[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[Hi Trừng ] Ngươi Chính Là Hoa Sen Màu Tím_ Hoàn
Người bảo hộ -1
Người bảo hộ -1
A - Nghe nói gì chưa, sau khi bố mẹ cậu ta mất, công ty cũng thuộc về tay của mấy người họ hàng rồi. thật sự đáng thương a.
B - Đáng thương gì chứ? dựa vào khuôn mặt mê hoặc Lam tổng.
Sắp làm phu nhân Lam gia rồi.
C - Nói gì vậy, cậu ấy mới 17 tuổi, kết hôn gì chứ.
B - thì sẽ đính hôn trước, chờ đủ tuổi thôi.
Cũng thật còn nhỏ mà lòng dạ nham hiểm.
Vốn dĩ Lam tổng sẽ kết hôn với Kim tiểu công tử.
Lại bị người ta phá hoại rồi.
C - Cậu nói như biết rõ lắm nhỉ?
đừng có bịa chuyện.
B vênh mặt lên căm giận.
B - tôi đương nhiên không bịa chuyện. hai tháng trước sinh nhật Lam tổng, không biết ai kia làm thế nào bò lên giường Lam tổng đâu.
Tiếng ồn ào bàn tán về cuộc sống riêng tư của chính mình khiến Giang Trừng vô cùng mệt mỏi.
Bọn họ, nói cũng đúng không chỉ một phần.
Bố mẹ cậu mới mất trong một vụ tai nạn cách đây một tháng, nhưng cậu biến chính là những người họ hàng lang sói kia của cậu thuê người ám sát.
Lần đó nếu không phải trước khi lâm chung mẹ ép Lam tổng hứa sẽ kết hôn bảo vệ mình.
Bởi vì Lam thị thật sự có thế lực rất lớn.
Lam thúc thúc là tổng tư lệnh trong quân đội.
Lam thị là tập đoàn lơn.
Là thiếu phu nhân của Lam thị.
Bọn người kia có ăn gan hùm cũng không dám làm hại cậu.
Thì người Lam tổng kết hôn là tiểu công tử nhà họ Kim.
Chính vì thế cậu đã chủ động yêu cầu Lam tổng làm hợp đồng hôn nhân.
Hôn nhân của bọn họ là giả.
Sau này Giang Trừng đủ lông cánh có thể bảo vệ mình bọn họ sẽ giải ước.
Ơn của Lam thị cậu nhất định trả cả vốn lẫn lời.
Chỉ là bây giờ cậu vẫn là học sinh.
Cậu vẫn nghe loáng thoáng những người kia bàn tán về mình.
- Hừ còn nhỏ mà tâm địa đã độc ác như thế.
Sớm muộn cũng báo ứng.
Kẻ đang thao thao bất tuyệt kia chính là Kim Quang Hùng.
Là em họ Kim Quang Dao.
Không trách được, cậu chính là cái gai trong mắt họ.
Cậu cũng lười tranh cãi.
Dù sao chị gái cậu cũng đang làm dâu nhà họ.
Không cần gây rắc rối cho chị.
Cũng may Ngụy Vô Tiện đã được nhà họ Lam chuyển đi du học cũng với Lam Vong Cơ.
Nếu không hôm nay chắc hẳn sẽ xảy ra ẩu đả lớn.
Cậu thở dài.
- Gì mà báo ứng???
Mấy người không biết gì thì im đi.
Kim Quang Hùng đang còn hăng máu chửi rủa Giang Trừng thì một nam sinh lạ mặt, khuôn mặt thanh tú, da trắng tiến vào.
Giang Trừng nhíu mày nhận ra là Nhiếp Hoài Tang.
Hôm trước còn giả lả gọi cậu là chị dâu đây.
Xem ra chính là học sinh mới đến cô giáo cũng đã thông báo rồi.
Quang Hùng còn nói gì đó.
Nhưng chuông đã reo mọi người đành ngồi vào chỗ.
Nhiếp Hoài Tang cười giả lả ra chỗ Giang Trừng toe toét
- Chị ...
Nhìn ánh mắt như đao quét của Giang Trừng, Nhiếp Hoài Tang đành phải thay đổi xưng hô.
- Giang Trừng.
Lát tôi xin cô cho ngồi cùng cậu được không?
Giang Trừng không trả lời, người này cậu cũng không ghét.
Cô chủ nhiệm vào lớp.
Giới thiệu qua về học sinh mới ổn định chỗ ngồi cho Nhiếp Hoài Tang rồi lại nhường chỗ cho thầy cô bộ môn giảng dạy
Có điều, Giang Trừng càng nhẫn nhịn cái cậu bạn họ Kim kia lại càng không bỏ qua cho cậu.
Hết lần này đến lần khác gây rắc rối cho Giang Trừng.
Đỉnh điểm giờ thể dục trong lúc tập chạy cậu ta cố tình ngã vào người Giang Trừng khiến cậu ngã bị thương ở đầu gối.
Lúc này Nhiếp Hoài Tang vô cùng tức giận trực tiếp lao vào đánh nhau với Kim Quang Hùng.
Bạn của Kim Quang Hùng cũng không đứng im liền lao đến đấm cho Hoài Tang một đấm.
Một cuộc đánh nhau liền xảy ra.
Kết quả sáu thằng nhóc đang phải đứng trong phòng hiệu trưởng chờ người lớn đến giải quyết.
Bọn chúng nó vậy mà vẫn hằm hè với nhau.
Nhiếp Hoài Tang nhìn bốn kẻ đối định bị bầm dập tơi tả không nhịn được cười.
Cậu cũng không ngờ Giang Trừng đánh nhau lại xịn đến như vậy.
Nhìn Giang Trừng ngoài chỗ gối vốn bị gậy sự trước còn lại không hề tổn tại cái gì.
Mà Nhiếp Hoài Tang cậu ngoài cú đấm ban đầu cũng được Giang Trừng bảo vệ cặn kẽ.
Người nhà của bốn bạn học kia vậy mà đến trước.
Nhiếp Hoài Tang suy nghĩ cũng phải thôi.
Hai người anh trai của mình bận bịu như thế đến sau là chuyện thường.
Nhắc đến anh trai nhà mình mà Nhiếp Hoài Tang rùng mình.
Lần này cậu là bảo vệ anh dâu nhỏ có được hay không?
Chẳng lẽ như thế cũng bị chửi sao?
Nặng hơn nữa có khi bị cắt tiền tiêu vặt.
Hoài Tang ảm đạm vô cùng.
Mấy vị phụ huynh đến nơi nhận ra người đánh con trai của mình là Giang Trừng và Nhiếp Hoài Tang thì tức lắm.
Nhưng nhà họ Nhiếp họ không dám động vào.
Còn Giang Trừng lúc này chỉ có một số người biết sắp đính hôn với Lam Hi Thần mà bọn họ là những người không biết.
Họ chỉ biết Giang Trừng mất cha mẹ.
Công ty cũng đã rơi vào tay người khác vì vậy tập chung vào mắng chửi Giang Trừng không thương tiếc.
Họ Kim tuy biết nhưng trong mắt họ Giang Trừng là kẻ tiểu nhân cướp mất rể vàng nhà họ.
Lam gia chính nhân quân tử cũng không thể yêu thương nổi kẻ này.
Cuộc hôn nhân kia bị ép buộc nên lại càng mắng chửi hăng hơn.
Mặc kệ sự khuyên bảo bất lực của Hiệu Trưởng
Giang Trừng cũng lười, không phản ứng lại bọn họ.
Nhưng đến lúc bọn họ nhiếc móc cha mẹ cậu thì lại không nhịn được nữa.
- Các người đây là làm gì?
Một giọng nói âm trầm nghiêm nghị vang lên đủ cho mọi người im lặng.
Lam gia giáo dưỡng vốn là phải gõ của mới tiến vào nhưng nghe tiếng nhiếc móc của bọn họ dành cho Giang Trừng dù chưa nghe được bao nhiêu nhưng trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Bước cùng với anh còn có Nhiếp tổng anh trai của Nhiếp Hoài Tang.
Nhiếp tổng giọng đầy tức giận.
- Một đám người lớn bắt nạt một đứa trẻ, sao nào cảm thấy đủ vinh dự chứ?
Bọn họ im lặng, Lam Hi Thần nhìn chỗ chân của Giang Trừng băng bó nhíu mày bước đến, nhìn qua một lượt rồi dịu dàng hỏi.
- Em có sao không?
Giang Trừng lắc đầu nhưng Hoài Tang thì lên tiếng.
- Hi thần ca ca.
Đầu gối chị .. anh dâu bị thương nặng.
Lam Hi Thần nhíu mày càng chặt.
- Tôi đưa em đi bệnh viện.
Giang Trừng lắc đầu.
- Không nặng, đã được bác sĩ sơ cứu.
Mấy người kia nhìn một màn này rồi lại nhìn nhau khó hiểu
- Lam tổng sao lại đến đây?
- Ta là người bảo hộ của A Trừng.
Có điều vừa rồi các vị cũng khiến ta mở tầm mắt.
Ta chưa tới, các vị trực tiếp bắt nạt tiểu thiếu gia nhà ta rồi?
Lúc này mấy người họ mới ngỡ ngàng nhìn nhau.
Họ Kim cũng vì Lam Hi Thần thường xuyên đến nhà họ Kim nên có quen biết liền nói.
- Lam tổng, ngài xem đứa nhỏ ấy đánh con của chúng tôi ra nông lỗi này.
Ngài nói xem chúng ta không thể tức giận.?
- Xin hỏi Kim tiên sinh đã hỏi cặn kẽ sự việc xảy ra như nào chưa?
- Còn cần phải hỏi sao?
Con trai ta trước giờ luôn hiểu chuyện, thành tích cũng đứng tốp đầu.
Đâu như đứa trẻ không ai dạy bảo đó.
Việc gì không dám gây ra.
Ngay cả việc kinh tởm hơn còn làm.
- Kim tiên sinh!
Lam Hi Thần cắt ngang.
Rồi nói tiếp.
- Chi bằng bây giờ hỏi mấy vị học sinh này tường thuật lại sự việc xảy ra.
Mấy đứa trẻ liền nhao nhao tường thuật chỉ có điều ai cũng kéo phần lý lẽ của mình.
Giang Trừng không nói nhưng Lam Hi Thần nghe Nhiếp Hoài Tang kể, Nhiếp Hoài Tang cũng như một đứa em trai của anh, đứa trẻ này ham chơi lười biếng nhưng tuyệt đối không phải kẻ ăn không nói có.
Anh tuy chưa tiếp xúc nhiều với Giang Trừng nhưng cũng đẻ để cảm nhận cậu không phải là kẻ gây rối.
Trong lòng cảm thấy rất tức giận.
- Lời kể tuy rằng khác nhau cũng không sao?
Trần hiệu trưởng, trong trường có camera lắp ở khắp nơi.
Phiền ngài mau chóng kiểm tra.
Vân Thâm trường học do Lam gia ta xây dựng, tuyệt đối sẽ không dúng túng cho kẻ nhân phẩm kém ở lại.
Trần Hiệu Trưởng lau mồ hôi trên trán, ông vốn không mạnh mẽ ngăn cản mấy người kia dù trong lòng vô cùng không thích bởi lẽ con trai của ông đang làm việc ở Kim thị.
Ông trước giờ cũng luôn công minh làm rất tốt vai trò của mình.
Nhưng lại nuông chiều đứa con trai độc nhất của mình.
Bây giờ xem ra là đắc tội với Lam gia.
Cái ghế này cũng không cần ngồi nữa.
≠==========================≠
Lam gia dinh thự, Giang Trừng mệt mỏi ngồi trên giường.
Ngày hôm nay cũng thật mệt mỏi.
Cuối cùng những học sinh kia bị đuổi học.
Hiệu trưởng bị giáo huấn tuy nhiên vẫn được giữ lại.
Từ lúc bố mẹ mất đi.
Mấy tháng nay cậu trở lên trầm tính, trong đầu cậu chỉ muốn tìm cách lấy lại Giang thị.
Và khiến cho những kẻ đã hại cha mẹ mình phải trả giá cực kỳ đắt.
Ngoài ra cậu không muốn dây dưa đến ai.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Giọng của Lam Hi Thần ngoài cửa.
- A Trừng, tôi vào thay băng cho em.
- Lam tổng, việc này tôi tự làm được.
Giang Trừng lạnh nhạt nói.
Nhưng Lam Hi Thần đã tự mình mở cửa bước vào.
Lam Hi Thần ngồi xuống nhẹ nhàng đặt bông băng và thuốc mỉm cười.
- Tự làm sẽ thấy đau hơn, vẫn là để tôi làm đi.
Gianh Trừng nhìn Lam Hi Thần rồi nói .
- Cảm ơn anh, hôm nay đã giúp tôi.
Lam Hi Thần mỉm cười.
Giang Trừng thấy người này thật sự thích cười.
Một khuôn mặt hoàn hảo không thể xoi mói, lại luôn mở nụ cười ấm áp như gió xuân.
Trước đây cùng cha mẹ dự tiệc cậu cũng đã gặp Lam Hi Thần vài lần.
Cũng như bao người khác cậu bị Lam Hi Thần thu hút không bởi chỉ vì ngoại hình còn là vì khí chất của anh ta.
- Giang Trừng, sau này sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa.
Giang Trừng nhìn Lam Hi Thần không rõ ý anh ta nói gì, điện thoại của Lam Hi Thần vang lên, cậu không rõ đầu bên kia nói gì.
Cậu loáng thoáng nghe được chữ Quang Dao.
Sau khi tắt máy.
Lam Hi Thần cũng trở lên lo lắng
- Giang Trừng, A Dao tình hình bệnh biến nặng, tôi đến bệnh viện một chút.
Em nghỉ ngơi trước.
Giang Trừng gật đầu nhìn Lam tổng vội vàng ra ngoài.
Nhìn đống bông băng gượng cười.
Cậu tự mình thay băng.
Dù sao thì ngay từ đầu cậu cũng không định nhờ người đó giúp.
Xong xuôi, cậu mở máy tính.
Những đồ thị xanh đỏ xuất hiện.
Cậu nhíu mày miệng nhếch lên một chút.
Có lẽ cậu có thiên phú về khả năng kiếm tiền.
Từ những năm cuối cấp hai.
Cậu đã tiết kiệm tiền tiêu vặt đầu tư vào chứng khoán.
Cậu rất giỏi tính toán về lĩnh vực này.
Sự nhạy bén về kinh tế khiến cho tài khoản của cậu không ngừng được nhân lên gấp bội.
Gần đây cậu đang nghiên cứu đầu tư vào một số lĩnh vực nào đó.
*** Vui vui phát triển câu chuyện ngắn.
Mong mọi người đón đọc ạ***