Chương 6:Tội đồ
Đôi mắt vô hồn của Phương Thu khôi phục lại ánh sáng ngay khi mẹ cậu vừa quay lưng thu dọn bình giữ nhiệt.
Cậu liếc nhìn chiếc điện thoại mẹ tiện tay để trên tủ đầu giường, sau đó tranh thủ nói: "Mẹ, hình như lúc nãy con thấy cô cố vấn qua đây mà chưa kịp chào.
Mẹ cho con mượn máy gọi điện cho cô được không?"
Sau khi tỉnh lại ở khu trại, cậu phát hiện mọi thiết bị liên lạc đều biến mất, có lẽ chúng đã bị đám người đó vứt đi lúc họ bị đánh thuốc mê.
Mẹ Phương chộp lấy điện thoại áp chặt vào ngực theo bản năng, nghĩ đến biểu hiện ngoan ngoãn hôm nay của con trai thì lại miễn cưỡng đưa máy cho cậu, không quên dặn dò: "Con đang điều trị, nghịch điện thoại không tốt cho sức khỏe đâu, gọi xong là phải nằm xuống nghỉ ngơi ngay, biết chưa?"
"Nghe mẹ ạ."
Phương Thu thuận theo.
Mẹ Phương ghé mắt nhìn hành động tiếp theo của cậu: "Con có nhớ số của cô giáo không?"
Nụ cười trên mặt Phương Thu hơi cứng lại: "Con nhớ mà, mẹ đã lưu số của tất cả thầy cô, rồi cả bạn cùng phòng, lớp trưởng lẫn bí thư đoàn của con rồi còn gì?"
Mẹ Phương cảm thấy lời Phương Thu như có ẩn ý, bà bèn bồi thêm một câu: "Mẹ làm thế là vì lo con bị người ta bắt nạt ở trường thôi."
Phương Thu cúi đầu ấp úng: "Nhưng con đâu phải anh hai..."
Khúc mắc trong lòng bị khơi lại, sắc mặt mẹ Phương lập tức sa sầm.
Bà nhanh chóng thu dọn bình giữ nhiệt, dặn chồng trông chừng con rồi quay người bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, dường như chỉ cần chậm một bước thôi, cảm xúc của bà sẽ sụp đổ trước mặt mọi người.
Phương Thu nhìn trân trân theo bóng lưng mẹ rời đi, khẽ thở dài bất lực.
Ngón tay cái của Phương Thu dừng lại trên phím gọi nhưng không nhấn xuống, thay vào đó chuyển sang trình duyệt web.
Sau một lát trầm tư, cậu nhấn vào tìm kiếm tin tức, khóa mốc thời gian sau ngày cậu gọi điện cho Ngụy Hành.
"Tiểu Thu, con bảo gọi cho cô giáo mà, sao chưa gọi?
Để mẹ con biết là bà ấy lại không vui đâu."
"Con đừng có thấy mẹ con lải nhải, bà ấy cũng khổ lắm, làm tất cả cũng là vì tốt cho con thôi, con nên biết ơn đi."
"Tiểu Thu, Tiểu Thu?
Sao bố nói chuyện mà con cứ lờ đi thế?"
Phương Thu hoàn toàn tập trung dán mắt vào màn hình điện thoại, ngón tay lướt nhanh qua từng mẩu tin tức, thầm cầu nguyện đừng nhìn thấy cái tên đó.
Thấy sắp lướt đến cuối, cậu khẽ thở phào, tự trấn an mình rằng đúng là Ngụy Hành đang bận việc khác như hai vị cảnh sát kia đã nói, mình chỉ cả nghĩ mà thôi.
"Không có tên anh ấy, cũng không nhắc đến việc cục công an xảy ra chuyện."
Phương Thu lẩm bẩm, trút bỏ gánh nặng thở phào một hơi.
Cậu thoát khỏi giao diện tin tức, đang định gọi báo bình an cho cô giáo thì bất ngờ thấy một tin nhắn của nhóm cư dân tòa nhà hiện lên:
"Lần trước thấy bảo có vụ đánh hội đồng ở ngõ chỗ đường Phong Dương còn gì, có người bị đánh chết tươi mà sao không thấy tin tức gì nữa?
Chẳng lẽ chuyện thế này không được lên bản tin à?"
Mí mắt Phương Thu giật giật, cậu định nhấn vào nhóm để hỏi nhưng tay run bần bật, chuyển màn hình mà trượt mấy lần, ngay cả chữ nhắn đi bị sai chính tả cũng không kịp sửa.
"Ai chết?
Đánh nhau gì thế?
Có ảnh không?"
"Nghe nói là người nhà nước, hôm 27 cuối tháng trước bị người ta trả thù.
Hình ảnh dã man lắm, lần trước có người đăng lên là bị khóa tài khoản ngay.
Mẹ Phương Thu, chị cũng biết chuyện này mà?"
Phương Thu không trả lời, lập tức chuyển ra ngoài màn hình bấm số.
Không cần suy nghĩ, ngón tay cậu đã bấm sẵn số của Ngụy Hành, nhưng ngay khoảnh khắc định gọi đi, cậu lại dừng động tác.
Tiếng chất vấn của bố bên tai bị tiếng tim đập dồn dập che lấp, mà khao khát tìm ra câu trả lời còn mãnh liệt hơn.
Phương Thu nín thở gọi đi, cầu khẩn đầu dây bên kia có người bắt máy, nhưng cậu đợi đến lúc có thông báo "tạm thời không có người bắt máy" mà vẫn không nghe thấy giọng nói quen thuộc.
"Tiểu Thu, nghe lời, đưa điện thoại cho bố.
Để mẹ con biết là bà ấy sẽ giận lắm đấy."
Bố Phương thấy cậu vẫn không đáp lời thì nén giận hạ thanh chắn giường xuống, giơ tay định giật điện thoại.
Phương Thu nắm chặt máy, xoay người sang một bên quay lưng về phía bố, cố gắng tranh thủ thêm chút thời gian.
"Tiểu Thu, con đang bị thương, bố không muốn động vào con đâu, nghe lời, đưa điện thoại cho bố!"
Phương Thu tính toán thời gian, nghĩ đến việc mẹ cũng sắp quay lại, nếu cuộc gọi này không thực hiện được, e rằng thời gian dài sau này sẽ không còn cơ hội nữa.
"Bố, con xin lỗi, con chỉ muốn biết một câu trả lời thôi."
Phương Thu dứt khoát gọi "110", sau khi kết nối, cậu đi thẳng vào vấn đề: "Cho hỏi có phải Cục Công an thành phố An Hải không ạ?
Có thể cho tôi gặp cảnh sát Ngụy Hành được không?"
Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi đáp: "Cảnh sát Ngụy không có ở cục, cho hỏi có việc gì không?"
Lương Nhung vừa về đến cục đã nghe thấy có người nhắc đến Ngụy Hành ở sảnh tiếp nhận, anh ta vội bước tới, ra hiệu chuyển cuộc gọi sang máy mình.
"Alo, cho hỏi có phải em Phương Thu không?"
Phương Thu co quắp cơ thể, giành giật từng giây đàm thoại: "Vâng, cảnh sát Lương..."
Chưa đợi Phương Thu nói xong, Lương Nhung đã hỏi thăm trước: "Tình trạng của em khá hơn chưa?
Vài ngày nữa chúng tôi sẽ lại tới thăm em."
Anh ta biết Phương Thu sẽ không gọi đến cục công an một cách vô duyên vô cớ lại còn gấp gáp như vậy, hy vọng sẽ không xảy ra sai sót gì.
Phương Thu không có thời gian khách sáo, cậu hỏi thẳng: "Cảnh sát Lương, em không muốn làm phiền các anh nên chỉ hỏi một câu thôi.
Anh nói thật cho em biết, có phải cảnh sát Ngụy đã gặp chuyện rồi không?"
Thấy chuyện mình lo lắng nhất rốt cuộc cũng xảy ra, Lương Nhung thầm kêu toang rồi, anh ta đỡ trán bất lực: "Không, chẳng phải tôi đã nói rồi sao, anh ấy đang bận vụ án."
Nói đoạn, anh ta giơ tay ra hiệu đồng nghiệp lái xe ra cửa, có lẽ họ phải quay lại bệnh viện một chuyến.
Phương Thu nhạy bén hơn họ tưởng, và tình hình cũng tồi tệ hơn nhiều so với dự tính, việc né tránh có lẽ không còn lừa được cậu nữa.
"Người bị vây đánh đến chết ở đường Phong Dương có phải là anh ấy không?"
Phương Thu hỏi thẳng.
Thời điểm xảy ra sự việc đúng vào ngày cậu và Ngụy Hành hẹn gửi tài liệu, rất có thể ngay khi Ngụy Hành vừa gửi xong tài liệu thì gặp nạn.
Lương Nhung vội vã lên xe, nghe câu hỏi của Phương Thu thì lặng người hồi lâu không nói nên lời.
Vụ án lừa đảo vẫn chưa chính thức kết thúc, vẫn còn vài tên tội phạm lẩn trốn bên ngoài, thế nên phía cảnh sát đã phong tỏa hoàn toàn tin tức về chuyện của Ngụy Hành.
Sao Phương Thu lại vẫn biết được?
Cậu ấy đã biết bao nhiêu rồi?
Không đợi đối phương trả lời, Phương Thu đã đoán ra đáp án, giọng cậu run rẩy: "Là em đã hại chết anh ấy."
"Không có chuyện đó đâu, Phương Thu, em đừng kích động, chúng tôi sẽ tới ngay và sẽ nói rõ ràng trực tiếp với em được không?"
Lương Nhung không dám nói gì kích thích thêm, anh ta cố gắng giữ máy với Phương Thu, ngồi ghế phó lái lo lắng vỗ vào đầu gối, sợ cậu xảy ra chuyện không hay.
Phương Thu như không nghe thấy gì, chỉ tự lẩm bẩm: "Anh ấy gặp chuyện thật rồi, chính em đã kéo anh ấy xuống nước, chính em đã hại chết anh ấy."
Trước đó khi thấy cảnh sát né tránh mọi câu hỏi liên quan đến cảnh sát Ngụy, cậu đã thấy bất ổn, giờ cảnh sát Lương không đưa ra được lời phủ nhận chắc chắn, đáp án đã quá rõ ràng rồi.
"Phương Thu, bình tĩnh đi.
Chúng tôi sắp tới nơi rồi, em muốn biết gì tôi cũng sẽ trả lời em được chứ?"
Xe vừa dừng hẳn, Lương Nhung đã vội vã lao ra khỏi cửa và chạy nhanh về phía khu nội trú.
Đôi mắt Phương Thu mất tiêu cự, cậu chẳng màng đến việc điện thoại đã bị bố giật mất, miệng lẩm bẩm không ngừng: "Là em đã hại chết anh ấy".
Xung quanh như có sương mù bao phủ, che mờ đôi mắt Phương Thu, mọi thứ kế bên đều không còn rõ ràng, càng cố nhìn thì càng mờ mịt hỗn loạn.
Trước đó, đã vô số lần cậu tự hỏi bản thân có hối hận vì chuyến du lịch tốt nghiệp không, và nếu được chọn lại cậu có đi không?
Câu trả lời của cậu luôn giằng xé, cậu không cam tâm đi trên con đường cha mẹ sắp đặt, nhưng cũng thấy áy náy vì phụ lòng gia đình.
Thế nhưng khi biết vì một cuộc điện thoại của mình mà một con người bằng xương bằng thịt cứ thế mất đi, cậu chỉ còn lại một đáp án duy nhất, cậu là một tội đồ.
"Đáng lẽ mình không nên gọi cuộc điện thoại đó, không nên để anh ấy giúp mình...
Nếu mình chết quách ở nơi đó sớm hơn, có phải sẽ không hại người không...
Giá như mình chưa từng tồn tại..."
"Tiểu Thu, con sao thế?"
Bố Phương thấy tình hình bất ổn thì vội vã nhấn chuông cấp cứu, quay đầu lại nghe thấy một tiếng "bịch", Phương Thu vốn đang ngồi trên giường đã lịm đi, lăn khỏi giường bệnh đã bị hạ thanh chắn xuống.
Máy giám sát bên giường bị kéo theo rơi xuống đất, phát ra những tiếng bíp bíp nhức óc, như muốn đâm thủng màng nhĩ Phương Thu.
Nhưng bên tai cậu chỉ còn tiếng tim đập ngày một nhanh, ngoài ra không còn nghe thấy gì khác.
Trong tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa, cậu run rẩy siết chặt lấy vạt áo trước ngực, tất thảy không cam lòng và áy náy dần tan biến theo sinh mạng, bàn tay cậu từ từ buông thõng, thản nhiên chấp nhận kết cục vốn thuộc về mình.
"Phương Thu!"
Lương Nhung chạy hết tốc lực tới, lại nhận ra mình vẫn chậm một bước.
Mẹ Phương vừa từ về nhà quay lại, thấy một nhóm bác sĩ chạy về phía phòng bệnh thì nghi ngại bước tới, bà nghe thấy tên con trai mình trong hỗn loạn, thế là chẳng thèm màng đến hộp cơm trên tay mà lao thẳng vào phòng.
Khi nhìn thấy Phương Thu nằm bất động trên sàn nhà, sợi dây thần kinh căng thẳng bấy lâu nay của bà đứt phựt, sức lực toàn thân như bị rút cạn trong nháy mắt, bà lảo đảo một bước rồi ngã quỵ xuống đất.
Con của bà, bà lại mất thêm một đứa con nữa rồi...
"Con ơi!"
Hết chương 6.