Cô ấy - Cao Thị Nam Thư, vốn chỉ là một giáo viên trẻ, dạy tiếng Nga.
Tên của cô lạ, nhưng đẹp, mang ý nghĩa như một người con gái họ Cao xinh đẹp, có học thức, mang vẻ đẹp dịu dàng, thanh thoát của con gái phương Nam, mặc dù nhà cô 4 đời tự hào là người đất Lam Hồng.
Còn anh - Phạm Vệ Quốc Khôi, lại là một người Thượng sĩ, người Tiểu đội trưởng đáng tin cậy của cô, là bờ vai vững chắc của Nam Thư.
Phạm Vệ Quốc Khôi - Phạm là họ, Vệ Quốc (Vệ quốc) có nghĩa là bảo vệ Tổ quốc, giữ gìn đất nước, thể hiện lòng yêu nước, trách nhiệm cao cả; còn Khôi (魁) nghĩa là người đứng đầu, xuất chúng, tài ba, khôi ngô tuấn tú.
Ghép lại, tên anh như muốn gửi gắm mong muốn anh sẽ là người tài giỏi, xuất sắc, có lòng yêu nước, sẵn sàng bảo vệ quê hương đất nước.
Nhà anh 4 đời bén rễ cùng vùng biển, 3 đời ngư dân, đến đời anh lại là chiến sĩ.
Ngày 10/5/1972.
- Anh thực sự phải đi sao, Khôi?
Cô hỏi, cúi gằm mặt xuống, có vẻ rất muốn anh đi bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa.
Nhưng, cô cũng không muốn rời xa người yêu, người thương của mình.
- Anh phải đi, em à.
“Vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hi sinh" mà em ơi.
Anh hiểu, em không muốn mất anh, nhưng anh phải đi.
Đi vì nhân dân, vì đất nước.
Anh trả lời, có vẻ hiểu cảm giác của cô.
Cô rất muốn để anh đi, nhưng một bên là đất nước, một bên là nỗi nhớ, cô không thể quyết định.
- ..
Được rồi, anh hãy đi cho đất nước Việt Nam ta.
Hãy đánh tan quân thù, những kẻ xâm lược, vì Tổ quốc.
Em nguyện làm hậu phương, ngày ngày đợi chờ.
Em vẫn sẽ thủy chung, anh đừng lo, Tiểu đội trưởng của em.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh, có vẻ cuối cùng cũng chắc chắn được về quyết định của mình.
Vì Tổ quốc, cô sẽ hi sinh nỗi nhớ, để người thương ra đi cứu nước.
- Được rồi.
Anh sẽ cố gắng chiến đấu trên tiền tuyến vì nhân dân, vì đất nước, và vì em.
Em hãy cố gắng giảng dạy kiến thức cho lứa măng non của đất nước.
Ngày khải hoàn, em sẽ được gặp người quân nhân anh trở về với em.
Tin anh, vài năm thôi.
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, đáp lại cái nhìn chắc chắn ấy.
Họ nhìn nhau, lần cuối được nhìn vào người mình thương, ai lại muốn rời xa chứ?
- Thôi, anh phải đi rồi.
Chào em, cô gái Nghệ Tĩnh của anh.
Anh tiếp tục nói.
Xong, anh cẩn thận dúi vào tay cô một thứ gì đó bằng bạc, và hoà lẫn vào hàng ngũ đang đi, lưng đeo ba lô, tay cầm súng.
Cô nhìn về xa xa, nhẹ đáp lại, dù anh có thể không nghe thấy.
- Chào anh, chàng trai làng chài của em..Em sẽ đợi anh, đợi ngày mà anh sẽ trở về cùng vinh quang, đồng chí Quốc Khôi.
Cô nhìn mãi, nhìn mãi theo bóng đoàn quân, tiến trên đường hừng hực khí thế, ra đi vì non sông.
Cùng như câu hát “Đoàn Vệ quốc quân một lần ra đi/ Dù có gian nguy đi nhưng lòng không nề/ Ra đi ra đi bảo tồn/ Sông núi ra đi ra đi thà chết chớ lui!” , họ cũng không ngại gian nguy để hành quân ra tiền tuyến, để chiến đấu vì đất nước, nguyện hi sinh cho hoà bình, nguyện ra đi cho tự do.
Họ dũng cảm vậy đấy, tuy chỉ là những người mới mười tám đôi mươi, nhưng họ vẫn đồng lòng lại để đánh tan giặc thù, lòng quyết tâm của họ sắt gang cũng chẳng chắc bằng.
“Dù ai nói ngả nói nghiêng/ Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân”, đó là một câu rất phù hợp miêu tả sự đồng lòng của họ.