Khác Hẹn Em Ngày Giải Phóng

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407252705-256-k751079.jpg

Hẹn Em Ngày Giải Phóng
Tác giả: AngThL1
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trong một trận càn dữ dội của quân Mỹ, Lê Ngọc Bình - nữ du kích miền Nam - bị trúng đạn vào cánh tay phải.

Máu chảy không ngừng, cánh tay gần như tê dại.

Không kịp quay về đơn vị, Bình buộc phải lao sâu vào rừng, mặc cho cơn đau và sự truy đuổi phía sau.

Cô ngã gục giữa rừng già, giữa mùi đất ẩm và tiếng bom vọng xa, tưởng chừng không còn tỉnh lại.

Cùng lúc đó, một đội quân y miền Bắc tiến vào khu rừng để tìm thảo dược cứu thương binh.

Họ phát hiện Bình trong tình trạng nguy kịch.

Ban đầu, vì vết thương và thân phận không rõ ràng, cô bị nghi ngờ là lính bên địch.

Nhưng sau khi kiểm tra và xác minh, hiểu lầm được xóa bỏ, Bình được đưa về trạm quân y dã chiến.

Người trực tiếp chăm sóc cô là Phạm Bích Hòa - một nữ y tá quân y miền Bắc, dáng người mảnh khảnh nhưng ánh mắt kiên định.

Khi Bình mất máu quá nhiều, trong lúc trạm quân y thiếu thốn mọi thứ, Bích Hòa đã tự nguyện hiến máu cho cô, bất chấp nguy hiểm đến chính mình.

Giữa ranh giới sống - chết ấy, Bình giữ được mạng sống.

Từ sau lần đó, giữa họ nảy sinh một thứ tình cảm rất lạ.

Không ai nói ra.

Không ai dám gọi tên.

Chỉ là những lần Hòa thay băng chậm hơn một chút.

Là ánh mắt Bình dừng lại nơi Hòa lâu hơn mức cần thiết.

Là sự im lặng dịu dàng giữa hai con người hiểu rằng, thứ đang lớn lên trong lòng họ đã vượt xa tình đồng chí, vượt cả nghĩa đồng bào.

Nhưng thời chiến không cho phép họ yêu.

Cũng không cho phép họ hứa hẹn.

Khi Chiến dịch Hồ Chí Minh được triển khai, Ngọc Bình buộc phải rời trạm quân y để quay lại chiến trường miền Nam.

Không k



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Related threads
  • [BHTT] 727 năm hẹn ước
  • Ngàn Vạn Thế Giới Hứa Hẹn Hệ Thống
  • bách khoa chén thánh
  • Lời hẹn hứa đến 6 năm sau.
  • hẹn kiếp sau!
  • HẸN ƯỚC
  • Hẹn Em Ngày Giải Phóng
    CHAP 1: SINH RA GIỮA TIẾNG BOM


    Lê Ngọc Bình sinh ra vào một ngày bầu trời xám xịt.

    Mẹ cô từng nói, đó là buổi sáng không có nắng, gió thổi mang theo mùi khói lạ lẫm.

    Cả làng im ắng đến bất thường, như thể ai cũng đang nín thở chờ một điều gì đó ập đến.

    Khi Ngọc Bình cất tiếng khóc đầu tiên, tiếng động cơ từ xa cũng vừa vang lên, nặng nề và đáng sợ.

    Không có lời chúc phúc, không có pháo mừng.

    Chỉ có một căn nhà lá đơn sơ và người mẹ gầy gò ôm con vào lòng, ánh mắt vừa mừng vừa lo.

    Sinh ra trong chiến tranh, ngay cả sự sống cũng mong manh như một lời cầu nguyện.

    Tuổi thơ của Ngọc Bình không có những buổi trưa yên bình hay những trò chơi vô tư.

    Cô lớn lên cùng những lần chạy giặc, cùng những đêm ngủ dưới hầm đất ẩm lạnh, tai quen dần với tiếng bom nổ và trực thăng gầm rú trên đầu.

    Có những sáng thức dậy, một mái nhà trong làng biến mất, để lại khoảng đất cháy đen và mùi khói còn vương trong gió.

    Nhưng ký ức khắc sâu nhất đời Ngọc Bình là năm cô tròn sáu tuổi.

    Hôm đó, cha cô gánh lúa ra chợ thuê.

    Ông xoa đầu cô, hứa chiều về sẽ mua cho cô một chiếc kẹo kéo — thứ quà nhỏ bé nhưng đủ khiến cô mong ngóng cả ngày.

    Đến trưa, đoàn xe quân Mỹ tiến vào làng.

    Tiếng súng vang lên dồn dập, dân làng hoảng loạn bỏ chạy.

    Cha Bình vừa kịp đẩy hai mẹ con cô vào sát vách nhà thì một tiếng nổ chát chúa vang lên.

    Ngọc Bình chỉ kịp thấy cha quay đầu lại, ánh mắt chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, rồi ngã xuống.

    Máu thấm đỏ nền đất.

    Cô đứng sững, tay nắm chặt áo mẹ, không khóc, không la hét.

    Chỉ nhìn.

    Nhìn rất lâu.

    Hình ảnh ấy in sâu vào tâm trí cô, như một vết sẹo không bao giờ lành.

    Từ ngày đó, trong lòng Ngọc Bình xuất hiện một nỗi căm hận lặng lẽ.

    Không ồn ào, không bộc phát, nhưng dai dẳng và lạnh lùng.

    Cô lớn lên cùng nỗi mất mát ấy, chứng kiến từng người đàn ông trong làng ra đi, từng người phụ nữ khoác áo tang.

    Có những đứa trẻ còn chưa kịp gọi tròn tiếng “cha” đã nằm lại dưới lòng đất.

    Mười tám tuổi, Ngọc Bình đứng trước bàn tuyển quân của du kích miền Nam.

    Cô không do dự, không hỏi han.

    Chỉ đứng thẳng lưng, giọng khàn nhưng chắc: — Tôi xin vào du kích.

    Người cán bộ nhìn cô thật lâu, như muốn đọc hết những gì ẩn giấu trong ánh mắt đó.

    Rồi ông gật đầu.

    Từ giây phút ấy, Ngọc Bình không còn là một cô gái làng quê bình thường.

    Cô trở thành nữ du kích miền Nam.

    Rừng trở thành mái nhà.

    Đêm là người bạn đồng hành.

    Cô học cách cầm súng, học cách di chuyển trong im lặng, học cách nén đau khi đồng đội ngã xuống mà không được phép bật khóc.

    Chiến tranh không cho con người quyền yếu đuối.

    Trận càn hôm đó đến nhanh và dữ dội.

    Tiếng trực thăng quần thảo trên đầu, đạn xé nát không gian yên tĩnh của rừng già.

    Ngọc Bình vừa bắn trả vừa di chuyển thì một cơn đau buốt xé ngang cánh tay phải.

    Viên đạn găm sâu, máu chảy ướt đẫm ống tay áo, nhỏ xuống đất thành từng vệt đỏ sẫm.

    Cô loạng choạng, hơi thở nghẹn lại.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Ngọc Bình hiểu rõ — nếu còn ở lại, cô sẽ chết.

    Không ngoảnh đầu, cô lao thẳng vào rừng sâu.

    Cành cây quật rát vào da thịt, gai rừng cào xé từng bước chạy.

    Mắt cô mờ dần, tai ù đi, mỗi nhịp thở như bị bóp nghẹt bởi cơn đau và mất máu.

    Cuối cùng, Ngọc Bình ngã quỵ xuống nền đất ẩm lạnh, rừng già nuốt chửng lấy thân hình nhỏ bé ấy.

    Trong cơn mê man, ký ức ùa về.

    Cô thấy mình khi còn bé, đứng nép sau lưng mẹ, nhìn cha nằm bất động trên nền đất đỏ.

    Thấy những mái nhà cháy dở, khói đen cuộn lên giữa ban ngày.

    Thấy những đêm rừng tối đặc, những buổi tập bắn trong im lặng, những lần đào hầm giấu thương binh dưới mưa.

    Vì sao mình lại chọn con đường này?

    Không phải vì muốn được ghi công.

    Không phải vì muốn trở thành anh hùng.

    Mà vì cô đã quá quen với mất mát.

    Vì nếu không có người đứng lên, thì chiến tranh sẽ còn cướp đi nhiều mạng sống hơn nữa.

    Ngọc Bình khẽ mấp máy môi, nhưng không thành tiếng.

    Hơi thở tan dần vào không khí ẩm lạnh của rừng sâu.

    Cô không biết rằng, chính tại nơi này — khi sinh mệnh mong manh nhất — cuộc đời cô sắp rẽ sang một hướng khác.

    Một con đường mà lúc này, cô vẫn chưa hề hay biết.
     
    Back
    Top Dưới