[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 128,717
- 0
- 0
Hieugav - An An Đến Đây Ăn Nào!
Chương 40
Chương 40
Buổi chiều hôm sau, Thành An đúng giờ đi vào văn phòng Minh Hiếu.
"An An, lại đây."
Minh Hiếu gọi cậu, rồi giới thiệu người đàn ông ngồi trên sofa, "Đây là chú Bùi, đại luật sư nổi tiếng nhất thành phố.
Chú Bùi, đây là Thành An."
Thành An ngoan ngoãn chào hỏi: "Xin chào, chú Bùi."
"Bạn nhỏ, không tệ không tệ."
Chú Bùi tủm tỉm cười đánh giá một lúc, trên mặt toát ra vài phần xúc động, "Nháy mắt tôi đã làm luật sư cho nhà họ Trần được gần 10 năm rồi, rốt cuộc cậu ấy cũng kết hôn, đáng tiếc ông nội cậu ấy không thấy được."
Minh Hiếu nói: : "Vài ngày nữa là ngày giỗ của ông nội, cháu sẽ dẫn em ấy đến gặp ông ấy."
Chú Bùi gật gật đầu, vừa cười vừa đứng lên, "Lo chuyện hỷ sự trước, đừng để ông già như ta làm mất hứng, đến đây bạn nhỏ, chúng ta nói chuyện đi."
Thành An lúc này mới chú ý đến sấp văn kiện trên bàn.
Ách, tất cả cái này đều là hiệp nghị trước khi kết hôn chứ?
Thành An nghĩ vài tờ là cũng tốt lắm rồi, cần chi mà nhiều dữ vậy?
Chờ chú Bùi giải thích, Thành An mới biết được, thì ra phần lớn văn kiện này đều là hợp đồng đi kèm với hiệp nghị, nào là bất động sản, cửa hàng, trang sức, châu báu, còn có cả quỹ cổ phiếu,..... một lúc lâu sau chú Bùi mới nói hết.
"Bạn nhỏ, sau khi cháu kết hôn cùng Minh Hiếu thì toàn bộ những thứ này đều thuộc về cháu."
Minh Hiếu đối với lời chú Bùi vừa nói có chút bất mãn, nhẹ nhàng khụ một chút.
Nhìn Minh Hiếu từ nhỏ đến khi trưởng thành, liếc mắt một cái ông đã biết anh muốn gì, cười hớ hớ tiếp tục nói: "Cháu sẽ sở hữu bất động sản, đương nhiên bất động sản này đều là của Minh Hiếu."
"Ách, cái kia, chú Bùi, cháu nhớ không lầm thì cổ phiếu được xem như là động sản?" giọng nói Thành An đầy vẻ nghi ngờ.
Thật sự là vị luật sư già này nhìn thoáng qua rất quyền uy, rất chuyên nghiệp.
Nhưng giờ cậu lại nghi ngờ tính chuyên nghiệp ấy.
Chú Bùi thực bình tĩnh giải thích: "Cổ phiếu xác thực được xem như là một loại động sản, nhưng mà trong tình huống này, động sản của Minh Hiếu cũng được xem như là bất động sản."
Thành An nghiêng đầu nhìn ông, "Vì sao?"
"Bởi vì quỹ cổ phiếu của công ty là cổ phần tổng hợp, từ khi thành lập đến nay quỹ cổ phiếu đều dùng tiền mặt để thanh toán, cho nên tính lưu động sẽ cao hơn một chút."
Chú Bùi cười đùa, thâm ý nói, "Bạn nhỏ, cháu có năng lực kinh doanh đấy."
Chú Bùi nói một cách hài hước làm cho Thành An thấy buồn cười, Minh Hiếu khóe miệng cũng hơi hơi cong lên.
Chú Bùi tiếp theo nói: "Này, lão già này chỉ nói đại khái vậy thôi, hay là cháu tự mình xem đi, có vấn đề gì thì có thể hỏi ta."
Cả một xấp dày, đúng thật phải chậm rãi xem mới được.
Thành An cầm lấy bản hiệp nghị, cúi đầu đọc.
Thực ra nội dung hiệp nghị hôm qua Minh Hiếu cũng nói sơ qua cho cậu nghe.
Chủ yếu là tách biệt cậu và lợi ích công ty.
Nhưng bất động sản tặng cùng hiệp nghị thì anh không hề đề cập với cậu....
Lúc nghe luật sư già nói, cậu còn có vẻ mơ hồ, cũng không hiểu tại sao Minh Hiếu lại cho cậu này nọ, cho tới bây giờ khi thấy văn kiện giấy trắng mực đen, cậu mới hiểu được.
Vì thế cậu có chút hoảng sợ.
Hí hoáy đọc bản hiệp nghị một lần, Thành An để xuống bàn, nhìn về phía Minh Hiếu, "Hiệp nghị em không có ý kiến gì, nhưng mà những bất động sản đi kèm em có thể chọn được không?"
Chú Bùi có chút kinh ngạc, Minh Hiếu nhìn Thành An, trầm mặc một lúc, rồi xoay qua chú Bùi, "Cháu nghĩ cháu sẽ cùng An An bàn bạc lại."
Vị luật sư già đứng lên, cười hớ hớ, "Vợ chồng son cứ từ từ thương lượng, lão già ta lại thèm thuốc nữa rồi, ta ra ngoài hút đây."
Minh Hiếu ngồi trên sofa lật từng trang hợp đồng, "Lại đây chọn."
Thành An vội vàng đến gần một chút.
"Anh để em ký cái này, em tức giận sao?"
Làm sao có thể !
Hiểu lầm hiểu lầm!
Thành An vội lắc đầu, cam đoan: "Tuyệt đối không có."
"Vậy sao không ký?"
Thành An lúng ta lúng túng nói: "Em cảm thấy, nhiêu đây nhiều quá.
Hôm qua anh chỉ nói là có bản hiệp nghị trước khi kết hôn, đâu có nói mấy cái này đâu."
Minh Hiếu cầm trên tay văn kiện, "Hiệp nghị này là khi còn sống, ông nội đã lập ra, lúc Kiều Kiều kết hôn cùng Đăng Dương cũng đã ký một bản như vậy, mục đích là bảo đảm lợi ích tập đoàn dù trong bất cứ tình huống nào cũng không bị ảnh hưởng.
Còn những bất động sản kia toàn bộ là tài sản cá nhân của anh."
Thành An tỏ thái độ: "Hiệp nghị thì em không ý kiến gì cả."
"An An, mặc cho việc gì cần phải sử dụng hiệp nghị để giải quyết, thì lúc đó chính là tình huống xấu nhất.
Hiệp nghị trước khi kết hôn có tác dụng ngay lúc đó.
Nếu chủ hiệp nghị bảo đảm lợi ích của tập đoàn, anh cũng sẽ bảo đảm lợi ích của em, những bất động sản kia là cho em, để khi tình huống xấu nhất xảy ra thì em vẫn còn cái mà phòng thân."
Anh đã tính toán, đề phòng cho bản thân mình sao?
Thành An nghe hiểu, vì thế có điểm khó chịu, "Anh chuẩn bị những thứ này cho em, là sợ em sẽ có chuyện gì?
Anh sợ sau này sẽ bạc đãi em sao?"
"Không phải."
Minh Hiếu thở dài, "Anh dám cam đoan những văn kiện kia chỉ là đống giấy vụn, nhưng mà An An, năm tháng quá dài, anh hy vọng em ít nhất có cái gì đó, dù trong tình huống nào em cũng có thể phòng thân."
Thành An bỗng nhiên thấy mắt mình cay cay, nhưng mà suy nghĩ một hồi, vẫn là kiên trì nói: "Em không cần toàn bộ, chỉ là lấy một ít thôi."
Minh Hiếu không nói gì.
Thành An bị anh nhìn mà thấy bất an, cậu có phải hay không rất cố chấp?
Nhưng mà mấy thứ đó thật sự ngoài dự liệu của cậu.
Ngày hôm qua khi Minh Hiếu nói về bản hiệp nghị, cậu cũng đã chuẩn bị tâm lý để ký một hiệp nghị trước khi kết hôn đầy hà khắc.
Cậu cũng không thấy khó chấp nhận.
Cậu chưa bao giờ cảm thấy Minh Hiếu là người hà khắc hay keo kiệt, mà là, cậu hiểu rõ con người anh, anh vẫn luôn sống và làm việc theo lý trí, đều sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.
Cho dù là yêu nhau, cũng không có nghĩa là cậu phải có hết tất cả những gì của anh, cậu không muốn anh tự nhiên lại đem tài sản mà anh đã vất vả tạo ra cho không cậu.
Thành An biết nghĩ như vậy thực ngốc, có lẽ sẽ bị rất nhiều người cười nhạo, nhưng nếu làm vậy, cậu sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Khi quyết định kết hôn cùng anh, cậu kỳ thật cũng đã tự suy xét kỹ hôn nhân là thế nào sau đó liền cảm thấy, làm vợ chồng cũng giống như là bằng hữu, quan trọng là phải bình đẳng, bình đẳng này không phải nói đến địa vị, mà là nói đến bình đẳng trong việc cho và nhận.
Những gì cậu cho anh và anh cho cậu đều phải như nhau, như vậy mới thực sự sống bền lâu được, nếu một người cho người kia quá nhiều mà nhận lại quá ít thì dần dần sẽ sinh ra bất đồng.
Nãy đến giờ cậu miên man suy nghĩ Minh Hiếu còn ngồi đó chờ cậu giải thích, Thành An đi đến chỗ anh, tựa đầu vào vai anh, "Thật ra em muốn hỏi anh một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Nếu không phải hiểu lầm có đứa nhỏ, anh có cầu hôn em không?"
"Đặng Thành An."
"Hả?"
"Dạo gần đây chúng ta không có về nhà cũ, vì sao?"
"Bởi vì lầu 3 đang trang hoàng lại."
"Vì sao trang hoàng?"
"Ách......"
Trong nháy mắt, Thành An cảm thấy trong lòng chưa từng có cảm giác thỏa mãn như lúc này, ngay cả lúc anh nói "Chúng ta kết hôn đi" cũng không có.
Lần đó cậu hoang mang rối loạn, giống như là tìm biện pháp ứng phó tạm thời, ngược lại lúc này đây anh không chút lãng mạn hỏi lại thì cậu lại càng thấy giống cầu hôn hơn.
Vẫn tựa vào vai anh, Thành An nói: "Anh xem, cái gì anh cũng đều nghĩ thay em, có lời nói của anh thì mọi thứ đều ổn cả, nếu không có lời nói của anh, thì chuyện gì cũng không thành."
Văn phòng im ắng .
"Quên đi."
Minh Hiếu bỗng nhiên cầm lấy sấp văn kiện trên bàn, toàn bộ ném vào sọt rác.
Đây là làm sao vậy?
Thành An đang thấy kỳ quái thì chợi nghe Minh Hiếu nói: "Anh bỗng nhiên cảm thấy, nếu như em đã muốn như vậy thì.... kết hôn mà đòi hỏi phải có hiệp nghị thì đúng thật là sỉ nhục chỉ số thông minh của anh."
"........"
Thành An không nói gì, Minh Hiếu đang sỉ nhục chỉ số thông minh của cậu sao?
"An An, không ký mấy cái này, tương lai nếu xảy ra chuyện gì thì em sẽ không có gì cả."
"......"
Thành An," em hình như...có chút hối hận ."
Minh Hiếu nở nụ cười,"Không còn kịp rồi, em sẽ chẳng có gì ngoại trừ anh ."
Thành An quay đầu, mạnh dạn hôn môi anh.
Minh Hiếu cười, vòng tay ôm chặt cậu hôn thật sâu.
1 phút sau Thành An đang ôm hôn Minh Hiếu thì chợt bừng tỉnh, đẩy anh ra, "Đợi chút, anh vừa nói em sẽ không có gì cả là sao vậy?!
Em sẽ chọn những thứ mà em muốn !!!
Anh không thể thu hồi toàn bộ được!!!"
.
.
.
---------------------------------------------------
Hihi truyện sắp end rồi