Ngôn Tình Hoá Kiếp Nhân Sinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hoá Kiếp Nhân Sinh
Chương 40: 40: Chất Vấn


Thủ pháp của Hoắc Diễm cũng không phải tầm thường, thuật ngữ pháp chú hắn thuộc rất nhiều, Diệp Khanh bị hắn chỉ chú đến đầu đau nhức, cả cơ thể suy kiệt, không còn sức chiến đấu.

Kiếm pháp cũng cực kỳ nhanh nhẹn nhân lúc đối phương còn chưa kịp định thần lại sau khi bị chỉ chú, hắn đã phi thân đến hồng đoạt mạng tiêu yêu hồ.
Diệp Khanh cũng không phải đồ bỏ đi, nàng lộn một vòng trên đất, thành công tránh né thanh đoản đao trên tay Hoắc Diễm.

Mắt thấy Tuệ Lâm sắp thành công, nàng dùng hết tám phần công lực trong người mình hoá thành một quả cầu lửa quăng về phía Tuệ Lâm.
Dụng công quá nhiều, cơ thể còn đang mang trọng thương thoáng chốc Diệp Khanh sức lực suy yếu, ngã vật trên đất, khuôn mặt trắng rã như tờ giấy trắng, miệng phun ra máu tươi: “Pháp thuật phản vệ thật sự không thể xem thường.”
Nàng ta khi trước trãi qua một trận lôi kiếp, thân thể vốn tổn thương nghiêm trọng, vết thương dài và sâu do lôi hình để lại còn chưa kịp lành nàng đã chạy đến đây cứu người.

Quả thật là lấy trứng chọi đá.
Cũng may, sự hy sinh của nàng không hề vô ích, ngay lúc tiên căn của Duệ Minh bị rút ra khỏi xác phàm Kinh Dương, Tuệ Lâm bị quả cầu lửa của Diệp Khanh đánh trúng vào ngực, đau điếng ôm ngực ngừng đọc pháp chú khiến cho mọi công sức trước đó bị đổ sông đổ bể.

Ả ta đen mặt, nhìn về Diệp Khanh ánh mắt đầy thù hằn: “Khá lắm! Ngươi dám phá hỏng chuyện tốt của ta.”
Nói rồi quỷ chảo của ả ta hướng về phía Diệp Khanh, diệp Khanh giờ này chỉ còn chút hơi tàn không hề có chút sức kháng cự nào.

Trước mắt chỉ có thể trơ mắt nhìn quỷ chảo đánh về phía mình.

Lần này nàng chắc hẳn sẽ bị moi tim ăn sống bù lại tu vi đã mất của ả ta.
“Không!”
“Diệp Khanh!” - Duệ Minh đau lòng hét gọi tên nàng.
Xót xa nhìn người mình thương cận kề cái chết mà bản thân không thể làm gì.

Cảm giác bất lục bủa vây lấy chàng, trái tim chàng như bị ai bóp nghẹt, khó thở, tuyệt vọng.

Một hạt châu sa rơi xuống từ khoé mắt chàng, rồi hai hạt, ba hạt… liên tiếp những giọt châu nối tiếp nhau đua nhau rơi rớt trên khuôn mặt tuấn mỹ có phần hốc hác kia.
Là một chiến thần thượng cổ, bao lần vào sinh ra tử đối đầu với không ít hiểm nguy, nhìn biết bao người bên cạnh ngã xuống, chàng có đau lòng nhưng chưa từng rơi một giọt lệ nào.

Mà giờ đây nữ tử trước mặt này đã khiến chàng không kiềm chế được cảm xúc mà rơi lệ.

Đủ hiểu chàng đã yêu nàng sâu đậm đến mức nào.
Diệp Khanh nhìn về phía Duệ Minh thấy chàng rơi lệ vì mình, khẽ cười, vẫn nụ cười tỏa nắng ngày nào đốn tim ai đó, nàng vẫn xinh đẹp và kiều diễm như vậy.

Ngày trước nhìn nàng cười, chàng đều sẽ rất vui vẻ nhưng giờ đây thấy nụ cười trên môi nàng, lòng chàng càng thêm đau đớn bội phần.
La hét, vùng vẫy, chàng mong có thể thoát khỏi dây trói để thay nàng gánh kiếp nạn này nhưng không thể.

Dây trói do phép thuật tạo ra không dễ dàng bứt đứt dù cơ thể chàng có phi thường đến đâu cũng vậy.
Oành…oành…
Bịch!
Ở thời khắc sống còn, tưởng chừng mình sắp chết, hai bóng trắng phi thân đứng chắn trước mặt nàng, vô số chủy thủ (Kiếm ngắn, nhỏ như phi tiêu có ba ngạnh) sáng chói được đánh ra, tất cả đều nhắm hướng Tuệ Lâm cùng Hoắc Diễm.

Không khó để nhận ra người của Hồ Tộc, tộc Hồ nhà nàng rất thích mặc xiêm y trắng.
Thấy người đến là mẹ cùng tiểu thúc của mình nàng vô cùng vui vẻ, reo lên: “Mẫu thân, tiểu thúc.”
“Còn sức để gọi xem ra vẫn còn tốt lắm!” - Tiểu thúc Diệp Vân nhìn nàng mỉm cười trêu chọc làm cho không khí bớt căng thẳng.
“Về nhà ta sẽ trị tội con sau.” - Diệp Thanh nghiêm mặt nói.

Nhìn nữ nhi bà cưng chiều bị đánh ra nông nổi này lòng bà rất đau xót nhưng trước mắt vẫn không thể dịu dàng với nàng.
Khi phóng tiêu không biết là vô tình hay cố ý, một thanh tiêu bay đến cắt đứt sợi dây trói trên người Duệ Minh.

Thoát khỏi dây trói mặc kệ sự đau đớn của cơ thể chàng vộ phi thân về phía Diệp Khanh, kê đầu nàng nằm trên đùi mình.
Ánh mắt phúc tạp, lo lắng xen kẽ sự quan tâm, cũng có chút gì đó là giận dữ, phần nhiều vẫn là đau lòng: “Nha đầu ngốc, nàng sao rồi?”

“Thiếp không sao.” - Nàng nhẹ nhàng đáp kèm một nụ cười trên môi để chàng yên lòng.
Nàng đưa tay khẽ vuốt v e khuôn mặt chàng, thật tốt khi chàng vẫn còn nguyên vẹn ở đây.

Mới mấy ngày không gặp mà nhìn chàng gầy đi nhiều quá, người thì đây vết thương khiến lòng nàng chợt thấy nhói.

Đầu vùi vào lồ ng ngực ấm áp của chàng tận hưởng hơi ấm xa cách bấy lâu.
Mới qua một ngày không gặp mà chàng cũng cảm thấy rất nhớ nữ nhân này, lưu luyến hít hà mùi hương thân thuộc trên cơ thể nàng.

Chàng gục đầu trên đỉnh đầu nàng không ngừng hôn hít để thỏa sự nhớ thương.
Trong lúc đôi uyên ương đang mặn nồng, tình chàng ý thiếp thì bên này những người còn lại không được tốt đẹp như vậy.
“Người của Hồ tộc các ngươi cũng dám động vào có phải không để đế cơ như ta vào mắt nữa không? Muốn tuyên chiến sao?” - Diệp Thanh đanh mặt chất vấn hai người vừa ngồi dậy kia..
 
Hoá Kiếp Nhân Sinh
Chương 41: 41: Báo Thù


Nghe lời hỏi tội của Diệp Thanh, Hoắc Diễm không nhịn được chỉ tay về phía Diệp Khanh phân minh: “Người là đế cơ Thanh Khâu không thể không nói lý như vậy được.

Là tiểu điện hạ tìm đến ma tộc chúng tôi gây sự trước.” - Cố nói để Diệp Khanh có thể dĩ hoà di quý thế thôi chứ nếu thật sự Diệp Thanh muốn đánh nhau, thậm chí là sang bằng cái động này hắn và Tuệ Lâm hợp sức cũng không phải là đối thủ của nàng ta.

Trước nay, nữ chủ Thanh Khâu chính là người cả thiên địa ai cũng phải nể trọng vài phần bởi pháp thuật cao thâm, khó lường.
“Ý ngươi là ta không biết dạy dỗ nhi nữ, để nó đến đây quấy rầy sự yên tĩnh của ngươi sao?” - Diệp Thanh nheo mắt, cất lên giọng nói âm trầm khiến người nghe phải lạnh sống lưng.
“Ý tiểu nhân không phải như vậy…”
Câu nói còn chưa dứt, Diệp Thanh đã cướp lời định tội hai con người trước mặt: “Ngươi tự ý cướp người trước mặt tiểu nữ, nó không đuổi theo đòi người há để ngươi cười vào mặt Thanh Khâu chúng ta không có bản lĩnh?” - Lời nói sắc bén như dao, khiến đối phương không thể đối đáp.
Tuệ Lâm thấy tình hình không thể cứu vãn, liền vun quỷ chảo, tư thế sẵn sàng chiến đấu lên tiếng: “Không cần phải nhiều lời với mụ ta.

Lên đi!” - Nói rồi ả phi thân về phía Diệp Thanh.
Không một chút nao núng, chỉ thấy Diệp Thanh phất tay một cái, cánh hoa đào rơi khắp nơi, tạo nên không gian khác biệt trong động, mê đắm lòng người.

Đây chính là trận pháp hoa đào trong truyền thuyết, người rơi vào trận pháp này tâm trí sẽ bị thôi niên không thể nhìn rõ thực thể muốn tấn công, là pháp thuật mạnh nhất của Thanh Khâu chỉ có đế cơ nơi này mới được truyền thừa.
“Một tia nguyên thần cỏn con của ma tôn đời trước mà cũng dám trước mặt ta ra oai sao?” - Nàng nhếch mép cười khẩy.

Lực tay khẽ động, trước mắt Tuệ Lâm từng cánh hoa đào kết thành một quả cầu lớn, đánh về phía ả ta.
Ả ta nhanh chóng chỉ chú thu gom tất cả đất đá trong động, tạo thành một tấm khiên lớn chắn trước mặt.

Tránh bị vòng tròn hoa đào kia đã thương.

Không chỉ có nhiêu đó, Diệp Thanh tiếp tục gọi ra một mũi tên lửa phá nát tấm khiên chắn trước mặt Tuệ Lâm, khiến nó vỡ tan, cát bụi bay mù mịt.

Mũi tiêu đâm thẳng vào người quỷ nữ, khiến ả đau đớn kêu gào.
Quyết không buông tha, lần này Diệp Thanh thay trời hành đạo, bớt đi cho tam giới một kiếp nạn, nàng lại dùng chưởng pháp hoa đào đánh vào tia nguyên thần của Tuệ Lâm.

Nhanh chóng sử dụng tốc biến, tránh né, Tuệ Lâm nhanh như chớp đã rời khỏi đây biến mất vô hình vô tung.
Mắt thấy người trốn mất, Diệp Thanh tặc lưỡi tiếc nuối: “Để ả ta xổng mất rồi.”
“Tỷ tỷ, không nên truy cùng giết tận, chúng ta vẫn nên xem tiểu hài tử nhà chúng ta thế nào thì vẫn hơn.” - Diệp Vân lên tiếng.

Vừa rồi, khi tỷ tỷ mình giao đấu với Tuệ Lâm, Diệp Vân cũng bận rộn đánh nhau với Hoắc Diễm.

Vì không rành địa bàn ở đây cũng để hắn kịp trốn thoát.
Diệp Thanh nhìn qua Diệp Khanh đã ngất xỉu bên người Duệ Minh thì khẽ thở dài, lắc đầu.

Cùng là phận nữ nhi, nhìn qua Diệp Thanh liền biết tiểu nữ này đã thật sự phải lòng nam nhân này mất rồi.

Không bàn về tuổi tác chênh lệch của hai người, riêng về phần tính cách đã thấy hai người quá khác xa nhau.
Một người là chủ quản thiên địa, tính tình trầm ổn, suy tính mọi chuyện chu toàn hẳn hoi.

Người kia chỉ là một đứa trẻ ham chơi, hiếu chiến, chưa biết suy nghĩ chín chắn.

Để hai người ở chung một chỗ không biết là phúc hay là hoạ nữa.
***
Diệu Minh Cảnh.
Tuệ Lâm quay về với thực thể của mình, cơ thể bị thương nghiêm trọng thổ huyết, đôi mắt âm độc, ánh lên từng tia lửa giận: “Diệp Thanh được lắm! Ta nhất định sẽ báo thù.”
Nguyên thần của ả ta bị tổn thương mất gần hết tu vi khó khăn lắm mới có được, lần này ả ta không thể phân thân ra ngoài tìm Hoắc Diễm kêu hắn bắt người cho mình bổ sung nguyên khí, chỉ có thể dùng phép đi vào giấc mơ của hắn.
Hoắc Diễm đang ngủ, người bắt đầu mộng mị chìm vào ảo cảnh do Tuệ Lâm tạo ra.

Hắn thấy mình ở trong một nơi tối tăm, âm khí bao quanh đến một ma vương như hắn cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Nhìn thấy người trước mặt mình là Tuệ Lâm, hắn vội quỳ thụp xuống: “Tham kiến ma tôn.”

Cánh tay Tuệ Lâm vươn dài bóp lấy cổ hắn, nhìn hắn giận dữ: “Xúc sinh, khi ta đánh nhau với Diệp Thanh ngươi đã bỏ đi đâu tại sao không phụ giúp ta một tay?”
“A a… Người mau bỏ tay ra để tiểu nhân giải thích.”
Phịch!
Ả mạnh tay quăng hắn xuống nền, vang lên một tiếng động lớn.

Được thả ra hắn ôm ngực ho khụ khụ, chật vật dưới đất bò dậy: “Tiểu nhân khi ấy bị Diệp Vân truy cùng đuổi tận chạy trốn chối chết, thật khó khăn lắm mới có thể trốn thoát.

Người nhà Hồ Tộc đúng là không chịu nói lý lẽ, ai cũng rất thô bạo.”
Tuệ Lâm nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta nhất định sẽ đòi lại món nợ hôm nay.”
Đoạn, ả thay đổi sắc mặt nói tiếp: “Ta có việc cho ngươi làm đây.

Lần này không được thất bại.”.
 
Hoá Kiếp Nhân Sinh
Chương 42: 42: Làm Nũng


“Xin ma tôn cứ việc sai bảo, dù lên núi đao xuống biển lửa tiểu nhân quyết không từ nan.” - Hắn không quên nói thêm mấy lời ba hoa.
Tuệ Lâm cười nhếch mép: “Không cần ngươi phải lao vào những nơi nguy hiểm như vậy.

ta chỉ cần ngươi lấy trộm tia nguyên thần của ta bị phong ấn ở Ma tộc là được rồi.

Có được tia nguyên thần đó, pháp lực của ta sẽ nhanh chóng phục hồi.”
Hắn hơi do dự: “Chuyện này…”
Thúc Lịch Hoả sớm đã có ý đề phòng hắn, nếu giọt hồng khí của ma tôn bị mất ngay phiên trực của hắn canh giữ thì hắn không thể nào chối tội được.

Hắn không biết phải làm sao để có thể lấy cắp vật bảo khi các ma vương khác đều thay nhau túc trực canh giữ rất nghiêm ngặt.
“Thế nào chuyện cỏn con như vậy ngươi cũng không làm được?” - Giọng nói ả ta lại âm trầm vang lên, tựa hồ giây tiếp theo sẽ lấy mạng người khác.
Không còn cách nào khác, hắn trước mắt chỉ có thể đồng ý: “Được! Cho tiểu nhân vài ngày tiểu nhân nhất định nghĩ ra cách thu thập giọt hồng khí kia về cho người.”
“Ta không có nhiều thời gian chờ đợi như vậy.

Ta kỳ hạn cho ngươi thời gian ba ngày phải mang tia nguyên thần đó về cho ta.”

“Ba ngày?” - Thời hạn ngắn như vậy hắn sao có thể hoàn thành nhiệm vụ đây?
“Thế nào chê quá ít?”
“Không không… Tiểu nhân nhất định làm được.” - Hắn sợ lại chọc giận Tuệ Lâm nhỡ đâu ả ta điên tiết gi3t chết hắn trong giấc mơ thì có mà xong đời.

Chỉ có thể âm ừ đồng ý trước rồi nghĩ cách sau vậy.
***
Sau mấy ngày ngủ ngày ngủ đêm li bì, Diệp Khanh cuối cùng cũng tỉnh lại, vừa mở mắt ra nàng liền nhận ra mình đang ở trong căn phòng quen thuộc,đây là nhà của nàng.

Bên cạnh là mẫu thân, ngoại tổ mẫu, ngoại tổ phụ, có cả phụ thân và tiểu thúc, ngũ thúc của nàng nữa, tất cả đều có mặt đông đủ.

Trên mặt hiện rõ sự lo lắng.
Nàng yếu ớt cất giọng hỏi: “Mẫu thân, ngoại tổ mẫu… sao mọi người lại ở đây?”
Dí ngón trỏ lên trán tiểu oa nhi này, Diệp Thanh mắng: “Con đó! Còn dám hỏi sao mọi người ở đây sao? Con có biết mình vừa dọa cả nhà trấn kinh không?” - Mặt Diệp Thanh thoáng chút vui mừng khi thấy con trẻ tỉnh lại.
Những người có mặt cũng được dịp thở phào một cái, đứa trẻ này thật là quá tinh nghịch rồi.

Rong chơi một chuyến lại khiến bản thân bị thương nặng như vậy.

Vết thương do Xương Cuồng để lại tạm không nhắc đến, vết thương do lôi hình đánh tới không phải nhẹ, vậy mà nàng còn tự mình đi cứu đế quân.

Một mình chạy vào hang ổ của ma tộc bị đánh đến mức không bò dậy nổi, nếu mẫu thân và tiểu thúc nàng không kịp đến e rằng nàng đã toi mạng rồi.
Xoa xoa cái trán của mình, Diệp Khanh kêu lên ô ô: “Đau mà…”
“Còn biết đau? Lôi hình không sợ đau còn liều mình đi cứu người nhiếc ngươi một tí ngươi đã than đau.”
“Thôi nào cháu gái ta vừa tỉnh dậy con đừng vội trách mắng nó nữa.

Đi ra, đi ra để ta xem ngoại tôn của ta thế nào rồi.” - Ngoại tổ mẫu cửa nàng nhịn không được lên tiếng đuổi người.
Biết chỉ có ngoại tổ mẫu mới cứu được mình lúc này, nàng vội sà vào lòng bà làm nũng: “Ngoại tổ mẫu con rất đâu a…” - Nói rồi nàng còn làm bộ khóc lên huhu để thêm phần sống động.
“Thật sự rất đau sao? Được rồi ngoan nín đi ta thương ta sai người đi hầm canh bổ cho con.” - Ngoại tổ mẫu yêu thương dỗ dành nàng.

Mọi người ai cũng biết nàng là đang cố tình làm nũng nhưng cũng không vạch trần nàng.

Thấy nàng bình an tỉnh lại ai nấy đều không khỏi thở hắt một hơi.

Mấy ngày qua nhìn nàng liên tục sốt cao, cả nhà Hồ tộc đứng ngồi không yên, thay phiên nhau túc trực cạnh nàng.
Mặc dù, kiếp nạn lôi hình của nàng chưa đến hạn nhưng vì bị lôi kiếp đánh nhầm nên thiên đình miễn cưỡng phong vị thần tiên cho nàng.

Giờ đây khoảng cách của nàng với Duệ Minh xem như được kéo gần thêm một chút.

Nhưng nàng thật sự không biết Duệ Minh có tình cảm với mình không? Hay chỉ là xác phàm của chàng trót động tâm mà thôi.

Đến khi trở về thiên đình thì mọi thứ sẽ lại như trước.

Chuyện này nàng phải tìm gặp Ti Mệnh Tinh quân thỉnh giáo mới được.
Đêm đến, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Một nữ tử khẽ khàng rón rén bước từng bước, đến động tác khép cửa cũng rất nhẹ nhàng không để kinh động đến ai.

Lần nữa, nàng lại tự ý hạ phàm đi tìm Duệ Minh, khi tỉnh lại nàng rất muốn hỏi chàng ấy giờ thế nào.

Nhưng sợ bị quở trách nên mãi không dám mở lời.
Hành động bỏ nhà theo trai của nàng tưởng chừng không ai phát hiện nhưng thực tế khi nàng rời đi thì phụ nẫu của nàng đã xuất hiện từ phía sau.

Mẫu thân nàng không kiềm được thở dài một tiếng: “Chàng nghĩ cứ để con bé tự do theo cảm xúc của mình như vậy sẽ tốt sao?”
“Chúng ta có khuyên cũng không được gì đâu.

Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, biết đâu đế quân kia lại là con rể của chúng ta.” - Biết chuyện này rất khó nhưng Mạnh Hạo vẫn cố tình nói chọc cười thê tử.
Diệp Thanh lắc đầu, lần nữa thở dài: “Thiếp chỉ hy vọng con bé không đau lòng đến mức tan nát tâm can mà thôi.”
“Con gái lớn rồi nàng không nên cứ lo lắng như vậy.

Đây là cách để con trưởng thành hơn mà.

Chúng ta phải tin tưởng vào mắt nhìn của con trẻ chứ.”.
 
Back
Top Bottom