Khác Heaven's grave

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
399356774-256-k970833.jpg

Heaven'S Grave
Tác giả: Gooner147744
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Quá trình tìm lại bản thân, vượt qua những tội lỗi để chiến thắng

Một câu mất mát, và hành trình tìm lại chính mình giữa thế giới đã mục ruỗng.

Khi tất cả đều sụp đổ, liệu con người còn có thể sống tử tế?



wardrama​
 
Heaven's Grave
Linh hồn


Trong căn phòng sang trọng, người đàn ông với vẻ ngoài sang trọng và lịch thiệp đang dỗ dành con trai mình

"Bố đi ra đi! con ghét bố!"

Arthur gào lên tức giận, bố cậu bé- 1 thương nhân, 1 người đàn ông thanh lịch thuộc giới quý tộc.

Ông mặc 1 bộ vest cao cấp, toát ra vẻ tri thức và uy quyền, lặng lẽ nhìn cậu bé

"Arthur, con quá hư rồi, đồ chơi của bạn mà, nếu con thích cha sẽ mua cho con cái khác"

"Nhưng con chỉ thích cái đó thôi, bố phải lấy cho con!"

Ông lặng lẽ nhìn cậu, rồi rảo bước.

Ông đi trong hành lang, 1 cái hành lang rộng rãi từ đèn rồi sàn, tới cả tấm chải thảm cũng là loại cực tốt mà chỉ có giới quý tộc mới có

Ông tới chỗ cậu bé mới nhận nuôi từ trại trẻ, nhìn món đồ chơi cậu bé cầm trên tay, đó là 1 con gấu bông đã cũ, nhưng lại sẽ phát sáng nếu ta cầu nguyện, thật lòng ông cũng chả hiểu món đồ đó từ đâu ra, chỉ biết đó là món quà quý giá của người thân cậu để lại

Ông biết rõ, có chết thằng bé cũng chẳng chịu giao thứ đồ thần kì, là thứ đồ cuối cùng của người thân mình nên ông rất đau đầu, rồi ông lặng lẽ mua 1 con gấu bông y hệt, cầu nguyện trên nó rồi lén đút vào giường của arthur, tuy nó không sáng như của knov, nhưng cũng đủ để cậu hết giận dỗi

Năm 1914: đế quốc Gerpha tấn công Allusion, người dân phải di tản, bố cậu không nỡ bỏ đống tài sản mà cả đời ông kiếm bằng mồ hôi công sức, nên đã chọn ở lại, ông lừa bọn trẻ rồi đưa lên nhờ 1 người thân, còn mình thì ngồi, ông tới chỗ cây đàn piano, chiếc đàn làm bằng gỗ,loại gỗ đắt tiền, cực kì đắt đỏ, khi quân Đức tới, ông đánh 1 bản piano tráng lệ, như là dành tất cả sự sống của mình vào trong đó, tiếng nhạc vang vọng khắp căn nhà, để rồi ông chết, ông đã chết vì lí tưởng của mình, vì cuộc đời của mình, ông sinh ra ở đất allusion, sẽ chết ở đất allusion

Bọn trẻ tỉnh dậy, nhìn xung quanh, không thấy bố, mà xung quanh chỉ toàn là đổ nát, xác người nằm là liệt dưới đất, tà khí nặng tới nỗi cây cỏ cũng chẳng mọc nổi.

Mấy người trong đoàn đi tản bảo lũ trẻ im lặng, sau khi giải thích qua tình hình, arthur tuyệt vọng, gào lên

"Tại sao bố lại không đi, tại sao bố lại ở lại?"

Cậu không hiểu, không thể hiểu tại sao bố lại từ bỏ ở nơi đó, 2 đứa trẻ tuyệt vọng bước đi, lúc đó trời rạng sáng, bầu trời xám xịt như bị trở phủ kín, tiếng lạch cạch của đế giày vang lên, thêm vơi tiếng cầu nguyện của người trong đoàn, nhưng vẫn có cảm giác yên tĩnh đến đáng sợ.

Người thì tay sách nách mang, ngươi thì đi trong tuyệt vọng, nhìn có vẻ đã mất tất cả Arthur và knov ánh mắt vô hôn, tuyệt vọng

Rồi ầm!!

Một tiếng nổ chói tai vang lên, mọi người sỡ hãi lùi lại, 1 toán quân với vũ trang đầy đủ bao vây, cả đoàn người sợ hãi, loạn như đàn ong vỡ tổ

Có người còn liều mạng lao lên để phản công với hi vọng nhỏ nhoi có thể thoát, nhưng vừa lao tới gần thì 1 viên đạn đã găm qua đầu của người đó, anh ta gục xuống Vũng máu, chết tươi

Arthur và knov run rẩy, cơ bắp cứng đờ vì sợ hãi, rồi mấy tên lính thô Bạo lấy cái còng tay rồi đeo lên tay của tất cả mọi người, dù đau nhưng không ai dám hét lên vì sợ chết, chỉ dám đứng im cho chúng nó còng tay.

Chúng dẫn đoàn Arthur đi, cả đoàn tuyệt vọng, đeo trên tay cái còng sắt nặng trịch.

Chỉ biết cầu nguyện.

Không biết đã đi bao lâu, chỉ biết là ai cũng mệt rác rời, cũng có thể là do tâm lí tuyệt vọng khiên họ mệt, knov và arthur quá sợ, cực kìcăng thẳng, tới nối đôi giày hàng hiệu rách nát lúc nào không biết

Khi tới nơi, chúng hung hăng dí súng bắt từng người vào trại kiểm soát, nơi đây chỉ toàn sự tuyệt vọng, những người ở đó từ trước gầy guộc, cơ thể nát bấy, người có tình trạng tốt nhất thì đã gãy cả 2 chân, mùi hôi thối bốc ra nồng nặc, cơ sở vật chất thì xuống cấp tới mỗi nghĩ rằng chạm nhẹ là sụp đổ cả tòa nhà

2 người bị xếp vào 1 "căn phòng", đúng hơn là 1 cái ổ, chất thải vương vãi trên sàn, cậu ở chung với 1 người đàn ông-polo và 1 cô bé-lise, cô bé cực kì xinh xắn, nhưng cũng cực tốt bụng, người đàn ông kia là bố cô bé, 2 người đều rất thân thiện, giảm bớt sự tuyệt vọng của Arthur và knov đi nhiều phần
 
Heaven's Grave
Phản kháng


Ngày đầu tiên, arthur, knov và bố con kia bị lính lao thẳng vào phòng, arthur đứng ngay gần cửa, bị thằng lính túm tóc, ném thẳng ra ngoài, rồi hắn gào lên:

"Chúng mày cút ra ngoài làm việc đi!"

Arthur vừa ngủ dậy đã bị ném ra ngoài, uất ức càm ràm.

"Chúng tôi cũng đâu khá hơn đâu, tốt nhất đừng càm ràm.

Chúng nó điên lên bắn chết đấy"

Arthur đành ngậm ngùi bước đi, tới nơi, arthur được ném cho 1 cái quốc sắt, cùng với 1 đám người gầy guộc, cậu bị ép xuống 1 cái hầm mỏ, nơi đó ẩm ướt, mùi than hăng xộc thẳng lên mũi.

Cả nhóm đứng đơ ra thì bị 1 tên lính dí thẳng súng vào đầu

"Người mới à? làm nhanh lên không vỡ sọ"

Rồi hắn liếc mắt đến Lise, ánh mắt lộ rõ biểu cảm kinh tởm

Bố cô bé thấy vậy nắm tay cô rồi bước đến chỗ khác, thằng lính trợn mắt, mặt đỏ bừng cầm thăng khẩu súng chĩa vào người bố

"Mày đứng im đó"

Rồi hắn quay sang Lise

"Đây là con của mày à?

Cũng dễ thương đó, cô bé không cần làm việc đâu, đi với anh nào"

Bố cô bé tức tới nỗi nổi hết gân đầu, nhưng khẩu súng của tên kia đang địa sát mặt, ông đành thôi

"Nhưng con bé mới có 16 tuổi, làm ơn hãy để con bé đi"

"16 tuổi thì sao nào"

Rồi hắn kéo cô bé đi, ông bố tức giận, nhưng không dám làm gì, cơ thể run rẩy

Arthur và knov đứng trước mặt thằng lính

"Để cô bé đó đi đi thằng bệnh hoạn"

Thằng lính thấy thế, cười phá lên rồi đùng cán súng húc mạnh vào bụng arthur, knov phản ứng nhanh nên tránh được cú đấm của tên lính

Arthur nằm rên rỉ, tên lính kéo lise đi

Mấy tên khác thấy Arthur nằm, lao đến đá vào người cậu rồi bắt cả đám làm việc, cậu bị bắt đào từ sangs tới chiều, còn người bố lúc này trong mắt chỉ còn hận thù, Arthur vốn thân thể yếu hơn knov về với thân thể mệt mỏi, knov thì chỉ khá hơn 1 chút, cơ thể cũng rã rời

Lúc về, họ thấy Lise,lúc này ngồi thất thần,nhìn vào hư vô,hai tay buông thõng, người bố vốn đang mệt, ngay lập tức gục xuống khi thấy bộ dạng của con gái, ông lao đến phòng của tên chỉ huy, rồi thấy tên lính đang nói về con gái mình, ông lao đến, giáng thẳng cú đấm phẫn nộ của mình vào mặt hắn, tên kia phọt máu mũi,hắn tức giận với lấy khẩu súng rồi nã thẳng 1 phát đạn vào đầu của người bố, máu và não của ông văng tung toé, vô tình văng vào người tên chỉ huy đang người cạnh đó, hắn tức giận, tối sầm mặt đi tới từ đằng sau rồi tay trái bắt đầu phát ra ánh sáng

ĐOÀNG!!!

1 cú đấm mạnh tới mức vô lí giáng xuống.

Cả không gian như nát vụn, luồng ánh sangs đen kia xé ra mọi nơi, tên lính kia mặt lõm cả xuống, chết tươi

Arthur, knov và Lise đi tìm bố của Lise, họ đi khắp nơi, như đi qua địa ngục, họ len lỏi qua những hành lang tối mịt, tiếng rên rỉ vọng ra từ mọi nơi, ánh mắt của mỗi người như muốn chết đi

Arthur không dám nhìn, cúi gằm đầu.

Nhưng chính vì cúi gằm nên cậu đã va vào 1 tên linh, cái túi vải to lớn của hắn rơi bịch xuống đất, 1 cái xác quen thuộc rơi ra.

Arthur chết lặng, run rẩy

Tên lính sút thẳng vào mặt Arthur rồi gầm lên tức giận

"Mắt mày để đâu vậy thằng ngu"

Arthur chịu không nổi, khi về phòng, cả nhóm chỉ biết chết lặng.

Knov bình thường bình tĩnh mà giờ cũng run rẩy.

Lise ánh mắt tuyệt vọng

"Ta phải đi khỏi đây, đi khỏi cái địa ngục này"

Arthur gào lên, khóc

"Mày ngu vừa thôi, thoát ra kiểu gì" knov phản bác

"Mày cũng thấy đấy, nhà tù này cơ sở vật chất tệ vậy, trong giờ làm vải chỉ cần trộm vài cây kim hoặc mấy cái dao lam là được"

Knov vẫn hơi nghi ngờ nhưng đã đồng ý, nhưng Lise lại rất sợ hãi, cô sợ sẽ bị phát hiện và giết chết

1 tuần sau,chọn đúng ngày mưa lớn nhất, trong lúc làm vải, họ lén trộm mấy cái dao lam, đồ mài về phòng

Knov cũng đã học thuộc thói quen của mấy tên lính này, tối bình thường thì chúng rất sợ bị chỉ huy cấp cao hơn phạt nếu nhậu trong giờ làm, nên trong những ngày mưa thì âm thanh nhậu nhẹt của chúng bị át nên chủ yếu chúng nhậu nhẹt vào đêm những ngày mưa lớn

Đêm đó, lợi dụng lúc chúng say mèn, cậu lợi dụng tiếng mưa mài ổ quá, vì ổ khóa vốn đã rỉ sét nên chỉ mất chút thời gian để phá khóa

Mấy đứa bé chạy ra ngoài, lần theo trí nhớ, mở mã của cái cửa sắt mật khẩu.

Lúc tưởng chừng đã thoát ra được, chỉ cần mở cái cửa nữa là được thì bống nhiên,lise vì quá run nên đã dẵm vào 1 cành cây, tạo tiếng động lớn,1 họng súng đen ngòm chĩa vào đầu của Arthur, cậu run rẩy quay đầu, thì ra đó là tên quản ngục cực nghiêm túc, bình thường hắn nhậu nhẹt nhưng vì có mâu thuẫn với đám người kia nên hắn bỏ ra ngoài, tình cờ lại gặp nhóm Arthur.

Hắn hét to, tất cả mọi người tỉnh dậy, tên chỉ huy xuất hiện, tay hắn lại phát ra ánh sangs kì lạ,tên lính bên cạnh ngay lập tức nhận ra, hắn sợ hãi chạy mất

Tên chỉ huy tiến tới, cười phá lên

"Mấy thằng nhóc con, chúng mày nghĩ chúng mày thoát được à"

Arthur tay chân bủn rủn, mặt nhăn lại, sốc tới nỗi không khóc nổi

Knov trợn mắt, ngồi xụp xuống, cậu biết kid này khó sống sót

Lise sợ hãi, cố chạy nốt, cô chạy ra ngoài.

Khóc lên thật lớn

Tên chỉ huy lao đến trực tiếp đấm vào mặt Lise, Arthur thấy vậy, định lao lên ngăn nhưng bị knov kéo lại

Máu Lise phụt ra, cô ngất lịm, máu cô hòa vào nước mưa

"Mày biết không mấy thằng nhãi?

Tao ghét nhất mấy loại sâu bọ mà dám làm phiền tới tao, không những thế mày còn bắt tao phải tới tận đây, giữa trời mưa để chơi với chúng mày"

Rồi hắn quay sang, ánh mắt như thú dữ

"Chúng mày sẽ thấy kết cục nếu dám làm vậy"

Hắn giẫm lên tay Lise, bước tới chỗ Arthur và knov, nắm đấm bắt đầu tỏa ra ánh sangs màu đen, thứ ánh sáng màu đen nhưng lại rực rỡ và thu hút tới thì lạ, hắn lao tới, Arthur và knov chưa kịp làm gì, bỗng nhiên có gì đó chắn cho họ, 1 tên tóc tai bù xù, ánh mắt có phần biến thái nhưng lại toát ra vẻ tri thức tới lạ, hắn đã tác động 1 lực nhẹ khiến tên chỉ huy mất đà và ngã xuống, hắn nói 1 cách lịch sự, nhẹ nhàng, như là 1 kẻ không thuộc về trại giam này

"Thôi nào veiney, chuột bạch của tôi mà sao anh lại tàn nhẫn vậy chứ"

Tên chỉ huy mắt đỏ ngầu, nhưng cũng đành thôi, hắn lao vào trong trai giam, thấy mấy tên lính say mèn, hắn trút hết giận lên đám lính
 
Heaven's Grave
Địa ngục


Tên lịch thiệp kia nhìn nhóm Arthur, nhẹ nhàng hỏi tên từng người rồi hắn dẫn nhóm Arthur tới 1 nơi ở sâu trong nhà tù, đi qua bao nhiêu phòng ngủ, đám người bị đánh thức bởi tiếng động nhìn hỏi với ánh mắt ghen tị

Tới nơi, 1 cánh của sang trọng mở ra

Đó là 1 căn phòng tuyệt đẹp, hắn cho đám người Arthur đi tắm rồi thay đồ mới, rồi hắn dẫn cậu đi ăn, vừa đi vừa tâm sự, hỏi về cuộc đời của 3 người, Arthur và Lise ăn như chết đói vì quá lâu không được ăn như vậy còn knov thì vẫn bình tĩnh, xem xét tình hình

Sau khi ăn xong, hắn bảo 3 người ngồi trên cái ghế, Arthur và knov cảm thấy có gì đó nhưng sau khi nói chuyện, họ cũng đã tin tưởng hắn phần nào

Khi ngồi lên cái ghế đó, 1 cái mũ bất ngờ chụp lên đầu 3 người rồi hàng đống mũi tiêm tiêm thẳng vào não của 3 người, 1 cái dây trói từ ghế bật lên trói tay chân lại, cả 3 gào lên, đau đơn cứ như bị giật điện , rồi họ gào, hào đến khi không gào nổi, cả nhóm ngất lịm

Arthur ngồi bật dậy, thấy bên cạnh là con gấu bông quen thuộc, cậu cảnh giác bật dậy ngay, nhìn ngắm xung quanh đó là căn phòng của cậu

Cánh cửa mở ra, 1 người đàn ông cao ráo, mặc 1 bộ suit lịch sự nhưng trong ánh mắt lại có sự mệt mỏi bước vào, đó là quản gia, ông đến gọi cậu xuống ăn

Cậu không tin nổi, lao tới ôm chầm lấy quản gia, ông ngạc nhiên rồi cười mỉm, cậu khóc òa Rồi cả 2 đi xuống, trên bàn là cả 1 đống đồ ăn, cậu ngồi xuống rồi nhìn ngó xung quanh "Bố đâu rồi ạ?"

"Ông ấy lại về muộn rồi, cậu chủ ăn trước đi"

Cậu buồn bã, cho từng miếng thức ăn vào miệng

Rồi cậu tự nhiên cảm thấy đau nhói, con đau càng ngày càng rõ rệt hơn, cậu lại lờ mờ tỉnh dậy, bố cậu đang nổi giận đình đình đứng trước mặt cậu, bên dưới là cái đĩa vỡ nát "Mày có thể đừng gây rắc rối nữa được không?

Mày nên nhớ mày là con của Johnson đấy,

sau này mày sẽ phải trở thành 1 quý ông để còn nối dõi tao"

Bố cậu nhăn nhó quát

"Con xin lỗi, con sẽ cẩn thận hơn"

Rồi khung cảnh lại chuyển đổi, knov bước vào cuộc đời cậu, từ lúc vào, knov làm gì cũng hơn Arthur, khiến cậu trở thành tâm điểm còn Arthur chỉ là đứa con hư đốn ngoài lề, trong lúc ăn, knov ăn 1 cách từ tốn, đúng chất quý ông còn Arthur thì ăn 1 cách thoi thiển, bố cậu thấy vậy đập bàn:

"Mày làm cái gì vậy Arthur?

Từ những việc nhỏ như ăn uống mà mày cũng không chiến chu nổi à?

1 quý ông thì sẽ không ăn uống như vậy đâu, nhìn knov kìa, sau này còn học hỏi nó" Rồi khung cảnh thay đổi, cậu đứng trước cái cửa to lớn, sửng sững, bên trong vọng ra tiếng nói của bố cậu với quản gia

"Ông biết đấy, thằng Arthur vốn hư đốn, tôi cúng chẳng biết nó có phải con tôi không nữa, cứ như này rồi ai sẽ nối dõi tôi?

Tôi sẽ nhận nuôi 1 đứa để nối dòng dõi quý tộc này"

Rồi bố cậu đi mất, biến vào hư vô nhưng hàng loạt ảo ảnh của ông xuất hiện, cả bản mặt đáng ghét của knov nữa, chúng liên tục bủa vây cậu như thứ áp lực vô hình, cậu chạy, chạy trốn khỏi mọi thứ

Rồi bỗng có ai đó mở ra 1 cánh cửa, đó là quản gia, ông là người duy nhất thật sự hiểu cậu, long vào an ủi cậu, nhưng những đám mây kia đã bao trùm cả ông, khung cảnh ông bị đuổi việc hiện ra trước mắt cậu, cậu nghẹt thở, không chịu nổi rồi cậu rơi vào khoảnh trống đen kịt ở đó có 1 cái gương, cậu nhìn vào đó, là knov, cậu lao đến đấm vào cái gương rồi cậu thấy bản thân mình với vẻ mặt ghét bỏ- chính bản thân cậu cũng ghét bỏ mình, rồi cái hương biến mất, cậu gào lên, đau đớn, rồi sau đó lại thấy chính knov

"Mẹ ơi đừng bỏ con lại đây"

Knov đau nhói quanh người, lờ mờ nhìn xung quanh, là 1 cái hẻm nhỏ, bẩn thỉu , knov đang đứng ở trai trẻ mồ côi, cậu muốn chạy lại với mẹ nhưng những người bảo vệ lực lưỡng đã giữ cậu lại Cậu gào lên, nhưng rồi lại bất tỉnh

Cậu lại tỉnh dậy nữa, cậu thấy đang ở nơi mà cậu ám ảnh nhất, căn phòng của tên chủ tịch

Vì cậu có mái tóc trắng muốt, hắn đã để ý đến cậu, gọi cậu vào phòng để làm chuyện đồi bại, cậu sợ hãi lùi lại, rồi khinh cảnh lại đổi thay, cậu đang phải hầu hạ mấy tên quan chức để chúng rót tiền vào cái cô như viện thối nát này, cậu ghê tởm chúng tới tận cùng, chỉ muốn giết quách cho xong

Rồi đến ngày định mệnh, 1 người đàn ông toát ra vẻ lịch lãm giàu có tới, nhìn thằng vào cậu rồi nhận nuôi cậu

Khi về, cậu nhận ra bản thân chỉ là vật thay thế, từng mảnh vỡ kí ức như đâm vào cơ thể cậu

Rồi cậu lại rơi vào vùng không gian vô định, cậu thấy bản thân mình trong gương, tàn tạ, luôn phải giả vờ để được sống, cậu vươn tay tới, chạm vào bản thân trong gương

"Mày có muốn được làm chính bản thân mình?

Mày có sẵn sàng để được thể hiện bản ngã của mày?"

"Chắc chắn"

Rồi cậu bắt tay với chính mình, 1 nguồn năng lượng khổng lồ tới thẳng vào cơ thể knov, cậu gào lên, cậu chưa bao giờ vui sướng như vậy, như bông hoa nở rộ

Tên tiến sĩ bên ngoài thấy vậy thì ngạc nhiên, vui mừng

"Thành công rồi!!!

Hahaha"

Lise nãy giờ vẫn nằm im, bỗng nhiên gào lên

Trong tâm trí của cô, chỉ toàn hạnh phúc, cuộc sống với bố, rồi những niềm vui nhỏ nhặt trong cuộc sống nhưng cho đến khi cô 14 tuổi, cô phát triển sớm hơn, bầu ngực lớn hơn bình thường rất nhiều, cộng thêm vẻ ngoài xinh xắn và dịu dàng, nhiều tên bệnh hoạn đã để ý đến cô

Cô cảm thấy như có hàng nghìn cánh tay đang lao đến, sờ mó vào cô

Hàng nghìn con mắt đang soi sét từng bộ phận của mình, cô tuyệt vọng

Rồi trước mặt cô là 1 tấm gương, cô nhìn thấy bản thân trong gương, 1 bản thân mạnh mẽ, không nhượng bộ

"Mày có muốn là chính mình không?

Mày có muốn được phản kháng, nói với bọn kia rằng tao không thích chúng mày và rằng chúng mày chỉ là lúc bẩn thỉu, cô có dám không?"

"Tôi dám"

Lise bước tới, đưa tay ra, nhưng lúc gần chạm vào thì hàng nghìn cánh tay xuất mhiện, kéo cô lại, kéo cô vào cái xó xỉnh mà cô ghét bỏ nhất, cô không chấp nhận cơ hội phản kháng lại mất hút nên gào lên, cuối cùng, cô suy sụp rồi bỏ cuộc

Cơ thể cô có giật, như muốn nứt toác

Cơ thể Arthur còn nặng hơn, sùi cả bộ mép, co giật liên tục

Knov tỉnh lại, nhìn sang bên thấy Arthur và Lise đang gào thét, cậu hoảng loạng

2 cánh tay phát ra ánh sáng chói lóa, cậu lao đến Lise, chạm vào cơ thể cô ấy Lise có giật, cơ thể phản ứng mạnh mẽ rồi ngừng lại, mở mắt nhìn knov, 2 người ôm nhau nhưng không để ý đến Arthur, giờ này đã mất đi ý thức

Tên tiến sĩ kia cười phá lên, vui sướng, có thể vặn vẹo

Rồi vì hắn quá vui nên đã dẫn knov và Lise đi, để lại Arthur thoi thóp

Cậu bị 1 tên lính coi như thí nghiệm thất bại rồi ném vào xe chờ rác bị ném vào 1 bãi rác ở rất xa trai giam

Tỉnh dậy, cậu thấy xung quanh toàn 1 mùi hôi thối, còn cơ thể thì đau nhức khắp "Mày là ai?"
 
Heaven's Grave
Tình yêu


Cậu cảm thấy sau gáy lạnh ngắt, 1 giọng nói vang lên, cậu quay đầu lại

Đó là 1 cậu bé tầm trạc tuổi cậu, chân tay rất dài, nhìn rất linh hoạt.

Cậu có mái tóc

vàng óng cùng đôi mắt xanh trong biếc, quần áo rách rưới

"Này thằng kia trả lời tao đi, mày là ai?"

Cậu kia nhắc lại, giọng cọc cằn

Arthur vừa trải qua cú sốc lớn, đó người ra, rồi giật nảy mình

"Đây là đâu vậy, knov đâu, Lise đâu???"

"Và mày là ai vậy"

Cậu kia nhìn Arthur với ảnh mắt như nhìn kẻ điên, nhẹ nhàng giới thiệu bản thân

"Tao tên là Rebellious Cadenza, gọi là Rebel là được"

"Tôi tên là Arthur Vondi Archers, gọi là Arthur cũng được"

Rebel nghe xong, ngẫm nghĩ 1 lúc

"Archers à, mày là con nhà quý tộc nhỉ?"

Arthur gật gù

"Có thể nói là vậy, nhưng giờ tôi chẳng còn gì, bố tôi đã ở lại chiến trường, giờ bạn bè cũng 1 người 1 nẻo"

"Vậy là mày cũng bị thằng chó tiến sĩ điên đó thí nghiệm nhỉ?"

"Sao mày biết?

Mày cũng bị à?"

"Tất nhiên, chúng thí nghiệm để khai thác sức mạnh gì đó, biển công chết đi được,

chỉ tổ hại người.

Này, mày có tin vào cái thứ sức mạnh đó không?"

Arthur sững người

"Có, chính mắt tao đã thấy nó"

"Cái gì?

Đúng ra tao không nên nói chuyện với thằng điên như này, nhưng mỗi tội là tao cô đơn khá lâu rồi"

Arthur nhìn xung quanh, toàn là rác thải, mùi hổi thối nồng nặc

Rebel dẫn Arthur ra khỏi bãi rác đó, chỉ cậu chỗ ngủ, cách săn bắn, và đặc biệt là cách trốn khỏi lũ đế quốc

Arthur nhìn vào cái lều rách nát, thở dài

"Không hơn chỗ kia là mấy, nhưng có là cũng được rồi"

Tối đến, rebel đi săn vài con thỏ về, cả 2 ăn tối vui vẻ

Arthur lâu rồi mới có thể cười vui như vậy, ước rằng khoảng khắc này là mãi mãi Bên phía knov, sau khi thí nghiệm thành công, Lise ngồi 1 góc thất thần, miệng luôn lẩm bẩm những thứ vô nghĩa

Tên tiến sĩ kia mang knov ra, giải thích:

"Thứ ánh sáng phát ra từ tay của cậu, thứ sức mạnh mà tên chỉ huy kia dùng, được gọi là force, nó là thứ định hình lên bản thân cậu, force cũng là thứ được tạo nên từ ham muốn của con người, đôi khi cũng là từ những tội lỗi

Muốn dùng được force, phải tìm kẻ dám đối diện với chính mình, không bị kiểm soát

bởi những thứ bên ngoài mà đam sống với bản ngã của mình"

Mặt khóc nổi đầy gân, nổi giận

"Force cãi đéo gì?

Tao muốn hỏi mày, Arthur đâu?"

"Nó chết rồi, cậu không cần quan tâm nó, chỉ là loại thất bại mà thôi"

Knov trừng mắt, mặt nhăn nhó, tay đấm siết chặt

"Mày có ý thức được cái hành vi ngu muội của mày chỉ để tiếp cận đến thứ vớ vẩn gọi là force này đã khiến bao nhiêu người chết không?"

Rồi tay cậu phát sáng, ánh vàng pha với trắng, 1 sức nóng khủng khiếp tỏa ra, phả trực tiếp vào tên tiến sĩ, nhưng hắn chỉ đơn giản là búng tay, ngọn lửa biến mất trong tích tắc

"Này, cậu không phải kết duy nhất có sức mạnh ở đây đâu"

"Mà cậu cũng khó hiểu thật, rõ ràng lúc tỉnh dậy thì lao đến Lise trước, còn Arthur thì mặc kệ, nhưng giờ lại nằng nặc đòi tìm nó, không hiểu cậu thức tỉnh force kiểu gì"

Knov trừng mắt, tia máu trong mắt lộ rõ

"Câm mồm!"

"Sức mạnh ấn tượng đó, giờ cũng muộn rồi, đi ngủ đi"

Lise từ đầu đến cuối lủi thủi ở góc sau trại giam, 1 nơi mà ai cũng đồn là có ma, chẳng ai dám tới "Knov, lại đây tớ bảo"

Knov tiến tới, ánh mắt Lise lộ rõ vẻ trìu mến

"Tớ có điều muốn nói với cậu"

"Tớ thích cậu, thích cậu nhiều lắm know à, cậu không hiểu được đâu, tình yêu tớ

dành cho câu như vô tận vậy, tớ chỉ muốn ở bên cậu mãi mãi"

Knov nhăn mặt, lộ rõ vẻ thắc mắc

"Ánh mắt đó, ồ đúng of ánh mắt đó, cái ánh mắt cậu nhìn tớ khi cậu có sức mạnh còn tớ thì không, knov à, cậu là người duy nhất mà tớ tin tưởng, cậu là người duy nhất

Nhưng, cậu đã bỏ tớ quá xa rồi, tớ cảm thấy bàn thân tụt lùi với cậu quá nhiều"

Nói rồi cô rút lấy con dao trộm được ở phòng thí nghiệm

"Ánh mắt cậu nhìn tớ chẳng khác gì nhìn thứ hạ đẳng, tớ không muốn bị như Arthur, không muốn bị cậu vứt bỏ, rồi sẽ chết trong cô đơn"

Nói rồi cô chỉ vào 2 cái hố, với hình trái tim lớn

"Vậy nên tớ sẽ chết cùng cậu, chúng ta sẽ đoàn tụ với Arthur"

Nói rồi cô cầm con dao lao đến, đâm thẳng xuống

Knov nãy giờ vẫn thất thần, giờ mới phản ứng kịp thì đã bị đâm 1 cú vào vai, cậu sợ hãi lùi lại

"Tớ đã đào 2 cái mộ cho chúng ta, knoc yêu dấu, chúng ta sẽ chết cùng nhau ở đó"

Knov sợ hãi, nhìn Lise như nhìn kẻ sát nhân

Lise lại lao đến, lần này là nhắm thẳng tới cổ knov

Lúc con dao gần chạm vào, knov gào lên, 1 áng sáng cực lớn tỏa ra, cánh tay cầm dao của Lise biến mất, máu tuôn ra không ngừng, Lise lùi lại, ngã quỵ

"Knov, cậu làm gì vậy, tại sao cậu tại..."

Rồi cô hộc máu, gần nửa cơ thể cháy xém

"Nếu có lần sau, mong rằng cậu sẽ luôn bên tớ, mãi mãi"

Rồi cô nhắm nghiền mắt, 1 giọt nước mắt chảy xuống

Knov ôm cái vai bị thương, lao đến phòng y tế, tự trị thương

Trên tiến sĩ đứng bên, cười mĩm
 
Heaven's Grave
Tâm hồn


Ee Tên thủ lĩnh dẫn cả 2 tới 1 nhà kho

"Tạm thời ngủ ở đây nhé, bọn ta chưa có chỗ cho chúng mày"

Cả 2 đi vào, ở giữa căn phòng có 1 đống rơm, họ tiến tới rồi nằm lên, dù đống rơm đó thô giáp nhưng vẫn đỡ hơn là nằm ngời đường

Cả 2 nằm xuống, nhưng không tài nào ngủ được, rebel nói nhỏ

"Mày biết không, Arthur tao đã từng muốn trở thành 1 vũ công đấy"

"Tao đã có cơ hội để biểu diễn điệu nhảy của tao với thế giới, nhưng chiến tranh đã cướp mất nó của tao"

1 giọng nói từ đâu vọng tới

"Ồ, tiếc nhỉ"

Cả 2 giật mình, ngồi dậy

1 người khoác 1 chiếc áo choàng đen kịt, cái áo choàng đó dài tới bàn chân, râu tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn xanh biếc, cử chỉ rất từ tốn bước ra nhẹ nhàng

"Cậu trai trẻ, cậu trên gì nhỉ?"

Cả 2 nhanh chóng cảnh giác, bật ngay dậy nhặt luôn viên đã bên cạnh

"Ồ ồ, đừng có thô lỗ vậy chữ, ta chỉ muốn trò chuyện thôi"

"Ta tên là Eden, còn các cậu?"

"Ta tên rebellion Cadenza, còn thằng kia tên Arthur Vondi Archers"

"Ồ, đều là những cái trên tuyệt vời"

Rồi ông nhìn thẳng vào ánh mắt rebel

"Cậu muốn trở thành vũ công, đúng chứ?"

Rebel gật nhẹ đầu

"Vì sao?"

"Để khẳng định bản thân với mọi người"

"Tại sao?"

"Vì ta luôn bị bắt nạt, bọn chúng nói vũ công chỉ có con gái mới làm , ta muốn chứng minh chúng sai"

"Cậu định chứng minh thế nào?"

"Ta sẽ nổi tiếng, rồi sẽ vả mặt chúng nó"

"Ồ, vậy cậu chỉ muốn nhảy múa để nổi tiếng, đó có phải điều cậu thức sự mong đợi?"

"Không...

ý tôi là..."

"Rebel, cậu không cần phải chứng minh cho chúng thấy, vì chúa sẽ luôn đứng về phía cậu, về phía mọi người, cậu không cần làm hài lòng mọi người, vì chúa sẽ luôn hài lòng và sẽ tha thứ cho cậu"

"Thật sao"

"Thật chứ, nên thay vì chứng minh bản thân 1 cách cực đoan thì sao không đứng lên vì chính mình nhỉ?

Cậu hãy nhảy múa vì cậu muốn vậy, chứ không phải là để chứng minh điều gì"

"Cậu có nổi tiếng bao nhiều thì rồi tới 1 thời điểm, cậu cũng sẽ bị lãng quên, thay vào đó sao không sống hết mình để không hối tiếc nhỉ"

Rebel ngộ ra, cảm ơn ông già kì lạ

"Không có gì đâu"

Rồi ông đi mất, để lại cậu với Arthur ở lại đó, cậu đặt lưng xuống, nhưng cuối cùng cũng ngủ được, cả 2 ngủ tới sáng

Sáng dậy, Arthur muốn rebel nhảy múa thử cho cậu xem, nhưng rebel ngượng chín mặt nên từ chối liên tục

"À mà rebel này, tao muôn hỏi mày"

"Tao đã nói cho mày về người tao thích rồi, vậy trước giờ mày có thích ai không"

Rebel nhìn lên bầu trời

"Có chứ, người đó tuyệt đep, hồi ấy tao tập múa, chính cô ấy đã giúp đỡ tao từ những bước đầu, cô ấy có mái tóc đen tuyền, đôi mắt sắc sảo, là người đẹp nhất tao từng thấy"

"Mỗi khi nhảy múa, tao luôn tưởng tượng cô ấy đang bên cạnh"

"Ồ ồ, cô ấy tên gì vậy"

"Là Christina, Christina belle"

"Ồ, vậy mày có tỏ tình cô ấy không"

"Tao đã định, nhưng tao không kịp"

"Sao lại khổng kịp?"

"Hôm ấy trời đẹp tuyệt, tao hen cô ấy ra, lúc đó cô ấy mặc 1 bộ váy mày xanh lam, tuyệt đep"

"Tao lấy hết dũng khí, nói thật lớn: t-t-tớ t-thích cậu, cậu làm bạn gái tớ được không

Nói xong mặt tao đỏ bừng, ngại ngùng"

"Nhưng cô ấy nghiêm mặt lại, tát cho tao 1 cái đau điếng

"Mày mà cũng đòi với tới tao à?"

Sau hôm ấy tao tuyệt vọng, tao cũng không nhảy múa vui vẻ như trước nữa

Nhưng 1 tuần sau, tao được tin cô ấy chết, chết vì bệnh lao phổi, cô ấy trước khi chết còn đặc biệt viết 1 là thư cho tao, nội dung như này:

"Gửi rebellion Cadenza

Tớ, belle đấy, xin lỗi vì đã phũ phàng với cậu, nhưng tớ bị lao phối rồi, tớ không sống nổi nữa, nên tớ phải làm vậy, để cậu không phải buồn, cậu hãy cố gắng sống, để nhảy múa thay cả phần của tớ nhé"

Nói đêm đây rebel rơi nước mắt

"Lúc đó tao chạy thật nhanh tới quan tài của cô ấy, tao nhìn vào cô ấy lần cuối, như là lại nhìn thấy cô ấy lần đầu vậy, đẹp đến nỗi khiến tâm hồn tao nát vụn, tao ngồi sụp xuống, tuyệt vọng"

Arthur im lặng, không nói gì

Rồi có tiếng gọi cực lớn

"Mấy thằng nhóc kia, có việc cho chúng mày đây"

2 đứa chạy ngay tới, tên chỉ huy thì thầm vào tai 2 đứa 1 kế hoạch gì đó, cả 2 há hốc mồm
 
Back
Top Dưới