Sau một hồi rất lâu, tôi cuối cùng cũng quyết định thực hiện phương pháp cưỡng ép mở đường dẫn ma lực của Raven.
Bây giờ chỉ mới gần trưa, tôi đang ngồi trên giường của mình, tay trái đang được để thả lòng trên chiếc gối ngủ của tôi, tay còn lại...đang cầm chiếc kim khâu của bà mà tôi đã lén lấy ở trong hộp đựng kim chỉ.
Tôi đã đóng cửa lại, tránh việc ông hoặc bà có thể sẽ vào phòng tôi bất ngờ, dù họ đang làm vườn ở ngoài kia và có thể rất lâu sau họ mới vào
Raven cũng đã nói tôi hãy lấy một chiếc khăn hay gì đó để cắn và bịt miệng lại, vậy nên tôi đã lấy chiếc khăn tắm rồi đưa nó lên miệng, cắn chặt lại.
Tôi thử hét lên tiếng thật to để kiểm tra, chiếc khăn đã chặn được tiếng hét của tôi khá ổn, không thể chặn hoàn toàn nhưng vậy cũng đủ rồi.
Sau đó, Raven hướng dẫn tôi khử trùng cây kim bằng cách hơ nhẹ nó qua lửa từ chiếc bật lửa của ông tôi, ông để dành trong tủ khi bật lửa ông đang dùng hết thì lấy cái này để thay.
Tay phải đang cầm chiếc kim mỏng, nhọn hoắt đang hơi run lên theo nhịp tim, tôi giờ đây cảm thấy cực kì lo lắng.
"Được rồi..."
Raven đang ngồi trước mặt tôi, vẻ mặt điềm tĩnh.
"Bây giờ hãy hít thở đều..."
Tôi làm theo, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nhẹ nhàng qua miệng, lặp lại điều đó vài lần.
Rồi Raven chỉ nhẹ vào một vị trí trên cẳng tay trái của tôi, giọng trầm xuống.
"Nhóc hãy đặt nhẹ đầu mũi kim lên đây..."
Tôi làm theo, đặt nhẹ mũi kim lên vị trí đó.
Cơn nhột và ngứa ở trên làn da khiến tôi hơi rùng mình, mồ hôi hơi lấm tấm trên trán.
"Buyuu."
Raven nói.
"Nhìn thẳng vào mắt ta..."
Sau một hồi rất lâu, tôi cuối cùng cũng quyết định thực hiện phương pháp cưỡng ép mở đường dẫn ma lực của Raven.
Bây giờ chỉ mới gần trưa, tôi đang ngồi trên giường của mình, tay trái đang được để thả lòng trên chiếc gối ngủ của tôi, tay còn lại...đang cầm chiếc kim khâu của bà mà tôi đã lén lấy ở trong hộp đựng kim chỉ.
Tôi đã đóng cửa lại, tránh việc ông hoặc bà có thể sẽ vào phòng tôi bất ngờ, dù họ đang làm vườn ở ngoài kia và có thể rất lâu sau họ mới vào
Raven cũng đã nói tôi hãy lấy một chiếc khăn hay gì đó để cắn và bịt miệng lại, vậy nên tôi đã lấy chiếc khăn tắm rồi đưa nó lên miệng, cắn chặt lại.
Tôi thử hét lên tiếng thật to để kiểm tra, chiếc khăn đã chặn được tiếng hét của tôi khá ổn, không thể chặn hoàn toàn nhưng vậy cũng đủ rồi.
Sau đó, Raven hướng dẫn tôi khử trùng cây kim bằng cách hơ nhẹ nó qua lửa từ chiếc bật lửa của ông tôi, ông để dành trong tủ khi bật lửa ông đang dùng hết thì lấy cái này để thay.
Tay phải đang cầm chiếc kim mỏng, nhọn hoắt đang hơi run lên theo nhịp tim, tôi giờ đây cảm thấy cực kì lo lắng.
"Được rồi..."
Raven đang ngồi trước mặt tôi, vẻ mặt điềm tĩnh.
"Bây giờ hãy hít thở đều..."
Tôi làm theo, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nhẹ nhàng qua miệng, lặp lại điều đó vài lần.
Rồi Raven chỉ nhẹ vào một vị trí trên cẳng tay trái của tôi, giọng trầm xuống.
"Nhóc hãy đặt nhẹ đầu mũi kim lên đây..."
Tôi làm theo, đặt nhẹ mũi kim lên vị trí đó.
Cơn nhột và ngứa ở trên làn da khiến tôi hơi rùng mình, mồ hôi hơi lấm tấm trên trán.
"Buyuu."
Raven nói.
"Nhìn thẳng vào mắt ta..."
Sau một hồi rất lâu, tôi cuối cùng cũng quyết định thực hiện phương pháp cưỡng ép mở đường dẫn ma lực của Raven.
Bây giờ chỉ mới gần trưa, tôi đang ngồi trên giường của mình, tay trái đang được để thả lòng trên chiếc gối ngủ của tôi, tay còn lại...đang cầm chiếc kim khâu của bà mà tôi đã lén lấy ở trong hộp đựng kim chỉ.
Tôi đã đóng cửa lại, tránh việc ông hoặc bà có thể sẽ vào phòng tôi bất ngờ, dù họ đang làm vườn ở ngoài kia và có thể rất lâu sau họ mới vào
Raven cũng đã nói tôi hãy lấy một chiếc khăn hay gì đó để cắn và bịt miệng lại, vậy nên tôi đã lấy chiếc khăn tắm rồi đưa nó lên miệng, cắn chặt lại.
Tôi thử hét lên tiếng thật to để kiểm tra, chiếc khăn đã chặn được tiếng hét của tôi khá ổn, không thể chặn hoàn toàn nhưng vậy cũng đủ rồi.
Sau đó, Raven hướng dẫn tôi khử trùng cây kim bằng cách hơ nhẹ nó qua lửa từ chiếc bật lửa của ông tôi, ông để dành trong tủ khi bật lửa ông đang dùng hết thì lấy cái này để thay.
Tay phải đang cầm chiếc kim mỏng, nhọn hoắt đang hơi run lên theo nhịp tim, tôi giờ đây cảm thấy cực kì lo lắng.
"Được rồi..."
Raven đang ngồi trước mặt tôi, vẻ mặt điềm tĩnh.
"Bây giờ hãy hít thở đều..."
Tôi làm theo, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nhẹ nhàng qua miệng, lặp lại điều đó vài lần.
Rồi Raven chỉ nhẹ vào một vị trí trên cẳng tay trái của tôi, giọng trầm xuống.
"Nhóc hãy đặt nhẹ đầu mũi kim lên đây..."
Tôi làm theo, đặt nhẹ mũi kim lên vị trí đó.
Cơn nhột và ngứa ở trên làn da khiến tôi hơi rùng mình, mồ hôi hơi lấm tấm trên trán.
"Buyuu."
Raven nói.
"Nhìn thẳng vào mắt ta..."
Tôi liền nhìn ông, và nhận ra gương mặt tôi cùng gương mặt ông lúc này gần đến mức tôi có thể cảm nhận rõ ánh mắt của ông đang đè nặng lên mình.
"Chốc nữa thôi, nhóc sẽ cảm thấy cực kì đau đớn khi đâm cây kim này xuống..."
"Nhóc sẽ phải trải qua cơn đau mà nhóc sẽ chưa từng trải qua ở bất kì đâu..."
"Một cơn đau...có thể nói là thấu tận trời..."
Tôi nuốt khan.
"Nhưng..."
Rồi Raven nói tiếp.
"Nếu nhóc chịu đựng được sau chuyện này..."
"Nhóc sẽ có được thứ...mà không một nhân loại nào trên thế giới này có thể có..."
"...Nhóc sẳn sàng chưa?..."
Raven hỏi, một câu hỏi rất đơn giản, nhưng đối với tôi nó nặng hơn bao giờ hết.
Tôi nghiến chặt răng đang cắn chiếc khăn tắm, khẽ gật đầu.
"Tốt" Raven đáp
"Khi ta đếm đến ba, nhóc hãy nhắm mắt lại mà đâm mạnh cây kim này xuống một cách dứt khoát, rõ chưa?"
Tôi lại gật đầu thêm một lần nữa.
Sau khi nhìn thấy vậy, Raven cũng đặt nhẹ tay của ông lên bàn tay trái của tôi, dù biết là không chạm được.
Rồi ông bắt đầu đếm...một cách chậm rãi.
"1..."
"2..."
Tôi nhắm mắt lại.
"3!"
Tôi đâm mạnh chiếc kim xuống, cơn đau liền tới ngay lập tức.
Nó cảm giác như là bị đứt tay vậy.
Có đau, nhưng không đến nổi là thấu xương.
Tôi đã nghĩ tôi có thể chịu được sau cú đâm này.
Nhưng tôi đã lầm.
Vì cơn đau thật sự...mới bắt đầu kéo đến sau đó.
Cánh tay tôi đột nhiên co cứng, rồi một cảm giác như có hàng trăm chiếc móc sắt móc vào da thịt tôi cùng một lúc, kéo căng da thịt tôi hết cỡ khiến tôi hét lên trong đau đớn.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!"
Tôi vừa cắn chặt chiếc khăn trong miệng vừa hét lên, cơn đau như muốn xé cánh tay tôi thành từng mảnh, khiến tôi quằn quại ở trên giường.
Khi tôi tính rút chiếc kim ra ngay thì bị Raven ngăn lại.
"KHÔNG ĐƯỢC RÚT CHIẾC KIM RA!"
Raven hét lên.
"CỐ GẮNG CHỊU ĐỰNG ĐI!"
Cơn đau không còn là thứ có thể gọi tên được nữa.
Nó không giống bị đâm.
Không giống bị xé.
Cũng không giống bị thiêu đốt.
Mà là cảm giác toàn bộ cánh tay tôi bị lật ngược từ bên trong.
Tôi cảm thấy từng thớ thịt co rút lại, từng mạch máu như bị kéo căng rồi bóp chặt, mạnh đến mức tôi tưởng như có thứ gì đó đang bò dọc theo xương, cào nát từng phần một.
Cơn đau không đứng yên ở một chỗ - nó lan ra, từ cẳng tay lên vai, từ vai lan sang ngực, rồi dội ngược trở lại, như một vòng luẩn quẩn không có lối thoát.
Tôi cong người lại, hai hàm răng cắn chặt chiếc khăn đến mức quai hàm đau nhức.
Nước mắt trào ra không kiểm soát, chảy dọc xuống thái dương, ướt đẫm gối.
Không thở được.
Không hét đủ lớn.
Tôi muốn rút tay lại.
Muốn kết thúc tất cả.
Nhưng tay tôi không còn nghe theo ý muốn nữa.
Nó run bần bật, rồi cứng đờ, như thể không còn thuộc về tôi.
"Giữ... giữ nguyên..."
Giọng Raven vang lên, nhưng nghe như vọng từ rất xa.
"...Đừng... buông..."
Tôi không biết mình có gật đầu hay không.
Tôi chỉ biết cơn đau đột ngột đổi dạng.
Nó không còn là từng đợt nữa.
Nó trở thành một khối áp lực khổng lồ, ép thẳng vào ý thức tôi, như thể có ai đó dùng cả bầu trời đè xuống cánh tay tôi.
Tôi cảm giác được thứ gì đó đang mở ra bên trong - không phải bằng cách nhẹ nhàng, mà bằng cách xé toạc.
Tôi hét lên.
Nhưng âm thanh không còn đi ra khỏi miệng.
Mọi thứ bắt đầu ù đi.
Giọng Raven biến thành những mảnh âm thanh rời rạc.
"...nhóc..."
"...tập trung..."
"...đừng để nỗi sợ..."
Không gian xung quanh mờ dần, như thể ai đó phủ một lớp sương dày lên mắt tôi.
Trần nhà tan chảy thành những vệt trắng nhòe.
Bức tường trước mặt nghiêng đi, rồi xoay chậm lại.
Cơn đau vẫn còn đó.
Nhưng tôi không còn đủ sức để cảm nhận trọn vẹn nữa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức rơi xuống vực sâu, một ý nghĩ vụn vặt lóe lên trong đầu tôi ...
Nếu mình buông tay bây giờ... thì chắc sẽ nhẹ hơn nhỉ...
Nhưng ngay sau đó, một thứ khác kéo tôi lại.
Một cảm giác nặng nề.
Không phải đau.
Mà là... bị giữ lại.
"Đừng ngủ."
Giọng Raven lúc này vang lên rất gần.
Rất rõ.
"Nghe ta nói."
Tôi muốn đáp lại.
Muốn nói rằng tôi không chịu nổi nữa.
Nhưng mí mắt tôi nặng trĩu.
Thế giới nghiêng hẳn sang một bên.
Cơn đau cuối cùng bùng lên, dữ dội hơn tất cả những gì trước đó - rồi đột ngột tắt phụt, như một ngọn lửa bị bóp nghẹt trong khoảnh khắc.
Ý thức tôi rơi thẳng xuống bóng tối.
Không mơ.
Không cảm giác.
Chỉ có một suy nghĩ mơ hồ trôi qua trước khi mọi thứ chìm hẳn:
Mình... còn sống không...?
Rồi ... không còn gì nữa.
#######################
Tôi tỉnh lại trong cảm giác nặng nề.
Không còn là cơn đau xé toạc như trước, mà là sự ê ẩm âm ỉ, phủ khắp cơ thể, giống như vừa trải qua một cơn sốt cao kéo dài.
Mí mắt tôi nặng trĩu.
Khi cố mở ra, tầm nhìn chỉ là những mảng màu nhòe nhạt.
"...Buyuu?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên rất gần.
Tôi chớp mắt thêm vài lần, đến khi hình ảnh dần rõ hơn.
Trần nhà.
Căn phòng của tôi.
Và gương mặt của bà.
Bà đang ngồi bên giường, trên trán tôi là một chiếc khăn ướt mát lạnh.
Thấy tôi tỉnh, bà khẽ thở phào, bàn tay run nhẹ đặt lên vai tôi.
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi..."
Giọng bà vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm.
"Gọi mãi không dậy, người thì nóng ran cả lên."
"...Bà..." tôi cố lên tiếng, nhưng cổ họng khô rát đến mức chỉ bật ra được một âm nhỏ.
"Suỵt, đừng nói."
Tôi cố gượng người dậy, bà liền nhẹ nhàng nâng người tôi lên một chút rồi tựa vào thành giường.
"Cháu...ngủ được bao lâu rồi ạ?"
"Cũng khá lâu, trời cũng đã sế chiều rồi."
Bà nhẹ nhàng đáp.
Tôi liền quay đầu nhìn ra cửa sổ, bầu trời giờ đây đang được nhuộm mình trong màu nắng của ánh hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh rất đẹp.
Bà sau đó lau mồ hôi cho tôi, vừa lau vừa nhẹ nhàng nói.
"Cháu mới xuất viện thôi, phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng, nghe chưa?"
Tôi gật đầu rất khẽ.
Lúc đó, tôi mới để ý đến cánh tay trái của mình.
Chiếc kim khâu không còn cắm trên da nữa.
Nó nằm lẫn trong chăn, chỉ lộ ra một phần thân kim ánh bạc.
Trên cẳng tay, tại vị trí bị đâm, chỉ còn một chấm đỏ nhỏ - như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng tôi biết rõ.
Đó không phải mơ.
Sau khi lau người cho tôi xong, bà chỉnh lại chăn rồi đứng dậy.
"Ngủ thêm đi."
"Có gì thì gọi bà."
Bà rời khỏi phòng, khép cửa lại rất khẽ.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tôi nằm im, thở chậm lại.
Và rồi... tôi cảm nhận được nó.
Một cảm giác lạ lùng, mềm và mát, như có thứ gì đó đang chảy bên trong cánh tay trái.
Không phải trên da, mà sâu hơn - dọc theo mạch máu, tụ lại đúng nơi chiếc kim từng cắm xuống.
"...Cái gì vậy...?" tôi thầm nghĩ.
Giọng Raven vang lên trong đầu, lần này trầm và bình thản.
"Ma lực."
Tim tôi khẽ đập mạnh.
"Nhưng... con đâu có dùng được..."
"Đúng."
"Nhóc không có "bể" để chứa nó, nên tất nhiên là không thể dùng rồi."
Luồng chảy đó tụ lại một lúc, rồi loãng dần, lan ra và biến mất - như nước rò rỉ qua một khe hở.
"Đường dẫn đã mở."
Raven nói.
"Nhưng cơ thể nhóc không giữ được ma lực."
"Nó đi vào... rồi lại chảy ra."
"...Vậy là thất bại sao?" tôi hỏi khẽ.
"Không."
"Đây chỉ là bước đầu."
Ông dừng lại một nhịp.
"Bây giờ, nhóc không cần làm gì cả."
"Đừng cố giữ."
"Đừng cố điều khiển."
"Chỉ cần cảm nhận."
Tôi nhắm mắt lại, thả lỏng cánh tay trái, luồng ma lực yếu ớt ấy lại trôi qua một lần nữa.
Rất mờ.
Rất mong manh.
Nhưng... nó tồn tại.
Và tôi hiểu -
Từ khoảnh khắc này trở đi
cơ thể tôi...
đã không còn hoàn toàn là một con người bình thường nữa.
"Chốc nữa thôi, nhóc sẽ cảm thấy cực kì đau đớn khi đâm cây kim này xuống..."
"Nhóc sẽ phải trải qua cơn đau mà nhóc sẽ chưa từng trải qua ở bất kì đâu..."
"Một cơn đau...có thể nói là thấu tận trời..."
Tôi nuốt khan.
"Nhưng..."
Rồi Raven nói tiếp.
"Nếu nhóc chịu đựng được sau chuyện này..."
"Nhóc sẽ có được thứ...mà không một nhân loại nào trên thế giới này có thể có..."
"...Nhóc sẳn sàng chưa?..."
Raven hỏi, một câu hỏi rất đơn giản, nhưng đối với tôi nó nặng hơn bao giờ hết.
Tôi nghiến chặt răng đang cắn chiếc khăn tắm, khẽ gật đầu.
"Tốt" Raven đáp
"Khi ta đếm đến ba, nhóc hãy nhắm mắt lại mà đâm mạnh cây kim này xuống một cách dứt khoát, rõ chưa?"
Tôi lại gật đầu thêm một lần nữa.
Sau khi nhìn thấy vậy, Raven cũng đặt nhẹ tay của ông lên bàn tay trái của tôi, dù biết là không chạm được.
Rồi ông bắt đầu đếm...một cách chậm rãi.
"1..."
"2..."
Tôi nhắm mắt lại.
"3!"
Tôi đâm mạnh chiếc kim xuống, cơn đau liền tới ngay lập tức.
Nó cảm giác như là bị đứt tay vậy.
Có đau, nhưng không đến nổi là thấu xương.
Tôi đã nghĩ tôi có thể chịu được sau cú đâm này.
Nhưng tôi đã lầm.
Vì cơn đau thật sự...mới bắt đầu kéo đến sau đó.
Cánh tay tôi đột nhiên co cứng, rồi một cảm giác như có hàng trăm chiếc móc sắt móc vào da thịt tôi cùng một lúc, kéo căng da thịt tôi hết cỡ khiến tôi hét lên trong đau đớn.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!"
Tôi vừa cắn chặt chiếc khăn trong miệng vừa hét lên, cơn đau như muốn xé cánh tay tôi thành từng mảnh, khiến tôi quằn quại ở trên giường.
Khi tôi tính rút chiếc kim ra ngay thì bị Raven ngăn lại.
"KHÔNG ĐƯỢC RÚT CHIẾC KIM RA!"
Raven hét lên.
"CỐ GẮNG CHỊU ĐỰNG ĐI!"
Cơn đau không còn là thứ có thể gọi tên được nữa.
Nó không giống bị đâm.
Không giống bị xé.
Cũng không giống bị thiêu đốt.
Mà là cảm giác toàn bộ cánh tay tôi bị lật ngược từ bên trong.
Tôi cảm thấy từng thớ thịt co rút lại, từng mạch máu như bị kéo căng rồi bóp chặt, mạnh đến mức tôi tưởng như có thứ gì đó đang bò dọc theo xương, cào nát từng phần một.
Cơn đau không đứng yên ở một chỗ - nó lan ra, từ cẳng tay lên vai, từ vai lan sang ngực, rồi dội ngược trở lại, như một vòng luẩn quẩn không có lối thoát.
Tôi cong người lại, hai hàm răng cắn chặt chiếc khăn đến mức quai hàm đau nhức.
Nước mắt trào ra không kiểm soát, chảy dọc xuống thái dương, ướt đẫm gối.
Không thở được.
Không hét đủ lớn.
Tôi muốn rút tay lại.
Muốn kết thúc tất cả.
Nhưng tay tôi không còn nghe theo ý muốn nữa.
Nó run bần bật, rồi cứng đờ, như thể không còn thuộc về tôi.
"Giữ... giữ nguyên..."
Giọng Raven vang lên, nhưng nghe như vọng từ rất xa.
"...Đừng... buông..."
Tôi không biết mình có gật đầu hay không.
Tôi chỉ biết cơn đau đột ngột đổi dạng.
Nó không còn là từng đợt nữa.
Nó trở thành một khối áp lực khổng lồ, ép thẳng vào ý thức tôi, như thể có ai đó dùng cả bầu trời đè xuống cánh tay tôi.
Tôi cảm giác được thứ gì đó đang mở ra bên trong - không phải bằng cách nhẹ nhàng, mà bằng cách xé toạc.
Tôi hét lên.
Nhưng âm thanh không còn đi ra khỏi miệng.
Mọi thứ bắt đầu ù đi.
Giọng Raven biến thành những mảnh âm thanh rời rạc.
"...nhóc..."
"...tập trung..."
"...đừng để nỗi sợ..."
Không gian xung quanh mờ dần, như thể ai đó phủ một lớp sương dày lên mắt tôi.
Trần nhà tan chảy thành những vệt trắng nhòe.
Bức tường trước mặt nghiêng đi, rồi xoay chậm lại.
Cơn đau vẫn còn đó.
Nhưng tôi không còn đủ sức để cảm nhận trọn vẹn nữa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức rơi xuống vực sâu, một ý nghĩ vụn vặt lóe lên trong đầu tôi ...
Nếu mình buông tay bây giờ... thì chắc sẽ nhẹ hơn nhỉ...
Nhưng ngay sau đó, một thứ khác kéo tôi lại.
Một cảm giác nặng nề.
Không phải đau.
Mà là... bị giữ lại.
"Đừng ngủ."
Giọng Raven lúc này vang lên rất gần.
Rất rõ.
"Nghe ta nói."
Tôi muốn đáp lại.
Muốn nói rằng tôi không chịu nổi nữa.
Nhưng mí mắt tôi nặng trĩu.
Thế giới nghiêng hẳn sang một bên.
Cơn đau cuối cùng bùng lên, dữ dội hơn tất cả những gì trước đó - rồi đột ngột tắt phụt, như một ngọn lửa bị bóp nghẹt trong khoảnh khắc.
Ý thức tôi rơi thẳng xuống bóng tối.
Không mơ.
Không cảm giác.
Chỉ có một suy nghĩ mơ hồ trôi qua trước khi mọi thứ chìm hẳn:
Mình... còn sống không...?
Rồi ... không còn gì nữa.
#######################
Tôi tỉnh lại trong cảm giác nặng nề.
Không còn là cơn đau xé toạc như trước, mà là sự ê ẩm âm ỉ, phủ khắp cơ thể, giống như vừa trải qua một cơn sốt cao kéo dài.
Mí mắt tôi nặng trĩu.
Khi cố mở ra, tầm nhìn chỉ là những mảng màu nhòe nhạt.
"...Buyuu?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên rất gần.
Tôi chớp mắt thêm vài lần, đến khi hình ảnh dần rõ hơn.
Trần nhà.
Căn phòng của tôi.
Và gương mặt của bà.
Bà đang ngồi bên giường, trên trán tôi là một chiếc khăn ướt mát lạnh.
Thấy tôi tỉnh, bà khẽ thở phào, bàn tay run nhẹ đặt lên vai tôi.
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi..."
Giọng bà vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm.
"Gọi mãi không dậy, người thì nóng ran cả lên."
"...Bà..." tôi cố lên tiếng, nhưng cổ họng khô rát đến mức chỉ bật ra được một âm nhỏ.
"Suỵt, đừng nói."
Tôi cố gượng người dậy, bà liền nhẹ nhàng nâng người tôi lên một chút rồi tựa vào thành giường.
"Cháu...ngủ được bao lâu rồi ạ?"
"Cũng khá lâu, trời cũng đã xế chiều rồi."
Bà nhẹ nhàng đáp.
Tôi liền quay đầu nhìn ra cửa sổ, bầu trời giờ đây đang được nhuộm mình trong màu nắng của ánh hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh rất đẹp.
Bà sau đó lau mồ hôi cho tôi, vừa lau vừa nhẹ nhàng nói.
"Cháu mới xuất viện thôi, phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng, nghe chưa?"
Tôi gật đầu rất khẽ.
Lúc đó, tôi mới để ý đến cánh tay trái của mình.
Chiếc kim khâu không còn cắm trên da nữa.
Nó nằm lẫn trong chăn, chỉ lộ ra một phần thân kim ánh bạc.
Trên cẳng tay, tại vị trí bị đâm, chỉ còn một chấm đỏ nhỏ - như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng tôi biết rõ.
Đó không phải mơ.
Sau khi lau người cho tôi xong, bà chỉnh lại chăn rồi đứng dậy.
"Ngủ thêm đi."
"Có gì thì gọi bà."
Bà rời khỏi phòng, khép cửa lại rất khẽ.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tôi nằm im, thở chậm lại.
Và rồi... tôi cảm nhận được nó.
Một cảm giác lạ lùng, mềm và mát, như có thứ gì đó đang chảy bên trong cánh tay trái.
Không phải trên da, mà sâu hơn - dọc theo mạch máu, tụ lại đúng nơi chiếc kim từng cắm xuống.
"...Cái gì vậy...?" tôi thầm nghĩ.
Giọng Raven vang lên trong đầu, lần này trầm và bình thản.
"Ma lực."
Tim tôi khẽ đập mạnh.
"Nhưng... con đâu có dùng được..."
"Đúng."
"Nhóc không có "bể" để chứa nó, nên tất nhiên là không thể dùng rồi."
Luồng chảy đó tụ lại một lúc, rồi loãng dần, lan ra và biến mất - như nước rò rỉ qua một khe hở.
"Đường dẫn đã mở."
Raven nói.
"Nhưng cơ thể nhóc không giữ được ma lực."
"Nó đi vào... rồi lại chảy ra."
"...Vậy là thất bại sao?" tôi hỏi khẽ.
"Không."
"Đây chỉ là bước đầu."
Ông dừng lại một nhịp.
"Bây giờ, nhóc không cần làm gì cả."
"Đừng cố giữ."
"Đừng cố điều khiển."
"Chỉ cần cảm nhận."
Tôi nhắm mắt lại, thả lỏng cánh tay trái, luồng ma lực yếu ớt ấy lại trôi qua một lần nữa.
Rất mờ.
Rất mong manh.
Nhưng... nó tồn tại.
Và tôi hiểu -
Từ khoảnh khắc này trở đi
cơ thể tôi...
đã không còn hoàn toàn là một con người bình thường nữa.
"Chốc nữa thôi, nhóc sẽ cảm thấy cực kì đau đớn khi đâm cây kim này xuống..."
"Nhóc sẽ phải trải qua cơn đau mà nhóc sẽ chưa từng trải qua ở bất kì đâu..."
"Một cơn đau...có thể nói là thấu tận trời..."
Tôi nuốt khan.
"Nhưng..."
Rồi Raven nói tiếp.
"Nếu nhóc chịu đựng được sau chuyện này..."
"Nhóc sẽ có được thứ...mà không một nhân loại nào trên thế giới này có thể có..."
"...Nhóc sẳn sàng chưa?..."
Raven hỏi, một câu hỏi rất đơn giản, nhưng đối với tôi nó nặng hơn bao giờ hết.
Tôi nghiến chặt răng đang cắn chiếc khăn tắm, khẽ gật đầu.
"Tốt" Raven đáp
"Khi ta đếm đến ba, nhóc hãy nhắm mắt lại mà đâm mạnh cây kim này xuống một cách dứt khoát, rõ chưa?"
Tôi lại gật đầu thêm một lần nữa.
Sau khi nhìn thấy vậy, Raven cũng đặt nhẹ tay của ông lên bàn tay trái của tôi, dù biết là không chạm được.
Rồi ông bắt đầu đếm...một cách chậm rãi.
"1..."
"2..."
Tôi nhắm mắt lại.
"3!"
Tôi đâm mạnh chiếc kim xuống, cơn đau liền tới ngay lập tức.
Nó cảm giác như là bị đứt tay vậy.
Có đau, nhưng không đến nổi là thấu xương.
Tôi đã nghĩ tôi có thể chịu được sau cú đâm này.
Nhưng tôi đã lầm.
Vì cơn đau thật sự...mới bắt đầu kéo đến sau đó.
Cánh tay tôi đột nhiên co cứng, rồi một cảm giác như có hàng trăm chiếc móc sắt móc vào da thịt tôi cùng một lúc, kéo căng da thịt tôi hết cỡ khiến tôi hét lên trong đau đớn.
"AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!"
Tôi vừa cắn chặt chiếc khăn trong miệng vừa hét lên, cơn đau như muốn xé cánh tay tôi thành từng mảnh, khiến tôi quằn quại ở trên giường.
Khi tôi tính rút chiếc kim ra ngay thì bị Raven ngăn lại.
"KHÔNG ĐƯỢC RÚT CHIẾC KIM RA!"
Raven hét lên.
"CỐ GẮNG CHỊU ĐỰNG ĐI!"
Cơn đau không còn là thứ có thể gọi tên được nữa.
Nó không giống bị đâm.
Không giống bị xé.
Cũng không giống bị thiêu đốt.
Mà là cảm giác toàn bộ cánh tay tôi bị lật ngược từ bên trong.
Tôi cảm thấy từng thớ thịt co rút lại, từng mạch máu như bị kéo căng rồi bóp chặt, mạnh đến mức tôi tưởng như có thứ gì đó đang bò dọc theo xương, cào nát từng phần một.
Cơn đau không đứng yên ở một chỗ - nó lan ra, từ cẳng tay lên vai, từ vai lan sang ngực, rồi dội ngược trở lại, như một vòng luẩn quẩn không có lối thoát.
Tôi cong người lại, hai hàm răng cắn chặt chiếc khăn đến mức quai hàm đau nhức.
Nước mắt trào ra không kiểm soát, chảy dọc xuống thái dương, ướt đẫm gối.
Không thở được.
Không hét đủ lớn.
Tôi muốn rút tay lại.
Muốn kết thúc tất cả.
Nhưng tay tôi không còn nghe theo ý muốn nữa.
Nó run bần bật, rồi cứng đờ, như thể không còn thuộc về tôi.
"Giữ... giữ nguyên..."
Giọng Raven vang lên, nhưng nghe như vọng từ rất xa.
"...Đừng... buông..."
Tôi không biết mình có gật đầu hay không.
Tôi chỉ biết cơn đau đột ngột đổi dạng.
Nó không còn là từng đợt nữa.
Nó trở thành một khối áp lực khổng lồ, ép thẳng vào ý thức tôi, như thể có ai đó dùng cả bầu trời đè xuống cánh tay tôi.
Tôi cảm giác được thứ gì đó đang mở ra bên trong - không phải bằng cách nhẹ nhàng, mà bằng cách xé toạc.
Tôi hét lên.
Nhưng âm thanh không còn đi ra khỏi miệng.
Mọi thứ bắt đầu ù đi.
Giọng Raven biến thành những mảnh âm thanh rời rạc.
"...nhóc..."
"...tập trung..."
"...đừng để nỗi sợ..."
Không gian xung quanh mờ dần, như thể ai đó phủ một lớp sương dày lên mắt tôi.
Trần nhà tan chảy thành những vệt trắng nhòe.
Bức tường trước mặt nghiêng đi, rồi xoay chậm lại.
Cơn đau vẫn còn đó.
Nhưng tôi không còn đủ sức để cảm nhận trọn vẹn nữa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức rơi xuống vực sâu, một ý nghĩ vụn vặt lóe lên trong đầu tôi ...
Nếu mình buông tay bây giờ... thì chắc sẽ nhẹ hơn nhỉ...
Nhưng ngay sau đó, một thứ khác kéo tôi lại.
Một cảm giác nặng nề.
Không phải đau.
Mà là... bị giữ lại.
"Đừng ngủ."
Giọng Raven lúc này vang lên rất gần.
Rất rõ.
"Nghe ta nói."
Tôi muốn đáp lại.
Muốn nói rằng tôi không chịu nổi nữa.
Nhưng mí mắt tôi nặng trĩu.
Thế giới nghiêng hẳn sang một bên.
Cơn đau cuối cùng bùng lên, dữ dội hơn tất cả những gì trước đó - rồi đột ngột tắt phụt, như một ngọn lửa bị bóp nghẹt trong khoảnh khắc.
Ý thức tôi rơi thẳng xuống bóng tối.
Không mơ.
Không cảm giác.
Chỉ có một suy nghĩ mơ hồ trôi qua trước khi mọi thứ chìm hẳn:
Mình... còn sống không...?
Rồi ... không còn gì nữa.
#######################
Tôi tỉnh lại trong cảm giác nặng nề.
Không còn là cơn đau xé toạc như trước, mà là sự ê ẩm âm ỉ, phủ khắp cơ thể, giống như vừa trải qua một cơn sốt cao kéo dài.
Mí mắt tôi nặng trĩu.
Khi cố mở ra, tầm nhìn chỉ là những mảng màu nhòe nhạt.
"...Buyuu?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên rất gần.
Tôi chớp mắt thêm vài lần, đến khi hình ảnh dần rõ hơn.
Trần nhà.
Căn phòng của tôi.
Và gương mặt của bà.
Bà đang ngồi bên giường, trên trán tôi là một chiếc khăn ướt mát lạnh.
Thấy tôi tỉnh, bà khẽ thở phào, bàn tay run nhẹ đặt lên vai tôi.
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi..."
Giọng bà vừa lo lắng vừa nhẹ nhõm.
"Gọi mãi không dậy, người thì nóng ran cả lên."
"...Bà..." tôi cố lên tiếng, nhưng cổ họng khô rát đến mức chỉ bật ra được một âm nhỏ.
"Suỵt, đừng nói."
Tôi cố gượng người dậy, bà liền nhẹ nhàng nâng người tôi lên một chút rồi tựa vào thành giường.
"Cháu...ngủ được bao lâu rồi ạ?"
"Cũng khá lâu, trời cũng đã sế chiều rồi."
Bà nhẹ nhàng đáp.
Tôi liền quay đầu nhìn ra cửa sổ, bầu trời giờ đây đang được nhuộm mình trong màu nắng của ánh hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh rất đẹp.
Bà sau đó lau mồ hôi cho tôi, vừa lau vừa nhẹ nhàng nói.
"Cháu mới xuất viện thôi, phải nghỉ ngơi cho đàng hoàng, nghe chưa?"
Tôi gật đầu rất khẽ.
Lúc đó, tôi mới để ý đến cánh tay trái của mình.
Chiếc kim khâu không còn cắm trên da nữa.
Nó nằm lẫn trong chăn, chỉ lộ ra một phần thân kim ánh bạc.
Trên cẳng tay, tại vị trí bị đâm, chỉ còn một chấm đỏ nhỏ - như thể tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng tôi biết rõ.
Đó không phải mơ.
Sau khi lau người cho tôi xong, bà chỉnh lại chăn rồi đứng dậy.
"Ngủ thêm đi."
"Có gì thì gọi bà."
Bà rời khỏi phòng, khép cửa lại rất khẽ.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tôi nằm im, thở chậm lại.
Và rồi... tôi cảm nhận được nó.
Một cảm giác lạ lùng, mềm và mát, như có thứ gì đó đang chảy bên trong cánh tay trái.
Không phải trên da, mà sâu hơn - dọc theo mạch máu, tụ lại đúng nơi chiếc kim từng cắm xuống.
"...Cái gì vậy...?" tôi thầm nghĩ.
Giọng Raven vang lên trong đầu, lần này trầm và bình thản.
"Ma lực."
Tim tôi khẽ đập mạnh.
"Nhưng... con đâu có dùng được..."
"Đúng."
"Nhóc không có "bể" để chứa nó, nên tất nhiên là không thể dùng rồi."
Luồng chảy đó tụ lại một lúc, rồi loãng dần, lan ra và biến mất - như nước rò rỉ qua một khe hở.
"Đường dẫn đã mở."
Raven nói.
"Nhưng cơ thể nhóc không giữ được ma lực."
"Nó đi vào... rồi lại chảy ra."
"...Vậy là thất bại sao?" tôi hỏi khẽ.
"Không."
"Đây chỉ là bước đầu."
Ông dừng lại một nhịp.
"Bây giờ, nhóc không cần làm gì cả."
"Đừng cố giữ."
"Đừng cố điều khiển."
"Chỉ cần cảm nhận."
Tôi nhắm mắt lại, thả lỏng cánh tay trái, luồng ma lực yếu ớt ấy lại trôi qua một lần nữa.
Rất mờ.
Rất mong manh.
Nhưng... nó tồn tại.
Và tôi hiểu -
Từ khoảnh khắc này trở đi
cơ thể tôi...
đã không còn hoàn toàn là một con người bình thường nữa.