Ngôn Tình [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 80: 80: Luyện Đan Đại Lão


Lên xe rời đi không ai nhắc đến chuyện thổ phỉ như thế nào, chỉ bàn bạc về đường đi phía trước ra sao.

Bạch Thiên Tuyết " Nơi kế tiếp chúng ta dừng chân là ở đâu vậy Trịnh thiếu? "
Trịnh Dương " Qua khỏi núi này chúng ta sẽ đến Tam Đẳng Quốc rồi, không biết ba vị sẽ đi đâu tiếp theo? "
Tề Ngôn " Chỉ cần muội muội ta muốn đi đâu liền đi đó! "
Vũ Uyên " Chỉ cần nơi đâu có tiểu thư, nơi đó sẽ có ta! "
Trịnh Dương " Nếu mọi người vẫn chưa biết sẽ đi đâu thì ta gợi ý cho mọi người, Tam Đẳng Quốc gần đây đang có hội chợ đấu giá, nếu may mắn còn có thể kiếm được một ít đó.

Vào những ngày này hàng năm Tam Đẳng Quốc đông đúc, những quán ăn tửu lâu không có chỗ nghỉ chân luôn đó chứ! "
Bạch Thiên Tuyết " Là hội chợ đấu giá? Nghe có vẻ vui, ca ca chúng ta đến đó được không? "
Tề Ngôn " Điều được! "
Bạch Thiên Tuyết " Vũ Uyên lần này chúng ta đi dạo chơi đó! "
Vũ Uyên " Đúng đó tiểu thư, ta cũng chưa lần nào được đi hội chợ đấu giá cả, chắc chắn là rất vui! "
Một lúc ngồi xe ngựa cuối cùng cũng đã đến nơi, bên trong người đông tấp nập người qua kẻ lại.

Chỉ riêng cô nhìn thấy khí sắc trên người họ, muôn người nhiều vẻ khác nhau, có vài người có màu khí sắc ưu tối.

Vừa vào thành ba người chào từ biệt với thương đoàn rồi hai bên chia ra mà đi trên đường của mình.

Trên đường đi có phần chen chúc nhau đi tới, Vũ Uyên tuy lớn hơn cô nhưng vẫn là một cô nương vừa mới lớn nên cũng có phần lo lắng sớm nắm lấy tay cô.

Bạch Thiên Tuyết " Không sao đâu mà, tuy nhiều người thật, nhưng hai chúng cùng nhau đi mà! "

Vũ Uyên " Ta không có sợ, chỉ lo đông người quá có thể bị lạc khỏi nhau thôi! "
Vô tình đụng chạm nhau trên đường là điều hiển nhiên, nhưng cô để ý thấy được có vài người cố tình đi đến gần một khoảng nhất định.

Ngọc Thố [ Ký chủ người có để ý thấy điều gì là không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Chốn đông người, không thể thoát khỏi chuyện thị phi, nhưng chuyện gì đến sẽ đến thôi tránh không được, chạy cũng không thoát! "
Ngọc Thố [ Ký chủ nói đúng, nhưng người hiện tại cũng không phải người thường như họ, lỡ như người vô tình ra tay đánh nhau, vậy không phải sẽ lộng thương người khác sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Dùng võ thuật đánh người đi, như vậy không tổn hại người thường khác nhiều.

Hơn nữa không phải ở đây vẫn có Tề Ngôn cùng Vũ Uyên à! "
Ngọc Thố [ Nếu như họ thật sự không biết võ công, mà dùng thực lực của người tu sĩ đánh ra thì sao?
Lúc đó không chừng sẽ đánh chết người, mà ký chủ cũng không thể để như vậy, người phải đi sử lý chuyện này cho lắng xuống mới có thể yên tâm được! ]
Bạch Thiên Tuyết " Chuyện đến rồi tính, bây giờ chúng ta không quản được, sau khi xảy ra mới biết đường nào mới là đường dễ đi! "
Tề Ngôn " Tiểu Tuyết bây giờ chúng ta phải đi tìm khách đi3m để tối nay chúng ta tá túc ở lại qua đêm.

Bây giờ chúng ta đi xem, muội thích nơi nào thì nói cho ta biết! "
Vũ Uyên " Nếu thiếu gia muốn tìm một nơi ở tạm một hai ngày thì cứ chọn khách đi3m, tuy tốn kém nhưng an toàn.

Nếu nhiều hơn vài ngày thì thì chi bằng chọn một viện trạch thuê, chi phí cũng rẻ hơn, nhưng chỉ có ba người chúng ta an toàn tự mình phải giữ! "
Bạch Thiên Tuyết " Ta không lo chuyện rẻ hay đắt, nhưng ở khách đi3m quả thật có nhiều người, nhất là những ngày như thế này không tránh khỏi chuyện xôn xao.

Chi bằng chọn một viện trạch ở vài ngày, như vậy cũng tránh được vài chuyện ồn ào, chúng ta cũng có thể thoải mái tùy tiện một chút! "
Tề Ngôn " Được vậy chúng ta đi chọn một viện vừa ý, cho muội tự do vui vẻ! "
Đến nơi xem viện trạch cũng có một số là hạ nhân của các gia đình giàu có, vừa nhìn thấy ba người bước vào vẫn có người đến tiếp đón.

" Không biết ba vị muốn chọn viện trạch như thế nào? Ta sẽ giúp ba vị tìm ra những viện trạch thích hợp mà báo cho các vị! "
Tề Ngôn " Viện trạch cho chúng ta rộng một chút, không gian cũng thoáng mát, nằm gần hội chợ đấu giá! "
" Như lời nói của khách quan thì nơi này chỉ còn hai chỗ mà thôi, vì thời gian này là hội chợ đấu giá nên những nơi khác điều đã không còn! "
Đi xem cả hai nơi rồi ba người chọn nơi gần nhất với hội chợ đấu giá, viện trạch rộng rãi nhưng lớn quá so với ba người, vì giá cả quá đắt nên không có ai bằng lòng chọn, nhưng với Tề Ngôn lại không để ý đến, đối với cô lại càng không quan tâm giá cả như thế nào, Vũ Uyên mới đầu kinh ngạc, sau đó dần quen nên cũng không có chuyện gì.

Tề Ngôn " Đã chọn được nơi ở rồi, bây giờ chúng ta ra ngoài ăn trong lúc chờ bên kia cho người dọn dẹp thì hơn! "
Bạch Thiên Tuyết " Được, muội cũng đói rồi, sáng nay chỉ ăn lương khô lạ miệng quá muội chỉ ăn được một ít! "
Vũ Uyên " Thiếu gia và tiểu thư cứ đi đi, ta ở lại nhìn họ dọn dẹp rồi sẽ ăn sao! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy ta sẽ mua về cho ngươi một phần ăn ngon! "
Cô vừa nói Vũ Uyên cũng gật đầu nhìn theo hai đi mà cười, rồi quay lại xem xét chuyện dọn dẹp.

Ngọc Thố [ Ký chủ yên tâm để cho Vũ Uyên ở lại một mình à? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không yên tâm, nhưng cũng không thể lúc nào cũng kéo cô ấy đi theo mình được.

Nghĩ lại xem, sáng nay đi trên đường đông người cô ấy đã lo lắng như thế nào rồi, bây giờ mà nhất quyết kéo cô ấy đi cùng, thì cô ấy sẽ lại đề phòng lo lắng, như vậy không tốt cho dây thần kinh chút nào cả! "
Ngọc Thố [ Nói vậy cũng đúng, nhưng khi chúng ta đi như này vậy cô ấy cô chuyện gì xảy ra thì sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Chắc cũng không xui xẻo tới vậy đâu! "
Vì là đường gần như xác bên đường lớn, cho dù là giờ nào vẫn đông đúc, cô nắm tay áo của Tề Ngôn đi theo bên cạnh, giữ khoản cách được một lúc thì ngày càng đi gần nhau hơn, cũng không ít người nhìn ngó đến.

Tề Ngôn " Bây giờ muội muốn ăn gì trước? "
Bạch Thiên Tuyết " Vẫn chưa biết, phải xem rồi mới quyết định được, bây giờ đông quá muội thấy khó chịu! "

Tề Ngôn " Đi gần đây, xa quá một hồi nữa không chừng bị kéo ra một khoảng lại lạc nhau! "
Sau một lúc đi và chọn lựa, hai người chọn một tửu lâu đi vào, xung quanh có nhiều người bàn luận về hội chợ đấu giá lần này, có nhiều người tự mình dựng một quầy hàng buôn bán.

Có người lại đưa đồ quý hiếm nhà mình đi đấu giá, cũng có nhiều người đến chỉ để dạo chơi kiếm vài món hài lòng.

Bàn bên những nam tử trung niên nói chuyện cùng với nhau, lại khiến cô để ý nhất vẫn là cách ăn mặc của họ, người thì mặc đồ chấp vá nhiều chỗ, người thì thanh y đơn giản, người khác lại là nhiều kiểu khác nhau tụ vào một bàn.

" Không nghĩ đến lại gặp nhau ở đây, chi bằng hôm nay không say không về! "
" Được được! "
" Vẫn là bất ngờ nhất vẫn là Hà đại hiệp của chúng ta, bình thường gọi ra đi uống vài chén không thấy, nay lại ra khỏi nhà đến một nơi đông đúc chen lấn như ở đây mới hiếm có! "
" Cũng không phải là dịp hiếm có gì cả, chỉ nghe được tin đồn hay ho mà thôi! "
" Là tin gì lớn đến nỗi kéo được ông ra ngoài vậy? "
Ông lão dùng tay ngoắc mấy người khác cũng bán xúm lại gần nhau đưa đầu vào chú ý lắng nghe.

" Nghe nói là này ở hội chợ đấu giá có cả dược tể và cả đan được trân quý, nên có rất nhiều nhà giàu có bất nhất nhì cũng đến đây, không những vậy quan viên triều đình cũng có vài nước! "
" Chuyện này không tiện đem ra bàn luận, vẫn là hôm nay uống vài chén vui vẻ gặp mặt vẫn tốt hơn! "
" Đúng, đúng uống rượu vui vẻ! "
Nghe chuyện của mấy đại hiệp giang hồ khiến cô có chút buồn cười lại có chút hiếu kỳ muốn đi tìm hiểu một chút sự việc.

Nhìn thấy cô vui vẻ nghe người khác bàn luận chuyện phím, Tề Ngôn lại biết thêm về cô là một người thích nghe chuyện vui.

Sau đó không lâu trong tửu lâu đã kính chổ ngồi, tiểu nhị lại đem theo bốn bức bình phong che chắn ở giữa đặc bàn ghế vào trong, không lâu sau lại có người cầm theo một chiếc quạt đi vào ngồi giữa.

Tửu lâu đang nhộn nhịp tiếng nói chuyện vui đùa, thì người người sau bức bình phong dùng gậy gõ lên bàn một tiếng, những người xung quanh cũng im lặng nhìn đến.

Có nhiều người biết thì hứng thú nhìn vào chờ đợi, người không biết cũng yên lặng nhìn đến nơi phát ra tiếng động lớn, nhiều người nhìn vào tiểu nhị đi đến phía trước cuối đầu chào khắp hướng rồi mới lên tiếng.

" Chủ sự của tửu lâu nhìn thấy có nhiều khách quan lo lắng sẽ tẻ nhạt buồn chán, nên cho mời người kể chuyện đến làm vui bầu không khí, nếu thấy hay các vị hãy nghe đến cuối! "
Tiểu nhị vừa nói xong lại cuối chào đi vào làm việc của mình, người kể chuyện cũng vào việc của mình mà gõ lên bàn lần nữa.

Theo lời của người kể chuyện, cây thước gỗ cũng gõ lên bàn theo nhịp độ của câu chuyện.

" Yêu quái kia làm ra bao nhiêu là tai họa, ỷ vào bản thân có một sư phụ tốt, dùng danh tiếng tốt mà hết lần này đến lần khác sinh sự.

Danh tiếng của vị thần tiên cũng ngày càng xấu đi, rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, nhiều nơi tụ tập đến vây bắt lấy yêu quái đem đến trước cửa nhà lão thần tiên định tội! "
Gần kết thúc câu chuyện, người kể chuyện thay đổi giọng liên tục, lại gõ một phát nhấn mạnh để kết thúc câu chuyện.

Ngọc Thố [ Oa~ kể chuyện thật là hay! ]
Bạch Thiên Tuyết " Quả thật rất hay, thay đổi giọng liên tục làm câu chuyện trở nên cuốn hút hơn! "
Tề Ngôn " Muội thích nghe kể chuyện sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Ừ kể chuyện nghe rất hay, lại có thể khiến cho chúng thêm một chút kiến thức chốn nhân gian mà.

Đến hết năm nay muội sẽ xin gia gia đến những nơi như thế này vào những ngày khai xuân nghe kể chuyện đón năm mới sẽ vui hơn ngồi một chỗ nhìn trời mà! "
Hết cả một câu chuyện thì trời vốn không còn sớm nữa, cô gọi tiểu nhị làm thêm một phần mang về, trong lúc ngồi chờ cô lại ngồi nghe những người xung quanh bàn luận thêm một chút thông tin.

Vừa vào cửa thì cô đã gọi Vũ Uyên, cho đến một lúc sau vẫn không nghe thấy tiếng trả lời, cô đi tìm khắp viện trạch vẫn không nhìn thấy Vũ Uyên.

Bạch Thiên Tuyết " Không phải là do chúng ta miệng quạ đó chứ? "
Ngọc Thố [ Nếu thật sự như vậy sau này em sẽ không nói chuyện xui nữa, chỉ nói chuyện may mắn thôi! ]
Còn đang ngẫm nghĩ đến lời mình nói ra thành sự thật, thì Vũ Uyên từ ngoài cửa viện đi vào nhìn thấy cô liền gọi kéo hồn quay trở về.

Vũ Uyên " Tiểu thư người làm sao lại đứng ngây ngốc ra đó rồi? ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 81: 81: Luyện Đan Đại Lão


Sau khi nhìn thấy cô ngây ngốc nhìn mình một lúc, cô sà vào lòng ôm lấy Vũ Uyên.

Bạch Thiên Tuyết " Đã đi đâu vậy hả, có biết khi về đến mà không thấy ngươi làm ta sợ lắm có biết không hả! "
Vũ Uyên " Tiểu thư không sao cả mà, ta cũng không phải là người yếu đuối để những người thường kia dễ dàng ức h**p được.

Tuy thực lực có lẽ là không bằng người nhưng ta cũng không yếu đuối, ta còn muốn mình mạnh đến nỗi có thể bảo vệ tiểu thư mà làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy ngươi phải hứa sau này không được bỏ đi mà không nói gì được không? "
Vũ Uyên " Ta hứa với tiểu thư, sau này cho dù có đi đâu nhất định cũng sẽ nói với tiểu thư đầu tiên! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm ngươi mau vào bàn ngồi đi, ta đã mua đồ ăn cho ngươi đó, còn mua cả bánh nữa, mau ngồi vào ăn đi! "
Nhìn Vũ Uyên ngồi vào bàn ăn cơm, cô trở về phòng mình ngồi ngây người nhìn ra bên ngoài.

Ngọc Thố [ Ký chủ người làm sao vậy? Em cảm nhận được tâm trạng người đang rối bời! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta đột nhiên nghĩ đến, khi ta gặp em đến bây giờ hình như đều không có trí nhớ gì của trước kia cả!
Khi nãy không nhìn thấy Vũ Uyên và chuyện có người theo dõi chúng ta sáng nay, khiến cho ta có cảm giác lo lắng! "
Ngọc Thố [ Ký ức của người em không có quyền truy cập và tiềm hiểu, em chỉ có thể tiếp nhận cảm xúc của người hiện tại ra sao.

Chỉ có thể biết được người buồn hay vui, không thể biết được suy nghĩ, suy tính là như thế nào cả! ]
Ngọc Thố nói chuyện tuy chất giọng trẻ con vẫn như ngày nào, nhưng lại nghe trầm hơn ngày thường.

Bạch Thiên Tuyết " Có gì đâu mà suy nghĩ nhiều, ký ức không có thì chúng ta cùng tạo nên những ký ức mới.

Ký ức cũ chắc gì đã vui vẻ, chúng ta cứ từ từ nhớ lại là được, nào ra đây chúng ta đi khám phá nơi này như trước kia chúng ta từng làm với những thế giới trước! "
Ngọc Thố [ Ừm em sẽ cùng người tạo ra thật nhiều ký ức đẹp, và cùng người đi khắp nơi chu du khắp nơi! ]
Cô bay ra khỏi biệt phủ đáp xuống trong một con hẻm nhỏ ít người để ý nhất, vì ban đêm cô không thể đội nón rộng vành có màn che, cô chỉ đeo lên khuôn mặt một chiếc khăn che đi một phần lớn khuôn mặt.

Ngọc Thố [ Như này liệu có ổn không ký chủ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Chứ chẳng lẽ bây giờ chúng ta lại phải đội nón vào ban đêm sao? Như vậy người ta nhìn vào nói ta không bình thường mất! "
Tiểu Thố cũng từ dạng thỏ biến thành người, tiểu Thố có vẻ ngoài giống cô dường như là hoàn toàn, với cơ thể nhỏ tiểu Thố nắm chặt lấy tay cô rồi cùng nhau đi ra ngoài.

Bên kia thì được đi chơi vui vẻ, bên đây Bạch Hổ Hắc Báo phải ở lại cùng mẫu Linh.

Hắc Băng " Chủ nhân để chúng ta lại đây mà đi chơi bên ngoài cùng con thỏ nhỏ kia rồi, liệu người có còn nhớ đến hai chúng ta hay không? "

Bạch Hy " Chủ nhân để chúng ta ở đây trong chừng mẫu Linh kia của người, chắc chắn là tin tưởng nên mới giao việc này cho chúng ta.

Ngươi thử nghĩ xem nếu như mẫu Linh kia mà cảm nhận không có chủ nhân ở đây thì sẽ đi tìm, mà nếu thật sự đi tìm chủ nhân vậy những người bên ngoài kia chịu được sức mạnh, áp lực từ cơn giận của một Linh thú sao? "
Hắc Băng " Bên ngoài kia toàn bộ đều là người thường làm sao có thể chống chọi lại được! "
Bạch Hy " Cũng chính vì như thế nên chúng ta mang trên người mùi hương của chủ nhân, ở lại đây thay phiên nhau mẫu Linh cũng không cảm nhận được.

Chủ nhân cũng không thể nào quên chúng ta đi được, không phải sáng nay người còn để canh cá cho chúng ta sao! "
Hắc Băng " Nói cũng đúng! "
Bạch Hy " Để chúng ta ở đây cũng có thể là dụng ý của chủ nhân, rèn luyện cho ngươi cái tính kiên nhẫn không bốc đồng chuyện gì cũng hấp tấp.

Cũng cho hai chúng ta một không gian tu luyện yên tĩnh, chúng ta ở đây cũng tiện chăm sóc thảo dược, đợi đến khi lớn vừa đủ độ thì liền thu hoạch cho chủ nhân, mà không phải ở đây ngươi vẫn có thể quan sát được sao! "
Hắc Băng " Mà Bạch Hy à ngươi nhìn xem hình như chủ nhân cũng không hoàn toàn đi chơi thì phải! "
Nhìn qua không gian bên kia cô đang đi chơi, ăn uống cùng tiểu Thố một lúc thì nhìn thấy một người khiến cô hứng thú nên đi theo.

Nơi người kia vừa tiến vào là một khu chợ khác, bên trên còn để là chợ đen, nhìn đến cái tên cô đã hiểu một phần nào bên trong.

Ngọc Thố [ Ký chủ hay là mình đừng đi theo nữa, bên trong là chợ đen, nơi có những cuộc giao dịch lớn và có thể nguy hiểm lắm! ]
Bạch Thiên Tuyết " Đây cũng không phải là lần đầu ta đi đến những nơi như thế này, không có gì phải sợ cả! "
Ngọc Thố [ Không phải là lần đầu đi là ý gì ạ? Rõ ràng em chưa từng thấy người đi những nơi như thế này trước kia cơ mà? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ngốc ạ, nơi trước kia chúng ta đi mua người của mình chính là nơi như thế này đó, chỉ có ở chợ đen mới có thể bán người mà thôi.

Chứ làm gì có chuyện một quốc gia lại để những người sống ở đất nước của mình buôn bán người dân đất nước mình đến nơi khác làm nô lệ cơ chứ, người dân chính là thể diện của quốc gia đó! "
Cô đi vào trong, chợ đen đúng là một cái tên nói lên tất cả, nơi này bán rất nhiều thứ bên ngoài không có, ngay cả trân bảo quý giá đều có.

Đi một lúc thì hai người đến một cửa hiệu lớn, nơi này người người ra vào rất đông bên trên cửa hiệu có hai chữ lớn Mạo Hiểm những người ra vào trên người đều là một thân võ nghệ bất phàm.

Nhưng nơi khiến chú ý của cô nhiều hơn lại là nơi kế bên cửa hiệu lớn không kém thậm chí có phần lớn hơn bảng hiệu Đấu Giá, cô cũng không suy nghĩ nhiều mà đi vào, vừa bước vào cửa lớn đã có người đến chào hỏi rồi giới thiệu nhiều thứ khác cho cô tùy ý chọn lựa.

Bọn họ không ngại vì ngoại hình cô còn là một cô nương nhỏ tuổi mà không tiếp, ngược lại còn rất nhiệt tình, tiểu Thố nghe nói đến đặc cược liền vui vẻ năn nỉ đến đấu võ đài cá cược một lúc.

" Nếu hai vị muốn cá cược vậy hai vị muốn ngồi bên ngoài xem hay là ngồi phòng riêng tư? "
Ngọc Thố " Ngồi phòng riêng tư! "
" Nếu vậy phiền hai vị nộp phí thuê phòng tạm thời! "

Cô đưa tay vào trong tay áo lấy ra một thỏi vàng đưa ra, người kia cũng hiểu chuyện lấy một chiếc khăn đặc lên tay cô thấy vậy mới để lên trên.

Ngươi kia vừa nhận vàng lập tức đưa hai người đến một nơi bên dưới, nơi này tất cả đều đi trong hành lang nhưng lại rất sáng sủa, được một lúc thì người kia mở cửa mời cô vào trong.

Phòng rộng rãi, ghế ngồi lớn thoải mái, phía kia nhìn ra sàn đấu, người kia nhanh chân ra ngoài chuẩn bị trà bánh đem đến, trận đấu trước vẫn chưa kết thúc tiểu Thố đành ngồi ăn bánh chờ đợi.

" Nếu hai vị cần thêm gì hãy gọi, tôi đứng bên ngoài! "
Cô gật đầu, người kia cũng đi ra ngoài, tiểu Thố ngồi xem trên võ đài là hai người nam nhân, một người có cơ thể mạnh mẽ nhưng khí trên người không phải là quá đậm, còn người kia với thân hình vừa phải không quá gầy nhưng khí trên người lại có phần đậm hơn.

Bạch Thiên Tuyết " Muội nghĩ xem người nào sẽ thắng trong trận này? "
Ngọc Thố " Còn phải nói sao đương nhiên là người có vẻ ốm hơn kia, tỷ cũng đã sớm biết rồi còn hỏi muội làm gì! "
Nhìn cô bé nhỏ ngồi bên cạnh mình vừa ăn vừa chờ trận này nhanh chóng kết thúc để được cá cược, càng nhìn lại càng thấy đáng yêu, cô đặt tay lên đầu nhỏ xoa lại cái.

Đang nhìn trên sàn đấu lại có một mùi hương kéo sự chú ý của cô đi hướng khác, mùi hương này ở khá xa cô nên chỉ có mùi hương nhẹ dư âm ít ỏi bay đến.

Ngọc Thố " Đây là mùi hương của thao dược phải không tỷ tỷ? "
Bạch Thiên Tuyết " Mùi tuy nhẹ nhưng thật sự là mùi thảo dược, thậm chí là người này đang cố gắng để luyện thành đan dược bằng ngọn lửa bình thường! "
Ngọc Thố " Như vậy không phải là vô lý sao? Ai lại lấy lửa thường động nóng không đủ để luyện đan dược cơ chứ? "
Bạch Thiên Tuyết " Cần phải điều tra sau, nếu người này thật sự thành công thì chính là báu vật trong giới luyện đan! "
Trận đấu đó cũng không lâu đã kết thúc, sau đó tiểu Thố vui vẻ cá cược rồi hốt vài khoản lớn vàng, ngân phiếu lớn về tay, người bên ngoài đều không biết là ai lại có ánh nhìn tốt đến mức nhìn trúng người nào cũng liền thắng.

Sau khi thắng trận tiểu Thố cực kỳ đại gia mà cho người kia không ít, nhưng là người làm ở đây nên hắn cũng có đi thông báo qua cho người quản lý.

Vì thắng thật sự không ít quản lý cũng nhanh chóng đi đến gặp mặt.

" Hai vị làm phiền một chút, quản lý muốn gặp mặt nói chuyện cùng hai vị một chút, không biết có thể hay không? "
Bạch Thiên Tuyết " Ta không phiền đâu, cho ông ấy vào đây đi! "
Người kia cũng nhanh tay mở cửa ra mời một ông lão đi vào phía sau có thêm hai người đi cùng nhưng vừa vào phòng thì ông lão quay ra đuổi tất cả đứng bên ngoài chờ.

Quản lý chợ đen " Không biết hai vị tiên tử là người từ đâu đến? "
Ngọc Thố " Làm sao ngươi nghĩ chúng ta là tiên tử chứ không phải yêu quái từ đâu đến quấy phá làm ăn của ông! "

Quản lý chợ đen " Làm sao lại có thể như thế được chứ! "
Bạch Thiên Tuyết " Ngoan nào, muội chơi tiếp đi để ta nói chuyện cùng ông ấy! "
Ngọc Thố " Được ạ! "
Ông lão nhìn thấy tiểu Thố chỉ mới vài tuổi lại là một người có thực lực chỉ có hơn không có kém ông ta, bây giờ lại thấy tiểu Thố nghe lời cô như vậy mặc dù ông ấy không cảm nhận được gì trên người cô, nhưng cũng khiến ông ta càng cảm thấy áp lực quá lớn.

Bạch Thiên Tuyết " Không cần phải đề phòng như vậy, cũng đừng gọi chúng ta là tiên tử, không phải ông cũng giống như chúng ta sao, thoải mái nói chuyện một chút là được! "
Quản lý chợ đen " Mong hai vị tiểu thư thứ lỗi, đây vẫn là lần đầu tiên ta nói chuyện cùng người có thực lực cao không lo không được! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy mục đích của ông lão đến đây là gì? "
Quản lý chợ đen " Đây là điều ta hỏi hai vị đây mới đúng, hai vị đến đây có chuyện gì cần chúng ta làm? "
Bạch Thiên Tuyết " Ta đến đây là gì có một thông tin muốn biết mà thôi và đương nhiên ta cũng sẽ trả phí cho câu trả lời này nếu chúng là thật! "
Quản lý chợ đen " Vậy tiểu thư muốn biết việc gì? "
Bạch Thiên Tuyết " Tin nổi nhất hiện nay, đan dược của phiên chợ đấu giá lần này! "
Quản lý chợ đen " Đan dược lần này là tẩy tủy đan dược là đan dược quý hiếm ai ai cũng muốn có, tẩy tủy đan như tên một viên có thể rọt rửa chắt bẩn trong người đưa ra ngoài.

Một khi có được nó người sử dụng sẽ có thể chất mạnh mẽ hơn người, và cũng có thể trở thành người như chúng ta! "
Bạch Thiên Tuyết " Ta không có hỏi đan dược có công hiệu gì, đan dược thì có gì vui đâu chứ, thứ ta muốn biết chính là luyện đan sư kia.

Ta chắc chắn rằng người kia chưa rời khỏi đây đâu, nên muốn đến đây tìm kiếm đôi chút thông tin, nếu ta muốn biết thông tin đan dược cũng không đến đây làm gì! "
Ông lão muốn nói không trả lời ngay, suy nghĩ một lúc lâu nhìn thấy cô sắp không nhìn đến mình nữa cũng chứng tỏ cô không có nhiều kiên nhẫn và thời gian, ông lão cũng chỉ nói ra người đó là nữ, đang ở khách đi3m tên gì cuối chào rồi đi ra ngoài.

Ngọc Thố " Ông lão đó cũng được đó chứ, rất biết giữ thông tin của khách hàng lắm, tỷ hỏi vậy mà hắn cũng chỉ nói giới tính cùng nơi ở! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy muội đã chơi đủ chưa? "
Ngọc Thố " Đủ rồi, ở đây cũng chẳng có gì vui nữa cả! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy bây giờ về thôi! "
Sau vài ngày ở thành phủ này thật sự ngày nào cũng đông đúc, cô cũng đã đi tìm hiểu qua người luyện ra đan dược lần này, cô nương này cùng lắm chỉ hơn Vũ Uyên vài tuổi.

Gia cảnh không được tốt phụ mẫu mất sớm để lại một tiểu cô nương nhỏ tuổi lại, vì gia sản nên họ hàng đến chia ra lại để tiểu cô nương nhỏ chịu khổ, lớn hơn được một chút không biết bằng cách nào trốn thoát, rồi cải trang để người khác không nhận ra.

Tề Ngôn " Tiểu Tuyết sao muội lại ngồi ngây người ra nữa rồi? "
Bạch Thiên Tuyết " Hả? Không có gì đâu huynh đừng lo, chỉ là muội đang háo hức muốn nhìn thấy đan dược của người khác luyện ra như thế nào, nên nhập tâm vào suy nghĩ mà thôi! "
Vì buổi đấu giá diễn ra vào buổi sáng, bây giờ mặt trời vừa lên chưa bao lâu người sớm đã ngồi vây kính cả các chỗ, không biết làm cách nào Tề Ngôn giành được một nơi ngồi mát mẻ không chen chúc ngồi cùng những người trên kia.

Bên dưới này được che nắng cẩn thận, nơi ngồi này được sắp xếp theo chức vị những thiếu gia, tiểu thư quý tộc đi cùng gia đình đến xem không ít, nhưng chỗ ngồi của ba người là gần nhất với vật đấu giá.

Bạch Thiên Tuyết " Ca huynh làm cách nào lại có thể lấy được nơi này vậy? "
Tề Ngôn " Bí mật, sau ngày hôm nay phải đến nhà ta, lúc đó muội sẽ biết thôi, nếu vẫn không biết thì ta sẽ nói! "
Vũ Uyên " Vì sao lại phải đến nhà người vậy thiếu gia? "
Tề Ngôn " Tại vì sư phụ hai ta gửi thư gọi đến đó! "

Bạch Thiên Tuyết " Chuyện đó nói sau đi, đã đến giờ rồi kìa! "
Ai ai cũng chú tâm vào những món được đưa lên, nhưng cô lại lơ đễnh nhìn đi hướng khác.

Ngọc Thố [ Ký chủ người nhìn chỗ ngồi trên cao kia, đó có phải là luyện đan sư kia hay không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không sai, chính là cô gái đó! "
Ngọc Thố [ Vậy bây giờ làm sao đi đến đó bây giờ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không vội cứ chờ thêm một lúc nữa đi! "
Ngồi nhìn thêm một lúc nữa nhưng thứ khiến cô hứng thú không nhiều, chỉ có vài món đều đã được Tề Ngôn đấu giá về tay.

Bạch Thiên Tuyết " Muội đi một lúc sẽ quay về được không? "
Tề Ngôn " Muội muốn đi đâu? "
Vũ Uyên " Hay là để tôi đi cùng người? "
Bạch Thiên Tuyết " Muội đi qua đây một chút về ngay ấy mà, Vũ Uyên cũng không cần đi theo đâu bên cạnh đây thôi! "
Cô đứng lên đi xa một vòng đến khi hai người không nhìn thấy mới đi lên trên kia nhiều người ngồi, cô âm thầm đi đến bên cạnh.

Bạch Thiên Tuyết " Không biết tỷ tỷ có thể nói chuyện cùng với ta một lúc hay không? "
Đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng nói khiến cho cô gái kia bất ngờ đã thủ thế chuẩn bị đánh người, khi nhìn lại thì thấy một tiểu cô nương chưa lớn thì cũng bớt phần nào phòng bị.

Bạch Thiên Tuyết " Ta làm tỷ giật mình sao? "
Khả Vân " Ta không sao, chỉ là lần sau có muốn gì thì đứng cách xa ra một chút gọi, chứ đừng đứng gần như vậy, có thể sẽ làm bị thương nếu thật sự ra đòn! "
Bạch Thiên Tuyết " Muội biết rồi, vậy tỷ có thể cùng muội nói chuyện một chút không? "
Khả Vân " Có chuyện gì cứ nói đi, ta đang nghe đây! "
Bạch Thiên Tuyết " Tỷ là người đã luyện ra viên đan dược bên dưới kia phải không? "
Khả Vân " Làm sao lại biết được? "
Đứng giải thích một lúc, cô hỏi đến chuyện gia đình mặc dù biết tất cả nhưng cô vờ như không biết, vừa nghe hỏi đến gia đình Khả Vân biểu hiện giận, sau đó lại bi thương kể một chút ít chuyện phụ mẫu rồi nói mình từ nhỏ đã không có gia đình.

Bạch Thiên Tuyết " Vậy tỷ có muốn thành người bên cạnh ta không? Nếu nói về luyện đan có lẽ ta có thể giúp được tỷ chút ít đó! "
Khả Vân " Người bên cạnh là người hầu phải không? "
Bạch Thiên Tuyết " Cũng không hẳng, nhưng người ngoài nhìn vào chắc là vậy! "
Khả Vân " Ta cần phải suy nghĩ thêm về đều này, tốt cho ta thì thật sự tốt, nhưng chuyện bán mình thân thành người hầu thì đây là chuyện khó làm! "
Bạch Thiên Tuyết " Được, tỷ cứ suy nghĩ nhưng sáng sớm ngày mai ta phải lên đường cùng ca ca đi du ngoạn nơi tiếp theo.

Vì vậy nếu sau một một không thấy tỷ đến ta sẽ chứng tỏ tỷ từ chối! "
Cô lấy ra một mảnh giấy có địa chỉ biệt phủ rồi quay người rời đi, trở lại chỗ ngồi cô bị hai người tra hỏi đi đâu và tại sao lại đi lâu như vậy, trên kia Khả Vân nhìn xuống ba người thân thiết lại nhìn đến mình luôn cô đơn một mình.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 82: 82: Luyện Đan Đại Lão


Khi hội chợ đấu giá kết thúc, người đấu giá được viên đan dược vui mừng khôn xiết, nhưng trong lòng cũng nôn nao lo sợ không thể nào thoải mái được.

Giữ bảo vật trong người tuy vui vẻ nhưng lo âu muộn phiền nhiều hơn, họ vừa bước qua cửa lớn hội chợ đấu giá liền giấu diếm như con rùa rụt cổ không dám khiến người ta chú ý.

Nhóm ba người cũng cùng đi ra một lúc với họ, nhìn tình trạng của họ khiến cô muốn cười thật to, nhưng cô vẫn một mực giấu trong lòng.

Vũ Uyên " Họ như vậy cũng không phải là làm quá, nếu như tôi là một người thường như họ, khi có trên người một thứ giá trị như vậy cũng không tài nào yên lòng mà phô trương!
Không chừng tôi còn không dám bước ra khỏi cửa lớn phiên chợ đấu giá này, mà thuê hẳng một đội lớn hộ vệ mạnh mẽ khắp nơi bảo vệ! "
Trịnh Dương " Cô nương nói phải, ngay cả chuyện đấu giá được chứng tỏ người này có số gia tài không nhỏ, chúng ta lại gặp nhau rồi này! "
Tề Ngôn " Trịnh thiếu cũng đi xem đấu giá sao? "
Trịnh Dương " Cũng không phải đi đấu giá bảo vật gì cả, chỉ bán xong các vật trong chuyến lần này nên là đi xem một chút! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy tiếp theo Trịnh thiếu có ý định đi tiếp nơi khác hay về luôn? "
Trịnh Dương " Có lẽ sẽ về nhà luôn, làm ăn buôn bán lần này thuận lợi đều là nhà mọi người nên mới an toàn, nếu mà còn không về mẫu thân sẽ lo lắng cho ta đến ngã bệnh mất.

Mà nếu đã gặp lại thì lần này để ta mời mọi người ăn một bữa thịnh soạn đàng hoàng, trước kia vẫn chưa mời mọi người thật sự thấy có lỗi! "
Tề Ngôn " Trịnh thiếu cũng không cần phải như vậy, dù sao cũng là chúng tôi đi nhờ nên ra chút sức là chuyện nên làm! "
Trịnh Dương " Gặp lại nhau như là duyên nên mọi người cũng không để ta phải áy náy như này suốt được phải không? "
Hai người Tề Ngôn, Vũ Uyên nhìn vào cô đang đứng giữa, cô ngước lên nhìn rồi cười một cái, Trịnh Dương vừa nhìn cũng đã hiểu mời ba người đến một tửu lâu lớn gọi cả một bàn đồ ăn lớn.

Ngồi xem múa hát cũng rất vui không nhàm chán như cô vẫn thường nghĩ, nhưng đây vẫn là lần đầu có có trải nghiệm này khiến đồ ăn trên bàn cũng trở nên ngon miệng.

Trịnh Dương " Tiếp theo mọi người sẽ đi đâu tiếp? "
Tề Ngôn " Lần này chúng ta sẽ trở về nhà ta, người trong nhà có việc gọi về! "
Trịnh Dương " Vậy nhà Tề huynh đệ ở nơi nào, nếu có duyên lại có thể cùng nhau đi và trò chuyện! "
Tề Ngôn " Nhà ta ở đất nước thứ hai Lương Quốc! "
Cuộc nói chuyện của hai người họ đều không ảnh hưởng gì đến cô, Vũ Uyên cũng nhiệt tình cùng cô nói về những vũ cơ nơi này thật là nhiều mỹ nhân.

Khi về đến viện cô thấy người mình khó chịu, đầu thì đau nhức, người thì ngày càng nóng, Tiểu Hoả bên trong không gian nhanh chóng nhận thức được trong người cô đột nhiên xuất hiện một đóm lửa nhỏ nhưng nhiệt độ rất đáng sợ.

Tiểu Hỏa " Thố tử này, ngươi mau chóng mở cửa không gian ra, chúng ta phải nhanh chóng ra ngoài xem, chủ nhân hình như có chuyện rồi! "
Ngọc Thố [ Ký chủ có chuyện? ]
Tiểu Hỏa " Không biết chính xác được, nhưng trên người chủ nhân đột nhiên có một đóm lửa rất lạ, nếu còn không nhanh lên chủ nhân sẽ gặp chuyện lớn đó! "
Tiểu Thố cũng không chậm chạp chạy ra bên ngoài, Tiểu Hoả càng không dám chần chừ nhảy vọt ra ngoài rơi thẳng lên bàn, tiểu Thố đưa tay thỏ chạm vào liền rút ra.

Ngọc Thố [ Thật sự rất nóng, đây là chuyện gì? Sao lại đột ngột như vậy cơ chứ? ]
Còn chưa biết nguyên nhân phía trước lại xuất hiện thêm một khoản không gian, cảnh bên kia chính là bí cảnh mẫu Linh đang tức giận tiếng kêu như là những đòn tấn công bằng khí lực, những cái cây nhỏ ngã xuống đất cả một khoản lớn.

Bạch Hy đang nắm tay giữ Hắc Băng bình tĩnh không bị nhiễu loạn ra tay phá hoại, hai con vật nhỏ nhìn cảnh rồi lại nhìn nhau, cả hai như hiểu được ý đối phương Tiểu Hoả biến lớn bế cô bước qua bí cảnh, tiểu Thố phong bế cả viện xung quanh.

Vừa bước qua bí cảnh khoảng không liền biến mất như chưa từng xuất hiện, mẫu Linh đang điên cuồng gào thét tức giận liền ngừng lại nhìn đến phía sau Bạch Hy, Hắc Băng rồi trở nên bình tĩnh đi đến.

Trước đó Hắc Băng vẫn như thường ngày thường đi xung quanh như tuần tra nhìn qua nhiều nơi, Bạch Hy đi thu thảo dược đã đến thời gian thu hoạch có dược tính mạnh nhất.

Thì cảm nhận được mẫu Linh có đều khác thường thì nhanh chóng trở về, món linh khí có cổ khí tức của cô được Bạch Hy đeo trên người lại bị dao động, lại sinh ra được linh tính.

Mẫu Linh cũng nhanh chóng nhận ra được sự thay đổi, con gái bị thứ gì đó làm lấn át, liền tức giận nổi một trận lôi đình nhưng khí tức ngày càng biến mất.

Đang giận lại thêm lo lắng khiến mẫu Linh càng không kiềm chế được bản tính của mình đau thương kêu gào, cả bí cảnh như vỡ nát đều đó lại truyền đến cho cô sự tức giận điên cuồng, với cơ thể hiện tại cô không tài nào có thể chịu nổi lửa giận này.

Nhìn thấy được cô mẫu Linh nhanh chóng chạy đến chỗ cô, bản thân bà còn không nhận ra mình đã có thể biến được hình dáng con người, cho đến khi ôm cô vào lòng bà mới an tâm lại nhận ra hình dáng của mình không đúng.

Khi tỉnh lại thì nhìn thấy một người bên cạnh mình là một mỹ nhân quốc sắc thiên hương, rồi nhìn nơi mình đang nằm quá quen thuộc.

Ngọc Thố [ Ký chủ người tỉnh lại rồi! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừ vừa mới tỉnh lại, mà sao chúng ta lại ở đây? "
Ngọc Thố [ Người không nhớ gì hết sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Lúc bước qua liền không còn tỉnh nữa! "
Ngọc Thố [ Khi vừa đến đây thì mẫu Linh cũng bình tĩnh trở lại và chăm sóc ký chủ cho đến bây giờ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy tất cả đều không sao chứ? "
Ngọc Thố [ Ký chủ yên tâm, tất cả đều an toàn! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy là được rồi, chúng ta ra ngoài một lúc đi! "
Cô vừa bước xuống khỏi giường thì mẫu Linh đã tỉnh lại nhìn đến, cô cũng vờ như ngạc nhiên.

Mẫu Linh " Con thấy trong người có khó chịu ở đâu không? "
Bạch Thiên Tuyết " Người là? "
Bà không biết nên giải thích thế nào liền quay lại hình dáng cũ.

Bạch Thiên Tuyết " Ngài là mẫu thân của ta sao? "
Mẫu Linh " Ừ, đúng vậy, thật may vì con vẫn nhớ được hình dáng của ta, bây giờ ta hỏi con.

Lúc chiều con đã đi đâu vậy hả? Khí tức của con vì sao lại nhạt đi còn bị khí khác lấn át đi? "
Bạch Thiên Tuyết " Con nói nhưng mà người hứa sẽ không giận con nha! "
Mẫu Linh " Được ta hứa, vậy giờ con nói đi! "
Bạch Thiên Tuyết " Thật ra con muốn biết thế giới bên ngoài ra sao, nên đã chốn người đi đến bên ngoài kết giới! "
Mẫu Linh " Vậy con có bị ai ức h**p không? Có ai làm con bị thương không? "
Bạch Thiên Tuyết " Con không có sao cả người đừng lo, con còn được ông lão lợi hại nhận làm đệ tử nữa! "
Mẫu Linh " Vậy ông ấy dại cho con những gì? "
Bạch Thiên Tuyết " Sư phụ dại cho con cách tu luyện, dại cho con làm thế nào không để cho người ta bắt nạt, còn cho con rất nhiều tiền tiêu vặt nữa! "
Mẫu Linh " Vậy bây giờ con cũng nên quay lại với ta rồi chứ? "
Bạch Thiên Tuyết " Nhất định phải ở đây sao ạ? Người không thể cùng con ra bên ngoài một thời gian sao? Con đột nhiên bỏ đi như vậy sư phụ sẽ buồn mất, sư phụ đã lớn tuổi rồi có chịu được không? "
Nghe con gái mình nuôi lớn trong rừng nhiều năm như vậy, khi ra ngoài vậy mà có người dại cho biết cách bảo vệ bản thân, làm sao cho đúng chứ không tự tiện như nơi này không thích liền giết, không hợp nhau liền đánh.

Ngọc Thố [ Ôi tình tiết ly kỳ quá, cảnh này cảm động quá! ]
Bạch Thiên Tuyết " Bây giờ là lúc em ngồi cắn hạt dưa xem phim à? Nếu mà không được ra khỏi đây thì chuẩn bị tách rời xã hội tiếp.

Đừng nói là đồ ăn, bánh ngon gì nữa cả, phải tự lực kháng sinh, tự nấu, tự ăn lúc đó ta để em nấu! "
Ngọc Thố [ Ký chủ em không ăn dưa nữa, người đừng giận! ]
Sau khi nói chuyện một lúc với mẫu Linh cô cũng để chân lên giường lại rồi đi ngủ, sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì bà cho cô câu trả lời.

Mẫu Linh " Ta sẽ không cùng con đi ra bên ngoài kia được, nhưng con phải thường xuyên trở về đây thăm ta.

Nếu không ta sẽ đi tìm và bắt con trở về nhà mà không nghe thêm một lý do nào nữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Con biết rồi, nhất định không quên! "
Mẫu Linh đưa tay mở ra cánh cổng không gian như đêm qua cho cô trở về, mẫu Linh ôm một lúc lâu mới buông tay cho cô bước trở về phòng mình.

Vũ Uyên " Tiểu thư người đã dậy chưa? "
Bạch Thiên Tuyết " Dậy rồi ngươi vào đi! "
Vũ Uyên " Tiểu thư ta giúp người rửa mặt, thay y phục chúng ta liền lên đường luôn, mà trước đó bên ngoài cửa có người tìm tiểu thư đó! "
Bạch Thiên Tuyết " Ai vậy? "
Vũ Uyên " Không biết, người kia là một cô gái, độ tuổi chắc cũng ngang bằng ta! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy nhanh một chút chúng ta đi xem như thế nào! "
Rửa mặt, vệ sinh, thay y phục xong tất cả cô mới đi đến xem, người kia quả nhiên như cô dự đoán là Khả Vân đang ngồi chờ, vừa nhìn thấy cô đi vào liền quỳ xuống hành lễ.

Khả Vân " Khả Vân kính chào tiểu thư! "
Cô đưa tay đỡ lấy Khả Vân kéo lên, Khả Vân cũng theo thế mà bị kéo đứng dậy.

Bạch Thiên Tuyết " Không cần phải làm như vậy, sau này giúp đỡ lẫn nhau nhé, như hôm qua đã nói hôm này phải lên đường đi nơi khác, ngươi đã sắp xếp hành lý cả chưa? "
Khả Vân " Tất cả đều đã được thu xếp rồi tiểu thư! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy đi thôi, ra ngoài ta giới thiệu ngươi với sư huynh cùng Vũ Uyên! "
Để Tề Ngôn biết được mình vừa thu nhận một người, Vũ Uyên thì cũng thân thiện làm quen, sau khi thu dọn đồ đạc cô cứ nghĩ sẽ tiếp tục lên đường đi bộ, nhưng không là Tề Ngôn tạo ra đám mây lớn cả bốn người cùng nhau bước lên rời đi.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 83: 83: Luyện Đan Đại Lão


Sau vài ngày bay, trên đường cũng có dừng nghĩ chân ở vài nơi, cho đến hôm nay nữa thì chính xác là ba ngày đường.

Tề Ngôn dừng ở bên ngoài cổng thành rồi đi bộ vào, đáng ra Tề Ngôn bay thẳng đến nhà, nhưng lại muốn cho cô vui vẻ một chút liền đi dạo chợ.

Mọi người vừa vào trong thành Vu lão đã cảm nhận được khí tức những đồ nhi của mình đã đến khu vực rất gần, Vu lão cũng không gấp gáp hói thúc mà vẫn nhàn nhã uống trà ngắm cảnh.

Bạch Thiên Tuyết " Khi nào chúng ta đến nơi vậy đại sư huynh? "
Tề Ngôn " Muội mệt rồi sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Có một chút, cũng đã mấy ngày rồi muội không có được ngủ trên giường, nên cơ thể có chút mỏi rồi! "
Tuy nói là vậy nhưng cô vẫn đi bình thường thậm chí có chút nhanh, khi đi ngang qua mấy chỗ bán đồ ngon cô vẫn là vui vẻ ghé vào mua vài cái chia ra mỏi người một cái còn lại để Tề Ngôn tự mình cầm đồ.

Ngọc Thố [ Ký chủ có thể cho vào nhẫn trữ vật hoặc không gian, sao lại đưa cho hắn cầm vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Cũng không phải là ta cố ý gì cả, chỉ là bây giờ đang ở nơi đông người như vậy cũng không thể trực tiếp cho vào không gian, nhưng nếu tự cầm thì sẽ không còn tay mà mua thú khác được! "
Cô vẫn cứ như vậy vừa đi vừa mua đồ, đôi khi còn hai tay kéo theo Vũ Uyên cùng Khả Vân đi cùng, vì nơi này thuộc về nơi Tề Ngôn có tiếng nói, ba người đi cùng nhau nên cô cũng không có đội mũ rộng vành, hai người kia cũng không mang khăn che mặt, khiến nhiều người chú ý.

Nhất là Vũ Uyên cùng Khả Vân tuổi hai người đều không cách nhau mấy tuổi, đều ở độ tuổi cập kê, lại xinh đẹp đi ra ngoài cũng không có mang theo nô tì, gia đinh vì vậy lại để những người khác có lá gan lớn hơn chút ít.

Rong chơi dạo bước vui vẻ buổi sáng khiến tâm trạng cô trở nên vui vẻ tốt hơn ngày thường, đi thêm một lúc thì sớm đã rời khỏi khu chợ mà tiến vào nơi những phủ viện cao lớn.

Trước cửa mỗi nơi đều treo theo một cái bản gỗ lớn, bên trên ghi những tên phủ khác nhau, những món đồ của cô vẫn là Tề Ngôn một tay cầm tất cả.

Bạch Thiên Tuyết " Khi nào thì chúng ta mới đến nơi vậy đại sư huynh? "
Tề Ngôn " Gần đến rồi, chính là ở phía trước rồi! "
Quả thật sau khi đi vòng vèo mấy cái đường lớn cuối cùng cũng đã đến Tề gia, hai người Vũ Uyên cùng Khả Vân ngơ cả ra khi cửa lại có thể lớn đến như vậy, nhưng cô thì lại không ngạc nhiên được, vì trước kia phủ của tướng quân cha cô con lớn hơn gấp mấy lần.

Ngọc Thố [ Ký chủ hay là người giả bộ ngạc nhiên đi được không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Vì sao phải vậy? "
Ngọc Thố [ Nhà người ta tuy có thể không lớn bằng phủ tướng quân trước kia người ở, nhưng mà nhà người ta là Vương phủ đó! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy à! "
Hai người canh cửa từ xa thì vẫn chưa nhận ra được vì trên tay cầm rất nhiều đồ vật như một gia đinh, nhưng khi đến gần họ mới có thể nhận ra chính là thiếu gia nhà mình mà cung kính chấp tay cuối chào rồi nhanh chóng mở cửa.

Sau khi vào trong có một người nhanh chóng chạy đi thông báo, trong lúc đó cô còn đi chậm rãi tham quan xung quanh, khung cảnh trang trí nhìn khá thuận mắt, nhưng hai người đi bên cạnh cô Vũ Uyên vì luôn nhìn thấy cảnh đẹp của viện cô nên có phản ứng khá bình thường.

Khả Vân thì vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy những nơi cảnh đẹp lại bài trí sang trọng lòng lại thấp thỏm nhìn xung quanh, cho đến khi vào đến phòng khách Tề Ngôn đặc đồ của cô lên bàn, cô cũng cho vào nhẫn không gian rồi ngồi vào ghế.

Vừa ngồi xuống thì đã có nữ hầu đưa trà bánh lên, ngồi không lâu thì hàng loạt người bên ngoài tiến vào, người đi dẫn đầu là vương gia chủ nhân của vương phủ, đi theo sau chính là Vu lão tiếp theo cô vẫn chưa xác định được họ có thân phận như thế nào.

Họ vừa vào đến đều ngồi vào chỗ của chủ nhà, cô cũng không thể ngồi mãi một chỗ vì có thể sẽ bị họ nói sau lưng là không hiểu chuyện.

Họ vừa nhìn thấy cô đứng lên rời khỏi ghế Vũ Uyên cùng Khả Vân cũng lập tức đứng lên phía sau lưng cô, tuy ngoài mặt không thể hiện biểu cảm gì nhưng trong lòng cảm thán.

Tề Vương " Không cần phải câu nệ mấy chuyện phiền phức này, cứ ngồi xuống đi nào! "
Bạch Thiên Tuyết " Ngày thường ở nhà thì có thể không để ý, nhưng nay tiểu nữ đến nhà của ngài làm khách, không thể không để ý được ạ! "
Tề Ngôn ngồi nhìn thấy vậy cũng đứng lên chấp tay như chào từng người trong nhà mình, nhưng thực chất là cho cô biết thân phận của từng người như thế nào.

Sau đó có hành lễ với họ như với cách gọi khác là đại vương gia, đại vương phi cùng mấy vị công tử khác, Vũ Uyên, Khả Vân không nói gì chỉ thầm lặng phía sau làm theo cô hành lễ chào hỏi.

Tề Vương " Gọi là vương gia nghe xa cách quá rồi, dù sao tiểu thư nhỏ đây cũng được xem là muội muội của Ngôn nhi của ta, ta cũng không có nữ nhi ngươi gọi một tiếng nghĩa phụ đi! "
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu nữ thân phận có chút thấp, không thể để bản thân trèo cao như vậy được đâu ạ! "
Lời nói của cô càng thêm khiến người trong nhà Tề phủ hài lòng, không kiêu ngạo lại biết cách luồng lách để trả lời không khiến người ta thấy phản cảm.

Vu lão ngồi nhìn tình hình từ đầu đến cuối đều rất hài lòng, chẳng qua khi đệ tử nhỏ nói bản thân, thân phận thấp kém lại khiến ông nghĩ nhiều, nhưng lại nhớ đến trước khi ông nhận cô làm đệ tử của mình quả thật là không có thân phận.

Rồi lại nghe đến Tề Vương không ngại mà muốn kết nghĩa phụ mẫu với tiểu đệ tử mình yêu thương, ông nhìn đến đệ tử nhỏ từ đầu đến cuối đều là một khuôn mặt tươi cười không một chút lay động.

Tề Vương thấy mình không lừa được một cô bé nhỏ đáng yêu thì có chút tiếc nuối nhưng nhớ lại bên cạnh mình có một người có tiếng nói.

Tề Vương " Vu lão ngài thấy đề nghị của ta thế nào? Dù sao ngài và phụ thân ta cũng là bằng hữu lâu năm, con trai ta đi theo ngài mấy năm rồi!
Ngài cũng biết ta không có nữ nhi, hay là bây giờ ngài giúp ta thuyết phục con bé đi? "
Tề Vương Phi " Vu lão gia ngài giúp gia đình chúng con đi được không? "
Hết người này đến người khác đều lần lượt cầu, Vu lão nhìn họ rồi lại nhìn đến cô sớm đã trở lại ngồi trên ghế uống trà ăn bánh, cảm nhận được ánh nhìn cô nhìn qua thì chính là của sư phụ một lão gia tử lại nhìn cô như muốn hỏi ý kiến.

Cô nhìn lại một cái rồi tiếp tục chuyện ăn bánh uống trà của mình, còn chuyện khác cô đều mặc kệ để sư phụ tự mình giải quyết.

Ngọc Thố [ Ký chủ người là đang cố ý làm khó lão gia tử có phải không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Nào có, ta sao lại phải làm như vậy chứ! "
Ngọc Thố [ Nói cũng phải! ]
Vì trên đường trực tiếp bay mấy ngày đều ít có tiếp xúc mặt đất, bây giờ cơ thể cô vẫn còn nhỏ nên cảm giác khá mệt mỏi, cô được sắp xếp cho một viện, vừa vào đến phòng cô liền lết thân mình lên giường ngủ một giấc bỏ qua luôn bữa trưa.

Tối đến Vũ Uyên chuẩn bị nước cô liền hòa mình vào dòng nước ấm mệt mỏi tan biến.

Vũ Uyên " Sư cô mệt lắm sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Không có, chỉ là ngủ nhiều cảm giác rất thoải mái! "
Vũ Uyên " Vậy người chỉ được ngâm trong nước một lúc nữa thôi đó, một lúc nữa tôi lại vào gọi người! "
Bạch Thiên Tuyết " Được! "
Vũ Uyên vừa đi ra ngoài cô buông lõng người ra như có thể hoà làm một cũng làng nước ấm, nhưng cô chực nhớ ra viên châu lần trước mình tìm được vẫn chưa tìm hiểu qua.

Viên châu kia lần đầu cô nhìn thấy đã nổi lên hứng thú vô cùng vì viên châu như phát quang, ánh sáng mạnh mẽ cuốn hút, cô xòe bàn tay ra lấy viên châu lớn tròn như viên bi cầm trên tay.

Nhìn tới nhìn lui một lúc như bị thao túng, trực giác cô nhắm đôi mắt mình lại truyền vào một lượng lớn linh khí trên người vào, cả vương phủ đều bị khí thế của cảnh giới hóa thần dọa cho chấn động, ngay cả Vu lão cũng bị kinh động đến.

Riêng cô thì ý thức vốn bình thường như không phác giác ra được mình vô tình để lộ thực lực của mình ra bên ngoài làm náo loạn cả vương phủ.

Trong đầu cô bây giờ lại hiện ra cả một cửa sổ nhóm chat, tuy không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng cô cũng chịu kéo theo ý thức của mình trở lại.

Ngọc Thố [ Ký chủ người làm sao vậy, lẽ nào tu vi không chịu bị áp chế nữa mà muốn đột phá rồi à? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có, làm sao thế? "
Ngọc Thố [ Vậy người vừa rồi là bị làm sao tu vi đột nhiên bộc phát ra ngoài? ]
Bạch Thiên Tuyết " Tu vi bị bộc phát ra ngoài sao? Sao ta lại không có cảm giác gì cả! "
Ngọc Thố [ Vậy vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Em nhìn thấy người nhìn chằm chằm vào viên ngọc châu kia một lúc, rồi tu vi bộc phát ra ngoài!
Bây giờ cả vương phủ đang nháo nhào lên bên ngoài kia kìa! ]
Không để cô nghĩ nhiều Vũ Uyên bên ngoài chạy vào nhìn thấy cô vẫn đang yên tĩnh ngâm mình thì trong lòng thở phào một hơi, rồi giúp cô ra ngoài mặc trang phục vào.

Vũ Uyên " Vừa rồi làm tôi hết hồn một phen, đột nhiên khí thế của ai đó có thực lực rất cao ấp chế không thể nhút nhít được, tôi còn lo ngài sẽ gặp chuyện nữa đó, cũng may là ngài không sao cả! "
Bạch Thiên Tuyết " Vừa rồi ngâm người thoải mái quá nên vô tình thiếp đi mất nên không có cảm nhận được gì cả, bên ngoài sao rồi có tìm ra được nguyên nhân hay không? "
Vũ Uyên " Vẫn chưa nữa, nên cả vương phủ bây giờ đang rất loạn, ngay cả lão tổ cũng tham gia điều tra chuyện gì vừa xảy ra đó sư cô! "
Bạch Thiên Tuyết " Có ai bị thương hay không? "
Vũ Uyên " Tất cả đều không có ai bị thương cả, người kia chỉ tỏa ra khí tức không có sát ý, nên tất cả đều bình thường nhưng có lẽ là bị doạ sợ không ít người! "
Bạch Thiên Tuyết " Không ai bị thương là tốt rồi! ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 84: 84: Luyện Đan Đại Lão


Sau khi cô sửa soạn xong tất cả mới rời phòng đi ra ngoài quả thật có chút loạn, binh lính người ra người vào liên tục.

Ngọc Thố [ Ký chủ người có cảm giác gì không khi nhìn cảnh này? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có cảm giác gì cả! "
Ngọc Thố [ Người vô tâm quá đi, họ vì ký chủ vô tình bộc phát tu vi ra ngoài nên mới như hiện tại, mà người lại không cảm thấy có lỗi chút nào! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu quan tâm nhiều như vậy thì đầu chịu không nổi nhiều chuyện khác đâu, bây giờ chúng ta còn phải đợi cả mấy trăm năm nữa tập quen đi là vừa rồi! "
Cô đi theo hướng dẫn của tì nữ đi đến nhà phòng ăn, Vũ Uyên, Khả Vân thì được chia sang bàn bên cạnh đồ ăn đều như nhau, còn cô vừa bước vào cửa thì được Tề vương phi nhiệt tình đến kéo tay cô ngồi cạnh bà.

Cả một bàn lớn nhưng chỉ có hai người là nữ ngồi cạnh nhau người ngồi bên còn lại của cô là Tề Ngôn, Vu lão ngồi cạnh Tề vương gia hai người nhâm nhi vài ly rượu.

Tề Vương có năm người con trai đặc biệt không có con gái, Tề Ngôn sinh thứ hai, cả một Tề vương phủ nhưng chỉ có vương phi là giai nhân duy nhất.

Ngồi ăn dưới nhiều ánh mắt nhìn đến cũng có chút gây áp lực, vốn từng cử chỉ của cô đã rất đoan trang giờ lại thêm phần quy củ quá mức.

Ngọc Thố [ Ký chủ người làm sao vậy? Không thoải mái ở đâu sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không sao, chỉ là đang ăn bị nhiều người nhìn nên cô thể cảnh giác thôi không sao cả! "
Những món trong chén cô vẫn chưa ăn xong nhưng vừa nhìn vào món nào đó liền được Tề Ngôn cùng Vương phi hai người thay phiên nhau gắp thức ăn vào chén cô, ăn no cả rồi mà họ vẫn nhiệt tình.

Cô chén mình vẫn còn đầy như ăn hoài không hết khiến cô lần đầu cảm thấy không muốn ăn nữa, cô đưa tay xuống dưới bàn kéo lấy góc áo của Tề Ngôn, Tề Ngôn nhìn qua thấy cô nhẹ lắc đầu rồi nhìn vào chén, sau khi nhìn thì Tề Ngôn cũng tinh ý nhìn ra là cô đã no.

Tề Ngôn " Mẫu thân người đừng chỉ lo gắp thức ăn cho muội ấy, người cũng ăn đi! "
Tề Vương Phi " Ta ăn không nhiều, tiểu Tuyết còn nhỏ vừa đến nhà chúng ta, nên có thể vẫn chưa quen con muốn ăn gì cứ nói ta gắp cho con! "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ cháu đã ăn nhiều rồi ạ! "
Tề Ngôn " Tiểu Tuyết còn nhỏ ăn nhiều có thể khó tiêu hóa được, hơn nữa người còn có chuẩn bị bánh ngọt cho muội ấy, nếu ăn nhiều quá một lúc nữa lại khó chịu trong người! "
Tề vương phi nghe Tề Ngôn nói mới nhận ra quả thật từ đầu đến giờ cô vẫn ăn những muốn bà gắp cho không từ chối lần nào.

Tề Vương Phi " Con có khó chịu ở đâu không? Đều là do ta không để ý mà gắp quá nhiều! "
Bạch Thiên Tuyết " Cháu không sao ạ! "
Bữa tối xong xuôi cuối cùng cô cũng được trở về phòng mình, nhưng cô chỉ ngồi trong sân không vào trong phòng ngay.

Vũ Uyên " Sư cô người không thoải mái sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Không có gì hôm nay ăn nhiều quá mà thôi, ta ngồi đây một lát nữa là được, hai người đi nghỉ đi! "
Tuy họ không an tâm nhưng vẫn rời đi, Khả Vân còn châm cho cô một bình trà rồi mới đi, họ vừa đi cô liền vào không gian uống liền mấy viên tẩy tủy đan, trạng thái quá no của cô khi uống tẩy tủy đan khiến những thứ ăn vào không có lợi đều thành mồ hôi đi ra ngoài.

Cuối cùng cô vẫn phải tắm lại một lần nữa, tiểu Thố cũng đến ngồi bên cạnh cô lấy viên châu kia ra đưa đến chỗ tiểu Thố, vừa cầm trên tay tiểu Thố ngơ ngác nhìn cô.

Bạch Thiên Tuyết " Đều tra một chút, nếu phát hiện ra gì đó thì là em có năng lực, nếu không tìm hiểu ra được cũng không thể trách ta không nói! "
Ngọc Thố [ Này là gì vậy ký chủ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Tự tìm hiểu đi, không nói đâu! "
Nghe vậy tiểu Thố quét qua một lần nhưng không phát hiện ra đều gì cả, lần hai rồi ba đều như nhau nhưng tiểu Thố cũng không bỏ cuộc, cô tắm xong mặc lại y phục rồi ra ngoài.

Ngày qua ngày của cô vẫn trôi qua đi chơi, ăn uống, mua sắm.

Vu lão " Tiểu Tuyết con có hứng thú tham gia lễ hội luyện đan không? "
Bạch Thiên Tuyết " Con lười lắm không tham gia đâu! "
Vu lão " Vậy có muốn đi xem không? "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu chỉ đi xem thì được ạ! "
Vu lão " Vậy vài ngày nữa cùng ta đi tham gia đi! "
Bạch Thiên Tuyết " Con biết rồi, mà con đưa thêm người theo được không sư phụ? "
Vu lão " Được vì ta cần tìm người chăm sóc cho con mà! "
Một lão gia gia cùng một tiểu cô nương ngồi uống trà đánh cờ cùng nhau tạo ra một khung cảnh lạ mắt nhưng lại rất hài hòa.

Mấy hôm này cô đã nói chuyện qua với huynh đệ của Tề Ngôn thân nhất vẫn là người nhỏ tuổi nhất, Tề Tuyên luôn chạy đến tìm cô mỗi khi học xong.

Vì bị bám, cô đôi khi cũng không để ý đến, nhưng thằng bé lại rất ngoan ngồi bên cạnh nhìn không phá không nháo.

Tề Tuyên " Tỷ tỷ cờ này chơi như nào vậy? "
Vu lão " Tiểu công tử có vẻ thích cháu quá nhỉ! "
Tề Tuyên " Cháu rất thích tỷ tỷ! "
Cô bất lực ngồi đánh cờ nghe hai người nói chuyện, sư phụ đôi khi còn nói tính tình thằng bé giống cô, đôi khi rất ngoan nhưng đôi khi lại không nghe ai nói gì cả.

Tiểu Thố sau những vất vả tìm hiểu cuối cùng cũng đã tìm ra được điều cô nói, nhưng khác biệt là phân chia ra tận mấy nhóm chat khác nhau, thấy phiền nên cô giao cho tiểu Thố quản lý luôn.

Bạch Thiên Tuyết " Phải rồi sư phụ ngày mai con có hứa sẽ cùng vương phi đi tham gia yến tiệc trong cung, nhưng con không muốn sa người đâu! "
Vu lão " Con đừng nghĩ nói như vậy thì ta tin, lần nào nói không muốn xa ta thì đều là không muốn đi, nên muốn ta giúp con nói với vương phi chứ gì!
Con bây giờ cũng nên đi tham gia mấy cái yến tiệc như này cho quen dần đi, sau này ta đưa con đi khắp nơi khám quá, lúc đó đều có thể ứng phó được! "
Bạch Thiên Tuyết " Con biết rồi! "
Ngọc Thố [ Lần đầu chiêu bán manh của ký chủ không có tác dụng, ông ấy là người đầu tiên không chịu thua mà còn phản kích thành công! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nói nữa là ta cho em thay ta đi tham gia yến tiệc hoàng cung! "
Sáng sớm hôm sau cô như mọi ngày dậy sớm, vừa ăn sáng xong là cô bị vương phi kéo đi chọn y phục, khi chuẩn bị hoàn tất thì trời cũng đã giữa trưa.

Tất cả đã chuẩn bị xong chuẩn bị lên xe đến hoàng cung, Vu lão cũng không thoát vì vương gia mời theo, thấy sư phụ cũng phải đi cùng cô chỉ câu môi cười nhưng bị Vu lão nhìn thấy gõ nhẹ lên đầu cô.

Vu lão " Cười gì đó hả? "
Bạch Thiên Tuyết " Không có gì chỉ là con cười không được sao! "
Sau khi tất cả đã đầy đủ mọi người lên ba chiếc xe ngựa, cô ngồi cùng sư phụ và Tề Ngôn nên hoàn toàn tự nhiên không quan tâm xung quanh.

Phải ngồi xe cả một lúc mới đến nơi, đường tuy lót đá nhưng ngồi xe ngựa vẫn còn rất khó chịu khi đi đường xa.

Ngọc Thố [ Ký chủ người cố gắng lên, cửa hoàng cung ở phía trước rồi! ]
Bạch Thiên Tuyết " Không sao đâu, ta còn bình thường lắm, nếu không thật sự mất mặt khi mình là một người cảnh giới hóa thần lại chịu thua mấy thứ này! "
Xe ngựa dừng lại Tề Ngôn mới gọi cô, vừa vén màn bước ra ngoài cô nhìn thấy một già một trẻ đưa tay ra muốn đỡ cô xuống, nhưng nhìn cảnh này cô thực sự thấy có chút buồn cười, cuối cùng cô đành phải nắm cả hai mà bước xuống.

Đến cửa lớn vừa đi vào công công đến hướng dẫn cho gia đình vương gia đến nơi yến tiệc sẽ bắt đầu, nhưng hiện tại chỉ là yến tiệc của riêng gia đình, nên những người đến đều là các vương gia khác cùng gia đình họ.

Phải đi bộ một lúc thì mới đến được nơi, vừa đến người ngồi xung quanh gần như là đầy đủ, chỉ còn thiếu hai chỗ chưa có người đến, chỗ ngồi của Vu lão là gần nhất với vua.

Bạch Thiên Tuyết " Sư phụ chúng ta đi cùng không sao chứ? "
Vu lão " Sao con lại hỏi vậy? "
Bạch Thiên Tuyết " Khí trên người những người ở đây đều giống với vương gia, hoặc những người con họ dường như đều tương tự nhau! "
Vu lão " Con không cần phải để tâm họ làm gì, họ là tự mình mời chúng ta đến thì cần gì phải lo lắng, con cứ chơi thỏa thích nếu ai làm khó con có ta bảo vệ! "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi! "
Trong lúc chờ đủ người, những người thân nhau kéo ra ngồi nói chuyện rôm rả, cô thì bị ép ngồi cùng vương phi, hết người này lại đến người khác đến hỏi.

Không lâu sau thì cũng đầy đủ người, vua cùng hoàng hậu, vài phi tần, hoàng tử, công chúa đều đã đủ người, cô ngồi cùng vương phi nhưng lại không hành lễ khiến người ta không hiểu.

Tuy những người khác không hiểu nhưng cũng không cho ánh mắt tốt là bao, cô rất ít nói khi lười nên cũng không quan tâm lắm đến ánh mắt nhìn mình.

Vào tiệc những người xung quanh nói chuyện vòng vo cuối cùng ý định vẫn là muốn Vu lão nhìn xem con họ có ưng ý ai không và nhận họ làm đồ đệ, nhưng lão lại nhìn đến cô cuối mặt nhìn bàn mà đau lòng.

Những người xung quanh nói nhỏ với nhau hay nghĩ gì về tiểu đồ nhi mà ông yêu thương ông đều biết, chỉ là họ không biết tiểu đồ nhi có thân phận gì.

Nhưng các vị vương gia, vương phi khác lại không biết Vu lão đang nghĩ gì vẫn vui vẻ cố gắng lấy lòng.

Vu lão " Nói vòng vo không phải chỉ là muốn ta có thể xem xét mà nhận con các ngươi thôi chứ gì, không cần phải nói nhiều vậy, bây giờ tìm nơi cho bọn chúng biểu diễn cho ta xem! "
Hoàng đế " Vậy là ngài đồng ý thu nhận chúng sao? "
Vu lão " Vẫn còn phải xem đã, đừng vui mừng quá sớm! "
Sau khi dời chỗ từ chính điện chuyển sang sân đấu tập của binh lính, tuy vẫn ngồi cùng vương phi nhưng cô lần này đã chịu ngước nhìn bọn họ ra sức như thế nào để lôi kéo sự chú ý của Vu lão.

Tề Tuyên rất ngoan ngồi trong lòng cô, vì chỗ của cô được cô dùng pháp khí che nắng, chiếc ô tuy nhìn bình thường nhưng che đi ánh nắng và rất mát mẻ khi ngồi bên dưới.

Ngồi bên dưới nhìn mấy người trên lôi đài đánh nhau nhưng cố gắng giữ lại vẻ thanh lịch cho người khác xem, cô nhìn họ như đang đùa giỡn với nhau thôi.

Tề Tuyên " Tỷ tỷ họ là đang làm gì vậy? Đang cùng nhau chơi đuổi bắt sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Ngay cả một đứa nhỏ còn biết, bọn họ nghĩ là đang diễn xiếc cho người khác xem à! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người đừng nói ra ngoài nha, nếu không thực sự sẽ bị đánh hội đồng đó! ]
Bạch Thiên Tuyết " Bọn họ sẽ đánh được ta à? "
Ngọc Thố [ Nói cũng đúng ]
Bạch Thiên Tuyết " Ngoan nào, đệ ăn bánh không? "
Tề Tuyên " Dạ ăn! "
Cô đưa tay lấy trong nhẫn không gian ra một đ ĩa bánh được trang trí hình động vật đều rất đáng yêu, đưa đến cho cậu nhóc ngồi trong lòng mình, chỉ hành động nhỏ nhưng vẫn có vài người chú ý đến, cô thì vẫn nhàn nhạt ngồi quan sát.

Ngồi xem thêm mấy trận nữa nhưng quả thật không thể nào nhìn nỗi được nữa, bọn họ lúc nhỏ đều được ăn tẩy tủy đan nhưng người nào có thiên phú nhất cũng là luyện khí đỉnh phong, nhưng nếu nói đến tuổi tác có chút trưởng thành cả rồi.

Vu lão " Các ngươi là đang làm gì thế hả, nếu không biết đánh thì đừng ôm hy vọng gia nhập được Thuần Thú Tông!
Thực lực như này là đi làm mồi cho dã thú à? "
Ai khi nghe Vu lão nói cũng bắt giác được, trong mắt họ như thế đã là thiên tài, nhưng trong mắt cường giả tu tiên thì đều là trò mèo, không ai đáng giá cả.

Hoàng đế " Hay là ngài xem mấy đứa nữa đi, có mấy đứa tài năng hơn còn chưa lên nữa! "
Vu lão " Ngươi phải biết, nếu chúng đứa nào cũng giống như nhau thì tốt nhất nên dừng lại ở đây đi, đừng làm mất mặt lão Tề nữa! "
Tề Tuyên " Tỷ tỷ ở đây rất chán, ta dẫn tỷ đi chơi nơi khác vui hơn nha! "
Bạch Thiên Tuyết " Được ta đi dạo cùng với đệ! "
Tề Tuyên nắm tay cô đi, hai người đi ra khỏi sân đấu tập đi đến hoa viên, hoa viên trong cung vẫn chưa thể nào so sánh được với nơi ở của cô trong tông môn.

Bạch Thiên Tuyết " Thích hoa sao? "
Tề Tuyên " Đệ là một nam nhân không thích hoa! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy sao lại đưa ta đến đây? "
Tề Tuyên " Tuy ta không thích hoa, nhưng không phải nữ nhân đều thích hoa sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Nghĩ ta thích hoa nên dẫn ta đến đây? "
Tề Tuyên " Đúng vậy, vậy là tỷ tỷ không thích hoa! "
Bạch Thiên Tuyết " Ta thích hoa nhưng hoa ở đây không đẹp! "
Tề Tuyên " Vậy bây giờ chúng ta chơi gì đây, chỉ đi xung quanh như này rất chán! "
Cô nhìn cậu nhóc nhỏ tuổi nhưng tay chống cằm nhìn rất giống ông cụ non, cô đưa tay ra ôm cậu nhóc nhỏ rồi bay lên trời.

Bạch Thiên Tuyết " Nếu không có gì chơi, bây giờ ta đưa ngươi đi tìm trò vui! "

Cậu nhóc ngơ ngác ra nhìn, sau đó thì lại vui vẻ phấn khởi hai tay ôm chặt lấy cô nhưng lại nhìn xuống dưới không rời mắt đi.

Bay một lúc thì hầu như mọi nơi đều bay qua, chỉ còn riêng lãnh cung vẫn chưa đi, nhìn nhìn Tề Tuyên trên tay nhưng đều cô hứng thú muốn biết thì không kìm lòng được mà đi tìm hiểu.

Đến bên trên nóc nhà nhìn xuống, lãnh cung ở đây không tệ như cô nghĩ, vẫn có hoàng tử, công chúa không được sủng ái chơi đùa cùng nhau.

Bạch Thiên Tuyết " Tên hoàng đế này cũng không phải loại tốt lành gì, con thì tất cả đều là con, nhưng chỉ cho những người lão yêu thương đến diễn trò hề, chẳng làm nên tích sự gì.

Còn một số thì lại cho qua một xó không quan tâm! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người không vui sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có dù sao cũng không liên quan, nói vì thấy lão hoàng đế thiên vị mà thôi, chứ thời đại nào mà không có! "
Tề Tuyên " Tỷ tỷ ở đây là đâu vậy? "
Bạch Thiên Tuyết " Khi lớn rồi sẽ biết thôi, bây giờ chúng ta quay trở lại thôi! "
Tề Tuyên " Được ạ! "
Quay đầu lại nhìn một lần nữa cô mới rời đi, bây giờ cô mới nhận ra cảm xúc đa dạng hiện tại là do cơ thể ảnh hưởng đến, tâm trạng lúc vui lúc giận dữ một cách vô lý.

Về đến nơi thì tất nhiên như cô dự đoán sư phụ đang không vui.

Sau khi tất cả những người mà hoàng đế nói tài năng nhưng chẳng khác gì những người phía trước, Vu lão tranh thủ lúc cô đi nơi khác mà trách mắng một phen.

Khi về đến cô chỉ nhìn thấy Vu lão phê bình bọn họ từng người một như thế nào, các hoàng tử, công chúa đây vẫn là lần đầu tiên bị la mắng mà không cách nào phản bác lại được.

Bạch Thiên Tuyết " Sư phụ người làm sao lại tức giận thành ra như này? Ngay cả hình tượng cũng không cần giữ sao? "
Vu lão " Con trở lại rồi? Có mệt không? "
Bạch Thiên Tuyết " Con chỉ đi chơi thôi làm sao có thể mệt được! "
Tất cả mọi người có mặt đều mắt chữ a mồm chữ o, ai cũng hoài nghi lúc nãy là ai đó mắng người không phải lão.

Hoàng tử, công chúa nhìn mà ghen tị đến đỏ cả mắt, có vài công chúa không quan tâm đều gì đi đến khiêu chiến, nghe có người khiêu chiến mình cô nhìn đến sư phụ.

Vu lão " Ta cho phép con, nhưng phải biết lần này đấu với người yếu hơn mình phải biết kiềm chế lại! "
Bạch Thiên Tuyết " Con biết rồi! "
Tứ công chúa " Ta không tin mình sẽ thua cả một đứa trẻ! "
Bạch Thiên Tuyết " Đại sư huynh đánh tay đôi có cần vũ khí hay không? "
Tề Ngôn " Được, nhưng nếu muội không muốn thì cứ đánh theo ý của mình là được, không cấm dùng vũ khí! "
Cô đưa Tề Tuyên qua cho Tề Ngôn rồi bước lên lôi đài, vừa lên đến còn chưa có người nói bắt đầu thì tứ công chúa đã tấn công, nhưng lại bị cô nhẹ nhàng xoay người né đi.

Chưa để cho tứ công chúa kịp thời suy nghĩ đến chiêu tiếp theo thì cô đã ở ngay sau lưng, tứ công chúa cầm kiếm quay người lại nhưng lại không có ai, cô như ảo ảnh mà vờn người khác, cho đến khi đối phương kiệt sức mới nhẹ nhàng ngồi trên ghế.

Ngọc Thố [ Ký chủ người thật đen, từ khi nào học được cách chơi đùa người ta như vậy? ] Thật đáng sợ a!
Bạch Thiên Tuyết " Không phải là học được, mà vốn dĩ bản tính đã như vậy rồi! ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 85: 85: Nhóm Chat Nữ Phản Diện Oan Hồn Không Muốn Chết


Bạch Thiên Tuyết " Làm sao nhanh như vậy đã mệt rồi? Ta còn chưa cảm giác chiến đấu gì cả, hay là ngươi vốn dĩ chỉ biết vung kiếm loạn xạ? Nếu vậy thật thì không hay rồi, như vậy lừa dối sư phụ của ta đó! "
Vu lão nghe lời cô nói ra lại không thấy cô ngạo mạn chế giễu bọn họ, mà hiện tại lão cũng thật sự thấy họ đang lừa dối mình mà tâm trạng liền không vui, lên tiếng cho ngừng trận đấu gọi cô về đứng bên cạnh.

Bạch Thiên Tuyết " Sư phụ người sao vậy? Không vui vì con làm như vậy với công chúa sao? "
Ông đang tức giận nhưng lại nhìn đến tiểu đồ nhi của mình nhu thuận ngoan ngoãn đứng bên cạnh, ông xoa đầu cô hai cái rồi hừ lạnh một tiếng quay người rời đi.

Ngọc Thố [ Ký chủ vì sao lại làm như vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không vì sao cả, chỉ là nhìn thấy một bọn suốt ngày ăn không ngồi rồi làm ta ngứa mắt! "
Ngọc Thố [ Có phải là vì người thấy lão vua kia bất công với con lão sủng ái, mà mấy đứa trẻ trong lãnh cung kia không làm nên tội tình gì mà bị lãng quên, nên người không vui? Muốn trừng phạt hoàng tử công chúa kia? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có! "
Tuy cô nói không có nhưng đã cười, môi cô chỉ công lên một ít nhưng tâm trạng thực sự tốt hơn trước, khi trở về phủ Tề Vương cô bị Vu lão phạt cấm túc ba ngày, cô hiểu sư phụ không giận mình chỉ là hôm nay cô có phần quá đáng khi trêu chọc người.

Cô đang ngồi trên ghế gỗ nằm hưởng không khí trong lành, Vũ Uyên cùng Khả Vân lo lắng vì bị phạt mà tâm trạng không tốt, nhưng chỉ thấy cô im lặng nằm tắm nắng hưởng thụ nên cũng không lên tiếng làm phiền.

Ngọc Thố [ Ký chủ người có muốn đi nơi khác làm nhiệm vụ ba ngày này không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Từ khi nào hệ thống có kiểu chơi này vậy? "

Ngọc Thố [ Đây không phải là kiểu chơi, mà nhiệm vụ này do ký chủ người tìm ra mà! ]
Bạch Thiên Tuyết " Đừng nói là do mấy cái nhóm chat đột nhiên xuất hiện đó chứ? "
Ngọc Thố [ bing bong, vì đột nhiên xuất hiện mấy nhóm chat đó, nên em có tìm hiểu nhưng mãi vẫn không thể nào phát hiện ra chuyện gì, nhưng lúc nãy đột nhiên có người xuất hiện nhắn tin bên trong nhóm.

Vì có người nhắn nên tên nhóm chat cũng hiện lên cùng lúc, Nhân Vật Phản Diện Muốn Sống Sót! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy vì sao phải đến nơi khác làm nhiệm vụ? Nhiệm vụ ở đây còn chưa đi được đến đâu nữa, thì làm sao mà đến nơi khác! "
Ngọc Thố [ Chuyện này người cứ yên tâm không ảnh hưởng gì đến chuyện ở đây cả, ba ngày này người cứ đến thế giới khác làm nhiệm vụ, ở đây sẽ lấy lý do người bế quan tu luyện ba ngày, còn để lại một con rối đống giả thành người ngồi ở đây tu luyện là được! ]
Bạch Thiên Tuyết " Như vậy cũng được, dù sao ba ngày tới này thật sự nhàm chán, giải thích nguyên lý của nhiệm vụ đột nhiên được phân phát này một chút! "
Ngọc Thố [ Đây vốn dĩ là nhóm chat nhiệm vụ, sẽ có người gửi đến lời mời kết bạn, khi nào người chấp nhận, thì người kia sẽ kể chuyện của họ, lúc đó người có thể chấp nhận cũng có thể từ chối.

Đây là một cuộc giao dịch, chúng ta chỉ hỗ trợ và giúp đỡ chứ không giống như nhiệm vụ thường phải chiếm đoạt lấy thân thể của nguyên chủ.

Thù lao của họ có thể trả cho chúng ta là do người đưa ra, người ủy thác còn có thể trao cho chúng ta linh hồn và thể xác của họ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy người này như thế nào? Nhiệm vụ ra sao? Thù lao là gì? "
Ngọc Thố [ Là một cô gái trẻ, còn 2 tháng nữa 18, nguyện vọng cô ấy không muốn chết, thù lao tùy người lựa chọn khi hoàn thành! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vũ Uyên, Khả Vân ta sẽ phải bế quan trong ba ngày này, nên đừng cho ai vào đây cả! "
Vũ Uyên " Sư cô yên tâm cứ giao cho chúng ta! "

Khả Vân " Vâng tiểu thư! "
Sau khi hai người họ ra ngoài không quên đóng cửa lại kỹ càng, Tiểu Thố cũng bắt đầu công cuộc chuẩn bị, giăng kết giới cả phòng, cô lấy ra một sợi tóc cột vào miếng vải nhỏ vào một giọt máu con rối cũng thành hình, không khác gì cô da trắng hồng mềm mại, ngoan ngoãn đi lên giường ngồi xuống.

Ngọc Thố [ Mọi chuyện đã chuẩn bị xong, chúng ta đi luôn chứ ký chủ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm đi thôi! "
Cô vừa đồng ý cả ý thức và cơ thể cùng nhau tiến vào khoản không, xung quanh là những nhóm chat kia nhưng hiện tại cũng chỉ có một nhóm là đã kích hoạt, bảng nhiệm vụ hiện ra trước mắt chấp nhận, từ chối, cô nhấn chấp nhận liền có quyền sách rơi vào tay cô, đồng thời xuất hiện một cảnh cửa.

Đưa tay mở ra cánh cửa bước bên ngoài là một sảnh lớn những người cosplay, cô vừa bước ra khỏi không gian, liền bị người khác chú ý đến vì trang phục của cô thật sự rất tỉ mỉ, thân hình của một cô bé 13, 14 nhưng rất phát triển, nhan sắc cổ điển xinh đẹp như thật sự vừa từ cổ đại xuyên đến.

Người đến ngỏ ý muốn chụp ảnh cô đều cười lên một cái, người đó vừa chụp xong một tấm cô liền cầm theo quyển sách được cấp tìm một cái ghế ngồi xuống xem không quan tâm xung quanh nhiều người chụp ảnh mình.

Tên sách, Sự Trả Thù Của Âm Dương Sư Mạnh Nhất.

Bạch Thiên Tuyết " Không phải nói là phản diện sao? Vì lý do gì tên sách kỳ quặc vậy? "
Ngọc Thố [ Người xem nội dung xem! ]
Nam Chính Phùng Dịch gia đình khá giả khi còn nhỏ gia đình làm ăn thua lỗ mà thiếu nợ khắp nơi, mẹ hắn vì không chịu được nhiều sự áp lực mà thất cổ tự tử, cha hắn không lâu sau thì bị xe tông chết ngay tại chỗ, hắn thành trẻ mồ côi nhưng vì vẻ ngoài đáng yêu cùng ngoan ngoãn mà được nhận nuôi, cũng từ đó nhà đầu tiên luôn xảy ra những chuyện rất đáng sợ, cha mẹ nuôi của hắn cũng gặp chuyện không mai đều lần lượt chết.

Những chuyện như vậy liên tục xảy ra với những gia đình tiếp sau đó, cũng từ đó hắn bị xa lánh, khi hắn ngày càng trầm cảm thì có một ông lão nhận nuôi hắn, mới đầu hắn đều trốn tránh, nhưng nhiều ngày trôi qua ông lão cũng làm hắn bớt phòng bị hơn ngày ngày đều đến tìm hắn chơi, thấy vậy các thầy cô ở đó cũng giúp ông lão làm giấy nhận nuôi.

Từ khi hắn theo ông lão thì được chăm sóc rất tốt, cũng theo ông lão học trở thành một thầy trừ tà, đôi mắt được ông lão cho rửa bằng nước thuốc mở ra đôi mắt âm dương cùng sư phụ trừ yêu diệt ma, mấy năm sau sư phụ hắn nhận ủy thác đi bắt một oan hồn còn chưa thiếu nữ, oan hồn thiếu nữ kia vì bị hại mà sản sinh sát ngút trời.

Ông lão cũng vì ngủ vậy mà bị oan hồn thiếu nữ kia gi3t chết, nam chính Phùng Dịch hay tin sư phụ mình bị giết không quan tâm ngọn nguồn chỉ muốn trả thù cho sư phụ, từ đó một đường điều tra tìm ra oan hồn thiếu nữ, thực lực hai bên ngang nhau khi giết được oan hồn thiếu nữ thì hắn cũng bị thương rất nặng.

Phản Diện Ngọc Tú là một hồn ma chết trẻ, cô gái còn chưa được đón sinh nhật lần thứ 18 của mình mà bị người khác gi3t chết, vì gia đình giàu có họ hàng muốn tranh giành tài sản mà không ngại thuê người gi3t chết cháu gái.

Sau khi chết oán khí như một con dao hai lưỡi, càng giết người oán khí càng nặng, nhưng cô ấy không giết người vô tội chỉ riêng ông lão kia là ngoại lệ duy nhất chết dưới tay cô ấy, càng khiến cho cô ấy hận chính bản thân mình vì lỡ ra tay giết người vô tội.

Họ hàng không những gi3t chết cô ấy còn gọi điện mời thầy về bắt cô ấy lại, vì không muốn bị bắt lại cô ấy đành phản kháng không ngờ đến lại gi3t chết người vô tội.

Bạch Thiên Tuyết " Bé ơi hình như cốt truyện có hơi sai thì phải! "
Ngọc Thố [ Sai gì á ký chủ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Xem xong quyển sách này ta đưa ra kết luận là con bé giao nhiệm vụ cho ta không phải người, mà là một oan hồn thiếu nữ đó! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người nói gì vậy, ở đây thì làm gì có ma chứ, người muốn doạ em phải không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không doạ là thật đó, nữ phản diện này là ma! "
Ngọc Thố [ Ký chủ hay là bây giờ chúng ta về đi được không? Dù sao bỏ nhiệm vụ cũng không bị phạt gì cả! ]
Bạch Thiên Tuyết " Sợ thì có ít gì chứ, đến cũng đã đến rồi, nhiệm vụ cũng đã chấp nhận thì giúp người ta một chút, dù sao là ma thì vẫn phải sợ hồn phi phách tán không được đầu thai nữa, ai mà muốn mình mãi mãi biến mất ngay cả Địa Ngục còn không biết ra sao được! "

Còn đang xem sách thì đột nhiên ánh đèn chụp ảnh quá sáng, cô quay qua nhìn họ thì thấy càng nhiều người vẫn đang tác nghiệp, cô cũng không thể tự ý rời đi khi sự kiện chưa kết thúc được nên đành đi dạo xung quanh.

Không nghĩ đến cô vậy mà mua được rất nhiều quyển truyện tranh, tiểu thuyết chất đầy cả hai xe đẩy, vì cô mua nhiều nên được hai nhân viên giúp đẩy xe cho đến khi sự kiện kết thúc là lúc thông báo người cosplay được yêu thích nhất.

Cô vẫn như cũ không quan tâm chỉ muốn nhanh chóng được thoát khỏi nơi này đi tìm chỗ thay bộ y phục ra thành một bộ đồ khác.

Nhưng không nghĩ đến bản thân vô tình đồng ý cho họ chụp ảnh lại trở thành quán quân cosplay, nhưng vì không đăng ký tham gia nên ban giám khảo thảo luận, nếu như số phiếu của cô ngang hoặc nhiều hơn một hai phiếu thì giải thưởng trao cho người xếp sau cô có đăng ký, nhưng số phiếu bầu của cô cao hơn người kia cả trăm phiếu nên giải thưởng vẫn là về tay cô.

Ban giám khảo thảo luận quyết định sẽ trao cho người kia đồng giải nhất vì có đăng ký, cô vẫn là vô tình giành được giải nhất mà cầm theo cúp cùng tiền thưởng đi ra xe.

Bạch Thiên Tuyết " Lần sau rút kinh nghiệm mới được, vô tình như này thật sự rất phiền! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người không nên để ý đến chuyện này, mà hiện tại người nên quan tâ m đến nhiệm vụ của chúng ta, có thể tối nay cô ấy sẽ đến tìm chúng ta đó! ]
Bạch Thiên Tuyết " Đến thì đến thôi, mong là cô ấy đừng đến quá bất ngờ, chứ nếu không tim ngừng đập trước khi nghe nhiệm vụ là gì! "
Cô bắt xe đến một khách sạn lớn, vừa xuống xe ai nấy cũng đều nhìn cô ngay cả bác tài xế xe cũng không khác gì mấy lúc trên xe luôn nhìn rồi cùng cô tám chuyện.

Sau khi lấy chứng minh thư ra xác nhận vài lần mới thuận lợi thuê được phòng vip, nhân viên giúp cô đem đồ lên phòng cô cũng lên phòng sắp xếp một chút rồi thay ra bộ váy, mái tóc làm cầu kỳ cũng được cô gỡ ra rồi lấy bừa một sợi ruy băng cột đơn giản.

ppjpg

.
 
Back
Top Bottom