Khác hieugav | cánh hoa nở vì anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hieugav | Cánh Hoa Nở Vì Anh
6 tháng của em, ai sẽ trả?


1 tháng trôi qua, tất cả mọi thứ đều dần trở thành thói quen cả những cơn đau lẫn sự tĩnh lặng trong lòng.

hôm nay, thành an cuối cùng cũng được xuất viện. em cùng pháp đi đến quầy thanh toán, bước chân chậm rãi, chẳng có chút háo hức nào.

dù sao thì cũng có gì đáng mong đợi đâu? em rời khỏi một nơi lạnh lẽo để trở về một nơi trống rỗng, mọi thứ chẳng có gì thay đổi cả.

pháp đi bên cạnh em, cậu nhìn lướt qua khuôn mặt vẫn còn nhợt nhạt ấy, lòng chẳng hiểu sao lại nặng trĩu. bàn tay thành an siết chặt mép áo, trong lòng chẳng rõ là nhẹ nhõm hay trống rỗng. một tháng qua chỉ là khoảng thời gian trì hoãn, bây giờ em phải đối diện với thực tế rồi.

cơ thể em đã từng khỏe mạnh biết bao, vậy mà bây giờ, chỉ sau một tháng nằm lại nơi lạnh lẽo này, em đã gầy đi trông thấy. mười mấy ký cứ thế mà mất đi, như thể thời gian đã bào mòn cả thể xác lẫn tâm hồn.

pháp nhìn em, đôi mắt cậu khẽ tối lại. dáng người em vốn nhỏ nhắn, nay lại càng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

-" xuất viện rồi thì ăn nhiều vào đấy nhớ? cậu gầy trông thấy luôn đấy an"

em gật đầu.

-" chị ạ, cho em thanh toán viện phí của bệnh nhân phòng 402 "

-" ừm, hai đứa đợi chị chút "

-" an, cậu muốn tới nhà mình ở không? mình chỉ ở một mình thôi à, chán lắm "

-" không đâu, mình sẽ về nhà của ba mình, cảm ơn cậu nhé "

-" à, cậu về lại nhà hả?"

em gật đầu.

-" ừ!! cũng được! vậy mình vẫn sẽ thường xuyên qua thăm cậu nhé "

-" hai đứa ơi "

-" dạ vâng, hết bao nhiêu ạ?"

-" à, phòng 402...vừa rồi mới có người thanh toán đủ hết rồi "

em và cậu sửng sốt.

chỉ biết nhìn nhau rồi não tự hỏi là ai?

pháp chau mày, quay sang nhìn em, ánh mắt đầy hoài nghi. em cũng sững người, đôi mắt mở to nhìn về phía cô y tá, rồi lại nhìn xuống tờ hóa đơn đã được đóng dấu "đã thanh toán".

ai làm chuyện này?

pháp lướt qua một danh sách ngắn trong đầu. ba của em à? không thể nào, nếu ông quan tâm em đến vậy thì đã chẳng để em một mình suốt 2 tháng trời

vậy còn đăng dương? nghe có vẻ hợp lý hơn, nhưng nếu là hắn, thì ít nhất cũng sẽ nhắn cho em một tin, không lý nào lại im lặng như vậy.

cậu quay sang nhìn an, em chỉ lặng lẽ cúi đầu. vẫn là dáng vẻ cam chịu đó, vẫn là sự im lặng đến nghẹn lòng. pháp không hỏi nữa, chỉ khẽ siết chặt nắm tay.

có khi nào... là một người khác.

-" không lẽ..."

và rồi trong đầu em lại nhận ra được người đó,

pháp nhìn theo động tác của em, thấy em run run cầm bút, đầu ngón tay hơi lạnh khi đặt lên mặt giấy. em viết rất nhanh, rồi gấp tờ giấy lại, đưa cho cô y tá.

y tá mở ra đọc từng dòng rồi trả lời em như chắc chắn 100% là người đó.

-" đúng là cậu ấy đấy!"

và rồi em bỏ tất cả đồ cá nhân ở chỗ, vội vàng chạy đi như chắc chắn người em đang nghĩ tới vẫn còn ở trong khuôn viên bệnh viện này, pháp cúi đầu nhìn tờ giấy bị vo tròn trong tay em khi nãy, cẩn thận mở ra, nét bút xiêu vẹo, như thể em đã viết trong lúc quá vội vàng

-" có phải một người có hạt nốt ruồi dưới mắt?"

chỉ vậy thôi cũng khiến em rối loạn lên hết đấy à?

em chạy khắp nơi, dốc hết sức dù cơ thể yếu ớt chẳng thể chống đỡ nổi. hơi thở gấp gáp, bàn tay lạnh toát, từng bước chân loạng choạng như thể chỉ cần thêm một cơn gió nữa thôi là có thể quật ngã em.

em đã lật tung từng ngóc ngách, đã quét mắt qua từng hành lang, từng khuôn viên bệnh viện, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng trần minh hiếu đâu cả.

anh trốn sao? hay từ đầu đến cuối, em chỉ là một trò đùa trong lòng anh?

ngực em thắt lại, không phải vì những cánh hoa quái ác kia mà vì thứ còn đau đớn hơn thế nỗi tuyệt vọng đang dâng lên nhấn chìm em.

nếu đã nhẫn tâm đến mức rời bỏ em, tại sao lại trả viện phí? nếu đã không muốn gặp lại, sao còn để lại chút quan tâm cuối cùng rồi biến mất?

cơn choáng ập tới, em phải vịn vào bức tường gần đó, móng tay bấu chặt đến mức trắng bệch.

ánh mắt em điên cuồng quét qua từng dáng người qua lại. tất cả đều xa lạ.

không thể nào...

anh vẫn còn ở đây, đúng không?

-" trần minh hiếu...?"

và rồi em thấy anh, một mình đứng đó...

ngay trên sân thượng.

em đứng sững lại, tim đập thình thịch, không biết vì chạy quá nhanh hay vì thứ cảm xúc cuộn trào trong lòng.

trần minh hiếu...

anh đứng đó, lưng dựa vào lan can, ánh mắt hướng về bầu trời xanh ngắt. một mình.

gió trên sân thượng thổi tung mái tóc anh, làm áo sơ mi khẽ lay động. hiếu không nhìn em, cũng chẳng có vẻ gì là bất ngờ khi thấy em xuất hiện. như thể... anh đã biết trước em sẽ tìm đến.

em cắn môi, bước từng bước chậm rãi. khoảng cách giữa hai người chẳng xa, nhưng lại như cách nhau cả một đại dương.

hiếu quay lại, đôi mắt anh nhìn em nhưng không còn chút cảm giác nào như trước. giữa không gian vắng lặng, cả hai đứng đối diện, nhìn nhau nhưng lại như xa cách muôn trùng.

không phải ánh mắt dịu dàng, cũng không phải sự quan tâm như những lần trước. tất cả giờ chỉ còn lại khoảng không giữa em và anh.

em đứng đó, không biết phải làm gì, đôi mắt mờ đi nhưng em không cho phép mình oà khóc. pháp đã nói rồi, em phải đối diện với thực tại, phải mạnh mẽ, để không để bất kỳ điều gì trong quá khứ kéo em lại.

em biết rằng đây chính là cuộc đời của mình, và không ai ngoài bản thân em có thể thay đổi được nó.

-" em gầy đi nhiều rồi...an "

-" anh tới đây làm gì?" em nói chuyện bằng kí hiệu ngôn ngữ.

-" tôi...muốn...gặp...em "

an chết lặng.

trần minh hiếu đã sử dụng ngôn ngữ kí hiệu với em

điều đó có nghĩa là gì? liệu đây có phải là hiếu thật sự không? hay anh chỉ đang đội lốt một người khác, tiếp tục bước vào đời em như một cơn gió lạnh, lặng lẽ xé nát những mảnh vỡ trong trái tim đã quá đau thương?

an không biết nữa, không thể phân biệt được giữa yêu thương và tổn thương. cảm giác ấy như một mớ hỗn độn, khiến từng bước em đi đều tràn ngập sự nghi ngờ.

khi trái tim đã tan vỡ, liệu nó có thể nhận ra một tình yêu mới, hay chỉ là một vết thương cũ đang rỉ máu thêm lần nữa.

-" anh nghĩ rằng chỉ một câu nói này có thể xoá đi tất cả sao?"

-" tôi không nghĩ vậy. nhưng ít nhất tôi muốn em biết... tôi đã nghĩ về em rất nhiều."

động tác của anh vụng về đến mức em phải cố gắng hiểu từng chút một.

-" đừng cố gắng nói ngôn ngữ của em nữa, đừng cố tạo hi vọng cho em nữa...xin anh đấy hiếu!

"

-" tôi...đã...rất....nhớ em "

-" tại sao không phải là lúc em cần anh nhất, anh mới xuất hiện? anh đã bỏ em lại, hiếu."

-" tôi không thể thay đổi những gì đã xảy ra... nhưng tôi muốn em biết, tôi không muốn em phải chịu đựng một mình...thành an "

-" anh có biết, lúc em mệt mỏi nhất, em chỉ muốn anh ở đây bên cạnh em? nhưng giờ đây, anh đến rồi, mọi thứ lại khác mất rồi."

-" em vẫn có thể giận tôi, nhưng tôi không muốn mất em thêm lần nữa....ngày tháng vừa qua không thấy em, tôi đã biết mình dần nhớ em đến mức nào"

-" thế còn tất cả những lời hứa anh đã bỏ quên? anh không thể nói chỉ vài lời rồi nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn."

-" tôi biết tôi không thể sửa chữa mọi thứ. nhưng nếu có thể, tôi muốn bắt đầu lại...."

ánh mắt của cả hai dần đỏ lòm.

em không được xiêu lòng! nhất định!.

-" anh biết không? em đã phải đối mặt với tất cả một mình, những đêm dài không ai bên cạnh, những nỗi đau không có ai xoa dịu. anh đã bỏ em lại, không hề quay lại, giờ anh đứng đây, nói những lời này thì có ích gì?"

động tác của em dần nhanh hơn, như thể những nỗi oan ức dồn vào nó hết.

-" lúc em cần anh nhất, anh đã không ở đây. còn bây giờ, khi em chẳng còn gì ngoài đau đớn, anh lại nói muốn bắt đầu lại? có quá muộn không?"

-"gần 1 tháng nay, tôi đã cố gắng học ngôn ngữ của em, chỉ để bây giờ đứng đây, nói chuyện với em một cách chân thành nhất. an..."

-" 1 tháng?..."

-" vậy nửa năm em đơn phương anh thì ai sẽ trả đây...?"

hiếu đứng lặng im, từng lời của an như những nhát dao sắc bén đâm vào lòng anh. câu hỏi ấy, "vậy nửa năm em đơn phương anh thì ai sẽ trả đây?", như một vết thương không thể nào lành, khiến trái tim anh thắt lại từng nhịp.

hiếu muốn mở miệng để giải thích, nhưng cảm giác nghẹn ứ trong cổ họng khiến anh không thể thốt ra lời nào.

an không nhìn hiếu, ánh mắt em lạnh lùng như băng, không còn chút dấu hiệu của tình cảm thuở nào.

đôi bàn tay của an siết chặt đến mức những ngón tay trắng bệch, như muốn giữ lại tất cả những cảm xúc đang cuộn trào bên trong.

đôi môi em khẽ mím lại, không cho phép mình yếu đuối trước người đã từng làm trái tim cậu tan vỡ.

hiếu đứng đó, từng lời em nói không thể xóa đi được sự thật đau đớn mà an đã phải chịu đựng. anh muốn nói rằng anh đã sai, rằng anh đã học ngôn ngữ của em suốt một tháng qua, muốn bù đắp lại tất cả. nhưng tất cả chỉ trở thành những từ ngữ trống rỗng trong không khí.

an quay mặt đi, không muốn nhìn vào đôi mắt đã từng là tất cả của em. nỗi đau của an không phải là những lời nói hay hành động của hiếu mà là sự im lặng, là khoảng cách đã kéo dài quá lâu giữa hai người.

những gì em cần không phải là một lời xin lỗi trễ muộn, mà là sự hiện diện của hiếu khi em cần nhất. nhưng giờ đây, khi hiếu đứng trước mặt, mọi thứ đã quá muộn màng.

cả hai đều đứng im trong sự im lặng nặng nề, không ai nói thêm lời nào. những cảm xúc chôn giấu trong lòng như đang dâng trào, nhưng chỉ có sự tĩnh lặng là đáp lại.

-" thành an...anh xin lỗi"

hiếu tiến tới, bàn tay anh dâng lên, muốn kéo an vào lòng như một cách để xoa dịu mọi thứ, để bù đắp cho những sai lầm đã qua.

nhưng khi anh vừa bước lại gần, an đã lùi bước. hành động đó nhẹ nhàng, nhưng lại như một cú đánh chí mạng vào trái tim hiếu.

và rồi em lấy ra món đồ cần đưa cho anh.

chiếc kẹp tóc đã gãy làm đôi, nhưng em không vứt nó đi, thay vào đó, em đã cố gắng dán keo lại, mặc dù biết rõ chẳng thể nào vá lại như cũ.

vết nứt vẫn còn đó, rõ ràng và không thể che giấu, giống như những vết thương trong lòng em, những ký ức không thể lành lặn dù cho em có cố gắng bao nhiêu.

-" điều ngu ngốc nhất mà em làm là gì hiếu biết không?"

-"...?"

-" đồng ý làm bạn với anh"

em quay người, không một lời từ biệt, không một cái nhìn lại.

đôi chân em chạy vội vàng, từng bước chân như khẳng định cho chính mình rằng em không cần anh nữa. từng cơn gió lướt qua mặt, em không hề quay đầu lại, không cho phép mình mềm yếu hay thua cuộc.

những tiếng bước chân vội vã trên đường như đánh dấu sự quyết tâm của em, rằng em đã dứt khoát với quá khứ, dù cho trái tim em có đang quặn thắt.

hiếu đứng đó, im lặng, nhìn theo bóng em dần khuất sau những ngã rẽ, cảm giác như một phần trong anh cũng bị bỏ lại phía sau, không thể nào đuổi kịp. em đi rồi, và mọi thứ trong anh bỗng chốc trở nên trống rỗng, như thể một mảnh ghép đã mất đi, không thể nào hoàn thiện lại.

em chạy, không phải vì không còn yêu anh, mà vì em không thể tiếp tục tự lừa dối mình, không thể cứ mãi sống trong cái bóng của những lời hứa đã cũ.

;

trước lúc em vội vàng chạy đi tìm anh.

pháp nhìn vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt qua từng chữ, chậm rãi như thể cậu đang cân nhắc từng lời nói, từng cảm xúc. khi viết xong tin nhắn, cậu ngập ngừng một chút, rồi gửi đi.

- mình biết an sẽ đối mặt được với mọi chuyện đúng không? nhớ những lời mình dặn gì đúng không?...giờ mình cũng phải đi đối mặt với tình cảm của mình đây.

15:00

đã gửi

tại sân bay.

nguyễn thanh pháp vội vàng có mặt tại nơi mà chính cậu cũng không biết tại sao con tim mình dẫn tới nhưng hiện thực là vậy, cậu không thể trốn tránh tình cảm của mình nữa rồi...

-" xin quý khách chú ý, chuyến bay số 207, khởi hành từ Hà Nội đi Melbourne, Úc, sẽ cất cánh vào lúc 15:30. quý khách vui lòng hoàn tất thủ tục check-in và đến cổng số 5 trước 30 phút để làm thủ tục. cảm ơn quý khách đã lựa chọn hãng hàng không của chúng tôi.

Chúc quý khách một chuyến bay an toàn và thuận lợi."

-" 1 tháng nữa anh về lại Úc "

vì câu nói đó mà cậu phải làm theo con tim mình thôi, chỉ còn duy nhất hôm nay là cơ hội cuối cùng để pháp thực hiện nó.
 
Hieugav | Cánh Hoa Nở Vì Anh
end


hiếu đứng lặng, bàn tay siết chặt chiếc kẹp tóc đã nứt vỡ. vết keo dán không thể che giấu những đường rạn, cũng giống như tình cảm của họ, dù có cố gắng thế nào cũng không thể trở lại như lúc ban đầu.

anh không hiểu vì sao mình lại đau đến vậy, đến mức cả lồng ngực cũng nhức nhối như có thứ gì đang đâm sâu vào tim. nước mắt rơi xuống, từng giọt nặng trĩu. lần đầu tiên trong đời, hiếu khóc vì một người.

phải rồi, đây là cái giá mà anh phải trả.

anh đã gieo xuống những tổn thương, để rồi bây giờ, chính anh là người nếm trải nỗi đau ấy.

-" an ơi...anh biết lỗi rồi...."

hiếu cẩn thận cất chiếc kẹp tóc vào túi quần, như thể nếu không làm vậy, nó sẽ vỡ nát hoàn toàn. rồi anh lao đi, lần này là chính anh tìm em.

không còn là em chạy theo anh nữa, mà là anh đang chạy theo em, với một hy vọng mong manh rằng em sẽ tha thứ... hoặc ít nhất, đừng coi anh như một người xa lạ.

anh tìm em khắp nơi, từ những hành lang dài hun hút của bệnh viện, qua từng dãy ghế chờ, từng góc khuất nhỏ nhất mà em có thể trốn vào. phòng bệnh của em, anh cũng không bỏ sót, nhưng vẫn không thấy bóng dáng em đâu.

trong lòng hiếu dần dâng lên một nỗi bất an khó tả. nếu anh không tìm thấy em thì sao? nếu em thực sự biến mất khỏi cuộc đời anh thì sao.

-" đặng thành an!.."

hiếu giật mạnh tấm rèm, tim đập thình thịch như thể vừa hy vọng vừa lo sợ. nhưng giường trống trơn. không có em. chỉ là một khoảng không lạnh lẽo, chăn gối gấp gọn gàng, như thể em chưa từng ở đây.

phải rồi, hôm nay em xuất viện.

hiếu khựng lại, rồi bực bội vò đầu, vuốt mặt, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng chẳng thể. anh đang lãng phí thời gian quý giá, em càng đi xa, anh càng chẳng thể với tới.

vừa xoay người định đi tiếp, ánh mắt anh vô tình quét qua mép giường. có thứ gì đó ở đó một mẩu giấy bị vo tròn, bị bỏ lại như một thứ không còn giá trị gì.

hiếu chần chừ vài giây, rồi chậm rãi cúi xuống nhặt nó lên. bàn tay anh run nhẹ khi mở ra, như thể bên trong là một sự thật mà anh chưa chắc mình có đủ can đảm để đối diện.

anh đọc. cố gắng giữ bình tĩnh. nhưng từng con chữ trên giấy lại khiến tim anh đau nhói.

hiếu siết chặt tờ giấy trong tay, từng khớp ngón tay trắng bệch vì lực nắm quá mạnh.

đôi mắt anh dán chặt vào dòng chữ nhỏ bé nhưng lại như một nhát dao cứa vào lòng anh.

em đã lựa chọn từ bỏ cơ hội sống, em đã chấp nhận để thời gian của mình trôi đi như cát chảy qua kẽ tay... vậy mà bấy lâu nay anh vẫn ngu ngốc nghĩ rằng chỉ cần em ra viện là mọi chuyện sẽ ổn.

ngực hiếu thắt lại, nhịp thở dồn dập. tại sao? tại sao em không chọn cách phẫu thuật? tại sao lại quyết định một mình, không nói với anh một lời nào? nếu em thật sự muốn biến mất khỏi thế giới này, vậy thì anh phải làm sao?

hiếu đấm mạnh xuống thành giường, cảm giác bất lực nhấn chìm anh như sóng dữ. nhưng không anh không thể đứng đây mà đau lòng được.

-" an...em không được bỏ anh..!"

hiếu gấp tờ giấy lại, nhét vội vào túi áo, rồi lao ra khỏi phòng bệnh. anh phải tìm được an. trước khi quá muộn.

anh lao tới chỗ tiếp tân.

-" bệnh nhân phòng 402 sống ở đâu!!!! nhanh lên...đưa địa chỉ nhanh lên đi"

-" anh ơi, anh bình tĩnh được không ạ?"

-" tôi đang cần gấp ngay bây giờ!!! tôi không còn thời gian đâu"

-" xin lỗi anh thông tin bệnh nhân chung tôi không tiết lộ được!

"

-" tại sao!!!!?

đấy là người thân của tôi mà!! lập tức đưa ra đây!!!

" anh gào thét đến mức tiếp tân phải cắn răng mà đưa cho anh

-" dạ đây..."

hiếu vồ lấy mảnh giấy có địa chỉ nhà của em, rồi vội càng rời khỏi bệnh viện ngay lúc đó.

chân hiếu chạy đến tê rần, nhưng anh chẳng quan tâm. hơi thở gấp gáp, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực, tay siết chặt mảnh giấy đến mức những nếp gấp hằn sâu vào da.

anh không còn quan tâm mình đang ở đâu, phố xá thế nào, chỉ biết một điều duy nhất anh phải tìm thấy an.

;

gió lùa qua mái tóc, hơi lạnh phả vào da thịt nhưng em chẳng buồn kéo áo lại. bàn tay siết chặt điện thoại, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt nhợt nhạt của em. tin nhắn của pháp vẫn còn đó, từng chữ như thấm sâu vào lòng ngực, khiến em vừa muốn bật cười vừa muốn bật khóc.

mọi chuyện luôn ập đến em một cách tàn nhẫn. chẳng ai cho em thời gian để thở, để thực sự cảm nhận được thế giới này trước khi nó vụt tắt.

đôi chân vô thức bước đi giữa dòng người, em không biết mình đang đi đâu, cũng chẳng cần biết.

mắt em lờ đờ, những biển hiệu, những con đường, những khuôn mặt xa lạ lướt qua như một thước phim nhiễu loạn. mọi thứ trước mắt dần mờ đi, giống như có ai đó đang cố tình vặn nhỏ ánh sáng của cuộc đời em xuống.

căn nhà sau hơn một tháng không về giờ đây chẳng khác gì một ký ức bị bỏ hoang. từng mảnh dán "niêm phong" loang lổ trên cửa, như những vết cứa vào lòng em, nhắc nhở rằng nơi từng gọi là nhà nay đã chẳng còn thuộc về mình nữa.

ba đã làm gì vậy?

ông đã bán nó rồi à?

đã vứt bỏ tất cả mà không hề ngoảnh lại sao?

em vẫn cố bước vào, dù biết rõ nơi này giờ đã thuộc về ai khác. bước chân chậm rãi lướt qua hành lang quen thuộc, qua những bức tường từng khắc ghi tiếng cười đùa của mẹ và em, qua những góc nhỏ mà em từng trốn vào mỗi khi buồn.

rồi em dừng lại trước căn phòng ngày xưa.

cánh cửa mở ra, nhưng thế giới bên trong đã không còn là của em nữa. chiếc giường không còn đó, những món đồ cũng chẳng còn. không gian này giờ đây xa lạ đến tàn nhẫn.

em gục xuống.

lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không trống rỗng trước mặt.

rồi em bật khóc.

tiếng nấc nghẹn ngào vỡ ra, không còn gì để kìm nén nữa. bàn tay run rẩy ôm lấy ngực mình, như thể muốn giữ chặt trái tim đang co thắt đau đớn. từng tiếng nấc xé tan sự im lặng trong căn phòng vốn đã không còn thuộc về em.

giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, em khóc.

khóc vì tất cả mọi thứ.

khóc vì những gì đã mất.

khóc vì chẳng còn ai ở bên.

bác sĩ đã dặn rồi, nếu đã xuất viện thì tuyệt đối em không được xúc động, nhưng em không thể nghe lời nữa. mỗi lần nghĩ về hiếu, trái tim em lại nhói lên một cách dữ dội. cậu nhăn mặt, nấc lên từng tiếng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, chẳng thể nào kìm lại được.

trần minh hiếu, sao anh lại đột nhiên xin lỗi em như vậy? sao đến bây giờ, khi mọi thứ đã quá muộn, anh mới giúp em? sao đến phút cuối cùng, anh lại nói nhớ em?

-" trần minh hiếu..!..đáng lẽ mùa hè năm đó em đừng gặp anh..."

nửa năm yêu anh, em chưa bao giờ cảm thấy mình hạnh phúc thật sự. dù anh có nói gì đi nữa, trái tim em vẫn như bị vỡ vụn. em cảm thấy mình chỉ là một con cờ trong cuộc chơi của anh, một người không bao giờ xứng đáng để được yêu thương đúng cách.

ông trời liệu có thương em không? sao mọi thứ lại đau đớn đến vậy? sao chỉ khi em đã gần như sắp buông xuôi, anh mới quay lại?

tấm ảnh mà em và anh chụp lần đầu, bức ảnh duy nhất em giữ bên mình, cũng chính là bức cuối cùng. em giữ nó không phải vì gì khác, chỉ là hy vọng một ngày nào đó, những kỷ niệm ngọt ngào đó sẽ giúp em vượt qua tất cả. nhưng càng hy vọng, em lại càng thất vọng. từng lần nhìn lại, em chỉ thấy mình càng chìm sâu vào nỗi đau mà anh để lại.

thành an nắm chặt bức ảnh vào lòng ngực, cảm giác như đang ôm trọn lấy mọi ký ức, mọi đau đớn. cơ thể em không còn sức lực, bàn tay yếu ớt thả rơi bức ảnh, rồi em gục xuống nền nhà lạnh buốt

nó lại đến rồi.

bệnh em tái phát rồi.

căn bệnh quái ác ấy không buông tha em. nó gặm nhấm từng chút một, như nhắc nhở rằng thời gian của em chẳng còn bao nhiêu. nhưng em cố gắng, em không gào thét, không cầu cứu ai cả, vì đây là sự lựa chọn của em ngay từ đầu.

chỉ có thể cắn chặt môi, ôm lấy lồng ngực mà quằn quại. từng hơi thở trở nên gấp gáp, đau đớn như thể mỗi nhịp tim là một nhát dao cắt sâu hơn vào cơ thể.

đôi mắt em nhòe đi, mồ hôi lạnh túa ra, tay em run rẩy bấu chặt lấy nền nhà, cố bám víu lấy một chút gì đó để trụ vững.

nhưng cơn đau không nhân nhượng. nó siết chặt lấy em, vặn xoắn từng dây thần kinh, từng mạch máu, như muốn nhấn chìm em xuống vực sâu không đáy. em không biết mình có thể chịu được bao lâu nữa, chỉ biết...

đau đến chết đi được.

cổ họng em bỏng rát, từng cơn co thắt dữ dội khiến em không thể kiềm chế nữa. và rồi, những cánh hoa cuối cùng cũng trào ra khỏi miệng em.

đỏ rực.

đẹp đến đau lòng.

máu tươi hòa lẫn với những cánh hoa mong manh, vương vãi khắp nền nhà lạnh buốt. từng cánh một, như những mảnh vỡ của trái tim em, tuôn trào ra không cách nào ngăn lại được. em cố đưa tay che miệng, nhưng chất lỏng ấm nóng vẫn không ngừng chảy qua kẽ tay, nhỏ xuống nền gạch loang lổ.

cơ thể em run lên bần bật, đôi mắt mờ dần, hơi thở cũng yếu ớt hơn.

đây là kết cục em đã biết trước, nhưng sao... vẫn đau đến thế.

-" mẹ....con xin lỗi...đời này, kiếp này con ngàn lần xin lỗi mẹ..."

-" hức....hự...wr"

-" THÀNH AN!!!!

THÀNH ANN !!!

"

-" EM Ở TRONG ĐÓ ĐÚNG KHÔNG!!?

MỞ CỬA CHO ANH ĐI!!!

AN "

trần minh hiếu đến rồi.

hình phạt của anh là phải chứng kiến em rời xa ngay trước mắt mình.

anh đập cửa điên cuồng, chẳng màng đến cơn đau nhói buốt trên tay. cánh cửa dù đã bị khóa trái vẫn không chịu nổi sức mạnh tuyệt vọng của anh mà bật tung.

-" THÀNH AN!!!!

AN !

NGHE ANH MỞ ĐI MÀ ANH BIẾT EM ĐANG Ở TRONG "

hiếu lao vào, hơi thở gấp gáp, cuống cuồng tìm kiếm. từng căn phòng một, ánh mắt anh quét qua như kẻ lạc lối giữa cơn ác mộng. rồi anh dừng lại trước cánh cửa cuối cùng.

một vệt đỏ tràn ra từ khe cửa.

tim anh chùng xuống.

đôi chân gần như khuỵu đi khi đẩy cửa bước vào.

và trước mắt anh...

-" an...?"

em đang nằm đó, gầy guộc, yếu ớt giữa nền nhà lạnh lẽo. máu loang lổ xung quanh, những cánh hoa đỏ thẫm rơi vãi trên sàn. từng cánh, từng cánh một, như chính sinh mệnh em đang dần tan biến.

anh quỳ sụp xuống, cả cơ thể như mất đi trọng lượng.

đôi tay run rẩy ôm lấy em, kéo em vào lòng như thể có thể truyền cho em chút hơi ấm cuối cùng. máu thấm đẫm áo anh, lan dần theo từng cử động, nhưng giây phút này, điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

-"không ! không...không được!! an! em không được chết..!!! không được!!"

anh lắc đầu, hơi thở đứt quãng, đôi môi run lên như muốn thốt ra điều gì đó, nhưng lại nghẹn lại nơi cổ họng.

rồi anh cất giọng

-" thành an!! anh mang giấy phẫu thuật cho em đây!!! mau kí đi!! phẫu thuật đi!!

đừng chết"

khàn đặc, run rẩy, như thể chỉ cần gọi tên em, chỉ cần kêu lên một lần nữa, em sẽ mở mắt nhìn anh.

anh run rẩy cầm bút, đặt vào tay em, cố gắng dìu lấy những ngón tay lạnh ngắt mà dẫn dắt từng nét chữ. nhưng dù có cố đến thế nào, bàn tay em vẫn mềm nhũn, hơi sức chẳng còn.

mực chưa kịp chạm giấy, máu đã loang đỏ khắp mặt cam kết. từng dòng chữ nhòe đi, thấm vào nhau như chính sinh mệnh em đang cạn dần.

hiếu nhìn tờ giấy đẫm máu, hơi thở trở nên gấp gáp. anh cuống cuồng đứng dậy, đảo mắt tìm kiếm thứ gì đó bất cứ thứ gì để cứu lấy em khỏi khoảnh khắc tàn nhẫn này.

-" không! còn cách mà!!! anh sẽ đi lấy tờ mới cho em!! an phải sống mà!!! thành an "

bàn tay em run rẩy, yếu ớt đặt lên má anh, để lại vệt máu đỏ thẫm trên làn da lạnh.

đôi mắt em nhìn anh, sâu thẳm, như muốn khắc ghi hình bóng anh lần cuối. nước mắt lăn dài, hòa vào những cánh hoa nhuộm đỏ sàn nhà, như thể mọi thứ đã đi đến hồi kết.

hiếu nhìn em, từng nhịp thở của anh như nghẹn lại.

ánh mắt anh dần hiểu ra hiểu rằng không còn cơ hội nào nữa, không còn thời gian để sửa chữa hay cứu vãn điều gì.

anh ôm chặt lấy em, vùi mặt vào mái tóc đã lấm lem máu, cả người run rẩy, nấc lên từng tiếng. lần đầu tiên, trần minh hiếu bật khóc như một đứa trẻ.

-" an ơi...xin em mà!!!

đừng bỏ anh mà !!! hiếu sai rồiii, xin em đấy !!"

anh gào tên em, như thể chỉ cần gọi đủ tha thiết, linh hồn em sẽ không rời đi. nhưng ngoài kia, thế giới vẫn lạnh lẽo như vậy, chẳng ai đáp lại tiếng anh.

khung cảnh bây giờ chẳng có gì ngoài sự chết chóc.

-" hiếu..."

em ra hiệu tên anh.

-" hiếu đây!!! minh hiếu đây, trần minh hiếu của em đây...!!"

-" an...chưa bao giờ ghét anh...và em cũng chưa bao giờ ngừng yêu anh "

-" an!!

đừng nói mà!!!!

đừng cử động nữa !!!"

-" hiếu..."

-" anh...có yêu em không...?"

-" anh có!!!! hiếu yêu em, hiếu thương em"

-" hôn em...

"

hiếu cúi xuống, đôi môi run rẩy đặt lên môi em, một nụ hôn muộn màng, một nụ hôn xuất phát từ tận đáy lòng. cái chạm nhẹ như muốn truyền hơi ấm cuối cùng cho em, như thể chỉ cần anh giữ thật chặt, em sẽ không rời đi.

cảm giác này...

đã lâu lắm rồi em chưa được cảm nhận lại. hơi thở anh quấn lấy em, vị mặn của nước mắt hòa vào đôi môi lạnh dần. hiếu không ngăn được những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống gương mặt em, thấm vào từng đường nét mà anh từng yêu.

anh giữ lấy em thật chặt, giữ lấy cả linh hồn đang dần trượt khỏi vòng tay mình. nhưng an... em đã quá mệt mỏi rồi.

đến phút cuối cùng, em chỉ muốn được nhẹ nhõm rời đi.

trong căn phòng chật hẹp, những cánh hoa rơi đầy trên sàn, chồng chất lên nhau như những ký ức đã mục rữa theo thời gian. an nằm trong lòng anh , nơi ánh hoàng hôn trải xuống một vệt sáng mơ hồ, hòa lẫn với sắc đỏ từ những cánh hoa bung nở trong lòng ngực. mỗi cơn ho kéo đến, chúng lại rơi ra nhiều hơn, dịu dàng nhưng tàn nhẫn.

em biết mình có thể dừng lại, có thể cắt bỏ những rễ cây đang ăn sâu trong lồng ngực, có thể vứt bỏ những cánh hoa ấy đi, nhưng... an không muốn.

có những thứ đã trở thành một phần của mình thì làm sao nỡ vứt bỏ?

hiếu chưa bao giờ thuộc về an, nhưng tình cảm của an dành cho hiếu lại là thứ chân thật nhất mà cậu từng có. vậy thì, dù phải đánh đổi bằng cả sinh mệnh này, an vẫn muốn giữ lấy nó, muốn ôm trọn những ký ức đẹp nhất, dù nó có đang bóp nghẹt lấy tim em đi chăng nữa.

ngoài kia, gió thổi qua hàng cây, mang theo những cánh hoa mong manh bay vào. an nhẹ nhàng khép mắt lại, để mặc những ký ức cuốn lấy mình, trôi xa khỏi thế giới này như một cơn mưa hoa không hồi kết.

hiếu rời môi cũng là lúc những bông hoa bung nở vòm miệng em, đẹp đến đau lòng.

- end -

27.02.25

piu
 
Hieugav | Cánh Hoa Nở Vì Anh
extra


2 tháng trước.

-" hiếu, tao mượn điện thoại được không?"

-" sao đấy?"

-" máy của tao hết pin"

-" ừ đây "

-" cảm ơn"

;

-" ơ, mày là kiểu người không hay check tin nhắn điện thoại ha?

"

-" đâu, vẫn check bình thường mà"

-" có cái số này tin nhắn tới tận 78 tin đây mày không đọc đây"

-" có à? sao tao không để ý?

đưa tao xem "

hiếu lật đật vuốt màn hình, và đúng như lời bạn anh nói, một số điện thoại lạ liên tục gửi tin nhắn từ sáng tới tối, mấy tuần qua đều đều như vậy. anh bấm vào, màn hình sáng lên từng dòng chữ, như thể thời gian dừng lại trong giây lát.

mỗi tin nhắn như một câu hỏi, một lời nhắc nhở, nhưng lại không rõ ràng, không đủ để anh phải bận tâm. anh lướt qua một vài tin rồi dừng lại, không hiểu sao, cái cảm giác khó tả cứ chặn ngang trái tim anh.

sao lại có thể có người nhắn nhiều như vậy mà anh lại chẳng nhận ra? trong những dòng tin nhắn, có thứ gì đó rất quen, rất giống với những lần em nhắn cho anh trước đây.

hiếu dừng lại, đọc kỹ từng chữ một, và trong khoảnh khắc đó, lòng anh bỗng dưng nặng trĩu

+823**

- an day, an vua moi duọc bạn tang dien thoai, an da tìm thay so của anh do thay an gioi hong???

10/11/ 2015

- hieu oi.

10/11/2015

- hieu dang lam gì vay?.

12/11/2015

- gap hieu đuoc khong ạ?

13/11/2015

.

.

.

- chuc hieu valentine vui ve nhe

14/02/2016

- hieu thay tin nhăn em hong ạ?

15/02/2016

- bạn của an mới chỉ an viết dấu ạ hehe

15/02/2016

- an mơi đi học về nè

15/02/2016

- nho hieu qua ạ

17/02/2016

- cún nhà bạn an nè, cute hong?

18/02/2016

.

.

.

- hieu nhó em không ạ?

20/02/2016

- hiếu ơi

20/02/2016

- em mới được 9 điểm hoá ạ

22/02/2016

- vua nãy hieu đi chơi với ai thế? em đi với

23/02/2016

.

.

.

- hieu ơi hieu đọc thư chưa? ><

25/02/2016

- mai gap nha hieu!

25/02/2016

- hieu oi, phim chiếu roi ạ

26/02/2016

- het phim rồi

26/02/2016

;

vậy là trong suốt tháng qua, em luôn nhắn cho anh, không sót ngày nào. từng tin nhắn là từng giọt nước mắt không lời, từng lời dặn dò không thể nói ra, tất cả như một chuỗi dài những lời chưa thể thốt ra.

hiếu cảm thấy như bị đấm một cú mạnh vào tim, những dòng chữ ngắn ngủi nhưng lại như một cơn sóng vỗ mạnh vào tâm trí anh. anh chưa từng nhận ra rằng em đã cần anh đến vậy, rằng những ngày tháng qua em đã phải gắng gượng một mình, còn anh thì vẫn bận rộn với những thứ vẩn vơ khác, không một lần quay lại nhìn.

-" anh hiếu ơi lớp em có đánh nhau ạ!! anh tới nhanh được không?"

-" đánh nhau à?

được rồi anh tới đây "

;

hôm khác.

-" anh hiếu, chân em chỉ xướt nhẹ thôi, có cần đi viện thế không?"

-" anh nghĩ là nên đi, để bác sĩ kiểm tra kĩ hơn"

trần minh hiếu dẫn cô tới ngay trong đêm đó.

rồi vội vã tìm kiếm em. nhưng tìm hoài, anh không thấy. cho đến khi anh chạy qua hành lang, anh bỗng chợt nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của em, ngồi đó, trên chiếc xe lăn, ánh mắt lạc lõng nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao nhỏ đang nhấp nháy.

hiếu không nói gì, chỉ đứng lặng im, nhìn em với ánh mắt đầy đau đớn. tim anh như thắt lại, có một nỗi buồn sâu sắc đột ngột ùa đến. em ngồi đó, một mình, không một ai bên cạnh, trong khi anh lại bận lo cho những thứ không quan trọng

-" đặng thành an.."

em quay lại nhìn anh.

-" em ổn không?..."

-" an sao lại phải vào viện vậy...anh biết làm gì đây? anh bắt đầu nhớ em rồi"

-" đừng làm gì hết, đủ để anh biết em vẫn ổn rồi "

-" xin lỗi em...

;

-" hiếu, đi qua nhà tao chơi không?"

-" hôm nay bận rồi, về trước nhé!

"

-" lạ nhỉ, dạo này cứ về sớm ấy"

-" lần sau đi "

trần minh hiếu lượn xe đến vài nhà sách gần trường, đậu xe ở một tiệm gần đó.

-" chị ạ, ở đây có bán sách dạy ngôn ngữ kí hiệu không ạ?"

-" sách đó ít người mua lắm nên vẫn còn nhiều cuốn trong góc kia, em lựa đi "

-" vâng "

cả một tháng trời, trần minh hiếu đã thay đổi hoàn toàn. từ một chàng trai sống buông thả, không biết đến tình yêu là gì, giờ đây anh lại trở thành một người khác.

mỗi ngày anh dành thời gian luyện tập, không phải để hoàn thiện những kỹ năng vốn có mà là để chuẩn bị cho những lời nói chân thành, để ngày nào cũng có thể trò chuyện với em.

nhiều lần, anh muốn từ bỏ. cảm giác tuyệt vọng khi nghĩ về những khoảnh khắc mình đã bỏ lỡ, về việc em sẽ mãi không biết anh đã cố gắng như thế nào.

nhưng không, anh không bỏ cuộc. vì anh biết chỉ có sự kiên trì và chân thành mới có thể khiến em nhận ra anh không chỉ là một người đàn ông qua đường.

đêm về, khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ, hiếu vẫn ngồi đó, trước chiếc gương mờ tối.

ánh sáng từ chiếc đèn bàn mờ nhạt chỉ đủ soi rõ khuôn mặt anh đang căng thẳng.

đôi môi anh khẽ chuyển động, luyện từng câu, từng chữ như thể đang nói với em. không có ai nghe, chỉ có anh và chính bản thân anh trong căn phòng nhỏ, nhưng anh vẫn kiên trì. anh tự nhủ phải nói những lời thật lòng, vì chỉ khi em thấy sự chân thành ấy, em mới có thể hiểu được tình cảm anh dành cho em.

-" minh...hiếu...chào...an "

-" hôm...nay....an ....đã....khoẻ....chưa?"

-" minh hiếu...nhớ ...em "

;

ở một cánh đồng yên tĩnh, nơi mà cỏ xanh ngập tràn và hoa dại rải rác như những ngôi sao vụn vặt vỡ trên mặt đất, em nằm đó. không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ nhàng thì thầm qua từng khe lá, giống như lời vĩnh biệt mà em chưa kịp nghe. nơi này, với màu xanh dịu dàng của cỏ và ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn, như thể thời gian đã dừng lại, chỉ còn lại một nỗi đau lặng lẽ chìm vào lòng đất.

nơi em yên nghỉ không có những bức tường, không có những tiếng bước chân hối hả. chỉ có bầu trời rộng mở và những cánh đồng vô tận, như một biển cả thênh thang, không còn giới hạn, không còn nỗi sợ hãi.

mỗi cơn gió nhẹ vỗ về, như một lời nhắc nhở rằng em đã trở thành một phần của vũ trụ, một phần của đất đai, một phần của những gì không thể tách rời.

những bông hoa nhỏ ở quanh mộ em mọc lên như những nụ cười cuối cùng, nhợt nhạt nhưng vẫn ngọt ngào, vẫn dâng tặng cho cuộc sống này một sự dịu dàng mà em đã để lại.

đất dưới chân em vĩnh viễn mang trong mình những bí mật không bao giờ bị lãng quên. em là một phần của cánh đồng, một phần của mùa xuân vô tận, nơi mà mùa hoa sẽ luôn nở, nơi mà vĩnh cửu sẽ không bao giờ tan biến.

ở đây, không có sự buồn tủi, chỉ có sự bình yên trong lòng đất. em đã tìm thấy chốn bình yên, nơi mọi đau đớn đã được hòa vào những vạt cỏ xanh, nơi tiếng khóc không còn vang vọng, nơi em được tự do bay bổng như những cánh bướm, không còn bị ràng buộc bởi những vết thương.

-" người yêu của em đến rồi đây..."

hiếu vẫn luôn thăm em.

đau có.

nhớ có.

anh vẫn chưa ngừng yêu em.

kết thúc tuổi 16 thật đau đớn, như một cơn gió mạnh xô đổ những giấc mơ non nớt, cuốn đi những tháng ngày ngây thơ, trong sáng. tuổi 16, với những mơ ước chưa kịp thỏa mãn, với những hy vọng vụn vỡ giữa bão giông.

cái tuổi mà trái tim vừa mới biết rung động, đôi tay còn chưa vững vàng nắm lấy cuộc đời, thì lại phải đối mặt với sự thật, với những sự chia ly, những nỗi đau mà chẳng ai chuẩn bị trước. tuổi 16, như một dấu chấm lặng lẽ kết thúc một chương trong cuốn sách cuộc đời, mang theo những điều chưa kịp nói, những lời chưa kịp thốt ra.

nó để lại một khoảng trống, một nỗi buồn không thể lấp đầy, như một ngôi sao vụn vỡ trong đêm tối, sáng một lúc rồi tắt lịm vào im lặng.

;

trần minh hiếu: 25 tuổi

đặng thành an: 16 tuổi

_______________

cảm ơn các tình yêu đã chăm chỉ đọc đến hết 🥹💖 cảm ơn những ai đã vote cho tui!!!!!! những fic tiếp theo chăc chắn sẽ làm tốt hơn ạ 🩷 nếu có thắc gì hãy bình luận nhé, luv u.

27.02.2025.
 
Back
Top Bottom