Khác Hồ sơ vụ án (Phần 2)

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
396087813-256-k440573.jpg

Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
Tác giả: MochiAmanda
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hồ sơ vụ án phần 2.

Nơi đây lưu trữ dữ liệu vụ án có thật 99℅ hy vọng mọi người sẽ thích tác phẩm này, phối hợp với nhiều tác giả khác nhau để hoàn thành bộ truyện này .

Xin lưu ý :

1.

Bộ chuyện không dành cho các bạn dưới 18 tuổi, không dành cho người đang bị trầm cảm và yếu tim.

2. có một số vụ án không đầy đủ chữ viết nên mình ghép lại thành một để có thể đăng được chuyện.



xãhội​
 
Có thể bạn cũng thích
  • HOÀNG PHI BỊ RUỒNG BỎ
  • mùa hạ cho ta tất cả
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Nhất Trung Mộ Anh-Trần Cảnh,Lý Chiêu Hoàng
  • Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    Chương 201: HAI LẦN ĐẦU ĐỘC CHỒNG CỦA NGƯỜI ĐÀN BÀ BẠC TÌNH


    9h ngày 4/7/2002, cảnh sát thành phố Lâm Hải, tỉnh Chiết Giang được người dân trình báo phát hiện một thi thể nam giới không rõ danh tính bên đường.

    Tại hiện trường, cảnh sát xác định nạn nhân khoảng 30 tuổi, trên người có hơn 1.000 nhân dân tệ.

    Để tìm ra danh tính nạn nhân, cảnh sát đăng thông báo kèm mô tả chi tiết ngoại hình, trang phục trên các phương tiện truyền thông.

    Ngày 6/7, một cặp vợ chồng đến đồn cảnh sát báo cáo em trai tên Diệp Trường Tín mất tích từ 4/7.

    Họ phát hiện đặc điểm của Tín trùng khớp với thi thể trong thông báo nên đến để nhận dạng.

    Nạn nhân sau đó được xác định chính là Diệp Trường Tín, quê tỉnh Giang Tây, làm việc ở thành phố Nghĩa Ô, Chiết Giang.

    Ngày 29/6, Tín đến Lâm Hải thăm vợ chưa cưới là người cùng quê cũng đến Chiết Giang làm việc.

    Kết quả giám định pháp y, xét nghiệm chất độc và điều tra hiện trường cho thấy Tín tử vong do trúng độc.

    Điều tra các mối quan hệ xã hội của nạn nhân, cảnh sát phát hiện vợ chưa cưới của Tín là Dương Tiểu Anh, 26 tuổi, có nhiều điểm đáng ngờ.

    Tiểu Anh bị đồng nghiệp nhận xét có tính lăng nhăng, quan hệ mập mờ với nhiều đàn ông khi Tín không ở bên.

    Bạn bè của Tiểu Anh cho biết cô có biểu hiện bất thường trước khi xảy ra án mạng.

    Chiều 3/7, Tiểu Anh đi mua ba gói thuốc diệt chuột ở thị trấn Đại Điền, sau đó rời đi mà không từ biệt vào chiều 5/7.

    Đội điều tra xác định Dương Tiểu Anh là nghi phạm trong vụ án.

    Họ phán đoán cô ta có khả năng đang ở nhà một người bạn trai ở thành phố Cù Châu, Chiết Giang nên lái xe hàng trăm dặm xuyên đêm đến bắt giữ nghi phạm lúc 1h15 ngày 9/7, khi cô ta và bạn trai còn đang say giấc.

    Trong quá trình thẩm vấn, Tiểu Anh khai nhận đã sát hại Tín.

    Tuy nhiên, điều tra viên phát hiện cô ta có biểu hiện đáng ngờ, dường như đang che giấu điều gì nên tiếp tục gây sức ép, tra hỏi.

    Sau nhiều giờ thẩm vấn, lúc 3h ngày 10/7, Tiểu Anh thú nhận đã giết chồng là Triệu Sĩ Vinh theo cách tương tự tại quê nhà cách đây bốn năm.

    Nhận được tin tức, cảnh sát ở Giang Tây nhanh chóng khai quật quan tài để khám nghiệm tử thi, sau đó xác nhận Triệu Sĩ Vinh chết vì trúng độc.

    Qua điều tra, Dương Tiểu Anh có diện mạo thanh tú nhưng phẩm hạnh không đoan chính.

    Năm 19 tuổi, cô chung sống như vợ chồng với Vinh mà không đăng ký kết hôn, một năm sau sinh bé trai.

    Tuy nhiên, mối quan hệ giữa hai vợ chồng không hòa thuận, Tiểu Anh cũng mâu thuẫn với mẹ chồng.

    Bốn năm trước, năm 1999, Tiểu Anh nhiều lần nói muốn ra ngoài làm việc nhưng luôn bị chồng mắng, gạt đi.

    Cô coi Vinh như chướng ngại vật cản trở mình tìm kiếm hạnh phúc, vì vậy nảy ý định trừ khử chồng.

    Ngày 2/7/1999, Tiểu Anh lợi dụng lúc chồng về nhà mình giúp làm ruộng, bỏ thuốc diệt chuột đã chuẩn bị trước vào đồ ăn cho Vinh dùng.

    Nửa giờ sau, Vinh đột nhiên ngã ra đất co giật, được gia đình đưa đến bệnh viện cấp cứu, phải điều trị một tháng mới qua cơn nguy kịch.

    Thấy chồng thoát chết, Tiểu Anh tìm cơ hội đầu độc lần nữa.

    Tối 11/10/1999, Vinh bị cảm nên lên giường nghỉ ngơi sớm.

    Tiểu Anh mang một bát thuốc pha chất độc cho chồng uống.

    Đến khoảng 22h, Vinh tử vong.

    Gia đình tưởng Vinh chết vì bệnh lạ nên không ai báo cáo vụ việc.

    ào dịp Tết Nguyên đán 2001, Diệp Trường Tín, thanh niên chưa lập gia đình ở cùng thôn, tỏ ý muốn lấy Tiểu Anh làm vợ.

    Ban đầu cô không đồng ý, nhưng Tín vẫn kiên trì theo đuổi, tặng cô 4.000 nhân dân tệ và đưa thêm 2.000 nhân dân tệ cho bố mẹ cô xem như quà đính hôn.

    Sau Tết Nguyên đán, hai người cùng đi tỉnh Chiết Giang làm việc.

    Tiểu Anh đến Lâm Hải, còn Tín đến Nghĩa Ô.

    Trong hơn một năm ở Lâm Hải, Tiểu Anh ngày càng biết cách ăn diện, đồng thời có mối quan hệ mập mờ với nhiều đàn ông.

    Cô còn hẹn hò với một thanh niên họ Lý sống cùng ký túc xá nhà máy.

    Nhưng đôi khi Tín bất ngờ đến thăm khiến Tiểu Anh khó chịu.

    Hai người nói chuyện không hợp, thường cãi vã.

    Tiểu Anh coi Tín như cái gai trong mắt, lo anh ta phá hoại tình yêu mới của mình nên nghĩ đến việc đầu độc để tống khứ anh ta mãi mãi.

    Tối 1/7/2002, Tín vừa đến Lâm Hải, muốn thân mật với Tiểu Anh nhưng bị cự tuyệt, hai người lại cãi nhau.

    Chiều 3/7, một nam đồng nghiệp làm cùng nhà máy rủ Tiểu Anh đến thị trấn Đại Điền vui chơi.

    Tại đây, cô lấy cớ trong nhà có nhiều chuột, mua ba gói thuốc diệt chuột.

    Tối đó, Tiểu Anh kêu Tín cùng mình đi ăn khuya.

    Tín vui vẻ đồng ý mà không nghi ngờ gì.

    Ăn xong, Tiểu Anh vào cửa hàng mua một chai nước khoáng.

    Trên đường về, cô đột nhiên đề nghị đến ngôi chùa gần đó để cầu bình an, Tín cũng đồng ý, sau đó được vợ chưa cưới dịu dàng khoác tay.

    Tiểu Anh lén đổ thuốc diệt chuột vào chai nước khoáng nhân lúc Tín đi vệ sinh ven đường.

    Lát sau, Tín thấy khát nên cầm chai nước uống, sau đó kêu chóng mặt, đau bụng.

    Thấy Tín bắt đầu chảy máu miệng, Tiểu Anh bỏ anh ta lại nơi vắng vẻ, một mình đi về nhà.

    Đến 11h đêm 3/7, Tiểu Anh trở về ký túc xá, sợ hãi bật khóc.

    Sau đó, cô xuống phòng của bạn trai họ Lý.

    Lý thấy vẻ mặt, thái độ của bạn gái khác thường nên hỏi đã xảy ra chuyện gì.

    Cô lắc đầu không nói, chỉ khóc.

    Ngày 5/7, Tiểu Anh nghe tin thi thể Tín đã bị phát hiện, vội bỏ trốn đến nhà một người bạn trai khác ở thành phố Cù Châu.

    Tạm lánh ở nhà bạn trai được ba ngày, cô bị cảnh sát bắt giữ.

    Tháng 3/2003, Tiểu Anh bị kết án tử hình vì giết hai người.

    Cô kháng cáo nhưng bị tòa phúc thẩm bác đơn và giữ nguyên phán quyết ban đầu, lập tức thi hành án.
     
    Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    Chương 202: CÁI KẾT BI THẢM CỦA MỐI TÌNH LỆCH TUỔI BỊ GIA ĐÌNH NGĂN CẤM


    CÁI KẾT BI THẢM CỦA MỐI TÌNH LỆCH TUỔI BỊ GIA ĐÌNH NGĂN CẤM

    Lúc 23h30 ngày 6/9/1989, Alberto Martino, 54 tuổi, được phát hiện nằm trong vũng máu bên ngoài đài phát thanh khi vừa kết thúc chương trình.

    Nam DJ đã tử vong trước khi cảnh sát đến.

    Cảnh sát quan sát thấy những vết thương nghiêm trọng quanh đầu nạn nhân, do một vật nặng gây ra.

    Vụ giết người tàn bạo gây xôn xao cả thị trấn Abington yên tĩnh ở vùng ngoại ô Philadelphia, nơi tội phạm bạo lực ít khi xảy ra.

    Alberto đã làm DJ cho đài phát thanh Philadelphia suốt 15 năm, chủ xị một chương trình âm nhạc Puerto Rico vào tối thứ Tư hàng tuần, kéo dài tới 23h.

    Ông trở thành người nổi tiếng ở địa phương và nhận được nhiều yêu mến.

    Cảnh sát ban đầu nghĩ rằng vụ sát hại Alberto là một vụ cướp bất thành.

    Nhưng ví của nạn nhân được tìm thấy tại hiện trường vẫn còn nguyên tiền mặt bên trong.

    Bên cạnh đó, ôtô của Alberto bị cố ý phá hoại bằng cách xì lốp, đập vỡ đèn pha và cắt dây điện dưới nắp capo.

    Cảnh sát kết luận hiện trường vụ án được dàn dựng, hung thủ rất có thể mang thù oán cá nhân với Alberto và không muốn nạn nhân còn sống để rời khỏi bãi đậu xe.

    Nhà nghiên cứu bệnh học nhận định chấn thương cùn ở đầu nạn nhân do một cây gậy tròn hoặc thanh sắt gây ra.

    Nhân viên giám định pháp y cũng phát hiện Alberto bị bắn vào ngực bằng một viên đạn đầu rỗng cỡ .22 được thiết kế để có khả năng nở mạnh khi va chạm.

    Bằng chứng ủng hộ nghi ngờ của các thám tử rằng vụ giết người có mục đích cá nhân.

    "Kẻ nổ súng thực sự muốn chắc chắn rằng Alberto sẽ phải đến nhà tang lễ", thám tử tại Sở Cảnh sát Abington cho biết.

    Trong khi chờ đợi kết quả xét nghiệm ADN và dấu vân tay được thu thập từ xe nạn nhân, cảnh sát điều tra sâu hơn về đời tư của Alberto, đặc biệt là mối tình với bạn gái Lydia Alvarez, 29 tuổi.

    Các điều tra viên phát hiện khoảng một tháng trước khi Alberto bị giết, Lydia đã nhận được những lá thư nhuốm máu từ một kẻ nặc danh để lại trước cửa nhà cô.

    Chúng không phải thư viết tay mà được biên soạn bằng những từ cắt ra từ tạp chí và báo, sau đó dùng máy photocopy để sao chép.

    Nội dung thư chứa đựng những lời đe dọa Lydia "nếu không rời xa Alberto thì sẽ phải khóc lóc đến nhà tang lễ".

    Lydia đã chia tay cảnh sát tên Wilmer Mendez nhưng chưa ly dị.

    Cô nghi ngờ anh ta có thể là người đứng sau những lá thư.

    Wilmer và Alberto từng xung đột trong quá khứ.

    Wilmer đã tự đến đồn cảnh sát, tỏ thái độ rất chuyên nghiệp và hợp tác.

    Nhưng khi được hỏi liệu có làm hại Alberto không và được yêu cầu làm bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối, Wilmer đứng dậy bỏ đi.

    Anh ta không muốn cung cấp bất kỳ thông tin nào, dẫu là bằng chứng ngoại phạm.

    Điều tra viên nhận thấy các thành viên gia đình Lydia thờ ơ với việc Alberto bị sát hại.

    Họ vốn không chấp nhận mối quan hệ giữa hai người vì nghĩ rằng Alberto "quá già so với Lydia", lại từng kết hôn và có con riêng.

    Các thám tử tập trung vào những người thân của Lydia, bắt đầu từ anh trai cô, Roberto Alvarez, và anh họ Miguel Alvarez.

    Lydia cùng hai anh đồng ý làm bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối và đều vượt qua.

    Lúc này, Wilmer vẫn là nghi phạm chính.

    Điều tra viên phải đối mặt với trở ngại khi kết quả giám định pháp y của FBI về dấu vân tay trên xe Alberto và các lá thư đe dọa cho thấy chúng không thuộc về Wilmer.

    Gần một tuần sau án mạng, Alberto được an táng.

    Khi các manh mối cạn kiệt, cảnh sát đăng tin kêu gọi quần chúng hỗ trợ.

    Sau đó, một nhân viên bán hàng tại cửa hàng tiện lợi gần đài phát thanh cung cấp thông tin rằng có hai người đàn ông ghé qua khoảng hai tuần trước vụ giết người, hỏi về Alberto và đài phát thanh.

    Hai phụ nữ khác cũng gọi điện trình báo đã đi nhờ xe của hai người đàn ông gốc Tây Ban Nha vào đêm trước vụ sát hại Alberto.

    Họ lái xe ra phía sau đài phát thanh và có hành vi đáng ngờ.

    Khi thấy một người đàn ông có súng, một phụ nữ hỏi tại sao lại mang theo vũ khí.

    "Anh ta nói 'Tôi phải giết ai đó'", cô gái kể với cảnh sát.

    Các nhân chứng cho biết hai người đàn ông có tên là Mikey và Froggy.

    Cảnh sát xác định Mikey là Miguel, anh họ của Lydia, còn Froggy là anh trai cô, Roberto.

    Nhân chứng cũng nhận dạng chính xác hai người này.

    Cả Miguel và Roberto trước đó đều vượt qua bài kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối, nhưng đây không phải là công cụ có độ chính xác tuyệt đối.

    Lúc này, Lydia chia sẻ những lá thư do chính anh trai viết, thúc giục cô đến với Miguel dù là anh em họ.

    Lydia lưỡng lự không đưa ra bằng chứng sớm hơn vì chịu áp lực "không được buộc tội thành viên trong gia đình".

    Khi bị cảnh sát thẩm vấn, Miguel phủ nhận mọi hành vi sai trái, ngay cả khi cảnh sát đối chất với anh ta về lời khai của hai nhân chứng.

    Roberto ban đầu phủ nhận liên quan đến vụ giết người, nhưng cuối cùng đã không thể giữ bình tĩnh.

    Anh ta cho biết mình và Miguel căm ghét, khinh thường Alberto vì không muốn DJ 54 tuổi hẹn hò với Lydia.

    Một phần lý do là vì Miguel ấp ủ tình cảm với Lydia và trở nên hung bạo sau khi bị cô từ chối.

    Hai người đã gửi những lá thư đe dọa Lydia chấm dứt mối tình nhưng không thành công nên quyết định trừ khử Alberto.

    Vào tối 6/9/1989, họ đến đài phát thanh.

    Miguel mang theo thanh kim loại có một đầu được quấn băng keo điện, còn Roberto mang súng.

    Họ phá hoại ôtô của Alberto để nạn nhân không thể lái xe đi.

    Roberto khai rằng khi Alberto kiểm tra xe thì bị họ phục kích.

    Miguel đánh gục nạn nhân bằng thanh sắt, sau đó Roberto kết thúc bằng một phát đạn.

    Roberto bị bắt ngay sau khi thú nhận.

    Miguel vẫn không nói lời nào nhưng cũng bị bắt.

    Khi khám xét nhà họ, cảnh sát tìm thấy nhiều viên đạn tương tự viên đạn thu được từ cơ thể Alberto.

    Phiên tòa xét xử vụ giết Alberto diễn ra ngày 6/4/1990.

    Hai bị cáo bị kết tội giết người, nhận án tù chung thân không có khả năng được ân xá.
     
    Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    Chương 203: MỐI TÌNH CÔ TRÒ GÂY RÚNG ĐỘNG VỚI BẢN ÁN HIẾP DÂM


    Tháng 9/1991, Mary Kay Letourneau lần đầu gặp Vili Fualaau khi cậu bé là học sinh lớp hai của cô ở trường học ngoại ô Seattle.

    Cô giáo 29 tuổi hình thành mối quan hệ thân thiết với Vili, vui mừng khi được giúp trau dồi năng khiếu nghệ thuật cho cậu bé.

    Theo Mary, cảm xúc của cô ban đầu không có gì khác thường, thậm chí cảm thấy rằng một ngày nào đó Vili có thể làm con rể mình.

    Nữ giáo viên đã kết hôn và có bốn con.

    Trong vài năm tiếp theo, Mary vẫn giữ liên lạc với Vili dù không còn dạy cậu bé.

    Cô mua họa cụ, đưa Vili đến các viện bảo tàng và khuyến khích phát triển tài năng thơ ca.

    Từ mùa thu 1995, Mary phải chịu một loạt cú sốc tâm lý.

    Cuộc hôn nhân gặp trục trặc và vào tháng 1/1996, Mary bị sảy thai khiến cô đứng trên bờ vực tan vỡ.

    Tháng 6/1996, Mary xích lại gần Vili hơn khi cậu bé lại trở thành học sinh của cô vào năm lớp sáu tại thành phố Burien, Washington.

    Trong cuốn sách Un Seul Crime, L'Amour (Only One Crime, Love) xuất bản năm 1998, Mary và Vili kể lại mối quan hệ bắt đầu từ việc cô nhận ra tài năng nghệ thuật của Vili ở lớp hai đến sự phát triển sớm của cậu bé vào năm lớp 6.

    Tháng 9/1996, Mary mang thai con của Vili.

    Vụ lạm dụng tình dục được đưa ra ánh sáng vào tháng 2/1997, khi chồng Mary là Steve Letourneau tìm thấy một số bức thư tình vợ gửi cho Vili tại nhà.

    Anh ta không biết rằng khi ấy Mary đã có bầu sáu tháng.

    Sau khi một người họ hàng của Steve gọi điện cho các quan chức tại trường tiểu học Shorewood để báo cáo về chuyện tình bất chính, Mary bị thẩm vấn và một tháng sau đó.

    Ngày 4/3/1997, người phụ nữ này bắt vì tội Hiếp dâm trẻ em.

    Đến tháng 5, Mary sinh một bé gái.

    Ba tháng sau, cô nhận hai tội danh hiếp dâm trẻ em.

    Trên phiên tòa xét xử vào tháng 8/1997, Mary cầu xin khoan hồng, nói không biết hành vi của mình là "tội ác".

    Thẩm phán kết án Mary 7 năm 6 tháng tù, nhưng có thể chỉ phải chấp hành 6 tháng tù với điều kiện tham gia chương trình điều trị dành cho tội phạm tình dục, dùng thuốc điều trị chứng rối loạn lưỡng cực và tuyệt đối không liên lạc với Vili.

    Tuy nhiên, các công tố viên nhận định Mary không đáng tin cậy.

    Trong khi ngồi tù 6 tháng, Mary bắt đầu dùng thuốc Depakote để điều trị chứng rối loạn lưỡng cực.

    Nhưng chỉ vài ngày sau khi được trả tự do, vào 2/1/1998, cô đã ngừng dùng thuốc và chống đối người cố vấn điều trị lệch lạc tình dục.

    "Cô ta không tin mình cần điều trị, bởi cô ta không tin mình đã làm gì sai", công tố viên nói trước tòa.

    Tối 2/2/1998, Vili gọi điện cho Mary và sáng sớm hôm sau, cặp đôi bị phát hiện thân mật trong ôtô của nữ giáo viên.

    Thẩm phán giận dữ lập tức ra lệnh cho Mary quay trở lại nhà tù để thi hành bản án 7 năm rưỡi.

    Mary sinh con gái sau song sắt vào tháng 10/1998, bị biệt giam 6 tháng sau khi cố gửi thư cho Vili và bị quản giáo chặn lại.

    Tháng 5/1999, Steve đệ đơn ly hôn và giành được quyền nuôi bốn con.

    Còn Vili bỏ học cấp ba, quyền nuôi hai đứa con với Mary được trao cho mẹ Vili.

    Mary được ra tù vào tháng 8/2004, phải đăng ký là tội phạm tình dục.

    Không lâu sau, cô và Vili đã kiến nghị thành công để dỡ bỏ lệnh cấm liên lạc theo lệnh của tòa án.

    Họ kết hôn vào tháng 5/2005.

    Cặp đôi hầu như không xuất hiện trước công chúng sau đám cưới năm 2005.

    Vili thú nhận đã phải vật lộn với chứng trầm cảm, nghiện rượu trong những năm sau khi vụ lạm dụng tình dục bị phanh phui.

    Tháng 5/2017, Vili đệ đơn ly thân sau 12 năm chung sống, giải thích muốn được cấp phép phân phối thuốc lá cần sa nhưng không thể làm điều đó với người vợ là một tội phạm đã bị kết án.

    Đầu 2020, Mary được chẩn đoán mắc bệnh ung thư, đã di căn và sức khỏe sa sút nhanh chóng.

    Mary qua đời vào tháng 7 cùng năm ở tuổi 58, để lại phần lớn tài sản cho Vili.
     
    Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    Chương 204: KẺ HIẾP DÂM LỢI DỤNG ĐÀN LỢN ĐỂ CHE ĐẬY TỘI ÁC


    Igor Zaika, nông dân 40 tuổi, bị cảnh sát cáo buộc đánh thiếu nữ 17 tuổi bất tỉnh để cưỡng hiếp, ngụy tạo thành "sự cố" trong chuồng lợn.

    Milena Shevelyova, 17 tuổi, được bạn trai tên Vladimir Bedny, 18 tuổi phát hiện tử vong trong chuồng lợn của gia đình ở vùng Krasnoyars, ngày 23/11.

    Vladimir được bố mẹ Milena nhờ đến kiểm tra vì không thấy con gái trả lời điện thoại.

    Họ đang đi bán thịt ở thành phố Krasnoyarsk và phải để con ở nhà một mình.

    Soi đèn pin tìm kiếm trong nhà kho, Vladimir hoảng sợ trước cảnh tượng kinh hoàng.

    Milena chết vì nhiều vết thương.

    Ban đầu, vụ việc được coi là tai nạn, Milena không may bị đàn lợn dữ nhà nuôi tấn công khi cho chúng ăn.

    Tuy nhiên, qua điều tra, cảnh sát địa phương đã bắt giữ Igor Zaika, làm việc trong trang trại nhà Milena và sống gần đó.

    Theo Ủy ban Điều tra, Igor thú nhận hành hung Milena vì "có ác cảm".

    Hắn được cho là đã gây gổ với bố Milena cùng ngày và đột nhập chuồng lợn vào buổi tối với mục đích phóng hỏa, giết hại gia súc.

    Trong một cuộc thẩm vấn được ghi âm, nghi phạm kể với các điều tra viên rằng đã rất ngạc nhiên khi thấy Milena trong nhà kho, đang cho gia súc ăn.

    "Tôi bước vào và thấy con gái của quản lý... chúng tôi đã xô xát", hắn kể lại sự việc.

    Igor, được cho là uống rượu trước khi gây án, không thừa nhận cáo buộc tấn công tình dục khi nạn nhân bất tỉnh nhưng các điều tra viên nói đã tìm thấy bằng chứng pháp y.

    Theo truyền thông địa phương, là một người cả đời sống ở làng và làm nghề chăn nuôi gia súc, Igor hoàn toàn hiểu những con vật có thể tấn công cô gái nằm bất tỉnh.

    Hắn được cho là đã tính đến việc đàn lợn sẽ giúp xóa dấu vết để biến mọi thứ như vụ tai nạn.

    Tuy nhiên, khoa học pháp y hiện đại không cho hắn cơ hội nào.
     
    Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    Chương 205: CẢNH SÁT ẤN ĐỘ BẮT 44 NGHI PHẠM CƯỠNG HIẾP THIẾU NỮ TRONG 5 NĂM


    Nạn nhân tố cáo bị 62 người xâm hại tình dục từ khi 13 tuổi, hiện cảnh sát đã xác định được 58 người.

    Ngày 14/1, cảnh sát ở tiểu bang Kerala, miền nam Ấn Độ, cho biết đã bắt 44 người đàn ông bị cáo buộc cưỡng hiếp một cô gái 18 tuổi trong hơn 5 năm qua.

    Vụ án gây rúng động tại điểm đến du lịch nổi tiếng này.

    Nạn nhân, một vận động viên, khai với cảnh sát rằng đã bị 62 người xâm hại tình dục, bắt đầu từ khi 13 tuổi.

    Trong những người bị cáo buộc có huấn luyện viên thể thao, bạn học và các vận động viên khác.

    Cảnh sát đã xác định được 58 người và bắt giữ 44 người trong hai ngày qua.

    Truyền thông địa phương đưa tin có bốn nghi phạm là trẻ vị thành niên.

    "Chúng tôi đã xác định được 14 người còn lại và sẽ sớm bắt giữ", ông Nandakumar - Phó cảnh sát trưởng quận Pathanamthitta, nơi xảy ra vụ án, cho biết.

    Hai nghi phạm đang bỏ trốn và được cho là đã ra nước ngoài.

    Cảnh sát cho biết sẽ xem xét truy nã qua Interpol.

    Sự việc được đưa ra ánh sáng trong buổi tư vấn do Ủy ban Phúc lợi Trẻ em tổ chức khi giáo viên bày tỏ lo ngại về những thay đổi đáng chú ý trong hành vi của nạn nhân.

    Sau đó, Ủy ban đã thông báo cho cảnh sát.

    Theo điều tra, một số nghi phạm gặp nạn nhân tại một bến xe buýt tư nhân ở Pathanamthitta.

    Sau đó, cô gái bị đưa đến nhiều địa điểm khác nhau bằng xe và bị ngược đãi.

    Khi đang học lớp 12 vào năm ngoái, nạn nhân bị một thanh niên quen qua Instagram đưa đến một đồn điền cao su ở Ranni để hãm hiếp cùng ba người khác.

    Cảnh sát tiết lộ nạn nhân đã bị hiếp dâm tập thể ít nhất năm lần, tại nhiều địa điểm như trong ôtô và tại Bệnh viện Đa khoa Pathanamthitta vào tháng 1/2024.

    Phía cảnh sát cho biết đang tập trung thu thập bằng chứng, kiểm tra dữ liệu điện thoại di động và đảm bảo "không kẻ phạm tội nào được tha".

    Ủy ban Quốc gia vì Phụ nữ đã yêu cầu bắt giữ ngay lập tức tất cả những người bị cáo buộc và yêu cầu báo cáo hành động chi tiết trong vòng ba ngày.

    Ủy ban nhấn mạnh sự cần thiết của một cuộc điều tra công bằng và có thời hạn để thực thi công lý.

    Hơn 31.000 vụ hiếp dâm được báo cáo vào năm 2022 tại Ấn Độ, năm gần nhất có dữ liệu, tỷ lệ kết án ở mức thấp đáng kể.

    Năm ngoái, vụ cưỡng hiếp và sát hại một nữ bác sĩ thực tập ở thành phố Kolkata đã gây ra sự phẫn nộ trên khắp Ấn Độ, với nhiều cuộc biểu tình và tuần hành trên đường phố kêu gọi hành động chống lại những kẻ hiếp dâm.
     
    Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    Chương 206: KẺ TÂM THẦN GIAM CÔ GÁI 14 NĂM LÀM NÔ LỆ TÌNH DỤC


    Một nạn nhân của Vladimir Cheskidov kể bị bắt cóc, nhốt trong hầm và liên tục bị bạo hành tình dục suốt 14 năm cho đến khi chạy trốn thành công.

    Ngày 27/11, Tòa án quận Sovetsky, thành phố Chelyabinsk kết tội Vladimir Cheskidov (52 tuổi) với các tội danh giết người, bắt cóc, giam cầm và cưỡng hiếp.

    Dù bị kết tội, Vladimir - được biết đến với biệt danh "Kẻ điên ở làng Smolino" - không phải đối mặt với án tù sau khi kiểm tra sức khỏe tâm thần.

    Tòa tuyên buộc Vladimir điều trị bắt buộc tại bệnh viện tâm thần.

    "Dựa trên kết luận của cuộc giám định pháp y toàn diện về tâm thần và tình dục học được thực hiện tại cơ sở y tế, bị cáo đã và đang mắc bệnh tâm thần và không nhận thức được bản chất thực cũng như mối nguy hiểm với xã hội của hành vi phạm tội và không thể kiểm soát được hành vi", Ủy ban điều tra khu vực Chelyabinsk nêu.

    Trong phiên tòa, nạn nhân Ekaterina Belyankina làm chứng chống lại kẻ bắt cóc.

    Năm 2009, Ekaterina, lúc đó 19 tuổi, gặp Vladimir tại bến xe buýt.

    Hắn mời cô đi uống rượu cùng, sau đó đưa về nhà ở làng Smolino, giam cầm suốt 14 năm.

    Điều tra viên cho biết, Ekaterina bị nhốt trong một căn hầm có trần thấp, bên dưới nhà kho.

    Cô trốn thoát vào tháng 7/2023, sau khi Vladimir say rượu, hung hãn tấn công mẹ mình và được đưa vào bệnh viện tâm thần.

    Nhân lúc này, Ekaterina chạy về nhà nhân lúc cửa mở rồi báo cảnh sát.

    Vladimir bị bắt vào ngày 1/8/2023.

    Nhà chức trách tìm thấy nhiều nội dung khiêu dâm và đồ chơi tình dục dùng để tra tấn nạn nhân trong phòng.

    Bên dưới phòng của Ekaterina, cảnh sát phát hiện hài cốt của một nạn nhân khác tên Oksana, khoảng 30 tuổi.

    Theo cáo buộc, Vladimir cũng bắt cóc cô, cưỡng hiếp và giam giữ suốt hai năm.

    Trong một cuộc cãi vã năm 2011, hắn đánh vào đầu khiến Oksana tử vong, sau đó phân xác và chôn dưới nhà.

    Ekaterina sợ hãi chứng kiến vụ giết người và bị đe dọa nhận số phận tương tự nếu không vâng lời.

    Mẹ của Vladimir là Valentina, 73 tuổi, sống cùng nhà, bị cảnh sát cáo buộc đã hỗ trợ con trai bẫy phụ nữ.

    Vụ án của bà Valentina sẽ được xét xử riêng.

    Vladimir tuyên bố trước tòa rằng Ekaterina được tự do ra đi.

    Hắn khẳng định mối quan hệ với cô là theo kiểu "yêu đương".

    Còn mẹ hắn khẳng định: "Cô ấy đến với con trai tôi và sống như nữ hoàng...

    Không ai giam giữ cô ấy".

    Khi bị kết tội, Vladimir nói: "Tôi không đồng ý với bất cứ điều gì".

    Sau phán quyết, hắn hỏi tòa "Họ sẽ đưa tôi đi đâu?", thẩm phán trả lời: "Anh sẽ được đưa đến viện tâm thần".

    Kết quả chẩn đoán của Vladimir sẽ được xem xét định kỳ và nếu có thay đổi, hắn có thể được thả.
     
    Hồ Sơ Vụ Án (Phần 2)
    VỤ ÁN SYLVIA LIKENS - LÝ DO ĐÁNG SỢ KHIẾN BẠN KHÔNG MUỐN ĐỂ HÀNG XÓM TRÔNG TRẺ


    Bố mẹ của Sylvia, 16 tuổi, làm việc trong đoàn tổ chức lễ hội nên họ phải thường xuyên di chuyển đến khắp mọi nơi trên nước Mỹ.

    Sở dĩ phải làm công việc tay chân này là bởi bố của Sylvia, ông Lester Likens, chỉ học đến lớp 8 và gánh trên vai trách nhiệm nuôi nấng 5 đứa con, trong đó có Jenny và Sylvia.

    Jenny là một đứa trẻ trầm tính và bị liệt một chi bẩm sinh.

    Trong khi đó, Sylvia lại có nhiều sự tự tin hơn và thường được gọi với biệt danh "Cookie".

    Mặc dù bị thiếu mất chiếc răng cửa nhưng Sylvia vẫn được đánh giá là ưa nhìn, xinh xắn.

    Tháng 7/1965, Lester vẫn tiếp tục lên đường rong ruổi theo các lễ hội trong khi vợ ông đang phải ngồi tù vì tội trộm cắp.

    2 em trai của Sylvia là Danny và Bennie được giao cho ông bà chăm sóc.

    Không có nhiều sự lựa chọn, ông Lester đành giao 2 chị em Sylvia và Jenny cho một người quen của gia đình là Gertrude Baniszewski nhờ giúp chăm sóc các con.

    Hoàn cảnh của Gertrude cũng không khá hơn Lester là bao khi bà có đến tận 7 người con.

    Bà ta kiếm được một chút tiền nhờ vào công việc ủi đồ cho hàng xóm.

    Bà Gertrude từng trải qua nhiều cuộc hôn nhân bất hạnh và bị b-ạ-o h-à-nh bởi một số người chồng vũ phu.

    Điều này dẫn đến căn bệnh trầm cảm nặng và khiến bà Gertrude phải dùng thuốc liều lượng cao.

    Rõ ràng bà ta không có điều kiện để chăm lo cho chị em Sylvia nhưng về phía gia đình ông Lester lại không còn lựa chọn nào khác.

    Lester đã nhắn nhủ với Gertrude rằng bà ta hoàn toàn có thể thẳng tay dạy dỗ những đứa trẻ của ông nếu như chúng làm sai.

    Được biết, số tiền công bà Gertrude nhận được khi chăm sóc Sylvia và Jenny là 20 đô la/tuần.

    Trong 2 tuần đầu tiên, 2 chị em Sylvia được đối xử khá tốt mặc dù con gái lớn 17 tuổi của bà Gertrude là Paula thỉnh thoảng tỏ thái độ đối đầu với cô.

    Nhưng rồi tuần tiếp theo, ông Lester gửi tiền cho bà Gertrude trễ hạn.

    "Tao chăm sóc bọn mày trong 2 tuần rồi mà không nhận được đồng nào" - bà Gertrude vừa nói vừa đánh 2 chị em Sylvia.

    Bà kéo Sylvia vào phòng và đóng cửa lại.

    Jenny ngồi bên ngoài chỉ có thể nghe thấy tiếng gào thét trong đau đớn của chị gái.

    Tiền của ông Lester đến vào ngày hôm sau nhưng việc tr.a t.ấ.n chỉ mới bắt đầu.

    Thời gian tiếp theo, bà Gertrude bắt đầu đ.ánh đ.ậ.p 2 chị em Sylvia nhiều hơn, bất kể là ngày hay đêm.

    Mỗi lúc đó, bà dùng thanh gỗ dày và thắt lưng bằng da đ.á.nh đ.ậ.p 2 đứa trẻ.

    Có khi bà Gertrude bị mệt mỏi hoặc kiệt sức thì con gái lớn Paula sẽ thế chỗ mẹ mà b.ạ.o h.à.nh Sylvia và Jenny.

    Dần dần, Sylvia trở thành đối tượng duy nhất bị đ.á.nh đ.ậ.p.

    Gertrude đổ tội ăn cắp đồ đạc của mình lên đầu Sylvia rồi dùng lửa đốt cháy các đầu ngón tay của cô gái trẻ.

    Chưa dừng lại ở đó, người đàn bà ác độc này còn bắt ép Sylvia ăn hotdog miễn phí nhiều đến nỗi bị nôn ra.

    Tiếp đến, bà Gertrude yêu cầu Sylvia ăn lại bãi thức ăn mà cô vừa nôn ra như một sự trừng phạt.

    Bà Gertrude sau đó cho phép và thậm chí là cổ vũ các con thay phiên nhau đ.á.nh đ.ậ.p 2 chị em Sylvia.

    Từ đó, những đứa trẻ nhà này xem Sylvia như một cái bao cát để chúng tập võ, đánh cô gái trẻ ngã vào tường, gục xuống nền đất.

    Chúng xem da thịt của Sylvia như gạt tàn để dập thuốc, đẩy cô ngã cầu xuống cầu thang, c.ứ.a da rồi xát muối vào vết thương còn rỉ m.á.u đỏ của nạn nhân.

    Sau các trận đòn roi, Sylvia đều được "thanh tẩy" trong bồn nước nóng.

    Thời gian trôi qua, những hình thức tấn công trở nên tàn độc hơn, nhắm vào bộ phận sinh dục của Sylvia.

    Cô gái trẻ bị đánh nhiều đến nỗi không thể tự mình đi vệ sinh.

    Khi Sylvia tiểu ra giường, bà Gertrude quyết định cô còn không còn đủ tư cách để sống với gia đình bà nữa.

    Kết quả là Sylvia bị nhốt dưới tầng hầm mà không có thức ăn hay nhà vệ sinh.

    Bấy nhiêu chưa thể khiến bà Gertrude dừng lại.

    Bà tiếp tục chiêu mộ những đứa trẻ hàng xóm gia nhập vào "đội quân hành hung" của mình.

    Gertrude nói dối con gái mình rằng Sylvia xúc phạm cô bé.

    Điều này khiến đứa con gái giận dữ và rủ bạn đến đ.á.nh đ.ậ.p Sylvia.

    Thiếu nữ Anna Siscoe từng được bà Gertrude "tuyển" đến b.ạ.o h.à.nh Sylvia.

    Bà Gertrude đã dựng chuyện rằng Sylvia nói mẹ của Anna quan hệ với nhiều người đàn ông khác nhau vì tiền.

    Khi đó, Anna không tìm hiểu đúng sai mà đã tìm đến nhà của Gertrude để đ.á.nh đ.ậ.p Sylvia dữ dội.

    Trong số đó còn có một thiếu niên hàng xóm tên Richard Hobbs đã bắt tay với con gái bà Gertrude, Marie, đã dùng kim nóng xăm lên bụng Sylvia những dòng chữ xấu xí.

    Có lần, chị gái Sylvia muốn đến nhà bà Gertrude để thăm các em nhưng bị từ chối.

    Trong thời gian Sylvia bị giam lỏng dưới hầm, Jenny đã không ít lần lẻn xuống để đưa thức ăn cho chị gái.

    Một người hàng xóm đã báo cáo vụ việc lên cho một y tá chăm sóc sức khỏe cộng đồng.

    Người này đã đến nhà Gertrude để kiểm tra nhưng không tìm thấy Sylvia bởi vì cô gái trẻ đang bị giam dưới tầng hầm và cho rằng không có chuyện gì bất thường xảy ra ở đây.

    Bà Gertrude khi đó đã thuyết phục y tá kia tin rằng 2 chị em Sylvia đã không còn ở nhà bà.

    Những người hàng xóm xung quanh được cho là biết đến vụ b.ạ.o h.à.nh Sylvia và họ còn từng tận mắt chứng kiến Paula đ.á.nh đ.ậ.p nạn nhân 2 lần nhưng không dám báo cảnh sát vì lo sợ cho sự an toàn của gia đình mình.

    Jenny thì bị mẹ con bà Gertrude đe dọa và đ.á.nh đ.ậ.p để ngăn cô tìm đến chính quyền mà tố cáo.

    Cứ thế Sylvia cứ âm thầm mà chịu đựng những trận đòn roi không hồi kết.

    "Chị sắp ch-ế-t rồi" - Sylvia đã nói như thế với Jenny 3 ngày trước khi cô qua đời.

    Bà Gertrude cũng cảm nhận điều gì đó chẳng lành nên đã ép Sylvia viết giấy nói rằng cô đã bỏ nhà ra đi khi gặp một nhóm bạn trai, QHTD với chúng rồi bị chúng đánh đến nỗi cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng.

    Sau đó, Sylvia vô tình nghe được kế hoạch của bà Gertrude nói với các con rằng bà định đưa cô vào rừng rồi bỏ mặc cô ch-ế-t ở đó.

    Sylvia đã dùng hết sức lực để trốn thoát.

    Cô đã chạy đến cửa chính nhưng lại bị bà Gertrude bắt lại.

    Cùng với sự giúp sức của thiếu niên hàng xóm Coy Hubbard, bà Gertrude đã đánh Sylvia đến khi cô gái trẻ bất tỉnh.

    Sylvia qua đời vào ngày 26/10/1965 do xuất huyết não, sốc và suy dinh dưỡng.

    Sau 3 tháng bị hành hạ và bỏ đói, cô gái trẻ đã thân tàn m.a d.ạ.i và hầu như không thể cử động.

    Khi cảnh sát có mặt tại nhà, bà Gertrude khai rằng Sylvia đã đi vào rừng cùng với một nhóm bạn trai rồi bị chúng xăm lên người và đ.á.nh đ.ậ.p đến ch-ế-t.

    Lúc này, Jenny chớp lấy cơ hội nói với viên cảnh sát: "Xin hãy đưa cháu ra khỏi đây, cháu sẽ kể hết tất cả mọi chuyện".

    Sau đó, cảnh sát đã tiến hành bắt giữ Gertrude, Paula, Stephanie, John Baniszewski, Richard Hobbs và Coy Hubbard vì tội gi-ế-t người.

    Những người hàng xóm từng tham gia đ.á.nh đ.ậ.p Sylvia là Mike Monroe, Randy Lepper, Darlene McGuire, Judy Duke và Anna Siscoe cũng bị bắt vì tội gây thương tích cho người khác.

    Chúng đổ hết mọi tội lỗi cho bà Gertrude rằng bị bà tạo áp lực nên mới gây ra lỗi lầm như vậy.

    Vào ngày 19/5/1966, bà Gertrude bị kết tội gi-ế-t người cấp độ 1 và mức án phạt chung thân.

    Về phía đứa con gái lớn Paula cũng nhận mức án tương tự mẹ vì tội gi-ế-t người cấp độ 2.

    Richard Hobbs, Coy Hubbard và John Baniszewski Jr. bị kết tội ngộ sát và nhận án tù từ 2 đến 21 năm vì xét đến việc chúng là trẻ vị thành niên.

    Paula được tha bổng sau 8 năm thi hành án trước khi chuyển đến Iowa sinh sống cùng với một cái tên mới.

    Vào năm 2012, Paula bị đuổi khỏi trường sau khi nơi đây nhận được tin báo mật danh rằng ả có liên quan đến cái ch-ế-t của cô gái trẻ 16 tuổi Sylvia Likens.

    Trên thực tế, bà Gertrude cũng chỉ phải ngồi t-ù 20 năm và được tha bổng vào năm 1985.

    Jenny cùng một nhóm người đã tổ chức biểu tình chống lại quyết định này nhưng không có tác dụng.

    5 năm sau khi ra t-ù, bà Gertrude qua đời vì bị ung thư phổi.

    Sau tất cả, Jenny không trách bố mẹ về những gì đã xảy ra với chị gái.

    Cô tin rằng lỗi lầm duy nhất của mẹ mình là đặt niềm tin vào người phụ nữ ác quỷ như Gertrude.
     
    Back
    Top Dưới