Hoa Thành mở lồng hấp, sủi cảo tôm đã chín, lớp vỏ trong để lộ nhân tôm thịt trong suốt.
Bên cạnh còn có một ít rau xanh, con trai hấp.
Gần đây ca ca không ăn được cá nữa, ngửi mùi tanh là muốn nôn, hắn liền bỏ mấy món cá qua một bên.
Ca ca nói muốn ăn đồ hấp, hắn dành thời gian dưới bếp mài mò nấu nướng.
Ở bên ngoài, Tạ Liên đang ngồi chờ tiểu bảo bối nấu nướng, không biết là sáng nay ai bày ra.
Tiểu bảo bối mở một gian hàng nhỏ trước cửa nhà, chăm chỉ mài mò nấu ăn.
Tạ Liên liếc sơ thấy chỉ có trái cây, mấy túi hạt điều, táo đỏ, bánh đậu, thế mà bày ra đĩa nhỏ cực gọn gàng, chăm chút.
Mấy món đồ chơi nho nhỏ này đều là Hoa Thành tự tay làm, nhỏ gọn trong lòng bàn tay y.
Tiểu bảo bối bán cho Hồng Hồng Nhi xong, Ách Mệnh ngồi trên vai nó thu tiền, nhẩm đếm lá trên tay y như thật.
Tới lượt Tạ Liên đặt đĩa lên, chọn hai món bánh, nói: "Có thể bán rẻ một chút không, ta có năm lá tiền thôi."
Tiểu bảo bối xoa cằm: "Không được."
"Không giảm giá chút nào sao, em bé trong bụng cũng đói."
Tiểu bảo bối phồng má: "Người thật nghèo."
Tạ Liên thấy đúng thật là vậy, do lười đi lại, y chỉ bẻ một nhánh cây, đếm đi đếm lại không mua nổi mấy cái bánh.
Hoa Thành nghe tiếng động bên ngoài, miệng nở nụ cười tươi.
Nhưng sau đó, bỗng nghe tiếng hét đầy hỗn loạn.
Bế y vào trong nhà, mặt Hoa Thành tím ngắt, sự lo lắng bao phủ, nôn nóng: "Lão Quỷ Y kia đâu rồi!"
Tạ Liên nằm trên giường người ướt nhẹp, đôi mày nhíu chặt.
Y cắn răng không muốn phát ra tiếng đau đớn, vai run lẩy bẩy liên hồi.
Đột nhiên có giọt nước rơi xuống mặt Tạ Liên, còn nhớ cách đây không lâu, vào một đêm yên tĩnh cũng có giọt nước rơi thế này, y hỏi: Tam Lang, đệ khóc à...
Nhưng hắn lắc đầu không chịu nhận, y thấy hốc mắt hắn đỏ lên, xót vô cùng.
Hầu như, y chưa từng thấy Tam Lang khóc trước mặt mình, hoặc có nhưng chưa từng dám ghi nhớ, sợ bản thân hoảng hốt đau siết.
Chỉ thấy vết ẩm ướt trên chiếc chăn mỏng dần lan rộng, không biết là nước mắt của mình hay Tam Lang, y nghẹn ngào: "Không sao, không sao..."
Hoa Thành cúi xuống hôn má, vuốt ve bờ vai guộc.
Y vẫn liên tục ăn, nhưng ngoài bụng to bất thường ra, người lại càng lúc càng gầy gò ốm yếu.
Tóc y đã rối bời, ướt nhẹp bết hết vào mặt, thấy sắc mặt y khó coi, kích động, hít thở không đều hắn càng hoảng, không nhịn được quát: "Tên đần đó chết lăn ở chỗ nào rồi?"
Hồng Hồng Nhi đương nhiên đi tìm Quỷ Y, còn hai đứa trẻ, vừa rồi bị cảnh tượng doạ sợ, y bảo Hồng Hồng Nhi ôm nó đi ra chỗ khác rồi.
Tạ Liên đau như xương cốt đều nứt ra hết, nhưng y làm sao dám kêu cơ chứ, liên tục ngửa cổ thở dốc.
Tay bám chặt lấy chăn, nắm đến cánh tay đau nhức, trong khi Hoa Thành không thể bình tĩnh được, nhớ lần trước y sinh cũng ngậm nhân sâm lấy sức, liền mang đến mấy lát cho y dùng.
Dường như thời gian thật dài, dài hơn cả tám trăm năm y cô độc.
Hồn phách có một khoảnh khắc trôi dạt đi xa, thân thể mệt mỏi, đau nhói như bị ai nghiến.
Y mơ thấy ác mộng, mơ thấy lại cảnh tượng song thân mất, còn có vạn kiếm xuyên tâm khi ấy, đau đến hồn xiêu phách lạc.
Đến khi nhìn thấy một góc áo đỏ tiến đến, che chắn, ủ ấm cho y.
Tạ Liên vui mừng ôm chầm lấy người khóc lớn, kể lể hết đau đớn phải chịu.
Tạ Liên giật mình phát hiện mình đang ở Thiên Đăng Quán, đầu Tạ Liên ong ong nổ một tiếng lớn, lúc nhìn lại rèm sa trong điện lay động, nhắc nhở hiện thực: "Con ta đâu, con ta đâu?"
Y càng thêm nôn nóng, choáng váng không thôi.
Đột nhiên một bóng đỏ nho nhỏ chạy nhào tới, bò lên giường, nỗi vui mừng trào lên khiến đầu óc y ngưng trệ.
Đứa bé nhìn thấy y vui cười toe toét, nhưng ngay sau đó, lập tức oà khóc thảm thiết.
Tạ Liên cực kỳ bối rối muốn ngồi dậy, đứa bé kia liền vùi vào ngực khóc lớn hơn.
Khi Hoa Thành ôm hai tiểu bảo bối về, nghe trong phòng có tiếng nói nhanh nhảu, liên thiên không nghỉ.
Trong lòng hắn nhộn nhịp như mở hội, bước chân nhanh hẳn.
"Ca ca đã tỉnh!"
Tạ Liên ngồi dựa gối mềm, ôm đứa bé đang thút thít trong ngực.
Hắn chưa đi qua mấy chục tấm màn sa tránh gió, đã nghe có người nói xấu hắn.
"Mang con bỏ bụi tre á, hu hu, hu hu, đồ xấu, mang con bỏ ở ngoài."
Tạ Liên yêu chiều hôn lên giọt nước mắt trên gò má mềm kia, vỗ về: "Đừng khóc, đừng khóc, lát nữa hắn về ta sẽ đánh hắn, dám mang con yêu dấu của ta bỏ bụi tre hả, đuổi hắn ra khỏi phòng ở bụi cỏ."
Nhóc tỳ trong ngực Tạ Liên quằn quại tay chân tỏ ra đáng thương: "Ưm, còn không cho con ôm phụ thân, xấu xa!"
"Sao không cho ôm, hừ, không cho hắn ôm lại."
Tiểu bảo bối trượt khỏi người hắn chạy vào, Bánh Bao Nhỏ cũng lon ton chạy theo, Tạ Liên mừng rơn vẫy tay: "Lại đây, lại đây cho hôn miếng."
Tạ Liên cười tít mắt, vốn y nghĩ sẽ sinh ra một đôi con gái xinh xắn, không ngờ là một nam một nữ.
Vừa rồi nghe Dẫn Ngọc mách lại, con gái đặt tên là Bánh Bao Nhỏ, tên thật là Hoa Sương Phương như dự định của họ.
Còn đứa bé trong lòng y, Hoa Thành chả đếm xỉa, sư phụ y phải chạy đến đặt tên, gọi là Bánh Gạo, tên thật là Hoa Kiến Thanh.
Tạ Liên không ngờ mình hôn mê đã năm năm, khi sinh, Bánh Gạo quá lớn, chất dinh dưỡng của y đều bị hút hết.
Máu lại khó cầm, ai ai cũng đều khiếp sợ.
So với Bánh Bao Nhỏ, Bánh Gạo rất mạnh, mang cốt cách quỷ vương của hắn, khóc mấy ngày mấy đêm.
Dã thú trong rừng đều bị nó doạ sợ, núi lở, sông ngòi cuộn xoáy, đất đai sụp lún.
Bánh Bao Nhỏ y sinh dễ bao nhiêu, Bánh Gạo càng khiến y đau đớn bấy nhiêu, kẹt mãi trong bụng hơn một ngày.
Hoa Thành cực kỳ chướng mắt nó, Dẫn Ngọc nói có một khoảng thời gian Hoa Thành quấn nó trong tã lót, bỏ trong giỏ mang ra bụi tre bỏ xó, ai muốn nhặt thì nhặt!
"..."
Tạ Liên nghe mà đổ mồ hôi, Dẫn Ngọc phải canh chừng đem người về.
Thời gian sau thì Bánh Gạo tự bò được, không cần ai ôm tự bò về rồi chí choé mắng hắn.
"..."
Đương nhiên là khi đó vẫn chưa nói được, la é é gì đó.
Khi lớn thêm một chút, biết nói rồi, biết thân biết phận không dám mắng.
Mỗi ngày đều chạy vào canh xem y tỉnh chưa, đến tối lại bị hắn đá ra ngoài, ôm hai đứa nhỏ ngủ cạnh y
Hỏi sao Tạ Liên vừa tỉnh nó đã khóc trời nghiêng đất lệch.
Ấm ức bao nhiêu lâu đều chờ ngày này trút ra hết, ôm chặt lấy y không buông.
Tạ Liên thấy người gây hoạ lại gần, lườm sắc lẹm.
Bánh Gạo thấy hắn liền sụt sùi chui vào trong chăn, ôm y chặt hơn.
Hoa Thành rất muốn kí đầu nó nhưng lại thôi, ngồi bên giường: "Ca ca làm ta lo lắng lắm đó..."
Chỉ là mấy câu đơn giản nhưng ngữ điệu của hắn làm y đau đến khó thở, muốn ôm người an ủi.
Bánh Gạo như nhận ra, hai chân kẹp chặt hông y nhắc nhở, Tạ Liên liền ưng thuận nó, mắng: "Ai cho đệ ăn hiếp Bánh Gạo của ta hả?"
Hoa Thành bĩu môi: "Thấy ghét, bỏ người ta chả thèm nhặt!
Mang tới nhà cho không chừng còn bị đuổi đánh!"
Tạ Liên "..."
Bánh Gạo nghe thế khóc lụt người y luôn.