Bách Hợp Hẹn Ước Của Chúng Ta

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Hẹn Ước Của Chúng Ta
Chương 20: 20: Tình Yêu Là Gì


Tình Yêu Là Gì?
Trong lúc đợi tài xế đến đón, hai người đứng trước sân không nói gì cho nên Tần Lam thấy hơi có chút nhàm chán.

Tìm một chủ đề để nói chuyện.
"Em nhận lời thách đấu của cậu ấy là vì gì?"
"Vì tôi thật sự không thích cậu ta và không muốn đến gần cậu ta."
Tần Lam nghe thấy câu giải thích của cô, không mảy may kinh ngạc.

Nhưng vẫn còn điều mà nàng thắc mắc.
"Nếu đã không thích thì tại sao em vẫn đến xem trận đấu hôm nay? Em có thể không đi..."
Ngô Cẩn Ngôn chấp hai tay sau lưng, ngửa mặt hít chút khí trong lành.

Cô điềm tĩnh trả lời: "Tôi vốn dĩ mang nó cho chị hoặc sẽ đi vứt bỏ."
"Nhưng khi nhìn thấy chị có tấm vé đó, tôi liền thay đổi ý định của mình."
"Vì chị sao?" Nàng ngạc nhiên, xoay sang nhìn góc nghiêng của cô.
Cẩn Ngôn đặt hướng mắt chạm vào đôi mắt sáng trong kia, cười một cái: "Vì tôi muốn đi cùng chị."
Vì tôi muốn đi cùng chị...!
Hiểu thế nào cũng không hiểu ra.
###
Sau khi tắm xong, Cẩn Ngôn không sấy tóc mà để cái đầu ướt sũng như thế nằm thừ trên giường.

Lăn lộn mãi cũng chẳng thể nào khiến bên ngực trái của mình thôi thổn thức.
Cô không hiểu tại sao bản thân lại đi cùng nàng, càng không hiểu mình lấy thẳng thắn ở đâu để nói ra mấy lời như thế nữa.
"Ngủ chưa?" Ngô Cẩn Ngôn cầm di động lên, soạn vài dòng ngắn ngủn gửi đến bạn chí cốt.

"Sớm ngươi đi đâu mà biến mất như hồn ma thế?"
Nhanh là tác phong của Khương Tử Tân cho nên tin nhắn vừa gửi đi đã được đáp lại: "Ta có cuộc hẹn."
Cẩn Ngôn khó hiểu nhíu mày, ấn ấn vào màn hình điện thoại: "Hẹn ư? Với ai?"

"Bí mật."
Lằng nhằng trêu ghẹo một lúc thì cô mới quyết định nghiêm túc nhắn một tin nhắn dài hơn so với bình thường: "Sau khi trận bóng kết thúc, ta ở lại solo với tên Hứa Khải kia.

Kèo là nếu ta thua sẽ phải làm người yêu của hắn.

Ngươi biết Tần Lam đã làm gì không?"
"Làm gì?" Tử Tân tò mò.
"Chị ấy đã giữ ta.

Bảo đừng nhận lời."
"Vậy còn ngươi?"
"Đương nhiên sẽ không nghe rồi.

Chung cuộc thì hai ta hoà nhau cho nên chả mất mác gì."
Thấy bên kia bắt đầu soạn tin, cô nhanh tay chặn ngang: "Ngươi biết ý của Tần Lam là gì không? Chị ấy lẽ nào thích ta cho nên mới sợ rằng ta sẽ bên cạnh Hứa Khải?"
Cô không biết được rằng, sau tin nhắn này thì Khương Tử Tân ôm bụng cười không thấy mắt.
Cô ấy không hiểu lý do tại sao mình có thể chơi thân với một người ảo tưởng mạnh như thế nữa.
"Ngươi muốn biết?" Tử Tân nén cười cố gắng nhắn.
Cô đổi tư thế thành nằm sấp, chờ đợi tin nhắn mới.
"Ngô Cẩn Ngôn ơi, căn bản là vì chị ấy thấy ngươi và Hứa Khải quá ấu trĩ cho nên mới ngăn cản đấy."
Khốn nạn.
Cẩn Ngôn bặm môi muốn vứt luôn điện thoại xuống đất.
"Ta không dám chắc chị Lam sẽ không yêu thích con gái nhưng ta dám thề rằng hiện tại chị ấy sẽ không thích ngươi đâu.

Nhìn đi, mười tám năm trời, chị ấy không có mối tình học sinh nào, trong khi người như chị ấy tiếp xúc biết bao nhiêu học bá tài giỏi."
"Không dễ rung động đâu."
Ngô Cẩn Ngôn cảm giác mặt mình hơi rát rát.

Cứ như vừa bị ai đó vả vào liên tục chục cái vậy.
"Nhưng lỡ đâu là tiếng sét ái tình thì sao?" Cô không phục, phản bác.
"Ngươi cố chấp như vậy...lẽ nào chính ngươi mới là người thích chị ấy?"
Đọc xong, Cẩn Ngôn đột nhiên cảm thấy bên mặt mình giật giật.
"Làm sao có thể? Ta thậm chí còn chẳng biết cảm giác thích là thế nào."
"Bất hạnh."
Bất hạnh...
Ngô Cẩn Ngôn lật người, vô định nhìn lên trên trần nhà.

Tính ra cô cũng bất hạnh thật, chưa từng có cảm giác rung động khi bên cạnh một ai.

Dù một chút cũng không.
###
Trước cửa phòng, có một bóng dáng e dè đứng đó đã rất lâu...
Lâm Phương đưa tay lên gõ nhẹ vài cái: "Con còn thức chứ?"
"Mẹ vào đi." Bên trong phát ra âm thanh như mèo lười của Cẩn Ngôn.
Bà mở cửa bước vào.

Hình ảnh Ngô Cẩn Ngôn đầu tóc ướt nhẹp chán chường nằm trẻn giường cứ như đang chọc tức bà.

Song, lần này lại cầm lòng được hoàn toàn.
"Sao còn không sấy tóc nữa?" Lâm Phương cố gắng dịu dàng nói.

Ngô Cẩn Ngôn như đứa trẻ, ôm lấy gấu bông xoay người đi: "Mẹ tìm con có gì không?".

Truyện Teen Hay
"Tiểu Lam nói con đã bị thương ở sân bóng rổ..."
Đứa nhóc kia đột nhiên cả kinh bật dậy, chạy lại hé cửa sổ, không ngừng lầm bầm: "Đâu có giông bão gì đâu nhỉ?"

Kì thực, Cẩn Ngôn từ lâu đã quá xa lạ với lời thăm hỏi của chính mẹ mình.
"Con thôi đi." Lâm Phương cắn môi, ngoắc ngoắc tay ra hiệu cô lại gần mình: "Qua đây mẹ sấy tóc cho."
Rốt cuộc, mặc dù có chút gượng ép nhưng cô vẫn cố ngoan ngoãn ngồi trước gương, nhìn người phụ nữ kia sấy tóc cho mình.

Thú thật, cảm giác được ai đó từ phía sau, luồng những ngón tay làm mượt mái tóc của mình cũng không tệ.
"Con có còn trách mẹ không? Khi mang Tiểu Lam về." Lâm Phương lên tiếng.
Không ngờ, Cẩn Ngôn lại thẳng thừng đáp: "Trách."
Bà bật cười: "Con cũng đâu cần phải nhanh như thế đã trả lời như đã chuẩn bị sẵn từ trước."
"Thời gian này đáng lẽ chị ấy nên được trải qua khoảnh khắc cuối đời của bác Tần." Cẩn Ngôn phức tạp nói.

"Bây giờ có trách mẹ thì cũng phải chấp nhận chị ấy ở đây mà thôi.

Con chỉ thấy bố mẹ giấu chuyện đó không hề hợp tình hợp lý."
"Trên thương trường..." Bà khàn giọng, trầm lắng đi một chút.

"Chúng ta đều sẽ phải cân nhắc, cái nào lợi nhất thì sẽ đầu tư.

Trong tình cảm cũng như vậy, cái nào nặng hơn thì sẽ ưu tiên.

Bố và mẹ đã chọn ưu tiên nguyện vọng của Tần Hiên trước.

Và hơn cả thế, vì Tần Hiên cho nên chúng ta mới đặc biệt yêu thương Tiểu Lam."
Ngô Cẩn Ngôn muốn nói lại thôi.
Chuyện đã lỡ rồi, nói thêm vào cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu.
###
"Thích ai đó là như thế nào hở mẹ?"
Thích ai đó...là như thế nào?
Lâm Phương kinh ngạc, trong đầu chạy ra vài luồng suy nghĩ không được trong sáng lắm: "Chẳng lẽ con..."
"Mẹ thôi đi." Cô cắt ngang.

"Con chẳng để ý anh chàng nào đâu.

Chỉ là con muốn biết cảm giác đó mà thôi."
"Bố và mẹ đã trải qua tình yêu như thế nào?"
Lâm Phương im lặng một lúc, bắt đầu hoài niệm.
"Hai mươi sáu năm trước, đó là lần đầu tiên mẹ như một con bướm vừa phá kén, chọn thành phố này làm điểm dừng chân trưởng thành của mình."
"Mẹ đậu vào đại học sư phạm thành phố, khoa toán học."
"Gặp bố con ư?" Bà bật cười rồi tự hỏi.

"Kì thực, năm đó bố con chính là một cậu thanh niên mọt sách đúng nghĩa.

Đi đâu cũng đem sách theo, thậm chí còn ngủ quên ở thư viện nữa."
Ngô Cẩn Ngôn bật cười.

"Bố cũng như thế sao? Đúng là thời gian..."
Thời gian thay đổi tất cả, về mọi thứ, bằng mọi cách.
"Thời của mẹ, tình cảm không bắt đầu bằng tiếng sét ái tình.

Chúng ta luôn cẩn trọng và ai cũng muốn tập trung học hành để có được tương lai tốt hơn.

Vì thời ấy, ai cũng nghèo cả."
"Nhớ năm đó, khoa bố mẹ và bố mẹ của Tần Lam may mắn kết thành một đội, cùng làm nghiên cứu toán học."
"Chúng ta ban đầu đương nhiên chỉ xem nhau là bạn học tốt, đồng đội giúp nhau lấy giải thưởng."
"Nhưng con biết có một khái niệm đặc biệt trong tình yêu..."
Cẩn Ngôn tò mò: "Là gì ạ?"
"Tình yêu không phải đã gặp rồi yêu.

Chúng cần ta phải chú trọng từng quá trình bên nhau, góp nhặt từng cái điểm tốt của đối phương, so sánh, cân nhắc, rồi mới yêu."
"Sau đó, khi yêu rồi, ta lại đem những cái tốt ấy ra để bao dung cho những khoảnh khắc xấu tính của họ.

Dần dà, cho dù có ghét đến bao nhiêu, dù có thấy không phù hợp đến bao nhiêu thì chẳng thể nào rời xa được."
Tình yêu là nền tảng của sự góp nhặt và bao dung.

Góp nhặt những vì sao lấp lánh của đối phương để bao dung cho những tàn tro không mấy tốt đẹp của họ..
 
Hẹn Ước Của Chúng Ta
Chương 21: 21: Phải Học Cách Cho Đi


Phải Học Cách Cho Đi
"Chỉ cần bao dung như thế thì sẽ giữ được họ lâu dài bên mình ạ?" Cẩn Ngôn vẫn tiếp tục thắc mắc.
Lâm Phương lắc đầu, xoa mái tóc dài của con gái mình.

Chợt nhận ra, cô gái bé bỏng ngày nào hiện tại đã lớn thật lớn rồi...
"Bao dung là nền tảng để giữ trái tim chính mình.

Con còn phải học cách cho đi thì mới có thể giữ được mối quan hệ thật sự tốt đẹp và lâu dài."
"Là sao mẹ?" Cô không hiểu.
"Có phải con lúc nào cũng thấy rằng, bố xấu tính như thế, đói thì như bị thần kinh, no thì lại trở về bình thường.

Hoặc, khi say xỉn thì mè nheo, nóng giận.

Tại sao mẹ lại có thể yêu bố được?"
Cô gật gù.
"Tại vì bố đã dành cho mẹ rất nhiều." Lâm Phương hơi đỏ mặt, giống như say rượu.

"Từ còn nhỏ xíu, mẹ luôn phải nghe theo sự sắp đặt của ông bà ngoại con, sống cuộc đời mà họ mong muốn."
"Cho đến khi gặp bố con.

Ông ấy luôn cho mẹ làm tất thẩy những gì mình muốn, luôn lắng nghe ý kiến của mẹ, bảo vệ mẹ khi gặp sóng gió, ôm lấy mẹ mỗi khi nước mắt tuôn rơi."
"Trong tình yêu, có rất nhiều loại khái niệm.

Vẫn là quan trọng ở chính bản thân con.

Con trải nghiệm và suy nghĩ ra sao thì cứ làm như thế đó."
"Những gì mẹ đã nói, đó là trải nghiệm của bản thân mẹ."
"Nhưng mẹ vẫn sẽ đưa ra được lời khuyên cho con."
Ngô Cẩn Ngôn cúi mặt, thời gian như bị kéo chậm đi vài nhịp.

"Mẹ muốn khuyên gì?"

"Con nên học cách cho đi.

Vì sau sự cho đi ấy, thứ con nhận lại chính là bình an."
###
Mặt trời lại lên cao như một quy tắc bất diệt.

Người bên dưới nhà lại xôn xao như một quy định không thể nào tách rời khỏi căn nhà.

Ngô Cẩn Ngôn cũng vì thế mà lại yếu ớt oán than trong lòng rằng: "Ồn ào chết đi được!" Rồi lại phải ngồi dậy chào đón ngày mới.
Khoảng thời gian đầu mùa xuân phải nói là vô cùng dễ chịu.

Mặt trời như dịu đi vài phần, hoa lá trong vườn thi nhau nở rộ để xem hoa nào sẽ toả sáng nhất trong mùa.

Nhưng ai cũng biết, hoa nở rồi tàn, tàn rồi nở.

Như mặt trời, mọc rồi lặng, lặng rồi lại mọc lên.
Vì phải thu xếp công việc để có một kì nghỉ dưỡng thật thoải mái cho nên từ rất sớm hai ông bà chủ đã không còn ở nhà rồi.
Còn Tần Lam và Cẩn Ngôn đã được nghỉ học sớm hơn mọi năm.
"Cháu xinh đẹp như vậy, liệu mong muốn sau này sẽ trở thành người như thế nào?" Loáng thoáng vài ba câu tán gẫu vang trong vườn.
Tần Lam thì ngoài phụ giúp làm vườn thì còn làm được gì nữa nhỉ?
"Dạ cháu không xinh đẹp như thế đâu ạ..." Nàng ngại ngùng khi được khen ngợi.

"Nhưng cháu thực sự muốn trở thành một diễn viên.

Hoặc nhà văn cũng được ạ..."
Thế mà chẳng ai biết được.

Vì cuộc đời nàng quá bi thảm cho nên trở thành diễn viên mới có thể ngắn hạn sống trong cuộc đời tươi đẹp của người khác.

Dù nó chỉ là một kịch bản hư cấu mà thôi.

Hoặc khi làm nhà văn, nàng có thể xây dựng cuộc đời của nhân vật một cách tốt đẹp nhất, tốt đẹp hơn chính mình.
"Ôi, diễn viên sao?" Người phụ nữ trung niên đang tỉa cành cũng phải xen vào.

"Ta thực sự muốn thấy con trên tivi quá."
"Tôi lại thích nhà văn hơn.

Dịu dàng, sâu sắc biết bao nhiêu..."
Nàng cười ngại.

Song, cũng thấy vui vui khi có vài người lắng nghe mơ ước của mình.
Ngô Cẩn Ngôn đứng từ xa, nghe bọn họ nói chuyện vui vẻ với nhau mà vô thức cười nhẹ.

Kì thực, hình như cô dần thấu một chút.

Nếu con cho đi thì sẽ nhận lại bình an...
"Con muốn ăn sáng chưa?" Quản gia từ phía sau, hơi thấp giọng hỏi.

Cẩn Ngôn giật mình quay lại.

Vì cô đang làm chuyện có hơi lén lút một chút.

Chính là lén lút nghe trộm người khác trò chuyện.

"À...vâng con vào đây ạ."
###

Suốt buổi ăn sáng, câu nói của mẹ cứ như một cái máy phát thanh, lặp đi lặp lại bên tai cô.
Con nên học cách cho đi.

Vì sau sự cho đi ấy, thứ con nhận lại chính là bình an.
Vì thế, sau khi ăn xong thì Ngô Cẩn Ngôn đã xuất hiện ở sân vườn trước sự ngỡ ngàng của mọi người.
"Cẩn..." Tần Lam dè đặt nhìn bộ dạng kì lạ của cô.
Ngô Cẩn Ngôn giấu đi gượng gạo, mang bao tay vào, không quên cướp lấy cây kiềm trên tay nàng: "À thì...con có thể...giúp mọi người..."
Không khí im lặng.

Ai cũng bốn mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì.

Vì Ngô Cẩn Ngôn trong mắt bọn họ chỉ là một đứa trẻ sau khi ngủ thẳng cẳng thì không đi học cũng sẽ chạy ra ngoài chơi bời đến khi bọn họ tan làm cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Cô làm như không thấy sự ái ngại kia, trực tiếp ngồi xổm xuống, chân thành học hỏi: "Hoa này phải làm như thế nào?"
"Cái đó..." Tần Lam nhanh chóng nhích lại gần cô, chỉ dẫn: "Em cắt như vậy..."
"Rồi như vậy..."
"Sau đó tưới nước..."
Suốt một buổi, mặc dù thực sự vẫn chưa quen cảm giác này nhưng phần nào cô cũng hoà nhập được đôi chút.

Có khi lại xen vào cuộc chuyện cười của bọn họ để góp vui, nhưng lẫn nào cũng khiến người ta mất hứng trầm trọng.
Cô cũng đâu có muốn bản thân thiếu muối như vậy đâu...
Đột nhiên, cô cảm giác có gì đó lành lạnh chạm vào da thịt mình.
"Mọi người cẩn thận, ống nước vỡ rồi..." Tiếng gọi của quản gia làm cô giật mình.
Ngô Cẩn Ngôn tìm kiếm Tần Lam, phát hiện nàng đang gần chỗ ống nước cho nên không nghĩ gì mà chạy đến chắn cho nàng.
Cô thực sự không biết bản thân đã nghĩ gì lúc đó.

Truyện Quan Trường
"Cẩn thận.

Đừng để bị cảm.

Nước này cũng không sạch sẽ gì." Cô lúng túng cởi áo khoác che cho nàng mặc dù bản thân đã bị ướt hết từ phía sau.
"Cẩn Ngôn...?" Tần Lam kinh ngạc.
Hết lần này đến lần khác.

Quả thật nàng chẳng quen được.
Cô nhíu mày, khoác áo lên người nàng rồi kéo nàng vào trong: "Vào trong đi."
###
Tần Lam mơ hồ cảm thấy trái tim mình đập nhanh đi rất nhiều.

Khoảnh khắc ấy, Ngô Cẩn Ngôn giống như một ngôi sao xuất hiện giữa ban ngày, ân cần bảo vệ nàng cho dù đó chỉ là một xoáy nước nhỏ mà thôi.

Từ khi nào...
Có lẽ là từ khi nào...mà nàng chẳng thế xác định được.
Nàng chỉ biết rằng, Ngô Cẩn Ngôn rất ấm áp, trái tim vô cùng ấm áp.

"Em làm như thế sẽ khiến chị dựa dẫm vào em mất..."
Tần Lam khổ sở ngồi trước gương, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của mình, tự thì thầm với bản thân.

Lời nói lo lắng của cô, khoảnh khắc mất bình tĩnh ấy, vĩnh viễn sẽ khắc ghi trong trí nhớ của nàng đến mãi về sau.
###
Ngô Cẩn Ngôn ngồi thừ trên giường, một lần nữa mặt kệ mái tóc ướt sũng của mình mà không chịu sấy khô nó đi.
Bởi vì mẹ nói đúng, hôm nay mặc dù có chút sự cố nhưng cô rất vui.

Chúng đặc biệt.

Không giống như một ngày nghỉ đi cùng làng cuối xóm tìm điểm dừng chân vui vẻ.
"Tối nay bố mẹ ăn tiệc mừng cuối năm ở công ty nên không về sớm được.

Mẹ sẽ cho mọi người nghỉ lễ vào chiều nay.

Con muốn ăn gì để mẹ đặt trước cho."
Tin nhắn vang lên, từ mẹ.
"Không cần đâu mẹ." Cẩn Ngôn cầm điện thoại lên, trả lời.

"Con nghĩ bản thân sẽ ra ngoài ăn."
"Có được không? Hay đến nhà Tiểu Tân đi.

Mẹ sẽ đánh tiếng với bác gái bên đấy." Lâm Phương vẫn lo lắng.
"Không cần đâu mẹ.

Con tự lo được mà." Cô cứng rắn đáp lần cuối rồi vứt điện thoại sang một bên.
Vì cô biết bản thân sẽ làm gì tối nay rồi..
 
Hẹn Ước Của Chúng Ta
Chương 22: 22: Lúc Thì Xa Cách Lúc Thì Gần Gũi


Rất nhanh, buổi tối cũng đã kéo đến.

Trong nhà bắt đầu trở nên tĩnh mịch vì thiếu vắng tiếng người.

Ngô Cẩn Ngôn mở mắt ra, phát hiện bản thân đã ngủ quên lúc nào chẳng hay.
Cô vẫn có thể nhịn đói cho qua nhưng hiện tại vẫn còn Tần Lam và dự định ra ngoài cho nên phải cố gắng nén cơn buồn ngủ xuống, ngồi thẳng dậy ép bản thân tỉnh táo.
Mở cửa phòng ra, hình như có mùi thơm gì kì lạ toả từ trên bếp.
Ngô Cẩn Ngôn vì bản tính tò mò nên liền đi xuống.
Dưới bếp có một bóng hình quen thuộc đang tất bật với đống đồ ăn bộn bề.

Mùi thơm khiến cái bụng rỗng của cô biểu tình là một, nhưng con người kia lại khiến trái tim nhỏ bé thổn thức lại là phần chín còn lại.
Ngô Cẩn Ngôn hoảng loạn đặt tay lên ngực trái mình, ép nó bình tĩnh lại.
Bởi vì dù có phũ nhận bao nhiêu lần thì cô vẫn luôn không thể phũ nhận rằng Tần Lam rất đẹp, nhất là khi nàng cười, và khi nàng tập trung làm một việc gì đó.
"Em dậy rồi à?" Phát giác được có người cho nên nàng ngưng tay.

"Có đói bụng không?"
Đói, đương nhiên là đói rồi.

Cô còn định rủ nàng đi tản bộ ra ngoài khu chợ gần nhat tìm quán ăn nữa mà.
"Chị biết nấu ăn ư?" Ngô Cẩn Ngôn như mất hồn, đi đến gần theo mùi hương.

Kì thực, cô chưa từng ngửi được mùi thức ăn nào thân quen đến thế.

Không phải từ đầu bếp mà mẹ thuê về, mà là xuất phát từ món ăn bình thường của gia đình.
Tần Lam gật đầu, cười một cái rồi giải thích: "Chị biết một chút thôi.

Từ khi mẹ mất thì chị đã luôn nấu cho bố ăn..."
Từ khi mẹ mất.
Nghe đau lòng biết bao.
Nhưng đối với Tần Lam, việc thốt ra câu đó chẳng còn chút cảm giác gì.

Chính là đã quen dần rồi cho nên biết được dù đau buồn cũng không thể khiến mẹ quay về.

"Ừm." Cẩn Ngôn ngậm ngùi, không rõ lòng mình ngổn ngang.

"Chị cũng giỏi thật..."
Tần Lam bật cười: "Em đang khen chị sao?"
"Không giống lời khen à?" Ngô Cẩn Ngôn khó hiểu, cứng đơ.
Nàng lại cười.

"Đương nhiên là giống.

Chị chỉ thấy hơi lạ thôi."
Ngô Cẩn Ngôn giả vờ mở tủ lạnh, tìm chai nước uống cho đỡ ngượng: "Lạ chỗ nào?"
"Em cứ như thế...lúc xa lúc gần..." Tần Lam nói ngày càng nhỏ giọng.

"Nhưng lúc nào cũng khiến chị có cảm giác..."
"Chị sợ rằng bản thân sẽ dựa dẫm vào em mất.

Cẩn Ngôn."
Ngô Cẩn Ngôn kinh ngạc.
Chị ấy sợ rằng bản thân sẽ dựa dẫm vào mình...
"Chị sẽ không kiềm được bản thân mình chạy đi tìm em, rồi lại khiến em cảm thấy, à chị gái này thật phiền phức.

Chị sẽ không kiềm được mà chạy đến bên em mỗi khi uất ức.

Chị sợ bản thân mình không thể chống cự nổi nếu một ngày không còn được em che chở..."
"..." Cô đứng yên tại chỗ.
Thật ra, Tần Lam chưa từng xả một tràng dài như thế...
"Chị càng sợ điều đó thì em lại càng để cho chị hiểu rằng hình như bản thân mình có thể nhờ vào em."
Ngô Cẩn Ngôn nhìn thân thể yếu ớt của người trước mặt, nhất quyết không chịu mở miệng.

Nàng nói bản thân nàng dựa dẫm vào cô, nhưng cô lại có cảm giác như mình đang đùa giỡn nàng.

Chính là lúc xa lúc gần, điều đó quả thật không thể nào dễ chịu được.
Lại là một tầng mùi hương kì lạ.
Cô chạy lại lập tức tắt bếp: "Khét..."
###
Tần Lam ái ngại nhìn người đối diện đang cố gắng nhét đống đồ ăn bị khét vào miệng.
"Chị xin lỗi..." Nàng cúi đầu, khó xử.
Cẩn Ngôn ngược lại không có biểu hiện gì cho việc này, vui vẻ ăn: "Không sao.

Vẫn rất ngon lắm.

Tôi thích ăn cơm thế này."
"Em thích...ăn kiểu khét đen thế này sao?" Tần Lam e dè nhìn phần sườn xào bóng đêm của mình.

"Khẩu vị của em..."
Ngô Cẩn Ngôn đột nhiên sặc.
Thực ra là khó ăn quá.
Cô chưa từng ăn món nào đắng như thế cả những căn bản là vì sợ Tần Lam buồn.
Thấy cô như thế nàng lại áy náy không thôi.

Vốn dĩ muốn nấu cho cô ăn ngon mà lại thành ra cớ sự như thế này.

"Mình ra ngoài ăn nhé? Bây giờ chắc vẫn còn nhiều quán lắm..." Nàng cúi đầu, đề nghị.

Ngô Cẩn Ngôn nhìn đồ ăn Tần Lam nấu trước mặt, không nỡ nên cố biện hộ: "Không sao.

Chị ăn không được thì một lát tôi sẽ đặt đồ ăn cho chị...Đừng theo tôi."
"Chị xin lỗi..."
###
Buổi tối nhiệt độ không khí có vẻ xuống thấp.

Vừa hay, hình như là những ngày cuối năm cho nên người ta đang diễn ra hội chợ gì đó gần nhà.
"Chị đói không?" Cẩn Ngôn bước chậm lại, hỏi người bên cạnh.
Tần Lam lắc đầu.

"Chị không đói."
"Chị đã ăn gì đâu?"
"Chị không đói..."
Ngô Cẩn Ngôn suy nghĩ một lúc, kéo tay nàng vào gian lẩu cay trước mặt.

Kì thực cô thích ăn những món cay vào ngày gió lạnh thế này.
"Em đói sao?" Tần Lam nhìn Cẩn Ngôn đang chăm chú lựa xiên que, bất giác hỏi.
"Chị đói thì có.

Chắc chị chưa đi đến đây bao giờ cho nên cứ ăn thử cho biết đi, ăn hết thì vẫn có chỗ khác để mua."
Đây là hẹn hò ư?
Hai người cùng nhau lượn qua hết gian này đến gian khác cũng đã qua nửa đêm.

Lần đầu tiên Tần Lam đi chơi khuya như thế cho nên cảm giác có chút mới lạ.

Thậm chí, trước đây nàng chưa từng ra ngoài vào buổi tối để đi chơi như thế này nữa là.
"Thế nào?" Ngô Cẩn Ngôn tự tin rằng Tần Lam sẽ thích cho nên cao hứng hỏi.

Tần Lam vẫn còn cầm hai cái bánh trong tay, gật đầu như cái máy: "Chị vui lắm.

Cảm ơn em."
Sau một lúc suy nghĩ đắn đó, cô quyết định khơi lại chủ đề vài tiếng trước chưa nói xong: "Tôi thắc mắc.

Tại sao chị nhạy cảm với việc ai đó đối tốt với mình như thế?"
"..." Tần Lam giữ im lặng.
"Tôi không phải là người sâu sắc như chị.

Tôi không thể nhìn một cái liền thấu hiểu được tâm tư của người khác.

Cho nên nếu tôi thắc mắc thì phải hỏi cho bằng được."
Tần Lam cắn môi mình, sau một lúc mới có thể nói được thành lời: "Là vì...ngoài bố mẹ ra, ngoài cô chú Ngô ra thì chưa từng có ai cùng lứa với chị mà lại cho chị cảm giác được như thế..."
"Tất cả đều cần sự giúp đỡ của chị và chị thừa biết, bản thân như một người ngốc..."
"Vậy chị cứ cống hiến cho họ làm gì?" Cẩn Ngôn khó hiểu.
Tần Lam đột nhiên đưa mắt long lanh nhìn cô: "Chị sợ rằng bản thân sẽ vô hình trong mắt bạn bè..."
"Cũng giống như việc đã từng vô hình trong mắt em..."
Cẩn Ngôn lại kinh ngạc.
"Cho nên khi em đối tốt với chị, chị lại tham lam, thậm chí muốn rằng em sẽ mãi như thế này.

Mặc dù chị thừa biết, cuộc sống mênh mông như thế, em sẽ gặp rất nhiều người, chở che cho rất nhiều người."
"Chị sợ rằng bản thân sẽ bị quên lãng vào một ngày nào đó trong cuộc sống của em."
Ngô Cẩn Ngôn ngừng bước.

Mắt nhìn xuống chân của mình.
Thì ra là như thế.
"Chị xin lỗi nếu như mình ích kỉ.

Ngoài nói thật thì chị chẳng có lời nào để biện minh."
"Đôi lúc, chị giá như em đừng tốt với chị như thế để chị nhận ra bản thân mình vốn đứng ở đâu.

Nhưng có lúc, chị mong rằng em sẽ mãi như thế để chị có thể cảm thấy an toàn một chút thôi..."
"Em không làm gì sai cả.

Vốn dĩ, em lúc thì xa cách, lúc thì gần gũi cũng đã hoàn toàn thoã mãn được ý nghĩ của chị."
Lúc thì xa cách, lúc thì gần gũi sao?
Cẩn Ngôn cô chưa từng phát giác được....
 
Back
Top Bottom