoài, vừa định vào phòng bệnh thì thấy có người đang ngồi nói chuyện với Âu Lan.

Anh đứng ngoài nhìn chằm chằm người ở bên trong.

Nhìn họ cười nói vui vẻ và vô cùng thân thiết nên anh không khỏi ngạc nhiên..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 61: Có Phải Cháu Thích Nó Rồi Không


Không định nghe lén nhưng anh muốn tìm hiểu vì sao bà nội lại có mặt ở đây thăm Âu Lan.Anh chưa từng nói với bà chuyện cổ nằm viện.

Âu Lan mới gặp là một lần duy nhất, bà cũng không phải là người quan tâm đến người khác như thế?
- Cảm ơn cháu vì một lần nữa lại cứu nó, bây giờ cháu muốn gì ta sẽ cho cháu?
Hải Phong sững người, tại sao bà lại biết cô cứu anh hai lần.

Giữa họ thực ra đã quen biết nhau từ bao giờ vậy?
- Cháu không muốn gì cả, cháu chỉ muốn nói với bà một chuyện.

Thấy Âu Lan ngập ngừng, bà nắm tay cô.

- Có phải cháu thích nó rồi không?
Âu Lan ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu.

- Cháu đã hứa với bà sẽ không thích anh ấy nhưng cháu...!hình như đã đi quá giới hạn rồi.

Anh ấy khiến cháu không còn giữ được rào chắn của mình nữa..nên cháu...!
- Được rồi, không phải lỗi của cháu.

Nếu hai đứa có tình cảm với nhau thì ta đầu có cấm chứ? Ban đầu ta nhắc cháu không yêu nó vì sợ cháu khổ thôi.

Đàn ông trăng hoa không phải là chỗ dựa vững chắc cho phụ nữ.

Ta tìm cháu để hi vọng chứ thật ra không tin lắm vào việc cháu thay đổi được nó nhưng hình như cháu giỏi hơn ta tưởng đấy.

Âu Lan lấy lại sự vui vẻ, gật gù tự mãn.

- Bà cũng thấy cháu giỏi hả? Nhưng...nếu anh ấy biết mọi chuyện thì có còn thích cháu không ạ? Tiếp cận anh ấy có mục đích rồi còn gây ra rắc rối cho anh ấy nữa.

Liệu anh ấy có tin cháu thích anh ấy không ạ?
- Bà không nói, cháu cũng không nói thì làm sao nó biết.

Ta không biết nó sẽ thay đổi đến bao giờ nhưng thôi thì được đến đầu hay đến đó.

Cháu cũng chịu thiệt thòi rồi, sau này lỡ như...!ta chỉ nói lỡ như thôi nhé! Nó lại ngựa quen đường cũ thì cháu hãy mạnh
mẽ mà bỏ nó.

Ta không ép cháu phải bên cạnh nó, nếu nó yêu thì cháu hãy ở lại còn nó thay đổi thì đừng luyến tiếc mà rời đi.

Ta sẽ không để cháu thiệt đầu.

Âu Lan nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, ánh mắt đầy tin tưởng.

- Cháu tin anh ấy sẽ không sống như trước kia nữa, cháu cũng tin anh ấy sẽ không phụ bạc cháu.

Hải Phong đứng chết lặng nhìn Âu Lan, cô gái nhỏ bé của anh lại tin anh thế sao? Anh cũng chưa từng đặt niềm tin vào mình như thế? Chỉ cần câu nói ấy của cô đã khiến cho bao bực dọc trong lòng vì nghĩ mình bị lừa tan biến.Anh lại thấy cảm ơn vở kịch của họ mà anh có Âu Lan.

- Ta cũng mong nó sẽ không phụ lòng tin của cháu còn việc...!
- Bàn yên tâm đi, cháu sẽ hoàn thành nó, nhưng cần có thời gian cho anh ấy hiểu, được không ạ.

- Ừ, ta sẽ đợi.

Tuổi của ta cũng không còn minh mẫn nữa rồi nhưng biết sao bây giờ.

Ta hi vọng cháu sẽ khuyên nhủ được nó.

Khi nào ra viện, cháu kiếm lí do đưa nó về thăm bà được không?
- Dạ được ạ.

Bà về đi ạ, chắc anh ấy về nhà sắp quay lại rồi.

Bà nội đứng lên, mở túi đưa cho Âu Lan chiếc thẻ tín dụng.

- Cháu cầm lấy mà lo chi phí, sắp tới đạo diễn của phim "Mùa nước lũ" sẽ tìm cháu, chúc cháu sẽ thành công nhé! Ta cũng muốn xem phim cháu đóng đấy.

- Dạ cháu cảm ơn bà nhưng thẻ này cháu không cần.Anh ấy chăm cháu rồi nên cháu không cần tiêu tiền ạ.

- Cứ cầm lấy đề phòng bất trắc, không phải ngại gì cả.

Âu Lan nhét chiếc thể trả lại vào túi áo bà, lắc đầu.

- Cháu chỉ giao ước với bà là được đóng phim thôi còn tiền không lấy nên bà đừng làm hư cháu được không? Có tiền là cháu lại tiêu xài hoang phí đấy.

- Thôi được rồi, cần gì thì gọi điện cho ta.

Kể ra mà hai đứa kết hôn sớm được thì tốt biết mấy.

Âu Lan đỏ mặt, xua tay.

- Bà về đi ạ, cháu không tiến bà được mong bà thông cảm ạ.

- Sao cháu phải đỏ mặt? Kết hôn sớm cho ta có chắt....!.

- Chuyện ấy nói sau ạ, mấy ngày nữa anh ấy lại đá cháu thay người khác thì không có lỗ mà chui đầu ạ.

Bà yên tâm, anh ấy sẽ lấy vợ có chắt cho bà.

.

Bà nội cười, xoa đầu Âu Lan trước khi rời khỏi phòng, Hải Phong bước đến cầu thang lối đi bộ tránh mặt.Anh cũng muốn hỏi bà trắng đen về quan hệ giữa bà và Âu Lan.

nhưng lại có một nỗi sợ vô hình khác.

Dù sao anh cũng đã nghe chính miệng Âu Lan nói yêu anh thì còn gì quan trọng hơn nữa.

Sau này nếu muốn, cô sẽ nói, anh lựa chọn tin tưởng người mình yêu..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 62: Anh Sẽ Giết Người Đấy Nên Em Cứ Thử Xem


Âu Lan ra viện về nhà, dù bị đuổi nhưng Hải Phong vẫn ở lì chỗ cô, còn mang luôn đồ đến ở cùng.

Hàng ngày tự tay thay bằng cho vết thương, đưa đón cô đi học, nấu ăn thì dở tệ, nhiều hôm phải gọi đồ ăn ngoài, tối đến nhất định đòi ôm gấu bông mềm mềm ngủ nhưng không dám manh động vì sợ bị đuổi về hoặc Âu Lan sẽ kêu mình đau vết thương nên anh chỉ đành nằm im.

Nhiều lúc cô ngủ say cũng chỉ dám lợi dụng s* s**ng nghịch ngợm một chút.

Hải Phong đêm nay không về, Âu Lan tranh thủ đọc kịch bản chuẩn bị quay cho phim mới diễn ra vào tuần sau, bà nội là người đầu tư cho bộ phim nên mỗi lần đến đoàn mọi người cũng không quá xa cách.

Người cô chưa gặp nhưng có lẽ sẽ không để cố yên là nữ chính Hiểu Phương.

Không hiểu vì lí do gì cô ta lại nhận được vai nữ chính dù ban đầu nó thuộc về người khác.

Buổi tối ăn ít nên Âu Lan gọi đồ ăn đêm, sau hai mươi phút, tiếng chuông cửa réo inh ỏi, cô chạy ra ngoài, vừa mở cửa đã nói.

- Đồ ăn nhanh thật đấy, vậy mà trên now báo phải nửa tiếng nữa mới...!
- Em đang đợi đồ ăn sao? Có muốn ăn cùng với anh không?
Âu Lan ngưng ngay nói, nhìn người trước mặt, cô ngẩn người ngạc nhiên, cười gượng gạo.

- Sao anh biết em ở nhà này ạ? Minh Thiên tự nhiên ngó vào trong.

- Em không mời anh vào nhà sao hàng xóm?
- Hàng xóm, nghĩa là anh...!
- Anh ở ngay cạnh nhà em, chiều nay lúc đi ra ngoài thì anh thấy em vào đây, đi theo hóa ra lại là hàng xóm.Anh vừa đi quay về có mua đồ ăn đêm, em có muốn ăn cùng không?
- Dạ không cần ạ, em cũng gọi đồ ăn rồi.

- Vậy thì tốt, chúng ta cùng góp ăn cho vui.

Minh Thiên vừa định đi vào thì tay anh bị kéo giật lại.

- Tối muộn rồi vào nhà bạn gái tôi làm gì vậy?
Âu Lan quay ra nhìn thấy Hải Phong về thì
không giấu vẻ vui mừng còn Minh Thiên thì trưng ra khuôn mặt chán ghét.

- Anh nói ai là bạn gái của anh chứ? Đừng có mà cậy thế ức h**p người khác.

- Người anh đang muốn v* v*n là bạn gái tôi đấy, lần sau đừng có tùy tiện tiếp cận bạn gái tôi không đừng trách tôi đánh gãy chân anh đấy.

Âu Lan trố mắt nhìn hai người đàn ông đằng đằng sát khí, gườm gườm nhau.

- Nhất cự li nhì tốc độ, tôi ở ngay cạnh nhà cô ấy nên chẳng sợ thua anh.

-Vậy sao, còn tôi ở cùng cô ấy đấy, ai gần hơn.

Bỗng chốc, khuôn mặt Minh Thiên đen lại, khóe mắt giật giật nhìn Âu Lan.

Cô với tay Hải Phong vào nhà.

Quay sang nói với Minh Thiên.

- Xin phép anh, muộn rồi, anh về nghỉ đi ạ.

Hải Phong còn ném lại ánh nhìn đắc ý, anh cố tình bá vai Âu Lan trước khi đóng sầm
cửa lại.

- Sao anh nói hôm nay sẽ ở lại bar cơ mà?
Anh lại ghế ngồi, giọng nói có phần giận dõi.

- Không về sao biết em đang có người v* v*n chứ?
- Em có biết anh ấy là hàng xóm đầu, vừa mới biết.

-Vậy nên từ bây giờ em đừng hòng đuổi anh về.Anh sẽ chuyển đến ở hẳn đây.

Âu Lan bá vai anh, hôn một cái lướt qua má.

- Từ lúc em dọn về đây có ngày nào anh không ở đây chưa vậy? Có ai mặt dầy như cái thớt đuổi không đi không hả?
Anh xoay người nhấc Âu Lan ngồi vào lòng mình.

- Bây giờ tình địch ở ngay bên cạnh nên anh càng không về.

Em tránh xa anh ta ra cho anh, đừng có làm anh ghen lên đấy.

- Anh biết ghen cơ à?
- Sao không? Anh sẽ giết người đấy nên em cứ thử xem.

Nhìn mặt anh cứ nặng trình trịch, Âu Lan hôn một cái lên môi anh xoa dịu nhưng lại không nhấc được môi lên.Anh giữ chặt cô trong tay mình, cắn m*t lên hai cánh môi như xả tức, kéo dài nụ hôn đồng nghĩa với h*m m**n bừng bừng trỗi dậy.

Bàn tay đặt trên ngực cô, dù qua lớp áo nhưng vẫn nặng sức quyến rũ.

- Hôm nay em có muốn thử yêu lại không? Anh nhịn hơi lâu rồi thì phải.
-Làm sao em tin được chứ? Ngày nào chẳng có một đống chân dài vây quanh anh chứ?
Hải Phong lắc đầu buồn bã
- Vậy mà phải nhịn khi nằm cạnh em nữa, em có thấy thương anh không? Hôm nay cho anh đi mà...!đi mà...!một lần thôi.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 63: Anh Mở Phim Gì Vậy


Âu Lan nhún vai, không phải cô không biết mỗi đêm nằm canh, ôm vào lòng thì người anh rục rịch nóng, đặc biệt là ông nhỏ áp sát người ngóc cổ dậy thì biết anh phải kiềm chế nhưng cô lại ngại.

Mỗi khi anh chạm tay vào người, cô cũng nóng ran mà cũng phải và
ngủ, có lẽ hôm nay nên đối mặt với chuyện này rồi.

- Âu Lan, em thử kiểm tra anh đi, thật sự rất khó chịu rồi.

Cô bật cười, xoa xù tóc anh lên ngắm nhìn, nhoẻn miệng cười.

- Vậy anh tắm đi, ăn đêm xong mới có sức chứ?
Hải Phong mắt sáng rực, hôn chùn chụt vào má cô cảm ơn.

- Đợi anh một lát.

- Trước khi đi tắm thì anh xuống nhận đồ ăn đã được không?
- Được, cái gì cũng được hết.

Đợi anh đi lấy.

Hải Phong ra ngoài, nhanh nhẹn chạy xuống tầng một nhận đồ ăn mà Âu Lan đặt, còn bo tiền thừa cho nhân viên giao hàng khiến anh ta mừng như bắt được vàng, rối rít cảm ơn.

Âu Lan ngồi xem phim, xếp đồ ăn ra đĩa đợi anh tắm.

Không phải là lần đầu nhưng
trong lòng lại vô cùng hồi hộp, dù trên màn hình là bộ phim cô thích nhưng đầu óc không tập trung được vào nó.

Trong đầu đặt ra cả mớ câu hỏi " Hay mình và đi ngủ như mọi lần..vậy là vô trách nhiệm, hay nói dối là bà cô ghé thăm...!cũng không được...".

Ngồi chán không yên, cô đi đi lại lại trong phòng cắn móng tay.

Thấy anh rục rịch ra khỏi nhà tắm thì cô nhảy vào lên ghế, nhặt lấy cái đùi gà gặm, giấu đi sự bối rối trong lòng.

- Anh ra đây ăn đi...!ngon lắm.

Cô không dám nhìn anh, mắt và chăm chú xem ti vi, miệng gặm gà mà đắng ngắt.

Trong người có bao nhiêu bộ phận thì bằng ấy bộ phận đang nhảy tưng tưng mà không điều khiển được.

- Phim gì đây em?
- À...!
Tự dưng cô quên cả tên phim, căng đầu ra nhớ mà không nhớ nổi nữa.

Còn anh thì dường như rất thoải mái, mặc hờ hững cái áo tắm, cầm cánh gà ăn ngon lành.

- Em xem mà không biết tên phim hả?
- Có, em có biết nhưng...!tự dưng quên mất rồi.

Thấy Âu Lan nói năng ấp úng, cứ ngồi dịch ra xa mình thì anh lừ mắt.

- Em tránh hủi đấy à? - Không có, em chỉ tránh anh thôi.

- Lại đây
- Ăn đã, em đang ăn dở với lại xem nốt phim đã.

Âu Lan là anh đi tiếp tục gặm đùi gà nhưng trên phim đang diễn đến cảnh nam nữ chính hôn nhau cuồng nhiệt, phi thẳng về phòng vội vàng c** đ*...cô điên cuồng tìm điều khiển ti vi thì nó lại trên tay Hải Phong.

- Xem tiếp đi, đang hay mà.

- Em đi đánh răng rửa mặt.

- Chưa ăn xong mà em?
Cô chạy như bay vào nhà tắm, hành động vội vàng làm mọi thứ rơi liềng xiểng.

- Có cần anh giúp không? - Anh đứng im đấy, em tự làm được.

Vậy nhưng Hải Phong vẫn ung dung đi
vào, lấy kem đánh răng vào bàn chải chia cho cô.

- Em đang cầm kem cạo râu của anh đấy, định cạo gì à?
Âu Lan ném vào cái hộp trên tay xuống đất, cô trở nên luống cuống khi anh cứ nhăn nhở cười.

Bên ngoài, tivi đang truyền đến tiếng th* d*c, tiếng r3n rỉ mà không cần xem cô cũng biết nó là cái gì.

- Anh mở phim gì vậy?

- Lấy động lực cho em thôi, có người đang hồi hộp kìa.

- Em...!
Anh kéo cô lại gần mình, hôn lên trán cô âu yếm.

- Em đang lo lắng hả?
- Em...!
Hải Phong giữ lấy gáy cô hôn một nụ hôn dịu dàng.

- Em không thương anh hả? Hay không thích anh nên không muốn làm chuyện đó với anh.

- Không có...!- Anh vào phòng đợi nhé!
Trước khi đi anh còn véo má cô một cái cùng nụ cười mê hoặc.

Âu Lan ở lại, đánh cái rằng muốn mòn cả đi, rửa mặt mấy lần, thấy nóng lại xả nước ra ngâm mình.

- Âu Lan, lâu vậy em?
Tim cô đánh phịch một cái như trống đánh, càng lúc cô càng thấy hồi hộp, người cứ lơ lửng lẫn hoang mang.

- Em làm gì vậy?
Cô đứng dậy, lấy áo tắm mặc vào người, giọng nói còn run rẩy.

- Em vào đây..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 64: Em Phải Xem Là Chuyện Gì Đã Chứ


Bước ra khỏi nhà tắm, cô thấy anh đang ngồi trên ghế thì hắng giọng.

- Em vào ngủ trước đây.

- Qua đây đi
- Em buồn ngủ rồi
Nhanh như chớp, anh đã kéo cô ngã sấp người vào sofa, nằm hẳn lên trên người mình.

- Bảo bối, em buồn ngủ thật hả?
Cô đưa tay chạm lên khuôn mặt anh, lần đầu tiên cô làm thế này.

Đôi mắt sâu thẳm, lần đầu gặp là sự khinh bỉ, lần hai là sự đau đớn, lần ba là b**n th**, hách dịch....!còn lần này thì như một nguồn lửa ấm, vô cùng dịu dàng ấm áp.

Môi anh cũng mềm lại hơi đỏ như con gái vậy...!.

- Có phải em là người dễ dãi không?
Câu hỏi của cô hơi bất ngờ, Hải Phong nắm lấy tay cô đưa lên miệng mình, dịu dàng hôn lên những ngón tay thon mềm ấy.

- Theo em thế nào là dễ dãi?
- Tại em mới quen anh mấy tháng mà đã lên giường cùng anh, bây giờ còn đang sống cùng anh nữa nên...!
Hải Phong nhấc cô ngồi dậy, đặt cô vào lòng, nắm lấy tay cô xoa dịu.

- Khi em gặp được một người khiến em rung động thì việc sống theo cảm xúc không có gì là dễ dãi cả.

Có vẻ em đang không tin là anh yêu em thì phải nên mới có cảm giác bất an như vậy phải không? Nếu bây giờ em nói
em không có tình cảm với anh thì lập tức anh sẽ không làm phiền em nữa..

Âu Lan nghịch ngợm tay anh, bàn tay có phần chai sạn, có cả những vết sẹo chẳng bao giờ liền.

Lồng những ngón tay vào tay anh, đưa lên hôn vào các vết sẹo ấy.

- Em cũng không biết mình có tình cảm với anh như nào nhưng khi thấy anh bị họ đánh, thấy anh gặp nguy hiểm thì em đau lòng và lo lắng lắm.

Khi anh bảo không về như hôm nay thì lại buồn, tối em ăn chẳng ngon, thấy anh ở đây thì em rất vui...!nói chung là em rất thích thấy anh, nhiều lúc nhớ đến anh đã từng ở bên các cô gái khác thì trong lòng nhói lên cảm giác khó chịu, ấm ức, buồn bực.

Em chưa từng nghĩ đến ai nhiều như vậy cả, em không biết đó là gì nhưng em nghĩ đó là yêu rồi thì phải.

Âu Lan nhìn chằm chằm vào tay anh, nói một hơi dài, người kia ngồi sau lặng im, hơi thở mát lạnh phả lên gáy cô nhột nhột nhưng cô lại không dám quay lại.

- Anh không đến với em theo cách các

chàng trai thường làm nhưng sẽ yêu em theo cách riêng của mình, sẽ làm em thấy yên lòng, ấm áp nhất.

Âu Lan...anh yêu em, cho anh cơ hội được chịu trách nhiệm với những gì anh đã làm nhé!
Âu Lạn kinh ngạc, tim khẽ reo lên một tiếng.

- Anh không bắt em chịu trách nhiệm nữa hả?
- Chúng ta cùng chịu trách nhiệm với cuộc đời của nhau được chứ?
Anh xoay người cô lại, véo lên hai má phúng phính mềm nhũn cười.

- Thôi vậy, anh lại nhìn thôi, sau này em muốn dùng mà có hơi yếu thì em tự chịu trách nhiệm, đừng kêu ca.

.

Qua lớp khăn tắm, cô thấy anh đúng là đang nhìn thật.

Một người có nhu cầu cao như anh mà phải nhịn suốt thời gian qua bên cạnh cô cũng đáng nể lắm rồi.

- Vậy bây giờ em muốn chịu trách nhiệm có được không? Em vẫn không nhớ nổi đêm hôm ấy vì sao lại như vậy nữa nên hôm nay
muốn thử lại.

Hải Phong mặt trở nên nghiêm trọng, ánh mắt hoang mang.

- Anh nhận tội với em một chuyện nhưng em hứa không giận thì anh mới nói.

- Em phải xem là chuyện gì đã chứ?
- Vậy thôi anh không nói đầu, anh sợ em lại đánh anh đấy nhưng lúc ấy anh thề là anh yêu em rồi.

- Anh léng phéng với cô nào hả?
Hải Phong lắc đầu.

- Hay anh bị bệnh truyền nhiễm.

Anh vẫn lắc đầu
- Vậy là chuyện gì?
- Thôi đi ngủ, khi nào có can đảm thì anh sẽ nói.

- Không cho em chịu trách nhiệm với...nó hå?
Anh hôn một cái thật kêu lên môi cô, giọng nói reo vui.

- Có, anh muốn...!thật sự chịu hết nổi rồi.
Nhìn mặt anh, cô quên luôn việc cần tra xem anh có tội gì nữa mà bám lấy cổ anh, nghiêng đầu ngậm lấy môi anh thành thục hôn.

Nụ Hôn ướt át, mang theo hơi thở của tình yêu chứ không như trước kia.

Bây giờ cô không còn miễn cưỡng mà hôn anh, nụ hôn này là h@m muốn của cô giành cho người mình yêu.
Hải Phong phối hợp cùng cô, dây dưa ngọt lịm trên đầu lưỡi.

Hai tay trượt từ cổ lần vào trong chiếc áo tắm, nắm lấy hai cái bánh tròn lẳn, mềm mềm, sờ nắn k1ch thích h@m muốn của bản thân..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 65: Bây Giờ Thì Ai Hưởng Lợi Vậy


Chiếc áo tắm trên người trượt xuống ghế, cả người không mảnh vải lồ lộ trước mặt người khác, Âu Lan rời môi anh gượng cười.

- Anh đừng nhìn được không? - Bảo bối, anh bịt mắt em lại nhé! Khi em
quen thì tự bỏ ra được chứ?
Âu Lan gật đầu, anh đi vào phòng lấy chiếc khăn lụa mỏng buộc nhẹ lên mắt cô.

- Bảo bối ngoan, đừng khóc đấy nhé!
Cô thấy anh kéo chiếc áo tắm khỏi người mình còn ném đi đâu thì không rõ, cả người cô chẳng còn gì.

Bàn tay bị ai kia cầm lấy chỉ việc, chạm vào thứ nóng rực, cô rụt tay lại thì nghe anh thì thầm.

- Em nói muốn chịu trách nhiệm với nó
mà.

- Không nhìn thấy, cảm nhận mọi thứ đều bằng tay không tệ như cô nghĩ mà ngược lại khiến cô mạnh bạo, tự tin hơn.

Cơ thể anh mát lạnh, hình như chiếc áo tắm trên người anh cũng không cánh mà bay.

Cô cảm nhận được nụ hôn của anh đang đặt trên cổ mình, cả người được nhấc lên, hai chân theo quán tính bám chặt lấy hông anh.

- Anh làm gì vậy? - Về phòng, hôm nay anh sẽ ăn em sạch
sē.

Vừa đi, cô cảm nhận được anh đang hôn lên ngực mình, khéo léo nhấm nháp trên đ** ng*c, có lúc m*t nhẹ, đầu lưỡi đưa đẩy muốn làm nó tan ra.

Cả người cô căng cứng, sự ướt át từ những nụ hôn của anh và của cả cơ thể cô như cùng lúc xuất kích.

- Bảo bối, em có phản ứng rồi này.

- Đừng trêu em nữa.

Lưng trần chạm xuống lớp ga giường bằng lụa mát lạnh, đầu anh đang vùi trên ngực cô, quyến luyến không ngừng, càng lúc anh càng hôn mạnh, chỉ vậy thôi đã khiến cô không ngừng nỉ non.

- Hải Phong....nhẹ thôi anh.

Vậy nhưng chỉ được một lát, anh lại ngấu nghiến lấy ngực cô như ăn một món ăn ngon lành.

Cả người cô cong lên hứng lấy kh0ái cảm ùa đến, cô cảm giác cả cơ thể như hòa vào giữa dòng nước d*c v*ng.

Không nhìn thấy, chỉ cảm nhận bằng cảm xúc, càng lúc càng thăng hoa, cô không biết hai ngực mình bị ai kia ăn đến đỏ rực, căng
cứng.

Không chỉ ngực, cô cảm nhận được nụ hồn của anh đang rải trên khắp người mình, cái hôn nhẹ trên xương quai xanh cũng khiến cô thích thú, lần xuống đến eo, anh còn cắn nhẹ nhưng lại mang đến một nguồn điện tê liệt dây thần kinh.Anh hôn không chừa chỗ nào trên người, có cảm giác cả người mình chỉ toàn hương vị của anh, ngấm cả vào da thịt.

Da thịt Âu Lan mềm mịn, cả người như có sữa chỉ cần cắn nhẹ cũng thấy ngọt ngào khiến anh không muốn dừng lại mặc cô uốn
mình lảng tránh.

Tiếng hoan lạc từ cô càng làm anh bị mê muội, bàn tay chuyển dần từ trên ngực xuống giữa hai đùi, nhẹ lách vào trong nhưng lại bị Âu Lan giữ chặt.

- Ngoan đi, anh hứa sẽ nhẹ nhàng, tận hưởng và đánh giá khả năng yêu của bạn trai em đi.

- Chắc không ai qua nổi anh đâu.

- Vậy thì để anh tự do nhé!
Cái sự tự do của anh là làm cho cô khô hết cả cổ họng, từng đợt sóng trong người
cứ dập dìu lúc mãnh liệt, lúc nhẹ nhàng tan chảy.

Nụ hôn của một người chuyên nghiệp rải trên người khiến cô mụ luôn cả đầu óc, không còn biết đến hai từ xấu hổ mà hoan lạc cùng anh.

Cô bị anh ăn trọn, lật xuôi lật ngược, ăn sạch sẽ từ ngoài vào trong mà cô chỉ còn biết r*n r*, lạc đi trong kh0ái cảm, không ngừng gọi tên anh, đòi anh dừng lại nhưng cô chẳng được đáp ứng.

Sau khi k*ch th*ch cô đến cực hạn, anh ung dung độc chiếm chẳng chút khó khăn, mạnh mẽ chuyển động dưới thân cô gái nhỏ, còn cô vô thức cứ bám chặt lấy anh hưởng ứng khiến người kia sung sướng, mãn nguyện và liên tục vần vò đến khi thỏa mãn mình.

Sau trận hoan lạc, Âu Lan không nhúc nhích nổi cả người, còn người kia áp mặt trên lưng cô thì thầm.

- Bảo bối, mệt lắm không? - Mệt nhưng rất tuyệt, cảm ơn anh.

Bàn tay anh gõ nhịp trên lưng cô như lướt đi trên phím đàn piano, tâm trạng vô cùng tốt.

- Anh phải cảm ơn em chứ? Cơ thể em rất mê người đấy.

- Vậy mà ai từng chê em ngực, mông không săn chắc nhỉ?
- Có hả? Chắc nhờ anh mà em mới được như này đấy.

Vậy nên phải cho anh ăn no thường xuyên đấy.

- Bây giờ thì ai hưởng lợi vậy?
Hải Phong lật người Âu Lan lên, ngắm nhìn gương mặt vẫn còn ửng đỏ, người cô cũng đầy dấu hôn, nháy mắt trêu đùa.

- Anh còn muốn hưởng thụ thành quả đã dạy em nữa.
- Em quên hết rồi...
Cô chui vào chăn tránh ánh mắt đầy lửa của anh hét lên:
- Mai em muốn xuống khỏi giường...!tha cho em đi.

Và cô chỉ được tha khi mắt không còn mở nổi nữa mà lăn vào lòng anh ngủ không biết gì..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 66: Anh Đến Đây Làm Gì Chứ


Hải Phong bị đánh thức khi chuông cửa réo inh ỏi, thấy Âu Lan vẫn ngủ say, khuôn mặt ửng hồng thì nhẹ nhàng xuống khỏi giường mặc đồ đi ra mở cửa.

- Âu Lan, em có muốn...!
Minh Thiên mặt tối sầm khi nhìn thấy người mở cửa, chiếc áo chỉ cài hờ hững vài cúc dưới lộ ra dấu vết yêu đương, da Hải Phong trắng nên càng lộ rõ.

- Sao anh vẫn còn ở đây?
- Tôi mới cần hỏi anh sáng sớm tìm người yêu tôi làm gì đấy? Tự dưng phá hỏng không gian yêu đương của chúng tôi.

- Anh...!đúng là vô sỉ.

- Đừng có hậm hực với tôi, tôi cảnh cáo anh tránh xa Âu Lan ra.

Còn đây là nhà tôi nên tôi sẽ luôn ở đây đề phòng anh đấy.Về đi, tôi đang đánh trận dở buổi sáng.

Anh đóng rầm cửa lại mặc kệ người bên ngoài vẫn đứng chết lặng.

- Sáng sớm ai gọi vậy anh?

Âu Lan nằm chìm nghỉm trong đống chăn, khuôn mặt ngái ngủ nhưng lại vô cùng xinh đẹp, quyến rũ người đàn ông trước mặt.

Anh chui tọt lên giường, ôm lấy cô, hôn lên gáy, lên CỔ, giọng nói ngọt ngào.

- Bảo bối, em ngủ thêm đi.

Hay dậy ăn sáng nhỉ?
- Em không muốn ăn gì chỉ muốn ăn anh thôi được không?
Hải Phong gặm nhẹ lên vai Âu Lan.

- Anh sợ em không còn sức thôi.

Nhớ lại trận lửa tình đêm qua, quả thật cô đã bị thiệt rồi khi cô bị anh làm cho lên bờ xuống ruộng, hại cô bây giờ eo vẫn còn đau nhức không muốn nhúc nhích, hai chân hình như cũng tê liệt luôn rồi.

Cô lười biếng, nắm lấy tay anh đang đặt trên ngực mình.

- Anh kéo rèm cửa đi, em muốn ngắm.

bình minh.

Hải Phong với lấy điều khiển mở rèm, ánh sáng ngày mới dịu nhẹ, len lỏi qua mây
một cách yếu ớt.

Không gian dần hiện rõ trong ánh nắng, thời tiết đầu đông nên vẫn còn âm u, mặt trời không rực sáng nhưng mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu.

- Em muốn mỗi ngày mở mắt ra đều được thấy ánh bình minh, thấy anh bên mình như này Hải Phong à, anh sẽ ở bên em chứ?
- Heo ngốc, anh sẽ bên cạnh mỗi khi em mở mắt chào ngày mới.Anh hiểu điều em đang lo lắng nhưng anh cần thời gian.

Từng bước một anh sẽ cho em cảm giác bình yên khi bên anh.

- Em sẽ chờ, chỉ cần anh cũng bình an thôi.

Sau nhiều ngày Tô Mộc nhất định không gặp mình thì Nam Phương đến tận nhà cô.

Anh mang theo lỉnh kỉnh quà cáp, vừa nhìn thấy anh đi vào, thằng Bách đã hét toáng lên.

- Thầy ơi, anh đẹp trai của chị Tô Mộc đến kìa.

Trong sân, tất cả đang tập võ đều dừng lại nhìn người vừa xuất hiện.

Tô Mộc lao từ trên võ đài xuống, nhìn anh tức giận.

- Anh đến đây làm gì chứ?
- Đến thăm ba mẹ VỢ, ai bảo em trốn tôi làm gì?
Vừa đưa tay lên định đánh thì bị bố giữ lại, Tô Mộc nhăn mặt.

- Đau con mà bố.

- Cấm đánh người vô cớ, đừng thấy nó chiều mà sinh hư.

Ông quay sang Nam Phương mỉm cười hiền hậu.

- Vào trong nhà đi.

- Da Tô Mộc hừ lạnh, lẽo đẽo đi theo sau anh ta.

- Cháu mua một vài loại trà bổ dưỡng biếu hai bác, lần trước gặp mặt có hơi đường đột nên cháu không kịp chuẩn bị, mong hai bác thứ lỗi.

Tô Mộc nhìn trên bàn, quay ra khều anh.

- Tôi không có gì à? - Quà tôi chuẩn bị cho em là tôi đây.

Ông bà Tô nhìn nhau, thằng bé này quả là lợi hại, cô con gái ông bà đang ngay cả người ra.

Mắt chớp chớp mang niềm vui nhưng lại ngay lập tức giả bộ.

- Anh tưởng tôi là trẻ lên ba sao? Dẹp mấy trò sến súa ấy đi.

- Có tôi rồi thì em muốn cái gì chẳng được, món quà hời thế mà em còn không muốn nhận sao?
Tô Mộc hậm hực nhìn anh ghét bỏ.

Cứ tưởng next là xong, vậy mà hôm nay hắn còn mò đến tận nhà, lấy lòng bố mẹ bằng một đống quà biếu.

- Cháu đến đây rồi thì tối nay ở lại đây ăn bữa cơm được chứ?
Tô Mộc vội vàng xua tay.

- Tối anh ấy bận lắm ạ, chắc không ăn tối được đâu ạ?
- Dạ, tối nay cháu rảnh ạ.

Anh nhìn Tô Mộc cười đắc thắng.

Trong lúc đợi cơm, anh được ông Tô dẫn đi thăm quan nơi ông dạy học, cũng là giải thích cho
anh lí do mà Tô Mộc lại hay động tay động chân vậy.

Ông còn bán đứng con gái khi dạy Nam Phương cách phòng thủ mỗi khi bị đánh.

Tô Mộc hậm hực vào bếp với mẹ, mặt nặng mày nhẹ, ném dao vèo vèo.

Hai mẹ con trong bếp, xoong nồi cứ va vào nhau lẻng xẻng.

Bố mẹ càng đối xử với anh ta tử tế thì Tô Mộc càng thấy khó chịu.

Cả bữa ăn, cô chẳng được gắp cho miếng gì nhưng anh ta thì được hai ông bà thi nhau thiết đãi.

Âu Lan nói anh ta thường làm việc từ chiều tối đến sáng mà sao hôm nay lại có thời gian rảnh đến đây chém gió, ăn cơm, còn chơi cờ với bố đến gần II giờ mới chịu nhấc mông đi về.

- Con tiễn cậu ấy về đi.

- Anh ta có chân đến thì có chân về sao Con phải tiễn..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 67: Anh Mà Xuất Hiện Tôi Sẽ Đánh Chết Anh


- Có đứng lên không thì bảo?
Bị mẹ quát, Tô Mộc mới đứng lên đi cùng anh ra khỏi nhà.

Hôm nay còn nổi hứng gửi xe Ở bãi đậu xe nữa chứ?
- Tôi biết nhà em rồi nên đừng có trốn, Ở
đầu tôi cũng lôi được em ra hết đấy.

- Ai thèm trốn anh chứ? Chẳng qua giữa anh và tôi chỉ là tình một đêm thì có gì mà qua lại nữa.

- Vậy nếu hai đêm thì sẽ qua lại được chứ?
- Tôi không ngu lần nữa đâu.

-Vậy tôi ngu là được chứ gì? Hôm nay tôi muốn mời em lên giường được chứ?
Đáy mắt Tô Mộc biến sắc, hai hàm răng đánh vào nhau ken két, tay nắm chặt.

- Anh nói lại xem nào?

- Không nghe mất quyền lợi.

Phòng em ở tầng 2 kia hả? Cửa sổ cũng dễ vào đấy nhỉ?
- Anh nói vậy là có ý gì?
- Chẳng ý gì cả, thôi về đi, tôi không có nhu cầu về nên không cần tiễn.

- Mặc xác anh đi đâu thì đi.

Tô Mộc quay về thì bị kéo giật lại ôm chặt.

- Bỏ tôi ra đồ khốn.

- Về phòng không đóng cửa sổ đợi tôi.

Hơi thở của hắn phá lên cổ nóng ran, hắn còn lợi dụng quét lưỡi qua tai cô.

- Nhớ đấy, về đi không đừng trách tôi mai đến hỏi cưới em đấy.

- Anh mà xuất hiện tôi sẽ đánh chết anh.

- BỐ em dạy tôi cách đối phó với em rồi, không tin em cứ thử xem.

Còn lâu mới đánh được tôi nữa.

Tô Mộc gạt chân ra sau thì bị hắn dùng chân giữ lại, xoay người định táng vào mặt thì cả người bị nhấc bổng áp sát vào tường, môi bị giữ chặt, cả người bị kẹp chặt không phản kháng được.

Đây đúng là chiêu độc của bố Tô.

Cô thầm oán trách " Bố được lắm, bán đứng con gái mình cơ đấy."
Nam Phường mặc Tô Mộc cứ đang ngẩn ngơ suy nghĩ, anh hung hăng hôn cô như mãnh thú đã phải chờ đợi từ rất lâu, chờ con thỏ ngốc nghếch tự chui đầu vào rọ.Anh m*t lấy đôi môi Tô Mộc, dùng lưỡi cây mở hàm rằng cô ra mà chạy vào trong, cuốn lấy lưỡi cô mà đùa nghịch.

Tô Mộc định thần lại, thấy hắn đang hôn mình say đắm, còn cố tạo ra tiếng kêu khiêu khích làm cô điên tiết "tôi sẽ cắn chết anh."

Nam Phương đã sớm đoán ra ý đồ của Tô Mộc, không cho cô kịp cắn mà buông lỏng môi nhưng vẫn giữ chặt mặt cô trong tay mình.

Dưới ánh đèn đường, đôi môi của Tô Mộc sưng lên, quyến rũ xinh đẹp, cái đẹp tinh khôi, kết hợp với đôi mắt hừng hực lửa càng khiến anh thích thú, không kiềm được lòng mà lại hôn lên môi cô một cái rõ kêu mới thả cô ra lùi người lại.

- Nam Phương, đồ chết tiệt nhà anh, tôi sẽ không tha cho anh đâu.

- Vậy lát tôi đền bù em bằng việc mời em lên giường nhé!
- Anh...!
Tô Mộc quay người đi thẳng, miệng thầm chửi rủa.

Cô đã không muốn dây dưa sao anh ta lại cứ bám lấy vậy? Cô không muốn mình là người thay thế? Không thích như vậy? Anh ta đang muốn trêu đùa giới hạn cuối cùng của cô.

Không phải cô muốn trốn anh ta, mà sợ rằng còn gặp thì sẽ lại thích nhiều hơn, rồi khi anh ta có người khác thì làm sao cô chấp nhận mà buông tay được.

Sao anh ta không hiểu chuyện như vậy chứ?
Tô Mộc về nhà với tâm trạng nặng trĩu, nhìn thấy bố mẹ đang ngồi xem phim thì thở dài.

- Từ bây giờ, bố mẹ cấm của anh ta hộ con cái.

Đừng nhận hay đón tiếp như khách quý vậy nữa.

Bà Tô bĩu môi, lườm nguýt.

- Mẹ tưởng mày không có ma nào nó thèm ngó, nay có đứa để ý không vun vào rồi bố mẹ nuôi bom nổ chậm trong nhà à?
- Con vẫn còn trẻ, còn lâu mới ế được.

- Đấy là mẹ lo dần đi thôi chứ đến lúc tế sưng lên thì chạy không kịp đầu con ạ.

Ông Tô hùa theo..

- Cậu ta cũng được đấy chứ?Yêu nhau cãi nhau vài trận là bình thường.

- Con và anh ta không yêu nhau.

- Được rồi, không yêu...!con về phòng đi
cho bố mẹ xem phim.

Tô Mộc giậm chân, nhìn hai ông bà chăm chú xem phim kiếm hiệp thì kêu ca.

- Cấm con gái đóng phim nhưng lại là fan cuồng phim, con chịu bố mẹ đấy.

- Mày đóng phim nữa chắc còn tăng cấp độ ế đấy.Về phòng đi, cứ đứng đấy mà làm nhảm.

- Vậy mà bố mẹ còn cho anh Thiên đóng phim còn gì? - Đừng có mà so sánh với anh con, con chỉ cần có người yêu thì muốn đóng phim hay làm gì cũng được.

Tô Mộc không biết còn dùng từ gì để diễn tả nữa.

Tất cả là do bố dạy cô võ, cứ mỗi lần đánh thắng học viên là chúng nó lại hòa vào bảo cô dữ dằn như vậy không ai dám yêu nên trong đầu bố mẹ mặc nhiên là cô ế.

Lếch thếch về phòng, mở cửa ra, gió từ cửa sổ phả vào mang theo hơi lạnh đến rùng mình.

Vừa đóng cửa sổ, cô giật mình thấy nhà tắm sáng đèn.

Trong thoáng chốc, thấy kẻ m*nh tr*n vừa bước ra, cô hét toáng lên:
- A...!A...!A...
Nghe thấy tiếng chạy của bố mẹ lên, cô phi ra ngay chốt cửa, mếu máo:
- Trốn đi, đồ b**n th**.
Trái ngược với lo lắng của Tô Mộc, Nam Phương vẫn m*nh tr*n leo lên giường, vờ nhắm mắt..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 68: Anh Đúng Là Đồ Mặt Dầy


- Đại ca ơi, anh trốn đi hộ tôi cái.

Bố tôi sẽ lọc xương anh đấy.

- Ai bảo em thích trốn trách nhiệm, tôi cho bố mẹ em biết tôi ở phòng em như này có lẽ là biện pháp tốt nhất.

- Được rồi, anh là bố tôi, anh trốn đi đã rồi tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh.

- Hôm nay tôi sẽ ngủ ở đây, nếu đồng ý thì tôi trốn.

Cô muốn đánh cho tên chết tiệt này một trận nhưng bố mẹ bên ngoài, họ đang gõ cửa rầm rầm nên đành nhượng bộ.

- Cái gì cũng được...nhưng trốn đi giùm tôi cái đã.

Tô Mộc mở tủ quần áo, lôi cổ Nam
Phương nhét vào mới ra mở cửa cho ông bà Tô.

- Có chuyện gì vậy hả? Làm sao mà hét kinh thiên động địa thế:

- Con vào nhà tắm trượt ngã đau mới hét thôi, không có gì cả.

Ông Tô thấy không có gì thì bỏ xuống dưới luôn còn bà Tô lại không như vậy? Bà dúi đầu con một cái bước vào phòng.

- Mẹ thấy có mùi nước hoa lạ.

- À...chắc lúc chiều Nam Phương có lên thăm phòng con, mùi của anh ta còn sót lại.

Để con mở cửa sổ ra cho bay hết.

Nhìn thấy trong nhà tắm có quần áo của hắn treo lủng lẳng lại còn chưa tắt điện.Tô Mộc sợ muốn rớt cả tim ra ngoài, len len lúc mẹ không để ý thì tắt điện đi.

- Ngã có đau không? Con gái đi đứng từ tốn vào.

- Không đau, con chỉ trượt hơi ê mông thôi.

Bà ngồi xuống giường, chạm tay vào ga giường.

- Sao giường lại ướt thế?
- Có lẽ vừa nãy ngã tay con ướt, bố mẹ gọi cửa, vội nên con lau tay thôi.

Một lát là khô ngay ấy mà.

Sợ mẹ phát hiện ra cửa tủ hở, cô đứng khoanh tay tựa vào cánh tủ.

- Mẹ xuống xem phim với bố đi ạ.

- Tô Mộc này...!cái cậu Nam Phương mà con quen ấy...!
Nghe mẹ gọi tên anh ta mà cô muốn tụt cả huyết áp.

Chẳng lẽ bà phát hiện ra anh ta trong phòng rồi.

- Cậu ta làm gì? Gia cảnh thế nào?
- Con và anh ta không có quan hệ gì cả nên mẹ đừng quan tâm đến người ta làm gì? Lần sau anh ta đến, mẹ cứ đuổi đi hộ con là được.

Bà Tô không đồng tình, bước đến đánh vào người con.

- Mẹ thấy nó cũng lễ phép, trưởng thành, chín chắn, hơn 10 tuổi không phải là quá nhiều nên con cũng nên cho người ta cơ hội tìm hiểu.

- Con đã bảo con không hợp với anh ta rồi mà.

Anh ta không tốt đẹp như mẹ nghĩ đâu.

- Mẹ chưa bắt con yêu nó nhưng cái gì cũng phải có bắt đầu chứ? Mày cứ như đỉa phải vội vậy rồi đứa nào cũng chạy mất.

Mẹ cấm mày làm gì nó nghe chưa? Một đám con trai, đứa nhẹ thì gãy tay, đứa nặng thì nhập viện là đủ rồi đấy.

Mẹ chấm Nam Phương rồi nên mày mà đánh nó thì liệu với mẹ.

- Anh ta nghèo rớt mồng tơi, vừa xấu tính, vừa b**n th**, vừa lăng nhăng, vừa dê cụ đấy.

Có gì mà mẹ cứ bệnh người ta chằm chằm vậy chứ?
Bà Tô dúi đầu Tô Mộc.

- Nó như vậy mới hợp với mày đấy, ế chóng ra còn kén chọn.

- Mẹ...!
- Thôi mẹ xuống xem phim đây.

Cuối tuần gọi nó đến ăn cơm, anh trai con về đấy.

Tô Mộc đóng cửa lại, khẽ gắt.

- Ra được rồi, nhanh...!biến đi giùm cái.

Cô gọi đến lần thứ hai vẫn không thấy anh ta trả lời, cũng không thấy ra ngoài.

Chẳng lẽ ngủ gật rồi?
Mở cửa tủ ra, anh ta ngồi co ro, môi run cầm cập.

Tô Mộc phì cười, ai bảo tắm xong không mặc đồ, hại cô tý nữa thì bị bắt gian tại trận.

- Ra ngoài mặc đồ vào đi, ngồi trong đây mà không biết lôi quần áo của tôi phủ đi cho khỏi lạnh à?
Nam Phương vẫn ngồi im không nhúc.

nhích.

- Tôi không đứng lên được, ngồi lâu quá vừa lạnh vừa tê chân.

Em mở điều hòa cho ấm phòng đi.

- Đứng lên mặc quần áo rồi về đi còn ngồi đấy mà ăn vạ.

- Hôm nay tôi ngủ ở đây, em vừa đồng ý xong đã quên rồi hả?
- Anh đúng là đồ mặt dầy.

Nhìn anh ta vẫn run cầm cập, cô đi đóng hết cửa bật điều hòa lên, lại gần chìa tay trước mặt.

- Nào đứng lên, tôi mắc nợ anh đấy à?
Nam Phương cười gian manh, cố tình kéo mạnh làm cô ngã vào lòng mình.

- Lạnh này chỉ có hơi người mới nhanh ấm, cho tôi mượn em một lát.

- Lên giường nằm đắp chăn cho ấm, ốm lăn ra bây giờ?
- Vậy càng tốt, em sẽ chăm sóc tôi.

- Anh về mà bảo người anh thích chăm ấy, tôi không...!
Những chữ cuối bị nuốt mất giữa khoảng cách là con số 0 của hai người.

Hắn lại hôn cô rồi, nhưng sao hắn lạnh như xác chết vậy? Chạm lên cơ ngực trần của Nam Phương, hơi lạnh như muốn buốt cả tay.

Rời khỏi môi anh, cô chạm lên mặt anh cũng lạnh buốt.

Nhím xù lông trong người cô đầu hết cả, tự dưng lại thấy lòng chùn xuống.

Cái đồ dở hơi, lạnh này tắm xong không mặc đồ còn cứ nhăn nhở được..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 69: Đẹp Trai Mà Mặt Dầy Vô Sỉ Vậy


- Lên giường đi, cả người anh lạnh quá! Cẩn thận không cảm lạnh đấy.

- Em lo cho tôi đấy hả?
- Mơ đấy à.

Cô tránh đi sự bối rối của mình, lại giường kéo lại chăn ga, quay ra nhìn.

- Lên ngủ đi, bố mẹ tôi thường dậy vào lúc 5 giờ sáng đi tập thể dục nên sau khi họ đi là anh có thể về.

- Thực sự tôi không đứng lên được, em có thể dìu tôi lên chứ?
Tô Mộc thấy môi anh ta tím tái thì thở dài, lại gần, ngồi xuống cạnh đặt tay anh lên vai đỡ đứng lên.

Bị cả người anh ta dựa vào nặng đến bước đi cũng khó nhưng lại không thể nổi cáu.

Người thì cắn răng lôi cái thân hình cao lớn đi, người thì cố mà dựa, lạnh run mà vẫn nhếch miệng cười xảo trá.

- Tôi đi pha cho anh cốc nước gừng ấm,
đợi một lát.

Kéo chăn đắp, anh đung đưa cái khăn tắm trên tay.

- Em treo lên hộ tôi được chứ? - Đừng có mà được voi đòi Hai Bà Trưng.

- Tôi không có nhu cầu lái máy bay.

Ôi...cô vỗ tay vào đầu mình đồng đội.

Nhất thời thương xót mà cô quên mất hắn có cái trò cô nói một thì hắn xiên làm mười, luôn hiểu méo ý cô đi để đùa cợt...coi như anh giỏi...đồ b**n th**.

Rón rén xuống nhà như ăn trộm, thấy bố mẹ vẫn xem phim thì bước đi thật nhẹ ra nhà bếp.

Tiếng mẹ hỏi thăm khiến cô giật cả mình.

- Chưa ngủ còn uống gì vậy?
- À..

con thấy đau họng nên uống cốc nước gừng cho ấm thôi ạ.

Bố mẹ xem phim vậy thôi, đi ngủ sớm đi, xem mãi vậy.

Ông bà Tô đang mải xem phim nên cũng không để ý đến việc cô pha nước không uống mà lặng lẽ đi về phòng rón ra rón rén.

Cho Nam Phương uống xong, cô kiểm tra lại thân nhiệt thì giật mạnh tóc anh.

- Lớn đầu rồi còn ngốc, vậy mà gái cứ theo ầm ầm thì không hiểu mắt các cô ấy có bị đui không nữa.

- Mắt họ tinh hơn mắt em đấy, có lẽ em.

nên đi khám mắt trước khi nhìn tôi thì hơn.

Lên giường đi, cho mượn người ôm cái, chăn không đủ ấm.

- Cấm giở thói dê cụ đấy.

Cô đi vệ sinh cá nhân, thay quần áo ngủ mới leo lên giường, vừa nằm xuống đã bị kéo dính lại.

Tay vô tình chạm vào cái gì đó thì ré lên nhưng lại bị người kia bịt chặt môi mà hôn.

- Anh không mặc quần áo gì hả? Đồ b**n th** nhà anh, dậy mặc qu@n lót vào.

- Mất công em lại phải cởi nên tôi mới không mặc đấy.

- Anh là thể loại gì vậy hả? Đẹp trai mà mặt dầy vô sỉ vậy?
-Với em thì đẹp trai không bằng chai mặt đâu.

- Tay anh...!
- Làm sao, người em ấm nên sờ mới hết lạnh.

- Tôi bảo anh không được dở thói dê cụ Cơ mà.

- Tôi đã đồng ý với em chưa?
Tô Mộc cứ gạt được tay này thì tay kia của anh ta lại luồn vào trong áo.

Bàn tay thì lạnh buốt chạm vào lạnh như ma.

- Tôi không đến đây ngủ chay nên hôm nay tôi mời em lên giường.

- Nhưng tôi....ưm...!thả tôi...!.

Nam Phương giữ lấy hai tay Tô Mộc không cho phản đối, cả người nằm đè lên giữ chặt cô mà hôn ngấu nghiến đến lúc Tô Mộc chịu nằm im mới nhẹ nhàng buông tay cô ra.

- Quần áo của tôi đâu rồi? - Lát xong việc sẽ mặc lại cho em.
- Anh...!Cuối cùng thì cô vẫn bị anh ta dây dưa, trầm luân không cưỡng lại được.Vừa thăng hoa vừa sợ bị bắt gặp khiến đôi lúc cô không tập trung nổi mà người kia, chỉ một lát chẳng thấy kêu lạnh nữa, thậm chí còn vung chăn xuống đất cho đỡ bị vướng bận.

Cửa đã đóng, then đã cài chặt nhưng vì ăn vụng nên Tô Mộc không dám thở mạnh, phải kìm nén những ướt át mà người kia quần thảo trên người mình đến khổ sở.

Đến khi được ăn no, Nam Phương mới chịu dừng lại, nhìn Tô Mộc nằm im bất động với đầy vết tích yêu đương thì thấy tâm.

trạng vui vẻ lạ thường, cảm lạnh cũng bay đi đâu mất rồi.

Cách này giúp hao năng lượng nhưng làm người nóng nhanh...anh nên vận dụng thường xuyên trong mùa đông này.

- Em mà cứ trốn tôi thì sẽ phải chịu trách nhiệm cả đêm đấy.

- Anh đi kiếm các cô tình nhân nóng bỏng của anh mà giải quyết đi.

Tôi không chiều được anh đâu.

- Em không ghen chứ? Tôi đi chiều người khác, em có vui không?
Tô Mộc xoay mặt sang đối diện với mặt anh, lắc đầu.

- Tất nhiên là không vui rồi, nhưng anh nhìn tôi xem, có khác gì bị thú dữ ăn thịt không? Mai tôi mà đi hai hàng thì anh bị bắt rể đấy.

- Từ giờ đến sáng sẽ nhẹ nhàng hơn với em được chứ?
Ôi, cái của nợ, vẫn còn nữa ấy hả? Tô Mộc sợ hãi lắc đầu, cô bật dậy lấy quần áo mặc nhưng lại bị kéo xuống giường, ôm cứng lấy..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 70: Toàn Nói Lời Biến Thái Thôi


- Không mặc quần áo ôm nhau ngủ rất ấm, đừng mặc nữa, tôi không mất công cởi thì em sẽ được l3n đỉnh thêm một chút.

- Anh ăn nói cho đàng hoàng được không? Toàn nói lời b**n th** thôi.

- Trên giường mà lại nói chuyện thời sự hả? Theo tôi chỉ nên thảo luận làm sao em có thể "r*n r* sung sướng" hơn thôi.

Tô Mộc bó tay toàn tập với anh ta.Vùi mặt vào gối nhắm mắt.

- Sướng đủ rồi, ngủ ngon...!- Nhưng tôi chưa buồn ngủ.

- Mặc xác anh, tôi muốn ngủ.

- Tha cho em đấy nhưng tôi không chắc sẽ nhịn được đến sáng đầu.

Tô Mộc giơ tay xin đầu hàng, quay người lại rúc vào người anh ôm cứng lấy nhưng hình như đó lại là sai lầm nữa thì phải.

Âu Lan phải đi Sapa quay phim nhưng Hải Phong nhất định không đồng ý.Anh đưa ra đủ lí do đòi cô phải ở nhà.

Mãi mới có phim.

được làm nữ thứ, có đất diễn thì lại bị anh lèo nhèo đòi bỏ, hại cô phải thi bằng cách cho anh ăn đầy đủ.Vậy mà đến ngày đi rồi, anh vẫn còn mặt dầy đòi cô ở nhà với lí do không thể rời cô được.

- Anh có phải trẻ con không vậy? Em hứa, dù có bận đóng phim cũng sẽ gọi điện, nhắn tin báo cáo anh đầy đủ.

- Nhưng em đi những nửa tháng Cơ mà, làm sao anh ở một mình lâu vậy được.

- Em lạy anh, trong thời gian ấy, em cho anh mang chân dài về nhà thoải mái.

- Lại nói vớ vẩn, em có tin anh nhốt em ở nhà không hả?
Âu Lan cười méo xệch, cố gắng không cáu găt.

- Đóng phim là mơ ước của em, lần này khó khăn lắm em mới được chọn.

Nếu anh muốn có thể lên thăm em.

- Anh nhân nhượng em lần này thôi đấy, từ sau chỉ nhận phim quay trong thành phố thôi.

Chuẩn bị xong chưa, anh đưa em lên đấy rồi anh về, phải lên xem em ăn ở thế nào đã.

Không thuyết phục được anh ở nhà, cô đành gọi điện cho cả đoàn mình đi riêng nhưng chắc chắn sẽ có mặt đúng giờ cho cảnh quay đầu tiên vào đêm nay.

Đạo diễn cũng không gây khó dễ khi cô được chính chủ đầu tư tiến cử, hơn nữa sau khi casting thì ông cũng thấy sự mới mẻ trong cách diễn và vai diễn này phù hợp với khuôn mặt cô mà đồng ý.

Sapa đầu mùa đông nhưng đã lạnh tê cả người, mọi người đều gấp rút tập trung để hoàn thành sớm những cảnh quay ở đây.

Tưởng rằng mọi việc sẽ thuận lợi nhưng mỗi ngày cả đoàn đều phải chờ nữ 9 vì cô ta không chịu dậy sớm với lí do thời tiết lạnh mà nhiều cảnh quay thì đòi hỏi bối cảnh vào sáng sớm, khi sương lạnh còn bao phủ, núi còn vờn trong mây để lấy không gian lãng mạn.

Vậy nhưng đạo diễn cũng chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng vì sợ cô nàng lại giận dỗi thì càng làm chậm tiến độ của đoàn.

Âu Lan nhìn cô ta cứ ưỡn ẹo, mang theo vài trợ lí chỉ để làm màu, đôi khi có những cảnh quay giữa cô và Hiểu Phương thì cô ta luôn tìm cách làm cô phải quay đi quay lại.

Sáng sớm nay, có cảnh quay cô bị trượt chân ngã xuống nước, cô ta sẽ chịu trách nhiệm cứu cô nhưng cứ ra gần đến nơi thì cô ta lại và quên hết cái này đến cái khác khiến cảnh quay phải diễn lại nhiều lần, Âu Lan ngâm mình dưới nước lâu đến thâm tái mặt mày.

Quay xong cảnh này lên bờ, cả người cô run bần bật, chị Huyền giúp cô thay nhanh quần áo, phủ lên người có thêm một cái chăn.

- Hình như cô ta có ác cảm với em à Âu Lan?
Trợ lí được bà sắp xếp đi cùng có nhiều lần tức giận, đòi báo với bà nhưng Âu Lan không cho.

- Cô ta thích cháu nội của bà đấy? Nhưng anh ấy không đoái hoài đến nên giận cá chém thớt thôi chị.

- Chị có thể hiểu là cậu ta lại thích em chứ không phải con cá cảnh ấy.

- Chị đừng thông minh quá như vậy chứ?
Cả hai bật cười, Âu Lan được dặm lại lớp trang điểm, tranh thủ đọc lại thoại cho cảnh quay tiếp theo.

- Có lẽ, em lại sắp bị chị ta hành rồi.

- Sao vậy? - Cảnh tiếp theo là Lâm Vũ bị Hà Linh tát vì hiểu lầm có gian tình với chồng chị ta.

Chị có nghĩ chị ta lại đòi diễn đi diễn lại đến khi má em lệch sang một bên không?
- Con cá cảnh ấy giỏi làm màu lắm, mồm miệng cứ giả vờ dịu dàng nhưng lại vô cùng độc ác.

Em quay với nó là thiệt thòi rồi, còn lão đạo diễn rõ là thiên vị.

Tối qua chị vừa thấy cô ta đi ra từ phòng lão đấy.

Âu Lan liếc mắt khinh bỉ, cô ta diễn một màu nhưng đạo diễn lại cứ khen hay, cô ta hành cô lão ta cũng biết nhưng chỉ nhắc nhở cho có.

Cô cũng nhìn ra nhưng kệ, khi phim được khởi chiếu khán giả sẽ là người đánh giá.

Cô cũng không muốn mang tiếng mình là bình hoa di động, bà cũng không thể giúp cô mãi được.

- Âu Lan, đến cảnh quay của cô rồi.

Hiểu Phương đứng nhìn Âu Lan, khóe môi khẽ nhếch lên ý cười sung sướng, hai tay đang xoa vào nhau.

- Em cẩn thận đấy, cô ta mà quá đáng chị sē...!
- Chị yên tâm, cô ta không dám hạ tay đâu.

Âu Lan bước ra ngoài, tự tin lại gần, cảnh này cô sẽ đến chỗ hẹn và bị tát ngay khi giáp
mặt, ngay sau đó là phải khóc trong đau đớn, thất vọng vì bị nghi ngờ, cảnh này khóc hơi nhiều, mặt phải diễn cảnh đáng thương, tội nghiệp, hoang mang vì bị oan ức.

Hiểu Phương lại gần, khóe mắt tràn ngập sự vui vẻ, tỏ lòng tốt nhắc nhở trước.

- Để cảnh quay thuận lợi thì cô chịu đau một chút nhé!
Âu Lan mỉm cười.

- Có vẻ như chị đang rất hào hứng đánh tôi nhỉ? Hình như trong điện thoại của tôi vẫn còn bức ảnh chị bị sâu róm dọa ngất xỉu với bộ dạng quyến rũ lắm.

Tôi cứ nghĩ mình xóa đi rồi mà không ngờ vừa ngồi xem lại vẫn còn, lát tôi gửi cho chị làm kỉ niệm nhé!
Mặt Hiểu Phương biến sắc, nụ cười tắt ngấm lùi người lại.

Ấu Lan tóm lấy vai cô ta kéo gần về phía mình.

- Còn cả phim s*x cô đóng nữa đấy.

Nếu bây giờ tôi bung ra cô lên giường với bạn trai tôi thì sẽ thế nào nhỉ? Đừng nghĩ tôi nhịn mà cô muốn làm gì thì làm, những cảnh quay trước coi như là rèn luyện sức chịu đựng của bản thân còn mặt tôi, không ai được phép động tới.

Nếu chị muốn nổi tiếng hơn, tôi giúp chị nhé!
Đạo diễn chuẩn bị xong thì hô hai người vào vị trí, một người chuẩn bị đánh thì mặt đang tái mét còn người bị đánh lại vô cùng hào hứng.

Tiếng đạo diễn vang lên, Âu Lan nhập vào vai diễn, cô hớn hở chạy đến nơi hẹn nhưng dường như Hiểu Phương lại không nhập được vai nên đạo diễn lại hô cắt.
- Có mỗi cái nét mặt tức giận thôi mà cô không lấp lên được, còn mang cái vẻ mặt đám ma ở đây vậy hả? Cô có phải là người bị đánh đâu, hay tôi đổi vai nhé?
Cả đoàn đều ngơ ngác, lần đầu tiên thấy ông ta mắng nữ chính, mọi ngày ưu ái cô ta lắm nên ai cũng ngạc nhiên tột độ.

Chẳng lẽ đêm qua cô ta làm ông ấy thất vọng hoặc xôi lá không đầy đủ.

Vào quay lại, cô ta giơ tay lên rồi hạ xuống như vuốt qua má Âu Lan, lúc này, cô rất muốn ôm bụng cười nhưng thôi tập trung diễn cho đạt.

Cái kiểu trong lòng muốn cười mà cảnh thì phải khóc thút thít nó mới cơ cực làm sao? VẬy nhưng cô nhớ đến cả tuần nay không được gặp Hải Phong thì khóc nức nở không phải vì oan ức mà vì nhớ.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 71: Lạnh Vậy Sao Anh Lại Lên Đây


Cuối cùng đạo diễn cũng hài lòng, ông ta còn nói oang oang.

- Mang tiếng nữ phụ mà người ta chưa làm hỏng cảnh nào đâu.

Cô không diễn được thì bỏ mẹ nghề đi cho xong.

Bị mắng, Hiểu Phương căm phẫn Âu Lan lắm nhưng đành phải im.

Lúc ngồi chờ đến cảnh tiếp, cô ta lại gần.

- Trả ảnh và video cho tôi.

Âu Lan quay sang chị Huyền, chớp mắt hỏi.

- Ai đang nói chuyện với em hả chị?
- Chị cũng không rõ có phải người ta đang nói chuyện với em không nữa.

Hiểu Phương tức tối, nắm lấy tay Âu Lan kéo đi.

- Ra đây nói chuyện, mày đừng tưởng uy h**p được tao.

- Đây là lời ngọc nữ nói sao? Tôi có nên ghi âm lại những gì chúng ta nói chuyện không nhỉ? Một người được cho là phun hoa nhả
ngọc mà cũng có lúc dùng từ như dân chợ búa vậy hả?
Sau câu nói là khuôn mặt ánh lên ý cười, vô cùng bình thản như không quan tâm đến chuyện đang xảy ra của Âu Lan.

Ngay khi hiểu được vấn đề, Hiểu Phương đành nuốt cục tức lại.

- Cô trả lại ảnh và video cho tôi.

- Cho tôi lí do để trả, trả rồi thì chị lại cậy chính ăn h**p phụ à, bộ phim này còn quay lâu.

Rồi mỗi ngày chị lại nghĩ cách chèn chết tôi hả? Nói thật, tôi cũng nể chị đủ rồi.

- Cô mà tung video ấy lên thì xấu mặt anh ấy nữa, cô không biết ghen hay sao mà giữ nó chứ?
- Tôi là người luôn hướng về tương lai còn quá khứ thì ai chẳng có.

Cô thích đóng phim cho tôi xem nên không giữ lại thì phụ lòng cô rồi.

Khi chúng ta còn hợp tác thì tôi cần sự hợp tác đúng nghĩa, không lấy thù tư mang vào công việc.

Tôi muốn nhắc cô, từ bây giờ đến hết phim, cô mà còn làm mình làm mấy khiến bộ phim bị chậm tiến độ thì
dù đạo diễn có che cho cô, tôi cũng không ngán đầu.

Âu Lan không thèm đôi co thêm, cô ghét cái thái độ làm việc của cô ta.

Trước kia chỉ đóng một vai nhỏ không ảnh hưởng tới thì cô không nói nhưng bây giờ vì cô ta mà tiến độ chậm hơn dự kiến rất nhiều.

Cô sẽ lỡ mất việc học và lỡ mất lời hứa với Hải Phong.

Cô đã hứa chỉ hai tuần về, vậy mà...!bây giờ mới quay được một phần tư so với kế hoạch.

giờ đêm, Âu Lan quay xong cảnh cuối cùng thì một người trong đoàn chạy vào gọi.

- Âu Lan, có người tìm em kìa.

Hướng mắt nhìn ra xa, một thân người cao dong dỏng đứng tựa bên chiếc xe thể thao mà cô nhắm mắt cũng biết là ai.

Chẳng thèm dọn dẹp nữa, cô quay ra nhờ vả chị Huyền.

- Chị giúp em nhé, em về trước được không?
- Chàng nhớ nàng quá hay sao mà mò lên tận đây vậy?
Âu Lan sung sướng gật gật, vừa chạy đi, vừa nghe thấy tiếng mọi người léo nhéo phía sau.

- Ai vậy Âu Lan ơi, giới thiệu đi.

Không giấu trai đẹp một mình đâu.

- Sau đi, em sẽ giới thiệu.

Hiểu Phương cũng nhìn ra đó là ai, cô ta mặt tối sầm tức giận, răng nghiến vào nhau kèn kẹt "Cô ta có cái gì hơn tôi mà anh lại chọn cô ta chứ?"
Chị Huyền còn cố tình lại gần.

- Sao mặt mày cô lại khó coi thế kia? Ghen tức với Âu Lan nhà chúng tôi có bạn trai đón hả? Đạo diễn đang chờ cô kìa.

Chị Huyền xách túi đồ lên vai, cái thân mình có chút mũm mĩm lắc lư theo từng bước chân, chị bật cười sảng khoái.

Lát về, chị có cái báo cáo thành tích với bà rằng" Cháu trai của bà, lên tận Sapa để gặp cháu dâu tương lai đấy."
Âu Lan mặc áo phao như một con gấu chạy lại ôm chầm lấy Hải Phong.

- Lạnh vậy sao anh lại lên đây?
Anh xoa xoa lên khuôn mặt ửng đỏ của cô, trách móc.

- Bảo bối, em gầy đi rồi này.

- Em đi làm phải gầy rồi, làm sao như lúc nhà anh chỉ ăn, ngủ và...học thôi đâu.

-Vậy đừng đi làm nữa, ở nhà anh nuôi cho béo.

- Không, em không muốn làm heo nữa.

Anh ôm cô lên xe, tay vẫn nắm chặt tìm hơi ấm.

Xe họ đi rồi, có người vẫn đứng một chỗ cay cú, chán ghét, rủa thầm, tức giận.

- Nào về khách sạn thôi, đêm nay anh sẽ chiều em.

Cô ta khẽ rùng mình, không phải vì lạnh mà vì người bên cạnh.

Bất chấp để leo lên đến vị trí này thì cô không thể để người khác đạp đổ nó được.

Nhưng lòng không muốn.

chấp nhận, nếu còn có Hải Phong thì chắc chắn cô sẽ không phải bò lên giường của lão già dê chết tiệt kia.

Hải Phong đưa Âu Lan đi ăn đêm trước khi về khách sạn, nhìn khách sạn có ở, anh nhíu mày.

- Sao lại ở đây? Hôm lên anh thuê cho em chỗ khác cơ mà? LÂu Lan rụt cổ trong chiếc áo rộng, cười trừ.

- Khách sạn này cả đoàn thuế ở nên em ở cùng mọi người cho đỡ lạc lõng.

Em không muốn bị mọi người nói là chưa gì đã mắc bệnh ngôi sao, dù em chưa là sao nào cả.

Khách sạn này cũng không tệ lắm đầu nhưng cũng không hợp với người như anh nên...!
- Vào đi, có em ở thì anh cũng ở.

Anh kéo vali của mình đi trước, Âu Lan chạy vèo theo, ngồi lên vali cho anh kéo cả mình, khúc khích cười..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 72: Nghịch Quá Rồi Đấy


- Nghịch quá rồi đấy.

- Em chỉ là muốn theo anh đi khắp thế gian thôi.

Hải Phong xoa đầu cô cười thành tiếng.

Bao nhiêu mệt mỏi do lái xe đường xa bay đi mất chỉ vì nụ cười của người bên cạnh.

Trong khi đợi Hải Phong tắm, Âu Lan dọn sạch phòng, lấy tinh dầu đốt lên để xua đi không khí ẩm thấp trong phòng.

Phòng này hơi chật một chút, chiếc giường cũng không đủ lớn nhưng có thể gọi là sạch sẽ.Với một diễn viên phụ như cô mà được ở một phòng là ưu ái của đoàn phim rồi.

- Làm gì mà ngẩn người ra vậy?
- Em đang đánh giá xem chiếc giường này có vừa cho hai chúng ta nằm không?
Hải Phong ôm eo cô, cúi xuống m*t lấy tai cô thì thầm.

- Em nằm trên chắc sẽ đủ.

- Lại bắt đầu b**n th** đấy.

- b**n th** chỗ nào, giường chật không đủ thì em có thể nằm lên trên, anh ôm em ngủ được mà, em đang nghĩ gì thế?
Âu Lan lườm anh, rõ là ý của anh không phải như vậy.

Cô thừa hiểu anh rồi, vậy mà còn cố tình trêu cô.

Gỡ tay anh khỏi người mình, cô không thèm nói chuyện thêm, mà lấy đồ đi tắm.

- Giận hả?
- Không có, anh đi đường xa mệt rồi thì ngủ đi.

- Đừng giận, anh sẽ cố gắng hiểu ý vừa nãy của em.

Âu Lan đóng cửa rầm còn Hải Phong thì khóe miệng nhếch lên ý cười.

Anh lên giường, lấy điện thoại nhắn tin cho Nam Phương "Tôi đi Sapa một tuần, có việc gì thì cậu tự giải quyết nhé!"
Nam Phương:" Cậu không cho tôi hẹn hò hả thằng bạn chó kia, cậu được ở với người yêu còn bắt tôi làm việc đấy hả?".
Hải Phong " Hẹn hò ban ngày đi, ngày hơn đêm à - kèm theo là cái icon mặt cười nhăn nhở."
Nam Phương: " Cậu là thằng bạn tồi.

Tuần sau đến lượt tôi đấy."
Hải Phòng tắc điện thoại, chui vào chăn nằm, lăn cả giường cho ấm đợi Âu Lan.

Cả giường đã được làm ấm mà đợi mãi không thấy người ra, anh suốt ruột.

- Trời lạnh đấy, tắm nhanh đi em không cảm lạnh đấy.

- Em xong rồi.

Âu Lan ra ngoài, nhìn anh mở chăn ra chờ mình thì mỉm cười chạy đến chui vào.

- Lạnh nhở, mùa đông năm nay hình như lạnh sớm thì phải.

- Có chăn 37 độ mà em còn sợ lạnh hay sao hả? Nào xoay đây anh sấy khô tóc đã.

Âu Lan ngồi co ro trong chăn cho anh sấy tóc, mặc trên người bộ quần áo bông như gấu mà vẫn hơi lạnh.

Cô hắt hơi liên tục chắc là do cảnh quay lúc sáng ngâm nước lâu.

- Em mà ốm là anh ôm về không cho đóng phim nữa đâu.

- Tại sáng quay cảnh dưới nước hơi lâu nên em mới vậy thôi chứ không ốm được.

Em khỏe lắm mà.

- Thật hả? Âu Lan ôm anh ngửa mặt cười hạnh phúc.

- Không khỏe mà ăn được anh cả đêm hå?
Tắt máy sấy, anh búng nhẹ lên mũi cô.

- Ừ, em giỏi rồi.

Nào ngủ thôi, mùa đông có người ôm ngủ là sướng nhất nên em đừng có thả anh ra đấy.

- Da.

Nằm rúc vào lòng anh ôm chặt, Âu Lan không nghĩ anh sẽ lên đây thế này nên thật lòng rất vui.

- Hiểu Phương có làm khó em khi quay phim không?
- Một chút thôi nhưng có lẽ từ giờ sẽ không dám nữa.

Em có cách trị rồi.

Hôm nay có cảnh quay em bị đánh, em đã lấy ảnh và video của chị ta ra dọa.

- Ảnh và video gì, cho anh xem.

- Ảnh chị ta bị em dọa sâu và video...!
Cô bỏ lửng câu nói vì chợt nhận ra vấn đề, tự dưng lòng chùn xuống.

Biết là khi ấy họ chưa yêu nhau nhưng cảm giác tủi thân lẫn ghen tuông vẫn xuất hiện mặc dù cô chưa một lần xem lại nó.

Khi quay lại cũng chỉ nghĩ đến sẽ có ngày dùng nó để uy h**p anh và ả nhưng ai ngờ có ngày cô lại yêu anh như này.

- Sao em không nói tiếp:
- Thật ra là...!video là...em quay anh và chị ta...vì hồi ấy anh cứ cho em thấy nên em...!em mới.

Âu Lan giấu mặt vào ngực anh, tay xoắn áo ngủ của anh thành một mớ bòng bong.

- Đưa đây cho anh.

Anh lấy điện thoại của cô, ngồi hẳn dậy.

- Mật khẩu điện thoại.

- Ngày và tháng sinh của anh.

Trong lòng như có tảng đá đè xuống nặng trĩu vì không nghĩ Âu Lan đang có thứ ấy nhưng khi nghe thấy mật khẩu điện thoại thì một mảng tâm trạng khác lại vèo qua.

- Em để đầu, mở ra cho anh?
Âu Lan ngồi dậy, mặt mũi nặng trịch, phụng phịu nhìn người bên cạnh.
- Anh định làm gì?
- Cô ta định làm gì em thì nói với anh để anh xử lí, còn video ấy, anh không muốn em giữ lại, mà em cũng quên hết đi.

Trước kia là anh sai nên anh không muốn em nhớ đến nữa.

Anh đang sửa sai khi bên em đây.

Em không nhìn ra sao?
Âu Lan gật đầu, tay xoắn lọn tóc trước mặt..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 73: Anh Ôm Em Được Không


Đừng tự làm mình tổn thương, anh không muốn nhìn thấy em như vậy? Nếu em muốn, anh sẽ lấy cho em những thứ khác để uy h**p cô ta hoặc chỉ cần em nói với bà nội một tiếng là cô ta khỏi phải phim ảnh luôn.

- Bà nội, sao anh lại...!
Cô giật mình, chẳng lẽ anh đã biết cô và bà nội cùng một phe lừa anh rồi sao? Biết rồi mà sao anh lại không nói gì? Không trách mắng cô vậy?
Hải Phong biết mình lỡ lời khi nhắc tới bà, anh không muốn cô suy nghĩ thêm và cũng để cho cô có thời gian tự mình sẽ kể với anh nên chọc chọc má cô.

- Hôm trước anh gặp bà nội, bà có nói về việc đầu tư bộ phim này mà có em đóng.

Em không nhớ là anh đã từng đưa em về gặp bà Với cương vị là bạn gái sao? Vậy nên gặp anh bà nói là bình thường mà.

Anh nghe thấy tiếng cô thở phào nhẹ nhõm thì cũng thấy mình nhẹ nhõm hơn.

Âu Lan dễ bị lừa, chỉ cần một vài câu nói dỗ dành là cô tin anh ngay.

- Xóa video đi, không nhỡ có lúc em ngứa tay vào xem rồi hành chết anh thì sao? Xin em đấy, anh sẽ kiếm cái khác có sức tàn phá hơn của cô ta cho em.

Nhìn ánh mắt cầu xin của anh, cô mở vào thư mục lưu xóa nó đi, nhưng trong lòng vẫn thấy khó chịu.

Xóa xong thì bỏ điện thoại lại vào tay anh, nằm quay người lại, giọng nói pha mùi ấm ức.

- Em xóa rồi đấy, anh có thể kiểm tra.

Dù có hay không thì chuyện ấy cũng đã xảy ra rồi chẳng thay đổi được.

Em ngủ đây, mai em phải dậy sớm.

Với tay vặn nhỏ điện ngủ, anh nằm xuống
sát vào người cô, vùi mặt vào CỔ, vào tóc.

- Em giận à? Anh sai rồi...!tha lỗi cho anh đi được không?
- Ai thèm giận anh chứ? Dù sao lúc ấy chúng ta có yêu nhau đầu nên anh muốn ở với ai chẳng được.

Bàn tay anh lạnh, lách vào trong người khiến cô rùng mình, bực mình nên cô nhặt tay anh ném ra ngoài.

- Để im cho em ngủ.

- Anh xin lỗi...!em cứ đánh mắng anh cũng được nhưng đừng hắt hủi anh có được không? Cả tuần qua, anh nhớ em lắm.

- Em có bắt anh nhớ em đầu.

Trước kia anh có thể một lúc đưa hai cô gái về nhà cơ mà, có cần em đâu chứ?
- Vụ ấy là anh chỉ muốn cho em ghen thôi, anh muốn xem em có tình cảm với anh không.

Anh không có ý định lên giường với họ.

- Anh không mua được em còn bắt trói em ngồi xem anh với cái cô gái đó nữa...!anh
đúng là đồ b**n th** nhất mà em từng gặp.

Giọng của Âu Lan càng nói càng ấm ức, nghe rõ âm mũi như muốn khóc.

Tự dưng nghĩ tới mà cô thấy hậm hực, lòng cứ bừng bừng lửa giận.

- Hôm ấy anh cũng không làm gì cô ta hết.

Vì em nên đêm ấy anh đã phải tắm nước lạnh suốt nên mới ốm chứ không phải do cô ta mà ốm...!em quên đi được không? Từ khi yêu em là anh không sống như vậy nữa, anh chỉ nghĩ đến em và muốn được gần em thôi.

- Em không muốn nghe nữa.

Ngủ đi.

Nghe anh giải thích, cô cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều nhưng vẫn còn ấm ức nên mặc kệ cứ quay lưng lại mà không thèm ôm.

Nghe thấy tiếng anh thở dài, cô lại chùn lòng nhưng không muốn mình làm hòa trước.

Hải Phong biết cô đã bỏ qua cho mình nên mới chấp nhận yêu.Vì Hiểu Phương nên cô mới nhắc lại những chuyện ấy.

Đáng lẽ anh nên để ý đến cô hơn, không cho Hiểu Phương có cơ hội làm cô tổn thương như vậy.

- Âu Lan...!
- Làm sao? - Anh ôm em được không?
- Tùy anh.

Cả một tuần nhớ nhung, vậy mà lên đây thì bị cô giận nên anh không thể chấp nhận chuyện này được.Anh thèm cô, muốn được tự do ôm ấp, yêu đương.

Bàn tay lần vào trong lớp áo ngủ bằng bông của cô, vừa chạm, vừa dò ý người bên cạnh.

Thấy cô không còn hắt hủi mình thì anh mới dám chạm lên ngực.

- Âu Lan...!anh muốn...ngoan, cho anh nhé!
Cô quay lại, nhíu mày nhìn anh, vậy nhưng cả hai tay anh đã trong người cô rồi.

- Phiền anh nhặt liêm sỉ của mình lên đi cái.

- Thôi không cần nhặt đầu...!để ăn xong rồi anh nhặt.

- Anh thật là...!Hải Phong rướn người hôn lên môi cô nụ hôn dài của nhớ nhung, cảm nhận nguồn năng lượng sống lại len lỏi trong từng hơi thở.

Dây dưa, cắn m*t đến đỏ ửng môi cô lên mới chịu dừng lại rồi chui tọt vào trong áo cô.

- Rách áo em bây giờ.

- Kệ cho ấm, rách anh mua cái khác khác cho em.

Nằm im cho anh ăn đi, anh nhớ....
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 74: Có Thì Đẻ Làm Sao Phải Tránh


Âu Lan chỉ còn biết nằm im, bật cười mặc anh đang làm gì thì làm nhưng cảm giác
thì không giấu nổi, cả người cô nóng bừng khi anh đang cắn m*t lấy ngực mình như bị bỏ đói lâu ngày.

Đối với cô mà nói, có thể nhịn được bao lâu tùy ý nhưng với người đàn ông này, anh xuất hiện bất chợt, làm gì cũng thăm dò, hỏi ý, vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng mà đầy âu yếm, yêu thương.

Cô chỉ biết đón nhận, hưởng thụ như nhận lấy món quà từ tình yêu của cả hai.

Kết quả của món quà tình yêu ấy khiến sáng hôm sau, cô bật dậy khi đã quá giờ, chạy ngược, chạy xuôi chuẩn bị, va chạm đồ đạc rơi liềng xiểng còn anh thì cứ chống tay trên giường ngắm nhìn sự vụng về ấy.

Anh lặng lẽ xuống giường, không nhìn qua sự vội vàng của cô mà ôm lấy, cúi đầu lười biếng tựa lên vai.

- Buông ra cho em chuẩn bị đi quay đây...!anh hại em dậy muộn rồi này.

Anh vẫn không nhúc nhích, cắn lên cổ cô một cái sắc bén.

Cô rùng mình...!đêm qua.

thật quá điên cuồng...!tại sao cô lại chiều anh
nhiều như thế để bây giờ người vẫn truyền đến cảm giác đau.

Mà sao mới có một tuần mà người kia cứ như cả đời chưa được ăn mặn vậy chứ?
- Em đi tắm còn kịp giờ quay nữa.

- Tắm chung đi
- Phòng tắm chật lắm, anh cứ ở đây từ từ thưởng thức, không phải tắm vội đầu.

Mặc cô từ chối, anh nhấc cô đi vào nhà tắm, cởi bỏ quần áo giúp.

- Em vẫn còn thẹn nên tiếp xúc da thịt thường xuyên sẽ quen.

- Em quen rồi, để em tự...!
Anh bắt lấy môi cô không cho nói.

Nước nóng vẫn không ngừng chảy xuống, bốc hơi nghi ngút.

Càng lúc, Âu Lan càng thấy giọng nói của mình khàn có lẽ vì...cả đêm qua rên hơi nhiều mà bây giờ lại...!
Sau khi kết thúc, anh ôm cô trong chiếc khăn bông đi vào phòng, lựa chọn quần áo mặc cả cho cô và mình.

- Em bị mắng đến muộn là do anh đấy
nhé!
-Yên tâm, anh đã gọi cho đạo diễn rồi.

Bây giờ chúng ta ăn sáng đã..

- Anh...!sao anh quen ông ta?
- Anh còn cảnh cáo ông ta nếu để em bị gây khó dễ hay dám động đến em như những diễn viên khác thì sẽ chọc mù mắt ông ta khỏi làm đạo diễn nữa.

Âu Lan rùng mình, trong phút chốc hơi hoang mang.

May mà cô chưa đắc tội quá với anh...!nếu không chắc cũng bị anh xử lí bẹp như con tép rồi.

Ngồi ăn sáng xong, nhìn anh ăn tự dưng cô giật mình " từ đêm qua đến sáng nay, anh không dùng bao, cô chưa thể có em bé bây giờ được." Nghĩ vậy, cô vội đứng lên dặn anh.

- Chờ em xíu, em ra mua chút đồ.

Cô vội vàng chạy đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai.

Vừa ra khỏi thì đã thấy anh đứng sừng sững ở cửa, mặt mày lạnh tanh, ra lệnh.

- Đưa cho anh.

- Em chưa thể có con lúc này được nên em...!mới mua phòng tránh thôi không nhỡ dính cái thì...!
- Thuốc này không tốt, em đưa cho anh.

Âu Lan bị anh quát, nhìn ánh mắt anh giận dữ thì rụt rè đặt vào tay anh.

- Em chỉ uống lần này...!
Chưa kịp nói xong, hộp thuốc đã bay vèo vào thùng rác.Anh nắm lấy tay cô kéo đi.

- Có thì đẻ, làm sao phải tránh.

- Em chưa học xong nên không thể có được, hơn nữa ai bảo anh không dùng bao nên...!
Anh dừng lại bất ngờ khiến cô chúi người về phía trước..

- Anh nói lại là không uống, có thì để đẻ...!
- Anh cấm em làm sao được, lát em sẽ giấu anh uống.

- Em thử đi, nếu em mà uống thì từ nay về sau mỗi lần yêu em là anh đều không dùng bao.

Âu Lan tái mặt, cơ hàm cứng như đá vì không biết nói thế nào?
- Mà mỗi lần yêu, anh sẽ làm nhiều lần cho em biết.

- Anh...!

- Nghe lời anh đi, em còn trẻ không được dùng mấy thứ này.

Thuận theo tự nhiên đi, nếu lỡ có thì chúng ta sinh một đứa rồi anh sẽ chăm nó cho em đi học tiếp, ủng hộ em đóng phim.

Từ lần sau anh sẽ nghiêm chỉnh chấp hành mà dùng bao được không?
Nghe anh dịu giọng, thí thỏn mình, cô thấy chùn lòng mà ngoan ngoãn gật đầu.

- Vâng, em biết rồi.

Anh xoa đầu cô như dỗ trẻ con.

- Ngoan, anh yêu.

Âu Lan mỉm cười, bám tay anh lên xe đến chỗ đoàn phim.

Đến nơi, cô không cho Hải Phong xuống, dặn anh đi tham quan đợi vì cô chưa muốn công khai quan hệ lúc này.

Hải Phong đồng ý, hôn cô một cái đủ dài mới cho xuống xe.

Vì cô chưa đến nên đạo diễn quay phân cảnh của người khác.

Hiểu Phương nhìn thấy cô thì khó chịu nhưng không dám tỏ thái độ.

Cô ta biết Hải Phong đang ở đây mà cố làm khó Âu Lan thì kết quả sẽ không hay ho gì.
Âu Lan lại gần xin lỗi mọi người rồi ngồi xuống cho chị Huyền trang điểm.
- Đêm qua cháu trai của chủ tịch có vẻ làm em mệt hả?
- Không ạ, anh ấy không đến mức như vậy..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 75: Em Ăn Đi Có Sức Tối Còn Làm Việc Khác Chứ


Đấy là cô chỉ chống chế thôi chứ cái mức của anh chắc nhiều hơn người khác vài phần rồi nên lần nào trên giường xuống, cô vừa mỏi vừa đau, không ngừng cố gắng để có thể đi được bình thường.

- Chị dặm phấn ở CỔ cho em nhé! Cổ hơi nhiều vết muỗi đốt.

Âu Lan đỏ mặt, gượng cười gật đầu.

Còn chị Huyền lại cười thành tiếng, vô tư nói.

- Muỗi ở phòng em to nhỉ? Có cần chị gọi người xịt muỗi không?
- Chị phải có loại thuốc diệt được muỗi đầu đen ấy mới hiệu nghiệm.

- Ừ, để chị bảo bà gửi thuốc ấy xuống.

Mà cậu ấy đi đâu rồi sao không thấy vào đây vậy?
- Em dặn anh ấy không vào.

Sợ mọi người dèm pha.

- Không phải vì sợ người ta nẫng mất của em hả? Có người yêu đẹp trai phải cố mà giữ thôi, biết sao được.

Vậy nhưng, đầu giờ chiều, Hải Phong lù lù xuất hiện, anh còn tự nhiên đi vào trường quay, ngồi xuống ghế cạnh đạo diễn, dọa ông ta phải dừng máy mất một lúc.

- Ông cứ tiếp tục đi, đừng để ý đến tôi.

- Âu Lan, cô ấy diễn rất tốt nên cậu yên tâm.

- Tôi biết mà.

Ánh mắt anh chăm chú nhìn vào ống kính đang quay cô diễn.

Đến khi đạo diễn hộ cắt thì Âu Lan mới nhìn ra anh đang có mặt ở đây.

Anh quay sang nói với đạo diễn.

- Tôi mời mọi người cafe và đồ ăn nhẹ.

Ông cho mọi người nghỉ ngơi, ăn một chút nhé!
- Dạ vâng, cảm ơn tổng giám đốc Lâm.

Anh đưa tay lên miệng làm hiệu lệnh im lặng.

- Ông cứ gọi tôi là Hải Phong là được rồi.

Biết người này không muốn ai biết nên ông nghe theo, đứng lên hô hào mọi người ra nhận đồ từ nhân viên cửa hàng mang đến.

Âu Lan lại ghế ngồi thì anh cũng kiếm đâu cái ghế ngồi xuống, tay cầm bánh và sữa.

- Ăn một chút đi em.

Cô đưa tay ra nhận thì anh lắc đầu nên cô hiểu ý mà há miệng ra cắn miếng bánh trên tay anh.

- Em dặn anh không nên xuất hiện ở đây mà.

-Vì sao? Anh muốn xem bạn gái mình diễn không được à? Hay em có cảnh quay thân mật không dám cho anh xem.

- Sao không dám chứ? Vậy tùy anh, cứ ở đây mà xem đừng có nổi cơn tam bành là được.

Anh ăn cùng cô miếng bánh, hết lại lấy thêm ép cô ăn nhưng là ăn chung cùng nhau, anh một miếng, cô một miếng.

Đến cốc nước cũng uống chung khiến một số người trong đoàn phim có hơi tủi thân với màn ngọt nhạt ấy.

Hiểu Phương ngồi dặm lại trang điểm nhưng mắt thì muốn lồi ra, nhìn chăm chăm hai người kia.

- Cô ta sao lại có anh người yêu tuyệt như vậy nhỉ?
Tiếng các trợ lí của cô xì xầm bàn tán càng làm máu nóng trong người cô muốn bung ra.

Đáng lẽ, người đàn ông ấy phải là của cô, do cô ta cướp mất anh.

Nhất định, cô phải giành lại anh về tay mình...nhất định Hải Phong phải là của cô.

Sau khi để hai người có không gian tự do, chị Huyền kéo ghế ngồi xuống.

- Hai người phát cầu lượng miễn phí cho hội FA nhỏ hết dãi rồi kìa.

Âu Lan quay ra lấy giấy ăn lau miệng, uống thêm nước lọc rồi ngồi sang chỗ chị Huyền cho chị dặm lại trang điểm.

- Cậu chủ, lâu không gặp.

Hải Phong nhìn người phụ nữ mập mạp ấy gật đầu.

- Bà nội tôi bảo chị đi theo Âu Lan à?

- Tôi chuyên đào tạo người mới nên bà giao Âu Lan cho tôi.

Cậu yên tâm là tôi sẽ không làm gì cô ấy đâu.

Anh lạnh lùng, cầm li cafe uống gằn giọng.

- Chị dám sao? - Cho tiền cũng không dám.

Âu Lan thấy lạ lẫm trong cách nói chuyện của hai người.

Hình như họ quen biết nhau, chị Huyền còn lễ phép hơi thái quá.

Dù sao chị là người của bà chứ có liên quan gì đến anh đâu mà phải khúm núm như vậy.

Suốt buổi chiều, Âu Lan quay cảnh gì anh cũng chăm chú xem, không quay là anh lại lấy nước, lấy đồ ăn bắt cô ăn.

Ban đầu cô cũng ngại nhưng anh thì cứ như chỗ không người.

Khi cô từ chối ăn thì anh lại nói khẽ vào tai.

- Em ăn đi có sức tối còn làm việc khác chứ?
Thiếu điều cô muốn xách cổ đuổi anh về thành phố.Anh ở đây toàn áp bức cô hết ăn lại uống, nhìn chằm chằm khiến cô mất tự nhiên khi quay.

Đặc biệt cảnh ôm bạn diễn nam, mặt anh như có lửa, nhìn muốn đốt cả trường quay.

Có cảnh hôn mà không hiểu sao đạo diễn lại cắt phăng đi chỉ còn lại cái nắm tay hay ôm hờ hững.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 76: Chúng Ta Về Hà Nội Luôn Em Nhé!


Đến ngày quay cuối, đưa cô đến trường quay là anh đi đâu luôn làm ai cũng hỏi thăm vì ngày nào anh cũng mua đồ ăn, thức uống mời cả đoàn.

Lúc rảnh cô nhắn tin hay gọi điện cũng không thấy trả lời.

- Hải Phong về xuôi rồi hả em? Sao hôm nay vắng bóng thế?
Âu Lan nhún vai lắc đầu.

- Chưa chị ạ, sáng anh ấy bảo em đi có việc thôi ạ.

Chắc cô dân tộc nào bỏ bùa rồi.

Vừa nói xong, anh gọi zalo cho cô, mở lên
nhìn thì cô há miệng ngạc nhiên, anh đang cùng đồng bọn, ông nào cũng xăm trổ dữ tợn nhưng lại đang bị vây kín bởi đám trẻ xung quanh.

- Âu Lan, em nhìn này, bọn anh đang phát quần áo, giày dép cho trẻ con và người già.

- Hóa ra anh đi làm từ thiện hả? Những người kia là ai vậy?
- À, đàn em của anh.

Một người mặt mày hớn hở ghé vào điện thoại.

- Chào chị dâu.

Mỗi người họ chúi đầu vào chào một câu.

Trên mấy chiếc xe tải là những thùng đồ đóng gói cẩn thận.

Chỉ nói chuyện được một lúc thì người xúm đến anh động hơn nên cô chỉ kịp dặn.

- Đừng để cô dân tộc nào bỏ bùa đấy nhé!
- Haha...!một mình em đủ khiến anh mất sức rồi.

Em quay phim đi, xong việc anh qua đón.

Lúc này cô mới nhớ ra mấy hôm nay anh tất bật điện thoại, cứ áo áo quần quần hóa ra là lên kế hoạch làm từ thiện.

Trời thì lạnh mà lũ trẻ trên đây cứ mặc quần áo phong phanh lại chân trần cả lượt.

Nghĩ cũng tội, sau này, giàu có rồi cô sẽ chăm chỉ làm từ thiện để tạo phúc cho cả nhà.

Chị Huyền chỉnh lại trang phục cho Âu Lan, buôn chuyện.

- Cậu ấy thay đổi nhiều quá rồi.

- Hình như chị biết rất rõ về anh ấy thì
phải.

Chợt chị dừng lại vài giây động tác làm việc nhưng rồi nhanh chóng mỉm cười.

- Chị làm việc cho bà lâu nên biết thôi, chị cũng coi cậu ấy như em trai mình nên trước cũng hay nói chuyện.

- Vậy ạ.

Em cũng không biết về anh ấy nhiều nhưng thiết nghĩ cũng không quan trọng.

Chỉ cần anh ấy vui và ở bên em là được rồi.

- Ừ, thôi em ra quay tiếp đi.

-
Âu Lan nhận thấy dường như chị Huyền biết rất nhiều về Hải Phong nhưng lại giấu cô thì phải.

Người ta không muốn cô biết hay đề phòng cô cũng không có gì là lạ cả.

Khi cô đang quay cảnh cuối thì Hải Phong đến.Anh vừa đi vào thì Hiểu Phương đã đi ra bắt chuyện.

Cô nhìn thấy nhưng không quá lưu tâm.

mà tập trung quay cho xong.

Đến khi xong rồi, ra tẩy trang dọn đồ vẫn đang thấy họ nói chuyện nên có chút không thoải mái.

- Con cá cảnh đang tìm cách tiếp cận Hải Phong hả?
- Họ từng quen biết mà chị, kệ anh ấy giải quyết.

Nếu thích thì em cho luôn, không giữ.

Chị Huyền nháy mắt trêu.

- Chị ngửi thấy mùi dấm hơi nồng đấy, em có thấy không?
- Em không có như vậy?
- Không có mà mặt em sắp nặng thêm vài cân rồi kìa.

Người ta đến kìa, xử lí đi cho biết
mặt.

Chị Hương xách hết đồ ra xe của đoàn phim, hôm nay đã quay xong ở đây nên mọi người dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc mang về.

- Chúng ta về Hà Nội luôn em nhé!
- Sao không để sáng mai rồi về? Anh có thời gian tâm sự thêm với bạn cũ.

Hải Phong nhìn ra Âu Lan đang không vui, hiểu ra vấn đề thì khoác vai cô trêu đùa.

- Hóa ra bạn gái anh đang ghen hả? Anh chỉ nói chuyện để cô ta không làm phiền em thôi.

Ít ra anh nên làm gì đó bảo vệ người của mình chứ?
- Thật không?
- Anh nói dối em làm gì? Vì có lái xe nên chúng ta về luôn.

Em bảo chị Huyền và mọi người đi.

Đi lâu rồi nên về nhà cho em nghỉ ngơi.

Cô đi ra chỗ đạo diễn xin phép, ông ta lập tức tạo điều kiện cho cô về trước mà không liên hoan với cả đoàn.

Chị Huyền cũng xin về cùng luôn vì mai là là sinh nhật bà nội.

Vừa quay lưng đi, Hiểu Phương lại đến
xin về cùng nhưng Hải Phong từ chối thẳng thừng khiến cô ta mặt nặng mày nhẹ nhìn cô ghét bỏ.

Lên xe, cô cùng anh ngồi ghế sau, chị Huyền ngồi ghế trước cùng một đàn em của anh.

Đi một đoạn thì thêm vài xe nữa, Âu Lan đoán là những đàn em mà anh đã gọi họ lên.

đây làm từ thiện.

Xe đi đến trung tâm thành phố Sapa thì họ dừng lại ăn tối.

Nhìn thấy họ, chủ quán có chút e ngại, thật ra cô mà không biết họ thì cũng thấy run.

Mặt mày ai nấy đều lạnh lùng, người thì đầu trọc lốc, người tóc lại dài buộc đuôi gà, đeo khuyên tai, vòng ốc liềng xiềng,...!lại còn xăm trổ cả lên mặt và cổ nữa.

Âu Lan dặn họ ngồi im cho mình và chị Huyền vào đàm phán thực đơn ăn uống, lại còn phải làm người trấn an tinh thần cho chủ quán cũng như nhân viên phục vụ ở đây.
- Tôi đã dặn các cậu ăn mặc cho tử tế, tránh dọa người cơ mà?.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 77: Vậy Ngủ Ngon Nhé!


- Đây là những bộ tử tế nhất của bọn em rồi đấy, mà bọn em có làm gì đâu nhỉ?
- Cái mặt cười lên như lúc làm từ thiện ấy, mặt mày mấy đứa cứ đâm lê vậy, muốn dọa chết người à?
Sau khi được nhắc nhở thì họ bắt đầu cười đùa tự nhiên hơn khiến không khí trong quán đỡ ngột ngạt.

Một người tự dưng ngứa miệng kêu ca.

- Đại ca nhắc bọn em mà mặt anh vẫn như đâm lê đấy thôi.

Hải Phong trừng mắt nhìn, hắn im bặt, không khí lại trở nên im ắng.

Âu Lan hích vai Hải Phong.

- Cậu ấy nói đúng mà, anh không cười còn đáng sợ hơn các cậu ấy đấy.

Nghe Âu Lan nói vậy, cả nhóm nhao nhao lên đồng tình.

- Các cậu đang làm phản đấy à? Một người dùng ăn, phản bác.

- Đại ca không biết nhà phải có nóc à? Nếu hôm nay đại ca muốn ngủ riêng thì cứ việc cãi người ta xem ạ.

Âu Lan vỗ tay rầm rầm.

- Cậu nói đúng, lát về nhà, đại ca cậu sẽ ngủ ngoài phòng khách.

Ánh mắt ai kia tối sầm, lướt nhìn đám đàn em đang rúc rích cười thì chán ghét.

Anh gắp đồ ăn vào bát cho cô nhẹ giọng, nở nụ cười hối lỗi.

- Em đừng nghe lời chúng nó, trời lạnh này mà không có người ôm thì khó ngủ lắm.

Được dịp, cả đám ai đang làm gì đều bất động, mắt hướng về người đàn ông đang ra sức chiều chuộng cô gái, còn chăm chỉ gắp đồ ăn, đút tận miệng người ta...họ đành yên lặng vừa ăn cơm vừa ăn cẩu lương vậy.

Về đến nhà là nửa đêm, Âu Lan cùng anh lôi hành lí xuống tạm biệt mọi người.

Chưa kịp quay đi thì anh giữ tay lại.

- Em có người yêu để làm gì? Âu Lan ngơ ngác không hiểu.

- Sao hả anh?

- Để hành lí đấy cho anh kéo hết, em có thể ngồi lên trên để anh đẩy khỏi phải đi.

Chẳng phải là em thích nghịch như vậy sao?
Âu Lan hiểu ra vấn đề, ngồi tót lên vali cho anh kéo đi, miệng không ngừng líu lo còn đám đàn em lắc đầu lái xe rời đi.

Vừa tắm rửa xong định lên giường đi ngủ thì anh có điện thoại gọi tới của Nam Phương.

Âu Lan thấy anh không hào hứng nhưng vẫn trả lời " Làm cho nó tỉnh táo đi, tôi qua ngay."
Âu Lan đứng sau ghế, tựa người sau lưng anh.

- Như vậy là bây giờ anh phải đi rồi?
Tắt điện thoại, anh kéo cô ngồi xuống cạnh mình.

- Anh có việc đến bar một chút.

Em đóng cửa ngủ trước nhé! Xong việc anh sẽ về luôn.

- Vâng ạ.

Cô ngáp ngủ đứng lên chờ anh đi để đóng cửa nhưng ai đó vẫn ngồi bất động, nhìn cô nhưng không nói gì.

- Không hỏi gì anh mà cũng không hôn tạm biệt à?
Âu Lan lắc đầu, thản nhiên đi ra cửa.

- Anh nói sẽ về nhanh mà nên làm sao phải hôn tạm biệt còn công việc của anh thì em không hiểu nên có hỏi cũng không làm gì cả.

Người kia không hài lòng, đứng dậy mặc áo khoác, lừ lừ đi đến cửa thì tóm cô lại áp sát vào tường.

- Em không làm thì anh tự làm.

Anh giữ lấy đầu cô để hôn cho toại nguyện.

Đến khi hài lòng mới buông cô ra.

- Anh đi đây, đóng cửa ngủ, không giao tiếp với hàng xóm...không nghe lời, anh về là xử đẹp em đấy.

- Thật là anh muốn xử em chứ? - Em không tin? Thấy anh lùi về phía mình, cô giơ tay.

- Em tin...!không dám không tin.Anh đi đi, em sẽ đóng kín cửa ngủ.

-Vậy ngủ ngon nhé!
Anh hài lòng, xoay người rời đi.

Âu Lan nhìn theo anh ra đến thang máy, vẫy tay mỉm cười mới khóa cửa vào phòng ngủ.

Đi cả đoạn đường dài, xương khớp có chút mỏi, cô nằm vật xuống giường, định sẽ đọc kịch bản đợi anh nhưng kết quả là ngủ mất..
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 78: Đứa Nào Bày Trò


Đến bar, Hải Phong lách qua đám đông đi thẳng xuống tầng hầm, đập vào mắt anh là hơn chục thanh niên vẫn đang mơ màng trong phê thuốc.

Hải Triều nằm dưới đất miệng không ngừng ngáp, mặt mũi xanh lét, người ngợm gầy còm.

- Hải Triều - Anh à, cho em thuốc...!cho em thuốc đi.

Hắn vẫn còn đang phê thuốc, cười hềnh hệch nhìn Hải Phong với đôi mắt lờ đờ, tròng mắt đỏ au.

- Nước.

Cả đám bị dội nước lạnh buốt, giật mình thì đã tỉnh táo hơn.

Hải Triều nhìn thấy Hải Phong thì mặt cắt không còn giọt máu.

Lê mình đến ôm chân anh.

- Anh, em sai rồi..

anh ơi em sai rồi.

Hải Phong không nói gì túm lấy cổ áo hắn đánh.

- Tao nhắc này chơi gì thì chơi không chơi m@ túy cơ mà.

Vừa nói anh vừa giáng tay xuống mặt, xuống người Hải Triều, đến khi mặt mũi sưng vù, khóe miệng chảy máu mới dừng lại.

- Tao đánh cảnh cáo mày, nếu mày không cai đi thì đừng trách tạo ác.

- Anh ơi, em sẽ cai, anh cho em thời gian, em sẽ cai.

- Đứa nào bày trò?
Cả đám thấy Hải Triều bị đánh thì mặt mũi cũng tái mét, không dám lên tiếng.

- Đại ca, em tìm thấy hàng họ mang theo chủ yếu là amphetamine, khối lượng khá nhiều.

Hải Triều thấy Hải Phong lừ mắt thì sợ hãi lùi người ra xa.

- Không phải em...!- Mang theo làm gì? - Bán...!mấy đứa kia..

buôn...nó
Hải Triều sợ hãi run cầm cập khi thấy nắm tay Hải Phong nắm vào nhau kêu răng rắc.

- Đứa nào bán? Không ai trả lời, Hải Phong nhìn sang Nam Phương.

- Cậu đưa nó về nhà bà hộ tôi còn đám kia đánh bao giờ khai nhận.

Đứa nào bán chuyển cho công an, nhớ mang theo bằng chứng.

- Vâng, đại ca.

Nam Phương túm cổ áo Hải Triều lôi đi mặc hắn la hét oai oái vì đau.

Âu Lan mơ màng tỉnh giấc khi thấy trên người mình nặng trĩu, thoang thoảng có mùi rượu.

- Ưm...Hải Phong, anh về rồi à? - Em dám nghĩ là người khác không?

Cậy mắt mở ra, cô thấy anh đang chôn đầu ở ngực mình liền đẩy anh ra.

- Này, anh nên tiết chế lại đi.

Ánh mắt Hải Phong đỏ lên, nhìn cô khao khát, ánh nhìn này thiếu điều muốn làm cô mềm nhũn cả người.

Nhưng cô thấy người mình một chỉ muốn ngủ thôi nên đàm phán với anh.

- Em mệt nên muốn ngủ.

- Anh cũng mệt nên muốn thư giãn chút, em ngoan ngoãn đi.

Ông trời của tôi ơi, cách thư giãn của anh không hợp lí với người mệt một chút nào.

Đối diện với ánh mắt xin xỏ của anh thì thật lòng cô muốn từ chối cũng không mở miệng nổi.

Thấy cô im lặng, Hải Phong ngầm cho rằng cô đã đồng ý nên mặc sức làm những gì mình muốn.

Cả cơ thể căng cứng như muốn nổ tung, Âu Lan chỉ còn biết nhắm mắt, tận hưởng nó.

- Anh quên không mua phòng hộ rồi.

- Dừng lại đi, anh đã hứa lúc sáng rồi.

Anh sẽ không cho vào trong, yên tâm đi, anh sẽ giữ cho em.

Mặt Âu Lan đỏ bừng, người đàn ông này càng lúc càng làm cô khó hiểu, nhăn mặt nhắc nhở anh.

- Anh làm em lại phải tắm rồi đấy.

- Nào anh tắm cho em, nhanh thôi không lạnh.

Đưa Âu Lan từ nhà tắm vào phòng, anh cẩn thận lấy khăn tắm lau khô người mới đặt cô lên giường, sau đó kéo chăn nằm ôm lấy cô trong lòng mình.

- Hai ngày tới em không phải quay phim đúng không?
- Sao anh biết?
- Từ sau đừng hỏi những câu vô nghĩa thế? Em là bạn gái anh nên em làm gì anh cũng đều biết hết.

Mai anh đưa em đi mua đồ mặc và quà tặng bà nội cho tiệc tối ở bên nhà bà.

- Em đến đó có hơi thừa không anh? - Nếu em không đi thì anh cũng không đi.

Âu Lan đành phải đồng ý mình sẽ đi.

Bà nội cũng đã nhắn tin cho cô đưa anh về rồi.

Bây giờ cô không đi mà anh cũng không đi thì sẽ làm bà buồn.

Thôi thì nhiều người không mong cô xuất hiện bên anh nhưng người cô quan tâm vui là được.

Định nhắm mắt ngủ nhưng thấy từ lúc về, anh không hề cười, trong đáy mắt sâu thẳm nặng trĩu phiền muộn, cô nằm lên đối diện Với anh, dù anh đã nhắm mắt nhưng chắc chắn chưa ngủ.

- Anh có chuyện gì phải không?
Cô nghe thấy tiếng anh thở dài, đôi mắt hé mở.

- Em còn nhớ Hải Triều chứ? - Người em họ của anh đúng không? Anh thở dài, chạm bàn tay lên má cô.

- Nó nghiện hút, hôm nay cậy là bar của anh nên mang bạn bè đến đấy ăn chơi, phá đám và chích hút nên anh vừa đến đánh cho nó một trận.

- Cậu ta nhìn hiền lành lại vui vẻ hoạt bát lắm mà? Tại sao lại dính tới mấy thứ đó?
- Anh cũng không biết vì từ lâu rồi anh không để tâm đến họ nữa.

Đến nhà bà dự tiệc, em cứ cẩn thận, đề phòng với họ thì hơn.

Sau này anh sẽ nói cho em biết được chứ?
- Vậy anh định xử lí chuyện của Hải Triều thế nào? Dù sao cậu ta cũng là em họ anh ma?.
 
Họa Tình 1 - Ánh Bình Minh
Chương 79: Em Ngủ Ngon Chứ


Hải Phong lảng tránh câu hỏi, kéo cô vào lòng, xoa nhẹ lưng cho cô.

- Ngủ đi em, muộn rồi.

Thấy anh không muốn nhắc nên cô cũng không muốn hỏi thêm nữa mà ôm anh ngủ tiếp.Vì mệt lại được anh xoa lưng nên chẳng mấy chốc lại ngủ ngay.

Không biết vì mệt hay do thời tiết lạnh mà cả hai ngủ đến không biết trời đất là gì nữa.

Đến khi chuông điện thoại của Âu Lan réo inh ỏi cô mới mắt nhắm mắt mở bò dậy tìm điện thoại mà chẳng biết để nó đâu.

Cánh tay rắn chắc của Hải Phong lại kéo cô trở lại giường.

- Lạnh lắm, nằm ngủ thêm chút nữa đi em.

Cô lại lười biếng dựa vào lồ|\|g ngực rắn chắc của anh nhắm nghiền mắt nhưng chuông điện thoại vẫn không ngừng vang lên hết đợt này đến đợt khác nên cô gỡ tay anh ra.

- Cho em nghe điện thoại đi.

Nhìn anh vẫn ngủ say, cô lách người bò ra khỏi giường tìm điện thoại.

Nhìn thấy là Tô Mộc nên bắt máy ngay.

- Alo, Mộc tiểu thư gọi gì đấy?
- Cậu về Hà Nội chưa vậy? Lão chủ nợ nhà cậu về chưa?
- Sao tự dưng lại hỏi anh ấy vậy? Bọn tớ vừa về đêm hôm qua.

- Đừng nói với tớ là hai người vẫn đang ngủ đấy nhé!
Âu Lan đưa mắt nhìn lên đồng hồ, không ngờ đã hơn 10 giờ sáng rồi.

- Này, bảo chủ nợ của cậu bóc lột sức lao động của người khác vừa thôi nhé! Chỉ biết mình thôi, không nghĩ đến bạn bè gì cả.

- Cậu nói cái gì đấy, tớ chẳng hiểu gì cả.

- Anh ta bắt Nam Phương làm việc suốt đêm, lâu lắm rồi không cho anh ấy nghỉ gì cả.

Âu Lan tỉnh hẳn ngủ, nhìn Hải Phong rồi bật cười.

- Cậu xót người ta à? Tiến triển đến độ
ấy rồi hả?
- Anh ấy đến bắt vợ ở nhà tớ kìa...!ông bà bô còn ngày nào cũng gào đến ăn cơm.

- Vậy hả? Bố mẹ Tô đáng yêu quá! Mai tớ đưa Hải Phong đến nhà cậu ăn cơm nhé! Thèm cơm mẹ Tô nấu quá!
- Trưa mai đến nhé! Nhớ nhắc chủ nợ của cậu đấy, phải cho bọn tớ hẹn hò với chứ?
- Được rồi, tớ sẽ bảo anh ấy bù cho hai người được chưa?
Tô Mộc cười giòn tan, nhắc đi nhắc lại mới tắt máy.

Còn Nam Phương ngồi cạnh, tay nghịch tay cô thầm cảm thán.

Đêm qua anh đã tưởng sẽ được về sớm ai ngờ thằng bạn chó lại bắt anh ở lại cho nó về ôm bạn gái ngủ.

Âu Lan ngáp ngắn ngáp dài đi chuẩn bị đồ ăn mà để im cho Hải Phong ngủ thêm nhưng cũng chỉ một lúc đã thấy anh đứng sau dụi dụi.

- Em ngủ ngon chứ?
- Ngủ quên cả thời gian rồi đây, anh đánh răng rửa mặt đi rồi ra ăn nhỉ?
Anh hôn lên má cô một cái mới rời đi.

Một lúc đã quần áo chỉnh tề lại gần giúp cô sắp đồ ăn ra bàn.

- Lâu lắm rồi mới được ăn cơm em nấu đấy.

- Anh ăn nhiều chút đi để có sức tuần tới mà làm việc đêm thay cho anh Phương.

- Sao anh phải thay cho nó? Thằng ấy ế chỏng chơ, đêm phải làm việc đi cho đỡ cô đơn.

Âu Lan gắp đồ ăn vào bát cho anh, nháy mắt tinh nghịch.

- Người ta đang hẹn hò rồi, anh nên tạo Cơ hội cho bạn anh đi không ế trường kì kháng chiến đấy.

- Với cô bạn của em hả? Cô ấy đồng ý cậu ta rồi hả?
- Có vẻ là như vậy? Trưa mai chúng ta đến nhà Tô Mộc ăn trưa cùng họ luôn nhé! Lát đi mua đồ thì mua quà sang ấy luôn được không?
Hải Phong vui vẻ đồng ý.

Chỉ cần đi với cô thì đi đâu anh cũng đi.

Cuộc sống có người cùng chia sẻ, bên cạnh sớm tối như này rất dễ chịu, vậy mà trước đây, anh vẫn nghĩ nó thật mất tự do.

Có lẽ là do chưa gặp đúng người để anh phải bận tâm đến như vậy.

Hải Phong đưa Âu Lan về biệt thự của Lâm gia khi khách khứa đã đến tấp nập.Anh nắm tay cô đi vào trong, bao ánh mắt nhìn theo ngạc nhiên.

Đây là tiệc của đại lão bà trong gia đình nên mọi thứ đều được chuẩn bị vô cùng xa hoa.

Hai người đi vào sâu bên trong, nhiều người đứng ra chào hỏi, đa phần họ đều ngạc nhiên trước sự xuất hiện của anh.

Anh giới thiệu cô với mọi người.

Có người nhìn cô phán xét, biết anh có bạn gái mà còn đòi giới thiệu con gái, cháu gái...đủ thể loại gái cho anh.

- Thật tiếc cậu đã có bạn gái rồi, con gái tôi hôm nay cũng đến đây, định giới thiệu cho hai đứa làm quen mà hình như không tiện rồi.
Hải Phong không đáp lời, lạnh lùng dẫn cô đi vào trong.

Một đám nhền nhện mà Âu Lan đã gặp lại xuất hiện, cô em họ Khánh Hân của anh mỉa mai.
- Hôm nay cô đã biết mặc cùng tone với anh tôi rồi cơ đấy?
Hải Phong kéo Âu Lan, ôm vào lòng.

Mặt thể hiện rõ sự chán ghét, hờ hững.
- Không nói thì không ai bảo em câm đâu.

Hơn nữa cô ấy là bạn gái anh nên em phải gọi là chị còn không gọi được thì vác cái mặt đi chỗ khác.
- Nhưng cô ta ít tuổi hơn em....
 
Back
Top Bottom