Ngôn Tình [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 40: 40: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Tuyết " Tôi đâu có nói sẽ đi một mình! "
Bạch Thiên Huy " Vậy ý em là gì? "
Bạch Thiên Tuyết " Em định nhờ anh hai tuyển chọn những người mạnh và lập thành một nhóm để đi cùng em "
Bạch Thiên Huy " Vậy tiêu chuẩn chọn người thì sao? Em không nên chọn đại người nào mạnh cũng được đâu! "
Hạ Vũ " Anh Huy nói đúng đó, cậu phải suy xét kỹ là nên chọn người hệ gì bao nhiêu người, rồi họ có hữu ích hay không "
Bạch Thiên Tuyết " Yên tâm đi em đã nghĩ cả rồi hai người không cần lo đâu "
Bạch Thiên Huy " Vậy ý định của em như thế nào, nói anh hai nghe nếu có gì anh góp ý kiến cho em! "
Bạch Thiên Tuyết " Em chọn hai người trong nhóm bảo vệ căn cứ thôi, đi nhiều sẽ tạo ra sự chú ý, nên người đi cùng em phải nhanh nhẹn, thông minh và phải đủ bình tĩnh giải quyết những tình huống bất ngờ xảy ra "
Hạ Vũ " Hai người thôi sao? Thậm chí còn không phải người dị năng? Tuyệt đối không được! nếu cậu sợ đi nhiều người sẽ gây sự chú ý thì để mình đi cùng cậu! "
Bạch Thiên Huy " Hạ Vũ nói đúng, anh cũng sẽ đi cùng và thêm một người dị năng nữa em chọn đi "
Thiên Huy đưa cho cô một cuốn tài liệu dầy, cô cũng nghiêm túc mà cầm lên xem từng người.

Ngọc Thố [ Ký chủ em nghĩ hay là người từ chối đi, người đâu cần họ người có tất cả các hệ và cấp cũng cao hơn họ gắp nhiều lần mà! "
Bạch Thiên Tuyết " Ta cũng muốn từ chối lắm chứ, nhưng như vậy họ sẽ làm quá hơn mà thôi, nên mình phải chọn đại một người cho rồi "
Ngọc Thố [ Ký chủ nếu vậy thì người để họ chọn đi, người chỉ cần đồng ý một người là được ]
Bạch Thiên Tuyết " Ý kiến hay "
Cô cầm cuốn tài liệu đưa trả lại ngay trước mặt Thiên Huy.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai anh chọn đại một người nào đi, sáng ngày mai mình xuất phát luôn "
Hạ Vũ " Gấp rút vậy sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Đi nhanh một chút thì mạt thế kết thúc nhanh hơn một chút "
Bạch Thiên Huy " Vậy được rồi, bây giờ mọi người chuẩn bị kỹ lưỡng một chút, sáng mai xuất phát sớm, ngày mai sẽ có một người thích hợp để đi cùng chúng ta "
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng anh nếu anh đi cùng em vậy còn căn cứ ai lo? "
Bạch Thiên Huy " Căn cứ thì để cha lo liệu, vì khi thành lập căn cứ cha là người giải quyết các vấn đề, còn anh chỉ đi tìm vật tư thôi "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì bây giờ anh hai mình về nhà thôi, em phải thông báo cho mama nếu không thì mama sẽ giận em mất "
Bạch Thiên Huy " Được vậy mình về nhà chuẩn bị đồ luôn nào "
Cô Thiên Huy cả Hạ Vũ cùng nhau đi ra ngoài, đi ngoài hành lang thì những người có mặt đều nhìn không rời mắt, giá trị nhan sắc khi ba người đi cùng nhau phải nói là cực cao, ra đến xe cộ ngồi phía ghế sau như mọi khi.

Chiếc xe vì được cô dùng hệ quang bao bọc lấy mà không có một con tan thi nào đến gần, một đường về nhà hoàn toàn không có một mối nguy hiểm.

Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao họ phải thành lập căn cứ xa nhà vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Tại vì nếu căn cứ gần nhà họ sẽ thường xuyên đến làm phiền, thêm nữa lỡ gặp phải những người không biết ơn mà còn bắt người nhà chủ căn cứ để uy h**p muốn chỗ ở tốt hơn, trong khi họ không xứng đáng có được nó, em hiểu không! "

Ngọc Thố [ Em hiểu rồi ]
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, em tìm hiểu thông tin của trung tâm phòng nghiên cứu xem có tan thi cấp bao nhiêu là cao nhất giúp ta "
Ngọc Thố [ Được ký chủ hãy ở nhà và chờ tin của em ]
Bạch Thiên Tuyết " Được được, ta chờ thông tin của em "
Trong lúc cô nói chuyện với Tiểu Thố thì đã đến nhà, cô bước xuống xe đi vào nhà lấy từ không gian ra một rổ táo rồi cầm lấy một trái táo ăn, Thiên Huy cùng Hạ Vũ thấy thì ngây người.

Bạch Thiên Tuyết " Mama con về rồi đây! "
Cô đi vào phòng khách ngồi xuống ghế rồi lớn tiếng kêu mama, không biết vô tình hay biết trước mama cũng từ trên lầu đi xuống.

Mẹ Nguyên chủ " Con gái con đứa mà mới vừa về đến nhà là đã lớn tiếng gọi mẹ, rồi sau này ai dám lấy con hả! "
Bạch Thiên Tuyết " Con không cần ai rước đâu, ở nhà với baba mama vui hơn, thêm nữa cho dù anh hai có lấy vợ thì vẫn phải nuôi con "
Mẹ Nguyên chủ " Con đó sao có thể tự tin đến vậy hả "
Bà vừa cười vừa nói, Thiên Huy được cô kêu tên thì mới bình tĩnh lại mà lên tiếng hỏi cô.

Bạch Thiên Huy " Tiểu Tuyết à, lúc nãy em lấy từ đâu ra một rổ táo vậy? "

Bạch Thiên Tuyết " À em vẫn chưa nói à, em vừa thức tỉnh hệ không gian và tinh thần "
Cả nhà lần này thật sự không còn một động tác nào nữa mà như chết lặng, còn cô vẫn vui vẻ mà với việc ăn trái cây của mình.

Sau khi mọi người tiêu hóa được rồi mới chấn an lại bản thân mình, còn Hạ Vũ vẫn còn trong không gian tâm trí.

Bạch Thiên Tuyết " Mama ngày mai con sẽ cùng anh hai Hạ Vũ đi làm nhiệm vụ, nên mama đừng có lo nha "
Nói như vậy cô liền chạy lên phòng để không phải bị mama từ chối hoặc phải tìm lý do để được đi.

Tối đến Tiểu Thố về liền cho cô nhiều thông tin của phòng thí nghiệm.

Ngọc Thố [ Ký chủ nơi đó có trên 50 tan thi cấp 1 tầm 20 con cấp hai, 5 con cấp 3 và 2 con cấp 4 một con cấp 5 cũng chính là tan thi vương ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 41: 41: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ Hoàn


Cô ngủ một giấc ngon đến sáng, cô đi vscn rồi thay đồ khi cô ra ngoài thật không ngờ vậy mà lại đi ra cùng lúc với Hạ Vũ.

Bạch Thiên Tuyết " Chào buổi sáng "
Hạ Vũ " Buổi sáng vui vẻ "
Vừa chào buổi sáng nhau thì phía sau Thiên Huy cũng lên tiếng chào buổi sáng, ba người cứ vậy mà lén lút đi ra ngoài xe chạy đến căn cứ đón người còn lại được cha chọn ra.

Nhưng không ngờ được là khi đến nơi lại thấy Nữ chính Thuỳ Liên đứng ngay cửa lớn cùng cha cô.

Bạch Thiên Huy " Ba à, bao nhiêu người tại sao phải chọn cô ta? "
Ba nguyên chủ " Cô bé này có hệ trị liệu cùng hệ thủy, cho đi cùng nếu không may có chuyện gì ngoài ý muốn thì vẫn có thể dùng được "
Bạch Thiên Tuyết " Thêm ai cũng được mà anh hai, còn bây giờ thì mình phải xuất phát nhanh nếu không thì trời sáng, mấy con tan thi đi tìm thức ăn sẽ về đó! "
Bạch Thiên Huy " Được rồi bây giờ mình xuất phát thôi "

Mọi người đều lên xe, Thiên Huy cùng Hạ Vũ ngồi ghế trước cô và Thuỳ Liên ngồi ghế sau không ai nói chuyện với ai cả, cô thì nhìn bản mà Tiểu Thố hôm qua cập nhật cho cô.

Xe chạy trên đường một khoản thời gian thì mới đến cổng vào thành phố nghiên cứu, thì mọi người xuống xe để không đánh rắn động cỏ, cô trên người không đem theo cái gì bên ngoài, nhưng bên trong áo khoác dài thì toàn là dao găm được mài dũa sắt bén.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai mọi người vào trong trước đi, em đi qua bên bờ hồ lấy nước ở đó thí nghiệm xong em sẽ vào sau "
Cô chạy đi luôn không đợi câu trả lời, đi nhưng cô không quên dùng hệ quang bao bọc lấy tất cả.

Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao người cũng bảo vệ nữ chính vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhiệm vụ của ta không nhất thiết phải liên quan đến nữ chính, bớt một đối thủ bớt phải phiền một chút! "
Cô đi đến bên bờ hồ, đeo vào đôi bao tay y tế đưa vào nước một ống nghiệm lấy nước khỏi hồ nước liền trở biến thành màu xanh, phía sau bắt ngờ cô bị tấn công bằng dị năng.

Ngọc Thố [ Ký chủ phía sau người có 2 con tan thi cấp 4, khí tức của người khó có thể chê giấu được, nên tan thi nhạy cảm với mọi nguy hiểm khi người vừa đặc chân đến đây thì chúng đã phát giác được.

]
Bạch Thiên Tuyết " Không sau cả sử dụng lá chắn bằng đá là được, không nhất thiết phải giết đâu, khiến họ trở lại thành con người bình thường là được, nhưng vị tan thi vương kia ta nhắm cho hắn vị trí vệ sĩ chắc rồi "
Ống nghiệm cô đã đống nắp cho vào không gian, còn bên ngoài cô lấy một cây dao cắt nhẹ một đường dài trên bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô, máu theo chiều hướng mà chảy dài xuống hồ nước, giọt máu cô bây giờ đặc biệt khác người, máu cô có màu vàng nhạt như thuốc Vitamin.

Tiểu Thố khi thấy thì không khỏi hoài nghi, khi cô kể chuyện thì khúc có khúc không, cô không kể hết hoàn toàn cho Tiểu Thố.

Ngọc Thố [ Ký chủ máu của người tại sao lại thành màu vàng thế này? người có thấy không khỏe chỗ nào không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không sao cả ta hoàn toàn khỏe mạnh, không có chỗ nào bất thường cả! còn bây giờ đến lúc kết thúc mạt thế như lúc nó bắt đầu nào "
Máu cô khi chạm vào mặt nước liền thanh tẩy được toàn bộ nguồn nước không sạch sẽ bên trong hồ, sau đó cô dùng hệ mộc trói hết toàn bộ tan thì bên trong viện nghiên cứu đưa ra ngoài trời.

Bầu trời mây đen kéo đến che đi mặt trời trên cao, trong hồ, nước đang bay lên không ngừng, những đám mây không còn chịu được sức nặng mà rơi hạt, Tiểu Thố bên trong không gian bay ra lấy dù che đi không cho hạt mưa rơi vào cô.

Sau sự kiện hoành tráng của cô làm ra, ba người kia đang đấu với tan thi, thì thấy tất cả tan thi đều bị dị năng hệ mộc của cô kéo ra ngoài thì chạy theo, vừa đến nơi thì thấy cô đang đứng ngay bên cạnh hồ xung quanh đều là tan thi.

Thuỳ Liên bên trong chạy ra định kéo cô vào trong nhưng trời đã bắt đầu rơi hạt, tuy là sợ bản thân biến thành tan thi nhưng vẫn chạy đến chỗ cô, Thiên Huy và Hạ Vũ bắt ngờ không thôi khi người như Thuỳ Liên lại hành động như vậy.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố! em đã thấy chưa, không phải ai cũng ác cả đâu, còn tùy vào bản thân mình hành động ra sao, nếu mình suy nghĩ thoáng và bỏ qua cho họ sẽ nhận được đáp án đúng! "
Cô bị Thuỳ Liên nắm tay kéo vào bên trong, khi vào trong viện nghiên cứu liền đứng qua một bên cách xa mọi người một khoản, rồi lên tiếng.

Thuỳ Liên " Thiên Tuyết cho tôi xin lỗi vì thời gian trước đã làm những việc không đúng với cậu! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy cậu có thể cho mình biết tại sao trước kia cậu lại làm vậy không? "
Thuỳ Liên " Lúc trước tuy gia đình mình giàu có, nhưng ba mẹ mình luôn luôn quan tâ m đến công việc, họ chưa bao giờ hiểu được mình muốn họ yêu thương mình hơn, quan tâm mình hơn một chút, cũng vì vậy mình ghen tị với cậu có một gia đình yêu thương cậu, nên muốn làm khó cậu và bắt nạt cậu một chút thôi "
Hạ Vũ " Vậy trước kia tại sao cô lại khiến gia đình tôi thành như vậy? "
Thuỳ Liên " Cho dù tôi có làm ra chuyện gì đi nữa gia đình tôi họ mỗi tháng đều gửi tiền về cho tôi, nên tôi chỉ muốn tìm một người bạn trai có thể thay thế họ quan tâm tôi, vốn dĩ tôi không muốn phá hạnh phúc của gia đình cậu, tôi cho người đều tra gia đình cậu, thì biết được ba cậu bên ngoài có bồ nhí, nên tôi cho người chụp ảnh gửi cho mẹ cậu sau đó thì mọi người đều biết rồi đó! "
Khi mọi nghe Thuỳ Liên nói ra tất cả thì thông cảm cho nhau hơn một phần nào đó, cô đi lại gần Thuỳ Liên hơn thì cô ấy lập tức lớn tiếng không cho.

Thuỳ Liên " Thiên Tuyết cô đừng có lại đây, tôi đã bị dính nước virut sẽ biến thành tan thi bắt cứ khi nào đó, đừng có lại đây "
Cô chỉ cười một cái rồi đi lại nắm lấy tay Thuỳ Liên kéo lại ngồi xuống ghế, vì lực đạo sức mạnh của cô quá lớn, Thuỳ Liên không thể chống cự chỉ có thể bị kéo.

Bạch Thiên Tuyết " Cậu không cần phải lo tôi có hệ quang, thêm nữa cơn mưa lúc nãy là do tôi tạo ra khiến tan thi biến trở lại thành con người thôi, không thành tan thi được đâu mà lo "
Ngoại Truyện!
Sau khi kết thúc mọi hiểu lầm, một nhóm bốn người bọn cô đi khắp nơi biến tất cả tan thi trở lại thành con người, thế giới cứ thế mà từ từ trở lại quỹ đạo nên có của mình, cô Thuỳ Liên và Hạ Vũ trở lại trường học và trở thành bộ ba bộ mặt tự hào của trường.

Ngọc Thố [ Ký chủ người có muốn về hay ở lại đây? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ở lại đi! "
Cô ở lại thế giới này, một thời gian dị năng dằn biến mất sau Thiên Huy kết hôn với Thuỳ Liên, cô làm dâu phụ Hạ Vũ là rể phụ, hai người luôn được mọi người ghép thành một cặp, nhưng cô một đời không lấy chồng, Hạ Vũ cũng sau khi tốt nghiệp đã trở thành ông chủ tập đoàn lớn lại không lấy vợ, càng khiến người ta cho rằng Hạ Vũ đang chờ đợi cô.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 42: 42: Trở Về Không Gian


Ngọc Thố [ Chào mừng ký chủ đã trở về! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta về rồi đây "
Hiện tại giữa không gian chỉ có một cái ghế, cô ngồi lên ghế khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì tiếp nhận một loại sức mạnh to lớn.

Không biết từ đâu Bạch Hổ và Hắc Báo xuất hiện bên trong không gian, thậm chí còn đang ngồi hai bên, Tiểu Thố thì không hiểu chuyện gì mà mắt cá chết mà nhìn cảnh phía trước.

Bạch Thiên Tuyết " Mấy đứa tự giới thiệu bản thân với nhau đi, bây giờ ta thấy không được khỏe nên đi nghỉ ngơi một chút đây! "
Cô nói rồi không gian liền trở lại thành căn phòng lúc trước, cô đi lại nằm xuống liền ngủ, còn ba đứa Tiểu Thố, Bạch Hổ, Hắc Báo thì cũng nghe lời mà hòa thuận giới thiệu bản thân.

Bạch Hổ " Ta giới thiệu trước, ta tên Bạch Hổ là một trong hai linh thú khởi nguyên của sức mạnh "
Hắc Báo " Ta tên Hắc Báo là linh thú còn lại của khởi nguyên sức mạnh "
Ngọc Thố [ Còn ta tên Ngọc Thố, là hệ thống xuyên không, xin chào rất vui được làm quen ]

Ba con vật nhỏ mới đầu thì hơi xa lạ, một lúc sau thì nói chuyện cực kỳ sôi nổi, cô ngay từ đầu cũng chưa ngủ, khi sát nhận bọn chúng hòa nhập với nhau mới hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Không biết cô ngủ bao lâu sau thì tỉnh dậy, lại không hiểu tại sao cô lại muốn ăn gì đó, dường như ở thế giới kia lâu quá nên tính tình cũng thay đổi một chút nào đó, cô hoạt bát hơn, biết biểu lộ sự vui buồn, còn biết khóc khi bản thân cô đơn, sự thay đổi này ngay bản thân cô cũng dễ dàng nhận ra.

Cô đi vệ sinh cá nhân xong thì đi lại cái tủ lạnh ngay từ đầu cô đã không để ý đến, mở ra bên trong có rất nhiều loại rau củ thịt cá, có lẽ đây là lần đầu cô vào bếp khi đi ký khế ước với Ngọc Thố.

Cô mặc chiếc tạp dề lên người, mái tóc dài màu trắng dài cũng được cô tiện tay mà cột lên bằng một sợi ruy băng, cô bên trong bếp loay hoay một hồi thì cầm mấy dĩa đồ ăn đặc lên bàn, những món cô nấu đều dựa theo chiều hướng dinh dưỡng, trên bàn là một bát canh hầm, một nồi cá kho, một đ ĩa thịt xào chua ngọt, và một đ ĩa rau sống.

Vừa nấu xong không biết là cố ý hay trùng hợp, đúng lúc đó liền nghe thấy tiếng nói của ba con vật nhỏ cười nói mà chạy vào.

Ngọc Thố [ Ký chủ em về rồi, thật là bất ngờ không gian thức tỉnh của người thật là rộng, thậm chí còn có thể thăng cấp không gian.

]
Tiểu Thố mặt háo hức mà chạy vào, cô vẫn không để ý đến ngồi vào bàn ăn từng đũa cơm rồi gắp một miếng sườn cho vào miệng cắn một cái, nhìn ba con vật nhỏ nhìn cô ăn nước dãi chảy dài, cô chỉ cười một cái rồi lên tiếng kéo ánh mắt của bọn chúng trở lại.

Bạch Thiên Tuyết " Các ngươi lại đây ngồi ăn cùng đi, dù sao ta làm cũng khá nhiều, một mình ta ăn cũng không hết được! "
Ba con vật nhỏ nghe vậy liền phóng như bay vào chỗ ngồi rồi được cô bới cho một chén cơm.

Một lúc ăn cơm xong, rồi cô tự pha cho mình một bình trà mà ngồi nhâm nhi xem bản số liệu Tiểu Thố vừa gửi.

Ngọc Thố [ Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, trợ giúp anh trai trong thời kỳ mạc thế được 500 tích phân, kết thúc mạt thế 1000 tích phân, khiến nhiều tan thi trở lại thành người được 100000 công đức, 50000 tính ngưỡng ]
Bảng Số Liệu
Tên: Bạch Thiên Tuyết

Tuổi: 20
Trí Lực: 98/100
Mị Lực: 95/100
Vũ Lực: 97/100
Giá Trị May Mắn:???
Tính Ngưỡng: 10000 + 50000
Công Đức: 51000 + 100000 - 10000= 141000
Tích Phân: 2200 + 1500= 3700
Kỹ Năng: Dừng thời gian, Tất cả các hệ thiên nhiên.

Đạo Cụ: Cập súng bạc, nhẵn không gian
Hào Quang: Nhân Vật Chính, Người Hùng Mạc Thế
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, không phải là ta đã mua dị năng hệ quang sao? tại sao tích phân vẫn còn, mà công đức lại giảm? "
Ngọc Thố [ Ký chủ người quên rồi sao? tích phân để mua đạo cụ, còn công đức là để đổi lấy kỹ năng mà ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm, vậy thì cặp nhật cốt truyện thế giới tiếp theo đi! "
Ngọc Thố [ Tải cốt truyện! tải thành công

Cốt truyện lần này là hiện đại, nữ chính tên Mặc Linh là một cô gái nhà nghèo vì học giỏi nên được tuyển vào trường học nổi tiếng, nhưng nữ chính một người nghiện game chính hiệu.

Nam chính Lạc Quốc là trưởng nhóm của hot boy trường, cũng là trưởng nhóm game nổi tiếng, là con ông cháu cha luôn quậy phá khắp nơi, ngày khai giảng trường là ngày nam nữ chính gặp nhau, nữ chính tính cách quật cường lại không thích trai đẹp, nên nữ chính lần đầu gặp gỡ với nam chính là hoàn toàn làm lơ, nhưng thật không ngờ hai người lại học cùng lớp lại cùng bàn, trùng hợp hơn là ngay cả chơi game cũng gặp phải nhau.

Nguyên chủ Bạch Thiên Tuyết, là bạn thân lúc nhỏ của nữ chính, vì gia đình không muốn cô lớn lên kiêu ngạo mà lúc nhỏ liền mua một căn nhà nhỏ ở, khi nguyên chủ đã có ý thức sống tự lập và luôn dựa vào bản thân thì gia đình liền chuyển về nhà và trở về cuộc sống thực sự, đi nhưng hai người vẫn còn giữ liên lạc và chơi chung game.

]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy cuối cùng thế giới này nghiên về cái gì, nghe một hồi vẫn chưa hiểu ra cái gì cả! "
Ngọc Thố [ Thế giới này nghiên về game nha ký chủ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì vào thế giới đi! "
Ngọc Thố [ Bắt đầu truyền tống! truyền tống thành công, chúc ký chủ có một trải nghiệm vui vẻ ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 43: 43: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Lần này cô mở mắt ra xung quanh không như những lần trước, lần này cô đang nằm trên bàn, trên bàn toàn là máy tính loại chơi game tốt nhất.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, game mà nữ chính và nguyên chủ chơi đã ra chưa? Hay vẫn còn trong quá trình kiểm tra lại? "
Ngọc Thố [ Ký chủ một lúc nữa game sẽ chính thức ra mắt, nên nguyên chủ đang ngồi đợi mà ngủ gục trên bàn đó! ]
Ngọc Thố vừa nói xong lập tức trên màn hình máy tính hiện thông tin, đang tiến hành tải game, nhưng quả thật là máy tính tốt, vừa tiến hành tải xuống thì game đã xuất hiện trong máy.

Cô thấy vậy liền nhấp vào game, vừa vào liền tạo nhân vật hợp ý mình, tiếp theo là chọn thể loại, game có pháp sư, chế tạo vũ khí, chiến sĩ, dược sĩ, sát thủ vân vân, cô còn chưa quyết định mình sẽ chọn nhân vật nào thì có tin nhắn.

Mặc Linh “ Tiểu Tuyết, cậu chọn nhân vật gì? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Mình có lẽ sẽ chơi nhân vật sát thủ! ”
Vừa trả lời tin nhắn thì cô đã nhấp vào sát thủ và vào game rồi, điện thoại lần nữa có tin nhắn.

Mặc Linh “ Nếu vậy thì mình sẽ chọn pháp sư, nếu có lập đội thì phối hợp sẽ tốt hơn khi sử dụng nhân vật khác! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Được, vậy vào game đi ”
Khi vào game cô liền đi làm nhiệm vụ chính, chưa được bao lâu thì đã lên đến cấp 3.

Bạch Thiên Tuyết " Game này lên cấp đúng là lâu thật, nếu đã vậy thì đừng có trách tôi quá tay mà diệt sạch boss nhé.

"
Lời nói cô vừa nói ra thì cô đã ở trước hang động của boss cấp 20, cô không suy nghĩ gì mà đi thẳng vào trong, tầm vài phút trên bảng tin thế giới đã thông báo boss đã bị giết.

Cô không vì vậy mà ngừng tay, con boss vừa chết và nhặt trang bị cô liền đi đến nơi có con boss cấp cao hơn mà diệt từng con một, trên bảng thế giới liên tiếp hiện lên thông tin boss cấp cao bị giết liên tục.

Tiểu Thố mới đầu định nằm trên bàn để nhìn cô chơi game, nhưng hiện tại nó chỉ có thể nghĩ ký chủ nhà nó đang chơi hack game.

Sau khi cô thấy giết như vậy cũng đủ rồi thì mới dừng lại, cô lại mở bảng xếp hạng thế giới thì cô đang đứng top 1, cách xa top 2 rất nhiều mới nhớ đến mình chưa biết nhiệm vụ lần này là gì.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, nhiệm vụ lần này là gì? "
Ngọc Thố đang bắt ngờ mắt chữ a mồm chữ o thì nghe cô gọi mới trở lại bình thường mà thông báo nhiệm vụ.

Ngọc Thố [ Nhiệm vụ, hãy lập ra một công hội đứng top thế giới, hãy trở thành người chơi huyền thoại.

]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu là nhiệm vụ về game thì không làm khó ta được! nhiệm vụ này không cần lâu quá đâu, nhưng ta vẫn phải chơi chờ những người top 2 và 3 đến gần lúc đó sẽ tạo công hội, nếu không họ lại nói là ta hack game.

"
Cô sau khi cài game một lúc đã lên đến cấp 10 mấy, thì giờ mới nhớ đến bạn thân là nữ chính thì gửi tin nhắn.

Bạch Thiên Tuyết “ Tiểu Linh trong game cậu tên gì để mình kết bạn! ”
Mặc Linh “ Trong game mình tên MLinh nghĩa là Mặc Linh ”
Cô ngay lập tức gửi kết bạn, bên kia cũng lập tức chấp nhận.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, bao lâu nữa nữ chính sẽ đi khai giảng ở trường mới? "
Ngọc Thố [ Còn một tuần nữa ký chủ! ]
Kết bạn xong thì cô mời Mặc Linh vào tổ đội đi đánh quái cấp nhỏ, rồi thi đấu pk hoặc solo để có nhiều điểm kinh nghiệm, còn nhận trang bị tốt.

Tạo hình trong game của cô là, mái tóc màu trắng dài được cột cao, cây kẹp tóc hình hoa tuyết, đôi mắt được đã bị miếng vải che đi mất, trên người là một cái áo thể loại sườn xám gài nút màu xanh trời, bên dưới là một cái váy ngắn màu trắng viền màu xanh.

Cô dẫn Mặc Linh đi chơi solo và pk nhiều trận thì cô để chế độ tự động đi làm nhiệm vụ, còn cô giờ này mới để ý đến không gian của căn phòng, phòng không mở đen hiện lại là ban đêm nên rất tối, cô lần mò một chút mới vào được nhà vệ sinh, cô nhìn trong gương.

Lần này cô thật sự bất ngờ với thể xát của nguyên chủ, mái tóc màu đen thô sơ dài quá thể che lấp cả khuôn mặt, tóc sau đã dài gần chạm đất, ăn mặc thì tùy tiện hiện trên người là một bộ đồ ngủ khủng long, cô phải hắt tóc mái ra sau thì đôi mắt cô màu đỏ huyết, làn da trắng như tuyết, ba vòng đầy đủ.

Cô đi vào ngâm mình trong dòng nước nóng một lúc thì đi ra ngoài mở tủ đồ ra, toàn là những bộ khủng long đủ màu, tìm một lúc lâu mới tìm được một bộ đồ ngủ bình thường là một cái áo tay dài, một cái quần dài hình con gấu xám, cô đi lại thoát game rồi mới lên giường đi ngủ.

Sáng hôm sau, cô thức dậy liền đi vệ sinh cá nhân mặc một cái áo sơ mi trắng, một cái váy ngắn màu đen, thêm cái áo khoác đen bên ngoài, mái tóc được cô tóm gọn cột ra phía sau cô chuẩn bị xong liền đi ra khỏi phòng căn nhà cũng trống rỗng không một bóng người.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố nguyên chủ ở riêng à? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, nguyên chủ là người nhút nhát, lại không thích bị làm phiền nên đã dọn ra ở riêng "
Cô không gấp ăn sáng mà đi ra ngoài bắt taxi đi đến một salon làm tóc, hôm qua vừa thấy thân thể nguyên chủ không biết quan tâ m đến vẻ bề ngoài, nên cô đã quyết định phải sửa soạn lại.

Sau khi cắt tóc, gọi đầu mát xa mặt, thì phải trải qua vài tiếng đồng hồ thì cuối cùng cũng có kết quả mà cô mong đợi.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 44: 44: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Sau khi tân trang lại cơ thể nguyên chủ, cô liền đi ăn ở gần đó, rồi lại đi mua đồ mặc, mỹ phẩm dưỡng da, cô phải đi mua toàn bộ, ngay cả bộ váy cô đang mặc trên người cũng lấy ra từ nhẵn không gian của mình.

Cô luôn có quy tắc của riêng mình là không bao giờ xài tiền người khác, tiền từ trước đến nay cô luôn xài là ở thế giới đầu tiên kiếm được từ những người cùng tham gia trò chơi.

Cô mất cả một buổi sáng chỉ để đánh bóng thân thể hiện tại của mình, sau khi sắp xếp tất cả đồ của mình thì cô mới đi lại bàn mở máy tính ra liền nhận được không ít lời mời kết bạn, thư khiêu chiến solo pk, Mặc Linh cũng có gửi vài cái tin nhắn, cô trả lời tin nhắn của Mặc Linh trước tiên.

Bạch Thiên Tuyết “ Tiểu Linh có chuyện gì sao? ”
Ngay lập tức cô nhận được tin nhắn trả lời của Mặc Linh.

Mặc Linh “ Từ sáng giờ cậu đi đâu vậy? Mình chờ cậu từ sáng đến giờ cũng đã lên được vài cấp mới thấy cậu trở lời! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Lúc sáng định nấu món gì đó ăn, nhưng khi mở tủ ra mới biết là hết đồ ăn, nên mình phải lết cái thân đi mua về, mới vừa ăn xong liền online đây, thông cảm xíu nha bạn hiền ”

Mặc Linh “ Cậu đó không bao giờ cho mình giận cậu thêm vài giây à! 5 ngày nữa có sự kiện đầu tiên của game phải tham gia một nhóm bốn người cậu có tham gia không? ”
Ngọc Thố từ không gian bay ra nhanh nhảu góp ý kiến.

Ngọc Thố [ Ký chủ người mau đồng ý đi, 5 ngày nữa là sự kiện đầu tiên của game cũng sẽ có nhiều cao thủ tham gia, người chớp thời cơ lựa ra những người tài giỏi đem kết bạn hết, sau này người thành lập hội thì kêu họ gia nhập hội! ]
Ngồi suy nghĩ một lúc thì cô thấy ý này không tồi, còn cảm thấy nó có lý liền nhắn tin trả lời.

Bạch Thiên Tuyết “ Ừm có lẽ mình sẽ tham gia, nhưng hiện tại nhóm mình chỉ có hai người thì làm sau mà tham gia đây! ”
Mặc Linh “ Cậu không cần phải lo đâu, nếu nhóm chỉ có hai người thì hệ thống game sẽ tìm ra một nhóm hai người khác để đề xuất cho mình! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Làm sau cậu lại biết chuyện này, game mới vừa phát hành hôm qua thôi mà? ”
Mặc Linh “ Vì mình cũng muốn tham gia nên đã tìm hiểu hơn về sự kiện, và còn nhắn tin cho công ty game hỏi thì họ trả lời như thế! ”
Sau đó cô trả lời ừm một cái rồi bản thân cũng bạn thân cùng nhau lập nhóm đi lên cấp, chơi game cho đến gần tối mới bật chế độ tự động còn cô thì đi tắm rửa làm cơm, ăn xong cô còn định đi dạo một vòng cho xuống cơm, nhưng lúc về trên tay cầm vài loại bánh và tay còn lại chính là vài ly trà sữa.

Về đến nhà cô đi thay một bộ đồ ngủ đơn giản, mái tóc cũng được cô tóm lại cột thấp bên dưới, trên bàn là máy tính cùng bánh đồ uống mấy loại, cô cũng rất biết chăm sóc bản thân, nước uống đều là trà, bánh chỉ có hai cái còn lại đều là trái cây.

Bạch Hổ, Hắc Báo cũng được cô kêu ra coi chừng nhà, sau khi chơi game đến tầm 11h đêm cô mới ngáp ngắn ngáp dài trở lại giường ngủ, nhưng ngày sau đó cô vẫn là lịch trình sáng chạy bộ, ăn uống rồi chơi game mà tiếp diễn, vì hiện tại vẫn đang trong kì nghỉ hè nên cô tranh thủ lên cấp khi có thể, Tiểu Thố thấy cô rảnh thì lại giao thêm nhiệm vụ phụ.

Ngọc Thố [ Ký chủ nếu người rảnh như vậy hay là đi làm nhiệm vụ phụ được giao bắt ngờ đi! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhiệm vụ phụ bất ngờ à! nghe cũng hay đó nói thêm về nhiệm vụ bất ngờ đi! "
Ngọc Thố [ Nhiệm vụ phụ bất ngờ là khi mau xuyên giả nhận nhiệm vụ khá tốn thời gian để thực hiện, thì sẽ được giao cho nhiệm vụ bất kỳ để làm trong thời gian rảnh, vừa có điểm vừa có việc làm! ]
Bạch Thiên Tuyết " Được nếu vậy thì chơi thôi ngại gì mà không thiêu đốt thời gian trống đó, và khiến nó trở nên có ích! "

Nhưng khi biết được nhiệm vụ bất ngờ của mình cô chỉ có thể hoàn thành được 2/3 nhiệm vụ trong 3 ngày, vì hai nhiệm vụ kia đều là đi giết quái trong game tìm vật phẩm hệ thống giao cho, cái còn lại cô phải lên máy bay mà bay về bên nữ chính mới có thể hoàn thành.

Hôm nay là ngày sự kiện game nên cô sáng sớm đã vào và đăng ký nhóm hai người, còn sự kiện lúc trưa mới bắt đầu, nhưng thật không ngờ vừa đăng ký được một tiếng thì trên máy tính của cô đã hiện được nhóm hai người khác hợp với nhóm cô, hai người kia một người chơi kỵ sĩ, người còn lại chơi về dược sĩ, thấy nhóm này hợp nên cô liền đồng ý.

Ngay lập tức nhóm hai người kia đã xuất hiện trước mặt cô và Mặc Linh, nhóm hai người kia là nam, họ lại rất lịch sự mà giới thiệu bản thân mình trước.

Hàn Nhật Thiên “ Xin chào rất vui được cùng chung tổ đội với hai người xinh đẹp, mình tên NT là người chơi nhân vật dược sĩ rất mong được giúp đỡ! ”
Lạc Quốc “ Còn tôi là LQ là người chơi về kỵ sĩ rất vui được làm quen! ”
Hai người nhìn hai người trước mặt như vậy cũng vui vẻ mà giới thiệu.

Mặc Linh “ Xin chào tôi tên MLinh chơi pháp sư rất vui được chung đội! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Tôi tên BTTuyết chơi sát thủ rất vui được gặp! ”
Mọi người còn đang vui vẻ mà chờ được biết tên cô, nhưng khi cô vừa giới thiệu xong thì bọn họ ngây người một lúc mới phản ứng trở lại nhưng có hơi thái quá.

Hàn Nhật Thiên “ Cậu là người huyền thoại kia sau, game vừa ra liền đi diệt boss cấp cao liên tục xuất hiện trên bản thế giới liên tiếp không ngừng? ”
Cô chỉ nghiên đầu nhìn mà suy nghĩ lại những lời cậu ta đang nói, Mặc Linh thấy bạn thân mình lại quên những gì mình làm thì lên tiếng trả lời giùm.

Mặc Linh “ Chính là cậu ấy, cậu có thể đừng la lớn như vậy được không! cậu mà lớn tiếng một chút nữa lại phải đi nơi khác nói chuyện đó.


Hàn Nhật Thiên đưa tay lên che miệng lại gật gật đầu, sau đó nhỏ tiếng lại mà hỏi tiếp.

Hàn Nhật Thiên “ Mà tại sao chúng ta không thể lớn tiếng vậy? ”
Mặc Linh “ Nếu cậu nói chuyện BTTuyết đang ở đây thì thế nào những người kia ngay lập tức sẽ bu vào đây, thế là mình sẽ bị thiếu người mà không thể tham gia sự kiện này đâu! ”.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 45: 45: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Bạch Thiên Tuyết “ Tranh thủ bây giờ chưa đến lúc sự kiện bắt đầu, tôi đưa mọi người đi lên vài cấp.


Câu nói vừa thốt ra, họ lại ngây người một lần nữa, bình thường nếu người cấp nhỏ muốn được lập đội với người cấp cao để đi lên cấp phải trả cho họ một cái giá thích đáng, còn cô lại muốn đưa họ đi lên cấp miễn phí, thấy vậy Mặc Linh lại lên tiếng kéo họ về hiện tại.

Mặc Linh “ Mấy cậu đừng có đứng đực ra đó nữa, đi mau lên nếu không một chút nữa là sự kiện bắt đầu sau này không có cơ hội tốt như bây giờ đâu! ”
Hàn Nhật Thiên “ À! được bọn mình đến liền! ”
Cô nói là làm, đưa họ đến một cái động của một con boss cấp thấp vào trong họ chỉ làm nó mất rất ít máu, còn cô chỉ cần hai chiêu đã đưa nó đi đến thế giới bên kia, mọi người ở đó con boss vừa hồi sinh liền bị giết tiếp, nếu con boss có tri thức chắc chắn là nó không dám hồi sinh lần nữa.

Lạc Quốc và Hàn Nhật Thiên lần đầu chơi game mà cảm thấy đáng sợ, cô cứ giết boss họ giúp được gì liền giúp, còn trang bị cô không nhặt dù là một món, cho đến khi sự kiện một chút nữa bắt đầu cô và họ mới trở lại nơi sự kiện xảy ra.

Sự kiện này chủ yếu là giúp họ kiểm tra xem trình độ phối hợp ăn ý của mọi người, và khi kết thúc 3 đội đứng đầu sẽ được nhận trang bị có một không hai.

Khi đã vào thế giới bên trong sự kiện, cô chỉ cầm đúng một cái ô màu xanh cùng màu với bộ đồ cô đang mặc, nhiệm vụ của những nhóm là phải bảo vệ viên ngọc được đặc bên trên một cái giá đựng.

Bạch Thiên Tuyết “ Bây giờ mọi người hãy đi giết và lấy về những viên ngọc của đội họ, còn tôi ở đây canh giữ viên ngọc, khi sự kiện gần kết thúc mà đội mình chưa đủ số, thì tôi sẽ đi săn lùng cho đủ, thế nào? ”
Hàn Nhật Thiên “ Ừm! tôi đồng ý với kế hoạch này ”
Mặc Linh “ Mình cũng đồng ý ”
Lạc Quốc “ Tôi không có ý kiến ”
Bạch Thiên Tuyết “ Nếu vậy thì, xuất phát ”
Cô vừa nói thì họ chia nhau ra mỗi người một hướng mà tấn công, cô bên ngoài ngồi nhìn họ rời đi liền dùng cái ô đang cầm trên tay, cái ô bay lên không trung phát ra ánh sáng bao bọc lấy toàn bộ nơi cô đang đứng cùng viên ngọc.

Thấy mọi thứ đều ổn thì cô ăn trái cây uống trà sữa, Tiểu Thố nhìn vào màn hình rồi nhìn đến cái ô liền hỏi.

Ngọc Thố [ Ký chủ, cái ô đó có tác dụng gì vậy, nhìn hình như là hàng hiếm có phải không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm nó là hàn cực hiếm đó, nó có tác dụng bảo vệ người và đồ vật bên trong an toàn, nếu có người muốn đột nhập vào nó sẽ diệt người đó cho đến cùng, cho dù là trốn ở đâu nó đều tìm đến để giết "
Ngọc Thố [ Ký chủ người làm sao để tìm được chiếc ô này vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Thì ta cũng như bình thường mà đi giết boss nhưng do ta hên nên nó được rơi ra cùng với mấy trang bị khác! "

Bên cô thì nhàn nhã mà nhìn, còn bên Mặc Linh cũng gặp một chút khó khăn để lấy ngọc, vừa định đứng núp một bên dùng phép thuật để lấy viên ngọc nhưng không hiểu vì sao lại bị phát hiện, Mặc Linh chỉ có một mình lại chơi pháp sư nên cũng khó đánh với hai người một là pháp sư giống mình, người còn lại chơi khiên phòng ngự cực cao.

Bên Hàn Nhật Thiên thì may mắn hơn chỉ có một người chơi phòng ngự canh giữ viên ngọc, vì Hàn Nhật Thiên chơi dược sĩ nên sức chiến đấu rất thấp, nhưng lúc nãy được cô đưa đi kiếm thêm lực chiến đấu mà dễ dàng lấy được viên ngọc.

Còn bên Lạc Quốc thì lại dễ dàng cực kỳ, một mình chiến đấu với cả đội vẫn nhẹ nhàng giành lại được viên ngọc, có thể nói cậu ta là người chỉ đứng sau cô trên bản sếp hạn thế giới.

Cô bên này vì vị trí của đứng có thể nói là ở trung tâm, nên bị không ít người nhắm đến, nhưng cô chỉ đứng mà nhìn họ vừa la vừa chạy nhìn như cô đang xem phim hài.

Bạch Thiên Tuyết " Ừm cảm giác hiện tại không tồi, như đang xem phim hoạt hình hài vậy lại được ăn trái cây uống trà sữa thì còn gì bằng, mà công nhận là người chơi dược sĩ của đội ta chỉ số may mắn cao thật, vậy mà gặp đội chỉ còn có một người chơi phòng ngự ở lại.

"
Ngọc Thố [ Bạn của nam chính nên chỉ số may mắn rất cao là chuyện bình thường mà ký chủ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Hả! bạn nam chính á, vậy chẳng phải người chơi kỵ sĩ đội mình sẽ là nam chính sao? Không phải thực sự trùng hợp như vậy chứ? "

Ngọc Thố [ Ký chủ người đón đúng rồi, người chơi kỵ sĩ kia chính là nam chính Lạc Quốc, đây không phải là trùng hợp đâu ký chủ, là do nam nữ chính bị hào quang của nhau mà bị cuốn hút đến cạnh nhau! ]
Bạch Thiên Tuyết " Có vẻ như bàn tay vàng lần này có hào quang rất sáng! mà không phải em nói là nam chính rất quậy phá à? "
Ngọc Thố [ Khi chơi game cậu ta rất nghiêm túc, vì đây là thứ cậu ta thích, còn bên ngoài thì có thể nói là trùm trường! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm, thì ra là vậy, nếu vậy thì nhiệm vụ khiến hai người họ đến bên nhau sớm hơn thì dễ giải quyết rồi! "
Lời vừa nói ra thì mấy người kia đã trở về đầy đủ, vì là người cùng đội của cô nên đi vào dễ dàng, những người của đội khác đứng bên ngoài canh đợi cho lớp phòng ngự yếu đi mà tấn công, thấy họ vào dễ dàng thì chạy ra tấn công nhưng lại bị giết một cách nhanh chóng.

Mặc Linh, Lạc Quốc và Hàn Nhật Thiên ba người mới vừa bước vào vòng bảo vệ thì lại nghe thấy tiếng nhiều người tấn công đến định quay lại chiến đấu, lại nhìn cảnh trước mắt mà không biết nên nói gì nữa, mới cùng cô lập nhóm vài tiếng mà đã từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, riết không biết có nên bất ngờ nữa không.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 46: 46: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Bạch Thiên Tuyết “ Mọi người về rồi! thu hoạch như thế nào? ”
Tiếng của cô kêu họ, bây giờ họ mới quay trở lại mà đưa ra những viên ngọc mà bản thân đi lấy về được.

Mặc Linh “ Mình được 5 viên! ”
Hàn Nhật Thiên “ Tôi hơn cô ấy 2 viên! ”
Lạc Quốc “ Tôi được 10 viên! ”
Họ nói ra số lượng mình lấy được rồi để vào nơi đựng ngọc, cô ngồi bên ngoài gật đầu tán thưởng họ.

Bạch Thiên Tuyết “ Ừm thu thập cũng khá nhiều đó chứ! mà mọi người muốn tổ đội mình đứng hạng mấy trong sự kiện này? ”
Mặc Linh “ Mình muốn hạng nhất, như vậy mình sẽ nhận được trang bị nhóm hiếm có thể nói là phiên bản giới hạn! ”
Hàn Nhật Thiên “ Đương nhiên là không có ai muốn mình đứng sau người khác mà! ”

Ai cũng tranh nhau lên tiếng muốn hạng nhất, còn Lạc Quốc chỉ gật gật đầu chứng tỏ mình cùng ý kiến với họ, Tiểu Thố thấy vậy thì liền lên tiếng.

Ngọc Thố [ Nếu không muốn thua người ta thì tại sao không cố gắng mà đi thu ngọc, bây giờ ký chủ hỏi thì liền nói này nói nọ! ]
Cô nhìn Tiểu Thố từ thỏ tức đến nỗi phải biến thành người, cô nhìn biểu cảm phải cười lên một cái thật tươi.

Bạch Thiên Tuyết " Nào nào, Tiểu Thố ngoan không giận không giận, có muốn uống trà sữa không? "
Tiểu Thố tuy đang giận đùng đùng, mà khi cô hỏi rồi đưa đến trước mặt thì cầm lấy ly trà sữa đi qua một bên ngồi chơi với Bạch Hổ và Hắc Báo, cô thì lại tiếp tục mà chơi game.

Bạch Thiên Tuyết “ Vậy được, mấy cậu muốn ngồi ở đây nghỉ mệt, hay là cùng tôi đi lấy ngọc? ”
Họ nghe vậy thì ngay lặp tức chọn cùng cô đi lấy ngọc, nhưng trên đường đi họ mới nhớ.

Hàn Nhật Thiên “ Nếu mình đi hết như vậy thì ai sẽ bảo vệ ngọc của mình? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Cậu không cần phải lo đến việc đó, mình đã để lại một pháp bảo để không ai có thể sâm nhập được, nếu ai mà muốn vào trong không có sự cho phép của mình thì như lúc nãy các cậu cũng thấy rồi! ”
Họ ngay lập tức nhớ lại cảnh lúc nãy có nhiều nhóm khác nhau muốn tấn công vào để lấy ngọc, nhưng lại bị những kiếm khí giết sạch không còn một ai, họ như hiểu ra đều gì mà nhìn cô rồi rùng mình.

Cô như biết vị trí của các nhóm khác mà gần đến nơi thì cô dừng lại rồi núp ở gần đó, ba người kia thấy vậy cũng núp sau một cái cây khác gần nhau.

Bạch Thiên Tuyết “ Mọi người ở đây đi, nếu có người về hoặc người khác đến thì giết ngay đừng để một ai có thể vào trong! ”
Ba người nhìn thấy tin nhắn cô gửi thì đồng loạt chia nhau ra mỗi người một hướng núp gần đó mà canh giữ, đồng thời có thể nhìn cách đánh của cô, còn cô bên này sử dụng ẩn thân mà chạy vào, nhẹ nhàng khiến ba người đội kia khó mà phát giác ra đối thủ của mình đang đến gần.

Chưa kịp để họ hiểu ra chuyện gì, thì cô đã khiến họ phải ở trạng thái linh hồn nhìn thấy viên ngọc của đội mình bị lấy đi như nhà không chủ, sau đó cô cười nhẹ như chúc mừng chiến thắng nhẹ nhàng của mình, hai người Hàn Nhật Thiên và Lạc Quốc nhìn từ đầu đến cuối chưa đến năm giây, mà cô đã có thể giải quyết ba người kia rồi lấy đi viên ngọc.

Những nơi cô đi qua đều bị giải quyết không còn một tổ đội nào cản trở, đôi khi đang đi đến nơi tiếp theo nhưng lại bị nhóm khác chặn đường cướp, thì cô cũng khiến họ phải hối hận khi đã chọn nước đi sai lầm nhất của bản thân.

Những đội tham gia cũng lần lượt mà giảm xuống mạnh, sau khi càng quét một lúc thì cô mới quay trở lại mà đưa vào nơi đựng ngọc của nhóm mình, nơi đựng ngọc vì quá nhỏ mà phải chỉnh sửa kích thước lớn hơn mới đựng hết tất cả, nhóm cô hiện tại đang dẫn đầu cách xa nhóm thứ hai, cho dù bây giờ họ có giải quyết hết những nhóm còn lại vẫn phải thua một đường dài.

Bạch Thiên Tuyết “ Nhiêu đây đủ để nhóm mình đứng nhất rồi, không nhất thiết phải đi nữa đâu, thời gian kết thúc sự kiện không còn đến 5 phút nữa, hay là mình kết bạn đi, khi nào có đi làm nhiệm vụ nhóm thì kêu một tiếng! ”
Mặc Linh “ Mình đồng ý với cậu, những cái nhiệm vụ nhóm 4 người của mình ngày nào cũng không thể hoàn thành.


Hàn Nhật Thiên “ Ừm mình kết bạn đi, mình cũng muốn làm bạn với những người cùng cấp, trước đến giờ những người cấp nhỏ hơn thường lợi dụng mình để đưa họ đi lên cấp hoài! ”
Lạc Quốc “ Tôi không có ý kiến! ”
Khi nghe tất cả đồng ý thì mọi người đồng loạt gửi lời mời kết bạn, khi tất cả vừa nhắn vào đồng ý, cùng lúc sự kiện kết thúc và trở lại sảnh của game, một bản thông tin hiện lên trước mặt bên trong là một cái rương vàng, mở ra quả nhiên bên trong là trọn bộ trang bị hiếm cùng với một quả trứng.

Mặc Linh “ Này bên mọi người có một quả trứng không? ”
Hàn Nhật Thiên “ Mình có! ”

Bạch Thiên Tuyết “ Mình cũng có! ”
Lạc Quốc “ Ừm của tôi cũng có! ”
Mặc Linh “ Đây có thể được coi là bet nhóm không, thật mong chờ nó nở ra! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Sự kiện kết thúc rồi mình đi ngủ trưa đây, ngày may mình còn phải đi khai giảng nhận lớp nữa, tạm biệt tối may gặp.

Cô vừa nói liền off, nhìn qua một bên thì đã thấy ba con vật nhỏ nhà mình ngủ ngon lành, thì tiện tay lấy một cái chăn đắp cho cả ba, rồi bản thân cũng bước lên giường ngủ.

___________________________________________
Nếu bây giờ có ai chưa ngủ, thì mình chúc mọi người ngủ ngon có một giấc mơ gặp được người trong mộng.

????????.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 47: 47: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Ngủ cho đến khi cảm thấy đói cô mới chịu ngồi dậy đi vệ sinh cá nhân, rồi đi xuống nhà bếp thì ba con vật nhỏ nhà cô lại đang loay hoay làm gì đó, Tiểu Thố thì đứng gần bếp cầm cuốn sách dạy nấu ăn mà chỉ huy Bạch Hổ và Hắc Báo làm đồ ăn.

Cô thấy vậy cũng không lên tiếng làm phiền, cô chỉ đứng bên ngoài cửa nhìn vào, ba con vật nhỏ rất ăn ý mà phối hợp với nhau, tầm 1h sau thì có mấy món trên bàn trang trí rất đẹp mắt, Tiểu Thố định đi lên phòng gọi cô xuống, nhưng khi vừa quay người lại thì đã nhìn thấy cô đứng ngay trước cửa, lập tức chạy lại kéo cô vào trong còn kéo ghế ra cho cô.

Vậy là cô và ba con vật nhỏ cùng ngồi ăn cơm cùng nhau, sau khi ăn uống xong cô liền đi xem lại tập sách của nguyên chủ lại có thể khiến cô bất ngờ, bên trong tập sách điểm số tuyệt đối hoàn toàn không có một con số nào là nhỏ.

Bạch Thiên Tuyết " Nguyên chủ lần này của ta quả thật là rất giỏi, đều là điểm tuyệt đối ta phải cố gắng mà học thôi! "
Nói thì nói vậy, nhưng khi xem xong hết tất cả thì lết cái thân đi tắm rửa rồi đi ngủ một giấc đến sáng.

Sáng hôm sau
Cô vì tối qua ngủ sớm mà sáng dậy rất có tinh thần vui vẻ mà đi vệ sinh cá nhân sau đó mặc đồng phục của trường, vì cô lười mà chỉ chảy sơ qua mái tóc dài rồi buộc tóm lên, sau đó lại đi xuống dưới nhà làm một miếng bánh mì quét mức cùng một ly sữa tươi, ăn sáng xong cô cũng nhanh chóng mà đi đến trường.

Vừa đến cổng trường thì vẫn ồn ào như những trường khác, họ như đang chờ Idol mà xếp thành hàng ngây ngắn mà đứng chờ, cô thì khổ lắm mới có thể lách người qua được tất cả, cô cũng không dự khai giảng mà đi thẳng về lớp đã được thông báo từ trước.

Đến lớp cô chọn một góc truất mà ngồi xuống, lấy máy tính bảng từ trong cặp ra sau đó liền chăm chú mà không biết trời trăng mây đất gì, khi cô ngước mắt lên nhìn thì cả lớp dường như đã gần đầy đủ, họ hiện tại họ làm quen và đang kết bè kết phái với nhau.

Còn bên Mặc Linh cũng không khá hơn, những người giàu thì được người khác tiếp cận với nhau, Mặc Linh vẫn ngồi vào ghế mà giáo viên sắp xếp, ngồi ngay bên cạnh Lạc Quốc nhưng vẫn không để ý mà nhìn chăm chú vào cuốn sách trên tay.

Vì là ngày khai giảng mà không học chỉ có làm quen và kết bạn với nhau, rồi chọn ra một câu lạc bộ mà tham gia, vì không được từ chối gia nhập tất cả thì cô chọn vào câu lạc bộ bóng rổ, chọn và đăng ký xong thì đi gặp và chào hỏi với những người khác trong câu lạc bộ rồi cùng nhau đấu một trận xem như tiệc chào mừng.

Cô khi đi đến câu lạc bộ chào hỏi thì bị kéo vào phòng thay đồ, thay ra một bộ đồ mới của độ bóng rổ, cô thấy họ nhiệt tình như vậy thì cũng phối hợp mà đấu một trận, kết quả toàn thắng khiến cả câu lạc bộ phải ngơ ngác ngỡ ngàng cùng vui mừng vì đã có được một trợ thủ đắc lực.

Bên cô thì như vậy, còn bên Mặc Linh vừa chọn làm thủ thư của thư viện, vừa đi vệ sinh bước ra thì đã bị một nhóm bạn học nữ kéo ra sau trường nơi không có camera mà giở trò bắt nạt, không biết là cố ý hay vô tình mà Lạc Quốc ra đó ngồi ăn trưa cùng Hàn Nhật Thiên, vậy là có một màn anh hùng cứu mỹ nhân.

Một ngày mệt mỏi cứ vậy mà trôi qua, khi về đến nhà cô lập tức ba chân bốn cẳng chạy đi tắm ngay, vừa tắm ra thì đi xuống nhà ăn cơm đã được ba con vật nhỏ chuẩn bị, ăn xong cô lại trở về phòng mà vào game, trong lúc đó cô đã làm bài tập đầu tiên của năm học.

Vừa vào game thì ngay lập tức nhận được tin nhắn của Mặc Linh nói về chuyện hôm nay bị bắt nạt tại trường.

Mặc Linh “ Tiểu Tuyết à, không có cậu bảo vệ mình, nên hôm nay mình vào trường mới liền bị kéo ra sau trường, may mắn không biết cậu con trai nào đó đúng lúc giúp mình, nếu không thì mình đã bị đánh hội đồng rồi! ”
Sau những lời than khổ còn kèm theo mấy cái icon chấm chấm nước mắt, cô thấy vậy cũng hưởng ứng đùa theo.

Bạch Thiên Tuyết “ Vậy bây giờ cậu có cần mình bay về nước đập cho bọn họ một trận không? Nếu muốn mình lập tức đặc vé máy bay về ngay! ”
Mặc Linh thấy tin nhắn của cô vậy cũng chỉ gửi cho cô mặt cười vui vẻ, cô cũng gửi lại vài cái icon mặt cười, hai người đang nói chuyện vui vẻ lại có một tin nhắn của Hàn Nhật Thiên mới khiến cô để ý, hóa ra là hai người gửi tin nhắn cho nhau vào tin nhắn nhóm.

Hàn Nhật Thiên “ Hai người online rồi à! tôi cứ nghĩ mình là người đầu tiên chứ.


Mặc Linh “ Bọn mình cũng chỉ mới online thôi, cậu không cần phải lo vào sau hai đứa mình đâu! ”
Ba người nhắn tin nói chuyện với nhau chưa lâu thì Lạc Quốc cũng đã online, cứ như vậy bốn người đi làm nhiệm vụ nhóm, sau khi nhiệm vụ nhóm đã hoàn thành hết Mặc Linh lôi kéo nhau đi vào một quán có tiến.

Mặc Linh “ Mình nghe rất nhiều người chơi game nói quán này nổi tiếng lắm, nên hôm nay muốn vào xem sau, nhưng đi một mình chán lắm nên mới kéo mọi người đi cùng! ”
Bốn người càng nói chuyện càng thấy hợp nhau, nên đã ra bên ngoài kết bạn với nhau lập một nhóm mà nói chuyện với nhau về sự kiện sắp đến.

Hàn Nhật Thiên “ Mình nghe đến sự kiện tiếp theo là về cặp đôi, chọn một người khác giới cùng tìm hiểu nhau nếu thấy thích hợp mà kết thành đạo lữ của nhau! ”
Mặc Linh “ Cái này mình cũng đã để ý, nhưng bây giờ mình thậm chí còn chưa kết bạn với ai ngoài ba người thì tham gia kiểu gì bây giờ? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Nếu vậy thì sự kiện tiếp theo mình khó mà tham gia rồi đây, có lẽ mình sẽ không tham gia còn mọi người tính sau? ”
Lạc Quốc “ Nếu vậy thì tại sao chúng ta không chia ra hai người một cặp mà tham gia nếu được thì để luôn, còn nếu không thì khi cả hai đã tình được người khác hợp với mình thì đưa đơn kết thúc.



Hàn Nhật Thiên “ Ý kiến của cậu mình thấy hay đó mình đồng ý, còn hai người thì sao? ”
Mặc Linh “ Được nếu đã vậy thì mình cũng đồng ý! ”
Cô ngồi mà nhìn màn hình mà suy nghĩ đến đau đầu, Tiểu Thố thấy vậy rồi lại nghĩ đến những thế giới trước đây cô cũng không yêu bất kỳ một người nào thì đưa ra ý kiến giúp cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ hay là người đồng ý đi, dù sao cũng chỉ là game họ còn nói nếu sau này không hợp cũng có thể kết thúc mà! ]
Nghe vậy cô thấy cũng đúng chỉ là game thôi, nên cũng không chần chừ nữa mà đồng ý.

Bạch Thiên Tuyết “ Mọi người đã đồng ý rồi thì tôi cũng không thể phá hỏng cuộc vui được, tôi đồng ý! ”
Sau khi nhận được sự đồng ý của tất cả mọi người thì liền quyết định theo nhân vật họ chơi, cùng với sự lựa chọn của cô thì không thể nào khác ngoài cô và Hàn Nhật Thiên là một cặp, hai người kia là một cặp.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 48: 48: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Bạch Thiên Tuyết “ Mà sự kiện còn hơn một tháng nữa mà mọi người tính sớm quá vậy! ”
Không biết lý do gì mà ba người kia không còn trả lời một câu nào nữa, thấy một lúc không ai trả lời thì cô lại lên một tin nhắn nữa.

Bạch Thiên Tuyết “ Tôi off trước đây tạm biệt! ”
Ngay lập tức cô tắt máy đi lại giường nằm xuống ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ của mình, sáng hôm sau cô vẫn như thường vệ sinh cá nhân thay đồ ăn sáng, nhưng hôm nay cô đặc biệt được cha mẹ cho xe đến đưa cô đi học.

Tài xế " Tiểu thư, ông bà chủ nhắn tuần này cô hãy về nhà, ông bà chủ có việc muốn nói với cô! "
Bạch Thiên Tuyết " Tôi biết rồi, chủ nhật này chú đến đón tôi là được! "
Vì trường không xa nơi cô ở, vừa chạy một lúc liền đến nơi, chú tài xế đi xuống mở cửa xe cô cũng vì vậy mà đi vào lớp nhẹ nhàng hơn, không cần phải tốn thời gian lách người để đi vào cổng trường.

Một tuần cũng trôi qua nhanh, hôm này là ngày cô phải về nhà và gặp cha mẹ nguyên chủ.

Ngọc Thố [ Ký chủ, lần này người nhất định phải cẩn thận hành sử, vì cha mẹ nguyên chủ có đôi mắt nhìn người rất tốt! ]
Bạch Thiên Tuyết " Chuyện này không khó nên không cần em phải lo lắng quá đâu! "
Cô vừa nói vừa đưa tay lên xoa nhẹ đầu cô bé trong giống mình đang một bộ mặt lo lắng mà nắm lấy vạt áo, sau khi đi học về cô liền lên nhà tắm rửa và để máy tính vào ba lô, vừa xuống đã thấy có một chiếc xe đậu ngay cửa lớn, tài xế vừa thấy cô ra liền mở cửa xe, cô ngồi vào xe tay cầm điện thoại nhắn tin với Hàn Nhật Thiên, Tiểu Thố thấy vậy thì thắc mắc mà hỏi.

Ngọc Thố [ Ký chủ, tại sao từ trước đến giờ em không thấy người yêu ai bao giờ? Trong khi thời gian đó những mạo hiểm giả khác thì qua một thế giới liền quen một người? ]
Bạch Thiên Tuyết " Có lẽ vì ta không giống họ có thể yêu đương và tạo ra những cuộc tình, có thể là ta không biết yêu là gì, cũng có thể là ta không có cảm giác gì khi yêu! "
Khi nghe được câu trả lời, Tiểu Thố như câm nín mà nhìn cô gái đang ở tuổi phải yêu đương nhưng lại nói ra những lời như vậy, cô ngồi xe tầm nửa tiếng thì mới đến được cổng vào nhà, cô nhìn qua cửa kính thì xung quanh hai bên được chia ra đều được trồng hoa hồng nhiều màu được tạo thành mê cung cầu kỳ.

Xe đến phía dưới cửa mới dừng lại, cô cũng bước xuống xe đi vào nhà, vừa bước vào thì đã thấy cha mẹ nguyên chủ đang ngồi trên ghế làm việc, nghe thấy tiếng bước chân bà mới nhìn lên đi nhanh lại kéo cô xoay một vòng rồi mới lên tiếng oán trách cô con gái nhỏ.

Mẹ nguyên chủ " Con đó tại sao ở riêng liền không biết chăm sóc bản thân như vậy, bây giờ nhìn xem đã ốm xuống một vòng rồi! "
Cha nguyên chủ thấy vợ mình nói nhanh đến nỗi không kịp trả lời thì lên tiếng giúp cô giải vây.

Cha nguyên chủ " Bà đừng có hỏi nhanh như vậy, tôi còn không thể nghe kịp bà hỏi gì nữa, thì làm sao con bé trả lời kịp! "
Bà nghe vậy thì cũng điềm tĩnh trở lại thành một phu nhân cao quý.

Mẹ nguyên chủ " Con gái ngoan, chắc con đói rồi, chúng ta mau vào trong ăn cơm thôi! "
Bà kéo cô vào trong bàn có rất nhiều đồ ăn được chuẩn bị kỹ càng nhưng vẫn chưa một ai động đũa, cha nguyên chủ cũng để giấy tờ xuống mà đi theo sau vào cùng.

Bạch Thiên Tuyết " Cha, mẹ hai người còn chưa ăn sau? Ăn trễ sẽ không tốt cho sức khỏe của cha mẹ đâu! "
Mẹ nguyên chủ " Được được đều nghe lời con, chúng ta ăn cơm thôi một lát nữa ăn xong chúng ta nói chuyện kia sau! "
Cô cũng không hỏi mà đưa tay ra gắp một món mà ông thích đưa vào chén, tiếp theo cũng gắp cho bà một miếng, không khí của buổi ăn cơm của gia đình cũng vì vậy mà rất ấm cúng, sau khi ăn xong thì cô ra ngoài ngồi ăn trái cây uống trà với hai ông bà.

Bạch Thiên Tuyết " Cha mẹ hai người muốn còn giúp chuyện gì sau? Chú tài xế nói cha mẹ có chuyện muốn nói với con! "
Mẹ nguyên chủ " Mẹ đang có một cái hộp đồng ở Việt Nam, nhưng cả mẹ và cha con lại không có thời gian mà bay về một chuyến, nên một tháng sau con có thể bay về nước một chuyến và giúp mẹ ký cái hộp đồng này không? "
Cô vừa ăn lại nghĩ nghĩ một chút liền đồng ý, cô ngồi ăn thêm một lúc thì về phòng mở máy lên vào game, phòng này cửa sổ theo hướng mặt trăng nhìn ra ngoài sân là một mê cung đầy hoa hồng, vừa vào game tin nhắn của Mặc Linh và Lạc Quốc khiến cho cô phải bị bội thực cơm chó.

Lạc Quốc “ Linh nhi em làm nhiệm vụ chưa? ”
Mặc Linh “ Em chưa có làm cái nào cả~ ”

Lạc Quốc “ Vậy anh đưa em đi làm nhiệm vụ nha! ”
Mặc Linh “ Vậy mình cùng đi làm nhiệm vụ đôi nào, đúng rồi Tiểu Tuyết ngày mai tụi mình sẽ kết thành đạo lữ cậu nhớ vào sớm nha~ ”
Cô ngồi nhìn một màn tin nhắn đầy cơm chó mà hoài nghi, Hàn Nhật Thiên đôi khi chỉ có gửi vài icon cho có sự hiện diện, sau khi hai người kia nắm tay nhau đi làm nhiệm vụ cô mới gửi tin nhắn riêng cho Hàn Nhật Thiên.

Bạch Thiên Tuyết “ Này chuyện gì xảy ra với họ vậy? Không phải mới hôm qua còn im im không ai nói chuyện với ai mà, sau hôm nay lại thành ra cả một bầu trời màu hồng của bọn yêu nhau vậy? ”
Hàn Nhật Thiên “ Thì tối qua lúc cậu off rồi hai người kia cũng nhắn tin nói chuyện cho đến khuya, thấy vậy mình cũng đi ngủ hôm nay vừa online thì đã phải ngốn một họng cơm chó như vậy đó! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Tôi bó tay với những người như họ! ”
Hàn Nhật Thiên “ Hai người kia cũng đi rồi thì mình cũng đi làm nhiệm vụ thôi! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Ừm! ”.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 49: 49: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Hàn Nhật Thiên “ Mà Thiên Tuyết này! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Có chuyện gì? ”
Cô vừa đánh boss mà nói chuyện với Hàn Nhật Thiên rất thản nhiên, còn Hàn Nhật Thiên chỉ việc ngồi một bên vì lực chiến quá thấp không dám đến đánh boss cùng.

Hàn Nhật Thiên “ Tại sao khi mọi người chọn ra hai người một cặp cậu lại chọn tôi? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Cũng không biết tại sao, nhưng có lẽ là một người tấn công, người còn lại thì phụ giúp người kia là được! ”
Vừa hạ được boss thì hai người đổi chổ cho nhau, cô đi qua một bên ngồi ôm quả trứng còn Hàn Nhật Thiên thì đi nhặt trang bị cần thiết, những cái còn lại đem đi bán toàn bộ.

Sau khi hai người kia nắm tay nhau đi làm nhiệm vụ riêng, thì cô cùng Hàn Nhật Thiên cũng không đi theo để ăn cơm chó, nên cô quyết định dẫn cậu ta đi đánh boss.

Bạch Thiên Tuyết “ Đánh boss nhiêu đó cũng được rồi, bây giờ tôi đưa cậu đi tìm thảo dược rồi để cậu chế dược, trong lúc đó tôi giết quái tìm thêm vật phẩm mà tôi cần khi tìm đủ thì tôi cần cậu chế tạo ra cho tôi một thứ! ”
Hàn Nhật Thiên “ Cậu cần tôi chế tạo cái loại dược gì, tôi sẽ giúp cậu hết mình tôi mà không chế được thì người khác chắc chắn cũng không thể nào giúp cậu được! ”
Sau khi nghe vậy cô kéo Hàn Nhật Thiên đi khắp tất cả các nơi trong game, khiến cho gà chó không yên cuối cùng cô cũng tìm được đầy đủ nguyên liệu.

Bạch Thiên Tuyết “ Nè Nhật Thiên, cậu còn sống không thế? ”
Khi biết cô đã tìm đủ nguyên liệu chế tạo ra cái gì đó, Hàn Nhật Thiên vui mừng vì mình còn sống khi bị cô kéo vào toàn bộ nơi nguy hiểm nhất của game.

Hàn Nhật Thiên “ Mà Thiên Tuyết cậu muốn chế tạo ra cái gì mà phải đi lấy toàn vật liệu hiếm vậy? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Cậu sẽ được biết ngay thôi! còn bây giờ cậu ngồi xuống bắt đầu chế tạo theo lời mình nói! ”
Nơi cô ngồi là kế bên một dồng suối, nơi này khó có ai có thể bước chân vào cô ngồi ôm quả trứng trong lòng mà chỉ từng chi tiết, sau một lúc lâu thì cũng đã chế tạo xong, bên trong dụng cụ chế tạo dược liệu toàn bộ đều là một loại bột màu đen tuyền tuyệt đẹp, nhưng Hàn Nhật Thiên lại không biết được đây là cái gì.

Hàn Nhật Thiên “ Đây là thất bại rồi sao? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Cũng không hẳn là thất bại, có thể nói là hoàn thành một cách hoàn hảo! ”
Hàn Nhật Thiên “ Nhưng đây là thứ gì? Cậu đừng có thử sẽ nguy hiểm lắm đó! ”
Cô chưa nghe lời Hàn Nhật Thiên nói, thì đã thu toàn bộ vào một cái lọ nhỏ còn rắc một ít lên quả trứng màu trắng trong lòng mình, sau đó còn lấy dao cắt một đường nhỏ trên tay, mau nhỏ xuống quả trứng bây giờ liền có rục rịch mà hấp thụ hết máu cô và cả loại bột màu đen kia.

Bạch Thiên Tuyết “ Nhóc con! quả nhiên bình thường là do nhóc lười, bây giờ có đồ ăn mới chịu phản ứng lại, thật là hết cách với nhóc! ”
Quả trứng khi hấp thụ hết đã thay đổi màu sắc, bây giờ nó có màu đen pha thêm một xíu màu đỏ, nghe cô nói dường như hiểu mà lắc qua một chút như câu trả lời.

Hàn Nhật Thiên “ Chuyện này là như thế nào? Làm sao mà cậu biết làm như thế quả trứng sẽ phản ứng lại? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Tôi off đi ngủ đây, dù ngày mai được nghỉ nhưng tôi vẫn không được thức khuya nên tạm biệt mai gặp! ”
Một tháng sau
Một tháng qua cô sáng đi học chiều có xe đến đón về nhà, hôm nay là ngày cô phải bay về nước giúp cha mẹ ký hộp đồng, cô đã ra sân bay bây giờ đang chào tạm biệt với cha mẹ.

Mẹ nguyên chủ " Con về đó ký hộp đồng, nhưng nếu họ giở trò thì con tuyệt đối đừng sợ mà đáp trả, cha mẹ bảo hộ con không cần phải sợ ai cả! "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi, nhưng tại sao con phải đi về bển trước một ngày vậy? "
Cha nguyên chủ " Mẹ con muốn con đi chơi cho thoải mái nên đi trước một ngày! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy con đi trước, con sẽ cố gắng về sớm thôi con lên máy bay đây! "
Cô lên máy bay ngồi bên ghế loại vip nên rất chặt tự không ồn ào, cô đeo tai nghe vào mà nghe nhạc.

Ngọc Thố [ Ký chủ người sắp hoàn thành nhiệm vụ phụ rồi, vậy người định khi nào hoàn thành nhiệm vụ chính? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta sắp lên đến huyền thoại rồi, cái còn lại thì lần này hẹn hò ra gặp rồi sẽ bàn đến chuyện tạo hội luôn! "
Ngọc Thố [ Ký chủ hay là người ngủ thêm một chút đi, bây giờ trời còn tối với lại còn lâu nữa máy bay mới hạ cánh, khi nào đến em gọi người dậy! ]
Bạch Thiên Tuyết " Được! ta cũng đang buồn ngủ! "
Từ thế giới trước, đến bây giờ thối quen ngủ nhiều cũng đã nhập sâu vào trong máu của cô, sau khi ngủ một giấc ngon lành vậy mà vẫn chưa đến, cô đành ăn một chút gì đó bỏ bụng, sau một thời gian dài ngồi máy bay khi đứng dậy đôi chân cô như có một dòng điện xẹt qua.

Nhưng cô cũng không quên hẹn mấy người họ trước khi lên máy bay là hôm nay họ sẽ gặp mặt nhau trước khi sự kiện tiếp theo diễn ra, khi cô về đến nhà mình và đem cất đồ đạc liền đi tìm quán mà mọi người hẹn nhau ra gặp mặt.

Bạch Thiên Tuyết " Ở đâu mà lâu liền quen luôn ở đó là có thật, bây giờ đường nào là đi đến quán đó, còn đường mình đang đi là đi đâu a! ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 50: 50: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Hiện tại trong một quán cafe có ba con người ngồi đối diện nhau mà không một ai nói một câu nào, Hàn Nhật Thiên thấy không khí khó nói thì lên tiếng trước.

Hàn Nhật Thiên " Thật không ngờ được, hóa ra người chơi game cùng bọn mình lại là bạn cùng lớp! "
Mặc Linh " Hửm mình học cùng lớp à? Vậy cậu là ai ngồi bàn mấy? "
Hàn Nhật Thiên " Cậu thật sự không nhớ tụi này à! người mà ngày đầu đi học đã cứu cậu đó! "
Hai người kia không biết vì cái gì mà Mặc Linh ngồi ngây ra một lúc, sau đó thì là vẻ mặt bất ngờ như nhớ ra được gì đó.

Mặc Linh " Hóa ra người giúp tôi là hai người à! "
Lạc Quốc " Đúng vậy là tôi "
Ba người thì vừa ngồi nói chuyện vừa chờ cô, còn cô thì không rảnh như họ, cô đi hết con đường này đến con đường khác nhưng vẫn không tìm được, Tiểu Thố như thấy được cơ hội lấy tích phân của cô mà vui vẻ lên tiếng.

Ngọc Thố [ Ký chủ, em khuyên người nếu không tìm được đường, thì hãy bỏ ra một chút tích phân để mua bản đồ đi! ]

Tiểu Thố vừa nói nhưng miệng không kiềm được mà cười đến vui vẻ, cô nghe vậy cũng không nói gì mà chỉ cười nhẹ lại một cái, khiến cho Tiểu Thố bất giác lạnh sống lưng mà rùng mình một cái.

Bạch Thiên Tuyết " Nếu đã không biết đường đến, thì phải dùng chiêu này rồi "
Lời vừa nói ra thì cô cầm lấy cái điện thoại trong túi ra, bấm một dãy số sau đó thì điện, không lâu sau bên kia nghe máy, không ai khác ngoài Mặc Linh.

Bạch Thiên Tuyết { Tiểu Linh à~ bây giờ mình phải làm sao đây? }
Mặc Linh { Tiểu Tuyết cậu hiện tại đang ở đâu vậy? Tại sao bây giờ còn chưa đến? Mọi người đều đang đợi cậu này! }
Bạch Thiên Tuyết { Mình hiện tại cũng không biết mình ở đâu nữa mà, mình mới gọi cho cậu này! }
Mặc Linh { Hả! đừng nói là cậu lại đi lạc nữa nhé! }
Bạch Thiên Tuyết { Mình nghĩ chắc vậy, lúc mình vừa về nhà dọn dẹp hành lý thì định đi bộ đến, nhưng không hiểu tại sao mình càng đi càng không nhận thức được là đang đi đâu hết! }
Mặc Linh { Bạn tôi ơi, đã bị mù đường còn muốn thể hiện trình độ không nhận thức được đường của mình cao đến như nào à! rồi hiện tại chỗ cậu đang đứng là ở đâu? }
Bạch Thiên Tuyết { Mình đang đứng trước một tiệm bánh ngọt ở giữa trung tâm thành phố, ở đây còn được để một cái bản là Thiên Đường Bánh Ngọt! }
Mặc Linh { Mình biết cậu ở đâu rồi! bây giờ cậu ở đó chờ mình một chút, mình đến ngay đây! }
Cô vừa tắt máy thì đi đã cầm trên tay cái bánh ngọt loại nhỏ mà bỏ vào miệng ăn.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố! nguyên chủ bị mù đường à? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, nguyên chủ giỏi nhiều thứ, nhưng lại bị bệnh mù đường nặng từ nhỏ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy sao lúc ta đi ra khỏi nhà em lại không thông báo trước, em đây là muốn lừa để lấy tích phân của ta à! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người thông cảm cho em đi, dù gì em cũng là hệ thống nhưng người lại chưa từng mua bất kỳ một món đồ nào, nên em chỉ muốn một chút tích phân thôi mà! ]
Bạch Thiên Tuyết " Không phải là ta không mua, chẳng qua hiện tại ta không biết sau này có cần mua gì cần nhiều tích phân không, nhưng ta chắc chắn một đều là thời gian không xa nữa ta sẽ mua một thứ gì đó tốn không ít đâu! "
Cô vừa nói vừa đi từng tiệm mà ăn uống vô tư, chưa bao lâu thì cô đã nghe được tiếng người gọi tên mình, cô quay người lại thì gặp ngay ba người đang nhìn xung quanh tìm mình.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết cậu đâu rồi, không phải đã nói phải đứng đợi mình sao! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người mau lên tiếng gọi họ lại đi, nếu không thì cho dù họ có tìm hết ngày cũng không biết người đang ở trước mặt đâu.

]
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Linh mình ở đây này! "
Cô đưa tay lên cao gọi họ, nhưng không hiểu sao Mặc Linh nhìn chằm chằm lấy cô mà hoài nghi, nhưng vẫn chạy đến chỗ cô.

Mặc Linh " Cậu, cậu thật sự là Tiểu Tuyết sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Ôi mới xa nhau có mấy năm vậy mà cậu lại không nhớ mình là ai rồi sao! buồn quá đi "
Mặc Linh " Không phải! nhưng tóc cậu còn có cả bộ váy này nữa, không phải là cậu không thích mặc váy sao, thậm chí lúc trước cậu rất lượm thuộm cho dù mình khuyên kiểu gì cũng không biết chăm sóc vẻ bề ngoài gì cả, nên bây giờ nhận không ra vì cậu quá xinh đẹp đó! "
Bạch Thiên Tuyết " Mình tâm sự để sau đi, còn bây giờ cậu không định chào mừng bổn cô nương đây về nước à! "
Cô như thối quen của nguyên chủ mà mở vòng tay ra, Mặc Linh cũng ngay lập tức ôm lấy cô vui vẻ mà nói.

Mặc Linh " Mừng cậu trở về, cô bạn thân của tôi à! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm mình về thăm cậu rồi đây, cô bạn ngốc ạ! "

Hai người nói chuyện từ đầu đến giờ, không để ý đến hai người con trai vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra mà vẫn đứng nhìn, cô thấy vậy mới lên tiếng chào hỏi đàng hoàn.

Bạch Thiên Tuyết " Xin lỗi vì sự chậm trễ của mình, xin chào tôi tên Bạch Thiên Tuyết lần đầu gặp mặt! "
Hai người kia nghe cô giới thiệu mà ngạc nhiên, bình thường nhắn tin trên game cô luôn nói mình rất bình thường, nhưng bây giờ thấy cô xinh đẹp vô cùng.

Lạc Quốc " Xin chào tôi tên Lạc Quốc trong game là LQ rất vui được gặp cậu! "
Hàn Nhật Thiên " Còn mình là Hàn Nhật Thiên, trong game thì là NT này! "
Mặc Linh " Nếu đã đến đây thì mình cùng vào một tiệm bánh ngọt nào đó đi! "
Lạc Quốc " Ừm! "
Hàn Nhật Thiên " Mình sao cũng được! "
Bạch Thiên Tuyết " Xin lỗi vì đã bắt mọi người đi tìm mình như vậy, hay là mình mời mọi người lần này để tạ lỗi được không! ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 51: 51: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Bốn người đi vào một quán bánh ngọt gần đó chọn một bàn ít ồn ào mà ngồi xuống, cô cầm trên tay cái menu gọi món đầu tiên.

Bạch Thiên Tuyết " Cho tôi một ly kem, một cái bánh choco ít ngọt và một ly cà phê! "
Mặc Linh " Cho em một ly kem dâu, một cái bánh dâu và một ly trà! "
Hàn Nhật Thiên " Cho tôi một ly cà phê sữa là được! "
Lạc Quốc " Cho tôi giống cậu ấy là được, cảm ơn! "
Phục vụ " Xin mọi người chờ một chút sẽ có ngay! "
Phục vụ vừa cầm menu đi vào cô cũng ngồi đó không lên tiếng, vậy là Nhật Thiên lại là người mở đầu cho mọi người nói chuyện.

Hàn Nhật Thiên " Thiên Tuyết cậu và Mặc Linh quen nhau bên ngoài bao lâu rồi? "
Bạch Thiên Tuyết " Tôi và Tiểu Linh quen nhau từ nhỏ, vì lúc chúng tôi sinh ra cùng bệnh viện và nhà gần nhau, nên hai đứa được tính là quen nhau từ lúc sinh ra! "
Mặc Linh " 2 năm trước gia đình Tiểu Tuyết chuyển sang nước ngoài sinh sống, cũng vì vậy mà tụi mình chỉ có thể hỏi thăm nhau qua game đó! "
Hàn Nhật Thiên " Vậy à! mình cứ nghĩ hai người chỉ quen nhau qua game thôi chứ! "

Phục vụ " Bánh của mọi người đây ạ, chúc mọi người ngon miệng! "
Bạch Thiên Tuyết " Mà mọi người đã chuẩn bị gì cho sự kiện mấy ngày tới chưa? "
Mặc Linh " Cũng không có gì để chuẩn bị cả, sự kiện đến thì tham gia thôi! "
Lạc Quốc " Mà mấy cậu có ai biết sự kiện tiếp theo có những nhiệm vụ như thế nào không? "
Hàn Nhật Thiên " Làm gì có ai biết được chứ, khi nào sự kiện diễn ra mới được công bố ra ngoài, còn bây giờ thì chờ thôi! "
Mặc Linh " Đúng vậy khi sự kiện bắt đầu mới biết, nên mình mới nói là chờ thôi chứ biết chuẩn bị gì! "
Mọi người thì nói chuyện còn cô thì ngồi ăn ly kem vì choco mà thưởng thức vị đăng đắng bên trên lưỡi của mình, nghe ba người nói không biết nhiệm vụ của sự kiện tiếp theo thì cô mới ngừng tay mà lên tiếng.

Bạch Thiên Tuyết " Mình biết này, nhiệm vụ của sự kiện lần này chính là kiểm tra sự ăn ý của cặp đôi, tiếp theo là người nam sẽ phải đi tìm người nữ được giấu vào một nơi nào đó! "
Ba người khi nghe cô nói mà im bặt, cho dù là cậu thiếu gia của nhất nhì nước vậy mà không có thông tin, cô nói ra như là một chuyện bình thường không có gì đặc biệt.

Hàn Nhật Thiên " Thiên Tuyết làm sao mà cậu biết được những thông tin này? "
Bạch Thiên Tuyết " À lần này mình về nước là để giúp cha mẹ mình ký hộp đồng với công ty game của họ, vậy nên sự kiện tiếp theo được đề cập bên công ty gửi đến cho mình tham khảo! "
Hai người Lạc Quốc cùng Hàn Nhật Thiên lập tức bị ngây người trước thông tin mà cô vừa đưa ra, còn Mặc Linh mới đầu cũng không lên tiếng chỉ ăn kem của mình, thấy hai người như vậy thì lên tiếng kéo họ về.

Mặc Linh " Hai người đừng có bị đứng hình, chuyện này là chuyện nhỏ mà khi hai người quen cậu ấy lâu hơn thì hai người sẽ thấy chuyện này không đáng để bắt ngờ như vậy đâu! "
Bạch Thiên Tuyết " Mà này! khi kết thúc sự kiện này tôi định sẽ tạo ra một công hội mọi người có muốn tham gia không? "
Mặc Linh " Hội của cậu chắc chắn mình sẽ tham gia, nên không cần hỏi mình! "
Hàn Nhật Thiên " Qua sự kiện sắp tới thì mình và cậu là đạo lữ của nhau nên mình không thể nào ở công hội khác được! "
Lạc Quốc " Đạo lữ của tôi cũng ở công hội của cậu thì tôi cũng không thể ở công hội khác! "
Hàn Nhật Thiên " Mà cho mình hỏi lại cái này một chút, gia đình cậu họ gì?
Bạch Thiên Tuyết " Cha tôi họ Bạch mẹ tôi họ Thiên, cô chuyện gì sao? "
Sau khi nói xong thì cô lại tập trung vào ăn bánh của mình, còn hai người kia cầm điện thoại tra cái gì đó mà khuôn mặt lúc ngạc nhiên lúc thì nhìn cô rồi lại nhìn điện thoại.

Bạch Thiên Tuyết " Nè! đừng có mà nhá nhá điện thoại lên xuống nhìn như vậy rất bất lịch sự đó, nhất là khi người ta là con gái lại đang ăn có biết không! "
Cô lên tiếng nói hai người kia mới không nhìn nữa mà cầm ly cà phê lên uống một hớp cho bình tĩnh.

Mặc Linh " Mà Tiểu Tuyết này, cậu về rồi khi nào cậu lại đi nữa? "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu ký hợp đồng suôn sẻ thì ngày mốt, còn nếu không được suôn sẻ thì mình phải ở lại một thời gian để làm một trận ra trò với công ty họ! "
Mặc Linh " Ừm! mình không muốn cậu đi nữa một chút nào cả! "
Ngọc Thố [ Ký chủ nhiệm vụ phụ bất ngờ lại có nhiệm vụ cho người đây, bây giờ người đi ra ngoài thì sẽ gặp được một cậu trai mặc áo thun trắng quần dài đen, nhiệm vụ của người là tuyển cậu ta vào công hội của người! ]
Khi nghe thông báo nhiệm vụ thì cô chỉ có thể thực hiện.

Bạch Thiên Tuyết " Mọi người đợi tôi một lát, tôi phải đi tuyển thêm một người giỏi cho công hội sắp tới của mình đây! "
Cô nói là đứng dậy tiêu soái mà bước đi ra ngoài cửa thì gặp ngay một cậu đẹp trai nhưng lại luôn gục đầu mà đi, cô thấy vậy cũng không nản lòng mà đi lại đứng trước mặt chặn đường.

Bạch Thiên Tuyết " Cậu gì ơi! cho mình hỏi cậu tên gì vậy? "
Cố Lăng Dương đang đi thì bị cô chặn đường hỏi tên mà không biết có nên trả lời không, phân vân một lúc thì vẫn trả lời cô.

Cố Lăng Dương " Tôi, tôi tên Lăng Dương! "

Bạch Thiên Tuyết " Cậu có chơi game Võ Hiệp Thời Đại không? "
Cố Lăng Dương " Có, nhưng tôi chơi không giỏi nên đã không chơi nữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu bây giờ cậu chơi lại thì tôi giúp cậu chơi giỏi hơn thế nào? "
Cố Lăng Dương " Thật không? Tôi chơi rất dở nên không có ai cho tôi vào nhóm cả, cậu thật sự không chê tôi chứ? "
Bạch Thiên Tuyết " Đương nhiên rồi, tôi là người kêu cậu chơi lại mà thì tất nhiên sẽ giúp cậu, nhưng tôi có một đều kiện là cậu phải tham gia công hội của tôi thế nào! "
Cố Lăng Dương " Mình cũng muốn vào một công hội nhưng họ đều từ chối vì mình chơi không giỏi thậm chí là cấp thấp nữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Không sao mấy chuyện này tôi giúp cậu được, còn bây giờ thì cho mình xin tên để kết bạn trong game nào! "
Cố Lăng Dương " Tên trong game của mình là Tôi Không Phải Boss! "
Bạch Thiên Tuyết " Được vậy tôi sẽ gợi ý kết bạn trong ngày hôm nay, còn bây giờ thì tạm biệt! "
Cô vừa quay người lại thì đã gặp ba người đang đứng trước cửa từ lúc nào Mặc Linh nhìn cô chằm chằm mà hoài nghi.

Ngọc Thố [ Quả nhiên là hào quang của nhân vật chính rất tiện ít cho những trường hợp lúc nãy, một người không thích nói chuyện vậy mà người bất chuyện dễ như vậy! ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 52: 52: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Bạch Thiên Tuyết " Sao mọi người lại ra đây hết vậy? "
Hàn Nhật Thiên " Tụi mình thắc mắc người mà cậu nói sẽ là một đồng đội giỏi cho công hội, nên muốn ra nhìn để sau này khi gặp mặt thì chào hỏi! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! thôi mình vào trong đi! "
Bốn người lại vào trong ngồi thêm một lúc thì tạm biệt nhau ai về nhà ấy, cô lần này đã biết nguyên chủ bị mù đường nên gọi taxi để về nhà, nhưng vừa về đến lại phân vân và nghi ngờ.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, đây có đúng là nhà mà chúng ta lúc về đây đã dọn dẹp đồ đạc không? Hay là do ông tài xế taxi cũng mắc bệnh mù đường giống nguyên chủ? "
Ngọc Thố [ Ông tài xế không có bị mù đường như nguyên chủ nên ký chủ không cần phải lo! tuy là hơi khác nhưng đây đúng là nhà của mình đó ký chủ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng lúc chúng ta đem đồ đạc dọn vào tủ đồ làm gì có ai, mà bây giờ em xem từ trong ra ngoài ít nhất cũng phải 20 mấy người! "
Tiểu Thố bên trong không gian đang ngồi chơi cờ với Bạch Hổ, Hắc Báo nên cũng không để tâm lắm mới thấy không có gì, khi nghe cô nói người hầu ít nhất cũng tầm 20 mấy người mới quay qua nhìn màn hình, thì thấy cô đang đứng trước cổng lớn còn chưa vào nhà.

Ngọc Thố [ Ký chủ! làm sao mà người biết người hầu hiện tại bên trong biệt thự ít nhất cũng tầm 20 người, ký chủ còn chưa vào trong mà? ]

Bạch Thiên Tuyết " Thì nhìn sơ qua đã biết rồi, nhưng quan trọng là tại sao bên trong lại có nhiều người đến vậy? "
Ngọc Thố [ Nếu người muốn biết thì vào trong nhà trước đã! ]
Cô cũng không hỏi gì mà cầm chìa khóa mở cửa đi vào trong, cô đi ngang qua ai cũng cuối chào cô, vừa vào đến nhà chính thì gặp một ông ăn mặc của một quản gia lịch sự cuối người 30 độ rồi lên tiếng.

Hồ quản gia " Tiểu thư mừng người về nhà! "
Bạch Thiên Tuyết " Ông và những người hiện tại ở trong biệt thự này là ai? "
Cô vừa nói vừa đi lại ghế sofa ngồi xuống, Hồ quản gia đi theo nhưng khi cô ngồi xuống thì ông đứng trước mặt cô.

Hồ quản gia " Thưa tiểu thư tôi là quản gia được ông bà chủ gọi đến chăm sóc cho cô những ngày ở đây, còn những người kia là người làm của biệt thự một tuần sẽ đến dọn dẹp một lần, nhưng hôm nay nghe tin tiểu thư về nên đã có mặt đầy đủ! "
Bạch Thiên Tuyết " Tôi biết rồi! "
Cô nói rồi cũng quay người đi lên phòng mình ngồi vào ghế sofa được đặc giữa phòng mình, cô lấy điện thoại gọi cho mẹ nguyên chủ, không lâu sau thì nên kia đã nghe máy.

Trợ lý " Dạ cho hỏi là ai vậy ạ "
Bạch Thiên Tuyết " Chào chị, chị có thể chuyển máy cho mẹ tôi được không? Tôi đang có chuyện cần nói với bà ấy! "
Trợ lý " Hóa ra là tiểu thư, nhưng hiện tại bà chủ đang bên trong cuộc hộp nên không thể nghe máy được! "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy khi nào cuộc hộp kết thúc thì nhờ chị nói với bà ấy gọi lại cho tôi! "
Trợ lý " Được! nhất định tôi sẽ gửi lời cho bà chủ! "
Cuộc gọi vừa kết thúc cô cũng không để tâm nữa mà lấy máy tính ra vào game, vừa vào cô liền tìm người để kết bạn, nhưng dường như cậu ta đã vào game chờ cô gợi ý kết bạn, nên vừa gửi thì đã nhận được sự đồng ý.

Cô nói sẽ giữ lời nên đã đưa cậu đi lên cấp, thậm chí là trang bị cao cấp cô đều không ngại tay mà quăng cho cậu ta, không bao lâu thì tên đã được nằm trên bảng xếp hạng thế giới.

Bạch Thiên Tuyết “ Cậu đánh rất tốt, rất có tương lai nha! ”
Cố Lăng Dương “ không, không có đều là nhờ có cậu cả! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Cậu cũng rất mạnh, chẳng qua cậu không có lực chiến và trang bị phù hợp nên cậu không cần phải tự ti như vậy, nhưng bất ngờ thật không ngờ là cậu chơi mục sư ấy! ”
Cố Lăng Dương “ Chơi nhân vật mục sư có gì sao? "
Bạch Thiên Tuyết “ Không có, chẳng qua nhân vật mục sư rất ít người chơi, vì lúc đầu chơi sẽ rất yếu những người lúc trước chọn bây giờ đều bỏ ních đó rồi tạo ra một ních khác chơi, nên tôi khá là bất ngờ khi còn người chơi mục sư! ”
Cùng lúc đó thì cô lại có một tin nhắn của ba người kia gọi đi làm nhiệm vụ chung, cô thấy cũng không thể bỏ lại Cố Lăng Dương nên đã kéo theo, đến điểm hẹn cô đã thấy họ đứng đợi.

Bạch Thiên Tuyết “ Nè mình đến rồi đây! ”
Bình thường Mặc Linh sẽ không để ý đến ai hoặc cái gì ngoài game, nhưng bây giờ cô vừa đến thì đã nhìn thấy Cố Lăng Dương đang đứng phía sau cô, thấy vậy cô cũng lên tiếng giới thiệu.

Bạch Thiên Tuyết “ Giới thiệu với mọi người, đây là người mà mình đã nói trước đó, cũng là người mà mình gặp lúc ở ngoài cửa tiệm bánh ngọt lúc sáng, mọi người làm quen nhau đi! ”
Lạc Quốc “ Xin chào tôi tên trong game là LQ ”

Mặc Linh “ Còn mình là MLinh xin chào cậu.


Hàn Nhật Thiên “ Còn mình là NT rất vui được gặp! ”
Cố Lăng Dương “ Xin chào còn mình là Tôi Không Phải Boss, rất vui được gặp mọi người! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Chào thì cũng chào rồi, bây giờ thì đi làm nhiệm vụ thôi! ”
5 người lặp nhóm năm, lần này cô không ra tay chỉ đứng một bên xem họ phối hợp mà giết quái, cô mở mic mà chỉ điểm cho họ nên dùng chiêu thức nào cho hợp lý với hoàn cảnh.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, tự nhiên bây giờ ta lại muốn trở về không gian không muốn ở lại vi diện này nữa! "
Ngọc Thố [ Ký chủ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ sớm sẽ được về sớm thôi mà, ký chủ cố lên! ] Ta phải làm gì khi ký chủ chỉ qua có mấy vi diện đã học hư không muốn làm việc mà muốn về?.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 53: 53: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Chơi game được một lúc thì cô có điện thoại nhưng cô lại đang chơi rất nhập tâm mà không để ý đến, Tiểu Thố thấy vậy liền nhảy ra lấy điện thoại cho cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ người có điện thoại này! ]
Cô đưa tay qua cầm lấy điện thoại nhắn nghe máy bên kia là tiếng của mẹ nguyên chủ nên cô mới ngừng tay mà nghe điện thoại.

Bạch Thiên Tuyết " Mẹ à, tại sao nhà lại có nhiều người hầu như vậy? Thậm chí còn có cả quản gia, con chỉ về có hai ngày giúp mẹ ký hộp đồng thôi mà đâu có ở lại lâu! "
Mẹ nguyên chủ " À mẹ quên nói với con, lần này con về sẽ ở lại một thời gian, để định hình lại chi nhánh công ty của chúng ta, cùng lúc cho con học tập quản lý công ty nhà, nhà ta chỉ có mình con nên phải để con chịu khổ rồi! "
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng con còn phải đi học mà! "
Mẹ nguyên chủ " Chuyện này con không cần phải lo, cha mẹ đã sắp xếp cho con cả rồi, con sẽ chuyển về nước và học trường nữ sinh, còn việc ở ký túc xá hay ở nhà là do con quyết định! "
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng mà! "
Cô chưa nói hết câu thì bà đã đưa điện thoại cho trợ lý của mình.

Trợ lý " Tiểu thư bà chủ đã đến lúc đi bàn chuyện rồi nên có gì người điện lại sao nha! "
Bạch Thiên Tuyết " Được rồi tôi không làm khó chị.

"
Vừa nói xong câu cô cũng tắt máy không nói gì nữa, bên kia trợ lý khi biết cô đã tắt máy cũng thở một hơi nhẹ nhõm rồi chỉ có thể lén nhìn bà chủ đang nằm đắp mặt nạ mát xa hưởng thụ.

Bạch Thiên Tuyết " Thật là ta không còn gì để nói nữa rồi, chẳng phải là đang hưởng thụ đấm bóp mát xa mà còn kêu người khác nói là bàn chuyện làm ăn, ít nhất chuyển trường cũng thông báo trước chứ, làm gì có ai làm hết rồi mới thông báo không? "
Cô nhìn cái màn hình Tiểu Thố đưa trước mặt chỉ có thể lắc đầu ngao ngán mà chấp nhận hiện thực mình là con một.

Ngọc Thố [ Ký chủ cố lên đừng bỏ cuộc! ]
Bạch Thiên Tuyết " Chẳng phải ta đang cố hay sao? Bình thường chỉ làm nhiệm vụ của hệ thống thôi, bây giờ vừa học lại phải quản lý chi nhánh công ty, việc đã nhiều lại thêm nhiều! "
Cô ngồi than khổ một lúc rồi kéo tâm trạng lên tiếp tục chơi game, cài game gần đến chiều thì trên tên của cô đã dài thêm hai chữ Huyền Thoại cô thấy trời cũng đã xế chiều nên tắt máy đi tắm rửa.

Bạch Thiên Tuyết " Bây giờ chỉ cần tạo ra một công hội nữa là có thể bỏ tất cả mà trở về không gian rồi! "
Ngọc Thố [ Bây giờ trong đầu của ký chủ chỉ nghĩ đến việc muốn trở về không gian thôi sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! bây giờ chỉ việc nghỉ đến phải làm rất nhiều chuyện thì thật sự không muốn ở lại một chút nào cả! "
Ngọc Thố [!.

] Ký chủ nhà mình bây giờ đã bị lười nhập thật rồi, cả ngày ăn thì lại chơi mà không chơi thì đi ngủ!
Tắm rửa xong thì cô lấy đại một bộ mặc vào, rồi đi xuống nhà ăn bữa chiều đã được người làm chuẩn bị sẵn, người làm hết giờ thì về nhà chỉ còn vài người ở lại trong nhà như quản gia bảo vệ với một vài người.

Cô ăn xong thì đi ra phòng khách ngồi ăn trái cây, Hồ quản gia trên tay cầm một xấp giấy tờ vừa nói vừa đưa cho cô xem, Tiểu Thố sợ cô không biết thì định lên tiếng nhắc nhưng chưa kịp nhắc thì những lời muốn nói thì đã nuốt ngược lại vào trong.

Hồ quản gia " Tiểu thư chi nhánh này được ông bà chủ lập lên lúc người vừa sinh ra, nên ông bà chủ đặc tên là kỉ niệm, hoạt động cũng đã lâu nên bây giờ người phải nắm được tình hình thì sẽ dễ dàng quản lý! "
Bạch Thiên Tuyết " Người làm trong chi nhánh là ai đã chọn ra? Thông tin của họ ra sao? "
Hồ quản gia " Người làm ở đây đã lâu năm được ông chủ đích thân chọn, thông tin sạch sẽ không có khuyết điểm quá nhiều! "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì thứ hai này ông hãy cho người mở cuộc hợp giúp tôi, còn giấy tờ này tôi sẽ giải quyết xong nhanh thôi! "
Hồ quản gia " Được tôi sẽ sắp xếp cuộc hợp cho người! "
Khi quản gia quay người đi thì cô cầm giấy tờ mà Hồ quản gia đưa rồi lấy cây viết từ trong nhẵn không gian mà viết.

Ngọc Thố [ Ký chủ người biết về kinh doanh sao? ]
Cô đang cặm cụi ngồi làm việc nghe Tiểu Thố lên tiếng hỏi cô chỉ cười một cái rồi trả lời.

Bạch Thiên Tuyết " Biết một chút về kinh doanh, một chút y thuật, một chút võ thuật, một chút về cách sử dụng súng, cô thể nói là mỏi cái một chút ít! "
Sau một lúc làm việc thì cô cầm tất cả đi về phòng, cô mở máy lên rồi mở chế độ tự động còn mình thì tiếp tục làm việc, cho đến khi gần 10h thì cô đã làm xong giấy tờ cũng nắm bắt được phần nào công việc của công ty.

Công ty chi nhánh này nghiên về khách sạn và hướng dẫn viên, hoàn toàn không dính dáng đến thế giới ngầm mà việc làm ăn vẫn không một ai dám đất tội đến, trong thông tin có ghi chép về lúc trước có vài nhóm mặt lớn muốn thu bảo kê những đều không được, thậm chí sau lúc đó họ phải nhập viện một thời gian để dưỡng thương.

Nhìn thông tin trên tay cô chỉ gật đầu hài lòng, rồi lại nhìn máy tính của mình thì có người đang gửi lời mời kết bạn, cô cũng không chờ mà bấm vào đồng ý, khi cô tra thông tin thì người đó là nữ chơi chế tạo vũ khí áo giáp.

Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao người lại đồng ý, không phải bình thường người sẽ không đồng ý à? ]
Bạch Thiên Tuyết " Bây giờ vì sự kiện tiếp theo mà ta phải tìm một người cho Cố Lăng Dương để cậu ta phải tham gia cùng chứ, không thể để cậu ta thêm tự ti được! ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 54: 54: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Sáng hôm sau, cô ngủ đến 9h mới chịu dậy đi vệ sinh cá nhân.

Ngọc Thố [ Ký chủ hôm nay người dậy trễ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! hôm qua ngồi máy bay quá lâu, cộng thêm khi về nhà còn bị đi lạc nên cảm thấy mệt trong người nên ngủ dậy trễ một chút.

"
Ngọc Thố [ Mà ký chủ còn việc ký hợp đồng thì sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Chuyện hợp đồng không cần lo đâu, 11h trưa nay mới đến giờ hẹn! "
Cô vừa nói chuyện vừa dùng các loại rữa mặt dưỡng da, khi xong tất cả cũng đã hơn 9h 30 cô đi ra tủ chọn đồ, cô tùy tiện lấy cái áo sơ mi trắng phần trên cổ áo buộc thành cái nơ lớn, cái quần dài đen lưng cao, cô đi vào thay rồi lại đi ra ngồi vào bàn cột tóc, tóc cô tóm lại cột ra sau, mái trước được cô chia ra hai bên bảy và ba.

Sau khi chuẩn bị xong thì cô mới đi ra khỏi phòng đi xuống phòng khách, quản gia thấy cô xuống thì vào trong nhà bếp lấy ra ly sữa để trên bàn đưa đến trước mặt cô.

Hồ quản gia " Tiểu thư bây giờ người không nên ăn gì sẽ khó tiêu, nên bây giờ người uống sữa trước đi một lúc sau hãy ăn! "
Bạch Thiên Tuyết " Tôi biết rồi, mà hộp đồng ông đã chuẩn bị chưa sắp đến giờ hẹn với người ta rồi! "
Hồ quản gia " Đã chuẩn bị xong tất cả rồi tiểu thư, chỉ cần đến giờ là có thể đi gặp người rồi! "
Cô cầm ly sữa trên tay uống một hơi cho hết, rồi để ly xuống bàn vừa cầm điện thoại lên thì đã nhận được tin nhắn của Mặc Linh.

Mặc Linh “ Tiểu Tuyết cậu dậy chưa? Mình qua đưa cậu đi ăn! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Để chiều đi, bây giờ mình phải đi công chuyện cho cha mẹ của mình rồi nên bây giờ không thể đi được! ”
Mặc Linh “ Được vậy để chiều đi, mà khi nào cậu sẽ đi vậy? ”
Bạch Thiên Tuyết “ À mình quên nói với cậu, mình sẽ không đi nữa và ở lại đây và đã nhập học trường nữ sinh, ngày mai sẽ lên lớp! ”
Mặc Linh “ Nếu vậy thì sau này mình có thể rủ cậu đi chơi cùng thường xuyên rồi, mà theo mình nhớ là học trường nữ sinh phải ở lại ký túc xá phải không? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Mình không có đăng ký ở ký túc xá, nên mình ở nhà tuần sau còn tham gia sự kiện nữa! ”
Mặc Linh “ Vậy mình đi ăn sáng đã, chiều nay minh qua đón cậu đi chơi! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Ừm chiều nay gặp! ”
Cô để điện thoại vào túi quần đứng dậy đi ra xe đã đậu chờ ngoài sân, Hồ quản gia đi lên phía trước mở cửa sau, thấy cô đã ngồi vào rồi Hồ quản gia đi ra ghế phụ phía trước ngồi vào chỗ, xe cũng bắt đầu chạy đi.

Từ nhà đến chổ hẹn phải chạy gần nửa tiếng mới đến nơi, cô vào phòng VIP đã được đặc sẵn ngồi, căn phòng được trang trí sang trọng bàn cô ngồi là sau một cái bức bình phong bên ngoài chỉ thấy mập mờ không rõ, không bao lâu sau thì người của bên công ty kia đến, họ dường như sợ sẽ đắt tội cô Hồ quản gia sắp sếp cho họ ngồi bàn ngoài họ không ý kiến còn rất hiểu chuyện mà ngồi xuống.

Sau khi xem hộp đồng cô cũng rất nhanh đã ký, hợp đồng được chia bảy ba đương nhiên công ty cô sẽ lấy bảy và họ sẽ nhận ba, hộp đồng bàn xong họ cũng nhanh chóng rời đi, cô thì ở lại ăn bữa sáng luôn rồi mới về nhà mở máy chơi game.

2h chiều Mặc Linh qua đến nhà cô mới bỏ game qua một bên để đi chơi cùng Mặc Linh, hai người nắm tay nhau đi công viên giải trí vừa vào cổng thì cô lại muốn đi về, vì là chủ nhật nên rất đông người.

Bạch Thiên Tuyết " Mình không vào đâu, ở đây đông người quá rồi nếu mình bị lạc một cái chắc tìm đến sáng mai luôn! "
Mặc Linh " Không sao đâu có mình ở đây tuyệt đối không để cậu lạc khỏi mình! "
Bạch Thiên Tuyết " Nói thì nói vậy nhưng lạc rồi chẳng lẽ cậu lên thông báo tìm trẻ lạc à? "
Mặc Linh " Cậu yên tâm mình sẽ không làm như vậy đâu, hứa với cậu luôn! "
Hai người còn đang kỳ kèo thì phía sau có người đưa tay vỗ vai hai người, cô đinh quay người lại đá người kia thì người kia lên tiếng.

Hàn Nhật Thiên " Nè thật sự là Mặc Linh và Thiên Tuyết này, khi nãy nhìn từ xa còn nghĩ mình nhìn nhầm! "
Mặc Linh " Thì ra là cậu hả Nhật Thiên! cậu bây giờ nên mừng đi, nếu không phải cậu lên tiếng sớm thì tôi chắc rằng cậu đã ăn đá rồi! "
Hàn Nhật Thiên " Hả tại sao lại ăn đá? "
Mặc Linh " Còn không phải do cậu tự nhiên cậu đặc tay lên vai bọn này à! gặp người khác thì xác định là họ phải đi khám bác sĩ đó "
Hàn Nhật Thiên " Mình xin lỗi mai mốt sẽ không bất ngờ đặc tay lên vai hai cậu nữa, mà này tại sao hai người đến khu vui chơi mà không vào mà còn đứng đây nói chuyện? "
Mặc Linh " Haiz~ còn không phải là do Tiểu Tuyết sợ lại đi lạc nên không muốn vào mà còn đòi về nhà! "
Bạch Thiên Tuyết " Chứ không phải hôm qua đi lạc bao lâu, tối qua đi ngủ gặp ác mộng mà chân còn bị nhứt gần hai ba giờ mới có thể ngủ được đó, làm hại sáng nay xém chút nữa là trễ giờ hẹn với người ta rồi! "
Như hiểu được là cô bị ám ảnh nên Mặc Linh liền chuyển chủ đề.

Mặc Linh " Nhật Thiên sao cậu lại ở đây? Không lẽ cậu cũng đi chơi à? "
Hàn Nhật Thiên " Không có, lúc nãy mình và Lạc Quốc có chuyện đi ngang đây thì nhìn thấy bóng dáng của hai người, nên muốn đi sát nhận xem có phải hai người không! "
Mặc Linh " Vậy hai người có muốn đi chơi cùng hai đứa mình không? Để Tiểu Tuyết thêm dũng cảm để đi chơi không sẽ bị lạc nữa, phải không tiểu Tuyết! "
Bạch Thiên Tuyết " Mình không có ý kiến gì đâu, đi chơi càng đông càng vui mà! "
______________________________________
Dạo này nhiều dịch quá cộng thêm tại mình lười nên cũng không ra tập thường xuyên mọi người thông cảm nha.

Chúc mọi người ở nhà vui vẻ nhưng đừng để bị bệnh nha.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 55: 55: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Hàn Nhật Thiên " Vậy thì hai người đợi một chút tôi đi gọi Lạc Quốc! "
Mặc Linh " Ừm, cậu đi đi "
Hàn Nhật Thiên liền chạy đi đến cửa ra vào khu vui chơi, một lúc thì hai người từ ngoài đi đến chỗ cô và Mặc Linh, nhưng lại thu hút không ít ánh mắt của những cô gái khác, cũng có không ít người tự tin mà đi lại xin số điện thoại.

Bạch Thiên Tuyết " Quả nhiên là nam chính có khác, chỉ từ ngoài cổng đi vào lại mất nhiều thời gian đến vậy! "
Ngọc Thố [ Ký chủ đây là chuyện bình thường mà, gặp nhiều sẽ quen dần thôi ví như những nữ chính đều như vậy thôi! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nói vậy cũng không đúng, em xem nữ chính lần này không có sức thu hút mạnh à? "
Ngọc Thố [ Chuyện này có thể là nữ chính chưa biết cách chăm sóc mình và chưa lớn nên vẻ đẹp chưa lộ rõ, nên sức hấp dẫn chưa cao và chưa đến người nào cũng mê! ]
Mặc Linh " Tiểu Tuyết, mình đi chơi chổ nào đầu tiên đây? "
Bạch Thiên Tuyết " Cậu chọn đi, nhưng không nên chọn cảm giác mạnh cậu sẽ không chịu được mà ói đó! "
Mặc Linh " Cậu yên tâm đi, mình sẽ không khiến bản thân mình chịu khổ đâu, nào đi thôi trước tiên mình sẽ đi chơi xe điện đụng "
Bạch Thiên Tuyết " Cậu không đợi họ sao? "
Cô quay đầu lại nhìn hai người kia vẫn đang từ chối những người khác một cách khó chịu và cục súc, vậy mà những người kia lại càng thêm phấn khích.

Mặc Linh " Mình không cần đợi họ đâu, dù sao thì khi họ thoát khỏi mấy người kia thì trời cũng tối mất rồi, nếu vậy mình đến khu vui chơi làm gì nữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! vậy thì mình đi chơi thôi không đợi nữa! "
Hai người quay người tung tăng mà đi chơi, Hàn Nhật Thiên và Lạc Quốc thấy vậy thì càng gấp gáp hơn mà chen người chạy theo, bốn người chơi xong xe điện Mặc Linh lại chọn đi xảy ngựa sau vài tiếng đi chơi nhiều thứ, trời cũng bắt đầu tối cô và Mặc Linh ngồi xuống ghế đá gần đó ăn kem uống trà sữa.

Bạch Thiên Tuyết " Trời cũng bắt đầu tối rồi mình dẫn cậu đi ăn tối, hay là hôm nay cậu muốn về sớm mà lại từ chối đây? "
Mặc Linh " Lâu lắm mới được gặp lại cậu, nên mình sẽ chọn cho cậu bao mình đi ăn rồi! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy cậu muốn đi ăn gì và ở đâu? "
Hai người ngồi nói chuyện mà không để ý đến hai người con trai không được ngồi mà đứng phía sau, mỗi lần muốn lên tiếng nhưng lại bị Mặc Linh nói chặn không cho nói.

Cô biết nhưng lại không nói gì vẫn để họ như vậy, cuối cùng bốn người ra khỏi khu vui chơi và vào một quán ăn nhỏ bên đường, sau bữa ăn thì trời đã hoàn toàn tối, Mặc Linh định gọi taxi về nhưng Lạc Quốc muốn đưa về lại bị từ chối.

Lạc Quốc " Để tôi đưa cậu về nhà, buổi tối đi taxi cũng không được an toàn lắm! "
Mặc Linh " Không cần đâu, tôi bình thường cũng đi taxi đều không bị gì cả! "
Bạch Thiên Tuyết " Hay là hôm nay cậu về nhà mình ngủ đi, còn ba mẹ cậu cũng sẽ không từ chối mình đâu! "
Do dự một lúc thì Mặc Linh cũng đồng ý về nhà với cô, thấy vậy Lạc Quốc cũng không nói gì nữa mà đứng chờ cùng cho đến khi xe của nhà cô đến thì họ mới lên xe về nhà.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết mình về nhà cậu ngủ tối nay không sao thật chứ? "
Bạch Thiên Tuyết " Không sao cả, dù gì nhà mình hiện tại cũng chỉ có mấy người làm ở lại thôi, còn lại họ đều về nhà mình cả rồi! "
Xe không lâu sau cũng về đến nhà cô, vừa xuống xe Mặc Linh đứng ngây người ra một lúc, thấy vậy cô nắm tay Mặc Linh kéo vào trong nhà.

Hồ quản gia " Tiểu thư người về rồi! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! Hồ quản gia ông hãy sắp xếp cho bạn tôi một phòng kế bên tôi đi! "
Cô đang nói thì Mặc Linh nhỏ nhỏ giọng kéo tay áo cô hỏi.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết tối nay mình ngủ cùng cậu được không? Mình sợ lạ chỗ ngủ không được! "
Bạch Thiên Tuyết " Được! nếu vậy thì Hồ quản gia ông không cần chuẩn bị phòng nữa, hãy chuẩn bị cho cậu ấy một bộ đồ ngủ đi! "
Hồ quản gia " Được một lúc nữa tôi sẽ cho người đem đồ lên cho người! "
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Linh cùng đi lên phòng mình nào! "
Cô dẫn Mặc Linh lên phòng mình mở cửa đi vào trong, như tìm được nơi an toàn mà thả lỏng ra ngồi xuống ghế.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết nhà cậu nhìn uy nghiêm thật đó làm mình căng thẳng lắm luôn! "
Bạch Thiên Tuyết " Cậu không cần phải lo lắng cứ như nhà mình là được, bây giờ mình đi tắm trước một lúc nữa có người đưa đồ thì cậu cứ lấy! "
Mặc Linh " Mình biết rồi! "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu thấy buồn thì cậu cứ lấy cái máy tính màu xanh đen trên bàn mà chơi! "
Cô đi tắm rất mau đã xong mà đi ra ngoài, cô mặc một bộ váy đen hai dây, dài đến chân, tay cô cầm khăn mà lau máy tóc bị dính nước, Mặc Linh ngay người sau đó lại lên tiếng trêu chọc.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết của mình bây giờ xinh đẹp cứ như tiểu ác mà hạ trần mê hoặc chúng sinh này, cho dù là con gái cũng mê mẩn ngắm mãi không thôi! "
Cô đi lại đưa hai tay nhéo lấy hai bên má Mặc Linh mà kéo nhẹ, Mặc Linh cũng la oai oái.

Bạch Thiên Tuyết " Nếu mình mà là ác ma thì cậu đang ở trong lâu đài ma quỷ rồi cậu nghĩ mình sống được đến bây giờ à? Mà có người đưa đồ lên cho cậu chưa? "
Mặc Linh " Có rồi! khi nãy có người đưa đồ lên rồi! "

Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì bây giờ đi tắm đi, nếu không một lúc nữa mình sẽ không cho cậu ngủ trên giường chung với mình đâu! "
Mặc Linh " Mình biết rồi mình đi liền đây, cậu đừng gấp! "
Mặc Linh như bay chạy vào nhà tắm, khi cô ngồi xuống ghế thì thấy máy tính đang điện nhóm, Lạc Quốc khi thấy cô mặc đồ ngủ thì quay người lưng quay về phía màn hình, Hàn Nhật Thiên thì hoàn toàn bị cô hút hồn mà nhìn mãi cho đến khi cô lên tiếng.

Bạch Thiên Tuyết " Nhìn đủ chưa? "
Như hoàn hồn mà ngại ngùng cuối mặt xuống nói xin lỗi không ngừng.

Hàn Nhật Thiên " Mình xin lỗi mình không cố ý! "
Bạch Thiên Tuyết " Không có gì đâu, tôi tắt máy đây! "
Tay cô như nhanh ngang lời nói mà tắt không để người ta trả lời thì máy đã được tắt, cô lấy cái máy tính khác màu đen mà vào game, vừa vào thì nhận không ít tin nhắn xin lỗi của Hàn Nhật Thiên, còn có tin nhắn của Cố Lăng Dương cùng cô gái cô vừa kết bạn hôm qua.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 56: 56: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Hàn Nhật Thiên “ Thiên Tuyết, mình xin lỗi mà, mình không cố ý, cậu đừng giận mình được không? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Tôi nói là không sao, không cần để ý! ”
Sau đó cô cũng qua đọc những tin nhắn khác, những tin nhắn của cô bạn kia chỉ hỏi tên tuổi rồi xin làm quen, cô cũng nhắn tin trả lời tên mình rồi đồng ý làm quen, tin nhắn của Cố Lăng Dương chỉ nói khi nào vào game nhắn tin để hai người đi làm nhiệm vụ cùng nhau.

Cô vừa xem vừa trả lời từng tin nhắn một, không lâu sau thì Mặc Linh từ trong nhà tắm đi ra, mái tóc cũng ướt phần đuôi nhưng lại không dùng khăn lau khô mà đi lại ngồi xuống cạnh cô, thấy vậy cô đi lại tủ lấy ra một cái khăn khác để lên đầu Mặc Linh.

Bạch Thiên Tuyết " Lau cho khô tóc đi, để tóc ướt ban đêm rất dễ bị cảm! "
Mặc Linh " Mình biết rồi! lâu như vậy rồi mà tính tình của cậu vẫn vậy, luôn lo lắng chăm sóc cho mình, không như ai kia! "
Mặc Linh nói chuyện ngày càng nhỏ dần đi, nhưng cô vẫn nghe ra tâm tư mà lên tiếng hỏi.

Bạch Thiên Tuyết " Cậu đó, đã thích người ta rồi à? Thậm chí bây giờ còn ghen tuông với những cô gái không quen kia nữa? "
Mặc Linh " Tiểu Tuyết cậu, cậu nói gì vậy? Mình, mình làm gì có thích ai đâu mà ghen tuông! "
Bạch Thiên Tuyết " Trước khi cậu nói ra muốn người ta tin thì đừng nói lắp bắp như vậy, nào nói xem cậu thích cậu bạn Lạc Quốc kia khi nào, nếu được bổn tiểu thư đây giúp cậu đi cướp chồng về tay! "
Mặc Linh " Cậu, cậu đừng nói bậy, làm gì có ai đi cướp chồng bao giờ hả? "
Bạch Thiên Tuyết " Được vậy nói đi, thích người ta bao lâu rồi? "
Mặc Linh " Thật ra là hôm qua mình hẹn nhau ra gặp mặt, mình chỉ thấy có ấn tượng tốt nên cũng không nghĩ nhiều, nhưng hôm nay thấy cậu ấy bị nhiều bạn nữ vây quanh thì lại có cảm giác khó chịu, mình cũng chưa biết được mình có thích cậu ra không nữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Oa bạn thân tôi biết yêu rồi này, nếu cảm thấy khó chịu khi người con gái khác lại gần cậu ta thì đây chắc chắn là yêu rồi đó bạn tôi ơi, sao lại ngốc đến mức không phân biệt được cảm súc lạ thường của mình vậy! "
Mặc Linh " Nếu mình thích cậu ta thì mình phải làm sao đây, nhà cậu ta có công ty lớn nhất nhì trong nước, còn nhà mình không có gì có thể sánh ngang thì làm sau mình có thể? "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu cậu ta cũng thật lòng yêu cậu thì cậu ta chắc chắn phải tìm đủ mọi cách khiến cậu vui vẻ mỗi ngày, và cũng sẽ làm tất cả để có được cậu, chứ không phải mới gặp một chút khó khăn mà bỏ qua cậu! đã hiểu chưa hả đồ ngốc? "
Mặc Linh " Ừm! mình hiểu rồi, bây giờ mình cùng vào game đi! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
Cô và Mặc Linh vào game chơi cho đến khuya mới đi ngủ, sáng hôm sau cô dậy sớm vệ sinh cá nhân rồi thay ra bộ đồng phục trường mới, sau khi chuẩn bị xong thì cô đi ra nhìn thấy Mặc Linh vẫn còn ngủ ngon lành thì đi lại kéo Mặc Linh ngồi dậy.

Bạch Thiên Tuyết " Dậy đi, còn ngủ nữa thì không kịp thời gian chở cậu về nhà lấy tập sách đi học đâu, không những vậy cậu cũng không thể nào ăn sáng kịp giờ! "
Mặc Linh bị cô kéo ngồi dậy mà ngơ ngác, rồi lại đưa tay lên dụi dụi mắt, sau một lúc thì hồn của Mặc Linh mới trở lại xác mà bắt đầu chạy đi vệ sinh cá nhân rồi mặc lại bộ đồ cũ, sau đó lại kéo cô ra xe, thấy vậy cô đi ngang phòng khách thì quay đầu lại nói với Hồ quản gia.

Bạch Thiên Tuyết " Hồ quản gia, tôi đi đây một lát nữa gặp nhau ở công ty! "

Hồ quản gia " Được tôi sẽ đến trước đợi tiểu thư ở phòng họp sau! "
Sau đó xe chạy về nhà Mặc Linh, Mặc Linh như bay mà chạy vào nhà thay đồng phục lấy cặp rồi lại chạy như bay trở lại xe.

Bạch Thiên Tuyết " Mặc dù sắp đến giờ thật, nhưng cậu không nhất thiết phải như vậy đâu! "
Mặc Linh " Không sao cả, ngày nào mình cũng như vậy quen rồi, bình thường là cha chở mình đi học hôm nay khác là do cậu đưa mình đi thôi! "
Bạch Thiên Tuyết " Thật là không biết nên nói gì với cậu nữa rồi! "
Vừa nói xong câu thì cô lấy điện thoại ra xem tin trên diễn đàn game thì thấy không ích tin khoe khoang của cô gái mà cô đồng ý kết bạn kia.

Quần chúng “ Thật không, nữ thần huyền thoại đồng ý kết bạn với người bình thường à? ”
Quần chúng “ Lúc trước tôi cũng từng gặp qua nữ thần huyền thoại, như lại sợ bị từ chối nên không dám gợi ý kết bạn! ".

Truyện Gia Đấu

Cô lướt lên xem không ít bình luận về cô, bình luận tốt có bình luận xấu bảo cô hack game cũng không ít, Mặc Linh thấy khuôn mặt cô biểu lộ cảm xúc không tốt thì cũng nghiên đầu qua nhìn thì thấy những bình luận kia, mới đầu cũng nhíu mày lại sau đó không có biểu hiện gì mà trở lại chỗ ngồi suy tư.

Một lúc sau thì đến trường Mặc Linh, xe chạy đến cổng trường thì dừng lại khiến cho nhiều người phải ngước nhìn, tài xế chạy ra mở cửa xe Mặc Linh bước xuống với nhiều ánh nhìn.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết, cậu nhớ là đến trường rồi cũng phải ăn sáng đó đừng có bỏ bữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Được! trưa nay mình qua đi ăn trưa cùng cậu! "
Tạm biệt với nhau xe ngay lập tức đổi hướng chạy đi, không lâu sau thì xe đã đứng phía dưới công ty, Hồ quản gia từ trong chạy ra đón cô, hai người đi vào thang máy dành riêng cho boss, thì những người ở đó đều ngơ ngác nhìn đến khi khuất bóng cô.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 57: 57: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại


Buổi họp của cô rất thuận lợi vì không ai dám ý kiến vì có cha mẹ nguyên chủ đứng sau lưng, sau buổi họp thì tài xế chạy xe đưa cô đến trường, lúc cô đến thì trường đã vào học được vài môn, vì không muốn bị chú ý nên có đi cửa sau vào chỗ ngồi không phát ra tiếng động, lấy ra một cuốn sách dựng lên che đi cái máy tính cô đang bật game.

Ngọc Thố [ Ký chủ, người đang trong giờ học đó! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! thì đang trong giờ học, có chuyện gì sao? "
Ngọc Thố [ Lúc trước người đi học rất chăm mà, sao bây giờ người lại không học mà lo chơi như vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Còn phải xem đó là nhiệm vụ gì, học thì vẫn phải học, nhiệm vụ cũng không thể nào bỏ qua! "
Ngọc Thố [ Ký chủ nói cũng đúng, nhưng khi cô giáo gọi thì người làm sao mà trả lời! ]
Bạch Thiên Tuyết " Không cần phải lo chuyện đó, chuyện học hành luôn đi trước mà chơi game là để giải trí, học hành là tương lai mà! "
Ngọc Thố [!.

] Phải làm sao khi tranh cải lý luận với ký chủ thông minh hơn mình đây?

Giờ nghỉ trưa, chuông trường vừa reo thì cô ngay lập tức đi nhanh như bay mà dẹp máy tính đi ra xe qua trường Mặc Linh, hai trường gần nhau nên chỉ cần một đi lúc thì đến, vì trường nữ được nghỉ trước nên Mặc Linh chưa ra, nhưng khổ nổi bệnh mù đường mà lại hoàn toàn đi lạc.

Bạch Thiên Tuyết " Chưa có cái nào khổ như mù đường cả, đi đâu cũng như mê cung vậy đó! "
Cô vừa đi vừa than, như vặn mai đến mà cô đang đứng ngay trước cửa văn phòng hiệu trưởng, như thấy được vàng ngay lập tức gõ cửa đi vào, cô không nói năng gì đưa đến trước mặt hiệu trưởng tờ danh thiếp của mình, hiệu trưởng sau đó cung kính mà đi đến đứng trước mặt cô.

Hiệu trưởng " Đại tiểu thư, không biết hôm nay tại sao người lại đến trường của tôi vậy? "
Bạch Thiên Tuyết " Tôi không thể đến đây chơi à? "
Hiệu trưởng " Không, không ý của tôi không phải như vậy, ý tôi là sau đại tiểu thư bận rộn lại ghé thăm trường chúng tôi! "
Bạch Thiên Tuyết " Không làm khó ông, tôi đến đây tiềm bạn thôi, nhưng lại không biết lớp nào nên đến đây làm phiền ông dẫn đường thôi! "
Không kì kèo lâu, hiệu trưởng dẫn cô đi đến lớp học của Mặc Linh, vừa đến cửa thì chuông trường cũng reo lên, nhóm hai người Hàn Nhật Thiên bên trong nhìn ra thấy hiệu trưởng cao cao tại thượng trường họ đang khom người nói chuyện với cô, Mặc Linh thì ánh mắt vẫn dán vào quyển sách trên tay, đến được lớp học thì cô cũng đuổi ông ấy về chỗ của mình rồi cô đi vào đứng trước bàn Mặc Linh.

Bạch Thiên Tuyết " Này đến giờ ra chơi rồi đó, bổn tiểu thư đây đã hạ mình đến đây để cậu dẫn đi ăn, mà giờ này vẫn ngồi đây không sợ bổn tiểu thư đây giận à! "
Mặc Linh bắt ngờ ngước lên nhìn thấy cô, cô cũng ra dáng cao ngạo nhìn xuống Mặc Linh cười.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết, cậu sao lại đến đây? Cậu đến đây khi nào vậy? "
Bạch Thiên Tuyết " Không phải lúc sáng mình đã nói sẽ đến đây đi ăn trưa cùng cậu rồi à, nhanh nhanh dẫn mình đi ăn mình đói rồi! "
Mặc Linh " Ừm, đi mình dẫn cậu đi ăn trưa! "
Hai người nắm tay nhau đi ra căn tin, cô chọn đại một bàn ngồi xuống Mặc Linh thì chạy đi lấy đồ ăn cho cô, cô vừa ngồi xuống thì lại có nhiều ánh mắt dán lên người cô còn có người đưa tay lên chỉ chỏ vào người cô.

Quần chúng 1 " Này bạn nữ đó là học sinh trường nào? Sao lại ở căn tin trường mình ăn thế! "
Quần chúng 2 " Không biết nhưng bạn đó xinh đẹp thật, còn xinh hơn hoa khôi trường mình nữa! "

Quần chúng 3 " Tôi biết bạn đó, bạn đó gia thế không bình thường đâu, lúc nãy bạn nữ đó được đích thân thầy hiệu trưởng trường mình dẫn đến lớp tôi tìm người đó! "
Quần chúng 2 " Thật à? Vừa xinh đẹp gia thế lại khủng, ôi tôi thấy được người yêu trong mộng của mình rồi! "
Quần chúng 4 " Tôi chắc chắn cậu phải vỡ mộng rồi, bạn đó đụng không nổi đâu! "
Quần chúng 1 " Sao lại không đụng nổi chứ? Cho dù là gia thế khủng thế nào đi nữa chúng ta cũng là thiếu gia và tiểu thư của một tập đoàn lớn! "
Quần chúng 4 " Vừa rồi tôi thấy bộ đồng phục bạn đó đang mặc có chút quen, nên đã tra ra được một chút thông tin, bộ đồng phục đó là của trường nữ sinh lớn nhất nước, không những thế trường nữ đó chỉ thu nhận những cô chủ tiếp quản tập đoàn top quốc tế sau này! "
Những người kia bàn tán về cô ngày càng lớn và nhiều người hơn, Mặc Linh đi lấy đồ ăn về nghe xung quanh đều nói về cô thì tự hào vì mình là bạn cô.

Mặc Linh " Tiểu Tuyết, của cậu là bánh mì kẹp thịt thêm mấy cái bánh ngọt vị choco cùng một ly trà sữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm cảm ơn nha bạn hiền, mà này cậu tha cho Lạc Quốc chưa hay vẫn còn giận vậy? "
Mặc Linh " Ừm thì mình học cũng lớp thậm chí là cùng bàn nên là không còn giận nữa! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy mai rồi! "
Cô và Mặc Linh đang nói chuyện thì Hàn Nhật Thiên đi như rút kinh nghiệm không còn vỗ vai cô nữa mà đến sau lưng cô đưa đầu ra bên trên vai cô, cô không thương tiếc mà đấm một vào mặt rồi mới quay lại nhìn.

Hàn Nhật Thiên " Thiên Tuyết có phải là cậu chưa tha lỗi cho mình không? Sau câu nỡ đánh vào khuôn mặt đẹp trai của mình như vậy chứ! "
Khi cô quay lại thì thấy Hàn Nhật Thiên đang ngồi dậy tay thì ôm lấy mũi của mình ai oán nhìn cô than khóc.

Bạch Thiên Tuyết " Không phải lần trước đã nói đừng có đứng sau lưng nữa sao? Tôi không biết là ai nên là không có tội! "
Hàn Nhật Thiên " Mình không chấp nhặt với cậu, hai người đang nói chuyện gì vậy cho mình tham gia với! "
Bạch Thiên Tuyết " Có nhiều bàn như vậy sao không ngồi? Cậu đây là đang ngứa người muốn bị đánh tiếp? "
Hàn Nhật Thiên " Không có, xung quanh không còn bàn nữa chứ không phải là mình kiếm chuyện để cậu đánh đâu! "
Cô nhìn xung quanh thật sự không còn bàn nữa nên cô thở dài một cái rồi không nói gì mà ăn bánh mì kẹp thịt của mình.

Mặc Linh " Mà đúng rồi, Tiểu Tuyết cậu thật sự chọn cô gái nói xấu cậu cho cậu bạn kia à? "
Bạch Thiên Tuyết " Mình nghĩ lại rồi chọn người khác, tối nay mình sẽ gửi cho Lăng Dương một danh sách, lúc đó cho cậu ấy tự mình chọn là được, còn cô bạn kia mình sẽ suy nghĩ nên làm gì sau! "
Mặc Linh " Mình nghĩ là cậu nên hack lấy ních game đó phá một trận, giết nhiều người một chút chuốt thù, sau đó trả lại ních vậy thì để cô ta bị giết liên tục, sẽ từ bỏ game thôi!
Bạch Thiên Tuyết " Ừm ý kiến này hay đó, nhưng để sau đi, mình phải ăn mau còn về trường nữa, mặc dù là được nghỉ tự do hoặc vắng mặt vài tiết mà không xin phép, nhưng không nên lạm dụng mà nghỉ nhiều! ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 58: 58: Ta Là Người Chơi Huyền Thoại Hoàn


Tối đến cô ngồi làm việc một bên, ba con vật nhỏ của cô thì vui vẻ nhìn vào Mặc Linh dùng tài khoản của cô gái kia đi quậy phá khắp nơi.
Ngọc Thố [ Ký chủ người không định ngăn nữ chính lại à? ]
Cô ngồi chăm chú làm việc, nghe Tiểu Thố hỏi thì chỉ cười nhẹ một cái.
Bạch Thiên Tuyết " Không cần, cô ấy khi thấy đủ sẽ ngừng, mình không cần phải để ý làm gì! "
Ngọc Thố [ Ký chủ không phải là người muốn nhanh chóng trở về không gian sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm thì đứng là rất muốn trở về thật, nhìn xem lúc sáng vừa hợp bây giờ trên bàn hoàn toàn không còn chỗ trống! ta cứ nghĩ mình đang phải làm nhiệm vụ trở thành một tổng tài bận rộn đó! "
Cô chán nản mà lên tiếng, Tiểu Thố nhìn qua thì quả thực cô đang phải mệt mỏi ký giấy tờ, xung quanh cô thì là những cuốn sách kinh doanh, trên bàn thì giấy tờ sắp thành đống.
Bạch Thiên Tuyết " Ta cảm thấy mấy tên cổ đông kia lấy hết giấy tờ của mấy năm trước toàn bộ đều giao cho ta, để cho ta cảm thấy khó mà rút lui trả lại cái ghế cho tên làm giám đốc củ, rồi ăn chặn tiền công ty! "
Bạch Hổ " Chủ nhân hay là để tôi giúp người giải quyết chỗ giấy tờ này! "
Hắc Báo " Đúng vậy, hãy để chúng tôi giúp người chủ nhân! "
Đang tập trung làm việc cô bị lời nói của hai bé mèo nhỏ nhà mình thì không khỏi cảm động, cô ngừng tay quay qua xoa hai cái đầu nhỏ nhưng lại mềm mại của lông.
Bạch Thiên Tuyết " Các ngươi không phải là thú cổ đại sao? Sao có thể giải quyết giấy tờ của công ty hiện đại đây? "
Bạch Hổ " Đều này thì người không cần phải lo, lúc nãy khi người làm bài tập thì chúng tôi cũng đã tranh thủ xem vài quyển sách kinh doanh kia rồi! "
Hắc Báo " Đúng vậy! với lại lúc này Ngọc Thố có cho chúng tôi thông tin và những đều về kinh doanh của thời này, nên chúng tôi có thể giúp được! "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì, Bạch Hổ nhiệm vụ của ngươi là chia ra những cái cần ký, còn cái nào ngươi thấy có phần thiệt hại thì cứ để qua một bên một lúc nữa ta sẽ xem lại sau! Hắc Báo ngươi phụ trách đống dấu những tờ đã có chữ ký của ta! "
Bạch Hổ " Rõ, tôi sẽ xem xét thật kỹ! "
Hắc Báo " Rõ, tôi sẽ không phụ sự kỳ vọng của người chủ nhân! "
Giấy tờ của cô cũng nhanh chóng mà vơi đi, Tiểu Thố thấy vậy cũng vui vẻ lên không ít.
Ngọc Thố [....!] Ký chủ có vẻ như người đã tìm được cho mình những mảnh ghép hoàn hảo cho mình rồi.
Một tuần của cô kết thúc trong sự thành công và vui vẻ, những tên cổ đông kia đã được thấy được năng lực của cô nên không còn gây khó dễ, cô cũng dần mở lòng mình hơn không còn lúc nào cũng giải quyết mọi chuyện một mình, không còn cô đơn và cô hay cười hơn hợp với độ tuổi vừa lớn của mình.

Bạch Thiên Tuyết " Giải quyết xong hết rồi, Tiểu Thố đã đến giờ sự kiện bắt đầu chưa? "
Cô ngã ra sau vươn vai một cái, đưa tay lên lau giọt nước mắt động ở khóe.
Ngọc Thố [ Sắp bắt đầu rồi đó ký chủ! ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy à! may thật đấy cứ nghĩ là phải bỏ qua sự kiện này rồi chứ! "
Cô ngồi chỉnh chu lại kéo máy tính mở game, vừa vào thì cô nhanh chóng đến chỗ hẹn, vừa đến thì lại bị tra khảo.
Mặc Linh “ Cuối cùng thì cậu cũng đã đến rồi, cậu làm mọi người cứ nghĩ cậu sẽ không đến đó! ”
Bạch Thiên Tuyết “ Xin lỗi nha, mình vừa giải quyết xong giấy tờ mới vào game này, cậu không biết đâu mình cứ nghĩ là mình đã bị đống giấy tờ chôn sống rồi cơ! ”
Hàn Nhật Thiên “ Nào nào hai người bình tĩnh đi, không phải là Thiên Tuyết đã có mặt rồi sao! ”
Lạc Quốc “ Đúng vậy, sự kiện bắt đầu rồi nên mình nhanh chóng đến nơi sự kiện bắt đầu thôi! ”
Bốn người nhanh chóng đến nơi, nghe quy tắc của sự kiện lần này, cô không chú tâm lắm mà nhìn xung quanh tìm Cố Lăng Dương, cô cố gắng nhìn nhưng vẫn không thấy cô liền gửi tin nhắn hỏi.
Bạch Thiên Tuyết “ Nè Cố Lăng Dương cậu có tham gia sự kiện không đấy? ”
Rất nhanh chóng cô đã nhận được tin nhắn trả lời.
Cố Lăng Dương “ Mình có tham gia, mà cậu đang ở đâu sao mình không thể nhìn thấy cậu? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Tôi đang đứng cùng với nhóm ba người Mặc Linh này, cậu đang đứng ở đâu tôi đi tìm cậu ngay! ”
Cố Lăng Dương “ Tôi đang đứng ở hàng đầu! ”
Biết được vị trí rồi cô quay lại kéo tay Hàn Nhật Thiên đi lên phía trên, Mặc Linh thấy vậy cũng kéo Lạc Quốc đi theo sau, mặc dù là game như lại đông người lại không thể đi xuyên qua nên rất khó để đi lên trên, Hàn Nhật Thiên rất ga lăng đi lên mở đường cho cô đi.
Ngọc Thố [ Ký chủ cậu ta ga lăng thật đó, mà theo như em để ý thì hình như ngoài đời cậu ta cũng đã để ý người rồi! ]
Cô đưa tay qua gõ nhẹ vào đầu nhỏ đang ngồi trên đùi cô.
Bạch Thiên Tuyết " Không được nói linh tinh, mình là người xuyên qua nhiều thế giới khác nhau, nếu phải lòng một ai của một thế giới nào đó, thì người chịu khổ sẽ có thể là ta cũng có thể là sẽ làm cả hai trong lòng một khoản không luôn khiến người ta không thể nào lắp được, nên không được nói linh tinh đâu.

"
Tiểu Thố im lặng một lúc lâu mà nhìn biểu cảm của cô, rồi lại im lặng nhìn không còn nói gì nữa.
Bên trong game cô và Hàn Nhật Thiên đã lên đến đầu hàng, cô nhìn qua thì ngay lập tức nhìn thấy Cố Lăng Dương đang đứng cạnh một người chơi nhân vật nam nào đó, cô cũng không nghĩ nhiều mà nhanh chóng đi đến.
Bạch Thiên Tuyết “ Nè có biết là tôi đi tìm cậu từ nãy đến giờ không hả? Làm tôi cứ nghĩ là cậu sẽ không tham gia làm lo quá trời! ”
Cố Lăng Dương “ Cái này cũng không thể trách mình được, lúc nãy có nhắn tin cho cậu nhưng lại không thấy cậu onl mà! ”
Mặc Linh “ Đúng đó, là do cậu vào trễ không thể trách người khác! ”
Như hiểu ra họ nói đúng cô nhanh chóng chuyển chủ đề sang người đang đứng ngay bên cạnh Cố Lăng Dương.
Bạch Thiên Tuyết “ Mà người đứng bên cạnh cậu là ai thế? ”
Bị hỏi đến Cố Lăng Dương khá ngại ngùng mà quay lại nhìn, người kia thì nhanh chóng lên tiếng giới thiệu.
Hạ Hàn “ Xin chào mọi người, tôi tên Boss còn tên thật là Hạ Hàn rất vui được làm quen! ”
Mặc Linh “ Vậy ra cậu sẽ là đạo lữ của Lăng Dương, đến bây giờ mới biết hôm qua chúng tôi còn lo cậu ấy sẽ không tham gia sự kiện, bây giờ mới hiểu được lý do.


Sau đó là một màng giới thiệu sự kiện cũng bắt đầu, cửa ải đầu tiên là hai phải đi tìm một loại hoa có hình dáng hai trái tim, cửa thứ hai người nam phải tìm và giải cứu người nữ đã được đưa đến đâu theo miêu tả của bạn nữ, cửa thứ ba hai người phải đồng lòng cùng nhau đi qua một hang động của rất nhiều boss tập hợp, chỉ những cặp đôi mới có thể đi qua an toàn mà không phải giao chiến.

Đội cô rất nhanh chóng đã đến cửa ải cuối cùng, hiện tại nhóm của cô và Mặc Linh ngang nhau không ai nhường ai, khiến cho sự kiện này hấp dẫn hồi hộp vô cùng.
Bốn người đã đứng trước hang động, cô và Mặc Linh nhìn nhau cười thật tươi sau đó thì bốn người đi vào trong, cô vừa đi vừa nhìn boss trên đường đi không khỏi trầm trồ khen ngợi, Hàn Nhật Thiên thì luôn tay cô để không bị lạc đến nơi khác, một lúc sau hai đội cùng một lúc bước ra nên cả hai đồng thời hạn nhất, hạn hai thì nằm trong tay Cố Lăng Dương cùng Hạ Hàn.
Bạch Thiên Tuyết “ Cuối cùng thì sự kiện đã kết thúc, ngày may là chủ nhật nên tui mình đi chơi đi! ”
Mặc Linh “ Ừm được đó, mà không phải cậu rất bận sao? Đi chơi được không đó? ”

Bạch Thiên Tuyết “ Không sau cả, bây giờ tốc độ làm việc của mình rất nhanh, đúng rồi một chút nữa sẽ có một lời mời vào hội dành cho mọi người, nên ngày mai đi chơi là để ăn mừng thành lập công hội đó! ”
Hàn Nhật Thiên “ Cậu đã thành lặp hội rồi sao? ”
Bạch Thiên Tuyết “ Ừm! cũng mới vừa xong thôi! ”
Cô đứng dậy lết thân đi tắm rửa, còn người gửi lời mời là Tiểu Thố gửi cho từng người một, vì thấy mấy hôm nay cô buổi sáng đi học, buổi chiều thì làm việc đến khua nên đã đề nghị, cô thấy cũng đúng nên đồng ý luôn, cô tắm rửa rồi đi xuống ăn uống xong tất cả cô lên phòng ngủ ngay lập tức.
Cô hẹn vào buổi tối nên cô đã ngủ một giấc đến xế chiều hôm sau mới ngồi dậy.
Ngọc Thố [ Ký chủ bây giờ người nên đi vệ sinh cá nhân và thay đồ đi, nếu không một lúc nữa sẽ trễ giờ hẹn đó! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! ta đã dậy rồi đây "
Cô bước xuống khỏi giường đi vào trong vệ sinh cá nhân rồi mở tủ ra lấy đại một bộ đồ dễ hoạt động đi vào trong, rất nhanh cô đi ra trên người mặc cái áo thun trắng có ảnh con mèo đen, cùng một cái quần ngắn, đôi giày cao cổ, bên ngoài thêm một cái áo khoác đen, mái tóc tùy tiện mà cột lên, tô thêm một lớp son dưỡng môi, trên tay tùy tiện đeo đồng hồ, cô đi ra khỏi phòng đi ra xe đã đậu chờ cô.
Đến nhà hàng cô đi vào trong lên phòng đã đặc trước, vừa bước vào thì thấy mọi người đã có mặt đầy đủ, cô đi lại ngồi vào bàn.
Bạch Thiên Tuyết " Lần này hình như mình không có đến trễ mà? "
Mặc Linh " Đúng vậy, cậu không đến trễ mà là do mọi người muốn đến sớm để làm quen nhau thôi! "
Đồ ăn sau đó liền được dọn lên, mọi người đều uống nước hoa quả, nhưng cô đã đặc biệt gọi một chai rượu lên, phục vụ rất hiểu chuyện mà rót vào ly cho cô khiến cho mọi người không khỏi bắt ngờ.
Bạch Thiên Tuyết " Làm gì mà mọi người nhìn mình quá vậy? "
Mặc Linh " Tiểu Tuyết cậu vậy mà lại dám uống rượu! "
Hàn Nhật Thiên " Cậu không biết uống thì đừng có cố! "
Cố Lăng Dương " Mình nghĩ là cậu nên uống nước hoa quả hoặc sữa với mọi người đi! "
Thấy ba người ngăn cản, cô mới đầu thì bắt ngờ sau đó cô cười phá lên khiến mọi người lại khó hiểu mà nhìn.
Bạch Thiên Tuyết " Hahaha xin lỗi nhưng mình không thể nào nhịn cười được! "
Mặc Linh " Tiểu Tuyết cậu có sao không đó? Làm việc nhiều quá khiến cậu căn thẳng thần kinh nên mới như vậy phải không? "
Bạch Thiên Tuyết " Không có chỉ là mọi người làm quá lên rồi, chỉ là uống rượu thôi mà từ nhỏ mình đã phải uống rồi nên mấy cậu không phải bắt ngờ như vậy, mà mấy cậu có muốn uống thử không? "
Cô cầm ly rượu đưa lên hỏi, sau đó thì phục vụ tự hiểu mà đi rót cho từng người một.
Bạch Thiên Tuyết " Không cần phải sợ của mấy cậu là loại nhẹ, không say được đâu chỉ toàn là vì trái cây thêm một ít độ cồn thôi! "
Mặc Linh " Nếu vậy thì mình không lo mình say rồi! "
Bạch Thiên Tuyết " Còn bây giờ thì nâng ly để chúc mừng công hội và mong mọi người hãy khiến cho hội ngày càng đi lên nào! "

Mọi người sau đó vui vẻ nói chuyện và ăn uống chúc mừng cho đến khuya thì nhà ai nấy về, những ngày sau đó hội cô rất nhanh đã chiếm hạng ở bản thế giới, khi những người chơi khác biết cô tạo hội nên mỗi ngày vào đều nhận không ít đơn xin tham gia.
Nhiệm vụ của cô cứ thế mà hoàn thành trong vòng một tuần ngắn ngủi, nhưng cho đến ngày Mặc Linh lấy hết can đảm tỏ tình Lạc Quốc thành công cô mới trở về không gian.
Mặc Linh " Lạc Quốc mình đã thích cậu từ ngày cậu bảo vệ mình, nên cậu có thể đồng ý làm bạn trai mình được không! "
Cô đứng bên cạnh Mặc Linh để tiếp thêm tự tin để nói ra lời trong lòng.
Lạc Quốc " Có lẽ mình bị cướp lời rồi nhưng mình sẽ nói lại câu đó, Mặc Linh cậu có thể làm bạn gái của một người quậy phá như mình không? "
Thấy vậy cô liền tạo cơ hội cho họ, cô lặng lẽ đi đến sau lưng xô Mặc Linh về phía Lạc Quốc, Hàn Nhật Thiên cũng hiểu ý cô mà đẩy Lạc Quốc lên phía trước đỡ lấy Mặc Linh, sau đó cô giả vờ lấy khăn chấm chấm nước mắt.
Bạch Thiên Tuyết " Ôi~ con bạn thân của tui cuối cùng cũng có người yêu rồi, lúc trước thấy nó không hứng thú với trai làm cứ nghĩ ế hết đời, bây giờ thì tốt rồi không còn mất ăn mất ngủ lo lắng nữa rồi! "
Ngay khi vừa kết thúc câu nói thì cô ngay lập tức nhận được ánh mắt Mặc Linh nhìn mình, cô không nghĩ gì mà chạy trước khi bảo tố đến.
Mặc Linh " Tiểu Tuyết cậu đứng lại đó cho mình! "
Bạch Thiên Tuyết " Mình đâu có ngốc! "
Lạc Quốc " Nhật Thiên còn cậu định khi nào tỏ tình với Thiên Tuyết? "
Hàn Nhật Thiên " Có lẽ là ngày mai! "
Lạc Quốc " Nếu vậy thì cố lên nha bạn tôi! ".

truyện tiên hiệp hay
Hàn Nhật Thiên " Ừm! nếu không được thì mình sẽ bắt đầu theo đuổi cậu ấy! "
Tối đến cô về nhà tắm rửa sạch sẽ ngồi trên giường.
Ngọc Thố [ Ký chủ người có muốn trở về không gian bây giờ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm! nên trở về rồi! "
Ngọc Thố [ Tiến hành rời khỏi thế giới...!đã hoàn toàn, chào mừng ký chủ trở về! ]
__________________________________
Vì lâu ngày không ra nên hôm nay đền cho mọi người đến 2 nghìn 6 trăm chữ đó..
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 59: 59: Trở Về Không Gian


Sáng hôm sau, cô như thường ngày dậy sớm chạy bộ ăn sáng rồi thay đồ đi học, xe vừa đến dừng ở cổng trường thì cô đã thấy Hàn Nhật Thiên đứng trước cổng, trên tay còn đặc biệt cầm một bó hoa lớn, cô cũng từ trên xe bước xuống Hàn Nhật Thiên ngay lập tức chạy lại quỳ xuống một chân đưa bó hoa đến trước mặt cô.

Hàn Nhật Thiên " Tiểu Tuyết cậu có đồng ý làm thiếu phu nhân tương lai của Hàn gia không? "
Cô còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì nhìn Hàn Nhật Thiên trước mặt, thì những người xung quanh đều đã hò hét.

Người qua đường 1 " Đồng ý đi "
Người qua đường 2 " Đồng ý đi bạn gì ơi!"
Người qua đường " Đồng ý đi +!.

"
Sau một lúc thì cô mới tiếp thu được, cô không nói gì chỉ cười lên rồi đưa tay nhận lấy bó hoa rồi quay người đi vào trường, chỉ để lại một lời.

Bạch Thiên Tuyết " Tôi không có hứng thú làm thiếu phu nhân Hàn gia, nhưng tôi lại khá hứng thú làm người cậu sẽ nuôi hết phần đời còn lại của mình! "

Cô khi trở về không gian thì đã nằm trên ghế nhìn qua màn hình Tiểu Thố cấp, cô quyết định xem diễn biến tiếp theo như thế nào, nhưng hiện tại trước mặt cô là một người hoàn toàn khác đầu cô cũng đã có ba vạch hắc tuyến nhìn Tiểu Thố.

Bạch Thiên Tuyết " Đây là chuyện gì, rõ ràng đây không phải tính cách của ta! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người bỏ qua cho em, thật ra thì lúc nhập giữ liệu cho linh hồn kia thì hệ thống vô tình bị lỗi nên tính cách mới trở nên như vậy! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu em đã khai thì cũng sẽ được nhận sự khoan hồng, nào bảng số liệu! "
Ngọc Thố [ Chức mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ, trở thành người chơi huyền thoại đầu tiên được 200 tích phân, lập một công hội xếp top thế giới 100 tích phân, kết thúc thông báo ]
Bảng Số liệu
Tên: Bạch Thiên Tuyết
Tuổi: 20
Trí Lực: 98/100
Mị Lực: 95/100
Vũ Lực: 97/100
Giá Trị May Mắn:???
Tính Ngưỡng: 60000
Công Đức: 141000
Tích Phân: 3700 + 300 = 4000
Kỹ Năng: Dừng thời gian, tất cả các hệ thiên nhiên.

Đạo Cụ: Cập súng bạc, nhẫn không gian.

Hào Quang: Nhân vật chính, người hùng mạt thế.

Bạch Thiên Tuyết " Có lẽ lần này có rất ít điểm thì phải! "
Ngọc Thố [ Nhận được điểm cao hay thấp là nằm ở độ nguy hiểm của nhiệm vụ và cách hoàn thành nhiệm vụ có hoàn hảo hay không! ]

Bạch Thiên Tuyết " Ừm ta biết rồi! cốt truyện của thế giới tiếp theo đi! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người không nghĩ ngơi một lúc à? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không cần, hiện tại đi luôn thôi! "
Ngọc Thố [ Tải cốt truyện! tải thành công
Thế giới tiếp theo là thể loại siêu nhiên, thế giới chia ra làm 4 một là thiên thần, hai là ác quỷ, ba là phù thủy, cuối cùng là nhân loại, họ tuy biết về những thế giới kia nhưng lại sống rất hòa thuận.

Một hôm thế giới của cả ba chủng loại thiên thần, ác quỷ, phù thủy gặp sự cố và tất cả đều rơi vào nhân gian, con người thì tôn thờ thiên thần câm ghét ác quỷ, phù thủy là nhóm bị con người săn lùng vì bị nghi ngờ cùng một phe ác quỷ.

Nam chính là nhân loại bình thường nhưng lại có tri thức cao và tìm hiểu về ba thế giới kia, khi biết chắc chắn được sự hiện diện nên đã tìm đủ mọi cách để phá hoại sự yên bình, và là người tạo ra dị tượng và khiến cả ba thế giới bị một sự cố và rơi vào hư không.

Nữ chính là một thiên thần tham lam và ác độc nên đã bị thế giới thiên thần trục xuất, khi bị rơi vào thế giới nhân loại sinh sống và biết được sự hiện diện của thế giới ác quỷ và phù thủy nên là người bài mưu kế diệt tất cả ác quỷ, và sau đó được con người tôn lên làm thánh nữ.

Nguyên chủ là một trong những phù thủy cao cấp của thế giới phù thủy, khi bị rơi vào hư không thì đã dùng rất nhiều sức mạnh pháp thuật để bảo vệ những đứa trẻ của thế giới, khi rơi vào nhân gian thì đã trở nên rất yếu, nguyên chủ luôn ẩn mình mà sống trong những khu rừng và luôn luôn đi tìm những phù thủy khác.

Khi nữ chính luôn tìm cách tiêu diệt tất cả thì nguyên chủ lại không quan tâm vẫn một lòng đi tìm những phù thủy còn sống sót, nam chính khi biết tội lỗi bản thân gây ra thì hối hận vì sự hứng thú của bản thân, khi nữ chính biết được người đã đưa mình đến thế giới này thì ngay lập tức cho người bắt lấy đem về, hai người ở gần nhau lâu thì cũng sinh ra tình cảm, nam nữ chính cứ vậy mà tiêu diệt tất cả ác quỷ và phù thủy, nguyên chủ khi nghe được tinh có phù thủy bị bắt sắp bị thiêu sống thì không nghĩ nhiều mà bị dụ đến, từng chút cuối cùng tất cả phù thủy đều bị thiêu sống công khai, ác quỷ thì bị hành hạ rất nhiều và chết một cách thê thảm.

]

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, ta thực sự phải vào thế giới tàn khóc như này à? "
Ngọc Thố [ Cái này em không quyết định được thế giới mà người phải vào nên người đừng hỏi em, em cũng không thể thay đổi được đâu! ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng vào đây có thể sẽ chết trước khi mình hoàn thành nhiệm vụ đó! "
Ngọc Thố [ Chuyện này thì ký chủ yên tâm, khi người chết thì thời gian sẽ quay về lúc người vừa xuyên vào, nên người không cần phải lo! ]
Bạch Thiên Tuyết " Em nói câu này càng làm ta lo hơn đó! "
Ngọc Thố [ Bắt đầu truyền tống! truyền tống thành công, chúc ký chủ có một trải nghiệm vui vẻ ]
Cô ngạc nhiên nhìn con thỏ nhỏ nhà mình tự mình quyết định.

Bạch Thiên Tuyết " Này ta còn chưa chuẩn bị tinh thần xong mà! "
Nói thì nói nhưng đầu óc cô bắt đầu choáng váng không còn thấy gì nữa, sau khi mở mắt ra lần nữa thì đã thấy bản thân đang bị trói vào một cây cột to, bên dưới là cây khô được xếp xung quanh và lửa đã bắt đầu cháy cao sắp chạm vào chân cô.

.
 
Back
Top Bottom