Bùi Anh Tú dựa lưng vào quầy bar, một tay nhàn nhã xoay ly rượu trong tay, ánh sáng phản chiếu qua lớp thủy tinh trong suốt tạo thành những đường nét mờ ảo. anh chậm rãi nâng ly, nhấp một ngụm nhỏ, để hương vị cay nồng tràn xuống cổ họng.
Trong căn penthouse xa hoa này, thời gian dường như trôi chậm lại.
Trần Minh Hiếu ngồi trên ghế sô pha, một tay đặt lên thành ghế, một tay cầm ly rượu lắc nhẹ, mắt nhìn chằm chằm vào màn đêm ngoài cửa sổ.
Thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng căn phòng này lại tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim giây đồng hồ di chuyển.
Bùi Anh Tú khẽ nheo mắt, ngón tay lướt nhẹ trên thành ly, giọng điệu có chút hờ hững:
"em lúc nào cũng như vậy."
Minh Hiếu không đáp, chỉ nhẹ nhàng lắc ly rượu trong tay, chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh, phản chiếu ánh đèn trần lấp lánh.
anh nhếch môi cười nhạt.
Không đẩy ra.
Không kéo lại.
Cứ để mọi thứ trôi đi mà chẳng chịu đặt một cái tên.
anh bước chậm rãi về phía hắn, đôi mắt lấp lánh ý cười nhưng sâu bên trong lại chẳng rõ là cảm xúc gì.
Đứng ngay trước mặt anh, anh cúi xuống, đưa tay lấy đi ly rượu trên tay Minh Hiếu, nhẹ nhàng đưa lên môi uống một ngụm.
Cố tình.
Hơi rượu còn ấm nóng lưu lại nơi thành ly, cùng với hơi ấm của Minh Hiếu.
Nhưng hắn không phản ứng.
Chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Bùi Anh Tú bật cười.
hắn vẫn luôn như vậy.
Luôn im lặng, luôn quan sát, nhưng chẳng bao giờ chịu nói ra điều gì.
"em không sợ, vợ em biết sao?" anh đột ngột lên tiếng, giọng điệu pha chút trêu chọc.
Minh Hiếu không ngạc nhiên trước câu hỏi đó. hắn chỉ tựa lưng vào ghế, mắt vẫn nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn xuyên thấu.
"anh nghĩ anh là gì?"
Bùi Anh Tú khẽ nhướn mày.
anh đã đoán trước được câu trả lời này.
Vẫn là sự lạnh lùng ấy.
Không từ chối.
Không chấp nhận.
Nhưng cũng không buông bỏ.
anh đặt ly rượu xuống bàn kính, ánh mắt chạm thẳng vào Minh Hiếu, giọng điệu chậm rãi nhưng sắc bén:
"Tôi cũng muốn biết." anh nhún vai.
"em nói xem?"
Minh Hiếu cười nhạt.
"Một người không quan trọng."
Bùi Anh Tú bật cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút vui vẻ nào. anh nhấc ly rượu lên một lần nữa, nghiêng nhẹ cổ, chất lỏng đỏ thẫm tràn xuống cổ họng, bỏng rát.
anh đặt ly rượu xuống bàn, cúi người sát lại Minh Hiếu, hơi thở phả nhẹ bên tai hắn.
"Vậy sao em vẫn giữ tôi bên cạnh?"
Giọng nói nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo chút khiêu khích ngấm ngầm.
Minh Hiếu không trả lời.
Mọi sự mập mờ giữa hai người đều xuất phát từ sự im lặng này.
Không ai chịu bước lên trước, nhưng cũng chẳng ai muốn lùi lại.
Bùi Anh Tú ngả người ra sau, nhặt lấy chiếc áo khoác vắt trên thành ghế, chậm rãi mặc vào.
"Được rồi.
Tôi hiểu."
anh nhàn nhã bước ra khỏi căn penthouse xa hoa, không quên để lại một câu bâng quơ:
"Nhưng em à... chơi dao có ngày đứt tay đấy."
Cánh cửa khép lại.
Minh Hiếu ngồi im trên ghế, ánh mắt tối đi.
Ly rượu trong tay khẽ lay động.
Mối quan hệ này...
Không danh phận.
Không rõ ràng.
Nhưng lại chẳng ai chịu dứt ra.