Khác Hoa Hồng Tam Giác Vàng

Hoa Hồng Tam Giác Vàng
C 20: Sóng ngầm pháo đài


Sau hành trình bão táp tại vùng mỏ, đoàn xe của Lục Tàn Phong trở về pháo đài giữa đêm mưa tầm tã.

Lục Tàn Phong dù bị thương nhưng vẫn kiên quyết bế thốc Khuynh Thành từ trên xe xuống, mặc kệ vết thương trên vai lại rỉ máu thấm đỏ cả tấm lưng thiếu nữ.

Hắn ném cô lên chiếc giường lớn trong thư phòng, nhưng lần này, hắn không dùng xiềng xích thép mảnh nữa.

Hắn vứt sợi xích sang một bên, thay vào đó là ánh mắt giam cầm còn nặng nề hơn vạn cân sắt đá.

— "Ở yên đây.

Nếu em dám bước ra khỏi cánh cửa này khi tôi chưa cho phép, tôi sẽ san phẳng cái làng nơi em sinh ra." — Hắn gằn giọng, rồi loạng choạng bước ra ngoài để bác sĩ riêng xử lý vết thương.

Trong khi đó, dưới khu phòng máy cấp thấp, Nhược Lâm đang quỳ rạp dưới chân một bóng đen bí ẩn.

Kẻ này ngồi khuất trong bóng tối, chỉ để lộ đôi bàn tay đeo găng da đen tuyền và hơi thở lạnh lẽo như băng.

Đó là Hàn Sát – gã sư đệ phản bội của Lục Tàn Phong, kẻ từng bị hắn truy sát vì tội đánh cắp bí mật quân sự mười năm trước.

Hàn Sát không chỉ giỏi võ, mà còn là một "phù thủy" trong giới hắc đạo, chuyên dùng những thủ đoạn tâm lý tàn độc.

— "Ngài Hàn...

Lục Tàn Phong đã bị thương.

Con nhỏ Khuynh Thành đó chính là điểm yếu duy nhất của hắn lúc này." — Nhược Lâm run rẩy báo cáo, đôi mắt rực lên tia nhìn báo thù.

Hàn Sát khẽ nhếch môi, giọng nói vang lên như tiếng kim loại va chạm:

— "Điểm yếu?

Không, cô ta là một món quà.

Một thiên tài máy tính có thể bẻ gãy đế chế của Lục Tàn Phong từ bên trong.

Nhược Lâm, cô hãy làm tốt việc của mình.

Ngày mai, tôi sẽ cho cô thấy cảnh Lục Tàn Phong phải quỳ xuống cầu xin vì món đồ chơi của hắn."

Sáng hôm sau, pháo đài bỗng nhiên rơi vào trạng thái tê liệt.

Toàn bộ hệ thống điện lưới, camera giám sát và cả kho vũ khí tự động bị một loại virus cực mạnh xâm nhập.

Trên tất cả các màn hình lớn, một dòng chữ đỏ rực xuất hiện: "Lục Tàn Phong, mạng của người phụ nữ của ngươi đổi lấy mã nguồn pháo đài.

10 phút bắt đầu."

Lục Tàn Phong đang quấn băng gạc, gương mặt tái nhợt vì mất máu nhưng đôi mắt lại rực lên ngọn lửa điên cuồng.

Hắn xông vào thư phòng, túm lấy vai Khuynh Thành, ép cô nhìn vào màn hình:

— "Là em làm sao?

Em cấu kết với bên ngoài để phản bội tôi?" — Hắn gầm lên, bàn tay bóp chặt bả vai cô đến mức xương cốt kêu răng rắc.

Khuynh Thành nhìn vào những dòng code đang chạy trên màn hình, đồng tử co rút lại.

Cô nhận ra phong cách của kẻ tấn công – đây là "phù thủy" Hàn Sát, người mà thầy cô từng nhắc đến với sự kinh hãi.

— "Không phải tôi!

Đây là hệ thống đa tầng của Hàn Sát, nếu không ngăn chặn ngay, kho đạn dưới hầm sẽ phát nổ!" — Khuynh Thành thét lên, gạt tay hắn ra — "Nếu anh muốn sống, hãy để tôi chạm vào máy tính.

Anh có dám tin tôi một lần không, Ông chủ?"

Lục Tàn Phong khựng lại.

Xung quanh hắn là tiếng còi báo động gào thét, là sự phản bội của Nhược Lâm và âm mưu của sư đệ cũ.

Hắn nhìn vào đôi mắt quật cường của Khuynh Thành – đôi mắt mà đêm qua đã không nhặt chiếc chìa khóa để chạy trốn.

Hắn cười lạnh, một nụ cười ngông cuồng đầy mạo hiểm.

Hắn buông vai cô ra, lùi lại một bước, tay vẫn đặt lên chuôi súng:

— "Được.

Tôi cho em 10 phút.

Nếu em cứu được pháo đài, tôi sẽ cho em một đặc ân mà em chưa từng dám mơ tới.

Nhưng nếu em lừa tôi... tôi sẽ nổ súng vào tim em ngay tại đây, rồi chúng ta cùng chết."

Khuynh Thành không nói một lời, lao vào bàn phím.

Đôi bàn tay nhỏ bé bắt đầu cuộc chiến nghẹt thở với gã trùm hacker Hàn Sát.

Đây là lần đầu tiên, Lục Tàn Phong không đứng trên cao nhìn xuống, mà hắn đứng sau lưng che chắn cho cô, sẵn sàng nã đạn vào bất kỳ kẻ nào dám xông vào thư phòng.

Tiếng gõ phím của Khuynh Thành vang lên như tiếng trống trận, khô khốc và dồn dập giữa không gian đặc quánh mùi thuốc súng.

Màn hình máy tính hắt lên gương mặt tái nhợt của cô những luồng sáng xanh đỏ đan xen.

— "5 phút..." — Lục Tàn Phong gằn giọng, bàn tay hắn vẫn đặt trên chuôi súng, đôi mắt chim ưng găm chặt vào những dòng mã độc đang nuốt chửng hệ thống phòng thủ.

Hàn Sát ở đầu dây bên kia liên tục tung ra những mã độc đa tầng.

Qua dòng lệnh, gã sư đệ phản bội cười ngạo nghễ: "Tàn Phong, pháo đài này sẽ là mồ chôn của ngươi!"

Khuynh Thành không đáp, đôi mắt cô lúc này lạnh lùng đến đáng sợ.

Cô không chọn cách phòng thủ thông thường mà bất ngờ tung ra một đòn "Gậy ông đập lưng ông".

Cô mở toang một cổng ảo để lừa Hàn Sát xâm nhập sâu hơn, rồi bất ngờ khóa toàn bộ dữ liệu của gã trong một vòng lặp không lối thoát.

— "Trúng bẫy rồi." — Cô thào thào, mồ hôi nhỏ xuống bàn phím.

Hệ thống điện của pháo đài vụt tắt rồi bừng sáng trở lại.

Tiếng còi báo động đột ngột im bặt.

Trên màn hình, dòng mã đỏ rực của Hàn Sát bắt đầu vỡ vụn, thay vào đó là biểu tượng một đóa hồng trắng nhuốm máu do Khuynh Thành gửi đi kèm dòng chữ: "Trò chơi kết thúc."

00:01...

Đồng hồ dừng lại ở giây cuối cùng.

Kho đạn không nổ.

Khuynh Thành buông tay, cả cơ thể cô đổ gục vì kiệt sức.

Lục Tàn Phong nhanh tay đỡ lấy cô.

Hắn nhìn chằm chằm vào người phụ nữ nhỏ bé đang hơi thở dồn dập trong lòng mình.

Lần đầu tiên, đại lão vùng biên nhận ra cô không phải là "đồ chơi", cô là vũ khí tối thượng của hắn.

Hắn cúi xuống, giọng khàn đặc đầy vẻ chiếm hữu:

— "Em giỏi lắm.

Đặc ân của em là từ giờ, kẻ nào trong pháo đài này thấy em đều phải cúi đầu như thấy tôi.

Nhưng Khuynh Thành, em càng có giá trị, tôi càng không bao giờ để em rời khỏi đây."
 
Hoa Hồng Tam Giác Vàng
Chương 21: Vị hôn thê quyền quý


Sân thượng pháo đài rúng động bởi tiếng cánh quạt trực thăng.

Lục Tàn Phong đứng sừng sững trong bộ vest đen, ánh mắt thâm trầm đón đợi.

Bước xuống từ khoang máy bay, Tống Hạ Vy toát lên vẻ kiêu sa của một nữ hoàng vùng Bắc.

Ả không nói một lời xã giao, vừa tiến đến đã tự nhiên đan ngón tay vào tay Lục Tàn Phong, nghiêng đầu đặt một nụ hôn nồng nàn lên môi hắn.

Ả khẽ vuốt ve vết thương trên vai hắn qua lớp vải vest, ánh mắt đầy vẻ thâm tình:

— "Để mình bị thương thế này, anh định làm em xót chết sao?"

Lục Tàn Phong khẽ nhếch môi, bàn tay thuận thế ôm lấy eo ả, kéo sát vào lòng:

— "Em về là tốt rồi."

Khuynh Thành đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng "thanh mai trúc mã" đầy thâm tình ấy.

Trái tim cô thắt lại.

Đêm qua hắn còn ôm cô điên cuồng, nhưng trước mặt người đàn bà này, cô dường như biến thành một bóng ma không tồn tại.

Cô cúi gập mặt, cố gắng hít thở thật khẽ để không làm loãng bầu không khí hạnh phúc giả tạo của họ.

Buổi chiều, nắng vùng biên vàng vọt và rát bỏng.

Hạ Vy đề nghị muốn đi dạo phố thị trấn để mua sắm một ít đồ lưu niệm.

Ả khéo léo đan tay vào tay Lục Tàn Phong, nghiêng đầu cười nói:

— "Phong, lâu rồi chúng ta không cùng nhau đi dạo.

Anh đi cùng em nhé?"

Lục Tàn Phong gật đầu: — "Được, chiều ý em."

Ả liếc nhìn Khuynh Thành đang đứng nép sau cánh cửa đại sảnh, đôi mắt lóe lên tia ác độc:

— "Lại đây."

Khuynh Thành tiến tới trong sự im lặng cam chịu.

Từng túi đồ hiệu nặng trĩu từ các cửa hàng cao cấp nhanh chóng được vệ sĩ bàn giao sang tay cô.

Hạ Vy mỉm cười, đôi mắt lấp lánh sự hài lòng khi thấy đôi vai gầy của Khuynh Thành trĩu xuống dưới sức nặng của hàng chục món đồ xa xỉ.

Ả thản nhiên cởi chiếc áo khoác lông thú đắt đỏ, vắt thêm lên cánh tay đã đầy ắp đồ của cô, rồi lại tiếp tục rúc đầu vào vai Lục Tàn Phong, bước đi thong dong như một chuyến dạo chơi thượng lưu.

Tại tiệm trang sức lớn nhất thị trấn, ánh đèn chùm pha lê hắt xuống những viên kim cương lấp lánh, đối lập hoàn toàn với gương mặt xám xịt vì kiệt sức của Khuynh Thành.

Hạ Vy ướm thử một sợi dây chuyền kim cương lộng lẫy.

Ả quay sang, dùng những ngón tay thon dài gạt nhẹ những sợi tóc bết mồ hôi trên trán Khuynh Thành, giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo:

— "Giữ túi cho chắc vào.

Những món đồ này còn đáng giá hơn cả mạng sống của mấy cô gái vùng biên đấy.

Nếu có một vết trầy, cô lấy gì mà đền?"

Khuynh Thành không đáp, đầu ngón tay xách túi đã chuyển sang màu trắng bệch vì thiếu máu, run rẩy kịch liệt.

Cô cảm nhận được ánh nhìn của Lục Tàn Phong lướt qua mình, nhưng khi cô ngước lên tìm kiếm một chút thương hại, hắn lại thản nhiên quẹt thẻ thanh toán mà không liếc nhìn cô lấy một lần.

Hắn chiều chuộng Hạ Vy một cách cực đoan, như thể muốn dùng sự dịu dàng đó để đâm vào tim Khuynh Thành những nhát dao chí mạng.

Lúc rời tiệm, gặp một đoạn đường dốc và trơn do người dân vừa tưới nước rửa đường, Hạ Vy khẽ "A" lên một tiếng, tựa hẳn người vào lồng ngực Lục Tàn Phong.

Hắn thuận thế bế thốc ả lên, động tác dứt khoát và che chở đến lạ lùng.

Hạ Vy vòng tay qua cổ hắn, lũng nịu cười đùa:

— "Ở đây nắng quá, chúng ta về thôi anh.

Em không muốn làn da mình bị tàn phá bởi cái nắng rẻ tiền này đâu."

Lục Tàn Phong sải bước dài bế ả ra chiếc Cadillac đang chờ sẵn phía trước.

Khuynh Thành lủi thủi đi sau cùng, đôi chân trần rã rời dẫm lên mặt đường nhựa nóng bỏng như bị nung đỏ.

Hai tay cô khệ nệ đống đồ xa xỉ che khuất cả tầm mắt, khiến cô phải bước đi lảo đảo như một kẻ mù lòa.

Sức nặng của những chiếc túi giấy bắt đầu cứa đứt da tay, máu rịn ra thấm vào quai xách nhưng cô không dám buông.

Cô thấy bóng dáng Lục Tàn Phong đặt Hạ Vy vào ghế sau Cadillac một cách nâng niu.

Khi xe vừa nổ máy, qua gương chiếu hậu, Lục Tàn Phong bắt gặp bóng dáng nhỏ bé đang chao đảo dưới nắng gắt giữa dòng người qua lại.

Mái tóc rối bời che khuất gương mặt tái nhợt, đôi chân nhỏ nhắn của cô run rẩy như sắp đổ gục xuống mặt đường nhựa.

Bàn tay hắn đang nắm tay Hạ Vy bỗng siết chặt đến mức ả phải khẽ nhíu mày vì đau.

Một tia dao động xẹt qua đáy mắt thâm trầm, nhưng rồi sự lạnh lùng tàn nhẫn nhanh chóng phủ lấp.

Hắn vẫn không ngoảnh lại, chỉ lạnh lùng ra lệnh cho tài xế:

— "Khởi hành đi."

Chiếc xe Cadillac lao vút đi trong sự ngỡ ngàng của những người dân xung quanh, bỏ lại Khuynh Thành đơn độc giữa phố thị cùng đống túi đồ khổng lồ trong làn khói bụi mịt mù.

Cô đứng đó, nhìn theo làn khói xám, cảm thấy mình chẳng khác nào một hạt bụi bị vứt bỏ bên lề cuộc đời huy hoàng của hắn.

Nắng vẫn rát, chân vẫn đau, nhưng có lẽ trái tim cô mới là thứ đang vỡ vụn từng mảnh dưới gót giày của sự phản bội.

Khuynh Thành hít một hơi thật sâu, cố nuốt ngược nước mắt vào trong, lảo đảo bước tiếp quãng đường dài dằng dặc để trở về cái lồng giam mang tên pháo đài.
 
Back
Top Dưới