Cập nhật mới

Khác Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
224980363-256-k811708.jpg

Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
Tác giả: thanhha239
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đôi nhạn rủ nhau tránh rừng sâu
Nghìn kiếp trăm năm đến bạc đầu
Ngờ đâu duyên thắm tình không rạng
Nhạn ơi, nhạn hỡi, nhạn về đâu!

Bối cảnh triều đại Lý sắp mục nát, lại thai nghén ra ái nữ Chiêu Hoàng- con vua Lý Huệ Tông- nữ hoàng sau này.

Cùng những tranh đấu hoàng vị là chuyện tình đầy oan trái của Chiêu Hoàng Và Trần Cảnh( con thứ của Trần Thừa).

Cái gạch nối mong manh lại dựng thành 1 triều đại mới.

Kết thúc 9 đời nhà Lý cai trị hoàng ngai.

Truyện có sử dụng chi tiết của riêng tác giả, xong vẫn trên phương diện tôn trọng lịch sử!

Cảm ơn tất cả các bạn đã vào nhà của mừn ❤️

bình chọn để mình có động lực viết tiếp ạ 😘
love forever



tucamthanh​
 
Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
Không thể cứu!


Năm 1218, tháng 9, Hoàng thành Thăng Long, Hoàng thứ nữ của Lý Huệ Tông ra đời.

Bầu trời hôm ấy nổi dị tượng, vân bồng ngũ sắc vờn quanh điện Long Đức(điện của Thái tử).

Trên dưới kinh thành đều truyền tai nhau, Huệ hậu sinh ra ngừoi có mệnh phượng hoàng, sau này không chừng sẽ kế nghiệp giang sơn.

"Lại còn thu tửu trăng cao

Ngọc Hoàng sai chúa hiện vào Lý gia"

Nhưng trong cái Tử Cấm Thành "miệng lưỡi không xương nhiều đường lắc léo "này, sự góp mặt của công chúa trong cái vở tuồng"người cừoi ta khóc " là mối hiềm nguy rình rập với các thế lực đang nhăm nhe chiếc ngai vàng.

"Gì mà thu tửu, chẳng qua chỉ là một nhóc tì, có thể xoay chuyển thời cuộc?"

"Không phải là Hoàng tử à?"

...

Ở một nơi khác trong hoàng cung

"Giống Rồng thì đẻ ra Rồng"

Lời từ trong cung Thánh Từ(nơi Hoàng thái hậu- mẹ vua nghỉ ngơi) truyền ra ngoài.

Cung Thánh Từ cùng 3 cung điện Hàm Quang, Linh Quang, Thuỷ Tinh được ngự ven sông Hồng, ngày ngày đón gió thoảng, nắng vàng, phong thuỷ rất được lòng người.

Lẽ ra nên phồn hoa, đông đúc..

Vậy mà cung thái hậu bây giờ trống vắng, không bóng người hầu hạ, con nghê đá ngoài cửa cũng bị phủ rêu xanh, chim không buồn hót, nắng không muốn vàng, một màu u ám bao lên điện của Đàm Thị.

Có lẽ nhận thấy Lý gia sắp đến ngày tàn lụi, vương triều đổi chủ, nên đã nhanh chóng đem cái mạng chạy mất.

Theo lệ, Huệ hậu đến " thăm" Đàm thái hậu.

Vào đến giữa điện, Đàm thái hậu đã ngồi đó từ khi nào.

Mắt vẫn chăm chăm nhìn về phía điện Trường Xuân(tẩm điện của hoàng đế), tay không ngừng vân chuỗi hạt, miệng lầm bẩm tụng kinh.

"Con đến thay chàng phụng hiếu Thái hậu."

Thái hậu dường như nhận ra sự có mặt của Huệ hậu.

Bà đay nghiến.

"Phượng hoàng rụng lông còn thua gà, bản thân hỏng rồi, không có ngừoi thờ tự."

"Dù không phải Hoàng tử, nhưng cũng đều là con cháu ruột thịt của người, hà cớ gì người lại cay nghiệt như vậy."

Huệ hậu vừa nói, tay vừa run run đưa chén trà dâng lên.

Hai chân quỳ cũng đã tê, tay cũng đã mỏi nhưng chưa dám đứng dậy.

Vẫn chờ đợi bàn tay đón lấy chén trà.

Choang!

Chén trà rơi vỡ, Huệ hậu nhận 1 bạt tai từ Đàm thái hậu.

Mắt người đỏ rực, cúi đầu, nước mắt rơi không ngừng.

Trước đây đã không ưa, bây giờ bà ta chỉ hận không thể một dao đâm chết Huệ hậu.

Thị vệ xông lên.

Huệ hậu ra hiệu lùi lại, tất cả liền không dám làm càn.

"Con tiện tì, mày hại tao chưa đủ, hại con tao chưa đủ, giờ mày còn hại cả Lý gia, lại che mắt giả vờ.

Mày còn muốn cái gì?"

Huệ hậu đứng dậy, dùng khăn tay lau nước mắt, chỉnh lại phục sức, nhìn thẳng vào Đàm thái hậu, nói:

"Mẹ giữ ngai vàng nhà Lý, trên dưới quần thần ghê sợ.

Nay lại rơi vào tay nhà Trần- con phận làm dâu nguyện ý chia sẻ gian truân cùng cực!"

"Mẹ 5 lần 7 lượt muốn độc chết con, đều là vua kịp thời cứu giúp, đời này không quên tình nghĩa phu thê.

Nhưng ý trời đã tỏ, Lý gia không thể không tàn!"

Mặt thái hậu biến sắc.

Tay bà giật đứt tràng hạt tự bao giờ.

Hạt tròn lăn lông lốc, vương vãi.

Đến phật cũng không độ được kiếp nạn của Lý gia, vật đổi sao rời nay đã chỉ.

"Mày...mày dám"

"Lý gia suy vong, Trần gia hưng thịnh, lẽ nào mẹ muốn nghịch thiên?"

Như sực nhớ ra lời sư thầy, mình đã ban chết.

"Một bát nước ở công đức

Theo duyên sinh hoá ở thế gian

Sáng rực hai lần đuốc rọi

Mặt trời gác núi là hết bóng."

Tất cả những từ này đều ám chỉ mệnh cách của nhị công chúa đã vận vào Lý gia!

Lời sấm truyền đến giờ đã nghiệm.

"Là con mày, chính con mày đã làm hỏng đại sự, mày chết đi!"

Thái hậu mất kiểm soát lao vào Huệ hậu, bị quân lính ngăn lại, sắc mặt Huệ hậu vẫn không chút xê dịch.

Bà nhắc lại vụ mưu sát các hoàng tử, công chúa, người người chán ghét.

Cái hoàng triều ăn người không nhả xương này, nếu không đứng trên cao thì ắt sẽ chết.

Nhưng toan tính với con cháu trong nhà, là điều không thể dung thứ.

Dầu cho họ là quân cờ có thể hại đến vương quyền, dù khác máu tanh lòng, nhưng đã gọi một tiếng "mẫu hậu" bà cũng nên làm tròn trách nhiệm.

Hổ dữ còn không ăn thịt con!

"Nếu người không diệt hết đám bọn họ, Trần gia cũng không dễ dàng mà nắm trọn giang sơn, đều có công của người."

Đàm thái hậu bây giờ không còn chống cự nữa, mặt trắng bệch.

Chính tay bà đã cắt đứt giọt máu Lý gia, mở đường cho kẻ phản nghịch.

Bà buông thõng 2 tay.

Ngồi thụp xuống.

Thất thần nhìn đôi bàn tay đang run rẩy...Bàn tay này đã nhuốm đỏ máu của con cháu Lý gia.

Những gì bà làm suốt nhiều năm qua đều như dã tràng se cát biển Đông, thù trong giặc ngoài.

Bà có tội với cả 3 dòng tộc.

"Công chúa là con của con, không phải sao chổi, nếu người đã chọn con đường này, thì hãy tự mà lo liệu!"

Nói rồi nàng phất tay áo đi ra.

Tỳ nữ nâng tay, người người cúi rạp.

Xe Phượng ngự trước điện, đám cung hầu cũng đã đợi lâu, Huệ hậu mau chóng đi ra, tự nhủ rằng không quay lại đây thêm lần nào nữa.

Cung Thánh Từ bây giờ lại quạnh quẽ đìu hiu.

Những tưởng có thể thành chốn lãnh cung không người để ý.

Dẫu có ngừoi đi vào cũng là thái giám truyền chỉ.

"Truyền lệnh trên dưới hoàng cung, ta Thái hậu-Lý triều, xế chiều tuổi đã cao, hao tâm tổn sức chăm sóc Hoàng thượng.

Nay tự thấy không đảm nhận đựợc việc chốn hậu cung, hoàng hậu thay ta chăm lo hết thảy!"

Huệ hậu nghiễm nhiên là người làm chủ lục cung.

"Trước khi đại cục thành, vốn không nên có chuyện ngoài ý muốn.Vẫn là để ta nắm giữ đầu dây quan trọng này!"

Đàn chim nhạn tan tác bay đi.

Bóng hồng nay đã mọc gai, gai sắc nhọn, gai đau, gai độc.

Thản nhiên nàng giả truyền thánh ý, nhưng thế sự đã quá rõ ràng, ai nên là người soán ngôi triều Lý, đã nguyện làm tri kỉ lại có lúc phân ly.

"Ngươi chăm sóc hoàng thái hậu cần thận.

Đừng để xảy ra chuyện gì..."

Tâm phúc bên cạnh hoàng hậu, truyền lời với đám thị vệ.

Thái hậu uất hận dâng trào, nhìn hướng Tây trời lặn mà lòng đau đớn tột cùng.

Một hoàng triều chao đảo đã lâu, nay chỉ là vớt lại chút tàn dư trước khi nó chợt tắt.

...Đám mây vàng vờn quanh , chim chết ngã cành, cảnh tượng tiêu điều hoang sơ, đổ nát.

Hai trăm năm ngọc tỷ lại rời tay...

Bà không cam tâm, chạy ra trước cửa điện, quỳ xuống khấn trời mà thưa rằng:

"Ngài mở đường cho kẻ nghèo khó, lại triệt đường sống của Lý gia ta, ông trời quả thực công bằng mà!"

Sau khi rời cung Thái hậu, Huệ hậu đi đến tẩm cung của hoàng thượng.

Đi qua đoạn đường đá, là đến một cái cầu, người ta gọi là cầu Phượng Hoàng.

Mọi người thấy xe Phượng đi qua liền quỳ xuống hành lễ.

Bên trái bên phải cầu là dàn hoa giấy được các nghệ nhân trong cung uốn ôm sát vào thành cầu, tựa như đang đi trên dải mây ngũ sắc.

Ngói đỏ cùng sân rồng sáng lên khi thấy nắng, son sắc cả một vùng, là viễn cảnh người thường luôn mong được chiêm ngưỡng một lần.

Cấm Thành này nhìn thì bình yên vậy thôi nhưng sóng ngầm đã cuộn trào đáy bể.

Đi qua cầu là đến điện Trường Xuân.

Cái ngai vàng ở điện Thiên Khánh lâu nay đã không có người ngự, thế cục luân chuyển không ngừng.

Bà phải mau chóng dựng yên bề đại sự.

Huệ hậu bước vào điện.

Cung nhân đã quỳ rạp ở bên ngoài.

Các thị tỳ người thì bưng khăn, người thì bưng chậu bạc.

Hương trầm trong phòng nhẹ nhàng lan toả, mùi dễ chịu, Lý Đế khi ấy vừa uống thuốc xong, đã dần tỉnh.

"Hồi bẩm Hoàng thượng, Huệ hậu cầu kiến ạ!"

Vừa nghe công công nhắc đến 2 chữ "Huệ hậu" mắt người dường như sáng hẳn ra, vội vàng xuống giường, chạy đến bên mỹ nữ.

"Hoàng thượng xin bảo trọng long thể!"

"Ta không sao, ta không sao, ta nhớ em."

Hoàng thượng cười ngờ nghệch như một đứa trẻ, nhưng lúc này đều là câu nói thật lòng.

Không tiếc giang sơn, không tiếc mình, dốc sức bảo vệ cho người con gái yêu kiều, đến cả mẹ ruột cũng trở mặt.

Chỉ tiếc là tâm ý của mỹ nhân không đặt bên người.

"Hoàng thượng, hoàng thứ nữ là con của người, đã được 2 tháng tuổi rồi!"

Huệ hậu thủ thỉ bên tai người.

Vua giật mình.

Vò đâu bứt tai, giống như vừa quên điều gì đó quan trọng.Và như nhớ ra,vua nắm lấy tay Huệ hậu, cười tươi mà nói rằng:

"Đúng rồi, ta có một công chúa nữa, là một công chúa xinh đẹp, giỏi giang như em!"

Vua biết hay không biết?

Lý gia sắp tận diệt?

Thương hay không thương cô công chúa ra đời khi nước nhà đang hỗn loạn.

Chỉ có người mới hiểu.

"Mau.

Mau đưa ta đến điện của tiểu công chúa!"

Vua kéo tay Huệ hậu.

Vẻ mặt mong chờ như đứa trẻ được cho kẹo.

Công chúa đang ngủ trong vòng tay của Thị Xuyên( vú nuôi của công chúa) một cách ngon lành.

Ai cũng được, chuyện gì cũng được, cô gái bé bỏng đó chưa đến lúc phải nhận đau khổ, đến lúc nhận thì lại không ngừng tang thương.

"Ta...ta bế được không, ta muốn bế tiểu công chúa!"

Vú nuôi bồng công chúa đến trước mặt hoàng thượng.

Người run run đón lấy.

Mắt không rời đứa trẻ đang nằm gọn lỏn trong vòng tay của mình.

Ông nhận ra thứ đang được nắm trong tay công chúa là chiếc vòng định ước của ông với Huệ hậu khi còn đang nương nhờ Trần Lý - phụ thân của Huệ hậu.

Đôi lông mày ngài co lại một cách khó hiểu.

Ông trầm ngâm 1 lúc, rồi phán:

"Tên sau này của con sẽ là Lý Thiên Hinh, hiệu là Chiêu Thánh công chúa, đời đời hưởng lộc!"

Truyền ngôn vừa dứt, cả cung điện quỳ rạp người, không khí trịnh trọng như thuở đầu Lý gia lập quốc, nay chỉ là diễn lại giai đoạn oai hùng đó thôi!

"Hoàng thượng vạn tuế."

Người 1 tay ôm công chúa, một tay ôm Huệ hậu vào lòng, như thể khẳng định dù có xảy ra chuyện gì, mọi thứ của hắn đều cho 2 người.

Mà đến cuối cùng vị trí của ngừoi trong lòng Huệ hậu là gì?

Dường như đến giới hạn, vua lên cơn đau đầu.

Thị Xuyên vội vã đón công chúa, người vẫn đang say ngủ, trên môi nở nụ cười.Vua ôm đầu, đau đớn.

"Ta đau đầu..đau lắm...aaaa."

Vậy mà đã thành một con ngừoi khác.

Vừa mới âu yếm, yêu thương nay lại như muốn nhảy vào cấu xé tất cả.

Duy chỉ có phía Chiêu Thánh công chúa là người không dám động vào.

"Người đâu.

Mau đưa Hoàng thượng về nghỉ ngơi."

Công công cũng được phen kinh hãi, nhanh chóng khởi giá đưa Hoàng thượng về cung.

Huệ hậu không quên căn dặn:

"Chăm sóc Hoàng thượng chu đáo.

Người có mệnh hệ gì.

Ta sẽ hỏi tội."

"Thần xin vâng mệnh!"

Suốt dọc đường hồi cung, nhà vua ấy chỉ nói đi nói lại 1 câu:

"Quân giết người!"

Huệ hậu quay trở lại, căn dặn nô tì đi vời Trần Thủ Độ.

Đêm đó ngoài những ngừoi tâm phúc của hoàng hậu, ai cũng không thể ở lại.
 
Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
Oán ai, trách ai?


Cô công chúa bé nhỏ ngày nào nay đã lên 7.

Một cô công chúa xinh xắn đáng yêu.

Nhưng ai cũng không thể ngờ cô đã bị tính kế, lợi dụng ngay từ khi còn ở nơi huyễn hoặc.

Đứng giữa triều đình rối ren, giữa tình cảnh của phụ mẫu, hoàn cảnh của bản thân mà cô đều không thể hiểu.

Người người tranh đấu, giành giật cái triều đại Lý sắp mục nát hoang tàn.

Cô vẫn là chưa hiểu được.

Sau khi Trần Tự Khánh - anh trai Huệ hậu qua đời.

Trần gia ngày càng khẩn trương thực hiện mưu đồ phản nghịch.

Trần Thừa, anh trai của Huệ hậu là Thái uý Phụ chính.

Trần Thủ Độ em họ, là chỉ huy sứ quản lý các quân điện tiền hộ vệ cấm đình, giờ đã là trụ cột của triều đình nhà Lý, cũng là cái cột vững chắc chuẩn bị nâng nhà Trần lên.

Nhà vua thì bệnh càng trở nặng.

Ngày ngày bày trò chơi đùa cùng Chiêu Thánh công chúa.

Vui vẻ, ca hát, dạo chơi.

Có những lúc ông lén đem cho công chúa it bánh ngọt, một vài món đồ chơi, hay chỉ là 1 bông hoa bé nhỏ cũng đủ làm cô mãn nguyện cả ngày.

Ông nâng niu cô như bảo vật.

"Con gái ngoan, ta sẽ bảo vệ con 1 đời bằng an!"

Mùa đông, tháng 10, năm 1224, tại vườn hoa trong cung, khi đang chơi cùng công chúa, vua lại lên cơn đau đầu.

Giống những lần trước, ông tránh xa Chiêu Thánh.

Công chúa thì sợ hãi, khóc lóc muốn chạy vào xoa cho người, không được, lại chạy đi vời Trần Thủ Độ, lúc bấy giờ đang thương nghị cùng các quan ở đại điện chính.

Đến nơi bị quân lính chặn lại ở cửa, cố hết sức để vào thì bị ngã chảy máu.

Trần Thủ Độ thấy vậy hốt hoảng chạy ra.

Bốp bốp!

Vậy mà 2 tên lính to con lại không chống đỡ được cái tát của ông ta, ngã nhào xuống, rồi khấu đầu lia lịa.

"To gan.

Thế cuộc xoay chuyển, chủ tử đổi ngôi hết rồi!"

Chẳng ai có cái lá gan lớn để dò đoán ẩn ý trong câu nói vừa rồi.

Trách quân lính làm nghiêm phận sự? hay khen cho sự thức thời?

Hắn là sợ bứt dây động rừng, sợ làm tổn thương Chiêu Thánh, Vua sẽ không chịu làm theo kế hoạch của hắn.

Hắn đỡ công chúa đứng dậy.

Cô sợ hãi chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời.

Trước mặt cô là con người quyền thế nhất nhì hoàng cung, cô sau này phải chú ý.

"Chỉ huy sứ, xin ông cứu lấy....phụ hoàng, người...đang đau lắm, cứu phụ hoàng đi!"

Cô kéo lấy vạt áo hắn, bàn tay nhỏ nhắn đang chảy máu, lúc chạy đi tìm ngừoi cũng vấp ngã mấy lần.

Cô khóc đến nói không thành tiếng, Trần Thủ Độ vội vã theo công chúa đến chỗ Hoàng thượng.

Nhưng đến nơi hoàng thượng đã ngất đi lúc nào không biết.

Đồ chơi trên đất vung vãi, đều hỏng cả rồi, chỉ còn con cá chép, khắc chữ "Chiêu" là còn nguyên vẹn.

Cô cầm về.

"Khóm hoa đẹp như vậy mà bị người dẫm nát cả rồi"

Cô thương tiếc khóm hoa, trách vua cha sơ ý.

Mà không biết rằng sau này cô có muốn cũng không gặp người được nữa .

"Thời gian tỉnh táo của hoàng thượng ngày một ngắn, mong Trần gia mau chóng quyết định" Thái y nói

Vậy là đến lúc rồi!

Người nào nên vào đều đã vào cả rồi.

Chiêu Thánh phải đứng ở ngoài.

Nhưng Huệ hậu nói phụ hoàng cô không sao, nên cô mới chịu ngồi yên.

Ngồi một chỗ chán quá nên cô đi loanh quanh trong vườn hoa mà phụ hoàng hay cùng cô chơi đùa.

"Ê, con nhỏ kia!"

Cô nhìn xung quanh.

Là đám vương tôn, nhận lệnh của Huệ hậu vào điện chơi cùng hoàng tử.

Đây là cách nhanh nhất để đám lão già phụng sự dưới trướng của Đàm thái hậu ngoan ngoãn làm việc.

Cô toan quay đi, thì bị bọn chúng giữ lại.

"Thấy bọn tao mà định chạy à? mày là nha hoàn điện nào?"

Trông cô bây giờ đúng là có hơi lem luốc, cô lấy tay phủi phủi quần áo.

Không nói không rằng bỏ đi.

"Cái này là của ngươi?"

Vừa nói nó vừa chìa ra một con cá chép gỗ nhỏ, cô nhận ra là vật của mình, chắc nó rơi ra khi cô phủi đồ.

"Trả cho ta, đó là đồ của ta."

"Trả cho mày?

Cũng được, dập đầu gọi một tiếng ông nội, tao sẽ trả!"

Cô cắn răng, hai tay nắm chặt, mắt cô ngấn lệ, nhưng cô không khóc, cô lấy tay lau đi.

Phụ hoàng mà ở đây, ai dám vô lễ với cô như vậy.

Bản thân cô thì quá nhỏ con, muốn đánh cũng bất lực.

Nhưng thứ đó cô không lấy không được.

Đang nghĩ cách thì cô để ý đến mấy cành cây mọc chỉa ra đằng sau lưng.

Cô sẽ lấy que vụt chúng nó!

Nhưng trước khi cô kịp với lấy cành cây khô đã có một thân hình lạ lẫm đứng chắn trước mặt.

"Trả đồ cho em ấy."

Giọng chàng thiếu niên vang vang, nhưng lại có âm điệu đe doạ bức người.

"Mày là cái thá gì?

Tao không trả đấy"

Tức thì thiếu niên rút ra cây chuỳ thủ gỗ.

Thân thủ nhanh như gió, không ngại lao đến trước mặt đám nhóc đó.

Tên công tử bột suýt lĩnh đủ đòn, hắn sợ hãi ngã nhào xuống.

Tên ục ịch đó hẳn là không nhấc mông lên được, cứ bò lăn ra đấy.

Đám nhỏ con quanh đó phải kéo hắn dậy.

Đúng là đồ con lợn.

"Mày...thằng này láo, có biết tao là ai không?

Tao..tao là..."

"Cút!"

Thiếu niên trừng mắt, tên đầu sỏ không dám nói thêm gì, cả bọn xanh mặt, cuống cuồng chạy mất.

"Mày chờ đó, cha tao sẽ không bỏ qua cho chúng mày!"

Hắn quay lại nhìn cô, cô có chút sợ.

Thiếu niên lấy từ trong ngực áo ra tấm lệnh bài, là lệnh bài phủ Thái uý.

"Ta theo thái uý vào cung."

Không cần bàn, phủ Thái uý là nơi muốn đến cũng phải nhìn sắc mặt ai đó.

Người trong phủ hắn đều là nhân tài hiếm gặp, chẳng trách thiếu niên này lại kiêu dũng như vậy.

Tư chất hẳn là của Thái uý ban cho.

"...đằng đấy là hầu cận của Thái uý?

Hắn nhìn cô có ý dò xét.

"Không cần quan tâm thân phận ta làm gì"

Hắn cầm đồ lên trả cho cô.

Một thiếu niên lớn hơn cô chừng 1,2 tuổi, khuôn mặt điển trai ưa nhìn.

Quần áo đều là đồ đáng giá.

Làm cô có chút tò mò.

"Ngươi là nha hoàn điện nào?"

Cô ngơ ngác nhìn.

Đường đường là một công chúa, lại bị hết người này đến người kia gọi là nha hoàn, thật tức chết đi.

"Không phải nha hoàn,...là..."

"là?"

Miệng cô lắp bắp.

Phụ hoàng thường dặn,là công chúa phải có tôn nghiêm, phải có uy lực trước quan quân đại thần.

Không thể để người khác khinh thường, bêu xấu Lý gia.

"Nhưng mà đang lấm lem thế này..."

"Không nói ta cũng không ép.

Tay chảy máu rồi, để ta băng vết thương cho."

Nói rồi hắn kéo cô ngồi xuống ngay dước bực thềm điện Long Hoa, cẩn thận thoa thuốc và băng lại.

Trước giờ cũng chỉ có phụ hoàng và hắn làm vậy.

Mẫu thân cũng rất quan tâm cô, chỉ là dạo này mẫu hậu đi bàn chính sự suốt, cô không còn được người chăm sóc như trước.

Cô rưng rưng nước mắt.

"Khóc à?"

"Không, bụi bay vào mắt."

Bàn tay xinh xắn dụi dụi mắt, không quên theo dõi từng cử chỉ ân cần của cậu thiếu niên trước mặt.

"Ta có việc phải đi rồi, trời cũng không còn sớm, mau về đi."

"Chúng ta sẽ gặp lại chứ?"

"Có thể, nhưng sau này hãy sửa cách xưng hô, nha hoàn thì cần phải có quy tắc."

Hừ.

Một hai nhât quyết coi cô là nha hoàn.

Các người mới là nha hoàn.

Cô không thèm để bụng.

Hai người chào nhau.

Cô mải nhìn theo bóng thiếu niên mà quên mất không hỏi tên của hắn.

Không sao, lần sau sẽ gặp.

Cô vui vẻ ra về, mà không biết tai hoạ sắp đổ lên đầu Lý gia.

"Hoàng thượng!

Những lời thần nói đều là muốn tốt cho giang sơn xã tắc, xin người lấy đại cục làm trọng, truyền chỉ lập ái nữ Chiêu Hoàng làm Hoàng thái nữ, liền lập tức truyền ngôi.

Xin bệ hạ minh xét!"

Lý Đế trong lòng hẳn rõ như ban ngày.

Cái trò mượn tay ông để hành sự, cả cái chốn này ai cũng từng làm việc đấy.

Nếu hắn muốn có thể tự dựng thánh chỉ, lại sợ các tướng thần không phục mà điều tra.

Nên phải bày ra cái màn "thỉnh tội".

"Anh nói để một đứa trẻ 7 tuổi lên làm Hoàng đế?

Sự đời há phải quá dễ cười".

Huệ hậu đưa mắt nhìn Độ.

Độ tỏ ý không vui.

Cơ sự sắp thành, hắn nhất quyết không lui đầu bỏ cuộc.

"Bẩm.

Tội thần chỉ đưa ra góp ý.

Huệ hậu thay

con nhiếp chính buông rèm.

Đằng sau hậu thuẫn Lý triều chống lưng!"

Nghe có vẻ hợp tình hợp lý.

Nhưng lại ngầm công khai thế lực họ Trần đang tụ tập khắp nơi, vây cánh lớn đập tan một triều đại.

Ông không thể không nghe theo.

Vì đứa con thơ, vì người vợ trẻ, lòng ông đã hạ chỉ từ lâu.

"Được.

Vậy theo ý nguyện của anh.

Ta nương nhờ cửa phật, thế sự không màng.

Triều chính giao lại cho ái khanh, đừng làm điều đau lòng con trẻ!"

"Vậy ý hoàng thượng khi nào thì tỏ?"

Hoàng thượng trầm ngâm một lúc, trong lòng không nỡ xa Chiêu Thánh.

Càng không nỡ bỏ lại giang sơn.

Nhưng chuyện đến nước này một mình người đâu thể quyết.

Quân phản nghịch trắng trợn ngang tàn.

Người mặc áo Cổn, đầu đội mũ miện Bình Thiên, tay cầm hoàng ấn lại phải chịu kiếp cơ đày, xiềng xích.

Ta đã phạm vào tội gì? tội của ta ở đâu? tội của ta là quá trọng dụng nhân tài, quá tin người thân tín, ngu ngốc, đúng là ngu ngốc.

"Cho ta thời gian, ta sẽ xuống chỉ truyền ngôi.

Anh đừng vội, cái mạng của ta nằm trong tay anh rồi.

Anh còn sợ sóng gió nào nữa?"

"Tội thần không dám."

Nói rồi liền cúi lạy người, lùi gót đi ra.

"Hoàng thượng..."

Bấy giờ Huệ hậu mới lên tiếng.

Dù lòng nàng đã ngả về bên Độ.

Nhưng tình nghĩa phu thê đâu phải phủi sạch là xong, ái ân nên nghĩa vợ chồng, nàng cực chẳng đã phải tiếc thay triều Lý.

Một đời oai hùng mới giành được non sông.

Nàng thì đang cái tuổi xuân nồng, chàng lại trúng phong mà đổ bệnh, giường Loan gối Phượng bỏ không.

Ai thấu cho tấm lòng người con gái?

"Ý ta đã quyết rồi, truyền ngôi cho Chiêu Thánh không phải là xấu.

Ái nữ của ta làm hoàng đế ta rất vừa lòng.

Chỉ còn nàng..."

"Dung sẽ thay người chăm lo con trẻ, bảo vệ bọn chúng như hoàng thượng đã từng."

Lý Đế nhìn Huệ hậu rồi nở nụ cười.

Người tin Trần thị sẽ không hại trẻ thơ như mẫu hậu người đã từng làm với các huynh đệ.

Chỉ cần có Huệ hậu bảo vệ, đám gian thần sẽ không dám lộng quyền mà bắt nạt Chiêu Thánh.

Người thiếp đi.

Huệ hậu ngồi hầu quạt cho ngừoi hồi lâu rồi mới đi ra.

Công chúa đã về đến cửa điện, ánh mắt non nớt ngó nhìn nơi vua cha đang nghỉ.

"Phụ hoàng con ngủ rồi,đừng quấy rầy người,

sáng mai còn có buổi học ở trường, đừng quên!"

Huệ hậu xoa đầu công chúa.

Tình thương cho Chiêu Thánh cũng không kém phần Lý Đế.
 
Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
Bé Cảnh - Bé Hoàng


Cô vội đi theo mẫu hậu, cứ một bước lại ngoảnh lại nhìn, cô chờ phụ hoàng ra mở cửa.

Cứ như vậy cho đến khi đi khuất khỏi điện Trường Xuân.

Hôm nay mẫu hậu đích thân đưa cô đến trường học.

Đám tiểu tử, tiểu thư con quan đã sớm vào lớp, mỗi một người lại có một tên theo hầu.

Chúng đang đứng tám chuyện dưới gốc cây Đại.

"Con đứng đây, ta nói chuyện với Trần lão."

"Vâng ạ!

Thế là cô đứng đấy một mình.

Trong đám theo hầu kia có 1 tên nhận ra cô là người hôm nọ chúng trêu ghẹo.

Chúng kéo nhau ra chỗ cô.

"Này, hôm nay mày cũng mặc đẹp đó, mày theo hầu chủ cung nào?"

"Ta không nói."

Cô khoanh tay trước ngực, quay mặt đi chỗ khác.

"Ta đến đây để học chữ, không phải theo hầu." cô liếc sang, hậm hực nói.

Bọn chúng ngạc nhiên mất vài giây.

"Há há, con nhóc thối, cũng đòi đi học, ai cho ngươi đi?"

Chúng kéo trâm cài tóc của cô, làm mái tóc dày bung ra, hương hoa đại thoang thoảng, còn cô thì xinh xinh.

"Con nhóc này cũng xinh...xinh quá chứ!"

Bọn chúng mở to mắt nhìn tiểu công chúa, không nghĩ một nha đầu lại xinh xắn đến vậy.

"Trả cho ta cây trâm, đó là đồ của ta."

"Vậy ngươi quỳ xuống đi!"

Lần này cô không nhịn nữa, cô xông vào , dùng tay cào cấu, nhất định lấy đồ cho bằng được.

Chúng kêu la thất thanh, nhưng vì cách xa lớp nên chẳng ai nghe thấy, đám thị vệ cũng không đi tuần tra gần trường học.

Đột nhiên có một cành cây khô quật vào tay cô, đau quá liền rút lại, nhăn nhó.

"Nha đầu, không được đánh người, thân là nữ nhi sao có thể thô lỗ như vậy"

Cô nhìn lên, là thiếu niên hôm đó.

Sao hắn lại ở đây?

"Hắn lấy đồ của ta không chịu trả."

"Ngươi lấy đồ của cô bé này?"

Đám bọn chúng kinh hãi nhìn nhau.

Trong cung này 1 đứa biết thì cả lũ cùng biết, hắn ta biết đánh người, lũ chúng nó không phải đối thủ.

Nhưng nếu nhận lấy đồ thì có bị ăn đòn không?

"Không...không, tao không biết đồ gì cả."

Có đánh chết cũng không nhận!

"Rõ ràng nó vừa lấy trâm cài của ta."

Thiếu niên đi đến, trong đám theo hầu có một tên là con trai - Lê Liễn của thê thiếp phủ huyện lệnh, chính nó là đứa cầm đầu.

Cả đám liền cảnh giác thủ thế phòng thân.

"Á"

Tay của tên đầu trò bị kéo mạnh ra đằng trước, khó khăn mà kêu lên một cách đau đớn.

Trâm bạc cũng vì thế mà tuột khỏi tay Lê Liễn.

Cô nhanh nhẹn cầm lấy trâm bạc, rồi cất vào trong tay áo.

Không quên quay đầu lườm bọn nó 1 cái.

"Đáng đời các ngươi!"

Cô bĩu môi dè bỉu, toan chạy đi thì bị chặn lại.

Cô hỏi hắn.

"Ngươi muốn cái gì?"

"Nha đầu, xin lỗi bọn nó."

Cô đường đường là một công chúa, còn là ái nữ của hoàng thượng.

Lại bắt cô xin lỗi một đám cận hầu.

Cô cũng có mặt mũi của hoàng thất.

Đừng hòng!

"Nó cướp đồ của ta, còn trêu ghẹo ta, sao ta phải xin lỗi."

"Nhìn xem!"

Thiếu niên chỉ vào bàn tay mập mạp trắng trẻo của Lê Liễn.

Đúng là có hơi nặng, bàn tay hắn không chỉ bị sưng mà còn bị trầy nữa.

Cô cũng thấy có lỗi...nhưng nhất quyết không nhận.

"Không, ta chưa phạt đòn là may cho nó đó."

"Không chịu nhận lỗi mà còn nói muốn phạt đòn hắn, ai là người dạy dỗ ngươi vậy hả?"

Mắt cô ầng ậc nước, cơn giận dữ kéo đến, cô giẫm chân thật mạnh xuống tấm đá.

"Không đấy, ai dạy ta à?

Cha mẹ ta dạy ta, ở trong hoàng cung này, hiền lành sẽ chết."

Cô bướng bỉnh trả lời.

Xem ra tên này hết kiên nhẫn với cô rồi.

Mặt hắn tối sầm, hai tay bóp chặt, dường như nếu cô là con trai thì ắt sẽ có một trận chiến nảy lửa giữa 2...đứa trẻ con.

Cô bắt đầu thấy sợ, nhưng cô không thèm khóc.

"Cha mẹ ngươi đúng là hồ đồ rồi, để ta tâu lên Thánh thượng xem người có phạt cha mẹ ngươi không, không biết dạy dỗ con cái!"

"Mau xin lỗi!"

Hắn quát to, là người đầu tiên dám quát vào mặt cô, cô có chút bất ngờ, đứng bất động nhìn hắn.

"Người nào dám làm loạn ở đây?"

Cả đám người cùng quay ra.

Một người đàn bà độ tam tuần nhưng vẫn còn son sắc lắm.

Bà mặc một bộ y phục giản dị, nhưng là chất liệu tơ tằm loại tốt, tóc búi củ hành sau đầu, trâm cài đều là vàng.

Mắt phượng mày ngài, da dẻ hồng hào có phúc khí, là khuôn mẫu của một bậc mẫu nghi thiên hạ.

Đằng sau lại có vài người tì nữ và quân cận vệ.

Người được phép mang theo quân cận vệ đi lại thoải mái trong cung cũng chỉ có 3 người.

"Nếu không nhầm vị phu nhân này cũng phải thuộc gia đình cấp tướng trở lên...còn lớn hơn nữa thì là..."

Đám nhóc xì xào bàn tán.

Còn chưa kịp nghĩ hết câu, cô bé đứng bất động từ nãy đã lên tiếng:

"A, mẫu hậu, bọn nó bắt nạt con!"

Cô giả vờ khóc thút thít, lại trộm nhìn về phía đám người đang đứng chết trân phía sau lưng.

Mặt bà đanh lại, không còn niềm nở nữa (bình thường bà rất quý đám học trò của lão Trần).

Đôi mắt thâm sâu, như thể nhìn thấu tâm can mọi vật.

Chúng dám không coi ngừoi hoàng thất ra cái gì!

"Là kẻ nào dám bất kính với công chúa?"

Công chúa?

Lần này đúng là doạ chúng hồn bay phách lạc.

Cô là công chúa, gọi người kia là mẫu thân, Lý đế chỉ có 1 phi tần, người là hoàng hậu.

"Vậy..vậy là...là..."

Bọn chúng vẫn đang hỗn loạn, thì thiếu niên đó đã quỳ xuống hành lễ, tên này cũng ngạc nhiên không kém.

"Trần Cảnh xin khấu kiến Hoàng hậu!"

Cả đám đằng sau cũng chỉ biết làm theo, mồm lắp bắp.

"Khấu...kiến hoàng hậu!"

Huệ hậu kêu chúng đứng dậy.

Bà nhìn xuống Chiêu Thánh, cô bé với khuôn mặt tròn trịa xinh xắn đang nhìn bà, mắt long lanh ngấn lệ.

"Đứa nào làm con khóc?

Để ta dạy dỗ nó."

Tưởng chừng cô sẽ chỉ vào đám hầu kia, nhưng không, cô đưa tay về phía Trần Cảnh - Cháu của Huệ hậu.

Bà ngạc nhiên.

Vốn lẽ Trần Cảnh đến tuổi đi học, đến đây là theo lời dạy của Trần Thừa- thái uý, nhưng tại sao lại trêu chọc công chúa, bà có chút không hiểu.

"Chuyện này là thế nào?"

"Cháu..."

"Nó bắt con xin lỗi đám hạ nhân đó, nó còn chặn đường con, còn bảo phụ hoàng và mẫu hậu dạy không nghiêm."

Mặc dù có hơi cắt câu lấy nghĩa nhưng đúng là hắn có nói vậy thật!

Cô đưa tay áo lên quệt quệt nước mắt xong liền chạy ra nấp đằng sau Huệ hậu.

Bà không vui.

Nhưng vì nó là con của Thái uý, phạt nặng nhẹ cũng phải hỏi qua một câu.

"Chuyện này có chút rắc rối, đi vời Thái uý đến cung của ta."

"Dạ."

Một tên thị vệ vội vàng đi mời thái uý.

Đám còn lại dẫn bọn nhóc về cung.

Trần Cảnh cũng theo về.

Một nén hương sau...

"Haha, chỉ là hiểu nhầm của con trẻ thôi mà, Hậu hà cớ gì lại phải phiền lòng."

"Phiền lòng?

Chúng là đang chửi vào mặt hoàng thất ta, chưa kể bọn chúng còn trêu ghẹo Chiêu Thánh.

Nó là công chúa đấy, coi sao được.

Phạt, phải phạt!"

Hậu giận anh lắm, nhưng bọn chúng đều là hầu cận các con quan đại thần, thậm trí còn có quan hệ với các phủ tướng.

Bà không muốn đến phút chót lại xảy ra binh biến.

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.

Cũng chỉ là bọn trẻ nhỏ chưa bao giờ thỉnh tới công chúa, không nhận ra là lẽ thường tình.

Trần Thừa trầm ngâm một lúc, đưa tay vê vê bộ râu, có ý nhìn sang Trần Cảnh.

Đứa trẻ vẫn cúi đầu.

"Vậy ý hậu muốn phạt ra làm sao, để tôi còn dự liệu?"

Thái úy nghiêm túc hỏi.

"Đám kẻ hầu này cứ giam hết xuống ngục tối, 3 ngày sau hãy thả ra, coi như trừng phạt.

Còn về Trần Cảnh..."

Bà có chút lưỡng lự, đỡ hắn đứng lên, phủi phủi áo cho hắn.

Đằng ngoại, bà ưng đứa trẻ này nhất.

Hắn hiểu chuyện và thông minh, tư chất, phong thái đều là bậc hiền tài.

Bà cũng không nỡ quở trách.

"Ta nghe thầy giáo trước nói con văn võ song toàn, đúng là nhân tài, đáng khen.

Nhưng hôm nay con thất lễ với công chúa, cái này phải phạt!"

"Vâng, xin Huệ hậu ban phạt!"

"Phạt con từ nay xem xét việc học của Chiêu Thánh, ta sẽ xin với hoàng thượng cho con bầu bạn với công chúa!"

Cảnh ngước mặt lên nhìn, cứ ngỡ chuyện này sẽ phạm vào tội khi quân.

Nhưng lại được Huệ hậu tha bổng, còn cho phép làm bạn cùng công chúa.

Trong hoạ có phúc.

Mà cái phúc này lớn quá, Cảnh không dám nhận.

"Thưa hoàng hậu, tội cháu lớn, làm sao có thể chia sẻ vui buồn cùng công chúa, cháu làm công chúa...khóc!"

Bà thở dài một hơi.

Lại nhìn cô con gái bé bỏng đang ngồi trong lòng bà.

"Con có bằng lòng không?"

Cô bé 7 tuổi ngây thơ, đôi mắt to tròn lém lỉnh đang chăm chăm nhìn cậu thiếu niên.

Trước giờ chưa có người nào thật lòng làm bạn với cô.

Lòng cô nửa muốn nửa không, không đành cũng vì chuyện hồi nãy, cô vẫn để bụng.

"Nếu nó muốn con có thể cho hắn chơi cùng!"

Cô tủm tỉm cười, cái má lại ửng hồng lên, trông xinh lắm.

Bà vuốt ve khuôn mặt tròn đầy, cúi xuống thưởng cho cô một cái hôn, rồi thuận ý mà bảo với anh.

"Anh về hỏi lại phu nhân, nếu đồng ý cho con trẻ kết bạn thì hãy đưa nó vào cung, tiện bề học tập!"

Một tay bà dắt Hoàng, một tay dắt Cảnh, bà cúi xuống hiền từ, ôn nhu nói với chúng hãy ra ao cá chơi, phái theo cả thị vệ đi cùng.

Chúng vâng dạ rồi chạy ù ra sân, trẻ con thường hay hồn nhiên như thế, có đồ chơi liền quên hết hận thù.

Còn những người ở đây có được 1 liền đòi 2, đòi 3 thậm chí chém giết để có được 1 thứ toàn vẹn nhất.

Mong sao bọn trẻ giữ được tâm thiện, dùng tâm mà đối xử với thế gian, nhưng đừng nhu nhược như Lý Đế...

"Giờ chỉ còn anh với em, bỏ qua lễ tiết nhàm chán ấy đi, lâu nữa sẽ thành người dưng đó!"

"Tuân chỉ!"

"Đấy, anh lại thế rồi."

Bà làm mặt phụng phịu, dù đang ở độ tam tuần nhưng bà vẫn còn mặn mà lắm, tính cách hệt như trước kia, chỉ là không còn ngây thơ nữa.

Hai anh em nhìn nhau rồi bật cười.

Bà trở thành một đứa em gái bé bỏng, thích được nuông chiều.

Bà hỏi về "đại sự" liền nhận được câu "sắp thành toàn" của anh trai.

Hai người gật đầu ngầm hiểu ý.

Được một lúc thì Trần Thừa xin phép lui ra.

Chỉ còn Huệ hậu trong cung.

Bà thong thả dựa vào giường phượng, người ngả về phía chiếc bàn kê ở giữa, tay chỉ một chút mứt quế, mắt vẫn ở trên chén trà hoa cúc mà Tiểu Liên (cận hầu tâm phúc của bà) vừa mang lên.

Mùa đông nhưng lại có trà hoa cúc, xem ra ngự thiện phòng làm việc cũng không tồi.

Bà mở nắp cho hương hoa cúc lan toả khắp phòng.

Người bà nhẹ nhàng, thoải mái.

Bỗng một bàn tay đặt lên vai bà, bà nghe được cả tiếng tiếp xúc của áo với cái tay khô ráp kia.

Bà giật mình nhưng không phảng kháng.

Cái tay đó lại lên xuống trên vai bà, lực vừa đủ, không 1 động tác thừa , nhìn có vẻ rất thuần thục.

Huệ hậu bắt đầu hưởng thụ cái cảm giác dễ chịu, nó ăn sâu vào trong tâm can bà.

"Độ vẫn cẩn thận quá, anh của Dung mà cũng đề phòng sao?"

Bà nhắm mắt, miệng nói ra chắc như đinh đóng cột, chỉ sợ nếu lần này không phải người bà mong chờ thì sẽ là đại hoạ.

Bà khẽ cười.

Đưa tay lên vai ra hiệu dừng lại.

"Hậu quá lời rồi, ta chỉ là đề phòng thôi"

Hắn ghé sát tai bà, thì thào, cái này khiến bà vừa ghét vừa thích thú, cái cảm giác mới lạ này, đối với Lý đế bà chưa từng được ném thử.

Nay lại có một nam nhân đưa bà về cái thời còn e ấp tâm tình, khiến bà không thể cưỡng lại được.
 
Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
Thời cơ sắp đến!


Hắn thôi trêu ghẹo bà.

Đi xuống phía ghế bên cạnh.

Thường thì hắn sẽ ngồi ngay nơi hoàng đế ngự cùng Hậu, thế mà hôm nay lại câu lệ một cách quá đáng.

Bà nhìn hắn mắt vẫn mong chờ cái thứ tình cảm lén lút chốn hậu cung.

Hẳn là không nỡ xa rời tình nhân bé nhỏ, bà có nắm lại tay hắn, nhưng hắn lại hành lễ với bà.

Phật ý, bà liền quay mặt đi.

"Vậy thì lần sau đừng mò lên ghế ta nữa, nếu không ta sẽ đạp xuống"

Độ bật cười, cái người con gái này khiến ông chết mê chết mệt cũng vì cái kiểu giận dỗi dễ ghét này.

Mặt bà lúc ấy đỏ bừng, bĩu môi, mắt không thèm đưa tình với hắn nữa.

Khiến hắn vừa sợ vừa khao khát có được nữ nhân hoa lệ này.

Hắn nhìn bà một lúc lâu, thấy bà liếc hắn mấy lần nhưng lại không lên tiếng, hắn sợ bà giận liền đứng dậy, bước lên một bước rồi quỳ xuống chân bà, trang nghiêm như đám thường dân tôn thờ Thần Nữ vậy.

"Cả đời ta mưu tính không chỉ cho ta, mà còn cho cả Trần gia, cho nàng.

Lý đế đã không còn khả năng bảo vệ mẹ con nàng thì để ta thay người làm tròn bổn phận.

Trên an lòng thần, dưới dân no đủ, giang sơn này sẽ lại phồn vinh"

Bà nhìn Độ, hắn nói phải, bà cũng nhận ra sự suy tàn của triều Lý, càng đáng hận hơn là Lý Đế, một kẻ nhu nhược yếu mềm, nếu ngay từ đầu, không trọng dụng Đàm Dĩ Mông, không ỷ lại vào mẹ thì giờ đây há chẳng phải vẫn còn đường lui.

Năm đó Đàm thái hậu đuổi cùng giết tận Trần gia.

Vẫn còn vang lại câu nói của bà ta với em trai.

"Giết, phải giết, chết rồi mới im lặng, mới phục tùng."

Nó làm bà ghê sợ, cũng vì trọng dụng ngoại tộc, hiếu thắng mà tự tay bà đẩy Lý gia đến ngày hôm nay.

Huệ hậu và Thuận Thiên cũng bị truy sát khi công chúa còn chưa trào đời.

Bà hại chính đứa cháu ruột thì còn ai mà bà ta không dám giết chỉ vì bảo vệ quyền lực của bà.

Thấy Huệ Hậu đăm chiêu suy nghĩ, mắt nhìn khoảng không vô định, tay bấu chặt vào áo nổi đậm lên những đường gân xanh chạy dọc bàn tay, mắt đã tuôn lệ nóng hổi.

Độ vội đặt một tay vào tay bà.

Bấy giờ bà mới giật mình khỏi ác cảnh, bà nhìn Độ rồi thở dài.

Chính bà cũng không muốn như vậy...

"Vậy có thể thêm đường sống cho Lý Đế không?"

Sắc mặt Độ chìm xuống, đôi mày co lại một cách khó hiểu.

Vốn bản tính giết nhầm còn hơn bỏ sót hắn sẽ diệt hết mối nguy hại, lưu lại một mạng ắt sẽ thêm lần lo sợ.

"Hậu thương hại ai kia?"

Huệ Hậu không nói gì.

Dù gì cũng là vợ chồng, bà còn có với người 2 đứa con, bà không muốn con gái mất cha sớm như vậy, con trẻ thơ dại, ai dạy bảo, ai khuyên can?

Độ thì là người tâm can sâu không lường được, bà ghét cái triều đại này, ghét cái sự âm u của nó, đứng trên xác người mà sống....Độ im lặng gật đầu.

Như thể hiểu hết tấm lòng của Huệ Hậu, Độ ôm bà vào lòng, cả hai người đều không ai nói gì.

Một lúc sau có tin khẩn đến báo.

Màn chướng đã buông, hầu cận bên ngoài bẩm vào.

"Bẩm, có tin từ nước Tống."

Hai người nhìn nhau, Độ vén rèm nhận lấy thư khẩn.

Cung kính dâng lên Huệ Hậu!

"Đàm thái hậu đã bắt đầu hành động rồi."

"Bà ta dám liên thủ với quân Tống sao?"

Lần này không thể chờ lâu hơn được nữa.

Tình nghĩa đã cạn, ta lại không thể ngồi im.

Ta nhân nhượng, người lại ngồi lên đầu lên cổ.

Không biết tự lượng sức mình, chết đến nơi vẫn còn ngoan cố.

Lòng người quả là cái dòng không đáy, hôm qua còn ngoan ngoãn hôm nay đã trở mặt thay lòng.

Những tưởng bà ta có thể yên ổn mà sống ở cung Thánh Từ, sông đơn độc hết quãng đời còn lại.

Vậy mà lòng không buông được hoàng ngai, vẫn ham muốn quyền lực.

Độ bây giờ giận lắm, hắn chỉ muốn một dao hay một chén thuốc đau, một tấc lụa trắng để cho bà ta tự kết liễu mạng sống.

Huệ hậu ôm lấy bàn tay đang trực trào nắm đấm, mắt Độ rực lửa, răng đánh vào nhau ken két.

"Được, để ta xem bà có tài đến đâu.

Ta xin lui!"

Nói đoạn rút tay áo, hắn lao nhanh ra ngoài, sát khí lộ rõ trên khuôn mặt.

Bà biết hắn đang giận bà, vì bà lên tiếng xin cho Lý gia khỏi tội giệt tộc.

Bà nhìn theo bóng lưng hắn, bóng lưng vững chãi, kiên định, đã từng bảo vệ bà thoát chết mấy lần, cả đời này có lẽ bà sẽ không quên được.

"Thôi, để tướng công tự định!"

Bà về ngả bút viết một đoạn thư gửi cho Trần Thừa, nội dung ghi chuẩn bị hành động, Đàm Thị có biến, quân Tống làm loạn, mong Trần gia ngày đêm cẩn thận.

Tháng 10 năm ấy tiết trời đã chớm lạnh, cảnh vật đượm một màu thê lương trong cái hoàng cung lạnh lẽo, cây lá bắt đầu rụng, chỉ cần một trận gió nhẹ cũng đủ lôi cả đống xuống..

Công chúa bây giờ đã có người bầu bạn, lúc nào cũng vui vẻ, điện Thiên Tư từ ngày đó sáng sớm tới chiều muộn đều có tiếng cười rôm rả.

Còn điện Trường Xuân và điện Thánh Từ là vẫn tịch mịch, cô liêu, chỉ có người ra vào đưa cơm, thêm nước, Trường Xuân thì có thêm người 1 ngày 2,3 chén thuốc nóng, còn lại vẫn không thể khá thêm được.

Cái âm mưu đen tối cứ mãi lớn dần lên từng ngày, và như sắp đến lúc hái quả, Độ gấp gáp vào cung thúc dục Lý Đế truyền ngôi.

Từ thành Đại La để vào đến Tử Cấm Thành (Cung Thành) phải đi qua rất nhiều cửa: Tường Phù ở phía đông, Quảng Phúc ở phía tây, Đại Hưng ở phía nam, Diệu Đức ở phía bắc.

Bốn cửa này hắn thông thạo trong lòng bàn tay, cửa nào cũng có người của hắn.

Có lẽ hắn cũng coi giang sơn này là của hắn.

Tháng 10 sắc trời trắng đục, mấy gợn mây nổi lên che hết cả một vùng, 1 tia nắng con con cũng không rơi xuống được.

Giống như linh mạch của Lý gia sắp cạn kiệt, thời của nhà Trần đã đến, hắn nghĩ vậy, liền nhếch mép cười, rồi thúc ngựa chạy ngày một nhanh.

Ngựa của hắn vào hạng chiến mã, một con hắc mã cường tráng, hắn rất tự hào về nó.

Ngựa chạy đến đâu bụi cát bay mù mịt, tiếng ngựa phi nước đại, rồi tiếng ngựa chạy điên cuồng giống như điệp khúc hành quân rầm rộ.

Vào đến cửa Đại Hưng nhìn thấy bóng ngựa đen từ xa, bọn lính gác liền đứng dẹp sang 2 bên.

Bọn họ cứ thế mà ung dung vào thành.

Cảnh vật trong Long thành khác xa kinh thành, nơi đây là trọng điểm thứ 2, hắn kìm ngựa đi chậm lại, ghé tai người bên cạnh nói gì đó, xong lại thúc ngựa chạy hướng khác, hắn rẽ vào phủ Thái Uý- Trần Thừa.

"Đứng lại, người không nhận mời không được tuỳ tiện vào phủ!"

Lính gác chĩa mũi giáo nhọn hoắt về phía Độ, mặt mũi chăm chăm giết người.

Độ nhíu mày, ánh mắt sắc như dao nhìn bọn lính quèn, chúng cũng dám ngăn cản ta.

Nhưng Thái Uý quả là biết dùng người, đến lính gác cũng có cái gan lớn đến vậy.

Hắn cười khà khà rồi vuốt vuốt cái bờm đen của hắc mã, mắt không di chuyển mà nói rằng.

"Ta là chỉ huy sứ, vào bẩm với người như vậy!"

Bọn lính nhìn nhau, một ngừoi chạy vào, còn người kia vẫn chăm chăm cây giáo, hướng về phía hắn, chính xác là ngực hắn.

Một lúc sau có người truyền ra.

"Mời chỉ huy sứ vào hầu!"

Bấy giờ tên lính mới buông giáo xuống, cung kính hành lễ.

Hắn nhảy xuống ngựa, chỉnh lại quần áo rồi đi vào.

Phủ Thái Uý thật không giống với lời đồn.

Một người nắm mọi quyền hành trong triều vậy mà lại có lối sống bình dân như vậy.

Trong phủ trồng cây là nhiều, vừa vào đến phủ liền nghe tiếng oanh oanh yến yến rót vào tai, cái hồ nước bên tường phía tây có cơ man nào là cá, cá vàng, cá đỏ,...tất cả đều là giống quý mà thái uý thu được từ những lần tiến công đánh giặc.

Chẳng bù cho cảnh vật trong cung, hoang vu, lạnh lẽo vô hồn.

Mỗi lần sang một cửa là lại có một vài tên lính canh gác, mặt người nào cũng xám lại, lại làm Thủ Độ rất có hứng thú.

Hắn thích cái vẻ trang nghiêm và cái sư trung thành tuyệt đối, cả đời chỉ nhận 1 chủ.

Hắn chép miệng, đi vào phòng chính.

Phòng chính bên ngoài lại có 1 lần canh gác.

Thấy người đến liền chạy vào bẩm báo, được phép chúng mới tách sang 2 bên mở đường cho hắn vào gặp Thái Uý.

Bấy giờ Thái Uý ở vườn sau, thấy Độ đến ông mới lên tiếng:

"Sao? chú em đến có chuyện gì?"

Độ cũng nắm một lượt mồi, thong thả ném vào vùng nước, hắn cũng thích chơi cá và cây chỉ tội thời gian ở phủ không nhiều, nuôi rồi lại chết, rất uổng.

Thấy Độ cũng có hứng thú, ông liền chỉ cho hắn xem con cá mà ông vừa được tặng.

Cái đuôi nó dài, đủ màu sắc đang uốn lượn xung quanh hang đá nhỏ trong hồ.

"Rất đẹp phải không?"

"Bẩm, rất đẹp, giống như mừng thái uý vì đại sự sắp thành"

Ông liếc sang nhìn, Độ cúi đầu, ông phẩy phẩy tay áo đám cận hầu liền lui hết, trong vườn chỉ còn 2 người.

"Ngồi xuống đi!"

Ông chỉ hắn ngồi xuống cái ghế đá, mặt ghế mát lạnh, hắn rùng mình, vậy mà thái uý không hề có chút lưỡng lự, vẫn phong thái ấy, quả khiến người ta khâm phục.

"Bẩm, Đàm Thị đã hành động rồi ạ, em vừa từ ngoài vào thành!"

Ông nghe vậy lại vân vê bộ râu đen nhánh, mỗi lần khó nghĩ ông lại làm như vậy.

Tay phải ông nhấp vào chén trà hoa cúc, loại giống của Huệ Hậu, đã lạnh ngắt từ lâu.

Phẩy vài nét liền ra chữ "Diệt".

Độ hiểu ý, gật đầu nhẹ một cái.

"Giữa thời thế loạn lạc này chuyện nước khuynh vong là điều không thể tránh khỏi.

Nếu Lý gia đã thối nát thì không thuốc nào cứu được.

Thà rằng cứ như vậy.

Đổ nát rồi dừng lại!"

Hắn coi chuyện Lý triều sụp đổ là điều hiển nhiên.

"Dám hỏi, anh đã biết em sẽ đến?"

"Dung nó viết thư cho ta!"

Hắn im lặng, suy nghĩ.

Lại giận với Dung.

Năm lần bảy lượt xin tha cho người Lý gia.

Thấy Độ không nói gì, ông liền hiểu sự tình câu chuyện, nhẹ nhàng khuyên bảo.

"Ta quyết tâm tiêu diệt nhà người, há chẳng phải ta cũng ác độc như người?"

"Nhưng, làm như vậy sẽ thêm nguy hiểm."

"Tất nhiên không thể để cho chúng tự tung tự tác như vậy, thế gian này đã không còn là cái lồng của Lý gia nữa rồi"

Nói xong ông ghé tai Độ, Độ liền đứng bật dậy, vội vã chào thái uý rồi vui vẻ lui ra.

Thái uý cười lớn sảng khoái.

Vậy là đại sự sắp thành!
 
Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
Trước biến cố !


Tháng 10, Đàm thái hậu cầu cứu quân Tống, nhận ra nước ta có nội chiến, liền ngày đêm thúc ngựa chuẩn bị xâm chiếm, Trần thủ độ tìm vua để dục ý truyền ngôi.

Vào đến của điện, chiếc long sàng kê sát vách, màn chướng được buộc gọn gàng, một chân đã bước vào trong điện, nhưng nhận ra có điều bất ổn.

Người đâu?

"Hoàng thượng đâu"

"Dạ, bẩm!

Hoàng thượng đang ở Ngự hoa viên ạ"

Tên thái dám lắp bắp cúi đầu sợ hãi.

"Không được tích sự gì"

Hắn quát to, rồi "Hừ" một tiếng đi thẳng ra ngoài.

Dọc đường đi các cung nữ và thị vệ đề cung kính cúi đầu, và dường như mỗi người đều có nỗi lo sợ của riêng mình.

Hoàng thượng đang ngồi trên cây táo lùn, người ngồi vắt vẻo, nghĩ chỉ cần rung nhẹ cây cũng có thể ngã.

Biết có người đến nhưng Lý Đế vẫn thản nhiên ăn táo, quả táo bị ngài cắn nham nhở rồi vứt ra đằng sau.

Bộp, nó rơi trên đầu Độ.

Hắn nhìn lõi táo rồi lại nhìn vua, ánh mắt toé lửa, răng hắn cắn chặt, nhưng vẫn phải cung kính hành lễ.

"Bẩm hoàng thượng, mùa đông đến rồi, người mau vào nghỉ ngơi"

"Anh xem cây táo ta trồng này, giờ đã có quả rồi"

"Thời gian đúng là trôi nhanh!"

Hắn không muốn nhắc đến chuyện vớ vẩn này.

Hắn định lơ đi.

"Chỉ tiếc là vẫn còn hơi chát, đúng là không nên ép chín.

Cứ để tự nhiên thì hơn.

Ép quá sẽ thành đồ bỏ đi như cái thứ trên đầu anh!"

Thủ Độ đã nhận ra sự việc không đúng từ lâu, hắn làm bao nhiêu việc, tốn bao nhiêu công sức để được như ngày hôm nay...dấu bàn tay đang nắm thành quyền trong tay áo, trên mặt cố vẽ ra nụ cười để đáp lại trò đùa thật thật giả giả của nhà vua.

"Bẩm, nếu người không nhanh, e là sẽ không kịp đâu ạ."

Vua không thèm quay lại nhìn hắn lấy một cái, tiện tay ngắt cọng cỏ phía dưới chân, đưa lên miệng ngậm, hai tay vòng sau đầu, ông nhìn mãi về một nơi vô định.

Vẫn là bầu trời ấy, vẫn nơi người hay trốn ra ngoài khi có điều khó nghĩ, và cũng là nơi khi người còn đủ tỉnh táo để chơi cùng Chiêu Hoàng.

Có lẽ, uất hận của người quá lớn, chiếc ngai vàng lỏng lẻo kia đã sớm làm người kinh sợ, rè bỉu.

Người vội nói ra một câu, liền làm Thủ Độ giật mình, nhưng vui sướng :

"Ta sẽ sớm xuống chỉ truyền ngôi"

Rồi ung dung bước xuống, điều khác lạ hôm nay áo cổn và mũ miện của người đều rất chỉnh tề, dáng đi rồng cuộn hổ ngồi.

Xém chút nữa y đã tưởng vua thật sự tỉnh táo rồi !

Ấy vậy mà vừa đi được chừng 10 bước, ngài bỗng vứt mũ miện trên đầu, rồi lại dở dại như lúc trước, như 1 đứa trẻ chạy nhanh về điện Trường Xuân.

Hắn chẳng bận tâm đến sự thay đổi của nhà vua, cũng chẳng hứng thú với cây táo.

Thứ mà hắn quan tâm là ngai vàng, chỉ còn cách 1 bước nữa thôi! sắp rồi!

Hắn lấy tay vứt toạch lõi táo xuống đất, không quên lấy chân đá văng nó vào một xó, nham hiểm quay lưng đi.

Và hắn mừng rỡ, nở nụ cười mãn nguyện, hắn chạy về cung của Trần Thị, thấy có người lạ xông vào, quân lính đã chĩa sắn mũi giáo, nhưng khi thấy Thủ Độ người nào cũng như chột dạ, lấm lét nhìn nhau mà đứng gọn vào 2 bên cửa.

-Việc thành rồi, cuối cùng cũng thành rồi !

Hắn lao nhanh đến chỗ Trần Thị, bế xốc nàng lên, hắn cũng không thèm buông rèm phượng xuống, cứ thế trao cho bà sự nồng nàn, ân ái mà trước giờ hắn giấu tận sâu trong lòng.

Bà cũng phát hoảng, vội vã chống cự, nhưng cứ mỗi lần đẩy ra là hắn lại càng thêm quyết liệt.

Đành chịu trước con người này, bà không từ chối nữa, lúc đấy hắn mới buông dần người bà ra, bà thở mạnh, đôi tay thon thả lúng túng tìm nơi bấu víu.

-Tướng công làm gì vậy, giữa thanh thiên bạch nhật, chàng không sợ người ta dòm ngó sao!?

-Ai? ai dám nói sau lưng ta, ai dám chỉ trỏ Trần gia, ta giết hết !

Bà vội lấy tay che miệng hắn lại, nhìn ngó xung quanh, nhận ra đều là người của mình, bà mới yên tâm.

"Nàng sợ ai nữa? cả giang sơn này rồi sẽ là của Trần gia chúng ta."

"Nhưng còn chưa nắm chắc ngôi báu trong tay, chàng đừng liều lĩnh kẻo phải hối hận."

Bà vẫn lo trung thần nhà Lý đến cuối lại vùng dậy chống lại.

Dù biết nếu việc bại, bà cũng sẽ không mang tội gì, Thủ Độ sẽ không kéo bà vào chỗ chết.

Nhưng trong lòng bà vẫn lo...vẫn sợ.

Lúc đấy, Chiêu Hoàng đang đứng thập thò ngoài cửa, bà nhìn thấy, ra hiệu cho cung nhân đưa người vào.

"Công chúa mau đến điện của phụ hoàng đi..đi mau đi!"

Dạo này, bà không hay cho công chúa sang thăm vua nữa, phần vì sợ con trẻ dính cha, sau này sẽ khó lòng mà rời đi.

Phần vì sợ phải đối mặt với người đã từng bảo bọc che chở bà dưới lưỡi đao của Đàm thái hậu.

Bà là không đành lòng, nhưng chính bà cũng cảm thấy chán ghét vương triều này, cái ngôi báu mà người người tranh nhau ấy, bà đã không còn hứng thú với nó từ lâu.

Điều bà cần là một người có đủ tài trí, mưu lược, có thể dựa dẫm vào, một đời và mãi mãi...

Chiêu Thánh công chúa sau khi được mẹ cho phép, mừng rỡ chạy vội qua điện của vua cha.

"Phụ hoàng, phụ hoàng...con đến thăm người này"

Nàng gọi to, nhưng trong phòng của cha nàng hôm nay sao nhiều người vậy.

Đều là những Y sĩ nàng hay gặp, nhưng quả thực là nhiều hơn mọi ngày.

Chẳng lẽ...toan chạy vào căn phòng đang buông rèm thưa kia, thì một bàn tay gầy gò ôm cô lại.

Là Vú Xuyên.

Cô ngơ ngác nhìn những con người xa lạ cứ ra lại vào nơi cha cô đang nghỉ.

Khuất sau vài lớp người cô thấy đám y sĩ đang châm những mũi kim dài vào người cha cô.

Cô sững sờ, lấy tay che miệng, người run run.

"Chắc cha đang đau lắm"

Thị Xuyên kéo công chúa ra ngoài, nhẹ nhàng ôm lấy cô an ủi.

" Phụ hoàng ta làm sao vậy, bà nói cho ta biết được không"

Cô kéo lấy vạt áo của Thị Xuyên, ngước khuôn mặt đầy lo lắng, giọng nói nức nở khiến ai cũng đều cảm thấy xót xa.

" Hoàng thượng chỉ mệt thôi, công chúa đừng lo lắng"

Cô biết bọn họ nói dối, nhưng cô vẫn tin.

Cô còn rất nhiều chuyện muốn nói với phụ hoàng, người không thể cứ thế mà quên cô được.

Trong thâm cung này chỉ có người là đối tốt với cô thôi.

Cô nắm chặt 2 tay, sợ hãi lùi lại mấy bước rồi biến mất khỏi điện Trường Xuân.

Cô chạy ra Ngự hoa viên.

Gió chiều thổi nhẹ nhàng như đang cố xoa dịu nỗi buồn cào cấu tâm can cô công chúa nhỏ.

Trốn sau một phiến đá to, cô cứ thế mà gào khóc, tiếng khóc xé gan xé ruột.

Có mấy người thị vệ chạy qua đều bị công chúa đuổi đi.

Nước mắt chảy ướt đẫm khuôn mặt, cảm giác khó thở và mắt cay xè khiến cô phải dừng lại một lúc.

" Lau đi"

Một dáng người cao gầy ngồi xuống bên cạnh cô, vòng tay qua vai, vuốt nhẹ mái tóc đang rối bời và cẩn thận lau sạch khuôn mặt đang giàn dụa nước mắt.

"Chị ơi"

Cô lại thổn thức, khóc nhè trong lòng chị.

Công chúa Thuận Thiên.
 
Back
Top Bottom