Ngôn Tình [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 20: 20: Cổ Đại Cũng Không Tệ


Cô nghe vậy cũng không nói gì mà quay lại vào xe, đoàn xe cứ thế đi tiếp cô bên trong xe nhàn nhã ăn trái cây.

Ngọc Thố [ Độ hảo cảm tăng 20 hiện tại là 60 ]
Bạch Thiên Tuyết " Hử sao lại tăng ta có làm gì đâu, nam nhân thật khó hiểu "
Ngọc Thố [ Ký chủ người đừng hỏi em cũng không biết gì ]
Cô cứ thế mà nói chuyện với tiểu Thố không để tâ m đến thời gian, khi cô nhìn ra ngoài mới biết trời đã bắt đầu tối, cuối cùng thì mọi người quyết định dừng lại cấm trại sáng mai đi tiếp, cô thì ra ngoài đi dạo nhưng Hoàng Phi Long vẫn đi theo.

Bạch Thiên Tuyết " Đại hoàng tử không biết ngài đi theo tiểu nữ làm gì? "
Hoàng Phi Long " Ta đã hứa với đại tướng quân phải bảo vệ quận chúa an toàn, cho nên phải đi cùng "
Khi nghe vậy cô cũng không thể phản bác, vì phụ thân cô đã kêu như vậy cho nên người ta chỉ đang giữ lời hứa bảo vệ, nhưng cô vẫn đang rất bức súc.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố bộ ta yếu đuối đến nổi cần người bảo vệ à? "

Ngọc Thố [ Không nha ký chủ, chỉ số vũ lực của người rất cao nha ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì tại sao tên này vẫn bám sát ta như vậy, ta cũng cần khoản không riêng tư mà "
Ngọc Thố [ Vì nhiệm vụ ký chủ cố lên ]
Bạch Thiên Tuyết " Được vì nhiệm vụ ta phải cố gắng hết mình "
Ngọc Thố [!.

] Chia buồn cùng ký chủ, khi người công lược xong hắn sẽ còn bám dai hơn.

Cô ở ngoài thì không đi đâu nữa mà đi thẳng về xe ngựa của mình đi ngủ, cứ nghĩ như thế đã xong nhưng tối đó tiểu Thố kêu cô dậy.

Ngọc Thố [ Ký chủ dậy nhanh lên sắp có một băng cướp đó ]
Bạch Thiên Tuyết " Trời ơi có để cho tui sống không vậy, hôm nay hết gặp cướp giả lại đến cướp thật là sao, có cho tui sống làm nhiệm vụ không "
Cô ngồi dậy thang trời trách đất, nhưng vẫn đi ra xe sao lấy kiếm của mình rồi đi đến chỗ bọn cướp, gần đến cô phóng lên một cái cây gần đó ngồi nghe chúng bàn kế hoạch.

Ngọc Thố [ Ký chủ nhiệm vụ phụ tuyến, tiêu diệt sơn tặc có hay không ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta còn cách nào à, chỉ vì bọn chúng mà ta phải mất một giấc ngủ đi diệt "
Ngọc Thố [ Nhiệm vụ đã được đồng ý, hoàn thành được 1000 tích phân ]
Bạch Thiên Tuyết " sử lý nhanh còn về đi ngủ mới được "
Cô cứ thế phóng xuống nhanh như chớp tay cầm kiếm lướt nhẹ qua chúng, cô đến đâu đầu rơi xuống đến đó mà những người đồng bọn đi trước không hề phát giác được sự suất hiện của cô, tiểu Thố bên trong hệ thống không khỏi lạnh người nhìn ký chủ nhà mình.

Ngọc Thố [!.

] Ký chủ nhà mình bình thường thanh lịch đáng yêu, nhưng hôm nay thật đáng sợ, sao này nhất định không giao nhưng nhiệm vụ như này nữa.

Khi tiểu Thố suy nghĩ xong nhìn lại thì thấy tất cả đã đầu lìa khỏi cổ, cô đang đứng giữa đống sát người, nhưng trên người cô không dính một giọt máu, thậm chí bây giờ có đang lau thanh kiếm, khuôn mặt cô bây giờ không hề có cảm xúc gì, còn có thể nói là vô cảm đến đáng sợ, khi cô thấy thanh kiếm đã sạch thì quay về dẹp kiếm và đi ngủ cho đến sáng.

Sáng hôm sau cô dậy rất sớm vệ sinh rồi mọi người lại tiếp tục lên đường, cho đến trưa thì mọi người mới đến nơi, cô được nhà sư sắp xếp phòng trước, đến phòng tiểu Đào và tiểu Mai lấy nước cho cô tắm rửa thay đồ kính đáo chải chuốt, xong rồi cô mới đi đến chính điện thắp hương xin quẻ, xong tất cả cô được nhà sư dẵn đi thăm quan chùa, trong lúc đi thì cô bị một cô nương khác đụng chúng rơi xuống nước, cô định bơi lên nhưng đúng lúc tiểu Thố lên tiếng thông báo người đụng cô là nữ chính nghe vậy thì cô không bơi lên, cùng lúc đó thì cô thấy Hoàng Phi Long phóng xuống thì cô cũng phải diễn thành cô gái yếu đuối được cứu lên bờ.

Ngọc Thố [ ký chủ tại sao người không bơi lên mà phải đợi người xuống cứu? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta cũng tính vậy nhưng lần đầu gặp đã muốn hại ta như vậy, thì đâu có dễ mà bỏ qua được "
Bên trong thì cô đang nói chuyện với tiểu Thố còn bên ngoài thì đang nằm rút trong lòng Hoàng Phi Long, bây giờ người nào nhìn thấy cô thì cũng phải bảo vệ hết khả năng của mình, một lúc sau cô mới để ý đến thì định né ra nhưng Hoàng Phi Long lại ôm chặt cô hơn, không còn đường lui cô đành dựa vào mà đứng dậy.

Hoàng Phi Long " Quận chúa có sao không? "
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu nữ không sao, nhưng ngài có thể buôn tiểu nữ ra được không, nam nữ thụ thụ bất tương thân "
Giọng cô yếu ớt vang lên khiến ai cũng phải thương sót, nhưng nghe vậy Hoàng Phi Long vẫn không buôn tay, mà trực tiếp bế cô lên kiểu công chúa đi thấy vậy cô liền phản kháng.

Bạch Thiên Tuyết " Đại hoàng tử ngài mau để tiểu nữ xuống "
Hoàng Phi Long " Người đâu giữ cô gái đã làm quận chúa rơi xuống nước lại "

Quân lính " Rõ "
Hoàng Phi Long trực tiếp làm ngơ cô mà một đường bế cô về phòng, còn kêu cả thái y đến chuẩn bệnh, thì nói cô bị nhiễm phong hàng liền kêu người đi sắc thuốc hầm canh cho cô rồi ngồi cạnh giường canh cho cô ngủ, còn cô thì đã vào không gian ngôi nói chuyện với tiểu Thố.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố chuyện gì vậy nè ta cần lời giải thích "
Ngọc Thố [ Độ hảo cảm cộng 20 hiện là 80 thưa ký chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Nói vậy là hắn yêu ta rồi sao, mà tại sao lại có thể nhanh như vậy "
Ngọc Thố [ Đúng vậy hắn yêu người rồi, còn điểm thì em không biết, vì con người rất khó hiểu ]
_____________________________________________
Dạo này tg rất lười cho nên các bạn thông cảm nha.

????????????.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 21: 21: Cổ Đại Cũng Không Tệ


Bạch Thiên Tuyết " Ừm đừng quan tâm nữa, ta uống xong ly trà này còn phải ra ngoài để hoàn thành nhiệm vụ "
Ngọc Thố [ Ký chủ nam chính đã chuẩn bị gần xong tất cả rồi, người không định làm gì sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Hắn muốn làm vua thì cứ việc, nhưng nếu hắn dám làm gián đoạn nhiệm vụ của ta thì cũng nên rửa cổ chờ một kiếm của ta "
Ngọc Thố [ Cũng đúng nhưng, khi nam chính lên ngôi không phải sẽ khó hơn cho người sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Cho dù hắn lên ngôi thì vẫn có cách cho hắn xuống thôi, mà chuyện đó rất phiền, cho nên khi về nhà rồi đi dọn dẹp luôn "
Ngọc Thố [ Ký chủ cũng đến lúc người phải tỉnh dậy rồi ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm thôi ta đi đây "
Nói rồi cô đứng dậy và biến mất, còn bên ngoài thì cô vừa mở mắt ra thì thấy bên giường của cô có một người ngồi đó ngủ và đang nắm tay cô, người đó không ai khác là Hoàng Phi Long, cô ngồi dậy và cố gắng nhẹ nhàng rút tay ra khi gần được thì bàn tay kia nắm chặt hơn, Hoàng Phi Long nhút nhít rồi ngồi thẳng người nhìn cô.

Hoàng Phi Long " Nàng tỉnh rồi à, có thấy khó chịu ở đâu không, có cần kêu thái y không? "
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu nữ không sao, nhưng đại hoàng tử ngài có thể bỏ tay của tiểu nữ ra được không "

Nghe cô nói vậy Hoàng Phi Long mới từ từ buôn tay cô ra, cô thấy vậy thì nhanh rút tay mình về.

Bạch Thiên Tuyết " Đại hoàng tử mời ngài ra ngoài, tiểu Đào tiểu Mai hai em vào đây giúp ta chuẩn bị còn đi về "
Tiểu Đào tiểu Mai từ ngoài đi vào, Hoàng Phi Long cũng tự giác mà đi ra.

Tiểu Mai " Tiểu thư người khỏe chưa, nếu thấy còn khó chịu thì mình ở đây thêm một hôm cũng được "
Tiểu Đào " Đúng vậy tiểu thư, mà còn người đẩy tiểu thư xuống nước thì người muốn sử lý như nào ạ "
Bạch Thiên Tuyết " Ta khỏe rồi không cần phải lo, còn về cô gái kia thì đem về đưa vào giáo huấn một chút, rồi cho cô ta ký giấy bán thân làm người hầu trong phủ không cho ra ngoài, nhưng nhớ là phải nói và đưa cho gia đình họ một số tiền như mình mua nha hoàn "
Tiểu Mai " Dạ em biết rồi em đi liền đây, tiểu Đào cô ở lại giúp tiểu thư chuẩn bị đi "
Tiểu Đào " Ừm ta biết rồi "
Khi chuẩn bị và ăn sáng xong thì cô vừa bước ra khỏi cửa thì thấy Hoàng Phi Long đã đứng đợi trước cửa, nhưng cô không quan tâm mà đi đốt nhan, xong tất cả cô vừa bước ra xe thì tiểu Mai đã đã đứng chờ sẵn, thấy cô đi tới thì đỡ cô lên xe, lần này trên đường về rất thuận lợi cho nên không phải qua đêm bên ngoài.

Đến nhà thì phụ thân cô đang đứng đợi trước cửa lớn, cô được chính tay phụ thân đỡ xuống, chào tạm biệt xong thì Hoàng Phi Long cũng rời đi và trở về phủ của mình, cô cũng về phòng của mình và ngủ một giấc cho đến tối mới chịu dậy, cô vệ sinh xong là ra ăn tối cùng phụ thân, rồi ngồi uống trà nói chuyện thêm một lúc thì cô mới đi về thay đồ rồi đi ra ngoài.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố nơi nam chính nuôi binh lính ở đâu "
Ngọc Thố [ Là ở một thanh lâu do nam chính mở, cho nên không ai biết cả ]
Bạch Thiên Tuyết " Thì ra là như vậy cho nên người ta mới nói nam chính ăn chơi à "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, thanh lâu đó gần với trà quán của người nhất ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì tiện quá rồi, mình xuất phát đi phá nam chính thôi "
Cô cứ vậy mà đi đến trà quán của mình bước vào như bình thường cô đi thẳng lên lầu ngồi, bà chủ lần này ra nói chuyện với cô rất nghiêm túc, không như lần trước nữa.

Tú Phương " Chủ nhân hôm nay ngài đến đây không biết có chuyện gì "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm dạo này bọn họ tập luyện thế nào rồi, ta có nhiệm vụ đầu tiên định cho họ làm đây "
Tú Phương " Dạ họ tập luyện trong quyển sách mà người giao cho tiến bộ rất nhanh, cho nên người cứ nói "
Bạch Thiên Tuyết " Được vậy các ngươi đi diệt thanh lâu ở gần trà quán của chúng ta nhất, diệt tận gốc luôn, về mặt làm ăn, hay là người cũng vậy "
Tú Phương " Đã nhận lệnh, sáng mai sẽ có tin cho người "
Bạch Thiên Tuyết " Được nếu ngày mai mà ta không nghe có tin gì thì các ngươi hãy chuẩn bị chịu hình phạt đi, không nhẹ đâu "
Tú Phương " Rõ thưa chủ nhân "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy ta về đây, ngươi liệu mà làm đi "
Cô đứng dậy và đi ra khỏi quán, đi về một hướng không lâu thì thấy một thanh lâu có nhiều nữ nhân đứng trước cửa gọi khách, cô chỉ cười nhẹ rồi đi lướt qua.

Bạch Thiên Tuyết " Quán của nam chính nhìn đẹp đó chứ "
Tiểu Thố từ trong không gian phóng ra bám trên vai cô lên tiếng.

Ngọc Thố [ Đương nhiên rồi ký chủ, nam chính luôn luôn hơn người bình thường mà ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng ta chỉ đi công lược lần này thôi, nếu có lần sau thì thà chết chứ không công lược đâu ".

truyện tiên hiệp hay
Ngọc Thố [ Em biết rồi thưa ký chủ, nhưng đây là nhiệm vụ bất buộc chứ có phải em muốn đâu ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng ta nói rồi chỉ lần này thôi, không có lần sau nếu có thì ta không làm "
Ngọc Thố [ Ừm nhưng mà người đang đi đâu vậy ký chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta đang đi dạo chơi đó mà, ăn gì không ta mua cho "
Ngọc Thố [ Em muốn ăn hồ lô ngào đường ]
Bạch Thiên Tuyết " Được vậy thì đi thôi nào ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 22: 22: Cổ Đại Cũng Không Tệ


Đi dạo xong thì cô về phủ và đi ngủ, sáng hôm sau cô như mọi ngày dậy rất sớm, vệ sinh thay đồ rồi ra dùng bữa sáng cùng phụ thân.

Bạch Khải Uy " Tiểu Tuyết tối hôm nay bệ hạ mở yến tiệc vì ta thắng trận trở về, tối nay con có muốn đi cùng phụ thân không? "
Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân cũng biết là con không thích những nơi ồn ào, hơn thế nữa con không muốn bị làm phiền đâu ạ "
Bạch Khải Uy " Ta biết là con không thích ồn ào, nhưng từ trước đến nay con không đi lần nào cả, hôm nay con đi cùng ta có được không "
Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi con sẽ đi cùng người "
Bạch Khải Uy " Được vậy tối nay con nhớ chuẩn bị đi cùng ta đó "
Cứ thế là cô ăn không để tâm chuyện gì nữa, ăn sáng xong thì cô phải đi giải quyết sổ sách trong phủ.

Bạch Thiên Tuyết " Quả nhiên là việc của hôm nay chớ để ngày mai, hôm qua không làm hôm nay xếp thành một đống "
Ngọc Thố [ Ký chủ nữ chính vừa trốn ra khỏi phủ, và đã gặp mặt nam chính ]
Bạch Thiên Tuyết " Ôi trời lại có thêm việc để làm nữa rồi, quả nhiên người hiện đại khi xuyên về cổ đại luôn xem mình là trung tâm "
Ngọc Thố [ Quả thật là vậy, vì họ đến từ tương lai cho nên có nhiều ý tưởng hơn hiện tại mà ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm ngay cả ta đôi khi cũng không khỏi nghĩ đến những việc như vậy, nhưng tối nay sẽ gặp lại cô ta sớm thôi "
Cô cứ thế vừa làm vừa nói chuyện với tiểu Thố cho đến khi xong việc, sau khi cô ra khỏi thư phòng của mình thì phải đi chọn đồ mà phụ thân kêu người mang đến để tối đi yến tiệc, cho nên cô phải đi chọn một bộ để mặc nếu không thì phụ thân nghĩ cô không thích bộ nào cả, lại cho người đưa đến những bộ mới.

Tiểu Đào tiểu Mai cũng phụ cô chọn đồ, cô càng nhìn càng thấy mệt vì có quá nhiều.

Bạch Thiên Tuyết " Người cổ đại chọn đồ mặc để đi yến tiệc mệt quá, hơn thế nữa là tại sao người phụ thân này lại đưa quá nhiều thứ đến vậy nè "
Ngọc Thố [ Là vì phụ thân nguyên chủ luôn luôn dành mọi thứ tốt nhất cho con gái của mình, hơn thế nữa là yêu thương luôn phần của nương tử ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta biết nhưng mà đưa nhiều đồ như vậy đến thì cũng quá là làm khó ta rồi "
Ngọc Thố [ Ký chủ cố lên ]
Bạch Thiên Tuyết " Mà tối em có muốn ra đây cùng ta đi yến tiệc không, ta rất ghét những nơi ồn ào, mà còn bị làm phiền nữa vậy mà ta không thể từ chối phụ thân nguyên chủ được "
Ngọc Thố [ Được vậy khi nào đến lúc thì em sẽ ra với người ]
Sau một thời gian chọn đồ thì cô cũng lấy một bộ và vài bộ trang sức, vừa chọn đồ xong thì cô lại bị tiểu Mai cùng tiểu Đào đưa đi sửa soạn và chuẩn bị, khi tiểu Mai tiểu Đào dừng lại thì bây giờ trời cũng bắt đầu tối, trên người cô bây giờ mặc bộ y phục màu xanh dương nhạt, tóc được làm đơn giản cùng vài cây trâm, nhưng vì khuôn mặt cô rất đẹp nên dù mặc đơn giản đến đâu đi nữa nhưng lại không thua kém bất cứ ai, đôi khi còn là nỗi bật nhất.

Cô mở cửa bước ra ngoài trên tay là tiểu Thố đang được cô ôm, đi ra cửa phủ thì đã thấy phụ thân đứng đó đợi, cô bước nhẹ nhàng đi ra.

Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân mình đi thôi "
Nghe tiếng cô thì ông quay lại nhìn thì thấy không ngạc nhiên cho lắm vì cô luôn mặc đồ đơn giản, nhưng cô lại đẹp một cách khiến người khác phải ngó lại nhìn.

Bạch Khải Uy " Nào lại đây phụ thân đỡ con lên xe ngựa "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ "
Cô trả lời và bước lại đưa tay cho ông đỡ cô lên xe ngựa và xuất phát, ngồi trên xe cô ôm tiểu Thố vuốt v e, long tiểu Thố rất mềm mại và ấm cho nên cô rất thích.

Ngồi trên xe cũng không quá lâu thì đến nơi, phụ thân cô xuống trước và đưa tay vào đỡ cô bước xuống, động tác như vậy khiến những người khác bắt ngờ, vì ông luôn đi dự yến tiệc một mình và rất lạnh lùng, còn bây giờ thì khuôn mặt ông ôn nhu và rất diệu dàng, cô cũng không chần chừ mà đặt tay mình lên mà bước ra rồi đi vào chỗ ngồi xuống.

Từ lúc cô và phụ thân mình vào chỗ ngồi thì không ít người nhìn đến, nhưng cô nào có để ý đến vì họ toàn là dùng những ánh mắt khiến cô khó chịu, thấy vậy phụ thân cô tiến lên phía trước một chút chê cô lại.

Ngọc Thố [ Ký chủ người sao vậy ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta rất ghét người khác nhìn ta với những ánh mắt không sạch sẽ, nhất là với đàn ông con trai, có thể nói là ta mất bệnh ghét con trai "
Ngọc Thố [ Vậy sao em tìm thông tin nhưng lại không thấy có chuyện này ]
Bạch Thiên Tuyết " Vì làm một tiểu thư hoàn hảo sẽ không nên vì bản thân ghét mà thể hiện ra mặt, cho nên luôn phải giấu nó thật sâu bên trong mình "
Ngọc Thố [ Ký chủ người bây giờ không còn ở trong thân sát người cho nên người cứ là chính người đi, không cần phải lo gì đâu ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta mới đầu cũng cố giấu nó đi nhưng thân thể nguyên chủ dường như không thể giấu được điều đó "
Ngọc Thố [ Ký chủ người cứ giấu những thứ bản thân sợ hoặc không thích đi thì người sẽ không còn được là bản thân mình đâu ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 23: 23: Cổ Đại Cũng Không Tệ


Bạch Thiên Tuyết " Ta sẽ thử, nhưng có lẽ là ta ghét khá nhiều đó "
Ngọc Thố [ Không có gì đâu ký chủ, người là chính bản thân mình sẽ tốt hơn mà ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
Cô vừa trả lời xong liền đứng dậy rồi đi chỗ khác, phụ thân cô thấy vậy thì cũng lên tiếng.

Bạch Khải Uy " Tiểu Tuyết con định đi đâu đó? "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ con đi xung quanh một chút ạ, ở đây ồn ào quá cho nên con hơi nhất đầu "
Bạch Khải Uy " Nhưng con nhớ quay lại sớm, đừng có đi xa quá "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi, phụ thân đừng lo "
Cô bước đi một lúc thì thấy một cái hồ sen liền đi lại một cái cây gần đây phóng lên trên ngồi xuống, vừa ổn định chỗ ngồi thì tiểu Thố lên tiếng.

Ngọc Thố [ Ký chủ nam nữ chính đang đi đến đây ]
Bạch Thiên Tuyết " Hử sao họ lại ở đây, không phải hiện tại họ nên ở buổi yến tiệc mới đúng, với lại độ hảo cảm của nam nữ chính hiện là bao nhiêu? "
Ngọc Thố [ Tại sao họ ở đây thì em không biết, còn độ hảo cảm hiện tại của nam nữ chính là 60 ]
Bạch Thiên Tuyết " Là bạn thân rồi à, cũng nhanh đó chứ, mới gặp mặt tối qua đến tối hôm này đã là bạn thân hào quang của nữ chính sáng đó "
Ngọc Thố [ Ký chủ người không nên xem thường hào quang nữ chính, hào quang càng sáng thì lực hấp dẫn của nữ chính đối với nam chính càng cao, độ hảo cảm cũng vì vậy mà tăng càng nhanh hơn ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì đêm nay ta sẽ làm một phi vụ khá vui mới được "
Ngọc Thố [ Ký chủ người muốn làm gì? ]
Bạch Thiên Tuyết " Đây là bí mật "
Cô ngồi trên cây cùng tiểu Thố nhìn từ xa có một đôi nam nữ đang đi về phía cái cây cô đang ngồi.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em nghĩ sao khi họ lại đi lại chỗ mình ngồi mà không đi chỗ khác? "
Ngọc Thố [ Đây có lẽ là tự nhiên, mà cũng có thể là một cái gì đó muốn họ đến đây ]
Không lâu sau thì nam nữ chính đã đứng bên dưới gốc cây mà cô đang ngồi, và bàn kế hoạch soán ngôi, ngồi bên trên cô nghe rất rõ ràng về cuộc trò chuyện này, khi bàn bạc xong thì họ cũng rời đi, cô từ trên phóng xuống và đi lại cây cầu đứng nhìn bầu trời đầy sao, rồi cũng quay về buổi yến tiệc.

Yến tiệc bây giờ đã bắt đầu, và mọi người đang xem múa, cô đi nhẹ nhàng về ghế kế bên phụ thân ngồi xuống, ông thấy cô cũng không nói gì chỉ đưa tay lên xoa đầu cô cười nhẹ, cô thấy vậy nhưng cũng để ông xoa.

Bạch Thiên Tuyết " Cảm giác này cũng không tệ như ta nghĩ "
Ngọc Thố [ Hử ký chủ người nói vậy là sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có gì đâu em đừng để ý "
Tiểu Thố khi nghe cô nói vậy thì cũng không nói gì thêm, cô vừa ăn vừa xem những điệu múa khá là phong phú và bắt mắt, mà không để ý những ánh mắt từ lúc cô trở lại đã luôn dính trên người, trong đó cũng có những ánh mắt của các vị hoàng tử.

Ngọc Thố [ Độ hảo cảm cộng 20 hiện là 100 chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến ]
Bạch Thiên Tuyết " Ủa ta đã làm gì đâu sao lại hoàn thành nhiệm vụ? "
Ngọc Thố [ Có lẽ là vì có nhiều người nhìn người quá, cho nên là tính chiếm hữu của Hoàng Phi Long lên cao, chỉ muốn người là của hắn thôi vậy cho nên liền tăng lên 100 ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm vậy có nghĩa là người xưa nói không nên tin "
Ngọc Thố [ Người xưa nói câu gì mà người lại nói vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Người xưa nói những người con trai hay đàn ông cổ đại mà làm tướng quân này nọ thì họ rất ngốc, như là bản thân yêu mà không biết vậy đó "
Ngọc Thố [ Cái đó thì cũng có đó ký chủ, nhưng không phải ai cũng vậy ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy bây giờ ta chỉ còn mỗi nhiệm vụ là bảo vệ gia đình nữa là xong phải không? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ ]
Cô vừa ngồi xem nhảy múa ăn uống vừa nói chuyện với tiểu Thố cho đến khi Hoàng Phi Long đứng dậy lên tiếng.

Hoàng Phi Long " Phụ hoàng nhi thần có chuyện muốn xin người "
Hoàng Đế " Có chuyện gì con nói đi ta nghe đây "

Hoàng Phi Long " Xin người hãy ban hôn cho nhi thần cùng quận chúa Thiên Tuyết "
Hoàng Phi Long vừa nói xong tất cả mọi người ai cũng im lặng đến hơi thở cũng có thể nghe thấy, vài giây sau Hoàng Đế liền lên tiếng phá bầu không khí im lặng.

Hoàng Đế " Quận chúa Thiên Tuyết là con gái của đại tướng quân có phải không? "
Hoàng Phi Long " Đúng vậy phụ hoàng "
Hoàng Đế " Nhưng dường như con bé chưa từng đi ra ngoài trong thời gian dài, cho nên không ai biết con bé ra sao cả "
Hoàng Phi Long " Nhưng hôm nay cô ấy có đi dự yến tiệc cùng tướng quân đó thưa phụ hoàng "
Hoàng Phi Long nói xong câu thì Hoàng Đế liền nhìn qua chỗ cô đang ngồi, thấy vậy cô cũng đứng dậy hành lễ, bây giờ dù nam hay nữ đều nhìn chằm chằm lấy cô, nam thì thấy tiếc nuối khi không nhanh hơn, nữ thì dùng ánh mắt ghen ghét cùng ghen tị, cô vẫn đứng đó, Hoàng Đế bây giờ đang bị bất ngờ với nhan sắc xinh đẹp nhưng lại thanh nhã, lại khiến người khác bị hút hồn.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 24: 24: Cổ Đại Cũng Không Tệ Hoàn


Hoàng Đế " Thì ra đây là Thiên Tuyết quận chúa nữ nhi của đại tướng quân, quả thật càng lớn càng xinh đẹp "
Khi nghe vua nói vậy thì phụ thân cô đứng dậy đi ra đứng trước cô trả lời.

Bạch Khải Uy " Bệ hạ quá khen rồi, con bé luôn ở trong phủ nên hôm nay thần đưa con bé đi cùng để kết bạn và học hỏi thêm "
Vua nghe phụ thân cô trả lời như vậy cũng không nói gì nhiều, liền quay lại việc ban hôn, lần này vua không hỏi ý kiến của cô hai phụ thân cô mà ban hôn ước, rồi buổi tiệc tiếp tục một lúc thì ra về.

BạchThiên Tuyết " Có lẽ là khuya nay hành động luôn rồi về không gian mới được, việc lặp hôn ước nằm ngoài dự tính của ta rồi, chuyện càng phiền phức và nhức não "
Ngọc Thố [ Ủa em cứ nghĩ là sẽ phải thêm một thời gian nữa người mới hoàn thành nhiệm vụ chứ ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có chuyện đó đâu nha, chẳng qua lúc trước cho đến bây giờ là vì phải cũng cố thế lực nha, nếu không thì cũng về lâu rồi "
Ngọc Thố [ Nói vậy thì khuya nay người hành động luôn sao? ]

Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
Về đến phủ thì cô liền đi về viện của mình mà tắm rửa và thay bộ y phục nặng nề trên người mình xuống, mặc lên người một bộ y phục xanh dương đậm màu ôm sát người và dễ vận động.

Bạch Thiên Tuyết " Bộ này được đó, nhưng hiện tại phải đi thăm dò trước khi hành động mới được "
Ngọc Thố [ Ký chủ em kêu người mua bản đồ người lại không chịu, bây giờ lại phải khổ sở đi thăm dò đường đi của một cái phủ bé xíu đó ]
Bạch Thiên Tuyết " Đây vừa là luyện tập để không quên, vừa là tăng cường sự nhanh nhẹn và ẩn nấp, và thêm một cái nữa là sở thích của bản thân thôi "
Ngọc Thố [ Ký chủ em nói thiệt, ai mà cũng nghĩ như người thì chắc cửa hàng hệ thống của em đóng cửa sớm quá ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng ta lại nghĩ sẽ không có ai, có cái sở thích giống như ta đâu nên em đừng lo "
Cô vừa nói chuyện với tiểu Thố vừa phóng ra ngoài, đến phủ của nam chính thì cô liền phóng lên cây ngồi nhìn xuống, có vài tên lính gác đi tuần tra, khi thấy mấy người đó đi rồi cô liền phóng lên nóc nhà giở miến ngói nhìn xuống liền thấy nam nữ chính ngồi nói chuyện.

Bạch Thiên Tuyết " Cái này có phải là may mắn của ta cao không, sao mà giở lên xem thử vậy mà ngây phòng nam nữ chính đang nói chuyện hay vậy? "
Ngọc Thố [ Em không có biết, cho đến bây giờ thì chỉ số may mắn của người vẫn là những dấu chấm hỏi thôi, nhưng cũng có thể coi là duyên số đó ]
Nghe xong câu trả lời của tiểu Thố cô cũng không nói nữa mà chỉ tập trung lắng nghe bên dưới nam nữ chính đang nói gì, chủ yếu là họ bàn kế hoạch diệt trừ tướng quân phủ để không có cái gì cản chân, để sau này một bước lên ngôi.

Bạch Thiên Tuyết " Ái chà có vẻ như ta có lý do giải quyết bọn họ rồi "
Cô ngồi nhìn xuống nhếch mép nhẹ, rồi liền phóng đi thăm dò toàn bộ phủ nam chính xong thì quay trở lại chỗ cũ, lần này thì đèn phòng đã tắt cô cũng không ngần ngại mà phóng xuống đi bằng cửa chính vào, đi lại bàn ngồi xuống.

Bạch Thiên Tuyết " Ái chà có vẻ như tứ vương gia đang rất tự tin cho nên không có tính cảnh giác luôn à "

Cô lên tiếng Hoàng Kỳ Long liền ngồi dậy bước nhanh xuống cầm lấy thanh kiếm cầm trên tay.

Bạch Thiên Tuyết " Đừng kích động như vậy chứ, mà cũng không sao dù hôm nay ta đến đây cũng để diệt trừ hậu họa về sau.

Vừa nói hết câu thì Hoàng Kỳ Long đã nhận một cú đau ngay bụng ngã xuống đất mà la không lên tiếng, cô không ngần ngại giơ chân lên đập thẳng xuống.

Bạch Thiên Tuyết " Để tôi nói cho nghe, đàn ông sinh ra là để dựa dẫm, nhưng dựa không được thì phải dẫm như này, mà thôi nói chuyện phiếm như vậy đủ rồi, kết thúc nhanh tôi còn phải về nữa "
Cô lấy một cây súng bạc bắn một viên ngay giữa mi tâm, máu đỏ cũng từ đó mà trào phúng ra giăng đầy sàn, cô cứ thế đi khắp phủ càng quét, thấy một người liền giết một nữ chính cũng không khá hơn mà bị cô đánh ngất trói lên ghế và từ từ bị cô hành hạ.

Bạch Thiên Tuyết " Chà lúc đẩy mình xuống hồ thì mạnh dạn lắm mà, sao bây giờ lại tỏa vẻ sợ hãi đến vậy, cùng là người thời hiện đại như nhau mà sau cô có vẻ ngu như vậy "
Lạc Phù Dung " Cô tại sao lại biết "
Bạch Thiên Tuyết " Có vẻ như cô vừa không thông minh, mà còn điếc nữa à cũng tội nghiệp ghê "

Lạc Phù Dung " Cô nói ai ngu ai điếc hả "
Bạch Thiên Tuyết " Ở đây chỉ có tôi và cô, chẳng lẽ tôi lại tự nói chính mình, với lại cô tự nhận là mình ngu luôn sao, cô khiến tôi bắt ngờ lắm đó "
Lạc Phù Dung " Cô! cô "
Bạch Thiên Tuyết " Cô gì mà cô tôi còn trẻ lắm, với lại tôi cũng không có đứa cháu nào mà trước khi bước ra khỏi nhà mà quên đem não theo cả, nhất là khi xuyên không như cô thì càng không có, nói chuyện phiếm như vậy đủ rồi tạm biệt cô gái, kiếp sau có đầu thai thì nhớ né tôi sa ra, tạm biệt "
Một phát súng cô liền quay ra đi về, trước khi đi cô còn miễn phí một mòi lửa để thiêu rụi tứ vương phủ, về đến phủ cô tắm rửa thay đồ liền lên giường nằm.

Ngọc Thố [ Nhiệm vụ đã hoàn thành, ký chủ có muốn về không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Về thôi, ở đây như vậy đủ rồi, không còn gì vui cả "
Ngọc Thố [ Tiến hành rút linh hồn 3! 2! 1 rút linh hồn hoàn tất, chào mừng ký chủ về nhà ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 25: 25: Trở Về Không Gian


Ngọc Thố [ Chào mừng ký chủ đã về ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
Ngọc Thố [ Ký chủ người có muốn xem bản số liệu luôn không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không bây giờ ta muốn ngủ một chút, rồi xem sao "
Ngọc Thố [ Ừm em biết rồi ]
Tiểu Thố vừa trả lời xong, liền thay đổi phong cảnh thành một căn phòng, có màu chủ đạo là màu xanh của đại dương, chính giữa căn phòng là một chiếc giường lớn có hình dáng một con ngọc trai to đang mở nắp, bên trong là một bộ ga đệm cùng gối màu trắng ngà.

Thấy vậy cô cũng không nói nhiều lời mà đi lại rồi nằm xuống ngủ luôn, mà không biết mình đã ngủ bao nhiêu lâu, khi cô mở mắt tỉnh dậy thì tiểu Thố liền chạy lại ngồi cạnh cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ người dậy rồi, sao không ngủ thêm một chút đi ]
Bạch Thiên Tuyết " Ngủ như vậy là được rồi, mà ta đã ngủ bao lâu rồi? "
Ngọc Thố [ Ký chủ chỉ mới ngủ được 7 tiếng kể từ lúc người về tới giờ ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm cho ta xem bảng số liệu nào "
Ngọc Thố [ Dạ, chức mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ chính bảo vệ người nhà được 500 tích phân, hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến tạo một thế lực riêng 200 tích phân, công lược đại hoàng tử Hoàng Phi Long 200 tích phân, tiêu diệt sơn tặc 1000 tích phân, giúp đỡ nhiều người dân gặp nạn được 50000 công đức 20000 tính ngưỡng ].

Xi???? ủ????g hộ chú????g tôi tại ~ ????r ????mtr????????ệ????.

v???? ~
Bảng Số Liệu
Tên: Bạch Thiên Tuyết
Giới tính: Nữ
Tuổi: 20
Trí lực: 98/100
Mị lực: 95/100
Vũ lực: 97/100
Giá trị may mắn:???
Tính ngưỡng: 20000
Công đức: 51000
Tích phân: 2200
Kỹ năng: Dừng thời gian
Đạo cụ: Cập súng bạc, nhẫn không gian
Hào quang: Nữ chính
Bạch Thiên Tuyết " Có vẻ như lần này tính ngưỡng và công đức tâng lên rất nhiều "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, tại vì người đã phát hiện ra nhóm sơn tặc đó là người dân gặp nạn, còn họ thì nghĩ mình đã làm đơn tặc định cướp người nhưng người không bắt mà còn giúp đỡ họ, cho nên họ rất biết ơn người, cũng vì như vậy mà tính ngưỡng của người tăng lên rất nhiều, còn công đức thì người đã giúp họ vượt qua khó khăn ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm thì ra là vậy, mà cần bao nhiêu để nâng cấp em lên? "
Ngọc Thố [ Lần đầu nâng cấp chỉ cần 1000 tính ngưỡng thôi ký chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì em đi nâng lên mười cấp đi "
Khi tiểu Thố vừa nghe cô nói xong thì đơ ra một lúc, một lúc sau thì vui mừng nhảy vào lòng cô ngồi và ôm lấy cô, thân hình thì bé xíu mà ôm lấy cô nhìn như một cục bông nhỏ mềm mại và đáng yêu vô cùng.

Ngọc Thố [ Cảm ơn ký chủ nhiều, người đợi em một chút sẽ quay lại ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm đi nhanh rồi về nhanh "
Nghe được câu trả lời rồi tiểu thố mới biến mất, còn cô thì không biết làm gì nên ngồi đó một chút, không lâu sau thì cô lại nghe thấy tiếng nói hí ha hí hửng của tiểu Thố, liền quay qua nhìn thì thấy một bé gái vô cùng đáng yêu phía trên đầu thì có đôi tai thỏ to, cô chưa kịp định hình thì bé gái đó đã chạy lại và ôm lấy cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ em về rồi đây ]
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em năng lên 10 cấp là có hình dạng này sao? "
Ngọc Thố [ Ừm sao này nâng cấp càng cao thì em sẽ càng lớn hơn, nhưng sao này sẽ tốn nhiều tính ngưỡng hơn mới lên cấp càng cao được ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì sao này ta làm nhiệm vụ chăm chỉ và giúp người hơn là được rồi, không có gì phải lo cả "
Ngọc Thố [ Dạ vậy người có muốn xem lại bảng số liệu không ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm cũng được "
Bảng Số Liệu
Tên: Bạch Thiên Tuyết
Giới tính: Nữ
Tuổi: 20
Trí lực: 98/100
Mị lực: 95/100
Vũ lực: 97/100
Giá trị may mắn:???
Tính ngưỡng: 10000
Công đức: 51000
Tích phân: 2200
Kỹ năng: Dùng thời gian
Đạo cụ: Cập súng bạc, nhẫn không gian
Hào quang: Nữ chính

Ngọc Thố [ Ký chủ người có muốn đi làm nhiệm vụ chưa ]
Bạch Thiên Tuyết " Cũng được, cốt truyện "
Ngọc Thố [ Tải cốt truyện! tải thành công
Cốt truyện lần này là thời mạt thế, nữ chính tên Thuỳ Liên trước khi mạt thế đến là một nữ chính tiểu thư nhà giàu luôn được yêu thương che chở đi đâu luôn có mấy người vệ sĩ đi cùng cho nên luôn kiêu kỳ và ngạo mạn, cũng vì thế cho nên mạt đến nhưng vẫn không thức thời mà vẫn giở cái tính tiểu thư liền bị bỏ lại, cũng vì là nữ chính có bàn tay vàng liền thức tỉnh năng lực trị thương và hệ thủy có thể thanh tẩy, nhưng vẫn không bằng hệ quang, không lâu sau đó liền gặp nam chính.

Nam chính tên Bạch Thiên Huy là thiếu tá của quân đội quốc gia, luôn ở ngoài chiến trường tính cách lạnh lùng với người ngoài và rất có quy củ, về nhà là một người con ngoan một người anh tốt luôn yêu thương che chở cho người nhà, khi mạt thế đến được vài ngày liền thức tỉnh hệ sấm sét, hệ thổ, và lập một căn cứ quy mô lớn, trong một lần đi diệt sát sống cấp 3 thì mọi người trong đội đều mệt mỏi liền đi vào một căn nhà gần đó nghĩ ngơi thì vô tình nữ chính cũng ở căng nhà đó liền giúp đỡ, sau đó thì nam nữ chính càng ngày càng thân thiết hơn.

Nguyên chủ tên Bạch Thiên Tuyết là em gái nam chính, trước khi mạt thế đến thì cô là hoa khôi của trường và cũng là người luôn có điểm thi và thành tích đứng đầu trường nên luôn được nhiều bạn nam chú ý đến, mạt thế đến lúc cô vừa đến giờ ra về, vừa dọn tập sách vào cặp và định ra về thì từ phía sau có vật đánh mạnh vào cổ cô khiến cô ngã xuống bất tỉnh và nhốt cô vào nhà kho trường, khi tỉnh dậy thì cô tìm cách ra ngoài, khi ra được bên ngoài thì cô không tin vào mắt mình và cũng đánh với rất nhiều sát sống nhưng vì có quá nhiều, cho nên nguyên chủ phải bỏ mạng mình trong tay sát sống và trở thành tan thi vương sau đó biết được người lúc trước đánh ngất mình và nhốt vào nhà kho đó là nữ chính.

]
Bạch Thiên Tuyết " Lâm li bi đát quá "
Ngọc Thố [ Vậy ký chủ có muốn vào luôn không ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm đi thôi "
Ngọc Thố [ Bắt đầu truyền tống! truyền tống thành công, chức ký chủ có một trải nghiệm vui vẻ ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 26: 26: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Mở mắt ra thì cô thấy mình ở trong một căn phòng tối tăm, không nhìn thấy được gì thì liền gọi tiểu Thố.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, đây là lúc nào của cốt truyện? "
Ngọc Thố [ Bây giờ là lúc nguyên chủ vừa bị nữ chính cho người đánh ngất và bắt nhốt nguyên chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy khi nào thì mạt thế bất đầu? "
Ngọc Thố [ Tối nay sẽ có một cơn mưa, cũng là lúc mạt thế bất đầu ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì ta bây giờ nên ra khỏi đây và đi mua đồ ăn dự trữ mới được, nhưng tiểu Thố à làm gì mới có được năng lực thức tỉnh vậy "
Ngọc Thố [ Nếu muốn có năng lực thức tỉnh, thì ký chủ phải có được tinh thạch của tan thi cấp hai trở lên, sau đó nuốt nó thì phải chịu một cơn đau rồi năng lực mới được thức tỉnh ]
Bạch Thiên Tuyết " Nói vậy thì ta phải nuốt một thứ như vậy vào người "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ ]

Bạch Thiên Tuyết " Có cách nào khác để thức tỉnh, mà không phải nuốt thứ như vậy vào bụng không? "
Ngọc Thố [ Có ký chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Cách nào vậy "
Ngọc Thố [ Trong cửa hàng hệ thống có bán những thứ có thể thức tỉnh năng lực, ký chủ có muốn mua không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Có thể cho ta xem trước được không "
Cô vừa nói xong thì trước mặt cô hiện một cái bảng, bên trong là những vật phẩm của cửa hàng hệ thống, những thứ trên màng hình toàn là kẹo có những hình thù và màu khác nhau, cũng như hệ khác nhau.

Bạch Thiên Tuyết " Có tất cả các hệ luôn sao "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ cửa hàng của hệ thống có bán tất cả các thứ, nhưng chúng sẽ tùy vào thời gian và công dụng mà giá cả sẽ thay đổi, vậy ký chủ muốn mua kẹo năng lực hệ gì em sẽ báo giá ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta sẽ mua hệ quang và hệ mộc vĩnh viễn bao nhiêu vậy "
Ngọc Thố [ Hệ quang là một hệ hiếm và vĩnh viễn trị giá là 10000 còn hệ mộc thì cửa hàng sẽ tặng cho người vì lần đầu mua và mua loại hiếm còn vĩnh viễn ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm vậy thì bây giờ em có thể chỉ đường để ta ra khỏi đây được không, trong đây tối quá ta không thể thấy được cái gì cả "
Ngọc Thố [ Ký chủ chỗ người đang đứng đi thẳng về phía trước, là tới cửa ra em sẽ mở cửa cho người ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
Cô nghe lời tiểu Thố đứng dậy đi thẳng một lúc thì mới tới và mở cửa đi ra ngoài, vì cửa đã được tiểu Thố mở khóa cho nên cô đi ra rất nhẹ nhàng, ra được bên ngoài thì trời cũng bắt đầu tối dần cô liền chạy theo trí nhớ của nguyên chủ về tới nhà.

Vì người nhà luôn bận rộn nên nguyên chủ thường ở nhà cùng những người hầu, khi cô vào nhà thì người hầu hai bên xếp thành hàng dài cuối người xuống chào, quản gia đi lại cuối người chào cô rồi giúp cô cầm chiếc cặp trên tay cô, vì nguyên chủ là người luôn hiểu chuyện và rất ít nói người hầu trong nhà đều biết nên cũng không có biểu hiện gì lạ, cho nên cô liền đi lên phòng nguyên chủ và đống cửa lại.

Cô vừa vào phòng thì nhìn xung quanh, căn phòng có màu chủ đạo là màu trắng và cũng không quá cầu kỳ, rồi cô liền đi lại mở tủ quần áo lấy đồ, thì khá ngạc nhiên khi đồ của nguyên chủ không phải là như những cô tiểu thư khác đều thích mặc váy này nọ, cô cũng không nghĩ nhiều liền lấy đại một bộ rồi đi vào nhà tắm.

Không lâu sau thì cô bước ra và nhìn trong mình trong gương, nguyên chủ lần này có một mái tóc màu trắng pha một chút tím đã được cô cột lên, đôi mắt màu xanh của đại dương, và đặt biệt là một lo li chính hiệu, trên người cô bây giờ mặc một chiếc áo sơ mi trắng cùng một cái váy đen dày đến đầu gối, một đôi giày búp bê đen, đơn giản nhưng lại đẹp.

Rồi cô liền đi xuống dưới lầu, quản gia thấy vậy thì đi lại.

Quản gia " Tiểu thư người định đi đâu sao, thiếu gia sắp về đến rồi "
Bạch Thiên Tuyết " Đúng vậy ta đi ra ngoài một chút sẽ về "
Quản gia " Vậy tiểu thư có cần vệ sĩ đi cùng không "
Bạch Thiên Tuyết " À không cần đâu, tôi chỉ đi TTTM mua một chút đồ thôi, vậy tôi đi đây "
Quản gia " Tiểu thư đi vui vẻ "
Khi nói chuyện xong cô liền bước ra ngoài và lên xe chạy đi đến căn biệt thự riêng nguyên chủ được ba mẹ mình tặng nhân dịp sinh nhật, đến biết thự cô đi vào ngồi xuống ghế sofa.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em ra đây nào "

Ngọc Thố [ Ký chủ người gọi em ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm đưa thuốc thức tỉnh cho ta nào "
Ngọc Thố nghe xong liền chỉ đưa ra cho cô, thấy được hai viên kẹo đó thì cô không chần chừ mà cho vào miệng một lược, vừa nuốt xuống chừng 10 giây sao có một cơn đau từ bên trong như muốn nổ tung nhưng lại như có một thứ gì đó ngăn chặn, cơn đau kéo dài đến 30 phút sau mới dần dịu xuống.

Ngọc Thố [ Ký chủ người thấy thế nào rồi, còn đau ở đâu không ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta không sao, chỉ là lúc đầu quá đau mà thôi, còn bây giờ thì ổn hơn rồi "
Cô trả lời với giọng nói yếu ớt, rồi ngồi dậy luyện tập lên cấp, vì khi mua thuốc thì có một cuốn sách hướng dẫn sử dụng, tầm 1 tiếng sau thì cô lên được hẳn 2 Cấp, vì thuốc này có thêm cả thiên phú cực kỳ cao, cô thấy vậy thì cũng đi ra lên xe đi TTTM vào trong cô mua cực nhiều đồ và cả đồ ngọt nữa, vì thân hình nguyên chủ rất nhỏ và ốm, nên người ngoài nhìn thì cũng chỉ nghĩ muốn ăn nhiều để cao lớn hơn.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 27: 27: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Cô dường như không quan tâm quá đến mạt thế sắp đến, mà chỉ ăn uống cho thỏa thích, Tiểu Thố bên trong không gian cũng hoài nghi.

Ngọc Thố [ Ký chủ, mạt thế sắp đến rồi đó! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm có gì không? "
Ngọc Thố [ Có người nào biết mạt thế sắp đến mà vẫn như người không ký chủ? ]
Bạch Thiên Tuyết " tự nhiên hỏi như vậy, làm sao mà ta biết được! "
Ngọc Thố [ Người ta cũng là xuyên không giả, nhưng khi biết mạt thế đến, thì lo sợ không thôi mà đi mua vật tư, còn người chỉ toàn mua bánh ngọt và trà sữa, làm gì có ai như ký chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Tại vì trước khi ta làm xuyên không giả, ta có chấp niệm rất lớn với bánh ngọt và trà sữa, thế giới trước là cổ đại không thể ăn uống được "
Ngọc Thố [ Vậy thế giới đầu tiên thì sao, không phải người cũng đã uống được một ly rồi mà? ]
Bạch Thiên Tuyết " Đó là thế giới đầu tiên, cho nên ta chỉ muốn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ thật hoàn hảo, bây giờ là thế giới thứ ba rồi, cho ta ăn uống một chút cũng đâu có sao, cộng thêm nữa là sắp đến mạt thế ta cũng không thể nào ăn được "
Ngọc Thố [ Được rồi, người làm gì cũng được nhưng phải hoàn thành nhiệm vụ ]

Bạch Thiên Tuyết " Đúng rồi, Tiểu Thố nhiệm vụ lần này là gì ta chưa biết "
Ngọc Thố [ Nhiệm vụ chính trở nên mạnh mẽ để giúp anh trai, và kết thúc mạt thế ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhiệm vụ lần này không khả quan cho lắm, nhưng không sao vẫn có thể làm được "
Bên trong thì vẫn nói chuyện với Tiểu Thố, bên ngoài lại đi hết tất cả các quán bánh ngọt và trà sữa, vừa mua xong một quán liền đi vào nơi ít người cho tất cả vào nhẵn không gian, rồi lại đi mua đồ mặc khi thấy ổn liền đi ra ngoài lấy xe về nhà.

Về đến nhà liền đưa chìa khóa xe cho người hầu trong nhà đem dẹp, còn bản thân thì lấy vài cái túi để bên ngoài cầm lên, tay còn lại thì cầm ly trà sữa uống và tung tăng vào nhà, vừa vào đến cửa thì nhìn thấy một người con trai tuấn tú ngồi chéo chân uống trà, Ngọc Thố sợ cô không biết liền lên tiếng.

Ngọc Thố [ Ký chủ đó là nam chính, cũng chính là anh trai nguyên chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm nam chính có khác mỏi hành động nhỏ cũng thu hút người nhìn như vậy "
Khuôn mặt cô liền thay đổi nở một nụ cười thật tươi, đi vào để ly trà sữa và đồ cầm trên tay xuống bàn rồi nhảy vào ôm lấy Bạch Thiên Huy, hành động bất ngờ của cô khiến Bạch Thiên Huy xém chút nữa làm rơi ly trà, khi định hình nhìn lại thì nhìn thấy cô em gái tinh nghịch đang ôm lấy mình mà cười đến vui vẻ.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai em gái nhớ anh lắm đó "
Bạch Thiên Huy " Vậy ai là người biết anh về nhưng không ở nhà đón, mà còn đi TTTM như em không "
Bạch Thiên Tuyết " Là tại vì đột nhiên em muốn uống trà sữa và ăn bánh ngọt mà, em còn mua về cho anh nữa đó, không thương em mà còn bất lỗi "
Cô vừa nói vừa phồng má lên nhìn đáng yêu vô cùng, tay còn minh họa lấy một túi trà sữa cùng bánh ngọt đưa ra trước mặt, thấy vậy Bạch Thiên Huy cười lên rồi xoa đầu cô.

Bạch Thiên Huy " Vậy à, cho anh xin lỗi em gái nhỏ nhà anh nha, và cảm ơn đã mua cho anh "
Sau khi Bạch Thiên Huy nói xong đưa tay ra định lấy thì cô giựt tay lại.

Bạch Thiên Tuyết " Em nghỉ lại rồi không cho anh nữa.

"
Sau đó cô liền lấy tất cả đồ rồi đi lên phòng trong sự ngỡ ngàng của Bạch Thiên Huy.

Bạch Thiên Huy " Haiz~ em gái nhỏ nhà mình giận rồi, phải nhanh chóng đi xin lỗi mới được ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 28: 28: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Khi cô trở về phòng khuôn mặt liền trở về bình đạm, như mặt nước tỉnh lặng không một gợn sóng.

Ngọc Thố [!.

] Ký chủ nhà mình thật khó đón mà, không phải lúc nãy còn cười rất tươi sao.

Ngọc Thố [ Ký chủ người sao vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không có gì, chẳng qua lâu rồi không cười, nên cảm giác mình cười rất xấu không muốn cười nữa "
Ngọc Thố nghe vậy cũng đi tìm những câu nói để an ủi cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ người cười rất đẹp, làm gì có ai nói người cười xấu, nếu có một là họ ghen tị hai là mắt họ đều có vấn đề đó ]
Bạch Thiên Tuyết " Phụt! hahaha, Tiểu Thố nhà ta miệng càng ngày càng ngọt "
Ngọc Thố [ Đâu có em chỉ nói sự thật thôi ]
Bạch Thiên Tuyết " Được được, Tiểu Thố là ngoan nhất "
Cô để mấy cái túi trên tay xuống bàn rồi đi thay đồ, một lúc sau trên người cô là một bộ váy màu trắng dài đến mắt cá chân, mang đôi dép đi trong nhà hình con mèo trắng, đi lại ghế gần cửa sổ nhìn ra bầu trời.

Bạch Thiên Tuyết " Bầu trời hôm nay rất đẹp, nhưng cũng là ngày tận diệt của thế giới "
Bầu trời bây giờ toàn mây đen, mặt trăng rất tròn lớn thậm chí là rất sáng, giống như ánh sáng đang cố gắng thể hiện mình vẫn luôn luôn ở nơi này, không một cái gì có thể khiến nó biến mất.

Ngọc Thố [ Ký chủ, mạt thế sắp bắt đầu rồi ]
Ngọc Thố vừa nói xong, trời liền bắt đầu có sấm chớp lớn rồi nhưng giọt mưa bất đầu rơi xuống ngày càng nặng hạt.

Cô đi ra khỏi phòng đi xuống nhà rồi vào phòng ăn, vừa bước vào liền thấy cả nhà đã có mặt đầy đủ, thấy cô xuống người giúp việc liền kéo ghế ra cho cô.

Bạch Thiên Tuyết " Baba mama hai người về rồi khi nào vậy, sao không gọi con xuống "
Mẹ Nguyên chủ " Con gái yêu, ta nghe nói Thiên Huy ăn h**p con à "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ không có, anh ấy không dám ăn h**p con đâu, nếu có con liền nói với mama sử lý ảnh "
Cả nhà nghe cô nói mà cười phá lên, cả nhà cứ vậy mà vui vẻ ăn cơm.

Ăn xong mọi người ra phòng khách ăn trái cây, trời mưa ngày càng một to hơn.

Mẹ nguyên chủ " Trời mưa sẽ lạnh hơn đó Tiểu Tuyết mặc thêm áo khoác vào đi, nếu không ngày mai sẽ bị cảm đó "

Mama nói vậy nhưng trên tay đã cầm áo khoác vào cho cô rồi, Ba và anh cô hai người đều nhìn theo kiểu.

Ba nguyên chủ " Rồi áo khoác của ta đâu? "
Bạch Thiên Huy " Mama rồi của con đâu? "
Mẹ Nguyên chủ " hai người tự đi lấy đi, nếu không kêu người giúp việc lấy cho "
Bạch Thiên Huy vô tình nhìn thấy dấu đỏ sau gáy cô, nhưng không nói gì, mẹ cô nói rồi liền quay qua ôm lấy cô, cười dịu dàng hỏi.

Mẹ Nguyên chủ " Con gái yêu, dạo này học ở trường có gì vui không, bài học có nhiều quá không? "
Bạch Thiên Tuyết " Trường học vẫn vậy ạ, bài tập thì chỉ nhiều thêm một hai môn không có gì đặc biệt cả "
Mẹ Nguyên chủ " Được rồi trời cũng không còn sớm nữa, đi ngủ thôi mai baba con còn phải đi họp sớm "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ vậy baba mama ngủ ngon, anh hai ngủ ngon "
Mọi người đều đi về phòng của mình, vì phòng của Bạch Thiên Huy kế bên nên đi lên cùng một lúc, cô mở cửa định đi vào thì bất ngờ bị Bạch Thiên Huy kéo lại.

Bạch Thiên Huy " Tiểu Tuyết tại sao trên cổ em lại có dấu đỏ, như có vật gì đập mạnh vào? "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ? có gì sao, chắc là em lỡ đụng vào đâu thôi "
Cô nói nhưng khuôn mặt cô như cố gắng che giấu gì đó, thấy vậy Bạch Thiên Huy cũng không nói gì nữa mà chỉ xoa đầu cô rồi đi về phòng.

Ngọc Thố ngồi trong không gian khi thấy vậy liền thấy lạ.

Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao người lại không nói ra? ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu cứ như vậy mà nói ra bây giờ, thì hiệu ứng chỉ nhạt nhạt thôi để sau này khi gặp nữ chính rồi diễn, như vậy mới có hiệu ứng mãnh liệt ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 29: 29: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Cô quay người mở cửa đi vào, đi đến giường ngồi xuống.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố ra đây ta nhờ một chút "
Tiểu Thố xuất hiện giữa không trung bước xuống, ngồi trong lòng cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ người gọi em ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm em có thể tạo ra một vòng bảo vệ xung quanh căn phòng này được không? "
Ngọc Thố [ Dạ được ký chủ cứ để em lo ]
Tiểu Thố nói là làm liền, không khí biến thành màu vàng bao quanh căn phòng, nếu nhìn kĩ thì sẽ thấy chị riêng căn phòng là được bao bọc bởi một lớp bảo vệ.

Ngọc Thố [ Ký chủ em ở ngoài đây với người được không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Được! nhưng khi có người ngoài thì em phải biến trở lại hình dạng thỏ như trước kia, được không? "
Ngọc Thố [ Dạ được, ký chủ yên tâm ]

Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì em lại ghế ngồi ăn bánh uống trà sữa đi, ta phải cố gắng nâng cấp hai hệ lên càng cao càng tốt "
Ngọc Thố [ Ký chủ muôn năm, ký chủ cứ lên cấp, em sẽ ăn uống trong im lặng sẽ không làm phiền người, và khi những người giúp việc trong nhà biến đổi thành tang thi, em sẽ thông báo ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm, nhưng lần này báo sớm sớm một chút, chứ đừng có để họ bao vây cửa rồi mới nói, lúc đó cho dù có nhảy lầu cũng chưa chắc thoát được "
Nói thì nói vậy thôi, chứ cô đã ngồi xếp bằng trên giường để tập trung lên cấp.

1 Tiếng Sau
Ngọc Thố đã ăn hết bánh từ trước, hiện tại cầm ly trà sữa đã uống hơn nữa ly đi lại kêu cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ! ký chủ tỉnh dậy đi ]
Cô mở mắt ra nhìn Tiểu Thố tay vẫn cầm trà sữa uống, tay vào lại thì kéo váy cô.

Bạch Thiên Tuyết " Đã bắt đầu rồi sao? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, họ đang trong quá trình tang thi hoá, thân thể bất đầu chuyển xanh và bốc mùi hôi thối ]

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em càng ngày càng thông minh hơn rồi, không còn ngốc ngốc như trước nữa "
Ngọc Thố [ Ký chủ bây giờ không phải lúc để người nói mấy chuyện này đâu ]
Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi bây giờ ta đi gọi nam chính "
Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng mình, liền có mùi hôi thối bay thẳng vào mũi, cô nhíu chân mày lại bước chân của cô lại nhanh hơn một chút, cô gỏ cửa mấy lần, nhưng vẫn là không có một ai lên tiếng, nên cô mở cửa đi vào luôn.

Ngọc Thố [ Ký chủ em nói người, tại sao ngay từ đầu không vào luôn mà còn gỏ cửa làm gì? ]
Bạch Thiên Tuyết " Đây là phép lịch sự tối thiểu, khi muốn vào phòng ai cũng phải gỏ cửa trước, nhất là muốn vào phòng nam nhân đó "
Cô nói thì nói nhưng đang đi lại gần giường, thấy người vẫn ngủ thì đi lại kêu nam nhân kia dậy, nhưng kéo như nào cũng không kêu được.

Ngọc Thố [ Ký chủ nam chính đang bắt đầu thức tỉnh dị năng ]
Bạch Thiên Tuyết " Cũng biết lựa thời điểm thức tỉnh quá rồi, sớm không thức trễ không thức, tại sao lại phải là ngay lúc này mới chịu, ta mệt tâm quá "
Ngọc Thố [ Ký chủ hay là người đi xem ba mẹ nguyên chủ đi, hai người họ hiện tại vẫn đang ngủ chưa hay biết chuyện gì đâu ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu em nói vậy, không bằng bây giờ em kêu ta đi diệt hết tang thi trong nhà, rồi kêu họ tỉnh sau thì hơn, như vậy khả thi hơn "
Ngọc Thố [ Ừm nhỉ, sao em lại không nghĩ tới chuyện này ta, mà tại sao phải diệt tang thi rồi mới kêu họ dậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Cho ta rút lại lời khen em lúc còn trong phòng "
Ngọc Thố [ Ơ! ơ tại sao vậy ký chủ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy ta hỏi em, khi họ dậy rồi mà thấy mình giết tang thi thì họ sẽ nghĩ gì, công thêm một đều, em đừng quên nguyên chủ là một người khá là nhút nhát, vậy khác nào em nói em không phải nguyên chủ không ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 30: 30: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Ngọc Thố [ Em hiểu rồi, vậy ký chủ muốn diệt tan thi bằng cách nào? ]
Bạch Thiên Tuyết " Em quên là ta có dị năng tấn công tầm xa à! "
Ngọc Thố [ Ký chủ có sao? Theo em nhớ thì người có hệ mộc là tầm xa, còn hệ quang thì cấp càng cao tầm ảnh hưởng sẽ càn xa, nhưng hiện tại người chỉ mới cấp 2 thôi! ]
Bạch Thiên Tuyết " Em lại là một bé ngốc nữa rồi, hệ quang quả thật là cấp bậc càng cao thì càng xa, nhưng nếu hệ quang và hệ mộc kết hợp lại thì sao nào! "
Ngọc Thố [ Ký chủ em chưa hiểu lắm người giải thích thêm được không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Thôi thì em xem trực tiếp sẽ mau hơn là giải thích, bây giờ nhiệm vụ của em là phòng nào có người biến thành tan thì chỉ ta "
Cô đi xuống đi từng phòng mà tiểu Thố thông báo, vừa mở cửa ra liền có thứ gì đó từ trong nhào ra, cô phản ứng né qua một bên rồi lại nhìn đến một con tan thi đã bị dây leo của mình trói chặt, tiểu Thố nhìn thấy vậy cũng không khỏi ngạc nhiên.

Ngọc Thố [ Ký chủ người trói nó khi nào vậy? Không phải là nó mới nhảy ra, còn người chỉ né đi thôi sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố bình tĩnh lại nào, không phải chỉ là trói lại thôi sao làm gì mà em bắt ngờ quá vậy! "

Ngọc Thố [ Nhưng người trói nó lại khi nào, em còn chưa định hình lại mà nó đã bị trói! ]
Bạch Thiên Tuyết " Làm việc gì cũng phải nhanh tay có biết không, còn bây giờ thì em xem cái ta nói nào! "
Cô nói nhưng đã đi lại gần tan thi, dây leo liền mộc gai nhọn đâm vào tan thi khiến nó đau đớn gào lên, không dừng lại đó cô đưa tay lên chạm vào dây leo liền phát sáng, tan thi như bị thứ gì đó khủng khiếp chạm phải mà hóa thành bụi rơi xuống, còn tiểu Thố ngồi trong từ khi nào đã hóa thành đá.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em đã hiểu chưa? Khi ta tấn công ở tầm xa thì dây leo sẽ không có uy lực cao, và hệ quang cũng không mạnh, nhưng vẫn có thể giết tan thi một cách dễ dàng, còn bây giờ là về phòng ngủ thôi "
Tiểu Thố trở lại bình thường và nghe cô nói mà không khỏi cảm thán, thậm chí còn ngoan ngoãn lấy sổ ra ghi lại những đều cô nói.

Ngọc Thố [ Nhưng ký chủ người mới diệt được một con thôi mà, còn những phòng khác thì sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố sao em lại nói vậy, không phải ta vừa giải thích cho em rồi sao? "
Tiểu Thố như biết được gì đó mà lắp bắp hỏi cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ người đừng nói với em là, người vừa dùng dị năng tầm xa mà người nói diệt hết tất cả một lượt rồi nha! ]
Cô không nói gì mà đi từng bước về phòng rồi mỉm cười nhẹ thay cho câu trả lời, tiểu Thố khi thấy như vậy hoàn toàn chết lặng.

Ngọc Thố [!.

] Mừng quá đây là ký chủ nhà mình câu dính, nếu mà là ký chủ bị hệ thống khác câu dính, chắc mình tìm mòn mắt cũng không có, ký chủ đầu tiên của mình quá xuất sắc.

Tiểu Thố xuy nghĩ mà không khỏi tự hào, còn cô thì đã về đến phòng mà đi ngủ một giấc ngon lành.

Sáng hôm sau
Cô đang ngủ ngon mà bên ngoài cửa phòng cô thì lại cực kỳ ồn ào, nào là tiếng đập cửa nào là tiếng kêu của của người nhà, cô ngồi dậy ngáp một cái rồi đi ra mở cửa, cửa vừa mở người nhà liền chạy ào lại ôm lấy cô rồi xoay cô như kiểm tra cô có sao không, khi xác nhận cô không sao liền thở phào ra.

Cô làm như không biết chuyện gì mà nhìn cả nhà với khuôn mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

Bạch Thiên Tuyết " Baba mama anh hai, mọi người sao vậy, có chuyện gì sao? "
Khi cô hỏi thì mọi người dừng động tác lại rồi nhìn nhau, rồi lại nhìn cô.

Bạch Thiên Huy " Em đi theo anh! "
Nói rồi trực tiếp kéo cô đi lên sân thượng đưa tay chỉ về một hướng, cô nhìn theo thì thấy con người thì chạy tán loạn la hét, đuổi theo là những thứ mang hình dạng con người nhưng làn da màu xanh, có con còn bị thối rữa làn da chảy xệ.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai đó không phải là tan thi sao? "
Bạch Thiên Huy " Đúng vậy làm sao mà em biết? "
Bạch Thiên Huy không khỏi ngạc nhiên mà nhìn cô, còn cô thì chỉ mỉm cười nhẹ rồi trả lời.

Bạch Thiên Tuyết " Trong những bộ truyện kinh dị đều có miêu tả về tan thi mà, nếu nói vậy thì bây giờ là mạt thế, mà mạt thế sẽ có những người thức tỉnh dị năng! "
Bạch Thiên Huy " Đúng vậy mạt thế đến rồi, còn anh là dị năng giả "
Cô hào hứng đi lại gần Bạch Thiên Huy nhìn chằm chằm lấy.

Bạch Thiên Tuyết " Vậy anh hai thức tỉnh dị năng gì vậy ạ? Em muốn xem được không? ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 31: 31: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Huy " Được rồi, em xem mạt thế đến có ai như em không, người ta thì lo lắng chạy khắp nơi, còn em giờ này vẫn còn hứng thú muốn xem dị năng "
Bạch Thiên Huy vừa nói vừa tạo dị năng ra, cô cuối người nhìn chăm chú, cùng lúc ba mẹ nguyên chủ vừa lên đến.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai làm sao mà anh biết mình là dị năng giả? Và làm sao để có thể tạo nó ra vậy? "
Cô hỏi với ánh mắt sáng rực, ba mẹ nguyên chủ còn đang lo đủ thứ nhưng khi thấy hai đứa con nhà mình như vậy cũng vui vẻ lên không ít.

Bạch Thiên Huy " Anh khi sáng ngủ dậy thì cảm thấy người mình thay đổi, và vừa ra khỏi phòng thì liền có mùi hôi thối liền đi xem thử nhưng lại thấy tan thi, thì liền nghĩ đến những cuốn bộ phim lúc trước em hay bắt anh xem cùng "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy còn làm sao anh có thể tạo và điều khiển dị năng được? "

Bạch Thiên Huy " Thì làm theo phim tưởng tượng ra, không ngờ là lại tạo ra được mỏi tay lại một loại dị năng "
Cô không hỏi nữa mà gật đầu tán thưởng, sau đó mọi người cùng nhau đi xuống nhà dưới ngồi bàn bạc nên làm gì tiếp theo để sinh tồn.

Bạch Thiên Tuyết " Sao cả nhà ta lại không tạo một căn cứ? "
Cô vừa lên tiếng nói, mọi người lại một phen ngạc nhiên không thôi.

Ba nguyên chủ " Nếu muốn lập một căn cứ thì trước tiên chúng ta phải đi tìm và dự trữ đồ ăn, sau đó mới đi tìm một nơi nào đó xây dựng căn cứ, nhưng bây giờ nhà ta chỉ có anh con là dị năng, thì không thể nào đi tìm tài nguyên được! "
Cô nghe ba nguyên chủ nói cũng hợp lý, nhưng khi nghe đến chỉ có mỗi anh mình là dị năng giả không khỏi cười lên.

Bạch Thiên Tuyết " Không hẳng là chỉ có anh hai đâu ạ! "
Cô nói vậy lại khiến cả gia đình bắt ngờ lần nữa mà nhìn cô chăm chú.

Mẹ Nguyên chủ " Tiểu Tuyết nói vậy không lẽ con cũng là dị năng giả? "
Mọi người dường như cùng một câu hỏi mà nhìn cô muốn nghe được câu trả lời, cô lại lần nữa mỉm cười và gật đầu, thành công nhận được ánh mắt tự hào của cả nhà.

Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì để con cùng anh hai đi tìm thêm tài nguyên, còn hiện tại số đồ ăn dự trữ trong kho có thể để chúng ta ăn vài tháng "
Bạch Thiên Huy " Nhưng hiện tại dị năng của em thức tỉnh lúc nào? "
Bạch Thiên Tuyết " Có lẽ là giống anh hai, vì lúc em vừa dậy thì mọi người vào nên em chưa sát định được, nhưng khi thấy dị năng của anh hai thì em mới biết được "
Bạch Thiên Huy " Nếu vậy thì tạo dị năng xem em có hệ gì nào ".

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc Thần Bí |||||
Cô không nói gì mà thực hiện luôn, từ dưới chân dây leo mọc lên qua khỏi mặt bàn thì dừng lại, cô đưa tay chạm vào dây leo có nụ hoa sau đó liền nở rộ vô cùng đẹp, tay còn lại là một đốm sáng bao bọc lấy toàn bộ cơ thể cô, hai dị năng như có linh tính bảo vệ không cho bất cứ ai có ác ý với cô đến gần.

Bạch Thiên Tuyết " Của em là hệ mộc và hệ quang "

Bạch Thiên Huy " Vậy được, bây giờ chúng ta đi luôn nào "
Mẹ Nguyên chủ " Hay là để ngày mai đi, hôm nay hai đứa chỉ vừa thức tỉnh dị năng thôi, chưa thể nào tập làm quen nhanh như thế được "
Bạch Thiên Tuyết " Không sao đâu mà mama đừng lo, với lại vì vừa thức tỉnh dị năng nên phải tập đi ra ngoài đó để giết tan thi mới có thể mạnh hơn được "
Ngọc Thố [ Ký chủ chứ không phải người nói nguyên chủ nhút nhát à, tại sao người lại nói vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Nói thật ra là ta phải đi kiếm đồ ăn dự trữ, nếu không sau này bị mấy dị năng giả khác lấy hết thì phải ăn gì a, cho nên hiện tại có rất ít dị năng giả nên phải tranh thủ một chút "
Ngọc Thố [ Không phải ký chủ có võ à, vi diện trước người dùng kiếm chém người mà không ai hay biết, con lúc nam nữ chính nữa người vẫn nhẹ nhàng mà hoàn thành nhiệm vụ, cộng thêm hồi tối người dùng dị năng giải quyết hết tan thi, thì có mấy dị năng giả em không tin là người sử lý không được! ]
Bạch Thiên Tuyết " À thì dạo này ta cảm thấy người lúc nào cũng uể oải còn buồn ngủ, thậm chí là ăn nhiều hơn trước, cho nên ta muốn đi kiếm đồ ăn dự trữ đủ rồi thì đi ngủ một giấc thật ngon và không phải bị nhịn đói, nên chỉ còn cách này thôi ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 32: 32: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Tuyết " Anh hai đợi em một lát, em đi thay đồ cái đã, em không thể nào mà mặc đồ ngủ để đi ra ngoài đâu! "
Cô nói, bây giờ cả nhà mới để ý nhìn đến bộ váy ngủ màu trắng dài đến mắt cá chân trên người, mái tóc dài có chút rối, khoé mắt còn động hơi nước.

Mẹ Nguyên chủ " Ừm phải đi thay đồ, không được mặc như thế mà ra đường "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy một lát nữa em xuống rồi đi, còn bây giờ anh có chuẩn bị gì đi "
Cô nói rồi quay người đi lên lầu, cửa vừa đống lại cô liền ngáp một hơi nước mắt đương theo mà chảy dài trên má, cô đưa tay lên lau đi dòng nước mắt rồi đi vào vscn.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố bây giờ nữ chính ra sao rồi? "
Ngọc Thố [ Nữ chính đang được người nhà bảo vệ, vì nhà nữ chính có không ít tan thi ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy à, mà tiểu Thố theo ta thấy thì có vẻ người nhà nguyên chủ không tầm thường đâu, cho ta thông tin về ba mẹ nguyên chủ đi "

Ngọc Thố [ Ký chủ đợi em một lát ]
Trong khi đợi tiểu Thố tìm thông tin thì cô thay đồ, cô mặc chiếc áo sơ mi trắng dài tay, một cái quần dài màu đen đôi giày thể thao màu trắng, mái tóc dài được cột cao lên, vừa thay đồ xong tiểu Thố cũng đã quay lại.

Ngọc Thố [ Ba nguyên chủ lúc trẻ là một quân nhân ai cũng biết đến, lúc trẻ lạnh lùng và vì có khuôn mặt điển trai nên có rất nhiều người mê.

Mẹ Nguyên chủ lúc trẻ là bác sĩ của quân đội, bà luôn được mệnh danh là thánh nữ, trong một lần tình cờ ba nguyên chủ gặp phải mẹ nguyên chủ thì đã mê, nên đã lập kế hoạch theo đuổi và hai người đều về chung một nhà ]
Bạch Thiên Tuyết " Nói tóm lại hai người họ đều là quân nhân, đều có võ phòng thân phải không? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ ]
Tiểu Thố vừa trả lời cô đã đi ra khỏi phòng, xuống đến phòng khách thì mọi người đều có mặt đầy đủ.

Bạch Thiên Huy " Vậy hai anh em con đi đây "
Mẹ Nguyên chủ " Thiên Huy nhớ là phải bảo vệ tiểu Tuyết, cũng đừng để bản thân mình bị thương "
Bạch Thiên Huy " Dạ con biết rồi "
Vừa đi đến cửa rào thì có mấy con tan thi lảng vảng bên ngoài, Bạch Thiên Huy dùng dị năng đánh một cột lôi trên trời đánh xuống, làm hai con tan thi bị cháy đen mà ngã xuống, cô cũng dùng dị năng hai hệ kết hợp lại cũng hạ được vài con.

Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao người lại không diệt hết tất cả trong một lượt giống lúc tối? ]
Bạch Thiên Tuyết " Không được để lộ quá nhiều em hiểu không, ta không thể nào làm quá được vì lúc nãy ta nói vừa thức tỉnh dị năng, nên không thể để lộ là mình đã lên đến cấp hai đỉnh phong! "
Ngọc Thố [ Ký chủ người nói sao? Người đã lên đến cấp hai đỉnh phong rồi sao? ]

Ngọc Thố nói với khuôn mặt hoảng hốt và ngạc nhiên, vì nâng cấp dị năng có ba cấp độ, một là sơ cấp, hai là trung cấp, cuối cùng là đỉnh phong, sau đó mới lên cấp tiếp theo, nhưng mỗi lần lên cấp càng cao thì càng khó, cấp một lên cấp hai thì dễ, từ cấp hai lên đến cấp ba là một khó khăn, còn từ cấp ba lên đến cấp bốn sẽ bị rơi vào hôn mê sâu, và gặp phải ảo ảnh mà bản thân muốn nhất, nếu không thể thoát ra thì bản thân sẽ trở thành cái xác không hồn.

Bạch Thiên Tuyết " Đương nhiên rồi có lẽ cũng sắp lên cấp ba rồi "
Nói chuyện với Tiểu Thố vậy thôi chứ bên ngoài đã diệt hết tan thi và hai anh em đang chạy xe ra ngoài, cô cứ như đi thám hiểm cảm giác mạnh, mà nhìn ra bên ngoài, vì cô đã dùng hệ quang bao bọc lấy toàn bộ cơ thể của cô và Bạch Thiên Huy, cho nên cô không nghe thấy mùi hôi thối của tan thi, tâm trạng lại tốt hơn một bậc.

Vì hai người đi xe quân đội nên được trang bị rất cứng cáp và kĩ càng hơn nhưng chiếc xe bình thường, tan thi cũng vì vậy mà bị xe cán qua, không lâu sau liền đến một siêu thị gần nhà, hai anh em dừng xe cách một khoản rồi bước xuống đi bộ thăm dò tình hình.

Bạch Thiên Huy " Tiểu Tuyết em nhớ theo sát anh biết chưa, đừng có tự ý đi lung tung "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ em biết rồi anh hai đừng lo "
Hai anh em đi nhẹ nhàng không gây ra tiếng động mà thành công mở cửa đi vào trong, cô nhìn xung quanh rồi nhìn đến quầy tính tiền có một cái tivi theo dõi được khắp nơi trong siêu thị, vì cái siêu thị này nằm ở khu biệt thự nên nó cực to.

Cô nhìn không có đi theo Bạch Thiên Huy mà đứng nhìn lên trên đó xem từng ngóc ngách bên trong siêu thị, bên trong hiện tại không có quá nhiều tan thi, nhưng dường như con nào cũng cỡ từ cấp một đỉnh phong cho đến cấp hai.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố mới hôm qua mạt thế mới bắt đầu mà, tại sao bây giờ đã có tan thi cấp hai thế kia! "
Ngọc Thố [ Có lẽ là do thể chất của chúng trước khi biến đổi thành tan thi quá mạnh mẽ, cũng có thể là họ biến đổi thành tan thi hoàn toàn mà họ đứng dưới cơn mưa thì như vậy còn chập đó ]
BạchThiên Tuyết " Nếu nói vậy thì cơn mưa hôm qua là ngọn nguồn của tất cả sự việc! "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, nhà nghiên cứu được xây dựng ở cạnh sông và vì làm một thí nghiệm không may làm nổ tung cả phòng thí nghiệm, cũng vì thế mà virut lan vào nước, mà trời hôm qua lại mưa cho nên mới như vậy ]
Bạch Thiên Tuyết " Làm thí nghiệm mà chả an toàn gì cả "
Cô còn đang trách móc tất cả những người đó thì không biết từ khi nào mà xung quanh đã có vài tan thi đứng phía sau lưng từ từ đi đến.

.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 33: 33: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Vì mạt thế vừa đến tan thi còn rất chậm chạp, Tiểu Thố thấy cô chưa để ý liền lên tiếng nhắc nhở.

Ngọc Thố [ Ký chủ sau lưng người có tan thi kìa, thậm chí có vẻ người bị bao vây rồi! ]
Cô nghe Tiểu Thố nói, bây giờ cô mới quay người lại, liền nhìn thấy năm con tan thi đang đi về phía mình, cô chỉ đi lại nơi tính tiền ngồi thẳng lên bàn, tan thi cũng đi lại gần cô hơn, còn một khoản nữa liền có thể chạm đến cô, Tiểu Thố thấy cô bình thản như vậy thì gấp rút hơn.

Ngọc Thố [ Ký chủ tan thi sắp chạm đến người rồi kìa! ]
Cô vẫn mãi mai mà không quang tâm, tay tan thi gần chạm vào cô thì phía dưới cái bàn cô đang ngồi có người đứng lên lấy tay chống xuống bàn bay ra, đạp cho mấy con tan thi phải bay xa cô ra một khoảng, nhưng chỉ được hai ba con, còn lại sắp cào chúng cô nhưng đúng lúc sắp chạm được thì đã bị dây leo trói chặt không thể nào nhích lên được.

Người kia vẫn còn đánh với đám tan thi còn lại, cô chỉ ngồi nhìn họ đánh nhau, người đó là con trai khuôn mặt điển trai còn là học sinh.

Ngọc Thố [ Ký chủ người đó là ở dưới gầm bàn từ khi nào vậy? Sao em không biết vậy! ]
Bạch Thiên Tuyết " Cậu ta đã ở đó trước khi chúng ta đến, theo như ta đang thấy thì thân thủ cậu ta nhanh nhẹn, nhưng bước chân vẫn chưa vững vẫn còn lộn xộn nhưng là người biết võ đó, Tiểu Thố cho ta một chút thông tin nào! "
Ngọc Thố [ Đợi em một chút!.

có rồi ký chủ,
cậu ta là Hạ Vũ là một nam phản diện, trước mạt thế gia cảnh khá giả, cộng thêm học giỏi nên được nhận học bổng trường của nguyên chủ học, vì có khuôn mặt đó mà bị nữ chính chú ý đến, nhưng lại không quang tâ m đến chỉ lo học hành, cũng vì thế mà nữ chính cho gia đình cậu ta phá sản để uy h**p, cho đến khi mạt thế đến cậu ta thức tỉnh được hai loại hoả và phong dị năng, và đi tìm nữ chính để trả thù những đều thất bại vì được nam chính bảo vệ, kết cuộc phản diện đều phải chết thôi ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy à, có vẻ như lần này cô ta không thể sống lâu như vậy được nữa rồi, nam chính thì được ta quản rồi không thể bảo vệ cô ta được "
Bên đây cô ngồi nói chuyện, bên kia bây giờ đã được Hạ Vũ sử lý xong, đang đi lại chỗ cô.

Hạ Vũ " Hoa khôi cậu không sao chứ? "
Bạch Thiên Tuyết " Hử? Cậu biết tôi sao? "
Hạ Vũ " Đương nhiên là phải biết rồi, cậu là hoa khôi của trường có ai là không biết đến đâu "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy sao, tôi nhớ mình không có đăng ký cũng chả có tham gia cuộc thi tuyển chọn hoa khôi trường thì làm sao mà thành hoa khôi? "
Hạ Vũ " Tôi không biết, nhưng tại sao cậu lại ở đây một mình vậy? "

Cô bây giờ dường như mới nhớ ra được gì đó mà nhảy xuống khỏi cái bàn, hai con tan thi cũng được hệ quang của cô làm cho thành bụi rơi xuống, nó còn lấy tinh thạch đưa cho cô, thấy được một màn này Hạ Vũ không khỏi ngạc nhiên.

Hạ Vũ " Hoa khôi cậu là dị năng giả à? "
Bạch Thiên Tuyết " Cậu đừng gọi tôi là hoa khôi nữa gọi Thiên Tuyết đi, tôi vừa thức tỉnh dị năng sáng nay thôi "
Trả lời xong thì cô quay người đi thẳng một đường, Hạ Vũ tuy không biết gì nhưng vẫn đi theo sau cô, đi một lúc thì thấy Bạch Thiên Huy đang đấu với vài con tan thi, cô dùng dây leo vừa đụng vào thì thì tan thi liền hóa tro mà rơi xuống đất, Bạch Thiên Huy thấy vậy quay người lại thấy cô đứng sau lưng thì hỏi hang đủ thứ.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai em không sau anh đừng lo "
Bạch Thiên Huy " Không phải anh đã nói phải đi sau lưng anh không được đi lung tung, vậy mà em đã đi đâu vậy hả? "
Cô không nói gì nữa mà làm ra khuôn mặt ủy khúc nhìn Bạch Thiên Huy.

Bạch Thiên Tuyết " Tại vì lúc vào em nhìn thấy phía quầy tính tiền có tivi quan sát toàn bộ cái siêu thị nên mới dừng lại xem trước mà "

Hạ Vũ xem một màn em gái nhỏ giận anh trai dỗ mà không biết hiện tại có phải là mạt thế không, thêm nữa là được thấy khuôn mặt này của hoa khôi trường càng không khỏi hoài nghi nhân sinh, chưa hoài nghi được lâu thì bị điểm danh.

Bạch Thiên Huy " Tiểu Tuyết người phía sau em là ai vậy? "
Bạch Thiên Tuyết " Em không biết chỉ nhớ là cậu ấy là bạn cùng lớp thôi "
Hạ Vũ khi nghe cô nói mém chút nữa thì ngã ngang, lấy lại bình tĩnh mà tự giới thiệu bản thân mình.

Hạ Vũ " Chào anh em tên Hạ Vũ là bạn cùng lớp với Thiên Tuyết ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 34: 34: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Huy " Còn tôi là Thiên Huy Anh hai của Tiểu Tuyết "
Bạch Thiên Tuyết " Bây giờ không phải lúc hai người giới thiệu làm quen đâu, có gì thì để sau đi, còn bây giờ thì chia nhau ra mà đi thu lấy vật tư đi "
Hai người bây giờ mới để ý đến mạt thế, rồi gấp rút chia nhau ra đi thu gom đồ ăn, đồ uống các thứ, còn cô thì đi thẳng vào kho không bết là gì nhưng đều cho vào nhẵn không gian, rồi mới đi ra ngoài bỏ vài thứ vào balo cô đang mang.

Ngọc Thố [ Ký chủ sao người không cho vào nhẵn không gian luôn, mà lại phải để vào balo có bé xíu đó? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta hiện tại chỉ có hai hệ, không thể để người khác biết ta có nhẵn không gian được, nếu không có ngày mất như chơi "
Ngọc Thố [ Cái này ký chủ không cần phải lo, một khi đeo vào rồi thì không một ai có thể tháo ra, ngoại trừ ký chủ tự mình tháo ra thôi ]
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng vẫn không thể để người khác biết được, còn bây giờ thì đi về nhà ngủ thôi "
Cô đã cho đồ ăn thức uống vào đầy balo rồi cho dây leo đi tìm anh trai, cô đi theo một lúc thì thấy Bạch Thiên Huy cùng Hạ Vũ đang đứng cùng một chỗ chiến đấu với tan thi, cô cho dây leo tiêu diệt tất cả tan thi.

Bạch Thiên Tuyết " Thật không biết phải nói gì với người đây, mới đi có một chút lại gặp tan thi là sao? "
Bạch Thiên Huy " Anh không biết, vừa đi một lúc thì gặp Hạ Vũ hai người đi cùng một lúc, thì không biết từ lúc nào lại bị tan thi bao vây rồi "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy đã thu đủ vật tư chưa chúng ta về thôi "

Bạch Thiên Huy " Vật tư đã thu đầy đủ, về nhà thôi chắc ba mẹ đang lo "
Nói xong hai người liền quay người bước đi được vài bước cô quay lại nhìn Hạ Vũ.

Bạch Thiên Tuyết " Không đi cùng à? "
Hạ Vũ " Tôi có thể đi cùng sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Được, nhưng nếu cậu không muốn đi cùng thì thôi "
Cô vừa đi thì Hạ Vũ phía sau chạy tới kéo tay cô lại.

Hạ Vũ " Tôi muốn đi theo hai người, không phiền hai người chứ? "
Bạch Thiên Huy " Dù gì thì chúng tôi cũng có ý định xây dựng căn cứ, cậu có thân thủ không tệ có thể giúp đỡ chúng tôi "
Hạ Vũ " Vậy sau này phiền mọi người rồi "
Sau khi nói chuyện xong ba người đi ra nơi đã giấu xe trước đó của cô và anh trai, ba người lên xe chạy về nhà, cô vừa xuống khỏi xe thì mẹ đi lại hỏi hang đủ thứ.

Mẹ Nguyên chủ " Tiểu Tuyết con có sao không? "
Bạch Thiên Tuyết " Con không có sao hết, mama đừng lo, mà con đói rồi "
Mẹ Nguyên chủ " Được được đi vào đây mama làm đồ ăn cho con, lúc sáng đi hai đứa chưa ăn gì cả chắc đói lắm rồi phải không "
Ba nguyên chủ " Thiên Huy cậu bé này là ai? "
Hạ Vũ từ đầu đến giờ vẫn ngồi trên xe, baba nguyên chủ phụ Thiên Huy lấy đồ xuống mới thấy được.

Bạch Thiên Huy " À đây là Hạ Vũ bạn học cùng lớp với Tiểu Tuyết nhà chúng ta trước mạt thế đó ba "
Khi nghe Baba hỏi mama mới biết còn có người bên trong xe, bà đi lại kéo Hạ Vũ ra khỏi xe.

Mẹ Nguyên chủ " Con sáng đến giờ đã ăn uống gì chưa? "
Hạ Vũ " Dạ con chưa ăn "

Mẹ Nguyên chủ " Nếu vậy thì vào ăn sáng cùng gia đình cô nào "
Mẹ Nguyên chủ kéo tay cô và Hạ Vũ vào nhà, đi phía sau là Thiên Huy và Baba đem đồ vào nhà, cô ngồi vào ghế ngáp một cái rồi lấy một trái táo ăn cho bản thân không ngủ gục trên bàn ăn.

Ngọc Thố [ Ký chủ người sao vậy? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta cũng không biết nữa, chỉ thấy buồn ngủ, bụng luôn cảm thấy đói không thôi "
Ngọc Thố [ Vậy để em đi kiểm tra lại thân thể của nguyên chủ cho người, đợi em một chút ]
Bạch Thiên Tuyết " Ừm, đi mau rồi về "
Ăn uống xong thì cô định đi lên phòng, nhưng lại gánh phải một cái của nợ.

Mẹ Nguyên chủ " Tiểu Tuyết à, con dẫn Tiểu Vũ lên phòng bên cạnh con ở đi "
Bạch Thiên Tuyết " Tại sao lại là con? "
Mẹ Nguyên chủ " Vậy bây giờ con đang định đi đâu! "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ con lên phòng "
Mẹ Nguyên chủ " Thì sẵn đó con dẫn Tiểu Vũ lên phòng luôn "
Bạch Thiên Tuyết " Nhưng nhà mình có nhiều phòng mà, tại sao lại phải kế bên phòng con mới được? "
Mẹ Nguyên chủ " Vậy con có đi hay không? "
Bạch Thiên Tuyết " Con biết rồi, còn cậu đi theo tôi "

Cô dẫn Hạ Vũ lên đến phòng mình, rồi liền quay người đi về phòng tắm rửa thay ra một bộ váy trắng.

Ngọc Thố [ Ký chủ em về rồi đây ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy lý do tại sao? "
Ngọc Thố [ Lý do người thường xuyên buồn ngủ và thấy đói là do cơ thể người chủ vốn là tan thi vương, nhưng hiện tại lại không phải nên người ngủ nhiều người sẽ trở nên mạnh hơn, người không nhất thiết phải tu luyện, và trong khi người ngủ thì những hệ khác sẽ thức tỉnh ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy là ta sẽ phải thức tỉnh tất cả các hệ, mới không còn buồn ngủ nữa à? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ ]
Bạch Thiên Tuyết " Vậy tất cả có bao nhiêu hệ? "
Ngọc Thố [ Có tất cả các hệ Quang, Hắc, Mộc, Thủy, Hoả, Thổ, Băng, Phong, Trị Thương, Không gian ]
Bạch Thiên Tuyết " có vẻ như hơi nhiều quá rồi không, hiện tại ta đã có 2 hệ, còn hẳng 8 hệ đó "
Ngọc Thố [ Ký chủ cố gắng lên, em sẽ cổ vũ cho người ]
Bạch Thiên Tuyết " Thôi chuyện này để sau đi, bây giờ ra đi ngủ trước đã ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 35: 35: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Cô nói ngủ liền ngủ luôn cả một ngày, đến nữa đêm mới mở mắt ra.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố, bây giờ là mấy giờ rồi? "
Ngọc Thố từ trên không trung bay xuống đứng trước mặt cô.

Ngọc Thố [ Ký chủ, bây giờ là đúng nữa đêm 12h khuya rồi! ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta ngủ cả một ngày trời sao? "
Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ ]
Cô bước xuống khỏi giường, đi đến bộ bàn ghế được đặc giữa phòng ngồi xuống, rót một ly nước uống hết trong một hơi, lấy đồ ăn bên trong nhẵn không gian ra ăn.

Một lúc sau Tiểu Thố nhìn lại một đống ký chủ đã ăn thì không biết phải nói gì, hiện tại cô còn đang ăn một quả táo tráng miệng.

Ngọc Thố [ Ký chủ người ăn đêm mà nhiều như vậy, người không sợ mập sao? ]

Nghe vậy cô quay qua nhìn Tiểu Thố, rồi đưa một quả táo khác cho Tiểu Thố.

Bạch Thiên Tuyết " Mập sẽ không chết, còn nhịn đói thì sẽ chết thành ma đói đó ta không muốn đâu, còn nữa khi thức tỉnh hệ sẽ tốn rất nhiều calo, phải ăn nhiều mới có sức thức tỉnh nhiều hệ cùng lúc như vậy "
Ngọc Thố [ Em biết rồi, vậy người đã thức tỉnh dị năng khác chưa? ]
Bạch Thiên Tuyết " Chưa được, không thể thức tỉnh một hệ được, phải cũng một lúc thức tỉnh tất cả, nếu không các hệ sẽ bị xung khắc với nhau tạo ra các luồn sức mạnh khác thường rồi tự bạo mà chết "
Ngọc Thố [ Vậy sao? Em không biết có chuyện này luôn đó ]
Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì chúng ta lấy tất cả ra ví dụ, Bạch Thiên Huy có hệ Sét và Thổ, hệ Sét có thể tấn công mạnh mẽ còn hệ thổ thì phòng ngự nhất nhì rồi, hai hệ đó một công một phòng không thể xung khắc "
Ngọc Thố [ Em hiểu ý của ký chủ rồi, cũng giống như nam phản diện Hạ Vũ có hệ Hỏa và Phong, hệ hỏa thì tấn công mạnh còn hệ phong là một cơn gió có thể khiến lửa lớn hơn phải không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Đúng vậy, Tiểu Thố em nắm bắt thông tin tốt hơn rồi "
Cô vừa khen cũng không khiệm mà đưa tay ra xoa đầu Tiểu Thố nhẹ nhàng vô cùng.

Bạch Thiên Tuyết " Ăn uống cũng xong rồi, giờ thì ta đi ngủ tiếp đây "
Cô đi lên giường nằm xuống liền rơi vào giấc ngủ sâu, Tiểu Thố ngồi ăn trái táo cô đưa mà ánh mắt vẫn ở chỗ cô, không lâu sau cơ thể cô phát sáng theo từng đợt, các hào quang từng hệ lần lượt xuất hiện, điều Tiểu Thố không ngờ đến là cơ thể cô lại nhiều hơn 10 loại.

Ngọc Thố [ Sao lại có thể nhiều hơn 10, theo khảo sát của cơ thể nguyên chủ chỉ có 9 hệ, ký chủ mua hệ quang nữa là 10, vậy tại sao lại có thêm hệ Sét, Độc, thậm chí là hệ cực hiếm điều khiển vạn vật, mình phải đi làm rõ chuyện này mới được ]
Nói là làm Tiểu Thố ngay lập tức biến mất, cơ thể cô vẫn phát ra các hào quang vây quanh người mình.

Lần nữa cô tỉnh dậy đã là trời trưa, trong lúc cô ngủ nhưng vẫn nghe được tiếng mẹ nguyên chủ gõ cửa liên tục, nhưng được anh trai mình giúp khuyên ngăn.

Bước xuống khỏi giường cô đi vào vscn tắm rửa thay đồ rồi mới xuống lầu, nhưng vừa mở cửa ra đã gặp mẹ nguyên chủ đang lo lắng đi qua đi lại trước cửa phòng mình.

Bạch Thiên Tuyết " Mama người sao lại ở đây? "
Cô lên tiếng, khiến mẹ dừng lại quay qua nhìn rồi đi nhanh lại ôm cô vào lòng, như sợ đều gì đó cướp mất con gái bà.

Mẹ Nguyên chủ " Tại sao con ngủ giờ này mới chịu dậy? có biết ta lo cho con lắm không "
Mẹ cô lên tiếng mắng cùng sự lo sợ, cô biết tại sao lại như vậy, bây giờ là mạt thế cô lại ngủ như chết đến trưa mới dậy, bà lo cô sẽ biến thành sát sống như những người ngoài kia, bà sợ mình sẽ phải mất đi đứa con gái bé bỏng, và sợ hơn nữa gia đình phải tự tay kết thúc sinh mạng mà trời đã ban tặng cho họ, cô cũng ôm lại bà và giải thích.

Bạch Thiên Tuyết " Mama con xin lỗi vì đã để người lo lắng, vì hôm qua con sử dụng dị năng quá nhiều cho nên con ngủ để hồi phục lại "
Mẹ nghe như vậy cũng hiểu được phần nào tại sao con gái lại ngủ nhiều như thế khiến bà yên tâm hơn.

Mẹ Nguyên chủ " Con đó lần sau có chuyện gì cũng phải nói cho ta biết, còn bây giờ thì xuống dưới lầu ta làm đồ ăn cho ăn sáng "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ! "
Hai mẹ con nắm tay nhau đi xuống lầu, bà đi vào bếp còn cô thì dừng lại một chút nhìn xung quanh nhà, hôm nay vắng lặng đến lạ thường, thì đi vào nhà bếp hỏi.

Bạch Thiên Tuyết " Mama mọi người đi đâu rồi ạ, sao con không thấy ai hết vậy? "
Mẹ Nguyên chủ " Baba, anh hai con cùng Tiểu Vũ đã đi thăm dò và chọn nơi để xây dựng căn cứ rồi, bây giờ ở nhà chỉ còn hai mẹ con ta thôi "
Bạch Thiên Tuyết " Thì ra là vậy " Nếu vậy còn Tiểu Thố của mình đâu, bình thường vừa dậy đã nghe thấy tiếng em ấy đầu tiên rồi, vậy mà liền lạc thì bị ngắt kết nối, thật khó hiểu.

Một lúc sau mẹ cô đặc đồ ăn lên bàn rồi đi rót cho cô một ly sữa tươi, tuy hiện tại là mạt thế nhưng cô vẫn ăn uống đầy đủ không thiếu một bữa nào cả, thậm chí còn được người nhà chăm sóc kĩ càng hơn.

Vừa ăn xong cô đi ra ngoài sân để luyện tập dị năng, luyện thì luyện nhưng ăn thì vẫn ăn, trên tay cầm mấy hạt táo cô vừa ăn xong gieo xuống đất, rồi cô dùng khí màu xanh của hệ mộc tạo thành giọt nước rơi xuống, vừa chạm vào hạt liền thành cây táo có rất nhiều trái chính.

Tiểu Thố không biết về khi nào nhưng liền nghe thấy tiếng.

Ngọc Thố [ Ký chủ, hệ mộc còn có thể sử dụng như vậy được sao? ]
Bạch Thiên Tuyết " Hệ mộc còn có thể làm được rất nhiều đều có ít khác nữa, nhưng chuyện đó để sau đi, em đi đâu mà giờ này mới về vậy hả, còn ngất kết nối? "
Tiểu Thố bây giờ trong không gian rối rắm không biết phải trả lời làm sao, cuối cùng vẫn phải nói cho cô nghe tất cả, khi nghe xong cô không có phản ứng gì cả, chỉ ừm một cái rồi đi hái táo trên cây xuống.

________________________________________
Xin lỗi mọi người nha tại vì tui hay quên, nên tui bình thường nghĩ tới đâu viết tới đó không có nghĩ rồi mới viết, mỏi lần viết xong đều làm biến một thời gian.

Còn chap này vừa viết xong chưa lưu thì điện thoại lại tắt nguồn ngang xương, nên mọi người thông cảm nha, cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ tác phẩm của mình.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 36: 36: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Tuyết " Ta không quan tâ m đến đều đó đâu, nên em không cần phải lo! "
Ngọc Thố nghe cô nói mà vui lên nhiều còn từ không gian nhảy ra hái táo phụ, cô thì dùng hệ mộc tạo thành một cái ghế ngồi xuống.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em chiếu cảnh của Bạch Thiên Huy cho ta "
Ngọc Thố [ Rõ ký chủ chờ chút ]
Tiểu Thố trả lời lập tức có rất nhiều màn hình xuất hiện trước mặt, Tiểu Thố nhìn qua một vòng tất cả rồi chuyển một màn hình trước mặt cô, bên trong là ba người baba, anh trai cùng Hạ Vũ đang đi trên xe quan sát.

Trong lúc cô đang xem thì Tiểu Thố đã hái xong tất cả để vào rổ đưa cho cô, cây táo cũng biến mất hoàn toàn, Tiểu Thố lại một lần há hốc mồm nhìn những cảnh bất ngờ mà cô tạo ra.

Cô tuy đang ngồi xem màn hình, nhưng bên ngoài cửa đã được sử lý sạch sẽ không còn một bóng tan thi nào lảng vảng quanh nữa.

Bạch Thiên Tuyết " Ta nghĩ mình nên đi thức tỉnh hệ nhanh mới được, nếu không thì nhiệm vụ của ta không biết tới khi nào hoàn thành nữa! "
Cô đứng dậy đi vào nhà, bay một cái vèo là đã ở trong phòng, vừa bước chân lên giường đã ngủ như đã không ngủ nhiều ngày, Tiểu Thố hiện tại hoàn toàn hạn hán lời.

Ngọc Thố [ Ký chủ xiên năng, chăm chỉ của mình đâu, người này chắc chắn không phải, kỹ năng ngủ có thể so với Nobita còn nhanh hơn a! ]
Rất không may mắn cho Tiểu Thố vì cô đã nghe thấy những lời đó, các dị năng không biết vì sao mà bùng phát mà kích hoạt lẫn nhau mà thức tỉnh, cơ thể cô được các ánh sáng bao quanh bay lên không trung hoàn toàn không thể thấy cô nữa.

Sức mạnh của dị năng quá lớn các tan thi cũng vì vậy mà kéo đến ngày một nhiều hơn, Tiểu Thố thấy vậy liền lập tức trở về không gian tạo cho cô một lớp phòng ngự chắc chắn quanh căn nhà, không để lọt lưới bất kỳ một bóng tan thi, mama thấy được một luồn khí kì lạ lập tức chạy lên phòng cô mở cửa ra liền nhìn thấy, những ánh sáng của các dị năng tan đi cơ thể được nhẹ nhàng hạ xuống giường.

Ngọc Thố [ Ký chủ nhà mình thức tỉnh dị năng cũng quá khoa trương rồi đi! ]
Tiểu Thố ở trong không gian trầm trồ khen ngợi, mama thì lo lắng chạy lại bên giường của cô ngồi xuống nắm chặt lấy tay cô.

Còn cô thì hiện tại đang ở trong một không gian hoàn toàn xa lạ, có sông suối bên trong có rất nhiều cá, xung quanh thì là cánh đồng vô tận, sau lưng lại có một cái cây khổng lồ tỏa ra ánh sáng, bên cạnh là một căn nhà cổ đại bằng gỗ to lớn như hoàng cung của hoàng đế, cô đi lại mở cửa ra đi vào bên trong bị sương mù dày đặc bao phủ.

Cùng lúc đó từ trong lớp sương mù có hai bóng dáng to lớn chậm rãi đi ra, uy ấp mạnh mẽ ngày một gần, cô cũng đã thủ thế chuẩn bị tấn công thì có tiếng nói từ đối diện phát ra.

Hình bóng bí ẩn " Chào mừng đến với thế giới thử thách thức tỉnh của cường giả "
Bạch Thiên Tuyết " Các ngươi là ai? "
Hình bóng bí ẩn " Ta tên Bạch Hổ, còn ta là Hắc Báo, hai chúng ta là người giám sát của thánh địa thử thách này! "
Họ trả lời cô sương mù cũng tan biến, hai hình bóng kia liền hiện dần ra vậy mà hai hình bóng to lớn kia lại là hai chú mèo một đen một trắng.

Bạch Thiên Tuyết " Thánh địa sao! "
Bạch Hổ " Đúng vậy nơi đây là ganh giới của sức mạnh "
Hắc Báo " Nếu vượt qua được thử thách của thánh địa thì ngươi là một cường giả, nếu không qua được thì thì chỉ duy nhất một kết quả "
Bạch Hổ " Là Chết! "
Bạch Thiên Tuyết " Vậy à " Vậy các ngươi thậm chí còn không biết ta chỉ là một linh hồn, người canh giữ thánh địa mà vậy à.

Cô bên ngoài mặt thì vẫn không có gì, bên trong thì hoàn toàn khác.

Bạch Hổ " Vậy ngươi đã chuẩn bị xong chưa? "
Hắc Báo " Nếu xong rồi thì đi theo chúng ta! "
Cô không nói gì nữa mà đi theo phía sau, đi đến cái cái khổng lồ tỏa ra ánh sáng, hai con mèo cùng lúc chạm tay vào, cái cây lập tức phát sáng chia ra nữa trên nữa dưới chính giữa là một viên pha lê cực lớn phát sáng chói mắt.

Bạch Hổ " Ngươi hãy chạm tay vào viên pha lê đi! "

Cô đi lại đặc tay lên, cô lập tức bị hút vào trong, lần này cô mở mắt ra bản thân mình lại đang ở dưới đại dương rộng lớn, không thấy đáy biển cũng chẳng thấy mặt biển, xung quanh đều là nước.

Chưa kịp định hình thì từ xa lại có thứ gì rất to bơi với tốc độ cực nhanh đến cô, khi lại gần hơn thì nó là một con cá mập, cô định né đi nhưng vì đang ở dưới nước nên tốc độ của cô chậm hơn con cá mập vì vậy cô liền bị nó đâm chúng.

Bạch Thiên Tuyết "! " Không ăn mình à, bộ não nó vấn đề chắc luôn, nếu không ăn thì tạm biệt nhé.

Cô lấy từ nhẵn không gian ra một cặp dao găm ra đâm thẳng vào hai con mắt của nó, thoát ra được liền đâm vào đầu nó một nhát chết ngay, vì máu bị loan vào nước dụ đến không ít cá mập khác, cô tốn khá nhiều thời gian để diệt hết toàn bộ, cùng lúc cô đã hết hơi liền bị ánh sáng chuyển đến nơi khác.

________________________________________
Đố các bạn thử thách tiếp theo sẽ là hệ gì!.
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 37: 37: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Cô lại một lần nữa mở mắt ra nhìn xung quanh đều là một mảnh đất rộng lớn hoang vu, đâu đâu cũng là đất và đá, cô đứng dậy đều chỉnh lại hơi thở gấp của mình rồi hướng đến một hòn đá đi đến ngồi xuống, vừa bước đến bổng dưng động đất lớn, chưa kịp hiểu chuyện gì thì xung quanh có rất nhiều người đá to lớn bao vây lấy cô.

Cô ngồi xuống tảng đá, nhìn chúng ngày càng đông lên thì thở phào một hơi.

Bạch Thiên Tuyết " Ta mệt rồi không đánh nữa "
Vừa dứt lời, từ dưới đất mọc lên rất nhiều cây cối và dây leo quấn lấy những người bằng đá đó, động tác đều ngừng không còn một cái nhút nhít, dây leo siết chặt tất cả người đá to lớn đều vở vụn trở thành hạt cát mà bay theo gió.

Bầu trời chuyển mây đen, gió lớn tạo thành một cơn lốc xuấy hướng cô mà đến, còn tạo thành những lưỡi dao gió tấn công nhiều phía, cho dù cô có giỏi đến đâu đều bị cắt trúng.

Bạch Thiên Tuyết "!.

" Ta bây giờ chỉ là một linh hồn nhỏ mà cũng không buôn tha nữa, sau này chắc phải kiếm kim để chấp vá lại quá.

Trên trời cũng bắt đầu giáng xuống những cột lôi xuống, bây giờ trên đầu cùng bốn hướng đông, tây, nam, bắc, đều đồng loạt tấn công, cô lập tức tạo cho mình một màn lá chắn bằng hệ mộc, cây cối đều chỉnh đều hướng gió tấn công lệch hướng sang nơi khác, cùng lúc cô sử dụng hệ thủy những án mây đen đều chuyển thành nước mà rơi xuống.

Mặt trời cũng vì thế mà hiện ra sau những đám mây, những cột lôi cũng biến mất gió cũng không còn.

Khung cảnh lại thay đổi, cô hiện đang đứng trên một cây cầu bằng đá nhỏ giữa một cái hồ chỉ đủ để hai bàn chân, nhưng bên dưới hồ lại là dung nham đỏ rực, đôi chân của cô được tránh nóng bằng hệ thủy nó đã bao bọc lấy toàn bộ cơ thể cô, trong đầu cô bổng dưng có tiếng nói.

Hắc Báo " Nếu muốn qua được thử thách này, thì cô nhất định phải nhảy xuống hồ dung nham này! "
Bạch Thiên Tuyết "!.

" Dù gì thì chết một lần rồi, thêm lần nữa cũng chỉ cộng thêm số lần thôi, sống là phải hết mình.

Cô không do dự mà nhảy xuống, vì được bao bọc bởi nước nên chỉ như đi xong hơi, ngay lập tức bao bọc biến mất thì sức nóng quá lớn khiến cô phải hét lớn một tiếng rồi nhắm tịt mắt lại.

Sau đó thì không còn tiếng động gì nữa lửa bao bọc lấy cô mái tóc dài ra và thêm vài phần lắp lánh, làn da cũng bắt đầu bong tróc rồi lột xác hoàn toàn linh hồn cô lớn lên không còn là dáng vẻ trẻ con của ngày trước.

Đến khi cô không còn cảm giác đau đớn nữa mới mở mắt ra, lần này xung quanh đều là tuyết trắng xóa, bên dưới là băng còn thoang thoảng trong không khí là độc loại mạnh.

Bạch Thiên Tuyết " Ta bắt đầu thấy mệt rồi, kết thúc nhanh ta còn phải trở về "
Xung quanh cô cho dù là băng hay độc đều bị ngọn lửa mảnh liệt đốt cháy, đôi mắt cô chuyển sang màu xanh trong chốc lát rồi biến trở lại.

Sau đó nữa chính là một không gian màu đen không còn thấy gì nữa, ngay cả bàn tay của chính mình cô còn không nhìn thấy, lần này cô hoàn toàn nhắm mắt để cảm nhận được ngọn nguồn của sức mạnh sâu bên trong cô.

Không biết bao lâu sau cô đã trở lại thế giới bên ngoài, cô ngồi dậy nhìn xung quanh để xác nhận lại đây có phải là ảo giác hay không, cùng lúc Tiểu Thố từ không gian nhảy ra ôm chầm lấy cô lên tiếng.

Ngọc Thố [ Ký chủ cuối cùng người cũng tỉnh lại rồi, người làm em lo lắm có biết không? ]
Bạch Thiên Tuyết " Ta xin lỗi, nhưng ta đã ngủ bao lâu rồi? "
Ngọc Thố [ Ký chủ người ngủ gần một tháng rồi có biết không, nhưng tại sao người lại ngủ lâu đến vậy? ]
Sau đó cô ngồi kể từ đầu đến cuối, Tiểu Thố ngồi nghe còn rất nhiệt tình còn bài thêm vài khuôn mặt ngốc trệ của mình, cô chỉ cười nhìn cô bé não đang không theo kịp.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố trong thời gian này sao rồi, nam nữ chính đã gặp nhau chưa? "

Khi nghe cô hỏi thì Tiểu Thố trở lại bình thường cùng khuôn mặt nghiêm nghị thông báo những chuyện thời gian qua.

Ngọc Thố [ Báo cáo ký chủ, vì người vẫn còn sống và đã thu gom vật tư ngay khi mạt thế đến cho nên cốt truyện có thay đổi vài chỗ, ngày ký chủ tiến vào trạng thái thức tỉnh thì họ cũng tìm được nơi tạo thành một căn cứ lớn, trong thời gian này họ đã bắt đầu thu nhận người, và hôm nay nam nữ chính đã gặp mặt nhau.

]
Bạch Thiên Tuyết " Đã gặp nhau rồi sao? Vậy hiện tại chỉ số hảo cảm ra sao? "
Ngọc Thố [ Chỉ số hảo cảm nam chính dành cho nữ chính là - 100 ]
Bạch Thiên Tuyết " Hử tại sao lại là số âm, không phải là nam nữ chính khi gần nhau hào quang sẽ càng phát sáng sao? "
Ngọc Thố [ Vốn dĩ là như vậy nhưng không hiểu sao, nam phản diện lại biết chuyện người bị nữ chính đánh ngất nhốt vào nhà khi của trường, rồi nói cho cả nhà người biết thế là số âm cực luôn, nhưng vẫn thu nhận vì có hệ trị thương ].
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 38: 38: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Tuyết " Những chuyện còn lại nói sau đi, bây giờ ta đi tắm rửa trước đã "
Cô bước xuống khỏi giường đi vào nhà tắm thì ngạc nhiên.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố tại sao bồn tắm lại có nước nóng, ta còn chưa chuẩn bị nước mà? "
Tiểu Thố từ ngoài phòng nói vọng vào.

Ngọc Thố [ Là do mẹ nguyên chủ chuẩn bị trước cho người, từ lúc người lâm vào trạng thái thức tỉnh, ngày nào bà cũng vào chuẩn bị nước cho cả, khi mọi người hỏi tại sao bà ấy làm vậy thì bà trả lời là ]
Mẹ Nguyên chủ " Ta chuẩn bị cho con bé, con bé từ nhỏ đã có tính sạch sẽ rất cao, nên khi chuẩn bị trước như vậy thì khi con bé tỉnh là có thể tắm rửa ngay, còn những cánh hoa này giúp cho con bé thoải mái hơn "
Bạch Thiên Tuyết " Mẹ nguyên chủ chủ đáo thật "
Nói rồi cô liền c ởi đồ bước vào bồn tắm ngâm mình trong dòng nước ấm, cô thong thả nhắm mắt hưởng thụ sự ấm áp xung quanh, một lúc sau cô mới bước ra ngoài, cô mặc lên mình bộ váy trắng dài đến chân thêm hoạ tiết hoa xung quanh váy, cô bước ra ngoài với cái khăn để lau khô tóc.

Ngọc Thố [ Ký chủ sao người không dùng máy sấy tóc? ]
Bạch Thiên Tuyết " Máy sấy tóc cần điện, nhưng hiện tại mạt thế không có điện, và để tóc tự khô thoải mái hơn "
Cô đang nói chuyện thì ngoài cửa có tiếng bước chân đi rất nhanh, và cũng có đến mấy người, không để cô suy nghĩ lâu thì bên ngoài lập tức có người mở cửa ra, cô không biết chuyện gì quay ra nhìn thì thấy cả nhà đều có mặt đầy đủ.

Bạch Thiên Tuyết " Baba, mama, anh hai, buổi sáng vui vẻ "
Cô vừa chào hỏi thì họ đã chạy ào lại ôm chặt lấy cô, mama vừa khóc vừa mắng, còn baba anh trai thì ở kế bên phụ họa, cô cũng chỉ có thể ngồi nghe.

Mẹ Nguyên chủ " Con đó tại sao lại ngủ lâu như vậy, con có biết mọi người lo cho con lắm không! "
Bạch Thiên Tuyết " Mama con xin lỗi, con hứa sẽ không như vậy nữa "
Bạch Thiên Huy " Mẹ nếu vậy thì người đừng giận con tiểu Tuyết, em ấy ngủ lâu như vậy chất đã đói lắm rồi, mẹ đi làm gì đó cho tiểu Tuyết ăn đi! "
Mẹ Nguyên chủ " Được ta đi làm đồ ăn cho con, mau mau xuống dưới đó "
Nói rồi hai ông bà đi ra ngoài, còn Bạch Thiên Huy thì ngồi xuống nhìn chằm chằm cô một lúc mới lên tiếng hỏi.

Bạch Thiên Huy " Có phải thời gian qua là em lên cấp dị năng phải không? "
Bạch Thiên Tuyết " Đúng là không có chuyện gì có thể giấu anh hai được mà "
Bạch Thiên Huy " Vậy hiện nay em đã là cấp mấy rồi? "
Bạch Thiên Tuyết " Không rõ, cấp 4 hay 5 gì đó "
Bạch Thiên Huy " Cả hai dị năng cùng một lúc sao? "
Bạch Thiên Tuyết " Đúng vậy có gì lạ lắm sao! "
Bạch Thiên Huy " Vậy còn vụ em bị người ta bắt nạt, đánh ngất nhốt vào nhà kho của trường là sau? "
Khuôn mặt cô đang thản nhiên trả lời, khi nghe đến câu hỏi này thì khuôn mặt bất đầu không còn tia vui vẻ nào nữa mà gượng cười trả lời.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai nghe những điều này từ đâu vậy, làm gì có ai dám bắt nạt em chứ "
Cô vừa nói vừa cuối đầu thấp xuống, đôi mắt cũng trở nên vô hồn và không còn sự sống, Bạch Thiên Huy thấy vậy càng muốn nghe cô tự mình nói ra.

Bạch Thiên Huy " Nếu em thật sự không có, thì tại sao lại không dám nhìn thẳng vào mặt anh mà trả lời! "
Cô ngước lên nhìn vào mắt Bạch Thiên Huy cười một cái.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai em xin lỗi vì đã nói dối anh "
Bạch Thiên Huy nhìn vào ánh mắt cô như vậy thì xót thương em gái anh yêu thương không hết vậy mà lại bị người khác bắt nạt.

Bạch Thiên Huy " Được rồi sau này đừng có giấu cả nhà chuyên gì nữa, khi ba mẹ biết chuyện này đã khóc một thời gian đó, còn bây giờ thì đi xuống dưới ăn uống, rồi anh dẫn em đi tham quan căn cứ "
Bạch Thiên Tuyết " Dạ em biết rồi "
Cô đứng dậy đi theo Bạch Thiên Huy xuống lầu đi vào bàn ăn ngồi xuống.

Ngọc Thố [ Ký chủ mạt thế đến hơn một tháng rồi, mà người vẫn chưa tìm ra cách để kết thúc mạt thế, người có cách gì chưa? ]
Bạch Thiên Tuyết " Chuyện đó để sau đi rồi tính, mới có một tháng mà không cần phải gấp "
Cô ngồi ăn uống xong, nhưng vẫn như thói quen cầm lấy một trái táo mà ăn, cô đi ra xe để được chở đi tham quan căn cứ với anh hai, xe chạy ngoài đường được một lúc thì đến nơi, đường đi không có nhiều xát sống, căn cứ thì được bảo vệ chặt chẽ.

Đến căn cứ cô bước xuống xe nhìn xung quanh, muốn vào trong phải qua vài người kiểm tra, còn cô đi với Bạch Thiên Huy nên không cần kiểm tra mà đi thẳng vào trong.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai, hiện tại anh cấp mấy rồi? "
Bạch Thiên Huy " Anh hai em đây hiện tại chỉ mới cấp 3 thôi, không có như em ngủ một giấc hơn một tháng là đã cấp 4 cấp 5! "
Bạch Thiên Tuyết " Em gái anh là một thiên tài mà, em phải như vậy mới giúp đỡ anh nhiều việc được "
Bạch Thiên Huy " Em đó, nếu em không mạnh cũng được vì đã có anh bảo vệ cô em gái nhỏ là em "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm ừm, em biết anh hai thương em nhất mà "

Cô và Bạch Thiên Huy vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ cười đùa, thì có người đi nhanh đến kêu Bạch Thiên Huy đi một chuyến để bàn chuyện.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai đi đi, em đi tham quan một mình cũng được, không sao đâu "
Bạch Thiên Huy " Vậy anh đi một chút, em đi một mình không sao thật không? "
Bạch Thiên Tuyết " Ừm không sao đâu, em gái anh đã lớn rồi mà "
Bạch Thiên Huy " Vậy được, em giữ tấm thẻ này đi, nếu có người gây sự với em thì em cứ lấy nó ra là họ sẽ im lặng mà đi nơi khác "
Bạch Thiên Huy lấy một cái thẻ danh tính của cô ra đưa cho cô, trên tấm thẻ chữ ghi rõ nhất là, em gái của căn cứ trưởng.

Bạch Thiên Tuyết " Em biết rồi anh hai đi đi "
Sau một lúc giận dò đủ thứ thì Bạch Thiên Huy mới chịu rời đi, sau đó cô cũng rảo bước đi tham quan, phòng thí nghiệm, phòng nhiệm vụ, phòng dự trữ đồ ăn và vũ khí, cuối cùng là phòng ăn, cô vừa bước vào thì đã nhận được thông báo.

Ngọc Thố [ Ký chủ nữ chính đang đến gần ]
Bạch Thiên Tuyết " Khoan đã nào, ta còn chưa đi hết căn cứ mà đã sắp phải chạm trán với nữ chính sao, ta còn chưa đi đến nơi ở của những người có dị năng nữa ".
 
[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Chương 39: 39: Mạc Thế Đến Ta Chỉ Muốn Ăn Ngủ


Bạch Thiên Tuyết " Quả nhiên mấy nơi như nhà ăn không hợp với ta, vừa bước chân qua cửa nữ chính liền xuất hiện "
Cô cũng không vì vậy mà đi nơi khác, cô đi vào trong, ở đây có hai tầng bên trên là đồ mặc, bên dưới là nhà ăn, thấy vậy cô lấy trong nhẵn không gian ra một ly trà sữa, vừa đâm ống hút đang định uống thì từ xa có tiếng vọng lại.

Thuỳ Liên " Dừng lại "
Ngọc Thố [ Ký chủ, nữ chính đến rồi ]
Thuỳ Liên từ cửa bước nhanh đến chỗ cô đang đứng rồi giựt lấy ly trà sữa từ tay cô rồi mới nhìn mặt cô.

Thuỳ Liên " Nhìn từ xa tưởng ai, hóa ra là hoa khôi trường ta đây mà "
Bạch Thiên Tuyết " Cô là ai, tôi quen cô à, gia đình trước kia hành nghề cướp giật à, hay là không cha mẹ nên không được dạy dỗ đàng hoàng, để bây giờ cướp đồ của người khác "
Nói thì nói ly trà sữa đã được cô dùng dị năng hệ mộc lấy về tay, còn tiện tay trói cô ta lại tránh một lúc nữa nói không lại rồi ra tay đánh người.

Thuỳ Liên " Thả tao ra, tao là dị năng giả có hệ hiếm đó, chỉ cần tao gọi một tiếng là mầy chết chắc, biết điều thì thả tao ra rồi đưa cho tao ly trà sữa sau đó quỳ xuống xin lỗi, nếu tao thấy vui liền bỏ qua cho mày "
Mọi người xung quanh đều nhìn đến vui vẻ, nhưng khi nghe nữ chính nói mình có hệ hiếm liền lui xa ra để bản thân không dính vào chuyện này, Cô vẫn thờ ơ thậm chí còn uống ly trà sữa trước mặt nữ chính, cô ta tức điên lên la lớn kêu người.

Ngoài cửa lập tức có một hàng người nam cơ bắp mặc đồ đen to lớn chạy vào, nữ chính liền ra lệnh bắt cô lại, nhưng họ đứng gần cô chứ không ra tay.

Thuỳ Liên " Còn không mau bắt cô ta lại, các người làm việc kiểu gì vậy hả "
Người mặc đồ đen " Chúng tôi không có làm việc cho cô, tôi nghe lệnh của cấp trên mà làm việc "
Những người kia nói vậy liền quay sang nhìn cô rồi lên tiếng dịu dàng hơn khi nói với nữ chính mà hỏi.

Người mặc đồ đen " Làm phiền cô bé cho chúng tôi xem thẻ danh tính của mình "
Bạch Thiên Tuyết " Được! "
Cô cũng phối hợp mà đưa tấm thẻ ra, họ cầm lên xem liền bất ngờ rồi nở nụ cười trả lại cho cô.

Người mặc đồ đen " Hóa ra là tiểu thư đang đi tham quan, xin lỗi người vì đã làm phiền "
Bạch Thiên Tuyết " Không sao đâu, mọi người cùng là đang làm nhiệm vụ được giao thôi mà, cũng là do tôi không giữ cho cô ta im lặng được mà phải làm phiền mọi người đến đây một chuyến rồi "
Những lời họ nói đã khiến những người xung quanh biết được cô là ai, nhưng Thuỳ Liên cô ta không để tâm mà vẫn muốn ra lệnh cho họ bắt cô.

Thuỳ Liên " Các người có nghe tôi nói gì không, tôi kêu là bắt cô ta lại "
Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, nữ chính là bị thiểu năng, hay dây thần kinh có vấn đề vậy? "
Ngọc Thố [ Ký chủ theo em biết thì, thiểu năng với thần kinh có vấn đề giống nhau, chỉ khác nhau câu từ và cách nói thôi ]

Bạch Thiên Tuyết " Nói chung là có vấn đề về đầu óc đó "
Người mặc đồ đen " Nếu không còn chuyện gì nữa thì chúng tôi xin phép đi trước, chúc tiểu thư đi tham quan vui vẻ, có chuyện gì người cứ gọi chúng tôi đến giải quyết là được, người không cần phải tự ra tay đâu "
Bạch Thiên Tuyết " Nếu mọi người đã nói vậy thì giải quyết giúp tôi người này đi, cảm ơn mọi người trước "
Cô nói rồi quay người đi ra ngoài không quên thu lại dây leo đang trói nữ chính, sau đó cô đi đến những nơi mình chưa tham quan, sau khi đi xong tất cả thì đi đến phòng làm việc của căn cứ trưởng đi thẳng vào mà không gõ cửa.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai ơi, em trở lại rồi đây "
Cô vui vẻ đi vào liền thấy Bạch Thiên Huy và cả Hạ Vũ đang nói chuyện, cô cũng im lặng lại đi đến một cái bảng dán trên đó toàn là nhiệm vụ loại nguy hiểm nhìn một loạt liền nhìn thấy cái bản thân cô muốn tìm.

Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, ta đã tìm được cách hoàn thành nhiệm vụ kết thúc mạt thế rồi đây "
Ngọc Thố [ Ký chủ tìm được cách rồi à? Cách gì vậy ký chủ? ]
Bạch Thiên Tuyết " Từ từ rồi em sẽ biết, còn bây giờ phải triển khai kế hoạch để được đi làm nhiệm vụ ta muốn mới được "
Cô nói xong liền đi lại đứng sau ghế ngồi của Bạch Thiên Huy.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai em có chút chuyện muốn nói với anh "

Bạch Thiên Huy " Em nói đi anh đang nghe đây "
Cô thấy Thiên Huy trả lời nhưng vẫn nói chuyện với Hạ Vũ mắt vẫn nhìn vào vào giấy tờ thì nở nụ cười càng thêm tươi.

Bạch Thiên Tuyết " Anh hai em sẽ nhận nhiệm vụ đi đến trung tâm của nguồn virut tạo thành xát sống "
Bạch Thiên Huy tuy đang làm việc nhưng thực sự nghe cô nói, lập tức quay qua nhìn cô.

Bạch Thiên Huy " Em vừa nói gì, em muốn đi đâu cơ? "
Bạch Thiên Tuyết " Em nói là em muốn đi đến trung tâm nơi tạo ra virut xát sống, để lấy mẫu nghiên cứu tạo ra thuốc giải "
Bạch Thiên Huy " Anh biết em rất mạnh, và anh cũng mạt thế chấm dứt nhưng anh vẫn không để em đi mạo hiểm như vậy được "
Hạ Vũ " Anh ấy nói đúng, mạt thế đã hơn một tháng chắc chắn nơi bùng phát sẽ có nhiều xát sống cấp cao, cậu không thể mạo hiểm như vậy được ".
 
Back
Top Bottom