4.
Sáng hôm sau bọn họ vẫn mãi ngủ trong vòng tay ấm áp của đối phương đến mức quá giờ ăn sáng, mẹ anh phải lên tận phòng để tìm hai người bọn họ xuống ăn sáng.
Mẹ anh vừa lên đến nơi thì nhìn thấy cậu con trai mình nằm trong vòng tay một anh chàng to lớn.
Bà cũng chẳng suy nghĩ nhiều vì chỉ nghĩ bọn họ là do lạnh nên mới quấn quýt với nhau như vậy.
Hình ảnh của Quang khiến bà nhớ về cậu con trai đã mất của mình, nếu như còn sống người ấy cũng sẽ như Quang hiện tại mà che chở cho Cường của bà.
Bà từ từ tiến lại gần lay Quang dậy trước để xuống ăn sáng.
-Này Quang dậy gọi em dậy ăn sáng giúp bác, trễ rồi.
Quang bị lay động dậy ngay lập tức nhưng lại không gấp gáp gọi Cường mà vẫn tiếp tục ôm và dụi vào chiếc hõm cổ ấy hít mùi của anh, mãi đến khi anh khó chịu mà xoay người hắn mới chịu gọi người dậy.
-Dậy nào xuống ăn sáng thôi, trễ giờ rồi.
-Chiều nay anh còn ra ga về H đấy.
-Hửmmm
-Anh về rồi sao.-Nói vừa dứt câu anh đã bật dậy.
Hình ảnh vừa thức dậy của anh khiến hắn muốn bật cười,tay vô thức sờ lên chiếc má tròn kia,anh vội nghiêng đầu né tránh rồi cọc cằn lên tiếng:
-Này ai cho anh đụng vào cút đi chỗ khác, mau!
-Anh chưa làm chi mà, còn chưa được sờ vào đã bảo người ta cút.
Nói thế nào anh vẫn lôi con mèo hung dữ kia đi vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng cùng mẹ.
Đang ăn mẹ của Cường hỏi hắn:
-Khi nào Quang về, bác nghe nói ngoài đấy đang có chiến sự , có về xem xét cẩn thận đấy nhá.
-Vâng, cháu sẽ cẩn thận.
Ăn sáng xong cũng đã trễ hắn rủ Cường cùng mình đi cà phê dạo phố một lúc, dù không muốn đi cùng hắn nhưng anh vẫn đi theo vì con người đáng ghét này làm gì biết đường nơi này.
Đến quán anh vẫn hay ngồi , lần này không còn ngại ngùng, bọn họ vô lo tâm sự ở tuổi 20 đẹp nhất đời người, tâm sự những chuyện anh còn e ngại không dám hỏi người tên Quang này:
-Từ lúc gặp anh đến giờ em chưa biết anh Quang học đại học gì đấy.
-Anh sao?
-Đúng, em hỏi anh đấy, chứ anh Quang nghĩ em đang hỏi ai?
-À xin lỗi Cường , từ hôm gặp đến giờ anh chưa giới thiệu.
-Anh là Quang tốt nghiệp Quốc Học H.
-Thật à!
-Em nghe bảo chỉ có dòng dõi hoàng tộc hay học rất giỏi mới được vào.
-Anh Quang giỏi thật.
-Anh không giỏi chỉ là..
-Chỉ là sao ạ?
-Chỉ là có chút giỏi thôi, những thứ còn lại là do gia đình vun vén để anh được vào đấy.
-Thì ra anh Quang là con nhà quyền thế cơ đấy.
-Mà này sao hôm qua...
-Tao xin lỗi chắc tại mày đẹp, mày còn thơm nữa, tao không chắc như thế là sao nữa, nếu mày không thích thì coi như hôm nay cho tao xin lỗi nhé.
-Em không phải nói việc đó, em chỉ muốn hỏi sao hôm qua anh lại ôm em ngủ-Nói tới đây mặt Cường bừng đỏ e ngại.
-Tối hôm qua thấy em giật mình khóc nấc cả lên nên mới ôm em lại dỗ ngủ,
-Anh chưa làm gì bậy bạ hết đừng hiểu lầm.
-Ồ.
-Trưa rồi mình về nhà thôi, chiều em đưa anh ra ga.
Tiện đường bọn họ ghé vào quán nhỏ ăn phở rồi mới về nhà.
Về đến nhà ai làm việc nấy nhưng khi anh rảnh rỗi lại lấy đồ của hắn xếp vào giỏ.
Hình ảnh đáng yêu thế đã được hắn thu gọn trong tầm mắt như lần đầu gặp , anh cũng cặm cụi làm thứ gì đó trong ánh đèn vàng hiu hắt .
Hôm nay mẹ của Cường vắng nhà, hắn quyết liều một phen để xem thứ tình cảm trong người hắn là gì.
Tiến đến gần hắn liền bế anh lên đi đến giường, người nhẹ bẫng như một chú mèo.
Anh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị người trước mắt đè xuống mà hôn khắp người, hôn dần từ môi từ má từ cổ sau đó là một nụ hôn lên trán anh.
Hắn đã nhận ra thứ tình cảm đáng khinh này cũng đã nhận ra mình thích người đang bị đè dưới thân nhưng với hắn nhận lại là đôi mắt khinh bỉ xen lẫn sự sợ hãi đối với hắn.
Hắn không né ánh mắt đó mà lại thu vào trong lòng từng chút từng chút một vì hắn biết không thể gặp lại người này một lần nào nữa.
Anh đẩy nhẹ người hắn ra coi như chưa từng có gì mà vẫn đi lại xếp xong đồ chuẩn bị ra ga tàu.
Lòng anh giờ này như một cuộn len bất cứ lúc nào cũng có thể rối lên tim thì loạn nhịp , đầu óc như một mớ hỗn độn , anh không muốn đối diện với sự thật cũng không muốn giấu diếm tình cảm chớm nở này nên bản thân dành liều một phen.
Anh quay lại nhìn Quang, hắn vẫn ngồi đó như lúc bị anh đẩy ra nhìn về phía anh.
Anh bước từng bước không nặng nề mà lại gần hắn gửi cho hắn một nụ hôn nhẹ lên môi ngụ ý bản thân cũng đã thích anh.
Hắn liền lao vào như một con mãnh thú mà cắn mút đôi môi mềm ấy , hôn lên đôi gò má trắng trẻo ấy , hôn lên cổ lên từng tấc da thịt như muốn ăn trọn nhưng lại sợ người nằm dưới thân đau mà nhẹ nhàng nâng niu.
Bọn họ nằm cùng nhau kể nhau nghe lúc bản thân động lòng rồi cùng nhau phì cười.
Đến lúc ra ga bọn họ vẫn chưa thể đối diện với sự thật mà chia tay, khi hắn gần lên tàu mắt anh như có một màn sương mỏng che khuất đôi mắt sáng tựa vì sao ấy.
Hắn liền đưa tay ra lau vừa nói:
-Em đợi Quang nhé, đất nước ổn định Quang ra tìm em, Quang hứa , em đợi nha , ít hôm nữa Quang ra.
Nghe được lời dỗ ngọt ấy anh mới ngưng khóc, nhưng lại không đợi được Quang của anh ra thì đất nước đã triệu tập thanh niên xung phong đi đánh trận TC.
Mặc dù cấp trên đã đề xuất cho anh ngồi bên chiến tuyến vẽ lại trận nhưng anh vẫn xung phong lên chiến trường, cũng là để ra xem có thể gặp người trong lòng anh không.
Ngày ra chiến tuyến ai ai cũng vui sướng tự hào vì được ra chiến trường bảo vệ tổ quốc, hình ảnh lớp trẻ vô lo vô nghĩ đứng lên bảo vệ đất nước nó đẹp biết nhường nào.
Khi lên đò qua sông Thạch Hãn anh gặp rất nhiều người có cùng chí hướng giành lại độc lập cho nước mình, trong đó anh gặp cô lái đò tên Hồng , cô mang nét đẹp của người con gái QN.
Đến giữa sông bọn họ bị những tên N đánh bom đoàn qua sông chỉ còn lại phân nửa , nửa còn lại là bị thương rất nặng hoặc là chết trên sông.
Hình ảnh bị thương nhưng vẫn cứu người của anh đã lọt vào mắt Hồng, lên đến bờ Hồng băng bó cho anh bằng chiếc khăn của mình.
-O cho tôi xin giữ lại khăn đến hết chiến dịch được không?
Hồng không trả lời nhưng chỉ gật đầu, đưa đôi mắt sáng ngời nhìn anh.
Đến bờ bên kia bọn họ gặp được một số người ở bên chiến tuyến, có người bị thương có người thì thoi thóp khiến lòng anh quặn thắt lại.
Bên đó bọ họ gặp được một người chỉ huy tên Tạ , mọi người cùng nhau đào đất làm hầm trú đến tối thì ngồi lại với nhau , Tạ nói trước:
-Bây giờ nói tên ra đến khi chết còn biết tên biết tuổi quê quán mà trả về.
-Tao nói trước, Tao là Tạ quê ở TH gần 30 học thức thì hết lớp 7 một vợ một con.
-Còn mày?
-Em là Bình sinh viên năm 3 Mỹ Thuật quê ở trong N theo ba mẹ ra đây lập nghiệp.
-Em là Cường sinh viên năm ba Nhạc Viện có học qua Vịnh Xuân và JD
-Tới em hả, em là Tú mới đỗ cấp ba nhưng em xin đi vì lòng yêu nước.
-Ăn cho no rồi vô nghỉ mai đưa mày về bên bờ.
-Miệng còn hôi sữa mà ra đây làm cái gì?
-Thôi mà anh , em phải viết đơn bằng máu chính quyền mới cho đi.
-Em là Hẻ, quê QN trước theo ba sửa điện trong xóm.
-Tôi là Sen , ông già chết từ thời chống P nhà có gốc đặc công.
-Ở đây chả thằng nào được, được mỗi thằng đặc công đi gánh 1 ông nhạc sĩ 1 ông hoạ sĩ 1 thằng nhóc miệng còn hôi sữa, đánh đấm cái chó gì?
Nghe tới đây Tú liền nói :
-Sao anh biết tụi em không làm được ,đợi địch tới cho tụi em ra đánh là biết à.
5.
Phía Quang trước khi Cường ra chiến tuyến.
Quang về đến H , liền nhớ nhung người ở đất B , nhớ đến cái mùi làm hắn động lòng nhưng hắn còn lệnh do cấp trên đưa xuống mà cãi lời mạ cho ra chiến tuyến .
Bọn N đánh bom ven khu Tam Giang thuộc địa phận QT , hắn gặp được Hồng người nọ có nét đẹp rạng ngời trong đạn bom khói lửa của thời kháng chiến, hắn tuy hung hăn nhưng trong hắn vẫn chảy cùng dòng máu với họ , lòng thương cảm nổi lên khiến hắn chạy xuống khỏi xe để cứu Hồng, hắn xin biết tên cô nhưng vì chiếc áo trên người hắn khiến cô căm ghét mà không nói chuyện.
———————————————
Mụi người đợi em đến t2 có chap 4 nhe