Khác hieutus; babythree

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
387694054-256-k963750.jpg

Hieutus; Babythree
Tác giả: btewti
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

" em nói đi, em chọn anh hay vợ em"
" em yêu vợ em, nhưng em không thể ngừng nhớ anh"



hieutus​
 
Hieutus; Babythree
one


Trần Minh Hiếu, ông trùm khét tiếng của giới ngầm, được biết đến với bộ óc chiến lược lạnh lùng và bàn tay sắt.

Nhưng đằng sau lớp mặt nạ hoàn hảo ấy, hắn có một bí mật mà không ai biết – một người đàn ông tên Bùi Anh Tú, từng là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời hắn.

Hiếu đứng trong văn phòng sang trọng của mình, bộ vest đen ôm gọn cơ thể vạm vỡ.

Trước mặt hắn là một tập tài liệu, nhưng đầu óc lại bị phân tán bởi tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

"Vào đi."

Cánh cửa mở ra, Tú bước vào, đôi mắt đầy vẻ thách thức và đôi môi cong lên một nụ cười nửa miệng.

Tú mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, nhưng trên người cậu toát ra một sức hút khiến Hiếu không thể rời mắt.

"em bận lắm không, ông trùm?" – Tú hỏi, bước từng bước chậm rãi đến gần Hiếu.

Hiếu khẽ nhíu mày.

"Sao anh lại đến đây? anh biết nơi này nguy hiểm thế nào mà."

"Nguy hiểm?

Với anh, hay với em?"

Tú mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của Hiếu.

"Hay với cô vợ xinh đẹp của anh?"

Hiếu không trả lời, ánh mắt sắc lạnh nhưng trong đáy mắt lại lấp ló sự bất an.

"em sợ à?

Sợ người khác biết rằng ông trùm quyền lực nhất thành phố này lại có một tình nhân là đàn ông?"

Tú nghiêng đầu, giọng điệu đầy châm biếm.

"Đủ rồi, Tú," Hiếu gằn giọng, đứng dậy.

Hắn bước tới gần Tú, cúi người xuống để gương mặt cả hai chỉ cách nhau vài phân.

"em đã bảo anh rời khỏi cuộc đời em, nhưng anh cứ ngoan cố quay lại. anh nghĩ đây là trò chơi à?"

"Trò chơi?

Có lẽ.

Nhưng em biết không, Hiếu, anh chưa từng thua trong trò chơi này đâu."

Tú nói, đôi mắt như thiêu đốt Hiếu.

Hiếu im lặng, nhưng trong lòng hắn là cơn bão dữ dội.

Tú vẫn là điểm yếu duy nhất của hắn, một điểm yếu mà hắn không thể để lộ.

"anh chỉ muốn một điều, Hiếu."

Tú đứng dậy, đối mặt với hắn.

"Một câu trả lời.

Giữa em và cô ta, anh chọn ai?"

Hiếu hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định.

"Tú, em yêu vợ em.

Nhưng..."

"Nhưng?"

Tú nhếch môi.

"em không thể dừng việc nghĩ về anh."
 
Hieutus; Babythree
two


Tú đứng yên, ánh mắt khẽ rung lên khi nghe câu nói của Hiếu.

"em không thể dừng việc nghĩ về anh ?"

Tú bật cười, một nụ cười đầy cay đắng.

"em đang đùa anh sao? em nghĩ anh là gì?

Một món đồ chơi để em nhớ nhung khi rảnh rỗi à?"

Hiếu siết chặt tay, cảm nhận rõ ràng sự giận dữ và đau đớn trong giọng nói của Tú.

"Tú, đừng như thế. em không muốn làm tổn thương anh."

"Không muốn làm tổn thương anh?"

Tú nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo.

"em kết hôn với cô ta, em từ bỏ anh, nhưng rồi em lại kéo anh quay lại.

Thế mà em bảo em không muốn tổn thương anh?"

Hiếu im lặng, bởi hắn biết Tú nói đúng.

Nhưng đây là một cuộc chơi không ai thắng cả.

Là ông trùm, Hiếu không thể để cảm xúc cá nhân lấn át lý trí.

Hắn đã chọn con đường đầy máu và quyền lực, và một người như Tú... quá nguy hiểm để hắn giữ bên mình.

"Tú, hãy rời xa em."

Giọng Hiếu trầm xuống, từng chữ như dao cứa vào lòng hắn.

"em sẽ lo cho anh, để anh có một cuộc sống tốt hơn.

Nhưng chúng ta không thể tiếp tục thế này."

"Cuộc sống tốt hơn?"

Tú bật cười, ánh mắt lấp lánh sự giận dữ.

"em nghĩ tiền bạc của em có thể mua được anh à? em nghĩ anh cần thứ đó sao?"

Tú tiến đến gần Hiếu, từng bước một.

"em biết anh cần gì không, Hiếu?"

Tú đặt tay lên ngực Hiếu, nơi trái tim hắn đang đập nhanh hơn bình thường.

"anh cần em.

Nhưng không phải kiểu nửa vời này."

Hiếu giữ lấy cổ tay Tú, nhưng không hất ra.

Hắn cúi đầu, giọng nói như nghẹn lại.

"Tú, em không thể..."

"em không thể hay em không dám?"

Tú cắt ngang, đôi mắt sắc như dao.

"em sợ mất quyền lực, sợ bị vạch trần, sợ rằng thế giới của anh sẽ sụp đổ nếu em chọn anh.

Nhưng em có bao giờ nghĩ, thế giới của anh đã sụp đổ từ khi em rời bỏ anh chưa?"

Câu nói của Tú khiến Hiếu chết lặng.

"em có thể tiếp tục làm ông trùm của em, làm người chồng hoàn hảo trong mắt mọi người," Tú nói, giọng nhẹ nhưng đầy sắc bén.

"Nhưng em sẽ không bao giờ thoát khỏi anh đâu, Hiếu.

Vì anh biết, chỉ có anh mới hiểu anh thật sự là ai."

Hiếu siết chặt cổ tay Tú, ánh mắt hắn tối lại.

"Tú, anh không biết mình đang chơi với lửa đâu."

"Vậy để anh bị thiêu rụi, em dám không?"

Tú thách thức, đôi môi nhếch lên.

Phía bên ngoài tòa nhà, một chiếc xe màu đen dừng lại.

Một người phụ nữ bước ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn lên căn phòng nơi ánh đèn vẫn sáng.

Vợ của Hiếu – Ngọc Nhi – đã đứng đó, và cô biết rõ hơn ai hết rằng Trần Minh Hiếu không bao giờ là một người đàn ông chỉ yêu một mình cô.
 
Hieutus; Babythree
three


Ngọc Nhi đứng trước gương lớn trong căn penthouse sang trọng của cô và Hiếu, ánh sáng phản chiếu lên gương mặt kiêu sa nhưng u uất.

Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay cô không còn mang ý nghĩa gì ngoài trách nhiệm – trách nhiệm giữ vững đế chế mà cô và Hiếu đã cùng xây dựng.

Cô nhìn mình trong gương, nhớ lại những lời của bùi anh tú tại quán bar.

"Người anh ấy yêu thật sự là tôi."

Câu nói ấy vang vọng trong đầu cô, như một nhát dao cứa sâu vào lòng kiêu hãnh của cô.

Cánh cửa phòng bật mở, Hiếu bước vào, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt hắn.

Hắn nới lỏng cà vạt, không buồn nhìn Ngọc Nhi mà đi thẳng tới quầy rượu.

"Anh về trễ."

Ngọc Nhi lên tiếng, giọng cô lạnh lẽo.

Hiếu không trả lời, chỉ rót một ly rượu và uống cạn.

Ngọc Nhi quay người lại, đôi mắt cô sắc lạnh.

"Anh nghĩ tôi không biết anh đi đâu sao, Hiếu?

Cả đêm anh ở cùng cậu ta, đúng không?"

Hắn đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt vẫn điềm tĩnh.

"Em muốn anh trả lời thế nào?

Nếu anh nói đúng, thì sao?

Em định làm gì?"

Ngọc Nhi khựng lại trước sự thẳng thắn của hắn.

"Anh có biết mình đang nói gì không?

Chúng ta là vợ chồng.

Trách nhiệm của anh là ở bên tôi, không phải chạy theo... một kẻ như cậu ta!"

trần minh hiếu nhếch môi cười nhạt, nhưng nụ cười đó không hề vui vẻ.

"Ngọc Nhi, em hiểu rõ ngay từ đầu mà.

Hôn nhân của chúng ta chỉ là giao dịch.

Em có quyền lực, anh có thế lực.

Chúng ta chỉ đang diễn một vở kịch hoàn hảo trước mặt người đời."

"Nhưng còn anh và cậu ta thì không phải kịch đúng không?"

Ngọc Nhi nghiến răng, nước mắt dâng lên trong mắt cô.

"Anh yêu cậu ta thật sự?"

Hắn im lặng.

Hắn không phủ nhận.

"Anh nói đi, Hiếu!"

Giọng Ngọc Nhi run rẩy, nhưng ánh mắt cô đầy quyết liệt.

hắn thở dài, bước lại gần cô.

"Ngọc Nhi, em là người đồng hành cùng anh trong mọi việc, là người mà anh tin tưởng nhất.

Nhưng em biết rõ... trái tim anh chưa bao giờ thuộc về em."

Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào lòng Ngọc Nhi.

"Anh... yêu cậu ta từ khi nào?"

"Ngay từ lần đầu gặp cậu ấy." hắn nói, giọng hắn trầm thấp nhưng đầy chắc chắn.

"Tú không giống bất kỳ ai. anh ấy là người duy nhất dám đứng lên đối đầu với anh, dám chỉ ra những điều anh sai. anh ấy không cần quyền lực của anh, cũng không sợ anh.

Và chính điều đó khiến anh không thể từ bỏ anh ấy."

Ngọc Nhi bật cười trong nước mắt.

"Vậy còn em thì sao?

Em đã làm tất cả vì anh, trần minh hiếu!

Anh nghĩ cậu ta có thể hiểu được anh như em sao?"

"Ngọc Nhi," Hắn nhìn cô, ánh mắt hắn thoáng buồn.

"Anh biết ơn tất cả những gì em đã làm.

Nhưng tình yêu không phải là thứ có thể ép buộc."

Ngọc Nhi siết chặt nắm tay, rồi buông thõng, sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt cô.

"Anh sẽ hủy hôn sao, Hiếu?

Anh sẽ từ bỏ tất cả vì cậu ta à?"

Hắn im lặng một lúc, rồi lắc đầu.

"Không.

Anh sẽ không hủy hôn.

Em biết rõ, đế chế này quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Nhưng anh cũng không thể buông bỏ Tú.

Anh sẽ giữ cả hai, nếu em đồng ý."

"Anh nghĩ tôi là ai, Hiếu?

Là kẻ thứ ba trong cuộc đời anh sao?"

Ngọc Nhi cười nhạt, đôi mắt cô ánh lên sự đau đớn.

"Nếu anh không hủy hôn, thì tôi sẽ là người làm.
 
Hieutus; Babythree
four


cô còn nhớ đến ngày cả thành phố chìm trong ánh đèn lộng lẫy của bữa tiệc xa hoa bậc nhất năm.

Những doanh nhân quyền thế, các ông trùm chính trị, và những nhân vật không ai dám động vào đều có mặt.

Hôn lễ của Trần Minh Hiếu và Nguyễn Ngọc Nhi—một cuộc liên hôn của quyền lực và thế lực.

Tại lễ đường

Trần Minh Hiếu đứng đó, trong bộ vest đen sắc sảo, cả người toát lên khí chất lạnh lùng.

Anh có tất cả—tiền bạc, địa vị, thế lực, nhưng không có tình yêu.

Ngược lại, Ngọc Nhi xuất hiện với chiếc váy cưới trắng muốt, mái tóc đen dài rũ nhẹ trên vai.

Đôi mắt cô lấp lánh như phản chiếu toàn bộ tình cảm mà cô dành cho người đàn ông trước mặt.

Họ trao nhẫn.

Họ nói lời thề.

Nhưng tất cả chỉ là... hợp đồng.

Ngọc Nhi yêu Minh Hiếu.

Nhưng Minh Hiếu thì không.

Sau khi rời khỏi lễ đường, Minh Hiếu không ôm vợ mình, không trao cho cô một ánh nhìn ấm áp nào. hắn chỉ thản nhiên bước lên xe, phớt lờ bàn tay đang run rẩy của cô gái bên cạnh.

hắn lạnh lùng đến đáng sợ.

Tại biệt thự

Đêm tân hôn...

Không có sự dịu dàng.

Không có ngọt ngào.

Chỉ có một tờ hợp đồng trên bàn.

"Đừng mong đợi tình yêu từ tôi."

Minh Hiếu tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu hun hút nhìn Ngọc Nhi.

"Chúng ta chỉ là đối tác."

Ngọc Nhi siết chặt vạt váy, cố nở một nụ cười yếu ớt.

"em biết."

Nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một tia đau lòng...

Ngoài cửa sổ, ánh trăng bàng bạc rọi xuống, phản chiếu lên ly rượu vang đỏ trong tay Minh Hiếu. hắn xoay nhẹ chiếc ly, ánh mắt lơ đãng...

Đâu đó, trong một góc tối, một bóng dáng nhỏ bé đang đứng dựa vào tường, ánh mắt thoáng nét trêu đùa nhưng cũng mang theo chút gì đó... không rõ ràng.

Bùi Anh Tú.

người tình được tôn sủng của trần minh hiếu.
 
Hieutus; Babythree
five


tại căn penthouse trên tầng cao nhất của tòa nhà sang trọng bậc nhất thành phố chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn vàng hắt lên từ quầy bar mini, phản chiếu lên mặt bàn kính lạnh lẽo.

Từ ban công, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố về đêm, ánh đèn neon chớp tắt như những nhịp đập rời rạc của một trái tim cô độc.

Nơi này không phải là nhà của cặp vợ chồng mới cưới kia.

Nó thuộc về Trần Minh Hiếu và Bùi Anh Tú.

Một không gian được tạo ra dành riêng cho hai người, không ai khác có thể bước vào.

Trên sofa, Bùi Anh Tú mặc một chiếc áo sơ mi trắng hơi rộng, vạt áo tùy tiện thả lỏng, để lộ xương quai xanh mờ mờ dưới ánh đèn. anh dựa lưng vào ghế, chân bắt chéo, một tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ, tạo nên những gợn sóng màu đỏ đậm.

Tiếng cửa mở.

Minh Hiếu bước vào, bộ vest đen vẫn hoàn hảo như khi anh rời khỏi nhà.

Cà vạt hơi lỏng, nhưng từng cử chỉ vẫn toát lên sự kiêu ngạo và quyền lực.

hắn không nói gì.

Không hỏi vì sao Bùi Anh Tú lại có mặt ở đây.

Không tỏ ra bất ngờ khi thấy anh đang thoải mái như thể nơi này là của anh.

Bởi vì... thực ra, đây vốn đã là của anh.

Anh Tú ngước mắt lên nhìn Minh Hiếu, khóe môi nhếch nhẹ.

"Lại đến trễ."

Minh Hiếu chỉ lặng lẽ tháo cà vạt, quăng lên sofa, rồi đi thẳng đến quầy bar mini, rót một ly whisky.

Động tác quen thuộc như thể đây là thói quen mỗi đêm.

Nhưng không ai trong bọn họ nói ra điều đó.

hắn nhấp một ngụm rượu, giọng trầm thấp vang lên.

"anh có quyền phàn nàn sao?"

Bùi Anh Tú bật cười khẽ.

anh đặt ly rượu xuống bàn, đứng dậy, từng bước tiến lại gần Minh Hiếu.

Ánh đèn vàng phản chiếu lên làn da trắng của cậu, tạo ra một sự đối lập với bóng tối bao trùm quanh Minh Hiếu.

Hai người đứng rất gần nhau.

Gần đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng phảng phất bên cổ mình.

Ánh mắt Bùi Anh Tú chứa một tia khiêu khích.

"Tôi không có quyền sao?"

Minh Hiếu vẫn không né tránh.

Chỉ lẳng lặng nhìn anh.

Đôi mắt đen sâu thẳm như vực tối, không có chút dao động nào.

Nhưng không khí giữa họ lại chẳng hề bình lặng.

Mập mờ.

Nguy hiểm.

Bùi Anh Tú bật cười, giọng nói mang theo chút trêu chọc.

"Hay là... em thích tôi can thiệp?"

Minh Hiếu đột nhiên nâng cằm anh lên.

Động tác rất nhẹ, nhưng đủ để khiến không gian trở nên căng thẳng hơn.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Một bên là sự khiêu khích cố tình.

Một bên là sự nguy hiểm tiềm tàng.

Bùi Anh Tú không hề tránh né.

anh nghiêng đầu, đôi môi hơi cong lên.

"em muốn tôi can thiệp đến mức nào đây?"

hắn nhìn anh hồi lâu, rồi chậm rãi buông tay.

hắn quay người, trở lại quầy bar, tiếp tục uống rượu như thể cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng tồn tại.

Nhưng ai cũng biết...

Sự mập mờ này, một khi đã bắt đầu, thì sẽ không có điểm dừng.
 
Hieutus; Babythree
six


Bùi Anh Tú dựa lưng vào quầy bar, một tay nhàn nhã xoay ly rượu trong tay, ánh sáng phản chiếu qua lớp thủy tinh trong suốt tạo thành những đường nét mờ ảo. anh chậm rãi nâng ly, nhấp một ngụm nhỏ, để hương vị cay nồng tràn xuống cổ họng.

Trong căn penthouse xa hoa này, thời gian dường như trôi chậm lại.

Trần Minh Hiếu ngồi trên ghế sô pha, một tay đặt lên thành ghế, một tay cầm ly rượu lắc nhẹ, mắt nhìn chằm chằm vào màn đêm ngoài cửa sổ.

Thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng căn phòng này lại tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim giây đồng hồ di chuyển.

Bùi Anh Tú khẽ nheo mắt, ngón tay lướt nhẹ trên thành ly, giọng điệu có chút hờ hững:

"em lúc nào cũng như vậy."

Minh Hiếu không đáp, chỉ nhẹ nhàng lắc ly rượu trong tay, chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh, phản chiếu ánh đèn trần lấp lánh.

anh nhếch môi cười nhạt.

Không đẩy ra.

Không kéo lại.

Cứ để mọi thứ trôi đi mà chẳng chịu đặt một cái tên.

anh bước chậm rãi về phía hắn, đôi mắt lấp lánh ý cười nhưng sâu bên trong lại chẳng rõ là cảm xúc gì.

Đứng ngay trước mặt anh, anh cúi xuống, đưa tay lấy đi ly rượu trên tay Minh Hiếu, nhẹ nhàng đưa lên môi uống một ngụm.

Cố tình.

Hơi rượu còn ấm nóng lưu lại nơi thành ly, cùng với hơi ấm của Minh Hiếu.

Nhưng hắn không phản ứng.

Chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Bùi Anh Tú bật cười.

hắn vẫn luôn như vậy.

Luôn im lặng, luôn quan sát, nhưng chẳng bao giờ chịu nói ra điều gì.

"em không sợ, vợ em biết sao?" anh đột ngột lên tiếng, giọng điệu pha chút trêu chọc.

Minh Hiếu không ngạc nhiên trước câu hỏi đó. hắn chỉ tựa lưng vào ghế, mắt vẫn nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn xuyên thấu.

"anh nghĩ anh là gì?"

Bùi Anh Tú khẽ nhướn mày.

anh đã đoán trước được câu trả lời này.

Vẫn là sự lạnh lùng ấy.

Không từ chối.

Không chấp nhận.

Nhưng cũng không buông bỏ.

anh đặt ly rượu xuống bàn kính, ánh mắt chạm thẳng vào Minh Hiếu, giọng điệu chậm rãi nhưng sắc bén:

"Tôi cũng muốn biết." anh nhún vai.

"em nói xem?"

Minh Hiếu cười nhạt.

"Một người không quan trọng."

Bùi Anh Tú bật cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút vui vẻ nào. anh nhấc ly rượu lên một lần nữa, nghiêng nhẹ cổ, chất lỏng đỏ thẫm tràn xuống cổ họng, bỏng rát.

anh đặt ly rượu xuống bàn, cúi người sát lại Minh Hiếu, hơi thở phả nhẹ bên tai hắn.

"Vậy sao em vẫn giữ tôi bên cạnh?"

Giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo chút khiêu khích ngấm ngầm.

Minh Hiếu không trả lời.

Mọi sự mập mờ giữa hai người đều xuất phát từ sự im lặng này.

Không ai chịu bước lên trước, nhưng cũng chẳng ai muốn lùi lại.

Bùi Anh Tú ngả người ra sau, nhặt lấy chiếc áo khoác vắt trên thành ghế, chậm rãi mặc vào.

"Được rồi.

Tôi hiểu."

anh nhàn nhã bước ra khỏi căn penthouse xa hoa, không quên để lại một câu bâng quơ:

"Nhưng em à... chơi dao có ngày đứt tay đấy."

Cánh cửa khép lại.

Minh Hiếu ngồi im trên ghế, ánh mắt tối đi.

Ly rượu trong tay khẽ lay động.

Mối quan hệ này...

Không danh phận.

Không rõ ràng.

Nhưng lại chẳng ai chịu dứt ra.
 
Hieutus; Babythree
seven


Trần Minh Hiếu dựa lưng vào sô pha, ngón tay vô thức xoay nhẹ ly rượu trên tay, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bóng dáng vừa khuất sau cánh cửa.

Căn penthouse rộng lớn lại trở nên trống trải một cách lạ thường.

Một nụ cười nhạt lướt qua trên môi Minh Hiếu.

"Chơi dao có ngày đứt tay?"

Câu nói ấy vương vấn trong không khí, mang theo chút châm biếm nhưng lại không phải không có lý.

Minh Hiếu biết rõ, mối quan hệ này vốn không nên tồn tại.

Nhưng hắn chưa từng có ý định dừng lại.

Hơi rượu còn vương trên đầu lưỡi, đắng chát.

hắn đặt ly rượu xuống bàn, đứng dậy bước về phía cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn.

Từ tầng cao này, mọi thứ phía dưới chỉ như những vệt sáng mờ ảo, nhỏ bé đến mức chẳng đáng bận tâm.

Giống như cách hắn đối xử với tất cả mọi thứ trên đời.

Kể cả con người.

Một nơi khác...

Bùi Anh Tú rời khỏi penthouse, gió đêm lướt qua làm rối nhẹ mái tóc anh.

anh nhét tay vào túi áo, bước chậm rãi trên hành lang khách sạn cao cấp.

Cảm giác nghẹn lại nơi cổ họng, dư vị của rượu cùng những lời nói không rõ ràng của Minh Hiếu vẫn còn đọng lại.

anh bật cười.

Thật nực cười.

Không quan trọng?

Nhưng lại chẳng muốn buông.

Đó chính là Minh Hiếu.

anh biết rõ người đàn ông đó là ai.

Lạnh lùng, tàn nhẫn, chẳng bao giờ cho ai một danh phận.

Kể cả vợ hắn ta.

Chợt, điện thoại trong túi rung lên.

Màn hình hiển thị một cái tên mà anh chẳng còn xa lạ gì.

— Ngọc Nhi.

Bùi Anh Tú nhìn chằm chằm vào màn hình, một giây sau mới nhấn nghe.

Giọng nói trong trẻo nhưng sắc bén vang lên từ đầu dây bên kia:

"Cậu vẫn còn bên cạnh chồng tôi à?"

anh nhếch môi.

"Vậy thì sao?"

Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi chậm rãi cất lời:

"Đừng nghĩ tôi không biết cậu làm gì."

anh bật cười, nhưng nụ cười ấy lại chẳng có chút cảm xúc nào.

anh đưa điện thoại lên tai, bước chậm rãi về phía thang máy.

"Thế à?" anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng như không.

"Vậy chị định làm gì?"

Ngọc Nhi hừ nhẹ.

"Tôi không cần làm gì cả.

Vì cuối cùng, người anh ấy chọn vẫn là tôi."

Một câu nói đơn giản, nhưng lại đầy tính sở hữu.

Bùi Anh Tú tựa người vào vách thang máy, mắt khẽ nheo lại.

Ting—

Cửa thang máy mở ra.

anh bước vào, để lại một câu nói đầy ẩn ý trước khi cúp máy:

"Chị chắc chứ?"
 
Hieutus; Babythree
eight


Bùi Anh Tú nằm trên giường, mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà.

Lòng anh dâng lên một cảm giác khó chịu không rõ nguyên do.

Từ trước đến giờ, anh không bao giờ đặt kỳ vọng vào thứ gọi là "tình yêu". anh biết mình chỉ là một kẻ mập mờ trong cuộc đời của Trần Minh Hiếu—không danh phận, không tương lai, chỉ là một sự tồn tại tạm thời.

Nhưng khi nghe giọng nói của Ngọc Nhi qua điện thoại... anh lại thấy bực bội.

Không phải vì sợ cô ta.

Mà là vì...

Minh Hiếu.

hắn ta sẽ chọn ai?

hắn ta có bao giờ chọn anh không?

Bùi Anh Tú bật cười, một nụ cười đầy mỉa mai chính bản thân mình.

Chắc chắn là không.

Tại penthouse của Minh Hiếu

Minh Hiếu ngồi tựa vào ghế sô pha, gạt tàn thuốc xuống cái khay thủy tinh trên bàn.

Căn phòng chìm trong thứ ánh sáng dịu nhẹ, nhưng không thể làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Cửa mở.

Tiếng bước chân vang lên, rất nhẹ, nhưng Minh Hiếu vẫn nghe rõ.

Bùi Anh Tú bước vào, khoanh tay nhìn Minh Hiếu, giọng điệu lạnh nhạt nhưng ánh mắt lại lộ ra chút châm chọc:

"em xong việc với vợ chưa?"

Minh Hiếu không trả lời ngay, chỉ nâng ly rượu lên, lắc nhẹ.

"anh có vẻ quan tâm đến chuyện này nhỉ?"

anh hừ nhẹ, tiến lại gần, cúi người chống tay lên thành ghế, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh Hiếu:

"Tôi không quan tâm, chỉ tò mò."

Khoảng cách giữa hai người rất gần.

Minh Hiếu đặt ly rượu xuống, ngón tay chậm rãi chạm vào cằm Bùi Anh Tú, nâng nhẹ khuôn mặt cậu lên.

Ánh mắt họ giao nhau.

Sự im lặng kéo dài, không khí giữa họ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Minh Hiếu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo chút nguy hiểm:

"Tò mò?"

Ngón tay hắn miết nhẹ qua môi anh.

"Hay là anh đang ghen?"

Bùi Anh Tú giật người ra, hất tay anh khỏi cằm mình, cười nhạt:

"Ghen?

Tôi không có ngu đến mức đi ghen với vợ của em đâu."

anh đứng thẳng dậy, chỉnh lại áo, giọng điệu đầy mỉa mai:

"Dù sao thì, tôi cũng chỉ là một người tình không danh phận mà thôi."

Minh Hiếu nhìn anh, ánh mắt tối lại.

"anh có vẻ để tâm đến danh phận hơn em nghĩ đấy, Yêu."

anh cứng người.

Giọng nói trầm thấp của Minh Hiếu vang lên bên tai anh, mang theo sự chiếm hữu rõ ràng.

"Và anh cũng biết rõ, dù không có danh phận... anh vẫn là của tôi."

Bùi Anh Tú quay đi, cười khẽ, nhưng lòng lại dậy lên một trận sóng ngầm.
 
Hieutus; Babythree
nine


Tại penthouse của Minh Hiếu

Bùi Anh Tú bước ra ban công, châm điếu thuốc, từng làn khói trắng nhạt bay lên hòa vào màn đêm.

Ánh đèn đường phía dưới xa xa, rực rỡ như một thành phố chưa bao giờ ngủ.

Nhưng lòng anh lại ngổn ngang đến lạ.

Câu nói của Minh Hiếu vẫn còn vương vấn trong đầu anh.

"Dù không có danh phận... anh vẫn là của tôi."

hắn ta có tư cách gì để nói câu đó?

anh là gì của hắn ta chứ?

Một người tình?

Một món đồ chơi?

Một kẻ lấp đầy khoảng trống khi hắn ta chán ngán với cuộc hôn nhân hợp đồng của mình?

anh biết mình không nên suy nghĩ nhiều.

Nhưng dù cố gắng thế nào, anh vẫn cảm thấy khó chịu.

Bất giác, điếu thuốc trên tay bị rút mất.

Minh Hiếu đứng ngay đó, ánh mắt trầm lắng nhìn cậu.

"Từ khi nào anh tập cái thói quen này?" hắn ta hỏi, giọng điệu không cao không thấp, nhưng lại mang theo chút không hài lòng.

Bùi Anh Tú hừ nhẹ, khoanh tay nhìn Minh Hiếu:

"Liên quan gì đến em?"

Minh Hiếu không đáp, chỉ nhíu mày, dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn, rồi kéo anh lại gần.

"Không liên quan?" hắn cúi người, kề sát tai anh, giọng nói trầm thấp như một lời cảnh cáo.

"Bùi Anh Tú, anh thật sự nghĩ anh có thể thoát khỏi tôi?"

anh cứng người, đôi mắt hơi dao động.

Minh Hiếu cười nhạt, nâng cằm anh lên, ánh mắt đầy chiếm hữu.

"anh có thể ở bên tôi, nhưng không được phép nghi ngờ vị trí của mình."

"Vị trí?" anh cười khẩy, giật mạnh tay Minh Hiếu ra.

"em có bao giờ cho tôi một vị trí chính thức đâu mà tôi phải nhớ?"

Minh Hiếu nhìn anh một lúc lâu.

Sau đó, hắn nhếch môi, cười như không cười.

"Vậy anh muốn một danh phận sao?"

Bùi Anh Tú sững người.

Minh Hiếu tiến gần thêm một chút, cúi người sát lại, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu anh.

"Nói đi, Yêu. anh muốn danh phận gì?"

Bùi Anh Tú siết chặt nắm tay.

anh không biết câu trả lời của mình là gì.

Nhưng anh biết, nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ không thể thoát khỏi Minh Hiếu.

Mà anh cũng không chắc... liệu mình có thật sự muốn thoát khỏi hắn ta không.

drop một thời gian nhoo!
 
Hieutus; Babythree
eleven


hắn liếc nhìn anh, không nói.

Hắn đút tay túi quần, tự rót cho mình một ly rượu, như thể đang đối diện với một thuộc hạ vừa gây chuyện, chứ không phải người tình ba năm trời gắn bó.

anh cười lạnh, đứng dậy, từng bước tiến lại gần, ánh mắt đầy ngạo nghễ:

"anh đòi danh phận.

Có sai không? anh yêu em, ngủ với em, ở với em, im lặng vì em suốt ba năm. anh bị netizen chửi là kẻ thứ ba, là hồ ly tinh.

Còn em? em vẫn là thiếu gia danh giá, ông trùm không vết xước."

"anh chọn vào cuộc chơi này, anh biết luật." – minh hiếu đáp, lạnh tanh.

"Tiểu tam thì mãi là tiểu tam.

Danh phận không dành cho người chen vào từ cửa sau."

anh đứng sững.

Gò má run lên vì tức.

"Vậy hôm nay anh đổi luật."

minh hiếu ngẩng đầu, nhìn anh lần đầu tiên từ lúc vào phòng.

Ánh mắt hắn tối lại, nguy hiểm.

"anh tưởng mình là ai?"

"Người duy nhất dám vạch mặt em giữa giới thượng lưu, giữa bàn tiệc mafia!" – bùi anh tú gằn từng chữ.

"Nếu không cho anh danh phận, đừng trách anh kéo cả cái vương triều nhà họ Trần xuống vũng bùn với anh."

Một giây.

Hai giây.

Rồi Minh Hiếu bật cười, một nụ cười đầy khinh miệt.

"anh định công khai?

Với ai?

Truyền thông à?" – Hắn bước tới, ép Anh Tú lùi dần về phía sau – "anh quên mất là truyền thông trong nước... cũng thuộc về em?"

bùi anh tú lưng chạm tường.

Nhưng ánh mắt anh không hề sợ hãi, ngược lại, ngẩng cao đầy thách thức.

"Thì sao? em che truyền thông trong nước.

Nhưng anh có thể ra nước ngoài.

Show diễn ở Paris, London, anh chỉ cần mở miệng.

Khi đó, để xem danh tiếng của 'ông trùm' nhà họ Trần còn sạch được bao lâu."

minh hiếu chặn tay lên tường, giam anh giữa hai cánh tay rắn chắc.

"anh đang ép em."

"Không." – Anh Tú nói, giọng nghèn nghẹn – "anh đang chọn giữ lấy tự trọng cuối cùng của mình."

Im lặng.

Minh Hiếu nhìn cậu rất lâu.

Rồi hắn lùi lại, chậm rãi, nhặt áo vest lên.

"Ba ngày. anh muốn danh phận?

Chờ ba ngày."

anh sững người. anh không biết là lời hứa thật... hay một nước cờ khôn ngoan nữa của người đàn ông này.

Nhưng anh biết một điều: nếu ba ngày sau, không có gì thay đổi – anh sẽ biến mất.

Và lần này, là biến mất thật sự.

_____________________

há lâuu cả nhà iu của bông!

em quay trở lại với fic òi đây ặ

định viết lại từ sau thi òi mà bận viết bên mangatoon òi nên bỏ mấy em fic bên này lun😭...
 
Back
Top Dưới