Ngôn Tình Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ
Chương 20: Chương 39-40


Một góc trên con đường mòn đầy hoa hồng. Hai người vẫn chăm chú nhìn vào cái đình nhỏ nơi có hai cô gái đang cười thật vui vẻ. Nụ cười trên khuôn mặt hai cô gái cũng thật đẹp

Trong lúc đó:

“Ngự, em gái em hôm nay muốn em tặng nó một bộ đồ. Anh đi cùng em nha.” Một người phụ nữ tựa vào ngực Phàm Ngự nũng nịu nói

Phàm Ngự nhìn người phụ nữ trong ngực mình, tặng cho cô một nụ hôn nóng bỏng

“Bảo bối. Tối qua biểu hiện của em nhiệt tình như vậy, hôm nay anh làm sao nỡ từ chối chứ.” Phàm Ngự nâng cằm người phụ nữ lên đầy thâm tình nói

Người phụ nữ muốn cùng Phàm Ngự thưởng thức cảnh đẹp của con đường mòn trong trường nên cô đã rủ Phàm Ngự tới đây, nhưng cô không biết rằng Phàm Ngự đang thưởng thức một khung cảnh khác.

Phàm Ngự nhìn hai cô gái trong đình nhỏ, bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện, liền cảm thấy tức giận

Muốn để Phàm Ngự đưa đến trường, đây là chuyện không thể. Nhưng không hiểu sau hắn lại đồng ý. Có lẽ là vì hắn có thể nhìn thấy An Tuyết Thần.

Đúng là có thể nhìn thấy cô. Có thể thấy cô cười vui vẻ như vậy. Mấy hôm nay, mặc dù không có hắn cô vẫn thật vui vẻ. Gương mặt tuấn tú của Phàm Ngự nhanh chóng đen lại

Nữ nhân xinh đẹp bên cạnh thấy Phàm Ngự đang chăm chú nhìn cô gái phía bên trong đình, cảm thấy ghen ghét, cả người không xương dán chặt vào Phàm Ngự

“Ngự, anh đang nhìn cái gì vậy? Chúng ta mau đi thôi.”

Phàm ngự quay đầu lại nhìn nữ nhân, trên mặt trong nháy mắt hiện lên nụ cười sủng ái.

“Đi thôi, bảo bối.”

Trước khi đi Phàm Ngự cũng không quên liếc nhìn về phía An Tuyết Thần, trên khóe miệng còn mang theo nụ cười khát máu

Phàm ngự ôm nữ nhân trong ngực. Trong lòng nghĩ

“An Tuyết Thần, cô sẽ phải trả gía cho hành động ngu ngốc ngày hôm nay. Tôi sẽ cho cô thấy một năm này không phải là vui vẻ mà là thê thảm. Cô chỉ là một món đò chơi mà tôi bỏ tiền mua mà thôi. Hạnh phúc ngắn ngủi của cô sắp kết thúc rồi đó.”

Khóe mắt Phàm Ngự trở lên lạnh lẽo. Khoảng cách của hắn với An Tuyết Thần cũng ngày càng xa

Bên trong đình:

An Tuyết Thần đột nhiên cảm thấy sống lưng bỗng lạnh đi, thân thể cô hơi run lên

Lý Viện nhìn An Tuyết Thần cười hỏi.

“Sao thế?”

An Tuyết Thần lắc đầu cười.

“Không có, có thể chỉ là cảm lạnh thôi. Ăn đi.”

Hai người vẫn tiếp tục vừa cười vừa thưởng thức các món ăn ngon.

Trở lại phòng học, hai người thấy Phàm Cố vừa ngồi vừa để hai chân lên mặt bàn, đang đeo tai nghe, trông thật giống một tên lưu manh.

An Tuyết Thần kéo Lý Viện đi đến phía Phàm Cố, giật bỏ tai nghe, tức giận nói với hắn

“Này, Phàm Cố, bạn tránh ra để mình còn vào chỗ ngồi. Còn nữa, bạn mau đi ra chỗ khác mình còn muốn nói chuyện với Lý Viện. An Tuyết Thần vừa nói vừa đẩy Phàm Cố đi ra chỗ khác.

Phàm Cố mỉm cười nhìn An Tuyết Thần. Đứng dậy

“Được.”Một chữ được khiến cho mọi người đều thấy giật mình

Nói xong liền đi ra chỗ khác ngồi. Ngay cả Lý Viện cũng cảm thấy bất ngờ.

An Tuyết Thần nhìn hắn rất thức thời rời đi. Khóe miệng mỉm cười, an vị ngồi xuống. Kéo Lý Viện đang sững sờ ngồi xuống bên cạnh

“Lý Viện, sao bạn lại thất thần thế?” An Tuyết Thần huơ tay trước mặt Lý Viên

Lý Viện đang ngẩn người nhìn An Tuyết Thần mắt chớp chớp.

Giơ ngón tay cái lên

“Tuyết Thần, mình thật sự là ngày càng phục bạn đó.”Lý Viện nghiêm trang nói.

An Tuyết Thần nhìn vẻ mặt của An Tuyết Thần cười hì hì nói

“Vậy sao? Nếu thế thì bạn yêu mình đi.” An Tuyết Thần cười đùa với Lý Viện.

Toàn bộ hành động của hai người đều bị Phàm Cố nhìn chăm chú. Khóe miệng khẽ nhếch lên nhưng rất nhanh chóng rồi biến mất.

Thường thì hạnh phúc sẽ rất nhanh rồi trôi qua. Có lúc cười vui vẻ cũng có lúc sẽ phải khóc trong đau khổ

“Thiếu gia, tối nay tôi có cần đi đón An tiểu thư không?” Lão Mà cúi đầu nói với Phàm Ngự đang chăm chú vào đống tài liệu trên bàn.

Phàm Ngự đăt bút xuống ngẩng đầu lên. Nhìn lão Mã, cười nói.

“Đi chứ. Sao lại có thể không đi được cơ chứ. Hôm nay ông đi đón cô ấy về nhà, chăm sóc cô ây cẩn thận. Nhớ là không được dọa đến cô ấy.” Miệng Phàm Ngự nhếch lên một nụ cười gian có chứa nguy hiểm mà không thể bỏ qua.

Chú Mã nhìn Phàm Ngự, trong lòng run rẩy không thôi. Bởi ông rất hiểu thiếu gia nhà mình, bây giờ ông chỉ có thể thầm cầu nguyện cho An tiểu thư được bình yên.

Trường học

Một ngày trôi qua thật nhanh, một tháng cũng sắp qua rồi, mà kỳ kiểm tra hàng tháng cũng sắp đến rồi. Mình nhất định phải cố gắng hơn nữa.

“Được rồi. Hôm nay tạm dừng ở đây.” Giáo sư Thuyết nói xong liền đi ra khỏi phòng học.

“Thầy vất vả rồi.”

Lý Viện chạy đến bên cạnh An Tuyết Thần vỗ vai cô.

“Này, Tuyết Thần chúng ta cùng nhau về nhà thôi.” Lý Viện cười hì hì nói.

An Tuyết Thần liếc mắt nhìn Lý Viện, nhẹ nhàng véo má Lý Viện

“A, không được rồi. Hôm nay có người đến đón mình. Hẹn bạn khi khác có được không vây.” An Tuyết Thần chắp tay hình chữ thập nói với giọng van xin

“Vậy à. Thế cũng được. Hẹn bạn khi khác. Bye bye.” nói xong Lý Viện liền cầm cặp sách chạy vội ra ngoài.

“An Tuyết Thần, đợi một chút.” Thanh âm này vừa nghe liền biết là Phàm Cố.

An Tuyết Thần quay đầu lại, cau mày nhìn hắn, không nói gì cũng không có đi về phía trước. Bởi vì cô thật không muốn cùng hắn có bất kỳ quan hệ gì cả, chỉ vì hắn là em trai của kẻ mà cô căm ghét.

Phàm Cố đi tới trước mặt cô, nhìn cô, vừa liếc nhìn chiếc xe đang đỗ bên ngoài cổng trường. Nhìn chăm chú vào An Tuyết Thần.

“Tôi muốn cô hãy rời khỏi anh trai tôi.” Phàm Cố nắm chặt vai An Tuyết Thần, vẻ mặt căng thẳng nhìn chăm chú vào cô

Đối với những lời mà Phàm Cố vừa nói An Tuyết Thần có chút ngạc nhiên nhưng chỉ là thoáng qua. Cô lạnh lùng hất tay Phàm Cố ra.

“Không thể. Tôi yêu anh ấy và tôi muốn ở bên cạnh anh ấy.” An Tuyết Thần né tránh ánh mắt soi mói của Phàm Cố. Cô cố gắng giữ cho bản thân thật bình tĩnh khi nói ra những điều dối trá vừa rồi. Sau đó cũng nhanh chóng xoay người rời khỏi.

An Tuyết Thần lặng nề bước đi. Trong mắt không biết tại sao nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống không thể kiềm chế. Nhưng là không ai chú ý đến.

Nghe những lời An Tuyết Thần vừa nói Phàm Cố như lặng cả người. Anh vẫn đứng đó, dường như vẫn không tin vào những gì mình vừa nghe thấy

An Tuyết Thần ngồi trong xe nhìn Phàm Cố vẫn đứng ở đó không chịu rời đi. Cô cố gắng không để cho Phàm Cố nhìn thấy mình

An Tuyết Thần lau nước mắt, sau đó nhẹ nhàng mở miệng.

“Chú Mã, ngày mai không cần đến đón cháu.”

Chú Mã nhìn An Tuyết Thần thản nhiên mở miệng

“Tiểu thư, bay giờ cô có muốn đi gặp thiếu gia không?” Chú Mã lo lắng hỏi

An Tuyết Thần nhìn chú Mã mở miệng nói

“Đi gặp Phàm Ngự? Sao vậy chú Mã? Có chuyện gì không?”

Chú Mã cũng không có nói thêm điều gì, chỉ lắc đầu một cái.

An Tuyết Thần nhìn chú Mã, An Tuyết Thần có loại cảm giác nói không ra lời, vô lực dựa vào ghế, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, có cơn mưa nhỏ đang tí tách rơi.
 
Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ
Chương 21: Chương 41-42


An Tuyết Thần ngồi yên lặng trong xe. Cô có chút không tập trung, trực giác như mách bảo cô rằng có điều gì đó không vui sắp xảy ra.

Bầu trời bị mây đen bao phủ, u ám đến lạ thường, từng giọt mưa tí tách va vào cửa kính, An Tuyết Thần nhìn theo những con người đang từ trong ngõ hẻm đi ra ngoài, ai cũng cầm một chiếc ô thật xinh đẹp. Có những cặp đôi đang yêu nhau, có người là vội vã tan ca đi về nhà, còn có một vài người là vừa đi dạo phố. Mỗi người đều bận rộn với công việc riêng của bản thân. Vậy còn mình? Phải làm sao để đối mặt với Phàm Ngự, kẻ đã 1 tháng rồi cô chưa có gặp mặt?

Xe rất nhanh liền tiến vào nhà Phàm gia. Chú Mã mở dù che cho An Tuyết Thần. An Tuyết Thần đứng dưới cây dù nhìn khung cảnh trước mắt mình. Quả thật nhìn chúng An Tuyết Thần cữ ngỡ là mình đang nằm mơ. Nhưng cô biết giấc mơ không bao giờ có thể chân thật đến vậy.

Ngội nhà trông giống một tòa thành hơn là biệt thự, có năm tầng tất cả. Xung quanh còn có đến cẩ trăm tên bảo vệ, ai cũng được trang bị vũ khí. Đây đâu phải nhà của tổng thống cần nhiều bảo vệ thế để làm gì cơ chứ?

Chú Mã nhìn An Tuyết Thần, kiên nhẫn giải thích cho cô biết:

“Tiểu thư, thiếu gia nhà chúng tôi không phải đơn giản chỉ là tổng giám đốc tập đoàn Phàm thị, lát nữa gặp mặt, tôi cũng hi vọng thiếu gia sẽ không gây tổn thương cho tiểu thư. Còn nữa, trong ngôi nhà này tiểu thư làm việc gì cũng nên cẩn thận một chút. Tòa thành này xung quanh đều có bố trí máy quay, không chỗ nào là bí mật cả”

Nghe chú Mã giải thích, sắc mặt An Tuyết Thần bỗng trắng bệch. Cô vốn biết Phàm Ngự sẽ không phải là thân phận đơn giản như vậy. Nhưng cô vẫn có chút gì đó cảm thấy chưa tin vào mắt mình. Là buồn bã sao?

Bên trong tòa thành

Bước vào trong phòng là những bảo vệ mặc đồ đen thật chỉnh tề, đến kính đeo cũng màu đen nữa, từ lối cửa vào cho đến bên trong nhà, ngay cả cầu thang cũng có mấy người bảo vệ. Thật là đáng sợ. Đang trong lúc mê man, người mà cả tháng nay cô không gặp bõng nhiên xuất hiện trước mắt, tuy nhiên không phải là chỉ có một mình hắn ta.

Nhìn thấy phàm Ngự, trong lòng cô xuất hiện một cảm giác thật khó nói. Nhưng đảo mắt một cái thấy hắn ta trái ôm phải ấp 2 người đàn bà khác, lông mày bất giác nhăn lại. Đúng là một tên trăng hoa, không lúc nào là không có con gái theo bên cạnh.

Trong lòng An Tuyết Thần có chút trấn động, nhưng cô vẫn dùng giọng điệu bình thản mở miệng, trong câu nói có chút gấp gáp bất ngờ.

“Tìm tôi có việc gì sao?” Cô vốn là muốn nói “Phàm Ngự anh tìm tôi có chuyện gì?” Nhưng khi cô len lén liếc nhìn ánh mắt xung quanh đang chăm chú nhìn vào mình, lại còn những lời dặn của chú Mã vừa nãy, nên theo bản năng cô sửa lại cách nói.

Phàm Ngự cũng ngay lập tức trả lời cô, nhưng là vừa nói hai tay vừa vuốt v e 2 người đàn bà bên cạnh. Hai người họ trên thân cũng chỉ có quấn một lớp khăn tắm mỏng, ngay lập tức nửa bầu ngức liền lộ ra bên ngoài. Thật đúng là hai kẻ d@m đãng.

An Tuyết Thần khinh thường liếc nhìn hai nữ nhân đang động d*c kia. Miệng đột nhiên nói ra những lời mà đến bản thân cô cũng không thể giải thích được.

“Thật là khó hiểu quá. Hôm nay bầu trời cũng thật u ám, có nóng người thì cũng sẽ bị gió thổi đến lạnh mất.” Hai nữ nhân vừa nghe nói thế liền từ trong ngực Phàm Ngự bỗng bật dậy nói với An Tuyết Thần.

“Này cô bé, cô đang nói ai đấy.” Hai nữ nhân tức giận nói

An Tuyết Thần đầu tiên là ngẩn người, sững sờ mình mới vừa nói cái gì? Nhưng sau đó liền nở nụ cười ngọt ngào.

“Thưa dì, tôi khôngcó nói đến dì, chỉ là vừa nãy trước khi đến đây tôi có thấy 3 con mèo nấp trong bụi rậm làm việc với nhau thôi, tôi là đag nói bọn chúng.” An Tuyết Thần nói một cách nghiêm túc

Hai ả này thật sự là rất đần

“Mèo? Ở đây có mèo sao? Sao chúng tôi không nhìn thấy?” Nữ nhân liếc nhìn xung quanh một vòng nhìn thấy An Tuyết Thần đang cười thật tươi, đột nhiên tức giận nói

“Dì? Cô vừa gọi tôi là gi?” Cô ta tức giận hét lên.

Mặt Phàm Ngự đen lại nhìn 3 người đàn bà trước mặt, nhất là hai kẻ ngu ngốc bên cạnh mình. Sắc mặt hắn thật sự là vô cùng đáng sợ

“Đủ rồi, hai người các ngươi mau cút cho ta”. Phàm Ngự cuối cùng cũng không chịu được nữa mà hét lên.

Lời nói của Phàm Ngự khiến 2 nữ nhân bên cạnh hắn hoảng sợ. Không biết làm gì hơn ngoài nức nở nói

“Ngự, anh sao vậy? Người ta làm gì sai sao? Hay là vừa rồi người ta phục vụ anh không tốt?” Nữ nhân cố ý nói lại những lời vừa nãy Phàm Ngự nói với cô

Phàm ngự xoay người, ôm sát eo nữ nhân, nâng lên cằm của cô. Trong cổ họng phun ra mùi rượu khiến nữ nhân trong ngực đủ để như si như say.

“Nữ nhân, không cần trước mặt của tôi dùng bất kỳ biện pháp nào, tôi có thể để cho cô lên Thiên đường, thì cũng có thể để cô xuống địa ngục.”

Nữ nhân bị ánh mắt Phàm Ngự dọa sợ hãi. Phàm Ngự đẩy hai cô gái bên cạnh ra, hướng tầm mắt của mình về phía An Tuyết Thần.

Phàm Ngự nhìn cô, trên gương mặt không có một chút biểu tình nào, cô đang mặc bộ đồng phục học sinh, khí chất của cô cộng thêm bộ đồng phục này càng giúp cô tăng thêm một chút sắc thái, một chút linh khí.

Phàm Ngự hướng về An Tuyết Thần nhàn nhạt nói một câu:

“Lại đây.” Phàm Ngự nhìn đôi tay ôm lấy vai của An Tuyết Thần nói

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, nặng nề bước từng bước đến bên cạnh hắn

Tầng hai tòa thành, từng bước từng bước với An Tuyết Thần mà nói thật giống như cô chuẩn bị bước vào địa ngục

An Tuyết Thần đến bên cạnh Phàm Ngự, ngẩng đầu lên nhìn hắn. Cô không đước phép sợ hắn. Tuyết đối không

Giờ phút này Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần khóe miệng nở nụ cời tà ác. Hắn kéo cô tiến lại gần mình, ngửi mùi hương trên tóc cô. Một tay nhẹ nhàng vuốt v e gương mặt cô. Đây chính là mùi hương bách hợp mà đã lâu rồi hắn không được ngửi. Mùi hương khiến cho tâm trạng hắn trở lên thoải mái

An Tuyết Thần không nói gi. Cô đang đợi xem Phàm Ngự, hắn ta muốn làm gì.

Phàm Ngự bế ngang cô. Khiến cho An Tuyết Thần hét lên một tiếng sợ hãi

“A, Phàm Ngự, anh mau thả tôi xuống. Tôi có thể tự đi được.” An Tuyết Thấn sợ hãi kêu lên.

Phàm Ngự cùi đầu nhìn An Tuyết Thần trong ngực mập mờ nói.

“Lát nữa anh sẽ để em hét chói tai trên giường anh.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần đỏ lựng nhìn Phàm Ngự

Phàm ngự dừng bước một chút, hướng về phía hai nữ nhân nói.

“Hai cô cũng mau lại đây.” Trên mặt Phàm Ngự không có một chút ấm áp nào mà chỉ có sự lạnh lẽo bao phủ.

Phàm ngự một cước đá văng cửa, đặt An Tuyết Thần nằm ở trên giường, sau đó hai nữ nhân đi theo tiến vào, đi tới bên người Phàm Ngự. Dùng thân thể đầy đặn của mình dán chặt vào người Phàm Ngự. Các cô không hiểu Phàm Ngự lại có hứng thú với cố gái nhỏ này.

Ánh mắt của hai kẻ kia nhìn chằm chằm vào An Tuyết Thần, mà lúc này An Tuyết Thần đã không còn tâm trạng đi để ý ánh mắt của hai nữ nhân ngu xuẩn kia nữa rồi.

Đầu của cô choáng váng. Hắn ta định làm cái gì?

An Tuyết Thần nhìn ba người họ, bất giác tự lui mình về phía sau, cố gắng nghĩ làm sao có thể cách xa bọn họ một chút. Nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt Phàm Ngự, đó gióng như là một chuyện buồn cười.

Phàm Ngự cời bỏ áo choàng tắm, làm thân mình hoàn toàn hiện ra trước mắt ba nữ nhân. Một kẻ đang tận hưởng ngắm nhìn cơ thể hoàn mĩ của hắn. Còn An Tuyết Thần hoàn toàn không có tâm trạng đi thưởng thức mấy cái đó. Cô vẫn nhìn chằm chằm mặt Phàm Ngự, chưa hề rời khỏi.

“Phàm Ngự, anh muốn làm cái gì?” Giọng nói của An Tuyết Thần run rẩy, không còn sự tức giận như vừa rồi nữa.

Phàm Ngự bắt được đôi chân của An Tuyết Thần. Tà mị nói với khuôn mặt nhỏ nhắn.

“Bốn người chúng ta cùng nhau làm, tôi muốn cô học cho thật tốt.” Nói xong liền tháo khăn tắm của nữ nhân bên cạnh, để cô ta quỳ gối trước cực đại của hắn, dùng miệng li3m. Một tay khác cũng lột bỏ khăn tắm của nữ nhân còn lại, bàn tay vuốt v3 nơi đ ẫy đà của cô ta. Khiến cho nữ nhân phát ra âm thanh yêu kiều.

An Tuyết Thần run rẩy nhìn cảnh tượng trước mặt. Cố gắng bịt hai tai lại, chôn đầu xuống dưới gối, nước mắt không ngừng rơi. Cô không hiểu tại sao hắn ta có thể đối xử với cô như vậy cơ chứ? Cô không muốn nghe, không muốn nhìn cái gì cả, cô chỉ muốn lập tức rời khỏi chỗ này thôi
 
Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ
Chương 22: Chương 43-44


Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần, đem to lớn từ trong miệng nữ nhân rút ra, đẩy cô ta ra. Đi tới bên cạnh An Tuyết Thần. Nắm tóc An Tuyết Thần, kéo cô từ trên giường xuống.

Hắn nắm tóc của cô, để cho toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đối diện mình.

An Tuyết Thần bị đau đến mở mắt, bị ép buộc nhìn hắn. Hai tay nhỏ bé che chở mái tóc của mình.

Phàm ngự nhìn An Tuyết Thần trong lòng rung động một chút. Nhưng cái ý nghĩ đó ngay lập tức bị hắn gạt bỏ.Hắn cúi đầu, hôn trán An Tuyết Thần.

Hai nữ nhân nằm ở trên giường, thưởng thức nhìn An Tuyết Thần. An Tuyết Thần lau khô nước mắt. Âm thanh khàn khàn hỏi Phàm Ngự.

“Ngươi rốt cuộc là muốn làm cái gì.” An Tuyết Thần cơ hồ như thét lên. Lần đầu tiên có người khiến cho cô phải căm hận như vậy. Giờ phút này ánh mắt không còn bình tĩnh nữa mà thay vào đó là sự tức giận cùng với căm hận.

Phàm Ngự vẫn cứ như vậy nhìn cô. Hắn từ từ nâng lên cằm của cô lên, ghé vào tai An Tuyết Thần thổi khí nóng.

“Không phải lúc nãy tôi đã nói rồi sao? ** a, tôi mời hai huấn luyện viên dạy dỗ cô, giúp cô biết phải làm thế nào để quyến rũ nam nhân.” Phàm Ngự khóe miệng co quắp nói. Lời của hắn cực kỳ châm chọc.

An Tuyết Thần liếc nhìn hai nữ nhân đang ngồi trên giường chờ xem kịch vui. Cô cười giễu cợt, cười thật lớn. Dùng ánh mắt kiên định nhìn Phàm Ngự, gằn từng tiếng nói

“Ha ha, Phàm Ngự, anh cũng có nữ nhân không thể tự mình giải quyết được ư, mà còn phải mời đến đây tận hai huấn luyện viên. Anh thật khiến tôi ngạc nhiên đấy.” An Tuyết Thần cười một cách giễu cợt cùng khinh thường

Phàm Ngự nắm chặt mái tóc dài của cô, gương mặt tuần tú tiến lại gần cô đến mức đối phương có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Chóp mũi cũng dán chặt vào chóp mũi của An Tuyết Thần.

Phàm Ngự nhìn chằm chằm vào mắt An Tuyết Thần. Hắn biết là cô đang khích hắn, nhưng cô đã thành công, hắn thực sự tức giận muốn lập tức ăn cô.

“Phép khích tướng? Bảo bối, em học được chiêu này từ bao giờ thế?” Khóe miệng Phàm Ngự âm hiểm cười.

“Hai người các ngươi đi ra ngoài.” Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần nói với hai vị mỹ đằng sau

Hai nữ nhân cảm thấy mất hứng. Cố gắng vãn hồi suy nghĩ của Phàm Ngự.

“Ngự.”

“Câm miệng, biến, đừng để tôi phải nói lại lần thứ hai.” Phàm Ngự đối với nữ nhân chưa bao giờ có quá nhiều kiên nhẫn, chỉ trừ An Tuyết Thần đang quỳ trên mặt đất

Nữ nhân thấy thế vội vàng quấn lấy khăn tắm rời khỏi phòng.

Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần mặt vẫn quật cường như vậy. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhẹ phun khí nóng

“Bảo bối, bây giờ chỉ có mình tôi dạy dỗ cô.” Phàm Ngự nói xong liền xé rách bộ đồng phục học sinh của An Tuyết Thần.

Hai đầu v* lộ ra bên ngoài cùng chiếc áo lót màu hồng phấn. Toàn bộ nước da trắng hồng bị Phàm Ngự nhìn chằm chằm càng lộ vẻ mê người.

Bị Phàm Ngự nhìn ngực An Tuyết Thần thở phập phồng # đã che giấu #. Hắn đến gần cô. Trầm giọng nói.

“Thật đúng là một tiểu Yêu Tinh.” # đã che giấu #

Phàm Ngự cố nén, ôm lấy An Tuyết Thần, để cho cô ngồi ở trên người của mình. An Tuyết Thần ngồi ở trên người của Phàm Ngự, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Nghiêng đầu. Không muốn nhìn thấy hắn.

“Ngồi xuống, đừng để tôi phải tìm người đến giúp cô.” Hai con mắt của Phàm Ngự dường như đang b ắn ra lửa.

An Tuyết Thần sớm đã bị ngọn lửa d*c vọng đốt mất lý trí

“Tôi, tôi không biết.” An Tuyết Thần cúi đầu nhỏ giọng nói. Cảm giác được cứng rắn dưới mông mình.

“Tôi giúp cô.”

“Ngoan, ngoan, cứ như vậy, tự mình động.”

An Tuyết Thần từ từ bắt đầu di động. Bản thân bị tên cao thủ nắm trong tay không có chỗ trốn. Hai thân thể từ từ nghênh hợp lẫn nhau. Tạo ra giai điệu nguyên thủy tuyệt vời nhất

Đêm sao thật dài, chân trời ráng hồng như đôi mắt ửng đỏ đang rơi lệ của cô _ An Tuyết Thần. Ngày mai sẽ ra sao đây? Thật là khó nói, ai có thể biết trước được?

An Tuyết Thần ngồi trên người Phàm Ngự nhẹ nhàng di chuyển, Phàm Ngự cũng dùng sức vừa phải để cô có thể theo kịp. Dù An Tuyết Thần không có chút biểu tình gì nhưng vẫn khiến cho Phàm Ngự cảm thấy sung sướng

Phàm ngự đột nhiên mở mắt, nhìn An Tuyết Thần đang quay đầu về một phía. Tay nắm lấy mông cô nhẹ nhàng đung đưa, nhìn thẳng vào mắt cô

“Sao vậy. Không muốn?” Một câu nói mang theo thật nhiều châm chọc cùng với hành động ngày càng ph óng đãng.

An Tuyết Thần không hề quay đầu lại, bởi vì lúc này gượng mặt xinh đẹp đã bị những giọt nước mắt nhục nhã bao phủ. Đôi mắt đã sớm sưng đỏ. Chỉ nhẹ nhàng lắc đầu một cái

Cô biết, cô không thể không thuận theo hắn. Nếu không đến cuối cùng người chịu thiệt chỉ có một mình cô mà thôi.

Nhìn thấy An Tuyết Thần tỏ thái độ ôn hòa Phàm Ngự cảm thấy thật tức giận. Nắm chặt hai vai cô, đè cô xuống giường. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn uất ức của cô, Phàm Ngự càng tức giận hơn nữa.

“An Tuyết Thần, tôi cho cô biết, tốt hơn hết là cô hãy dẹp bỏ cái gọi là thanh cao không đáng một đồng của cô cho tôi.” Phàm Ngự vừa nắm cằm cô vừa nói

An Tuyết Thần lẳng lặng nhìn hắn, trong lòng cô hoàn toàn trống rỗng. Bộ dạng cô lúc này liệu còn biết để ý cái gì nữa. Việc cô quan tâm nhất bây giờ chỉ có cha mẹ cô mà thôi còn những thứ khác cô đã sớm không chút nào để ý rồi.

Phàm Ngự nhìn ánh mắt trống rỗng của An Tuyết Thần, mất kiên nhẫn nói

“Cho dù cô có tỏ ra thanh cao như thế nào đi nữa, một khi đã nằm trên giường của Phàm Ngự này, thanh cao đến đâu đi nữa cũng phải biến thành dâm phụ.” Vừa nói xong liền đâm thật mạnh vào cô, cũng như đâm một nhát thật mạnh vào trái tim của cô vậy.

Phàm Ngự ở trên người An Tuyết Thần không ngừng cái ta cần lấy cứ lấy, thật sâu chạm vào cô, dường như động vỡ cả linh hồn An Tuyết Thần

An Tuyết Thần vẫn còn chút ngượng ngung, hai tay nắm thật chặt lấy ga giường, cô gắng không để cho bản thân phát ra tiếng rên d@m đãng. Nhưng phàm Ngự nào có dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.

“Không kêu phải không? Vậy đừng có trách tôi không nói trước, tôi sẽ làm cô r3n rỉ như một ả dâm phụ lẳng lơ.” Vừa nói vừa thật mạnh tiến vào trong An Tuyết Thần không một chút thương tiếc.

An Tuyết Thần chỉ cảm thấy toàn thân như bị xé rách. Thật đau đớn. Dù bản thân có cố gắng thế nào đi nữa Phàm Ngự vẫn có cách bức cô phải kêu thành tiếng, chỉ là đó không phải là tiếng r3n rỉ sung sướng mà là tiếng kêu thê thảm.

“Không cần. Tôi cầu xin anh, tha cho tôi, tôi biết sai rồi. Phàm Ngự.” An Tuyết Thần rốt cuộc không thể nhịn hơn được nữa. Hai tay bắt đầu chống cự lại Phàm Ngự,

# đã che giấu #

“Phàm Ngự, anh là một tên bi3n thái đáng kinh tởm. Tôi hận anh.” Vừa trải qua một phen vận động kịch liệt nên thanh âm của An Tuyết Thần có chút phức tạp

Phàm Ngự vuốt v e khuôn mặt nhỏ nhắn của An Tuyết Thần, vẻ mặt cực kỳ ph óng đãng.

“Bảo bối, em cứ việc hận, không có yêu, thì làm sao có hận.” Đúng vậy, không có yêu thì hận từ đâu đến?

An Tuyết Thần hung hăng cắn cánh tay đang vuốt v e cơ thể mình của Phàm Ngự, vừa cắn vừa nhìn chằm chằm vào Phàm Ngự

# đã che giấu #

Thật lâu mới buông tha cho chiếc miệng nhỏ nhắn xinh đẹp kia, tay Phàm Ngự cũng đã chảy đầy máu.

“Không nên giãy giụa vô ích. Cả đời này cô không thoát khoit tay Phàm Ngự này đước đâu.” Câu nói tưởng chừng như tức giận mà nói ra nhưng nó hoàn toàn ứng nghiệm với An Tuyết Thần. Nó từng ám ảnh An Tuyết Thần rất lâu giống như một lời nguyền.
 
Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ
Chương 23: Chương 45-46


Ban đêm vốn thật dài. Trận mưa đêm qua cũng dường như là đang khóc thay cho An Tuyết Thần.

Sáng sớm, ánh nắng mặt trời nhẹ nhàng chiếu lên thân thể chán chường của An Tuyết Thần. Cả đêm cô không ngủ được chỉ lặng lẽ nằm trên giường như vậy, nhìn ra bên ngoài cửa sổ mặt trời đang từ từ lên cao.

Đôi mắt cô mở thật to nhưng không mang theo chút cảm xúc nào. Ánh mắt hoàn toàn trống rỗng, vô hồn. Nhìn ánh mặt trời đang lờ mờ sáng. Nhìn đường chân trời đỏ chói, khóe mắt cô không tự chủ mà rơi nước mắt. Từng giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống gối nở rộ thành những bông hoa.

Cô từ từ đứng dậy bước xuống giường, cơn đau kich liệt hôm qua đến lúc này cô cũng không cảm thấy nữa. Bởi lẽ nỗi đau thể xác đó không bằng một phần nỗi đau trong lòng cô.

Cô đi đến bện cạnh của sổ, nhẹ nhàng kéo rèm ra để cho cô được ánh sáng mặt trời chiếu vào. Cô hi vộng ánh mặt trời cũng có thể chiếu sáng được trái tim cô lúc này. Mở cửa sổ ra từng cơn gió lạnh thổi vào, thật lạnh lẽo. Đôi tay cô đặt nhẹ trên giường mặc cho những giọt nước mắt bi thương bị những cơn gió lạnh kia thổi bay đi.

Không để ý ánh mắt phía dưới. Cô cứ đứng đó, hi vọng thiên nhiên có thể đến chữa lành những đau khổ của bản thân.

Phàm Ngự rời khỏi phòng liền đi thẳng vào phòng tắm, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ sáng. Vì thế quyết định đi ra ngoài chạy một vòng, không hề nghĩ rằng vừa mới quay trở về liền nhìn thấy một thân thể màu tráng đang đứng dựa bên cửa sổ, hai mắt nhắm chặt, trên gương mặt còn nhìn thấy rõ những giọt nước mắt chưa bị gió thổi khô.

Phàm Ngự cứ đứng đó nhìn cô. Hai lông mày nhíu chặt lại, dường như đang tự hỏi điều gì đó.

An Tuyết Thần ngồi dựa vào thành giường cảm nhận ánh mặt trời chiếu vào cô, từ từ mở mắt, cảm giác có ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình. Quay người lại liền nhìn thấy Phàm Ngự. Quả nhiên là hắn.

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt của An Tuyết Thần lúc này không có một chút linh khí mà thay vào đó là sự tĩnh mịch trầm lặng. Vô cùng xám xịt. Nếu chỉ nói là không có chút cảm xúc thì quả thật là chưa đủ.

Phàm Ngự nhìn thẳng vào cô, không biết nói gì. Ánh mắt đó không hề gợn sóng. Ánh mắt đó hắn không thể nhìn thấy bất cứ điều gì.

Lần này là Phàm Ngự tránh né ánh mắt của cô, bước ra khỏi căn phòng. Không biết tại sao vừa rồi nhìn thấy ánh mắt đó của cô hắn cảm thấy không thoải mái, chỉ muốn rời khỏi.

An Tuyết Thần nhìn chỗ mà Phàm Ngự vừa rời đi, cô hướng tầm mắt lên nhìn xung quanh. Nơi này với cô thật giống ột nhà tù. Cho dù một người được huấn luyện kĩ càng thì cũng khó có thể mà rời khỏi

Nơi này chẳng nhẽ là bí mật quốc gia? Thật to lớn, An tuyết Thần nở nụ cười bất đắc dĩ. Bản thân cô muốn một mình rời khỏi nơi này thật là khó hơn lên trời. Cô xoay người tránh xa cửa sổ.

Nhưng cô hoàn toàn không hề biết rằng có một người đàn ông đang từ rất xa nhìn chăm chú. Kẻ cả việc vừa rồi Phàm Ngự bước vào đều trong tầm mắt của hắn. Bên mội khẽ nhéch lên nụ cười nhạt.

Người đàn ông để ống nhòm xuống cười hả hê. Vốn hắn định nghiên cứu cách tấn công tòa nhà này nhưng không ngờ rằng hắn ta còn trông thấy một cảnh đáng gia hơn.

Hắn ta cười càng sâu hơn. Nhìn An tuyết Thần đi đến bên cạnh giường, cầm ly cafe lên khẽ nhấp một ngụm.

An Tuyết Thần nhặt bộ đồng phục bị Phàm Ngự ném sang một bên lên, từ từ mắc vào. Rửa qua mặt, sửa sang lại mái tóc tán loạn.

An Tuyết Thần đi đến chỗ bàn học, nhìn thấy một chiếc hộp đang mở ra. Tò mò liền cầm lên xem đó là cái gì. Bên trong quả nhiên là….

An Tuyết Thần cầm Bao Bao lên, chuẩn bị xuống dưới lầu. Mặc dù cả đoạn đường cô không thấy bất kỳ một ai nhưng cô biết rõ toàn bộ hành động của cô từ khi bước vào ngôi nhà này luôn cô người theo dõi.

Nhìn Phàm Ngự đang dùng cơm với hai nữ nhân khác. Cô thoáng dùng lại một chút, ánh mắt mang theo tia diễu cợt, nhưng rất nhanh liền biến mất. Cô bình tĩnh đi xuống dưới lầu, hoàn toàn không chút để ý đến ba người đang dùng cơm kia.

Khi An Tuyết Thần mở cửa rời khỏi, Phàm Ngự lập tức đập vỡ chiếc côc hắn đang cầm, bước thật nhanh về phía An Tuyết Thần. Hai nữ nhân thấy vậy cũng vội vàng đuổi theo

An Tuyết Thần đi đến trước cửa, cô biết đây chính là mật mã của hắn, nếu không có mật mã của Phàm Ngự, cô đừng mơ tưởng có thể ra khỏi chỗ này. Vì thế cô đứng đó đợi hắn, bàn tay để trong túi tức giận nắm lại thật chặt.

Phàm Ngự bước thật nhanh đến chỗ An Tuyết Thần, khi nhìn thấy cô Phàm Ngự thả lỏng mình bước thật chậm, thật ưu nhã đi đến bên cạnh cô. Trên mặt nở nụ cười hả hê.

“Muốn rời khỏi đây? Cục cưng nói cho cô biết, nếu không có lệnh của tôi thì một con ruồi cũng đừng hòng thoát khỏi chỗ này.” Phàm Ngự bước đến trước mặt An Tuyết Thần, đứng cách cô năm bước, hai tay đang bận ôm hai vị mĩ nhân.

An Tuyết Thần quay lưng ngược lại với hắn, tay từ từ đưa vào trong túi rồi từ từ quay đầu lại đưa ánh mắt mang theo ý nghĩa lưới rách cá chết (liều chết) nhìn thẳng Phàm Ngự.

Phàm Ngự không biết tại sao cô lại dùng loại ánh mắt này nhìn hắn. Hắn cảm thấy có cái gì đó không ổn, nhưng không biết chính xác là cái gì. Hắn vẫn rất trấn tĩnh. Phàm Ngự đã trải qua rất nhiều chuyện, hắn đang đợi lần này cô định dùng chiêu gì với hắn.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, chầm chậm mở miệng

“Phàm Ngự, một người chết đi với anh liệu còn có tác dụng gì?” Khi Phàm Ngự hiểu rõ ý tứ trong lời nói của An Tuyết Thần thì cô đã đưa đầu khẩu súng lục đen chĩa vào đầu mình

Mọi người xung quanh đều rất cảnh giác. Bọn bảo vệ xung quanh cũng ngay lập tức cầm sugs chĩa thẳng về phía An Tuyết Thần. Nhưng với một người đã sớm coi thướng cái chết như cô thì cảnh tượng này không có chút đáng sợ nào hết.

Trái tim Phàm Ngự trong khoảnh khác như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào. Thật đau. Nhìn An Tuyết Thần không có bất kì biểu hiện nào. Lẳng lặng nhìn cô một hồi lâu vẫn không tìm được đáp án xem ra lần này là cô nghiêm túc thật rồi.

Phàm ngự giơ tay ra lệnh.”Bỏ súng xuống.”

An Tuyết Thần hoàn toàn không hề để ý đến có bao nhiêu người vừa chí súng vào mình. Chỉ chăm chú nhìn Phàm Ngự. Lần đầu tiên Phàm Ngự có cảm giác mình bị uy h**p. Cái cảm giác này thật đáng ghét.

Nhưng một kẻ trải qua rất nhiều chuyện còn đáng sợ hơn thế này làm sao có thể để một nữ nhân nhìn ra sự khác biệt trong lòng hắn như phàm Ngự. Phàm Ngự vẫn thể hiên ra ngoài rất bình tĩnh và lạnh lùng

“Muốn tự sát? Chẳng lẽ cô không nghĩ đến cha mẹ mình đang trong bệnh viện?” phàm Ngự cố gắng mang cha mẹ cô ra ép buộc cô.

An Tuyết Thần cười lạnh

“Phàm Ngự, gặp phải anh chính là điều mà tôi cảm thấy bất hạnh nhất trên đời của tôi.”An Tuyết Thần nhìn chằm chằm Phàm Ngự nói.

Phàm Ngự mặc dù tức giận, nhưng là hắn không có biện pháp. Cây súng kia là do lần trước hắn vô tình làm rơi trong phòng. Bên trong có rất nhiều đạn, chỉ cần bấm cò một cái đạn sẽ liên tiếp bay ra ngoài. Lúc đo cô sẽ mất mạng.

Phàm Ngự cố gắng dùng mắt ra hiệu cho những người xung quanh. Nhưng bị An Tuyết thần phát hiện.

“Chú Mã, chú đứng im đấy. Chú không nhanh bằng cháu đâu”.

Nghe An Tuyết Thần nói lão biết mình không thể làm gì nữa, nhìn về phía Phàm Ngự chờ lệnh. Phàm Ngự gật đầu một cái. Lão Max trở lại đứng bên cạnh hắn.

Ánh mắt Phàm Ngự vẫn nhìn thẳng vào tay An Tuyết Thần đang cầm súng. Gương mặt tuấn tú trở lên xanh mét. Hắn hoàn toàn không ngờ đến cô sẽ dùng chiêu này ép hắn. Đây chình là một sơ sót lớn của hắn. Nhìn chằm chằm đôi tay nhỏ bé của An Tuyết Thần chỉ sợ cô sẽ thật sự biến mất.

Nhưng là giờ phút này An Tuyết Thần vô cùng trấn định. Cô đang đánh cuộc, mặc dù nói không biết cô đánh cuộc là cái gì. Nhưng là cô phải đánh cuộc. Có lẽ là đau đớn suốt thời gian qua đã cho cô có được dũng khí như lúc này.

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự cũng không ý muốn bỏ qua cho mình, ngón trỏ bắt đầu từ từ bóp cò. Cô nhắm hai mắt lại.

Phàm Ngự nhìn cò súng từ từ bị cô bóp, tim giật thói liền quát

“Dừng tay.” Phàm Ngự hô to một tiếng, thân thể tức giận kịch liệt phập phồng.

An Tuyết Thần mở mắt buông cò súng. Nhìn Phàm Ngự.

“Mở cửa” Phàm Ngự cơ hồ là cắn răng nghiến lợi nói.

An Tuyết Thần cũng không có để súng xuống, xoay người nhìn thấy cửa bằng thép cao gần năm thước chầm chậm được kéo ra hai bên. Cô nhìn Phàm Ngự từng bước từng bước lui về phía sau. Cho đến thối lui ra khỏi ngoài cửa. Hướng về phía Phàm Ngự nhàn nhạt nói.

“Không được sau khi tôi bước ra ngoài cánh cửa này đuổi theo tôi. Tôi vẫn sẽ cầm súng theo cho đến khi cảm thấy an toàn. Nếu không Phàm Ngự anh cứ đợi nhặt xác tôi đi.” nói xong liền xoay người rời đi.

Nhìn An Tuyết Thần vừa rời khỏi, Phàm Ngự quả thật tức đến hộc máu, cầm lấy súng máy bắn liên tiếp lên bầu trời.

“An Tuyết Thần cô đừng mơ tưởng là có thể thoát khỏi tay của tôi.” Nhìn chằm chằm cánh cửa hai mắt Phàm Ngự đầy tia máu.

An Tuyết Thần dám chạy trốn quả thật làm mặt mũi Phàm Ngự mất hết, nhưng khi đó hắn lại chấp nhận để cô uy h**p mình.
 
Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ
Chương 24: Chương 47-48


Tại một nơi cách xa tòa lâu đài một người đàn ông vừa cầm ống nhòm vừa quan sát hết mọi chuyện vừa xảy ra. Đặt ống nhòm xuống nhớ đến bóng dáng vừa chạy ra khỏi cửa, xuay người vừa rời đi. Khóe miệng không tự chủ mà nhếch lên.

An Tuyết Thần vẫn cố gắng chạy trốn cho đến khi cô không nhìn thấy tòa thành của Phàm Ngự nữa mới chịu dừng lại. Thở gấp, nghỉ ngơi một chút. Đứng đó nhìn lại khẩu súng trong tay nhớ lại những gì mình vừa mới định làm; chỉ một chút nữa thôi là cô đã dùng khẩu súng nhỏ bé này kết thúc cuộc đời mình, cũng thật may mắn, cô thắng. Cô đứng đó nhìn thấy mặt trời cũng sắp lên, đôi tay nắm thật chặt lồ ng ngực của mình. Trên mặt xuất hiện nụ cười chiến thắng.

Sau lưng một chiếc Maybach 62 đang theo đuôi cô. Nhưng cô không có chú ý đến. Cô xoay người lại, nhìn thẳng về hướng mặt trời. Cây súng lục bị ném vào trong bụi cỏ, sau đó đứng đối diện ánh mặt trời, cảm thụ ánh mặt trời. Trước kia cô thích nhất hưởng thụ ánh mặt trời. Cô vẫn như cũ đưa ra một cái tay dùng tách ra năm ngón tay che kín một nửa mặt trời, khiến ánh mặt trời ấm áp xuyên thấu qua những ngón tay chiếu lên gương mặt nhỏ bé của mình. Cô hoàn toàn đắm chìm trong cả giác mà lâu rồi bị cô lãng quên. Mà không hề biết trong một chiếc xe có một đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô.

Hình ảnh vừa rồi đều bị một người đàn ông ngồi trong xe nhìn thấy hết. Ánh mặt trời và thiếu nữ, cho hắn những cảm nhận ban đầu về cô. Hút xong điếu thuốc, lái xe từ từ đến bên cạnh cô.

Nam nhân sắp lái đến bên cạnh An Tuyết Thần, khóe miệng hiện lên một nụ cười tự giễu. Đây là loại nữ nhân gì vậy?. Một chút cảnh giác cũng không có. Hắn nhấn một tiếng còi khiến An Tuyết Thần giật mình hoàn hồn trở lại.

An Tuyết Thần nhìn chiếc xe trước mặt, bởi vì nhìn ánh mặt trời thật lâu nên cô theo bản năng dụi dụi mắt. Muốn nhìn rõ người trong xe, cô rất sợ nếu người trong xe là Phàm Ngự.

Nam nhân mở cửa xe bước xuống, đi đến bên cạnh An Tuyết Thần.

“Tiểu thư, cô không sao chớ, có cần giúp một tay hay không?” Nam nhân lộ ra nụ cười mê người, hắn giờ phút này giống như một chàng trai đang lớn. Mặc đồng phục học sinh giống An Tuyết Thần. Bởi vì buổi sáng nhìn thấy An Tuyết Thần mặc đồng phục học sinh, cho nên hắn cũng sai người đã lấy tới một bộ, cũng đã yêu cầu giấu giếm tên tuổi đăng kí vào trường học với An Tuyết Thần.

An Tuyết Thần lấy lại bình tĩnh, liếc nhìn xe của hắn, nhìn hắn cũng mặc đồng phục học sinh, chẳng lẽ là học cùng trường.

Nam nhân vẫn mỉm cười. An Tuyết Thần quan sát hắn một phen sau đó xác định chung quanh không có ai, rốt cuộc thở dài một hơi.

“Tôi không sao, cám ơn.” An Tuyết Thần cũng không muốn nói thêm cái gì, xoay người đi xuống núi.

Nam nhân đứng ở nơi đó ngẩn người, nụ cười trên mặt cứng đờ. Nụ cười là sở trường nhất của hắn,vậy mà cô không để ý dù chỉ một chút. Cũng không nhìn cô thêm chút nào nữa, nụ cười trên mặt nên thu lại được rồi.

“Không tồi. Quả nhiên là nữ nhân Phàm Ngự coi trọng. Thật không giống như những cô gái bình thường khác. Mở cửa bước vào trong xe. Nhấn ga phóng đi.

An Tuyết Thần nhìn đồng hồ trên tay, sắp trễ giờ rồi. Phải làm sao bây giờ?

“Tiểu thư. Hình như chúng ta học cùng một trường. Nếu cô không ngại tôi có thể đưa cô đi, cũng sắp đến giờ rồi.” Nam nhân nhìn qua cửa xe thấy An Tuyết Thần đang rầu rĩ nói.

“Việc này” An Tuyết Thần đang do dự thì nam nhân rất tao nhã mở cửa xe, An Tuyết Thần liếc nhìn đồng hồ đeo tay, dậm chân một cái bước vào xe của hắn.

An Tuyết Thần ngồi ở trong xe không nói thêm gì. Chỉ là thản nhiên nói cám ơn, sau đó cái dựa vào ghế nhắm mắt lại.

Nam nhân vẫn mỉm cười, nhìn An Tuyết Thần sắp ngủ nụ cười sâu hơn. Rõ ràng cô không phải cô gái có tâm kế. Nhìn gương mặt thoát tục của cô. Giống như là của tự nhiên tạo ra. Thanh lệ thoát tục. Nghiêm túc quan sát cô. Nhưng cô hình như là gặp ác mộng.

Nam nhân nhìn vào cổ của cô, từng vết hôn đỏ thẫm đã trở nên tím đậm. Nhìn cô nhíu chặt lông mày.

Nụ cười dần biến mất, dùng sức đạp chân ga phi thẳng.

An Tuyết Thần mở mắt, đã đến trường học. Mở cửa xe, cầm cặp sách, vội vàng xuống xe. An Tuyết Thần hướng về nam nhân phía bên trong

“Tiên sinh, cám ơn. Tôi đi trước.”

Nói xong cũng đi hoàn toàn không chú ý thẻ học sinh của cô bị rớt trên ghế ngồi. Nam nhân như cũ mỉm cười”Không cần.” Nói xong An Tuyết Thần gật đầu một cái rồi rời đi.

Nhìn An Tuyết Thần bóng lưng đi xa. Nụ cười trên mặt biến mất, ánh mắt trở nên rét lạnh. Đôi tay nắm chặt tay lái. Đạp chân ga đi thẳng ra ngoài.

Bên trong xe, người đàn ông híp đôi mắt đẹp lại. Gió từ cửa thổi vào, làm mái tóc ngắn tung bay, che hết khuôn mặt của hắn. Khẽ cười lạnh. Đôi mắt nhìn sang chỗ An Tuyết Thần vừa ngồi, nhìn thấy huy hiệu trường rơi trên ghế, chắc là do cô xuống quá gấp, không chú ý nên bị rơi.

Trên gương mặt của người đàn ông, xuất hiện một nụ cười quỷ dị, không biết hắn đang suy nghĩ điều gì. Bẻ mạnh tay lái rời đi. Tay cầm huy hiệu, nhỏ giọng đọc:

“An Tuyết Thần, khoa tài chính, học ca sáng.” Sắc mặt người đàn ông trầm xuống. Quả nhiên, người cũng giống như tên, rất đẹp. Nếu như không lái xe đến đây, tâm trạng của Phàm Ngự có lẽ sẽ tốt hơn.

Phàm Ngự, ngồi xuống ghế sofa, lông mày nhíu chặt lại, cái gạt tàn đã chất đầy tàn thuốc. Có thể thấy được, Phàm Ngự đang cực kỳ tức giận. Chẳng lẽ cô không biết, An Tuyết Thần, cô như thế càng làm cho hắn tức giận?

Cô có biết, cô tạm thời sẽ có tự do, có vui vẻ. Nhưng bất hạnh cũng sắp tới.

“Khôi Ảnh, chuyện lúc sáng, cậu cũng đã biết.” Đôi mắt Phàm Ngự nhắm lại, tỏa ra sự hấp dẫn mê người. Gối đầu lên sofa.

“Đúng vậy, chủ nhân. Chủ nhân muốn tôi làm gì?” Khôi Ảnh nhìn Phàm Ngự một chút, sau đó cúi đầu xuống nói.

Phàm Ngự ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, giống như “dã thú”. Trong thâm tâm của Khôi Ảnh, chưa bao giờ thấy chủ nhân vì một người phụ nữ mà trở nên như vậy.

“Cậu hãy đi học, học cùng lớp với cô ấy, quan sát cô ấy, báo cáo mọi hành trình của cô ấy hoặc chụp lại.” Đôi mắt Phàm Ngự sáng ngời, không ai biết hắn đang muốn làm gì. Trên khuôn mặt đẹp hiện lên một nụ cười tà ác.

Khôi Ảnh đi theo hắn lâu như vậy, đương nhiên biết được ý của hắn. Chỉ là, hắn nhíu chặt lông mày lại. Lúc sau mới trả lời:

“Vâng, thưa chủ nhân, tôi sẽ đi làm ngay.” Nói xong, nhanh chóng rời đi. Trong lòng Khôi Ảnh nghĩ: “Chủ nhân thật sự yêu thích cô gái này sao?” Nhưng dù sao, chủ nhân cũng vì cô gái đó mà mệt mỏi.

Mái tóc dài của Khôi Ảnh bị cắt ngắn, để lộ ra khuôn mặt tuấn tú mê người. Trong gương, nhìn thấy hình dáng khi mặc đồng phục của mình, khẽ mỉm cười sâu xa. Sau đó, Khôi Ảnh đi học dễ dàng, chỉ bằng một cuộc điện thoại của Phàm Ngự. Hắn nói một câu: “Cậu ta là người của tôi”. Sau đó cúp máy luôn.

An Tuyết Thần dốc hết toàn bộ sức lực chạy đến lớp học. Thấy lớp học vẫn còn có tiếng hò hét, láo loạn mới cảm thấy yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.

Lý Viện nhìn thấy An Tuyết Thần đến. Lập tức chạy ra ngoài cửa lớp.

“Tuyết Thần, cuối cùng bạn cũng đến. Sao bạn chạy nhanh như thế, không phải bạn bị anh chàng đẹp trai nào đuổi theo chứ.” Lý Viện cười hì hì nói.

An Tuyết Thần hít sâu một hơi, nhìn bạn mình một cái. Đẩy cô bạn ra, bước vào lớp.

“Làm gì có ai, bạn suốt ngày chỉ nghĩ lung tung thôi à.” An Tuyết Thần ngồi vào chỗ, lại thấy Phàm Cố chưa đến lớp.

An Tuyết Thần nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi bên cạnh. Chẳng lẽ, cô đã làm hắn bị thương rồi sao? Đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

“Này, Tuyết Thần, mắt bạn bị sao vậy, tại sao lại sưng đỏ lên thế kia.” Lý Viện đau lòng hỏi.

An Tuyết Thần khẽ dụi mắt, mỉm cười với Lý Viện, nói:

“Tối hôm qua làm bài tập muộn quá, sau đó ngủ quên mất. Có thể là ngủ không đủ giấc”

“Vậy sao? Bạn chịu khó thật đấy. Sắp đến kỳ thi rồi, bạn thật chăm chỉ, không giống như tôi.” Lý Viện bĩu môi nói.

Hai người nhìn nhau cười cười. Hiệu trưởng đi vào.

“Khụ, các em chú ý. Phàm Cố đã đi du học, hôm nay lớp chúng ta có hai bạn mới chuyển đến, các em nghênh đón các bạn nào.”

An Tuyết Thần chỉ nghe thấy hiệu trưởng nói, Phàm Cố đã đi du học. Cô đã làm hắn bị thương. Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, tôi cũng không muốn như vậy.

Trong khi lông mày An Tuyết Thần nhíu lại, hai đôi mắt cùng lúc nhìn về phía cô. An Tuyết Thần ngẩng đầu lên nhìn hai người đang đứng trên bục.

Là hắn ta, thì ra, hôm nay hắn ta mới chuyển đến. Hắn ta nhìn về phía cô mỉm cười. An Tuyết Thần cũng cười lại với hắn ta, dù sao cô cũng phải cám ơn hắn ta.

Nhoáng cái, tất cả hình ảnh vừa nãy đã bị Khôi Ảnh quay vào trong camera mini. Chẳng qua, An Tuyết Thần không biết mà thôi, nhưng hắn ta cũng không biết thật sao?
 
Hiệp Ước Tình Nhân Để Cứu Cha Mẹ
Chương 25: Chương 49-50


Hiệu trưởng nhìn về phía chỗ ngồi còn trống, nói: “Bạn học Trương Khôi ngồi cạnh An Tuyết Thần, còn bạn Lãnh thì ngồi cạnh Lý Viện nhé.”

“Không ” Cả hai đều không đồng ý. Hiệu trưởng ngẩn người. Người đàn ông này, thì không thể đắc tội được.

Sau đó, hai người đàn ông cũng nhìn nhau. Lãnh mỉm cười nhìn về phía hắn, sau đó bước đến ngồi xuống bên cạnh chỗ ngồi của An Tuyết Thần.

Khôi Ảnh cũng bước đến, ngồi xuống bên cạnh Lý Viện, hai mắt Lý Viện mở to ra, nhìn Khôi Ảnh. An Tuyết Thần cũng thấy Lý Viện cứ nhìn Trương Khôi. Nghĩ thầm: hai người này, không phải đã nảy sinh tình cảm rồi chứ.

Đôi mắt An Tuyết Thần khẽ chạm vào tầm mắt Lý Viện, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ. Lãnh nhìn thấy nụ cười của An Tuyết Thần, hai tay chống cằm, nhìn cô chăm chú.

Đôi mắt An Tuyết Thần nhìn về phía Lãnh. Khẽ mỉm cười.

“Sáng nay, cám ơn bạn.” An Tuyết Thần đưa bàn tay nhỏ ra, nhìn về phía Lãnh. Bởi vì, hắn ta có nụ cười thân thiện, giống như bạn cũ lâu ngày gặp lại.

Lãnh khẽ nắm bàn tay An Tuyết Thần. Có thể cảm nhận được, bàn tay của cô rất nhỏ. Bàn tay chỉ toàn xương.

“Bạn không cần phải cám ơn, cái bắt tay này, giống như là tôi đang tự giới thiệu mình. Tôi tên là Lãnh, rất vui được làm quen với bạn.” Lãnh giới thiệu mình rất phong độ, giống như một tráng sĩ vậy.

“Xin chào, tôi tên là An Tuyết Thần.” An Tuyết Thần tươi cười rạng rỡ. Cô lại có thêm một người bạn mới, nên tạm thời quên chuyện mình không được đến gần người đàn ông khác.

Lãnh nhìn An Tuyết Thần, nói: “Tôi biết rõ, bạn tên là An Tuyết Thần.”

An Tuyết Thần buông bàn tay của mình ra, nhìn về phía Lãnh.

“Tại sao bạn lại biết, tôi tên là An Tuyết Thần?” Cô rất tò mò, rõ ràng, buổi sáng cô chưa nói cho hắn ta biết tên của mình.

Lãnh lấy từ trong túi quần ra một chiếc huy hiệu. Đặt lên tay An Tuyết Thần.

” Sáng nay, bạn làm rơi cái này trên xe của tôi.”

An Tuyết Thần sờ lên cổ của mình, mới phát hiện ra, huy hiệu của mình không có. An Tuyết Thần cầm huy hiệu ( thẻ sinh viên) đeo vào cổ, nhìn về phái Lãnh, nói:

“Ôi trời, thật sự cám ơn bạn, nếu bạn không đưa cho tôi, vậy tôi lại phải đi tìm bạn để lấy rồi.” Bây giờ, An Tuyết Thần cảm thấy, có thể làm bạn tốt với Lãnh.

Khôi Ảnh nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, thì ra là, bọn họ có quen biết nhau. Lý Viện nhìn về phía Khôi Ảnh, nói:

“Trương Khôi, buổi trưa chúng ta cùng nhau ăn trưa nhé.” Trương Khôi cũng không nhìn lại cô.

Mặc dù Lý Viện nổi giận, nhưng vẫn yêu cầu hắn ăn cơm cùng nhau.

“Buổi trưa, tôi sẽ ăn cơm với Tuyết Thần. Bạn cũng đi cùng nhé.” Lý Viện ôm chút hi vọng, nói lại lần nữa.

Khôi Ảnh nghe thấy, đi ăn cơm cùng với An Tuyết Thần, nhìn Lý Viện khẽ gật đầu.

Lý Viện vui mừng, la lên với An Tuyết Thần.

“Tuyết Thần, buổi trưa, Trương Khôi sẽ ăn trưa cùng với chúng ta.” Lý Viện vui mừng nói.

An Tuyết Thần nhìn Lý Viện, nói: “Được rồi, có thêm bạn Lãnh nữa, bạn ấy cũng muốn đi cùng.”

Nghe An Tuyết Thần nói vậy, Lãnh hơi ngẩn người, không nghĩ rằng cô muốn mình đi chung. Thật đúng là, làm cho hắn “đỡ phải hao tổn tâm trí”.

Khuôn mặt Lý Viện vui mừng, nhìn về phía Lãnh, vội vàng gật đầu. Trời ơi, đi cùng hai anh chàng đẹp trai. Thật là hạnh phúc.

“Làm sao thế, bạn không biết ngượng sao?” Lãnh nhìn An Tuyết Thần, không có ý tốt, nói.

An Tuyết Thần nhìn hắn ta cười to. Nụ cười xuất phát từ nội tâm.

“Không, không phải chúng ta là bạn tốt sao?” An Tuyết Thần nghiêng đầu nhìn hắn ta.

Lãnh nghe cô nói vậy, nhìn thấy nụ cười của cô, trong lòng tràn đầy vui mừng.

“Như thế cũng được, chúng ta sẽ mặt dày giống nhau vậy.” Lãnh nhìn cô, vui vẻ nói.

An Tuyết Thần khẽ gật đầu, sau đó lấy ra bài thi, bắt đầu làm. Lãnh nhìn thấy An Tuyết Thần làm bài thi, vẫn thấy được khuôn mặt, rất thanh tú. Giống vơi hình dáng cô. Rất bình thản.

Lãnh cứ nhìn cô như thế, khuôn mặt khẽ mỉm cười, nhưng không để người khác thấy được, nhưng vẫn bị Khôi Ảnh chụp được.

Lãnh khẽ nhìn vào tấm ảnh, trên mặt, nở nụ cười càng sâu hơn.

“Phàm Ngự, cô gái này đối với cậu, rất quan trọng sao? Lãnh nhìn về phía dáng vẻ chuyên tâm học của An Tuyết Thần.

Thời gian trôi qua rất nhanh, thoát cái đã đến trưa. Lãnh nằm dài lên bàn, ngắm nhìn An Tuyết Thần cho đến trưa. Nhìn thấy hình dáng nghiêm túc học của cô, trông rất đáng yêu. Đúng là một cô gái không toan tính, ngay cả khi, người khác chăm chú nhìn mình từ nãy, cũng không biết.

Cửa sổ hơi mở ra, gió mùa hè theo đó thổi vào.Mái tóc dài tung bay trên khắp khuôn mắt trắng trẻo của An Tuyết Thần. Trong lúc không để ý, có một bàn tay đã thay cô cài lại tóc ra phía sau tai. Động tác nhỏ này của Lãnh, như hành động đương nhiên, dành cho người con gái của hắn vậy. Hắn bị hành động của mình dọa sợ, cô ấy đã bị Phàm Ngự chơi chán rồi.

Nhìn về phía An Tuyết Thần, hắn thật không hiểu, tại sao cô lại ở chung một chỗ với Phàm Ngự, thật đáng tiếc cho một cô gái đơn thuần như thế. Lông mày hắn khẽ nhíu chặt lại.

Leng Keng ——

Thời gian nghỉ ngơi cũng đã đến. An Tuyết Thần khẽ thở dài, nhìn lại vở ghi chép tối hôm qua. Sau đó, cô quay đầu lại, nhìn thấy Lãnh đang ngủ, khóe miệng khẽ nở nụ cười. Một tay chống cằm, một tay khác thì đẩy nhẹ Lãnh.

“Lãnh, mau tỉnh dậy, đã đến giờ nghỉ, chúng ta cùng nhau đi ăn cơm.” An Tuyết Thần buồn cười nhìn hắn, khẽ nói.

Lãnh giả vờ mở đôi mắt đẹp mê người ra. Bộ dạng lười biếng, vươn tay ra, nói:

“A, thời gian trôi qua thật là nhanh, tôi đã ngủ lâu như vậy sao.” Sau khi nói xong, đứng thẳng dậy.

Khôi Ảnh nhìn thấy Lãnh duỗi người ra. Thầm nghĩ.

” Hắn rõ ràng chưa ngủ mà.” Lý Viện nhìn Khôi Ảnh, ngượng ngùng nói.

“Trương Khôi, chúng ta cùng đi nhé.” Nói xong, cầm hộp nữ trang của mình lên.

Trương Khôi nhìn Lý Viện, khẽ gật đầu. An Tuyết Thần đã cất xong, sau đó tươi cười nhìn về phía Lãnh.

Bốn người cùng đi đến “trụ sở bí mật”, nhưng ai cũng có tâm sự của riêng mình.

An Tuyết Thần thì lo sợ. Sợ sau đó sẽ bị Phàm Ngự trừng phạt, chỉ hy vọng hắn sẽ không làm gì ba mẹ cô.

Lãnh nhìn An Tuyết Thần, suy nghĩ, không biết cô ấy giả vờ như thế để làm gì? Nghĩ đến chuyện sáng nay, đúng là chấn động lòng người. Không có sự sợ hãi. Nhìn cô vẻ ngoài nhu nhược, nhưng nội tâm lại rất kiên cường.

Lãnh nhét hai tay vào trong túi quần. Nghiêng đầu, ngắm nhìn dáng vẻ lo sợ của An Tuyết Thần. Có lẽ, cô đang nghĩ đến chuyện xảy ra lúc s áng. Dù sao cô cũng chỉ là một sinh viên.

Mà Khôi Ảnh thì vẫn tiếp tục quan sát An Tuyết Thần, lần sau nhất định phải để ý kỹ ánh mắt mờ ám của hắn ta. Lông mày nhíu chặt lại. Còn Lý Viện thì vụng trộm liếc nhìn Khôi Ảnh, mặc dù ánh mắt của hắn vẫn luôn nhìn về phía An Tuyết Thần.

An Tuyết Thần vần không phát hiện ra. Cô vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình. Không biết những ngày tháng yên bình có còn không.

“Đến nơi rồi” Lời nói của Lý Viện đã kéo suy nghĩ của ba người kia quay trở lại.

Lãnh nhìn về phía trước, phát hiện ra nó rất đẹp.

Bốn người cùng đi vào bên trong mái đình yên tĩnh, để ăn bữa trưa. An Tuyết Thần đi từ từ ra chỗ đình nghỉ mát, bước đi trên con đường mòn đầy hoa hồng.

An Tuyết Thần đứng ở chính giữa con đường, hấp thụ hương thơm của hoa hồng, tận hưởng ánh nắng mặt trời, lắng nghe tiếng chim Hoàng Oanh hót. Tức giận cũng dần ta biến. Tâm trạng thoải mái hơn nhiều.

Lãnh dựa vào cây cột trong đình nghỉ mát, thoải mái thưởng thức hết những hình ảnh kia. Lý Viện thấy Lãnh cứ nhìn An Tuyết Thần mãi, bước tới bên cạnh hắn nói:

“Tuyết Thần, rất xinh đẹp phải không, ngay cả tôi cũng rất thích bạn ấy?” Nói xong, nhìn về phía An Tuyết Thần.

Lãnh nhìn An Tuyết Thần, khẽ gật đầu.

” Đúng là rất đẹp, nhưng luôn làm cho người ta cảm thấy có chút thê lương. Hình như cô ấy có chuyện gì đó, mà chúng ta không biết.” Ánh mắt Lãnh nhìn An Tuyết Thần có chút mơ màng, nói.

Lý Viện nhìn Lãnh một chút, sau đó lại nhìn An Tuyết Thần.” Có lẽ vậy …!.”

Khôi Ảnh đem tất cả quay lại, nhất là những hình ảnh trong biển hoa của An Tuyết Thần.
 
Back
Top Bottom