Khác Hoá Thân Apollo

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
403932054-256-k760955.jpg

Hoá Thân Apollo
Tác giả: DAN_0709
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Diễn viên nhập vai hay Thần Thánh học cách làm người?

Mời bạn đọc cùng khám phá câu chuyện: Hoá Thân Apollo ☀️

( Bộ thuộc Series: Thần Thoại Kể Lại )

Vui lòng không Recap nếu chưa có sự cho phép.

Mọi đóng góp của mn mình xin ghi nhận.



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Hoàn - Edit》 Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • REUP-SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hoá Thân Apollo
    Chương 1: Vai Diễn Của Thần


    Đền Delphi và Lời Tiên Tri Từ Ánh Sáng Rạn Vỡ:

    Khi ánh mặt trời rơi khỏi đỉnh Parnassos, bên dòng suối thiêng trong lành.

    Đứa con đánh mất ân huệ từ ánh sáng, sẽ bước ra trong màn sương.

    Hắn không mang quyền năng, chỉ có trí tuệ, và đôi mắt mà người phàm sẽ chẳng thể nào lĩnh hội.

    Thế giới có thể đổi thay, khi hắn gieo bình minh sớm hơn vào thời khắc định mệnh.

    ❂❂❂

    Chương 1: Vai Diễn Của Thần.

    Anthony Phaedros - cái tên phủ sóng toàn cầu trong giới nghệ thuật vừa xuất sắc đoạt giải "Nghệ sĩ đa tài của năm" lần thứ ba liên tiếp.

    Anh là biểu tượng của thời đại mới: vẻ ngoài cuốn hút, tài năng đa lĩnh vực, và khả năng khuấy động sân khấu truyền thống - từ đàn dây cổ điển, hồn thơ bay bổng, cho đến những màn trình diễn bắn cung đỉnh cao tại Thế vận hội Olympic.

    Giới truyền thông gọi anh là "Apollo của thế kỷ 21".

    Mà, chẳng ai ngờ biệt danh ấy sau này lại...

    ứng nghiệm theo cách kỳ lạ đến vậy.

    Khi đạo diễn lừng danh Zachary Wolfe bắt đầu khởi động siêu phẩm điện ảnh "Gods Among Us", không ai khác ngoài Anthony được chọn vào vai nhân vật phụ có sức nặng - Apollo, thần ánh sáng, nghệ thuật, y học và cung tiễn.

    Báo chí bùng nổ.

    Các trang mạng lan truyền hình ảnh Anthony trong tạo hình thần thoại: áo choàng trắng viền vàng phất phới theo gió sớm, vòng nguyệt quế quấn trên mái tóc rực sắc nắng trưa.

    Cây cung bạc nắm hờ dưới tay, và ánh mắt hút hồn như chiều hoàng hôn - thứ thường xoáy sâu vào tâm hồn người đối diện, để lại dư vị từ một giấc mộng vừa thật vừa ảo.

    Buổi ghi hình đầu tiên diễn ra tại phim trường Hy Lạp cổ - một công trình phục dựng lộng lẫy, sử dụng nhiều cổ vật lịch sử nhằm tạo cảm giác chân thật nhất.

    Và rồi, điều không ai lường trước được đã xảy ra.

    Khi Anthony bước đến chiếc bàn tế thần cổ kính trong cảnh quay 'Apollo giáng thế'.

    Tia nắng Mặt Trời xuyên qua màn mây, đánh dấu nơi phiến đá cũ kỹ, ánh lên vầng hào quang rực rỡ.

    Đó là một cổ vật có niên đại vài nghìn năm, tưởng chừng chỉ để trang trí cho bối cảnh.

    Nhưng trong khoảnh khắc ấy không gian xung quanh dần chuyển biến khác thường, xuất hiện gió lớn, mây đen cuồn cuộn kéo đến dày đặc che phủ kín bầu trời.

    Đèn trường quay chớp tắt liên hồi, máy ghi hình lỗi ngưng hoạt động và trước sự hoang mang mọi người gồng mình giữ lấy những thiết bị đắt tiền.

    Thời điểm đoàn phim còn đang loay hoay giữa hỗn loạn, không ai nhận ra Anthony đã biến mất với không một vết tích xót lại.

    •••

    Anthony tỉnh dậy trong làn gió nhẹ và tiếng chim hót.

    Ánh sáng vẫn chói chang, nhưng không còn ánh đèn phim trường, không còn đội ngũ ê-kip hùng hậu, không còn tiếng điện thoại reo inh ỏi.

    Anh đang nằm trên thảm cỏ xanh mướt giữa một khu vườn xa lạ, với từng cột đá cổ nghiêng ngả quanh mình.

    Anh loạng choạng đứng dậy, đầu choáng váng.

    Vẫn mặc phục trang thần Apollo đậm chất sử thi, vẫn đội trên đầu chiếc vòng nguyệt quế toả hương thơm ngát.

    Nhưng không còn camera, không còn trợ lý, không còn bất cứ dấu hiệu nào của thời hiện đại.

    Chỉ có... thiên nhiên nguyên sơ, tiếng suối róc rách, và tiếng bước chân đang tiến đến gần.

    Từ phía xa, một đoàn người mặc toga trắng xuất hiện.

    Dẫn đầu là một thầy tế lớn tuổi, đi cùng những nữ tư tế trẻ.

    Cả nhóm dừng lại, ngơ ngác nhìn Anthony như thể đang nhìn mặt trời mọc.

    Người thầy tế vội vàng quỳ xuống.

    "Ngài đã đến.

    Apollo giáng thế!"

    Anthony tròn mắt.

    "Cái gì cơ?"

    Anthony hỏi bằng tiếng Anh.

    Kỳ lạ thay anh hiểu họ, và họ cũng hiểu anh.

    "Ngài bước ra từ ánh sáng, y như lời sấm truyền, - vị thầy tế nói tiếp, giọng run rẩy vì xúc động: "Vòng nguyệt quế, dáng hình tuyệt mỹ, thần sắc rạng ngời, không thể nhầm được.

    Delphi đã đón chào thần của chúng ta!"

    Anthony mở miệng, định phản bác, thế nhưng...

    Anh đảo mắt một vòng, kiểm soát không gian xung quanh.

    Bước dọc theo mép suối Castalia, ngó kỹ từng khe đá rêu phủ, thỉnh thoảng cúi xuống vờ gạt cỏ thử kiểm tra, cũng không tìm thấy máy quay giấu kính nào:

    "Delphi đã mong đợi ngày này hàng thế kỷ rồi.

    Thưa thần Apollo."

    - vị tư tế già giọng tôn kính, mắt ngấn nước.

    Ông vừa cúi đầu vừa đưa tay ra trước - "Hãy để chúng tôi rước ngài về lại ngôi đền của ánh sáng."

    Mặt Anthony nóng bừng.

    Từng tế bào bên trong cơ thể anh bắt đầu kêu gào thảm thiết: Trời!

    Đây là diễn bao lâu rồi?

    Giỡn dai vậy không vui đâu!

    Mau kết thúc màn kịch tâm đắc của mấy người đi!

    Anthony đứng tần ngần, dò xét từng thái độ.

    Quét ánh nhìn qua những hình dáng cổ xưa.

    Họ quá đỗi chân thật - như rơi khỏi ranh giới của vở kịch được dàn dựng sẵn.

    Nó khiến tâm trí anh trôi tụt theo dòng suy tưởng mông lung...

    Rốt cuộc, vẫn không thấy ông đạo diễn nào bước ra hô "cắt".

    Và cũng chẳng có nổi một lối thoát giữa hiện thực vượt thời gian này.

    Giờ chỉ tồn tại duy nhất ánh sáng, sự tôn thờ, và ánh mắt tràn đầy hy vọng của những con người đang chờ đợi một vị thần.

    Anh thở ra một hơi, lời thoại mỏng tan trong khối khí lặng.

    "Chắc mình vừa ký hợp đồng đóng vai suốt đời rồi..."
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 2: Thần Nhưng Phải Tập Làm Thần


    Anthony vẫn chưa hoàn toàn tin mình đã... du hành thời gian.

    Tất cả có thể là một giấc mơ dài, một trò đùa dàn dựng tinh vi, hay một chương trình truyền hình thực tế cấp cao nào đó.

    Song những điều xảy ra quanh lời thầy tế, ánh mắt dân chúng - và cả sự linh thiêng kỳ lạ của nơi này, khiến anh dù muốn phủ nhận, nhưng không thể lảng tránh số phận.

    Trong lòng chật chội, như mắc kẹt giữa hai nhịp thở.

    Anthony rất muốn hét lên rằng đây là vụ việc nhầm lẫn tai hại, rằng anh vốn chỉ là một diễn viên, nghệ sĩ đang hoá trang thành thần Apollo.

    Nhưng giọng nói từ lý trí đã sớm ngăn cản hành động đường đột đó: Đừng!

    Nếu nói ra, họ sẽ cho là báng bổ.

    Tệ nhất, họ có thể coi mình là yêu quái, dị giáo hoặc, một kẻ điên.

    Và rồi thì...

    Anh nuốt nước bọt.

    Không cần thiết phải tưởng tượng thêm.

    Chẳng còn cách nào khác.

    Anthony buộc phải ứng biến, đối phó với tình huống rối rắm này bằng khả năng diễn xuất như ngôi sao hạng A.

    Và bắt đầu từ giây phút ấy, lối về nếu đã từng tồn tại, cũng đang dần khép lại.

    •••

    Anthony chưa bao giờ hình dung đến tình cảnh mình sẽ phải... học cách diễn vai thần thật sự.

    Trên phim trường, chỉ cần biểu cảm đúng, ánh sáng đẹp và nhạc nền hùng tráng là đủ thuyết phục khán giả nghĩ rằng anh là Apollo.

    Mà ở đây - thời Hy Lạp cổ đại - con người tin vào thần linh bằng tất cả trái tim.

    Ngay từ những ngày đầu tại đền Delphi, Anthony đã bị vây quanh bởi lễ nghi, tín ngưỡng và những kỳ vọng phi lý:

    • Một nông dân quỳ lạy xin mưa cho ruộng lúa.

    • Một chiến binh xin thần truyền sức mạnh trước khi ra trận.

    • Một đứa trẻ háo hức hỏi: "Thưa thần, ngài có thể biến mất rồi hiện ra không?"

    Anthony suýt thì nghẹn.

    Chính mình chẳng thể hô mưa gọi gió.

    Cũng không tài nào phóng lửa hay hóa phép.

    Và rõ ràng, nếu tiếp tục bị hỏi những điều đó, sớm muộn gì cũng lộ tẩy.

    Đêm cùng ngày, thời điểm tấm màn đen kịt sà xuống, trùm lấy mọi mái ngói và tán cây ngoài trời.

    Trong khu chính điện.

    Khói hương đốt lên nghi ngút, cuộn quanh ngai thần - nơi ánh sáng tượng hình hoàn chỉnh, và sự quan sát kỹ lưỡng như đốm lửa dịu vàng, lặng lẽ soi tỏ lòng người.

    Khi các tu sĩ dâng lễ và cúi lạy, Anthony đứng dậy, chậm rãi nói:

    "Các con của Ta, hãy lắng nghe.

    Ta - Apollo - đã làm trái ý Zeus khi muốn mang ánh sáng tri thức cho loài người trước thời điểm định sẵn.

    Vì thế, Zeus nổi giận và tước bỏ một phần quyền năng của Ta.

    Nhưng Ta vẫn ở đây.

    Để chỉ dẫn.

    Để truyền dạy.

    Không cần quyền năng tối thượng - vì tri thức mới là phép nhiệm màu thật sự."

    Cả đền im lìm.

    Rồi bất ngờ bùng nổ trong tiếng hô vang kính ngưỡng.

    Thầy tế già quỳ xuống, đôi vai run rẩy, nước mắt chảy dài.

    Và thế là, Anthony... thoát hiểm ngoạn mục.

    Nhưng ẩn sâu nơi góc khuất, trước đám đông đang reo hò, không phải ai cũng dễ dàng tin tưởng.

    Lời nói dù mang tính thuyết phục đủ hợp lý, song vẫn chẳng thể xóa nhòa tia nghi hoặc trong vài ánh nhìn xa lạ.

    •••

    Nơi bóng tối dày đặc, nặng trĩu nỗi xa cách.

    Khi đền Delphi dần chìm vào im lặng sau lễ dâng cúng, Anthony ngồi một mình trong hậu điện, ánh đuốc hắt lên những bức phù điêu cổ xưa.

    Lần đầu tiên sau nhiều ngày liền căng thẳng, anh mới có một khoảnh khắc thật sự để nghỉ ngơi.

    Và chính trong sự tĩnh lặng đó, ký ức về quá khứ cùng nỗi nhớ trỗi dậy mạnh mẽ như một cơn sóng ngầm:

    Anthony thuở bé, lớn lên dưới mái ngói giản dị cho đến khi, được dẫn bước vào một mái nhà - nơi ánh sáng rọi qua khung cửa kính, và nghệ thuật len lỏi vào từng hơi thở.

    Cha nuôi viết nên thế giới từ mạch nước ngầm trôi theo dòng chảy văn chương, mẹ nuôi giữ luồng gió thoáng ngân nga bằng tiếng đàn lyra.

    Họ không chỉ là điểm tựa vững chắc, mà còn là hai ngọn đèn dẫn lối cảm xúc thông qua âm nhạc và ngôn từ.

    Mẹ dạy anh gảy lên những nốt nhạc đầu tiên, cha truyền cho anh sự lặng sâu trong từng con chữ.

    Từ chính họ, Anthony hiểu được: điều khiến trái tim người khác lay động mà không cần cậy vào lời nói khoa trương.

    Còn cung tên - đó là con đường anh tự tìm tòi học hỏi, như một sở thích, dấn sang đam mê, rồi hóa đỉnh cao.

    Rèn vai, luyện cổ tay dưới gió đối với anh như thể tập đàn: chính xác, nhịp nhàng và kiên nhẫn.

    Dưới ngưỡng cửa bình yên, một Anthony đầy bản lĩnh dần thành hình không nhờ mộng tưởng.

    Bởi dựa trên năm tháng miệt mài, tay mắt đã hòa cùng khúc ngân vang cung đàn cổ điển.

    Anh chinh phục công chúng không chỉ bằng tài năng, mà bằng thứ ánh sáng khó lý giải toát ra từ mỗi đốt ngón vờn dây, mỗi vần thơ toả âm, và mỗi mũi tên bay thẳng không rung.

    Nhưng anh đâu ngờ rằng: mọi dấu ấn vinh quang, sau này sẽ trở thành minh chứng khiến cả một nền văn minh rủ mình sưng tụng anh là 'thần'

    •••

    Sáng sớm tinh mơ tại ngôi đền Delphi.

    Lớp sương mai mỏng vẫn còn đọng lại trên những bức tượng thờ và bậc thềm thần điện.

    Mùi hương thảo từ lư hương cháy âm ỉ hoà lẫn trong không khí.

    Ánh sáng đầu ngày lùa qua các cột đá, nhuộm lên cả khoảng sân thứ sắc vàng nhạt êm dịu.

    Khu đền thiêng, nay đã chính thức trở thành chỗ cư trú bất đắc dĩ của Anthony.

    Trước khi mấy nghi thức cúng kiến lại diễn ra thêm lần nữa.

    Anthony cũng hiểu rõ điều hiển nhiên rằng: không thể cứ khôn khéo nguỵ biện bằng chuyện 'mình bị thần Zeus trừng phạt' mãi.

    Có thể lừa được họ lúc đầu, nhưng về sau thì chưa dám chắc.

    Và để củng cố thêm niềm tin nơi họ, anh phải chứng minh bằng những hành động mang tính thiết thực hơn.

    Từ đó, thay vì biểu diễn phép thần thông, Anthony bắt đầu trình bày những tri thức vượt xa tầm hiểu biết của người xưa.

    Khởi đầu là những điều đơn giản:

    • Anh chỉ cách nấu sôi nước và dùng rượu nho để rửa vết thương, khiến vết mưng mủ lành lại một cách nhanh chóng.

    • Anh cũng hướng dẫn các thợ làm đèn sử dụng dầu ô liu tinh lọc cùng bấc dệt mịn, làm ngọn đèn cháy sáng gấp đôi và lâu tắt hơn.

    • Ở người thợ rèn, anh đưa ra một nguyên lý đơn giản: tôi luyện thép bằng cách làm nguội sau khi nung đỏ, giúp họ tạo ra lưỡi kiếm vừa sắc bén vừa bền bỉ.

    Vài điều nhỏ bé, hữu ích và dân chúng bắt đầu nhìn Anthony bằng ánh mắt đong đầy hi vọng.

    Niềm tin trong họ đang dần chuyển hóa thành một tín ngưỡng vững chắc rằng đúng thật: Apollo có thể đang ở đây - giữa muôn vàn cánh tay vươn lên, chốn căn nguyên ánh sáng trở thành điều linh thiêng bất tận.

    Nắm bắt được thời điểm then chốt này, anh quyết định triển khai từng bước đi tiếp theo.

    Những phát minh thần thánh:

    • Anh gợi ý thiết kế yên ngựa bằng khung gỗ nhẹ, bọc da nhồi đệm, có phần quay nhô ra để gắn bàn đạp.

    Sau công cuộc chế tác lẫn cưỡi thử xong, ai cũng sửng sốt vì độ chắc chắn và tiện lợi của món đồ này.

    • Sau đó anh tiếp tục cải tiến cung tên, giúp mũi tên khi bắn ra, bay xa và chuẩn xác đến mức nhiều binh sĩ thích thú gọi đó là 'cung thần ban'.

    • Cuối cùng, anh tận dụng vải gai kết hợp với tro thực vật, dạy họ cách chế tạo xà phòng thô- thứ khiến phụ nữ quý tộc mê mẩn, truyền tai nhau là 'nước tắm của thần'.

    Lịch thiên văn và định hướng:

    • Khi nhìn các thủy thủ lên đền cầu nguyện, Anthony vẽ cho họ sơ đồ các chòm sao dễ nhận biết, kết nối bằng hình thù đơn giản.

    Đặc biệt, anh chỉ ra cách dùng Polaris (sao Bắc Cực) để định hướng, điều khiến họ ngỡ như thần dẫn lối giữa đêm đen.

    •••

    Tổ hợp mấy loại kiến thức mà anh mang đến khiến người dân Delphi kinh ngạc, trố mắt.

    Các thầy tế thì càng tôn kính hơn, tin rằng: "vị thần ánh sáng" đang truyền dạy cho họ những bí mật chưa ai từng biết.

    Anthony thì mỗi đêm lại lặng lẽ ghi chú lên miếng gỗ nhỏ, hy vọng tìm ra quy luật thời gian, thiên văn, bất cứ dấu hiệu nào giúp anh trở lại thời hiện đại.

    Anh cũng biết, càng ở lại lâu, anh càng khó giữ vững vai trò đóng thế.

    Tên gọi khác buộc phải cảnh giác, ẩn náu dưới vầng hào quang khoác tạm.

    Song tiếng vọng... từ nhịp âm vang ba vần "Anthony" - thường được người mẹ cất lên trước mỗi bữa ăn - hoà lẫn mùi bánh mì mới nướng trên bàn lễ, như thể vẫn mang ký ức phản phất bên trong mái nhà thân thuộc.

    Theo đó, anh vẫn luôn thắc mắc rằng: liệu mình có đang trở thành một phần thật sự của lịch sử?
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 3: Khi Thần Cũng Phải Học Làm Người


    Trong những ngày dễ thở hơn khi sống giữa Delphi, Anthony thường hay dạo bước khắp các nẻo đường.

    Anh không còn quanh quẩn bên khu đền thiêng, mà bắt đầu đi qua cả quảng trường Agora náo nhiệt, chợ phiên, ruộng vườn, các con sông nhỏ và suối nguồn mát lành.

    Anh lặng lẽ quan sát cuộc sống bình dị của dân làng, không xưng thần, không ra oai, chỉ tìm cách lắng nghe để hiểu thêm về họ.

    Có lần, giữa quảng trường nhộn nhịp, anh thấy một đứa trẻ ngồi thững thờ dưới gốc ô liu cổ.

    Cơ thể chằng chịt mảng xẹo.

    Đôi mắt xanh huyền diệu như viên đá Sapphire... nhưng lại ẩn chứa trong đó nỗi u sầu sâu thẳm đến khó tả.

    Người dân xung quanh bảo rằng:

    "Con bé không nói được nữa kể từ khi biến cố kinh hoàng xảy ra.

    Đêm đó, cả làng cháy vì bị sét đánh, cha mẹ nó không kịp chạy thoát.

    Người ta tìm thấy nó bên đống tro tàn.

    Cơ thể bỏng rộp, rỉ máu nhưng nó không khóc, không hét.

    Chỉ nhìn vào ngọn lửa vẫn còn đang âm ỉ, và rồi câm lặng từ đó."

    Anthony không trả lời.

    Anh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô bé.

    Vào ngày đầu tiên - anh không hỏi han gì, chỉ ngồi yên.

    Ngày thứ hai - anh mang theo một cây đàn lyra nhỏ và dạo lên vài nốt nhạc êm dịu.

    Ngày thứ ba - anh vẽ lên đất những hình thù ngộ nghĩnh: mặt trời, con chim, bông hoa.

    Ngày thứ tư - anh tặng cô bé một sợi dây nhỏ buộc thành vòng, gọi đó là 'vòng ánh sáng'.

    Rồi đến ngày thứ năm.

    Trong khi Anthony đang cột cố định vài cành hoa lavender và lá olive lại thành hình tròn, thì bé con chợt chạm vào tay anh, và nói, rất khẽ:

    "Đây là...

    Apollo?"

    Anthony nghe thấy, nhưng vẫn im ru, anh nhẹ nhàng đặt chiếc vòng mình vừa đan xong lên đầu cô bé.

    Và...

    đứa trẻ ấy cũng dần mỉm cười lại với anh.

    Mọi người xung quanh ngỡ ngàng.

    Một số người vô thức đưa tay lên che miệng.

    Thầy tế già cúi đầu:

    "Chưa từng có vị thần nào... chữa lành bằng sự im lặng."

    •••

    Tối đó, sương bao trọn màn đêm, như hàng trăm tay khấn vái đang níu vạt áo Apollo.

    Anthony trở lại đền Delphi, sau một ngày dài mệt mỏi vì cứ liên tục bị dân chúng vây quanh, xin ban phát thần ân.

    Tay xoa gáy, anh thầm nghĩ.

    Mình... cần đi ngủ.

    Nhưng từ sau lưng anh, một cô gái trẻ, thái độ hối hả như thể đang có việc rất gấp gáp và không muốn phải chờ đợi thêm.

    "Thần Apollo!

    Xin ngài hãy ban cho con một lời tiên tri."

    - cô hét với theo.

    Thầy tế nghe thấy tiếng ồn, tính quay sang quát tháo nhưng Anthony đã kịp giơ tay ngăn lại.

    Anh nhìn cô, nhẹ nhàng hỏi.

    "Nói đi, có chuyện gì?"

    Cô gái chỉ chừng mười sáu tuổi.

    Gương mặt vẫn còn non nớt, đôi tay chấp trước ngực, ngước mắt lên chạm mặt anh, giọng rụt rè.

    "Hôn lễ của con được định sẵn, con không biết sau này liệu có hạnh phúc?"

    Anthony thở nhẹ, giọng trầm xuống.

    "Ta hiện giờ, không thể nhìn thấu tương lai nhưng...

    "

    Chờ cho một khắc trôi qua, anh tiếp:

    "Nếu muốn, bản thân ngươi có thể tự viết nên con đường định mệnh cho riêng mình."

    Cô nhìn chằm chằm vào mắt Anthony, ngạc nhiên trước câu trả lời ngoài dự đoán.

    "Có, có thể được thật sao?"

    - Cô ấp úng hỏi.

    Anthony mỉm cười đáp:

    "Buôn bỏ thì tất thảy bị cuốn trôi."

    "Nhưng nếu dám gồng mình vượt qua sóng dữ, thì có thể đến được miền đất hứa."

    "Tuỳ thuộc vào sự lựa chọn của chính ngươi."

    Thiếu nữ xinh đẹp khẽ chớp đôi mi,

    chân mày hơi động như đã hiểu.

    Cô không thắc mắc thêm, chỉ cúi mình thật sâu.

    Rồi quay đi, đôi chân vững vàng từng bước như chẳng còn điều gì ràng buộc bản thân nữa.

    Anthony quay vào trong, thầm suy tư:

    "Người thời đại nào cũng có nỗi khổ riêng."

    •••

    Điển tích của Apollo.

    Một buổi chiều rảnh rỗi hiếm hoi, khi dân chúng không còn chen chúc xin "thần Apollo" chữa bệnh hay cầu khấn lời khuyên.

    Anthony vô tình bắt gặp một nhóm thanh niên đang luyện tập ném đĩa trên khu đất nện ngoài thành.

    Họ hò reo mỗi khi đĩa bay xa, còn với mấy pha ném hụt thì ôm đầu đầy tiếc nuối.

    "Trông có vẻ vui."

    - anh thầm nghĩ.

    Bản thân Anthony vốn là vận động viên bắn cung chuyên nghiệp, cũng đã từng thử qua ném đĩa vài lần khi tập luyện đa môn để cải thiện thể lực.

    Việc này, với anh, tuy không phải sở trường nhưng cũng không đến mức quá lạ lẫm.

    Anthony bước đến.

    Cảm thấy có chút thích thú nên cũng muốn tham gia.

    "Hãy để ta thử một lần."

    - anh mở lời.

    Cả đám quay sang sững sờ.

    Một chàng trai lắp bắp.

    "Ngài... ném à?"

    Người khác thì rụt rè, ôm đầu than thở:

    "Apollo mà nổi hứng, lỡ đâu lại tạo ra thảm kịch thứ hai thì sao?

    Chúng ta chết chắc!"

    Anthony cười khổ, giơ tay trấn an.

    "Yên tâm đi.

    Ta tự biết chừng mực."

    Nói rồi anh nhận đĩa, tay cầm chắc nịch.

    Một nhịp xoay người nhanh, dứt khoát, gọn gàng rồi ném.

    Đĩa rít gió, vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp, đáp xuống sát mép ngoài của cọc đánh dấu xa nhất."

    Cả bãi đất im phăng phắc.

    Sau đó là tiếng huýt sáo, vỗ tay, và một lời thì thầm rón rén đầy sợ sệt.

    Một nữ tu sĩ ở gần bên khẽ hỏi.

    "Ngài chỉ dùng... một phần sức mạnh thôi phải không?"

    Anthony nhìn cô, điềm tĩnh đáp:

    "Nếu Zeus không tước phép của ta, có khi giờ, Hermes phải dẫn hồn ai đó xuống địa ngục rồi."

    Ngôn từ thốt ra xong.

    Gương mặt đám đông đồng loạt tái mét, sắc máu như bị gột sạch chỉ trong một nhịp tim hẫng bởi lời nói bâng quơ.

    Cậu trai trẻ đứng đối diện Anthony, cất lời, mắt vẫn dán xuống đất.

    "Hyacinthus... cũng chỉ là một cú ném như thế."

    Anthony giữ yên nét mặt, quay đi, cố dấu một nụ cười nhẹ trong vầng nắng chiều:

    "Vai diễn này đúng là chẳng có giờ nghỉ giải lao thật."

    Trong khoảnh khắc đĩa bay ra xa, Anthony bỗng nhận ra - đôi khi, làm người còn khó hơn làm thần.
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 4: Giai Điệu Thần Thánh và Mũi Tên Ánh Sáng


    Từ ngày Anthony xuất hiện, Delphi như bừng tỉnh.

    Không chỉ là vị "Apollo mới" giáng trần, anh còn trở thành một biểu tượng sống động, bởi chẳng mang nét lạnh lùng xa cách như những bức tượng thờ, mà gần gũi, thu hút và đầy cảm hứng.

    Tuy bản thân không thực sự tạo ra phép thần, nhưng anh lại có khả năng khơi dậy trong dân chúng thứ cảm xúc mà quyền năng tối cao chưa từng chạm tới: sự say mê kỳ diệu.

    Và điều khiến họ mê đắm nhất, là âm nhạc.

    •••

    Tại quảng trường lớn của Delphi, một sân khấu bằng đá cẩm thạch được dựng lên để tổ chức "Lễ hội Ánh Sáng và Âm Thanh" nhằm tôn vinh 'Phoebus Apollo'.

    Hàng trăm người tụ tập từ nông dân đến quý tộc, từ thầy tế đến chiến binh tất cả đều háo hức chứng kiến vị thần của họ biểu diễn.

    Anthony bước ra, áo choàng trắng tinh xảo bay phấp phới trong gió sớm.

    Trước mặt anh là dàn nhạc cụ cổ quen thuộc: lyre, aulos, kithara, tambourine.

    Tất cả chúng đều là những cổ vật quý hiếm được mang ra từ kho đền thiêng, phục vụ cho mục đích trình diễn.

    Bắt đầu với lyre, Anthony gảy vài nốt nhạc đầu tiên nhẹ tựa gió thoảng, rồi dần dày đặc lên như mặt trời mọc ban trưa.

    Âm thanh trong vắt, uyển chuyển, bay lượn quanh quảng trường, khiến cả đám đông lặng im như bị thôi miên.

    Và rồi, dàn nhạc cổ của Delphi nhập cuộc.

    Âm thanh từ cây sáo aulos vang lên réo rắt, dồn dập như tiếng rì rào của gió rừng.

    Nhịp lắc tay tambourine rung rinh theo từng bước chân chuyển động của các nữ tư tế, cuối cùng, tiếng đàn kithara ngân dài như gợn sóng biển trầm sâu nâng đỡ toàn bộ khúc nhạc.

    Anthony không đứng một mình.

    Anh là tâm điểm của sự chú ý - nhưng cũng là một phần trong tổng thể bản hòa âm thiêng liêng nơi người và thần, âm thanh cổ đại và linh hồn hiện đại, cùng nhau dệt nên một khúc ca chưa từng có.

    Rồi, khi giai điệu lắng xuống, Anthony nhẹ nhàng ngâm thơ, giọng hòa vào tiếng nhạc như dòng suối len qua kẽ đá:

    "Kẻ mang ánh sáng không từ bầu trời,

    mà đến bằng nhạc khúc, lời ru thảnh thơi.

    Nếu mùi hương là lửa, thì âm thanh là gió.

    Lặng lẽ nhưng mạnh mẽ, thẩm thấu vào từng hơi thở."

    Người dân Hy Lạp chìm đắm trong cơn say mộng nhạc.

    Tận hưởng khúc ngân ca thần thánh mang âm hưởng đến từ tương lai.

    Cả Delphi như được tẩy tâm, rũ sạch mọi u ám.

    •••

    Ánh Nhìn Của Lysandra

    Bóng hình nữ tư tế đứng ở rìa quảng trường Delphi, thầm lặng giữa đám đông đang hò reo.

    Ánh nhìn từ cô khác với mọi người không ngây ngất, không mê mẩn.

    Mà là chăm chú, đăm chiêu.

    Với Lysandra, Anthony không chỉ là vị thần được tô vẽ bằng âm nhạc và ánh sáng.

    Anh là một điều gì đó lạ lùng.

    Chẳng phải giấc mộng thần thoại, nhưng cũng không thể là hiện thực đời thường.

    Ở anh, có thứ ánh sáng không toả ra từ vòng nguyệt quế hay y phục trắng, mà từ những khoảnh khắc anh im lặng, nhìn sâu vào mọi người như thể thật sự muốn lắng nghe và thấu hiểu họ.

    Lysandra chưa từng tin vào phép màu.

    Nhưng đây là ngoại lệ duy nhất, lần đầu tiên, cô bắt đầu nghĩ rằng... có những người, chỉ bằng sự hiện diện chân thật của họ, cũng có thể khiến thế giới này đổi thay.

    > Lysandra cũng chính là một trong những người phụng sự cho đền thần Apollo, cô thường mặc trên mình chiton trắng ngà cài trâm bạc đơn sơ với peplos buông mềm theo dáng.

    Tóc đen sẫm như đá obsidian, bện thành vòng, cài trên đầu là chiếc vương miện lá nguyệt quế bằng đồng xanh.

    •••

    Thử Thách Của Cung Tiễn

    Khi tiếng vỗ tay còn đang vang dội, một giọng nói trầm lạnh bổng cất lên giữa đám đông:

    "Âm nhạc làm trái tim ta rung động.

    Nhưng còn cung tiễn thì sao?

    Thưa Apollo?"

    Đó là Theron, tướng quân Delphi rắn rỏi, kiêu hãnh và nổi tiếng với tài bắn cung, săn thú rừng.

    Cả thành Delphi này không ai là không nghe tới danh xưng 'Chúa Tể Diều Hâu'.

    Và sau lưng ông là ba cung thủ giỏi nhất xứ, ánh mắt rực lửa cảm giác mong muốn chứng minh tài năng:

    "Chúng tôi không nghi ngờ thần.

    Chỉ mong được so tài, để học hỏi, nếu người cho phép."

    Gió ngừng trôi, cả quảng trường im bặt.

    Nữ tu sĩ đứng sát rìa sân đá, khẽ ghì lấy vạt váy, như ghìm bản thân khỏi thốt điều vô ích, vì ai cũng hiểu: mũi tên này cần được bắn ra.

    Trong đầu Anthony, câu trả lời đã rõ: mọi kỹ năng liên quan đến Apollo...

    đều được đưa lên trục phân định rạch ròi.

    Anthony gật đầu, không nói gì, chỉ nhắm đích.

    Đây là sân khấu của anh và khán giả đang đợi màn thể hiện cuối cùng.

    •••

    Nắng chiều trải bóng lên sân vận động Stadium.

    Ba cung thủ bước ra trước.

    Mỗi người đều lựa chọn kiểu bắn riêng:

    - Người đầu tiên bắn nhanh ba mũi liên tiếp, xuyên chính xác ba tâm bia cách nhau mười lăm bước.

    - Người thứ hai bắn góc nghiêng, khiến mũi tên ghim vào tấm bia bằng đường xoắn, đầy kỹ thuật.

    - Người thứ ba bắn từ thế quỳ, nhắm trúng bia nhỏ đặt trên cọc gỗ đang lắc lư.

    Đến phiên Theron - vị tướng dày dạn kinh nghiệm, nghiêm túc bước lên.

    Hai tay ông cầm cung kéo căng thành hình trăng khuyết, đóng băng trong khoảnh khắc.

    Không màu mè.

    Chỉ một phát bắn duy nhất.

    Mũi tên lao nhanh qua hai vòng đồng treo cách nhau chừng 20centimet, ở khoảng cách ba mươi bước chân.

    Một cú bắn mang theo sự uy lực, chuẩn xác đến nghẹt thở.

    "Ngắm trúng rồi!"

    - Một người đàn ông râu quai nón đứng bật dậy.

    Khán đài dậy sóng tiếng cười nói, bầu không khí rộn ràng tưng bừng.

    Mặt ai nấy đều mong chờ vào màn thi đấu hấp dẫn hơn ở phía sau.

    Ánh mắt Theron hướng về Anthony, không mang tâm thế khiêu khích, chỉ là thử thách dành cho người được gọi là 'Thần'.

    Một thoáng mỉm cười.

    Anthony bước ra giữa sân đấu.

    Không vội.

    Anh điềm nhiên đeo ống đựng tên vào lưng, sử dụng cây cung gỗ truyền thống do chính tay mình cải tiến.

    Mũi thứ nhất:

    Anh yêu cầu treo một vòng nhỏ bằng đồng (đường kính cỡ 13cm) trên sợi dây mảnh, cách xa gần bốn mươi bước.

    Một khoảng lặng.

    Anthony hít sâu, giữ vững tư thế.

    Luồng gió lùa qua, lướt nhẹ mái tóc vàng óng xoăn sóng, trượt dọc sống mũi, như đang thăm dò từng nét khắc trên khuôn mặt anh.

    Rồi khi gió ngừng hẳn, Anthony thả tay.

    Mũi tên lao đi xuyên qua vòng mà không chạm mép.

    Không thần kỳ như bật thần thánh nhưng quá hoàn hảo.

    Đến mức ai từng bắn cung đều hiểu: đó là kỹ thuật cực khó để thực hiện theo cách thức đơn giản, bình thản.

    Tiếp theo, mũi thứ hai:

    Anthony ra hiệu.

    Ba cây nến sáp ong cắm trên ba cột đá - cao, vừa, thấp - bập bùng tuần tự, như nhịp điệu được bật/tắt theo ý muốn.

    Anh lắp tên, kéo căng.

    Ánh nắng tràn qua dây cung, phản chiếu ba lằn bay tinh tế thẳng tắp cắt ngang màn sáng.

    Một chuỗi thao tác trơn tru như điệu nhạc quen thuộc, chẳng cần ngắt nhịp lâu.

    Lần lượt theo thứ tự từng cây nến đều gãy ngọn, mấy đốm lửa sau đó cũng tắt lịp, rơi xuống như bị một cơn gió nhẹ thổi qua, không có lấy một giọt sáp văng.

    Một vài chiến binh há hốc mồm.

    Đây không còn là sức mạnh thuần tuý nữa mà là sự kiểm soát tuyệt đối.

    "Đấy mới là bản lĩnh thật sự của Apollo!"

    - một tên lính trẻ cảm thán.

    Mũi tên cuối cùng:

    Anh đề nghị một chiến binh tình nguyện cầm bia.

    Nhiệm vụ được giao là cần giơ tấm gỗ nhỏ lên cao, cách mặt tầm hai gang tay, và từng bước, di chuyển ngang qua sân đấu trường với tốc độ vừa phải:

    "Không!

    Nguy hiểm!"

    - tiếng hốt hoảng bật ra khỏi cổ họng vài người.

    Nhưng chiến binh kia vẫn gật đầu, ánh mắt kiên định vì tin vào cú giương cung vững chắc của Anthony.

    Rồi một thoáng ngắm.

    Tia nắng gác lên đầu mũi tên như ban điểm nhấn chúc phúc.

    Anthony buông tay.

    Vút!

    Mũi tên ghim trúng giữa tâm bia, cách bàn tay người chỉ một đốt ngón.

    Không ai nói gì trong vài giây... như thể vẫn bận nín thở vì nhịp tim đập loạn trong lồng ngực.

    "WOOOOAAAHHH!!!"

    - tiếng reo hò vỡ oà như vũ bão, cả sân vật động rung lên vì sự phấn khích tột độ.

    Theron lặng người khi đã chứng kiến đủ, mắt nhìn về hướng mũi tên còn cắm trên tấm bia gỗ, thán phục trước tài năng của Anthony.

    Ông từng nghĩ rằng Delphi và cả Hy Lạp sẽ chẳng có mấy ai so sánh được với mình nhưng...

    Núi non, dù hùng vĩ, song vẫn phải khuất sau bầu trời rộng lớn.

    Theron bước tới, ông chậm rãi quỳ xuống, đặt tay lên ngực, khẽ cúi đầu:

    "Không cần phép màu.

    Chỉ cần độ chính xác hoàn hảo như vậy cũng đủ để khiến ta kính phục ngài."

    Anthony thầm nở nụ cười.

    Tay trao lại cây cung cho Theron.

    Anh quay đi, tấm lưng thanh thoát như cung đàn vừa ngân dứt.

    Phía sau biển người cuộn trào sóng âm tràn, hạ màn bằng dàn hợp xướng hô vang:

    "Apollo!

    Apollo!"

    •••

    Dưới Ánh Sáng Thảnh Thơi

    Đêm đó, khi tiệc tàn theo từng nhịp trống lịm dần trong bóng tối, và vị ngọt từ rượu nho đã thôi rạo rực thân thể.

    Anthony lặng lẽ ra đứng trên mấy bậc thềm đá phía sau ngôi đền Delphi.

    Anh ngước nhìn lên bầu trời, vầng trăng treo lơ lửng giữa những cụm mây mỏng trôi bồng bềnh xung quanh.

    Rồi, để đáp lại nguyện vọng của anh, một vệt sáng đỏ rực xé ngang màn đêm yên tĩnh.

    Viên thiên thạch.

    Chói lòa và uy nghi, giống như một nhát kiếm lửa của thần Zeus.

    "Ông ta mà thật sự tồn tại, thì chắc ổng sẽ nổi điên vì bị mình vu khống" - anh thầm tự nhủ.

    Phía sau Anthony, tiếng bước chân nhẹ vang lên.

    Lysandra, nữ tư tế trẻ, người thường thầm lặng quan sát kẻ xuyên không từ xa, hiện đang tiến đến gần hơn.

    Cô đứng kề cận bên Anthony, những đường nét trên khuôn mặt thấp thoáng ẩn hiện trong nguồn sáng mờ nhạt của trăng non soi mái đền.

    "Đó là dấu hiệu," - cô khẽ nói, giọng không còn nghi ngờ, mà thấm đượm tôn trọng: "Các bản khắc cổ đã từng nhắc đến những vì sao rực cháy.

    Cánh cổng, có thể đang mở."

    Anthony không đáp.

    Chỉ nhìn về khoảng trống vô định, tim đập mạnh trong lồng ngực.

    Lysandra im lặng một lúc, rồi quay sang anh, từ tốn nói:

    "Nếu điều đó là thật... nếu có một con đường đưa ngài quay trở lại, nơi mà ngài thuộc về.

    Ta không biết liệu ta nên vui mừng cho ngài, hay cảm thấy tiếc nuối."

    - Cô cười khẽ, mặc cho dòng suy nghĩ tự mình tiếp nối...

    Ngài đã mang đến đây thứ ánh sáng chưa từng có.

    Không phải từ Mặt Trời, mà từ chính con người ngài.

    Anthony nhìn cô và thấy trong mắt Lysandra không còn là sự hoài nghi, mà là một thứ cảm xúc chân thành hơn: kính trọng, cảm mến và dường như cô cũng đã chọn cách tin tưởng anh.

    "Nếu ngài rời đi, Delphi sẽ nhớ.

    Còn ta... có lẽ cũng vậy."

    Anh cúi đầu, không biết phải nói gì.

    Bầu trời trên cao vẫn lắp lánh muôn vàn vì sao sáng.

    Nhưng trái tim Anthony giờ bắt đầu có thêm một câu hỏi khác:

    "Nếu có thể trở về... liệu anh còn muốn?"
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 5: Vở Kịch Giữa Người & Thần


    Danh tiếng của " Apollo giáng thế " không dừng lại ở Delphi.

    Từ Thebes đến Athens, từ Corinth đến Argos rồi truyền đến tận Sparta, tin tức lan nhanh như lửa cháy đồng khô: Chỉ trong vài tuần, lời tiên đoán ứng nghiệm về "Apollo trở lại".

    Tại nơi chốn này, đang sống giữa những con người bình thường đã vượt qua cả biên giới núi đồi Delphi, theo dấu chân thương nhân, người hành hương, và vài gã say rượu thích kể chuyện phóng đại.

    Anthony được tôn sùng quá mức.

    Thành ra, đền đài từ các thành bang khác điều cử người lén lút đến Delphi để thăm dò chuyện thực hư.

    Có nơi còn phác họa chân dung, tạo hình đất sét, đúc tượng đồng theo nét ngoài của anh để trưng thờ.

    Và lẫn trong từng hành động tôn giáo thái quá là những lời xì xào, bàn tán xôn xao, không phải ai cũng cất tiếng ca tụng.

    Nhiều người nghi kỵ, nhiều người sợ hãi, và cũng không ít kẻ giữ trong mình tham vọng sâu không đáy.

    •••

    Giữa quảng trường lát gạch trắng của Delphi.

    Anthony đứng đó, lặng im như pho tượng sống.

    Mái tóc vàng đón lấy nắng mai, khẽ lay nhẹ vì gió sớm.

    Đôi mắt màu hổ phách chứa đựng những tia mật ngọt, nhưng lại kín đáo tựa lời tiên tri chưa thể nói ra.

    Cây đàn lyra toả sắc ngà dịu, ẩn mình trong vòng tay anh là một món lễ vật thiêng liêng, vừa được dâng tặng bởi người đàn ông quý tộc ban sáng.

    Sau lưng anh là Đền thờ thần Apollo, sừng sững như chiếc vương miện đá dựng trên sườn núi Parnassus.

    Những cột trụ Doric cao vút vươn lên bầu trời xanh, mái ngói đỏ sậm ánh vàng dưới nắng trưa, đỉnh đền chạm khắc hình thần cưỡi xe mặt trời đang xé mây mà đi.

    Tiếng chuông gió bằng đồng vang vọng nhẹ nhàng giữa không gian tôn nghiêm.

    Dân chúng vây quanh Anthony: thương nhân, người hành hương và tư tế đứng chen nhau bên những bậc cấp cẩm thạch.

    Họ nhìn anh mê mẩn như thể có vầng hào quang vô hình nào đó đang chiếu sáng rực rỡ.

    Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên bước vào thế giới này, Anthony đã không còn là Anthony.

    Hình dáng Apollo đổ bóng, khiến ánh đèn phía sau hậu trường tắt lịm.

    Khi anh xuất hiện bất ngờ bên con suối Castalia, người tư tế già và các nữ tu sĩ vừa mới trông thấy anh thì họ đã vội quỳ rạp xuống đất.

    Không hề có lấy một câu hỏi chấp vấn hay chờ đợi lời giải thích cụ thể nào.

    Bởi phần lớn đều muốn chạm vào đức tin, thay vì phải quay sang nghi ngờ nó.

    Anthony, trong giây phút còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã được gọi là: Apollo giáng thế!

    Và anh đã học cách chấp nhận điều đó.

    Không vì hứng thú.

    Mà vì bản năng sinh tồn luôn nhắc nhở anh phải diễn tròn vai trò này.

    Nhưng không phải ai cũng sẵn lòng tin tưởng.

    Một giọng nói vang lên, bén như mũi dao cắt ngang bầu không khí thiêng liêng:

    "Giả thần!

    Tên này diễn kịch!

    Hắn không phải Apollo thật!

    Chỉ là một kẻ lừa bịp đội lốt vinh quang!"

    Trên ngực kẻ đó, huy hiệu bằng đồng sẫm khắc hình mặt trời tám tia tỏa sắc như lưỡi lửa.

    Hắn đeo nó biểu trưng cho sự hãnh diện về vùng đất mình sinh sống - nơi ánh sáng nghệ thuật đầu tiên mọc ra và mang tên Apollo.

    Đám đông xôn xao, vài người cuồng tín căm phẩn quay lại nhìn, cứ tưởng kẻ vừa thốt ra lời báng bổ ấy là một tên điên.

    Nhưng không, hắn chỉ ngạo mạn.

    Varyon - con trai của thủ lĩnh quân đội thành Delos - bước ra giữa vòng người, dáng đi hiên ngang, ánh mắt hằn lên vẻ khinh mạn.

    Hắn nổi danh là kẻ hống hách, kiểu người tự phụ, quen thói hay ra lệnh, quen được phục tùng tuyệt đối:

    "Chẳng lẽ các người không thấy sao?

    Thần gì mà lại bằng xương bằng thịt, không tia sáng, không quyền năng, chỉ biết im lặng làm dáng như tượng đá?"

    - Varyon cười khẩy, giọng đầy khiêu khích.

    - Đừng để vẻ ngoài che mắt lý trí.

    Ta thấy rõ một kẻ nói dối khoác áo thần hơn bất kỳ ai ở đây."

    Hai hàng mi khép hờ, gương mặt hướng về phía gió như muốn bắt nhịp cùng ngữ điệu thiên nhiên.

    Anthony chỉ đứng đó, ánh nắng dát nhẹ lên bờ vai, chẳng buồn bận tâm đến kẻ kêu ngạo kia.

    Chết tiệt!...

    Ngươi thật sự nghĩ rằng mình là Apollo?

    - đôi mày cau lại.

    Hơi thở đặc quánh, vướng mắc ác cảm phả qua mũi gã.

    Varyon bước đến gần hơn, tay đặt lên chuôi kiếm ngắn bên hông.

    Mắt hắn đỏ ngầu như kẻ vừa bị xúc phạm đến tận lòng kiêu hãnh:

    "Câm lặng à?

    Hay vì không biết nói gì nữa, kẻ giả thần?"

    Anthony không trả lời, chỉ nghiêng đầu, trong đôi mắt ánh lên một tia khinh thường mỏng sắc như lưỡi dao.

    Varyon gầm lên phẩn nộ, rút kiếm, lao nhanh tới.

    Nhưng hắn chưa kịp chạm vào người Anthony.

    "Bốp!"

    Âm thanh khô khốc vang lên khi Anthony vung cây đàn lyra bằng gỗ hoàng dương, đập thẳng vào thái dương Varyon.

    Đám đông nín thở.

    Varyon lảo đảo, máu rịn ra khỏi chân tóc.

    "Mình có hơi, lỡ tay" - Anthony thoáng nghĩ qua trong đầu.

    Một khắc im lặng.

    Rồi gã quý tộc lồng lộn hét lên với thanh kiếm giơ cao.

    Anthony xoay người né đòn.

    Khoảng áp sát trong tích tắc, anh chùng gối lấy đà bật dậy, dùng tay trái gạt cú chém, tay phải nắm chặt cán đàn lyra giáng mạnh vào ngực Varyon.

    Tên ngông cuồng bật ngửa, ôm ngực ho sặc sụa, nhưng vẫn cố gượng đứng vững.

    Mọi người thích thú hô vang tên Apollo, cổ vũ cho mỗi cú đánh khi tận mắt chứng kiến thần trừng phạt kẻ thách thức đấng thiêng.

    Không ai can ngăn.

    Không ai xen vào.

    Họ bị thu hút như khán giả trước màn bi kịch định mệnh đang tự viết lấy hồi kết.

    Varyon gào lên lần nữa, nhưng chưa kịp làm gì thì bỗng một giọng nói sắc lạnh quát lớn:

    "Đủ rồi!"

    Từ bậc thang cao nhất của quảng trường, bóng dáng người đàn ông mặc áo choàng đen viền bạc bước ra.

    Quyền trượng thạch anh trong tay, chính là sứ giả thành Delos.

    Ánh mắt ông lướt qua Anthony rồi dừng ở Varyon, gằn giọng:

    "Máu đổ trước đền thiêng sẽ khiến Delos mang tiếng chống lại Apollo.

    Các thành khác sẽ không để yên.

    Hạ kiếm đi, Varyon."

    Ông nhìn sang Anthony, khẽ cúi đầu:

    "Giữa con người và thần thánh, đôi khi điều cần thiết hơn là sự tôn trọng lẫn nhau."

    Anthony siết nhẹ cây đàn lyra, rồi buông lỏng.

    Anh cất tiếng, giọng trầm và bình thản, như thể đang nói chuyện với người quen giữa sân nhà:

    "Ta không đến để cầu xin ai tin.

    Ta chỉ muốn sống yên ổn.

    Nếu các người thấy chưa đủ...

    Thì hỏi đền đá, hỏi núi Parnassus, hỏi suối Castalia - chúng là những kẻ đầu tiên chứng kiến ta đến đây."

    Anh quay sang Varyon, nét mặt điềm tĩnh như không muốn chấp nhất chuyện vặt vãnh trước đó:

    "Còn ngươi, nếu cảm thấy khó chịu, có thể ở lại Delphi chơi vài ngày.

    Ta sẽ đãi vài món ngon dê nướng mật ong, rượu nho vùng núi, và cả bánh lá sung của các nữ tu.

    Có khi sau bữa đó, ngươi lại thấy ta... dễ tin hơn một chút."

    Varyon sững lại, bất ngờ trước thái độ thản nhiên bởi kẻ nghĩ tình huống này chỉ như một mẩu chuyện hài hước.

    Hắn lườm nhẹ, rồi lặng lẽ quay đi, biến vào dãy cột gần đó.

    Tâm trí Anthony phẳng như gương, phản chiếu một ý niệm kiên định: Chân lý không nằm trên ngực.

    Nó sống trong những điều mà lòng người muốn mang theo, chứ không phải thứ đeo được.

    Dân chúng nhìn theo, có người bật cười, có người cau mày, nhưng rồi ai cũng dần thả lỏng.

    Bầu không khí trở nên nhẹ nhõm, bớt căng thẳng hơn.

    Mọi người cũng hoan hỉ như một cơn mưa phùn vừa trôi qua mà chẳng ai bị ướt.

    •••

    Kẻ Thắp Lửa và Người Muốn Sưởi

    Từ khắp các thành bang, sự ngưỡng mộ dành cho Apollo nhanh chóng chuyển hóa thành một thứ cảm xúc khác - sâu hơn, âm ỉ hơn, và đầy toan tính: khát vọng sở hữu.

    Các vị vua, lãnh chúa và hội đồng trưởng lão dần nhìn về Delphi không chỉ với lòng tôn kính.

    Họ bắt đầu hỏi nhau trong những buổi họp kín: Nếu vị thần này thật sự đang sống... thì liệu, có thể khiến ngài đứng về phía mình?

    Có thể khiến cái tên "Apollo" song hành cùng lá cờ của họ?

    Dù rất muốn, nhưng họ không dám ra tay cưỡng ép.

    Bởi ai cũng biết: thần thánh, khi hiện diện hữu hình, sẽ luôn kéo theo hệ quả - rộn ràng trong hi vọng hoặc... trống vắng trong tuyệt vọng.

    Giai thoại kể lại rằng đã từng có những kẻ bị thiêu rụi, hóa đá hay mất cả thành trì chỉ vì xúc phạm một vị thần.

    Mà dù nói gì đi nữa thì họ vẫn khao khát.

    Không ai muốn thấy ánh sáng ấy chỉ chiếu rọi một vùng đất nhỏ, tất cả bọn họ đều muốn nhiều hơn thế.
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 6: Ánh Sáng Bị Tranh Giành


    Thông điệp từ các thành bang

    Chỉ trong vài ngày, năm đoàn sứ giả từ các thành bang lớn lần lượt kéo đến Delphi.

    Không đoàn nào đến với tay không – họ mang theo quà cống, giọng điệu ngợi ca và cả những lời đề nghị trá hình:

    Athens: "Hãy về với thành phố của tri thức và lý trí.

    Ngài là thần của ánh sáng hiểu biết, không thể mãi sống giữa đám dân quê mùa, mê tín."

    Sparta: "Một vị thần không chỉ cần nghệ thuật để sống, mà còn phải có những chiến binh thật sự trong tay.

    Hãy chọn chúng tôi.

    Chúng tôi sẽ bảo vệ ngài như thần hộ mệnh của chiến tranh vĩ đại."

    Thebes: "Ngài từng là thần tiên tri.

    Chúng tôi có những bí mật cổ đại chôn giấu hàng nghìn năm, chỉ ngài mới có thể hiểu và giải mã."

    Corinth: "Cái đẹp thường đi cùng sự cao sang.

    Ngài là vị thần của ánh sáng và sắc đẹp.

    Vì thế, xứng đáng được bao quanh bởi những loại ngọc báu quý hiếm nhất."

    Argos: "Chúng tôi không đề nghị.

    Chúng tôi yêu cầu.

    Nếu Delphi không giao ngài cho thế giới, thì chính Delphi đang chống lại trật tự của các thành bang!"

    Mọi ánh mắt trong đền thiêng đều đổ dồn vào Anthony – vị Apollo bất đắc dĩ, vô tình để lại một dòng ghi chú mới được viết vội lên tấm bản đồ cũ kỹ.

    Trưởng tế già Delphi, sải bước về phía nhóm sứ giả.

    Ánh nắng chiếu nghiêng từ mái đá phản vào lớp áo choàng bạc phếch, loang lỗ bóng động trên nền gạch cẩm thạch lạnh như khối băng chưa tan.

    Giọng ông vang đều, không lộ cảm xúc:

    "Các người đã dốc lòng vì một lời mời, điều đó đáng quý.

    Nhưng ánh sáng sẽ chỉ soi rõ lối đi vào thời khắc phù hợp."

    Bầu không khí đặc quánh hơi thở dò xét, căng như dây đàn Lyra trong tay kẻ chưa từng biết gảy.

    - Athens dâng lên một tập thơ cổ, viết tay kín nét mực.

    - Sparta kính trọng tặng bộ cung bạc, dây căng từ gân thú.

    - Corinth đặt trước mặt Anthony chiếc rương chứa đầy đá quý lấp lánh.

    - Thebes cuối cùng tiến đến gần anh, quỳ một gối, trao vương miện nguyệt thạch.

    Riêng Argos chỉ kính ngữ: "Nếu ngài chọn thành chúng tôi.

    Thì mọi báu vật của Argos... sẽ không có thứ nào vượt khỏi tầm tay ngài."

    Anthony khoác bộ lễ phục trang nghiêm màu ngà, đường nét thêu dày bằng chỉ vàng bắt sáng dưới mái đền.

    Vòng nguyệt quế ôm trọn đỉnh đầu, từng chiếc lá kết thủ công vẫn giữ nguyên vân gân mảnh li ti.

    Mắt anh dừng lại ở cây cung bạc từ Sparta – thứ vũ khí đẹp đến lạ, nhưng đồng thời, cũng chính là tín vật ngang nhiên của bạo lực.

    Không phủ nhận, cũng chẳng cho nó quyền quyết định.

    Anh nâng mấy món lễ vật lên xem xét.

    Trông như thể một vị đạo diễn đang cân nhắc lựa chọn đạo cụ, chuẩn bị trước cho cảnh quay không nằm trong kịch bản.

    "Đây không còn là tín ngưỡng.

    Mà là một cuộc đấu giá thần thánh!" – Anthony thầm cảm thán.

    •••

    Đứng giữa bờ vực chiến tranh

    Sân nghị sự ngoài trời, các trưởng tế Delphi và dân chúng bắt đầu tranh cãi dữ dội.

    - Người tầng lớp thấp mù mờ, nhưng rất sùng tín.

    Nằng nặc khẩn cầu giữ chân Apollo bằng mọi giá.

    - Tầng lớp quý tộc thì hoang mang, lo lắng việc Delphi bị các nơi khác xâu xé, nuốt chửng.

    Thậm chí, có kẻ còn tính đến chuyện đầu hàng sớm để mặc cả quyền lợi.

    - Phần đông người muốn Anthony chọn Athens, thành phố văn minh, học thuật và tự do.

    Số khác lại nghiêng về Sparta, tin rằng sức mạnh quân đội áp đảo sẽ bảo vệ họ khỏi sự tranh giành, dã tâm phương xa.

    Vài người đứng ngoài rìa, lặng thầm quan sát.

    Họ không kiến nghị.

    Họ chỉ thuận theo phe giành được tiếng nói cuối cùng.

    Anthony ngồi trên bậc đá cao nhất của vòng cung.

    Chống cằm hờ, mắt đảo xuống mớ hỗn độn bên dưới như kẻ lỡ mang gương mặt của thần.

    Sự tập trung ghim sâu vào từng thâm tâm bọn họ, những con người nhỏ bé trong guồng máy của nền văn minh sắp rạn vỡ – và lần đầu tiên... anh cảm thấy áp lực nặng nề giống một vị vua bị kìm kẹp giữa vòng vây quyền lực, chứ chẳng còn là một người nghệ sĩ đa tài được ngưỡng mộ, tung hô.

    "Khán giả lần này chẳng mua vé như thường lệ.

    Họ muốn thuê hẳn diễn viên nổi bật để dựng nên màn kịch lớn hơn." – Anthony hơi nghiên đầu, một tiếng thở dài không cất thành lời.

    •••

    Nghệ thuật của ngoại giao – theo kiểu hiện đại

    Bị dồn vào tình thế bất khả kháng.

    Thay vì bắt buộc phải chọn một phe nào đó.

    Anthony quyết định vận dụng quân bài tẩy, thứ vũ khí sắc sảo mà không thành bang nào có: trí tuệ của thế kỷ 21.

    Anh đề nghị tổ chức Hội nghị Ánh Sáng – một buổi họp giữa các đoàn sứ giả, được tổ chức công khai tại Delphi, trước sự chứng kiến của toàn thể dân chúng.

    Trong buổi họp, anh không tuyên bố 'ngài sẽ đi đâu' mà thuyết phục từng phái đoàn bằng lý lẽ hiện đại, thông qua chắt lọc và bọc kỹ trong lớp ngôn từ cổ đại:

    "Apollo không thể chịu chiếm hữu – vì ánh sáng không bao giờ bị giam cầm.

    Nếu các ngươi thật sự muốn vinh quang của ta, thì hãy học cách chia sẻ ánh sáng ấy, chứ không nên giành giật nó."

    Anh hứa không phe nào được độc quyền sở hữu Apollo, nhưng mọi nơi đều có thể hưởng lợi từ sự hiện diện của anh.

    •••

    Kết quả mong manh

    Sau ba ngày hội họp căng thẳng, các thành bang đồng ý trì hoãn mọi hành động quân sự.

    Một hiệp ước tạm thời được lập ra gọi là "Hiệp Ước Ánh Sáng", trong đó Anthony được công nhận là 'Thần trung lập', sống ở Delphi, không thuộc về bất kỳ cường quốc nào.

    Nhưng trong mắt những người có dã tâm – đây chưa phải là kết thúc.

    Trong bóng tối, một sứ giả thành Sparta lặng lẽ viết thư mật:

    "Hắn quá nguy hiểm.

    Cũng như kẻ mang lửa mất kiểm soát.

    Nếu không thể khống chế hắn... chúng ta phải tính đến phương án cuối cùng."

    •••

    Khúc dạo đầu cho sóng gió mới

    Tối hôm đó, khi trở về phòng, Anthony thấy Lysandra đang đứng chờ sẵn:

    "Ngài giỏi hơn chúng tôi tưởng," – cô nói.

    "Nhưng ngài có biết không?

    Anh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng sâu."

    Anthony uể oải, mệt mỏi trả lời:

    "Cô biết đấy, tôi chỉ cố ngăn mọi người khỏi giết nhau vì một thứ... mà tôi còn không chắc mình thật sự là."

    Lysandra tiến lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh:

    "Ngài có thể không phải là thần thật.

    Nhưng ngài vừa làm được điều mà chẳng vị thần nào từng thực hiện: giữ hòa bình bằng lời nói, chứ không bằng lửa hay máu."

    "Và vì thế… ngài đang ở vào vị trí nguy hiểm nhất."
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 7: Lời Tạm Biệt Dưới Trăng


    Màn đêm tĩnh mịch hôm ấy, trên chiếc giường ngọc thạch sang trọng, phản phất ánh trăng mờ ảo nơi Anthony đang ngủ.

    Một lưỡi dao sắc lạnh đâm xuống.

    Nhưng cú giật mình theo bản năng đã cứu anh khỏi một kết cục thảm khốc.

    Lưỡi dao chỉ sượt qua vai, và trong ánh sáng mờ nhòe, anh kịp thấy một bóng người bỏ chạy.

    Lính gác nghe tiếng động lạ tức tốc chạy đến, nhưng kẻ ám sát đã biến mất vào đêm đen như chưa từng tồn tại.

    •••

    Các trưởng tế phẫn nộ.

    Dân chúng sững sờ.

    Ai đó dám mưu sát Apollo - thần của ánh sáng?

    Vụ ám sát đã thổi bùng lên ngọn lửa căm phẫn giữa các thành bang.

    Athens, Sparta, Thebes, Argos tất cả đều cáo buộc lẫn nhau, đổ lỗi cho đối thủ để biện minh cho hành động của mình.

    Những lời đe dọa, tuyên bố hùng hồn được đưa ra đầy rẫy nơi ngóc ngách các con phố.

    Giữa quảng trường một chiến binh Athens hét lên như sấm:

    "Ai đó đã nhúng tay vào Apollo thần của chúng ta!

    Hắn là ai mà dám thách thức cả thần linh?"

    Lính tráng Sparta la lớn, giọng quyết liệt:

    "Không thể để yên!

    Apollo thuộc về Sparta!

    Bọn ta sẽ trả thù cho ngài bằng máu và lửa!"

    Trưởng tế Delphi ra hiệu im lặng, giọng nghiêm trọng:

    "Các người hãy bình tĩnh!

    Đây không phải lúc để chia rẽ.

    Chúng ta phải tìm ra kẻ ám sát để bảo vệ ngài!"

    Sứ giả Thebes gằn giọng, đầy nghi ngờ:

    "Có thể chính người Athens đang giở trò bẩn!

    Đừng quên, đây là thời điểm thuận lợi để gieo rắc hận thù!"

    Người dân Delphi bức xúc quát lớn, mắt đỏ hoe:

    "Ngài là linh hồn của Delphi!

    Ai dám làm tổn thương ngài, kẻ đó là kẻ thù của cả chúng ta!"

    Binh lính Argos chĩa mũi giáo về phía đám đông:

    "Đủ rồi!

    Ai không đồng lòng, đứng sang một bên!

    Apollo không thể là con mồi cho sự tranh giành ngu xuẩn!"

    Cơn giận trong lòng dân chúng dần bùng nổ.

    Trên từng con phố của Delphi, có không ít cuộc ẩu đả nổ ra giữa người dân đến từ các thành bang khác nhau.

    Xung đột gây gắt nhỏ lẻ vượt ngưỡng bất bình đơn thuần, nhanh chóng leo thang thành những trận đánh thực thụ, với vũ khí thô sơ, khiên đồng, gậy gộc.

    Và máu...

    đã bắt đầu chảy, thấm vào từng kẽ nứt của nền đá vôi, trước cổng đền thờ khép hờ.

    Trong hỗn loạn, Anthony bước ra giữa dòng người.

    Không khoác áo thần, không trưng ra phép lạ, mà chỉ dùng giọng nói của một con người có lý trí sắt đá và trái tim toả nhiệt.

    Anh đứng giữa vòng xoáy bạo lực ấy, hô lớn:

    "Dừng lại đi!

    Đây không phải là nơi để các người giải quyết thù oán tự phát.

    Các người có thể đến từ những thành bang khác nhau, nhưng đều là người Hy Lạp, đều chung một cội nguồn.

    Đừng để sự nghi kỵ biến nơi thiêng liêng này thành đau thương, mất mát!

    Máu đổ đủ rồi!"

    Sự im lặng phủ xuống sau lời giảng giải ấy.

    Không ai muốn lên tiếng phản bác hay biện hộ gì, đám đông lặng lẽ giải tán trong khi những lời thì thào căm phẫn vẫn còn vang vảng đâu đó.

    Người đổ lỗi cho Argos.

    Kẻ nghi ngờ Sparta.

    Có người bảo đây là hành động phản đấng thiêng, dị giáo.

    Rồi khi trưởng tế đứng đầu hội đồng, hỏi anh có muốn truy xét đến cùng không?

    Anh đã từ chối khéo vì chẳng muốn chuyện này đi quá xa.

    Dù Anthony luôn giữ mình trung lập, song ánh hào quang của 'Apollo sống dậy' lại càng khiến anh trở thành mục tiêu thèm khát hơn bao giờ hết.

    Các lãnh chúa, nhà vua của những thành trì hùng mạnh không còn chỉ muốn tôn kính anh, họ muốn sở hữu anh.

    Một vị thần trong tầm tay có thể củng cố ngai vàng, thuyết phục quân chủ lực, khuất phục kẻ thù và tạo nên danh tiếng trường tồn vĩnh viễn.

    Mỗi món quà, mỗi lời chúc tụng...

    đều là một lớp vỏ bọc.

    Đằng sau ánh mắt tôn sùng là tham vọng.

    Ẩn sau lời mời là âm mưu.

    Từ sâu thẳm trong tâm, anh biết rằng: đây là dấu hiệu cuối cùng.

    Thế giới này chưa từng thuộc về anh.

    Và bây giờ, nó cũng đang bắt đầu từ chối chính sự hiện diện trực tiếp Anthony - Apollo.

    •••

    "Thần thánh - nên hiện hữu hay không?"

    Anthony ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm cổ đại rộng lớn, hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa đầy nghịch lý:

    "Một vị thần thực sự không nên tồn tại giữa con người," anh thầm nghĩ.

    "Không phải vì họ không xứng đáng, mà bởi chính sự hiện diện hữu hình của thần thánh sẽ phá vỡ trật tự tự nhiên của thế giới."

    Anh đã thấy tận mắt: lòng tin có thể chuyển thành cuồng tín, ngưỡng mộ có thể biến thành đố kỵ, và chỉ một lời nói hay hành động "khác thường" cũng có thể dẫn đến tranh giành, bạo lực hoặc chiến tranh:

    "Thần thánh nên thuộc về tinh thần, về tín ngưỡng, về một phần sâu thẳm trong tâm hồn con người nơi họ tìm kiếm sự dẫn đường, chứ không phải sự can thiệp."

    Và Anthony hiểu rằng: nếu muốn để lại ánh sáng, tốt nhất hãy rời đi trước khi trở thành bóng tối.

    •••

    Lễ chia tay cuối cùng

    Anthony yêu cầu một buổi lễ hiến tặng, như một lời chia tay ấn định.

    Khắp quảng trường Delphi, người dân tụ về.

    Họ mang theo rượu, trái cây, tượng đá, những bài ca ngân vang và lời chúc tụng nhiệt thành.

    Anthony trong thân phận Apollo bước ra giữa tiếng trống, nụ cười vẫn giữ trên môi.

    Anh trò chuyện với từng người, nhận từng món lễ vật với lòng biết ơn và không ít lần buông câu đùa khiến đám trẻ cười khúc khích.

    Không còn sự xa cách của một vị thần.

    Chỉ là Anthony người đã từng sống giữa họ.

    •••

    Lời nói dối cuối cùng

    Khi buổi lễ kết thúc, Anthony đứng trên bậc thềm đá cổ, nơi từng chứng kiến những nghi thức linh thiêng từ xa xưa.

    Trước hàng nghìn ánh mắt đang chờ đợi lời truyền thánh, anh cất giọng:

    "Zeus cha ta - đấng tối cao - đã tha thứ.

    Ngài gọi ta trở lại đỉnh Olympus, nơi ta thuộc về.

    Ta sẽ không còn hiện diện giữa các ngươi, nhưng ánh sáng của ta sẽ còn mãi.

    Các ngươi không cần thấy ta để tin rằng ta vẫn đang dõi theo."

    Người dân cúi đầu.

    Một số bật khóc.

    Một số mỉm cười tin tưởng.

    Một vài người hoài nghi, nhưng không ai dám mở miệng phản bác điều được định sẵn là "thánh lệnh".

    •••

    Tạm biệt Lysandra

    Khi đêm xuống, chỉ một người đợi Anthony phía sau ngôi đền - Lysandra.

    Cô không nói gì lúc đầu.

    Chỉ nhìn anh thật lâu, rồi mới khẽ hỏi:

    "Lần này... là vĩnh viễn?"

    Anthony gật đầu.

    Nhẹ.

    Dứt khoát.

    "Tôi không thể ở lại.

    Cô biết điều đó mà."

    Lysandra bước tới.

    Không ôm, không níu giữ.

    Chỉ chạm nhẹ vào cánh tay anh, cảm giác vẫn ấm như một thực thể còn sống:

    "Nếu một ngày nào đó, ngài nhìn thấy bầu trời này từ phía bên kia.

    Hãy nhớ là từng có một người tin ngài, kể cả khi ánh sáng thay đổi hình dáng."

    Anthony nở một nụ cười mỏi mệt, biết ơn:

    "Nếu tôi thật sự trở thành... một hình tượng thần thánh.

    Thì khi đó, tôi có còn là tôi nữa không?"

    Lysandra lặng im một lúc, rồi chậm rãi nói:

    "Ngài có chắc mình không phải Apollo?

    Hay chính Apollo mới là một phần trong ngài?"

    "Tựa như vị thần ánh sáng đang mượn vai ngài để trò chuyện thân mật hơn với chúng tôi."

    Khoảnh khắc kết nối giữa hai khái niệm thần và người.

    Anthony nheo mắt nhìn cô.

    Rồi bất chợt lên tiếng.

    "Tôi...

    đến từ tương lai."

    Lysandra không ngạc nhiên như anh tưởng.

    Hơi thở mỏng lướt qua môi, đầu cô cúi nhẹ.

    Có lẽ, mảnh ghép của sự thật luôn nằm ở đó, chỉ đợi anh gọi tên.

    "Cảm ơn vì đã tin tôi, ngay cả khi tôi không thể giải thích rõ rằng... tại sao?"

    Lysandra mỉm cười, có gì đó như nắng sớm le lói qua màn đêm.

    "Thế tên ngài là gì?"

    Ánh mắt cô không rời anh, như đang tìm kiếm câu trả lời thoả đáng cho nguồn sáng hi vọng.

    Trầm ngâm trong giây lát, anh đáp:

    > "Anthony Phaedros"

    Gió chạm lá, sự thật thoáng qua.

    Cái tên ấy, giữa đêm Hy Lạp, nghe như ánh sáng vừa gọi lại chính mình.
     
    Hoá Thân Apollo
    Chương 8: Nơi Mọi Thứ Bắt Đầu


    Buổi chiều tà tĩnh lặng, vừa tròn một tháng kể từ ngày Anthony xuyên không.

    Sau bao nhiêu chuyện lớn, nhỏ bủa vây.

    Mọi ánh mắt tín ngưỡng đều hướng đến người mà câu chuyện thần thoại sẽ khắc họa lại.

    Cùng sự gần gũi đầy chân thành của Lysandra.

    Anthony thấy trong mình như trỗi dậy một thứ cảm giác khó có thể gọi tên.

    Không phải nỗi nhớ nhung.

    Cũng không hẳn là điều tiếc nuối.

    Mà giống... một sự dịch chuyển.

    Anh ngẩng lên nhìn trời.

    Không có vì sao nào, chỉ tồn tại những đám mây xám đậm đặc trôi chậm như đang ẩn giấu điều gì đó.

    Bất ngờ gió đổi chiều.

    Và rồi anh biết - như thể linh cảm sâu trong người mách bảo:

    "Cánh cổng thời gian đang tiến tới gần."

    Không chần chừ, Anthony chạy qua những con đường đá, băng qua vườn ô liu, rồi leo lên ngọn đồi cao nhất của Delphi.

    Từ đây, anh có thể nhìn bao quát cả vùng đất rộng lớn - những ngôi nhà, những mái đền, những con người mà anh đã từng học cách thấu hiểu, yêu mến.

    Anh dần buôn lỏng cơ thể.

    Xúc giác trên làn da trắng rắn chắc, va chạm với sự chuyển biến từ môi trường xung quanh.

    Một tiếng sấm nổ rền vang.

    Trời không mưa.

    Nhưng tia sáng xé tan màn mây, chiếu thẳng xuống chỗ Anthony đang đứng.

    Không gian trên đỉnh đầu anh rạn vỡ, vết nứt như khe hở vũ trụ mở ra, hút trọn vùng khí bao quanh đó.

    Trong khoảnh khắc của sự giao thoa ấy, anh lựa chọn nhắm mắt lại.

    •••

    Bình minh ngày hôm sau.

    Mặt trời như nốt nhạc đầu tiên vang lên giữa bản giao hưởng thiên nhiên cổ đại.

    Từng dãy mật vàng óng rải mỏng, nằm yên trên cánh đồng.

    Trong khi sương bạc vẫn lẩn khuất giữa rừng lá, khẽ khàn rì rào theo gió, vương vấn bóng dáng của chàng thi sĩ đã đưa ra quyết định cuối cùng: song hành cùng ánh sáng.

    Dân làng thức dậy trong sự yên ả lạ thường.

    Không ai biết tại sao, nhưng từ rất sớm, họ đã tụ họp trước ngôi đền - nơi vị thần đã trú ngụ những ngày qua.

    Cánh cửa hé mở.

    Bên trong vắng lặng.

    Không còn bóng dáng của "Apollo".

    Chỉ còn lại chiếc vòng nguyệt quế được đặt trang trọng trên bệ đá, nó tỏa ra một mùi hương ngọt dịu, không phải từ lá cây, mà là hương thơm của sáp ong, nhựa thông và hương thảo.

    Thứ hương ấy lan tỏa trong gió, nhẹ nhàng, ấm áp như giọng nói của vị thần đã từng ở đây với họ.

    Lysandra bước đến, ánh mắt dừng lại nơi vòng nguyệt quế.

    Tay nàng khẽ run lên khi chạm vào nó cảm giác ấm, mịn, không phải là cỏ cây sống động, mà là vật phục trang tuy giả, nhưng chân thành.

    Có lẽ, nó chưa bao giờ là phép thần, mà là tấm lòng của một người muốn hóa thân thành ánh sáng.

    "Người đã đi rồi..."

    - nàng thì thầm.

    Thầy tế già ngẩn đầu, ánh mắt nhìn về phương đông rực rỡ:

    "Phoebus Apollo đã trở về đỉnh Olympia nơi ánh sáng là vĩnh cửu.

    Ở đó, Người khôi phục sức mạnh, thần tính và vị thế của mình.

    Nhưng trái tim Người... vẫn ở đây.

    Hãy tin rằng, Apollo sẽ luôn dõi theo chúng ta."

    Từ đó, ngôi đền không đóng cửa.

    Trên bệ đá thạch anh trong suốt, vòng nguyệt quế khoác lên mình tấm vải mỏng như sương, để hương thơm ấy vẫn len lỏi khắp làng mỗi sớm mai.

    Không ai cố gọi Apollo trở lại, nhưng họ luôn giữ trong lòng niềm tin rằng ánh sáng ấy, một ngày nào đó, sẽ lại quay về.

    •••

    Khi mở mắt ra lần nữa, Anthony không còn đứng ở đỉnh đồi Delphi.

    Thay vào đó là nền đất nóng rát dưới lưng, xen lẫn luồng không khí khét nhè nhẹ từ các thiết bị điện bay vào mũi.

    Gió thổi thoang thoảng, mang theo mùi nhựa nung từ giàn đèn sân khấu bật suốt buổi.

    Tạp âm xung quanh đôi chút nhiễm loạn, quạt công suất lớn hú đều đều.

    Tiếng bước chân chạy dồn dập, âm thanh va chạm kim loại kêu lách cách và một chiếc boom mic vừa bị hất đổ.

    Có ai đó trượt chân trên bạt che, và giọng ai đó la lên:

    "Từ từ, cẩn thận, đừng đạp lên dây điện!"

    Anthony đang nằm trên nền đất phim trường, nơi từng diễn vai Apollo trước khi xuyên không:

    "Anh ấy tỉnh lại rồi!"

    "Đừng đụng vào!

    Mau gọi xe cấp cứu!"

    "Chúa ơi!

    Cậu ấy không sao chứ?!"

    Cả đoàn phim xôn xao, vây kín quanh anh.

    Người chạm vào trán, người lấy áo che nắng, người gọi điện thoại khẩn cấp.

    Họ có chút mừng rỡ bởi Anthony đã nhanh chóng tỉnh lại sau cơn mê, và trông anh có vẻ vẫn ổn.

    Không hề có tháng ngày nào trôi qua.

    Đâu ai hay biết anh đã đặt chân đến nền văn minh cổ xưa.

    Anh như được đưa về đúng vị trí mình từng biến mất.

    Và sau khi quay trở lại...

    Thời gian ở đây mới chỉ điểm đúng một giờ đồng hồ.

    Trong cơn choáng váng, khi đầu óc anh đang dần định thần lại.

    Bàn tay anh vô thức chạm vào một vật gì đó, giấu mình dưới đường gấp của dải lưng quấn quanh eo.

    •••

    Di vật cuối cùng

    Một viên ngọc nhỏ, màu xanh lục pha ánh tím, được gói gọn trong lớp vải lanh thô buộc dây đồng.

    Vật đó hoàn toàn xa lạ với thế giới này, nhưng lại vô cùng quen thuộc đối với anh.

    Anthony nhớ lại ký ức cũ.

    Cậu bé - con trai nhà vua - từng đưa viên ngọc này cho anh vào buổi chiều muộn, len lén như một bí mật nhỏ giữa hai người:

    "Đây là báu vật truyền thừa của vua cha.

    Nhưng cháu muốn tặng thần.

    Để ngài đừng quên bọn cháu."

    Anthony nắm chặt viên ngọc.

    Nó còn ấm, như thể vẫn mang theo hơi thở từ vùng đất mà anh vừa rời xa.

    •••

    Thời gian đi qua, rất khẽ.

    Trong từng khoảnh khắc tĩnh lặng bên tiếng đàn Lyre, hay khi ngước nhìn bầu trời đêm trải đầy sao.

    Anthony vẫn nhớ về vùng đất - nơi có nụ cười của Lysandra, có giọng ca trẻ thơ, và có một niềm tin giản dị: không sinh ra từ quyền năng, mà từ sự hiện diện luôn âm thầm, kiên nhẫn lắng nghe.

    Để đến khi ai đó hỏi về viên ngọc nhỏ trên bàn làm việc của anh, anh chỉ mỉm cười đáp:

    "Một kỷ niệm.

    Từ chính thế giới mà tôi từng trải qua."

    •••

    (Kết chuyện)
     
    Back
    Top Dưới