Cập nhật mới

Khác HOẠ (Quang-Cường) fanfic

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,876
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401206313-256-k226082.jpg

Hoạ (Quang-Cường) Fanfic
Tác giả: 5gcg9ff7whprivaterel
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cần một trái tim đủ cứng để đọc nhoé iu mn😽😽



quangcuong​
 
Hoạ (Quang-Cường) Fanfic
Văn Án


Quang=Cường

Bối cảnh : mùa xuân 197x- mùa hè 197x

Quang: xuất thân từ gia đình quan lại dười thời triều N, nhưng do chiến tranh mà làm mất đi tinh thần xây dựng đất nước , bán nước cho giặc , lây thân mình thành 1 tên lính VC thay vì lấy thân đền ơn cho nước .

Cường: con trai thứ của Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao thời bấy giờ , sinh viên năm 4 nhạc viện , được đặc cách đứng bên bờ chiến tuyến vẽ lại mặt trận năm 7x , nhưng chàng trai trẻ vẫn xin ra chiến trường cùng mọi người đánh giặc.

Hồng : là cô lái đò cũng là hậu phương của các chiến sĩ bên kia mặt trận.

Tạ : học hết lớp 7 , 1 vợ 1 con xin ra chiến trường giành lại độc lập cho nhân dân ta.

Hải: quê gốc ở QN theo ba làm thợ sửa điện , tinh thần đánh giặc cao cường , không bị khuất phục trước kẻ địch.

Sen: bố mất thời chống P , là đặc công , có học qua võ thuật.

Tú: học sinh cấp 3 , nhưng tinh thần đánh giặc cao, viết thư bằng máu để được ra trận.

Bình: quê ở miền trong theo ba mẹ ra B , là học sinh năm 3 nhạc viện nhưng vì trốn tránh việc bị đuổi học anh xin ra trận mặc dù sự sợ hãi cao.

Tấn: em út của các anh , vào sau mới tốt nghiệp có học qua trường lớp và xin ra mặt trận.

________________________________________

Mùa Xuân 197x

Lần dầu Quang và Cường gặp nhau, Quang tiến ra B điều tra một số việc do cấp trên đưa lệnh xuống, buổi tối khi đang đi ra xem nơi mình nghỉ chân, hắn bắt gặp được cậu sinh viên Cường .Cường đang ngồi ở một quán cà phê nhỏ ôm đàn ngồi rải từng nốt nhạc dưới ánh sáng le lói của đen đường , bất ngời với khuôn mặt anh tuấn rạng ngời mà ngay cả bóng đêm cũng chẳng che khuất được.

Khuôn mặt hắn dần đỏ ửng lên , nóng ran cả mặt , tim đập liên hồi.

Phải một lúc lâu sau hắn mới lấy lại được bình tĩnh mà tiến lại gần xin ngồi cùng anh, bọn họ trò chuyện cùng nhau rất lâu mãi đến khi đèn đường chợp tắt mới chịu dừng lại để ai rồi về nhà nấy .

Mùa hè 197x

Hắn cầm bàn tay không còn sự sống của anh mà khóc òa lên , hắn chưa một lần nào nói một tiếng yêu cũng chẳng có lời nào là yêu nhưng hắn rất yêu , yêu người không cùng chiến tuyến với mình , yêu từng tấc da thịt hắn đã chạm vào nhưng giờ đây người ấy đã không còn hơi thở nằm trong vòng tay hắn.....
 
Hoạ (Quang-Cường) Fanfic
Chương 1 : Gặp gỡ


1.

Mùa Xuân 197x

Lần dầu Quang và Cường gặp nhau, Quang tiến ra B điều tra một số việc do cấp trên đưa lệnh xuống, buổi tối khi đang đi ra xem nơi mình nghỉ chân, hắn bắt gặp được cậu sinh viên Cường .Cường đang ngồi ở một quán cà phê nhỏ ôm đàn ngồi rải từng nốt nhạc dưới ánh sáng le lói của đen đường , bất ngời với khuôn mặt anh tuấn rạng ngời mà ngay cả bóng đêm cũng chẳng che khuất được.

Khuôn mặt hắn dần đỏ ửng lên , nóng ran cả mặt , tim đập liên hồi.

Phải một lúc lâu sau hắn mới lấy lại được bình tĩnh mà tiến lại gần xin ngồi cùng anh.

Về phía Cường anh đang ôn luyện cho buổi thi tốt nghiệp của mình ở một quán nhỏ ven đường để lấy cảm xúc thì bắt gặp một anh chàng nói giọng miền xuôi xin được ngồi chung , anh chàng này cao to khiến anh ấn tượng từ ngay lần đầu gặp , đường nét mạnh mẽ ấy thoắt ẩn thoắt hiện ngay trên chiếc áo sơ mi sáng màu.

Mặt anh đỏ dần ngại ngùng đến mức nói lắp hỏi:

-Anh là người miền ngoài vào đây lậ..lập..pp nghiệp à?

-Ngh..nghe giọng anh có v..vẻ lạ.

Gương mặt dần đỏ ửng đó khiến Quang cũng phải mỉm cười thầm thì nói.

-(Người ở mô mà hấn đẹp ri)

-Tôi người miền ngoài vào đây để tham quan thôi, mà cậu tên gì?

Bao nhiêu tuổi rồi?

-Tôi là Cường sinh viên năm tư nhạc viện, năm nay mới 21 tuổi.

-M..mà trước đó anh nói gì thế?

-Không có gì, tôi là Quang lớn hơn cậu 3 tuổi.

-Ôm đàn làm gì vậy?

đánh chơi hay ngồi đây viết nhạc?

-E.em ngồi đây ôn bài để thi tốt nghiệp, anh Quang đừng nhìn chằm chằm vào em vậy , người ta ngại chết mất thôi.

-Thôi được không nhìn nữa , đàn ông với nhau cậu ngại cái gì?

Mặt đỏ thế kia.

-Kh..không có hơi nóng thôi

-Mà đang loạn lạc thế kia anh ra đây tham quan bộ không thấy nguy hiểm sao?

-Nguy hiểm vậy nên phải đi không đi họa may chết thì còn biết nước mình dài ra sao, đẹp như nào chứ, hiểu chưa nhóc.

Vừa nói hắn vừa xoa đầu anh, anh không kịp né nên đành chịu cái xoa đầu đó.

-Biết rồi.

-Không biết mai sinh viên Cường có bận gì không?

-Em không, mà anh Quang hỏi để làm gì?

-Đưa anh đi ngắm phố phường một hôm, được không?

-Được.

Câu nói vừa dứt đèn điện vừa tắt , bọn họ cũng phì cười mà tạm biệt nhau trở về nhà.

Vừa về đến nhà chưa kịp chào mẹ anh đã chạy thẳng vào phòng khóa trái cửa lại mà thở gấp.

Anh tự hỏi lòng mình thở gấp vì điều gì?

Vì cơ bắp săn chắc dưới lớp áo đó hay vì cái xoa đầu nhẹ nhàng do một người đàn ông vừa gặp lần đầu cũng chẳng nói với nhau mấy câu.

Tại sao suốt bao nhiêu năm qua tim anh lại đập mạnh như muốn văn ra khỏi lòng ngực ấy.

Về phía Quang hình ảnh cậu trai in hằn sâu vào tâm trí hắn vào ban đêm lại khiến hắn bật cười , nhớ lại chiếc mũi cao ấy không thô bạo cũng chẳng sắc bén mà lại mềm mại khiến hắn bất giác đưa tay lên sờ vào không trung .

Cuộc trò chuyện của họ chỉ xoay quanh Cường chàng sinh viên nhạc viện , hắn nhớ lại lần đầu tiên Cường mở miệng nói khiến bản thân hắn bất ngờ , giọng nói trầm ấm đặc giọng người bản địa khiến hắn lại càng thêm lưu luyến không thể quên.

2.

Tối qua bọn họ hẹn nhau ở quán nhỏ đó.

Sáng hôm sau:

Phía Cường anh cả đêm chắng ngủ được vì người đàn ông tối qua gặp nên trời vừa sáng anh đã thức dậy thay một bộ đồ nhìn vừa trẻ trung vừa năng động chuẩn những chàng trai tuổi trẻ ngời ngời ở miền Bắc.

Vừa xuống nhà anh đã gặp mẹ , mẹ nhìn anh một lúc lâu rồi mới hỏi:

-Hôm nay đẹp trai thế,đi gặp bạn nữ nào sao?

-M..mẹ không phải-Mặt anh vừa ngượng vừa đỏ đến mức nói lắp cả lên

-Chứ đi đâu mà ăn vận thế kia , không gặp người quan trọng thì làm gì?

-Co..con dẫn bạn mới đi xem chỗ mình, anh ấy ở miền ngoài vào đây chơi đấy mẹ.-Nhắc đến hắn em hớn hở cả lên mặc dù chỉ mới gặp thôi.

-Được rồi đi đi,trưa nay mẹ nấu món ngon nhớ về sớm.

-Vâng ạ, mẹ nấu nhiều tí con dẫn anh ấy về ăn nhé!

-Con đi trước không ăn sáng đâu, người ta còn đợi con trai của mẹ đấy.

Bên này Quang cũng không ngủ được nên dậy khá sớm ăn vận chỉnh tề để ra quán nhỏ đợi người.

Khi nhìn thấy cậu trai trẻ cười tươi đi đến chỗ hắn thì hắn cũng bất giác cười theo.

Anh khẽ nói:

-Anh Quang đợi em có lâu không?- Sau đó là tiếng cười hì hì

-Không lâu , anh mới đến thôi.

-Anh này!

-Sao thế?

-Em bảo mẹ trưa nay nấu nhiều tí, có gì anh qua nhà em ăn cơm với mẹ con em nhá, nghỉ ngơi tí rồi chiều về.

-Được không anh?

-Được!

Nụ cười xinh sắn ấy dẫn hắn đi rất nhiều nơi đến khi mặt trời đứng bóng hắn mới bừng tỉnh khỏi nụ cười ấy mà theo anh về nhà ăn cơm.

Đến nhà anh, bước vào nhà đã có mùi đồ ăn sộc thẳng lên mũi hắn, đưa mắt nhìn theo mùi đồ ăn là gian bếp nhà anh, mẹ anh đang đứng dọn mâm cơm lên , nhìn về phía tay phải là phòng khách không rộng lắm nhưng đầy đủ tiện nghi đãi khách , phòng của anh và mẹ đều trên tầng nên hắn không nhìn được nữa.

Vừa nhìn ra ngoài mẹ Cường liền nói:

-Cường với bạn về rồi đấy à?

Vào rửa tay rửa mặt cho mát rồi ra ăn cơm nhá!

Hắn cũng biết ý mà gật đầu lại với mẹ Cường ngụ ý vừa chào vừa theo lời bác nói mà làm theo.

Ngồi trên mâm cơm mẹ anh liền hỏi:

-Cháu tên gì, nhà ở đâu thế!

-Anh ấy tên Quang..

-Mẹ hỏi con chưa?

-Cháu là Quang, quê ngoài H ạ

Sau đó bọn họ chỉ chăm chú ăn mà không ai nói với ai thêm một câu nào.

Ăn xong trời cũng quá trưa mẹ anh liền bảo ở lại nghỉ ngơi chiều rồi về.

Vì không thể cãi lời người lớn nên hắn đành ở lại lên phòng Cường chơi một chút.

Phòng Cường:

Bày trí thuận mắt nhưng lọt vào mắt hắn là chiếc áo lót còn treo trên giường mà anh quên cất khiến anh và hắn đều đỏ ửng mặt như đôi trai gái mới lớn.

Hắn liền mở miệng nói để tránh sự ngượng ngùng của hai người:

-Anh không thấy gì hết đừng đỏ mặt như gái mới lớn thế.

-An..anh thật sự không để ý ạ.

Vậy anh lên giường ngồi chút để em đi cất đồ.

-Được được, à mà Cường có quần đùi không cho anh mượn nhé!

-Có đợi tí em lấy.

Hắn thay chiếc quần cộc ra lại khiến mặt em càng đỏ ửng lên vì trên người hắn lúc này chỉ có chiếc áo lót và cái quần cộc em vừa đưa làm lộ ra đường nét săn chắc.

Nhưng thứ em để ý nhất là chiếc quần có hơi bó vào người lộ ra chiếc đũng to bự khiến em ngại đến mức quay đi.

Tiến lại gần em hơn hắn hỏi:

-Thấy gì mà ngượng ngùng đến mức mặt đỏ thế này?

-E..emm không có , em không thấy gì hết

-Mày không nói là đàn ông thì tao nghĩ mày đang thích tao đấy!

-Nhìn kĩ đi không cần ngại, muốn sờ thì tự nhiên anh cho chú mày sờ.

-Không có!

-Đừng trêu em nữa!

-Nào nhích mông vào anh nằm với.

Ngay lúc đó trời đổ mưa khiến tiết trời xuân thêm lạnh.

Em nằm cạnh hắn ngượng đến mức không thể nói thêm câu nào.

Hắn lại đột nhiên nói:

-Hai hôm nữa anh về H em đưa anh ra ga nhé?

-Hay tối nay cho anh ngủ nhờ , có phiền em với bác không ?

-Mai dọn qua nhà em ở được không?

Muốn nói thêm với em nhiều thứ lắm.

-Ừm

Hắn liếc nhẹ qua cậu trai bên cạnh thì ra đã nằm co ro lại ngủ rồi , không biết anh có nghe được những lời hắn nói không nhưng hắn biết kéo chăn lên để ôm em vào lòng giữa trời giá buốt thế này.

——————————————

Chap sau có H cẩn thận
 
Hoạ (Quang-Cường) Fanfic
Chương 2: Chạm Lần Đầu


( có H nhẹ )

Hắn liếc nhẹ qua cậu trai bên cạnh thì ra đã nằm co ro lại ngủ rồi, không biết anh có nghe hay không nhưng điều hắn biết bây giờ là kéo chăn ôm em vào lòng giữa trời giá buốt thế này.

3.

Hình ảnh và mùi hương thoáng qua đầu mũi hắn khiến hắn cảm thấy có chút hứng thú với thằng nhóc này.

Chiều đến những cơn mưa qua đi trả lại cho HN một bầu trời yên bình nhưng trong đó cũng có pha một chút se se lạnh.

Chiếc gác nhỏ của Cường hằng ngày đều lạnh lẽo nhưng hôm nay thì lại ấm áp đến lạ thường do anh được nằm trong vòng tay to lớn của một người nào đó.

Bổng nhiên một hơi thở ấm nóng phà qua cổ chạy dọc sống lưng khiến anh bất giác rùng mình.Hơi thở mang đầy tính mạnh mẽ của một người đàn ông trưởng thành vừa khiến anh sợ hãi vừa an tâm vì sự ấm áp người này mang lại.

Bàn tay ấm áp ôm vòng qua eo , anh tự cảm thán bàn tay to đến mức chỉ cần một bàn đã ôm trọn cả người em.

Da kề da khiến người anh càng lúc càng nóng lên , anh cứ nghĩ chỉ bản thân mình có phản ứng sinh lí nhưng người đang ôm anh phản ứng còn mạnh hơn.

Nơi đó của hắn càng lúc càng cạ vào chiếc mông đầy đặn của anh .

Hông hắn nhịp nhàng để nơi đó ma sát giữa khe mông anh.

Cũng chẳng biết từ khi nào chiếc quần anh đưa chẳng còn trên người hắn mà lại nằm dưới sàn.

Con quái vật của hắn to đến mức anh không thể tưởng được.

Tay hắn len lỏi vào giữa quần cầm lấy thứ đang dần cứng lên ma sát nhẹ khiến đầu óc anh mù mịt mà rên khẽ:

-"ưmm..hưmm"

-Dậy rồi sao,hửm?

-Dậy rồi thì nằm im để anh giải quyết một chút.

Nói xong hắn liền liếm nhẹ vành tai anh khiến anh khẽ thêm một tiếng.

Không thể tự chủ em ngoảnh đầu về phía hắn nhìn hắn với đôi mắt ngấn lệ , hắn liền dỗ dành em với một nụ hôn nhẹ lên môi.

Đến lúc anh gần phóng thích thì hắn lại không cho mà bịt chặt lỗ nhỏ của anh lại rồi nói:

-Đợi anh ra cùng nhé.

Sau đó là một nụ hôn sâu lên môi đến khi em khóc nấc lên thì hắn mới buông anh ra để tự mình đi xử lí.

Đến khi xong hắn nhìn lại phía anh đôi môi xưng đỏ cùng với đôi mắt ngấn lệ dưới ánh đèn vàng khiến hắn mềm lòng mà đi lại dỗ dành cậu em nhỏ này.

-Sao thế sợ à-vừa hỏi hắn vừa xoa lưng anh vừa muốn ôm người này vào lòng.

-Anh đi chỗ khác, ai mà nghĩ mình lại bị một thằng mới quen chạm vào nơi đó chứ, cút nhanh.-anh đẩy tay hắn ra khỏi người mình

-Nào xin lỗi anh không kìm chế được,lần sau không thế nữa nhé?-nói xong hắn ôm chặt anh hơn một chút gục đầu vào hõm cổ anh.

-Anh hứa đấy, lúc nãy nói gì thế?

Muốn ở lại đây vài ngày nữa rồi về H à.

-Ừmmm được không?

Anh không ăn chực đâu làm việc giúp mà.

-Được, tối về đem đồ qua đây đi nhé!

Em đi tắm đây.

4.

Trong lúc tắm anh luôn nghĩ lại hình ảnh bọn họ quấn quýt lấy nhau trên giường , hơi nóng từ nước làm khuôn mặt đó càng thêm đỏ ửng lên, bỗng dưng một bàn tay ôm nhẹ eo anh , là hắn , hắn vào tắm cùng để mau xuống phụ mẹ anh nấu bữa tối.

Tối đến ba người cùng nhau ngồi ăn cơm , hai người họ đều ngượng ngùng mà chẳng nói với nhau một câu nào đến khi mẹ anh lên tiếng thì bọn họ mới nói có thể nói chuyện với nhau:

-Này hai đứa làm gì nhau mà ngượng ngùng không nói chuyện vậy?

-Dạ không-bọn họ cùng nhau đồng thanh.

Sau khi ăn cơm xong anh cùng hắn đến nơi hắn ở mấy hôm nay để dọn đồ của hắn qua.

Trong ánh đèn đường khuất dần 2 chiếc bóng một cao một thấp vừa có xa cách vừa có gần gủi.

Đêm đến hắn thì đã ngủ còn phía anh lại đang suy nghĩ , nghĩ vì sao mình lại có cảm giác thích thú đến vậy , làm sao mình lại có thể làm chuyện đó với người chỉ mới biết tên nhưng cảm giác được người khác làm cho thì thích thú biết nhường nào.

Sau khi dẹp mớ suy nghĩ lộn xộn đó qua một bên anh cũng dần thiếp đi trong vòng tay của hắn , nhưng giấc ngủ chập chờn đến giữa đêm thì anh lại giật mình tỉnh giấc trong mơ hồ anh thấy luồn bom đạn thấy cả những người thân yêu nhất của mình bị bom nổ thấy người nằm cạnh anh là một tên VC.

Mồ hôi tuôn như suối , sự sợ hãi khiến anh ngồi rút lại nơi góc giường mà thút thít.

-Em sao thế?-Quang mơ màng tỉnh dậy hỏi.

Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng khóc của anh, thấy vậy hắn liền bật dậy mà ôm lấy anh như một lời động viên.

-Nào nằm xuống, có anh đây anh bảo vệ em.

Tin tưởng lời nói đó em ôm chặt lấy người hắn rồi nằm xuống.

Hắn cuối xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh như lời trấn an tinh thần giúp anh đi sâu vào giấc ngủ.

———————————————

Hết chap gùi mai đọc típ nho mấy vợ🫶🏻👽
 
Hoạ (Quang-Cường) Fanfic
Chương 3 : Chia Ly


4.

Sáng hôm sau bọn họ vẫn mãi ngủ trong vòng tay ấm áp của đối phương đến mức quá giờ ăn sáng, mẹ anh phải lên tận phòng để tìm hai người bọn họ xuống ăn sáng.

Mẹ anh vừa lên đến nơi thì nhìn thấy cậu con trai mình nằm trong vòng tay một anh chàng to lớn.

Bà cũng chẳng suy nghĩ nhiều vì chỉ nghĩ bọn họ là do lạnh nên mới quấn quýt với nhau như vậy.

Hình ảnh của Quang khiến bà nhớ về cậu con trai đã mất của mình, nếu như còn sống người ấy cũng sẽ như Quang hiện tại mà che chở cho Cường của bà.

Bà từ từ tiến lại gần lay Quang dậy trước để xuống ăn sáng.

-Này Quang dậy gọi em dậy ăn sáng giúp bác, trễ rồi.

Quang bị lay động dậy ngay lập tức nhưng lại không gấp gáp gọi Cường mà vẫn tiếp tục ôm và dụi vào chiếc hõm cổ ấy hít mùi của anh, mãi đến khi anh khó chịu mà xoay người hắn mới chịu gọi người dậy.

-Dậy nào xuống ăn sáng thôi, trễ giờ rồi.

-Chiều nay anh còn ra ga về H đấy.

-Hửmmm

-Anh về rồi sao.-Nói vừa dứt câu anh đã bật dậy.

Hình ảnh vừa thức dậy của anh khiến hắn muốn bật cười,tay vô thức sờ lên chiếc má tròn kia,anh vội nghiêng đầu né tránh rồi cọc cằn lên tiếng:

-Này ai cho anh đụng vào cút đi chỗ khác, mau!

-Anh chưa làm chi mà, còn chưa được sờ vào đã bảo người ta cút.

Nói thế nào anh vẫn lôi con mèo hung dữ kia đi vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng cùng mẹ.

Đang ăn mẹ của Cường hỏi hắn:

-Khi nào Quang về, bác nghe nói ngoài đấy đang có chiến sự , có về xem xét cẩn thận đấy nhá.

-Vâng, cháu sẽ cẩn thận.

Ăn sáng xong cũng đã trễ hắn rủ Cường cùng mình đi cà phê dạo phố một lúc, dù không muốn đi cùng hắn nhưng anh vẫn đi theo vì con người đáng ghét này làm gì biết đường nơi này.

Đến quán anh vẫn hay ngồi , lần này không còn ngại ngùng, bọn họ vô lo tâm sự ở tuổi 20 đẹp nhất đời người, tâm sự những chuyện anh còn e ngại không dám hỏi người tên Quang này:

-Từ lúc gặp anh đến giờ em chưa biết anh Quang học đại học gì đấy.

-Anh sao?

-Đúng, em hỏi anh đấy, chứ anh Quang nghĩ em đang hỏi ai?

-À xin lỗi Cường , từ hôm gặp đến giờ anh chưa giới thiệu.

-Anh là Quang tốt nghiệp Quốc Học H.

-Thật à!

-Em nghe bảo chỉ có dòng dõi hoàng tộc hay học rất giỏi mới được vào.

-Anh Quang giỏi thật.

-Anh không giỏi chỉ là..

-Chỉ là sao ạ?

-Chỉ là có chút giỏi thôi, những thứ còn lại là do gia đình vun vén để anh được vào đấy.

-Thì ra anh Quang là con nhà quyền thế cơ đấy.

-Mà này sao hôm qua...

-Tao xin lỗi chắc tại mày đẹp, mày còn thơm nữa, tao không chắc như thế là sao nữa, nếu mày không thích thì coi như hôm nay cho tao xin lỗi nhé.

-Em không phải nói việc đó, em chỉ muốn hỏi sao hôm qua anh lại ôm em ngủ-Nói tới đây mặt Cường bừng đỏ e ngại.

-Tối hôm qua thấy em giật mình khóc nấc cả lên nên mới ôm em lại dỗ ngủ,

-Anh chưa làm gì bậy bạ hết đừng hiểu lầm.

-Ồ.

-Trưa rồi mình về nhà thôi, chiều em đưa anh ra ga.

Tiện đường bọn họ ghé vào quán nhỏ ăn phở rồi mới về nhà.

Về đến nhà ai làm việc nấy nhưng khi anh rảnh rỗi lại lấy đồ của hắn xếp vào giỏ.

Hình ảnh đáng yêu thế đã được hắn thu gọn trong tầm mắt như lần đầu gặp , anh cũng cặm cụi làm thứ gì đó trong ánh đèn vàng hiu hắt .

Hôm nay mẹ của Cường vắng nhà, hắn quyết liều một phen để xem thứ tình cảm trong người hắn là gì.

Tiến đến gần hắn liền bế anh lên đi đến giường, người nhẹ bẫng như một chú mèo.

Anh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị người trước mắt đè xuống mà hôn khắp người, hôn dần từ môi từ má từ cổ sau đó là một nụ hôn lên trán anh.

Hắn đã nhận ra thứ tình cảm đáng khinh này cũng đã nhận ra mình thích người đang bị đè dưới thân nhưng với hắn nhận lại là đôi mắt khinh bỉ xen lẫn sự sợ hãi đối với hắn.

Hắn không né ánh mắt đó mà lại thu vào trong lòng từng chút từng chút một vì hắn biết không thể gặp lại người này một lần nào nữa.

Anh đẩy nhẹ người hắn ra coi như chưa từng có gì mà vẫn đi lại xếp xong đồ chuẩn bị ra ga tàu.

Lòng anh giờ này như một cuộn len bất cứ lúc nào cũng có thể rối lên tim thì loạn nhịp , đầu óc như một mớ hỗn độn , anh không muốn đối diện với sự thật cũng không muốn giấu diếm tình cảm chớm nở này nên bản thân dành liều một phen.

Anh quay lại nhìn Quang, hắn vẫn ngồi đó như lúc bị anh đẩy ra nhìn về phía anh.

Anh bước từng bước không nặng nề mà lại gần hắn gửi cho hắn một nụ hôn nhẹ lên môi ngụ ý bản thân cũng đã thích anh.

Hắn liền lao vào như một con mãnh thú mà cắn mút đôi môi mềm ấy , hôn lên đôi gò má trắng trẻo ấy , hôn lên cổ lên từng tấc da thịt như muốn ăn trọn nhưng lại sợ người nằm dưới thân đau mà nhẹ nhàng nâng niu.

Bọn họ nằm cùng nhau kể nhau nghe lúc bản thân động lòng rồi cùng nhau phì cười.

Đến lúc ra ga bọn họ vẫn chưa thể đối diện với sự thật mà chia tay, khi hắn gần lên tàu mắt anh như có một màn sương mỏng che khuất đôi mắt sáng tựa vì sao ấy.

Hắn liền đưa tay ra lau vừa nói:

-Em đợi Quang nhé, đất nước ổn định Quang ra tìm em, Quang hứa , em đợi nha , ít hôm nữa Quang ra.

Nghe được lời dỗ ngọt ấy anh mới ngưng khóc, nhưng lại không đợi được Quang của anh ra thì đất nước đã triệu tập thanh niên xung phong đi đánh trận TC.

Mặc dù cấp trên đã đề xuất cho anh ngồi bên chiến tuyến vẽ lại trận nhưng anh vẫn xung phong lên chiến trường, cũng là để ra xem có thể gặp người trong lòng anh không.

Ngày ra chiến tuyến ai ai cũng vui sướng tự hào vì được ra chiến trường bảo vệ tổ quốc, hình ảnh lớp trẻ vô lo vô nghĩ đứng lên bảo vệ đất nước nó đẹp biết nhường nào.

Khi lên đò qua sông Thạch Hãn anh gặp rất nhiều người có cùng chí hướng giành lại độc lập cho nước mình, trong đó anh gặp cô lái đò tên Hồng , cô mang nét đẹp của người con gái QN.

Đến giữa sông bọn họ bị những tên N đánh bom đoàn qua sông chỉ còn lại phân nửa , nửa còn lại là bị thương rất nặng hoặc là chết trên sông.

Hình ảnh bị thương nhưng vẫn cứu người của anh đã lọt vào mắt Hồng, lên đến bờ Hồng băng bó cho anh bằng chiếc khăn của mình.

-O cho tôi xin giữ lại khăn đến hết chiến dịch được không?

Hồng không trả lời nhưng chỉ gật đầu, đưa đôi mắt sáng ngời nhìn anh.

Đến bờ bên kia bọn họ gặp được một số người ở bên chiến tuyến, có người bị thương có người thì thoi thóp khiến lòng anh quặn thắt lại.

Bên đó bọ họ gặp được một người chỉ huy tên Tạ , mọi người cùng nhau đào đất làm hầm trú đến tối thì ngồi lại với nhau , Tạ nói trước:

-Bây giờ nói tên ra đến khi chết còn biết tên biết tuổi quê quán mà trả về.

-Tao nói trước, Tao là Tạ quê ở TH gần 30 học thức thì hết lớp 7 một vợ một con.

-Còn mày?

-Em là Bình sinh viên năm 3 Mỹ Thuật quê ở trong N theo ba mẹ ra đây lập nghiệp.

-Em là Cường sinh viên năm ba Nhạc Viện có học qua Vịnh Xuân và JD

-Tới em hả, em là Tú mới đỗ cấp ba nhưng em xin đi vì lòng yêu nước.

-Ăn cho no rồi vô nghỉ mai đưa mày về bên bờ.

-Miệng còn hôi sữa mà ra đây làm cái gì?

-Thôi mà anh , em phải viết đơn bằng máu chính quyền mới cho đi.

-Em là Hẻ, quê QN trước theo ba sửa điện trong xóm.

-Tôi là Sen , ông già chết từ thời chống P nhà có gốc đặc công.

-Ở đây chả thằng nào được, được mỗi thằng đặc công đi gánh 1 ông nhạc sĩ 1 ông hoạ sĩ 1 thằng nhóc miệng còn hôi sữa, đánh đấm cái chó gì?

Nghe tới đây Tú liền nói :

-Sao anh biết tụi em không làm được ,đợi địch tới cho tụi em ra đánh là biết à.

5.

Phía Quang trước khi Cường ra chiến tuyến.

Quang về đến H , liền nhớ nhung người ở đất B , nhớ đến cái mùi làm hắn động lòng nhưng hắn còn lệnh do cấp trên đưa xuống mà cãi lời mạ cho ra chiến tuyến .

Bọn N đánh bom ven khu Tam Giang thuộc địa phận QT , hắn gặp được Hồng người nọ có nét đẹp rạng ngời trong đạn bom khói lửa của thời kháng chiến, hắn tuy hung hăn nhưng trong hắn vẫn chảy cùng dòng máu với họ , lòng thương cảm nổi lên khiến hắn chạy xuống khỏi xe để cứu Hồng, hắn xin biết tên cô nhưng vì chiếc áo trên người hắn khiến cô căm ghét mà không nói chuyện.

———————————————

Mụi người đợi em đến t2 có chap 4 nhe
 
Back
Top Bottom