Căn phòng đen thẫm không hề có một tia sáng nào ngoài màn hình điện thoại phát ra thứ ánh sáng xanh mờ mờ.
Minh Hiếu ngồi thừ trên giường, mắt nhìn điện thoại thật lâu, màn hình vừa tắt là anh lại bấm nút nguồn chỉ để nhìn chăm chăm vào mấy con số phút chuyển động.
Mấy ngày rồi, Thành An không tới lớp.
Từ ngày gặp nhau trên sân thượng đầy gió, Thành An xin nghỉ học, cũng không ai biết cậu ở đâu.
Bố mẹ Thành An đều đi công tác ở nước ngoài từ lâu, một mình cậu ở trong ngôi nhà nhỏ cách nhà Minh Hiếu vài dãy phố.
Minh Hiếu hỏi thăm hết người này đến người khác, cuối cùng mới nhận ra sợi dây liên kết Thành An với thế giới, duy nhất chỉ có mình.
Một đôi lần Minh Hiếu đảo qua nhà Thành An, có lần không chịu nổi nhảy phốc qua hàng rào đập cửa, Thành An không có trong nhà.
Câu trả lời dường như đã rõ ràng, Minh Hiếu đoán chắc Thành An một mình đi phầu thuật cắt bỏ hoa trong ngực.
Thành An vốn là một đứa nhỏ rất sợ đau, mỗi lần bị ốm là lại vật vã làm mình làm mấy không chịu ăn cháo ở nhà ăn bệnh viện, không biết mấy ngày qua cậu ta ăn uống thế nào.
Càng nghĩ đến lại càng khó chịu, Minh Hiếu khoác áo khoác rồi bước ra khỏi nhà.
Cơn mưa phùn ẩm ướt dính lên tóc, Minh Hiếu càng khép chặt hai tà áo khoác rồi bước nhanh dưới dòng người, cũng không biết là muốn đi về đâu.
Dừng lại trước một mái hiên khi mấy hạt nước lấm tấm bám đầy đầu, Minh Hiếu mới nhận ra điện thoại trong túi áo mình rung từ khi nào không biết.
Vội vàng lôi điện thoại ra khỏi túi, Minh Hiếu có hơi thất vọng khi thấy tên của Trường Sinh sáng lấp lóe trên màn hình.
"Alo, em nghe?"
"Hiếu, em ở đâu vậy?"
"Đi dạo trên đường thôi, có chuyện gì?"
Chỉ hỏi cho có, vì Minh Hiếu đã nghe được tiếng nhạc ồn ào từ bên kia vọng lại.
Hẳn là Trường Sinh đang ở một sân khấu trong nhà.
"Tới đây đi, nhà thi đấu trường Bách Khoa.
Còn ba mươi phút nữa mới bắt đầu, hôm nay Dương không đấu được, mới chỉ có anh và Tú thôi."
"Em mệt lắm, không đấu được đâu."
Minh Hiếu kiếm cớ thoái thác, tinh thần không tốt dễ làm ra những chuyện không bình thường.
Trường Sinh giục thêm một hồi mà Minh Hiếu chỉ ậm ừ không lên tiếng, đành chửi vài câu vu vơ rồi cúp máy.
Năm giây trước khi âm thanh cuối cùng tắt hẳn, Minh Hiếu tưởng không tin vào tai mình khi nghe được giọng nói quen quen:
"An, cậu ăn nhiều một chút thì chết à?"
Trên đời không có nhiều Thành An như vậy để cho
Anh Tú gọi tên, Minh Hiếu nhanh chóng bấm số Trường Sinh.
"Gì đấy?"
"...
Có nhiều người ở đó không?"
"Anh nói rồi, có anh và Tú.
Đương nhiên có thằng Khang, còn thằng An không biết từ đâu xuất hiện.
Nếu ngại thì không cần đến đâu."
"Em, à...
Hân đột nhiên muốn xem em nhảy, em tới ngay."
Trường Sinh cúp máy, bối rối nhìn về phía đám người Anh Tú đang đứng nhìn.
Anh Tú buộc lại đồ bảo hộ trên đầu gối, không ngẩng đầu mà hỏi lớn để át tiếng nhạc đi.
"Thằng nhỏ đó lại làm sao nữa?"
"Nó nói sẽ tới."
Rồi liếc nhìn Thành An một lần, Trường Sinh mới nói rất nhỏ:
"Bảo là Hân đột nhiên muốn xem nhảy nên hai đứa nó sẽ tới đây."
Gò má của Thành An không tái thêm được nữa.
Cậu quàng một chiếc khăn len đỏ rực, màu đỏ hắt lên tạo cảm giác hơi hồng hào.
Từ hôm đó trở về, Thành An đã lên lịch phẫu thuật nhưng rồi lần lữa mãi, những cơn ho kéo dài thêm khiến cậu không thể cứ thế đi học bình thường.
Đến ngày hôm qua, khi từ sáng đến trưa không thể nuốt thứ gì vào bụng mà những ngụm máu cứ thẫm dần, Thành An quyết định đi làm phẫu thuật vào ngày mai.
Hẹn giờ với bác sĩ xong, sắp xếp đâu vào đấy tất cả mọi thứ, lại thẫn thờ nghĩ đến chuyện sau ngày mai Minh Hiếu sẽ trở thành một người bình thường như bao người khác, trong lòng không hề thấy nhẹ nhõm mà chỉ đầy những cô đơn.
Nhớ đến hôm nay Minh Hiếu có một trận battle, Thành An ra ngoài xem để lần cuối biết đến cảm giác nhói đau kèm theo rất nhiều tự hào khi nhìn con người kia chuyển động cơ thể mình trên sàn đấu.
Minh Hiếu tới sân đấu khi Anh Tú đang khởi động cho lượt đấu đầu tiên.
Cởi chiếc áo khoác còn dính mưa hơi ẩm, anh ném xuống chỗ balo của Anh Tú rồi ngồi xuống một trong bốn hàng ghế cho bốn đội tham đấu.
HCMUT là trường nam sinh, đám người Anh Tú lúc nào cũng muốn chạy qua đó đấu dù thắng hay thua thì cũng phải có Bảo Khang ở sau hộ tống, cả bọn mới có thể trở về an toàn.
Có lẽ con trai khi mười bảy mười tám đều như thế, những việc ngông cuồng vô bổ luôn được đắp một lớp áo để vẽ thành thú vui khó bỏ.
Trường Sinh biết Minh Hiếu tới từ lâu nhưng bận kiểm tra lại mấy tấm băng bảo hộ cùng trang phục của Anh Tú, đến khi Anh Tú bước vào sàn freestyle một đoạn thì mới quay về phía Minh Hiếu, hỏi nhanh:
"Này, Hân đâu?"
"Cô ấy đến sau."
"À, anh còn tưởng..."
Trường Sinh nói nửa câu rồi bỏ lửng, ngồi xuống nhặt balo của Anh Tú đặt lên ghế trống bên cạnh mình.
Cứ tưởng Minh Hiếu chỉ kiếm đại một lý do để đến, không ngờ thực sự là vì Hân.
Minh Hiếu cũng không rảnh rồi phân tích mấy tưởng tượng của Trường Sinh, mắt đảo về phía khán đài tìm kiếm.
Thành An hiếm khi đứng ở vòng quanh sàn đấu, cậu sợ chen lấn cũng không dám nhìn gần.
Nhìn mãi mà không thấy Thành An đâu, đang phân vân không biết có phải hay không vừa nãy mình chỉ nghe nhầm, Minh Hiếu lướt qua sàn đấu chỗ Anh Tú đang vừa cười vừa nhảy như muốn trêu ngươi đối thủ.
"Chính vì cái thái độ bố đời đó mà khi nào đấu xong cũng bị dồn đánh..."
Trường Sinh không bao giờ cổ vũ khi Anh Tú đang đấu, lúc này ngồi một bên Minh Hiếu lẩm bẩm nhìn Anh Tú trên sàn, giấu hai má vào tay như đứa trẻ.
Một mắt nhìn Anh Tú, mắt kia vẫn còn tìm kiếm, Minh Hiếu hỏi vu vơ:
"Anh, sao anh không tới gần cổ vũ?
Mấy bạn nữ đầu kia gần nhào vào sàn đấu hết rồi."
Nghe nói có Anh Tú nhảy, gần một nửa nữ sinh trong trường đi theo.
Trường Sinh phẩy tay, nói đều đều:
"Vì đau chứ sao."
"Đau cái gì?"
"Nhìn rất đau."
Lòng Minh Hiếu chùng xuống.
Anh gắng vớt vát một chút tâm trạng của mình bằng một lời nhạt thếch:
"Anh cũng nhảy mà, rõ ràng biết sẽ không đau..."
"Popping của anh không giống như breakdance của các cậu, hơn nữa..."
Trường Sinh thấy lượt đấu đã gần đến lúc kết, đứng dậy cầm chai nước kẹp bên kẽ balo bước về phía Anh Tú, bỏ lại một câu:
"Vì thích nên nhìn kiểu gì cũng thấy đau."
Vì thích nên nhìn kiểu gì cũng thấy đau...
Minh Hiếu cúi đầu không nghe kết quả, biết chắc Anh Tú sẽ thắng.
Đột nhiên nhớ tới Thành An, những ngày trước đây cứ luôn lải nhải bên tai mình rằng cậu đừng nhảy mấy động tác khó nữa, tôi nhìn cũng thấy đau người.
Mặc kệ cho Minh Hiếu im lặng hay gắt lên rằng nếu muốn thắng thì phải như thế, cứ sau mỗi lần đấu Thành An đi về phía Minh Hiếu mắt đều trong hơn bình thường như được gột qua một tầng nước mỏng.
"Hiếu!"
Hân vừa xuất hiện ở cửa đã kêu lên một tiếng, thành công làm dời đi sự chú ý của hơn một nửa số người đang yên lặng chờ tới lượt đấu tiếp theo.
Cô chạy thật nhanh về phía anh, hơi cúi cúi đầu, trời lạnh như vậy vẫn mặc quần shorts cùng áo khoác thật lớn.
Không ngấm nổi thứ thời trang trên đông dưới hè đó, cũng không phản bác gì, anh nhấc balo của Anh Tú qua bên lấy chỗ cho Hân ngồi.
"Mặc vậy không sợ lạnh?"
Chờ cho Hân ngồi xuống thả túi xách sang bên,
Minh Hiếu mới lên tiếng.
Cô vuốt mấy sợi tóc xoăn dài bay loạn trên đầu, nói năng liến thoắng mà Minh Hiếu cũng không chú ý nghe.
Phải chờ thêm một đôi đấu nữa mới đến lượt mình, Minh Hiếu tháo đôi giày ra rồi lại đi vào vô nghĩa.
"... nên khoa học đã chứng minh là em sẽ không bị lạnh.
Ơ kìa, An!"
Một tiếng An Hân cũng gào lớn như khi gọi
Minh Hiếu, anh giật mình ngẩng đầu lên rồi theo hướng mắt và cái vẫy tay rối rít của Hân, Minh Hiếu sau mấy ngày liền mới nhìn thấy Thành An
Cậu gầy đi rất nhiều, da vốn đã trắng bây giờ nhìn mỏng manh như chạm vào sẽ vỡ.
Có lẽ là sẽ vỡ thật, nên phía sau lưng cậu mới sừng sững bờ vai của Bảo Khang.
Giữa đám người ồn ào một chút là dồn lên rồi lùi lại như mấy đợt sóng, Bảo Khang thản nhiên cho tay vào túi quần chắn giữa Thành An và đám đông còn lại, làn sóng người cứ tới gần Bảo Khang lại dạt ra.
Tự mình tìm cũng không thấy, là mình nhìn chưa đủ kĩ, hay vì Thành An đã thay đổi quá nhiều?
Thành An hẳn nhiên đã nghe thấy tiếng Hân gọi, cậu vẫy tay lại đặc biệt khoa trương rồi mỉm cười, chỉ vào mình lại chỉ vào Bảo Khang ở phía sau.
"Dạo này An lạ nhỉ, không thấy đi với chúng ta nữa."
"Em nhỏ tuổi hơn đấy, đừng cứ gọi tên cậu ấy bằng vai phải lứa mãi."
"Anh ấy trẻ con hơn cả em..."
Hân phụng phịu nói mấy câu rồi đứng dậy chạy tới gần sàn đấu để xem trận đấu đang diễn ra.
Minh Hiếu nhìn theo bóng dáng loi choi của cô một chốc rồi mới nhìn về phía Thành An, bắt gặp cậu vội vàng cụp mắt xuống như vừa làm điều gì sai trái.
Thành An, từ bao giờ mà nhìn tôi cũng là sai?
Trường Sinh và Anh Tú quay lại nhắc Minh Hiếu chuẩn bị, anh đứng lên duỗi người vài cái sơ sài.
Mọi lần lên sàn đấu đều nghĩ mình muốn thắng, hôm nay thực sự không biết muốn gì.
"Trận battle tiếp theo là của UEH Trần Minh Hiếu,
HCMUT Lâm Bạch Phúc Hậu, hai bạn có ba phút để khởi động và làm quen với sàn đấu."
Thông báo vừa phát trên loa, Phúc Hậu đã đi vào.
Phúc Hậu cao hơn anh tận một cái đầu, không biết đã bao nhiêu lần đấu với nhau, cả hai xem nhau như một kiểu bạn bè chứ không phải là đối thủ.
Cậu ta có tật xấu không thay đổi được, việc đầu tiên phải làm không bao giờ là khởi động mà là nháy mắt nhìn quanh đám nữ sinh UEH đang luôn miệng reo hò tên của Minh Hiếu.
Minh Hiếu tách đám đông,
ngang qua chỗ Hân thì bị kéo ngược lại ôm chặt.
Không lạ với tính thích bám người của Hân,
Minh Hiếu lơ đãng vỗ nhè nhẹ lên vai cô hai cái rồi đẩy ra, anh vẫn thường ôm ai đó như một thủ tục trước trận đấu.
Chỉ trừ có Thành An là chưa bao giờ.
"Trần Minh Hiếu chiến thắng!"
Má Hân ửng hồng lên sau cái ôm hút hết ánh mắt ghen tị của không ít người, cô nhoài người ra lấy tay làm loa hét lên một tiếng, lại đưa nắm tay lên trời vẫy vẫy, bộ dạng giống như bất cứ người nào đang đứng quanh rìa sân.
Minh Hiếu gật đầu chào Phúc Hậu, cũng cúi đầu thử nhảy vài bước.
"Thời gian chuẩn bị đã hết, đếm ngược mười giây đến lượt đấu thứ ba, Trần Minh Hiếu bắt đầu."
Khán giả xung quanh hô vang mười, chín, tám.
Minh Hiếu nghe được rất rõ tiếng của Hân dù nhạc nền đang nổi lên càng lúc càng lớn hơn.
Bảy, sáu, năm, giống như cảm giác được một ánh mắt rất khác đang nhìn mình, Minh Hiếu nhìn sang góc sân khấu nơi có một đám nữ sinh đang hào hứng đếm.
Trái ngược với vẻ hào hứng trên khuôn mặt bọn họ, Thành An bình thản nhìn thẳng vào Minh Hiếu, trên vai là hai bàn tay to lớn của Bảo Khang đặt lên giữ cho cậu khỏi đụng vào những người xung quanh.
Rồi giữa những âm thanh ồn ào, không hiểu sao Minh Hiếu vẫn biết chắc chắn được Thành An chỉ đang mấp máy nói một câu mà không phát ra tiếng, câu nói lần đầu tiên Minh Hiếu thấy được ở Thành An dù gần như trận đấu nào của anh, Thành An cũng có mặt.
"Hiếu, cố lên."
Hiếu, đừng để bị đau.
Hiếu, nhảy đẹp là được, không thắng cũng không sao.
Hiếu, đừng biểu diễn mấy kĩ thuật khó nữa được không?
Thành An cười tươi sau khi nói câu đó, nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Minh Hiếu thu lại ánh mắt, vào nhạc trễ mất năm giây vì đã quên sạch mấy nhịp đếm từ đầu.
-
Minh Hiếu rất nhanh đã thắng.
Anh Tú cười như điên vỗ vai anh, rồi nín bặt khi gặp ánh mắt của đám nam sinh HCMUT nhìn mình, sau đó lại cười trộm bên cạnh Minh Hiếu.
Hân nhảy nhót xung quanh
Minh Hiếu, rõ ràng vẫn còn hưng phấn với phần đấu vừa xong.
Cô minh họa lại mấy động tác, hai tay vung vẩy rất buồn cười.
Minh Hiếu đi xuống mà không nhìn lại sàn đấu, tới khi ngồi trên ghế mới khẽ liếc một cái, thấy cả Thành An và Bảo Khang đều không còn ở chỗ cũ.
Không biết cậu ta có kịp nhìn mình không.
Phúc Hậu càng đầu càng lúng túng.
Bình thường Minh Hiếu tỏ ra không mặn mà mấy với sàn đấu ở HCMUT, vậy mà hôm nay ngay từ đầu đã trổ kĩ thuật khó ra, cậu hoàn toàn không theo kịp.
Minh Hiếu càng nhảy càng hăng, tới cuối cùng thì không ai để tâm cổ vũ người thua người thắng, chỉ nhìn theo từng bước nhảy của Minh Hiếu xem anh còn những ngón nghề nào đang giấu.
Rất lâu sau này Minh Hiếu mới biết, nguồn năng lượng mạnh mẽ đó bắt nguồn từ một câu nói thậm chí không phát thành lời.
-
Ở trong nhà vệ sinh, Thành An gục trong một gian nhỏ không khép cửa, một tay liên tục đấm vào lồng ngực.
Bảo Khang đứng bên ngoài cửa như hộ pháp, cứ ai tới gần là anh lại dùng vẻ mặt lạnh băng của mình thông báo nhà vệ sinh đã hỏng rồi.
Vốc một vốc nước thấm lên khuôn mặt cùng đôi mắt đã đỏ ngầu, Thành An dùng cánh tay lau qua rồi đẩy cửa bước ra, kéo kĩ chiếc khăn len lên che cằm.
"Có ổn không?"
Bảo Khang không nhìn đến Thành An, kéo thêm chiếc khăn cao lên che hết nửa khuôn mặt cậu.
Đã bảo đừng đến xem vì mai đã phải lên bàn phẫu thuật, vậy mà vẫn cố chấp lết chân lên sàn diễn xem người ta một màn ôm ấp tươi cười.
Xem được một nửa, Thành An không nhịn nối cơn đau trong lồng ngực và cả ở trong lòng, bươn bả vạch đường chạy ra, Bảo Khang bên cạnh chỉ liếc mắt hai cái đã dẹp được đường.
Thành An không còn xa lạ với mấy giọt máu đỏ cùng vài cánh hoa nữa, cậu không đứng yên nhìn hoa trôi như lúc đầu, chỉ nhổ xong ngụm máu cuối cùng là đã đứng dậy chạy trốn khỏi sự thật rằng mình thích Minh Hiếu mà không có cách nào dứt bỏ.
"Tao không sao, ngày mai là xong rồi.
Mày nghĩ có để lại sẹo không?"
Hành lang dài không có một bóng người, hẳn là một trận battle mới đã tiếp tục.
Còn hai lượt nữa mới đến phần popping của Trường Sinh, Thành An chậm rãi đi trên hành lang, nhìn mấy vết giày lộn xộn in trên nên gạch hoa cũ.
"Tao đã mổ bao giờ đâu.
Có điều lần này xong rồi, sau này đừng có lại đơn phương người nào đó khác.
Nếu lại nở hoa trong đó..."
- Bảo Khang đưa ngón tay chỉ vào ngực Thành An -" ...thì rạch ra mệt lắm."
Thành An cười cười.
Tương lai không nói trước được, nhưng cậu không thể không nghĩ đến câu, một lần bị rắn cắn cả đời sợ dây thừng.
"Mà mày đã nói chưa?
Biết đâu nói ra, mọi chuyện sẽ khác."
Từ khi thấy Thành An lẽo đẽo bên cạnh Minh Hiếu, có ngày ngủ gục ở phòng tập dù chẳng có việc gì cho mình làm, Bảo Khang đã nghĩ chắc chắn hai thằng này không bao giờ có chuyện chỉ là bạn bè bình thường.
Minh Hiếu thoạt nhìn lạnh lùng nhưng cũng có đôi khi ấm áp, mà những ấm áp đó trút hết trong cái túi đựng mang tên Đặng Thành An, kể cả cách bẻ đôi cái bánh bao rồi nhìn xem phần nào ít cà rốt hơn mới ném cho Thành An cũng mang một điều gì đó nhiều hơn thói quen.
Thậm chí khi Hân xuất hiện, mấy lần chỉ có đám con trai nói chuyện với nhau Bảo Khang vẫn thường khẳng định chắc nịch, Hân chui được vào thế giới của Minh Hiếu chính bởi vì con bé quá giống Thành An, ngoài ra chẳng còn lý do gì khác hơn được nữa.
"Bọn con trai vẫn thường ngốc như thế đấy."
Hôm đó Trường Sinh kết luận, bỏ lại một tràng cười không dứt khi Đăng Dương đáp lại ngay - "Vậy anh nói xem chúng ta là con gì?"
"Tao nói rồi, buột miệng nói ra thôi, kết quả thì mày thấy rồi đấy."
Thành An lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Bảo Khang, đưa tay nới lỏng chiếc khăn len.
Cậu thấy hơi khó thở, tới tận bây giờ vẫn còn một chút hối hận khi lỡ nói với Minh Hiếu.
Khăn rơi xuống đất, Bảo Khang nhanh tay cúi xuống nhặt lên rồi quàng vào như quàng cho một đứa nhỏ.
Thành An hơi mất tự nhiên nhưng không từ chối, cậu cúi đầu nhìn đôi giày dưới chân.
"Anh Trường Sinh nói với tao là đôi khi lời nói không quan trọng bằng hành động, ý là, ờ, mày cứ đè nó ra hôn, biết đâu nó lại sáng ra được gì đó."
Thành An có chút buồn cười, người sống theo trường phái hành động như Trường Sinh cũng thật là tốt.
Yêu đương theo kiểu của Trường Sinh và Anh Tú thì mọi chuyện sẽ đơn giản biết bao nhiêu.
Cậu lẩm bẩm nhỏ đủ cho mình nghe:
"Tao cũng thử rồi..."
"Mày có chắc là mày thử đúng cách không?"
Bảo Khang ghé lại gần để thắt vòng cuối của chiếc khăn, đè xuống ý muốn thắt thành một cái nơ quanh cổ Thành An.
Mắt vẫn chăm chú nhìn vào khăn để nhận ra có một mũi đan bị lỗi, anh cười lớn:
"Ý tao không phải là như thế này..."
- Bảo Khang đưa tay búng một cái vào má Thành An -"... mà là như thế này."
Chỉ để cho vui, Bảo Khang đẩy nhẹ Thành An vào tường, thuận tiện chống thêm một tay vào đó.
Thành An dựa tường nhìn Bảo Khang rồi cũng phá lên cười.
Hôn môi sao, nếu hôm đó mà liều mình hôn môi Minh Hiếu thật, chắc chắn hôm nay Thành An sẽ không còn lành lặn đứng ở đây.
Bị anh ném bay xuống năm tầng lầu còn là nhẹ.
Thành An cười đến không thấy mặt trời, đột nhiên nghe sau lưng có giọng nói lạnh lùng:
"Hai người làm trò gì vậy?"
Bảo Khang nghiêng đầu qua nhìn, tay vẫn không bỏ ra khỏi tường, định mở miệng ra nói thì một nắm đấm đã bay tới bên sườn mặt.
Bị bất ngờ, Bảo Khang lùi vài bước về sau, khóe môi rướm một chút máu hồng.
Thành An sửng sốt đến không nói được một lời nào, vừa kéo tay Minh Hiếu lại đã bị hất ra.
"An, cậu đang làm gì?
Ngay giữa thanh thiên bạch nhật, còn dám đứng đây trêu đùa với người khác?
Lại còn là người mà tôi đã kể với cậu, nhắn tin cho tôi một hai đòi đổi cậu như một món đồ?"
"Thật ra cậu không cần quan trọng chuyện đó, cậu..."
Thành An không kịp nói hết câu, Minh Hiếu đã bị một nắm đấm của Bảo Khang làm cho ngã xuống sàn.
Làm sao đánh nổi với Bảo Khang, một mình hắn luôn chắn được cho cả bọn an toàn sau mỗi trận battle lỡ làm đối phương ngứa mắt.
Thành An hoảng hồn định đỡ Minh Hiếu lên, bắt gặp ánh mắt căm ghét của anh đành rụt tay lại.
Bảo Khang kéo Thành An lại một bên mình, từ trên nhìn xuống nói:
"Hiếu, mày trả lời được không, vì sao thấy tụi tao như thế mày lại dùng vẻ mặt như bị tọng một bao thuốc đắng vào mồm chạy tới hoa chân múa tay học đòi đánh nhau?"
Minh Hiếu không trả lời.
Anh nhìn vào chỗ tay Bảo Khang còn nắm chặt cổ tay Thành An không cho vùng vẫy, lại nghĩ đến mình vu vơ đi mấy chỗ để xem Thành An ở đâu lại bất ngờ nhìn thấy cảnh đó, nghĩ rằng Bảo Khang thực sự đã lừa được con mèo nhỏ nên mới đi tới muốn đem Thành An trở về.
Còn Thành An, Minh Hiếu thực lòng không hiểu nổi.
Rõ ràng nói rằng thích Minh Hiếu, còn bị mấy cánh hoa hành hạ đổ máu không biết đã nhiều chừng nào, đến bây giờ lại đứng trước mặt Bảo Khang cười ngốc, trong khi một trận battle của anh chỉ năm phút cũng không xem hết đã vội bỏ đi.
"Nói đi, Hiếu, mày thích An đúng không?"
Thành An nghe Bảo Khang nói vậy, ra sức lay hắn ra dấu im lặng.
Ba người cứ thế nhìn nhau, âm thanh từ sàn đấu vọng lại như gần như xa, rồi một đám nữ sinh đi tới.
Minh Hiếu chống tay đứng dậy, Bảo Khang chỉ dùng tay không thuận đẩy một lần đã lại xô được Minh Hiếu ngã xuống sàn.
"Phạm Bảo Khang!"
Thành An hoảng hốt kêu lên, giằng mạnh khỏi Bảo Khang rồi ngồi xuống cạnh Minh Hiếu.
Luống cuống không biết đỡ thế nào, Thành An vừa chạm vào vai thì Minh Hiếu đã gạt tay rồi hối hận nhìn Thành An yếu ớt ngã ngay bên cạnh.
Bảo Khang không đỡ, Thành An tự mình gượng dậy rồi lại ngồi xuống, vẻ yếu đuối làm Minh Hiếu thấy chán ghét vô cùng.
"Tôi không thích một đứa con trai yếu đuối."
Minh Hiếu phun ra một câu như vậy, Thành An còn đơ ra chưa có phản ứng gì thì Bảo Khang đã ngồi xuống nắm lấy cổ áo Minh Hiếu, đưa nắm đấm lên cao.
Đám nữ sinh ré lên, có người đứng lại, một số thì đã lại chạy về phía nhà thi đấu tìm người.
Nhìn nắm đấm to lớn của Bảo Khang đang gồng lên cùng với mạch máu xanh nổi lên thật rõ, Thành An mặt cắt không còn một giọt máu nhào tới ôm lấy cổ hắn, giọng run run xin ngừng.
"Khang, em làm trò gì vậy?"
Trường Sinh và Hân chạy đến khi Thành An còn bám chặt lấy Bảo Khang, còn Minh Hiếu nhìn chằm chằm vào lưng Thành An, không để ý đến cả nắm đấm đang ở trên đầu mình.
"Em phải dạy cho thằng điên này một bài học."
Bảo Khang gằn từng tiếng, vẫn không buông Minh Hiếu ra.
Hân và Trường Sinh lo lắng nhìn mà không dám tiến vào ngăn cản, cho đến khi Thành An ho vài tiếng đứt quãng rồi dụi hẳn đầu vào vai hắn, Bảo Khang mới buông cổ áo anh ôm Thành An đứng dậy.
Hắn tháo chiếc khăn len vừa mới thắt sơ sài quấn quanh che đi nửa mặt Thành An, lại cởi thêm áo khoác của mình trùm lên người biến cậu thành một con bù nhìn lớn rồi mới quay sang nhìn Minh Hiếu đã được vây quanh bởi một đám người.
"Hiếu"
Đám đông im lặng nhìn Bảo Khang, Hân cảnh giác đứng chắn phía trước anh.
Bảo Khang cười khẩy một cái, ánh mắt nhìn Minh Hiếu cũng lạnh đi vài phần.
"Cứ ôm lấy mớ ảo tưởng của mày mà sống đi."
Không ai hiểu Bảo Khang nói gì, Bảo Khang quàng vai Thành An đi về phía nhà vệ sinh.
Chắc chắn lại vừa có một đợt máu trào ra, thứ chất lỏng nóng ấm xuyên qua lớp khăn thấm một chút vào vai áo hắn dấp dính.
Đi được ba bước, hắn bất ngờ quay lại rất nhanh tung thêm một nắm đấm nữa vào Minh Hiếu, mặc kệ cho Trường Sinh gào lên mấy câu chửi bới.
"Cái này là cho An."
Minh Hiếu nhìn theo bóng lưng Thành An, để yên cho Hân và Trường Sinh cùng đám người hâm mộ ở bên xem xét vết máu bên cằm mình, anh chỉ nhìn và nhìn trân trân đến khi hai người kia đi khuất.
"Đi, chúng ta về nhà thi đấu, anh đi tìm đồ băng bó cho em."
Trường Sinh kéo Minh Hiếu đi, rồi đột nhiên khựng
lại nhìn khắp người anh, lại lật lật mấy lớp áo, nghiêng đầu ra sau gáy như tìm kiếm điều gì.
"Em bị thương chỗ nào sao Hiếu?"
"Em không sao."
"Vậy máu đó của ai?"
Theo hướng chỉ của Trường Sinh, anh bắt gặp mấy giọt máu trên sàn cùng một cánh hoa nhàu nát, vài giọt nữa đã nhòe đi vì dấu chân của đám người xung quanh cậu.
"Không cần biết của ai, chúng ta đi thôi."
Hân giục Trường Sinh, đôi giày dưới chân cô giẫm lên mấy giọt máu, tay bận rộn tìm nắm lấy tay Minh Hiếu đi về nhà thi đấu.
Mấy cô gái hóng chuyện cũng ồn ào quay về, gót giày vô tâm đi qua rồi xóa đi những giọt máu đỏ từ trong lồng ngực Thành An rơi xuống sàn gạch.
Những giọt máu chỉ rơi vì Trần Minh Hiếu.
Minh Hiếu cứ quay đầu nhìn lại mãi, cho đến khi dấu máu nhòe đi sạch sẽ và cánh hoa cũng lạc đi đâu mất, anh vẫn không thể dứt được ánh nhìn.
-
Ở khán đài, Thành An ngồi gục đầu xuống, một lát sau đã lại ngẩng lên lục tìm trong túi ra mấy chiếc băng cá nhân màu da.
Cậu vẫy Bảo Khang lại, hắn đang đứng trên lan can nhìn xuống trận battle phía dưới.
Trường Sinh không còn tâm trạng nhảy nhót nữa đã trực tiếp hủy lượt đấu của mình.
Nhẹ nhàng dán băng cá nhân vào bên khóe môi đã hơi khô vết máu của Bảo Khang, khẽ thổi khi nghe hắn rên lên nhè nhẹ, Thành An ấn vài lần cho chắc chắn rồi vo cả nắm băng cá nhân cất lại trong túi mình.
"Thằng kia đánh đau thật..."
- Bảo Khang sờ vết thương của mình rồi tự giật mình -"... mà mày kiếm đâu sẵn băng cá nhân vậy?"
"Thì, mỗi lần cậu ấy đi nhảy..."
Thành An nói vài từ rồi im hẳn.
Mấy ngày đầu Minh Hiếu tập nhảy rất dễ bị thương, vết thương không lớn thì nhỏ nhưng không ngày nào tránh khỏi.
Thành An từ lúc đó đã luôn nhét trong người bông băng thuốc sát trùng, thậm chí có lần cầm thêm thuốc đỏ.
Dù bây giờ bên cạnh Minh Hiếu đã có Hân, thói quen của Thành An cũng không bỏ được nữa rồi.
Lượt nhảy chung kết đã đến, loa thông báo không chỉ Trường Sinh mà Minh Hiếu cũng bỏ thi, Thành An đứng lên nhìn.
Không thấy Minh Hiếu ở trong đám người, không biết có phải vì mấy cú đánh của Bảo Khang đã làm anh bị thương tới mức không đấu nổi hay không.
Như đoán được Thành An nghĩ gì, Bảo Khang đau khổ vỗ vai cậu:
"Không đến mức đó đâu, tao mới dùng có một nửa lực, có đứa con trai nào không chịu nổi chứ."
Một nửa lực của Bảo Khang đã gấp đôi lực của người khác, Thành An nghĩ thầm rồi đi xuống sân thi đấu.
Anh Tú đang ngồi một mình chờ đến lượt đấu, không thấy Minh Hiếu và cả Hân lẫn Trường Sinh đâu.
Vừa thấy Bảo Khang, Anh Tú đã chạy ngay lại đấm nhẹ vào vai hắn.
"Em làm gì vậy Khang?
Đánh nhau ở trường người ta, lại còn đánh anh em mình?"
"Nó đáng em."
Bảo Khang chỉ nói đơn giản như vậy, Bảo Khang cũng không hỏi thêm.
Bảo Khang nói có lí do, chắc chắn hắn không đánh vì lí do gì vớ vẩn.
Thành An nhìn quanh một lần nữa rồi mới hỏi Anh Tú:
"Anh, bọn họ đâu rồi?"
"Đi tới phòng y tế, nhưng hôm nay là chủ nhật, chắc cũng không mở cửa đâu."
"Hiếu có bị gì nặng không?"
"Nó không sao, tự đi được, mỗi tội mặt đã sưng thành cái đầu heo rồi."
Anh Tú lại ngồi xuống ghế, kéo theo Thành An ngồi xuống.
"Anh nghe Sinh nói, Hanahaki?"
Thành An gật đầu, chuyện không còn gì để giấu diếm.
Anh Tú thở dài.
Cũng từng biết cảm giác yêu đơn phương, may mắn mình không phải là một trên một trăm ngàn người bị mắc, càng may mắn hơn nữa khi Trường Sinh không phải là đồ đầu đất mà không biết được tình cảm của mình, thấy Thành An như vậy cậu cũng chẳng biết nói gì.
Ba người gượng gạo đứng một lúc, âm nhạc sôi động cách vài bước chân mà không ảnh hưởng được đến tâm trạng của cả ba.
Thành An cho tay vào túi, rút ra linh tinh mấy chiếc băng cá nhân, gói băng bông cùng với một chai cồn nhỏ, nhét tất cả vào tay Anh Tú.
"Em phải về đây, mai em có hẹn phẫu thuật.
Nếu như Hiếu chưa có thuốc thì anh đưa cho Hân giúp em nhé, đừng nói là của em."
Thành An còn cười được, Anh Tú và Bảo Khang đã không biết nên khóc hay cười.
Bảo Khang lẩm bẩm "đồ ngốc", còn Anh Tú luống cuống nắm mấy chiếc băng cá nhân để khỏi tuột khỏi kẽ tay, hỏi vội:
"Ngày mai em phẫu thuật?"
"Một chút thôi mà, để cho xong.
Qua ngày mai là em đã thành người khác rồi.
Thôi, không cần chúc anh cũng sẽ thắng, đúng không?"
Cậu lại cười ấm áp, gật đầu chào Anh Tú rồi bước đi.
Bảo Khang đi theo sau, gửi lại cho Anh Tú một cái nhìn buồn bã.
Anh Tú cúi nhìn đám bông băng cồn thuốc, thật giống như mấy thứ đồ trong ngăn cặp của Trường Sinh, trong lòng nổi lên một cơn nhức nhối.
Giá mà thằng nhỏ Minh Hiếu thấy được cảnh này.
-
Minh Hiếu không thấy được cảnh đó.
Hình ảnh cuối cùng anh nhìn thấy được là Thành An đã đi qua khỏi mấy dãy ghế rồi lại quay trở lại.
Thành An nhặt lấy chiếc áo khoác Minh Hiếu để rơi trên sàn từ lúc mới tới, vuốt hai cái rồi vắt lên thành ghế, sau đó mới bước ra cánh cửa mờ mờ sáng bên ngoài.
Đồ ngốc.