Khác Hoa hồng của hiệp sĩ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407032303-256-k291490.jpg

Hoa Hồng Của Hiệp Sĩ
Tác giả: Vusakurayu987
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trận Đông Hải



thạch​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Nước mắt của Hoàng Quý Phi
  • Hoa Hồng Của Hiệp Sĩ
    Thánh chiến marius


    Trận chiến Đông Hải - marius

    Mặt biển Đông Hải mịt mù sương trắng, hai con tàu khổng lồ lặng lẽ xé làn nước bạc tiến lại gần nhau, như hai con quái vật thời gian lạc bước đến từ những kỷ nguyên khác biệt.

    Một bên là chiến hạm "Thánh George" của vương quốc Avalon, thân tàu bằng gỗ sồi đen bóng, cánh buồm trắng in huy chương thập tự đỏ thẫm.

    Trên boong, những hiệp sĩ áo giáp lóe sáng dưới ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn sương, kẻ hầu cầm súng hoa mai đứng sau lan can, các khẩu đại bác bằng đồng nhe răng chờ đợi.

    Đứng cạnh bánh lái, pháp sư Alden với chòm râu trắng, tay nắm chặt cây trượng pha lê, mắt nhìn chằm chằm về phía trước với vẻ cảnh giác.

    Bên kia là thương thuyền "Vân Du" của tu tiên giới Đông Hải, thân tàu làm bằng gỗ ngô đồng ngàn năm, phủ một lớp ánh sáng ngọc bích mờ ảo.

    Không buồm, không mái chèo, con tàu lướt êm như mây nhờ trận pháp.

    Trên boong, vài vị tu sĩ áo bào xanh nhàn nhã đứng tựa lan can, khí chất nhẹ nhàng thoát tục, nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa uy nghiêm của người tu luyện trăm năm.

    Hai con tàu cách nhau trăm trượng thì dừng lại.

    Một hiệp sĩ Avalon tiến lên trước, giơ cao thanh kiếm dài, hô vang bằng thứ ngôn ngữ xa lạ: "Ta là hiệp sĩ Roland của vương quốc Avalon!

    Các người là ai, tại sao xâm phạm vùng biển của Thánh George?"

    Bên tàu Vân Du, một tu sĩ trung niên tên Vân Trường khẽ cười, dùng tiếng nói của tu tiên giới đáp lại: "Bần đạo Vân Trường, trên đường buôn bán ngọc linh, không biết đây là vùng biển của quý vị."

    Hai bên nhìn nhau, ngôn ngữ bất đồng, chỉ thấy động tác và âm điệu của đối phương đầy vẻ thách thức.

    Một tiểu hòa thượng trên tàu Avalon lên tiếng: "Có lẽ họ là tín đồ của dị giáo, muốn xâm phạm lãnh thổ của chúng ta!"

    Trên tàu Vân Du, một đệ tử trẻ thì thào: "Sư phụ, những người này khí tức kỳ lạ, trang bị dị thường, có phải yêu ma hóa hình không?"

    Không khí căng thẳng dần leo thang.

    Hiệp sĩ Roland thấy đối phương liên tục chỉ trỏ, lại có ánh sáng màu xanh lục kỳ lạ bao quanh thân tàu, cho rằng đó là tà thuật.

    Ông hạ lệnh: "Pháo thủ chuẩn bị!"

    Pháp sư Alden giơ cao trượng pha lê, bắt đầu ngân nga câu thần chú, một quả cầu lửa nhỏ xuất hiện trên đầu trượng.

    Bên kia, Vân Trường nhíu mày, cảm nhận được dao động linh lực hỗn loạn: "Các ngươi dám vận công trước mặt ta?"

    Ông vung tay áo, một thanh phi kiếm màu xanh biếc bay ra, lơ lửng trước ngực.

    "Bắn!"

    Roland hét lên.

    "Oanh - !"

    Đại bác Avalon nhả đạn, những viên đạn sắt nóng đỏ lao về phía tàu Vân Du.

    Cùng lúc, pháp sư Alden phóng ra quả cầu lửa, như một mặt trời thu nhỏ xé tan màn sương.

    Vân Trường khẽ cười khẽ, tay kết ấn: "Ngự!"

    Phi kiếm xanh biếc hóa thành vòng ánh sáng, trước mắt mọi người, những viên đạn đại bác và quả cầu lửa đều bị vòng ánh sáng đó nuốt chửng, như đá ném vào biển sâu, chỉ gợn lên vài gợn sóng linh khí.

    Các thủy thủ và hiệp sĩ Avalon tròn mắt, không tin vào điều vừa thấy.

    Pháp sư Alden tái mặt, giọng run run: "Thần lực...

    đây là thần lực của quỷ dữ sao?"

    Trên boong tàu Vân Du, các đệ tử cũng kinh ngạc: "Sư phụ, phép thuật của họ thật kỳ lạ, không dựa vào linh khí, lại có uy lực tầm thường như vậy!"

    Hai con tàu vẫn đối diện nhau trên biển, giữa họ là vực sâu ngăn cách của hai nền văn minh, ngôn ngữ bất đồng, văn hóa khác biệt, sức mạnh không chung một nguồn.

    Chỉ một lời hiểu lầm, một cử chỉ đề phòng, đã châm ngòi cho cuộc chạm trán giữa những thế giới vốn không nên gặp gỡ.

    Và màn kịch này, mới chỉ vừa bắt đầu.

    Trận chiến bùng nổ trong tiếng gầm rú của hai nền văn minh.

    Chiến hạm Thánh George, với kết cấu thân tàu bằng gỗ sồi dày đặc và lớp vỏ kim loại gia cố phần mũi, ồ ạt lao tới như một con mãnh thú khổng lồ.

    "Đâm vào chúng!"

    Thuyền trưởng Avalon gào lên, hai hàng đại bác hai bên mạn tàu đồng loạt nhả lửa, "Ầm!

    Ầm!

    Ầm!"

    Những quả đạn sắt nóng đỏ xé gió, bắn về phía tàu Vân Du.

    Bên kia, các tu sĩ Đông Hải đã kịp triển khai trận thế.

    Vân Trường đứng giữa boong, tay kết ấn nhanh như chớp: "Cửu Cung Hộ Thể Trận!"

    Một màng ánh sáng màu xanh ngọc bích bùng lên, bao bọc lấy thân tàu.

    Đạn đại bác đập vào lớp phòng hộ, nổ tung thành những đốm lửa màu cam rực rỡ, làm rung chuyển màng ánh sáng, nhưng không xuyên thủng.

    Tuy nhiên, uy lực công phá vật lý khủng khiếp của đạn pháo vẫn khiến con tàu tu tiên chao đảo, vài đệ tử trẻ không giữ được thăng bằng.

    Khoảng cách đang bị xóa nhòa nhanh chóng.

    Từ khoang chứa đặc biệt ở giữa tàu Thánh George, một tiếng gầm chấn động không gian vang lên.

    Một cánh cửa sắt lớn mở ra, và một con rồng cỡ trung, da màu đồng đỏ, đôi cánh da như dơi, bị xích và kích thích, lao vọt lên trời.

    Nó là "Lửa Đồng" - sinh vật bị thuần hóa một phần, mắt đỏ ngầu, miệng phun ra làn khói lưu huỳnh hăng nồng.

    Dưới sự điều khiển của người huấn luyện orc mặc áo giáp nặng, nó lượn một vòng rồi hướng cái miệng đầy răng nhọn về phía tàu Vân Du.

    Một luồng lửa dài, nóng như dung nham, phụt ra!

    "Tặc!"

    Một đệ tử Đông Hải kêu lên.

    Luồng lửa đập thẳng vào màng bảo vệ, làm cho lớp ánh sáng xanh rung rinh dữ dội, nhiệt độ cao lan tỏa khiến không khí xung quanh méo mó.

    "Giữ trận!"

    Vân Trường nghiến răng, linh lực trong người tuôn chảy.

    Nhưng sự phân tâm của ông đã tạo ra kẽ hở.

    Ầm!!!

    Mũi tàu Thánh George, được bọc thép và tạo hình nhọn hoắt như mũi khoan khổng lồ, đâm thẳng vào hông tàu Vân Du.

    Tiếng gỗ vỡ tan tành chói tai vang lên, xen lẫn tiếng kim loại nghiến ken két.

    Cả con tàu tu tiên bị đẩy lệch hẳn đi, suýt nữa bị lật.

    Màng bảo vệ ở điểm va chạm vỡ vụn thành muôn ngàn mảnh sáng.

    "Lên tàu!

    Giết hết dị giáo!"

    Hiệp sĩ Roland, tay cầm kiếm dài và tấm khiên hình giọt nước có khắc thánh giá, nhảy vọt qua lan can tàu mình, là người đầu tiên đáp xuống boong tàu Vân Du đầy mảnh vỡ.

    Theo sau ông là một đội hình hiệp sĩ áo giáp dày đặc, tiếng bước chân "cộc cộc" nặng nề dồn dập, cùng với những tiếng hô chiến đinh tai nhức óc.

    Phía sau họ, những binh lính orc cao lớn, da xanh lá cây hoặc nâu sẫm, hàm răng nanh lởm chởm, tay cầm rìu chiến hoặc chùy gai khổng lồ, gầm gừ như thú dữ xông lên.

    Trên không, con rồng Lửa Đồng tiếp tục lượn vòng, thỉnh thoảng lại phun xuống những đợt lửa ngắn hơn nhưng dày đặc hơn, đốt cháy buồm và cột của tàu Vân Du.

    Quân triều đình Đông Hải (có lẽ là thủy quân hoặc hộ vệ đi theo thương thuyền) mặc giáp da hoặc giáp vảy, tay cầm đao, kiếm, thương, với tiếng hét xung phong đanh gọn, đổ xô lên chặn đánh.

    Một hiệp sĩ trẻ cầm trường thương đâm thẳng vào ngực hiệp sĩ Roland.

    Keng!

    Mũi thương bằng sắc trượt trên tấm giáp ngực bằng thép tinh luyện của Roland, chỉ để lại một vệt trầy.

    Roland khẽ cười khinh miệt, tay khiên đập mạnh vào thân thương, tay kiếm vung một đường chém ngang.

    Ánh thép lóe lên, thanh trường thương bị chặt đứt, và thanh kiếm tiếp tục xuyên qua lớp giáp da của đối thủ, máu tươi bắn ra.

    Khắp nơi, những thanh đao, kiếm Đông Hải chém lên những bộ giáp hiệp sĩ hoặc khiên của họ đều phát ra những tiếng "loảng xoảng", "keng keng", phần lớn chỉ để lại vết lõm hoặc vết xước.

    Ngược lại, những nhát chém của trọng kiếm phương Tây, những cú đập của chùy gai, hay những nhát rìu của orc, với sức mạnh cơ bắp khủng khiếp, dễ dàng phá vỡ giáp da, làm gãy xương, văng máu.

    Quân Đông Hải bị đẩy lùi từng bước, thương vong tăng nhanh.

    Một orc to lớn, tay cầm chiếc búa hai lưỡi, một cú quét ngang đã hạ gục hai binh sĩ cùng lúc; tiếng xương vỡ ròn rã.

    "Giữ vững!

    Đừng hoảng!"

    Một vị tướng quân Đông Hải gào lên, nhưng trong ánh mắt ông đã hiện lên vẻ kinh hãi trước sức mạnh cận chiến áp đảo của đối phương.

    Tuy nhiên, thế trận không hoàn toàn nghiêng về một phía.

    Phía sau đội hình quân Đông Hải đang rối loạn, các tu tiên sĩ đã lấy lại thế trận.

    "Lôi đình, tốc triệu!"

    Một đạo sĩ tóc trắng giơ cao lôi bùa, một tia chớp màu tím từ trời cao đánh xuống, Rầm!

    Trúng giữa một nhóm lính bộ binh Avalon đang xông lên, điện quang giật nảy, ba bốn người lập tức bị đánh ngã, khói đen bốc lên, áo giáp dẫn điện khiến họ co giật.

    "Băng Tuyết Hàn Phong!"

    Một nữ tu sĩ phất tay áo, làn khí lạnh thấu xương tràn ra, đóng băng một vùng boong, khiến vài hiệp sĩ đang xung phong trượt chân ngã nhào, tốc độ tấn công của họ bị chậm lại.

    "Hỏa Vân Trùm!"

    Một đệ tử khác ném ra mấy viên hạt nhỏ màu đỏ, chúng nổ tung trên không, biến thành đám mây lửa nhỏ rơi xuống đầu đội orc, lửa tu tiên không như lửa thường, dính vào da thịt khó dập, khiến vài tên orc gào thét vật vã.

    Phía tàu Thánh George, các pháp sư cũng không chịu thua.

    Pháp sư Alden đứng ở vị trí cao, tay trượng liên tục vung lên: "Fireball!

    Magic Missile!

    Lightning Bolt!"

    Những quả cầu lửa, những tia sáng huyền bí, những tia chớp nhỏ lần lượt bắn sang tàu địch, đập vào các lá chắn linh lực hoặc nổ tung trên boong, gây thêm hỗn loạn.

    Một pháp sư trẻ hơn thì đang tập trung duy trì một lá chắn ma thuật, cố gắng chặn những đòn tấn công bằng pháp thuật từ phía Đông.

    Trên các vị trí cao của cả hai tàu, những tay súng hoa mai và cung thủ cũng nhả đạn, bắn tên không ngừng.

    "Pằng!

    Pằng!"

    Tiếng súng nổ chát chúa, những viên đạn chì xuyên qua không khí.

    "Vút!

    Vút!"

    Tên bay rít lên.

    Cả hai bên đều có người ngã xuống.

    Một hiệp sĩ Avalon bị trúng tên vào khe hở của giáp, gục xuống.

    Một đệ tử Đông Hải bị đạn súng hoa mai bắn trúng vai, máu thấm ướt áo đạo bào.

    Khói lửa mù mịt bao trùm hai con tàu đã mắc chặt vào nhau.

    Tiếng gầm rú của orc, tiếng hô xung phong của hiệp sĩ, tiếng hét chiến đấu của quân Đông Hải, tiếng niệm chú của tu sĩ, tiếng nguyền rủa của pháp sư, tiếng rên xiết của kẻ bị thương, tiếng nổ của pháo, súng và phép thuật... tất cả hòa thành một bản giao hưởng hỗn độn, đẫm máu và chết chóc.

    Mùi khét của lửa, mùi tanh của máu, mùi lưu huỳnh từ rồng, mùi thuốc súng... xộc vào mũi.

    Trong màn hỗn chiến này, phương Tây thống trị cận chiến với giáp trụ và sức mạnh vượt trội, còn phương Đông cố gắng giữ vững cự ly và gây sát thương bằng phép thuật cùng hỏa lực từ xa.

    Hai lối đánh, hai hệ thống sức mạnh, đang va chạm ác liệt, không bên nào có thể nhanh chóng khuất phục bên kia.

    Số phận của trận chiến vẫn còn bỏ ngỏ, và cái giá phải trả cho mỗi bên đang tăng lên từng giây.

    Cảnh tượng kinh hoàng xảy đến trong khoảnh khắc mà không ai kịp phản ứng.

    Con rồng Lửa Đồng, dưới sự điều khiển điên cuồng của người huấn luyện orc trước lệnh rút lui, đã không bay về tàu mẹ.

    Thay vào đó, nó như một mũi tên đồng đỏ, lao vút lên tầng mây thấp đang cuồn cuộn.

    Và rồi, từ trong đám mây xám xịt ấy, một bóng đen khổng lồ, chậm rãi và nặng nề, xuất hiện.

    Đó là một con "Vân Kình" - một sinh vật biển bay hiếm thấy của tu tiên giới, hình dáng tựa cá voi nhưng lớn gấp chục lần con rồng kia, da màu xám bạc với những hoa văn tự nhiên phát sáng nhẹ, bơi trong không trung như bơi trong nước.

    Có lẽ nó đang đi ngang qua vùng biển đầy sương này.

    Con rồng, với bản năng săn mồi hoang dã được kích hoạt và sự điên loạn bị thôi miên, đã dùng hết sức mạnh, đôi móng vuốt sắc như dao găm khổng lồ của nó cắm sâu vào phần lưng mềm của Vân Kình.

    Tiếng rống đau đớn, trầm đục như tiếng sáo lớn vang vọng cả vùng trời, khiến không khí cũng rung chuyển.

    Con Vân Kình giật mình, vùng vẫy, nhưng con rồng đã bám chặt, cố gắng bay lên cao hơn, kéo theo cả khối thịt khổng lồ đó - một cảnh tượng phi lý và đầy khiếp đảm, như một con chim nhỏ đang cố gắng nâng cả một ngọn núi.

    Dưới boong tàu Thánh George, hiệp sĩ Roland, dù kinh ngạc, đã nắm lấy cơ hội.

    "Rút lui!

    Mau lên!

    Tất cả trở về tàu!

    Ngay lập tức!"

    Tiếng hô của ông vang lên dứt khoát qua làn khói.

    Các hiệp sĩ và binh lính Avalon, vốn đang áp đảo, lập tức thực hiện một cuộc rút lui có trật tự đáng kinh ngạc.

    Họ dùng khiên che chắn lẫn nhau, lùi từng bước vững chắc về phía mũi tàu mình, nơi những tấm ván gấp đã được hạ xuống.

    Những tên orc gầm gừ, dù hung hãn, cũng tuân theo kỷ luật, thậm chí còn khiêng theo những đồng đội bị thương.

    Phía Đông Hải, thấy đối phương đột ngột rút lui trong khi con rồng và một thứ gì đó khổng lồ đang vật lộn trên trời, họ lầm tưởng rằng phe phương Tây đã sợ hãi trước phép thuật của mình hoặc gặp biến cố.

    Niềm phấn khích trào dâng.

    "Giặc chạy rồi!

    Đuổi theo!

    Đừng để chúng thoát!"

    Vị tướng quân hộ vệ gào lên, quân lính dồn dập xông lên, tưởng như thắng lợi đã trong tầm tay.

    Ngay cả một số tu sĩ cũng tiến lên phía trước, chuẩn bị những đòn phép thuật cuối cùng để truy kích.

    Chỉ có Vân Trường, với kinh nghiệm trăm năm, cảm thấy một sự bất an cực độ.

    Ánh mắt ông dán chặt vào bóng đen khổng lồ đang bị con rồng kéo lên cao dần, một ý niệm kinh hãi chợt lóe lên trong đầu.

    "Đợi đã...

    Các ngươi, lui lại..."

    Nhưng đã quá muộn.

    Khi con tàu Thánh George tách khỏi tàu Vân Du với một tiếng rên rỉ kim loại và gỗ vỡ, nó không quay đầu.

    Các cánh buồm được kéo lên hết cỡ, những cơ cấu máy móc phức tạp bên trong phát ra tiếng rít, con tàu khổng lồ bất ngờ tăng tốc, vọt lên phía trước, kéo ra một khoảng cách.

    Và trên cao, con rồng Lửa Đồng, với sức mạnh cuối cùng của một sinh vật bị thôi miên đến kiệt quệ, đã buông móng vuốt ra.

    Nó gục xuống, rơi tự do xuống biển như một cục than hồng tắt lịm.

    Còn lại phía trên, là khối thịt khổng lồ của con Vân Kình không còn lực nâng đỡ, bắt đầu rơi xuống.

    Một khối lượng khổng lồ gấp mười lần con rồng, từ độ cao hàng ngàn mét, bị trọng lực kéo xuống với vận tốc kinh hoàng.

    "TRÊN ĐẦU!!!"

    Tiếng hét thất thanh của ai đó vang lên.

    Tất cả các tu sĩ Đông Hải trên tàu Vân Du, kể cả Vân Trường, đều mặt trắng bệch.

    Họ hiểu ra mối nguy hiểm chết người.

    Không cần ai ra lệnh, bản năng sinh tồn và trách nhiệm khiến họ đồng loạt hướng lên trời.

    Vân Trường, miệng phun ra một ngụm máu tinh hoa, hai tay đẩy lên trời: "VÂN ĐÌNH THỦ!

    TẤT CẢ SỨC LỰC!!!"

    Các tu sĩ khác cũng vậy, hết thảy linh lực dồn về phía trên, tạo thành một màng lưới phòng hộ khổng lồ, đa tầng, đan bằng linh quang, pháp bảo và linh phù, căng ra như một tấm lưới khổng lồ để đỡ lấy vật thể sắp rơi xuống.

    Không khí như đặc quánh lại.

    Áp lực từ trên cao đè xuống khiến mọi người gần như không thở nổi.

    UỲNH...!!!

    Con Vân Kình khổng lồ đập vào màng lưới phòng hộ.

    Tiếng nổ khủng khiếp, không phải bằng âm thanh mà là bằng một cú sốc áp suất làm rung chuyển cả mặt biển trong phạm vi mấy dặm.

    Màng lưới linh lực lõm xuống một góc kinh hoàng, phát ra những tiếng răng rắc như sắp vỡ.

    Ánh sáng từ nó nhấp nháy dữ dội.

    Tất cả các tu sĩ đều run lên, nhiều người quỳ sụp xuống, máu chảy ra từ khóe mắt, mũi, tai.

    Họ đang chống đỡ cả một ngọn núi sống.

    Và đúng vào thời khắc mong manh, nguy kịch nhất đó...

    Từ con tàu Thánh George đã chạy ra xa, những khẩu đại bác hai bên mạn lại chớp lửa.

    "Ầm!

    Ầm!

    Ầm!"

    Những quả đạn pháo không nhằm vào các tu sĩ, mà nhằm vào chính thân tàu Vân Du đã thủng lỗ chỗ, oằn mình dưới sức nặng khủng khiếp.

    Thêm vào đó, hàng loạt tiếng súng hoa mai nổ ran, những viên đạn chì xối xả bắn vào những binh sĩ, thủy thủ Đông Hải đang hoảng loạn, và cả vào những tu sĩ đang dồn hết sức lực lên trời.

    RẦM!

    RẦM!

    Thêm những lỗ thủng lớn xuất hiện trên thân tàu Vân Du.

    Gỗ vỡ vụn.

    Nước biển ồ ạt tràn vào.

    Con tàu bắt đầu nghiêng dữ dội.

    Vết lõm của màng lưới phòng hộ dưới sức nặng của Vân Kình ngày càng sâu.

    Rắc!

    Một tiếng nứt vỡ trong vô thức mọi người.

    Một góc của màng lưới vỡ tan.

    Vân Trường thét lên một tiếng đau đớn, hóa thân của ông gần như tan vỡ.

    Nhưng họ vẫn cố gắng duy trì, không phải để cứu con tàu, mà để cố đẩy khối thịt khổng lồ đó ra xa một chút, tránh rơi thẳng lên đầu.

    Nhưng tất cả đã định đoạt.

    Thân tàu Vân Du, chịu đựng quá nhiều tổn thương, với một tiếng rên rỉ cuối cùng bi thảm, bắt đầu vỡ ra và chìm nhanh chóng.

    "Bỏ tàu!

    Xuống thuyền cứu sinh!"

    Tiếng kêu tuyệt vọng.

    Những chiếc thuyền nhỏ, thuyền xuồng được hạ xuống vội vã.

    Quân lính, thủy thủ nháo nhào tranh nhau leo lên, đạp cả đồng đội xuống nước.

    Cảnh hỗn loạn tột cùng.

    Các tu sĩ, kiệt sức, thương tổn nặng, nhìn con tàu tu tiên - ngôi nhà di động, phương tiện mưu sinh của họ - đang chìm dần.

    Họ biết mình không còn sức để bay xa, hoặc nếu có, cũng không thoát khỏi tầm bắn của đại bác và những tên lính kỳ lạ kia.

    Vân Trường nhìn những đệ tử trẻ, ánh mắt đau xót, rồi nhìn lên khối thịt khổng lồ vẫn đang đè nát mọi hy vọng.

    Ông khẽ lắc đầu, ngồi xếp bằng lại trên boong đang nghiêng dần.

    Một số tu sĩ khác, hiểu ra số phận, cũng bất lực ngồi xuống, hoặc ôm lấy cột buồm, mắt nhắm nghiền, chấp nhận.

    Ụp...

    Con tàu Vân Du, cùng với những tu sĩ kiệt lực và xác của nhiều binh sĩ, chìm xuống làn nước biển Đông lạnh giá.

    Vài giây sau, con Vân Kình chết cũng đáp xuống mặt biển, tạo nên một cột sóng khổng lồ, nhấn chìm thêm mọi thứ xung quanh.

    Những chiếc thuyền nhỏ của người Đông Hải, chật cứng người, hoảng loạn chèo đi trong làn sóng dữ.

    Nhưng làm sao có thể nhanh hơn con chiến hạm khổng lồ bằng gỗ sồi và sắt thép với những cánh buồm no gió và có lẽ cả những cơ cấu máy móc bí ẩn?

    Chỉ trong thời gian ngắn, bóng đen của Thánh George đã áp sát.

    Những chiếc thuyền nhỏ bị vây quanh.

    Những chiếc thang dây, móc sắt được thả xuống.

    Những khuôn mặt đầy lông lá của orc, những khuôn mặt lạnh lùng dưới mũ giáp sắt của hiệp sĩ Avalon, nhìn xuống những kẻ chiến bại đang run rẩy, ướt sũng, tuyệt vọng trên thuyền.

    Không còn kháng cự.

    Tất cả vũ khí đã bị vứt xuống biển, hoặc chìm theo con tàu.

    Chỉ còn lại sự sợ hãi và kiệt sức.

    Lần lượt, từng người Đông Hải - binh lính, thủy thủ, thương nhân, và cả những đệ tử tu tiên trẻ tuổi còn sống sót trên thuyền - bị trói lại, kéo lên boong tàu Thánh George.

    Ở đó, họ bị dồn vào một góc, canh giữ bởi những người lính cầm súng hoa mai và lưỡi lê sáng loáng.

    Ánh mắt của những kẻ chiến thắng nhìn xuống họ đầy tò mò, cảnh giác, và một chút khinh miệt đối với những "dị giáo" yếu đuối.

    Trên boong cao, hiệp sĩ Roland tháo mũ giáp, khuôn mặt dày dặn vết sẹo nhìn xuống đám tù binh.

    Bên cạnh ông, pháp sư Alden thì thào: "Họ sử dụng sức mạnh ma quỷ... nhưng cuối cùng cũng thất bại trước ý chí của Chúa và sự khéo léo của chúng ta."

    Ông ta nhìn về phía xa, nơi xác con rồng Lửa Đồng có lẽ đã chìm, ánh mắt thoáng một chút tiếc nuối, nhưng nhanh chóng bị sự hài lòng về chiến thắng thay thế.

    Mặt biển dần lặng sóng, chỉ còn lại những mảnh vỡ, dầu loang và vài xác chết nổi lềnh bềnh.

    Màn sương lại dần buông xuống, che phủ cảnh tượng tan hoang.

    Cuộc chạm trán bất ngờ giữa hai thế giới đã kết thúc theo cách bi thảm nhất cho một bên.

    Số phận của những tù binh phương Đông trên con tàu phương Tây kỳ lạ này giờ đây chìm trong bí ẩn, như chính vùng biển sương mù vừa chứng kiến cuộc thảm sát và chiến tích kỳ quái ấy.
     
    Back
    Top Dưới