[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
[Hết] Cuộc Gọi Bất Thường - Thư Mặc Ôn Tửu
Chương 19: Chiêu trò
Chương 19: Chiêu trò
Chương 19: Chiêu trò
Giọng nói quen thuộc như dòng điện chạy dọc khắp cơ thể Phương Thu, khiến cậu tê dại đến mức nghẹn lời trong chốc lát, sau đó mới thử hỏi: "Cảnh sát Ngụy?"
Bàn tay định cầm bút ghi âm của Ngụy Hành khựng lại, anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Bảo sao trước đó anh cứ cảm thấy có điểm gì đó kỳ lạ, giọng nói này rất giống với hai cuộc gọi hôm qua và cuộc gọi lừa đảo vừa nhận được.
Anh liếc nhìn người đồng nghiệp bên cạnh, ra hiệu chuẩn bị nghe lén rồi trả lời: "Tôi là Ngụy Hành, xin hỏi bạn là ai?"
Phương Thu không nói thẳng danh tính của mình mà hỏi ngược lại: "Hôm nay là ngày mấy?
Ngày mấy tháng mấy?"
Hôm qua cậu cũng hỏi câu này, ngày tháng hôm nay quan trọng với cậu đến thế sao?
Ngụy Hành giữ sự ngờ vực trong lòng, liếc nhìn đồng hồ trên tường xác nhận: "Hôm nay là ngày 10 tháng Chín."
Trước khi đối phương kịp đưa ra câu hỏi tiếp theo, Ngụy Hành đã đánh đòn phủ đầu: "Bạn là ai?
Người gọi cho tôi hôm qua cũng là bạn đúng không?"
"Ngày 10 tháng Chín, hôm qua."
Phương Thu bắt được từ khóa then chốt.
Nghĩa là, Ngụy Hành mà cậu liên lạc được đang ở trong dòng thời gian thuận chiều trước khi sự việc xảy ra.
Tiếng động bên ngoài phòng bệnh làm Phương Thu phân tâm một lát, cậu không còn nhiều thời gian nữa.
Vốn cậu muốn kể cho Ngụy Hành nghe về tình cảnh hiện tại của mình, tuy nhiên lúc này điều quan trọng nhất không phải là chuyện đó, mà là...
"Cảnh sát Ngụy, có phải cuộc gọi lừa đảo hôm nay bảo anh chuẩn bị tài liệu, sau đó sẽ cho anh biết địa điểm nộp tài liệu không?
Tuyệt đối đừng đi, anh sẽ bị phục kích, nguy hiểm đến tính mạng đấy!"
Lời nói truyền ra từ cuộc gọi không chỉ có giọng nói giống mà còn đề cập đến cùng một sự việc với cuộc gọi lừa đảo vừa rồi, điều này khiến toàn bộ cảnh sát bao gồm cả Ngụy Hành càng thêm nghi ngờ.
Ngụy Hành nhận được ám hiệu từ Cao Xương, thầm gật đầu rồi thuận theo lời đối phương hỏi: "Cảm ơn đã nhắc nhở.
Nhưng làm sao bạn biết chuyện này?
Ý tôi là, bạn cũng nhận được cuộc gọi lừa đảo à?"
Giọng nói ấm áp mang theo sự quan tâm của anh làm Phương Thu thoáng chìm đắm giữa những tiếng bước chân hỗn loạn đang tiến gần phòng bệnh ở hành lang.
Tâm trí cậu như chiếc lông vũ chao nghiêng, lại mắc kẹt trên những chiếc gai nhọn trong lòng.
Đã trải qua sinh tử, dù là vị ngọt từ mật đường cũng phải giữ lại tám phần cảnh giác.
Dù cậu biết Ngụy Hành là cảnh sát sẽ không hại mình, cậu vẫn không dám tin tưởng hoàn toàn.
Phải rồi, ngay cả bác sĩ Dương Triết còn nghĩ cậu đang mơ giữa ban ngày, nói gì đến Ngụy Hành là cảnh sát, sao anh có thể tin những lời này?
Có khi anh còn coi cậu là một kẻ lừa đảo chưa biết chừng.
"Cảnh sát Ngụy, bên cạnh anh có người khác đúng không?
Cuộc gọi này đang bị ghi âm phải không?"
Nghe thấy câu hỏi, Ngụy Hành thầm kêu toang rồi, không ngờ người ở đầu dây bên kia lại cảnh giác đến thế.
Trong đầu anh đang tính toán cách trấn an, định giải thích thì lại nghe đối phương nói tiếp:
"Cứ ghi âm đi, dù sao các anh chưa chắc đã tin những gì em sắp nói tiếp theo đâu."
Phương Thu gần như căn chuẩn từng giây để kể lại những gì mình đã trải qua trong thời gian này cho người ở đầu dây bên kia nghe.
Dù không thấy được sắc mặt của anh, nhìn biểu cảm của chị điều dưỡng bên cạnh cũng đủ biết những lời cậu nói hoang đường đến mức nào trong mắt người ngoài.
Nhưng cậu cũng không trông mong Ngụy Hành sẽ tin mình ngay lập tức.
"Tình hình bệnh nhân giường 24 hôm nay thế nào?"
"Vết thương lành tốt, có thể vận động nhẹ, nhưng... người nhà bệnh nhân vẫn nói cậu ấy cần nghỉ ngơi."
"Trao đổi kỹ hơn với người nhà đi."
Nghe thấy tiếng động ở cửa, Phương Thu tăng tốc độ nói: "Sáng mai có người ẩu đả ở chợ Bắc Dương, nguyên nhân là người mua nghi ngờ tiểu thương dùng cân đểu.
Khi ban quản lý chợ đến, tiểu thương đã đập nát cái cân tại chỗ, nhất quyết không phối hợp.
Chiều tối sẽ xảy ra tai nạn liên hoàn trên phố đi bộ do lưu lượng người quá lớn, bốn người bị thương nặng."
Trước đây để tìm kiếm tin tức về Ngụy Hành, cậu đã lật tung báo chí thời gian này, gần như đã học thuộc lòng hết.
Nếu trải nghiệm của bản thân không thể trở thành căn cứ để người khác trao lòng tin, vậy cậu sẽ dùng sự thật sắp xảy ra để minh chứng.
Điều dưỡng lại thúc giục: "Phương Thu, Trưởng khoa sắp đến rồi!"
Nếu để điều dưỡng trưởng phát hiện cô làm chậm trễ giờ kiểm tra phòng, chắc chắn cô sẽ bị mắng.
"Em sẽ gọi lại cho anh, hy vọng vẫn còn cuộc gọi lần sau."
Phương Thu không muốn làm khó điều dưỡng, nhanh chóng cúp máy rồi trả lại điện thoại cho đối phương.
Cậu gắng gượng ngồi dậy trên giường bệnh, nén đau đớn để tự mình đeo lại băng quấn đo huyết áp.
Khi các bác sĩ và điều dưỡng bước vào phòng bệnh, Phương Thu yếu ớt nói với chị điều dưỡng: "Vâng, gần đây có thể thử tự ngồi dậy và trở mình, không cần ăn toàn đồ lỏng nữa.
Nếu tự vận động không vấn đề gì thì sau này sẽ hẹn bác sĩ phục hồi chức năng để khám.
Chị điều dưỡng, chị nói rất rõ, em nhớ hết rồi ạ."
Cô điều dưỡng nghe vậy thì ngẩn người, không ngờ Phương Thu lại nói những lời này vào lúc này.
Cô thầm liếc nhìn điều dưỡng trưởng, thấy bà không có ý trách móc mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Phương Thu thấy người bên giường bệnh đông lên thì chủ động xin lỗi: "Xin lỗi mọi người, sáng nay cháu dậy muộn.
Chị điều dưỡng vừa mới đánh thức cháu, thấy mẹ cháu không có ở đây nên đã giúp cháu ngồi dậy, không ngờ làm mất thời gian.
Cảm ơn chị điều dưỡng ạ."
Cái cớ là do cậu bịa ra, còn lời cảm ơn này là từ tận đáy lòng.
"Không có gì."
Cô điều dưỡng đáp khẽ rồi trở lại đội ngũ để phối hợp kiểm tra.
Bác sĩ điều trị chính nhìn quanh phòng bệnh một lượt.
Bình thường người nhà bệnh nhân luôn túc trực không rời nửa bước, sao hôm nay lại không thấy đâu?
Ông bèn hỏi: "Người nhà cháu đâu?"
Phương Thu bình thản đáp: "Mẹ cháu về nhà nấu cháo cho cháu rồi ạ."
Bố cậu thì cơn nghiện thuốc lá tái phát nên chạy ra ngoài hút thuốc.
Chắc do khu nội trú đóng cửa lúc kiểm tra phòng nên không vào được, mãi chưa thấy về.
Bác sĩ điều trị chính bất lực giật giật khóe môi, ông dặn dò: "Lần sau nhắc người nhà phải có mặt lúc bác sĩ kiểm tra phòng nhé."
Cũng may là bệnh nhân tỉnh táo, trả lời được hết các câu hỏi đặt ra, chỉ là trạng thái trông vẫn còn khá yếu.
"Cháu đã hôn mê rất lâu, mới tỉnh lại được vài ngày, thấy mệt mỏi rã rời là bình thường.
Sau này bảo người nhà bồi bổ dinh dưỡng từ từ, sẽ khỏe lại thôi."
Phương Thu rầu rĩ nhìn đôi chân mình.
Cậu đã trải qua tất cả những gì sắp xảy ra, thế nên cậu hiểu rõ những lời dặn dò lúc này chỉ là an ủi mà thôi.
Nhưng cậu không quan tâm đến những điều đó nữa.
Cậu phải giành được sự tin tưởng của Ngụy Hành trước khi bị đưa trở lại nơi đó, dốc hết sức mình tìm kiếm một giải pháp tối ưu nhất.
Liệu cậu còn có thể gọi được cuộc tiếp theo không?
***
Khi cuộc gọi bị ngắt, văn phòng cục công an im phăng phắc.
Lương Nhung là người lên tiếng trước: "Anh Cao, đây có phải là chiêu trò lừa đảo kiểu mới không?"
"Trước giờ chưa từng gặp luôn?"
Cao Xương vuốt cằm, sau đó lẩm bẩm, "Chẳng lẽ mình bị lạc hậu rồi?
Không được, tôi phải đi hỏi các đồng nghiệp khác.
Nếu đám lừa đảo này thực sự chơi chiêu kẻ tung người hứng kiểu này thì chúng ta phải phòng bị trước."
Ngụy Hành không để tâm đến những điều đó, anh nhìn về phía đồng nghiệp bộ phận kỹ thuật: "Tiểu Trịnh, voiceprint có khớp không?
Có bắt được IP thực tế của cuộc gọi này không?"
Vẻ mặt của viên cảnh sát bộ phận kỹ thuật rất nặng nề, cậu ta gãi đầu nói: "Giọng thì khớp rồi nhưng kỳ lạ lắm.
IP hiển thị của cuộc gọi này chính là Bệnh viện Nhân dân gần đây, định vị không có dấu vết chỉnh sửa.
Sau đó em kiểm tra nhật ký cuộc gọi của số này, điểm không hiểu nổi chính là ở đây...
Ghi chép hiển thị đối phương vốn chưa từng gọi điện cho anh Ngụy ạ."
Hết chương 19.