Ngôn Tình Hồ Mộng Điệp Cảnh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,284,661
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8OAkx0b49cPdVvY1nfwrg3eFL9kAdP3rl9ajagwp36V3KJYzD8F54fsyRIraO5eZHik3lR0RjHoyVaQ9-tClJHOqV-k0J_Zp37GJ0By2y7WX9Ko9eyPTJIzRsKk2KEdwDVteYHAfEwoV6b1WGhg2J4=w215-h322-s-no

Hồ Mộng Điệp Cảnh
Tác giả: Điềm Ni Ni
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu vắn tắt: Trở lại ngày đầu gặp nhau, cứu vãn kết cục chia tay.

Lưu Tinh xuyên về trước khi chia tay, để tìm ra nguyên nhân dẫn đến kết cục của cuộc chia tay này. Nhưng có một người cô chưa từng gặp mặt đã "nói dối" là bạn của cô, chẳng biết tại sao lại gây ra hiệu ứng cánh bướm. Cô đắm chìm trong thế giới này, nhưng một ngày nào đó vẫn sẽ rời đi. Chỉ là rốt cuộc cô nên nhận được gì, muốn được gì và cuối cùng sẽ nhận được cái gì.

"Giang Ly, em phải rời xa anh thôi."

"Thế giới này không thuộc về em, em phải trở về thế giới của mình."

* Nam ca sĩ dịu dàng, tinh tế x Cô gái chữa lành nhạy cảm, lạc quan​
 
Có thể bạn cũng thích !
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 1


Gió thoảng bên tai, tiếng ve sầu còn văng vẳng. Trong rừng rậm có người đang chạy thật nhanh, cô gái không chú ý vấp phải hòn đá trên mặt đất, nhìn thấy con bướm đậu trên ngón tay mà quên mất mình vẫn đang còn ngồi dưới đất. Một quả thông trên cây rơi trúng người cô, con bướm cũng bay đi từ lúc nào không hay.

"Á — A Ly, con bướm bay mất rồi."

"..."

"Em qua đây, anh xem cái trán nào."

Lưu Tinh nhẹ nhàng vén tóc mái lên, vầng trán đỏ một mảng.

"Em nói xem anh phải làm gì với em đây? May là không đập hư não."

Tôi nói trong vô thức, lần này lại được trả lời.

Lúc này tôi mới ý thức được mình đã xuyên qua, xuyên về khoảng thời gian chúng tôi yêu đương thắm thiết nhất. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã kéo tôi về phía trước.

Mặt trời lặn phía xa xa soi bóng chúng tôi, một cao một thấp. Người tôi thích vẫn đang nắm tay tôi, giây phút này tôi chính là người hạnh phúc nhất trên đời.

Trở lại căn nhà gỗ, mọi chuyện đã từng xảy ra ở đây từ từ hiện ra trước mắt, thậm chí tôi còn biết anh sắp làm gì.

"Tinh Tinh, lại đây uống nước đi!"

Nhìn thẳng vào anh, những cảm xúc vui buồn đan xen, lần này tôi nhất định phải cứu vãn tình cảm của chúng tôi, tìm ra nguyên nhân vì sao cuối cùng chúng tôi lại đi đến kết cục chia tay.

Bàn tay vẫy trước mặt cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

"Sao em mất hồn vậy? Đầu vẫn đau à?"

"Không sao, chỉ là em hơi nhớ anh thôi."

Giang Ly nhẹ nhàng ôm lấy Lưu Tinh, tiếng nức nở truyền đến, Giang Ly ngẩng đầu nhìn thì tức khắc luống cuống, hoảng sợ.

"Tinh Tinh, em sao vậy? Muốn về nhà không? Hay bây giờ chúng ta về nhé."

"Em không sao, chỉ là em cảm thấy bây giờ mình đang rất vui vẻ, chúng ta đi ra ngoài ngắm sao đi."

Nép trong lòng anh, đếm từng vì sao sáng, liệu ngôi sao dưới đất này có sáng bằng sao trên trời(*)?

(*) Nữ chính tên là Lưu Tinh, nghĩa là ngôi sao; cho nên ngôi sao dưới đất ý chỉ bản thân nữ chính

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lên đường trở về. Chuyến đi vào rừng lần này cũng là hành trình tìm cảm hứng của chúng tôi. Giang Ly là ca sĩ, bây giờ đang là năm đầu tiên chúng tôi ở bên nhau, mà khoảng chừng hai năm nữa chúng tôi sẽ chia tay. Là do công ty can thiệp, lúc đó anh đã trở thành người nổi tiếng, ngày càng có nhiều người chú ý đến đời tư của anh, anh nghĩ chúng tôi có thể công khai, nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng đối mặt với những hậu quả công khai mang đến, sau đó chúng tôi đã chia tay.

"Tinh Tinh, theo anh."

Ngón tay đan vào nhau cùng anh đi trong sân bay là chuyện thường thấy nhất của những người yêu nhau, nhưng đối với tôi mà nói, đó là điều tôi muốn làm nhất. Tôi sắp xếp lại những gì mình nhớ rồi viết vào nhật ký, một là ngăn cản mọi thứ thay đổi hướng đi, thứ hai là tôi sợ mình sẽ quên mất theo thời gian, vì vậy tạm thời chỉ có thể xúc tiến tình tiết như trước.

Trở về căn hộ, tôi nhìn căn phòng đầy kỷ niệm. Hai chúng tôi đã thức trắng đêm tâm sự về tương lai, mong một ngày được đứng trên sân khấu lớn nhất hát những bài hát mình viết, mong được tổ chức một buổi concert của riêng mình, mong chờ ngày fan meeting của mình.

“A Ly, sau này anh sẽ trở thành ca sĩ như anh mong muốn, đứng trên sân khấu thuộc về anh.”

Anh chạy đến ôm tôi, ôm tôi thật chặt.

"Còn em thì sao, em sẽ ở bên anh chứ?"

Em cũng muốn ở bên anh, nhưng tương lai còn quá nhiều điều không dám chắc chắn.

"Ừm, em hứa với anh."

"Chúng ta ngoéo tay đi."

Tôi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, A Ly, sao em không muốn ở bên anh mãi mãi chứ!

"A Ly, ngày mai chúng ta đi biển đi."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 2


Chân trần đứng trên bờ biển, ôm lấy sóng biển, tìm kiếm báu vật của biển cả. Ánh nắng và nước biển bao quanh hai người đang đưa mắt nhìn nhau. Dường như thời gian ngừng trôi, trong thế giới của hai người chỉ có đối phương tồn tại.

"Tinh Tinh, anh tìm thấy một mảnh thủy tinh màu xanh biển này."

"Mau cho em xem với."

Giang Ly thực sự rất xấu xa, khi tôi đi qua, anh lại lén giấu đi.

"Em hôn anh một cái trước đã." Anh chỉ vào mặt mình, cười híp mắt nói với tôi.

Một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước vậy mà vẫn làm động tác của anh khựng lại, thế là tôi cũng lấy được mảnh thủy tinh từ trong tay anh.

"Đẹp thật đấy."

Mặt trời ở đằng xa và vầng trăng khoan thai đến muộn luân phiên làm việc, cảm giác mát lạnh của nước biển dần ùa vào, gió biển thổi vi vu, nước biển đập vào đá. Sao đuổi trăng, như em đi theo anh, ước chi thời gian trôi chầm chậm, chầm chậm thôi.

"A Ly, ngày mai anh phải về đi làm rồi, nhưng em vẫn muốn ở đây chơi thêm mấy hôm nữa."

"Tinh Tinh, em tự chăm sóc mình thật tốt nhé, anh ở nhà đợi em."

Bây giờ tôi cần một chút thời gian để suy nghĩ xem rốt cuộc tôi muốn làm gì. Nếu không thể thay đổi được kết cục đã định thì tôi nên làm thế nào.

Lựa chọn.

"Thí chủ, ngài bị lạc đường hay là đến xin xăm?"

"Sư phụ, tôi muốn xin xăm."

Đứng trước tượng Phật mãi không chịu rời đi, cứ như có vô số điều muốn hỏi.

Tại sao tôi lại trở về quá khứ, khi nào hoặc có cơ hội nào để có thể quay lại hiện thực hay không.

Lắc ống thẻ, rút ngẫu nhiên được quẻ xăm Thượng Thượng.

"Sư phụ, ngài có thể giải thích cho tôi không?"

"Thí chủ, chuyện ngài đang nghĩ nhất định có thể hóa giải, xin hãy thoải mái, thả lỏng tinh thần."

"Cảm ơn sư phụ"

Đã đến nơi này thì hãy yên tâm ở lại.

Không thay đổi được toàn bộ thì thử thay đổi từng sự kiện thật nhỏ.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 3


Vô tình bước vào một khu vườn, cảnh đẹp như mơ, cánh bướm dập dờn, đậu lại bên khóm hoa.

"Cô gái, cô có biết đây là khu vực cấm, người ngoài không được phép vào không?"

"Xin lỗi, tôi không cố ý xông vào, tôi đi ngay đây."

Bên tai truyền đến tiếng cười, tôi chợt nhận ra đây là trò đùa của người nọ.

"Thưa anh, lừa người như thế chẳng vui chút nào."

"Cô gái, dáng vẻ mất hồn của cô rất giống một người bạn cũ của tôi."

Giọng điệu mất mác, xem ra người bạn cũ đó là người rất quan trọng với anh ta.

"Cô gái, cô và tôi có duyên với nhau, cô có thể cho tôi biết tên cô không?"

"Lưu Tinh."

"Hoàng Phủ Minh."

"Cô Lưu Tinh, tôi đi trước nhé."

Cuộc gặp thoáng qua này làm tôi có cảm giác như đã từng quen biết anh ta, nhưng hôm nay là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, tuy nhiên chúng tôi cứ như là bạn bè quen biết nhiều năm thật vậy.

Về đến nhà, tôi vẫn cảm thấy anh ta quen quen.

Tiếng dương cầm ngân vang xua tan mọi suy nghĩ của tôi, ánh nắng bên cửa sổ chiếu vào người thiếu niên, trông anh như tiên giáng trần, giai điệu du dương càng tô điểm thêm cho cõi thần tiên.

"Tinh Tinh, em thấy bài hát mới của anh thế nào?"

"Hơi khác với phong cách trước đây của anh, nhưng lại mang cho mọi người cảm giác bài hát và người hát hòa thành một. Em cảm thấy những cảm hứng thu thập được trong chuyến đi này đều được cảm nhận trong bài hát này."

"Vậy anh nhớ em, em cảm nhận được không?"

"Đương nhiên, em cũng nhớ anh lắm. Em còn lên chùa xin một lá bùa bình an cho anh nữa đó."

Em không cầu anh giàu sang phú quý, chỉ mong anh bình an thuận lợi.

Mùa đông sắp đến, niềm mong mỏi tuyết rơi của tôi ngày càng mãnh liệt. Đây là mùa đông đầu tiên tôi ở phương Bắc, nên vô cùng mong chờ trận tuyết đầu tiên đến, giống như lúc mong chờ xuân sang.

Vào ngày lễ Giáng Sinh, bông tuyết nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay, cảm giác mát lạnh. Bông tuyết bay múa đầy trời lất phất trước mặt tôi, khiến tôi kích động hơn bao giờ hết. Cây thông Noel bên ngoài trung tâm thương mại phủ một lớp tuyết mỏng, bông tuyết trên trời bay qua đám đông, mà tầm mắt tôi chỉ nhìn thấy mình anh.

Giang Ly từ đằng xa chạy về phía tôi, giơ giơ dâu tây ngào đường phèn và hạt dẻ rang đường trong tay.

"Tinh Tinh, em chờ lâu lắm rồi phải không?"

"Chỉ cần anh vui vẻ chạy về phía em thì chờ anh bao lâu em cũng không thấy lâu."

"Chúng ta về nhà thôi."

Hai tay của Giang Ly nắm chặt tay tôi, hơi thở nóng rực phả vào tay tôi. Sau đó anh lại nhét tay tôi vào túi, chúng tôi chậm rãi bước đi. Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trên tóc anh lấm tấm tuyết trắng.

"A Ly, anh nói xem tuyết rơi trên tóc chúng ta có tính là chúng ta cùng già đi không."

Anh dừng bước, ôm lấy tôi và nói: "Sau này chúng ta sẽ trải qua rất nhiều năm năm tháng tháng, ngắm nhìn tất cả cảnh đẹp thế gian. Anh hy vọng thời gian sẽ trôi qua chậm thôi, anh mong chúng ta có thể ở bên nhau đến tận kiếp sau."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 4


Vừa định mở cửa, Giang Ly bỗng che mắt tôi lại.

"Em đi từ từ vào đi, cẩn thận dưới chân."

"Từ từ chầm chậm mở mắt ra, nắm tay anh."

Ánh nến lờ mờ chiếu sáng bàn ăn, bữa tối dưới ánh nến được bày biện công phu. Dưới cây thông Noel bên lò sưởi bày đủ loại quà lớn nhỏ, ngoài cửa sổ pháo hoa đang nở rộ trong đêm tuyết trắng. Chẳng biết tôi đã rưng rưng nước mắt tự bao giờ.

"Tinh Tinh, anh chuẩn bị không giống em mong đợi sao?"

Dáng vẻ bối rối của Giang Ly càng khiến tôi cảm động, tôi xoa đầu anh, thật giống cún con.

"A Ly, em cảm động lắm!"

Giang Ly tri kỷ dùng trâm cài vấn tóc của Lưu Tinh lên, phát hiện sau gáy hai người có nốt ruồi giống hệt nhau. Đây mà không phải là duyên phận thì còn là gì nữa chứ.

Giang Ly nhìn Lưu Tinh, lâm vào trầm tư. Trong khoảng thời gian ở chung này, anh có một cảm giác cực khó tả, rõ ràng Lưu Tinh vẫn ở ngay bên cạnh anh, nhưng anh luôn cảm thấy Lưu Tinh có gì đó khác với trước đây.

"Đói bụng chưa, thử xem có hợp khẩu vị của em không."

"Chúng ta ăn cơm thôi."

Ăn xong, hai người cùng nhau rửa chén bát bát đũa, cứ đơn giản ở bên nhau như thế.

Ngồi bên lò sưởi, nghe những bài hát Giáng Sinh.

Lưu Tinh mở quà, Giang Ly ở bên cạnh cô, chờ mong vẻ vui sướng của cô.

"Woa, đây là cái váy em thích nhất này, còn có cái ván trượt em muốn mua đã lâu nữa này."

Lưu Tinh kích động ôm chầm lấy Giang Ly, điều này cũng làm Giang Ly cảm thấy ngượng ngùng.

"Tinh Tinh, chỉ cần là thứ em thích, anh đều muốn mua cho em."

Giang Ly đã lâu không thấy cô vui vẻ như vậy, xem ra sự chuẩn bị bất ngờ này rất đúng đắn.

Lưu Tinh nghĩ đến gì đó, mở điện thoại di động, lướt lướt thật nhanh.

"A Ly, có một bộ phim mới tên là "Tối nay ở nhà hát lãng mạn", chúng ta đi xem đi."

Giang Ly nhìn Lưu Tinh nhõng nhẽo, cười cười gật đầu liên tục.

"Tinh Tinh, thực ra anh đã đặt vé trước rồi, anh biết ngay là em sẽ thích mà."

Trước cửa rạp chiếu phim có rất nhiều người đang đợi vào rạp, Giang Ly mua bắp rang và coca cho tôi như thường lệ. Lúc đang đứng chờ thì thôi nhìn thấy Hoàng Phủ Minh, không ngờ tôi còn có thể gặp được anh ta lần thứ hai.

Đám đông chen lấn đẩy tôi vào trong, tôi và Giang Ly đành phải tạm tách ra. Tôi gửi tin nhắn nói rõ tình huống với Giang Ly, không ngờ Hoàng Phủ Minh ngồi ngay bên phải tôi. Anh ta cũng nhìn thấy tôi, vẫy tay chào hỏi.

"Chào anh, không ngờ anh cũng đến rạp xem phim."

"Cô gái, cô đi cùng bạn trai à?"

"Đúng vậy, chúng tôi cùng đi xem."

"Cô gái, chúng ta quen biết lâu vậy rồi mà vẫn chưa thêm phương thức liên lạc đâu."

Chúng tôi trao đổi phương thức liên lạc, đúng lúc Giang Ly đi tới.

Tôi tạm thời giấu Giang Ly chuyện quen với Hoàng Phủ Minh, đợi tôi xem anh ta có ảnh hưởng đến hướng đi trong tương lai không rồi mới nói cho Giang Ly biết. Bởi vì trước đây chúng tôi hoàn toàn không quen ai tên Hoàng Phủ Minh, bây giờ bỗng xuất hiện, khó tránh khỏi làm tôi nghi ngờ. Tôi sợ nhất là dẫn đến hiệu ứng cánh bướm, nếu vậy thì không ổn.

Sau khi phim kết thúc, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác mất mát. Nếu một ngày nào đó tôi trở về thế giới của mình giống như nữ chính thì Giang Ly sẽ sao đây. Nếu tôi thực sự biến mất trong thế giới của anh, anh phải tìm tôi như thế nào đây? Nếu như đến cuối cùng chỉ có mình anh nhớ đến tôi, nhớ đến từng khoảnh khắc của chúng tôi, thì thật sự quá tàn nhẫn với anh. Nếu như tôi xuyên hồn, không có hồi ức của hai người thì anh sẽ đau lòng biết bao.

Tôi cũng không muốn rời xa anh, mặc dù ở hiện thực chúng tôi đã chia tay, nhưng tôi thực sự không thể quên được anh. Tôi phát hiện mình càng yêu anh thì càng đau lòng. Sau khi trở về cuộc sống thực, tôi nên đối mặt với anh thế nào, nên quên anh thế nào đây? Nghĩ đến đây, tôi chợt cảm thấy lồng ngực đau nhói, đau đến mức không thở được. Trước khi ngã xuống, tôi nghe thấy tiếng gào thét của Giang Ly.

"Mau gọi 120, tôi xin mọi người đó."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 5


Tôi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng, nghe thấy bác sĩ nói chuyện với Giang Ly.

"Bác sĩ, sao cô ấy lại ngất xỉu?"

"Cô ấy bị khó thở, hơn nữa gần đây còn suy nghĩ quá nhiều và mất ngủ."

"Vậy cô ấy có cần nằm viện không?"

"Đợi cô ấy tỉnh lại thì các cậu có thể về."

Tôi chậm rãi dựa vào giường bệnh, Giang Ly lập tức ngồi xuống bên cạnh. Anh lo lắng nhìn tôi, dường như muốn hỏi tôi rất nhiều thứ.

"A Ly, em không sao."

"Sao anh không lo cho em được chứ! Em tự dưng ngất xỉu, gần đây bị mất ngủ sao không nói cho anh biết? Đều tại anh gần đây không quan tâm đến em."

Trong giấc mơ vừa rồi, tôi nhìn thấy Giang Ly vì chăm sóc tôi mà phờ phạc, tôi thực sự không đành lòng nên giãy giụa tỉnh dậy, may mà anh không phát hiện tôi gặp ác mộng.

"Anh đưa em về nhà đi."

"Được."

Reng reng reng ——

Điện thoại của anh đổ chuông, anh ra hiệu cho tôi nhận điện thoại.

Hiệu quả cách âm của ban công bệnh viện không tốt, tôi có thể nghe rõ cuộc đối thoại giữa anh và người đại diện.

"Cậu còn định nghỉ ngơi đến bao giờ nữa hả, bây giờ công việc của cậu đều đã kín lịch đến tận cuối năm sau. Đừng nói với tôi là cậu đang tìm linh cảm cho bài hát mới, tôi thấy cậu như thế này là vì cô gái kia kìa. Cậu có tin là bây giờ tôi bắt hai người chia tay ngay không."

"Anh, ngày mai em sẽ trở lại công việc. Anh yên tâm, đợi em sắp xếp bên này ổn thỏa rồi ngày mai em sẽ chạy về ngay."

"Được, ngày mai tôi muốn thấy mặt cậu trong văn phòng."

Tút tút tút --

Giang Ly nặng nề hít một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng rồi đi vào phòng bệnh. Lưu Tinh vờ như đang nghịch điện thoại di động, làm bộ không nghe thấy cuộc nói chuyện vừa rồi của hai người.

"Chúng ta về thôi."

"Ừm."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 6


Ngoài cửa sổ, tuyết đang rơi dày đặc, hai chúng tôi đều có tâm sự của riêng mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ tôi lên tiếng trước sẽ tốt hơn, chúng tôi cũng cần xa nhau một thời gian.

"Anh ở bên em lâu như thế, nói thật là em rất thỏa mãn thật lòng mà nói em đã rất thỏa mãn. Nhưng anh thuộc về sân khấu, em không hy vọng anh vì em mà từ bỏ sự nghiệp anh yêu thích, nếu như thế thì em sẽ tự trách mình lắm. Ngày mai anh về công ty đi, em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt."

"Vậy em nhất định phải ăn uống, nghỉ ngơi đúng giờ. Chúng ta ngoéo tay đi, em phải giữ lời đó."

Trước khi Giang Ly lên đường đến thành phố B đã nói với tôi, khi tôi thức dậy thì anh đã đến công ty.

Trên bàn ăn có sữa đậu nành và bánh quẩy anh mua cho tôi, trên ghi chú viết "Chờ anh về nhé".

"Anh vừa mới đi mà em đã nhớ anh rồi."

"Anh để lại cho em một tấm thẻ, lát nữa em ra ngoài chơi với bạn đi nhé. Cà thẻ của anh, tiêu tiền của anh."

"Tuần sau anh có buổi ký tặng album, em muốn đến đó được không?"

"Được, nhưng hôm đó anh không rảnh, anh sẽ bảo người đến đón em."

Đếm ngược từng ngày, cuối cùng cũng đến ngày gặp mặt.

Tôi mua hai bó hoa chúc buổi ký tặng của anh suôn sẻ, hy vọng anh sẽ thích nó

Ôm tâm trạng kích động đến nơi ký tặng, hàng người đứng chờ thật dài.

"Giang Ly, anh có thể ký tên cho em không?"

Anh ngước lên nhìn tôi, thấy bó hoa hồng và bó hoa baby trong tay tôi. Anh chỉ chỉ hoa hồng, nói:

"Cho anh cái này đi."

"Giang Ly, em rất thích anh, em có thể chụp ảnh chung với anh không?"

"Được thôi."

Tôi đưa bó hoa baby cho anh, anh không tin nổi nhìn tôi, hận không thể hỏi thẳng tôi.

"Xin lỗi, bó hoa này là dành cho bạn trai của em."

"Anh..."

Giang Ly còn chưa nói hết, tôi đã cầm chữ ký rời đi. Tôi sợ anh sẽ kéo tôi ra khỏi chỗ ký tặng, đến lúc đó, người đại diện sẽ lại đổ thừa cho tôi.

Tối ở phía sau chờ anh xong việc, nhìn ảnh chụp chung vừa rồi. Thực ra, tôi có lòng riêng, tôi hy vọng chúng tôi có thể giữ lại thật nhiều ảnh chụp chung. Cho dù sau này kết cục thế nào thì những tấm ảnh này cũng là kỷ niệm. Tôi đợi rất lâu, rồi buồn ngủ ngủ thiếp đi.

Trên mặt có cảm giác nhột nhột, môi truyền đến cảm giác mát lạnh, tôi lập tức tỉnh táo lại, Giang Ly đang thâm tình hôn tôi, tôi vô thức muốn đẩy anh ra. Nhưng mãi vẫn không đẩy ra được, đến khi tôi thực sự sắp ngất xỉu thì anh mới chịu dừng lại.

"Bó hoa hồng này không phải là của anh."

"Chỉ có thể là của anh thôi."

Đợi Giang Ly phản ứng kịp mới nhận ra mình đang ghen với bản thân.

"Em lúc nào cũng làm cảm xúc của anh rối loạn, anh lại hết cách với em."

"Nhưng những thứ này đều không quan trọng, em không cần làm gì cả, chỉ cần em có thể ở bên anh. Trong muôn ngàn ánh đèn chỉ có một ánh đèn chờ anh về nhà, mà anh lại chỉ muốn ánh đèn của em."

Đây là lần đầu tiên Giang Ly nghiêm túc nói ra suy nghĩ trong lòng mình với Lưu Tinh, cuối cùng Giang Ly cũng bắt đầu ỷ lại vào cô.

"Dù muộn thế nào, em cũng sẽ đợi anh."

Trong thế giới hiện thực, Giang Ly chưa bao giờ nói cho tôi biết suy nghĩ thật của anh, đó cũng là nguyên nhân sâu xa khiến chúng tôi chia tay. Tôi biết anh là người sẽ không dễ dàng hứa hẹn với người khác, mà tôi cũng chưa bao giờ đợi được lời hứa của anh, tôi không thể bỏ qua chuyện này.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 7


Gần đến Tết Nguyên Đán, anh được mời tham dự tiệc liên hoan Tết Nguyên Đán, còn tôi thì về nhà bố mẹ ăn tết. Lần này chúng tôi phải xa nhau đến khi qua Tết Nguyên Tiêu mới được gặp lại, cho nên ai nấy đều không nỡ.

Hai người lưu luyến không rời vẫy tay chào tạm biệt ở sân bay.

"Em rất mong chờ tiết mục của anh, nhưng anh phải tự chăm sóc bản thân cẩn thận đó, đừng để mình mệt quá."

"Được, em nói với cô chú giúp anh, sang năm anh lại đến thăm bọn họ."

"Đừng lo, bọn họ sẽ hiểu mà."

Năm nay Giang Ly không đến ăn cơm tất niên, tôi cứ cảm thấy tiếc nuối. Đồ ăn trên bàn vô cùng phong phú nhưng tôi lại không thấy hào hứng lắm.

Giang Ly gửi một tấm hình tới, kèm theo một biểu tượng cảm xúc tủi thân.

"Em xem, anh phải ăn cơm tất niên một mình này."

Reng reng reng --

Anh gọi video tới, ở bên kia Giang Ly đang đứng trong tuyết, nói mình đang đắp một người tuyết chơi cùng.

"Anh đắp người tuyết này bao lâu thế?"

"Một tiếng."

"Tiểu Giang, cô chú rất nhớ cháu đấy. Sang năm nhất định phải về cùng với Tinh Tinh nhé, lâu rồi không gặp cháu, cháu gầy đi nhiều quá, mấy hôm nữa cô bảo Tinh Tinh mang ít đặc sản cho cháu ăn."

"Cảm ơn cô chú ạ, cháu vốn định năm nay ăn tết với cô chú, năm sau cháu và Tinh Tinh sẽ về sớm đón tết với mọi người."

"Cô chú, cháu chuẩn bị lên sân khấu rồi, khi nào rảnh rỗi cháu sẽ lại nói chuyện với cô chú nhé."

"Được, vậy cháu làm việc đi nhé."

Đồng hồ điểm mười hai giờ thì điện thoại đồng thời vang lên.

"Chúc mừng năm mới."

"Chúc mừng năm mới."

"Em…"

"Anh --"

Hai người ở bên kia điện thoại ăn ý bật cười, Giang Ly mở miệng trước.

"Em nói trước đi, anh đang nghe đây,"

"Giang Ly, hình như chúng ta quen nhau lâu lắm rồi ấy. Lâu đến mức đã quen nhau từ kiếp trước cơ. Chúng ta hợp tam quan, cũng là bạn tâm giao. Em mong em có thể thích anh, cho đến cuối đời. Nếu có một ngày nào đó, anh không còn yêu em nữa, anh nhất định phải nói cho em biết. Dù em yêu anh đến cỡ nào, em cũng sẽ không dây dưa."

Giang Ly hoảng hốt, nghi ngờ mà trả lời.

"Sao em lại nghĩ như vậy chứ, anh cũng hy vọng chúng ta có thể ở bên nhau đến bạc đầu. Đời này anh có em là đủ rồi, có đôi khi anh cảm thấy em luôn sợ quấy rầy đến anh, thật ra anh muốn nói, em cứ dựa dẫm vào anh, muốn cái gì, muốn đi đâu đều có thể nói cho anh biết."

"Vậy em muốn ăn tết với anh."

"Em mở cửa đi."

"Anh tặng quà gì cho em à?"

"Em nhanh lên nha, người tặng quà phải đi rồi."

Lưu Tinh nghe nói thì sợ bỏ lỡ quà năm mới của Giang Ly, lập tức chạy đi mở cửa.

Thấy đó là Giang Ly, điều ước của tôi đã thành hiện thực.

"Chúc mừng năm mới, sau này anh sẽ thực hiện mọi mong muốn của em."

"Cảm ơn anh, sau này anh phải yêu em nhiều hơn nha."

Pháo hoa đêm giao thừa ngoài cửa sổ nở rộ, chúng tôi đã đón giao thừa cùng nhau.

Sau khi ở lại vài ngày, tôi chào tạm biệt bố mẹ, trở về căn hộ.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 8


Ước hẹn ba tháng kết thúc, tôi đến công ty của anh, nhưng không gặp được Giang Ly, hỏi nhân viên mới biết anh đang nằm viện. Không phải đã nói sẽ chăm sóc thật tốt cho bản thân sao? Lưu Tinh lo lắng đến bệnh viện trước.

Đứng trước phòng bệnh của Giang Ly, nhìn anh nằm yên tĩnh, Lưu Tinh che miệng kiềm chế cảm xúc của mình. Không ngờ lần đầu tiên gặp lại sau ba tháng xa cách là ở bệnh viện, nghe nhân viên công tác nói anh chưa từng nghỉ ngơi đàng hoàng. Trong phòng bệnh truyền đến tiếng động, Lưu Tinh điều chỉnh lại cảm xúc rồi đi vào.

"Đồ lừa đảo."

Giang Ly giật mình khi nhìn thấy Lưu Tinh, anh cho là mình đã che giấu rất tốt.

"Sao em lại đến đây?"

"Rõ ràng anh đã hứa với em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, anh xem bây giờ anh đã làm được chưa?"

"Nhưng mà anh muốn hoàn thành công việc trước thời hạn, để có thể ở cạnh em sáu tháng cuối năm."

"Em đừng nghe nhân viên công tác nói, rõ ràng là anh đã nghỉ ngơi đàng hoàng rồi."

"Sau này mà anh còn như vậy nữa, em sẽ mặc kệ anh đó."

"Được, nghe lời em. Sau này sẽ không bao giờ như thế này nữa."

Cũng may chỉ là nghỉ ngơi không tốt, chỉ cần nằm một ngày là được xuất viện.

"Tinh Tinh, dậy thôi!"

Lưu Tinh nhìn bầu trời vẫn chưa sáng bên ngoài cửa sổ, bất mãn hỏi:

"Bây giờ mới mấy giờ chứ! Hôm nay chúng ta có hoạt động gì sao?"

Giang Ly đặt quần áo đã chuẩn bị sẵn cạnh giường, nhẹ nhàng nói:

"Em quên rồi à? Hôm nay chúng ta đi leo núi, không phải em nói muốn ngắm mặt trời mọc sao?"

"Hình như là vậy"

Cô nhớ lại quả thực có chuyện này, tôi lập tức rời giường.

Ngồi trong xe, Lưu Tinh lại ngủ thiếp đi, Giang Ly chỉnh nhỏ âm thanh chỉ đường, đắp chăn cho cô, cất nước khoáng và đồ ăn vặt, rồi xuất phát.

Trên đường, Lưu Tinh tỉnh lại mấy lần vì khát nước, cũng may Giang Lưu đã dự đoán được.

Lái xe hơn hai tiếng đồng hồ mới đến nơi, trạng thái hăng hái sung sức của Lưu Tinh làm Giang Ly bật cười.

Hai người tìm được một quán ăn sáng gần đó, ngoài hai người họ ra còn có một nhóm bạn leo núi.

"Hôm nay là sinh nhật em mà anh lại dẫn em đi leo núi. Em còn tưởng anh..."

"Đang lẩm bẩm gì đấy? Còn tưởng anh thế nào?"

"Em nói em còn tưởng là anh sẽ dẫn em đến khu vui chơi, em thích vòng quay ngựa gỗ."

"Vậy lần sau anh dẫn em đi."

Lúc này tôi không ý thức được, có thể về sau hứa hẹn này không thể thực hiện được.

Không quá nhiều người leo núi nên hai chúng tôi từ từ leo lên.

Anh luôn đi trước tôi, dò đường cho tôi, lúc tôi cần anh sẽ kéo tôi một cái.

Cuối cùng cũng lên đến đình nghỉ chân, tôi thực sự không đi nổi nữa.

"Giang Ly, chúng ta nghỉ ngơi một chút đi, em mệt quá."

"Được, chúng ta nghỉ ngơi một lát."

Nghỉ ngơi nửa tiếng, chúng tôi lại tiếp tục leo núi. Khoảng nửa tiếng sau, cuối cùng chúng tôi cũng lên đến đỉnh núi, mặt trời cũng vừa mới mọc. Giang Ly kéo tôi đi, xung quanh anh là ánh sáng mặt trời. Anh kéo tôi vào ánh sáng, trong khoảnh khắc ánh sáng chiếu vào người, mọi cảm xúc tồi tệ dường như đều tan biến.

"Giang Ly, nhìn camera nào."

"Tách tách."

Nhìn ảnh chụp đang hiện trên màn hình, chúng tôi trên tấm ảnh đều đang tươi cười rạng rỡ. Nhìn kỹ lại, tôi mới phát hiện Giang Ly không nhìn camera, mà là đang nhìn tôi.

Ngắm mặt trời mọc trên đỉnh núi mù sương, thời gian chỉ thuộc về chúng tôi. Gọi phương xa, phương xa đáp lại.

"Này, sau này cậu sống có tốt không?"

"Tốt lắm."

Giang Ly nhìn Lưu Tinh hét lớn với nơi xa, anh cũng muốn nói ra tâm sự của mình.

"Này, sau này cậu có đứng trên sân khấu lớn hơn, hát nhiều ca khúc hơn không?"

Thứ anh chờ được không phải là hồi âm, mà là sự khẳng định của Lưu Tinh.

"Có."

Cuối cùng mệt mỏi, hai người ngồi cáp treo xuống núi.

Giang Ly nhìn Lưu Tinh đang ngủ say, phát hiện mình bị hoa mắt.

Dạo này anh luôn thấy chóng mặt, chắc là do nghỉ ngơi không đủ.

Ánh sáng màu cam chiếu vào người Lưu Tinh, mặt trời nơi chân trời cuối cùng cũng phải xuống núi, cáp treo xuyên qua rừng cây, như đang ở trong tranh vẽ.

Mà giờ phút này, chỉ ngắm nhìn cô thôi, anh cũng đã cảm thấy đây là chuyện tốt đẹp.

Đến khi Lưu Tinh tỉnh lại thì trời đã tối, mơ mơ màng màng như bé heo nhỏ.

"Sao đã tối rồi? Hôm nay buồn ngủ thật đấy, lát nữa chúng ta có kế hoạch gì không?"

"Em xem đằng trước có gì kìa."

"Vòng đu quay! Trên đó còn viết "Chúc Lưu Tinh sinh nhật vui vẻ" nữa."

"Anh chuẩn bị cho em à? Em thích lắm."

"Cái này chỉ là mới bắt đầu thôi. Tiếp theo chắc chắn sẽ có bất ngờ. Em chỉ cần chuẩn bị tâm lý đón nhận cho tốt là được."

Trong vòng đu quay, nhìn cảnh tượng bên ngoài ngày càng thấp. Lúc lên đến đỉnh, pháo hoa ngoài cửa sổ nở rộ trên không trung, Giang Ly khẽ hôn tôi.

Vòng đu quay có một truyền thuyết, khi vòng đu quay lên đến điểm cao nhất, nếu hai người yêu nhau hôn môi sẽ bên nhau mãi mãi. Lúc chúng ta ngửa mặt nhìn đu quay thì cũng chính là đang ngửa mặt nhìn hạnh phúc.

"Sao anh biết em muốn ngồi vòng đu quay!"

"Em đoán xem."

"Tinh Tinh, trước đây em vẫn luôn nói anh là ánh trăng của em, em sẽ đi theo anh. Thực ra anh nghĩ không phải thế, là "ánh trăng" đi theo ngôi sao. Chỉ cần em quay đầu lại, em sẽ phát hiện anh vẫn luôn ở phía sau em."

Anh nói thẳng ra ngược lại khiến Lưu Tinh không biết nên trả lời thế nào, đành nói sang chuyện khác.

"Em đói quá, lát nữa chúng ta đi đâu ăn đây?"

"Em đi theo anh."

Tôi đi theo Giang Ly đến một nhà hàng, bên trong đầy cây cối xanh tươi. Nói là nhà hàng thì chẳng thà nói là vườn thực vật, nhưng tất cả những thứ này lại là điều mà Lưu Tinh thích, rất lâu trước đây cô đã muốn đến kiểu nhà hàng thế này.

Giang Ly vừa ngồi xuống đã vẫy tay ra hiệu dọn đồ ăn lên, từng món từng món được dọn lên bàn.

Hộp trang sức trên bàn thu hút sự chú ý của Lưu Tinh, mở ra thì phát hiện là nhẫn đôi.

Khi mới ở bên nhau được nửa năm, chính tôi đã từng nhắc đến chiếc nhẫn này với Giang Ly. Chiếc nhẫn này được làm bằng hoa vĩnh cửu, tuy không quá đắt nhưng tôi cực kỳ thích nó, hơn nữa hai người đã chú ý đến thợ thủ công kia từ trước khi quen biết nhau, nên vẫn luôn hy vọng mua được đôi nhẫn này.

"Năm nay em không cần ước nữa rồi, bởi vì mọi nguyện vọng của em đều đã thành hiện thực."

"Cảm ơn anh, em thực sự rất thích. Anh đeo cho em đi."

Giang Ly cầm nhẫn lên, từ từ đeo vào ngón giữa của Lưu Tinh. Lưu Tinh cũng đeo cho Giang Ly, chụp ảnh nhẫn của hai người rồi đăng lên vòng bạn bè.

"Đây là sinh nhật hạnh phúc nhất trong mấy năm nay của em, bởi vì đã có anh bên em."

"Sau này mỗi sinh nhật của em, anh đều sẽ có mặt."

Anh thắp nến cho tôi, hát chúc mừng sinh nhật tôi.

"Mau ước đi."

"Ước gì em có thể ở bên anh lâu hơn chút nữa, lâu hơn chút nữa."

Phù ——

Nến tắt, đèn sáng.

Trên mũi dính chút kem, là anh vừa nhân lúc tắt đèn bôi lên.

"Em cũng muốn bôi kem cho anh, để anh dính chút may mắn."

Giang Ly ngoan ngoãn đi tới, khom người ngoan ngoãn đưa mặt sát tới.

Lưu Tinh bôi một đống kem lên mặt anh, Giang Ly cũng không tức giận.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 9


Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng chốc đã đến mùa hè.

Đầu tháng tám, hai người chèo thuyền du lịch ở Hàng Châu. Mùa hè nóng bức, nhưng phong cảnh lại đẹp.

Người chơi xích đu trên suối, người thì đứng trên bè trúc che chở cho người kia.

“A Ly, anh có muốn chơi xích đu không?”

"Em cẩn thận một chút."

Tút tút tút --

- Cô gái, dạo này cô có thấy mình thèm ngủ hay mất ngủ gì không?

- Sao anh biết?

- Nếu muốn biết câu trả lời thì tối nay gọi điện cho tôi.

"Tôi trốn trong biển người, chắp nối manh mối của cô, cô biết kết cục câu chuyện, nhưng không đến nơi đến chốn. Quan hệ chỉ là bạn bè, không liên quan đến dây dưa tình cảm."

Tít --

"Xin lỗi nhé cô gái. Vừa rồi tôi đang rửa mặt, cô có vấn đề gì thì cứ hỏi đi."

"Tôi luôn cảm thấy anh biết rất nhiều chuyện về tôi, nhưng mà trước khi chúng ta gặp nhau ở chùa miếu thì chúng ta chưa từng tiếp xúc nhiều. Anh có thể giải thích cho tôi chút không?"

"Hóa ra cô vẫn quên mất tôi. Trước đây chúng ta là bạn từ nhỏ đến lớn. Có lúc tôi nói chuyện với cô còn nhiều hơn bất kỳ người bạn nào khác của cô, nhưng chẳng biết tại sao, bắt đầu từ hôm đó, dường như cô không nghe thấy tôi nói chuyện nữa. Tôi cố gắng trả lời, nhưng đợi được lại là câu chuyện tiếp theo của cô."

"Tuy những lời này khá làm anh tổn thương, nhưng sao mà tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng gì về anh cả, trong đầu óc của tôi cũng không có sự tồn tại của anh."

"Đây cũng là điều tôi vẫn luôn muốn biết. Lúc gặp nhau ở chùa cũng chỉ là trùng hợp. Trực giác của tôi mách bảo hôm đó nhất định phải đến chùa, có một người rất quan trọng chờ tôi ở đó."

"Khoảnh khắc tôi tỉnh dậy thì tất cả ký ức đều không còn, chỉ còn lại trí nhớ về cô. Cho nên tôi muốn đi tìm cô, giúp cô hoàn thành tâm nguyện. Giúp cô trở lại nơi cô nên trở về, về phần đó là nơi nào thì e là chỉ có mình cô biết. Đây là những chuyện tôi biết, sau này nếu cô cần giúp đỡ thì cô có thể đến tìm tôi."

"Anh để tôi tiêu hóa thông tin một chút, sau này chúng ta có cơ hội lại gặp nhau."

Lưu Tinh thầm nghĩ: Cho nên tất cả vẫn tiến triển như trước, chưa xảy ra biến hóa gì.

Nghĩ tới nghĩ lui rồi ngủ mất, Lưu Tinh nằm mơ thấy hai người trong mưa.

Cô cầm cây dù trong suốt đứng đối mặt với Giang Ly, sau đó bỗng giật mình tỉnh giấc.

Nhưng không biết vì sao, chẳng lẽ mấu chốt quay về hiện thực chính là cảnh này sao? Nhìn quần áo của hai người thì đang là xuân hạ, địa điểm là thành phố C.

Tính tính thời gian thì nhanh nhất chính là xuân hạ năm sau, chậm nhất là năm tới. Thực ra Lưu Tinh càng nghiêng về năm sau hơn, bởi vì ở hiện thực, vừa khéo hai người cũng chia tay vào lúc đó.

"Nhưng tôi thực sự rất luyến tiếc Giang Ly, cũng không muốn rời xa Giang Ly."

"Tôi còn rất nhiều kế hoạch vẫn chưa làm xong. Ông trời ơi! Ông có thể cho tôi thêm chút thời gian nữa không? Tôi thực sự không muốn rời xa anh ấy, xin ông... cho tôi thêm chút thời gian nữa."

Không biết lời nói thành kính có động lòng trời hay không, nhưng làm Giang Ly tưởng lầm là Lưu Tinh gặp ác mộng. Anh bước nhanh đến chỗ cô, lại thấy Lưu Tinh đang thành kính nói chuyện với ánh trăng ngoài cửa sổ. Ánh trăng chiếu trên người cô, cứ như là tiên nữ trên trời. Giang Ly cố nén ý nghĩ đi vào trong, chậm rãi trở về phòng mình.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 10


Tô Châu, Hàng Châu đâu đâu cũng có cảnh đẹp, nhưng hai người đi trên đường mà tâm sự nặng nề, không có tâm trạng ngắm nhìn nơi có phong cảnh đẹp như tranh vẽ này, Giang Ly còn chưa kịp hoàn hồn, Lưu Tinh đã chạy ùa vào trong ánh nắng phía trước.

"Giang Ly, anh mau tới đây."

"Hôm nay là ngày kỷ niệm hai năm của chúng ta, em theo anh đến một nơi nhé."

Hai người đến một cửa hàng thủ công mỹ nghệ, đeo tạp dề cho nhau.

"Hôm nay chúng ta thiết kế làm một đôi nhẫn thuộc về riêng chúng ta đi."

"Được."

Trên nhẫn có sóng biển, có núi cao, có pháo hoa, và quan trọng nhất là có hai người.

Quá trình làm có khó khăn, nhưng vẫn nhiều niềm vui hơn.

Khoảnh khắc hoàn thành kia, khoảnh khắc đeo lên kia hết sức vô cùng hạnh phúc.

"Tinh Tinh, đây là chiếc nhẫn thứ hai của chúng ta. Anh hy vọng lần sau đeo cho em sẽ là nhẫn cưới, chúng ta cùng chờ đợi chiếc nhẫn thứ ba nhé."

Không biết tôi có thể chờ đến chiếc nhẫn thứ ba hay không, nhưng tôi vẫn luôn mong kỳ tích sẽ xuất hiện.

"Được, em chờ anh sớm đến cưới em."

Chiếc nhẫn tỏa sáng dưới ánh mặt trời như vì sao trong đêm tối, Lưu Tình thầm đánh dấu vào một mục trong danh sách nguyện vọng. Tôi v**t v* hoa văn trên chiếc nhẫn, mơ hồ cảm giác được trái tim hai người đang xích lại gần nhau hơn.

Sau chuyến đi Tô - Hàng, Lưu Tinh về đến nhà thì ngủ thẳng đến chiều. Ánh nắng ấm áp chiếu vào giường, hoa trong vườn ngoài cửa sổ đung đưa theo gió. Lưu Tinh đưa chiếc nhẫn trong tay vào ánh nắng, chụp ảnh gửi cho Giang Ly.

"Anh thấy đẹp không?"

"Đương nhiên, em xứng đáng với mọi điều tốt đẹp mà."

"Mai anh có rảnh không? Chúng ta đi ăn cơm dã ngoại nhé?"

"Được thôi, em chỉ cần phụ trách muốn ăn gì thôi, còn lại để anh chuẩn bị."

Hai người nằm trên bãi cỏ dưới bóng cây, cành cây đung đưa theo gió, bóng râm chiếu lên người hai người, nhắm mắt cảm nhận giây phút bình yên này, không biết qua bao lâu, hương cỏ xanh thoang thoảng bên người, gió nhẹ thoang thoảng bên tai, ánh sáng vui vẻ nhảy nhót trên mặt cỏ, lại thêm bọt nước đầy màu sắc, bị gió thổi càng lúc càng xa, mãi đến khi biến mất trong không khí. Diều bị gió thổi lên thật cao, phất phơ theo gió, đến cuối cùng lại theo gió bay về phương xa.

"A Ly, em thật muốn thời gian ngừng lại vào giờ phút này."

"Anh cũng nghĩ vậy, nhưng quyển sách tương lai vẫn còn nhiều trang trống chờ chúng ta viết tiếp."

"Sau này chúng ta viết ngày càng nhiều chuyện cũ hơn nhé."

Chớp mắt đã đến cuối năm, tôi lại mong chờ trận tuyết đầu mùa thứ hai. Là người miền Nam, tôi rất thích ngắm tuyết.

Tôi vẫn nhớ ngày tuyết rơi, chúng tôi vẫn cùng nhau đi dạo trên phố. Cũng giống như năm ngoái, trên cùng một con đường, cùng một thời điểm, nhưng điều khác biệt là ngày mai chúng tôi sẽ đến thành phố Y quay MV, chính là ngọn núi tuyết tôi vẫn luôn muốn quay chụp.

"Ừm, đây là ngọn núi tuyết mà em vẫn luôn muốn đến."

"Đúng vậy, nhưng em xem bây giờ là mấy giờ rồi. Mai còn phải ra sân bay, coi chừng không dậy nổi đấy."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 11


"Đừng đừng đừng, em ngủ ngay đây."

Lưu Tinh vội nhắm mắt lại, sợ Giang Ly sẽ không đưa cô đến đó. Có lẽ là bởi vì đã tiêu hao hết sức lực nên chẳng mấy chốc cô đã chìm vào trong mộng đẹp. Giang Ly thấy điện thoại di động của cô vẫn sáng, định tắt đi.

Nhưng câu chữ trong mục ghi nhớ lại khiến anh không hiểu nổi, “Ngày mai sẽ đi núi tuyết, không biết sau lần này chúng ta có thể đi cùng nhau nữa không.” Xem ra ngày mai anh phải hỏi cô cho rõ rồi.

Ngọn núi cao bị tuyết trắng bao phủ, trắng xóa cả một vùng rộng lớn, đứng trên đường núi hiểm trở, gió lạnh như băng phả vào mặt. Ở xa xa, Giang Ly đang chạy trong tuyết, tuyết bắn tung tóe lên không trung, cuối cùng anh nằm trong đống tuyết.

Anh vẫy tay ra hiệu buổi quay chụp đã kết thúc, khi tôi bước lên tuyết, cảm nhận được tuyết bao quanh giày của mình. Chúng tôi cùng nhau đắp một người tuyết, đặt tên cho nó là "Giang Lưu", cuối cùng lại mệt mỏi nằm phịch xuống mặt tuyết.

"Tinh Tinh, có bao giờ em nghĩ đến chuyện chia tay với anh chưa?"

"Chưa, chưa từng nghĩ tới. Sao anh lại hỏi thế?"

"Hôm qua anh vô tình thấy ghi chú của em."

"Em viết như thế là vì có thể năm sau em lại muốn đến nơi khác du lịch đó."

"Vậy thì chúng ta đi ăn thôi."

Cuối cùng chúng tôi tìm được một quán lẩu. Mùa đông tuyết rơi thì ăn lẩu là thích hợp nhất. Âm thanh ùng ục ùng ục, vị cay xộc vào mặt. Chúng tôi vén tay áo lên bắt đầu ăn, đồ uống giảm cay để bên phải.

"Em xem ăn thành cái mặt mèo rồi, nồi lẩu này ăn ngon vậy à?"

"Mùa đông ăn lẩu là hạnh phúc nhất mà đúng không?"

"Là do em chưa từng ăn lẩu chính tông ở quê anh rồi. Đợi mùa đông năm sau anh dẫn em về quê ăn lẩu, cho em cảm nhận xem cái gì mới là món ngon."

"Được, sang năm nhất định phải đi ăn. Sau đó cùng anh đến thăm cô chú."

Tút tút tút ——

"Trên đời này anh chỉ muốn yêu mình em, nói cho anh biết ai có thể quay ngược thời gian. Tình yêu của chúng ta thật sự là không thể quay về sao?"

"Anh, có chuyện gì sao? Trễ vậy rồi còn gọi cho em."

"Tiểu Ly, cậu được mời dự một tiệc tối, cậu đoạt giải rồi. Thằng nhóc cậu cuối cùng cũng được mọi người nhìn thấy, không uổng kỳ vọng của mọi người đối với cậu. Vậy ngày mai cậu về đi, chi tiết thì đợi cậu về rồi nói."

"Được, ngày mai chúng tôi sẽ trở về, cám ơn anh."

Lưu Tinh nhìn Giang Ly vui vẻ, đoán được bài hát mới rất nổi của anh đã đoạt giải."

"Chúc mừng anh, A Ly."

"Em nói xem có phải anh đang nằm mơ không!"

"Tất nhiên là không phải mơ rồi, cuối cùng anh cũng đã có thể đứng trên sân khấu hát bài hát của chính anh rồi."

"Ngày mai phải trở về rồi, lát nữa chúng ta đi mua quà lưu niệm cho mọi người nhé."

"Được, ăn xong chúng ta đi."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 12


Đây là lần đầu tiên đi thảm đỏ, nhưng anh không hề luống cuống, tôi ở trong cánh gà xem livestream.

Ting --

"Cô Lưu Tinh, tôi phải đi rồi. Mong cô giữ sức khỏe, có duyên gặp lại."

"Anh muốn đi đâu?"

"Tôi không biết, nhưng quả thực tôi phải đi rồi. Đừng nhớ tôi."

"Nhưng tôi vẫn chưa chào tạm biệt anh."

"Giờ tôi đang ở gần chỗ tiệc tối, cô tới đi, nhanh nhanh nha."

Lưu Tinh nghĩ nghĩ vẫn muốn gặp lại, luôn cảm thấy đây là lần cuối cùng trong đời này. Cô nhanh chóng xuyên qua đám người, nhìn thấy Hoàng Phủ Minh ở một con hẻm cách đó không xa. Tình trạng của anh ta không tốt lắm, cứ như giây tiếp theo sẽ ngã xuống ngay.

"Anh, anh không sao chứ? Sắc mặt của anh không tốt lắm, tôi đưa anh đến bệnh viện trước."

"Không cần, đã quá muộn rồi."

"Quả muộn cái gì cơ? Tôi không hiểu."

Nước mắt Lưu Tinh lăn dài trên má, khoảnh khắc Hoàng Phủ Minh sắp ngã xuống thì ôm lấy anh ta, hai tay anh ta che đi đôi mắt của Lưu Tinh.

"Một lát nữa tôi sẽ tan biến, cô đừng nhìn."

"Về phần tôi là ai, rồi sẽ có một ngày nào đó cô nhớ ra."

Lưu Tinh cố gắng nói với bản thân những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ, nhưng những giọt nước mắt trên khuôn mặt và nỗi đau trong trái tim đã thực sự nói với cô đây không phải là mơ.

Hóa ra anh ta là nam chính trong bộ tiểu thuyết mà tôi luôn thích, chẳng trách tôi luôn có một cảm giác khó tả với anh ta. Không ngờ anh ta lại đến đây, gặp lại tôi. Nhưng tôi vẫn chưa kịp cảm ơn anh ta đàng hoàng, bởi vì anh ta đã cùng tôi đi qua tuổi thanh xuân.

"Cô gái, tôi biết cô đang bị mắc kẹt ở đây, vì vậy tôi đến để giúp cô trở về. Bây giờ tôi đã hoàn thành tâm nguyện của mình, tôi sẽ trở lại thế giới của mình. Tôi không muốn để người yêu của mình chờ đợi lâu, cô cũng đừng để người trong lòng cô đợi lâu. Tạm biệt, đừng nhớ tôi."

Gió đưa những lời thì thầm của anh ta vào tai tôi, đây cũng là câu trả lời.

Lúc trở lại cánh gà thì vừa vặn nghe thấy Giang Ly đang phát biểu cảm nghĩ đoạt giải.

"Đầu tiên, tôi xin cảm ơn sự ủng hộ của mọi người. Đặc biệt cảm ơn những người hâm mộ và các bạn mê âm nhạc đã dành tình cảm cho tôi. Tháng sau tôi sẽ tổ chức một concert ở Thành phố S, hy vọng các bạn sẽ ủng hộ nhiều hơn. Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn vợ chưa cưới của tôi, cám ơn cô ấy đã ở bên tôi suốt thời gian qua."

Không ngờ anh lại công khai vào ngày hôm nay, không biết có bị lên hot search không.

Top 3 hot search là #vợ chưa cưới của Giang Ly#, top 2 là #Concert Giang Ly#.

Không phải là chửi rủa như tôi đã tưởng, ngược lại là ủng hộ.

Chưa bao giờ anh hứa hẹn những điều lớn lao, nhưng chỉ cần anh nói là sẽ làm được.

Thực ra tôi đã từng hỏi anh, nếu fan của anh không ủng hộ anh thì anh sẽ làm gì? Anh ấy nói chỉ cần là chuyện anh đã quyết định thì có nghĩa là trong lòng an đã tưởng tượng ra vô số khả năng, chỉ cần đã xác định, cho dù kết quả ra sao thì anh cũng sẽ chấp nhận.

Một tháng tiếp theo, ngoại trừ ở trong phòng luyện tập thì Giang Ly chỉ làm việc. Tôi không muốn làm phiền anh. Nói chung là tôi mong anh không phụ lòng những người ủng hộ anh, dùng điều tốt nhất để đáp trả mọi người. Thỉnh thoảng tôi sẽ làm việc cùng anh.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 13


Hôm nay là concert đầu tiên của anh, cũng là kỷ niệm ba năm của chúng tôi. Nhìn thấy rất nhiều quản lý của fansite đang phát đồ tiếp ứng bên ngoài sàn diễn, đột nhiên có một cô gái kéo tôi lại: "Chị, chị thích Giang Ly bao nhiêu năm rồi?"

"Chị thích anh ấy khoảng năm năm rồi, còn em?"

"Em chỉ mới thích anh ấy hai năm thôi. Vậy chẳng phải chị là nhóm fan đầu tiên sao?"

"Cũng có thể hiểu như vậy."

Đã đến giờ, mọi người lục tục vào trong sàn diễn, những món quà dành cho người hâm mộ bên trong đều được chúng tôi lựa chọn cẩn thận, bởi vì đối với anh mà nói, gặp gỡ người hâm mộ và người yêu âm nhạc từ khắp nơi trên thế giới, có thể viết những bài hát anh thích, hát cho fan và người yêu âm nhạc của anh nghe là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

Anh chọn cho tôi một vị trí mà chúng tôi có thể nhìn thấy nhau, thực ra tôi nói với anh rằng tôi ngồi đâu cũng được, nhưng anh vẫn nói: "Vị trí này vừa vặn chúng ta có thể nhìn thấy nhau, hơn nữa cho dù anh đi đến bên nào thì em đều có thể thấy anh."

Concert cuối cùng cũng bắt đầu, điện thoại của tôi báo bên ngoài trời đang mưa, mí mắt phải cũng bắt đầu giật giật, tôi cảm thấy không ổn. Chẳng lẽ là hôm nay sao?

Vừa vặn đang nghỉ giữa giờ, tôi nghe thấy tiếng của anh.

"Có bạn nhỏ không tập trung nghe tôi biểu diễn, chẳng lẽ là do tôi hát không hay à?"

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện Giang Ly đang nhìn tôi nói, tôi che giấu tâm trạng, tắt điện thoại di động.

"Bài hát cuối cùng tôi muốn hát tặng vợ chưa cưới của mình, hy vọng cô ấy sẽ thích bài hát này. Còn chiếc nhẫn cưới này tôi đã chuẩn bị sẵn rồi, bây giờ chỉ cần cô ấy gật đầu đồng ý thôi. Các bạn nói xem, hôm nay cô ấy có đồng ý với tôi không?" Nói xong anh lấy nhẫn ra, trên màn ảnh, anh chân thành đến thế.

"Nếu em đồng ý thì gật đầu nhé."

Lưu Tinh khẽ gật đầu, ba cái.

"Cô ấy đã đồng ý gả cho tôi. Vậy thì mọi người cùng tôi hát bài hát này cho cô ấy nghe nhé."

"Nắm tay nhau cùng bước đi, giao cả đời em cho anh. Ngày hôm qua đã là quá khứ, tương lai mang nhiều kỷ niệm. Hôm nay em muốn gả cho anh."

Lưu Tinh nước mắt lưng tròng, rời khỏi sàn diễn, Giang Ly nhìn thấy cô rời đi, trong lòng mơ hồ cảm thấy lo lắng, vội nói dứt lời cảm ơn. Anh đứng dưới mưa gọi điện thoại tìm Lưu Tinh, cuối cùng tìm thấy cô cạnh bồn hoa trong một quảng trường. Chuông điện thoại vẫn vang, nhưng cô không bắt máy.

"Sao lại có cầu vồng, sao lại ôm được gió hè. Sao trên trời cười người dưới đất, mãi không hiểu, mãi không thấy đủ."

Cô đứng lặng lẽ, với một thoáng ưu thương.

"Tinh Tinh, sao em lại chạy đến đây?"

"Chúng ta cứ đứng như vậy đi, em muốn nhìn anh thật kỹ."

"Anh biết không, em thực sự muốn bên anh đến bạc đầu. Nhưng không kịp nữa rồi, em phải về đây."

"Em nói vậy là sao? Anh không hiểu gì cả."

"Em không thuộc về nơi này, em phải về thế giới của em. Nhưng em đã thỏa mãn rồi, không còn tiếc nuối nữa."
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 14


Lưu Tinh nhận ra thời gian không còn nhiều, dùng hết sức lực cuối cùng chạy ùa về phía Giang Ly.

"Giang Ly, anh ôm em thật chặt lần cuối đi, em muốn cảm nhận cái ôm của anh lần nữa."

Giang Ly đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Lưu Tinh, là một viên kim cương 21 carat.

"Em đeo nhẫn cưới rồi thì chính là vợ anh."

Lưu Tinh từ từ trở nên trong suốt, từ từ biến mất trong vòng tay của Giang Ly. Ba chiếc nhẫn dưới đất nảy lên, cuối cùng lặng lẽ rơi xuống đất. Giang Ly chậm rãi nhặt lên, giống như mọi chuyện vừa xảy ra đều chỉ là một giấc mộng, chỉ là âm thanh chân thật bên tai lại nói anh biết đây không phải mơ.

Màn hình chiếu trong trung tâm thương mại truyền đến âm thanh của chương trình phát thanh, Giang Ly ngẩn ra.

"Vừa rồi cô Lưu Tinh đã gửi bài hát "Only you know" cho đài phát thanh của chúng tôi, cô ấy nói đây là bất ngờ dành cho chồng chưa cưới của mình."

"Tôi nhất định phải phát nó, bởi vì cô ấy nói cho dù cô ấy ở đâu thì đều hy vọng anh ấy có thể nghe thấy. Hơn nữa cô ấy còn nhờ tôi nhắn nhủ một câu là "Giang Ly, em đồng ý."."

"Em còn được gần sát bên anh không. Lắng nghe, hô hấp. Ngắm anh thật kỹ, người em yêu nhất."

Lúc người đại diện tìm thấy Giang Ly, anh đang ngồi đờ ra dưới trận mưa to. Nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên tay, nhẹ nhàng v**t v*.

"Tiểu Ly, chúng ta về trước đi! Cứ tiếp tục như vậy, cơ thể cậu sẽ không chịu nổi, theo tôi về trước đi."

Giang Ly hôn mê bất tỉnh, người đại diện thấy tình thế không ổn thì tức khắc cõng anh về.

Lưu Tinh xoa đầu cố gắng ngồi dậy, nhưng bị một bàn tay khác giữ lại, giác quan thứ sáu của cô mách bảo, đó là Giang Ly! Sao anh lại ở đây?

Lưu Tinh thầm nghĩ: Sao có thể chứ, chẳng lẽ mình không xuyên về sao? Hay là lúc đó chỉ hôn mê bất tỉnh thôi?

Lay lay người bên cạnh giường bệnh, dường như anh đang bị mắc kẹt trong cơn ác mộng.

"Giang Ly, mau tỉnh lại."

Anh tỉnh dậy, nhìn thấy Lưu Tinh thì ôm chầm lấy, như đang ôm một báu vật vô giá.

"Em có biết khi em biến mất trong vòng tay anh, anh đã nghĩ gì không?"

"Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ mất em, hơn nữa còn theo cách này, chuyện này thật quá tàn nhẫn với anh."

Lưu Tinh đẩy anh ra, nghi ngờ hỏi.

"Em có thể hỏi mấy vấn đề không?"

"Sao anh lại biết... chuyện này?"

"Trong lúc trông nom em, anh ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Từ đó tiến vào cảnh tượng trong mơ của em, những điều chúng ta đã trải qua cũng bị xóa sạch."

"Nói cách khác là chúng ta trải qua những chuyện này một lần nữa."

Rất nhiều mảnh ký ức trước đây hiện lên trong đầu của Lưu tinh, hóa ra năm thứ ba bọn họ ở chung với nhau, Lưu Tinh ngoài ý muốn bị đập đầu dẫn đến mất trí nhớ. Mà lần này, trong lúc dọn dẹp lại vô tình bị đập đầu nên khôi phục trí nhớ.

"Vậy lúc đó anh nghĩ gì?"

"Dù thế nào cũng phải ở bên em."

"Vậy anh chắc chắn đã phải chờ rất lâu rồi, cảm ơn anh vẫn luôn chờ em."

"Anh không muốn mất em lần nữa."

Cầu mong những người yêu nhau trên thế giới sẽ về một nhà, cầu mong những người có duyên sẽ gặp được nhau.

—— Hết chính truyện ——
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 15: Ngoại truyện 1


Giang Ly, lúc anh nhìn thấy phong thư này có lẽ em đã rời khỏi thế giới của anh. Nhưng anh đừng lo, em chỉ là trở về thế giới của mình thôi. Anh phải tự chăm sóc bản thân thật tốt đấy, đừng từ bỏ đam mê của anh. Nói không chừng ngày nào đó chúng ta còn có thể gặp lại nhau, gặp lại đỉnh núi.

Xin lỗi anh, em vẫn luôn che giấu sự thật với anh. Đôi khi đau dài không bằng đau ngắn, cuối cùng sẽ ít đau khổ hơn. Em để nhật ký của em trong ngăn kéo bàn trang điểm. Trong đó sẽ có rất nhiều đáp án anh muốn biết, cuối cùng anh giúp em nói xin lỗi với cô chú nhé. Thực ra em hoàn toàn không muốn xa anh, nhưng em không thể thay đổi chuyện này. Em đã cố gắng hết sức, không hối hận. Cuối thư mong anh giữ sức khỏe, có duyên gặp lại.
 
Hồ Mộng Điệp Cảnh
Chương 16: Ngoại truyện 2


Vợ yêu của anh:

Lưu Tinh, thực ra anh vẫn luôn chờ đợi em nói hết tất cả cho anh biết. Tuy đến cuối cùng em mới nói với anh, nhưng anh hoàn toàn không trách em. Anh biết em có chuyện khó nói của em. Nhưng không ngờ tới ông trời lại cho chúng ta ít thời gian đến vậy, ít đến mức anh còn chưa kịp cùng em tiến vào cung điện hôn nhân. Lúc em tan biến trước mặt anh, anh thực sự không tài nào chấp nhận được. Anh sợ sau này sẽ không còn gặp được em nữa, anh sợ chỉ còn mình anh nhớ em. Cuộc sống tương lai chỉ có mình anh, cô đơn thiếu vắng em. Anh không hiểu vì sao ông trời lại muốn chúng ta phải xa nhau. Anh đã thầm khẩn cầu với thần linh vô số lần, mong đây chỉ là một cơn ác mộng. Chờ anh tỉnh lại, em vẫn đang ở bên anh. Có lẽ lời cầu khẩn thành kính đã làm ông trời cảm động, cho anh tìm được người đã mất. Lần này anh không muốn chờ nữa, chỉ muốn ôm em vào lòng.

Giang Ly
 
Back
Top Bottom