Đô Thị  Hoa Hồng Và Hoa Nhài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,316,842
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
hoa-hong-va-hoa-nhai.jpg

Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lúc tôi ch.ế.t, hắn đang tán tỉnh cô chủ cửa tiệm bán hoa.

Bởi vì chuyện này, tôi theo hắn ba năm.
Khi tôi hiện hình, lại hù dọa thêm một cô gái hắn mới dẫn về.

Cô gái run bần bật: "Nhà anh có ma!"

Hắn cũng không kinh ngạc, chỉ cong môi cười nói: "Ừm, vẫn là một con ma xinh đẹp."​
 
Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Chương 1


Lúc tôi ch.ế.t, hắn đang tán tỉnh cô chủ cửa tiệm bán hoa.

Bởi vì chuyện này, tôi theo hắn ba năm.

Khi tôi hiện hình, lại hù dọa thêm một cô gái hắn mới dẫn về.

Cô gái run bần bật: "Nhà anh có ma!"

Hắn cũng không kinh ngạc, chỉ cong môi cười nói: "Ừm, vẫn là một con ma xinh đẹp."

1.

1.

Người đẹp hét to một tiếng "Đồ điên" rồi bỏ chạy.

Lâm Yến Thời chu đáo đưa cô ấy đến cửa: "Không vào ngồi sao? Cô ấy rất hiểu chuyện!"

Người đẹp vốn đã sợ đến xanh mặt, làm sao có thể nghe được anh nói gì.

Chỉ có thể xấu hổ buồn bực mắng: "Đ.m anh, không phải anh bảo đưa tôi về xem con mèo nhà anh lộn nhào sao?"

Lâm Yến Thời mỉm cười, đóng cửa lại.

Xoay người lại bắt gặp tôi đang tức điên, hoàn toàn không có cảm giác khi nhìn thấy những thứ bẩn thỉu.

"Lần thứ mấy trong tháng rồi?"

Giọng anh nhàn nhạt, như không có chút bực bội nào.

“Lần thứ ba.” Tôi đắc ý nói.

Lâm Yến Thời ngồi phịch xuống ghế sofa, hồn phách của tôi giật bắn.

"Tô Lật, em muốn tôi bỏ chuyện đó sao?"

Lâm Yến Thời chỉ vào chính mình: "Cấm dục đã được ba năm rồi."

Tôi không để ý lắm: “Nhìn anh bây giờ sung sức ghê ha.”

Đâu giống lúc ở bên tôi, phóng túng thật sự.

Anh khịt mũi, "Thân thể cường tráng như vậy mà tôi lại cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa gì nữa."

Tôi không thể phủ nhận được.

Lâm Yến Thời trước đây bay bướm vô cùng, thay bạn gái như thay áo.

Xét cho cùng, anh đẹp trai, giàu có, thành công trong sự nghiệp hơn nữa lại giỏi câu cá.

Tôi khi ấy đã bị khí chất lười biếng quyến rũ của anh cuốn hút.

Như một đóa hồng đen đã tới kỳ nở rộ tỏa ra mùi hương mãnh liệt.

Khi tôi đã rơi sâu vào lưới tình.

Anh lại trịnh trọng nói với tôi: "Tôi không thể kết hôn, cũng sẽ không chỉ động lòng với mỗi mình em. Tôi chỉ tận hưởng thú vui trước mắt, sẽ không chịu trách nhiệm với bất kỳ ai."

Anh vừa bình tĩnh lại phóng túng.

Điều đáng kinh ngạc chính là, anh ấy và tôi nhiều lần tan tan hợp hợp, dây dưa với nhau được hai năm.

Câu chuyện đột ngột đi đến hồi kết khi màu đỏ của m.á.u nhuộm đỏ cả lớp bùn.

Âm thanh của gậy là thứ cuối cùng tôi nghe thấy.

Trước khi bị đánh, tôi đã mở khóa điện thoại của mình, tin nhắn cuối cùng tôi nhận được không phải là của Lâm Yến Thời, mà là một bức ảnh được gửi đến từ cô bạn thân của tôi.

Lâm Yến Thời cầm hoa, trong khi cô chủ cửa tiệm bán hoa đang mỉm cười ngước nhìn anh.

Thật là đẹp đôi làm sao.

Quả nhiên, lãng tử sao có thể quay đầu vì tôi chứ.

Trước khi mảnh ý thức cuối cùng biến mất, tôi vẫn còn đang suy nghĩ.

"Nếu Lâm Yến Thời biết rằng tôi đã ch.ế.t, liệu anh có còn tâm trạng để hẹn hò với cô chủ cửa tiệm bán hoa không?"

2.

Lâm Yến Thời nhặt từng đóa hồng trắng trên bàn lên, cẩn thận cắm chúng vào bình hoa, lại phun thêm chút nước, từng giọt nước rơi xuống mỗi cánh hoa khiến chúng trở nên vừa kiều diễm lại ướt át.

Sau khi tôi mất, anh ấy thường quay lại mua hoa.

Tất nhiên không phải cho tôi, mà chủ yếu là do cô chủ tiệm hoa quá xinh.

Anh ấy có thể đến trêu chọc cô ấy với lý do mua hoa.

Có thể là do cảm thấy xui xẻo, trêu chọc chủ cửa hàng hoa đúng ngày tôi ch.ết.

Cho nên mặc kệ cô chủ cửa hàng kia chủ động thế nào, Lâm Yến Thời cũng không chạm vào một sợi lông của cô ấy.

Lâm Yến Thời hài lòng chạm vào từng cành hoa, thuận tiện dặn dò tôi.

“Âm khí của em nặng, dựa vảo bình hoa gần một chút, nhiệt độ thấp khiến chúng khó héo.”

…..

Đúng là biết tận dụng mọi thứ có lợi cho mình mà.

Tôi lại tức giận, nhiệt độ xung quanh tiếp tục giảm xuống.

Lâm Yến Thời vô cùng hài lòng.

Mỗi lần anh ấy vui vẻ, trên người liền tỏa ra khí chất “Ông đây sảng khoái chết đi được.”

“Em có muốn mua chiếc váy nào không? Tôi sẽ đốt nó cho em.”

Cái đồ không có tình người.

Nhưng mà chính nhờ điều này mới khiến tôi trở thành một con quỷ xinh đẹp nhất.

Những người chị em ma của tôi đều rất ngưỡng mộ khi thấy tôi được mặc mấy bộ đồ hàng hiệu.

Lâm Yến Thời theo chỉ dẫn của tôi đi mua váy.

Buổi tối sau khi về đến nhà, anh ấy đem chậu than đến ngồi cạnh gốc cây hòe, tỉ mỉ đem quần áo đốt cho tôi, nhân tiện còn đốt luôn một chút tiền giấy.

Làn khói đen từ từ bốc lên làm Lâm Yến Thời bị sặc, mắt cũng không mở lên được.

Người đi đường ngang qua nhìn thấy, tức giận mắng: “Ai cho đốt đồ ở đây hả?”

Lâm Yến Thời ho khan vài tiếng, nói: "Bác ơi thật ngại quá, cháu muốn đốt chút đồ xuống đó cho bạn gái cũ của cháu, lát nữa là xong rồi.”

Ông lão vẫn muốn tiếp tục giáo huấn.

Một bác gái đi qua khuyên nhủ ông ấy: "Đừng nói nữa, bạn gái của chàng trai trẻ này hai nắm trước bị người ta đánh ch.ết, ch.ết thảm lắm. Bây giờ mọi người đều nói cậu ta điên rồi, nhiều lần còn thấy nói chuyện với không khí nữa đấy.”

“Ôi, đáng thương quá.”

“Còn không phải sao, mấy người đến xem mắt đều không thích cậu ta.”

Ngón tay tôi cứ xoắn xuýt lại, Lâm Yến Thời ngược lại lại rất bình tĩnh, làm như tai điếc không nghe thấy gì.

Tôi hơi khó chịu.

Lâm Yến Thời rõ ràng vô cùng nổi tiếng.

"Lâm Yến Thời, chúng ta đi thôi."

Anh ấy cụp mi: "Sắp đốt xong rồi, em nhận được chưa?"

“Ừm, vừa rồi em mới ký nhận hàng chuyển phát nhanh xong.”

Anh ấy mỉm cười, “Vậy tốt rồi.”

3.

Lúc Lâm Yến Thời tỉnh dậy, có giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt anh.

Anh ấy đỏ mắt, khàn giọng nói: "Tô Lật. ”

"Hả?"

Tôi đang thử quần áo hôm qua.

Sau khi nhìn thấy tôi, Lâm Yến Thời lại nằm xuống, nhắm mắt lại, dùng cánh tay che lấy mặt.

Anh ấy hít một hơi dài, sau đó dần bình tĩnh lại.

Tôi mặc chiếc áo khoác Chanel vào, đi đi lại lại trước mặt Lâm Yến Thời hai vòng.

“Có đẹp không?”

Anh ấy ngước mắt lên, đôi đồng tử màu nâu không chút dao động.

Nói với giọng giễu cợt cùng nụ cười: “Không mặc gì đẹp hơn.”

Tôi xấu hổ: “Anh nói cái gì vậy!”

Anh mỉm cười, chỉ nhìn tôi rồi không nói gì nữa.

Tôi bất lực nói: “Ngày mốt là sinh nhật em.”

“Tôi biết.”

“Anh nhớ đến mộ phần của em làm lễ đấy.”

Anh ấy không trả lời.

Tôi tặc lưỡi.

“Lâm Yến Thời.”

Tôi so sánh một chút.

“Cỏ trên mộ em sắp cao được ba thước, vậy mà chỉ một lần thôi anh cũng chưa từng ghé qua.”

Lâm Yến Thời đúng là một con chó.

Tôi là một đứa mồ côi, thường không thân thiện với người khác lắm.

Cuối cùng cảnh sát chỉ tìm thấy người duy nhất có thể nhận thi thể của tôi, Lâm Yến Thời.

Tôi cười.

Không ngờ người tiễn đưa tôi đoạn đường cuối cùng lại là Lâm Yến Thời.

Anh đã đến nhà xác nhận thi thể của tôi.

Thật ra tôi chết rất thảm, đầu bị đập nát, trên người cũng có rất nhiều vết bầm tím.

Lúc đó anh vẫn chưa nhìn thấy được tôi như bây giờ.

Tôi thấy đôi tay cầm tấm vải trắng của anh run run.

Cảnh sát để anh ở lại một mình, rồi họ đều rút đi.

Lâm Yến Thời lạnh lùng tàn nhẫn, người ngoài khi nhìn thấy tình trạng khốn khổ của tôi chắc cũng phải bật khóc, nhưng anh ấy thì không.

Anh chỉ đứng bên cạnh thi thể tôi, nhìn không chớp mắt.

Dù thế nào cũng nên khóc một chút đi chứ, giả vờ cũng được.

Nói gì thì nói chúng tôi vẫn có mấy năm giao tình ngủ chung giường với nhau cơ mà.

Một lúc sau, anh lấy ngón trỏ gãi gãi mũi tôi.

“Không biết cái ch.ết của em có ý nghĩa gì không nữa.”

Không ai trả lời anh trong căn phòng trống.

Anh ta bình tĩnh khai báo với cảnh sát về cuộc sống của tôi.

"Cô ấy thích màu hồng."

"Nghề nghiệp của cô ấy là phóng viên."

"Trên gan bàn tay của cô ấy có một nốt ruồi nhỏ."

"Tôi là bạn trai của cô ấy, không phải chồng, chúng tôi chưa xác lập mối quan hệ chung sống hợp pháp."

Nói ra cũng thật buồn cười.

Ngay từ lúc đầu Lâm Yến Thời đã cảnh báo tôi, "Đừng tìm kiếm bất cứ cảm giác an toàn nào trên người tôi, tôi không có cái thứ đó, cũng đừng nghĩ dùng tình yêu cảm hóa tôi, tôi vĩnh viễn không có khả năng kết hôn. Cho nên nếu em có suy nghĩ đó thì nên sớm cắt đứt với tôi đi.”

Mọi người đều nghĩ rằng chúng tôi không thể kéo dài lâu.

Nhưng cuối cùng anh ấy lại trở thành người hiểu tôi nhất.

Đôi mắt của anh trống rỗng, đôi môi mỏng nói ra sở thích và thói quen của tôi khi còn sống.

Tôi tự hỏi liệu anh ấy có biết tư thế yêu thích của tôi là gì không.

Còn một điều nữa, tôi nói thật không phải trêu gì đâu.

Lâm Yến Thời.

Anh không thèm giả vờ luôn sao? Anh bình tĩnh như vậy, chẳng phải cảnh sát sẽ nghi ngờ anh có liên quan đến vụ giết người này ư?

Nhưng sự quan tâm của tôi chỉ đơn giản là dư thừa trong thế giới của người sống.

Nói đến cuối.

Tư thế của Lâm Yến Thời thay đổi từ dựa lưng vào ghế đến hơi nghiêng về phía trước.

Các ngón tay đan xen vào nhau.

"Tôi muốn xem camera giám sát khi vụ việc xảy ra.”

Lâm Yến Thời xem xong liền rời đi.

Chưa bao giờ đến đồn cảnh sát lần nào nữa.

Cũng chưa từng đến gặp tôi.

Núi không đến tìm ta, ta tự đi xem núi.

Tôi thấy anh ấy từ chức.

Đương nhiên cũng không phải vì tôi.

Mà anh ấy thành lập một công ty.

Tất nhiên là làm trong ngân hàng đầu tư kiếm được cũng nhiều đấy, nhưng Lâm Yến Thời lại càng muốn làm ông chủ hơn.

Trong những ngày đầu thành lập công ty, lúc nào cũng gặp khó khăn cả.

Vì vậy, anh ấy thậm chí còn không đến dự đám tang của tôi, điều mà tôi hoàn toàn hiểu.

Phía nhà tang lễ thỉnh thoảng xác nhận với anh một số chi phí, và anh ấy luôn nói: "Cứ dùng cái đắt nhất."

Có lẽ anh không biết, khi anh ấy trông quyến rũ nhất chính là lúc anh ấy không có tình người như vậy nè.
 
Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Chương 2


4

"Ba năm nay không có một ai đến thăm mộ em cả."

Tôi có chút tủi thân

Lâm Yến Thời tỏ vẻ không quan tâm.

“Tôi sẽ thuê người đi tảo mộ em.”

Lại còn cho rất nhiều tiền.

Tôi cười khẩy: “Thà anh đốt số tiền đó cho em, em có thể tiêu sạch nó trong một nốt nhạc.”

Anh nhếch môi, “Lát nữa đốt cho em nhiều thêm một chút.”

“Không đi thật à?” Tôi hung tợn giơ ba ngón tay ra, “Ba năm rồi! Anh không muốn biết diện mạo của em có thay đổi gì không hả?”

Anh ấy giống như là nghe thấy chuyện cười, “Em còn có thể thay đổi như thế nào?”

“Già đi đó.”

Anh ấy phủ nhận: “Không, cuộc đời của em đã mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi lăm rồi.”

Khi lời này vừa được nói ra, cả hai chúng tôi đều sửng sốt.

Thật ra cũng không sai.

Tôi đã chết từ 3 năm trước rồi

Ngày sau hôm tôi ch.ết chính là sinh nhật tôi.

Thật không may, tôi vĩnh viễn sẽ không bao giờ chạm tới được cột mốc 26 tuổi.

Bầu không khí đông cứng lại.

Lâm Yến Thời hỏi tôi: “Thế giới sau khi chết đi sẽ trông như thế nào?”

“Không tốt lắm.”

“Tại sao vậy?”

Tôi rầu rĩ lắc đầu: “Hôm trước có một ma nam đến bắt chuyện với em, tại cô đơn quá lâu, suýt nữa em đã đồng ý hắn rồi. Kết quả là hắn ta uống chén canh Mạnh Bà xong liền quay bước đi không thèm ngoảnh lại.”

Tôi giơ ngón giữa, “ Đàn ông mấy anh thường hay quên như vậy hả?”

Anh ấy trả lời lại tôi bằng một câu không liên quan: “Vậy là em đang tìm một tên đàn ông khác sau lưng tôi sao?”

Tôi không chút do dự nói: "Không phải anh cũng đang tìm phụ nữ sau lưng em sao?"

Lâm Yến Thời cười lắc đầu: “Tôi đều mang về nhà cho em xem.”

Tôi khinh thường.

Nhưng không nhịn được sự tò mò: "Anh kiêng khem được ba năm rồi, thật sự nhịn được à?”

Anh ậm ừ khó chịu: "Tôi thậm chí còn không nghĩ đến việc xem phim nữa. ”

Tôi cười tà ác mở nút áo thứ hai của mình ra, nhướng mày với anh: "Xem cái này à? ”

Anh ấy liếc nhìn ba cái cúc còn lại của tôi.

“Gì đây? Phim ma à?”

......

Anh định nghĩa đúng về phim ma đi có được không hả.

Tôi tức giận đến nỗi muốn bỏ đi.

Lâm Yến Thời theo bản năng muốn giữ chặt tôi lại, nhưng tay anh lại xuyên qua cơ thể tôi.

Anh ấy thẫn thờ trong giây lát, rồi lại nhanh chóng định thần lại.

“Anh đi, vậy đã được chưa?”

“Hả?”

“Đi thăm mộ em, thuận tiện mang cho em chút gà rán.”

Tôi lập tức trợn tròn mắt: “Em còn muốn uống bia nữa ~”

Anh ấy mỉm cười: "Được rồi."

5

Điện thoại di động của Lâm Yến Thời đột nhiên hiện lên tin tức xã hội.

"Vụ án cố ý đâm trọng thương người ba năm trước, nạn nhân là một thiếu nữ ch.ết sõng soài với v.ũng m.áu trên đất, kẻ phạm tội đã được thả.”

Bài viết ấy cũng đi kèm với bức ảnh của một người đàn ông mặc đồ tù nhân màu cam, đầu cạo trọc.

Trông khá là đẹp trai.

Với ánh lửa đỏ bên môi cùng làn khói trắng phả ra, bộ dạng một làn sương khói bao quanh kia đã ăn sâu vào trong tâm trí tôi.

Tôi nắm chặt lòng bàn tay, không muốn mất bình tĩnh trước mặt Lâm Yến Thời.

Tôi tùy ý xua tay, “Em đi trước đây.”

"Đi đâu?"

"Anh đừng có dính người như vậy chứ, em đây không có nhàn rỗi đâu.”

Đừng nghĩ ch.ết đi rồi cũng chỉ là một con ma thôi.

Tôi cũng cần ngủ và làm việc đấy.

Lâm Yến Thời hẳn là không biết.

Mỗi ngày đều ở bên anh đã làm tôi tiêu tốn rất nhiều năng lượng.

Những khi ở bên anh chỉ được một lúc, tôi liền phải trở về mộ để nghỉ ngơi.

Dù sao thì tro cốt của tôi vẫn còn ở đó.

Ngày ngày nhìn ông lão đều đặn vẫn đến thăm mộ, còn nói với tôi rằng tình yêu giữa ông ấy và bác gái ở quán ăn đúng là cực hình.

Những chuyện này tôi đều chưa từng nói với Lâm Yến Thời.

Anh ấy không muốn đến gặp tôi lắm.

Ông lão ấy là người sống duy nhất đến đây nói chuyện với tôi.

Đừng để Lâm Yến Thời tước đoạt quyền lợi này đi.

Nếu không tôi sẽ chán chết mất.

Dưới ánh trăng, tôi và người chị em chí cốt tâm sự chuyện thầm kín.

Chị ấy tên là Trần Y Nhiên, ch.ết vì căn bệnh ung thư, là đàn chị và cũng là hàng xóm của tôi.

“Tô Lật, sao cô còn chưa đi đầu thai?”

Tôi cắn một miếng bánh ngọt, lắc đầu: “Không muốn.”

"Tại sao?"

"Chẳng phải chị cũng vẫn còn chưa đi à?”

Chị ấy nở nụ cười: “Chị đây là muốn xem tên khốn kia dây dưa với ánh trăng sáng trong lòng hắn như thế nào.”

Cười ch.ết mất.

Sau khi Trần Y Nhiên ch.ết đi, tên khốn kia chợt tỉnh ngộ, phát hiện người mình yêu nhất là chị ấy, hắn ta rơi vào trạng thái điên loạn.

Trần Y Nhiên chậm chạp không đi chính là vì muốn xem kịch.

Tên khốn kia xem ra vẫn còn tốt, ít ra hắn cũng đốt đồ xa xỉ cho chị ấy như cũ.

“Còn em thì sao? Vì sao mà còn chưa muốn đi? Không phải là muốn thấy kết cục gì sẽ xảy ra với những tên đã gi.ết em đó chứ?”

Kết cục gì chứ?

Mấy tên đó đều là người có quyền có thế, ngay cả khi gây ra tội ác thì vẫn có người chịu tội thay thôi.

Không cần phải chịu sự khổ sở trong tù.

Kẻ xấu luôn sống lâu.

Ông trời thật không công bằng.

"Em không quan tâm mấy tên đó chết như thế nào..."

Gió gào thét làm cho nghĩa trang im ắng càng trở nên hiu quạnh.

"Em chỉ là lo lắng khi phải ở một mình." Tôi thản nhiên nói.

Nghĩa trang vào ban đêm không có ai.

Bởi vì người sống sẽ chỉ đến thăm cố nhân vào ban ngày, khi có ánh nắng ấm áp.

Và tôi, một con ma.

Sẽ chỉ sống ở trong bóng tối.

Tôi đã chấp nhận sự thật này, Lâm Yến Thời cũng nên chấp nhận nó.

“Em đang nói về người bạn trai cũ của mình đó hả, không phải em nói anh ta vẫn như cũ, vẫn đi bar, vẫn đi làm như bình thường sao? Con người cứ nghĩ mình là người quan trọng đối với người khác, nhưng có lẽ em sẽ không quan trọng đối với họ như trong tưởng tượng đâu bé à.”

Những lời nói của Trần Y Nhiên không mang hàm ý mìa mai gì cả.

Chủ yếu là tại vì chúng tôi là ma, không thể phiêu du ở nhân gian quá lâu.

Nếu không sẽ dần dần tan biến, không nhớ được đường đến hoàng tuyền.

Gần đây trí nhớ của tôi có chút kém rồi.

Nếu vì người không xứng đáng mà lang thang trên nhân gian thì đây là cái giá quá lớn.

Nhưng Lâm Yến Thời xứng đáng.

Anh ấy xứng đáng.
 
Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Chương 3


6

Vì để xác nhận Lâm Yến Thời sẽ không đổi ý.

Tôi vội vã trở lại nhà anh.

Hôm nay anh ấy không đi làm.

Chỉ mặc mỗi áo phông trắng cùng quần thể thao màu xám, trang phục đơn giản thế thôi mà nhìn anh ấy đẹp trai đến lạ.

Tôi hơi ngẩn ngơ.

Năm nay Lâm Yến Thời đã ba mươi mốt tuổi rồi.

Sao một chút cũng không thấy anh ấy già đi thế nhỉ, ngược lại còn đẹp trai ngời ngời í.

Anh ấy đang ngồi trên ghế sofa nghe điện thoại.

Đầu dây bên kia là một cô gái.

Tôi mím môi.

Để Lâm Yến Thời không nhìn thấy mình, tôi lén đến ngồi cạnh anh.

Giọng nói của cô gái kia rất ngọt ngào, giống như lê ngâm đường vậy.

“Vậy lần này anh muốn mua hoa gì? Tôi sẽ để lại cho anh một bó tươi nhất.”

Tôi nhíu mày, thì ra là cô chủ cửa hàng hoa.

Đầu bên kia lại tiếp tục, “Hay là để tôi giới thiệu cho anh một loại hoa mới nhé, rất thích hợp để đặt trong nhà, chỉ là ngôn ngữ của loài hoa này không như anh nghĩ…”

Lâm Yến Thời ngắt lời cô ấy, không có chút gợn sóng nào trong giọng nói của anh.

“Lần này không phải mua để trưng trong nhà, tôi muốn đi thăm mộ cô ấy.”

Cô chủ cửa hàng hoa chắc là cảm thấy mình đã nói sai, áy náy nói không nên lời.

Lâm Yến Thời mới nói: “Thật ngại quá, tại tôi không nói rõ với cô trước.”

“Không sao đâu, vậy để tôi gói cho anh một ít hoa hợp với việc đi thăm viếng, anh thích hoa cúc hay hoa huệ hơn? Hay là…”

“Không cần, gói cho tôi một bó hoa nhài là được.”

Tôi v**t v* khuôn mặt của anh.

Sau khi ngồi với anh được một lúc, tôi đi lại chỗ rèm cửa, sắp xếp lại cảm xúc của mình.

Rồi huýt sáo và trêu chọc anh: “Anh đẹp trai, anh ở nhà một mình sao?”

Lâm Yến Thời nghiêng đầu nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhẹ.

“Ừm, nhưng vợ tôi sẽ về sớm thôi, chúng ta phải nhanh chóng hoàn thành chuyện này.”

Tôi kéo cổ áo xuống ngang vai, lắc lư nũng nịu với anh.

“Vậy phải nhanh lên, anh không muốn để vợ mình biết phải không?”

Lâm Yến Thời nhắm mắt lại, nở nụ cười.

“Tô Lật, đừng đùa với tôi nữa.”

Tôi lại lần nữa quay lại ghế sofa.

“Ngày mai anh sẽ đến nghĩa trang đúng không?”

Anh ấy ừ một tiếng thật dài, “Có lẽ thế.”

“Cái gì mà có lẽ! Phải là chắc chắn!” Tôi nhấn mạnh.

Anh ấy lười biếng tựa vào lưng ghế sofa, ngửa đầu ra sau.

Lâm Yến Thời có sống mũi cao cùng góc nghiêng hoàn hảo, yết hầu khẽ lăn mấy lần rồi mới uể oải cam đoan với tôi.

“Ừm, nhất định sẽ đến.”

Vậy tốt rồi.

Lâm Yến Thời nhắm mắt lại, không chịu nhìn tôi.

“Lâm Yến Thời.” Tôi gọi tên anh ấy.

“Ừm.” Anh đáp.

“Anh có yêu em không?”

Anh ấy buột miệng: “Không yêu.”

Tôi im lặng.

“Tô Lật.” Giọng nói của Lâm Yến Thời trầm thấp.

“Hả?”

Anh ấy vẫn nhắm mắt, lông mi lại có chút ẩm ướt.

Khóe miệng khẽ run rẩy.

“Em hỏi tôi thêm vài lần nữa đi.”

7

Tôi đã đợi ở nghĩa trang rất lâu.

Chờ từ sáng cho đến đêm.

Lâm Yến Thời đã không đến.

Tôi không đi tìm anh ấy, tôi nghĩ rằng đến hay không là quyền của anh, cho dù anh ấy có không đến, tôi cũng không trách.

Sinh nhật thôi mà, có gì to tát đâu.

Tôi cuộn mình trong góc, trời đã đổ mưa, kèm theo tiếng sấm.

Có lẽ anh ấy sẽ không đến đâu, trời mưa to như vậy lái xe sẽ không an toàn.

Nhưng anh ấy vẫn đến.

Lâm Yến Thời hòa mình vào màn đêm, mặc áo mưa đen và cầm một cái ô cũng màu đen.

Thứ duy nhất màu trắng là bó hoa nhài trên tay anh.

Mặc dù trước đây anh ấy chưa bao giờ đến nhưng vẫn có thể tìm thấy mộ của tôi một cách chính xác.

Làn da trông trắng bệch lạnh lẽo, trên má không biết tại sao lại có một vệt máu dài, thậm chí còn chưa đóng vảy.

Bó hoa trên tay được anh đặt nhẹ nhàng xuống trước mặt tôi.

Rồi anh lấy gà rán được che bởi lớp áo mưa kia ra.

“Tôi đến muộn quá, cửa hàng đóng cửa mất, phải năn nỉ ông chủ làm cho, vẫn còn nóng lắm.”

Tôi không trả lời anh.

Anh ấy thậm chí còn không biết tôi có ở đây không.

Anh đặt ô xuống để nước mưa không rơi xuống trúng bó hoa.

Bằng cách đó, nó sẽ không bị khô héo, úa tàn hay th.ối r.ữa.

“Tôi đã suy nghĩ thật lâu mới quyết định tặng hoa nhài cho em.”

Tôi vừa ăn gà rán vừa khóc.

Anh ấy ngồi xuống, dựa vào bia mộ của tôi, co một chân, hai tay buông thõng.

Mưa rơi vào mặt, anh cũng không màng lau đi.

Lại mở chai rượu ra nhấp một ngụm, sau đó làm đổ phần rượu còn lại xuống đất.

“Tô Lật, tôi không biết em có thích hoa nhài (茉莉) không, dù sao khi còn sống tôi cũng chưa từng tặng hoa cho em.”

Có chứ, em thích lắm, rất thích.

“Nhưng anh cảm thấy hẳn là em sẽ thích, nếu không tại sao lần đầu tiên gặp anh, em lại cùng cái tên Molly (莫莉) cơ chứ?”

Nghĩ đến kỷ niệm xưa, tôi không khỏi bật cười thành tiếng.

Khi đó tôi hoàn toàn chỉ hứng thú với thân thể của Lâm Yến Thời, cho nên khi anh ấy hỏi tôi tên gì, tôi đã tùy tiện bịa ra một cái tên.

“Em nói với tôi rằng em là trẻ mồ côi, còn tôi gần như cũng không có bố mẹ, cho nên ở một phương diện nào đó, chúng ta có thể coi là một cặp trời sinh nhỉ.”

Đúng vậy.

Lâm Yến Thời ngẳng đầu lên, hốc mắt đỏ bừng vì mưa.

"Tô Lật, em ch.ết sớm quá.”

“Tôi còn tưởng rằng người sống vô tâm vô lo như em sẽ sống thật lâu cơ.”

“Cuộc đời có phải quá vô thường rồi không?”

Không ai trả lời anh.

Tôi cũng vậy

Anh ấy nghiêng đầu buồn bã nhìn bức ảnh đen trắng tươi cười rạng rỡ của tôi.

Rồi hít một hơi thật sâu.

Anh ấy nửa quỳ trước mặt tôi.

Đôi mắt đen trong veo như muốn nhìn thấy tôi qua bức ảnh ấy.

Tôi siết chặt lòng bàn tay.

Lâm Yến Thời dùng đầu ngón tay vuốt má tôi.

“Tô Lật, em yên tâm đi.”
 
Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Chương 4


8

Trong mấy ngày tiếp theo, tôi không đến gặp Lâm Yến Thời nữa.

Trí nhớ của tôi hơi giảm sút rồi nên phải ở lại nghĩa trang để tĩnh đưỡng.

Trần Y Nhiên đến tìm tôi.

“Chị chuẩn bị đi đầu thai đây.”

Tôi mỉm cười hỏi chị ấy, “Chị đã nghĩ thông chưa?”

“Ừm, cả cái nên buông lẫn cái không nên buông, em cũng hãy buông bỏ nó đi. Chỉ có như thế mới dễ dàng bắt đầu cuộc sống mới khi đi đầu thai.”

“Khi nào chị đi?”

“Đêm nay.”

Tôi chán nản gật đầu: “Vậy tốt rồi.”

“Nhớ tới tiễn chị đấy.”

“Chắc chắn em sẽ tới mà.”

Khi tôi đến tiễn Trần Y Nhiên đi, cánh cửa dẫn đến hoàng tuyền đã mở ra.

Chị ấy ôm tôi: “Tô Lật, em buông nó xuống sớm đi.”

“Em…”

Tôi định nói lời tạm biệt với chị, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến tôi sững sờ.

Chính là người đó.

Người mới mãn hạn tù hôm trước.

Chính hắn ta đã ra lệnh cho những người đó đánh tôi đến chết, vì lúc đó trời đang mưa nên hắn đã kịp tiêu hủy tất cả bằng chứng về họ.

Sau đó, chuyện này được xác nhận là một cuộc ẩu đả ác ý.

Cùng với việc có nhiều mối quan hệ khác nhau, hắn chỉ bị kết án ba năm tù.

Còn đối với băng nhóm xã hội đen kia, họ có thể bị kết án như họ muốn.

Trong mắt tôi tràn đầy sự hoài nghi.

Người đàn ông đó mặc quần áo bình thường, của một thương hiệu thể thao nổi tiếng, cỏ vẻ như sau khi ra tù hắn sống rất sung sướng.

Tôi còn tưởng mối tai họa kia còn sống dài dài, không ngờ lại thấy hắn ở đây.

Tôi nhớ mang máng hắn tên là Vương Việt.

Hồn ma khi xuất hiện ở đây sẽ giữ nguyên trạng thái ban đầu khi họ chết.

Tên Vương Việt kia, có lẽ là chết rất khổ sở.

Nó không giống như một vụ tai nạn.

Mà giống như có ai đó cố ý gây ra hơn.

Trần Y Nhiên đẩy đẩy vai làm tôi xiêu xiêu vẹo vẹo ngã về sau.

“Tô Lật, em làm sao vậy? Chị thậm chí còn không dùng sức.”

Một ý nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu tôi và cứ thế lớn dần lên.

Tôi ôm lấy ngực, cau mày, ngồi xổm xuống, trái tim tôi có lẽ là bị một đôi bàn tay vô hình xé tan thành từng mảnh, nước mắt tôi như thủy triều đột ngột dâng trào.

Tôi thậm chí còn không thể nói cả câu, chỉ có thể gọi cái tên mà tôi biết rất rõ.

“Lâm Yến Thời…”

“Em sao thế?” Y Nhiên vẫn lo lắng hỏi.

“Là Lâm Yến Thời.”

Đúng là Lâm Yến Thời.

Đó là lý do tại sao anh ấy muốn đến gặp tôi.

Đó là lý do tại sao anh ấy đến muộn vậy.

Anh ấy có bị thương không? Có bị thương không chứ?

Đó là lý do tại sao anh ấy lại bảo tôi yên tâm an nghỉ đi.

Lâm Yến Thời.

Em sao có thể an nghỉ được đây.

9

Khi tôi đến tìm Lâm Yến Thời, anh ấy đang loay hoay với máy tính của mình.

Nhìn thấy tôi, anh ấy mỉm cười, cứ như tôi chỉ là một người bình thường mà thôi.

“Đã nhiều ngày em không tới rồi, em định làm gì đây? Có tên ma nam nào đến bắt chuyện với em sao, có đẹp trai hơn so với tôi…”

“Anh gi.ết người sao?”

Tôi ngắt lời anh.

Anh ấy ngừng một chút rồi lại nói tiếp: “Mấy ngày nay em không ở đây, đời sống tình cảm của tôi quả nhiên suôn sẻ hơn rất nhiều…”

“Lâm Yến Thời.” Tôi gằn giọng, nói rõ ràng từng từ từng từ một.

Anh ấy im bặt.

“Em đang hỏi anh, anh gi.ết người sao?”

Nói đến cuối giọng tôi có chút run, tôi không thể tưởng tượng được câu trả lời của anh.

Anh ấy nhìn tôi: “Đúng vậy, là tên mới ra tù.”

Nước mắt tôi lại trào ra một cách bất lực.

Giọng nói đã nghẹn ngào: "Lâm Yến Thời, tại sao chứ, sau này anh làm thế nào đây... "

Anh đã gi.ết người vì tôi.

Anh ấy rõ ràng là một người có tương lai tươi sáng, nhưng anh ấy đã trở thành một kẻ gi.ết người vì tôi.

Lâm Yến Thời nhẹ nhàng nói, "Đây mới chỉ là bắt đầu."

Tôi liên tục lắc đầu: “Đừng làm nữa, nhỡ anh bị bắt thì sao?”

Nước mắt đã làm mờ tầm nhìn của tôi, và khuôn mặt của Lâm Yến Thời cũng biến thành những đốm nhỏ.

“Lâm Yến Thời, anh bỏ qua đi, em đã chấp nhận cái ch.ết của mình, anh cũng nên…” Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, tôi không thể đứng thẳng người, khóc lóc cầu xin anh, “Đừng mắc kẹt trong quá khứ nữa, ít nhất anh cũng nên sống một cuộc sống hạnh phúc, đi làm như bình thường, yêu đương với người khác.”

Đừng vì em mà rơi vào vũng lầy này.

Lâm Yên Thời dùng đầu lưỡi l**m l**m khóe môi dưới, giọt nước mắt muốn kìm nén cuối cùng cũng rơi xuống.

“Tô Lật, em biết không?” Anh ấy ngừng đấu tranh, nhìn tôi.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.

Anh ấy rơi một giọt nước mắt, nó chảy qua lòng bàn tay tôi, tôi không cảm nhận được, nhưng tôi biết chắc rằng nó rất nóng.

"Vào ngày em bị gi.ết, anh đã định cầu hôn em."

Tôi sững người,rồi gục đầu xuống.

Anh ấy đưa tay ra vuốt má tôi, có điều là anh không thể chạm vào nó.

Sau đó anh cau mày lắc đầu: “Không phải như bây giờ, cả nước mắt anh cũng không thể lau cho em được.”

“Sao lại là em chứ?” Giọng anh đầy sự thê lương.

“Sao nhất định phải là em chứ?”

“Anh sẽ khiến đám người đó phải trả giá.”

Tôi run run, “Anh định làm gì?”

Anh ấy cười khúc khích, lấy ra một cái USB.

“Ít nhất phải công khai tất cả những thứ có trong này đã.”

“Làm sao mà anh có được nó?”

Trong USB này là bản tóm tắt những bằng chứng mà tôi đã thu thập được.

Một bản báo cáo về quỹ đen đằng sau tập đoàn Tề Thịnh, với dữ liệu khổng lồ này đủ để hạ bệ một tập đoàn hùng mạnh, nhưng cũng sẽ mang đến vô vàn rắc rối.

Cái ch.ết của tôi là một ví dụ đẫm máu.

Không ai nhìn thấy thông tin này ngoại trừ tôi. Trước khi điều tra, tôi đã tìm cớ để chia tay với Lâm Yến Thời.

Nhưng tôi không ngờ rằng anh ấy lại tìm thấy nó dưới gốc cây hòe đó.

“Sao em chưa bao giờ nói với anh?”

Có những tia sáng trong mắt anh.

“Em yêu, em biết anh có ý định t.ự s.át, sao em lại không nói gì?”

Tôi cụp mắt xuống.

10

Đâu phải cứ khóc mới gọi là đau.

Lâm Yến Thời lúc nào cũng tỉnh lại trong cơn đau.

Thật ra lúc đầu tôi chỉ định lặng lẽ ở bên anh một thời gian rồi rời đi.

Tôi đã chứng kiến anh thành lập công ty, chứng kiến anh ngày càng sống tốt hơn.

Anh ấy là thiên tài, là một người nổi bật.

Cho dù là làm việc gì, anh ấy cũng đều có thể làm tốt.

Nhưng chứng mất ngủ và đau thắt ngực hàng đêm chứng minh rằng cái ch.ết của tôi đối với anh như một loại tra tấn.

Sau đó anh lại lao đầu vào công việc đến mê mệt.

Tôi đã nghĩ rằng thời gian rồi sẽ chữa lành vết thương cho anh, chỉ cho đến khi anh ấy đi mua rất nhiều thuốc ngủ.

Vào cái đêm anh định t.ự t.ử ấy, có một cô gái nhiệt tình và chủ động đến mức muốn theo anh về nhà.

Tôi nhìn anh lạnh lùng từ chối.

Cuối cũng tôi cũng xuất hiện và khiến cô gái kia sợ hãi bỏ chạy.

Rồi quay sang làm mặt quỷ với Lâm Yến Thời.

Tôi nghĩ rằng anh ấy cũng sẽ hoảng sợ, vậy mà anh ấy lại không làm thế.

Anh ấy nói đã lâu rồi không gặp em.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ trong đầu anh đã diễn đi diễn lại rất nhiều lần cảnh tôi quay lại.

Mặc dù ban đầu vẻ mặt không có chút gợn sóng nào, nhưng sự ẩm ướt trên gối đã phản bội anh.

Lâm Yến Thời.

Cái đồ mít ướt.
 
Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Chương 5


11

“Anh đừng làm chuyện này nữa có được không?”

Anh ấy lắc đầu, “Không được đâu.”

Tôi nức nở: “Anh không thể từ bỏ chuyện này sao?”

“Không thể nào.”

Tôi mím môi.

“Tô Lật, em có biết anh bắt đầu thích em từ lúc nào không?”

“Em không biết.”

“Em là trẻ mồ côi, khó khăn lắm mới có thể vào được ngành báo chí ở đại học. Lần thứ hai chúng ta gặp nhau cũng chính là khởi đầu của tình yêu anh dành cho em.”

Tôi vẫn nhớ.

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là trong một quán bar, hoàn toàn là do hơi men k*ch th*ch.

Lần thứ hai là khi tôi đến một khách sạn tìm bằng chứng, bị bọn họ phát hiện, truy đuổi khắp nơi.

Chính Lâm Yến Thời đã cứu tôi.

Lúc đó tôi còn rất trẻ, không biết khi nào mình sẽ ch.ết vì công việc này.

Vì vậy tôi rất tận hưởng thời gian tươi đẹp ấy, ngoài ra thì tôi cũng rất thích cơ thể của Lâm Yến Thời.

Anh ấy sau khi biết nghề nghiệp của tôi đã hỏi: “Công việc này nguy hiểm lắm, sao em lại làm?”

Lúc đó tôi có ấn tượng tốt về anh ấy lắm.

Anh không thuyết phục tôi như những người khác.

“Cô gái nhỏ, đừng làm những chuyện nguy hiểm như vậy.”

“Em là một cô gái, công việc phóng viên không an toàn với em đâu.”

“Trở thành phóng viên giải trí ấy, đó mới là công việc dành cho em.”

Thay vì những lời như thế, anh lại chân thành hỏi lý do tại sao tôi lại chọn công việc này.

Anh ấy tôn trọng nghề nghiệp của tôi.

“Vì báo chí là tai mắt của nhân dân, nếu phải mạo hiểm thì tại sao không thể là tôi?”

Tôi yêu nghề của mình.

Có lẽ là do tôi luôn cô đơn và không có hy vọng với cuộc sống này.

Tôi thản nhiên nói: "Nếu thật sự gặp nguy hiểm, tôi hy vọng mình được ch.ết một cách xứng đáng."

Lâm Yến Thời nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng chưa từng thấy.

“Vậy nếu như những thông tin này không được tiết lộ và những nạn nhân kia không được giải cứu, em có hối hận không?”

“Tô Lật, anh hy vọng cái ch.ết của em là xứng đáng.”

“Cũng mong rằng linh hồn của em sẽ được yên nghỉ.”

12

Sau đó tôi mới biết rằng Lâm Yến Thời đã chuẩn bị tất cả những chuyện này trong bốn năm.

Có lẽ anh ấy đã muốn bỏ cuộc giữa chừng, mặc kệ mọi thứ.

Nhưng vì sự xuất hiện trở lại của tôi đã khiến tinh thần chiến đấu của anh nhen nhóm.

Vậy ra chính tôi là người đã tạo ra tình hình như hiện tại.

Tôi đã trở thành lý do để anh ấy sống tiếp.

Anh ấy từng làm ở ngân hàng đầu tư, rồi lại chuyển sự nghiệp sang lĩnh vực truyền thông, thành lập công ty bằng số tiền tiết kiệm bấy lâu.

Anh có một tài khoản với vô số người hâm mộ.

Ngoài ra còn làm ra được một APP.

Tôi nhìn anh bình tĩnh nhấn phím Enter.

Đoạn video anh ấy quay lại trước đó được lan truyền chóng mặt.

“Tôi dùng thân phận thật của mình để báo cáo chuyện này, bệnh viện Ái Tề, bệnh viện tư nhân thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Tề Thịnh đã lợi dụng vị thế của mình để bắt cóc và buôn bán bất hợp pháp các cô gái trẻ chưa đủ tuổi vị thành niên, đồng thời còn thực hiện các hoạt động bất hợp pháp như lấy trứng và ép buộc họ làm gái m.ại d.âm."

“Vương Thịnh, con trai của chủ tịch tập đoàn Tề Thịnh đã mở một hộp đêm ở thành phố A, tụ tập đánh bạc, chơi m* t** cùng đánh nhau, thế lực tà ác này vẫn đang lớn mạnh.”

“Thậm chí tên này còn coi thường luật pháp, tùy ý giết người. Bốn năm trước hầu như tất cả các phóng viên điều tra hiện trường đều bị hắn giết, nhưng vì không có đủ bằng chứng nên kẻ phạm tội này vẫn còn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Đính kèm còn có một thông cáo báo chí do tôi viết và rất nhiều ảnh chụp.

Có thể nói là hành động vô nhân tính.

Những bức ảnh ấy do tôi và các đồng nghiệp chụp trong những chuyến xâm nhập vào hang ổ của bọn chúng, tận mắt chứng kiến những cô gái khỏa thân bị giam giữ, chờ đám người đó đưa đến bệnh viện Ái Tề.

Từ lâu nhóm người này đã hình thành chuỗi công nghiệp bất hợp pháp.

Trong ba năm nay, tôi đã nghĩ rằng những thứ này sẽ không được xuất hiện trước mắt thế giới này nữa.

Sau cái ch.ết, tôi đã gần như chấp nhận nó.

Với sức của mình, tôi không thể nhổ bỏ nó đi được.

Tôi quan tâm đến những người vô tội đó, nhưng tôi cũng biết mình nhỏ bé như thế nào.

Vương Thịnh chỉ đạo Vương Việt giết chúng tôi, còn hắn ta tận hưởng sự vinh quang và giàu có từ nguồn lợi phi pháp mang lại.

Làm sao mà không ghét cho được?

Nhưng tôi muốn người mình yêu được sống tốt.

Vậy mà Lâm Yến Thời lại không nguyện ý.

Những người hâm mộ tài khoản của anh ấy rất mạnh.

Chỉ trong nửa tiếng đã đẩy chuyện này lên top hot search, khiến cho dư luận vô cùng phẫn nộ.

Anh ấy biết cách tận dụng dư luận tốt hơn tôi nhiều.

Bốn năm trước khi tôi đưa những bằng chứng này cho tổng biên tập quen thuộc thì bị từ chối vì vụ việc này quá lớn.

Vậy nên tôi đã sử dụng tài khoản của mình để đăng nhưng cuối cùng lại bị xóa.

Vì vô tình để lộ vị trí của bản thân, tôi đã bị bắt và tra tấn trước khi bị đánh chết.

Nhưng hiện tại, bởi vì tính nghiêm trọng của sự việc, rất nhiều phương tiện truyền thông đã không còn im lặng nữa mà đã lên tiếng về việc này.

Công chúng kiến nghị điều tra kỹ lưỡng tập đoàn Tề Thịnh.

Cuối cùng tôi cũng nhận ra rằng đã không còn đường nào để quay lại nữa.

13

Sức mạnh của một người là rất nhỏ.

Trong vài tháng sau đó, Lâm Yến Thời liên tục chấp nhận các cuộc phỏng vấn, sao lưu bằng chứng và giao nộp cho cảnh sát.

Anh cũng nhận được những lời dọa giết.

Lúc nhận được bàn tay bị ch.ặt đ.ứt còn vương đầy m.áu, tay anh run lên.

Đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng, cố hít một hơi thật sâu.

Tôi thấy xót xa khi thấy anh như vậy, nghĩ rằng anh đang sợ hãi.

Tôi không biết bản thân đang an ủi anh ấy hay chính mình: "Không sao đâu, sẽ không sao đâu mà."

Lâm Yến Thời rơi nước mắt, giọt nước mắt ấy rơi xuống sàn.

Vẻ mặt anh đầy sự buồn bã.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh buồn như vậy.

“Tô Lật, trước đây em có phải chịu đựng những chuyện này không? Trong mấy tháng chúng ta xa nhau ấy.”

Tôi sững người, ký ức khủng khiếp đã bị phủ đầy bụi ấy một lần nữa hiện ra trước mắt.

Không chỉ bị dọa giết, hắn còn gửi những bức ảnh kinh khủng hồi còn ở trại trẻ mồ côi đến cho tôi.

Là lúc tôi bị viện trưởng chửi rủa vì làm vỡ cốc vào ban đêm.

Đó là sự bất lực của kẻ mạnh khi yêu cầu tôi phải nộp chứng cứ ra sao.

Nhưng lòng tôi đã quyết, kiên định phải vạch trần chuyện này.

Tôi mở miệng nhưng không nói ra được.

Lâm Yến Thời nhìn tôi, giọng khàn khàn, “Đồ ngốc.”

Tôi thấy anh ấy cũng rơi nước mắt, cười nói: “Hoa nhài của anh là một người rất tốt.”

Nhưng người rất tốt này thậm chí còn không thể ôm lấy anh.

14

Toàn bộ quá trình kéo dài suốt một năm.

Lâm Yến Thời tiếp tục hợp tác với bên phía cảnh sát.

Tuy nhiên lại có một tình tiết nhỏ xảy ra ở giữa.

Vương Việt là anh họ của Vương Thịnh, nhưng anh ta chưa được tìm thấy và được đưa vào danh sách những người mất tích.

Lâm Yến Thời vẫn giữ im lặng về chuyện này.

Hoạt động điều tra của cảnh sát vẫn tiếp tục được tiến hành.

Nhưng các sự việc liên quan đan xen vào nhau đến nỗi không thể hoàn thành việc điều tra trong một sớm một chiều được.

Vì vậy, Vương Thịnh được cho tại ngoại, Lâm Yến Thời đã đến tìm hắn ta ở club.

Anh ấy không trốn tránh bất cứ tai mắt nào mà đưa Vương Thịnh đến một căn nhà cũ ở ngoại ô.

Có lẽ ai đó đã gọi cho cảnh sát.

Điện thoại của Lâm Yến Thời reo lên.

Anh ấy thẫn thờ tắt máy.

Có vô số công cụ phía sau anh.

Anh ấy đã bật chức năng phát sóng trực tiếp trong APP mà mình đã phát triển.

Số lượng người xem đã tăng vọt và tôi nghĩ chuyện này đã trở thành chủ đề nóng.

Anh mặc lại chiếc áo mưa mình đã mặc khi đi tìm tôi ở nghĩa trang.

Những người vào xem cũng càng lúc càng đông.

“Chúa ơi, anh ta định làm gì vậy?”

“Anh ta không phải đang muốn phát sóng trực tiếp vụ gi.ết người đó chứ?”

“Không, hãy đợi đã, cảnh sát đang điều tra rồi.”

“Bạn gái của anh ta bị Vương Thịnh sai người đánh chết đúng không?”

“Nhưng đây là hành động giết người rồi, anh ta cũng sẽ phải nhận hình phạt.”

Khi Vương Thịnh tỉnh dậy, thấy mình đang bị trói, hắn ta bắt đầu chửi rủa.

Lâm Yến Thời phớt lờ nó, thay vào đó anh bắt đầu tìm kiếm công cụ phù hợp.

Vương Thịnh đã sợ hãi.

“Tôi sẽ cho anh tiền, tôi sẽ cho anh tiền mà, chết tiệt! Đừng giết tôi được không?”

Anh ta có cái đầu bự cùng đôi tai to, dáng người mập mạp đang cầu xin sự thương xót.

Lâm Yến Thời đâm vào chân anh ta một cách gọn gàng, m.áu văng khắp nơi.

Livestream lúc này cũng đã tắt.

Nhưng đã đủ hiệu quả rồi.

Tôi nói, “Lâm Yến Thời, sớm muộn gì hắn ta cũng được tìm thấy.”

Anh ấy hiểu ý tôi.

“Thời gian thử thách còn dài lắm, anh không có nhiều thời gian, em cũng vậy phải không?"

Tôi mím môi, đúng vậy, không còn lâu nữa, tôi sắp tiêu tán rồi.

Vương Thịnh hét lên đau đớn, mồ hôi đầm đìa.

Hắn tức giận gầm lên, "Anh đang nói chuyện với ai vậy, mau thả tôi ra!"

Lâm Yến Thời cau mày, sau đó cười nói: "Rồi mày sẽ biết."

Rồi chậm rãi lấy ra một cái búa: "Mà cách mày nói chuyện thật là..."

Chiếc búa đập mạnh vào miệng Vương Thịnh, vài chiếc răng bị gãy máu thịt lẫn lộn, Lâm Yến Thời nhét một chiếc khăn vào cái miệng hôi hám đó.

Anh ấy rũ mắt xuống và tiếp tục nói, "Thật sự khiến tao rất khó chịu."

Vào lúc đó, tôi có lẽ đã hiểu được——

Mục đích phát sóng trực tiếp của anh ấy.

Có vô số cách để xóa mọi thứ trên Internet.

Và những gì anh làm là sử dụng lần phát sóng trực tiếp này để đẩy vụ việc l*n đ*nh điểm.

15

Lâm Yến Thời đã bị bắt.

Vào thời điểm đó, Vương Thịnh đã là một xác ch.ết.

Liệu loại ma này có xuống đến tầng 18 của địa ngục không?

Tuy nhiên, trước khi hắn xuống đó, những cô gái bị hại kia phải xé xác hắn đã.
 
Hoa Hồng Và Hoa Nhài
Chương 6


16

Trước áp lực của dư luận và sự giám sát của người dân, cảnh sát không dám lơi lỏng một giây phút nào.

Một số sinh viên đại học thậm chí còn tổ chức biểu tình tự phát.

Họ đã phát biểu về chủ đề “Đem lại công lý cho các nạn nhân.”

Thời gian ấy tập đoàn Tề Thịnh rơi vào sự hỗn loạn.

Về phía Lâm Yến Thời, anh ấy bị tạm giam chờ xét xử vì tội giết người.

Tôi âm thầm đi cùng anh.

Lâm Yến Thời gầy đi rồi.

Nhưng dù kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần, đôi mắt anh vẫn sáng ngời.

Như ngọn nến le lói trong bóng tối.

Tôi yếu ớt ngả đầu vào vai anh.

“Tô Lật, em có thấy nó không?”

Mỗi ngày tôi đều báo cáo tiến độ ở bên ngoài cho anh.

“Em thấy gì rồi?”

“Thế giới này thật sự tốt.”

Có rất nhiều người chính trực.

Cảnh sát ở bên ngoài vẫn đang truy bắt những tên tội phạm.

Còn những sinh viên kia cũng không thuộc thế hệ vô cảm.

Trái tim của họ chứa đầy máu và công lý.

Và những kẻ thối nát đã được định sẵn kết cục không có nơi nào để trốn dưới ánh mặt trời này.

Lâm Yến Thời nhìn tôi: "Em yêu, sắp kết thúc rồi."

17

Một năm nữa lại trôi qua.

Phiên tòa cuối cùng của Lâm Yến Thời diễn ra vào một ngày mùa đông.

Trước đó, anh ấy đã nói một câu khiến cảnh sát sửng sốt:

"Tôi cũng đã giết một người khác, anh họ của Vương Thịnh, Vương Việt."

Phương pháp giết người đã được Lâm Yến Thời che giấu, ngay cả tôi cũng không biết xác của Vương Việt được chôn ở đâu.

Thái độ của cảnh sát đối với Lâm Yến Thời rất phức tạp.

“Tôi sẵn sàng dẫn anh đi tìm xác hắn ta.”

Người cảnh sát bắt Lâm Yến Thời biết rất rõ về anh ấy.

Ngay từ đầu, viên cảnh sát lớn tuổi này đã chuyên tâm xử lý vụ án, có thể nói là không thể chê vào đâu được.

Lâm Yến Thời đưa cho tôi một địa chỉ.

Anh bảo tôi đến đó và đợi anh.

“Một năm trước anh đã đặt một bó hoa nhờ cô ấy hôm nay mang đến. Em đến đó giám sát hộ anh, nếu hôm nay cô ấy không đến thì đến cửa hàng hù cô ấy một chút."

Vẫn là cô chủ của hàng hoa kia.

Hi vọng cô ấy sẽ giữ lời.

Lâm Yến Thời đưa cảnh sát đi tìm xác ch.ết.

Tôi đi đến địa chỉ mà anh đưa.

Tới một căn nhà gỗ nhỏ, nằm lặng lẽ trong rừng.

Trang thiết bị bên trong vô cùng đơn giản, chỉ có một cái giường, một bộ bàn ghế, có hai gian phòng, gian còn lại là nhà vệ sinh với bồn tắm và bộ đồ tắm đơn giản.

Trên bàn đã được đặt sẵn một bó hồng đen rực rỡ.

Một bó lớn.

Màu sắc của cánh hồng đậm và cũng rất mượt.

Trong sự bàng hoàng, tôi dường như nhìn thấy Lâm Yến Thởi thuở đầu chúng tôi gặp nhau.

Anh mặc một bộ vest Armani, ngồi thoải mái trên boong tàu, nhiều người đẹp đến tiếp cận bắt chuyện với anh.

Nhưng anh lại thấy không hứng thú, những ngón tay mảnh khảnh kia xoay vòng những viên đá trong ly rượu một cách nhàm chán.

Tôi đã nghì anh ấy trông rất giống đóa hồng đen này vậy.

Kiêu ngạo, khinh thường mọi thứ.

Có sự tỉnh táo nhưng cũng có sự sa đọa.

Tôi nhấp một ngụm rượu và bước đến chỗ anh.

Anh nhướng mày nhìn tôi.

Rồi mỉm cười.

Cảm giác của tôi chưa bao giờ là sai.

Có một tấm thiệp nhỏ tinh tế nằm giữa những bông hoa.

Trên đó viết: “Gửi hoa nhài bé nhỏ của anh.”

Đó là tấm thiệp dành cho hoa nhài nhỏ của anh ấy.

Dưới bó hoa còn có một tấm thiệp, hình như là do cô chủ cửa hàng viết cho anh:

“Tôi đã thấy anh trên tin tức, không biết anh có còn nhìn thấy tấm thiệp này hay không. Cô gái ấy là cô gái mà anh định cầu hôn đúng không? Cô ấy thật sự rất xinh đẹp.”

“Chúc anh hạnh phúc.”

Lâm Yến Thời.

Anh sẽ hạnh phúc chứ?

18

Khi đến đây, trông Lâm Yến Thời rất nhếch nhác, quần áo của anh ấy dính đầy bùn.

Trên eo còn có một vết đạn bắn, không phải vết thương chí mạng, chỉ trầy xước ngoài da nhưng cũng chảy rất nhiều máu.

Con đường tới đây chắc không dễ dàng gì.

Anh mỉm cười hạnh phúc khi nhìn thấy tôi.

Những u ám của quá khứ đã qua đi, chỉ còn lại nụ cười chân thành nhất.

Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy nói nhiều như vậy:

“Trên đường tới đây đã xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn, may là nhóm cảnh sát đối với anh rất tốt, họ bắn trượt. Có khả năng trong một tiếng nữa họ sẽ đuổi được đến đây, nhưng đã quá trễ rồi.”

Ngay từ đầu mối quan hệ này không thể có chuyện đôi bên cùng có lợi được.

Nói cách khác, Lâm Yến Thời ngay từ đầu đã chưa từng nghĩ đến việc bình an vô sự.

Tôi cắn môi, nhìn anh ấy nở nụ cười gượng.

Anh ấy lại nói, “Anh còn có một món quà dành cho em.”

Anh mở tủ quần áo.

Bên trong là một chiếc váy cưới trắng tinh cùng một bộ vest.

Nước mắt tôi không thể kìm chế được nữa.

Anh mặc vest vào và nói với tôi: “Em đừng khóc, lấy anh đau lắm sao?”

Những ngón tay của anh lướt trên mặt tôi.

Sau đó anh bất đắc dĩ mím môi: “Anh còn không thể lau nước mắt cho em được.”

“Chờ anh một chút, anh lập tức đốt váy cưới cho em đây.”

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, anh đổ đầy nước vào bồn tắm.

Những bông hồng đen đặt trên bàn được anh ngắt từng cánh thả vào đó.

Trong bồn phủ đầy một màu đỏ.

Tôi xem cảnh này với tất cả sự kiên nhẫn của mình.

Rốt cuộc vẫn là không nhịn được: “Có thể không…”

Dù sao đây cũng là ngõ cụt.

Tôi không thể ngây thơ ngăn anh lại được.

Vì tất cả đã được Lâm Yến Thời chuẩn bị kĩ càng.

Nhưng tôi không chịu được, anh ấy rất tài giỏi lại tốt bụng.

Tôi càng khóc thảm thương hơn: “Anh không nên như vậy, không nên đau đớn như thế…”

Chúc anh tuổi già bình yên, mong anh bình an vô sự

Lâm Yến Thời cảm thấy đau, lông mày anh rõ ràng nhíu lại.

Vậy mà lại cố mỉm cười, dựa người vào tường gạch nhẵn.

Anh nhìn tôi dịu dàng, “Không, Molly à, anh chưa bao giờ hạnh phúc hơn thế.”

Môi anh tái nhợt.

“Em biết không? Một năm sáu tháng sau ngày em đi, anh nhớ em lắm nhưng lại không dám đi gặp em, anh sợ mình sẽ gục ngã.”

“Nhưng em lại xuất hiện vào lúc anh suy sụp nhất.” Nước mắt anh chảy dài trên khóe mắt, “Khoảnh khắc đó thế giới của anh như bừng sáng trở lại.”

“Anh không tìm thêm người phụ nữ nào khác. Những người đó đều là do anh thuê.” Một tiếng cười nghẹn ngào phát ra từ cổ họng anh “Anh nói với họ rằng người yêu của tôi bị bệnh tâm thần, luôn nghĩ rằng mình đã chết, cần họ hợp tác.”

“Em biết gì không? Em dễ thương lắm.”

Tôi càng khóc to hơn.

“Nhưng em sẽ không bao giờ biết rằng, đối với anh, mỗi giây phút không có em đều trở thành vô nghĩa.”

Tôi vẫn đang khóc.

Anh ấy lại cười, “Sao em cứ khóc mãi thế?”

“Nghĩ cái gì đó thú vị đi, ví dụ như chúng ta có thể cùng nhau quay phim ma này.”

“Anh đi ch.ết đi.”

Anh ấy yếu dần: “Chà, nhưng mà ở dưới đó có điện thoại di động không?”

“Tất nhiên, đã có Iphone 28 rồi.”

“Vậy thì anh muốn loại xịn nhất.”

“Em nói dối anh đó, làm gì có chuyện đó được.”

Anh ấy không trả lời tôi nữa.

Tôi biết.

Bông hồng đen của tôi sắp ch.ết.

Tôi hôn lên mu bàn tay anh.

“Lâm Yến Thời, em yêu anh.”

Một tay anh giữ lấy cằm tôi rồi cúi xuống hôn.

“Anh yêu em nhiều hơn.”

hoàn.
 
Back
Top Bottom