Khác Hiệp ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-17 Khách sạn (16+)


Xung quanh LAX vốn đã là một vùng phồn hoa đô thị nên việc tìm một khách sạn có chất lượng cao không hề khó nên chiếc xế rất nhanh đã dừng bánh tại một khách sạn quá cảnh thuộc tầm tốt trở lên chỉ sau 15'.

Khách sạn sạch sẽ với tông chủ đạo là đỏ trắng, không cần phải làm quá nhiều thủ tục vì đã được phía đại sứ quán đặt trước.

Đó là một phòng đôi hướng Đông nam, nó có một bồn tắm rộng rãi và một ban công lộng gió, anh chợt nghĩ đến chuyện cũ, nếu là ngày xưa thì dù ra sao thì anh cũng nhất quyết phải ở hai phòng đơn chứ không đời nào nằm chung với Zegna, lúc đó không có hôm nào là anh có giấc ngủ ngon.

Phải đến 2h rưỡi mọi việc mới tươm tất, Taekjoo mở điện thoại kiểm tra thì chỉ có tin nhắn từ mẹ và từ Yuna, anh thở dài rồi mắng bản thân, anh quên phải nói với mẹ về việc sang Mỹ rồi.

[Mẹ]: Hôm nay con sẽ về đúng không?

Chắc tầm này bên Hàn có lẽ đang chập tối.

'Dạ con có việc phải sang Mỹ một chuyến, con sẽ đi dự đám cưới bạn con, con sẽ cố gắng về sớm.' Anh cảm thấy có lỗi với mẹ, mẹ luôn luôn là người đợi anh bất kể đêm khuya hay trời rét căm căm.

[Mẹ]: Không cần gấp quá đâu, lâu rồi con mới được gặp lại bạn mà, giữ gìn sức khỏe là được, nhớ ăn uống đầy đủ.

Mặc dù vậy anh vẫn cảm thấy mẹ có phần hụt hẫng và lo lắng không thôi.

Taekjoo thở dài rồi gọi Zegna, đành dùng con át chủ bài thôi:

"Zegna, quay mặt ra chỗ này đi."

Nhân lúc Zegna quay người thì anh đã nhanh chóng zoom máy quay rồi nhấn camera gửi ảnh cho mẹ.

'Con đi cùng ngài tên nhóc này, sẽ không có gì khó khăn đâu ạ.' Bạn thân của mẹ đấy ạ.

Mẹ anh thả cảm xúc vào bức ảnh, mắng anh vô lễ với cấp trên rồi bảo anh đi ngủ sớm, còn dặn dò phải chăm sóc cho Zegna thật cẩn thận, không hiểu sao tâm trạng mẹ anh lại có vẻ an tâm hẳn, xem ra người thừa thật ra là anh rồi.

"Làm gì vậy."

Zegna leo lên giường rồi đè lên người anh muốn xem trong điện thoại có gì, khác với ban nãy, suốt cả chuyến đi cậu không nói gì khiến anh hơi lo lắng nhưng có lẽ cậu ta có vẻ đã ổn định lại và không còn khó chịu như trước dù vẫn hơi hằn học, anh cho cậu xem đoạn tin nhắn với mẹ.

"Mẹ anh có khi nhớ ngài Đại sứ đây hơn là con trai mình rồi đấy."

Anh phàn nàn.

"Vậy nên anh phải về nhà với người phụ nữ đó nhiều vào, đương nhiên cũng phải ở bên em."

Zegna nhoẻn miệng một cách kỳ lạ.

Anh hơi chững người lại: "Anh sẽ cố gắng cân bằng giữa công việc và gia đình."

Zegna lờ đi vẻ bất đắc dĩ đầy khó khăn trong giọng anh.

Taekjoo chậm rãi mở bức ảnh anh đã chụp lên cho cậu xem, muốn chuyển khỏi chủ đề nặng nề này.

"Tay nghề của anh cũng khá đấy chứ." nó không tệ nhưng cũng không có gì quá đặc biệt.

Bức ảnh đẹp đẽ đó có một chất lượng bình thường, kỹ năng bình thường nhưng...

"Không phải do em quá đẹp à?"

Zegna hếch cằm, đúng vậy, tất cả mọi thứ của bức ảnh đều tầm thường trừ nhân vật chính của nó, cậu ta có một vẻ ngoài bóng bẩy nên nói thế cũng không sai nhưng cái thái độ tự hào về bản thân đó khiến anh cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

Tên nhóc này!

Để mà nói thì để trở thành một nhân viên tình báo thì cũng yêu cầu một chút kỹ năng nhiếp ảnh để phục vụ cho công tác điều tra, không cần đẹp nhưng cần vững tay, rõ nét và nhanh chóng.

Kwon Taekjoo khá là tự tin vào tay nghề của mình, tuy anh có thể tự hào về tốc độ tay hay độ nét nhưng anh hoàn toàn không có chuyên môn về chụp ảnh nghệ thuật.

"Há miệng ra, Zegna."

Taekjoo bất chợt ra lệnh, hận hức nhìn về tên kia.

"?...!

Anh định hôn em à, thế thì em..."

Zegna khó hiểu hơi hé miệng ra

'Đúng rồi đấy, nói ít thôi.'

Taekjoo ghé miệng vào gần cậu, luồn lưỡi vào bên trong quét sạch khoang miệng, anh đỡ sau gáy cậu, cuốn lưỡi cả hai, nút lưỡi cậu và mút lấy môi trên,, kéo cậu sát vào nụ hôn dịu dàng của mình,

Zegna hơi đứng hình mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, mãi cho đến khi dứt ra thì mới động thủ.

"Giờ thì em với nụ hôn này cái nào hơn, hửm?"

Anh nghiêm túc hỏi.

Zegna nhếch miệng cười, phản công tóm lấy gáy anh, gặm lấy môi anh.

Chiếc lưỡi luồn lách kéo lưỡi của anh ra, lưỡi cậu ta chạm vào nướu và lục tung lớp niêm mạc lên, những động tác mạnh bạo không ngừng nghỉ khiến nước bọt nương theo hai bên mép mà chảy xuống.

Zegna mò mẫm lấy dương vật cách lớp quần của mình, mỉm cười:

"Nếu phải chọn thì em sẽ chọn làm tình."

Anh đã đoán được có thể tên đó sẽ hứng lên nhưng anh không nghĩ sau một ngày mệt mỏi mà cậu ta vẫn thèm được nhét con chim mập đó vào người anh, chà, phải nói sao nhỉ?

Người trẻ tuổi thật là khí huyết dồi dào.

"Nhà tắm ở đằng kia, tự xử đi."

Taekjoo chỉ vào một phía, sau đó nhanh chóng trùm chăn nằm như cá ươn trên giường, anh sợ rằng chỉ cần lộ ra một chút gì đó là sẽ bị kéo lấy ngay.

Đương nhiên Zegna sẽ không dễ gì mà tha cho anh, cậu ta lấy tay mò mẫm vào trong chăn.

"Này, khuya rồi đi ngủ đi, nhóc muốn biến anh thành cái xác khô à?"

Taekjoo cầm lấy tay cậu rồi đẩy nó ra bằng được.

"Cởi chuông thì cần người buộc chuông, Taekjoo."

Zegna nắm ngược lấy tay anh sau đó kéo nó ra, lật người lại khiến Taekjoo nằm ngửa trên đùi mình, giọng điệu của cậu như một đứa nhóc nhõng nhẽo.

Anh gãi đầu một cách bất đắc dĩ rồi ngồi dậy, anh sẽ chấp nhận lỗi lầm của mình và sửa sai, anh thấy hơi hối hận khi trêu chọc tên khốn này nhưng-

"Dùng miệng thôi, mai còn nhiều việc lắm, dùng miệng đi."

"Không thích."

Zegna thẳng thừng từ chối.

"?

Tại sao?"

"Mặc dù miệng của anh ấm với mềm, và rất dễ chịu khi xuống cổ họng nhưng hiện tại em không muốn dùng miệng của anh."

Cậu ta chậc lưỡi.

"Anh thấy em cũng mệt rồi, chẳng lẽ em định làm cả đêm với tình trạng này?"

Taekjoo cố gắng khuyên bảo và phớt lờ những câu từ tục tĩu của Zegna.

"Sao lại không, và con mắt nào của anh thấy em mệt?"

Dù cho Zegna cũng không phải một đứa trẻ ngoan gì nhưng thường thì cậu ta sẽ đồng ý nếu anh đã chịu nhượng bộ hết nước hết cái thế này.

"Nhóc à!

Em đang làm khó anh đấy!"

Anh thở hắt ra một cách bất lực, nếu là ở nhà hoặc không có việc gấp thì anh đã sẵn lòng đồng ý.

Thấy vẻ não cả ruột của anh, Zegna dần nhoẻn miệng cười như thể trúng số, tay cậu ta đặt lên vai anh như một đối tác đã ký hợp đồng thành công.

"Vậy em cho anh một phương án khác, blow job và cho em nhét vào."

Thái độ bố thí khiến trái tim anh nóng lên như vũ bão, là một ngọn đuốc được tẩm xăng.

_____________________

-Trước định giải thích thì quên mất, Research Gap nói gọn thì là những khoảng trống (chỗ trống) chưa được nghiên cứu tìm tòi hoặc là mới được lên ý tưởng, nó được dùng trong lĩnh vực nghiên cứu, nói chung là nghe ngầu đúng k ae, ai muốn tìm hiểu thêm thì lên libanswers tìm xem thử.

Ý là ngựa nhưng nó học thuật và tăng độ gay á.
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-18: Lựa chọn hoặc lựa chọn (18+)


"Vậy em cho anh một phương án khác, blow job và cho em nhét vào."

Thái độ bố thí khiến trái tim anh nóng lên như vũ bão, là một ngọn đuốc được tẩm xăng.

"Em định cho anh một phương án nhân đôi sự khó khăn à?"

Taekjoo muốn hất cái tay trên vai mình xuống một cách quyết liệt nhất.

"Đâu có, phải là giảm nửa, em chỉ nhét vào coi như ủ ấm, không động, không bắn, đó quả là một sự nhượng bộ to lớn, lấy danh nghĩa của nhà Bogdanov ra thề."

Zegna cười khúc khích mà giơ ba ngón tay, cực kỳ thiếu đứng đắn.

"Sau khi em giả làm đồng đội của anh thì em nghĩ cái danh nghĩa của họ Bogdanov đáng giá lắm à?"

Taekjoo lập tức hiện ra vẻ chất vấn, đến bây giờ mỗi lần liên lạc thì anh vẫn bị Salman mắng xối xả kìa, cậu ta nên đổi nghề làm điệp viên thay cho anh luôn đi chứ, làm đại sứ làm gì cho lãng phí.

"Lúc đó em có phải người nhà Bogdanov đâu."

Zegna làm ra vẻ oan uổng cực kỳ, Kwon Taekjoo đã không thể tức giận thêm vì sự mất dạy này lần nào nữa.

"Nhưng anh không muốn cũng không sao, chúng ta có thể thử phương án làm tình truyền thống mà, cũng không tệ đâu."

Taekjoo thấy Zegna đang liếm môi, đôi mắt cậu ta nheo lại đầy vẻ dung tục của kẻ suy bại khi nhìn những món hàng của mình.

Anh có thể từ chối, sau đó mọi chuyện sẽ diễn biến phức tạp hơn theo nhiều cách, sau đó Kwon Taekjoo sẽ không chần chừ mà làm trái, vì anh cũng có lòng tự trọng của bản thân.

Rồi sau đó mọi chuyện lại đổ bể, nát bét, một cuộc làm tình đầy giằng co và tranh chấp, những thứ đẹp đẽ vỡ nát.

Được rồi, anh sẽ đi bằng con đường ngắn hơn để đến đó nhưng bớt đi đau đớn và cãi vã.

Anh thở dài rồi quỳ xuống nền đất, kéo khóa quần và quần lót của cậu ra, cái thứ đó thậm chí còn chưa cương lên, anh vùi đầu vào háng cậu ta rồi le lưỡi liếm nhẹ phần đỉnh như một con mèo, mùi vị quen thuộc dần xông vào mũi, anh thở một cách nhẹ nhàng, để mọi chuyện thật dịu êm.

Anh liếm láp từ đỉnh đến gốc, ngay cả túi bìu đang rung rung cũng được anh chăm sóc, những chất lỏng tinh tế rỉ ra từ quy đầu cũng được mút bằng hết, thứ đó dần bóng loáng nước bọt.

Dương vật của Zegna đã nhanh chóng cương lên đến mức còn va nhẹ vào gò má anh khiến anh phải nhướng người để bắt lấy nó.

"Tốt lắm, em thích cảm giác này đút sữa cho cún con, sâu hơn nữa đi."

Đuôi mắt Zegna hơi cong lên thành hình trăng lưỡi liềm, bàn tay cậu ta để trên đầu lên như dỗ một con cún bướng bỉnh.

Taekjoo hơi lườm Zegna, cái tên nhóc này luôn thích dirty talk kiểu này, dù nghe riết cũng quen nhưng việc biến BJ thành hành động cho sữa dễ thương khiến anh thấy khó chịu, không, chẳng dễ thương chút nào!

Nhưng vì là thú vui Zegna nên Taekjoo cũng chẳng buồn nói.

Tuy vậy anh vẫn không chậm trễ việc mà hơi mở rộng miệng, cúi người nhét sâu con quái vật đó vào họng khiến cơ quan chạm vào lưỡi gà, cọ vào thành họng, một cảm giác buồn nôn trào lên khiến sắc mặt Taekjoo tái xanh, nhưng năng lực kiên nhẫn đã kiềm cảm giác ghê tởm đó lại.

Mặc dù cảm giác không tốt nhưng Taekjoo vẫn nhận nhịn, khó chịu nhất thời còn hơn bị Zegna đụng tay đụng chân.

Anh dùng tay xoa nắn những phần chưa được bao hết, và có vẻ anh cũng làm khá tốt khi nghe thấy những tiếng rên rỉ nhỏ nhặt của cậu ta, thật ra thì nó giống thở dốc hơn, một lần nữa, không dễ thương chút nào, nó tràn đầy cảm giác nam tính.

Khi ra vào bằng cửa sau thì anh khó kiểm soát được lực mà nhiều phen làm Zegna điếng người nhưng nếu là khẩu giao thì quá dễ để khiến cậu ta thích ý, không đáng tự hào nhưng đáng nói.

Hai bên mép bị mở to hết mức khiến nước bọt đang lưu động không ngừng thoát ra nhỏ giọt xuống nền nhà, anh nhíu mày khi dương vật của tên kia không ngừng phình ra.

"Ngoan lắm.

Nó sẽ vào hết nhanh thôi."

Chó mới tin, anh muốn cho tên khốn này ăn đấm, nhưng sâu thâm tâm thì rõ ràng là không thể nào.

Anh lui ra để chừa cho mình đường thở, răng nanh vô tình cọ vào dương vật, khó khăn nói:

"Em nên thấy may mắn vì lúc trước mình cầm khẩu Colt đi."

Zegna từng dọa sẽ bắn vỡ sọ anh nếu anh dám cắn trúng dương vật cậu ta khi còn ở đảo Ajinoki bằng cách dí khẩu Colt vào đầu Taekjoo, đúng là cảm giác tàn bạo đó rất khác hiện giờ.

So với khi đó, bây giờ chẳng khác gì trêu hoa ghẹo nguyệt.

"Dù cho em không cầm Colt thì anh cũng không cắn đứt nó đâu, dù sao đây cũng là thứ nuôi lớn anh mà."

Zegna rùng mình mỉm cười, anh thấy tay của tên nhóc để trên đầu mình dùng sức hơn.

Ừ, đây là thứ sẽ giết anh trên giường, mặc dù nói vậy chứ anh biết Zegna có thừa khả năng để anh không dám cắn đứt dù không cầm súng trên tay.

Không cho Taekjoo quãng nghỉ, Zegna nắm lấy tóc anh, nhét bộ phận sinh dục của mình vào khoang miệng, nó dần dần tiến sâu vào cuống họng, cảm giác bị dị vật xâm lấn khiến mặt anh nhăn nhúm suýt không kiểm soát được nước mắt sinh lý, còn Zegna lại thở hắt ra một cách thoải mái.

Anh chống cự muốn lui ra thì tay giữ tóc anh ngày càng chặt, mùi tanh nồng ngày càng đậm, ánh sáng tàn nhẫn của loài bò sát lướt qua ánh mắt Zegna, cậu ta thúc mạnh đến mức túi bìu chạm vào cằm anh, giờ cậu ta có vẻ coi miệng anh như cái lỗ rồi, khối thịt thì ngày càng quá khổ so với cơ hàm của anh.

"Sắp rồi, em chỉ thích mình anh liếm thôi đấy, hình như kỹ thuật của anh tốt lên?"

Zegna nheo mắt, lông mi dài màu trắng ngà rũ xuống nhìn anh bằng một ánh mắt ngọt ngào nhưng thân dưới thì không ngừng lại.

Taekjoo chau mày một cách dữ dằn, chắc là không có ai thích được khen là bú tốt đâu nhỉ, ít nhất thì đối với anh là vậy, có nhiều tài khác mà Zegna có thể khen mà.

Anh ngay lập tức nhíu mày vì mùi vị quen thuộc đã nặng nề chảy vào họng anh, thứ chất lỏng trắng đục tanh tưởi và nhớt nhát hơi chảy ra hai bên vậy mà cậu ta vẫn không cho anh thoát ra mà thẳng tay giữ hàm Taekjoo lại khiến họng anh bết dính.

"Anh giữ như này một lúc, để em cởi đồ cho anh, không cần nuốt đâu."

Tuy vừa bắn nhưng không có dấu hiệu nào là cho thấy cậu ta hết hứng, dương vật vẫn đang trong trạng thái cương cứng.

'Xẹp xuống đi."

Taekjoo lẩm bẩm, đôi mắt anh phủ mờ mà chửi rủa cái thứ sinh lý dẻo dai chết tiệt, nếu được thì anh muốn chặt nó.

Zegna cúi người kéo đồ khỏi người anh, quá trình đó diễn ra một lúc khiến cho khối cơ của cậu ta liên tục va đập vào lưỡi gà anh, anh vẫn cố nhịn để không gây thêm diễn biến cho chuyện này.

Đến khi khóa quần kéo xuống và boxer cũng tụt dần thì khối thịt của Zegna đã ngày càng nóng, những đường gân nảy lên, cậu ta đưa tay phải xuống dưới hàm của anh như định hứng gì đó.

"Anh lấy ra đi."

Lúc này Taekjoo mới bực bội thoát ra khỏi tên đó, anh cố gắng để răng mình cọ vào dương vật, một số giọt nước chảy lách tách xuống tay Zegna, lúc này thì cơ hàm đã tê rần, mỗi lần đóng mở cơ miệng như cực hình vậy.

Anh muốn đấm vào cái ánh mắt nhìn xuống như tỏ vẻ người bề trên đó.

Nhưng nỗi lo thể chất này không bằng nỗi lo trong lòng anh, 'lỡ cậu ta hứng đòi làm tiếp thì sao', Taekjoo âm thầm ngước mắt đánh giá Zegna.

Zegna chỉ nhếch miệng cười, đôi mắt liếc xuống phía dưới nhìn chằm chằm vào anh rồi nói như thể hiểu anh đang nghĩ gì:

"Anh yên tâm đi, những gì đã nói thì em sẽ không phá vỡ, nào, nhè ra, em cần chỗ đó." nói rồi cậu đưa tay phải sát miệng anh.

____________

-Chap này mang tính chất PR, t vừa ra truyện mới ae bấm thử vào trang cá nhân đọc nha, t k để tên couple ở đây vì làm v nó bất ngờ kkk.

Gợi ý thì OTP này có thể là tuổi thơ của nhiều người và siêu nổi bên Tây luôn.

-Chap này t viết từ thời Napoleon cởi chuồng tắm mưa, t cực ngại viết mấy chap có cảnh Smut 18+ mà đọc lại còn cực hình hơn nên nếu có sai sót gì ae cứ báo nhé.

Mọe đọc truyện ngta thì thấy nắng mà đến mình thì thấy cringe ói ẻ.
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-19 'Rốt cuộc là sao nhỉ?' (R18)


ói như thể hiểu anh đang nghĩ gì:

"Anh yên tâm đi, những gì đã nói thì em sẽ không phá vỡ, nào, nhè ra, em cần chỗ đó." nói rồi cậu đưa tay phải sát miệng anh.

"Em cần cái đống này làm gì?"

Taekjoo vừa nghi hoặc vừa chầm chậm đẩy lưỡi đưa cái đống tinh dịch kia ra khỏi miệng mình, tránh cho tràn xuống họng.

"Hôm nay anh yên tĩnh đến bất ngờ nhỉ?" một câu nói chẳng hề liên quan gì.

Zegna hài lòng nhìn đống tinh dịch dày đặc của mình được cất giữ cẩn thận trong miệng Taekjoo mà không trả lời câu hỏi của anh, cứ dửng dưng như vậy.

'Thằng chó này, cho vào miệng thì nói kiểu gì', Không cho anh cơ hội mắng mỏ, Zegna đã kéo anh lên giường, bàn tay chứa đầy dịch trắng mò mẫm ở phía dưới rồi đi vào.

Cậu ta dựng bàn tay lên, dùng hai ngón tay kéo cái lỗ sang, nghiêng tay để đống tinh dịch chảy ngược vào bên trong, cái lạnh bất ngờ xâm nhập khiến Taekjoo hơi rùng mình, đúng lúc đó cằm anh bị kéo lại, Zegna đã chen lưỡi vào giữa.

Taekjoo bắt lấy tay Zegna với vẻ mặt hằm hằm như thể sẽ vung nắm đấm ngay lập tức.

Cậu ta mỉm cười gạt tay anh rồi tiếp tục bới móc khiến phía bên trong anh nhộn nhạo vô cùng, nó không đáng sợ, nhưng nếu không đúng chỗ thì cũng không sướng.

Bởi vì Zegna vẫn chưa làm gì quá đáng nên anh chỉ có thể bám vào gáy rồi kéo Zegna ra khỏi nụ hôn đối diện với mình, đưa ra cảnh cáo: "Chỉ nhét vào thôi đấy, nếu em làm gì hơn thì anh sẵn sàng sử dụng vũ lực."

"Anh bị lừa dối quá nhiều hay sao mà mãi không tin em vậy, và, làm như anh có thể sử dụng vũ lực?"

Thái độ tự thấy mình là nạn nhân cộng thêm sự kiêu căng ấy khiến anh thấy khó chịu, tại sao lại cố dung hòa hai thứ đó với nhau cơ chứ?

'Không phải anh không tin em mà là anh không tin em khi ở trên giường.' Đó là một con sói gian xảo nhất mà anh từng biết.

Ngón tay cậu ta chà xát vào xung quanh ngay khi nơi đó vẫn đang khô ráo chưa kịp thấm nước khiến anh cảm thấy bứt rứt trong người như thể đang có kiến bò trong thành ruột.

Có vẻ vết tích từ tối đó vẫn còn đó nên Zegna nới ra khá dễ, không mất quá lâu để cho ba ngón tay vào, Taekjoo cũng không cảm thấy quá đau đớn.

Zegna ghé sát vào khuôn mặt anh, liếm vành tai và gò má, một tay xoa bóp cặp đùi săn chắc, cậu ta cầm lấy thứ đó của mình rồi cạ vào mông anh khiến anh hơi co rúm người lại.

"Calm down, Taekjoo." [Bình tĩnh nào, Taekjoo]

Taekjoo không cho là mình đang hoảng sợ, chỉ là do anh tránh né cái thứ đó thôi, nên anh thấy bực mình với thái độ như dỗ trẻ con mà Zegna dành cho mình, nếu bắt buộc phải nói ai đó là trẻ con thì chắc chắn không phải anh rồi.

Zegna kéo cánh mông anh ra một chút để dương vật có chỗ mà đi vào, tuy đã lọt vào nhưng quy đầu cứng như đá chọc vào bức tường khiến anh nhức nhối.

Cách đâm của Zegna hơi lộn xộn, việc cậu ta chĩa ra tứ tung khiến bụng anh hơi cồn cào, anh nhanh tay bắt lấy phần thân trên.

"Làm gì thì làm nhanh lên!"

"Là anh nói đấy."

Zegna nhanh chóng chỉnh lại tư thế, một tay cầm lấy ngực anh rồi ra sức co bóp, cấu véo đầu vú, tay còn lại đè tấm lưng trơn lánh của anh, ép anh úp xuống giường, cánh tay đó chắc đến mức anh có cố đẩy hay di chuyển lưng thì cũng không có gì khác cả, có lẽ tại vùng lưng ấy đã sưng đỏ lên rồi.

'Cái tên này, bị sao vậy.' Taekjoo hung dữ khó khăn quay đầu.

Zegna vẫn không quên công việc chính của mình, nện dương vật vào lỗ nhỏ của anh, dù cho khó khăn đi đường thì vẫn cố nhích từng chút một mặc kệ việc bị thành ruột của anh nghiền ép, liên tục tưới mùi hương vào cơ thể Taekjoo.

Việc nhét vào không ngăn được Zegna sử dụng miệng cắn nhẹ vào vùng da mỏng quanh cổ anh hay liếm láp bên mép môi.

Nơi nào cũng thấm đẫm nước bọt.

Taekjoo cũng cảm thấy mình đã lên bèn mò tay xuống nhưng đã nhanh chóng bị bắt lại rồi kéo lên trên.

"Làm cái gì đấy!"

"Ồ, tránh cho anh bắn sớm, em sẽ không bắn nên anh cũng đừng bắn."

Taekjoo cảm thấy cả người mình nhộn nhạo khi không thể tự giải quyết.

"Nãy em vừa ra còn gì, tránh ra."

Taekjoo kéo mạnh tay mình nhưng lại bị Zegna ghì chặt.

Cái sức khỏe này cũng không thể điên khùng đến thế chỉ vì Zegna kém anh mấy tuổi được.

Taekjoo thấy bụng mình co rút dữ dội, dương vật của tên khốn kia không ngừng đào sâu như mong chỉ một lần là lút cán vậy, thế thì khác gì giết người đâu, dễ vào không có nghĩa là một lần vào ngay.

Làn da mịn màng màu cổ đồng bắt đầu túa mồ hôi, những khớp tay của anh dần trắng bệch vì dùng sức nhưng hầu như chẳng có tác dụng gì, cơ thể anh đã bị cậu ta khống chế hoàn toàn, không hề có một con đường nào để thoát ra cả.

"Đã nói rồi mà."

Taekjoo vừa chật vật lăn lộn với bàn tay của Zegna, vừa suy nghĩ về cớ sự này, rõ ràng thằng nhóc kia đang có tâm trạng không tốt nhưng anh chẳng hiểu vì sao.

"Ah, aa-...-a, uh., EUH-"

"Em bị- sao thế hả?"

Cảm giác tức ngực dần kéo đến do phổi bị đè ép, phía dưới cũng đau đớn vì bị ép chặt với mặt giường.

"Hm, anh nghĩ vậy à?"

Taekjoo nghe thấy tiếng cười khẽ và Zegna đáp lại bằng một câu hỏi khác.

Zegna cầm lấy gáy Taekjoo rồi kéo mạnh lên để anh ngồi lên thân mình, thứ đó lập tức dựng lên ở người anh, gân guốc nảy vào thành bích của anh.

'Tên điên này.'

Taekjoo ngay lập tức thúc cùi chỏ vào xương đòn của Zegna, anh dùng đủ lực để Zegna cảm thấy đau đớn nhưng không khiến cậu để lại vết thương.

"Tỉnh táo lại cho anh!"

Zegna nhíu mày vì nỗi đau bất chợt, rồi cậu ta chậc lưỡi bẻ tay Taekjoo ra phía sau lưng.

Cậu ta đưa lưỡi ẩm ướt liếm cơ trên gai khiến nó phát ra tiếng 'chụt chụt', bên dưới cố gắng luồn lách đi vào.

Bỗng nhiên Zegna chìa răng nanh cắn phập vào phần đẫm nước bọt khiến nó ứa máu ra, hai tay cậu ta ôm quanh người Taekjoo bao gồm cả hai cánh tay mà giữ chặt, thấy có điềm anh lập tức giãy ra.

"Ah!

Đau đấy thằng khốn!"

Taekjoo lầm bầm chửi thề.

"Im lặng chút đi, sắp vào hết rồi."

Hơi thở Zegna dần nặng nề, cậu ghì chặt eo Taekjoo xuống phía dưới.

Cuối cùng thì tinh hoàn của Zegna cũng đã chạm vào mông Taekjoo khiến anh giật nảy mình, cảm giác bị cưỡng ép khai mở không dễ chịu chút nào, nhất là khi nghe tiếng sần sùi khi da thịt khiến Taekjoo đầu váng mắt hoa, tầm mắt của anh cũng đen kịt trong một khoảng thời gian ngắn, hay anh đã ngất mấy giây nhỉ?

Anh muốn thoát khỏi vòng kìm kẹp của Zegna nên nhoài người ra nhưng nhanh chóng bị kéo trở lại, tiếng thở dốc thỏa mãn của tên khốn kia phập phồng bên tai khiến Taekjoo ngứa ngáy.

Zegna kéo anh nằm xuống giường rồi cong người lại bao bọc anh, mình thì chôn sau gáy anh.

"Em sao vậy, vừa nãy còn tốt lắm mà, anh đã làm gì sai hả, Zegna?"

Taekjoo muốn nghiêng người đối diện với Zegna nhưng không thể, tay cậu ta như kìm sắt nguội vậy.

"Em đã bảo anh nghĩ đi mà, hãy mở rộng cái đầu của anh ra."

Mặc dù cậu ta thật sự chỉ coi việc nhét vào như là ủ ấm nhưng tay tên đó lại bắt đầu táy máy.

Một tay bóp ngực anh một cách thô bạo như thể đang nhào nặn bột bánh, một tay bắt lấy dương vật anh.

Zegna có một niềm yêu thích đặc biệt đối với ngực Taekjoo, chưa có cuộc làm tình nào mà thiếu đi sự động chạm từ ngực, anh nghĩ nó có ảnh hưởng một phần từ tuổi thơ thiếu thốn từ cậu ta.

Anh sững người khi Zegna nhấn vào lỗ niệu đạo ngăn chặn dòng chất lỏng đang nhỏ giọt, toàn thân anh đột nhiên nổi da gà một cách đáng sợ.

"Điên hả?

Thả ra!"

Là một thằng đàn ông thì Taekjoo không thể chịu nổi kiểu tra tấn này nữa, cảm giác bị nghiền ép khiến anh phát điên, chân anh đạp mạnh hòng đẩy tên khốn trên người xuống.

"Anh ngoan ngoãn đi, chỉ đến sáng mai thôi."

Zegna vẫn không hề nhân nhượng mà bám vào người Taekjoo.

"Ngủ đi, em đã giữ lời rồi, ngày mai sẽ hết khó chịu."

Zegna dường như có hơi vô cảm hôn vào má anh.

Rất khó để Taekjoo ngủ được trong tình cảnh này, anh luôn nghĩ về cảm xúc của Zegna hôm nay và thắc mắc về việc đó.

Chẳng phải hai người đang có một bầu không khí vui vẻ sao, thậm chí Zegna còn có tâm trạng tốt hơn bình thường.

Taekjoo cố gọi Zegna nhiều lần nhưng đáp lại chỉ là một con tôm ngày càng dịch hông vào người anh khiến anh vội vã ngậm miệng.

Cái đống cơ đang phình to ấy chỉ cần hơi di chuyển thì sẽ đập mạnh vào anh và khiến anh nhức nhối phần xương chậu.

Kwon Taekjoo nghĩ rằng, bất kể việc Zegna là một đứa trẻ năm tuổi luôn tự coi mình là trung tâm đi chăng nữa thì cậu ta vẫn luôn là một người thất thường.

Cảm xúc của cậu ta thay đổi rất nhanh, dù là anh thì đôi khi cũng không thể hiểu cậu đang nghĩ gì vì cậu ta là 'psych' mà, không có thứ gọi là quy luật cho con người này.

Tuy nhiên Zegna chưa bao giờ thay đổi mà không có nguyên nhân, dù cho nó có nhỏ nhặt vô nghĩa.

'Rốt cuộc là sao nhỉ?'

Taekjoo hơi trằn trọc, nhưng anh cũng dần rơi vào sự mệt mỏi sau cả một ngày dài, mãi đến khi rơi vào ranh giới của giấc ngủ anh mới tự hỏi.

'Chẳng lẽ là chuyện đó à?'

Chết tiệt, quả nhiên là do anh quá ngu ngốc khi cho rằng Zegna đã hết giận, cậu ta vốn là người dễ giận khó quên nên làm gì có chuyện bình thường trở lại nhanh chóng như vậy.

Chỉ trách anh không nhận ra ngay thời điểm đó mà khiến chuyện ngày càng nghiêm trọng hơn, ai mà ngờ tên nhóc đó lại để bụng cái chuyện cỏn con đó chứ!

Cái tên này...

Yevgenie...

Cuối cùng Taekjoo vứt xó tin nhắn của Yuna và ngủ gục trong sự mệt mỏi.

______________________________

-Cảm ơn tất cả những cục cưng đã đọc truyện của tui, bình chọn và theo dõi chuyện tui, từ những chương đầu khô khan đến tận bây giờ hơn 2k view!

Tôi yêu tất cả các iem!!!

-Tự nhiên t nhớ lại đống truyện cũ của t, t đọc lại thì thấy trừu tượng với ảo đá vl.

Chắc hồi đấy t tưởng viết kiểu hư ảo ẩn dụ là sâu lắng dark deep các thứ, trên thực tế thì cringe vl, nó vẫn còn trên wattapd đấy.

Văn phong hồi đó với bây giờ đúng kiểu một cái trên tầng mây, cái lăn lê dưới đất =))))))
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-20 Hoa anh túc


Đợi đến khi Taekjoo ngủ say thì Zegna mới thôi nắm lấy dương vật anh, cậu ta muốn xoay người Taekjoo lại để liếm môi anh, muốn nằm trong lồng ngực anh nhưng cũng không muốn phá bỏ hình phạt này.

Cậu ta với lấy chiếc điện thoại của anh rồi nhập mật khẩu, màn hình hiện lên đoạn chat của Taekjoo và mẹ.

Zegna đọc một lúc rồi lướt qua tin nhắn của Yuna.

Với tư cách một lính đặc nhiệm thường xuyên phải đụng độ nguy hiểm thì Taekjoo rất thường xuyên phải thay điện thoại nên hầu như điện thoại anh trống trơn, chỉ có một số công cụ tối thiểu để liên lạc, thậm chí chiếc điện thoại di động này hầu như chỉ để liên lạc với gia đình và đồng nghiệp.

Màn hình khóa của anh luôn là màn hình mặc định tối giản nhưng chỉ khi kiểm tra màn hình chính, có thứ gì đó đã khiến cậu ta phải nhếch mép cười.

Đó là hình ảnh Zegna đang ngủ say trên máy bay.

Lúc đó cậu đã nghe thấy tiếng lạch cạch nhưng không nói ra mà giả vờ như mới tỉnh.

Album ảnh của Taekjoo đa số là khi cậu ta đang ngủ, có ngủ thật, có ngủ giả nhưng những bức đó đều như thiên thần đang say giấc vậy.

Mỗi khi anh lén chụp ảnh là một lần Zegna cười thầm trong lòng.

Taekjoo là kiểu người cuồng công việc, đặt công việc lên hàng đầu và hết lòng vì nó, nhìn qua thì vô tâm nhưng chứa đựng trong trái tim đó là những điều khó nói.

Nhưng kể cả như vậy thì người đàn ông Nga đó cũng không hề nguôi ngoai cảm xúc của mình.

Zegna rướn người liếm lưỡi mèo của mình lên lông mi anh khiến nó ẩm ướt, cậu úp trán vào gáy Taekjoo trong khi đôi mắt xanh vẫn còn hiện diện một cách lạnh lùng và không hề khoan nhượng.

Hắn đã dần dà hiểu được Kwon Taekjoo muốn gì cần gì và sẵn lòng đáp ứng điều đó, tuy nhiên, không có nghĩa là sự độc tài và trái tim của một con quái vật đã biến mất.

Yevgeny Vissarionovich chỉ kiềm chế chứ không hề muốn bỏ đi bản chất hay nguồn cội của bản thân.

...

Đây là một cánh đồng bất tận và lộng gió được nhuộm màu vàng.

Trên đó là một đứa nhóc khoảng mười tuổi, cao ráo và có mái tóc ngả vàng, nó đôi khi nhìn về phía xa xăm, đôi khi lại nhìn xuống dưới chân mình như thể đang ngẫm nghĩ điều gì đó.

Đây là một cảnh tượng quen thuộc đối với Kwon Taekjoo, lại là đứa bé đó.

Khung cảnh nơi đây ngày càng khác biệt so với lần đầu anh đến, nó sáng loá, tươi mới và chân thực hơn so với màn đêm đen kịt trước đó.

Anh tiến về phía đứa bé và đứa bé cũng nhìn về phía anh.

Có lẽ đây là lần đầu anh nhìn thấy rõ khuôn mặt đứa bé đó như vậy, đó là một đứa trẻ đáng yêu như thiên sứ và y hệt tấm ảnh Olga đã đưa cho anh.

Đó là Zegna khi còn bé.

Đứa bé đó chạy về phía anh, mái tóc màu vàng như thể hoà với nắng, đôi mắt xanh nổi bật giữa nền trời.

"Zegna à."

Taekjoo quỳ một chân xuống xoa đầu đứa trẻ rồi ôm nó vào lòng, bàn tay đó cũng choàng tay qua cổ anh rồi cúi đầu vào vai.

Những hơi ấm, những cơn gió, những vạt nắng quá chân thật so với tiêu chuẩn một giấc mơ.

Đột nhiên đứa bé ngửa đầu lên, cậu ta đưa thứ gì đó ở tay rồi cài vào tai Taekjoo một cách cẩn thận.

Anh sờ vào tai mình và chạm vào một thứ trơn nhẵn và mềm mại như một tấm vải nhung.

Đó là một cánh hoa.

"Nhóc con à, anh không hợp với những thứ như này đâu."

Taekjoo lấy bông hoa và đeo lại vào tai Zegna, một bông hoa đỏ rực xinh đẹp như này sẽ hợp với vẻ ngoài của Zegna hơn nhiều.

"....!"

Từ đầu đến cuối Zegna bé nhỏ vẫn chưa hề biểu lộ ra một cảm xúc nào trên mặt nhưng khi anh định cài bông hoa lên cậu nhóc thì khuôn mặt cậu đã chấn động dữ dội như thể cực kỳ khó chịu.

Bàn tay cậu giơ lên giữ chặt tay anh trên không trung rồi nhìn chằm chằm vào mắt anh bằng đôi mắt sóng ngầm.

Trong khi Kwon Taekjoo khó hiểu thì đồng tử anh đột ngột siết lại rồi rung chuyển dữ dội khi nhìn lại bông hoa đỏ trên tay mình, đầu anh choáng váng vì thứ mình cần trên tay.

Đó là một bông hoa không hẳn là rất xinh đẹp nhưng lại rực rỡ theo cách riêng của mình, một vẻ đẹp không phải đến từ cái vỏ bên ngoài.

'Chết tiệt, sao mình lại không nhận ra nó sớm hơn dù nó luôn thật gần trước mắt?'

Anh tự hỏi.

Không biết từ lúc nào cánh đồng ngũ cốc vàng ươm đã trở thành một cánh đồng hoa anh túc đỏ như lửa và thiêu cháy bầu trời.

Tại sao đống hoa thuốc phiện đó lại ở đây?

Trong giấc mơ này, Zegna của mười tuổi đã có thể bẻ ngược lại tay anh và lần nữa cài bông hoa đó lên tai anh, tên nhóc đó lại sà vào lòng anh như một chú cún.

Kể từ khi nhìn thấy cánh đồng hoa anh túc đó, Kwon Taekjoo đã không thể di chuyển cơ thể của mình, toàn thân anh nổi gai ốc, những thứ anh cảm nhận được dường như không phải là của anh hay trong đầu óc anh nữa.

Anh cắm những ngón tay mình vào lòng bàn tay khiến nó trắng bệch, để lưỡi giữa hàm răng rồi siết chặt lại, những nỗi đau thể xác mờ nhạt dần khiến Taekjoo tỉnh táo lại, anh thực sự rất muốn giơ nắm đấm để đánh bay thứ đang liên tục ôm chặt lấy cổ mình khiến anh khó thở.

———————

Ánh sáng bắt đầu le lói chiếu vào người khiến ánh mắt Kwon Taekjoo dần trở nên dập dờn, anh cố gắng đẩy thứ gì đó đang trói chặt mình ra khỏi người.

Anh mở bừng mắt, cơ bắp toàn thân mỏi nhừ, hai tay tên khốn kia giữ chặt lấy ngực anh như muốn xé toạc nó ra, toàn thân Zegna đè nặng lên người anh, cái thứ thịt khốn kiếp kia vẫn còn đang chui rúc ở thân mà dựa vào tường thịt.

May là cơ thể trừ việc hơi rã rời ra thì không có gì đáng ngại.

Taekjoo hơi chống tay dịch người ra rìa giường để tránh khỏi cơ thể của Zegna, bởi vì cả cơ thể của tên nhóc đều gần như nằm bên nửa giường của anh nên phải cố gắng khéo léo để thoát ra.

Vì rằng cậu ta không xuất tinh nên cũng khá khô ráo nhưng cũng vì vậy nên khi rút ra hơi đau rát nhẹ.

Đến khi nó ra gần hết thì anh lại hụt tay rồi ngã rầm xuống sàn nhà, có lẽ do cả đêm nằm đè lên tay nên nó quá tê cứng để chống đỡ cả cơ thể.

Anh lẩm bẩm chửi rủa và cố gắng dựng người lại.

"Mới sáng sớm mà đã có một màn nhào lộn đẹp mắt nhỉ?"

Không biết từ khi nào mà Zegna đã mở mắt nhìn anh từ trên giường và nở nụ cười chế giễu, không, có thể cậu ta đã tỉnh trước đó và nhìn anh làm trò mèo nãy giờ.

Kwon Taekjoo lườm tên khốn đối diện mình và đi vào phòng tắm, anh lấy khăn trong tủ và nói:

"Nhờ ai đó, dù sao thì cũng rất cảm ơn vì đã không bắn, hãy tiếp tục phát huy nhé?"

"Không có lần hai đâu."

Taekjoo đã nghe thấy câu này và giả vờ như không nghe thấy gì.

Gần như cả buổi sáng hai người không hề trò chuyện hay tương tác gì với nhau, bầu không khí vốn luôn tốt nay lại lạnh lùng đến lạ, họ tuy ở chung một căn phòng mà lại như hai người xa lạ, không chạm mắt, không chạm mặt.

Đó là một sự xa cách không phải về địa lý.

Hiếm khi Zegna tỏ ra lạnh lùng như thế này kể từ khi họ ở Hàn Quốc, Kwon Taekjoo cũng không thể quen với nó, có lẽ anh ấy đã trải nghiệm sự nhiệt tình đến nóng bỏng của người đàn ông lạnh lẽo đó nhiều đến kỳ lạ rồi.

"Ăn sáng đã rồi đi."

Kwon Taekjoo nhìn thấy Zegna thắt cà vạt như chuẩn bị ra ngoài thì mở miệng nói, anh ấy khoanh tay dựa tường và nhìn vào người đang sửa soạn.

"Không, em có việc bận, đi trước đây."

"Anh là người rủ em tới đây vậy thì tại sao em lại tỏ ra bận rộn với đất nước này hơn cả anh?"

Taekjoo khó hiểu mà tỏ vẻ nghi vấn.

Zegna tiếp tục chải chuốt mà không đưa mắt nhìn anh lấy một lần, tay cậu ta rót một ly nước và lấy đá từ minibar, cốc nước lạnh cứ thế mà được uống cạn trong khi hiện tại là mùa đông lạnh giá, quả là người Nga mà.

"Là một thương nhân thì phải biết cách nắm rõ thị trường, Taekjoo à, chúng ta không thể bỏ mặc những thứ chúng ta có thể kiểm soát trong lòng bàn tay được."

____________________

-Shock vãi mèo thế là CA được xuất bản rồi á vllllll
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-21Sai lầm lớn nhất


"Là một thương nhân thì phải biết cách nắm rõ thị trường, Taekjoo à, chúng ta không thể bỏ mặc những thứ chúng ta có thể kiểm soát trong lòng bàn tay được."

Rõ ràng trong câu nói của cậu ta đã chứa một ẩn ý nào đó, không phải anh không hiểu ý nghĩa của câu nói, mà là anh không hiểu được thông điệp mà Zegna muốn truyền tải tới anh.

Câu nói đó không chỉ dùng để khoe khoang về mối làm ăn dây mơ rễ má và quan hệ rộng khắp với đa dạng thị trường, đó là một lời cảnh báo đầy châm biếm.

"Được thôi, nhưng trước đó."

Taekjoo đột nhiên chặn phía trước mặt của Zegna - người đang chuẩn bị đi ra ngoài.

"Hửm?"

Cậu ta nhìn về phía anh một cách nghi hoặc và tiến gần tới trước Kwon Taekjoo, áp đảo anh bằng vẻ ngoài to lớn và nhìn xuống anh bằng đôi mắt trong xanh của mình.

Kwon Taekjoo không hề tỏ ra e ngại mà nghiêng người kéo một cái ghế và ra dấu ý bảo Zegna ngồi xuống, mặc dù không hiểu Taekjoo định làm gì nhưng cậu ấy vẫn nhàn nhã đặt mông xuống ghế.

"Nếu có chuyện gì thì hãy khẩn trương lên, không phải thời gian là vàng là bạc sao?"

Cậu ta nở nụ cười khẩy.

Kwon Taekjoo nhíu mày nhưng không đáp lại sự đá đểu đó, anh ấy cúi người xuống và nắm lấy cà vạt của Zegna, lấy ra một cái ghim cài nhỏ và ghim nó lên chiếc cà vạt đắt tiền.

Đó là một chiếc ghim cà vạt màu bạc có kiểu dáng tối giản đến mức bề mặt của nó trơn láng và không có bất kỳ hoa văn gì, tối giản đến mức ghim lên một kẻ bóng bẩy như Zegna lại hóa thành chuyện nực cười.

Không hẳn vì nó xấu xí mà vì khí chất của Zegna không thể hoà hợp với nó.

"Sao anh lại ghim cái tầm thường đó lên người em?"

Zegna vắt chéo chân hỏi, ánh mắt cậu ta tỏ vẻ không hài lòng, phải rồi, có thể ngay cả cái cà vạt mà cậu ta đang đeo còn đắt đỏ hơn cả bộ suit của anh.

"Em không thể giả vờ thích nó một chút sao, dù sao thì nó cũng làm bằng bạc, tuy tỷ lệ bạc cũng không cao lắm."

Taekjoo chỉnh lại cổ áo của Zegna và cố gắng để nó trở nên gọn gàng như cũ.

"Không, sao phải thế."

Cậu ta nhìn anh một cách khó hiểu, Zegna là một người thẳng thắn với sở thích của bản thân vậy nên ngay cả khi mới gặp Taekjoo lần đầu thì cậu ấy đã tỏ ra có hứng thú với anh một cách rõ rệt mà không hề có ý che đậy.

Những thứ mà Zegna không có hứng thú thì sự ghét bỏ của cậu ta cũng được thể hiện khá rõ ràng.

Kwon Taekjoo hơi thở dài trước sự hậm hực của tên người Nga, do đã biết trước tính nết của tên này nên anh cũng không tỏ vẻ bất ngờ.

"Dù sao thì đây cũng là cái ghim của cha anh để lại, hãy coi nó như một món quà nhỏ của anh, nếu em không thích thì cũng đừng vứt nó đi, hãy để nó một ở một nơi mà em sẽ dễ dàng tìm ra được."

Anh ấy miết nhẹ cà vạt của Zegna và nhét nó lại vào trong áo gile.

Zegna bỗng nhiên nhìn chằm chằm vào Taekjoo, đôi mắt của cậu ta như một loài bò sát ẩm ướt sắc lạnh nhìn chăm chú vào con mồi như thể xuyên thủng nó, trong ánh mắt đó còn chứa sự thăm dò tỉ mẩn.

Nhưng Kwon Taekjoo vẫn không tỏ thái độ gì đặc biệt, hoặc ít nhất là Zegna không thể nhìn ra.

"Anh đưa đồ của người chết cho em."

"Đấy không phải trọng điểm, nó là một kỷ vật bình thường thôi."

"Anh đưa nó cho em bởi vì em giống bố anh, i'm your daddy?"

"Không, đừng nói nữa, đi làm chuyện của em đi."

Taekjoo cảm thấy mệt mỏi khi nói chuyện với tên to con này, lúc nào cũng chỉ nói chuyện khùng điên.

Zegna cúi đầu nhìn chiếc ghim cũ, những ngón tay từng xé ruột, móc mắt một cách thô bạo nay lại mân mê cái ghim nhỏ một cách khéo léo, sự lạnh lẽo của món đồ phụ kiện rẻ tiền này lại càng làm cho cậu ta tò mò.

"Em chưa từng thấy anh đeo nó, vì anh rất giống bố anh nên có thể đeo nó sẽ rất hợp.

Bởi vì anh nói là cái ghim này có giá trị tinh thần cao nên ý em không phải chê anh tầm thường."

Zegna đặt câu hỏi và cố làm nó trở nên bình thường một cách vụng về, tuy vậy cậu ta cũng không tỏ ra gượng gạo trước cách nói bất bình thường của mình.

"Không thêm câu cuối vào thì anh cũng hiểu...

Như em thấy, nó là thứ mà bố anh để lại cho anh của anh, anh của anh để lại cho anh, và đâu ai lại đeo những thứ quý giá ra ngoài chứ."

"...còn bây giờ thứ quý giá này là của em, Zegna."

Taekjoo nở nụ cười của sự bất đắc dĩ và trả lời câu hỏi của cậu ta, đồng thời úp tay lên tay Zegna và cả chiếc ghim, những ngón tay chạm nhẹ vào thân kim loại và đầu ngón tay cậu ấy, ngón tay anh đã sưởi ấm chiếc ghim.

Zegna ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt mà hay chứa lãnh đạm là phần nhiều nay đã có sự ngạc nhiên lẫn thảng thốt.

Có lẽ chính cậu ta cũng đã cảm nhận được phần nào thứ mà chiếc ghim đơn giản này ẩn giấu, cũng như một mối liên kết đặc biệt mà cậu chưa từng thử qua.

Kwon Taekjoo cảm nhận được ánh mắt ấy thấy vậy thì mỉm cười, anh đưa tay lên véo mũi Zegna và bắt đầu đứng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Đã làm phiền rồi, nãy giờ cũng đã tốn khá nhiều thời gian của quý ngài thương nhân ---NÀY...!!!"

Taekjoo đột nhiên lên giọng vì bất ngờ.

Đột nhiên, một cánh tay đã kéo anh xuống ghế, người anh thì ngồi trên thân cậu ta, đùi thì kẹt giữa eo cậu, hai người đàn ông to cao chen chúc trên một cái ghế quả thực là khó khăn, tuy nhiên Zegna lại không hề tỏ ra khó chịu.

"Vậy nên anh đền bù đi, thời gian của em đắt lắm."

Zegna bắt đầu cắn vào cổ Taekjoo, hàm răng trắng và răng nanh bắt đầu day nhẹ vào da thịt anh khiến nó đau nhói và tấy lên, anh còn có cảm giác như mình đã bị trầy da.

Tay cậu ta luồn qua phía dưới cánh tay anh và vòng lên khóa vai anh lại, ở tư thế như vậy thì rất khó để Taekjoo thoát ra.

"?

Em rảnh rỗi thế à?

Đừng phí thời gian với anh."

Kwon Taekjoo đẩy vai cậu ta ra xa để hai khuôn mặt có thể nhìn đối diện nhau.

"Bỏ tay ra."

"..."

Anh chỉ nhìn Zegna.

Trước khi cậu ta bắt đầu sử dụng bạo lực thì anh bỏ một cánh tay xuống và xoa đầu cậu ta.

Mái tóc màu ngà ánh bạch kim khá cứng cáp do đã sử dụng sáp tạo kiểu, tuy vậy nếu xới tung nó lên thì ta có thể dễ dàng cảm nhận được độ mềm mại vốn có.

Bàn tay anh sau khi làm rối kiểu tóc của Zegna thì lại kéo dần xuống má, ngón cái của anh niết nhẹ theo đường nét của cậu ấy, chạm vào khóe mắt và lông mi, bàn tay lại di chuyển xuống khóe miệng và nâng nó lên, tạo thành một nụ cười miễn cưỡng.

"Đừng xụ mặt như vậy nữa, anh đã nhìn nó chán chê rồi."

"Vì....?"

Zegna không muốn nói nhiều vì khoé miệng đang bị kéo căng, nếu cố gắng nói chuyện thì nó sẽ trông rất buồn cười.

"Anh sẽ nói là do anh..."

Taekjoo cúi đầu, bàn tay của anh ấy hơi bồn chồn mà gãi cổ.

Bộ suit xám mà Zegna mặc đã hơi nhăn nheo và mất đi vẻ gọn gàng, chải chuốt nhưng cậu ấy không có vẻ gì là quan tâm mà chỉ nhìn chằm chằm vào Taekjoo như thể một đứa bé ấm ức, cậu ấy kéo tay anh khỏi khuôn mặt mình và cầm chặt lấy nó.

Zegna nâng tay anh lên và liếm vào mu bàn tay, lòng bàn tay.

Cái lưỡi đó khiến anh cảm thấy nhộn nhạo và ẩm ướt, đột nhiên, cậu ta cắn phập cái răng trắng sứ ấy vào lòng bàn Taekjoo khiến anh giật mình, máu dần chảy ra.

"Taekjoo, điều sai lầm nhất từ khi đặt chân đến nước Mỹ."

"Là em đã không chịch anh ngay trên chiếc xe đó."
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-22 Bạn cũ


Kwon Taekjoo vội vàng bắt một chiếc taxi lên đường, sau khi gây gổ với Zegna một hồi và tống khứ cậu ta ra khỏi khách sạn thì anh mới có thời gian rảnh.

Dường như cậu ta đã có ý định ở lại và chén sạch Taekjoo, nhưng có vẻ đó thật sự là một cuộc gặp mặt quan trọng nên tên nhóc đó chỉ có thể tặc lưỡi bỏ đi.

Khi đó anh đã nhớ ra tin nhắn của Yuna và kiểm tra điện thoại.

Lúc mở Kakaotalk lên thì màn hình đã hiện lên chữ 'đã xem'.

Ngoài tên đó ra còn ai chứ, anh còn chưa kịp xem nội dung tin nhắn, tên đó ỷ vào đây không phải điện thoại công việc nên lại dòm ngó lung tung đây mà.

[Cậu Mỹ đến chưa?]

[Mấy ngày nữa là mình tổ chức đám cưới rồi.]

[Khi nào cafe tý nhỉ?]

[Nếu đọc được tin nhắn thì nhớ trả lời sớm đấy.]

Taekjoo đã trả lời tin nhắn cô bạn và hiện tại anh đang ở một quán cafe để chờ đợi Yuna đến.

"Oh Taekjoo."

Một giọng nữ lên tiếng từ cửa ra vào.

"Ở đây, Yuna."

Taekjoo đã vẫy tay và gọi Yuna ngay khi cô ấy bước vào.

Yuna Huyn đi về phía bàn của Kwon Taekjoo và kéo ghế ngồi xuống, cô nhìn thấy cốc Americano trên bàn và mỉm cười.

"Chà, cũng đã gần nửa năm kể từ khi bọn mình họp lớp, cậu chẳng thay đổi gì mấy nhỉ."

"Còn cậu thì cũng vẫn thế."

Yuna Huyn tặc lưỡi nhìn Kwon Taekjoo khi anh tỏ ra thản nhiên sau một khoảng thời gian gặp nhau.

"Cậu có thể khen mình xinh hơn, giỏi hơn hoặc đại loại như thế."

"Vậy cậu muốn mình khen như thế hả?

Yuna Huyn giỏi giang tài ba xinh đẹp tuyệt trần."

Kwon Taekjoo nhấp nhẹ cốc Americano trêu chọc bạn cũ.

"Thôi, đừng, sao cậu vẫn hùa theo mấy câu bông đùa một cách nhạt nhẽo như vậy, thà đừng nói còn hơn."

Yuna Huyn giả vờ nhíu mày tỏ ra bất mãn.

"Haha."

Cô chỉ có thể nhún vai khi nghe giọng cười thiếu thành ý ấy, đôi khi cậu ta có những trò đùa nhạt nhẽo, Yuna Huyn gọi một cốc sinh tố bơ ít đường.

"Mình nghe nói cậu ở Massachusetts mà, cậu chuyển ra Los Angeles khi nào vậy?"

Kwon Taekjoo bày tỏ nghi vấn của mình.

"À, mình lấy xong bằng Tiến sĩ thì công ty mở rộng thêm mô hình kinh doanh và đặt chi nhánh ở LA vậy nên cả mình và chồng mình đã chuyển qua đây."

"Vậy à, Los Angeles là một nơi tốt, cậu là một người có năng lực nên cậu sẽ ngày càng đi xa thôi, chúc cậu sớm chinh phục được nơi này."

"Đừng nói như thể chúng ta giã từ và không còn gặp lại nhau trong cuộc đời nữa, hãy nói gì đó chân thành hơn đi."

"Không, mình hoàn toàn chân thành mà."

Taekjoo vẫn giữ nét cười trên khuôn mặt.

"Mình đã rất ngạc nhiên khi cậu không mấy thay đổi sau hơn 10 năm, thật đáng kinh ngạc là nụ cười và phong thái của cậu y như Ctrl C và Ctrl V vậy, không hề thay đổi."

Yuna Huyn nghiền ngẫm nhìn anh như phân tích một tác phẩm văn học chứa quá nhiều từ lóng.

"Mình tưởng mình đã đẹp trai lên chứ."

"Đúng rồi, nhưng tính cách thì vẫn thế, thái độ và cảm xúc của cậu như được một lập trình viên tài giỏi viết code, dòng code ấy tốt đến mức nó luôn hoạt động trơn tru và không bao giờ gặp bug gì."

"Khá thờ ơ nhưng luôn bày tỏ đúng thứ cần bày tỏ, đôi khi cậu đem cho mình cảm giác như nói chuyện với một con AI ."

Kwon Taekjoo tỏ ra ngạc nhiên khi nghe người bạn của mình miêu tả về tính cách của mình đến nỗi sững người trong vài giây.

Anh không nghĩ trong cái nhìn của Yuna về anh lại độc đáo như thế.

"Cậu dùng hơi nhiều biện pháp so sánh rồi đấy, mình đâu có cứng nhắc đến mức đó."

"Có sao đâu, hay mà, ngày xưa vì thái độ của cậu quá đúng với cảm xúc của mình nên mình mới đổ đấy, nhưng sau này mình mới nhận ra sự linh hoạt đến chính xác của cậu quá lạnh lùng."

Yuna Huyn nhận lấy cốc sinh tố bơ của mình và kể lại câu chuyện của mình một cách thờ ơ.

Đời sống sinh viên của Kwon Taekjoo không quá đặc biệt nhưng cũng không hẳn là buồn chán, anh cũng sẽ cảm thấy vui vẻ và sôi sục trong ruột gan nhưng nó không thường xuyên, có lẽ do anh lạnh lẽo hơn mọi người.

Taekjoo cũng có những người bạn của riêng mình để nói chuyện và nhậu nhẹt chung nhưng hầu như không đặc biệt thân với ai.

Anh cũng không có những phiền não mà các sinh viên thường có như nợ môn, chậm deadline hay học lại, trong những lần buôn chuyện thì đa số Taekjoo sẽ lắng nghe và đưa ý kiến một cách đúng lúc hơn là tham gia vào.

Nghĩ lại thì anh cũng khá khác biệt so với mọi người chung quanh, nhưng Kwon Taekjoo không nghĩ đó là một điều đáng buồn, không phải mỗi người sẽ có những điều hạnh phúc riêng sao?

"Được rồi, nói chuyện của mình đến đây thôi, vậy còn cậu.

Chồng cậu như thế nào, công ty có nhiều phúc lợi không."

Taekjoo chuyển chủ đề một cách vô cùng thiếu tinh tế, biểu lộ rằng anh không muốn nhắc nhiều đến bản thân mình nữa.

"...thật là.

Chồng mình cũng tốt, đẹp trai, học vấn cao, tốt tính, mỗi tội tóc trên đầu ngày càng ít, thì dân nghiên cứu mà."

"Còn công ty thì cũng ăn nên làm ra, lương lậu ổn nhưng nhiều deadline."

Yuna Hyun không tiếp tục đeo đuổi việc bàn tán về Taekjoo khi anh cố tình lái sang chuyện khác, cô trả lời câu hỏi của anh một cách hời hợt.

Taekjoo gật gù, công ty của Yuna là một công ty lớn và cô ấy cũng rất có năng lực nên sẽ không có chuyện ít việc được.

"Thế bạn bạn gái cậu đâu?"

"?

Sao lại chuyển sang bạn gái mình, hãy nói chuyện tiếp về chồng cậu đi."

Anh tiếp tục chăm chú vào cốc Americano của mình.

"Chồng mình thì có gì hay, kiểu gì cậu cũng gặp anh ấy thôi, sao cậu không đi chung với bạn gái cậu."

Yuna gõ những ngón tay xuống bàn và chăm chú nhìn vào Taekjoo một cách đầy hứng thú.

"Mình tưởng cậu muốn gặp mình, ai nhìn vào còn tưởng người yêu mình là người yêu cậu đấy ."

Anh phì cười trước thái độ hóng hớt thấy rõ của cô bạn mình, dù anh không hiểu tại sao cô ấy lại cố chấp với Zegna như vậy.

"Cậu thì có gì hay, mình chỉ muốn gặp người mà được cậu khen là 'khách quan thì rất đẹp', sao cậu lại bỏ cô ấy một mình ở nước ngoài chứ tên này?"

Yuna ôm tay, ngả lưng vào ghế và miệng thì hỏi một cách dồn dập.

"Thì cậu cũng sẽ gặp em ấy vào đám cưới thôi mà, với cả em ấy là công chức nhà nước nên có khi còn rành nước Mỹ này hơn cả mình đấy, đứa nhóc đó rất lanh lợi."

"Người yêu cầu bên bộ ngoại giao à?"

Taekjoo lắc đầu và nhếch nhẹ khoé môi, đuôi mắt anh khẽ nâng thành một đường cong dịu dàng, giọng nói đó như thể kể về một đứa trẻ kháu khỉnh ngọt ngào mà anh ấy vô cùng yêu quý.

Yuna tặc lưỡi nhìn vào khuôn mặt mỉm cười của Kwon Taekjoo, đó là một khuôn mặt vừa chiều chuộng vừa bất đắc dĩ đối với một đứa nhỏ nghịch ngợm, người đàn ông khô cằn hơn cả đất đá và xa xôi hơn cả trời cao này đã bị tình yêu đánh bại hoàn toàn rồi.

"Chậc, có người yêu nhỏ tuổi thích thế hả, nhìn cái mặt tự hào chưa kìa, thích thế mà không mang đến đây, chán cậu quá."

"Đừng vội, dù sao thì mình cũng chưa từng cho ai biết về người yêu mình đâu, cậu là người đầu tiên."

Taekjoo nhún vai.

"Vinh dự quá, các bạn sẽ ghen tị chết mất, mình rất tò mò người con gái có dung mạo đốn gục trái tim cậu là ai."

Yuna trêu ghẹo.

"Khi mới gặp thì mình ấn tượng về 'tính cách' của em ấy hơn, và tài năng cũng là một điều đáng nói."

"Thôi đừng nịnh người yêu nữa, cậu càng nói mình càng tò mò, cứ vậy thì mình sẽ theo cậu về ăn trưa mất."

Anh cố tình nhấn mạnh về khía cạnh tính cách của Zegna, nhưng có vẻ Yuna không để tâm đến ẩn ý của anh mà vẫn vô tư cười đùa, thôi thì cô ấy sẽ tự có nhận định của mình thôi.

Hai người tiếp tục trao đổi một số câu chuyện lặt vặt từ thuở sinh viên đến một số chuyện không mấy quan trọng trong đời sống của mỗi người, như việc Yuna thì than thở về việc chọn váy cưới, còn Taekjoo nói về việc anh muốn mua sắm thêm đồ gia dụng cho mẹ.

Đó đều là những việc đơn giản mà những người bạn lâu không gặp có thể dễ dàng trò chuyện, họ đều ăn ý tránh nói những chuyện không cần thiết phải hỏi nhiều.

Xung quanh quán khá quạnh quẽ, đa số những vị khách ở đây là nhân viên văn phòng cặm cụi vào máy tính nên mọi thứ khá im lặng, có lẽ tin đồn người Mỹ không thích tụ tập ở quán cafe không hẳn là sai bởi hầu như chỉ có tiếng nói chuyện của anh và Yuna.

"À đúng rồi, nay mình thấy cậu seen từ mấy tiếng mà đến giờ mới rep, cứ tưởng bị bơ rồi chứ."

Yuna bĩu môi giả vờ ra chiều bất mãn.

"Em ấy đọc đấy, xin lỗi cậu, lúc đấy mới về khách sạn nên mình đặt lưng cái là ngủ luôn."

Thật ra là Zegna quấy quá nên anh đâu có trả lời được ngay, Taekjoo hơi bất đắc dĩ mà gãi gáy.

"Ái chà, bạn gái cậu cũng là một người nghiêm khắc đấy, lần sau mỗi khi nhắn tin cho mình thì nhớ báo trước không cô ấy lại giận dỗi thêm."

Yuna Hyun che miệng nửa đùa nửa thật nói, cô ấy có thể tưởng tượng ra bạn gái của Kwon Taekjoo là một người nhỏ nhắn với một gương mặt dễ thương đang bĩu môi.

Động tác khuấy nước của Taekjoo lập tức khựng lại giữa chừng, anh đưa mắt nhìn Yuna Hyun như nhìn sinh vật lạ và nghiêng đầu đầy thắc mắc.

"Sao cậu lại nghĩ em ấy lại giận dỗi chứ?"

"Có gì lạ à?

Mỗi lần khó chịu với chồng thì mình sẽ lục tung tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng, mạng xã hội và email của anh ấy, đôi khi là còn cả lịch sử duyệt web nữa."

Yuna cũng đưa mắt nhìn lại Taekjoo nhưng đó lại là một ánh mắt tràn đầy sự thú vị và tò mò trước gương mặt ngạc nhiên của Taekjoo, cô ấy cố tình gõ nhẹ vào ly và huýt sáo.

"Xem ra có người bị đoán trúng rồi, có vẻ dù là người đẹp mã tài giỏi như nào rồi cũng sẽ bị người yêu dỗi thôi nhỉ, xem nào, cùng là phụ nữ thì biết đâu tớ sẽ giúp được gì đó."

Cô ấy cười khúc khích, chống tay ở cằm và cố moi thêm thông tin từ Taekjoo.

Kwon Taekjoo không biết nên nói gì và giật mình trước giác quan của phụ nữ, họ thật sự rất nhạy bén về những chuyện tình cảm.

Đồng thời anh cũng buồn cười về câu nói sau cùng, 'cùng là phụ nữ' sao, cũng có sự tương đồng mỏng như sợi tóc ở đây đấy.

"Ngày xưa cậu đâu có hay tò mò đến mức này?"

"Đừng áp đặt mình của ngày xưa vào bây giờ chứ, nói đi xem nào."

Yuna ngay lập tức gạt phăng đi câu hỏi của Taekjoo.

"Chà, cũng không có gì, chỉ là em ấy có vẻ khó chịu khi mình không trả lời câu hỏi liên quan đến hôn nhân của em ấy thôi, và sáng nay em ấy cũng đã bình tĩnh lại rồi."

Taekjoo đưa mắt ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn đường phố nhộn nhịp của Los Angeles, ở Nga khi phụ nữ lấy chồng thì phải chuyển sang họ chồng, nếu Zegna đã bảo anh chuyển sang họ cậu ta thì khác gì một cuộc hôn nhân thật sự chứ, trong khi anh còn chẳng phải phụ nữ.

Yuna Huyn cũng nhìn theo Kwon Taekjoo khi anh cố tình nhìn ra cửa sổ để tránh ánh mắt cô, Yuna khịt mũi khi nhìn thấy sự tránh né trong đôi mắt ấy, có lẽ anh ấy đã bối rối khi người yêu của mình cư xử lạ lùng.

"Kwon Taekjoo à, đừng nghĩ rằng người lạ lùng là người yêu cậu, cậu mới là người lạ lùng ấy."

Yuna lên tiếng.

"Sao cơ?"

Taekjoo thôi nhìn ngắm xung quanh và hỏi lại Yuna với vẻ bối rối hơn cả trước.

"Mình không biết là cô ấy đã hỏi gì cậu nhưng có vẻ cậu đã không trả lời nói một cách đàng hoàng, ý mình là cậu đã tỏ ra e ngại ấy."

Yuna đã ngừng nói, cô ấy chờ đợi tín hiệu từ phía Taekjoo.

Anh trầm mặc và ra hiệu cho cô hãy thoải mái nói tiếp.

"Cậu đã từng nói là không có ý định kết hôn, vậy chắc là nhận định của cả hai.

Kết hôn cũng chỉ là hình thức cho tình yêu nhưng không có nghĩa là cậu nên tránh né nó vì dù sao đó cũng là một nghi lễ thiêng liêng."

"Cậu thật tồi tệ khi đã phớt lờ cô ấy đó Kwon Taekjoo, dù sao thì cũng hãy trả lời một cách nghiêm túc và đưa ra lý do chỉnh tề đi.

Cô ấy hỏi khó lắm hả?"

Yuna đưa ra ý kiến của bản thân bằng một chất giọng ngả ngớn nhưng anh vẫn nhìn ra sự chân thành từ lời khuyên đó.

"Em ấy bảo mình đổi họ sang họ em ấy."

"..."

Yuna Huyn mở to mắt, ống hút lệch ra khỏi đôi môi, những gì muốn nói lập tức dồn lại bên trong.

"Nghiêm túc hả?"

Yuna hỏi lại như không thể tin được.

"Mình nghĩ vậy, dù em ấy rất thích đùa giỡn nhưng trong chuyện này nếu đồng ý thì họ của mình hiện tại sẽ không còn là họ Kwon nữa đâu."

Taekjoo nhún vai, Bogdanov đi cùng Taekjoo nghe thật sự rất dở dở ương ương nhưng anh không thực sự thấy khó chịu.

Yuna nhìn anh rồi lại cúi đầu nhìn vào ly sinh tố bơ đã gần chạm đáy của mình, cô dùng thìa quấy chất lỏng sánh đặc ngày càng nhanh như thể hiện sự bất lực của bản thân.

Hình tượng của Yuna Huyn về cô bạn gái của Taekjoo cứ xoay mòng mòng, lúc cao lúc thấp, lúc dễ thương lúc khó tính và đến bây giờ thì cô không thể tưởng tượng ra nữa, sự tò mò trong lòng Yuna ngày càng dâng trào như sóng biển tấp vào bờ.

"Nhưng mà cô ấy đã nghiêm túc hỏi cậu mà, hãy trả lời điều đó bằng tình yêu đi, ý mình là, hãy sử dụng cái chân thành của cậu ấy."

Yuna Huyn trưng ra vẻ mặt muốn nói lại thôi, lông mày nhíu lại, trông cô ấy có vẻ như gặp khó khăn trong việc chọn lựa từ ngữ truyền tải.

"Ôi thật là!

Thèm thuốc quá, lâu rồi chưa được hút."

Cô ấy xoa thái dương trước sự rối rắm trong đầu của mình.

"Ở đây có khu vực hút thuốc đấy."

Kwon Taekjoo rút bao thuốc lá và cả zippo đặt trên bàn.

"Marlboro à, old but gold, nhưng thôi xin kiếu, chồng mình đang bắt mình cai thuốc rồi."

Yuna lắc đầu và đẩy bao thuốc trở lại trong khi vẫn còn đang nhìn với đôi mắt thèm thuồng, thực sự thì trông cô ấy cũng có hơi tội nghiệp.

"Cậu biết không, kể từ lần cuối gặp mặt thì hiện tại cậu không còn ngại ngùng khi nhắc đến chuyện tình cảm của mình nữa đấy."

Động tác cất đồ của anh ngày lập tức khựng lại trước câu nói bất ngờ.

"Vậy à..., lúc đó mình không ngại ngùng, chỉ là mình không biết diễn tả mọi chuyện như thế nào."

Yuna chỉ biết cười, đồng chí Kwon Taekjoo à, mình có chồng rồi đấy.

_____________________

-Đã vl mấy con vợ ạ, manhwa vừa ra tiếp, novel thì t9 phát hành, tuyệt đối phê cần kkkk
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-23 M-ADNA


Silas Harvey trở nên sốt ruột khi người đàn ông đó vẫn chưa đến dù đã muộn 20', mặc dù người đó được mặc định là một kẻ thất thường và khó đoán nhưng chưa có trường hợp gì đã được ghi nhận là người đó đến hẹn muộn mà không báo trước.

Đây là một buổi hẹn đặc biệt với sự nghiệp của Silas khi nó có thể sẽ thành lập một đường dây liên kết mạnh mẽ cho một doanh nghiệp vũ khí còn non trẻ.

Bạn đầu anh ta rất ngạc nhiên khi hắn ta đã chủ động liên lạc với công ty và thậm chí còn chỉ đích danh anh để thảo luận về giao dịch và hợp đồng, đã lâu lắm rồi chưa thấy động tĩnh hay hành động nào của kẻ này.

Chỉ duy nhất Silas mà không phải bất kỳ ai tại phòng Marketing hay CEO hoặc CCO nào.

Điều đó đã khiến một nghiên cứu viên như Silas trở nên áp lực, dù vậy anh vẫn quyết tâm tiếp đón vị khách quý này bằng năng lực của bản thân.

Nhưng vị thượng đế này đã ngang nhiên cúp máy khi anh ta gọi đến mà không hề có ý gọi lại, cả một phòng họp rộng rãi mà vắng tanh, chỉ có một mình Silas ngồi đó cùng đống tài liệu và chiếc Macbook đang chạy PowerPoint.

Anh ấy quá bất an để gặp người đó và cũng quá tiếc nuối để bỏ mối làm ăn này.

Đó là người đàn ông nổi bật trong lĩnh vực quân sự và chính trị, xuất thân từ dòng dõi Mafia khét tiếng của nước Nga hùng mạnh.

Nghe đâu hắn ta vừa phá hủy một đội đặc nhiệm của Alpha khi họ định đụng vào món vũ khí có thể vượt qua cả bom nguyên tử của hắn ta và vẫn có thể sống như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Anh ấy xoay cây bút bi trên tay và hít thở chậm rãi để điều hoà cảm xúc trong cơ thể, Silas nén stress lại và cố gắng đánh lạc hướng tâm trí của mình.

Đúng lúc đó anh nghe được tiếng bước chân từ ngoài hành lang, người đó có vẻ đã đến rồi, có hai tiếng bước chân và một trong đó tạo nên tiếng động không lớn nhưng rất vững chãi, anh thở dài vì cuối cùng anh ta đến, nếu người đó mà hủy bỏ lịch thì Hội đồng quản trị sẽ buồn chết mất.

Cửa phòng được mở ra bởi một nhân viên nam điềm tĩnh, anh ta mở cửa kính thủy lực, nép mình, cúi gập người và ra dấu tay 'mời', chờ đợi người đằng sau đi lên.

Đó là một người đàn ông cao lớn mặc bộ suit xám bảnh bao với mái tóc vàng kỳ lạ, dám chắc là sẽ không có người Phương Tây nào có được màu vàng sáng và đều như vậy.

Silas vội vàng đứng dậy và kéo một bên ghế ra và mời người đàn ông tóc vàng đó vào ghế.

"Xin chào thưa ngài Yevgeny Vissarionovich, tôi là Silas Harvey, là người sẽ phụ trách thuyết trình."

Silas tự nhận rằng mình khá khúm núm khi nhìn vào tên đó, khí chất của hắn ta như thể một quý tộc thời Đế quốc Nga đầy kiêu hãnh và cao quý, khiến anh bất giác đối xử với người đó như một kẻ cầm quyền thời phong kiến thật sự.

Trên thực tế thì anh ta không cảm thấy xấu hổ vì điều đó, có những kẻ trên thế giới này nắm giữ quyền lực to lớn như thể vua chúa, dù chỉ là một nghiên cứu viên nhưng Silas cũng là kẻ trải đời và biết cư xử khôn ngoan trong mọi trường hợp.

"Chà, xem ra tôi đến muộn rồi, hãy nói thật gọn gàng và nhanh chóng để tránh mất thời gian của đôi bên đi."

Hắn ta nở nụ cười, chống cằm, vắt chéo chân và nói Tiếng Anh bằng chất giọng nhiễm ngữ điệu Nga nặng một cách lơ lớ, cách nói chuyện của người đàn ông đó thể hiện một cái tôi ngập tràn sự ích kỷ vô cùng rõ ràng.

Vẻ mặt hắn khắc nên một tâm trạng vui vẻ, có lẽ hắn ta đã đến muộn vì một lý do tích cực nào đó.

Người nọ không hề cảm thấy có lỗi một chút nào mà thản nhiên thúc giục Silas, ít nhất tên đó còn ở trạng thái có thể nói chuyện được là được rồi.

Công ty anh theo làm không phải là một công ty nhỏ nhưng so với Gazprom hay Rostec mà nhà Bogdanov đang điều hành thì nó quá nhỏ bé, họ vẫn chưa thể khiến nhà Bogdanov coi như một đối tác cấp cao để đối xử ngang hàng.

"Vâng, tất nhiên thưa ngài."

Silas mỉm cười.

...

"So với các loại súng trường không giật trên thị trường thì sản phẩm đầu tay của công ty chúng tôi đã khắc phục được một số nhược điểm của SKZ, phạm vi bắn được cải thiện, giảm được một phần trọng lượng giúp tăng tính cơ động."

Silas chuyển slide sang bản vẽ và các mô tả cơ bản về nguyên vật liệu.

"Shotgun cũng được tăng khả năng xuyên giáp và mở rộng hộp tiếp đạn để giảm thời gian nạp đạn, tuy nhiên độ giật không thể cải thiện ngay, chúng tôi vẫn đang tiếp tục mở rộng nghiên cứu."

"Dự án nghiên cứu loại súng lục được tham khảo từ khả năng bền bỉ để có thể chịu tác động khắc nghiệt như Glock 17 và hỏa lực mạnh mẽ từ Smith & Wesson Model 500..."

Doanh nghiệp vốn đang điều hành rất nhiều dự án với những tham vọng to lớn, trước đó công ty đã được niêm yết trên sàn chứng khoán và được các nhà đầu tư đánh giá là có tiềm năng phát triển.

Các cổ đông đã rất sững sờ khi công ty chủ động thay đổi ngành nghề, một số người còn đòi sống đòi chết để rút vốn, hủy niêm yết, tuy nhiên khi vị khách quý này đột ngột ghé thăm khiến tất cả mọi người đã thắp lên niềm hi vọng chỉ trong một ngày.

Mọi người đã quyết định đánh liều vì hắn ta, không, là vì tiềm năng của hắn ta.

Nhưng Silas ngày càng run tay và nhỏ giọng đi khi nhìn thấy vẻ mặt chán chường và uể oải của hắn ta khi nghe công bố thông tin, như thể rất thất vọng vậy, đây là một tín hiệu rất tồi tệ.

"Thưa ngài..."

Silas nói với chất giọng nhỏ và dừng hẳn cuộc thuyết trình, anh ta không thể hiểu nổi người đàn ông trước mặt mình và cũng không muốn thuyết trình khi người đó không muốn nghe.

Người đàn ông đó mân mê chiếc kẹp cà vạt của mình, vuốt ve nó liên tục như một cách giải trí giết thời gian thú vị.

"Anh Harvey, anh biết tôi muốn gì mà."

Đôi mắt hắn ta híp lại, ánh nhìn của người đàn ông đó tràn ngập vẻ phán xét xảo quyệt.

"Những thứ các anh công bố đều là những thứ mà IAI, T&R, Lockheed Martin và rất nhiều nơi cải tiến đến mức nát bét.

Tốt hơn công ty anh ở cả hiệu năng, phạm vi, vật liệu và giá cả thậm chí còn thấp hơn nhiều.

Những thứ dễ có được như vậy thì giá trị thực của các anh khá rẻ mạt đấy."

Hắn ta bẻ ngón tay để đếm rồi búng tay một cách tùy tiện khi cả hai bàn tay đều đếm không hết những doanh nghiệp nổi tiếng.

"Nếu chỉ có những thứ như vậy thì cuộc đàm thoại đến đây thôi."

Yevgeny Vissarionovich nhún vai.

Hơn ai hết với tư cách một nghiên cứu viên, Silas Harvey biết được tất cả sản phẩm họ tung ra trước công chúng đều là những sản phẩm tương đối đại trà mà các doanh nghiệp vũ khí lâu năm đã đánh chén hết, họa may thì là phân khúc cao nên cũng nổi bật hơn các tân binh khác, tuy nhiên họ cần sự chậm mà chắc để cắn từng miếng bánh thị trường để hình thành sự nhận diện thương hiệu.

Nhưng điều đó không quan trọng đối với Yevgeny, hắn ta không phải lẽ thường, hắn ta cần những thứ mới lạ nhưng vẫn phải thực dụng, đủ để kích thích lòng hiếu kỳ, nhưng vẫn phát triển khả năng kinh doanh, anh sẽ làm tất cả mọi thứ để bắt lấy nhà đầu tư kếch xù này.

"...Tôi hiểu rồi, ngài Yevgeny không chỉ là một thương nhân, mà là còn là một chuyên gia vũ khí."

Thật sự rất khó chịu khi đưa ra một sản phẩm chưa hoàn thiện và phải đáp ứng một yêu cầu ngang ngược nhưng không còn sự lựa chọn nào khác.

"Sau đây là bí mật nội bộ công ty, nó còn đang trong giai đoạn phát triển và thử nghiệm, xin đừng tiết lộ bất cứ đâu."

Đã đến mức này thì Silas cũng đành cắn răng làm liều, dù cho các sếp có biết thì có lẽ họ sẽ thông cảm cho anh thôi.

Anh ta thao tác thoát khỏi PowerPoint và truy cập vào phần mềm nội bộ dùng để lưu trữ thông tin mật, trên màn hình hiện lên các dữ liệu và hình ảnh chi chít, trong đó có nhiều thông tin bị ghi đè và trống rỗng do vẫn đang được thử nghiệm bởi nhiều nghiên cứu viên.

"Chúng tôi đã đổ rất nhiều vốn vào dự án này, Hệ thống tên lửa phòng không tầm trung, tôi sẽ tóm gọn thông tin bao gồm nhất có thể."

Các hình ảnh món vũ khí liên tiếp nhảy lên giữa màn hình.

"Dự án này có tên là hệ thống M-ADNA, (mid-range air defense net area).

Các nghiên cứu viên đã tham khảo công nghệ Radar S-500 của Nga nhằm tăng khả năng theo dõi nhiều loại mục tiêu và đáp ứng tốt hơn trong các tình huống chiến đấu phức tạp.

Ngoài ra tính cơ động và khả năng phối hợp với các hệ thống khác cũng được ưu tiên khi chúng tôi lấy tư liệu về THAAD của Hoa Kỳ."

Silas nhìn về phía hắn ta và thấy người đó không còn lơ đễnh mà đã chăm chú nhìn vào màn hình tràn ngập từ ngữ học thuật khó hiểu, anh hơi mỉm cười mà tự hào, dù là ai cũng phải sụp đổ trước kiệt tác này thôi, nghĩ vậy anh ta càng hào hứng nói hơn.

"Đây là loại tên lửa phòng không cỡ nhỏ dễ dàng vận chuyển, phù hợp với kinh tế quân sự các nước đang phát triển.

Khả năng chống đạn đạo của M-ADNA không xuất sắc nhưng thắng ở giá thành rẻ, có thể sản xuất quy mô lớn và chống các loại tên lửa khác ở mức tốt, định vị và Radar đã hoàn tất nhưng khả năng đánh chặn vẫn còn không gian để cải tiến, cần tìm loại tên lửa phù hợp."

Tên lửa phòng không là một loại vũ khí nhạy cảm về cả chính trị lẫn quân sự nên nếu có thể công bố ra thị trường một cách đại trà thì đó là điều có mơ cũng khó thấy với một doanh nghiệp tư nhân.

Hắn ta sờ cằm suy tư và càng day nhẹ chiếc ghim cà vạt hơn, đó là một thói quen không thường thấy.

"Nhắm đến thị trường thế giới thứ ba sao, khá thú vị, sản xuất hàng loạt sao, doanh nghiệp đã đổ bao nhiêu tiền vậy?"

Tên này thật quái dị, hắn ta dùng 'thế giới thứ ba' thay cho 'các nước đang phát triển', đó là một thuật ngữ đã lỗi thời và đầy bảo thủ, quả là một kẻ có dòng máu kiêu ngạo đến tận xương cốt, hầu như mọi thứ trong mắt hắn ta đều đáng bị khinh rẻ vậy.

"Chúng tôi đã đổ hơn ⅔ lượng vốn, có lẽ vậy, tôi chỉ là nghiên cứu viên, nhưng ngài sẽ thấy hài lòng với thành quả thôi.

Tôi tin rằng M-ADNA sẽ phát triển hơn nếu được hợp tác với ngài."

Silas bình tĩnh bỏ máy tính xuống và lấy ra giấy tờ, nhẹ nhàng để trước mặt người đàn ông Nga.

"Ồ, còn nhiều yếu điểm chưa được khắc phục nhưng được thôi, nếu nó nằm trong tay tôi thì tất cả sẽ ổn."

Zegna cũng khá hài lòng với dự án này, tuy nhiên, cậu ta sẽ không dễ dàng chấp nhận và nhân nhượng.

Tờ hợp đồng nhanh chóng được cầm lên nhưng không được ký ngay, hắn ta đảo mắt quanh tờ hợp đồng và tiếp tục vuốt ve chiếc ghim trong khi đôi mắt đã trở nên sắc bén và cào nát từng câu chữ.

Đây chính là một con cáo thành tinh đích thực, hắn ta đòi quyền lợi và mổ xẻ từng tầng nghĩa, bên A thậm chí còn áp đảo bên B một cách không hề khoan nhượng.

Khi Silas ghi chú lại hợp đồng cũng đồng thời phải đổ mồ hôi lạnh, phòng Marketing mà đọc được sẽ nổi điên lên mất.

__________

-Mưa bão như này khu vực các con vợ thành vịnh hết chưa, chỗ tui thì có rùi đó =)))))
 
Hiệp Ước Molotov - Ribbentrop (Codename Anastasia)
V1-24 Trở về với anh


Đây chính là một con cáo thành tinh đích thực, hắn ta đòi quyền lợi và mổ xẻ từng tầng nghĩa, bên A thậm chí còn áp đảo bên B một cách không hề khoan nhượng.

Khi Silas ghi chú lại hợp đồng cũng đồng thời phải đổ mồ hôi lạnh, phòng Marketing mà đọc được sẽ nổi điên lên mất.

"Tôi sẽ quay lại sau khi các anh đồng ý với hợp đồng này, nếu cập nhật thông tin thì hãy gửi qua máy Fax."

Sau khi vị thượng đế này chặt chém hàng tá điều khoản thì mới vui vẻ ngưng lại hành động tàn ác của mình, giọng nói ấy thật đáng phẫn nộ biết bao.

Silas đã nghe ngóng rất nhiều tin đồn về người con trai thứ ba của gia tộc Bogdanov này, hắn ta có rất nhiều tin đồn xấu về một nhân cách bẩn thỉu và một thái độ khó ưa.

Có lẽ có một số là tin vịt nhưng không thể phủ nhận chúng hoàn toàn, nhưng anh nghĩ chắc rằng chưa có ai chứng kiến kẻ này đi ký kết hợp đồng với tâm trạng tốt như vậy ngoại trừ anh.

Có lẽ nó có liên quan đến cái ghim cà vạt kia, hắn cứ mân mê nó từ đầu đến giờ mà không mấy khi ngơi tay, quả thực nó đã khơi lên một chút lòng tò mò của anh khi nhìn nó không có gì là đặc biệt.

"Có lẽ là do tôi nhiều chuyện nhưng chiếc ghim đó là ngài được tặng sao?"

Bởi vì tâm trạng hắn đang tốt nên Silas cũng thử bắt chuyện đôi chút, coi như xây dựng mối quan hệ luôn.

"Cũng nhiều chuyện thật, nhưng đúng là được tặng.

Trông nó tầm thường quá nên anh thấy lạ lẫm hả?"

Silas lập tức toát mồ hôi lạnh mà phủ nhận, đúng là nó đơn giản quá nên nhìn khá lạ lùng khi trên người của hắn ta nhưng nó tuyệt đối không xấu, ngay khi anh định lên tiếng thì người đối diện đã nói trước.

"Nó trông rất nhạt nhẽo nhưng vì là người yêu của tôi tặng nên tôi cũng sẽ thích nó, nên nếu anh thấy nó xấu thì đó là điều không tốt cho cơ thể anh."

Kẻ đó hất cằm và nhìn anh bằng đuôi mắt.

"Ôi trời, tôi không có ý đó, xin ngài đừng hiểu lầm."

Silas chửi rủa trong lòng khi Yevgeny lên tiếng, hắn nhét chữ vào mồm anh ta trong khi anh còn chưa nói hết câu, nhưng anh cũng cảm thầy kỳ lạ khi người đó có người yêu, mà có vẻ thực sự rất thích người ta.

Giống như là rất rất thích, thật đấy à?

Tâm trạng hắn ta trở nên tốt hơn cả lúc nãy, không ngờ hắn vui cả buổi chỉ vì được tặng một cái ghim nhạt nhẽo, đổi lại người khác thì Silas sẽ không kinh ngạc đâu, nhưng vì là Yevgeny Vissarionovich nên anh mới không thể tin được.

Một kẻ tàn nhẫn có thể yêu một người khác đến thế sao, dễ dàng vui vẻ, dễ dàng giận dữ với mọi thứ?

"Hẹn chủ nhật gặp lại."

Hắn đứng dậy, chỉnh lại cà vạt và vest.

Silas lập tức tỉnh táo khỏi dòng suy nghĩ của bản thân mà hoảng hốt, chủ nhật thì không được rồi, lúc đó anh ta có việc trọng đại của bản thân, là chuyện mà cả đời có lẽ chỉ có duy nhất một lần.

"Thưa ngài!

Chủ nhật thì không thể đâu ạ!

Tôi đã có việc bận và khó để có thể tiếp đón ngài chu đáo...!"

Silas đứng bật dậy và cố gắng nở nụ cười miễn cưỡng trong khi bắp chân đã hơi run rẩy, mở miệng ra nói cũng là một loại áp lực rồi.

Làm gì có ai làm việc vào chủ nhật chứ, và quan trọng nhất là nếu không có việc bận thì anh đã tiếp hắn rồi, nhưng ngày đó chắc chắn là không được.

Ai cũng không thể phá hủy nó!

Kể cả người đàn ông này!

"Vậy là có chuyện quan trọng hơn cả ký hợp đồng?

Vậy là cái hợp đồng này cũng chẳng cần thiết lắm, nếu không được thì bỏ đi, không có nhiều thời gian đâu."

Lại vậy rồi, đôi mắt của loài bò sát săn mồi đó lại quấn chặt lấy cả căn phòng, nó tàn ác và bí bách như bóp nghẹt hơi thở của mọi thứ, cây cối và hoa cảnh có vẻ đã héo hon hơn.

Silas Harvey nhắm chặt mắt và bấm móng tay vào lòng bàn tay, có lẽ anh ta sắp gãy vài cái tay hoặc cái chân, hay là bị đuổi việc nhỉ?

"Thưa ngài...---" Giọng nghiên cứu viên nghẹn lại.

Hắn ta dường như đã nhận ra sự lo lắng và bất an của người ngồi đối diện nhưng vẫn ung dung như không phải chuyện của mình.

"Tôi sẽ đi dự hôn lễ của anh, nếu là ngày khác thì không được."

"Tôi- ơ, dạ, hôn lễ?"

Silas cứng người ngay tại chỗ, anh ta nghĩ rằng đã phải chuẩn bị tinh thần để bị liệt và thầm cảm ơn chúa vì đã mua bảo hiểm y tế đầy đủ nhưng anh ta đang nghe thấy cái gì, lễ cưới ấy hả?

Zegna đưa cổ tay lên cao để nhìn cái đồng hồ đắt đỏ với vẻ dần mất kiên nhẫn khi bản thân đã quá tốn thời gian ở đây.

"Người yêu tôi có quen với vợ sắp cưới của anh, và anh là nhân viên tại đây."

"Anh ấy đã bảo tôi đi dự đám cưới với anh ấy, vậy nên tôi sẽ đi, hãy ký hợp đồng khi đó, đó là thời hạn cuối của công ty anh."

Silas nghĩ trong đầu rằng có phải do tiếng Anh sứt sẹo toàn ngữ điệu Nga của kẻ này mà anh nghe nhầm 'she' sang 'he' không, mà quan trọng là Yuna thực sự quen biết bạn gái một tên khủng bố như này sao?

Thật hả, trời ạ, anh dùng nhiều câu hỏi tu từ quá rồi

Zegna không quan tâm tâm trạng của Silas mà rút một khẩu Beretta sáng loáng, thứ đó tỏa ra một ánh sáng lạnh lẽo đến lạ lùng.

Với tư cách một chuyên viên về vũ khí thì anh ta cũng đã thấy nhiều người cầm súng, nhưng chưa từng thấy người nào đáng sợ như thế.

Ngay cả khi không một chút lơ là thì hộp sọ vẫn sẽ lủng một lỗ, có vẻ cả cơ thể người đàn ông nghiên cứu viên đã nhớp nháp, mồ hôi ở nhân trung và thái dương rỉ ra liên tục, hơi thở dần chậm lại và đồng tử co thắt.

Áp lực từ đầu đến giờ kéo đến dồn dập vào con người tội nghiệp kia.

Hắn ta đặt khẩu súng lên mặt bàn, gây ra tiếng động lạch cạch bắt tai, người đó lại liếc anh nhưng không còn cố giữ tâm trạng thoải mái, thay vào đó là sự lạnh lùng bất ngờ của loài săn mồi.

"Giữ nó và đưa đến cho tôi vào ngày cưới của anh."

Ngay sau đó Yevgeny lập tức bỏ đi và vứt sự tồn tại của Silas khỏi tầm nhìn của bản thân, những bước đi đó mạnh mẽ và nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ lại sự ung dung của một người thuộc đẳng cấp thượng lưu.

Silas chưa từng cảm thấy lương của mình ít ỏi hay thiếu thốn nhưng sau vụ này nhất định phải đòi thêm phí tổn thất tinh thần, làm gì có ai trên đời lại mang theo súng khi ký kết hợp đồng chứ, và chẳng ai yêu cầu trả súng vào ngày cưới cả, dù là nước Mỹ thì cũng không!!

Chắc chắn độ điên của kẻ này còn có thể bay cao và xa hơn nữa!

Anh ta lau mồ hôi đang chảy xuống cằm và thở dài, cảm nhận hơi lạnh điều hoà phả vào người, thôi thì chín bỏ làm mười, ít nhất kẻ đó không có ý giết anh là được rồi, đó cũng là một loại cơ hội.

'Yuna à, lần này em cứu anh một bàn thua rồi.'

Bên cạnh đó anh cũng không khỏi tò mò về người bạn gái có thể khiến một kẻ điên như vậy trân trọng, tin được không?

Chỉ vì một chiếc ghim cài đơn giản mà làm hắn ta vui cả buổi, khi gặp mặt nhất định phải cảm ơn.

Có lẽ Yevgeny đã ẩn mình hơn vì đã có người để bảo vệ sao, thật sự đáng ngạc nhiên, xem ra dù là ai cũng sẽ có bản năng của một người đàn ông thôi nhỉ.

Lễ cưới của anh lần này tập hợp khá nhiều thứ kỳ lạ rồi, mafia và bạn gái của mafia, người đã từ chối vợ mình 11 lần, thật khó quên.

________________

Yuna thì đã đi về để chuẩn bị cho lễ cưới, cô ấy có vẻ rất bận bịu với cả công việc lẫn chuyện cưới hỏi nhưng tâm trạng của cô ấy vẫn rất tốt và hoạt bát.

Nhìn thấy bạn học đại học của mình có một cuộc sống hạnh phúc như vậy khiến Kwon Taekjoo cũng cảm thấy thoải mái, Yuna đã thoát khỏi bóng ma quá khứ và bước đi trên tương lai của mình rồi

Dù anh chưa từng gặp chồng của Yuna nhưng dường như đó sẽ là một người chồng tốt để có thể lấy đi trái tim của một cô gái mạnh mẽ và đầy ý chí quật cường.

Ngay khi anh cũng chuẩn bị về khách sạn sau khi ngắm khung cảnh nhộn nhịp của Los Angeles thì Zegna đã nhắn rằng anh hãy ngồi yên tại chỗ và chờ đợi thằng nhóc đó đến đón.

Taekjoo đã định gửi GPS nhưng đã dừng lại một cách đầy lý trí, dù sao thì nó cũng không hỏi và cũng sẽ biết được anh đang ở đâu thôi, nếu làm những chuyện thừa thãi thì sẽ chỉ càng xấu hổ về phía anh

Kwon Taekjoo thề rằng khi trở về tổng bộ sẽ dùng mọi cách để tìm ra cái định vị đã gắn ở đâu đó trên người mình.

Nhưng nếu là cấy chip vào người thì sẽ khá phiền phức để lấy ra đấy, dù chắc chắn rằng sẽ không bao giờ có cái chuyện thần không biết quỷ không hay ấy có thể diễn ra, dù sao anh cũng là đặc vụ nên sự cảnh giác của một người có đào tạo chuyên nghiệp không để Zegna có thể âm thầm cấy ghép nó như vậy được.

'Chậc.' Taekjoo tặc lưỡi.

Người như Zegna rất phức tạp, khi cậu ta tức giận thì sẽ có thể tỏ ra vui vẻ và cầm súng bắn chết người khác hoặc dùng chân đạp nát tứ chi, nhưng đôi khi cậu ấy cũng rất đơn giản.

Zegna đã nhanh chóng tốt hơn sau buổi sáng nay vì một món quà của anh, có lẽ cậu ta chưa hết giận nhưng như vậy là đủ rồi.

Kwon Taekjoo rất thích nhìn Zegna dùng chiếc ghim cà vạt ấy, dù chẳng liên quan lắm nhưng anh thấy cậu ấy dễ thương và ngoan ngoãn hơn khi đeo nó, và chiếc ghim ấy như thể một lời công nhận của bố anh đối với tên nhóc đó, rằng họ đã gặp và trò chuyện với nhau.

Có lẽ bố anh sẽ giống như mẹ anh, yêu quý Zegna, hoặc không.

Còn anh trai sẽ chỉ hỏi thăm và ngạc nhiên một chút rồi thôi.

Taekjoo đã có ý định đưa nó cho Zegna từ lâu nhưng luôn quên khuấy đi mất, thôi thì đúng vật đúng thời điểm, coi như cái ghim đã giúp anh đi, mỗi lần nhóc kia dỗi thì cả tâm trí lẫn thể xác của anh như thể bị đào bới lên.

Quý ngài đặc vụ lập tức đưa tay gãi gáy và thở dài, anh có cảm giác như mình càng ngày càng già đi vậy, có quá nhiều thứ để lo lắng, nếu thế thì sẽ phải nghỉ hưu sớm quá.

Nhưng có một điều đã khiến anh thắc mắc từ sáng đến giờ, liệu hôm nay Zegna đã đi đâu?

Trên danh nghĩa cậu ta vẫn là thành viên của FSB nên đôi khi vẫn sẽ nhận được nhiệm vụ, lúc đó tên nhóc to xác đã bực bội và đi đến sân bay và hoàn thành nó với tốc độ kinh hoàng.

Thế nhưng Taekjoo có thể xác nhận được rằng sẽ không có chuyện Zegna làm nhiệm vụ tại Mỹ và ăn ở thảnh thơi như vậy, cậu ta có xu hướng làm nhiệm vụ nhanh gọn lẹ và tránh rườm rà nhất có thể, dạo này thằng nhóc đó hay làm mấy kiểu nhiệm vụ ngắn hạn là chủ yếu.

Tức rằng, đây là chuyện cá nhân của cậu ấy và không liên quan tới chính phủ, chà, không biết là phi vụ như nào mà để một thương nhân láu cá như vậy tự thân vận động.

Những thứ mà Zegna để tâm đến đôi khi khá là thú vị, Kwon Taekjoo đã từng vô tình thu thập được tin tức rằng Yevgeny Vissarionovich đã tham gia vào một cuộc đấu giá cổ phần, đặc biệt đó lại là cổ phần của T&R, đó là một cuộc đấu giá kín nhưng chật ních các nhân vật tai to mặt lớn.

Taekjoo không tưởng tượng được nếu bọn họ bắt tay với nhau sẽ gây ra tai họa đến nhường nào với thế giới này, có lẽ anh sẽ được cả Hoa Kỳ và Hàn Quốc cử đi để phá hoại mối lương duyên 'tốt đẹp' ấy.

Ngay lúc đó luồng suy nghĩ của anh đột ngột bị chặn ngang vì một tiếng động cơ gào rú như vũ bão, thậm chí còn có tiếng xì xào bàn tán ở bên ngoài vô cùng rõ ràng, anh đã nghe thấy tiếng động cơ này và nó khá quen thuộc, Bugatti Veyron không hẳn là quá ồn ào nhưng nó sẽ lớn hơn hẳn các loại sedan thông thường, Taekjoo xoa thái dương và đứng dậy vô cùng chậm.

Ông giời con đến rồi đây.

Kwon Taekjoo đi ra ngoài với vẻ mặt mệt mỏi, ngay ở gần đó có là chiếc xe roadster đang đỗ màu đen tuyền với nội thất đỏ rực như lửa được nhìn thấy qua chiếc cửa sổ mở hé ở ghế lái phụ được người dân bao quanh, dù là một nơi phồn hoa như Los Angeles thì cũng phải trầm trồ trước chiếc xe hiếm có khó tìm như Bugatti Veyron này thôi.

Vốn anh đã định hẹn tên nhóc dở hơi này ở nơi nào đó kín đáo để có thể thoải mái lên chiếc xe phô trương này nhưng chắc chắn với bản tính cao sang đó thì không đời nào Zegna chịu trốn chui trốn lủi ở xó xỉnh nào đó rồi, cậu ta cố tình rồ ga tại chỗ để gọi anh ra đây mà, nếu điện thoại vô dụng như vậy thì sao không đập nó đi cho rồi.

__________________

-Tui được thả chuồng gòi nè mọi người.

Sau khi đi quân sự t đã nhận ra rằng, đáng lẽ t phải mang nhiều đồ ăn hơn, bắn súng thì như cec.
 
Back
Top Bottom