Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [Hiện Đại] Trò Chơi Sớm Chiều

[Hiện Đại] Trò Chơi Sớm Chiều
Ngoại truyện 15


Úc Thừa đã từng nói với Hoài Hâm rằng anh sẽ tự tay lo liệu toàn bộ hôn lễ.

Tuy nhiên, vẫn có một vài chi tiết cần phải dựa vào sở thích của Hoài Hâm mới có thể đưa ra quyết định.

Cả hai đều không thích ồn ào, vì vậy họ đã quyết định sẽ tổ chức một hôn lễ nho nhỏ tại một địa điểm xinh đẹp nào đó ở nước ngoài trước, chỉ mời gia đình và bạn bè thân thiết.

Sau đó, họ sẽ chọn thời gian tổ chức một bữa tiệc cưới linh đình dành cho các khách quý ở Hong Kong, mời tất cả các nhân vật nổi tiếng trong giới đến tham dự.

Tuy nói là hôn lễ, nhưng thật ra đây là một cơ hội du lịch và nghỉ dưỡng tuyệt vời.

Úc Thừa đề nghị đến Bắc Âu, Hoài Hâm cực kỳ háo hức.

Và sau khi lướt web tham khảo một hồi, cô cảm thấy Thuỵ Sĩ không tồi, bèn quyết định chọn Zermatt, một thị trấn nhỏ xinh đẹp được bao quanh bởi dãy núi Alps hùng vĩ làm địa điểm tổ chức hôn lễ.

Đây là một địa điểm du lịch khá ít người biết đến, nhưng phong cảnh lại vô cùng xinh đẹp, còn được khách du lịch đặt cho một cái tên mỹ miều là "Chốn thiên đường tại nhân gian".

Khi những dòng sông băng vẫn chưa tan, khắp nơi đều phủ một màu trắng tinh khôi của tuyết, có tác dụng thanh lọc tâm hồn.

Sau Tết, công việc ở tập đoàn cũng nhiều hơn, Úc Thừa lại bắt đầu bận đến tối tăm mặt mày.

Hoài Hâm cũng bắt đầu học kỳ mới cho chương trình thạc sĩ, thế nên bọn họ đã quyết định sẽ tổ chức lễ cưới vào dịp Tết năm sau.

Như thế, cả hai cũng sẽ có đầy đủ thời gian để chuẩn bị hơn.

Trong học kỳ này, hai người vẫn phải tiếp tục tình trạng yêu xa, tuy nhiên tuần nào Úc Thừa cũng sẽ bay đến Bắc Kinh để thăm cô.

Đôi khi Hoài Hâm thấy xót vì anh phải cực khổ chạy qua chạy lại hai bên, cô sẽ sang Hong Kong chơi với anh một thời gian.

Hai người cứ thế bay qua bay lại gặp nhau, vậy nên suy nghĩ thoáng vụt qua trước đây lại bắt đầu xuất hiện một lần nữa.

Có một lần Úc Thừa bay sang thăm cô, sau màn âu yếm quấn quýt buổi tối qua đi, Hoài Hâm vùi vào lòng người đàn ông, áp mặt lên hõm cổ của anh, bất ngờ lên tiếng, "Hay là em sang đó với anh nhé?"

Úc Thừa cúi đầu, vừa nắm tay cô xoa nắn trong lòng bàn tay vừa dịu dàng hôn lên vành tóc mai của cô, anh hạ giọng thật thấp, "Anh không muốn làm ảnh hưởng đến việc học của bé."

"Không, ý em là sau này cơ."

Hoài Hâm hơi nhổm người dậy, nhìn thẳng vào mắt anh, "Đợi sau khi tốt nghiệp, em muốn vào tập đoàn làm việc, muốn được ở bên cạnh anh."

Hoài Hâm không có định hướng rõ ràng về nghề nghiệp tương lai.

Tài chính vốn là lĩnh vực cô yêu thích, dù làm môi giới cho ngân hàng đầu tư, làm cho quỹ tư nhân, hay làm nghiệp vụ thị trường cho doanh nghiệp, cô đều cảm thấy hứng thú.

So ra thì, tập đoàn Phan thị có quy mô lớn, có thể giúp cô rèn luyện năng lực và phát huy giá trị của bản thân một cách tốt nhất.

Chỉ là những người khác không có cơ hội tốt như thế mà thôi.

Huống chi có được sự ủng hộ từ Úc Thừa, con đường này cũng sẽ vững vàng hơn, và càng có lợi cho sự phát triển tương lai của cô hơn.

Úc Thừa nhìn cô đăm đăm, ánh mắt anh hơi sẫm lại, nhất thời không lên tiếng.

Anh có thể cho cô bất kỳ chức vị nào, nhưng mấu chốt của vấn đề không phải nằm ở chỗ này.

"Anh ơi, em không muốn phải xa anh nữa."

Hoài Hâm nhoài người sang, áp mặt lên lồng ngực của anh, lắng nghe nhịp tim đập vững vàng bên tai, nghiêm túc nói, "Em muốn được ở bên cạnh anh, muốn được gặp anh bất cứ lúc nào, không phải lo lắng vì phải xa nhau nữa."

Ở bên anh, cô được trải nghiệm vô số lần đầu tiên.

Tình yêu nồng nhiệt, ấm áp đầy ngọt ngào.

Bên cạnh đó, cũng có cả những khó khăn và nỗi nhớ nhung khi phải yêu xa.

Đêm nào cũng muốn được anh dịu dàng ôm vào lòng dỗ dành rồi cùng nhau chìm vào giấc ngủ, nhưng đôi khi, một nửa giường bên kia lại lạnh lẽo trống vắng.

Ánh mắt Úc Thừa sâu hun hút, anh vẫn không lên tiếng, nhưng bàn tay lại ấn chặt vào gáy cô, kéo ghì cô vào lòng mình.

"Nếu thế thì em sẽ rất vất vả."

Giọng anh gần như khàn đi.

Sao anh lại không muốn được ở bên cô kia chứ?

Nhưng Hong Kong là nơi anh sẽ ở lại thường xuyên, thế nên cô phải nhân nhượng vì anh.

Nếu ông Hoài Diệu Khánh và bà Triệu Viện Thanh vẫn ở Bắc Kinh, nghĩa là Hoài Hâm sẽ không thể về thăm ba mẹ thường xuyên như trước.

Hoài Hâm mím môi, đưa tay vòng qua ôm lấy cổ anh.

"Sức khoẻ của ba không tốt, em sẽ thường xuyên hỏi thăm ông, đốc thúc ông tái khám định kỳ, hoặc cũng có thể đưa bọn họ sang Hong Kong cùng chúng ta.

Chỉ cần gia đình ở cùng nhau thì kiểu gì cũng sẽ có cách."

Úc Thừa cúi đầu xuống như muốn nói điều gì, nhưng cô đã ngăn anh lại, đôi mắt trong veo lấp lánh ánh sáng, thậm chí nét mặt còn thoáng vụt qua vẻ lạc quan, "Hai người ở bên nhau vốn đã chẳng phải là chuyện dễ dàng gì.

Chắc chắn sẽ gặp khó khăn, cũng sẽ thấy vất vả, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện được ở bên cạnh anh, em không còn sợ những khó khăn vất vả ấy nữa."

Tiếng hít thở nhè nhẹ khẽ khàng vang lên nghe như tiếng thở dài.

Hoài Hâm đưa bàn tay mềm mại phủ lên vị trí trái tim của anh, đôi mắt xinh đẹp long lanh ánh nước, tựa như ánh trăng phản chiếu trên mặt biển.

Ánh mắt người đàn ông lại như màn đêm sâu thẳm bên ngoài cửa sổ.

Khi hơi thở hai người vừa hoà vào nhau, anh hơi cúi đầu, khẽ khàng mút lấy môi cô, dịu dàng đến lạ.

"Tiểu Hâm."

Anh khàn giọng gọi tên cô rồi không nói thêm gì.

Nhưng Hoài Hâm lại hiểu ý anh.

Tên gọi.

-- Mỗi một lần gọi tên đều là một lần tỏ tình kín đáo.

Anh muốn nói với cô rằng, anh yêu cô vô ngần, anh trân trọng cô, cũng hạnh phúc khi thấy cô luôn giữ được sự vui vẻ.

...

Sau hai học kỳ liên tiếp với thời khoá biểu dày đặc, cuối cùng cũng đã đến lễ Giáng sinh mà Hoài Hâm vẫn luôn mong ngóng.

Trong thời gian này bọn họ đã bắt đầu chuẩn bị cho hôn lễ, Úc Thừa bận rộn suốt cả năm cũng chỉ vì muốn dành ra một kỳ nghỉ dài hai mươi ngày cho hôn lễ, và cùng cô hưởng tuần trăng mật.

Khách mời chỉ khoảng hai mươi mấy người, tất cả đều là bạn bè thân thiết của hai bên gia đình.

Ông Hoài Diệu Khánh và bà Triệu Viện Thanh đã chuẩn bị hành lý từ sớm.

Triệu Triệt lại càng nôn hơn, cúp cả học để đi chơi.

Bà Hầu Tố Hinh và ông Úc Vệ Đông tuy đi đứng bất tiện, nhưng dù sao đây cũng là sự kiện trọng đại chỉ có một lần trong đời, Úc Thừa vẫn mong có thể cùng bọn họ chia sẻ khoảnh khắc đáng nhớ ấy.

Anh đã mời hộ lý tốt nhất để đi theo chăm sóc sức khoẻ cho hai người.

Phía nhà họ Phan do Phan Tuyển đưa Phan Diệu đến tham dự, bên Hong Kong thì có nhóm bạn Phó Đình Hựu, Chu Cần và Tề Gia Huy.

Khách mời của Hoài Hâm cũng chỉ có mấy người bạn đại học của cô, bao gồm ba con nhóc dở hơi cùng phòng ký túc xá.

Phải nói rằng, đây quả là một sự kết hợp hiếm thấy.

Lúc nghe thấy danh sách khách mời, Khương Khả Khiết sững sờ tại chỗ.

Cô nàng là nhân viên trong ngân hàng đầu tư nên thỉnh thoảng có thể chạm mặt mấy CEO và chủ tịch này nọ, nhưng tên tuổi đẳng cấp như nhà họ Phó và nhà họ Tạ thì quả thật là ở một tầng mây khác so với bọn họ.

Đây chính là đỉnh của kim tự tháp, là nơi mà mọi người phải ngước nhìn và vây quanh, nhưng lại không bao giờ có thể với tới.

Hơn nữa, đây không phải kiểu tiệc xã giao đông đúc đến độ chẳng thể nhớ tên nhau, vì các khách mời đều là nhân vật được "chọn mặt gửi vàng", thế nên mọi người cũng dễ dàng trò chuyện và giao lưu với nhau hơn.

Nhớ đến trong một bài tập đọc ngày xưa từng có một câu, "Nếu người giàu sang xin chớ quên bạn cũ", hồi còn đi học, bạn bè đều thích lấy câu này ra để trêu nhau.

Còn bây giờ, Khương Khả Khiết quả thật có cảm giác "một người làm quan, cả họ được nhờ", kích động đến độ lắp ba lắp bắp, "Cục cưng ơi, con giỏi quá đi!!

Mẹ yêu con chết mất!!!"

Tuy nhiên, khoảnh khắc khiến nhóm ba cô nàng Chử Thi Nhiên sốc nhất chính là lúc gặp mặt Úc Thừa.

Trước thềm lễ cưới, Hoài Hâm đã giới thiệu sơ lược về lý lịch của anh cho ba cô bạn biết trước.

Nhà trai là danh gia vọng tộc của Hong Kong, thế nên bọn họ chỉ có ấn tượng chung chung rằng gia thế rất dữ dằn, rất giàu có, nhưng vẫn chưa liên tưởng đến nhân vật từng xuất hiện trong phỏng vấn của buổi toạ đàm cấp cao diễn đàn Kinh tế lần trước.

Đến khi Hoài Hâm dẫn ba cô bạn đến giới thiệu với Úc Thừa, người đàn ông khôi ngô lịch lãm nở nụ cười dịu dàng, điệu bộ thong dong, lịch sự lên tiếng chào hỏi, ba người mới vỡ lẽ.

Chử Thi Nhiên đứng một bên hạ thấp giọng chửi thề một tiếng, cố gắng hết sức mới kiềm chế được bản thân.

Có ai còn nhớ Hoài Hâm đã từng nói gì trong nhóm chat hay không???

-- Cô nói Úc Thừa là bạn trai mình, bọn họ sắp kết hôn rồi.

Mà cô nàng đã từng trả lời thế nào???

Nhớ lại đoạn tin nhắn ngớ ngẩn trước "chính cung nương nương", Chử Thi Nhiên nhắm chặt hai mắt, chỉ muốn kiếm cái lỗ chui xuống trốn cho rồi.

Có ai mà ngờ được, những lời nói đùa ấy lại trở thành thật chứ?!

Ai mà ngờ tới đâu chứ a a a a a a a a!!!???

Chử Thi Nhiên nghĩ, đợi mình về nhà là có thể viết cả series truyện ngắn trên Zhihu - lấy tên là Bạn tôi là kẻ chiến thắng của cuộc đời.

"A a a a a a a a!"

Ba cô bạn gào thét, múa may quay cuồng, mãi một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, ồn ào ríu rít vây quanh Hoài Hâm, bắt cô phải thuật lại câu chuyện tình yêu cảm động lòng người của mình.

Trước thềm Giáng sinh, Zermatt đẹp rực rỡ như chốn bồng lai tiên cảnh, đỉnh Matterhorn phủ một màu tuyết trắng, thị trấn nhỏ nép mình trong triền núi của dãy Alps ở gần đó toả ra một vùng sáng màu vàng rực rỡ từ những ngọn đèn.

Đứng từ trên cao nhìn xuống giống như đang lạc vào một rừng đom đóm lấp lánh.

Tuy dân số của thị trấn chỉ có vài ngàn người, nhưng các cư dân đã bắt đầu rộn ràng chuẩn bị trang trí cho ngày lễ.

Gần như trước cửa mỗi nhà đều có một cây thông Noel với vô số vật dụng trang trí, xanh xanh đỏ đỏ đan cài vào nhau trông vô cùng sinh động và bắt mắt.

Khách sạn chỗ bọn họ ở nằm ngay cạnh một nhà thờ Gothic xinh đẹp, và cũng chính là nơi tổ chức hôn lễ trong kế hoạch của bọn họ.

Cuối đường Bahnhofstrasse là một con sông nhỏ với dòng nước trong xanh như ngọc bích.

Từ trong phòng nhìn ra có thể trông thấy đỉnh Matterhorn hùng vĩ thấp thoáng phía xa xa.

Khi màn đêm buông xuống, khi trăng sao cùng nhau toả sáng, khung cảnh trở nên nên thơ và yên bình đến lạ.

Trong nhà cũng có suối nước nóng, mỗi phòng có một ao tắm riêng nên rất riêng tư, tầm nhìn cũng rất thoáng đãng.

Nhóm người lớn đã đi nghỉ, nhóm trẻ lại tụ tập mở party.

Đều là bạn bè thân thiết với nhau nên bọn họ có thể thoải mái mà không cần câu nệ.

Mọi người cùng nhau uống rượu, tâm sự mọi thứ trên đời với nhau, tận hưởng ngày đông ấm áp bên lò sưởi đang cháy bập bùng và vùi mình trên chiếc sofa mềm mại, vừa thư thái vừa dễ chịu.

Úc Thừa và Hoài Hâm ngồi ở giữa, đàn ông trò chuyện về những chủ đề quen thuộc như đầu tư, tình hình chính trị hiện tại, thị trường kinh doanh, và nghệ thuật, còn mấy cô gái lại trò chuyện rôm rả với nhau về những chuyện bên lề.

Chuyện tình của Hoài Hâm chỉ mới kể được một nửa chưa đến hồi kết, năm sáu chị em kề sát lại với nhau háo hức bàn tán.

Nhưng vì tránh để chính chủ nghe thấy, bọn họ đã cố gắng ghìm giọng thật thấp.

Nào là ai rung động trước, ai chủ động bắt chuyện trước, ai theo đuổi trước, cầu hôn thế nào, rồi đến kỷ niệm đáng nhớ nhất, và ti tỉ câu hỏi khác mà không biết chán.

Sau khi hỏi hết các chi tiết và nghiền ngẫm một hồi, mấy đôi mắt của đám chị em sáng rực lên, giống hệt mấy em fan được cắn "đường" của OTP.

"Câu hỏi cuối cùng!"

Khương Khả Khiết hỏi, "Thích anh ấy ở điểm nào?"

"Cái này à."

Hoài Hâm cười tủm tỉm, ngại ngùng cụp mắt, nhìn bàn tay Úc Thừa đang đặt trên gối mình, còn anh lại nhoài về phía bên kia nói chuyện với nhóm Phó Đình Hựu.

Cô bèn nắm lấy bàn tay thon dài của anh lên nghịch, "Mọi người muốn nghe bản cut hay bản full?"

"Đương nhiên là bản full rồi!"

Hoài Hâm a một tiếng kéo dài, hấp háy đôi mắt, "Thế thì phải kể đến sáng mai mất."

Hương vị tình yêu lan toả khắp nơi, nhóm Chử Thi Nhiên tròn mắt vừa ước ao vừa ghen tị dùng sức véo tay cô một cái, "Mau kể đi!!"

"Rồi, rồi, để mình kể."

Hoài Hâm mím môi, chầm chậm nở nụ cười ngọt ngào.

"Ừm... mình thích vẻ chín chắn của anh ấy, thích sự galant, dịu dàng, thích cách anh ấy vừa quan tâm vừa săn sóc mình rất chu đáo; Bọn mình cũng có rất nhiều điểm tương đồng, anh ấy rất hiểu mình, cũng biết cách tạo bất ngờ và lãng mạn, mỗi khi ở bên cạnh anh ấy đều khiến mình vô cùng hạnh phúc."

"Đôi lúc mình lại tự hỏi, sao bản thân lại may mắn đến thế, giữa biển người mênh mông lại may mắn gặp được anh ấy, và làm thế nào mà bọn mình có thể vượt hết mọi khó khăn để có thể nắm tay nhau đi đến ngày hôm nay.

Nhưng có một điều chắc chắn rằng, đối với mình, anh ấy là một sự tồn tại độc nhất, là người tuyệt vời nhất trên thế giới."

Đám bạn vốn chỉ muốn hóng hớt chuyện vui, nhưng càng nghe mọi người lại càng ghen tỵ.

"A a a a a a a ngọt quá đi mất!!!"

"Không chịu nổi nữa rồi hu hu hu!!!"

Tiếng la hét ồn ào khiến Úc Thừa quay sang, anh nhìn về phía Hoài Hâm, gương mặt cô nhóc đã đỏ bừng, đôi mắt trong veo như phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Cô không biết mình lúc này quyến rũ đến mức nào.

Hoài Hâm không biết anh có nghe thấy mấy lời cô nói hay không, nhưng Úc Thừa lại không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, rồi anh nhoài người sang, hôn chụt lên má cô trước ánh mắt của mọi người.

Ngược đãi dân FA trắng trợn, đúng là không chừa đường sống cho người ta mà.

Nhóm Chử Thi Nhiên trừng mắt nhìn chăm chăm, rồi lại bắt đầu dấy lên một trận la hét ồn ào khác.

Đám người Phó Đình Hựu lắc đầu bật cười, tiếng ly rượu chạm vào nhau trên không trung vô cùng vui tai, ánh lửa từ lò sưởi hắt đến khiến dòng rượu trong ly cũng trở nên óng ánh hơn.

Tiếng cười đùa ầm ĩ vang vọng cả không gian ấm áp trước mắt.

Bên ngoài tuyết rơi trắng trời, bọn họ vui vẻ chơi đùa đến nửa đêm, sau đó quay trở về phòng ngủ của mình.

Có lẽ do chuyến du lịch khiến tâm trạng vui vẻ hơn nên hôm nay Hoài Hâm tràn đầy năng lượng.

Khó khăn lắm mới tranh thủ được thời gian ở riêng với Úc Thừa, cô bèn đề nghị với anh rằng, cô muốn tắm suối nước nóng.

Bể tắm nước nóng trong phòng bọn họ có view nhìn thẳng ra Matterhorn đẹp nhất.

Úc Thừa chống tay hai bên sườn Hoài Hâm từ phía sau, giam cô vào giữa lòng mình và thành bể.

Những vì sao le lói tia sáng trên bầu trời, hơi thở người đàn ông vấn vít kề bên, anh ghìm giọng thật thấp, cất tiếng trầm thấp gọi cô, "Baby à."

"Hửm?"

Trên trán lấm tấm mồ hôi, tay Hoài Hâm đan chặt vào tay anh, quấn quýt không rời.

Lúc này, Hoài Hâm đón lấy những nụ hôn rải rác bên vành tai.

Hơi nước toả ra khắp nơi, lại một lần nữa Hoài Hâm đã cảm nhận được niềm hạnh phúc vô vàn khi được gần gũi cùng với người mà mình yêu thương nhất.

Quên cả thời gian, quên mất bản thân đang ở nơi nào, cô chỉ nhìn thấy anh.

Trong đầu, trong lòng cũng chỉ có mỗi mình anh, không thể chứa thêm bất kỳ người nào khác.

Đêm đã sâu, khi Hoài Hâm dần chìm vào mộng đẹp, cô bất ngờ nghe thấy Úc Thừa khe khẽ thở dài bên tai, "Em cũng là sự tồn tại độc nhất, là người tuyệt vời nhất trên thế giới này."
 
[Hiện Đại] Trò Chơi Sớm Chiều
Ngoại truyện 16


Zermatt chính là thánh địa trượt tuyết hàng đầu của thế giới, mà vừa hay Úc Thừa và Hoài Hâm đều thích trượt tuyết.

Thế là, từ sáng sớm hai người đã cùng nhóm Phó Đình Hựu xuất phát đến khu trượt tuyết.

Hoài Hâm rất thích cảm giác được vi vu dọc theo các con đường rộng rãi bao quanh thị trấn nhỏ này.

Hai bên đường là những hàng thông và những căn nhà gỗ được phủ tuyết trắng xoá, phía xa xa là dãy Alps hùng vĩ, bầu trời trong vắt không một gợn mây, cực kỳ xinh đẹp.

Bọn họ bắt đầu với đường trượt sơ cấp màu đỏ trước.

Dọc theo đường trượt, họ có thể ngắm nhìn thị trấn xinh đẹp nằm e ấp bên những dãy núi.

Sau đó, họ lại chuyển sang đường trượt màu xanh với độ dốc cao hơn.

Kỹ thuật trượt tuyết của mấy cậu ấm trong nhóm đều rất tốt.

Vì để đảm bảo sự an toàn của Hoài Hâm, Úc Thừa đã tìm một huấn luyện viên nữ đến hướng dẫn riêng cho cô.

Hoài Hâm cực kỳ thích cái cảm giác tự do khi buông mình lao xuống đường trượt.

Cô vẫn còn nhớ rõ cái lần cùng Úc Thừa trượt tuyết ở Bắc Kinh, hai người ôm lấy nhau cùng ngã xuống đống tuyết mềm xốp kia, tâm trạng nháy mắt tốt lên rất nhiều.

Bên cạnh đường trượt có một con đường bằng gỗ, du khách trượt xuống có thể thả bước dọc theo con đường bằng gỗ này để tản bộ.

Ánh nắng dịu dàng hắt xuống, không quá chói chang, nhưng lại khiến người ta vô cùng vui vẻ.

Nhóm bạn xuống núi, sau đó lại đi dạo xung quanh thị trấn.

Trên con đường thoáng đoãng thỉnh thoảng lại có xe ngựa chạy qua, hai thớt ngựa cao to lông trắng như tuyết, tiếng vó ngựa giòn đanh nện xuống lòng đường.

Người đánh xe ngồi phía trước, khoang xe phía sau mang đậm phong cách cổ điển, tựa như đang quay trở lại châu Âu của thế kỷ 20.

Hoài Hâm háo hức muốn được ngồi thử, cô và Úc Thừa đi một xe, Phó Đình Hựu, Tề Gia Huy và Chu Cần ngồi ở xe đằng sau.

Còn mấy cô nàng Khương Khả Khiết và Chử Thi Nhiên đã lên thị trấn ăn pizza, không đi cùng bọn họ.

Sau một ngày tham quan và trải nghiệm văn hoá địa phương, hai người quay về khách sạn nghỉ ngơi.

Úc Thừa tiếp tục xử lý công việc online với Trình Tranh, còn Hoài Hâm thì đeo tai nghe, nằm trong lòng anh xem phim.

Xem được một lúc, cô lại muốn đắp mặt nạ, thế là đứng dậy lôi vali ra lục lọi, kết quả lại bất ngờ trông thấy một bìa sách trông cực kỳ quen mắt đang nằm trong va li.

Hoài Hâm trợn trừng đôi mắt, cứ nghĩ mình nhìn lầm, cô bèn kéo khoá kéo ra xem cho kỹ, quả đúng là quyển Không trọng lượng kia.

Má ơi.

Má ơi...

Trời đất ơi!!!

Sách của cô!!!

Sao quyển sách này lại nằm trong vali vậy chứ!!!!

Hoài Hâm sốc toàn tập, đầu óc tạm dừng hoạt động gần mười mấy giây, cô run rẩy vươn tay lôi quyển sách ấy ra.

Người đàn ông vẫn đang mở họp online trong phòng khách, vẻ mặt bình thản nhưng cũng vô cùng nghiêm túc, đường nét góc mặt vô cùng tinh tế và sắc nét.

Hoài Hâm nuốt nước miếng, ánh mắt lại lướt xuống quyển sách trông có vẻ như đã được đọc qua vài lần đang nằm trên tay mình.

Cô vừa mở ra đã trông thấy tấm thẻ kẹp sách mà Úc Thừa dùng để đánh dấu trang, vị trí đọc đã hơn phân nửa, ngay ở đoạn cao trào nam nữ chính đang giằng co, mối quan hệ trở nên bế tắc.

Vì ảnh hưởng từ gia đình nên nữ chính vô cùng nhạy cảm và tự ti.

Sau khi nam chính bày tỏ tình cảm, phản ứng đầu tiên của cô là trốn chạy.

[Tôi đã bước chín mươi chín bước rồi, vì sao cô ấy lại không thể vì tôi mà bước tiếp một bước còn lại?

Trong mắt tôi, cô ấy toả sáng như một viên ngọc quý.] Đây là suy nghĩ nội tâm của nam chính.

[Có lẽ trong mắt anh, em là một viên ngọc sáng, nhưng anh không biết viên ngọc ấy đã có tì vết.

Nếu như anh phát hiện ra chúng, liệu anh vẫn sẽ thích em chứ?] Đây là nỗi lòng của nữ chính.

Không ngờ Úc Thừa đã đọc đến đây rồi, Hoài Hâm còn tưởng anh sẽ không bao giờ đọc mấy tiểu thuyết sến sẩm củ chuối thế này.

Cô mím môi nhìn chằm chằm dòng chữ trên trang giấy đến xuất thần, vài giây sau lại che miệng bật cười.

Cảnh đêm bên ngoài vô cùng lung linh, tiếng ca hát cười đùa loáng thoáng truyền đến, mang theo bầu không khí tràn ngập sức sống.

Xưa nay Hoài Hâm luôn thể hiện hình ảnh hoàn hảo nhất trước mặt mọi người, dần dà cũng tự mài giũa bản thân thành một viên ngọc xinh đẹp.

Thế nhưng, mặt yếu đuối nhất chôn sâu trong nội tâm của cô, những nỗi sợ hãi vẫn luôn thu mình khép nép trong góc tối, tất cả đều được giấu kín dưới những trang viết.

Bây giờ nó đã bị anh nhìn thấy, nhưng không hiểu sao lại khiến cô an tâm đôi phần.

Cảm giác cô độc, nhạy cảm, thiếu niềm tin vào tình yêu của Hoài Hâm cần phải có một trái tim tràn ngập tình yêu mới có thể xoa dịu nỗi bất an trong lòng cô.

Lúc trước, khi viết quyển sách này, chính bản thân cô vẫn còn đang trong trạng thái hoang mang về tình yêu, thiếu cảm giác an toàn.

Thế nên, cô đã gửi gắm nỗi lòng của bản thân qua những nhân vật dưới ngòi bút của mình.

Tuy nhiên, bây giờ đã khác rồi.

Kể từ khi ở bên Úc Thừa, Hoài Hâm đã thay đổi rất nhiều.

Mọi hy sinh của anh, những điều quan tâm nhỏ nhặt hằng ngày của anh đã nói cho cô biết rằng, tình yêu chân thành mà cô hằng mong đã nằm gọn trong tay cô rồi.

...

Nếu không phải không khí Giáng sinh đã len lỏi khắp nơi trong thị trấn nhỏ này, Hoài Hâm gần như quên mất hôm nay là lễ Giáng sinh.

Sáng sớm tinh mơ, Hoài Hâm mơ màng tỉnh dậy trong tia nắng ban mai dịu dàng, vừa nhấc mắt đã trông thấy Úc Thừa đặt một mâm ăn bằng sứ vô cùng tinh xảo lên bàn.

Phát hiện cô đã dậy, anh nhìn sang rồi mỉm cười âu yếm, "Em bé lại đây ăn sáng nào."

Phòng bếp ở đây được trang bị đầy đủ dụng cụ nấu nướng.

Đã lâu rồi Hoài Hâm chưa được ăn đồ anh nấu, đôi mắt cô sáng lấp lánh, cô vội vàng chạy đi đánh răng rửa mặt rồi bước tới trước bàn ăn ngắm nghía.

Là một bữa ăn phong cách fusion được chế biến theo chủ đề Giáng sinh.

-- Salad cá hồi và bơ được trang trí theo vòng nguyệt quế, bên trên còn điểm xuyết vài lát cà rốt đủ hình dạng, có hình tất Giáng sinh, hình trái tim, và cả mấy ngôi sao năm cánh nho nhỏ.

Một đĩa khác là súp kem măng tây và tôm với hai màu chủ đạo là đỏ và xanh lá cây, trông cực kỳ đáng yêu.

"Wow, đẹp quá đi!"

Hoài Hâm thích ngất ngây, không cầm lòng được vội cầm điện thoại lên chụp hình.

Úc Thừa chống tay lên thành ghế sau lưng cô, khẽ cười, "Em thích là anh vui rồi."

Hương vị cũng không hề thua kém, Hoài Hâm ăn vô cùng ngon miệng, nhìn anh với đôi mắt lấp lánh, "Anh ơi, bữa sáng này chắc là mất nhiều thời gian lắm hả anh?"

"Cũng không lâu lắm."

Anh xoa đầu cô, đuôi mắt hơi nhướng lên, "Chỉ có tạo hình cà rốt hơi mất thời gian một chút thôi."

Ánh mắt Hoài Hâm hơi xao động, cô xoay người, nửa quỳ trên ghế, nhoài người sang ôm lấy eo anh.

"Thích anh chết đi được."

Hơi thở ấm áp chầm chậm phả xuống từ trên đỉnh đầu, Úc Thừa khom người, hôn lên vầng trán cô, giọng nói mang theo ý cười trầm khàn, "Anh yêu em."

Vành tai Hoài Hâm đỏ lựng, cô từ từ nhích tới, vùi vào hõm cổ của anh.

Ánh nắng rực rỡ rơi xuống ban công, trời hôm nay rất đẹp, hai người ăn sáng xong, ôm ấp một lúc, Hoài Hâm lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vô tình trông thấy một chiếc tất khá lớn được treo trước cửa nhà phía bên kia đường, cô bỗng lên tiếng, "A đúng rồi, hôm nay là Giáng sinh này!"

Cô nhìn sang Úc Thừa, cười nói với anh, "Hồi trước ba em sẽ chuẩn bị quà cho em vào ngày này, nên lúc nhỏ em luôn tin rằng trên đời thật sự có ông già Noel đấy."

Không chỉ thế, cô còn tò mò không biết vì sao ông ấy có thể trèo xuống ống khói trong nhà mà lại không dính một hạt bụi nào.

"Thật hả?"

Úc Thừa mỉm cười cưng chiều giúp cô vén sợi tóc bên tai, đôi mắt hoa đào cong cong, "Thế sao em không mau kiểm tra xem năm nay ông già Noel có tặng quà cho mình hay không?"

Trước cửa phòng của bọn họ cũng có treo một chiếc tất cỡ bự.

Lúc vào ở Hoài Hâm đã để ý tới chi tiết này, nhưng cô chỉ nghĩ đây là vật trang trí chứ không nghĩ đến ý nghĩa khác.

Hoài Hâm buồn cười ngoẹo đầu nhìn anh, nói vuốt theo suy nghĩ trẻ con của anh, "Biết đâu ở châu Âu thật sự có ông già Noel đến từng nhà tặng quà thì sao."

Úc Thừa chỉ mỉm cười nhìn cô, "Biết đâu được."

Hoài Hâm nhướng mày, đứng dậy, giả vờ đi ra cửa, "Để em xem thử nào."

Mở cửa, đứng trên bậc thềm, Hoài Hâm ngỡ ngàng trước khung cảnh tuyết phủ trắng xoá cả con đường và trên những mái nhà xung quanh.

Phóng tầm mắt về phía xa xa còn có thể trông thấy mấy cây thông Noel được trang trí rực rỡ đủ màu sắc vô cùng lộng lẫy, rất có không khí Giáng sinh.

Hoài Hâm vui vẻ vừa ngắm cảnh tuyết vừa đưa tay mò mẫm bên trong chiếc tất màu đỏ.

Cô vốn nghĩ đây là chiếc tất không, nhưng không ngờ tay cô lại chạm vào một thứ gì đó.

Hoài Hâm ngẩn người, rồi lại vội vàng lấy đồ ra khỏi chiếc tất.

-- Là một quyển sổ da dê.

Quyển này trông khá giống với quyển sổ mà cô từng tặng cho Úc Thừa, nhưng khổ to hơn một chút.

Chạm vào bìa sổ với chất liệu cao cấp, trống ngực Hoài Hâm trở nên dồn dập.

Đầu ngón tay run run, cô tháo nơ bướm, lật ra trang đầu tiên.

[Ông già Noel của em đến tặng quà cho em đây.

Merry Christmas baby.]

[Chúc em bé của anh Giáng sinh vui vẻ.

Anh cũng rất hạnh phúc khi được đón Giáng sinh cùng em. *mỉm cười*]

Hoài Hâm khẽ co mấy đầu ngón tay, đưa tay che miệng, gần như ngừng thở.

Tầm mắt cô lướt sang dòng chữ phía bên phải, bất ngờ dừng lại.

-- Là nét chữ rắn rỏi và nắn nót của anh, đây chính là lời đáp lại của anh cho quyển sổ da dê mà cô đã tặng cho anh trước đây, nhưng được viết từ góc nhìn của anh, kể lại những câu chuyện xưa giữa bọn họ, có cả ảnh và chữ.

Ở Printer.

[Khi vừa bước vào cửa, tôi đã chú ý đến em, và khi em ngẩng đầu nhìn tôi, trong không khí như thoang thoảng hương hoa dành dành.]

Lần đầu gặp nhau ở quán bar.

[Lần đầu gặp gỡ, em đã giả dạng làm một người khác.

Thật ra khi ấy tôi đã cảm thấy có một cảm giác quen thuộc khó nói, nhưng rõ ràng lại như hai người hoàn toàn khác nhau.

Dù vậy, tôi vẫn không phủ nhận sự tò mò của mình đối với em.]

Ở buổi lễ rung chuông.

[Từ chi tiết viết tiểu thuyết, tôi đã lờ mờ tìm ra được manh mối, nhưng vẫn chưa chắc chắn, thế nên tôi đã hỏi dò em.

Phản ứng của cô nhóc cực kỳ nhanh, tôi lại càng thấy hứng thú về em hơn.]

Trên núi tuyết ở Đạo Thành.

[Nơi đây đường núi gập ghềnh vô cùng khó đi, không ngờ lại có thể gặp được em, duyên phận thật kỳ diệu.]

[Đến đây rồi tôi đã đoán ra em chính là Lisa, đúng là thật thú vị.]

[Bây giờ nhớ lại, cảm thấy thật may mắn khi gặp được em ở nơi này.]

Cùng xem phim Coco.

[Chúng tôi khá giống nhau.]

Tại trấn nhỏ bị cúp điện ở Tân Đô Kiều.

[Hai thân phận ở trong tôi không ngừng thay đổi -- Là bề trên của em, một người sếp, và là một người đàn ông có tình cảm đặc biệt với em.]

Dọn nhà đến Bắc Kinh.

[Em và tôi cùng nhau xem Cô bé Heidi, tôi đã dần nhận ra, em là người con gái vô cùng đặc biệt đối với tôi.

Mà tôi cũng không hề bài xích cảm giác này, vì em rất thông minh, biết rõ làm thế nào có thể rút ngắn khoảng cách giữa đôi bên.]

Lần thứ hai ở quán bar.

[Tuy có hơi vội vàng, nhưng tôi muốn tạo ra nhiều ràng buộc với em hơn.]

[Tôi ước gì mình có thể lau đi nước mắt của em.]

Buổi tối cùng nhau xem phim Huyền thoại về 1900.

[Muốn ôm em.]

Về quê thăm ba mẹ.

[Em đã gọi điện cho tôi, chúng tôi đã cùng nghe One day at a time.

Khi ấy tôi đã biết, em quả thật rất hiểu tôi.]

[Tôi không muốn tiếp tục chơi trò này nữa, tôi muốn gặp em.]

Sau khi gặp nhau ở quán bar lần thứ ba.

[Tôi định ngả bài với em.]

[Sao lúc tức giận mà em cũng đáng yêu như thế?]

Cùng xem Jerry Maguire.

[Em tặng tôi một chiếc máy ảnh Leica, cô bé này đúng là tinh tế.]

[Tôi rất thích món quà này của em.]

Dị nhân Benjamin.

[Em nói rằng em sẽ mãi bên tôi.

Nhưng nếu em biết lời hứa này có ý nghĩa thế nào với tôi thì liệu em vẫn giữ lời hứa này chứ?]

[Có lẽ tôi nên để em có cơ hội suy nghĩ lại.]

Tại Macao.

[Tôi không thể nhìn em vui vẻ khi ở bên cạnh người khác.

Tôi ước gì em chỉ nhìn mỗi tôi mà thôi.]

[Tôi biết tương lai về sau sẽ có muôn vàn khó khăn, nhưng tôi vẫn ích kỷ muốn giữ em ở lại.

Ở lại bên cạnh tôi.]

Cùng em về quê thăm ba mẹ.

[Em chạy khắp phố để tìm lại những lá thư cho tôi.

Giây phút đôi mắt sáng long lanh ấy nhìn tôi, tôi đã biết mình thích em nhiều thế nào.]

[Tôi không muốn buông tay.

Muốn để em ở bên cạnh tôi mãi mãi.]

Thung lũng hoa hồng, Thổ Nhĩ Kỳ.

[Khi ánh hoàng hôn buông xuống, khi nhìn vào mắt em, tôi đã nghe thấy trống ngực đập rộn ràng của mình.]

[Tôi nhất định phải thành không, không thể thất bại.]

Ở quảng trường hải đăng.

[Chúng tôi ôm nhau khiêu vũ giữa biển người đông đúc, em thật đáng yêu làm sao.

Nhìn thấy nụ cười của em, trái tim tôi lại rung động.

Xin thời gian hãy dừng lại vào giây phút này.]

Ở Pamukkale.

[Tiếc quá, không thể đưa em ngồi khinh khí cầu.

Sau này tôi nhất định sẽ đưa em đến lần nữa.]

Đêm Thất tịch.

[Tôi không muốn kết hôn với người khác, chỉ muốn cưới em mà thôi.]

[Vì em, tôi sẽ dốc hết sức.]

Mua hai chiếc nhẫn.

[Lại chọc em khóc rồi.]

[Thật hối hận khi không thể nói một tiếng yêu em trong nụ hôn lần cuối.

Dù kết quả ra sao, ít nhất cũng phải để em biết tình cảm của tôi.]

Chia xa.

[Rất nhớ em.]

[Chỉ muốn quay về bên em.]

Gặp lại nhau giữa trời tuyết.

[Tiểu Hâm của tôi.]

Du lịch Thổ Nhĩ Kỳ lần hai.

[She said yes!]

[Muốn được ở bên em mãi mãi.]

...

Cơn gió lành lạnh lướt qua, nước mắt lăn dài trên mi, liên tục nhỏ xuống trang giấy, làm nhoè đi cả dòng chữ của anh.

Trong ánh mắt đã nhoè đi vì nước mắt, cô nhìn thấy ba dòng chữ cuối cùng của Úc Thừa.

[Tôi sẽ không bao giờ buông tay.]

[Em chính là người mà tôi yêu nhất cả cuộc đời này.]

[Chỉ cần em nhìn về phía tôi, tôi sẵn sàng bước 100 bước về phía em, cả đời không đổi thay.]
 
[Hiện Đại] Trò Chơi Sớm Chiều
Ngoại truyện 17


Hoài Hâm siết chặt quyển sổ da dê trên tay, hàng mi ướt sũng nước mắt, cõi lòng tràn ngập ấm áp và dịu dàng.

Trái tim như được bao bọc bởi một thứ gì đó vừa chua xót vừa ngọt ngào.

Khi Hoài Hâm cúi đầu lau nước mắt, bất ngờ có một chiếc áo bông dày phủ xuống bờ vai cô, mang theo hương gỗ đàn ấm áp vô cùng quen thuộc.

Người đàn ông tiến tới ôm lấy cô từ phía sau, tì cằm bên tóc mai của cô, cất giọng trầm thấp, "Em bé ơi."

Hoài Hâm không nói gì, chỉ lẳng lặng lắng nghe nhịp thở vững vàng của anh.

Hai người tìm một cái ghế dựa cạnh cửa ra vào rồi ngồi xuống, Hoài Hâm tựa vào lòng Úc Thừa.

Tách cà phê đặt trên bàn vẫn còn nóng, toả ra những làn khói lượn lờ.

Hai người cùng nhau ngắm nhìn khung cảnh tuyết phủ trắng xoá trước mắt, tuy không ai lên tiếng, nhưng lại thấu hiểu mọi suy nghĩ của đối phương.

Nhìn lại những gì đã qua, biết bao nhiêu sóng gió ập đến, nhưng cuối cùng bọn họ đã cùng nhau vượt qua tất cả.

Hoài Hâm ôm quyển sổ vào lòng, lòng ngổn ngang trăm mối.

Đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên trước mắt, từ phía xa xa trên con đường lớn bỗng xuất hiện một cục bông nhỏ lạch bạch chạy đến, vừa chạy vừa dang hai tay ra, "Chị ơi!"

Là Phan Diệu.

Trước đây Phan Tuyển rất ít khi chơi cùng con bé, nên không hề biết cô nhóc này lại hoạt bát hiếu động như thế.

Anh ta bất lực chạy theo sau lưng cô nhóc, cũng chạy về phía hai người bọn họ.

Hai bóng người từ từ tiến đến gần, Hoài Hâm ngồi dậy, gương mặt ánh lên nét cười, "Bé Diệu ơi!"

Cô nhóc nhào vào lòng chị dâu, nhõng nhẽo uốn éo một lúc, cất giọng đầy ngọt ngào, "Ở đây vui quá đi!"

"Em đi đâu chơi đấy?"

"Em đi dạo một vòng trên thị trấn với anh cả!"

Hoài Hâm bật cười, Phan Diệu lại len lén nhìn trộm Phan Tuyển đang đứng bên cạnh, vẻ mặt vừa đắc ý vừa tinh nghịch, khe khẽ thì thầm với cô, "Em vừa mới chơi ném tuyết với anh cả, anh ấy chẳng thắng nổi em lần nào hết!"

Vẻ mặt Phan Tuyển cứng đờ, đứng ở bên cạnh chống nạnh cúi đầu thở hồng hộc, giờ đây anh ta cũng chẳng còn sức để phản bác lời của cô nhóc.

Đây là kết quả của việc cùng chơi trốn tìm đuổi theo cô nhóc mà ra.

Trước đây, anh ta không hề hay biết trông trẻ lại mệt đến vậy, chợt nhận ra bà xã mình ở nhà chăm sóc cho con gái quả thật rất vất vả.

Úc Thừa cũng mỉm cười, chất giọng trầm ấm vô cùng êm tai vang lên bên tai Hoài Hâm, "Tiểu Diệu có vui không?"

Đôi mắt to tròn đen láy như hai hòn bi ve của Phan Diệu sáng long lanh, cô bé gục gặc cái đầu, "Vui lắm ạ!!!"

Úc Thừa liếc sang Phan Tuyển đang thở hồng hộc bên cạnh, mỉm cười điềm đạm, "Thế, Tiểu Diệu có thích chơi với anh cả không?"

Đôi mắt Phan Diệu lúng la lúng liếng, cô bé không trả lời ngay.

Phan Tuyển cúi đầu nhìn về phía cô nhóc, che miệng khẽ hắng giọng một cái.

Lúc trước, mỗi khi nhìn thấy anh ta, cô bé luôn tự động tránh đi, có lẽ là do cảm thấy anh ta nói chuyện quá nghiêm khắc nên không dám đến gần, tóm lại là không thân thiết với nhau.

Đây là lần đầu tiên hai anh em có tương tác vui vẻ như thế.

Anh ta đang định nói lảng sang chuyện khác để giải cứu bầu không khí lúng túng này, lại trông thấy Phan Diệu đưa tay gẩy trái châu đỏ treo trên cây thông Noel ở trước cổng, cất giọng giòn tan, "Thích lắm ạ."

Úc Thừa khẽ phì cười.

Anh nhìn sang Phan Tuyển, "Anh cả, xem chừng mấy ngày sắp tới của anh hẳn là phong phú lắm đây."

Phan Tuyển ngớ ra trong tích tắc, đúng lúc này Phan Diệu lại xoay người, ngửa cổ nhìn anh ta, "Anh cả ơi, em muốn chơi ném tuyết nữa."

Đôi mắt cô nhóc trong veo vô cùng ngây thơ, còn có chút nũng nịu, Phan Tuyển mấp máy đôi môi, muốn nói rồi lại thôi.

Người đàn ông hơn ba mươi mấy tuổi đầu, cuối cùng lại cam chịu cúi đầu, "Được rồi."

Anh ta hơi dừng lại, ra vẻ nghiêm túc vươn tay ra với Phan Diệu, "Đi thôi."

Phan Diệu hấp háy đôi mắt, vừa nắm tay anh ta vừa ngoái đầu lại vui vẻ chào Úc Thừa và Hoài Hâm, "Anh chị ơi, tối nay em lại đến tìm anh chị chơi nhé."

Một lớn một nhỏ giẫm xuống nền tuyết trắng ngày một xa dần, loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của hai anh em.

"Buổi tối cũng không được đến thường xuyên, anh chị bận lắm."

"Bận gì thế anh?"

"Ừm...

Không có gì."

"Ồ!

Em biết rồi nè!"

"Có phải anh và chị bận học bài cùng nhau không?"

"Hở?"

"Hồi trước lúc em đến ở nhà anh cả ấy, em đứng ngoài phòng nghe thấy tiếng sách rơi xuống sàn nhà.

Với lại, chị Hâm Hâm còn là tác giả viết truyện, nên em nghĩ anh chị ấy cũng thích đọc sách, học bài giống như anh cả và chị dâu vậy."

"Tiếng sách vở rơi... là sao?"

Phan Tuyển vẫn chưa kịp phản ứng lại.

"Thì cái tiếng "bành bạch bành bạch" á, em cũng không biết nói sao nữa."

"..."

Dù ở một khoảng khá xa nhưng hai người có thể mường tượng ra vẻ mặt câm nín của Phan Tuyển.

Hoài Hâm nhìn sang chỗ khác, lại nghe thấy tiếng cười khúc khích của Úc Thừa vang lên bên tai, suy nghĩ của cô cũng không biết đã lạc trôi đến nơi nào, hai tai cũng đỏ lựng.

Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả xuống, đôi môi anh hơi nhếch lên, lồng ngực rung rung, "Bé à, lát nữa em có muốn cùng nhau học bài không?"

Hoài Hâm, "..."

Dạo gần đây "sức đề kháng" của Hoài Hâm đã được nâng cao, ngay cả tiểu thuyết tình cảm của cô mà anh cũng đã đọc rồi kia mà, thế nên chỉ cần anh không cần lôi cái vụ "lối nhỏ, vườn đào" kia ra trêu cô thì cô vẫn có thể gắng gượng giữ được bình tĩnh.

"Không phải tối qua vừa "học" xong sao?"

"Ý anh là tập viết lối chữ Khải mà em hay viết kìa."

Đôi mắt hoa đào của Úc Thừa hơi nhếch lên, anh kề sát bên tai cô, cất giọng đầy lưu manh, "Chứ bé nghĩ là gì?"

Hoài Hâm, "..."

Ghét thật!

Lại bị trêu rồi!

Cô hắng giọng một tiếng, cầm tách cà phê nóng lên vờ nhấp một ngụm, cố tình câu giờ.

Úc Thừa cười tủm tỉm nhìn cô không nói gì.

Vừa đặt cái tách xuống, Hoài Hâm toan lên tiếng, cả người bất ngờ bị anh kéo vào lòng.

Anh siết chặt cổ tay cô, hôn một cái thật sâu.

Nụ hôn không quá mạnh mẽ, nhưng lại đủ dịu dàng, Hoài Hâm vô thức khép mắt lại, cánh tay còn lại túm chặt lấy cổ áo của anh.

Không khí se lạnh vây quanh, hơi thở nóng rực quấn quýt chốc chốc lại lướt qua, khiến người ta say đắm.

Một lúc lâu sau, Úc Thừa mới chịu buông cô ra, Hoài Hâm ôm ngực nhẹ nhàng lấy lại nhịp thở.

Anh nhướng mày, lại ôm cô vào lòng sưởi ấm cho cô.

Ánh nắng đã dịu hơn lúc sáng thức dậy, khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái và thư thái.

Hai người nhàn nhã tựa vào ghế, ngắm nhìn những vệt sáng chuyển động trên dãy núi tuyết xa xa.

Qua một lúc, Hoài Hâm bỗng nghe thấy Úc Thừa cất giọng, "Thú thật, anh lại sự hi vọng Tiểu Diệu có thể trưởng thành trong sự vô tư, không phiền không lo."

Hoài Hâm ngẩn người, lập tức đã hiểu ra vấn đề.

Sự hồn nhiên của Phan Diệu là thứ mà anh muốn bảo vệ nhất.

Cô bé càng ngây thơ thì lại càng trở nên quý giá.

"Đến giờ con bé vẫn không rõ vì sao Cừu Minh Phàm không đến trường đón mình nữa.

Anh cũng dặn dò với mọi người xung quanh, không được nói sự thật cho con bé biết."

Úc Thừa thở dài, "Anh mong con bé hiểu được những chuyện này muộn hơn một chút."

Anh chưa bao giờ nói xấu Cừu Minh Phàm trước mặt Phan Diệu, cũng chưa bao giờ dặn cô bé phải đề phòng ý tốt bất ngờ ập đến, mà chỉ âm thầm cho người bảo vệ con bé.

Tất cả cũng chỉ vì không muốn phá huỷ tình cảm gia đình hoàn mỹ ở trong lòng Phan Diệu mà thôi.

Tuy rằng biết sớm những chuyện này thì càng giúp cô bé có thể tự vệ và sinh tồn trong hoàn cảnh thế này tốt hơn, nhưng nếu sống quá tỉnh táo cũng rất đau khổ.

Cuộc đời hãy còn rất dài, bây giờ Úc Thừa chỉ có thể dùng hết sức để bảo vệ những người quan trọng nhất của mình, không thể để em gái giẫm vào vết xe đỗ.

Anh hi vọng cuộc sống của con bé lúc nào cũng rực rỡ ánh nắng, đầy ắp hy vọng, và có những người thân thương yêu ở bên cạnh.

Hoài Hâm nắm chặt bàn tay thon dài của Úc Thừa, cô nhoài người đến, cất giọng mềm mại, "Con bé sẽ hiểu mà anh."

"Có người thân như anh, bé Diệu sẽ luôn sống vui vẻ và hạnh phúc."

Hoài Hâm hơi dừng lại, nhẹ nhàng hôn lên khoé môi anh, đôi mắt xinh đẹp khẽ cong cong, "Em cũng thế."

...

Tổ chức hôn lễ tại một thị trấn xinh đẹp ở Bắc Âu có lẽ là điều lãng mạn nhất mà Hoài Hâm chưa bao giờ nghĩ đến.

Không ồn ào, không có sự quấy rầy của những người không liên quan, chỉ có người trong gia đình và bạn bè thân thiết nhất.

Úc Thừa đi cùng Úc Vệ Đông bước đến bên cạnh lễ đường, anh nhìn bao quát phía bên dưới, trông thấy những gương mặt ngập tràn ý cười và vẻ mong chờ của nhóm bạn bè và người thân của mình.

Và điều khiến anh cảm động nhất chính là, đôi mắt long lanh những giọt nước mắt của mẹ mình ở bên dưới.

Hầu Tố Hinh ngồi ở hàng ghế đầu tiên, bà đang ngước lên nhìn anh chăm chú.

Đôi mắt của bà nhuốm một màu nâu nhạt vô cùng dịu dàng dưới ánh sáng, mái tóc bạc khẽ bay bay trong làn gió nhẹ nhàng, như muốn níu kéo thời gian đang chầm chậm trôi qua.

Trong sự có mặt của biết bao nhiêu người ở đây, bà chính là người mà Úc Thừa mong muốn có thể chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của anh nhất.

Ánh mắt giao nhau qua không khí khiến anh cảm nhận được trong giây phút này, mẹ đã nhớ ra anh, và dành trọn tình yêu thương cho anh.

Úc Thừa biết rõ, bà đã mong anh có thể tìm được hạnh phúc riêng của đời mình nhiều như thế nào.

Trên gương mặt của Úc Vệ Đông cũng ươm đầy ý cười, ông vỗ lên vai Úc Thừa, thì thầm bên tai anh, "Con trai à, phải hạnh phúc nhé."

Úc Thừa đứng nghiêm tại chỗ, ngóng nhìn phía cuối thảm đỏ ở xa xa.

Anh trông thấy những cánh hoa tươi bắt đầu được tung lên.

Phan Diệu làm hoa đồng, cô nhóc mặc một chiếc váy trông vô cùng đáng yêu đi phía trước, biểu cảm vụng về và ngây thơ.

-- Và anh, đã nhìn thấy cô.

Hoài Hâm nắm tay ba mình, đi xuyên qua biển người, chầm chậm bước đến bên cạnh anh.

Chiếc váy cưới đuôi cá thướt tha lướt trên mặt đất được thiết kế vô cùng lộng lẫy và cầu kỳ, là kiểu dáng cúp ngực mà cô thích nhất, với 999 viên kim cương được đính trên váy.

Đây là thiết kế độc quyền từ nhà thiết kế nổi tiếng thế giới Lowita Hamors.

Khi được hỏi rằng anh muốn bày tỏ điều gì với cô dâu, anh nhớ anh đã trả lời rằng -- Cô ấy là đoá hoa hồng nhỏ độc nhất của tôi, cô ấy đã hoá phép khiến thế giới của tôi trở nên vô cùng rực rỡ.

Muốn nói với cô rằng, anh yêu cô, yêu cô đến hơi thở cuối cùng.

Chiếc váy khi ấy chỉ mới là một bản thiết kế trên giấy, sau bao ngày đêm được hoàn thiện tỉ mỉ, Úc Thừa hoàn toàn không ngờ nó lại càng trở nên lộng lẫy và xinh đẹp hơn muôn phần khi được Hoài Hâm khoác lên mình.

Đẹp đến mức không một ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Khi anh nhìn về phía cô, cả thế giới như chợt bừng sáng.

Cô đẹp đến mê hồn, có một tích tắc Úc Thừa chỉ nghe thấy tiếng trống ngực đập thình thịch của mình.

Chẳng quan tâm có bao nhiêu người chứng kiến, giây phút này, hai người bọn họ chỉ thuộc về đối phương.

Hoài Hâm cũng quên đi nhóm khách mời bên dười lễ đài, nắm tay ba bước từng bước kiên định về phía anh, tiến về phía chú rể của mình.

Ánh sáng dìu dịu xuyên qua lớp kính trong suốt phủ xuống lễ đường trắng tinh khôi, lướt qua ý cười trìu mến luôn hiện hữu nơi đáy mắt của Úc Thừa.

Anh mặc một bộ vest đuôi én sẫm màu, dáng người đĩnh đạc, ánh mắt sâu hút nhìn xoáy thẳng vào cô không rời lấy một giây, chứa đựng sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của cô và tình yêu đậm sâu dành cho cô.

Ông Hoài Diệu Khánh nắm tay Hoài Hâm giao lại cho anh, nghiêm giọng nói với anh, "A Thừa, ba giao con gái mình lại cho con."

Nhìn ba ngân ngấn nước mắt, sống mũi Hoài Hâm bỗng thấy cay cay.

Cô thấy Úc Thừa siết chặt lấy tay mình, ghìm giọng thật thấp nói với Hoài Diệu Khánh, "Xin ba hãy yên tâm."

Hai người trao nhẫn cho nhau, tuyên thệ, trao nhau một nụ hôn.

Đôi mắt nhoè đi vì nước mắt, Hoài Hâm cảm giác cả người được anh ôm chặt vào lòng, trái tim như đang nhảy nhót trong lồng ngực.

Anh nâng niu hôn lên hai má cô, dịu dàng hôn lên đôi mắt và vầng trán xinh.

Mãi đến khi khách khứa đã dần ra về, anh vẫn tì lên trán cô, bày tỏ lòng chân thành của mình.

"Hoài Hâm, anh yêu em."

Giai điệu bài Lover nhẹ nhàng vang vọng vào trong tim, Hoài Hâm vòng tay ôm choàng lấy cổ Úc Thừa, vừa khóc vừa cười áp môi mình lên môi anh.

Giây phút ấy, tình yêu của bọn họ như đã được khắc sâu vào khoảnh khắc vĩnh hằng.

So lover

Người yêu dấu

Will you carry my heart

Liệu em có thấu hiểu tấm chân tình của anh.

Will you carry my scars

Liệu em có thể chữa lành những vết sẹo ấy

Will you carry my soul

Và liệu em có đồng ý trở thành nơi ký thác cho linh hồn của anh

Cô có thể làm được, Úc Thừa biết cô sẽ làm được.

Người trước mặt đây là người anh yêu, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, anh biết chỉ cần nhìn thấy ánh mắt của anh, cô nhất định sẽ lao đến bên cạnh anh.

Không cần lý do, cũng chẳng bận tâm đến tương lai.

Hoàng tử bé và hồ ly, và bây giờ là đoá hồng nhỏ mà anh yêu thương nhất.

Bắt đầu từ một trò chơi lãng mạn, đến những lần gặp gỡ khó quên, bọn họ đã trở thành bạn tâm giao, và cuối cùng trở thành duy nhất của nhau.

"Em là âm nhạc, là bầu trời, là cung điện, là dòng sông, là thiên sứ, là đoá hồng trầm lặng mà Thượng đế đã phơi bày trước đôi mắt mù của anh, là điều ẩn giấu và không có thời gian kết thúc."

Anh nguyện cùng em đi đến cuối con đường, cùng em đợi mùa hoa nở, cùng em đón ánh bình minh, nguyện cùng em trải qua những khoảnh khắc bình dị của cuộc đời.

Nguyện làm bến cảng che mưa tránh gió cho em, nguyện trở thành bề tôi mãi mãi trung thành của em.

-- Yêu em đến hơi thở cuối cùng.

***

Tác giả:

"Em là âm nhạc, là bầu trời, là cung điện, là dòng sông, là thiên sứ, là đoá hồng trầm lặng mà Thượng đế đã phơi bày trước đôi mắt mù của anh, là điều ẩn giấu và không có thời gian kết thúc."

- Trích từ Jorge Luis Borges.

Bài Lover - Truslow

***

Jeongie:

Cuối cùng thì cũng phải nói lời chia tay sếp Úc và bé Hâm rồi.

TT TT

Một lần nữa xin cám ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ suốt quãng thời gian qua, và cũng xin lỗi vì đã khiến mọi người phải chờ lâu như thế.
 
Back
Top Bottom