Ngôn Tình Hồ Yêu Báo Thù

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,546,891
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ho-yeu-bao-thu.jpg

Hồ Yêu Báo Thù
Tác giả: Jason
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Jason

Số chương: 4 phần

Dịch: Công Tử Đừng Đợi Nữa

===

Tôi được nghe một bà lão trong làng kể lại rằng, nhà bà ấy từng xảy ra một chuyện rất kì lạ.

Lúc bà còn nhỏ từng cứu một con hồ ly màu trắng, bởi vì chuyện đó mà trong nhà đột nhiên có được một món tiền lớn.

Không lâu sau đó, nhà của anh cả bà cưới được một cô gái đẹp tựa tiên nữ, chưa từng nghĩ đến vận rủi lại bắt đầu từ đây…​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Răng Nanh Nhỏ
  • Gả Chồng Thay Em
  • Em Chỉ Định Dọa Anh Xíu Thôi
  • Hồ Yêu Báo Thù
    Chương 1


    Tôi được nghe một bà lão trong làng kể lại rằng, nhà bà ấy từng xảy ra một chuyện rất kì lạ.

    Lúc bà còn nhỏ từng cứu một con hồ ly màu trắng, bởi vì chuyện đó mà trong nhà đột nhiên có được một món tiền lớn.

    Không lâu sau đó, nhà của anh cả bà cưới được một cô gái đẹp tựa tiên nữ, chưa từng nghĩ đến vận rủi lại bắt đầu từ đây…

    - ---

    Chuyện xảy ra trong thời kì loạn lạc ở Quan Đông, sau khi bà lão theo nhà mình chạy nạn đến vùng Đông Bắc.

    Gia đình họ sống trong một ngôi làng hẻo lánh gần kề với núi, tuy rằng cuộc sống nghèo khổ, nhưng mỗi ngày đều trôi qua rất êm đềm.

    Hôm đó, cha của bà hào hứng trở về nhà, mặt mày hớn hở nói: “Chúng ta phát tài rồi.”

    Mẹ bà ngồi trên giường đất, khó hiểu nhìn chồng mình, không nhịn được hỏi: “Ông trúng phải gió gì vậy? Ông phát tài ở đâu đưa tôi xem xem.”

    Cha bà đưa tay ra, trên tay ông ấy vậy mà lại xách một cái lồng bện bằng cỏ, bên trong có một con vật đang cuộn tròn.

    Mẹ bà liếc nhìn một cái, không nhịn được hét ầm lên.

    Thứ trong lồng vậy mà lại là một con hồ ly có bộ lông óng ánh.

    Con hồ ly đó mệt mỏi nhắm chặt mắt lại, như thể đang say ngủ.

    Ngay lúc này bà ngửi được một mùi rượu nồng nặc xọc lên mũi, không khỏi lùi lại một bước.

    Mẹ bà không vui nói: “Ông lại uống say rồi à? Trong nhà bây giờ thành cái dạng gì rồi!”

    “Làm gì có.” Cha của bà lão lắc đầu, chỉ vào con hồ ly ra vẻ thần bí nói: “Nói ra bà không dám tin đâu, rượu là con hồ ly này uống đấy.”

    Sau đó cha bà bèn kể lại tình cảnh nhặt được con hồ ly này, ông làm nghề thợ mộc, trên đường đi làm về thì gặp được nó.

    Con hồ ly này giống như đang say rượu vậy, đi đường loạng choạng không vững, nhìn thấy người cũng không tránh đi.

    Sau đó nó ở trước mặt ông, ngã cắm đầu xuống đất, ngủ mê man không tỉnh.

    Cha của bà mặt mày hớn hở nói: “Hồ ly ở vùng Đông Bắc đều biết uống rượu sao? Tôi sống hơn nửa đời người vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng kì lạ thế này.”

    Nào ngờ mẹ bà lại chửi như tát nước vào mặt ông ấy: “Não của ông bị úng rồi đúng không? Đây là hồ tiên, mau đem nó trở về nếu không sẽ gặp báo ứng đấy.”

    Cha bà nghểnh cổ lên, vẻ mặt khinh khỉnh nói: “Gì mà hồ tiên, chuyện này tôi chẳng thèm tin. Đem nó lột da lấy thịt ăn, da hồ ly còn có thể bán được giá cao, tốt hơn bất cứ thứ gì.”

    Mẹ bà chỉ vào ông ấy mắng: “Ông muốn tạo nghiệp phải không! Một con hồ ly bình thường làm sao biết uống rượu chứ?”

    “Tôi mặc kệ nó uống cái gì! Trên đường có biết bao người chết chứ, cũng chưa từng thấy hồ tiên cứu mạng người nào.”

    Tiếng cãi vã ồn ào của bọn họ đã đánh thức con hồ ly trong lồng.

    Hồ ly mở mắt ra, nó nhìn cảnh tượng xung quanh một lúc, sau đó bắt đầu di chuyển quanh chiếc lồng, ánh mắt chứa đầy vẻ sợ hãi cùng bất an.

    Triệu Nga cũng chính là bà lão trong câu chuyện khi đó mới 15 tuổi, rất hiểu chuyện, bà cúi đầu nhìn con hồ ly trước mặt, bất giác động lòng thương xót.

    Có điều bà không dám cãi lời cha mình, chỉ có thể đưa ánh mắt đáng thương nhìn nó.

    Sau trận cãi vã, cha bà chuẩn bị tìm một con dao để lột da hồ ly.

    Mẹ bà bất lực mở miệng nói: “Tốt nhất ông nên để nó còn sống như vậy mà bán đi thì hơn.”

    “Ông không phải thợ săn, cũng không biết lột da thú, lỡ như làm hỏng bộ lông của nó, đến lúc bán đi cũng chẳng được giá cao.”

    Nghe vậy cha bà mới bình tĩnh lại một chút, bỏ con dao trong tay xuống.

    Buổi tối, anh cả và anh hai của Triệu Nga dẫn theo con trai đi làm về, nhìn thấy con hồ ly đó người nào người nấy đều vô cùng phấn khích.

    Tuổi tác của họ đều đã hơn bốn mươi rồi, lớn hơn nhiều so với Triệu Nga, con trai của người anh cả cũng đã trưởng thành.

    Ở thời đó, có rất nhiều gia đình kiểu vậy. Tuổi của Triệu Nga thậm chí còn nhỏ hơn cháu trai Triệu Quảng của bà ấy.

    Hồ ly trong lồng không vùng vẫy nữa, cứ luôn phát ra tiếng thút thít hệt như một con người vậy.

    Trên bàn ăn, mọi người không ngừng thảo luận xem đem bán con hồ ly này rồi sẽ mua được những gì.

    Nhưng Triệu Nga lại lén đi xem thử con hồ ly.

    Hồ ly trong nhà kho vẫn đang thút thít, nhưng khi Triệu Nga bước đến nó liền không phát ra tiếng nữa, chỉ mở to hai mắt nhìn bà.

    Triệu Nga tuổi nhỏ, tâm địa rất lương thiện. Nhìn thấy con hồ ly đáng yêu như vậy, có chút không nỡ. Bà biết nó bị bán cho thợ săn nhất định khó tránh khỏi cái chết.

    Có điều vừa nghĩ đến tính cách nóng nảy của cha mình, Triệu Nga liền gạt bỏ ý định thả hồ ly đi.

    Nhưng ai ngờ được lúc này hồ ly lại kêu lên một tiếng, đôi mắt đầy vẻ cám dỗ nhìn thẳng vào Triệu Nga.

    Triệu Nga chỉ cảm thấy cơ thể mất kiểm soát, đưa tay ra mở cửa lồng.

    Hồ ly từ trong lồng nhảy ra ngoài, lúc này Triệu Nga mới phản ứng lại, vội vàng muốn tóm lấy nó.

    Nhưng hồ ly lại chạy rất nhanh, trong nháy mắt nó đã thoát khỏi nơi trói buột mình, sau đó hồ ly còn quay về phía sau nhìn Triệu Nga bằng ánh mắt sâu thăm thẳm, kế đến mới xoay người chạy đi mất.

    Triệu Nga thả hồ ly đi, đương nhiên đã khiến cha bà nổi trận lôi đình.

    Mặc dù mẹ bà đã ra sức ngăn cản, nhưng Triệu Nga vẫn bị một trận đòn rất dã man, sau đó chuyện cũng xem như kết thúc.

    Chưa được mấy ngày, nửa đêm canh ba, có một cụ già vội vã gõ cửa nhà bà, nói rằng Hồ lão gia vừa mới thăng quan chuyển đến nhà mới, muốn mời cả làng đến ăn tiệc, bảo cha của Triệu Nga đến dự.

    Cha bà là một người nát rượu, nghe thấy có chuyện tốt như vậy, liền nhanh chân đi ngay.

    Nhưng đi được nửa đường, ông lại nhận ra có điều gì đó không ổn.

    “Tôi không quen biết lão gia nhà ông, đi ăn tiệc thế này không thích hợp lắm.”

    Ông lão đó cười nói: “Ông nhất định biết lão gia nhà tôi, đợi đến đó rồi ông sẽ biết.”

    Nghe ông lão nói thế, cha bà cũng có chút chần chừ, nhưng nghĩ đến trong người mình chẳng có xu nào, cũng chẳng có gì để người khác phải hãm hại. Bèn cắn răng dứt khoát đi theo ông lão kia.

    Đợi đến lúc tới được nhà Hồ lão gia, cha của bà liền hối hận rồi.

    Nhà của Hồ lão gia là một dinh thự rộng lớn, vừa liếc nhìn vào đã thấy ngay đó là một ngôi nhà lớn có bốn cửa chính.

    Cha bà nghĩ thầm trong lòng, nhưng chuyện đã đến nước này, ông cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể theo vào.

    Vừa vào đến sân đã nhìn thấy khắp nơi đầy là khách khứa, cha bà vừa định tìm một cái bàn khuất xa một chút để ngồi xuống, đúng lúc này lại thấy Hồ lão gia mặc mã quái đích thân bước tới, dẫn ông đến ngồi ở bàn lớn.

    Cha bà không biết tại sao, nhưng thái độ của Hồ lão gia này đối với ông rất nhiệt tình.

    Bữa tiệc này khiến cha bà phải mở rộng tầm mắt, đời này của ông chưa từng nhìn thấy nhiều thức ăn đến vậy bao giờ, càng chưa từng được uống rượu ngon như thế.

    Nha hoàn phục vụ quanh bàn ai nấy đều xinh đẹp như tiên, chuyện này khiến ông vừa mừng vừa lo.

    Chẳng mấy chốc cha của bà đã uống quá chén, ông áy náy bất an ngồi ở trên ghế, lẩm bẩm nói: “Hồ lão gia thật sự khách sáo quá rồi, đời này của tôi chưa từng được dự một bữa tiệc nào ngon như vậy, thật sự rất cảm ơn ngài.”

    “Ông có thể tha cho con trai ta, ta nên cảm ơn ông mới phải chứ.” Hồ lão gia cười nói.

    Cha bà cảm thấy rất khó hiểu, không nhịn được hỏi: “Tôi chưa từng gặp con trai ngài, sao lại nói là tha chứ? Hồ lão gia thật biết nói đùa.”

    Nhưng Hồ lão gia lại cười một cách thần bí nói: “Không phải ông cứu con trai ta, mà là con gái ông đã cứu con trai ta.”

    “Phần ân tình này, ta sẽ báo đáp ông.” Nói rồi Hồ lão gia sai nha hoàn bên cạnh bưng đến một cái khay.

    Sau khi mở tấm vải đỏ trên khay ra, liền nhìn thấy bên trong chất đầy những đồng bạc.

    Cha của Triệu Nga sống đến từng tuổi này vẫn chưa được nhìn thấy nhiều bạc như vậy bao giờ, lắp ba lắp bắp nói không nên lời.

    Nhưng ông từ chối hết lần này đến lần khác, Hồ lão gia vẫn kiên quyết đưa nó cho ông. Cuối cùng cha của bà cầm lấy bạc, say bí tỉ ngồi lên một cái kiệu, cứ thế rời khỏi ngôi nhà đó.

    Ngồi trong kiệu, cha bà nhìn đống bạc trong tay, vẻ mặt vô cùng sung sướng.

    Đường đi càng lúc càng tối, rất nhanh đã tới được cổng làng. Vừa hay cha của bà nhìn thấy người quen, không nhịn được ló đầu ra khỏi kiệu chào người đó.

    Nào ngờ người quen đó vừa nhìn thấy ông mặt liền biến sắc.

    “Hồ ly!” Người đó chỉ vào cha của bà hét lớn.

    Cha bà còn đang không hiểu gì, chiếc kiệu lại đột nhiên nặng nề hạ xuống, ông bước ra khỏi kiệu, lúc này những người khiêng kiệu không biết đã biến đâu mất.

    Người quen đó là lão Phạm ở đầu làng, ông ta mặt mày kinh hãi trợn mắt nhìn cha của bà lão.

    Cha bà khó hiểu hỏi: “Ông sợ cái gì vậy? Hồ ly ở đâu ra?”

    “Ông không biết thật à?” Lão Phạm dè dặt hỏi.

    Cha bà liền lắc đầu.

    Lúc này Lão Phạm mới giải thích: “Vừa nãy nhìn thấy ông vào làng, tôi liền sợ đến chết khiếp. Đám khiêng kiệu cho ông không phải người, mà là những con hồ ly đi thẳng một hàng.”

    “Không thể nào! Đưa tôi quay về chính là gia đinh của ngôi nhà giàu có kia kìa, người ta còn cho tôi bạc nữa.”

    Nói rồi cha bà mở chiếc túi trên tay ra, lão Phạm vừa nhìn một cái, lập tức trợn tròn hai mắt.

    Lão Phạm run lẩy bẩy cầm hai thỏi bạc lên, gõ chúng vào nhau, sau đó kinh ngạc thốt lên: “Là thật!”

    Cha của bà vội giật thỏi bạc lại, nhanh chân bước về nhà.

    Bởi vì chuyện này mà cả nhà Triệu Nga phát tài rồi, một lúc xây liền căn nhà lớn có ba gian, chia cho con trai trưởng, con trai thứ và bản thân mỗi người một gian, cuộc sống trong nhà lập tức trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều.

    Ông ấy nghiễm nhiên trở thành một nhân vật lớn ở trong làng.

    Có người nói bởi vì Triệu Nga thả hồ tiên đi, hồ tiên trả ơn đã cho nhà họ phú quý ngút trời.

    Cha bà sau khi nghe xong không khỏi gật gù, nét mặt vô cùng hớn hở.

    Đều nói chuyện tốt thành đôi, không bao lâu sau con trai của người anh cả trong nhà là Triệu Quảng cũng dắt về một cô gái, cô gái này đẹp như tiên trên trời vậy.

    Hôn lễ long trọng được tổ chức ngay lập tức.

    Hôn lễ được tổ chức rầm rộ, người ở tám làng mười dặm đều đến tham gia, trong hôn lễ, cha của Triệu Nga uống đến say khướt, mặt mày hứng khởi.

    Nào ngờ vừa sang hôm sau, nhà của anh cả Triệu Nga đã xảy ra chuyện!

    Triệu Quảng chết rồi! Chết ngay trên chiếc giường tân hôn.

    (Còn tiếp)
     
    Hồ Yêu Báo Thù
    Chương 2


    Đại phu đến nói là bị thượng mã phong, chỉ qua một đêm, cô dâu mới liền trở thành goá phụ.

    (*Thượng mã phong hay còn gọi là phạm phòng là tình trạng bị đột quỵ khi đang quan hệ.)

    Hôm chôn cất Triệu Quảng, cô dâu mới theo đưa tang, mọi người trong nhà đều rất đau lòng.

    Bởi vì vẻ ngoài của cô ấy cực kì xinh đẹp, cứ dăm ngày vài bữa là lại có người này kẻ nọ đến tìm.

    Mỗi lần như vậy đều bị anh cả của Triệu Nga vác gậy đuổi đi, lúc nào cũng trông chừng cô con dâu này rất chặt.

    Cô dâu mới ngày nào cũng cùng chị cả và cháu dâu trong làng đi giặt đồ, bàn tay của cô ấy vô cùng mảnh mai, đôi mắt hút hồn, không biết đã khiến bao nhiêu người mê đắm.

    Khi đó, con trai lớn của anh hai Triệu Nga là Triệu Húc càng say mê cô dâu mới đến nỗi chẳng buồn ăn uống.

    Mẹ của Triệu Nga kéo cha của bà qua một bên, thấp giọng nói: “Dù sao cô dâu mới cũng chỉ vừa bước qua cửa, chi bằng tìm cách làm mối cho con bé.”

    Cha bà nghe xong cũng cảm thấy có lý, mặc dù hơi trái với đạo lý, nhưng phù sa vẫn là không nên chảy ruộng ngoài.

    Cháu trai cả của mình chết rồi, để đứa cháu thứ hai lấy một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc thế này, cũng không thiệt.

    Thế là ông ấy xách theo một bình rượu, thêm một vài món nhắm, đi tìm con trai cả của mình uống một bữa.

    Nào ngờ uống đến lúc hưng phấn, vừa nhắc đến chuyện này, con trai cả của ông liền lật mặt ngay.

    Con trai cả mắng cha mình, kế đó nói rằng, Triệu Húc là đồ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

    Người cha nhịn không được lầu bầu: “Con trai mày không còn nữa tao cũng đau xót, nhưng không thể để cô gái ấy thành goá phụ mãi được.”

    “Con trai mày chết rồi, hương khói cũng đã tàn, đến lúc để cháu của mày chăm sóc cho mày lúc tuổi già, sau này còn đứng ra lo liệu ma chay, mày cũng chẳng thiệt thòi cái gì.”

    Thế nhưng con trai cả vẫn mở miệng mắng, sau đó còn đuổi cha mình đi.

    Sau khi cha của Triệu Nga quay về liền nổi trận lôi đình, mắng đứa con trai cả là thứ không ra gì.

    Bản thân xây cho nó một cái nhà, giúp con trai nó lấy vợ, vậy mà nó lại làm chuyện trái đạo đức như vậy với mình.

    Mẹ của Triệu Nga vội vàng an ủi ông, muốn đích thân sang đó một chuyến, khuyên con trai lớn thay đổi ý định.

    Nhưng cha bà lại cười lạnh, gằn giọng nói: “Tôi thấy tám phần mười là nó nhìn trúng đứa con dâu này rồi, không nỡ buông tay đó mà.”

    “Bậy bậy bậy, đâu ra chuyện như vậy, nó là người gần năm mươi tuổi rồi, còn có thể ‘cào tro’ ư?” Mẹ bà vội vàng phản bác lại.

    ‘Cào tro’ trong miệng của bà là một từ ngữ thông dụng trong dân gian ám chỉ mối quan hệ vụng trộm giữa cha chồng và con dâu.

    Lúc đó ở trong những vùng quê hẻo lánh chuyện này có thể xem như là chuyện nghiêm trọng, không thể chấp nhận nổi. Nhưng cha của Triệu Nga lại mắng một câu, miệng lầm rầm nói: “Không thể nói chính xác được.”

    Mấy ngày sau đó, tin đồn này bắt đầu rộ lên.

    Có người nói anh cả của Triệu Nga và con dâu ‘cào tro’, cũng có người nói cô con dâu không trung thực, đang lén lút với một người đàn ông nào đó ở làng bên rồi.

    Chuyện này khiến người anh cả vô cùng tức giận, nhìn thấy đám người mồm mép này liền chửi ầm lên.

    Thế nhưng sau lưng, anh cả lại đem nhốt cô con dâu lại, không cho cô ấy ra ngoài.

    Cha của Triệu Nga lại đến nhà lần nữa, những vẫn bị anh cả của bà đuổi về. Không những thế, anh cả còn làm ầm lên đòi chia nhà, sau này mạnh ai nấy sống, khiến cha bà tức giận vô cùng.

    Cha bà đứng ở đầu làng mắng nhiếc nửa ngày trời. Nói anh cả là kẻ vong ơn phụ nghĩa.

    Nhưng anh cả lại bước đến từ tốn nói ra một câu: “Cha, nếu không phải con, cha có thể phát tài được sao?”

    Sắc mặt cha bà lập tức thay đổi, vội vàng ngậm miệng lại.

    Mọi người xung quanh nháo nhào chạy đến hỏi cha của Triệu Nga, nhưng ông ấy làm như gặp phải ôn thần vậy, nhanh chóng chạy về nhà, mấy ngày liền cũng không hề bước chân ra khỏi cửa.

    Những ngày sau đó, tin đồn đã lan ra khắp làng. Nhưng anh cả của Triệu Nga không để tâm, hắn vừa có tiền vừa có thế, cuộc sống cũng chẳng bị ảnh hưởng gì.

    Mỗi ngày đều mang vẻ gió xuân phơi phới, mặt căng bóng mướt mát, ở thời đại kinh tế khó khăn như này có thể nói là rất hiếm thấy.

    Người cha mỗi lần về nhà đều sẽ mở miệng mắng té tát, nói anh cả là Đ* c*m th*, bản thân sao lại có đứa con như thế này chứ.

    Ai cũng đều nhìn ra được, cô dâu mới xinh đẹp như hoa như ngọc đã bị người anh cả này độc chiếm rồi.

    Có điều những ngày tháng tốt đẹp của người anh cả không kéo dài được lâu, chẳng mấy chốc đã thay đổi rồi.

    Mặt mũi của hắn ngày càng trắng bệch, cơ thể cũng càng lúc càng gầy nhom. Hốc mắt trũng sâu, vừa nhìn đã thấy như cả người bị khoét rỗng vậy.

    Mọi người trong làng không có việc gì làm thường đi khoác lác ba hoa, người anh cả này cũng tham gia vào.

    Một kẻ trong số đó cười nói với hắn: “Nhìn ông tiều tuỵ như vậy, mùi vị của con dâu thế nào?”

    Anh cả cũng không đáp lại, chỉ chuyển điếu thuốc qua. Hắn ra tay rất hào phóng, mọi người cũng không quá câu nệ.

    Tốc độ già đi của anh cả nhanh đến bất thường, mái đầu dày dặn ban đầu giờ đã rụng hơn nửa, lại còn đang bạc dần đi.

    Cha của Triệu Nga hận sắt không thể luyện thành thép, tức giận hét lớn: “Nó là một tên đàn ông đã có tuổi, còn có thể thoả mãn được một cô gái sao? Ta thấy không cần đến ba tháng, nó nhất định sẽ bị đào sạch thôi, sao ta lại có một đứa con trai bại hoại gia phong như thế chứ?”

    Đêm đó, Triệu Nga đang ngủ, đột nhiên nghe thấy tiếng hồ ly kêu.

    Đợi lúc bà xuống giường xem thử, lại phát hiện thấy một con hồ ly đang đứng trong sân nhà mình, chính là con hồ ly được bà thả đi ngày trước.

    Con hồ ly này đi đến trước mặt Triệu Nga, miệng nó phát ra âm thanh khàn khàn.

    Tiếng kêu của hồ ly rất dồn dập, rất gấp gáp, dường như đang muốn nhắc nhở Triệu Nga điều gì đó.

    Lúc này cha của bà cầm cuốc lăm lăm bước tới, miệng không ngừng chửi mắng. Trông hồ ly có vẻ rất sợ ông ấy, rất nhanh đã xoay người bỏ chạy.

    “Bước về!” Người cha trừng mắt nhìn Triệu Nga một cái, bà lập tức quay về phòng mình.

    Hôm sau, Triệu Nga đem chuyện này kể lại với mẹ mình.

    Mẹ bà lập tức tái mặt đi vì kinh ngạc, vội vàng hỏi: “Không phải nó đã báo ân rồi ư? Sao còn quay lại nữa?”

    “Ai biết được.” Cha bà xoay đầu lại, biểu cảm có phần mất tự nhiên.

    Mẹ bà trừng mắt nhìn ông ấy một cái, thấp giọng nói: “Tôi cứ luôn cảm thấy chuyện này rất tà mị, một người con gái đẹp như tiên trên trời sẽ chịu gả cho cháu trai của chúng ta sao? Hơn nữa vừa gả vào hôm sau cháu mình liền chết rồi, có thế nào cũng không thể giải thích được.”

    Cha bà gật đầu, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc, nói: “Thi thể của nó tôi cũng đã xem qua rồi, giống như là gặp chuyện gì đó sợ hãi đến chết vậy.”

    “Cô dâu mới đó, thật sự có vấn đề.”

    Những ngày sau đó, cha bà trở nên rất cảnh giác, không để cho ai trong nhà mình đi đến nhà anh cả nữa.

    Anh cả suốt ngày ru rú trong nhà, nhưng trước nay chưa từng nhóm lửa, ống khói trong nhà cũng chưa từng bốc lên bao giờ.

    Điều này khiến cha của Triệu Nga không khỏi lầm bầm: “Kì lạ thật, lẽ nào nó mỗi ngày đều chỉ ăn bánh?”

    Đợi đến lúc gặp lại người anh cả lần nữa, cha bà lập tức kinh ngạc. Cơ thể của anh cả đã gầy đến độ không còn nhìn ra hình người nữa, hai hốc mắt trũng sâu.

    Cha bà còn cho rằng bởi vì anh cả hút thuốc nên mới thành ra như vậy, nhưng ông hỏi liên tiếp mấy câu, anh cả cũng không trả lời, chỉ nở một nụ cười quái dị. Sau đó quay gót chầm chậm rời đi, trông hệt như một cái xác không hồn vậy!

    Còn cô dâu mới lại bước đi uyển chuyển, dung mạo rạng ngời, rung động lòng người.

    Người cha thầm mắng một câu yêu tinh hại người, cũng không dám nhìn quá lâu, nói xong liền quay đầu bỏ đi.

    Dáng vẻ của anh cả Triệu Nga đã trở thành đề tài cười cợt của những người trong làng, có điều một vài tên không đứng đắn cũng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

    Bọn họ cũng là những người mê mẫn cô dâu mới, từng người từng người một đến xin hỏi cưới đều bị người anh cả cương quyết đuổi về.

    Trong đó có một tên lưu manh rất nóng tính, trực tiếp mở miệng mắng chửi: “Chuyện gian díu của hai người, cả làng này có ai mà không biết chứ?”

    “Một tên đàn ông già yếu như ông có thể chiếm giữ cô ấy được bao lâu? Tôi thấy ông còn chẳng sống được mấy ngày nữa đâu.”

    Lời của người này vậy mà lại ứng nghiệm, chưa qua mấy ngày người anh cả đã chết rồi!

    Lúc anh cả chết, thân thể đã gầy đến trơ cả xương, người khám nghiệm thi thể không khỏi cảm thán một câu: “Thân thể người này bị ép đến cạn khô luôn rồi.”

    Anh cả chết rồi, lúc hắn chết, cô dâu mới còn ngồi ở một bên khóc lóc.

    Dáng vẻ đáng thương, khiến người ta đau lòng.

    Mẹ của Triệu Nga khóc như chết đi sống lại, tê tâm liệt phế. Chỉ có cha bà là đứng đó với vẻ mặt thất thần, không nói một lời.

    Sau khi lo xong hậu sự cho anh cả, nhà bên đó cũng xem như tuyệt hậu, chỉ còn lại một mình cô con dâu ở lại trong nhà.

    Chính ngay lúc này, Triệu Húc bắt đầu rục rịch.

    Mặc dù danh tiếng của cô dâu mới không tốt, nhưng dù sao cô ấy vẫn rất xinh đẹp, lại được thừa hưởng gia nghiệp lớn như vậy nữa.

    Nhưng mẹ của Triệu Nga lại nhắc nhở Triệu Húc: “Mày đừng quên anh mày làm sao mà chết, nếu mày muốn lấy cô gái này về làm vợ, sớm muộn gì mày cũng sẽ chết.”

    Triệu Húc nhanh chóng gạt suy nghĩ này đi.

    Thế nhưng một tối nọ, chuyện kì lạ đã xảy ra.

    (Còn tiếp)
     
    Hồ Yêu Báo Thù
    Chương 3


    Trong làng có người chết, nhưng trạng thái của người chết này lại vô cùng kì lạ, vẻ mặt rất hưởng thụ, đ*ng q**n lại ướt đẫm, trên người còn toả ra thứ mùi kia nữa.

    Người chết là Nguỵ Lão Tứ một tên côn đồ chạy nạn đến đây, hắn chết trên sườn đồi, được người gõ mõ cầm canh trong làng phát hiện ra.

    Người này nói: “E là cậu ta đã gặp phải thứ gì đó rồi, bị thứ đó rút hết khí huyết.”

    Nghe người này nói vậy, có người lẩm bẩm bảo: “Gần đây, tôi thấy cậu ta hay qua lại với cô dâu mới kia ấy.”

    “Đừng nói nhảm, người ta xinh đẹp như tiên, có thể để ý đến Nguỵ Lão Tứ sao?”

    Vừa sang hôm sau, trong làng lại chết thêm một người đàn ông, cách chết vẫn giống vậy, khiến người ta nhìn mà kinh hãi.

    Khoảng thời gian này mọi người đều lo ngay ngáy, đặc biệt là vào ban đêm, người dân trong làng không một ai dám ra ngoài nữa cả.

    Có một đêm, cha của Triệu Nga đang ngủ, gà ở trong sân đột nhiên kêu ầm lên.

    Nghe vậy, ông liền nổi nóng quát: “Mày còn dám tới đây!”

    Ông lao đến gian nhà bên cạnh, đánh thức anh hai của Triệu Nga, xách theo cái cuốc lăm lăm chạy ra ngoài sân.

    Trong chuồng gà ngoài sân, gà mẹ không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, mà ở đó có một người đang cúi đầu gặm thứ gì đó.

    Cha của Triệu Nga nhìn thấy không phải con hồ ly kia, lập tức thở phào nhẹ nhõm, sau đó ông dẫn theo mấy người đàn ông trong nhà đến bao vây người kia.

    Người ở trong sân đầu tóc rối bù, dáng vẻ mảnh khảnh, thoạt nhìn trông có vẻ như là con gái.

    “Cô gái nhỏ, dám trộm gà của ta, mau xoay người lại để ta nhìn xem cô là ai.” Cha của Triệu Nga nhấc ngọn đèn dầu lên, đưa đến trước mặt người đó, nghiêm nghị nói.

    Nhưng khi người này vừa quay đầu lại, ông đã kinh hãi hét lên một tiếng: “Mẹ ơi!”

    Đèn dầu trong tay ông rơi bộp xuống đất, bản thân cũng bị doạ đến ngã quỵ, những tên đàn ông bên cạnh cũng sợ đến mặt mày xám ngoét.

    Người phụ nữ này vậy mà lại mang khuôn mặt của một con hồ ly! Đồng tử của cô ta có màu xanh biếc, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào bọn họ.

    Mặt cô ta toàn là máu, cả người toát lên vẻ khiến người khác không rét mà run.

    Lúc này mẹ của Triệu Nga xách theo cái chiêng chạy lại, vừa gõ vừa hét lên.

    Người phụ nữ thấy vậy lập tức trèo tường bỏ chạy, cô ta cực kì nhanh nhẹn, tốc độ kinh hồn, hoàn toàn không giống người chút nào!

    Một lúc lâu sau cha của Triệu Nga mới phản ứng lại được, ông chậm chạp ngồi dậy, vẫn chưa hết bàng hoàng.

    Sau sự việc lần này, cha bà đổ bệnh nằm liệt trên giường, chỉ biết r*n r*.

    Người dân trong làng sau khi nghe chuyện này xong, tất cả đều nhất trí khẳng định có thứ gì đó đang quấy phá, vội mời một bà đồng đến.

    Người họ mời tới là một bà đồng già lụm khụm, trước tiên bà ấy đến xem sơ qua tình hình cha của Triệu Nga, sắc mặt lập tức trở nên giận dữ.

    Rất nhanh bà lại xông vào nhà của người anh cả, lần này, rất nhiều người đã hiểu ra chuyện rốt cuộc là thế nào rồi.

    “Cô gái này xinh đẹp như vậy, ấy thế mà lại là một con hồ ly tinh!”

    Bấy giờ mọi người mới chợt tỉnh ngộ, ai nấy đều mong chờ được nhìn thấy đệ tử của đại tiên ra tay thể hiện uy lực.

    Chỉ là qua nửa canh giờ sau, bà đồng này vẫn chưa ra tay, mọi người có mặt đều kinh ngạc thất sắc.

    Lại qua thêm nửa canh giờ nữa, mọi người tập hợp lại, hùng hùng hổ hổ cầm vũ khí xông vào nhà của người anh cả.

    Đợi đến lúc bọn họ bước vào rồi, người nào người nấy đều trợn tròn mắt. Bà đồng nằm chết ngay dưới đất, trái tim bị móc ra ngoài, còn cô dâu mới đã biến mất không dấu vết.

    Chuyện này bắt đầu trở nên xôn xao náo loạn, thế nhưng trong nhà còn chưa kịp lo đến thì cha của Triệu Nga đã nằm trên giường thở hổn hển, như ngọn đèn sắp cạn dầu vậy.

    Bác sĩ đến khám qua đều nói không cứu nổi nữa. Thời điểm đó, cha của bà chỉ còn có thể nằm trên giường chờ chết mà thôi.

    Cha bà là trụ cột của gia đình, nếu ông ấy không còn nữa, trời nhất định sẽ sập xuống.

    Những người khác trong nhà đều ra ngoài làm việc, chỉ có Triệu Nga ở nhà chăm sóc người cha chỉ còn sót lại chút hơi tàn của mình.

    Nhìn thấy đôi môi nứt nẻ và dáng vẻ sốt đến đau đớn của cha, mỗi ngày Triệu Nga đều khóc rất nhiều.

    Hôm ấy, đột nhiên có thứ gì đó chui vào phòng, Triệu Nga quay đầu nhìn, phát hiện ra chính là con hồ ly say rượu kia.

    Nó có bộ lông bóng loáng, miệng nhọn nhọn, đuôi mắt dài mảnh. Hồ ly ngồi xuống trước mặt Triệu Nga, trong miệng nó ngậm thứ gì đó.

    Triệu Nga chú ý nhìn nó, hồ ly mở miệng ra, một viên thuốc màu đen cứ thế mà lăn xuống đất.

    Triệu Nga nhặt viên thuốc lên, hồ ly chỉ chỉ vào cha của bà, sau đó kêu lên một tiếng.

    Triệu Nga lập tức hiểu ra, bà cầm viên thuốc trong tay cắn vỡ thành nhiều mảnh, sau đó đút cho cha mình.

    Hồ ly nhìn thấy vậy lại kêu lên một tiếng nữa, sau đó quay lưng đi.

    Nói ra cũng thật kì lạ, hồ ly vừa đi khỏi chưa bao lâu, cha bà đã đổ mồ hôi, cơn sốt cũng dần hạ xuống.

    Sau khi tinh thần tỉnh táo lại, Triệu Nga mới đem chuyện này kể lại cho cha mình.

    Ông lập tức kinh hãi biến sắc, vội vàng nói: “Vừa nãy ta đã mơ một giấc mơ, trong mơ có một con hồ ly đến nói gì đó với ta, ta không nghe rõ, xem ra là nó đến cứu ta rồi.”

    Mẹ bà quay về, nhìn thấy chồng đã có chuyển biến tốt, vui mừng đến rơi nước mắt.

    Sau khi cha của Triệu Nga khỏi bệnh, trong nhà cũng xem như là đã yên ổn. Nhưng trong làng lại bắt đầu có người chết.

    Lần này người chết không phải đàn ông nữa, mà là những cô gái trẻ. Hơn nữa những cô gái này đều chết vô cùng thê thảm.

    Nhưng điều khiến người ta căm phẫn nhất chính là khi những cô gái này chết đi, bọn họ đều bị lấy mất trinh tiết.

    Khó khăn lắm mới có một người sống sót, nhưng cô gái này sau khi sống sót cũng trở nên điên loạn.

    Chuyện này gây náo loạn rất lớn, ngay sau đó lại có một vị xuất mã tiên đến làng.

    Đó là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, tên Mã Bán Tiên, bên cạnh còn dắt theo một bà nương mặt mày ngờ nghệch.

    (*Bà nương trong trường hợp này ý chỉ phụ nữ hạ lưu, thấp kém.)

    Trong căn nhà thô sơ u ám, người phụ nữ ngồi trên mép giường, nhìn cô gái bé nhỏ môi tím tái, không ngừng run rẩy.

    “Sao chuyện lại đi đến bước này chứ? Bỏ đi, giờ ta nói cái gì cũng phải nghe cho thật kĩ đây.”

    Mã Bán Tiên lại thở dài một hơi, đưa mắt nhìn sang bà nương bên cạnh. Bà nương này gật đầu một cái, chuẩn bị tiến hành nghi thức mời thần tiên.

    Đệ tử xuất mã làm pháp sự, thông thường sẽ không làm một mình, mà phải có hai người.

    Đại thần phụ trách xem xét mọi sự, nhị thần phụ trách mời đệ tử xuất mã xuống trần.

    Người phụ nữ đó là đại thần, còn bà nương bên cạnh chính là nhị thần.

    Đại thần dùng một tấm vải đỏ viết tên họ của tiên gia lên sau đó đặt vào sau tấm gương đồng, nhị thần cầm một cái trống hát, vừa gõ vừa nhảy, mặc kỳ bào, cầm theo mấy đồng tiền lớn, vừa nhảy vừa múa.

    Những ca từ trong miệng bà ta, đương nhiên chính là những câu mời thần tiên xuống.

    Mã Bán Tiên ngồi xếp bằng trên một cái đệm cói, nhị thần liên tục lắc lư cơ thể, trống trên tay bị đánh loạn xạ cả lên.

    Không biết đã qua bao lâu, Mã Bán Tiên mở mắt ra, ánh mắt liền biến đổi. Mọi người xung quanh rất kính cẩn, biết rằng đây chính là thần tiên hiện thân rồi.

    “Đúng là cặn bã.” Mã Bán Tiên mở miệng mắng một câu, ánh mắt lạnh như băng. Bà đưa tay ra đặt lên người cô gái sau đó niệm gì đó.

    Lát sau, cô gái liền tỉnh lại.

    Chỉ là khi hỏi đến những việc đã xảy ra, cô gái lại chẳng biết gì cả.

    Mã Bán Tiên thở dài nói: “Ta hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi.” Nói xong bà đứng dậy đi thẳng đến nhà của cha Triệu Nga.

    Nhìn thấy cha Triệu Nga, Mã Bán Tiên liền mở miệng hỏi: “Chuyện ông đột nhiên phát tài, e là không liên quan gì đến hồ tiên nhỉ.”

    “Làm gì có chuyện đó, con gái tôi đã cứu một con hồ ly trắng, mới có được số tiền này.” Cha Triệu Nga vội vàng nguỵ biện.

    Nhưng Mã Bán Tiên lại hạ giọng nói: “Số tiền mà ông đã tiêu xài ta xem qua rồi, đều là thứ trong mộ. Ông đừng có mà lừa ta, nếu không ta sẽ đi báo quan đấy.”

    Nghe Mã Bán Tiên nói vậy, cha Triệu Nga lập tức hoảng loạn.

    Vành mắt ông ta đỏ hoe, đưa tay vỗ đùi mấy cái, đột nhiên quỳ sụp xuống đất khóc lớn: “Đều là nghiệt duyên cả.”

    (Còn tiếp)
     
    Hồ Yêu Báo Thù
    Chương 4


    “Nếu không phải tôi bị tiền mê hoặc tâm trí, con trai cả và cháu trai của tôi cũng sẽ không chết như vậy!” Nói xong ông vừa khóc vừa kể lại nguyên do sự việc.

    Hoá ra vốn chẳng có chuyện hồ ly báo ân nào cả, chuyện này là do cha của Triệu Nga dựng lên mà thôi.

    Trên đường chạy nạn, anh cả Triệu Nga phát hiện thấy một ngôi mộ, và đã trộm tiền từ trong ngôi mộ đó ra.

    “Lúc ông đào mộ, có gặp phải thứ gì bất thường không?” Mã Bán Tiên đột nhiên hỏi.

    Người cha nghĩ đến gì đó, gật gật đầu, như kẻ mất hồn nói: “Lúc đào mộ thì không có gì bất thường cả, chỉ là lúc chúng tôi ôm đống bạc đó quay về, nhìn thấy bên đường có một con hồ ly màu đen đang ăn xác người.”

    “Con trai cả của tôi cảm thấy không may mắn, thế là nó cầm một hòn đó đập chết con hồ ly đó.”

    “Chẳng trách, hoá ra chuyện là như vậy.”

    Mã Bán Tiên nhìn ông ấy, thở dài một hơi nói: “Con trai ông đập chết hồ ly, bị nó báo thù, chết cũng không oan uổng.”

    “Có điều.” Mã Bán Tiên ngừng lại một lúc, nhìn cha Triệu Nga rồi nói: “Cả nhà con trai cả của ông đã chết hết rồi, tiếp theo sẽ đến lượt nhà ông.”

    “Tại sao?” Cha của Triệu Nga ngẩn người, nước mắt lưng tròng nói: “Mạng của con trai cả và cháu trai tôi lẽ nào vẫn chưa trả đủ sao?”

    Mã Bán Tiên ẩn ý nói: “Nợ hắn hắn trả, nợ ông ông trả.”

    Cha Triệu Nga kinh ngạc thất sắc, quỳ rạp xuống đất cầu xin Mã Bán Tiên cứu mạng.

    Nếu như là một đại sư ra vẻ đạo mạo, nhất định sẽ nhân cơ hội này đòi một khoản tiền lớn, nhưng Mã Bán Tiên lại không đòi hỏi gì cả, chỉ nói sẽ cố gắng hết sức sau đó quay người rời đi.

    Tối đó, trong ngôi làng vốn dĩ rất yên tĩnh đột nhiên lại vang lên tiếng hét chói tai phá vỡ sự yên tĩnh vốn có này.

    Lúc mọi người tập trung lại một chỗ, lại nhìn thấy Mã Bán Tiên bị thương nặng nằm dưới đất, bà nương bên cạnh đã chết rồi.

    “Chuyện gì thế này?” Cha của Triệu Nga cầm đèn dầu vội vã chạy tới.

    Mã Bán Tiên hơi thở nặng nhọc lắc đầu, mặt trắng bệch, nói: “Cuối cùng vẫn để nó chạy mất.”

    Trên người Mã Bán Tiên có mấy vết bị móng vuốt cào, vết cào sâu đến nỗi thấy cả xương. Cô nói: “Súc vật này không phải thứ bình thường.”

    “Lúc mới bắt đầu hại chết đàn ông nó vẫn chưa đáng sợ, nhưng đợi đến lúc nó hại cả những cô gái trẻ thì đã trở nên khó đối phó hơn rất nhiều rồi.”

    “Nếu như lại để nó hại thêm mấy cô gái nữa, vậy thì thật sự không còn ai trị được nó nữa.”

    Cha Triệu Nga kinh hãi hỏi: “Rốt cuộc là thế nào vậy?”

    “Nó là một loài hồ yêu.” Mã Bán Tiên thở dài nói: “Lúc mới đầu nó sẽ mang hình hài của một cô gái, chuyên đi quyến rũ đàn ông, hút cạn dương khí của bọn họ đến chết. Đợi đến khi hại được càng nhiều người rồi, nó sẽ biến thành hình dạng đàn ông, đến lúc đó nó sẽ trở nên hung hãn hơn bao giờ hết.”

    “Có điều nó bây giờ chỉ có thể hại được những người có mối liên hệ nhân quả với nó mà thôi.”

    “Một khi nó hại hết tất cả những người có dính đến nhân quả với nó, thì không gì có thể ngăn được nó nữa. Nó sẽ biến thành một loài yêu ma gây hại cho nhân gian.”

    Nghe đến đây, cha của Triệu Nga lại hỏi: “Vậy người có nhân quả với nó là những ai?”

    Mã Bán Tiên thấp giọng nói: “Người nhà các người, còn có những người đã từng làm tổn thương nó nữa.”

    “Vậy nên làm thế nào?” Ông vội vàng hỏi.

    “Ta cũng không có cách gì cả, mọi người tự bảo vệ tốt con gái của mình đi.” Nói xong Mã Bán Tiên liền ôm xác bà nương rời khỏi.

    Sau chuyện lần này, người dân trong làng đều nơm nớp lo sợ, ai nấy bảo nhau đem con gái nhà mình giấu đi, nhưng cứ đến tối, vẫn liên tục có người bị tấn công.

    Có người nhìn thấy một tên đàn ông khắp người lông lá đen xì vào phòng giết người, kẻ này đao thương bất nhập, rất nhanh đã có mấy cô gái trẻ bị giết hại dã man, cảnh tượng vô cùng thê thảm.

    Người nhà của những cô gái này khóc lóc kể lể, thế nhưng mọi người vẫn không làm gì khác hơn được. Lúc bấy giờ vùng Đông Bắc đang hỗn loạn, căn bản không có ai quan tâm đến một ngôi làng ở miền núi hẻo lánh như vậy cả.

    Mỗi khi đêm xuống, cha của Triệu Nga đều sẽ lệnh cho những người đàn ông trong nhà đến trông chừng, sợ bà sẽ xảy ra chuyện.

    Có người đề nghị gả Triệu Nga đi, như vậy bà sẽ không còn là người nhà họ nữa.

    Nhưng cha bà lại lắc đầu, còn chửi ầm lên rằng: “Nó là con gái ta, sống là con gái ta, chết cũng là con gái ta. Cái thứ khốn kiếp đó sẽ không bỏ qua cho nó đâu.”

    Ông vừa nói thế xong, ngay đêm hôm đó, đã có một bóng đen xông vào nhà.

    Cha Triệu Nga cầm cái cuốc đập tới, bóng đen đó cả người phủ một lớp lông dày, cái cuốc vừa giáng xuống đã bị bật ra. Tất cả đàn ông trong nhà lúc này đều xông đến.

    Có điều bóng đen đó lại rất mạnh, từng người một đều bị nó đẩy ra. Kế đó nó xông vào trong phòng, ôm lấy Triệu Nga rồi chạy đi mất.

    Mẹ Triệu Nga loạng choạng đuổi theo, trong tay vẫn còn cầm theo cây gậy. Nhưng tốc độ của bóng đen kia rất nhanh, nó hoàn toàn không để tâm đến những người đang vây đánh xung quanh, ôm Triệu Nga biến mất vào trong màn đêm.

    “Thôi rồi.” Cha của Triệu Nga ngồi phịch xuống đất bật khóc.

    Tất cả mọi người đều biết rằng Triệu Nga lần này chết chắc rồi.

    Bóng đen đưa Triệu Nga đến bãi tha ma ở đầu làng, bà liều mạng chống cự, nhưng sức lực của nó vô cùng lớn. Triệu Nga ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy người đó mang ánh mắt giống như dã thú, trong mắt không có chút tình cảm nào của con người, chỉ có sự hung bạo của loài thú hoang.

    Lúc Triệu Nga đang khóc lóc ầm ĩ, xung quanh đột nhiên vang lên tiếng kêu của hồ ly, bóng đen đó ngừng chuyển động, đưa mắt nhìn khắp nơi.

    Chỉ thấy một con hồ ly đang đi tới, ánh mắt ghim chặt vào bóng đen kia.

    Nhìn thấy con hồ ly này, Triệu Nga liền ngẩn người, nó lại đến nữa rồi!

    Lần này hồ ly chẳng nói lời gì thừa thải, nó trực tiếp xông đến đánh nhau với bóng đen kia. Thật khó tưởng tưởng nỗi, một con hồ ly vậy mà lại có thể đánh nhau với một bóng đen lớn bằng một người trưởng thành như vậy.

    Tiếng cắn xé không ngừng vang lên, hồ ly liều mạng đối đầu với bóng đen. Chỉ là nó cứ bị ném xuống đất hết lần này đến lần khác.

    Rất nhanh trên cơ thể hồ ly xuất hiện rất nhiều vết thương, khoé miệng cũng bị rách, máu tươi chầm chầm chảy ra.

    Nhưng con hồ ly vẫn cứ xông tới cắn xé bóng đen kia.

    Chẳng mấy chốc, hồ ly lại bị ném xuống đất, lần này hơi thở của nó thoi thóp, không còn cử động được nữa, Triệu Nga chạy đến ôm nó vào lòng, khóc thút thít.

    Bóng đen chầm chậm bước tới, Triệu Nga sợ hãi nhắm chặt hai mắt lại, ngay lúc này, chợt nghe thấy tiếng hồ ly kêu la không dứt, Triệu Nga giật mình mở mắt ra.

    Không biết từ lúc nào xung quanh bãi tha ma đã xuất hiện vô số hồ ly. Chúng xếp thành một vòng tròn dày đặc bao vây toàn bộ nơi này.

    Giờ phút này bóng đen mới bắt đầu cảm thấy hoảng sợ, nó vội vã muốn bỏ chạy, nhưng trong đám hồ ly lại có một người phụ nữ cầm đèn dầu bước ra, chính là vị xuất mã tiên kia.

    “Tên cặn bã của nhà họ Hồ cũng nên do họ Hồ bọn ta đích thân ra tay xử lý.” Người phụ nữ chỉ nói vậy, ngay sau đó rất nhiều hồ ly đã xúm đến cắn xé bóng đen kia, bóng đen không ngừng lăn lộn dưới đất, không biết qua bao lâu, nó đã không còn cử động được nữa, nằm im dưới đất, tắt thở.

    “Đưa nó cho ta đi.” Người phụ nữ chìa tay ra, muốn đòi lại con hồ ly trong lòng Triệu Nga.

    Triệu Nga run rẩy trao nó lại cho người phụ nữ, người đó cười nói: “Đừng lo lắng, nó không chết được đâu. Chút thương tích này với nó chẳng là gì cả, cho nó uống chút rượu là được rồi!”

    Triệu Nga thở phào một hơi, không nhịn được bèn hỏi: “Nó là ai vậy ạ?”

    “Tam Cữu gia nhà ta.” Người phụ nữ cười nói.

    Triệu Nga được đưa về nhà, cùng về với bà còn có xác của bóng đen đó.

    Mọi người xách đèn dầu đến nhìn, ai nấy đều bị doạ đến chết khiếp, đó là một người đàn ông cả cơ thể mọc đầy lông đen, nửa người nửa cáo.

    Người phụ nữ nói lai lịch của bóng đen này chính là một con hồ yêu.

    Chuyện vì sao nó trở thành hồ yêu cũng rất li kì.

    Có câu, chó không ăn thịt người. Một con chó bất luận thế nào đi nữa cũng không được ăn thịt người, một khi đã ăn thịt người nó sẽ mãi mãi ghi nhớ mùi vị đó, không cách nào quên được, sau đó nó sẽ chỉ biết tấn công con người, ăn thịt trẻ em. Loại chó như vậy phát hiện con nào sẽ đánh chết con đó.

    Thế nhưng trên đường chạy nạn, khắp nơi đều là người chết, khắp nơi đều là chó hoang. Ở thời đại đó, chẳng ai rảnh rỗi để tâm đến chuyện này cả.

    Chó ăn thịt người rồi, sẽ mãi mãi ghi nhớ hương vị đó. Mà hồ ly ăn thịt người rồi, sẽ biến thành hồ yêu.

    Hồ ly thông thường tu luyện bằng cách làm việc thiện tích đức, hồ yêu lại tu luyện bằng cách hại người.

    Trên đường chạy nạn, anh cả của Triệu Nga đánh chết chồng hồ yêu, hồ yêu liền bám lấy hắn, sau đó hại chết con trai hắn, chuyện này xem như đã được làm rõ.

    Cha của Triệu Nga xúc động bùi ngùi, cung kính nói lời cảm tạ.

    Người phụ nữ đi rồi, trước lúc rời đi còn xin một vò rượu cho con hồ ly kia.

    Sau đó, cha của Triệu Nga bắt đầu thờ hồ tiên trong nhà, từ đó cuộc sống bình yên, không xảy ra thêm bất cứ chuyện gì nữa.

    Về sau, Triệu Nga cũng được gả đi, chỉ là ở bên nhà chồng bà vẫn thờ hồ tiên như khi còn ở nhà.

    Đối với chuyện mà mình từng gặp phải, bà đã kể lại cho không ít người nghe. Rất nhiều người nghe xong liền tỏ vẻ coi thường, cho rằng hồ ly chỉ biết hại người.

    Nhưng Triệu Nga lại nói, người có người tốt kẻ xấu, hồ ly cũng có chính có tà.

    Ở vùng Đông Bắc, hình ảnh của hồ ly lưu lại trong tâm trí mỗi người có thiện có ác.

    Hồ tiên báo ân, hồ yêu hại người, xưa nay vẫn là như vậy.

    (Hết)
     
    Back
    Top Bottom