Khác Hoa Sen Của Thời Chiến

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
296985564-256-k365381.jpg

Hoa Sen Của Thời Chiến
Tác giả: phatxitcon_sryats
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện khá máu chó cảnh báo trước khi đọc ⚠

Tổ Quốc ở truyện tôi là một người chúa hề mắc bệnh cưỡng chế + sạch sẽ ( về sau sẽ nặng dần )

Nếu như bạn thích một Tổ Quốc với EQ là âm luôn ngây thơ thì xin lỗi ở đây chỉ có Tổ Quốc tà răm hay đú đởn cùng Đảng (Tloo) và Đông Lào đi chọc chó, ship thuyền với mấy con dân hủ nữ, hủ nam.

Tổ Quốc khá là bạo lực =))

TRUYỆN THUỘC BẢN QUYỀN CỦA TÁC GIẢ : JAMES MORIARTY DEZIN "YUU" (BÚT DANH)
CHỈ ĐĂNG TẠI WATTPAD
WARING OCC + MY AU

Cre bìa: @dothimaituyet06101556 trên Pinterest



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • 《Hoàn - Edit》 Trở Về Thời Niên Thiếu Của Chồng Tôi...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • REUP-SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • /HOÀN/GL/ABO/PO18/ Cà Phê Đen - Nhĩ Tại Hồ Thuyết...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hoa Sen Của Thời Chiến
    chap 1


    Lấy bối cảnh (vẫn chưa xác định được bối cảnh)

    Thể loại omegaverse, ngược, nhất thụ đa công, loạn luân, countryhumans

    ______________________________________

    Tôi rất yêu họ yêu nhiều đến nỗi họ muốn làm gì tôi cũng chấp nhận

    Nhưng họ lại không yêu tôi họ chỉ yêu mỗi Philippines của họ

    Nói về Philippines thì cậu ta mặc dù là beta nhưng cậu ta rất hoàn hảo từ nhan sắc đến tri thức không kém cạnh một omega nào

    Tôi cũng không thua kém cậu ta thậm chí là hơn nhưng bọn họ bị sự thu hút và kiên trì của Philippines làm bọn họ yêu đến điên loạn

    ______________________________________

    Từ khi Philippines được nhận nuôi mọi sự chú ý đều bị cậu ta cướp hết từ anh hai Mặt Trận, anh ba Việt Hòa, cha Đại Nam thậm chí hai người bạn thân của tôi là Cuba và Laos đều bị cậu ta cướp tất vì sao ư, vì cậu ta là một beta xinh đẹp, tài giỏi chẳng kém một omega tài giỏi nào, còn có cả sự dễ thương nên cậu ta dễ dàng chiếm hết sự chú ý của mọi người

    Các bạn muốn hỏi tôi có buồn không?

    Có chứ tôi thật sự rất buồn nhưng tôi lại chẳng biết làm gì ngoài im lặng chịu đựng

    Họ đánh tôi nhưng đó đâu phải lỗi của tôi?

    Tại sao tôi luôn phải gánh hết hậu quả do cậu ta gây ra?

    Nhiều khi tôi muốn hỏi cha Đại Nam tôi có thật là con ruột của họ hay là cậu Philippines kia?

    Trong một lần chúng tôi đi mua đồ tôi và Philippines đã bị bắt cóc, tôi cố gắng bảo vệ cậu ta nên tôi đã bị c***g h**p

    Họ đã đến cứu bọn tôi nhưng người được quan tâm lại là Philippines trong khi đó tôi mới là người cần được quan tâm.

    Việt Hòa anh ta đã tát tôi chỉ vì trên má của cậu ta có một vết xước nhỏ?

    Đúng vậy anh chỉ vì một vết xước nhỏ mà tát tôi không thương tiếc.

    Họ vì quá lo lắng cho cậu ta đồng thời cũng quên mất tôi, còn lũ người hầu mặc dù biết tôi vẫn chưa lên xe nhưng lũ cặn bã ấy vẫn mặc kệ tôi làm lơ như tôi chưa từng tồn tại trên cõi đời này vậy.

    Tay tôi thì đang chảy máu khiến mọi thứ xung quanh tôi mờ dần đi và tôi đã ngất đi, khi tôi tỉnh lại thì thấy tôi đang ở trong phòng bệnh kế bên là một người con trai rất đẹp tôi đoán không lầm thì anh ta là alpha chăng?

    Anh ta và bác sĩ đang nói gì vì tôi mới tỉnh ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo nên tôi nghe không rõ bọn họ đang nói gì.

    ???- em tỉnh rồi à?

    Vietnam- vâng?

    ???- xin tự giới thiệu anh là Đông Dương

    Đông Dương- trong lúc anh đi mua đồ gần siêu thị thì gặp em trong con hẻm, lúc đó thân thể em thì dính máu quần áo thì như bị xé rách anh hoảng lắm không biết làm gì nên đã đưa em đến đây //y cười trừ rồi nhìn tôi//

    Đông Dương- em tên là gì thế?

    Vietnam- em tên Vietnam, Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam //tôi còn đang ngây ngốc với vẻ đẹp của y 🙂)//

    Đông Dương- anh.......

    Anh xin lỗi vì phải nói cái này với em.........

    Đông Dương- em là omega và.........

    Em đã bị c***g h**p đúng chứ

    Vietnam- vâng có gì không ạ?

    Đông Dương- bác sĩ nói lũ cạn bã ấy đã c***g h***p làm cho t* c***g của em bị thương có khả năng là.........

    //nói đến đây dường như y không muốn nói tiếp//

    Vietnam- có chuyện gì thế vậy ạ?

    Đông Dương- ..........bác sĩ bảo em có khả năng bị vô sinh........

    End

    ______________________________________

    Xin lỗi vì cắt ngay khúc này 🙂)
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    chap 2


    truyện này là viết theo ý nghĩ và trí tưởng tượng của con tg ko có ý xúc phạm nước bạn và không có yếu tố theo lịch sử.

    Còn cái ảnh bìa thì mik lụm trên mạng ai bt tên tg thì cho mik xin ạ

    ______________________________________

    Sau cuộc trò chuyện ấy tôi đã về đến nhà lúc đầu Đông Dương y đã ngỏ lời đưa tôi về nhưng tôi đã từ chối.

    Trên đường về tôi bắt gặp một chú mèo màu trắng trong rất đáng yêu, chú mèo ấy đang ngồi còn nhìn qua nhìn lại như đang đợi một thứ gì ấy

    Khi tôi đến gần thì chú mèo ấy như cảm nhận được tôi và tiến lại gần, nó thật sự không một chút sợ sệt khi lại gần con người còn lại là countryhuman như tôi.

    Nó cứ theo tôi suốt chặn đường cho dù tôi có cố gắng đuổi nó đi nhưng không có tác dụng với nó, (cái con mèo này đúng là cái tên bám dai như đỉa rất hợp với nó 🙂 ) tôi bất lực nhìn nó, cuối cùng tôi không nhịn được mà chửi nó 🙂)

    Vietnam- cái đell gì đây!?

    Sao mày cứ theo tao hoài vậy ?

    Mèo trắng- mèo méo mẽo mẹo mẹo meo meo (dịch ra là: chủ nhân người không nhận ra em sao oa 🙂 )

    Vietnam- haizzzzz được rồi tao sẽ nhận nuôi mày được chưa?

    Mèo trắng- méo méo

    Vietnam- tên của mày sẽ là Tloo

    (phiên âm ra là ti lô 🙂 )

    Tloo- meo~~~~~

    Tôi vừa ôm cái của nợ này vừa bước vào nhà, trong nhà bây giờ thật vắng tôi nghe bác quản gia và vài người hầu thân cận bảo là bọn họ đi du lịch trong khi bỏ quên tôi.......

    Ok tôi ỔN cực kỳ ỔN Vietnam said

    __________________Tối_________________

    Vietnam- đói quá ahhhhhhh

    Vietnam vò đầu bứt tai, tôi hiện tại đang rất đói, tôi không phải không biết nấu ăn mà là do nhà hết đồ để nấu rồi.

    Mà tôi lại không thích đi ăn ở ngoài .

    Gục đầu xuống bàn, tôi khẽ thở dài bất lực.

    Đột nhiên cục trắng trắng bên cạnh cậu kêu lên liên tục.

    Chú mèo nhỏ chắc cũng đói rồi đây.

    Quay sang nhìn Tloo đang kêu, tôi không còn cách nào mà chỉ đành xách mông đi mua đồ.

    Tôi khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài, định khóa cửa để Tloo ở nhà thì con mèo mặt dày bỗng dưng chạy vụt ra chỗ tôi.

    Nó vươn người nhảy cái hấp lên vai của tôi rồi giơ móng bám chặt lấy.

    Vietnam nhíu nhíu mày, nó cào vào cổ tôi rồi!

    Vietnam- Thôi đành mang mày đi vậy

    Đóng cửa lại, tôi ôm theo con mèo trắng đi ra khỏi nhà.

    *Skip time*

    Cầm túi đồ ăn trong tay, tôi trả tiền chuẩn bị đi về thì đột nhiên nghe tiếng động lớn bên ngoài .

    Với tính tò mò không bỏ được, tôi nhanh chóng đưa tiền rồi phóng ra ngoài xem.

    Là một vụ tai nạn, hai chiếc xe ô tô đâm vào nhau.

    Vietnam khá ngạc nhiên, tôi đứng đó nhìn đám người đi đường đang bu lại hóng chuyện Không hề để ý rằng có một chiếc xe chạy với tốc độ rất cao đang lao tới chỗ tôi

    ???- CẬU KIA!

    CÓ XE LAO ĐẾN KÌA!

    Tiếng một người phụ nữ hét lên làm tôi giật mình, quay sang thì thấy mình đang ở rất gần cái xe đó rồi, có tránh cũng không thể tránh được nữa.

    Tôi sợ hãi trợn tròn mắt ,cơ thể cứng đờ lại.

    "RẦM!"

    Một người đàn ông nào đó lên tiếng

    ???-AI ĐÓ HÃY GỌI XE CẤP CỨU ĐI!

    MÁU CHẢY NHIỀU QUÁ!

    GỌI XE CẤP CỨU NHANH LÊN!!

    Mắt tôi dần mờ đi không còn nhìn rõ mọi thứ xung quanh nữa

    Vietnam- 'sao mình lại buồn ngủ thế này, mắt mở lên không được......' vừa dứt cái suy nghĩ này tôi liền dần dần rơi vào bóng tối.....
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    chap 3


    Xin lỗi vì đã thất hứa với bạn @Blink_290509 nha tại tớ bận một số việc nên off khá lâu thành thật xin lỗi cậu và mọi người

    .

    .

    .

    .

    .

    ______________________________________

    Mắt tôi dần mờ đi sau đó lại tối đen như mực.

    Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối tôi đã nghe loáng thoáng là tiếng của ai đó đang khóc còn gọi tên tôi và tiếng xe cấp cứu...........

    End Vietnam pov

    Trong lúc ấy Phil cũng được đưa đến bệnh viện vì cậu ta không may bị ngã từ cầu thang xuống, hai xe vừa tới.

    1 người vừa bị tai nạn mất máu rất nhiều còn 1 người chỉ bị bong gân nhẹ, thay vì cứu 1 người sắp hấp hối thì Cuba vị bác sĩ cuối cùng của ca trực hôm nay và 1 số y tá chọn cứu người thương?

    Còn Vietnam thì sao?

    Đồng chí của anh đang hấp hối?

    Cậu được 2 y tá già để ý và đưa đến phòng cấp cứu cầm máu cho cậu nhưng máu vẫn chảy đến khi Cuba quay lại thì không kịp nữa rồi nhịp tim trên máy dần yếu đi, người cậu cũng lạnh hơn

    Lúc này anh mới thật sự hoảng, anh cố gắng hết sức để cứu cậu nhưng đã muộn hơi thở cậu đã tắt, thân thể lạnh hoàn toàn.

    Lòng ngực anh bỗng nhói lên cơ đau trước giờ chưa từng có, đột nhiên một màng sương mờ nhạt xuất hiện trước mắt anh, kính của anh nhòa đi vì sắp khóc

    Y đứng ngoài cửa đã chứng kiến hết tất cả

    Từ lúc tôi về nước đã không thấy em ra đoán tôi cứ nghĩ là em bận( à xin lỗi vì chap 1 mình viết thiếu Mặt Trận lúc này đi du học vừa về nha mọi người thành thật xin lỗi mn ) khi về đến nhà tôi hỏi người hầu thân cận rồi đến bác quản gia của em nhận lại là 1 cái lắc đầu không mong muốn đột nhiên tôi có dự cảm không lành liền ra ngoài tìm em.

    Lúc tôi tìm thấy em thì người của em đầy máu tôi hoảng lắm liện tục gọi tên em đến lúc xe cấp cứu đến tôi bế em lên xe và liên tục gọi tên em nhưng không kịp nữa.

    Em được 2 cô y tá ấy đưa vào phòng cấp cứu tôi đứng ngồi không yên lòng như lửa đốt nước mắt sinh lý cứ chảy mãi đến lúc thấy Cuba hốt hoảng thì tôi biết mình đã mất em thật rồi............

    End Mặt Trận pov

    Đám tang của tôi được diễn ra vào 1 ngày mưa linh hồn tôi lang thang trên đầu mọi người đã chứng kiến tất cả.

    Từ việc anh hai trốn trong nhà vệ sinh khóc, Cuba thẫn thờ nhìn di ảnh của tôi

    (Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

    Ba tôi mặt không cảm xúc nhưng tôi biết ông ấy đang buồn vì cái chết của tội, Laos và Phil hai người thi nhau khóc lóc đến nỗi mắt sưng bụp trông buồn cười lắm, papa ASEAN thì khóc như một đứa trẻ mặc kệ lời dỗ dành của anh UN hay NATO hoặc WHO còn China nói thẳng ra là Tàu Khựa ấy lần đầu tiên tôi thấy anh không cười nhìn bảnh ghê còn Việt Hòa thì anh ta dỗ Phil mãi, American thì ngồi 1 chỗ không nói cũng chăng bảo gì ai, Russian thì uống cực nhiều Vodka, Pháp thì ngồi dỗ Phil cùng Việt Hòa, Japan thì ăn mặc lịch sự không giống như mọi ngày mà mặc váy nữ sinh rồi đi nhong nhong trêu mọi người xong lại đọc rồi vẽ yaoi, Thailand thì anh im lặng từ đầu đến giờ, Italy thì cố ngăn Germany không đánh nhau với Campuchia, Germany thì đang đánh nhau với Campuchia vì cậu ta xúc phạm crush của anh mặc cho sự ngăn cản của Italy......v........v..........

    Không khí của đám tang tôi ngoài sự buồn bã và nuối tiếc, những tiếng khóc thang của Laos và Phil ngoài ra còn có sự náo nhiệt của Germany, Italy và Campuchia khiến tôi và lão Xích Quỷ không ngậm được mồm trong cái nhìn bất lực của bác Tây Sơn

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    End
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    Chap 4


    Hú le tui thi xong roiii điểm tbm được có 7.5 hà :')

    ______________________________________

    Tôi đang bay lơ lửng và cười ha hả khi thấy ông Xích Quỷ bị bác Tây Sơn đánh, đang vui thì đột nhiên tôi thấy bác Tây Sơn hoảng hốt nhìn tôi?

    Tôi đang thắc mắc thì cảm thấy cơ thể có chút lạ đến khi tôi nhận ra thì cơ thể đã tan biến dần, trước khi hoàn toàn biến mất tôi đã thấy bác Tây Sơn khóc và gương mặt của cụ Xích Quỷ, tuy tôi khá sợ nhưng nhìn mặt ổng tôi không nhịn cười được.......

    Tôi mở mắt ra, tôi hoang mang nhìn xung quanh một nơi lạ lẫm đột nhiên có một con gì đó đang giãy đành đạch trước mắt tôi.

    Tôi hoang mang nhìn nó, nó nhận ra có 2 con mắt đang nhìn nó rồi tôi và nó 4 mắt nhìn nhau

    Tôi thật sự không hiểu nó là cái quái gì nữa tôi nhìn nó chắc tầm 1m70-78 chăng?

    Nhưng nó cứ sao sao ý

    Nó vừa giống người vừa giống thú trước giờ tôi chỉ biết nhân miêu nhưng con này nó khá giống nhân miêu nhưng lại có cánh

    ( giải thích sương sương cho các nàng hiểu nhỏ được Nam Nam kể đó là nhân thú lai giữa nhân miêu và thú nhân họ chim là loài Lạc thuần việt )

    Tôi thấy mình khá vô duyên khi không nhìn lom lom nó nên tôi đã bắt chuyện trước

    Vietnam- xin chào, cho tôi hỏi đây là đâu vậy?

    Nó nghe vậy liền dừng động tác của loài mèo hay làm (nói thẳng ra là lick háng á =)) ) và trả lời tôi bằng gương mặt vô cảm như bác Tây Sơn hỏn lọn khi thấy tôi và ông Xích Quỷ làm trái sầu riêng rớt lên đầu China

    ????- chào con cặk gì mà chào, quen hong mà chào?

    Vietnam- / giả bộ hỏn lọn các thứ /

    ????- hmmm xin lỗi vì tôi hơi vô duyên cậu là CHXHCN Việt Nam đúng chứ?

    Vietnam- phải, có gì không ạ?

    ????- xin tự giới thiệu tôi là Haru là nhân miêu lai chim và là người điều hành thế giới này

    Haru- do tên điên nào đó đã nhét trái sầu riêng và dừa vào lỗ hổng của thế giới cũ mà cậu đã mất và thế giới này vì lý do đó mà cậu bị hút vào đây

    Vietnam- à thế tôi phải ở đây bao lâu? /đừng nói là cái lỗ đen đen mà bác Tây Sơn chỉ nha!?/ tôi đổ mồ hôi hột khi nghe tên nhân miêu lai chim kia nói

    Haru- hmm tôi cũng biết nữa, tầm 3000 triệu năm chăng?

    Hoặc có khi là mãi mãi cũng không chừng vì ở đây mọi người đều bất tử

    Haru- ở thế giới nhân thú và thú nhân này mọi thứ khá phức tạp vì phải chia ra hai loại phổ biến nhất, giống cái có thế sinh sản cho dù là nam hay nữ.

    Giống đực tạo ra em bé và mạnh hơn giống cái đa số là trụ cột chính trong các gia đình nhân thú và thú nhân

    Vietnam- /nhìn cậu ta chắc là giống cái rồi mặt khả ái đến vậy mà/

    Haru- cậu là 1 ngoại lệ khi vừa là giống cái vừa là giống đực và tôi là giống đực đừng nhầm tôi với giống cái

    Vietnam- tôi có nói gì đâu // ngây thơ vô (số) tội//

    Haru- cậu đừng tưởng tôi không biết cậu đang nghĩ gì à?

    Haru- cậu ở thế giới này theo CHTB là cấp dưới của Nazi, giờ thì mau về phòng của cậu đi

    Vietnam- đây là phòng của tôi mà?

    Trong lúc cậu ta giải thích tôi đã khám phá căn phòng này và thấy biển tên của mình :3

    Haru- ờ đúng thật, tôi xin lỗi // vừa dứt câu cậu ta đã mất tích đi //

    Tôi vẫn đứng ngơ ra khi hoang mang chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra hết

    ______________________________________

    Hiện giờ là 3 giờ chiều, tôi khá đói và nhớ con mồn lèo Tloo bác Tây Sơn với cụ Xích Quỷ nên tôi quyết định ra khỏi phòng tìm Haru

    Khi vừa xuống cầu thang tôi nhìn quanh ngôi nhà vẫn vậy.

    Khi vừa vô bếp tôi thấy một cảnh tượng máu chó

    South Vietnam anh ta đang đút cho

    Philippines ăn và hôn má vuốt tóc

    Tôi liền lặng lẽ rời đi, ra khu vườn mà tôi hay trốn vào mỗi khi buồn đang phê lá đu đủ thì có một bàn tay đặt lên vai tôi.

    Theo phản xạ bình thường tôi quay lại thấy một người con trai vừa là vừa quen, anh ta đột nhiên ôm tôi và nói

    ????- hức chủ nhân đây rồi // khóc lóc kể lể các thứ//

    Vietnam- anh là ai vậy?????// tôi hoang mang nói//

    ????- chủ nhân quên em rồi sao huhu // anh ta nhìn tôi bằng cặp mắt lấp lánh rưng rưng nước mắt//

    ????- em là Triển Chill à nhầm Tloo nè hức

    Vietnam- không thể nào anh buông tôi ra Tloo là con mèo trắng tôi nuôi mà?

    Còn anh là con người? // tôi hỏn lọn trả lời và cố gỡ tay anh ta ra//

    Tloo- em là Tloo thật chủ nhân không tin em sao?

    Tloo- lúc chủ nhân mất em cũng bị con chó becgie cạp yêu cái theo chủ nhân luôn xong em bị hố đen hút em vô cái em xuyên qua đây luôn.

    Vì sao em biết được chủ nhân thì do cái tên Haru gì ấy giải thích cho

    Tloo- tên đó còn dặn em hiện giờ là anh tư của chủ nhân tên là Ngụy

    ( cờ Ngụy cho những bạn không biết

    Ngụy hay gọi đúng là Ngụy Quyền Miền Nam cái này là chất xám của tui thật cái này còn nhiều tên gọi lắm nhưng tui chỉ lấy tên tui thấy hợp chứ nó còn nhiều tên lắm ví dụ Ngụy Quyền Sài Gòn......v....v....v......v........v. nên mong các nàng không thích thì out xin đừng ném đá )

    Vietnam- anh là Tloo thật sao!?

    Ngụy (Tloo)- thật ạ

    Vietnam- tên Haru bảo bây giờ mày là anh tao hả?

    Ngụy (Tloo)- vâng chủ nhân phải gọi em là anh đó nhaaa

    Vietnam- b- biết rồi!

    to be continued =>>>>>

    ______________________________________

    Sương sương có 1122 chữ thôi

    Tôi còn khá nhiều việc cụ thể là bận chọc chó với lười nên lâu lâu tui mới ra chap cho các nàng đọc á mà mỗi chap sẽ từ 700 chữ trở lên thấy tui siêng hong hãy khen tui đi hehe >:3
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    Thông báo


    Ờm hôm qua tui viết xong cái lỡ xóa nên viết lại ;-;

    Chuyện là tui sẽ drop truyện 1 thời gian vì khá bận và bí ý tưởng nhưng tui sẽ trở lại sớm thôi đừng lo

    Các cậu có thắc mắc gì thì hãy kb face với tuiii hehe

    Và tui đang trong quá trình viết một bộ truyện tên là "Không Còn Là Tôi?"

    Mong mọi người ủng hộ!
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    chap 5


    Chuyện là tôi đọc lại cái chap 4 để viết tiếp mà tôi nhớ là cái bản thảo nó rất chi là buồn (ẻ) nhưng sao tôi đọc lại thấy nó hề vaiz🙂

    Chap trước có vài bác bảo là cờ mà tôi đưa ra không phải cờ ngụy mà là cờ Racist America nên tôi quyết định thay nv mà Tloo xuyên vào :3 ( là Đảng em thứ tư của Việt Nam)

    Và truyện tôi viết theo ngôi thứ nhất cảm ơn một bác đã góp ý cho tôi về trước khi bắt đầu 1 pov thì sẽ ghi tên nv ra để các bác đỡ rối não vd "??? pov" cảm ơn bác nhé >>>>>>>>>>>>>>>>>

    ______________________________________

    1531 từ =))

    Nhớ không xem chùa với comment cho tui có động lực làm tiếp ;-;;;;;;;;
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    ngoại truyện 1


    Danh từ xưng hô

    Tôi - Vietnam

    Ngài - Ussr

    Hắn - Russia

    Cậu - Ukraine

    Xưng tên - Belarus

    Y - Lục Nguyệt An

    Em - Philippines

    Ông - Dainam

    Nó - Donglaos

    Gã - Southviet

    Anh - MTDTGPMNVN

    ...v......v....

    "//???//" hành động

    " '???' " suy nghĩ

    "???-" lời thoại của nhân vật

    CẢNH BÁO: NT CÓ XU HƯỚNG TỰ LÀM HẠI BẢN THÂN, VÀ Y/N ( LỤC NGUYỆT AN ) TƯỢNG TRƯNG CHO ĐỒNG BÀO X TỔ QUỐC, R18, LOẠN LUÂN, OMEGAVERS KHÔNG DÀNH CHO ĐÀN ÔNG ĐANG MANG THAI VÀ TRẺ EM ĐANG CHO CON BÚ

    ______________________________________

    Tôi và ngài kết hôn với nhau đã được 20 năm và có được 3 người con, lúc mới cưới ngài ấy đối xử với tôi rất tốt nhưng dần dần ngài ấy lại lạnh nhạt với tôi rất nhiều.. ( đáng lẽ sẽ 15 người con nhưng vì thấy thương Tổ Quốc nên tôi chỉ cho Russian, Ukraine và Belarus vào thôi :') )

    Ngài ấy luôn bảo ngài ấy bận nên không có nhiều thời gian để nói chuyện hay tâm sự cùng tôi.

    Nhưng hôm nay trong lúc đi mua đồ ăn về làm bữa tối cho ngài và các cậu con trai thì tôi chợt thấy ngài đang ân ái với một cậu trai trẻ mà tôi không hề quen biết.

    Tay tôi không tự chủ mà làm rơi hết nguyên liệu để nấu cho bữa tối, nước mắt rơi lả chã không ngừng thì ra ngài ấy chán tôi vì tôi đã không còn trẻ đẹp như trước, ngài ấy chán tôi vì tôi không còn được hoàn hảo thì ra tất cả mọi chuyện là như vậy.

    Tôi run rẩy không ngừng khóc đi về nhà chẳng có cuộc đánh ghen hay gì cả tôi chỉ im lặng và rời khỏi đó.

    Về đến nhà tôi không thấy các cậu con trai của tôi đâu hết cả chắc có lẽ vì tụi nhỏ đã phát ngán nhưng món mà tôi làm nên lại ra ngoài ăn nữa rồi chắc chắn là vậy.

    Tôi lẳng lặng tự mình nấu tự mình thưởng thức những món ăn quen thuộc này.

    Có lẽ hôm nay bọn nhỏ và ngài sẽ không về nên tôi chỉ nấu đủ mình tôi ăn và tắt đèn đi ngủ sớm.

    Trong lúc tôi đang rửa bát thì tôi nghe tiếng xe của ngài chạy vào nhà xe, tôi tưởng hôm nay ngài ấy sẽ không về chứ?

    Tôi thấy ngài ấy bước loạng choạng vào liền lau tay rồi lại đỡ ngài ấy vào ghế, người ngài nồng nặc mùi rượu.

    Tôi vào bếp pha cho Ussr một ly nước chanh và 2 viên thuốc giải rượu, tôi đặt trên bàn cho Ussr xong lại vào bếp làm việc đang dang dở của mình.

    Ussr thấy tôi chả hỏi han hay nói với ngài một câu gì mà chỉ để nước chanh và thuốc lại rồi vào làm tiếp công việc của mình, ngài bước vào bếp ôm chầm lấy tôi.

    Thân hình cao 2m9 của ngài khiến tôi cảm thấy khó thở càng làm tôi buồn nôn hơn đó chính là mùi của rượu champagne trên người ngài nồng nặc tỏa ra làm tôi càng khó chịu hơn.

    Vietnam - Ussr à, em nghĩ ngài nên đi tắm đi mùi rượu champagne trên người ngài làm em khó chịu lắm_Tôi khó chịu nói với Ussr

    Ussr thấy tôi khó chịu liền tưởng tôi không thích ngài ấy, mặt ngài ấy tối sầm lại.

    Đè tôi ra mà hôn ngấu nghiến, mùi rượu champagne thứ rượu mà tôi cực kì ghét liền lan tỏa khắp khoang miệng tôi.

    Rồi Ussr kéo tôi lên phòng ném mạnh lên giường, xong đè tôi hôn ngấu nghiến cho dù tôi chống cự đến mức nào nhưng vì chênh lệch cơ thể và pheromone của Alpha trội mà tôi chỉ là một Omega lặng chỉ có thể yếu ớt mặc cho ngài ấy làm những chuyện đồi trụy với tôi.

    Ussr dùng cà vạt trói chặt tay tôi lên đầu giường, xé toạt quần áo tôi ra hôn từng vết từng vết đỏ hỏn lên cổ tôi rồi cắn mạnh đến ứa máu.

    Ussr không báo trước dùng côn thịt quá khổ của mình đâm thẳng vào hậu huyệt của tôi mà không bôi trơn, làm tôi đau muốn chết đi sống lại chỉ biết cắn chặt môi đến rớm máu mà chịu đựng.

    Rồi Ussr thúc từng cú mạnh, mạnh đến lún cát, đâm sâu đến tử cung.

    Ngài cứ thúc sâu giải tỏa dục vọng mà như thể không nghe tiếng van xin nức nở của tôi, Ussr đỡ người tôi ngồi lên người ngài ấy xong chơi đùa với nhũ hoa của tôi, một bên thì ẩm ướt do ngài mút và liếm, ngậm luôn cả bầu ngực vào miệng như muốn mút hết sữa bên trong để giải khát mà nhai nhai nghiến nghiến, bên còn lại bị bàn tay thô ráp của Ussr xoa xoa nắn nắn.

    Cảm giác bứt rứt này khiến người bị chồng bỏ bê như tôi không chịu được mà rên rỉ không ngừng, ôm chặt đầu Ussr kéo vào lòng.

    Trong khi chơi đùa với nhũ hoa của tôi Ussr vẫn liên tục thúc vào sâu trong tử cung, rồi cảm nhận được trong hậu huyệt tôi có một chỗ nhô lên xong ngài cứ thúc mạnh vào chỗ đó làm tôi dục tiên dục tử, bụng nhỏ cũng nhô lên một hình trụ to đến kinh người.

    Pheromone của Ussr có mùi thơm nhè nhẹ của gỗ bạch dương, làm tôi sướng đến điên người mà không khép miệng lại nước bọt men theo đó mà chảy xuống cổ, nơi giao hợp của tôi và ngài vừa có máu vừa có dâm thủy.

    Mùi pheromone của tôi có hương thơm nhàng nhạt của hoa sen điều đó làm Ussr càng điên cuồng thúc mạnh hơn, trong phòng giờ đây tràn ngập những tiếng rên rỉ và tiếng lép nhép dâm mỹ.

    Sau hơn 2 tiếng làm tình thì Ussr đã xuất tinh trong tử cung tôi rồi Ussr không dừng lại mà cứ hành tôi trong suốt một tuần liền.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp -)))

    Tôi sủi cũng khá lâu rồi nhỉ không biết còn ai nhớ tôi hongg nữa 😀
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    Chap 6


    Đại từ xưng hô dành cho các chap ( các từ xưng hô sẽ lập lại với các nhân vật khác! )

    Đại Nam - gã

    Southviet - hắn

    Mặt Trận - anh

    Philippines - em

    Đảng - y

    Vietnam - tôi

    Ussr - ngài

    China - gã

    Đông Lào - nó

    America - hắn

    V..v..v

    "//???//" hành động

    " '???' " suy nghĩ

    "???-" lời thoại của nv

    _____________________________________

    "Cái......"

    - tôi bất lực đứng nhìn Donglaos và China đánh nhau mà không làm được gì.

    Được một lúc tôi cũng thấy ngứa ngấy nên lao vào đánh China tiếp Donglaos.

    Hai đánh một không chột cũng què, tôi và nó lao vào đánh gã như chưa từng được đánh, tôi còn chơi mất dạy đến mức đạp "NHẸ" vào thằng nhỏ của China khiến gã caydodai la í ới chíu khọ nhìn tôi.

    Sau một lúc đánh nhau thì cả Vietnam, Donglaos và China đều bị Dainam xách đầu lên phòng giám thị.

    Vừa bước vào phòng giám thị thì Vietnam đã thấy em ở trong đấy, Vietnam lại sợ sẽ bị đổ oan là làm gì đó có hại cho Philippines nên Vietnam ngồi cách xa gã và em tận 2 cái bàn.

    Trong lúc Dainam đang giảng đạo cho bọn tôi về vụ oánh nhau mà Donglaos ngồi kế bên tôi cứ sờ mó tôi làm tôi chíu khọ vaiz, tôi nhìn nó với ánh mắt kì thị còn nó lại dùng đôi mắt cún con làm tôi không kháng cự được nên cứ mặc cho nó sàm sỡ.

    Được một lúc nó thì thầm vào tai tôi một câu rồi tự cười như điên với ánh mắt kì thị xen lẫn chíu khọ của tôi....

    "Đ* cho em làm cha, anh ơi anh đ* cho em làm cha~"-Donglaos thì thầm với tôi.

    "Oat do phac"- tôi kì thị nhìn nó.

    Bọn tôi cứ thế xù xì nguyên buổi trước gương mặt đen xì vì tức giận của Dainam, được một lúc thì hai đứa tôi và nó bị Dainam tống cổ ra khỏi phòng giám thị vì làm ồn mà không làm gì được.

    Vừa được thả tự do thì cũng là lúc đến giờ ăn trưa, tôi đang thong thả đi với con sâu lười đang bám trên người thì nghe mùi có điềm đến tới rất gần.

    Tôi đoán không sai chính là Mattran và Southviet đang kiếm tôi và Donglaos vì vụ oánh nhau, vừa chạm mắt nhau tôi chưa kịp phản ứng thì Donglaos đã vác tôi trên vai 3 chân 4 cẳng chạy thục mạng.

    "Ra là ở đây~....."

    - Mattran vừa dứt lời đã điên cuồng đuổi theo.

    "Con m* bọn mi hết chuyện đi oánh nhau!

    Anh mà bắt được là tới số với anh!"

    - Southviet vừa chạy như bay vừa gửi những lời yêu thương đe dọa bọn tôi.

    "Ahhhhhhhhhh....hỡi ơi bị anh hai với anh ba bắt có trời cũng không cứu được em với anh!"

    - Donglaos hoảng sợ vừa chạy như lúc bị chó đuổi vừa nói.

    "Anh nghĩ là không kịp rồi Donglaos à...."

    - tôi nhìn Mattran và Southviet chạy như bay phía sau mà thầm cầu mong cho tôi và Donglaos trước khi chết được hốc một tô bún bò Huế full topping.

    *Skip time*

    Tôi còn thẫn thờ khi chỉ có tôi được thoát chết trong gan tất, còn Donglaos sau khi hỗ trợ cho tôi đi trốn thì đã bị hai tử thần bắt lại tra khảo một lúc cũng được thả với cái bản kiểm điểm thì cũng trễ giờ ăn trưa hơn 20p*.

    Tôi ngồi dựa vào gốc cây, cầm hộp sữa milo uống đợi Donglaos đi lấy đồ ăn trưa cho cả hai, thì nghe tiếng sột soạt sau bụi cây.

    Không ai khác chính là China gã đầy vết thương trên mặt, nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt khó chịu.

    Rồi gã lao vào tôi mà tôi không kịp trở tay cứ thế bị gã đè xuống.

    "Hah~ha..ra là ở đây~"- thanh âm của China kéo dài khiến tôi rùng mình trước lời nói của gã, rồi gã giữ chặt tay tôi.

    Tôi chưa kịp phản ứng trước tình huống này thì đã bị gã hôn ngấu nghiến, tôi cố vùng vẫy thoát ra nhưng vô ít.

    Ra là gã, China đang tới kì động dục làm gã lộ cả tai và đuôi của rồng ra quấn chặt eo tôi để cố định.

    "Em thơm thật đấy~ Namnam~"- gã tham lam rút vào cổ tôi mà hít lấy hít để mùi hương trên người tôi, rồi liếm mút cổ tôi để lại những dấu hicky đỏ ửng trên làn da màu bánh mật đặc trưng của tôi.

    "Buông tôi ra!

    Tôi là giống đực đấy anh có bị điên không!?

    Kiếm giống cái mà chơi đi!!!

    Graggggg?

    Anh làm cái quái gì vậy China!?

    Ah..híc"- ngay khi tôi hoảng loạn vùng vẫy hét lên với gã thì gã lại cắn vào yết hầu của tôi làm tôi đau đớn khẽ rên một tiếng.

    "Em là của tôi....hah~ đừng cố chống cự nữa vốn dĩ em đã là của tôi ngay từ nhỏ rồi~ em biết gì không Namnam?

    Sau khi thấy em đau khổ trãi qua kiếp trước mà không thể làm gì được đến kiếp này tôi còn không tin mình có thể gặp lại em~ tôi còn không ngờ cơ thể ở thế giới này còn dám bắt nạt cả tình yêu bé nhỏ của tôi~ ah~ thật đau lòng quá~ "- âm thanh từ cổ họng của China không nhanh không chậm nhưng lại khiến tôi rùng mình trước lời nói của gã.

    Gã cứ như một con thú mà tham lam liếm mút cơ thể tôi.

    "K-không lẽ...anh cũng là người xuyên không!?"

    - sau khi tiêu hóa hết những gì gã vừa nói thì tôi mặc gã liếm mút cổ tôi mà lắp bắp nói.

    "Đúng rồi đấy bé cưng~ em không nhận ra chồng cũ em à*~ em làm anh đau lòng đấy~"- đuôi rồng của China ve vẫy khi gã hôn lên má tôi.

    "T-tôi.....hức..oaaaaaaaaaa, e-em thật sự rất nhớ anh... oaaaaaaaaaaaa...."

    - tôi khóc lớn dụi người vào cơ thể gã khi biết đây chính là chồng mình.

    "Ah~ nào anh thương..."

    - gã còn tưởng Vietnam sẽ đấm gã vì dám chết trước cả em ấy* khi gặp lại, gã nhẹ nhàng đặt em lên đùi rồi ôm em vào lòng mà an ủi.

    "Hức...a-anh.."

    - tôi nức nở tham lam hít mùi thơm trên người của China mà đã lâu tôi không còn ngửi thấy.

    Được một lúc thì tôi đã thiếp đi trên ngờ China với gương mặt đỏ ửng vì khóc, hai mắt sưng húp.

    Gã nhẹ nhàng xoa nhẹ đầu tôi khiến tôi cành thoải mái mà dựa vào gã.

    Sự thoải mái và an toàn này đã qua hai kiếp tôi mới cảm nhận lại được....

    * Gốc giải đáp thắc mắc *

    * ở đoạn Vietnam và Donglaos ăn trưa thì giờ nghỉ trưa ở đây được tận 3 tiếng.

    * ở đoạn thoại của China khi tiết lộ mình là chồng của Vietnam ở kiếp đầu tiên thì phần bản thảo trong chuyện vừa được tôi sửa nên những chap sau khi tôi viết truyện lại sẽ hơi khác với ban đầu.

    * ở đoạn Vietnam từ đang ở ngôi thứ nhất chuyển sang ngôi thứ ba là do tôi sẽ bắt đầu những lời thoại của China ở kiếp thứ nhất xuyên qua sẽ xưng Vietnam bằng em vì cả hai là vợ chồng.

    phần truyện bỏ gốc thắc mắc là 1156 chữ

    Cảm ơn vì đã đọc, chúc một ngày tốt lành
     
    Hoa Sen Của Thời Chiến
    Ngoại Truyện 2


    Đại từ xưng hô dành cho ngoại truyện ( các từ xưng hô sẽ lập lại với các nhân vật khác! )

    Đại Nam - ông / gã / hắn

    Southviet - hắn

    Mặt Trận - anh

    Philippines - em

    Đảng - y

    Vietnam - nó

    Ussr - ngài

    China - gã

    Đông Lào - cậu

    V..v..v

    "???-" lời thoại của nv

    ______________________________________

    *CẢNH BÁO, LOẠN LUÂN, RAPE, MÁU ME*

    Vietnam- " bố ơi con đau quá....đây là đâu vậy bố con sợ lắm bố ơi....bố ơi bố đâu rồi.

    "

    Nó sợ hãi cuộn mình trong góc phòng tối tăm không một chút ánh sáng mà thỏ thẻ gọi tên bố nó

    Người đàn ông chỉ nghĩ đến danh lợi mà nhẫn tâm bắt nó vào phòng thí nghiệm, tra tấn nó vì nó là con của người cá.

    Từ khi sinh ra nó đã có gen người cá mà còn là người cá vương, vua của biển cả, máu của nó rất hiếm chúng có màu xanh sâu thẳm như đại dương và khi máu của nó đông lại thì trở thành những viên ngọc quý hiếm.

    Nước mắt của nó lại là ngọc trai quý mà bao nhà tư bản săn lùng, từng milimet trên cơ thể nó đều đáng giá cả tỷ USD.

    Đứng trước lợi ít kinh khủng như thế này cho dù có là người thân thì ai chẳng ham danh lợi huống chi nó chỉ là con của vợ lẽ, cũng không hẳn là vợ lẽ vì mẹ của nó Vạn Xuân chỉ vì chút tình cảm nhất thời mà leo lên giường ông ta để rồi nhận lại hậu quả bị tra tấn để lấy máu và nước mắt rồi còn bị thí nghiệm hàng trăm thứ thuốc không rõ nguồn gốc đến chết, lúc chết cũng chẳng yên còn bị ông ta mang đi đem làm thịt mà bán đấu giá....

    Dainam- " câm mồm tao đã quá yêu thương mày rồi giờ thì mày lại hại đứa con nuôi tao!?

    Mày đúng là thứ súc vật chó chết giống hệt con gái mẹ mày."

    Ông nắm tóc nó kéo nó lên đưa mặt ông lại gần mặt nó rồi buông những lời cay nghiệt ra

    Vietnam- " b-bố ơi..c-con xin lỗi...tại con tại con Phil em ấy mới bị thương tất cả là tại con...làm ơn tha cho con đi bố...

    "

    nó ngấn lệ, sợ hãi nhìn bố nó dù sao nó cũng mới 14 tuổi vẫn chưa đủ lớn để bị hành hạ đến mức suy sụp

    Dainam- "mày tốt nhất nên câm mồm hôm nay tâm trạng của tao không tốt đấy."

    Ông nắm chặt tay nó khiến nó đau đớn không thôi vì vết dao cắt để lấy máu tại nơi ông nắm vẫn chưa lành, ông kéo nó vào phòng ông đẩy mạnh nó lên giường rồi cởi bộ âu phục trên người và xét toàn cái áo thun trắng rộng thùng thình trên người nó ra bắt đầu hôn nó một cách thô bạo

    Những tiếng van xin đầy sự đáng thương kia lại không thể khiến gã điên này bớt đi sự khó chịu trong người, muốn tha thứ nhưng lại không nghĩ đến hậu quả trước khi đi làm điều đấy với con nuôi của ông.

    Mơ đi, ông thô bạo cầm chặt lấy cổ tay vẫn chưa lành hẳn của tên nhóc đó mà kéo vào phòng ông.

    Vốn dĩ tâm trạng đã đang vô cùng tồi tệ, nhìn cơ thể nhỏ bé gầy gò không mảnh vải che thân run cầm cập vì sợ hãi khiến ham muốn dày vò thứ sinh vật này trong ông dâng lên, đôi môi cùng bàn tay thô ráp kia không ngừng lang thang khắp người nó.

    Để lại những vết hôn đầy ái muội, cuối cùng cuối dừng lại ở giữa hai nhũ hoa hồng hào mê hoặc ánh nhìn.

    Bàn tay hắn nắn bóp bầu ngực mềm mại, miệng không ngừng ngậm lấy rồi trêu đùa nhũ hoa cương cứng kia.

    Tay còn lại hắn vòng quanh eo nó, chậm rãi lần mò xuống hông, ngón tay trượt theo huyệt khẩu sớm đã ướt mềm.

    Lông mày gã nhướn lên khi cất lời.

    Dainam- "mày mới đó mà đã ướt như thế rồi, giống như con gái mẹ mày vậy hah.."

    Nở nụ cười khinh miệt, không chút thương xót, hắn thẳng thừng đâm hai ngón tay vào bên trong, ướt mềm huyệt khẩu như cảm nhận được cơn nhói đau liền thít chặt lấy hai ngón tay.

    Tuy trước đây đã thử qua với nhiều người phụ nữ, nhưng lần đầu với đứa trẻ là nam giới thế này khiến ông không khỏi thích thú.

    Ngón tay di chuyển dần rồi đâm sâu vào trong, trước mắt là đứa trẻ ông bỏ hoài phí sức nuôi dưỡng giờ đang vặn vẹo môi phát ra những tiếng rên rỉ khẽ, hắn tất nhiên cực kỳ hài lòng với điều mới mẻ này, chợt chạm vào điềm gồ ghề lạ kì, ông mang linh tính mà ấn nhẹ, huyệt khẩu siết chặt khiến hắn biết mình đã tìm đúng điểm nhạy cảm của tên nhóc này rồi.

    Cứ len theo suy nghĩ mà tấn công vào điểm G duy nhất đấy, không lâu sau đã khiến nó ưỡn người mà bắn chất dịch trắng đục kia ra vì cơn khoái cảm.

    Tò mò, ông đưa tay quệt lên mà nếm thử, nhưng vị tanh tưởi khiến cái cau mày trên gương mặt hiện rõ.

    Tạch lưỡi, miệng ông di chuyển lên đôi môi đang khẽ thở thổn hển tham lam chiếm lấy, hm..môi nó ngọt hơn thứ vừa rồi, dứt nụ hôn, ông lật người nó lại mà ấn xuống giường.

    Cự vật cương cứng nóng hổi đang cạ sát vào khe mông, ông dùng cả hai bàn tay banh ra mà không ngại ngần đâm một phát lút cán vào.

    Dainam- " nâng mông lên tí và thả lỏng đi, bên trong mày như sắp nuốt chửng lấy dương vật của tao rồi đấy, dâm đãng "

    Lời nói ông vang lên khi ông siết chặt tay nắn bóp bờ đào căng tròn kia

    Nó sợ hãi trợn trừng mắt khi dương vật của bố nó tiến vào hậu huyệt non nớt của nó, nó cố gắn vùng vẫy đẩy gã ra nhưng tất cả đều vô vọng.

    Nó tuyệt vọng sợ hãi với con ác quỷ mang tên bố nó, nó đau lắm nhưng bố nó không chịu dừng lại

    Vietnam- " bố ơi....làm ơn...tha...cho..c-con...hức"

    Nó òa khóc nức nở, nước mắt nó hóa thành những viên ngọc trai rơi xuống nệm, trong nó thật đáng thương nhưng gã là ai?

    Là một con ác quỷ đội lốt người nên không có lí do gì để gã dừng lại những hành động kinh tởm này với chính đứa con trai ruột của ông

    Dáng vẻ mắt rơi lệ môi rên rỉ van nài sự tha thứ này nào có thể làm cho ông buông lỏng cái điên dại mà rũ lòng thương xót, một nụ cười nhếch mép lộ ra trên khoé môi, tay kia banh mông đưa cự vật vào sâu bên trong tới.

    Còn tay còn lại dần di chuyển lên nhũ hoa hồng nhỏ xinh xắn kia mà hung hăng véo chặt lấy.

    Mới đây chỉ là những lần đẩy nhẹ nhàng chậm rãi rồi không nhanh sau đấy cú thúc trở nên nhanh mà lực cũng vừa đủ mạnh.

    Xem kìa, thằng nhóc dưới thân gã đang không ngừng nỗ lực xin tha trong khi mỗi lực thúc đều bắn ra dòng tinh đặc sệt.

    Vấy bẩn hết cả chăn đệm, nhưng gã lại không buồn bận tâm đến.

    Tiếng va chạm thịt hoà vào âm thanh rên rỉ, lép nhép làm cho căn phòng bây giờ tràn đầy mùi dâm dục, khoái cảm mà cả hai đều có thể cảm nhận

    Dainam- " xem kìa con trai dấu yêu, cơ thể mày còn thật thà hơn lời mày nói..."

    Lúc này, ông không chần chừ mà thúc mạnh, cự vật to lớn kia cứ thế vào sâu đến mức bụng cậu nhô lên.

    Theo phản xạ cơ thể thằng nhóc giật nảy rồi phát ra tiếng rên rỉ lớn

    Những vách thịt mềm mại bên trong như bao bọc lấy côn thịt mà thít chặt, chẳng kiềm nỗi mà vô tình bắn ra ‘những đứa con’, rút cự vật ra khỏi mà dịch nhớp nháp kia kéo dài.

    Nó mở to mắt như không thể tin được những gì bố nó vừa làm với nó, nó vừa đau vừa tuyệt vọng.

    Sau khi ông rút dương vật của gã ra khỏi hậu huyệt nó, hậu huyệt non nớt của nó tiếp nhận cự vật quá khổ của ông vẫn chưa thể khép lại được khiến dòng tinh dịch tanh tưởi của ông chảy ướt cả một mảng lớn trên ga giường.

    Vietnam- " bố...s-sao bố lại làm vậy với con...hức "

    Nó òa khóc lớn sợ hãi cuộn mình lại co ro trong góc giường mà hét lớn, trong nó hiện giờ chẳng khác gì một chú cún con sợ hãi trước con ác quỷ điên dại như ông.

    Lời oán trách không ngừng phát ra từ môi thằng nhóc này khiến đường gân trên mặt gã nổi lên, thầm nghĩ chỉ muốn mau chóng khâu lại bằng kim, cơ mà thay vì làm thế gã lại chỉ giơ tay lên.

    || Chát ||

    Tiếng chát thật lớn khi hắn tát vào má cậu không vì lý do gì cả, bờ má của cậu phút chốc ửng đỏ và rát do lực vừa rồi gã hơi mạnh tay, chẳng đợi tên nhóc đó kịp phản ứng hắn vòng quanh eo cậu mà nhấc lên đặt vào lòng, tiếp kế để cậu yên vị trên dương vật to lớn quá cỡ của bản thân gã.

    Có hơi khó khăn khi đâm vào trong tư thế này, nhưng tất nhiên là gã đếch quan tâm thằng nhóc nhỏ này sẽ đau thế nào.

    Chỉ cần là thoả mãn nhu cầu của mình hắn sẽ bất chấp, đối với những người khác thì làm tình với chính con ruột thịt là ghê tởm, bệnh hoạn.

    Nhưng từ trước tới nay gã nào đã coi cậu là con chứ.

    Nực cười nhỉ.

    Cự vật kia lần nữa thúc đẩy, cảm giác ấm nóng của những vách thịt mềm kia bao quanh khiến gã cảm nhận khoái cảm nhẹ phát ra tiếng rít lên.

    Dainam- " đừng trách tao tại sao lại làm thế, chỉ trách mày quá giống con gái mẹ mày thôi nhãi ranh à.

    Đừng lo, rồi mày cũng sẽ dần làm quen với c*c của tao thôi hah.."

    Mặt đối mặt, gã lần nữa tham lam độc chiếm đôi môi ngọt ngào như chiếc kẹo dần làm gã nghiện kia.

    Nó hét lớn ngay khi bố nó lại đâm dương vật quá khổ của gã vào hậu huyệt nó, vết đỏ ửng trên mặt nó nóng rát khiến nó khóc càng to hơn nó cố vùng vẫy khi nghe những lời phỉ báng và so sánh nó giống mẹ nó.

    Nó cố nghiêng mặt sang tránh nụ hôn dồn dập của gã rồi, khóc khăn thở dốc nói.

    Vietnam-" hức...ah...mm...b-b..ố...tha con..tha...ahha-"

    Nó khóc nức nở, đôi tay gầy gò của nó cố đẩy gã ra nhưng không còn chút sức lực nào, dù là người cá vương đi chăng nữa bị lấy máu và nước mắt còn bị cưỡng hiếp dù là thần đi chăng nữa cũng không chịu được nổi.

    Không biết điều gì khiến nó suy nghĩ thính chặt hậu huyệt lại thì sẽ khiến gã đau mà bỏ nó ra, nghĩ là làm nó ra sức co thắt hậu huyệt, lỗ thịt non nớt như có ngàn chiếc miệng nhỏ co bóp dương vật của gã, số tinh dịch khi nãy gã vừa bắn vẫn chưa chảy ra hết.

    Theo từng cú thúc của gã tinh dịch trào ra nơi giao hợp của gã và nó.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Còn tiếp =>>>>>>>

    ______________________________________

    2055 từ, cách viết truyện có hơi khác vì chương này tôi và partner kiêm bạn đồng diễn cũng viết.
     
    Back
    Top Dưới