Tên lịch thiệp kia nhìn nhóm Arthur, nhẹ nhàng hỏi tên từng người rồi hắn dẫn nhóm Arthur tới 1 nơi ở sâu trong nhà tù, đi qua bao nhiêu phòng ngủ, đám người bị đánh thức bởi tiếng động nhìn hỏi với ánh mắt ghen tị
Tới nơi, 1 cánh của sang trọng mở ra
Đó là 1 căn phòng tuyệt đẹp, hắn cho đám người Arthur đi tắm rồi thay đồ mới, rồi hắn dẫn cậu đi ăn, vừa đi vừa tâm sự, hỏi về cuộc đời của 3 người, Arthur và Lise ăn như chết đói vì quá lâu không được ăn như vậy còn knov thì vẫn bình tĩnh, xem xét tình hình
Sau khi ăn xong, hắn bảo 3 người ngồi trên cái ghế, Arthur và knov cảm thấy có gì đó nhưng sau khi nói chuyện, họ cũng đã tin tưởng hắn phần nào
Khi ngồi lên cái ghế đó, 1 cái mũ bất ngờ chụp lên đầu 3 người rồi hàng đống mũi tiêm tiêm thẳng vào não của 3 người, 1 cái dây trói từ ghế bật lên trói tay chân lại, cả 3 gào lên, đau đơn cứ như bị giật điện , rồi họ gào, hào đến khi không gào nổi, cả nhóm ngất lịm
Arthur ngồi bật dậy, thấy bên cạnh là con gấu bông quen thuộc, cậu cảnh giác bật dậy ngay, nhìn ngắm xung quanh đó là căn phòng của cậu
Cánh cửa mở ra, 1 người đàn ông cao ráo, mặc 1 bộ suit lịch sự nhưng trong ánh mắt lại có sự mệt mỏi bước vào, đó là quản gia, ông đến gọi cậu xuống ăn
Cậu không tin nổi, lao tới ôm chầm lấy quản gia, ông ngạc nhiên rồi cười mỉm, cậu khóc òa Rồi cả 2 đi xuống, trên bàn là cả 1 đống đồ ăn, cậu ngồi xuống rồi nhìn ngó xung quanh "Bố đâu rồi ạ?"
"Ông ấy lại về muộn rồi, cậu chủ ăn trước đi"
Cậu buồn bã, cho từng miếng thức ăn vào miệng
Rồi cậu tự nhiên cảm thấy đau nhói, con đau càng ngày càng rõ rệt hơn, cậu lại lờ mờ tỉnh dậy, bố cậu đang nổi giận đình đình đứng trước mặt cậu, bên dưới là cái đĩa vỡ nát "Mày có thể đừng gây rắc rối nữa được không?
Mày nên nhớ mày là con của Johnson đấy,
sau này mày sẽ phải trở thành 1 quý ông để còn nối dõi tao"
Bố cậu nhăn nhó quát
"Con xin lỗi, con sẽ cẩn thận hơn"
Rồi khung cảnh lại chuyển đổi, knov bước vào cuộc đời cậu, từ lúc vào, knov làm gì cũng hơn Arthur, khiến cậu trở thành tâm điểm còn Arthur chỉ là đứa con hư đốn ngoài lề, trong lúc ăn, knov ăn 1 cách từ tốn, đúng chất quý ông còn Arthur thì ăn 1 cách thoi thiển, bố cậu thấy vậy đập bàn:
"Mày làm cái gì vậy Arthur?
Từ những việc nhỏ như ăn uống mà mày cũng không chiến chu nổi à?
1 quý ông thì sẽ không ăn uống như vậy đâu, nhìn knov kìa, sau này còn học hỏi nó" Rồi khung cảnh thay đổi, cậu đứng trước cái cửa to lớn, sửng sững, bên trong vọng ra tiếng nói của bố cậu với quản gia
"Ông biết đấy, thằng Arthur vốn hư đốn, tôi cúng chẳng biết nó có phải con tôi không nữa, cứ như này rồi ai sẽ nối dõi tôi?
Tôi sẽ nhận nuôi 1 đứa để nối dòng dõi quý tộc này"
Rồi bố cậu đi mất, biến vào hư vô nhưng hàng loạt ảo ảnh của ông xuất hiện, cả bản mặt đáng ghét của knov nữa, chúng liên tục bủa vây cậu như thứ áp lực vô hình, cậu chạy, chạy trốn khỏi mọi thứ
Rồi bỗng có ai đó mở ra 1 cánh cửa, đó là quản gia, ông là người duy nhất thật sự hiểu cậu, long vào an ủi cậu, nhưng những đám mây kia đã bao trùm cả ông, khung cảnh ông bị đuổi việc hiện ra trước mắt cậu, cậu nghẹt thở, không chịu nổi rồi cậu rơi vào khoảnh trống đen kịt ở đó có 1 cái gương, cậu nhìn vào đó, là knov, cậu lao đến đấm vào cái gương rồi cậu thấy bản thân mình với vẻ mặt ghét bỏ- chính bản thân cậu cũng ghét bỏ mình, rồi cái hương biến mất, cậu gào lên, đau đớn, rồi sau đó lại thấy chính knov
"Mẹ ơi đừng bỏ con lại đây"
Knov đau nhói quanh người, lờ mờ nhìn xung quanh, là 1 cái hẻm nhỏ, bẩn thỉu , knov đang đứng ở trai trẻ mồ côi, cậu muốn chạy lại với mẹ nhưng những người bảo vệ lực lưỡng đã giữ cậu lại Cậu gào lên, nhưng rồi lại bất tỉnh
Cậu lại tỉnh dậy nữa, cậu thấy đang ở nơi mà cậu ám ảnh nhất, căn phòng của tên chủ tịch
Vì cậu có mái tóc trắng muốt, hắn đã để ý đến cậu, gọi cậu vào phòng để làm chuyện đồi bại, cậu sợ hãi lùi lại, rồi khinh cảnh lại đổi thay, cậu đang phải hầu hạ mấy tên quan chức để chúng rót tiền vào cái cô như viện thối nát này, cậu ghê tởm chúng tới tận cùng, chỉ muốn giết quách cho xong
Rồi đến ngày định mệnh, 1 người đàn ông toát ra vẻ lịch lãm giàu có tới, nhìn thằng vào cậu rồi nhận nuôi cậu
Khi về, cậu nhận ra bản thân chỉ là vật thay thế, từng mảnh vỡ kí ức như đâm vào cơ thể cậu
Rồi cậu lại rơi vào vùng không gian vô định, cậu thấy bản thân mình trong gương, tàn tạ, luôn phải giả vờ để được sống, cậu vươn tay tới, chạm vào bản thân trong gương
"Mày có muốn được làm chính bản thân mình?
Mày có sẵn sàng để được thể hiện bản ngã của mày?"
"Chắc chắn"
Rồi cậu bắt tay với chính mình, 1 nguồn năng lượng khổng lồ tới thẳng vào cơ thể knov, cậu gào lên, cậu chưa bao giờ vui sướng như vậy, như bông hoa nở rộ
Tên tiến sĩ bên ngoài thấy vậy thì ngạc nhiên, vui mừng
"Thành công rồi!!!
Hahaha"
Lise nãy giờ vẫn nằm im, bỗng nhiên gào lên
Trong tâm trí của cô, chỉ toàn hạnh phúc, cuộc sống với bố, rồi những niềm vui nhỏ nhặt trong cuộc sống nhưng cho đến khi cô 14 tuổi, cô phát triển sớm hơn, bầu ngực lớn hơn bình thường rất nhiều, cộng thêm vẻ ngoài xinh xắn và dịu dàng, nhiều tên bệnh hoạn đã để ý đến cô
Cô cảm thấy như có hàng nghìn cánh tay đang lao đến, sờ mó vào cô
Hàng nghìn con mắt đang soi sét từng bộ phận của mình, cô tuyệt vọng
Rồi trước mặt cô là 1 tấm gương, cô nhìn thấy bản thân trong gương, 1 bản thân mạnh mẽ, không nhượng bộ
"Mày có muốn là chính mình không?
Mày có muốn được phản kháng, nói với bọn kia rằng tao không thích chúng mày và rằng chúng mày chỉ là lúc bẩn thỉu, cô có dám không?"
"Tôi dám"
Lise bước tới, đưa tay ra, nhưng lúc gần chạm vào thì hàng nghìn cánh tay xuất mhiện, kéo cô lại, kéo cô vào cái xó xỉnh mà cô ghét bỏ nhất, cô không chấp nhận cơ hội phản kháng lại mất hút nên gào lên, cuối cùng, cô suy sụp rồi bỏ cuộc
Cơ thể cô có giật, như muốn nứt toác
Cơ thể Arthur còn nặng hơn, sùi cả bộ mép, co giật liên tục
Knov tỉnh lại, nhìn sang bên thấy Arthur và Lise đang gào thét, cậu hoảng loạng
2 cánh tay phát ra ánh sáng chói lóa, cậu lao đến Lise, chạm vào cơ thể cô ấy Lise có giật, cơ thể phản ứng mạnh mẽ rồi ngừng lại, mở mắt nhìn knov, 2 người ôm nhau nhưng không để ý đến Arthur, giờ này đã mất đi ý thức
Tên tiến sĩ kia cười phá lên, vui sướng, có thể vặn vẹo
Rồi vì hắn quá vui nên đã dẫn knov và Lise đi, để lại Arthur thoi thóp
Cậu bị 1 tên lính coi như thí nghiệm thất bại rồi ném vào xe chờ rác bị ném vào 1 bãi rác ở rất xa trai giam
Tỉnh dậy, cậu thấy xung quanh toàn 1 mùi hôi thối, còn cơ thể thì đau nhức khắp "Mày là ai?"