Ngôn Tình Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 79: Xung quanh vang lên đủ loại âm thanh


“Nghe Tử Vân tiểu thư nói nàng ta hãm hại Kính đại nhân của chúng ta đấy.”

“Hừ, sau này giáo huấn nàng ta nhiều một chút.”

“Đúng vậy đúng vậy, cũng không xem xem Kính đại nhân của chúng ta há là người nàng ta có thể nhúng chàm.”

“Phi phi phi, tiểu Đề Tử ngươi đó, ngươi nhiều nam nhân quá ha, nói cái gì mà nhúng chàm với không chúng chàm chứ, bằng bộ dạng kia của nàng ta, còn chẳng đẹp bằng ta kia!”

Phượng Cửu U chẳng để tâm mất người này, chỉ đi tiếp.

Lẩm bẩm “Há là người ta có thể nhúng chàm?”

Chỉ có chút tác dụng này thôi sao.

Nửa tháng trôi qua.

Phượng Cửu U cũng không có gặp lại Kính, nhưng ngày tháng cũng chẳng vô vị.

Chỉ là những hạ nhân có địch ý với nàng kia, khiến Phượng Cửu U không chịu nổi rồi, nhưng thật ra là vì Phượng Cửu U phát ra khí tức tu đạo trong Linh Tịch kỳ, những người kia cũng tiết chế một chút.

Hiện tại nàng ở một căn phòng của hạ nhân, người bạn duy nhất là một hồ ly Tiểu Mễ khác hẳn với những hồ ly bình thường. Dung mạo của nàng rất bình thường, nếu ở nhân giới vẫn có thể sống tốt, nhưng ở Thanh Khâu nổi tiếng mỹ mạo, thì rõ ràng là một tồn tại quái dị và hèn mọn.

Nghĩ tới đây, nhìn Tiểu Mễ luôn tay luôn chân bên cạnh, mỉm cười, nói “Tiểu Mễ, ăn cơm rồi, đừng làm nữa.”

Tiểu Mễ nghe vậy, mỉm cười với Phượng Cửu U, nói “Không sao, Cửu U tỷ tỷ ngươi chờ chút.”

Phượng Cửu U đầu đầy hắc tuyến, Tiểu Mễ gọi nàng là tỷ tỷ, thực ra nàng đã sống gần một nghìn năm trăm năm rồi.”

“Ya! Cửu U tỷ tỷ, ngươi xem, sao Tử vân tiểu thư lại đến phòng hạ nhân của chúng ta vậy?!!”

Phượng Cửu U hơi sững người, nhìn thân ảnh xinh đẹp đang dần tới gần, nhếch nhếch mày.

Tử vân liên tục nện bước, cười duyên đi tới, trực tiếp không thèm nhìn Tiểu Mễ, đi đến trước người Phượng Cửu U, đánh giá mấy lượt, nhìn cơm nước đạm bạc trên bàn, trong ắt lóe lên vẻ đắc ý.

“Chậc chậc, Phượng Cửu U cũng có ngày hôm nay, thật khiến ta không ngờ được đấy.”

Phượng Cửu U vẫn còn ăn cơm, hoàn toàn coi Tử Vân như người trong suốt.

Thấy Phượng Cửu U thất thế còn không coi mình vào mắt, Tử vân hừ lạnh một tiếng, thu lại nụ cười, nói “Phượng Cửu U, ngươi to gan lắm, vậy mà dám hãm hại ca ca.”

Phượng Cửu U dừng đũa, cười lạnh, nói “Hãm hại thì sao, Tử vân cô nương chẳng lẽ là muốn bị ta hãm hại một lần đấy chứ.”

Tử Vân nghe vậy, sắc mặt trầm xuống “Ngươi.”

Vung tay phải lên, hồng sắc quang mang lóe lên. Khi quang mang chói rọi, lại biến mất trong nháy mắt.

Sắc mặt tử Vân cực kỳ khó coi, quay đầu kêu một tiếng “Gì cơ, ca ca.” Thấy bạch sắc ở cửa, tàn nhẫn trong mắt Tử Vân rút đi, lóe lên một tia kinh hoàng.

Kính nhàn nhạt đứng ở đó, lại không nhìn Phượng Cửu U, thản nhiên nói với Tử vân “Trong người nàng ấy có cổ trùng, giữ nàng ấy lại, lần sau khi muội ứng kiếp thì lấy ra để cổ trùng giúp muội một tay.”

nghe vậy, Tử Vân vui mừng, đắc ý nhìn Phượng Cửu U xong, liền đi đến bên cạnh kính, kiều mị cười nói “Muội biết ca ca là tốt nhất, Tử Vân làm cho ca ca một bát tổ yến đấy.”

Tử Vân vừa nói vừa kéo Kính rời khỏi phòng hạ nhân.

Từ đầu đến cuối, Kính không nhìn Phượng Cửu U một cái nào.

Tiểu Mễ từ đầu đã cầm cây cổ sững sờ tại chỗ, hồi lâu mới khôi phục lại tinh thần, lanh lợi chạy đến cạnh Phượng Cửu U, nói “Cửu U tỷ tỷ, là Kính đại nhân đấy, ta vậy mà đã gặp được Kính đại nhân rồi, tốt quá!”

Nghe vậy, nhìn Tiểu Mễ cực kỳ hưng phấn, Phượng Cửu U miễn cưỡng nặm ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

Nàng trong mắt hắn, chỉ có chút tác dụng này thôi sao?

Nàng nhắm mắt, tiếp tục ăn, nhưng chẳng còn thấy ngon.

Kính các.

Một thân ảnh bạch sắc dựa nghiêng vào ghế, khẽ vuốt khối ngọc đen trên ngón tay, sắc mặt lạnh lùng, khẽ nhíu mày. Giống như nhớ tới điều gì, cười một tiếng lạnh lùng lại mang theo chút tự giễu.

“Phượng Cửu U, ta vậy mà không bằng một Hoa Thanh Y sao?”
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 80: Không rõ sống chết


Trên bàn bát tiên bên ngoài phòng đặt đầy những món ngon. Mà Kính đang ngồi trên ghé, đôi mắt đẹp híp lại.

Trên bãi cỏ cách đó không xa, mấy vũ cơ yêu mị không ngừng nhảy những vũ đạo vô cùng mê người.

Mắt hắn giống như đang thưởng thức vũ đạo khi3u gợi của những vũ cơ kia, môi mỏng nơi nhếch lên, giống như đang nghĩ tới điều gì.

Nhếch mày nhìn về phía nữ tử bưng chén rượu cúi đầu bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo, nhẹ giọng dịu dàng nói “Ngươi qua đây.”

Nữ tử này chính là Phượng Cửu U, nghe Kính nói, hơi khựng lại, nhưng không nhìn Kính, chỉ bưng chén rượu tiến lên.

Tử vân ngồi bên cạnh Kính, thấy Phượng Cửu U từng bước tới gần, mỉm cười, ngón tay khẽ động, dưới chân Phượng Cửu U liền xuất hiện một viên đá tròn vừa phải, pháp lực của Phượng Cửu U sớm đã bị Kính phong ấn, liền trượt chân, ngã ra đất, rượu trong tay hất về phía Kính.

Kính vung tay áo, rượu đang đà hất tới liền rơi xuống đất. Thoáng liếc tử Vân một cái, nói “Nha hoàn này thật không hiểu quy củ, người đâu, mang nàng ta xuống!”

Phượng Cửu U ngã trên đất, nhưng lại không đau lắm, pháp lực bị phong ấn, nàng hoàn toàn không chống đỡ nổi cái lạnh, mặc còn dày hơn cả gấu.

Đứng dậy, nhìn người còn đang thưởng thức ca vũ kia, Phượng Cửu U hừ lạnh một tiếng, nói “Ta tự đi!”

Nói xong, liền đứng thẳng dậy rồi rời đi.

Đi không được bao lâu, hai người hậu đi theo Phượng Cửu U, nhấc bổng Phượng Cửu U lên.

“Các ngươi làm gì vậy?” Phượng Cửu U trừng mắt nhìn.

Một người nói “Làm sai, phải phạt.” Nói xong, liền kéo Phượng Cửu U đi về phía bên trái.

Tới một căn phòng nào đó, hai người hầu thô lỗ ném Phượng Cửu U lên xuống đất, tiến lên kéo đồ Phượng Cửu U ra.

Phượng Cửu U thấy thế, vô lực phản kháng, cả kinh kêu lên “Làm gì vậy?”

Nghe vậy, hai người hầu nhìn Phượng Cửu U một cái, không nói gì nữa.

Phượng Cửu U còn đang cho rằng lần đầu của mình sẽ phải nạp cho hai tiểu sinh tuấn mỹ trước mắt này, khi hai hạ nhân kéo chỉ còn hai thứ trên người, thì bị trói lên ghế đẩu, một gậy gỗ một bên lên.

Phượng Cửu U bị dọa rớt nước mắt, không ngờ hai tiểu sinh này còn có khẩu vị nặng!

Khi gậy gỗ thô to kia rơi xuống mông Phượng Cửu U, khi cảm giác nhau đến chết đi sống lại bao trùm lấy Phượng Cửu U, đã chứng minh trong sạch của hai tiểu sinh tuấn mỹ trước mặt, cũng khiến nước mắt Phượng Cửu U rơi càng thêm dày.

Phượng Cửu U lắc mạnh băng ghế, nước mắt không ngừng rơi, nhưng không hề kêu đau một tiếng nào.

Đến khi Phượng Cửu U cảm thấy mông mình sắp bong da tróc thịt thì hai người dừng lại, cởi trói cho Phượng Cửu U, rồi để lại cho Phượng Cửu U một bóng lưng rời đi.

Không có dây trói, băng ghế cũng chẳng rộng lắm không thể cho Phượng Cửu U nằm được bao lâu liền rớt xuống.

Phiến đá lạnh như băng đụng vào cái mông đã bong da tróc thịt, Phượng Cửu U cuối cùng cũng kêu lớn một tiếng, nước mắt chảy ròng ròng.

Nàng căn bản là không đứng dậy nổi, chỉ nằm úp, lặng lẽ ch ảy nước mắt, đến khi nàng cảm thấy mình đói rồi, cảm thấy mông chết lặng rồi, cảm thấy mình hẳn là có để đứng lên, liền nín khóc.

nàng vị băng ghế, cắn răng, chậm rãi đứng lên. Phải biết rằng Phượng Cửu U muốn cắn một cái màn thầu cỡ nào.

Khi đi đến cửa, nàng nghỉ ngơi một nén hương.

Đi đến cạnh gốc cây, nàng nghỉ khoảng một chén trà.

ĐI đến chòi nghỉ mát, nàng hôn mê bất tỉnh.

Người hầu, nha hoàn đi qua nhìn người năm trên đất không biết là sống hay chết, ai cũng nhíu mày, thầm nghĩ xui xẻo,rồi quay đầu rời đi.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 81: Cho đến khi Tiểu Mễ gom đủ tiền mua cho ngươi một cỗ quan tài


Mặt trời ngả về tây, lưu lại chút ánh nắng rực rỡ còn sót lại.

Tiểu Mễ nhìn cả sổ, lẩm bẩm “Cửu U tỷ tỷ sao vẫn chưa trở về.”

Qua một nén hương, Tiểu Vễ nhíu nhíu mày, trong lòng có chút bất an, bỏ cây chổi trong tay ra, chạy ra ngoài.

Bên chòi nghỉ mát.

Tiểu Mễ nhìn người đều vết máu hôn mê trên mặt đất, kinh hô một tiếng, vội chạy qua, tay chân luống cuống đỡ Phượng Cửu U dậy. Phượng Cửu U vì bị Tiểu Mễ đột nhiên kéo, bị đau khẽ ưm một tiếng, nhíu chặt mày.

Cố sức đỡ Phượng Cửu U đi, Tiểu Mễ thấy Phượng Cửu U cả người đầy vết máu, trên trán liên tục đổ mồ hôi, nghĩa tới Phượng Cửu U có thể sẽ chết, nước mắt lã chã, nói loạn “Cửu U tỷ tỷ, ngươi đừng chết, ngươi là người đầu tiên đối tốt với Tiểu Mễ, ngươi chết rồi ta sẽ khóc trước mộ phần của ngươi, Cửu U tỷ tỷ, ngơi đợi nhé, đợi đến khi Tiểu Mễ gom đủ tiền mua quan tài cho ngươi, phi phi phi, Tiểu Mễ nói sai rồi, Cửu U tỷ tỷ, ngươi đừng chết, ta, ta…”

Nói một hồi liền tới phòng hạ nhân, cẩn thận đặt Phượng Cửu U toàn thân đầy máu lên giường, dò xét hơi thở gần như không còn, Tiểu Mễ rút mạnh tay về, nước mắt lại càng được thế tuôn ra ào ào.

“Cửu U tỷ tỷ, ngươi đừng chết. Tiểu Mễ, Tiểu Mễ đi cầu xin Kính đại nhân, Kính đại nhân tâm địa không xấu, ta đi cầu xin Kính đại nhân, không đi cầu xin Tử Vân tiểu thư xấu xa kia đâu, Cửu U tỷ tỷ, ngươi phải chờ Tiểu Mễ.”

Tiểu Mễ nghẹn ngào nói, xoay người lảo đảo chạy vù ra khỏi phòng.

“Bịch.” TIểu Mễ lỗ m ãng đụng phải một người, ngẩng đầu lên nhìn, thấy là Tử vân tiểu tử, trong lòng hoảng hốt, hành lễ rồi rời đi.

Nhưng lại bị nha hoàn của Tử Vân ngăn cản, chậm rãi đi tới trước mặt Tiểu Mễ, Tử vân cười ôn hòa, nói “Xú nha đầu, vội vàng đi đâu vậy?”

“Ta, ta…” Tiểu Mễ cắn cắn môi, lại không nói gì cả.

Tử Vân hất mặt nói “Cá ca hiện tại không có ở đây đâu.”

Tiểu mễ nghe vậy, cả người run lên, bích một tiếng, úy xuống đất hướng về phía Tử Vâ, nói “Tử Vân tiểu tử, cầu xin ngươi cứu lấy Cửu U tỷ tỷ, Tiểu Mễ kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp ngươi!”

Nghe vậy, Tử Vân khẽ cười, đỡ Tiểu Mễ dậy, nói “Nói gì vậy chứ, xú nha đầu, người người ta sẽ cứu, nhưng mà…”

“Nhưng gì?” Tiểu Mễ thấy có hy vọng, dò hỏi.

Tử Vân nhìn Tiểu Mễ, nói “Chuyện này không thể nói với ca ca, Cửu U hãm hại ca ca của ta, ca ca vốn hận nàng đến xương tủy, nếu ta giúp nàng, nói không chừng đến ta ca ca cũng không để ý tới nữa.”

Tiểu Mễ nghe vậy, tỷ mỉ nghĩ lại, nhất thời hiểu ra, liều mạng gật đầu “Được được được, không nói không nói!”

Tử vân khẽ cười, nói “Vậy được, chúng ta đi thôi.”

Tiểu mễ sửng sốt, gọi Tử Vân “Tử Vân tiểu thư, không phải ngươi nói sẽ cứu Cửu U tỷ tỷ sao?”

Tử vân quay đầu lại, yêu dã cưới với Tiểu Mễ “Ta nói rồi, nhưng ta cũng không nói khi nào ta cứu nàng.” Nói xong, liền biến mất khỏi tầm mắt tuyệt vọng của Tiểu Mễ.

Xoay người, Tiểu Mễ hoảng hốt lên đường. Hiện tại, không thể đi nói với Kính đại nhân, Tử Vân tiểu thư cũng như vậy, nghĩ ới đây, nước mắt Tiểu Mễ lại rơi không ngừng.

“Khóc thành thứ gì rồi.” Thanh âm lạnh lùng truyền tới, Tiểu mễ ngước mắt nhìn, thấy được là Linh Không, ánh mắt lóe lên hy vọng, liền quỳ xuống, nói “Linh Không đại nhân, Tiểu Mễ cầu xin ngươi cứu lấy Cửu U tỷ tỷ, cầu xin ngươi, cầu xin ngươi.”

“Cái gì!” Linh Không nhíu mày nói “Dẫn đường.”
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 82: Kinh hãi


Người nằm úp sấp trên giường quay mặt về bên trái, sắc mặt dường như còn trắng hơn tuyết ngoài trời, trên áo mỏng đầu máu tươi, bên trên là vết máu bắn đến kinh người. Có lẽ là vì quá lạnh, khiến môi nàng tím tái, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi khẽ run.

Mông bị đánh cho bong da tróc thịt, lẫn lộn với quần áo tả tơi, đến Linh Không đã quen nhìn máu tanh cũng cảm thấy kinh hãi.

Tiến lên phía trước, Linh Không nhìn máu tràn ra từ miệng nàng, liền nhíu màu, truyền linh lực vào sưởi ấm cho nàng, nhìn Tiểu Mễ đứng một bên “Ngươi không nghĩ được truyền linh lực sưởi ấm cho nàng sao?”

Nghe vậy, vẻ mặt khẩn trương của Tiểu Mễ hơi sững sờ, nhớ tới lúc đây bốn rối đến chuyện này cũng quên mất, vỗ vỗ vào đầu, một bộ hối hận.

Linh Không tiếp tục truyền linh lực cho Phượng Cửu U, hồi lâu sau, sắc mặt Linh Không vẫn không đổi nhìn TIểu Mễ nói “Nàng hắn là sẽ không đau, ngươi tiếp tục sưởi ấm cho nàng, ta đi tìm y sư.”

Tiểu mễ nghe vậy, vội tiến lên, gật đầu, thấy Linh Không thu tay lại, trên tay vận páp lực, truyền cho Phượng Cửu U.

Linh Không thấy nữ tử sắc môi đã ổn hơn, sắc mặt thì vẫn tái nhợt, liền xoay người rời đi.

Rời khỏi phòng hạ nhân không lâu, Linh Không vừa định phi thân rời đi, lại thấy Kính đang thưởng thức trà trên bàn đá cách đó không xa, nhíu mày, đi về phía trước

Kính thấy Linh Không đi về phía hắn, sắc mặt lạnh lẽo thoáng cái liền biến mất.

“Ngươi tới rồi?” Kính mỉm cười, trong đôi mắt hoa đào là hào quang mê ngươi.

“Kính, nữ nhân kia.” Linh KHông còn chưa nói xong, đã bị cắt ngang.

“Được rồi, không có chuyện gì thì đi đi.” Kính sắc bén liếc Linh Không công cái, tiện đà nhắm mắt lại, nhấp một chén trà, nhàn nhạt nói.

Linh Không mỉm cười, giọng nói mang theo chút lạnh lẽo “Tùy ngươi, ngươi có tâm với nàng, ta nhìn ra được, còn nữa, ngươi đừng có hối hận.”

nói xong liền biến mất tại chỗ.

Để lại một bạch ảnh, nhàn nhạt phẩm trà, ánh mắt lóe lên, nước trà ghé bên miệng, chậm rãi mà không vơi đi chút nào.

____________________

“Lão già chết tiệt, ngươi nhanh một chút, nếu không thì chết người đấy.” Linh Không mặt không biểu tình quay đầy qua, nhìn người thoải mái nhàn nhã cách đó không xa, thanh âm có chút bén nhọn.

“Chậc chậc chậc, Linh Không ngươi đ ộng tình rồi.” Người tóc trắng kia ngẩng khuôn mặt có thể so với Tây Thi kia lên, nhưng giọng nói lại có chút già nua.

Nghe vậy, Linh Không dừng bước, nhìn người tóc trắng, nói “Cha, nữ nhân kia, rất giống muội muội.”

Nghe xong, sắc mặt người tóc trắng cứng đờ, Linh Không còn chưa phản ứng lại thì đã không thấy nhân ảnh nữa.

Linh Không cũng biến bất luôn.

Kính phủ, phòng hạ nhân.

Tiểu Mễ và Linh Không ngồi trên chiếc ghế có phần cũ kỹ bên cạnh, nhìn người tóc trắng sắc mặt ngưng trọng nhưng lại giống như thở phào nhẹ nhõm trước mắt, Tiểu Mễ nuốt nước miếng, hỏi “Linh Ly lão nhân, thế nào rồi?”

Linh Li nhìn Tiểu Mễ một cái, do dự một lát, nói “Không ổn lắm, vết thương của nàng vài ngày nữa hẳn là có thể khỏi hẳn, nhưng mà…”

“Nhưng cái gì?” Linh Không có chút lo lắng hỏi.

“Nàng hẳn là sẽ sốt cao, nhưng đây là bệnh tình xuất hiện ở nhân loại, ta cũng không rõ, nếu trị liệu linh tinh, sẽ xuất hiện tình trạng gì ta cũng không thể nói rõ.” Linh Không, Linh Li nhìn người nằm trên giường phía sau, trong mắt lộ ra chút hoài niệm và đau lòng.

“Ta đến nhân giới bắt một đại phu đến chữa trị.” Linh Không nói.

Linh Li nghe vậy, lạnh mặt nói “Bắt? Trưởng lão mà phát hiện cô nương bị thương này không bị liên đới cùng chết mới lạ đấy, hơn nữa, ngươi không thể tùy tiện xuất hiện ở nhân giới, ngươi không biết sao?”

Tiểu Mễ nghiêm mặt, nói “Ta đi!”

Sắc mặt Linh Li càng tệ hơn, nói “Không được, ta đi tìm một người bạn đến nhân giới hốt thuốc. Các ngươi đi ngủ trước đi.” Linh Li sảng giọng quét mắt qua, hai người cúi đầu, đáp ứng một câu.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 83: Trốn không thoát, anh hùng khó qua ải mỹ nhân


Đêm, không gió không sao.

Vừa tạnh mưa, hương đất thoang thoảng xông vào trong phòng.

Tiểu Vễ đang chườm băng cho Phượng Cửu U đang sốt cao, lau nồ hôi, xoay người chuẩn bị đi giặt khăn cho Phượng Cửu U.

“Thịch!” TIểu Mễ trừng to mắt nhìn người trước mặt, liền bị người trước mặt đánh ngất.

Người tới nhàn nhạt nhìn Tiểu Mễ một cái, tiện đà đi về phía người đang đỏ bừng mặt nằm trên giường, nhíu chặt mày, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn và đau lòng.

Ba bước thành hai nhanh chóng bước lên, ôm lấy nàng, phi thân rời khỏi phòng hạ nhân.

Cảm nhận được nhiệt độ kinh người của nàng, cánh tay ôm nàng có chút phút run.

Phượng cửu U cũng cảm thấy mình đang bị người ta ôm phi như điên trên không trung, có lẽ là vì sốt cao khiến mắt nàng đau rát, chớp chớp mắt, cũng không kịp nhìn rõ người khi, liền chịu không nổi đau đớn mà nhắn lại, không tự chủ được mà nước mắt chảy giàn giụa.

Nước mắt rơi xuống ngón tay người đang ôm nàng, ngón tay thon dài trắng nõn run rẩy, cúi đầu nhìn người trong lòng, tay trái vận linh lực, bạch sắc quang mang nhuốm chút khí vụ lành lạnh.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo, chân mày Phượng Cửu U rốt cục cũng giãn ra được một chút.

Tốc độ ngày càng nhanh.

“Đứng lại!” Một hồ ly nhảy lên trên không, huyễn hóa thành một nam tử đẹp trai.

“Cút!!!” Còn không kịp nhìn rõ người đang lao trên trời, nam tử kia liền bị đánh rơi xuống, trước khi ý thức biến mất chỉ nghe được một chữ đầy tức giận và lo lắng.

Hoàng thành Phượng quốc.

“Ba!” Tại một tiệm thuốc thoạt nhìn vốn chẳng được lâu nữa, bị đánh cho tan tành.

Ôm người trong lòng, sắc mặt lạnh lùng xông vào hậu viện, đá văng cửa phòng vẫn còn sáng đèn.

Bất chấp hai người quần áo xộc xệch, đang bàn chuyện, quát “Cứu nàng!” Nói xong, mở căn phòng trống bên cạnh, lại thấy hai người kia trố mắt ra trên giường, không hề nhúc nhích, sắc mặt hắn hung ác, hai người này liền run rẩy núp vào trong chăn.

“Tập tức! Nhanh lên!”

Nam tử kia nghe vậy, bối rồi mặc quần áo tử tế, lăn một vòng tiêu sái đến gian phòng cách vách, một thân dục hỏa như bị dội một chậu nước chẳng còn chút gì.

Vốn tưởng là đã trúng độc rồi, khi vị đại phu đáng thương này phát kiện nữ tử này bị sốt cao, liền thở phào một hơi, lau mồ hôi, chạy ra sảnh trước hốt thuốc.

Thanh Khâu, Kính phủ.

Tiểu Mễ đỏ mắt đứng trước mặt phụ tử Linh Không, nói “Cửu U tỷ ỷ là bị Kính đại nhân mang đi, ta ta…”

Nghe vậy, Linh Không thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói “Không sao, Tiểu Mễ, ngươi đi ngủ một lát đã đi.”

Tiểu Mễ kinh hỉ ngẩng đầu, thấy được Linh Không đại nhân luôn rất ít nói, thoạt nhìn lãnh khốc vô tình đang cười dịu dàng với mình, nhất thời đôi môi nhỏ nhắn mấp máy “Cảm ơn Linh Không đại nhân!”

Linh Li nhìn Linh Không mộ cái, nói “Ngươi biết Kính mang hài tử kia đi làm gì không?”

Linh Không liếc nhìn mặt trăng treo ngoài cửa sổ, nói “Không biết, nhưng mà, nữ nhân kia tuyệt đối sẽ an toàn!”

Nghe vậy, vẻ mặt Linh Li giãn ra, trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên sắc mặt sáng ngời, nhìn về phía Linh Không, cười ha ha nói “Xem ra, Kính đại nhân của Thanh Khâu chúng ta cũng không thoát khỏi câu nói anh hùng khó qua ải mĩ nhân nhỉ!”

“Ha ha ha!”

Linh Linh cười lớn cùng Linh Không rời đi.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 84: Ngươi có thể cút rồi


Khi tia nắng đầu tiên chiếu lên người nằm trên giường.

Người ngồi trong bóng tối dựa vào bên giường nhìn người trên giường, hai mắt hơi lóe lên, cũng không biết là đang nghĩ điều gì.

Lông mi dài run run, Phượng Cửu U mở mắt, nhìn xung quanh, thấy thân ảnh màu trắng đứng dựa vào một góc, sắc mặt tối lại, nói “Sao ngươi lại ở đây.” Nàng cựa người, nhớ tới cái mông hôm qua còn bị bong da tróc thịt chỉ còn hơi đau thôi, may mà không sao, đầu cũng hơi khó chịu.

Kính nhàn nhạt nhìn qua ngoài cửa sổ, nói “Ta là luôn là công tư rõ ràng, người của ta khiến ngươi thành như vậy, ta đương nhiên là áy náy.”

Phượng Cửu U nghe vậy, lạnh mặt, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh, trong lòng thầm cười tự giễu, ban đầu ta bị đi ngươi cũng không liếc mắt nhìn một cái, bây giờ, ngươi lại cứu ta, thật đúng là nực cười.

Kính nghe thấy tiếng cười châm chọc kia, thân thể hơi cứng lại, hồi lâu mới nói “Còn nữa, ngươi không cần sống ở lại Thanh Khâu nữa, coi như ta trả ngươi.”

Phượng Cửu U chỉ cảm thấy trong lòng máu huyết sôi trào, nhìn người nói chuyện vô thưởng vô phạt trước mắt “Được! Ngươi trả pháp lực lạ cho ta trước, thì ra có thể cút đi rồi!”

Kính rốt cục cũng nhìn đến người đầy oán giận trên giường, trong mắt liền lóe lên một tia đau khổ, lại khẽ cười, nói “Được.”

Phượng Cửu U vô lực buông thõng tay, nằm dài trên chiếc giường có phần lộn xộn, đưa lưng về phía Kính đang giải phong ấn cho mình, một giọt nước mắt trong suốt rơi dọc theo gò má, xuống chiếc giường đơn màu trắng, vỡ tan thành một đóa hoa.

Tới tận khi hắn rời đi, Phượng Cửu U cũng không nhìn hắn một cái, chỉ hơi cúi đầu, nhìn hoa lệ dần khô trên giường, vẻ mặt ngẩn ra.

“Phù!” Nội tâm khí huyết quay cuồng, có lẽ là ảnh hưởng vì pháp lực vừa được giải phong ấn, nàng nôn ra một ngụm máu tươi, chậm rãi lùi về sau, xụi lơ trên giường, tóc tai rối bời.

Huyết hoa bao trùm lấy lệ hoa, vẫn là vỡ tung tóe, nhưng lại chậm chạm mãi không chịu khô đi như nước mắt.

“Tiểu nhị, cho hai vò Nữ Nhi Hồng!” Một nữ tử tướng mạo thoát tục ngồi trên nhã gian lầu hai, nhẹ giọng gọi.

Tiểu nhị nhanh chóng mang ba vò Nữ Nhi Hồng lên.

Nữ tử liếc mắt nhìn chén rượu trước mắt, cầm vò Nữ Nhi Hồng, mở nắp, ngửa đầu uống.

Một vài người nhìn thấy, liền lớn giọng kêu hay!

Lúc này tất cả mọi người đều đứng lên, lớn tiếng hô:. Tửu lượng tốt!

Nghe vậy, nữ tử hơi thô lỗ dùng ống tay áo lau khóe miệng, giơ cao vò rượu, nói “Hôm nay, ta mời rượu! Mọi người không say không về!!!”

Nghe vậy, mọi người đều rối rít kêu hay quá, mọi người đều bị nữ tử này lôi kéo, uống từng ngụm lớn.

Thời gian chẳng mấy mà trôi qua, thoáng cái đã tối rồi, người trong tửu lầu dần thưa, tới khi chỉ còn lại nữ tử đã uống sạch cả bàn rượu kia.

Tiểu nhị thấy vậy, phát hoảng, vội đi mời ông chủ.

Nữ tử gục trên bàn, bả vai khẽ run, mơ hồ phát ra tiếng nghẹn ngào.

Lúc này, tử y nữ tử xông lên, lật người nữ tử lên, đang muốn mắng, lại thấy nữ tử chính là bạn tốt của mình Phượng Cửu U, kinh hô nói “Cửu U, ngươi sao thế, uống nhiều như vậy, sao lại khóc rồi? Ối dồi ôi, ngươi nói gì đi.”
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 85: Mạng của nàng


“Là ngươi à, Nghiên Yên?! Sao ngươi lại biến thành mấy người liền vậy?” Cửu U bị Nghiên Yên đỡ lên, bộ dạng thần trí mơ hồ.

Nghiên Yên liếc Phượng Cửu U một cái, thở dài, cũng chẳng nói gì, chờ nàng say tí bỉ.

Phượng Cửu U đột nhiên đẩy Nghiên yên ra, ngã ngồi trên cỏ chỉ Nghiên Yên “Yêu nghiệt chết tiệt, ngươi lại bỏ rơi ra, đây là lần thứ mấy rồi, hử, để ta đếm xem.” Nói rồi, bắt đầu nghiêm túc đếm ngón tay.

Nghiên Yên vốn muốn đỡ Phượng Cửu U dậy, lại nghe thấy nàng nói vậy, chỉ ngồi trên chất, chờ nàng nói.

Phượng Cửu U quơ quơ tay trước mắt mình, vẻ mặt đầy nghi hoặc, nói “Ngón tay ta, sao nhiều thế nhỉ.” Đột nhiên quét qua Nghiên Yên, nói “Nói, yêu nghiệt chết tiệt, có phải ngươi làm gì rồi không?”

Phượng Cửu U đứng lên, lảo đảo đến bên cạnh Nghiên Yên, ngồi bịch xuống.

Chỉ Nghiên Yên, vẻ mặt kinh ngạc, nói “Nha, thì ra là Nghiên Yên của chúng ta à, ngươi nói đi, ta lại bị gia hỏa Kính kia bỏ rơi rồi, ngươi nói ta có đáng thương không.”

Nghiên Yên gật gật đầu “Ờ, ta là Nghiên Yên, không phải hồ ly kia.”

Phượng Cửu U cười hắc hắc, vung vảy đầu, nói “Đây đã là gì, còn có chuyện đáng thương hơn cơ, ngươi biết không?”

Nghiên Yên lắc đầu “Ngươi sao thế?”

“Hắc hắc, biết ngay là ngươi không biết mà! nào nào nào, ta nói cho!!!” Phượng Cửu U kéo tay Nghiên Yên, vỗ mạnh, một bộ kể chuyện, Nghiên ên nhe răng trợn mắt, thầm nghĩ, sức của Phượng Cửu U kinh thật đất.

“ta nói ngươi hức nghe, ta vốn muốn đi ợ!” Phượng Cửu U ợ mạnh một cái, hun Nghiên Yên suýt ngất.

Phượng Cửu U cười hắc hắc, nói “Hắc hắc, ta vốn ôm kết cục hồn phi, hồn phi yên diệt, ợ! Đi tìm, hắn, kết quả.” Nói tới đây, trong mắt Phượng Cửu U nổi lên một tầng hơi nước, nước mắt rơi như mít rụng.

Nghiên Yên hỏi tới “Kết quả làm sao?”

Phượng Cửu U nghe vậy, nói “Kết quả, kết quả chính là có người đánh mông ta! Đau lắm, đau lắm đó!!” Phượng Cửu U nói đến đây, hung hăng gật đầu, nói lại “Ờ! Đau lắm, đau lắm!”

Nghe vậy, Nghiên Yên ngẩn ra, liền hiểu được, thanh âm có chút nghẹn ngào, nói “Sao họ lại đánh ngươi.”

Phượng Cửu U a một tiếng, trừng mắt nhìn, chầm chậm ngã vào trong lòng Nghiên Yên, miệng lẩm bẩm “Đau lắm, đau lắm.”

Nghien Yên vuốt mấy sợi tóc rối của nàng, ch ảy nước mắt, thở dài “Nha đầu ngốc, là thân thể ngươi đau hay lòng ngươi đau.”

Nói xong, đỡ Phượng Cửu U đã ngủ thiếp đi, nhàn nhạt liếc mặt trăng một cái, lại nhìn Phượng Cửu U một cái, thở dài. Rồi đưa Phượng Cửu U vào phòng.

Đặt nàng lên giường, Nghiên Yên nhìn thoáng qua người ngủ không yên giấc, định rời đi.

Ống tay áo lại bị kéo mạnh lại.

Phía sau chuyện đến một thanh âm yếu ớt “Đừng đi, xin ngươi đấy, đừng mà.”

Giống như chờ đợi, lại giống như cầu khẩn.

Quay đầu nhìn người nọ, vẫn nhắm mắt, nhíu chặt mày, nước mắt không ngừng chảy xuống, tay vẫn nắm chặt tay áo không buông, giống như, giống như đó là mạng của nàng vậy.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 86: Lòng người hoảng sợ


Thanh Khâu.

Tuyết trắng bay tung tóe loe.

Kính phủ.

Hơi thở âm lãnh nhàn nhạt bao trùm cả Kính phủ, tất cả mọi người đều biết mấy này này Kính đại nhân luôn rất tốt mới mọi người này lại phát hỏa với hạ nhân, không chỉ hạ nhân, còn cả Tử Vân cô nương, Linh Không đại nhân, thậm chí đến Thanh Hà trưởng lão cũng không bỏ qua.

Tử Vân cư

“Ba!” Tiếng đồ dùng ngọc vỡ vang khắp Tử Vân cư.

Tiểu nha hoàn duy nhất rớt nước mắt nhanh chóng bước ra.

Tử Vân ngồi trước bàn, hung hăng vỗ bàn, lạnh lùng nói “Đáng chết, đáng chết! Từ sau khi nữ nhân kia biến bất, vẫn luôn bất an, ca ca kỳ lạ như vậy cũng là vì nữ nhân kia!!”

Tiểu nha hoàn đầu gối mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống.

Tử Vân liếc tiểu nhà hoàn một cái, hừ lạnh một tiếng, nói “Quỳ làm gì, muốn chết à, người đâu, mang xuống!”

Nghe vậy, tiểu nhàn hoàn liền gục trên mặt đất dập đầu, kêu khóc “Tiểu thư tha mạng, tha mạng!!”

“Tha mạng?” tử Vân nhướn mày, nhìn ánh mắt mang theo cầu xin và một chút hy vọng của tiểu nha hoàn, mỉm cười, nói “Mang xuống!”

“Tiểu thư! Tiểu thư!” Thanh âm dần xa đi.

Sau khi hạ nhân đi không lâu, một người đột nhiên xuất hiện trước mặt Tử Vân, dọa Tử Vân sợ giật cả mình.

“Chết tiệt, tới…” Chưa nói xong thì miệng đã bị che lại.

Người tới nhướn mày, nói “Không phải ngươi thích ca ca của ngươi sao, ta là tới cho ngươi như ý.”

Tử Vân nghe vậy, gật đầu, ra hiệu hắn thả miệng mình ra.

Người tới mỉm cười, thả tay ra.

Tử Vân khẽ liếc, nói “Ngươi không phải Long Nhi kia sao?”

Long Nhi nghe vậy, mỉm cười “Ta là ai không quan trọng, chỉ cần ngươi phối hợp với ta, ta đảm bảo ngươi có thể có được trái tim của biểu ca ngươi.”

Tử vân sáng mắt, kêu lên “Ta phải làm thế nào?”

Long Nhi nhàn nhạt liếc Tử Vân nôn nóng như khỉ, đột nhiên cảm thấy nữ nhân trước mặt này không bằng một phần mười Phượng Cửu U kia, trong lòng nhất thời dâng lên một tia chán ghét, lại bình thản nhích lại gần Tử Vân, nói gì đó.

Tử Vân càng nghe sắc mặt càng đắc ý, cuối cùng nói xong, Tử Vân nhìn người trước mắt, nói “Được được được, ta đi nói với ca ca luôn đây.” Nói xong liền chạy ra khỏi phòng.

Long Nhi nhìn thân ảnh kia, nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng.

“Ca ca! Ca ca!” Tử vân gọi lớn, vội vàng chạy về nơi Kính ở cách đó không xa.

Kính nhìn Tử Vân hấp tấp một cái, sắc mặt trầm xuống, cũng không nói nhiều lời.

Thấy sắc mặt Kính như vậy, vẻ mặt tử Vân cũng không được tốt lắm, càng thêm kiên định với quyết định trong lòng, vẻ mặt nghiêm túc nói “Ca, huynh biết không, hoàng thành Phượng quốc xuất hiện linh khí thượng cổ, ta nghĩ, ca ca hẳn là sẽ không bỏ qua đâu nhỉ!”

Nghe vậy, cơ thể Kính hơi run lên, nhìn Tử Vân, hơi trầm ngâm, nói “Hoàng thành Phượng quốc?”

Tử Vân thấy thế, vui mừng, nói “Vâng, mấy ngày nay thôi.”

Nói xong, lặng lẽ rời đi chỉ còn lại một mình Kính trầm tư.

Tử vân nhìn trời, xuân phong đắc ý, cười đến vui vẻ.

Cách đó không xa.

Long Nhi một thân đồ đen, nhìn Kính, lại nhìn Tử Vân, mỉm cười, nói “Kính đại nhân ca quý nhất Thanh Khâu, ngươi từng gian xảo lấy ta ra uy h**p Thanh Y như vậy, hôm nay, ta trả cả vốn lẫn lãi cho ngươi. Không biết, ngươi có nhận nổi không đây.”
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 87: Rõ ràng là mặc trường sam màu đen mà


Hoàng thành Phượng quốc

Vẫn náo nhiệt như ngày đầu xuyên tới, chỉ là, bây giờ lại khiến người ta có một loại cảm giác cảnh còn người mất.

Phượng Cửu U ngồi trước cửa sổ, chậm rãi thở dài.

“Thở dài cái gì thế?” Thanh âm ưu nhã từ phía sau truyền tới, Phượng Cửu U sửng sốt xoay người, thấy Hoa Thanh Y, nhẹ giọng gọi “Thanh Y.”

Hoa Thanh Y gật đầu, nhạt nhạt ngồi xuống ghế, nhìn người có phần tiêu tụy, trong lòng thương xót, chẳng biết làm sao.

“Ra ngoài giải sầu đi, dù sao cũng tốt hơn ở đây.” Hoa Thanh Y nhàn nhạt nhìn phương xa, thanh âm giống như đang thở dài.

Nghe vậy, Phượng Cru U nhìn ra ngoài cửa sổ, nói “Cũng được.”

Đi trên phố xá sầm uất, Phượng Cửu U vẫn cảm thấy lạc lõng.

Hoa Thanh Y lẳng lặng nhìn Phượng Cửu U một cái, thản nhiên nói “Tới bên kia xem xem.” Ngón tay thon dài chỉ về phía một gian hàng nặn tượng đất, nói.

Phượng Cửu U nhìn qua, gật gật đầu.

Đi tới gian hàng, Phượng Cửu U nhìn mỗi bức tượng một biểu cảm.

Hoa Thanh Y mỉm cười nói với người bán rong “Chúng ta muốn nặn tượng đất.” Thanh âm của hắn bình thản không hề có chút gợn sóng.

Nghe vậy, Phượng Cửu U rốt cục cũng có chút biểu tình, nàng nghĩ không ta, Hoa Thanh Y tựa như trích tiên ngồi ở quán nặn tượng là tình huống thế nào.

Hoa Thanh Y gật đầu với Phượng Cửu U, ưu nhã cười “Bây giờ, ta phải nhìn nàng cho kỹ, nặn ra một Cửu U.”

Nghe thấy vậy, Phượng Cửu U bật cười, nói “Ngươi trảm yêu trừ ma còn được, nặn tượng đất, nói không chừng còn chẳng bằng ta đấy.” Nói xong liền ngồi xuống, nói “Ông chủ, cho hai cục đất nặn!”

Hoa Thanh Y chỉ nhìn Phượng Cửu U, không nói gì cả.

Phượng Cửu U liếc mắt nhìn Hoa Thanh Y đang nhìn mình chằm chằm, đỏ mặt, nói “Gì vậy!”

Hoa Thanh Y vô cùng nghiêm túc, nói “Nhìn nàng cho kỹ, chuẩn bị nặn.”

“Xì!” Phượng Cửu U che miệng, cười khanh khách, đau thương trong mắt cũng dần vơi đi.

Nhìn tượng đất trên tay,

Nhìn tượng đất trên tay, Hoa Thanh Y thoáng cười, quay lưng về phía Phượng cửu U đang ra sức nặn tượng đất, nói “Được rồi.”

Phượng Cửu U nhận lấy, nhìn tượng đất rất giống mình trên tay, hơi sững sờ, tầm mắt động lại trên nụ cười của tượng đất, nhìn bộ cung y tử sắc, khẽ nói “Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau nhỉ.”

Nghe vậy, Hoa Thanh Y gạt đầu, vẻ mặt ôn hòa.

trong mắt Phượng Cửu U nổi lên một tầng hơi nữa, lại cứng đầu nén lại, đưa tượng đất của mình cho Hoa Thanh Y, nói “Không được cười.”

Hoa Thanh Y nhìn tượng đất không ra hình thù, hơi mỉm cười, lại thấy khuôn mặt kia, nhất thời cứng ngắc, tượng đất này rõ ràng là mặc trường sam màu đen, nhưng mặt mũi lại mơ hồ giống hồ ly kia.

Phượng Cửu U thấy sắc mặt Hoa Thanh Y không ổn, vừa muốn hỏi hắn có phải là không thoải mái không, lại có thứ gì cưng cứng nhét vào tay, nhìn đoàn người nhốn nháo sớm đã không nhận ra ai với ai sau lưng, nhíu nhíu mày, Phượng Cửu U mở tờ giấy trong tay ra, đọc nội dung bên trong, sắc mặt cứng đờ, còn không kịp nói gì với Hoa Thanh Y, đã vội vàng rời đi.

Hoa Thanh Y nhìn thân ảnh đi xa dần lẫn vào đoàn người kia, cuối cùng cũng đặt tượng đất trong tay xuống, đứng dậy, đuổi theo.

Ống tay áo lại bị người bán hàng rong kéo lại “Khách quan, ngài vẫn chưa trả tiền mà.”

Nghe vậy, Hoa Thanh Y móc ra một nén bạc, đặt lên bàn, rồi đuổi theo.

Người bán hàng rong nhìn nén bạc một chút, lại nhìn Hoa Thanh Y đã không còn thấy bóng dáng, cười hắc hắc, vội cất nén bạc đi.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 88: Đồ điên


Trên núi hoang vu, cỏ dại sinh sôi.

Phượng Cửu U nhìn trên núi không một bóng người, sắc mặt cứng đờ, thầm nghĩ có phải là có người chỉnh mình không.

“Bốp bốp bốp!” Tiếng vỗ tay vang lên, Phượng Cửu U xoay người lại nhìn, thấy được người tới, nhíu mày.

“Long Nhi?”

Long Nhi mỉm cười, nói “Còn nhớ ta sao? Không tệ nha, ta rất bội phục ngươi đó.”

Nghe vậy, Phượng Cửu U càng nhíu chặt mày hơn, nói “Điều ngươi nói có thật không, sao mà chẳng có lấy một người vậy!”

Long Nhi mỉm cười, nháy mắt đã tới cạnh Phượng Cửu U, điểm huyệt câm và huy3t động của Phượng Cửu U.

“Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn phối hợp, ta sẽ không đụng tới một cọng lông của ngươi.”

Phượng Cửu U mở to mắt, rồi lại nhắm lại.

“Vô dụng thôi, pháp lực của ngươi thấp hơn ta, không giải được huyệt đạo đâu!” Long Nhi nhướn mày, nói.

Phượng Cửu U lạnh lùng nhìn Long Nhi một cái, lại nhìn đi nơi khác, tâm mắt ngưng lại.

Vì hai người ở phía xa chính là Kính và Tử Vân.

Gia hỏa này rốt cục là giở trò quỷ gì vậy, Phượng Cửu U nhìn Long Nhi, lại nhìn thấy người phía sau ra dấu mắt với Tử Vân, nhíu nhíu mày, lại nhìn Tử Vân, Tử Vân cũng gật đầu với Long Nhi, khi nhìn về phía nàng sắc mặt lại vô cùng đắc ý.

Kính đương nhiên đã nhìn thấy Phượng Cửu U, chỉ là ánh mắt hơi lóe lên, tiện đà nhìn về phía Long Nhi và Tử Vân, lạnh lùng nói “Các ngươi làm gì vậy?”

Tử Vân hơi run rẩy nói “Ta, ta không có.”

Kính nghe vậy, nhìn Long Nhi, chuẩn bị vận pháp thuật, đột nhiên nội thể lại không còn chút pháp lực nào. Nhíu mày, nhìn Tử Vân bên cạnh “Là chén trà sâm kia?”

Nghe vậy, thân thể Tử Vân càng run hơn.

Long Nhi một bên cười hắc hắc, giữ vai Phượng Cửu U, nói “Hắc hắc, cái này thì phải đa tạ Cửu U cô nương thông minh của chúng ta rồi, sao nào, Kính đại nhất, rất kinh ngạc phải không?”

Kính thấy Phượng Cửu U không nói gì, cho rằng nàng ngầm thừa nhận, sắc mặt trầm xuống, nói “Ngươi” lại không nói tiếp nữa.

Phượng Cửu U vì Long Nhi bóp vai mình, hướng mặt về phía Long Nhi, phía xa nhìn thì là một bộ chột dạ.

Long Nhi đỡ Phượng Cửu U ngồi xuống đất, lùm cỏ che bớt khuôn mặt của Phượng Cửu U, Long Nhi dùng thanh âm không lớn không nhỏ nói “Tiểu U, cảnh tiếp theo có hơi máu me, ta sẽ không để ngươi hoảng sợ đâu.”

Phượng Cửu U nghe vậy, kinh sợ nhìn Long Nhi, trong mắt đã ngấn nước mắt, nhắm chặt mắt lại, cố gắng giải huyệt đạo.

Kinh nghe vậy, muốn nói gì nhưng thần trí lại có chút không ổn.

Long Nhi giơ trường cung lên, mỉm cười, cánh tay chầm chậm kéo ra sau, lại chầm chậm thả ra.

Trước khi Kính mất đi ý thức, chỉ thấy Tử Vân chắn trước người mình, che kín tầm mắt của mình, ngay sau đó nghe thấy tiếng mũi tên c ắm vào da thịt.

Long Nhi nhìn nữ chân bị mũi tên đâm trúng trước mắt, ngẩn ra, nói “Đồ điên.”

Phượng Cửu U nhìn mũi tên cắm trên ngực mình, khẽ mỉm cười, rồi ngã trên đất.

Long Nhi xùy nhẹ một tiếng, lẩm bẩm “Thật đúng là mất hứng, vốn không muốn giết ngươi, thôi vậy, đi giải quyết hai người kia trước đã.”

Tử vân thấy Long Nhi dần tới gần, khóc òa, quỳ xuống trước mặt Long Nhi, gào to “Cầu xin ngươi, tha cho ta đi!”

Long Nhi nhìn nữ nhân trước mắt, khịt mũi một cái, bắn từng mũi tên về phía tim Tử Vân, lại đột nhiên lệch hướng giữa đường, bắn trúng cánh tay Tử Vân, Long Nhi thấy thế, nhìn xung quanh.

“Đủ rồi đấy!!!” Hoa Thanh Y xuất hiện trước mặt Long Nhi.

Nói xong, hắn sững sờ, sắc mặt bối rối, lảo đảo chạy về phía Phượng Cửu U.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 89: Không phải lỗi của nha đầu


Năm ngày sau

Thủy Nguyệt cư, nhã phòng

Một vị bạch y công tử, thản nhiên đứng trước cửa sổ, sắc mặt bình thản nhìn mặt sông ngoài cửa sổ, nữ tử yêu mị phía sau nhìn bạch y công tử, mỉm cười, nói “Ca ca, tới ăn chút gì đi, không thì nguội mất.”

Nghe vậy, bạch y công tử quay đầu lại nhìn thiếu nữ một cái, nói “Tử Vân, ngươi ăn trước đi.” Nói xong, lại lạnh lùng quay đầu lại, tiếp tục nhìn mặt hồ.

Tử Vân thấy vậy, hơi sững sờ, lại cười nhu mì một tiếng, nói “Ca ca, ta xuống gọi tiểu nhị mang chút Nữ Nhi Hồng lên, Nữ Nhi Hồng của Thủy Vân cư này nổi tiếng lắm.” Nói xong liền biến mất.

Hai người này, chính là Kính và Tử Vân.

Kính vẫn ngắm mặt sông, trong lòng thoáng nổi giận.

Năm năm rồi, năm năm rồi hắn chỉ cần nhớ tới chuyện về nàng, trong lòng sẽ bùng lửa giận, cũng rất lâu mới nguôi.

Đột nhiên, khóe miệng hắn câu lên, nhìn mặt sông không gợn sóng, không biết đang nghĩ tới điều gì.

Bên ngoài nhã phòng vang lên tiếng bước chân, sau đó là tiếng vén rèm.

Kính quay đầu lại nhìn, lại có một nắm đấm giận dữ chào đón hắn, sắc mặt Kính lạnh xuống, nhưng nắm đấm lại dừng lại cách hắn không tới một phân.

Người tới chính là Nghiên Yên. Thấy chiêu của mình không thành, nàng rút tay về bồi thêm một chiêu, nhưng đánh thế nào cũng bị dừng lại cách một thước.

Phẫn hận thu tay lại, hừ lạnh một tiếng, nói “Kính đại nhân, tiểu đi3m không tiếp được đại phật tôn kính như ngươi, mời ngươi ở chỗ khác.”

Kính nghe vậy, khẽ nhướn mày, nói”Vì sao?”

Nghiên Yên gần như là hét lớn trong cơn giận dữ “Cái gì!! Vì sao à? Ngươi hại Cửu U chưa đủ thảm sao, chết tiệt, ngươi cút khỏi Thủy Vân cư của ta ngay!”

Kính dựa vào bệ cửa sổ, nhìn Nghiên Yên, cười lạnh, nói “Ta hại nàng thảm rồi, thật nực cười.” Nói xong, khóe miệng lại câu lên nụ cười châm chọc.

Thấy vậy, Nghiên Yên gần như là muốn kém đôi Kính, tức giận quát “Mẹ kiếp, con hồ ly chết tiệt nhà ngươi, lần đó đánh nàng bong da tróc thịt còn chưa đủ hả, mẹ! Lần này…” Còn chưa nói xong đã bị Kính cắt ngang.

“Đánh nàng? Ta đánh nàng lúc nào?” Kính quát nàng ngừng lại.

Nghiên Yên khinh bỉ, biết không lại gần Kính được, nhưng vẫn đấm qua, không ngờ lại đánh được người nọ thật, thấy Kính lùi lại một bước, Nghiên Yên đắc ý hừ lạnh một tiếng, nói “Đừng có chối, lần trước không phải là ngươi thảnh thơi ngắm mỹ nhân nhảy múa sao, Cửu U phạm một lỗi thôi, ngươi mẹ nó liền ném Cửu U nhà chúng ta ra ngoài! Hại Cửu U nhà chúng ta suýt chết.”

Nghe vậy, Kính nhíu mày, trong đầu xuất hiện một nữ tử yêu mị, sắc mặt lạnh đi, đang muốn rời khỏi, lại vừa vặn nhìn thấy Tử Vân cười duyên đứng ở cửa.

“Ca ca, Nữ Nhi Hồng tới rồi.”

Kính tiến lên, gạt đổ Nữ Nhi Hồng trong tay Tử Vân, ngón tay thon dài đặt lên cổ Tử Vân, nói “Nói, rốt cục ngươi đã làm gì?”

Tử Vân ngẩn ra, lực ở cổ ngày càng mạnh, kinh hoảng nói “Ta, ta đã làm gì cơ?”

Nghiên Yên một bên hừ lạnh, nói “Chúng ta đều biết cả rồi!”

Nghe vậy, nước mắt Tử Vân liền giàn dụa chảy xuống, vì cổ bị bóp, nên sắc mặt ngày càng khó coi, lắc đầu với Kính, nói “Ca ca, ta chẳng biết gì cả, ta chỉ làm theo lời Long Nhi thôi! Hu hu.”

Kính chậm rãi buông tay, vẻ mặt không thể tin nổi, lớn tiếng quát “Nói cách khác, năm năm trước, không phải lỗi của nha đầu?”

Tử Vân sớm đã sợ núp trên mặt đất, vẻ mặt sợ hãi, nói “Ca, ta nói, ta nói hết, nhìn huynh đừng giết ta!”

“Năm năm trước, Long Nhi kia với ta hợp mưu.” Tử Vân dừng lại một chút, muốn đi lấy giấy lau nước mũi.

“Nói!” Lại bị Kính rống giận, Tử Vân run run ở một góc không dám nhúc nhích nữa, chậm rãi kể lại chuyện năm năm trước.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 90: Đã lâu không gặp


“Mứt quả hồ lô, mứt quả hồ lô ngon ngon, một đồng hai xâu ~!”

Một nữ tử thanh lệ thoát tục, tóc trắng phiêu phiền, hoàn toàn không thèm để ý đến đủ loại ánh mắt của người xung quanh, chỉ nắm tay nam tử tuấn mĩ như thần bên cạnh, khôn miệng nhỏ nhắn đỏ son khẽ cong lên, thần sắc có phần trẻ con nói “Thanh Y ca ca, Tiểu U nhi muốn ăn mứt hồ lô, huynh mua cho ta đi.”

Thanh Y nam tử cười dịu dàng, nói “U nhi ngoan, hôm nay muội đã ăn ba xâu rồi, ăn nhiều sẽ sâu răng đấy.”

Nghe vậy, nữ tử chu miệng, quay đầu đi chỗ khác, nói “Hứ, không quan tâm Thanh Y ca ca nữa, Thanh Y ca ca xấu!”

Không sai! Hai người này chính là Phượng Cửu U và Hoa Thanh Y!

Hoa Thanh Y rõ ràng là không lay chuyển được Phượng Cửu U, bất đắc dĩ thở dài, mua một xâu mứt hồ lô, đưa cho Phượng Cửu U.

Nhìn mứt hồ lô trong tay, Phượng Cửu U cười ha ha với Hoa Thanh Y, nói “Ta biết Thanh Y ca ca tốt nhất mà, tiểu U nhi thích Thanh Y ca ca nhất!”

Nghe vậy, Hoa Thanh Y đỏ mặt, tiện đà nhìn Phượng Cửu U, đưa tay lên vuốt lại mấy sợi tóc hơi loạn của nàng, nói “Được rồi, như thường lệ, muội ở đây chờ, Thanh Y ca ca đi thăm ba vị trưởng lão rồi trở vè.”

Phượng Cửu u gật đầu, cắn một miếng mứt hồ lô, nói “Tiểu U nhi biết rồi, ba lão gia gia không thấy gặp tiểu U nhi, tiểu U nhi sẽ không vào đâu!”

Hoa Thanh Y nghe vậy, hơi ngẩn ra, lại cười cười, dặn lại “Nhớ đó, đừng đi lung tung nha.”

Phượng Cửu U nghiêm túc gật đầu, ngoắt ngoắt tay, nói “Đi đi, đi đi.”

Cuối cùng, Hoa Thanh Y đi tới khách đi3m đối diện mà cứ ba bước quay đầu lại một lần.

Phượng Cửu U thấy vậy, cười hắc hắc, cắn từng miếng mứt hồ lô, nói với lão nhân bán mứt hồ lô, nói “Lão bá bá, năm xâu nữa.”

“Nha đầu?!”

Phượng Cửu U nghe vậy, chỉ cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc, lại chẳng thể nào nhớ ra là ai, chỉ quay đầu lại nhìn, thấy được người tới, đầu đau nhói, liền quay đầu lại, nàng rất sợ đau, không muốn nhìn người nọ, vì nàng đau đầu!

Phượng Cửu U tiếp tục ăn mứt hồ lô của mình.

Kính vọt lên trước mặt nàng, hai tay bắt lấy bả vai nàng, nói “Cửu U, là nàng thật sao?”

Phượng Cửu U mở to mắt, dùng sức lắc đầu, muốn hất tay Kính ra “Người xấu, Thanh Y ca ca, người xấu!”

Nghe vậy, sắc mặt Kính ngẩn ra, nói “Nha đầu, nàng, nàng không nhận ra ta sao? Ta, ta là Kính mà!”

Phượng Cửu U dùng sức lắc đầu, nói “Không quen người xấu, không quen.”

Buông lỏng tay, Kính cụp mắt suy nghĩ, trước mắt một mảnh mông lung.

Phượng Cửu U ngước mắt nhìn thấy Hoa Thanh Y từ khách đi3m ra ngoài, liền chạy qua, núp vào lòng Hoa Thanh Y, rớt nước mắt.

“Thanh Y ca ca, có người xấu, tiểu U nhi sợ!”

Hoa Thanh Y nghe vậy, ngẩng đầu nhìn, thấy được người tới, nhất thời ngẩn ra, lại cười ôn hòa, nói “Kính, đã lâu không gặp.” Lại cúi đầu, nói với Phượng Cửu U đang sợ hãi “U nhi, hắn không phải người xấu, hắn là Kính.”

Phượng Cửu U vẫn dùng sức lắc đầu, nói “Thanh Y ca ca, chúng ta về đi, ta sợ lắm.”

Nghe vậy, Hoa Thanh Y sững sờ, lại chỉ bất đắc dĩ nhìn Kính, đỡ lấy Phượng Cửu U nhũn hết cả chân ra, biến mất khỏi tầm mắt Kính.

“Vì sao?” Nhìn bóng lưng đã đi xa kia, môi mỏng khẽ lẩm bẩm.

Nghiên Yên phía sau khẽ thở dài, nói “Vì chuyện năm năm trước khiến nàng bị tụ máu, khiến cổ trung phản phệ. Khi tỉnh lại…” Nàng dừng lại một chút, nhìn Kính vẻ mặt đau khổ, nói “Nàng liền mất đi tất cả ký ức, thần trí chỉ ở mười tuổi.”

Nghe vậy, sắc mặt Kính ngưng lại, phun ra một ngụm máu tươi, ngất trên đất.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 91: Đã từng


Đêm lạnh, bi thương.

Giống như một loại cảm giác thấu xương vờn quanh tâm tư Kính.

Hắn ngồi trên sàn nhà lạnh như băng, kiềm chế pháp lực toàn thân, khí thời và sàn nhà âm lãnh, luồn vào da tay khiến hắn phát đau.

Nhìn trăng khuyết trên bầu trời, nhàn nhạt rủ mắt.

“Nha đầu, là ta sai rồi.”

Hắn khẽ lẩm bẩm, giống như mật ngữ giữa cặp đôi yêu nhau.

Một giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn xuống, mang theo sự thê lương và đau khổ.

Đã từng, hắn và nàng cười nói vui vẻ.

Đã từng, nàng từng yêu hắn, cười vì hắn, khóc vì hắn, thậm chí là chết vì hắn.

Trong năm năm, không có nàng, trong lòng hắn thiếu đi gì đó, giống như mất đi thứ gì, lại mơ hồ không rõ là gì cả.

Bây giờ, hắn gặp lại nàng, nàng lại không nhận ra hắn, quên mất hắn.

Khóe miệng câu lên một nụ cười khổ, hắn cụi lơ dựa vào vách tường phía sau, nước mắt dàn rụa.

Môi mỏng hé mở, trong căn phòng tối, thì thầm.

“Nha đầu, có phải cánh nàng cứng cáp rồi, lại dám quên ta.” Ngẩng đầu, nhìn trần nhà, nén nước mắt vào trong.

“Nha đầu, ta biết nàng giả bộ, muốn cho ta thấy, có phải không?”

“Nha đầu, nếu ta nói ta thực sự bị nàng dọa rồi, nàng sẽ nhớ ra phải không?”

“Nha đầu, hay là không cần nhớ lại nữa, nếu không nàng sẽ càng hận ta.”

“Nha đầu.”

“Nha đầu.”

Hắn núp trong góc, hai tay ôm đầu gối, đầu vùi vào giữa hai đầu gối, bả vai run rẩy.

Tim đau quá,, ba vạn năm rồi, trước giờ chưa từng có cảm giác như vậy, giống như bị một lưỡi dao cứa vào tim, mỗi một nhát đều cực kỳ đau đớn, giống như chia một người ra thành hai nửa.

Hắn bỗng ngẩng đầu, hai mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, đứng lên giống như đứa ngốc, từng bước đi tới trước cửa sổ.

Chúng ta thế này là sao vậy?

Ngẩng đầu nhìn trời, nhìn vầng trăng lưỡi liềm, giống như trái tim hắn vậy, đau đớn từ trái tim lan tràn đến tứ chi, hắn thật nhớ, nhớ nữ tử cười lên vô cùng mỹ lệ kia nhớ nàng gọi mình là hồ ly, gọi mình là yêu nghiệt, gọi mình là Kính.

Nước mắt hắn lại không ngăn được, trái tim hắn thực sự rất đau, nhớ tới thân ảnh xinh đẹp kia, thì sẽ đau hơn ngàn vạn lần.

Bên ngoài bắt đầu mưa tí tách, hắn vươn tay ra ngoài cửa sổ. Giọt mưa rơi xuống tay, lại giống như một trận đau đớn bứt rứt, hắn run rẩy rút tay về.

“Két két!” Cửa mở, Nghiên Yên đứng ở cửa, đi đến phía sau hắn, đưa cho hắn một tờ giấy, nói “Đây là Cửu U viết khi say trước đây, là viết cho ngươi.” Nói xong, lặng lẽ rời đi.

Kính đọc chữ sai từa lưa trong tay, tay nắm chặt tờ giấy hơi trắng bệch ra.

Đầu tiên, tốt nhất là không muốn gặp, như vậy có thể ngừng thích nhau.

Thứ hai, tốt nhất là không quen biết, như vậy thì không cần tương tư

Kính, ta yêu ngươi, mặc dù ta biết ngươi không thích ta, đã từng, ngươi ở nơi xa, ta nhìn bóng ngươi, ngây ngốc, đã từng, ngươi ở trên không, ta nhìn tiêu sái ứng chiến, luân hãm. Đã từng, ngươi ở đối diện, ta nhìn ngươi vui vẻ trò chuyện, yêu.

Lần đó, ta ôm hậu quả hồn phi phách tán, đi tìm ngươi, thật vui, ngươi thành công rồi, rất cô đơn, ngươi cũng không tha thứ cho sai lầm của ta.

Lần đó, ta bị đánh đến bong da tróc thịt, ta nhớ ngươi, ngươi lại không ở đây.

Ta thua rồi, thua triệt để, ta rút lui.

Phất tay, tờ giấy hóa thành mảnh vụn. Hắn phi thân rời đi.
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 92: Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ bên nhau


Đom đóm đầy trời.

Một nữ tử mặc thanh y hoạt bát bắt loạn.

“Thanh Y ca ca, khó bắt quá.” Nữ tử tóc trắng chụp loạn, mỹ lệ yêu dị.

Hoa Thanh Y nhìn Phượng Cửu U, nhạt nhạt cười, nói “Ta biết rồi, ta đi tìm một thứ.”

Nghe vậy, Phượng Cửu U gật đầu, nói “Được được, Thanh Y ca ca mau đi đi.”

Nói xong, quay lại nhìn đom đóm đầy trời, cười khanh khách.

Đột nhiên, trong mắt nàng lóe lên một tia sợ hãi, vì, trước mắt, chính là người mặc bạch y ban ngày.

Phượng Cửu U muốn chạy, nhưng chân lại không nhúc nhích được, có chút như nhũn ra.

“Người xấu, bại hoại, hu hu.” Phượng Cửu U ngồi xổm trên đất khóc, bộ dạng thương tâm.

Kính thấy vậy, tiến lên đỡ Phượng Cửu U dậy, người nọ lại phản kháng. Kinh hơi sững sờ, trên tay lại đau nhói.

Phượng Cửu U không chút lưu tình cắn cổ tay Kính, tận khi chảy mới mới nhả ra.

“Máu.” Nói xong, liền bất tỉnh.

Kính nhanh tay đỡ được nàng, nhấn nhân trung cho nàng, nói “Vẫn phiền phức như vậy.”

Lông mi Phượng Cửu U run run, mở mắt ra, nhìn khuôn mặt tuấn tú ngay trước mắt, liền nhảy ra, co rúm một bên, nói “Bại hoại, bại hoại.”

Kính mỉm cười, nói “Ta không phải đồ khốn.”

Phượng Cửu U ngẩn ra, dẩu môi, nói “Vậy ngươi là gì?!”

Nghe vậy, Kính lại mỉm cười, nói “Ta là người sau này muốn cưới nàng.”

“Không, ngươi không phải.” Hoa Thanh Y đã trở về một bên, nhàn nhạt nhìn Kính, nói “Ta sẽ cưới nàng, chính là ngày mai.”

Kính sửng sốt, nhìn Hoa Thanh Y, trong đôi mắt hoa đào đầy hàn ý “Ngươi chắc chắn?”

“Chắc chắn.” Hoa Thanh Y cười nhạt.

Kính không nhìn Hoa Thanh Y nữa, chỉ nhìn Phượng Cửu U bắt đom đóm một bên, nói “Nàng muốn gả cho hắn?”

Nghe vậy, Phượng Cửu U dừng lại, lần đầu tiên nở nụ cười với Kính, ra sức gật đầu, nói “Chắc chắn.”

“Nàng sẽ hạnh phúc chứ?”

“Sẽ mà!”

“Sẽ không hối hận chứ!”

“Không đâu!”

“Được, chúc nàng hạnh phúc!”

“Cảm ơn!”

Kính nhìn Hoa Thanh Y, gật đầu, quay người rời đi, mang theo chút bi thương và đoạn tuyệt.

Hoa Thanh Y nhìn nữ tử không nói gì nhìn chằm chằm bóng lưng dần đi ra bên cạnh, cười khổ, tiện đà thản nhiên nói “Đi thôi.”

Cơ thể Phượng Cửu U cứng đờ, nhìn người bên cạnh, nói “Cảm ơn ngươi, cùng ta diễn một vở kịch.”

Hoa Thanh Y ưu nhã cười, nói “Không có gì, nàng là đồ đệ cũng là bạn của ta mà!”

Nghe vậy, khóe miệng Phượng Cửu U miễn cưỡng câu lên, nói “Phải, chúng ta đều biết, ngơi là sư phụ của ta, ta là đồ đệ của ngươi.”

Sắc mặt Hoa Thanh Y thanh nhã, ánh mắt bình thản, chỉ nhìn đom đóm đầy trời, hơi trầm nhầm “Nhớ biết bao nhiêu, đây là sự thật.”

Phượng Cửu U rủ mắt, lông mi khẽ run, lại chỉ có thể làm như không nghe thấy, lặng lẽ bước đi.

Hoa Thanh Y đột nhiên dừng bước, nắm tay Phượng Cửu U, sắc mặt nghiêm nghị.

“Cửu U.”

Nhìn đôi mắt dịu dàng kia, Phượng Cửu U đè nén nỗi nhớ rút tay về, gật đầu, nói”Ta ở đây.”

“Cửu U.” Hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, giống nàng nàng sẽ bất mất ngay vậy, nói “Nếu có kiếp sau, chúng ta có thể bên nhau không?”

Thân thể cứng đờ, lại không nói được câu nào.

Hắn khẽ cười khổ, buông nàng ra, muốn bước đi.

Phượng Cửu U mỉm cười, nàng theo ấm áp nhàn nhạt, khẽ nói “Được, nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ bên nhau.

Nghe vậy, Hoa Thanh Y nhìn nữ tử trước mắt, thản nhiên cười, nói “Cảm ơn.”
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 93: Phản cảm lắm đó nha (Hoàn chính văn)


Rèn châu vén lên, lò đốt hương, khói khạt quanh quẩn khắp phòng.

Nữ tử mặc một bộ váy phượng hoàng hồng, khuôn mặt thanh lệ thoát tục, lại không có bất cứ biểu tình vui mừng quá mức nào, chỉ rủ mi, môi hơi mím, không biết là đang suy nghĩ điều gì.

Tóc trắng mềm mại cũng không vấn lên, vẫn xõa ra, giống như vừa ngủ dậy, như vậy lại thêm một phần khí chất mê người, hỉ nương vừa bước vào cửa ngây người, nói “Ớ, tân nương của chúng ta xinh đẹp quá, nào nào nào, đội khăn đỏ lên nào, hỉ nương ta dắt ngươi đi!”

Phượng Cửu U gật đầu, ngoan ngoãn để tỳ nữ bên cạnh đội khăn lên, rồi vịn vào hỉ nương đi ra ngoài.

Một lát sau, liền nghe thấy tiếng kèn sáo khắp đường, vang tận mây xanh.

Đáy lòng Phượng Cửu U căng thẳng, mặc dù chỉ là kết hôn giả nhưng, nhưng nàng…

Khẽ thở dài một hơi, Phượng Cửu U nhìn khăn đội đầu trước mặt, vô cùng phiền muộn.

“Tân nương lên kiệu hoa!”

Hỉ nương cảm thấy bàn tay đặt trong tay mình đang khẽ run rẩy, cho rằng Phượng Cửu U đang căng thẳng, cười hắc hắc, nói “Không sao, thành thân mà, chớp mắt là xong, căng thẳng này ủa ngươi, giữ lại đến lúc động phòng đi.”

Lời của hỉ nương gần như khiến Phượng Cửu U muốn vén khăn lên, lập tức bỏ chạy, lại nhớ tới Hoa Thanh Y, nhớ tới người mà mình muốn tránh xa, nhịn xuống, bước lên kiệu hoa.

Ống tay áo bị Phượng Cửu U túm chặt nhăn nhúm, Phượng Cửu U cắn chặt môi dưới.

Không biết, hắn có đến không.

Phượng cửu U bấm mạnh mình một cái, lúc nào rồi còn nhớ tới người này. Đau đớn từ bắp đùi truyền tới khiến Phượng Cửu U tỉnh táo lại rất nhiều, nghiêm mặt, đứng thẳng người.

“Mời tân lang đón tân nương xuống kiệu.”

Phượng Cửu U căng thẳng trong lòng, có chút do dự, nhưng rốt cục cũng bước ra khỏi kiệu hoa, đưa tay của mình cho người bên cạnh.

Ta không thể có lỗi với Thanh Y, ta không thể chạy, chí ít, chí ít cũng phải đợi hôn lễ kết thúc!”

“Nhất bái thiên địa!”

Nhẫn nại!

“Nhị bái cao đường!”

Thật là nhẫn nại!

“Phu thê giao bái!”

Hắn, không tới, Phượng Cửu U đứng dậy, mặc tân lang của nàng dẫn vào phòng.

Thân ảnh có chút cô đơn.

Mấy canh giờ sau.

Tân lang cuối cùng cũng uống xong rượu hỉ, hơi say trở về phòng, đôi mắt hoa đào mĩ lệ nhìn người ngồi trên giường trước mắt, mỉm cười, cầm lấy hỉ chử (*) một bên, nhẹ nhàng vén khăn che đầu của nàng.

(*) gậy để vén khăn hỉ

Phượng Cửu U nhíu mày, ngẩng đầu nói “Thanh” mở to mắt, đang muốn kinh hô, liền bị con hồ ly có đôi mắt hoa đào kia khóa môi.

Hắn chậm rãi đè lên cơ thể nàng, nhẹ nhàng hôn xương quai xanh nàng, nỉ non “Nha đầu, ta yêu nàng.”

Phượng Cửu U che miệng, kiềm chế tiếng nghẹn ngào, nước mắt chầm chậm rơi xuống.

Hắn rướn người lên, gạt tay nàng ra, dùng nụ hôn dịu dàng hôn đi nước mắt của nàng, giống như đối với em gái nhỏ, cẩn thận thổi lòng bàn tay.

Nàng trở tay ôm hắn, nói “Ta cũng yêu ngươi.”

Đôi mắt hoa đào chớp chớp, khóe môi câu lên thành vòng cung.

Cả phòng xuân sắc.

Nơi đầy những đom đóm kia, có một người, đứng ở đó, rất lâu rất lâu.

Một người qua đường hảo tâm thấy vậy, đi tới bên cạnh hắn nói “Chàng trai trẻ, muộn thế này rồi sao không về nhà?”

Người kia không nói gì, chỉ quay đầu lại, nhìn người qua đường.

Không biết thế nào, người qua đường nhìn vào mắt người kia, nước mắt tuôn rơi.

Hai năm sau

Ở một căn nhà nhỏ nào đó.

“Kính!” Nữ nhân nào đó bắt đầu gào giọng sư tử hà đông của mình, nhìn nam tử tuấn mĩ nháy mắt xuất hiện bên cạnh mình, chẳng hề kinh ngạc, nói “Ta muốn giết ngươi, vừa rồi đại phu bắt mạch, nói lão nương lại có thai rồi, cho xin hộ cái, ngươi cả ngày nhàn rỗi không có chuyện gì làm là thích đi tạo người à, lão nương muốn đi bụi!”

Kính nghe vậy, mừng rỡ ôm lão bà nhà mình gặm gặm, hôn hôn.

Cách đó không xa, một tiểu hồ ly xinh xắn như ngọc ngước đôi mắt hoa đào, vẻ mặt bất đắc dĩ, cắn cắn cai đầu xù lông nhỏ “Phản cảm lắm đó nha!”

Nhìn hai người coi người khác như vô hình, thở dài, nhảy xuống bậc thang, thức thời ngồi xổm xuống núp vào góc xem xuân cung.

Hai người đang hôn nhiệt tình nhìn nhau, cũng f quay đầu lại, nói với tiểu hồ y đang núp lùm “Con trai! Ra đây!”

nghe vậy, tiểu hồ ly vểnh chín cái đuôi xù lông lên, nghênh ngang tiêu sái đi ra, một một ngươi cho ta ta, ta còn lâu mới thèm xem.

Aiz, tiểu muội muội còn chưa ra đời của ta ơi, ca ca chia buồn với ngươi một phút trước nhé, chia buồn ngươi đầu thai bất hạnh giống ta, cha mẹ thật sự là có thể khiến người ta chết đuối đó.

Aiz aiz aiz!
 
Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa!
Chương 94: Phiên ngoại: Hoa Thanh Y (Hoàn toàn văn)


Từ nhỏ, trong sinh mạng của ta cũng chỉ có hai việc là tu tiên và trảm yêu trừ ma.

Từ năm ta mười tuổi tu luyện ra viên kim đan đầu tiên trong lịch sử tu tiên, liền nhận định ta có thể thành tiên.

Ta khổ công tu luyện, cuối cùng, cũng thành công rồi.

Thượng tiên đến hướng dẫn ta nhìn ta, thở dài, nói “Đáng tiếc, đáng tiếc.” Ta không hiểu, hỏi hắn vì sao, hắn chỉ bảo ta đánh bại cửu vĩ hồ ly kia, nếu đánh bại thì có thể thuận lợi thành tiên.

Ta đương nhiên là đáp ứng.

Ta và hồ ly kia đấu gần ngàn năm rồi, từ khi quen biết, đến khi hiểu nhau.

Dường như từ người dưng trở thành bạn bè.

Cho tới khi nàng xuất hiện.

Lần đầu gặp, nàng vậy mà lại có thể xuyên qua kết giới nhìn thấy ta và hồ ly, ta rất kinh ngạc, sau đó mới biết trên người nàng có cổ trùng, không biết vì sao, khi ta biết cổ trùng có thể giúp người ta trường sinh bất lão, trong lòng lại có chút mừng thầm.

Cuộc sống của ta, từ khi có sự xuất hiện của nàng, dần bắt đầu không còn bình yên nữa.

Lần thứ hai gặp nàng, nàng mặc cung trang, dung nhan yêu kiều, lời nói và cử chỉ của nàng đều lộ ra vẻ đẹp của nàng, ta lại không dám đưa tay chạm vào, khi sư phụ nói kiếp số của ta tới rồi, ta liền mơ hồ biết được, là nàng…

Sau này, ta và nàng phân hợp hợp, những ngày cùng nàng trong sơn cốc, rất vui vẻ, đây là ký ức đẹp nhất trong đời ta, chính vào lúc này, ta biết, ta thích nàng rồi…

Sau này lại sau này nữa, nàng bị thương rồi, rất nghiêm trọng, ngực trúng tên, hôn mê bất tỉnh, hơn nữa còn máu trào nước, bị cổ trùng phản phệ, ta ôm nàng suốt đêm trở về thục sơn, cầu xin các trưởng lão cứu nàng.

Họ đều chỉ lắc đầu, nhưng, ta lại thấy sự che dấu giữa hàng lông mày của họ.

Bị ta ép hỏi, trưởng lão nói, chỉ cần có một viên nội đan kim sắc, là có thể ngăn sự phản phệ của cổ trùng, nhưng, kết quả là ta sẽ mất hết tu vi, nàng cũng có thể trở nên si ngốc.

Ta vẫn cứu nàng, ta nói với trưởng lão rằng ta không hối hận. Trưởng lão chỉ thở dài, nói:. Kiếp số mà, đây chính là kiếp số…

Ta cười, nếu đây là kiếp số của ta, ta thà vạn kiếp bất phục!

Nhìn hai mắt nàng chậm rãi mở ra, ta khẽ nói “Hoan nghênh trở về.”

nàng gầy đi rồi, thật sự gầy đi rồi, nhưng chính vì cửu vĩ bạch hồ trong điện thoại của nàng, tất cả ký ức của nàng, đều trở lại rồi, đúng vậy, vì hồ ly kia.

Qua rất lâu.

Hồ ly đã tìm thấy nàng, nhưng vì mật báo của bà chủ Thủy Nguyệt cư, nàng quyết định giả ngốc.

Lời nói cử chỉ của nàng có thể giả ngốc, nhưng tâm nàng thì không thể.

Ta vẫn rất vui, vì nàng nói với ta.

Kiếp sau, chúng ta sẽ bên nhau…

Sau này, một ngày trước khi thành thân, ta đã đi tìm hồ ly, đã nói rất nhiều, chúng ta ngồi đối diện nhau, ta say rồi, ta thua rồi.

Nên ta chúc phúc các ngươi.

Hôm đó, ta đứng trong lùm cỏ, đom đóm đầy trời.

Ta cứ ở đây chờ, chờ kiếp sau của ta, chờ chúng ta ở bên nhau…

Sau này, vị thượng tiên hướng dẫn ta xuất hiện trước mặt ta, mỉm cười nhìn ta, nói “Ngươi đã buông xuống tất cả, có thể đứng hàng tiên ban rồi.”

Ta cười khổ, lắc đầu cự tuyệt. Hắn không hỏi nhiều, chỉ thở dài một hơi, rồi rời đi…

Nếu thành tiên, thì không còn kiếp sau nữa, nên, ta không đồng ý với hắn, ta chỉ chờ, chờ nữ tử như lưu ly kia thôi…

Dực:. huhu, cuối cùng cũng dịch xong dòi:v
 
Back
Top Bottom