Ngôn Tình Hoa Hồng Cappuccino - Không Hẹn Mà Gặp, Tình Yêu Dịu Dàng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,327,521
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ABLVV84wVs8sN7K3l9nbcR4kHbB8h-WOAJnjzQCtVHOGgPbP4lxhvoNtIZYd_8lIDc998ENhwDAM_m0vWOeMD7hRTMCzaPFGzMH0GMSZPJ006kIybeBdEUElLubvvaL7kpASZvGWjl1PXInHqb2C3-Wfjul-=w215-h322-s-no-gm

Hoa Hồng Cappuccino - Không Hẹn Mà Gặp, Tình Yêu Dịu Dàng
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

•Edit: Bánh Bao Nhỏ

•Tác giả: 蓝格子

GIỚI THIỆU

Do chuyển công tác nên tôi đã dặn chủ nhà không gia hạn hợp đồng thuê nhà nữa.

Chủ nhà: Cô đi đâu thế?

Tôi: Lan Thành.

Chủ nhà: Không sao, tôi cũng có nhà ở đó.

Sau khi đến Lan Thành, tôi tìm được ngôi nhà theo địa chỉ được chủ nhà cung cấp

Nhìn người đàn ông trước mặt vừa tắm xong, tóc còn ướt

TÔI:...

Tôi: Chủ nhà, sao nhà này của ông vẫn còn người ở vậy?

Chủ nhà: Ồ, đó là con trai tôi, sau này hai đứa sẽ sống chung với nhau, cho có bạn có bè.

Chủ nhà: Yên tâm, con trai tôi rất yên tĩnh, không làm phiền cô, tôi sẽ giảm một nửa tiền thuê nhà cho cô.

TÔI:....​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hoa Hồng Cappuccino - Không Hẹn Mà Gặp, Tình Yêu Dịu Dàng
Chương 1


PHẦN 01/04

1

Cách đây một tháng, do phải chuyển công tác, tôi phải rời thành phố nơi tôi đã ở suốt 4 năm.

Trước khi đi tôi đã gọi điện cho chủ nhà để dặn không gia hạn hợp đồng thuê nhà nữa.

Tôi ở căn nhà này từ khi đi làm, chủ nhà rất tốt bụng, biết tôi mới ra trường, có ít tiền nên cho tôi chỉ đặt cọc một lần và nộp một ít tiền cọc.

Đôi khi tôi quên trả tiền thuê nhà và chú ấy cũng không bao giờ nhắc nhở tôi.

Bây giờ tôi phải rời đi, tôi cảm thấy có chút không nỡ.

Điện thoại đã được kết nối, giọng nói ân cần của chủ nhà vang lên từ đằng kia.

"An an! Có chuyện gì vậy?"

Tôi do dự hết lần này đến lần khác và cuối cùng nói ra chuyện hủy bỏ hợp đồng thuê nhà.

Chú Tống tưởng tôi có chuyện gì nên lo lắng hỏi.

Chú thở phào nhẹ nhõm khi biết tin tôi phải rời đi vì chuyển công tác.

Chú Tống: “Vậy cháu được điều chuyển đi đâu?”

Tôi: "Lan Thành ạ."

Chú Tống: “Không sao đâu. Chú cũng có một căn nhà ở Lan Thành. Sau khi đến đó cháu có thể tiếp tục ở. Tiền thuê nhà giá vẫn như bây giờ.”

Ban đầu tôi lo lắng rằng sẽ khó tìm được một ngôi nhà ở đó, nhưng không ngờ rằng mọi chuyện đã được giải quyết trong thời gian ngắn.

Sau khi đến Lan Thành, tôi tìm đến ngôi nhà theo địa chỉ chú Tống đã cho.

Tôi chưa kịp nhập mật khẩu xong thì cửa nhà đã mở.

Nhìn người đàn ông trước mặt mặc áo choàng tắm, tóc ướt.

TÔI:....

"Đây, đây là 1101, tòa nhà A, Thiên An Hoa Phúc?"

Người đàn ông bỏ bàn tay đang lau tóc xuống, cẩn thận nhìn tôi: “Ồ, cô là ai?”

Giọng nói của anh ấy rất dễ chịu, trong giọng nói lạnh lùng có chút lười biếng.

Tôi xấu hổ đến mức muốn đào ra một phòng ngủ và ba phòng khách để chui xuống.

Tôi nghi ngờ chú Tống đưa sai địa chỉ nên vội gọi điện cho chú.

Tôi: "Chú ơi chú đưa nhầm địa chỉ cho cháu à? Nhà này có người ở!"

Chú Tống: “Ồ, đó là con trai chú. Từ nay hai đứa sẽ sống chung cho có bạn có bè.”

"Đừng lo lắng, con trai chú rất yên tĩnh, nó sẽ không làm phiền cháu. Ngoài ra, chú sẽ giảm một nửa tiền thuê nhà cho cháu."

Nói xong không đợi tôi phản ứng, ông chú lập tức cúp máy cái rụp.

TÔI:....

Đây có phải là vấn đề tiền thuê nhà không?

Đây là vấn đề giữa con người với con người đó!!

2

Tôi liếc nhìn người đàn ông trước mặt, phát hiện đôi mắt anh hơi nheo lại, vẻ mặt như muốn nói nếu tôi dám vào, anh sẽ lập tức đá tôi ra ngoài.

Tôi nhất thời khóc không ra nước mắt nên ôm hành lý định rời đi.

Thật bất ngờ, anh ấy lên tiếng.

"Mời vào!"

Dù anh ấy chưa đồng ý cho tôi sống ở đây nhưng ít nhất điều đó cũng mang lại cho tôi hy vọng.

Sau cùng, tôi thực sự không muốn kéo hành lý của mình đi loanh quanh vào lúc đêm khuya thế này.

Phong cách của ngôi nhà rất đơn giản, chỉ có ba màu: đen, trắng và xám nhìn rất sạch sẽ.

Đối với nhà của một chàng trai, điều đó khá đáng ngạc nhiên.

Tôi ngồi trên sô pha, giả vờ ho nhẹ: “Ừm, chú Tống có nói với anh là tôi tới không?”

"Có nói."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Nói là con của một người bạn cũ mới đến Lan Thành, không có chỗ ở, nhờ tôi giúp đỡ chăm sóc mấy tháng.”

Tôi chớp đôi mắt to ngây thơ của mình.

Con của một người bạn cũ? Chăm sóc?

Tôi nên trả lời thế nào đây?

Anh ấy lại lên tiếng: “Nhưng ông ấy cũng không có nói là đứa nhỏ lại lớn như vậy, huống chi lại là con gái!”

Khóe miệng anh rõ ràng là nhếch lên, nhưng tôi lại luôn cảm thấy lạnh lẽo trên người.

Tôi chỉ biết cười và xin lỗi.

Trong lúc nhất thời, tôi không biết chú Tống đã bán tôi hay bán con trai ông ấy nữa.

"Quên đi, tạm thời em cứ ở lại đây!"

Anh đứng dậy và tôi ngoan ngoãn đi theo.

"Đây là phòng của em, ga trải giường đều là mới, nếu không thích có thể đổi sau."

Nhìn bốn bộ vest đen trên giường, tôi có thể khẳng định anh ấy thực sự nghĩ tôi là đàn ông.

Sau khi cảm ơn anh ấy, tôi xách hành lý vào phòng.

Tôi không nghĩ mình sẽ sống ở đây lâu đến vậy, lâu đến mức tôi thậm chí còn không nghĩ đến việc chuyển đi.

Lúc đầu tôi không quen với nó.

Vì trong phòng ngủ không có phòng tắm riêng nên tôi chỉ có thể vào phòng tắm ch ung.

Sau một thời gian dài, tôi phát hiện ra Tống Dực Bạch là một trạch nam lớn tuổi với khuôn mặt lạnh lùng và trái tim ấm áp.

Tại sao lại nói anh ấy là trạch nam?

Là bởi vì anh ấy là một họa sĩ truyện tranh và anh ấy biết cách ở nhà cả ngày.

Ở nhà theo kiểu cả tuần không bước ra khỏi cửa.

Thế này bảo sao 32 tuổi vẫn chưa có người yêu!!

Mặc dù tôi chưa có người yêu nhưng tôi vẫn còn trẻ!

Lịch trình làm việc của anh ấy và tôi hoàn toàn trái ngược nhau, tôi làm việc khi mặt trời mọc và kết thúc khi hoàng hôn, còn anh ấy đích thực là một con cú.

Anh ấy khá nghe lời, chú Tống nhờ anh ấy chăm sóc tôi nên ngày nào anh cũng chuẩn bị bữa sáng và bữa tối cho tôi.

Đương nhiên, cũng có thể là vì chính anh ấy cũng muốn ăn.

Chắc bất quá chỉ là thuận tiện mà thôi.

3

"Thẩm Dĩ An."

Tống Dực Bạch một tay ôm cằm, uể oải gọi tôi.

Tôi ngước mắt lên nhìn anh.

Một giây tiếp theo, khóe môi anh nhếch lên, ánh mắt khẽ động.

"Thứ bảy em có rảnh không?"

Tuy anh ấy là nấu ăn ngon nhưng cũng có chút kỳ lạ.

Thường không chơi theo thói quen.

“Anh muốn làm gì?” Tôi cảnh giác nhìn.

Trên môi anh vẫn còn nụ cười: “Thứ bảy dẫn em đi ăn tiệc.”

"Ăn tiệc?"

"Ừ, muốn đi không?"

Tôi do dự vài giây.

"Có tiện không?"

“Cũng chỉ thêm một đôi đũa nữa mà thôi.”

Anh ấy nói điều đó với vẻ mặt thoải mái, và tôi nghi ngờ rằng người nọ hẳn là cùng anh ấy không có tình cảm gì.

Vào thứ bảy, để tỏ lòng tôn trọng tôi đặc biệt mặc một chiếc váy đen.

Khi Tống Dực Bạch nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ấy lóe lên, vẻ mặt như đang do dự muốn nói lại thôi.

Mà anh ấy đang mặc một bộ vest đen được thiết kế riêng, vóc dáng 185cm và dáng người hoàn mỹ.

Cùng với khuôn mặt tuấn tú nhã nhặn kia, anh ấy trông giống như một công tử lịch thiệp.

Nếu như không phải biết anh ấy là một trạch nam thì có lẽ tôi đã sớm động tâm rồi!

"Đi thôi."

Anh ấy thực sự đang kìm lại những gì mình muốn nói, còn tôi thì thờ ơ nhún vai.

Không ngờ anh ấy còn có một chiếc ô tô, khi anh lái nó trông khá đẹp trai!

Hai mươi phút sau, xe lái vào khách sạn năm sao duy nhất ở Lan Thành.

Tôi đi theo anh ấy cách trừng khoảng một mét.

Nhìn dáng người cao lớn kia, tôi hận bản thân mình tại sao khi bước ra ngoài mà không mang theo đôi giày cao gót.

Tống Dực Bạch đột nhiên dừng lại, tôi cũng dừng theo.

Thấy tôi không tới, anh thở dài rồi quay đầu lại.

"Lại đây."

Tôi lắc đầu và không chịu đi.

Tôi chỉ cao 164cm, trông tôi như củ khoai tây nhỏ đứng cạnh anh khi không đi giày cao gót.

Tôi không muốn.

4

Tôi nhìn thấy sự bất lực trong mắt anh ấy.

Giây tiếp theo, anh ấy từ từ bước về phía tôi.

"Hôm nay ngoan, về làm món sườn chua ngọt mà em thích."

Anh đưa tay chạm vào tóc tôi, giọng điệu dịu dàng đến không ngờ.

Tôi ngơ ngác nhìn anh, tim đập như điên.

Ngay cả lúc mình sóng vai đi cạnh anh ấy lúc nào cũng không biết.

Thật xấu hổ.

Thật sự là quá mất mặt!

Nhìn tấm poster đám cưới ngập tràn hạnh phúc trước mặt, tôi ngẩng đầu lên và hỏi Tống Dực Bạch một cách không chắc chắn.

“Không phải nói đi ăn tiệc sao?”

Anh bình tĩnh đáp: “Ừ.”

Tôi như phát điên.

Ai là người tốt mà gọi đến uống rượu mừng cưới là ăn tiệc?

Tôi nhìn chiếc váy đen trên người, nhớ lại vẻ mặt do dự trước đó của anh, nghiến răng nghiến lợi hỏi:

"Sao anh không nhắc nhở tôi?"

Anh thản nhiên nhìn tôi một cái.

“Tôi tưởng em thích màu đen.”

Những điều anh ấy nói nghiêm túc đến mức khiến tôi tự hỏi liệu mình có nghĩ về anh ấy quá tệ hay không.

Anh ấy đưa tôi đến bàn có họ hàng và bạn bè của nhà trai, rồi cũng không biết đi đâu.

Khi tôi ngồi xuống bàn chỉ có duy nhất một mình tôi, chỉ trong vòng vài phút, mọi người đã lần lượt ngồi vào chỗ.

Tôi đã giúp Tống Dực Bạch chiếm một chỗ ngồi.

[ Không nghĩ tới năm đó hoa khôi cùng giáo thảo lại thực sự muốn kết hôn, lúc chia tay còn tưởng rằng thật đáng tiếc! 】

Một người đàn ông đeo kính thở dài.

[Ừ, may mắn thay, cuối cùng người yêu nhau đến được với nhau. 】

[Lý do họ chia tay lúc đó là gì? 】

[Tin đồn hình như là do Lâm Mộ Phong phát hiện ra người anh em tốt Tống Nhất Bạch của mình yêu thầm Ôn Nhiễm, hơn nữa là yêu thầm từ lúc học trung học. Lâm Mộ Phong cảm thấy mình đang cướp đi tình yêu của người anh em tốt nên đã chia tay cô. 】

[Tuy nhiên, lúc đó Tống Dực Bạch dường như đã phủ nhận điều đó! 】

[ Cái này cũng không biết, có thể thích một người nhiều năm như vậy mà không thổ lộ thì cũng không thể trách Lâm Mộc Phong đem người cướp đi đi! 】

[Đúng rồi, hôm nay các cậu có thấy Tống Dực Bạch không? 】

【KHÔNG. 】

Nhiều người đồng loạt lắc đầu.

Thì ra là như vậy!

Yêu mà không có được! Hơn nữa còn là yêu thầm!

Chẳng trách anh ấy lại rủ tôi đi cùng.

Có lẽ vì không muốn người khác hiểu lầm là trong lòng vẫn nghĩ đến nàng đi!

Tôi bưng cốc nước trên bàn uống một ngụm, cảm thấy có chút tiếc nuối cho Tống Dực Bạch.

5

Một vài người vẫn đang trò chuyện, tôi lấy điện thoại ra gọi muốn bảo Tống Dực Bạch đổi sang bàn khác.

Ngay khi tôi lấy điện thoại ra, mấy âm thanh kia đột nhiên im bặt.

Tôi nhìn theo ánh mắt của họ và nhìn thấy Tống Dực Bạch đang đứng sau lưng tôi.

Quên đi, cứ coi đó như món quà cảm ơn vì anh đã nấu ăn cho tôi ba tháng qua!

Tôi đứng dậy nắm tay Tống Dực Bạch phàn nàn.

"Dực Bạch, sao giờ anh mới về? Một mình em chán muốn chớc."

"Họ cứ bàn tán, và em-một người phụ nữ, không thể xen vào giữa cuộc trò chuyện."

Nói xong, mấy người đang trò chuyện nhiệt tình hai mặt nhìn nhau, sắc mặt có chút không tốt.

Tống Dực Bạch hơi cụp mắt xuống, trong mắt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, giọng nói ôn nhu như chuông gió.

"Những tin đồn đều được kể bởi những người rảnh rỗi, vì vậy em không chen vào được cũng tốt."

Lời nói của anh không giữ được thể diện nào cho họ, sắc mặt của những người đó càng trở nên xấu xí hơn.

Họ càng không dám bộc lộ sự tức giận của mình, dù sao thì đó cũng là lỗi của họ trước.

Hôn lễ bắt đầu, cô dâu chú rể trên sân khấu còn đẹp hơn trên poster.

Quả nhiên là trai tài gái sắc, kim đồng ngọc nữ.

Tôi lén lút liếc nhìn Tống Dực Bạch, trên mặt anh nở nụ cười nhàn nhạt, lặng lẽ nhìn mọi người trên sân khấu.

Thật khó để đoán được lúc này anh ấy đang nghĩ gì.

Vì chuyện vừa rồi mà bầu không khí ở bàn chúng tôi trở nên đặc biệt gượng gạo.

Tất nhiên, ngoại trừ Tống Dực Bạch và tôi.

Tôi ăn đồ ăn, Tống Dực Bạch cũng không rảnh rỗi, chỉ cần là đồ ăn ngon tôi nói là anh cứ cho tôi ăn mà không quan tâm họ có ăn hay không.

Đám cưới vừa xong, bàn ăn của chúng tôi tản ra như những chú chim sợ hãi.

Họ đi quá nhanh trông giống như hai chúng tôi là quái vật ăn thịt người.

Tôi quay đầu lại và nhìn anh ấy một cách nghiêm túc.

"Có phải trước đây anh đặc biệt không được chào đón không?"

Anh giả vờ suy nghĩ, nhàn nhã nói: “Tất cả giáo viên trong trường đều thích tôi.”

.....

Tôi trợn mắt.

Hỏi một đằng trả lời một lẻo.

Không đúng.

Nói chung, những người khiến giáo viên thích họ đều là những người thường xuyên báo cáo với giáo viên hoặc là những học bá.

Vậy là anh ấy à?

"Anh có phải là học bá không?"

Anh ấy hơi sửng sốt, như thể không ngờ chủ đề của tôi lại thay đổi nhanh đến vậy.

"KHÔNG."

Tôi hơi thất vọng.

"Tôi là học thần."

Nụ cười vô cùng tự tin đó làm tôi choáng váng.

Chết tiệt!

Thật biết cách khoe!
 
Hoa Hồng Cappuccino - Không Hẹn Mà Gặp, Tình Yêu Dịu Dàng
Chương 2


PHẦN 02/04

6

Trên đường về nhà, anh im lặng đến lạ.

Tôi đoán là anh ấy có vẻ đau lòng một chút.

Vì lo lắng cho bạn cùng nhà, tôi cảm thấy mình nên an ủi anh ấy.

“Thật ra, mối tình đầu không có kết quả là chuyện bình thường.”

"Không phải có câu châm ngôn như này sao? Cái cũ không đi thì cái mới sẽ không đến!"

Tôi quay sang nhìn anh với nụ cười thân thiện trên môi.

Anh ấy nhìn tôi ý cười nửa miệng rồi nói một cách nhàn nhã.

"Đã mười một năm rồi mà vẫn chưa có!"

...

Điều này có phần đáng xấu hổ.

Tôi ngượng ngùng cười: “Đúng là có chút lâu ha!”

Hở? Không đúng!

Anh ấy nói 11 năm?

Điều đó có nghĩa là anh ấy vốn đã không thích Ôn Nhiễm rồi sao?

Nhận thức này khiến tôi cảm thấy trong lòng có chút vui vẻ.

Khóe miệng anh ngày càng nhếch lên.

"Tại sao em có vẻ rất vui khi thấy tôi độc thân?"

Bên cạnh truyền đến lời nói mang theo ý cười của Tống Dực Bạch.

Đúng! Tôi hạnh phúc về điều gì?

Tôi quay lại định tranh luận, nhưng lại bắt gặp đôi mắt đen kịt của anh ấy.

Anh nhìn tôi, cảm xúc trong mắt anh dần trở nên nồng đậm, như thể bên trong có điều gì đó sắp hiện ra.

Tôi hoảng hốt và nhanh chóng nhìn đi chỗ khác.

Lúc này đèn đỏ đã hết, Tống Dực Bạch cũng không nhìn tôi nữa.

Tôi thở phào nhẹ nhõm và giả vờ như không quan tâm.

“Không phải sống độc thân còn vui hơn treo cổ trên một cành cây sao?”

"Vậy sao?"

Lời nói không nghe ra cảm xúc gì của Tống Dực Bạch từ bên cạnh nhẹ nhàng truyền đến.

“Vậy em có người mình thích chưa?”

"A?"

Tôi buột miệng thốt ra mà không kịp phản ứng.

Lúc tôi kịp phản ứng thì Tống Dực Bạch đã dừng xe rồi giục tôi xuống xe.

"Đi thôi."

Tôi liếc nhìn khung cảnh xa lạ này và hỏi: "Chúng ta đang đi đâu vậy?"

"Siêu thị."

Sau khi anh xuống xe đứng ở đầu xe đợi tôi đi cùng, tôi ngoan ngoãn bước đến gần anh.

"Cho nên em có người mình thích chưa?"

Trên đỉnh đầu giọng nói của Tống Dực Bạch lại vang lên.

Tại sao anh ấy lại kiên trì như vậy?

"KHÔNG CÓ."

Ban đầu tôi chỉ muốn đối phó với anh.

Không ngờ anh lại nghiêm túc trả lời: “Được.”

TÔI:???

Khó hiểu!

7

Đây là lần đầu tiên tôi đi siêu thị kể từ khi đến Lan Thành, cũng là lần đầu tiên trong đời tôi đi siêu thị với một người đàn ông không phải người thân của mình.

Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy anh ấy đẩy xe đẩy qua nhiều khu vực khác nhau trong trung tâm thương mại một cách dễ dàng.

"Anh hay đến đây thường xuyên à?"

Anh nhặt một hộp sườn bỏ vào xe đẩy.

"Ừ, mỗi tuần đều đến"

Anh ấy dừng lại.

“Nhưng kể từ khi em đến thì là hai lần một tuần.”

TÔI:......

Có phải anh ấy đang trách tôi ăn quá nhiều không?

"Vậy nên từ giờ trở đi, em phải đi với tôi mỗi tuần một lần."

Tôi sững sờ một lúc rồi vô thức hỏi.

“Nếu tôi không đi cùng anh thì tôi sẽ không có cơm ăn sao?”

Đôi mắt anh hơi cụp xuống, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt.

"Không đến mức."

"Chỉ là phải húp cháo mà thôi!"

Húp cháo? Vậy thì không được!

Những món ăn do Tống Dực Bạch làm là những món hợp khẩu vị nhất mà tôi từng ăn.

Tôi cười bất đắc dĩ: “Vậy vẫn là chúng ta cùng đi thì hơn!”

Trước đồ ăn ngon thì sự tôn nghiêm chẳng là gì cả.

Rồi việc đi siêu thị với anh mỗi tuần một lần đã trở thành một trong những việc tôi phải làm hàng tuần.

Sau khi mua sườn, anh ấy hỏi tôi có muốn ăn gì không.

Tôi mở miệng bắt đầu nói huơu nói vượn: "Khoai tây chiên, Coca, cay cay."

Anh cau mày: “Ăn ít đồ ăn vặt thôi.”

TÔI:......

Dù nói vậy nhưng cơ thể anh lại thành thật đẩy xe tới khu đồ ăn vặt.

Anh ấy lấy một gói khoai tây chiên vị dưa hấu từ trên kệ hàng và hỏi tôi.

"Là vị này sao?"

Không đợi tôi trả lời, anh lại nói một câu.

"Quên đi."

Sau đó mỗi gói khoai tây chiên anh đều lấy một vị.

TÔI:......

Việc mua cay cay cũng vậy, Tống Dực Bạch chất đầy một xe đẩy các loại cay cay của các nhãn hiệu khác nhau.

Tôi nuốt nước bọt.

Hôm nay tôi đã gặp Thần Tài khi đi ra ngoài!!

Lúc về, Tống Dực Bạch tay trái cầm một túi rau, tay phải một túi đồ ăn nhẹ đi trước.

Và tôi đang uống Coca ở phía sau với vẻ mặt nhàn nhã.

Cảm giác được chăm sóc thực sự gây nghiện, đặc biệt là được chăm sóc bởi một người đàn ông như Tống Dực Bạch, người biết nấu ăn, ổn định về mặt cảm xúc và không hút thuốc.

Khi Trung thu đến gần, chú Tống đến.

Nhưng thay vì tìm Tống Dực Bạch, chú ấy lại tìm tôi.

Tôi nhìn chú Tống với nụ cười trên môi và hỏi: "Chú Tống, chú tìm cháu có việc gì sao?"

Chú Tống cong mắt cười: "An An, cháu cảm thấy Dực Bạch thế nào?"

Khuôn mặt tuấn tú của Tống Dực Bạch hiện lên trong đầu tôi, tôi giơ ngón tay cái lên.

"Tống Dực Bạch rất giỏi! Anh ấy không chỉ biết nấu ăn mà còn rất đẹp trai!"

“Vậy thằng bé có làm gì cháu không?”

Tôi thấy mắt chú Tống dần sáng lên, như đang chờ mong điều gì đó.

"Không, chú Tống đừng lo lắng, chúng cháu chỉ là bạn cùng nhà bình thường thôi."

"Hơn bốn tháng, hai đứa ngày đêm ở bên nhau, không có chuyện gì xảy ra sao?"

Bác Tống cau mày hỏi không ngừng.

TÔI:......

Chú! Chú ước gì điều gì đó sẽ xảy ra với chúng cháu sao!

8

"Chú Tống, chú đừng lo lắng. Trong bốn tháng con và Tống Dực Bạch sống cùng nhau, chúng con hoàn toàn trong sạch và không có chuyện gì đáng lẽ không nên xảy ra cả."

Chú Tống đột nhiên thở dài, vẻ mặt buồn bã: "Làm sao có thể bảo chú yên tâm chứ! Chú chỉ sợ nó không có hứng thú với phụ nữ!"

TÔI:......

"Chú Tống, Tống Dực Bạch kỳ thật cũng rất bình thường."

Nhưng chú Tống lại bất lực lắc đầu, hiển nhiên là không tin.

Tôi không thể nói với chú Tống rằng Tống Dực Bạch đang thầm yêu người khác.

Nhưng nếu tôi là một bậc cha mẹ và thấy con mình đã độc thân hơn ba mươi năm, có lẽ tôi cũng sẽ nghi ngờ như vậy.

Buổi tối về nhà, tôi thấy phòng Tống Dực Bạch hơi mở.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy phòng anh mở cửa.

Nghĩ đến buổi trưa chú Tống nhờ tôi hỏi xem trong lòng Tống Dực Bạch rốt cuộc nghĩ như thế nào.

Bị thúc đẩy bởi sự tò mò, tôi gõ cửa phòng anh ấy.

Gõ mấy lần cũng không có phản hồi, tôi mạnh dạn đẩy cửa bước vào.

Vừa mở cửa, tôi đã đụng phải Tống Dực Bạch vừa mới tắm xong từ phòng tắm đi ra.

Mái tóc ngắn của Tống Dực Bạch còn đang nhỏ nước, áo choàng tắm rộng thùng thình được buộc tùy tiện, cơ ngực rắn chắc lộ ra từ yết hầu gợi cảm của anh.

Tôi không khỏi nuốt khan, vừa định tiếp tục nhìn xuống, tôi đã bị giọng nói trầm thấp của Tống Dực Bạch cắt ngang.

"Sao em lại vào đây?"

Trong lòng nhất thời cảm thấy tiếc nuối!

Dưới ánh mắt nghi hoặc của Tống Dực Bạch, tôi nhận ra ánh mắt vừa rồi của mình quá tr@n trụi.

Mặt tôi chợt nóng bừng, tôi vội quay người đi.

Đây là cảnh hiện trường xã hội gì thế này!!

Tôi giả vờ ho nhẹ.

"Ừ, chú Tống hôm nay đến đây, chú ấy nói dì làm một ít bánh hoa quế thơm ngọt bảo tôi đưa cho anh ăn thử."

“Tôi đặt bánh quế trên bàn bên ngoài, lát nữa anh có thể ra ngoài lấy.”

Nói xong không đợi anh trả lời, tôi chạy biến về phòng.

Một lúc sau, có tiếng gõ cửa.

Tôi giật mình không dám mở cửa.

"Tôi để lại cho em một ít canh, em ra ngoài uống đi!"

Giọng nói dịu dàng của Tống Dực Bạch từ ngoài cửa truyền đến, bên trong còn mang theo vài phần của sự quan tâm.

Tôi hướng về phía cửa nói lớn: “Được rồi, lát nữa tôi sẽ ra ngoài uống sau.”

Ngoài cửa không có động tĩnh gì, tôi nằm trên giường nhớ lại cảnh tượng k1ch thích vừa rồi.

Tôi không khỏi thở dài trong lòng.

Tống Dực Bạch có thân hình thật tuyệt vời! Không biết khi chạm vào có cảm giác thế nào!

Sau Tết Trung Thu, thời tiết dần trở nên lạnh hơn.

Nhóm của chúng tôi đã ký một hợp đồng lớn vào ngày hôm đó và quản lý đã mời chúng tôi đi ăn vào tối hôm đó.

Tôi đã bảo trước với Tống Dực Bạch rằng anh ấy không cần nấu ăn cho tôi.

Đến tối, vì không khí tại hội trường quá vui vẻ, trước sự xúi giục của đồng nghiệp, tôi không kìm được và uống quá nhiều.

“An An, mật khẩu nhà cậu của cậu là gì?”

Đồng nghiệp tốt nhất của tôi, Thiến Thiến lo lắng hỏi.

"Tôi biết."

Tôi giơ tay lên cười ngu ngơ, loay hoay tìm cách xuống bấm mật khẩu.

Cạch!

Cánh cửa đã được mở.

Khuôn mặt đẹp trai của Tống Dực Bạch xuất hiện trước mặt tôi, tôi cười toe toét và vui vẻ gọi anh ấy.

"Tống Dực Bạch ~"

Đôi lông mày đẹp trai của anh khẽ cau lại, đôi mắt đen tối sầm và nói lại với giọng lạnh lùng.

"Để cô ấy cho tôi!"

Sau đó tôi rời khỏi vòng tay của Giang Kì rồi rơi vào vòng tay ấm áp của Tống Dực Bạch.

“An An say rồi, không mời hai người vào nhà được.”

Tống Dực Bạch thô bạo ra lệnh đuổi Giang Kỳ và Thiến Thiến ra ngoài.

Thiến Thiến sửng sốt một lúc rồi mới kịp phản ứng: “Đây là túi của An An.”

Đôi mắt của Tống Dực Bạch lóe lên, anh thì thầm vào tai tôi một cách quyến rũ với giọng nói trầm thấp.

"An An, lấy túi!"

Hơi thở ấm áp phả vào tai tôi, tôi cười ngốc nghếch.

"Được rồi~"

9

Anh nhẹ nhàng đặt tôi lên giường rồi vào bếp pha cho tôi một cốc nước mật ong.

“An An, ngoan ngoãn uống cái này đi.”

Tống Dực Bạch một tay ôm tôi, một tay đưa cốc lên miệng tôi, nhẹ nhàng dỗ dành.

Nước mật ong có vị ngọt, ấm và thơm.

Anh ấy lấy ra một chiếc khăn ấm từ đâu tới và cẩn thận lau mặt cho tôi.

Vẻ mặt anh nghiêm túc và dịu dàng, ánh mắt như đang nhìn người mình yêu.

Tôi nắm tay anh, chớp đôi mắt to và nhìn anh cười ngốc.

"Tống Dực Bạch, anh thật đẹp trai!"

Đôi mắt đen láy của anh sáng lên vì lời nói của tôi, đôi môi mỏng xinh đẹp hơi nhếch lên, anh cúi xuống nhìn tôi dịu dàng.

"Đẹp thế nào?"

Trong giọng nói của anh có một chút quyến rũ, như có thể lay động trái tim của người khác.

Tôi không kìm được, đưa tay ôm lấy mặt anh mà cười khúc khích.

"Đẹp hơn Giang Kỳ!"

"Giang Kỳ là ai?"

"Giang Kỳ! Anh ấy là quản lý của nhóm chúng tôi."

“Là người vừa đưa em về phải không?”

Tôi suy nghĩ kỹ rồi gật đầu: “Ừ, anh ấy đẹp trai phải không?”

Một giây tiếp theo, nụ cười trên mặt anh lập tức biến mất, đôi mắt trở nên lạnh lùng.

"Tôi nói cho anh biết! Dù anh ấy chỉ mới 29 tuổi nhưng khả năng quản lý và chuyên môn của anh ấy rất tốt."

"Và anh ấy rất đẹp trai, dáng người chuẩn và khuôn mặt thì không chê vào đâu được."

"Nếu anh thực sự muốn tìm một người nào đó, anh phải tìm một người xứng đáng với mình như anh ấy."

"Không có người đàn ông nào khác đủ tốt cho anh đâu."

Tôi đang nói chuyện một mình mà không hề nhận ra sắc mặt của Tống Dực Bạch đã cực kỳ u ám!

“Ai nói với em là tôi thích đàn ông?”

Giọng nói của Tống Dực Bạch lạnh như băng, từng lời thốt ra.

"Haha ~ Chú Tống đoán được rồi! Ai bảo chú không thấy anh yêu ai?"

Tôi đã trực tiếp phản bội chú Tống mà không hề nghĩ tới điều gì.

"Đừng nói cho ai khác biết, đây là bí mật giữa chúng ta."

Nói xong tôi đưa tay ra làm dấu bí mật.

Sau đó tôi nói chuyện rất nhiều với Tống Dực Bạch.

Tôi có một thói quen kỳ lạ khi say rượu là thích trò chuyện với người khác.

Và đó là loại không quan tâm người khác sống hay chết.

Tối hôm qua nghĩ đến những lời hổ báo đó khi tôi kéo Tống Dực Bạch nói, tôi thực sự muốn đào hố chôn mình!

Hãy im đi!

Tôi tự tát vào miệng mình.

Tống Dực Bạch buổi sáng gọi tôi dậy ăn sáng, tôi mất rất lâu để chuẩn bị tinh thần mới dám ra ngoài.

Trên bàn ăn, Tống Dực Bạch vẫn hành động như thường, không có gì bất thường.

Tôi lấy hết can đảm để nói: "Xin lỗi, tối qua tôi say rượu và nói bậy, anh đừng bận tâm!"

Tống Dực Bạch thậm chí còn không buồn nâng mí mắt lên, bình tĩnh nói: "Ừ."

Lòng tôi nặng trĩu.

Chẳng lẽ anh ấy tức giận và muốn đuổi tôi ra ngoài?

Giây tiếp theo anh lại nói.

“Lát nữa tôi sẽ đưa em đi làm.”

Tôi vội xua tay: “Không, không, tôi tự đi được.”

"Tôi muốn đi siêu thị nên tiện đường."

Anh đứng dậy, cất bát đ ĩa rồi đi vào bếp mà không cho tôi cơ hội nói gì.

Ổn thôi!
 
Hoa Hồng Cappuccino - Không Hẹn Mà Gặp, Tình Yêu Dịu Dàng
Chương 3


PHẦN 03/04

10

Mười phút sau, Tống Dực Bạch từ trong phòng đi ra.

Tôi im lặng sững sờ nhìn Tống Dực Bạch trước mặt, anh ấy mặc áo khoác gió kaki, áo sơ mi trắng, quần tây đen, ngay cả mái tóc cũng được chải chuốt gọn gàng.

Không phải anh chỉ đi mua đồ thôi sao, sao phải ăn mặc đẹp trai thế làm gì?!

"Đi thôi!"

Anh ấy bước đến gần tôi, tự nhiên cầm cái túi của tôi ở trên bàn.

Tôi nhìn bóng lưng cao ngất kia mà nuốt một ngụm nước miếng.

Mới sáng sớm cũng k1ch thích quá đi!

Trong xe, tôi liên tục liếc mắt lén nhìn Tống Dực Bạch.

Với chiếc mũi cao, đôi môi mỏng hồng và đường quai hàm tuyệt đẹp, khuôn mặt của anh ấy thật hoàn hảo không thể chê vào đâu được!

Vẻ đẹp hưng thịnh ngày nay đã được đón nhận.

Tôi không ngờ tôi chỉ nói với anh ấy địa chỉ công ty một lần và anh ấy đã nhớ ngay.

Càng không nghĩ tới anh lại lái xe thẳng tới cửa công ty.

Nhìn những người đi làm bên ngoài, tôi thực sự cảm thấy hơi xấu hổ.

Cửa xe mở ra, Tống Dực Bạch không biết xuống xe từ lúc nào.

"Em không cần phải làm việc?"

Tôi nhìn khuôn mặt rêu rao của anh ấy mà tim tôi lỡ nhịp.

Một từ lắp bắp thoát ra khỏi miệng tôi: "Đi!"

Xuống xe, tôi đi về phía cửa công ty mà không dám dừng lại một giây.

Phải biết rằng công ty là một nơi bát quái nổi tiếng.

Đi được hai bước, giọng nói trong trẻo của Tống Dực Bạch từ phía sau truyền đến, nếu cẩn thận lắng nghe, trong đó ẩn chứa một ý cười.

"An An, em không lấy túi à!"

Sao anh gọi tên tôi hay thế?

Tôi quay lại nhìn vào đôi mắt đong đầy ý cười của anh, mặt tôi chợt đỏ bừng.

Tôi cúi đầu cầm lấy chiếc túi, quay người bỏ chạy trối chếc.

Khi tôi trở lại chỗ làm việc của mình, Thiến Thiến người ngồi cạnh tôi, lập tức tỏ vẻ buôn chuyện và hỏi mối quan hệ của tôi với Tống Dực Bạch là gì.

Tôi khẳng định đó chỉ là mối quan hệ bạn cùng nhà bình thường và không có mối quan hệ nào khác ngoài mối quan hệ đó.

Không ngờ Giang Kỳ lại nghe được lời tôi nói.

Anh ấy không biết từ đâu lấy ra một chai sữa ấm và đặt nó lên bàn tôi.

"Tối qua em uống nhiều quá, giờ uống chút sữa đi, tốt cho dạ dày!"

“Cám ơn.” Tôi ngượng ngùng cười.

Giang Kì vừa rời đi, Thiến Thiến càng cười hào hứng hơn.

"Được rồi, An An, một người công ty, một người ở nhà, thật có phúc khí!"

Tôi sợ hãi bịt miệng cô ấy lại.

"Tiểu tổ tông, cậu đừng nói nhảm, người khác nghe được tớ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được đâu!"

Cuối cùng, tôi đã bịt miệng cô ấy bằng bữa cơm trưa.

11

Đến trưa, tôi nhận được cuộc gọi của chú Tống.

Qua điện thoại, chú ấy nói với tôi rằng Tống Dực Bạch thích phụ nữ và hiện tại anh ấy đã có người mình thích.

Tôi không cần phải hỏi dò về anh ấy nữa.

Lòng tôi chợt trở nên hỗn loạn.

Anh ấy có người mình thích khi nào vậy?

Hình như tháng trước anh ấy nói mình độc thân nhưng vẫn chưa gặp được người mình thích!

Đến chiều, tôi cảm thấy cả người như không thể nhấc nổi sức lực, đầu óc choáng váng.

Chắc hẳn tối qua sau khi ngủ quên nên tôi đã đá văng chăn ra.

Nhiệt độ giữa tháng 10 không quá lạnh nhưng có sự chênh lệch nhiệt độ lớn giữa buổi sáng và buổi tối.

Cuối cùng cũng tan sở, tôi lê cơ thể kiệt sức của mình vào thang máy.

Khi ra khỏi thang máy, Giang Kỳ đột nhiên nắm lấy tay tôi.

"An An, anh đưa em về."

Tôi định từ chối nhưng sắc mặt anh ấy lập tức trở nên nghiêm túc.

"Em đang bị ốm."

Một câu nói làm im bặt mọi bướng bỉnh của tôi.

Thiên Thiên tỏ ra ngạc nhiên và lo lắng nhìn tôi.

“An An, cậu không thoải mái sao không nói?”

Ngoài miệng là quan tâm tôi, nhưng cậu ấy lại chạy nhanh hơn bất kỳ ai khác.

"Quản lý, tôi giao An An cho anh!"

Nói xong cô bước ra khỏi thang máy.

Trong thang máy chỉ còn lại tôi và Giang Kỳ.

Làm sao anh ấy lại biết tôi không được khỏe?

Tôi hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, nước da trắng nõn, ngũ quan hài hòa cùng với cặp kính gọng vàng, nhìn có vài phần cấm dục trong treo nhưng lại có chút lạnh lùng.

Như nhận thấy ánh mắt của tôi, anh ấy đột nhiên cúi đầu xuống nhìn tôi.

Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi gặp nhau, tôi thấy sự lo lắng trong mắt anh.

"Thế nào, em thấy không thoải mái sao? Có muốn đi bệnh viện không?"

Anh ấy thực sự là một quản lí tốt!

Tôi lắc đầu: “Không cần, ở nhà có thuốc, tôi chỉ cần uống chút thuốc là được.”

Trên đường đi, anh lo tôi bụng đói uống thuốc nên đã tìm một quán ăn và mua một gói cháo cho tôi.

Ban đầu anh ấy muốn đưa tôi lên lầu nhưng tôi từ chối.

Cửa vừa mở ra, Tống Dực Bạch tình cờ đã đứng ở bên trong.

Tôi hơi bất ngờ.

Anh vẫn mặc bộ quần áo lúc sáng, trông thật trang trọng và đẹp trai.

Hôm nay anh ấy ăn mặc như thế này để đi hẹn hò!

Tôi cảm thấy hơi chán nản.

“Anh muốn ra ngoài sao?” Tôi nở một nụ cười gượng gạo trên môi.

12

Kể từ khi tôi biết anh ấy đã có người mình thích.

Tôi luôn cảm thấy mình không còn có thể đối xử với anh ấy như trước nữa.

Anh tiến lên hai bước và đặt tay lên trán tôi.

Giây tiếp theo.

Anh cau mày, ngoài lo lắng, trong mắt còn có chút hối hận.

"Đêm qua anh không nên để em ngủ một mình!"

Tôi sửng sốt cười khúc khích: “Vậy anh cũng không thể ngủ với em được!”

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, tôi liền hối hận.

Tôi ngước mắt lên lén nhìn anh, trong đôi mắt đen láy của anh hiện lên một tia cảm xúc không rõ.

Tôi nhanh chóng giải thích: “Tôi không trách anh, đó là vấn đề của riêng tôi.”

Anh không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi.

Tôi bị anh nhìn nên cảm thấy có chút không tự nhiên:" Không phải anh định ra ngoài à?"

Sau vài giây, anh thở dài như nhận thua.

"Anh vừa mới ra ngoài về."

Anh đưa tay nhận lấy cháo từ tay tôi, bưng vào bếp, cho vào tô, lấy ra rồi còn cắt một chút hoa quả cho tôi.

“Ăn đi, lát nữa tắm rửa rồi còn uống thuốc.”

Tối nay anh ấy không không nấu ăn, chắc chắn anh ấy đã ăn ở bên ngoài rồi!

Uống thuốc xong tôi đi ngủ.

Nửa đêm mơ màng, tôi cảm thấy có người đến đây vài lần.

Vì quá mệt nên tôi cũng không mở mắt ra nhìn.

Ngày hôm sau, mặc dù đầu tôi không còn đau nữa nhưng tôi bắt đầu bị nghẹt mũi và ch ảy nước mũi.

Tôi xin nghỉ một ngày.

Sáng sớm, Tống Dực Bạch nấu cháo xương heo cho tôi, chu đáo bưng lên phòng cho tôi uống, còn dặn dò.

"Uống thuốc rồi ngủ một lát, nếu thực sự khó chịu thì nói cho anh biết, chúng ta sẽ đi bệnh viện."

Buổi trưa tôi ăn không ngon nên anh làm mì cho tôi.

Vì buổi sáng tôi ngủ nhiều nên buổi chiều tôi thực sự không thể ngủ được.

Tống Dực Bạch đang cùng tôi xem TV trong phòng khách.

Anh ấy đã ở cạnh tôi rất lâu và tôi hơi lo lắng cho anh ấy.

"Tống Dực Bạch, đi ngủ đi! Buổi tối anh không phải làm việc sao?"

Tống Dực Bạch khéo léo gọt vỏ táo, thản nhiên đáp: "Không sao đâu, buổi tối anh không làm việc nữa."

Vẻ mặt của tôi có chút cứng ngắc.

Ai đã khiến anh thay đổi thói quen mà anh đã duy trì gần mười năm này?

Là người mà chú Tống nói anh thích sao?

Những người bị bệnh dường như đặc biệt dễ bị buồn bã.

Tôi có vẻ hơi ghen tị!

Sau sự chăm sóc cẩn thận ngày đêm của Tống Dực Bạch, bệnh của tôi đã khỏi hẳn vào ngày hôm sau.

Sau khi ăn sáng xong, anh đề nghị đưa tôi đi làm.

Chỉ là hôm nay không phải là tiện đi siêu thị mà là đi làm việc khác.

Anh ấy không cho tôi lựa chọn để từ chối.

Một lúc sau, anh bước ra ngoài với chiếc áo khoác gió đen, bên trong mặc áo sơ mi trắng cùng với chiếc áo T-shirt, trông rất đẹp trai và thời trang.

Tôi thấp giọng lầm bầm: Ăn mặc đẹp trai như vậy là định quyến rũ ai?

13

Vừa đến văn phòng, Thiến Thiến nhìn thấy tôi liền vui vẻ kéo tôi vào cuộc tán gẫu bát quái.

"An An, Giang Kỳ hôm trước đưa cậu trở về, vị kia nhà cậu có tức giận không?"

Tôi trợn mắt nhìn cô ấy: “Đừng nói nhảm, tôi và Tống Dực Bạch không có quan hệ gì với nhau cả.”

Thiến Thiến vẻ mặt không thể tin nổi: "Không có quan hệ, sao anh ấy có thể đón cậu sau giờ làm chứ?"

Tôi thắc mắc: “Anh ấy đón tớ sau giờ làm khi nào?”

Sau đó Thiến Thiến nói với tôi rằng đêm hôm đó Tống Dực Bạch đến công ty đón tôi tan làm, cho đến khi biết tôi được Giang Kỳ đưa về thì mới rời đi.

Trong lòng tôi khẽ động, nhưng ngoài miệng lại mạnh miệng phản bác.

“Anh ấy chỉ tiện đường thôi.”

Thiến Thiến lắc đầu và nói với tôi một cách nghiêm túc: "An An, tin tớ đi, anh ấy chắc chắn có ý với cậu."

Tôi chỉ cười.

Tống Dực Bạch đã có người mình thích rồi, Thiến Thiến nói như vậy là vì cô không biết mà thôi.

Nhưng tôi tuyệt đối không thể có những suy nghĩ như vậy.

Vào buổi trưa, tôi nhận được cuộc gọi từ Tống Dực Bạch, anh bảo tôi xuống dưới một chuyến.

Khi xuống lầu, tôi nhìn thấy Tống Dực Bạch đang đứng ở sảnh, trên tay cầm một thứ gì đó giống như hộp giữ nhiệt.

Với chiều cao 185cm và khuôn mặt điển trai, chỉ cần tùy ý đứng đó đã thu hút bao nhiêu các cô gái đi ngang qua dừng lại thì thầm.

“Sao anh lại tới đây?” Tôi bước đến gần anh và hỏi.

Tống Dực Bạch đưa hộp cơm lên và nở một nụ cười dịu dàng trên môi.

"Anh mang đồ ăn cho em."

"Em vừa bị ốm, đừng ăn đồ ăn ngoài!"

Tôi không thể tin được nhận lấy hộp cơm, tiếng cám ơn kia còn chưa kịp nói ra khỏi miệng thì một bàn tay ấm áp đã đặt lên đầu và nhẹ nhàng xoa tóc tôi.

"Ngoan ngoãn ăn cơm, tối anh đến đón em."

Giọng điệu của anh ấy nhẹ nhàng đến mức tôi gần như đắm chìm vào trong đó.

Tôi tự nhủ đừng suy nghĩ nhiều, anh ấy đã có người mình thích rồi.

Tôi hơi nghiêng đầu, tránh ánh mắt của anh: "Cảm ơn vì hộp cơm của anh, tối nay không cần phiền anh đón tôi."

"Tôi lên trước, anh cũng đi về đi!"

Tôi quay người rời đi.

"An An."

Anh chợt nắm lấy tay tôi.

Tôi nhìn quanh và thấy rất nhiều người đang nhìn chúng tôi, tôi vùng ra khỏi tay anh ấy và lùi lại một bước.

"Còn gì nữa không?"

Anh thu lại bàn tay vẫn đang giơ lên và cụp mắt xuống, cố gắng che giấu sự thất vọng dưới mắt bằng hàng lông mi dày.

"Đừng từ chối, bố anh nhờ anh chăm sóc em."

Giọng anh trầm trầm, nghe có vẻ hơi tổn thương.

Tôi hơi sửng sốt, lời cự tuyệt vẫn không nói ra khỏi miệng.

"Vậy làm phiền anh rồi."

14

Trở lại văn phòng, Thiến Thiến vẻ mặt xem kịch trêu ghẹo tôi.

"Nhìn xem, tớ đã nói với cậu rằng anh ấy có ý với cậu lại còn, vậy mà cậu lại không tin tớ."

"Đừng nói bậy, anh ấy đã có người mình thích rồi!"

Lời nói nhẹ nhàng của tôi khiến sắc mặt của Thiến Thiến đột nhiên trở nên khó coi, phải rất lâu mới bật ra được ba chữ.

"Đồ cặn bã."

Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt nghiêm túc: "Thiến Thiến, anh ấy không phải vậy. Anh ấy chăm sóc tớ vì bố anh ấy yêu cầu anh ấy phải làm như vậy. Sau này đừng nói như vậy nữa."

Tống Dực Bạch là một chàng trai tốt, anh ấy không nên vì tôi mà bị hiểu lầm như vậy.

Buổi tối, Tống Dực Bạch thật sự tới đón tôi.

Trong xe, bầu không khí có chút ngượng ngùng.

Cuối cùng cũng về đến nhà, Tống Dực Bạch cởi áo khoác, không nói gì đi thẳng vào bếp.

Nửa tiếng sau, anh gọi tôi ra ăn.

Bò xào bông cải xanh, sườn heo chua ngọt, tôm luộc và súp gà.

Tôi không biết mình có thể ăn một bữa ngon như vậy trong bao lâu nữa nên đã rất no.

Tôi cứ tưởng hôm nay mọi chuyện sẽ kết thúc khi anh đón tôi tan làm.

Không ngờ ngày hôm sau anh ấy vẫn làm như vậy.

Và lần nào cũng vậy, lý do chỉ là tiện đường, hoặc trực tiếp là nói do chú Tống nhờ.

Việc anh ấy thuận theo trong hai hoặc ba ngày là điều bình thường, bốn đến năm ngày thì tôi có thể tìm ra lý do để thuyết phục bản thân tin tưởng anh ấy.

Nhưng mười ngày liên tục như vậy, ngày nào cũng tiện đường.

Anh ấy rốt cục là tiện đường nào đây?!

Hơn nữa mỗi ngày còn ăn mặc một phong cách khác nhau, giống như đi trên sàn catwalk.

Mọi người trong công ty đều nghĩ anh ấy là bạn trai của tôi.

Sau một thời gian dài, đừng nói đến họ, thậm chí đôi khi tôi còn cảm thấy như vậy.

Anh ấy liệu có yêu thầm tôi không?

Tôi sẽ chấm dứt cuộc hành trình bất tận của anh ấy.

Sáng thứ bảy, tôi lấy hết can đảm để nói chuyện với anh ấy.

"Tống Dực Bạch, anh có phải yêu thầm tôi không?"

Vốn dĩ tôi chỉ muốn bắt đầu bằng một câu nói đùa nhưng không ngờ anh ấy thực sự coi trọng chuyện đó.

"Em sẽ thầm mến một người như vậy sao?" anh ấy mỉm cười hỏi tôi.

Tôi nghĩ nghĩ rồi lắc đầu: “Không.”

Anh ấy đột nhiên đưa tay ra xoa đầu tôi.

"Rõ ràng là anh đang theo đuổi em!"

Ánh mắt anh vừa dịu dàng vừa nghiêm túc, không hề đùa chút nào.

Tôi hoàn toàn choáng váng và thậm chí không thể suy nghĩ được.

Tống Dực Bạch đang theo đuổi tôi?
 
Hoa Hồng Cappuccino - Không Hẹn Mà Gặp, Tình Yêu Dịu Dàng
Chương 4: Hoàn


PHẦN 04/04

15

"Vừa rồi anh nói cái gì?"

Tống Dực Bạch chịu khó nói lại lần nữa.

"An An, anh đang theo đuổi em!"

Giọng anh không lớn nhưng giọng điệu lại rất kiên định, từng câu từng chữ đều rơi rõ ràng vào lòng tôi.

Đầu óc tôi trống rỗng, tôi muốn nói nhưng lại không biết phải nói gì.

Phải mất một thời gian dài cuối cùng tôi mới bình phục được.

Tôi nghiêm túc nhìn anh: “Nhưng không phải anh đang có người mình thích sao?”

Tống Dực Bạch sửng sốt một chút, khẽ cau mày: "Ai bảo em vậy?"

Tôi: "Chú Tống."

Anh cụp mắt cười khẽ, giọng nói trầm thấp mang theo chút mơ hồ: “Vậy ông ấy có nói với em rằng người anh thích là em không?”

TÔI:!!!

Chú ơi, chú có thể đừng bỏ qua những điều quan trọng nhất khi nói chuyện được không?!

Cho nên, gần đây em luôn trốn tránh anh, chính là bởi vì nghĩ anh có người mình thích à?" Tống Dực Bạch nhìn tôi mang theo nụ cười trên môi.

Tôi đỏ mặt, lấy tay che mặt và lắp bắp: "Mới, mới không phải!"

Người anh ấy thích thực ra là tôi sao?!!

Vậy mà tôi lại cảm thấy ghen tị với bản thân trong nửa tháng?!

Mất mặt, thật sự là quá mất mặt!

Chuyện này tuyệt đối không thể để cho anh ấy biết.

Tôi di chuyển ngón tay của mình ra, cố gắng lén nhìn anh ấy.

Nhưng lại gặp được ánh mắt đầy ý cười của anh.

Tống Dực Bạch nhìn tôi cười âu yếm, sau đó đưa tay kéo tay tôi ra.

"Muốn nhìn thì cứ công khai mà nhìn, anh ở ngay đây."

Nhịp tim của tôi đập loạn cả rồi.

Người trước mặt thực sự thích tôi chứ không phải ai khác!!

16

Buổi tối, anh đưa tôi đi ăn bữa tối dưới ánh nến đầu tiên kể từ khi chúng tôi gặp nhau.

Trên thực tế, tôi thích những món anh ấy nấu hơn, nhưng tôi cũng không ghét với những chuyện thỉnh thoảng lãng mạn!

Anh ấy đưa cho tôi một bó hồng cappuccino có màu hồng nhạt pha chút cà phê cổ điển.

Ngôn ngữ của các loài hoa là: Không hẹn mà gặp, tình yêu dịu dàng!

Anh cũng tỏ tình với tôi một cách nghiêm túc.

Trong giọng nói dịu dàng có chút trịnh trọng [An An, anh thích em, em làm bạn gái anh được không? 】

Tôi không khỏi cảm thấy hạnh phúc và ôm lấy anh ấy.

【Em đồng ý!! 】

Tôi đương nhiên đồng ý!!!

Chúng tôi đã ở bên nhau!

Bất cứ khi nào Tống Dực Bạch ở bên cạnh, tôi không khỏi muốn đi qua dính chặt vào người anh ấy.

Mà anh sẽ vuốt tóc tôi một cách cưng chiều rồi trao cho tôi một nụ hôn nhẹ nhàng.

Anh ấy chưa bao giờ làm những điều gì quá đáng.

Trong lòng tôi có chút oán giận, tại sao nhìn được, sờ được, lại không thể ăn!

Thèm quá!

Khi nào mới có thể ăn thịt?!

Tại sao chỉ tôi mới có thể vì ăn mặn mà phát sầu, còn Tống Dực Bạch thì vẻ mặt không sao cả.

Cũng không thể để một người phụ nữ chủ động trong việc này phải không?

Một tuần sau, công ty tổ chức teambuilding.

Hai ngày một đêm tại Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Vịnh Tụ Long ở ngoại ô.

Trong xe, Thiến Thiến nắm tay tôi, nhìn tôi với vẻ mặt giễu cợt.

“An An, nói thật đi, cậu có đang yêu không?”

Giọng cô ấy rất to, tôi lo lắng nhìn ra phía sau và yêu cầu cô ấy nói nhỏ lại.

"Nhìn mặt cậu đỏ bừng lên, chắc chắn là đang yêu đương!"

"Ai vậy? Là anh chàng cùng nhà cậu à? Hay là..."

Tôi vội bịt miệng cô ấy lại.

Tôi thực sự sợ rằng từ "Giang Kỳ" sẽ bật ra khỏi miệng cô ấy lúc này.

"Đúng, đúng, tớ yêu đương cùng Tống Dực Bạch."

Đôi mắt của Thiến Thiến sáng lên, và dù tôi có che nửa khuôn mặt của cô ấy thì tôi cũng có thể nhìn thấy cô ấy bây giờ phấn khích đến mức nào.

“Cậu nh ỏ giọng một chút.” Tôi làm một đọng tác suỵt.

Cô ấy gật đầu, vừa khi tôi rút tay lại, cô ấy liền nắm lấy tay tôi và trầm giọng xuống nói một cách hào hứng.

"Tớ biết, tớ biết, thật sự quá tốt rồi!"

“Sau khi trở về phải mời tớ một bữa tối, hiểu không?”

“Được, được.” Tôi chỉ có thể gật đầu đồng ý.

17

Sau bữa tối, tôi bắt đầu có chút nhớ Tống Dực Bạch.

Tôi ra khỏi nhà hàng và đi bộ ra vườn hoa, chuẩn bị gọi video với Tống Dực Bạch.

Một giọng nói vang lên từ phía sau khiến tôi giật mình.

"An An."

"Anh làm em sợ à?"

Giang Kỳ chậm rãi đi về phía tôi, trên mặt nở nụ cười ấm áp.

"Thật xin lỗi!"

Tôi lắc đầu: “Không sao đâu!”

Im lặng vài giây, bầu không khí có chút ngượng ngùng.

Tôi muốn nói điều gì đó để phá vỡ bầu không khí, nhưng lại bi anh ấy giành trước.

"Hai người đang ở bên nhau à?"

Tôi hơi sửng sốt và ngước lên nhìn anh.

Nghĩ đến hôm nay trên xe, anh ấy ngồi phía trước tôi liền nhất thời hiểu rõ.

"Ừm."

Anh cúi đầu im lặng cười khẽ, ánh sáng trong mắt anh mờ đi.

“Vốn dĩ anh muốn từ từ phát triển mối quan hệ, nhưng không ngờ, anh lại bỏ lỡ.”

Giang Kỳ nhàn nhã nói chuyện, tựa như đang nói với chính mình.

"Nếu như anh nói với em rằng anh thích em từ khi em mới đến công ty, liệu bây giờ người ở bên em có phải là anh không?"

Trong giọng nói của anh có chút gì đó buồn bã, khiến tôi có chút choáng ngợp.

Tôi chưa bao giờ nghĩ anh ấy sẽ thích tôi!

“Không, cô ấy chỉ có thể là của tôi thôi.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, tôi quay lại và thấy Tống Dực Bạch đang đứng ở phía sau mình.

Tại sao anh ấy lại ở đây?

Cảnh tượng này khiến tôi có cảm giác như mình bị bắt quả tang vậy.

Tống Dực Bạch bước đến gần và nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

“An An, em có nhớ anh không?”

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy anh ấy không tức giận.

Trên mặt tôi lộ ra nụ cười ngọt ngào: "Em nhớ anh!"

Giang Kỳ bị chúng tôi ép cho ăn một nắm thức ăn cho chó.

Hiện trường ba người rõ ràng có chút kì quặc, Giang Kỳ nháy mắt lựa chọn rút lui.

“An An, chúc em hạnh phúc!”

Nói xong anh quay người rời đi.

Bóng lưng ấy có vẻ hơi cô đơn.

"Tống Dực Bạch, sao anh lại ở đây?"

Tôi nắm tay anh ấy và yêu cầu anh ấy nói ra sự thật.

Tống Dực Bạch liếc nhìn bóng dáng rời đi của Giang Kỳ, bình tĩnh nói.

“Nếu anh không đến, sẽ có người đào góc tường của anh mất.”

Tôi khẽ cau mày: “Sao anh biết là anh ấy thích em?”

Tống Dực Bạch đắc ý nhướng mày: "Là trực giác của con trai."

"Đi thôi! Em đói!"

Anh bế tôi đi bộ về khách sạn.

Thật là trực giác của một người đàn ông!

Rất chính xác?

18

Trước khi đi ngủ, Tống Dực Bạch bảo tôi vào phòng anh ấy một chuyến.

Dù rất bối rối nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn đi.

Anh mặc áo choàng tắm ra mở cửa, chiếc áo choàng tắm màu trắng tùy ý mở ra, lộ ra bộ ng ực và cơ bụng hấp dẫn.

Tôi không thể rời mắt khỏi anh ấy và bất giác nuốt khan.

Anh đột nhiên ghé vào tai tôi, thấp giọng khàn khàn thì thầm: “An An, tối nay em ở lại đây nhé?”

Hơi thở ấm áp phả vào cổ tôi, thậm chí tim tôi cũng ngứa ngáy.

"Được rồi~"

Vừa mới nói ra, một đôi môi ấm áp đã trực tiếp chạm vào môi tôi.

Quá nhiệt tình, gấp gáp không nhịn được.

Khi tôi sắp nghẹt thở, cuối cùng anh ấy cũng buông tôi ra.

Tôi liều mạng hít thở không khí trong lành, giây tiếp theo, anh ấy lại đến gần tôi.

Chúng tôi đã yêu nhau sâu sắc và không thể kiểm soát được nó.

Đêm rất dài, làm thế nào cũng không kết thúc được.

Đêm cũng rất ngắn, rõ ràng là tôi ngủ không bao lâu thì trời đã sáng.

Thứ hai.

Trời ơi, tôi nằm trên giường cả một ngày.

Bởi vì vòng eo của tôi gần như gãy đi.

Không ngờ Tống Dực Bạch lại quyến rũ tôi! Không nghĩ tới anh lại mạnh mẽ đến thế.

Quả nhiên không thể tùy tiện trêu chọc một người độc thân hơn ba mươi năm.

Người trong công ty đã sớm rời đi, Tống Dực Bạch ở lại thêm một đêm.

May mắn thay, ngày hôm sau là cuối tuần, nếu không tôi có lẽ là người đầu tiên xin nghỉ phép vì chuyện như vậy.

19

Nửa tháng sau, chú Tống lại gọi cho tôi.

Chú ấy vui vẻ hỏi tôi rằng liệu cuối tuần tôi có thể quay về cùng với Tống Dực Bạch không.

Nói là đại thọ lần thứ 90 của ông nội Tống Dực Bạch.

Ông nội mừng đại thọ, tôi làm sao có thể cự tuyệt chứ!

Tôi đồng ý mà không chút do dự.

Sau đó chú Tống còn nói: "Lúc ấy bảo con đến nhà Dực Bạch ở, dì con còn lo lắng con sẽ chịu ủy khuất, cũng may, hai đứa thật sự ở bên nhau.

Tôi biết ngay mà, chú Tống lúc ấy nhất định là cố ý.

Nhưng tôi không trách chú ấy, tôi nên cảm ơn chú ấy vì đã tặng một Tống Dực Bạch tốt như vậy cho tôi.

Buổi tối khi về nhà, tôi hỏi Tống Dực Bạch có phải anh ấy đã nhờ chú Tống gọi cho tôi hay không.

Khóe miệng anh chứa ý cười, sự dịu dàng trong mắt anh gần như lan tỏa trên khuôn mặt.

Ba hỏi anh, đại thọ ông nội có thể đưa con dâu về không, anh nói chờ con tan tầm con sẽ hỏi một chút.

“Không ngờ ông ấy không thể đợi được nữa nên đã gọi cho em.”

Giọng điệu của anh ấy khi nói điều này có vẻ hơi ủy khuất nhưng thực ra lại có chút tự hào.

Tôi biết rằng anh ấy chắc chắn đã nói nhiều hơn thế, và anh ấy cũng đã bỏ qua những từ quan trọng không nói cho tôi.

Giống như chú Tống.

Cuối tuần, lần đầu tiên tôi lấy thân phận bạn gái Tống Dực Bạch đi gặp phụ huynh.

Hơn nữa còn là loại một lần, đem tất cả thân thích đều gặp xong.

Chúng tôi đều nhận được lời chúc phúc từ mọi người!

Tôi biết, chúng tôi nhất định sẽ hạnh phúc!

____________________HOÀN___________________
 
Back
Top Bottom