Ngôn Tình [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,319,589
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
he-thong-ta-chi-muon-lam-nguoi-qua-duong.jpg

[Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
Tác giả: Mèo Con Lạc Lối
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Truyện Teen, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Mèo Con Lạc Lối

Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình, Huyền huyễn

Giới thiệu:

Bạn đang đọc tác phẩm [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường của tác giả Mèo Con Lạc Lối, nơi hệ thống Ngọc Thố (thỏ ngọc) đã bắt buộc kí chủ Bạch Thiên Tuyết. Tuy nhiên, Bạch Thiên Tuyết khác biệt so với những kí chủ khác khi cô có động lực hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Với yêu cầu "trả thù nữ chính giúp nguyên chủ", Bạch Thiên Tuyết chỉ đơn giản từ chối vì cô không muốn mất thời gian. Tuy nhiên, khi được cho phép không thực hiện nhiệm vụ, cô chấp nhận một cách dễ dàng.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Tài Ở Rể
  • Chế Tạo Hào Môn
  • [Hệ Thống] : Sắc Nữ - Tiểu Đào Đào
  • [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 1: 1: Hệ Thống


    Giữa không gian trắng xóa có một bóng dáng của một cô gái nằm, cô gái đó có dung nhan tuyệt sắc giai nhân, đôi mắt nhắm nghiền đôi mi thì dài công vút che đi đôi mắt mệt mỏi, đôi mày nhỏ nhưng lại dài thể hiện uy phong của chủ, mũi cao lại nhỏ, cánh môi màu đỏ cherry, khuôn mặt hình trái xoan, cô có máy tóc màu bạch kim dài ngang hông xõa tùy ý, thân hình chuẩn ba vòng, vòng nào nên lòi thì lòi còn vòng nào nên lõm thì lõm, nhưng cô lại có thân hình trẻ con nhìn xinh đẹp có đáng yêu cũng có.
    Cô gái nằm đó nheo nhẹ đôi mi và mở ra đôi mắt màu đỏ, cô ngồi dậy nhìn xung quanh toàn màu trắng không thấy điểm dừng.

    Bỗng dưng có tiếng nói của một bé gái đáng yêu từ không trung phát ra, cô theo quán tính nhìn lên.
    Hệ thống [ Chào mừng ký chủ đến với không gian hệ thống 223 ]
    Cô nhìn lên thì thấy có một con thỏ lông trắng đang bay giữa không trung, và cũng là người phát ra tiếng nói của đứa trẻ đáng yêu, cô thấy vậy thì quay xuống không nhìn nữa, hệ thống thấy vậy cũng nhảy xuống ngang tầm mắt của cô.
    Hệ thống [ Tôi là hệ thống 223 xin chào ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta tại sao lại ở nơi này "
    Hệ thống thấy cô mở miệng hỏi thì khuôn mặt vui mừng hớn hở trả lời.
    Hệ thống [ Ký chủ đã ký kết linh hồn với hệ thống, cho nên từ nay về sau ký chủ sẽ đi làm nhiệm vụ của một mau xuyên giả, và hoàn thành nhiệm vụ của nguyên thân giao cho.

    ]

    Khi hệ thống nói xong thì nhìn lại cô, xem cô có như những mau xuyên giả khác không muốn và khóc lóc muốn về, khi cô nghe xong thì lại nhìn con thỏ trước mắt thật kỹ và đánh giá, hệ thống có hình dáng của một con thỏ lông trắng, còn đôi mắt thì màu đỏ giống cô như viên ruby thân hình tròn trịa.
    Bạch Thiên Tuyết " Nói chung là ta sẽ nhập vào thân thể của người khác và hoàn thành nhiệm vụ được phát có phải không."
    Hệ thống [ Đúng vậy ký chủ thật thông minh ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy ta sẽ được gì khi làm điều này "
    Hệ thống [ Khi làm xong những vi diện đó thì ký chủ sẽ có một thứ người muốn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Bắt cứ thứ gì và cái gì "
    Hệ thống [ Đúng vậy ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Còn nếu ta không có bất cứ thứ gì mình muốn thì sao "
    Khi cô nói xong câu đó thì hệ thống không biết nên nói gì tiếp theo nên im lặng, bây giờ trong không gian trắng xóa không có một tiếng động ngay cả tiếng thở cũng nghe được có một người và một thỏ một ngồi trên đất một bay lơ lửng nhìn nhau, cô thấy nó không thể trả lời thì lên tiếng.
    Bạch Thiên Tuyết " Sao, không trả lời được rồi à "
    Hệ thống [ Ký chủ bây giờ người không có, nhưng sau này người sẽ có thì sao ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi dù gì thì cũng đã ở đây rồi cứ xem như đi chơi vậy "
    Hệ thống [ Ký chủ muôn năm, vậy người có muốn xem bản thông tin không ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được vậy mở đi "
    Bảng số liệu
    Tên: Bạch Thiên Tuyết
    Giới tính: Nữ
    Tuổi: 20
    Trí lực: 98 / 100
    Mị lực: 95 / 100
    Vũ lực:???
    Giá trị mai mắn:???
    Tính ngưỡng: 0

    Công đức: 0
    Tích phân: 0
    Kỹ năng: 0
    Đạo cụ: 0
    Hào quang: 0
    Bạch Thiên Tuyết " hệ thống tích phân để làm gì "
    Hệ thống [ Tích phân dùng để mua đồ bên trong cử hàng hệ thống ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Hệ thống [ Ký chủ còn một phần quà tân thủ ký chủ có muốn mở luôn không ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được vậy ngươi mở ra đi "
    Hệ thống [ Rõ ]
    Hệ thống trả lời xong thì trước mặt cô xuất hiện một hộp quà màu vàng, hệ thống đưa cái tay nhỏ nhỏ mềm mềm ra đụng vào hộp quà liền mở ra, hiện lên một bản số liệu hệ thống vui mừng thông báo.
    Hệ thống [ chức mừng ký chủ nhận được
    Bảng quà tân thủ:
    Một chiếc nhẫn không gian, không giới hạn có thể đổi thành hình mình thích
    Một cặp súng bạc bắn không bao giờ hết đạn

    và một kỹ năng dừng thời gian.

    ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hết rồi phải không "
    Hệ thống [ Đúng vậy ký chủ hết rồi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừ mà ta thấy kêu bằng hệ thống kỳ kỳ sao ấy, hay là ta đặc tên cho ngươi được không "
    Hệ thống [ Được vậy phải nhờ ký chủ đặc tên cho ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được nếu vậy thì tên ngươi là Ngọc Thố đi, ta sẽ gọi ngươi là tiểu thố "
    Hệ thống [ Cảm ơn ký chủ nhiều ]
    Bạch Thiên Tuyết " Mà thôi bắt đầu nhiệm vụ đầu tiên thôi "
    Hệ thống [ Được nhiệm vụ đầu tiên, truyền tống...!3...!2...!1...!truyền tống thành công, chúc ký chủ có một chuyến đi vui vẻ ].
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 2: 2: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Lần này cô mở mắt ra cô thấy mình đã ở trong một căn phòng toàn màu tím, cô nhẹ nhàng ngồi dậy nhìn xung quanh đánh giá, căn phòng này tuy là màu tím nhưng nó lại không hề có một cảm giác yếu đuối cũng không mỏng manh như người ta thường nói.

    Màu tím là màu mơ mộng của các thiếu nữ, nhưng những cô gái khác thay vào màu tím thì họ lại càng thích màu hồng, nhìn hết một lượt thì cô gọi hệ thống.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố theo chị biết thì sẽ có một cốt truyện phải không.

    ? "
    Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, ký chủ có muốn truyền cốt truyện bây giờ không.

    ? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm truyền đi "

    Ngọc Thố [ Đang tải cốt truyện!.

    .

    Tải cốt truyện thành công
    Cốt truyện này quay quanh nam nữ chính, Nam 9 tên Triệu Thiên người kế thừa duy nhất của nhà họ Triệu tập đoàn nhà họ Triệu nắm một phần năm nền kinh tế của cả nước, tập đoàn Triệu thị làm ăn luôn lên như diều gặp gió và nam chính cũng là một nam thần vươn trường.

    Nữ chính tên Bùi Thi Thi gia tộc nhà họ Bùi cũng nắm một phần năm nền kinh tế nữ chính có một nét đẹp khá lạnh lùng, lần khi nam chính nhìn thấy nữ chính đã cảm thấy thú vị khi nữ chính khi thấy nam chính nhưng lại đi thẳng qua không cho nam chính lấy một cái phản ứng từ đó nam chính bắt đầu để ý nhiều hơn vào nữ chính, khi thấy nữ chính bị bắt nạt tính ra tay một màn anh hùng cứu mỹ nhân nhưng ai ngờ nữ chính lại thẳng tay đánh đám đó thế là một màng chàng theo đuổi nàng, nàng thì lại thẳng thừ từ chối nhưng nam chính học theo sách đẹp trai không bằng chai mặt, cuối cùng nàng cũng đồng ý hai người như vậy thế là End ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy còn nguyên chủ này là ai "
    Ngọc Thố [ Nguyên chủ tên Bạch Thiên Tuyết vì sợ ký chủ sẽ không quen cho nên hệ thống đã sửa lại sau này sẽ dùng tên ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm tiếp tục cốt truyện đi "
    Ngọc Thố [ Nguyên chủ tên Bạch Thiên Tuyết là con gái cưng của nhà họ Bạch và nhà họ Dương, từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng Bạch thị nắm hai phần năm nền kinh tế còn Dương thị cũng nắm một phần năm nền kinh tế của cả nước, nguyên chủ luôn được người nhà bảo vệ các nhà báo cũng nhiều lần muốn phỏng vấn nhưng đều không có một hy vọng nào, tuy nguyên được yêu thương rất nhiều nhưng không hề kiêu căng hay khinh thường bắt kì người nghèo nào mà còn bỏ tiền ra xây dựng trại trẻ mồ côi, khi nguyên chủ từ bên nước ngoài về và đi học cùng trường cùng lớp với nam nữ chính, nguyên chủ có một sắc đẹp trong sáng thế là cũng bị ghen ghét, hôm đó lúc tan học nguyên chủ lên xe về nhà như thường ngày nhưng không mai chiếc xe nguyên chủ đi bị tai nạn nguyên chủ cũng vì thế qua đời, cha mẹ nguyên chủ khóc rất nhiều và bị suy sụp về mặt tinh thần không lâu sau họ cũng đi theo nguyên chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chà cũng tội nghiệp ghê, vậy nhiệm vụ là gì? "
    Ngọc Thố [ Nhiệm vụ của người là cố gắng sống và là niềm tự hào của gia đình là hết rồi ạ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Cái này chị làm được, vậy có nhiệm vụ phụ tuyến không "
    Ngọc Thố [ Cái này thì khi nào có em sẽ thông báo ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm, vậy bây giờ đến khúc nào của cốt truyện rồi? "
    Ngọc Thố [ Nguyên chủ vừa về nước, ngày mai là ngày nhập học ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nếu vậy thì hôm nay mình sẽ đi mua sắm cho đã tay mới được "

    Ngọc Thố [ Em đi với được không ạ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được nhưng em phải ra đây "
    Ngọc Thố [ Dạ ]
    Khi trả lời cho cô xong thì Ngọc Thố từ trên không trung nhảy xuống chiếc giường cô đang ngồi đúng lúc bên ngoài có tiếng gõ cửa.

    Bạch Thiên Tuyết Tiểu Thố ai đang ở ngoài gõ cửa
    Ngọc Thố [ Ký chủ là nhủ mẫu của nguyên chủ ]
    Nhủ mẫu " Tiểu thư người dậy chưa "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ con dậy rồi có chuyện gì không nhủ mẫu "
    Nhủ mẫu " Tôi lên kêu người xuống dùng bữa sáng "
    Bạch Thiên Tuyết " Được người xuống trước đi con sẽ xuống sau "
    Nhủ mẫu " Được người phải mau lên đó, nếu người ăn trễ sẽ bị đau bao tử đó "
    Khi nhủ mẫu nói xong thì đi xuống, còn cô thì bây giờ mới bước chân xuống khỏi giường bước vào nhà vệ sinh, mở cửa ra cô bước vào nhìn mình trong gương, đập vào mắt cô là một khuôn mặt của một thiếu nữ có mái tóc màu vàng lấp lánh xõa còn hơi rối khi ngủ mới dậy, cập mắt to tròn có màu tím sim cập mi dài cong vút cái mũi nhỏ cao, thêm bờ môi hồng đào hơi hé ra, thân hình thì điện nước đủ xài, trên người cô bây giờ mặc một bộ váy ngủ màu trắng nhìn cô như một thiên thần nhỏ.

    Sau một lúc đánh giá thì cô cũng đi vscn khi xong cô bước lại chiếc tủ quần áo thì cô chọn một cái áo thun trắng có in chữ giữa áo cùng một cái váy lẻ màu đen ôm đùi, thêm một đôi vớ lưới và một đôi bốt đến mắc cá chân, cô đeo bông tai hình ngôi sao cùng kiểu với mặc dây chuyền, cái áo khoác trắng đen được cô cầm trên cùng với một cái balo nhỏ, cô bước xuống lầu đi vào phòng ăn thì thấy cha mẹ nguyên chủ đã ngồi đợi sẵn tuy tuổi họ đã bước qua hàng 50 rồi nhưng họ không hề già theo tuổi họ cứ như 30 mấy, cô cũng không để ý nhiều bước tới chào hỏi như nguyên chủ hôn vào má cha mẹ mỏi người một cái.

    Bạch Thiên Tuyết " Baba mama buổi sáng tốt lành "
    Cô nói xong liền đi qua chỗ ngồi, người hầu thấy vậy thì kéo ghế ra cho cô, cô để đồ trên tay xuống ghế rồi quay lên nhìn họ.

    Bạch Ưng " Con gái buổi sáng vui vẻ "
    Dương Mai " Con gái buổi sáng vui vẻ, mà con muốn đi đâu sau.

    ? "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ đúng vậy, con lâu rồi không về cho nên con muốn tranh thủ hôm nay sẽ đi dạo ạ ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 3: 3: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Thế là cô ăn sáng cùng baba và mama, ăn xong cô mặc áo khoác đeo balo vào và đôi thêm một cái nón, cô bước xuống gara lấy một chiếc trong số đó chạy đi.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em muốn đi chơi ở đâu đầu tiên "
    Ngọc Thố [ Hay là mình đi mua sắm trước đi, lúc chị chọn đồ mặc em thấy chị hình như không thích lắm ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử bất ngờ thật khi em nhận ra khi chỉ nhìn ta một lúc khi chọn quần áo mà nhận ra được biểu cảm, rất giỏi đáng khen ngợi "
    Ngọc Thố [ Chị quá khen rồi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy được mình đi TTTM trước "
    Khi cô nói xong thì phóng xe cực nhanh, khi đến nơi tiếng thắng xe làm mọi người chú ý mọi người càng chú ý hơn là chiếc xe vừa được ra mắt trên thị trường chỉ có một chiếc duy nhất nhà họ Triệu cũng không mua được mà bây giờ nó lại xuất hiện ở đây, bây giờ đây họ rất muốn biết người sở hữu là ai, không để họ đợi lâu cửa xe mở ra một đôi chân trắng mịn xuất hiện tiếp theo cô bước ra mọi thứ ở đó như trở nên im lặng một cách lạ thường, sau đó là một cơn bùng nổ, người thì chụp ảnh lại đăng lên mạng để là, người sở hữu chiếc siêu xe phiên bản giới hạn chỉ có một chiếc là một thiên thần, nào là thiên thần ở TTTM.

    Nhưng cô nào có để ý mà đi càn quét tất cả các tầng một cách vui vẻ, không lâu sau cô lại đi ra trên tay cầm rất nhiều đồ cô để hết lên xe, trong ngày hôm nay cô đã đi chơi và ăn uống rất nhiều nơi, xế chiều cô mới chạy xe về nhà, người hầu thấy cô về thì chạy ra mở cửa và đem đồ về phòng cho cô, cứ thế cô về phòng ngủ một giấc cho đến giờ ăn tối có người lên gọi cô xuống ăn tối tiểu Thố thì đã về không gian, cô vscn xong thì đi xuống và ngồi vào bàn.

    Bạch Thiên Tuyết " Baba mama "
    Dương Mai " Bảo bối con ngồi xuống đi "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ "
    Bạch Ưng " Tiểu Tuyết ngày mai con sẽ nhập học ở trường hoàng gia "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi, chúc cả nhà ăn ngon miệng "
    Dương Mai " Ừm con ăn nhiều vào "
    Cô cùng cả nhà ăn cơm tối xong cô lên thẳng phòng tắm rửa đi ngủ, sáng hôm sau nắng sớm chiếu vào khung cửa sổ chiếu vào cô gái đang nằm ngủ mái tóc vàng óng ánh khuôn mặt mơ màng cùng một thân váy trắng, cô ngồi dậy.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sáng rồi dậy đi, nếu ký chủ mà không dậy nữa là sẽ đến trường trễ đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thì ta không phải đã dậy rồi sao "
    Ngọc Thố [ Ký chủ còn chưa đi vscn gì nữa đó, người không muốn đến sớm để xem nam nữ chính ra sao à? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Không bây giờ ta chỉ thấy buồn ngủ thôi "
    Ngọc Thố [ Ký chủ à, nguyên chủ thường dậy rất sớm đó người diễn cho giống có được không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi ta bây giờ đi vscn là được chứ gì "
    Cô nói xong thì bước chân xuống khỏi giường cô đưa tay lên che miệng ngáp nhẹ, hành động của cô theo tự nhiên mà hành động nhẹ nhàng thanh lịch, một màng này xảy ra trước mắt Ngọc Thố không tin vào mắt mình khi thấy cô làm một cách thu hút người khác không thể rời mắt, Ngọc Thố thấy vậy đưa hai tay ra dụi dụi mắt xem có nhìn nhầm không kết quả nhận được đó là sự thật không phải nó tưởng tượng ra, nó lập tức đi kiểm tra lại bản số liệu nhưng không được gì, cô ở bên ngoài vscn xong thì cô đi mặc đồng phục vào.

    Đồng phục của trường hoàng gia có hai loại, một là một chiếc áo sơ mi trắng một váy lẻ màu đen thêm một cái áo len bộ này theo kiểu gợi cảm khoe dáng, còn bộ hai thì áo sơ mi trắng một váy lẻ màu đỏ karo thêm một cái áo khoác đỏ bộ thứ hai theo kiểu dáng thanh lịch, cô chọn bộ thứ hai mặc vào, nhìn cô bây giờ chỉ khiến người khác sút xoa mà nhìn theo, dáng người cô nhỏ nhắn nhưng vòng nào ra vòng nấy khuôn mặt thì tròn trịa đôi mắt to tròn đôi môi anh đào, bộ đồng phục như hòa với cô cũng một thể xinh đẹp thanh lịch dễ thương nhưng không thiếu phần mạnh mẽ điều xuất hiện trên người cô khiến người khác chỉ muốn tôn trọng và bảo vệ.

    Khi chuẩn bị xong vừa bước ra khỏi nhà tắm thì đúng lúc có người gõ cửa, cô bước lại mở cửa thì thấy là nhủ mẫu của nguyên chủ.

    Nhủ mẫu " Tiểu thư đến giờ ăn sáng rồi "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi con sẽ xuống ngay đây "
    Khi nghe được câu trả lời nhủ mẫu quay người đi xuống, cô quay vào phòng cài huy hiệu trường và cằm cập đi xuống, mỏi bước chân của cô nhẹ nhàng không hề phát ra một tiếng động mà bước vào phòng ăn thành công khiến cho baba mama bị đứng hình vài giây cô đã vào chỗ ngồi của mình nhưng hai người vẫn chưa thể thoát ra khỏi bất ngờ đó, cô thấy vậy thì nhẹ nhàng mở miệng gọi họ.

    Bạch Thiên Tuyết " Baba mama buổi sáng tốt lành "
    Nghe được tiếng cô thì ông bà mới trở về hiện tại ông biết mình bị thất thố thì ho nhẹ và đánh trống lảng còn bà thì nhìn cô mãi không rời mắt.

    Bạch Ưng " Khụ khụ chào buổi sáng con gái "
    Dương Mai " Ôi mèn ơi con gái nhà tôi sao có thể đẹp đến mức này chứ, chất sau này trước cửa nhà mình không yên rồi "

    Bạch Thiên Tuyết " Hử sao lại không yên ạ, sắp có việc gì sao mama? "
    Dương Mai " Hai~ cũng là vì con gái ta đẹp quá nhiều người thích cho nên sau này ngoài cửa có nhiều người muốn xin phép bọn ta để cưới con "
    Bạch Thiên Tuyết " Mama người đừng đùa con nữa "
    Bạch Ưng " Ừm bà đừng chọc con bé nữa, ăn sáng rồi còn đi học nữa nếu không sẽ trễ đó "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ baba mama ăn sáng "
    Ăn uống xong cô bước ra ngoài hôm nay cô sẽ được tài xế riêng chở đi học, cô bước lên xe mà khuôn mặt vẫn vậy không có lấy một nụ cười.

    Ngọc Thố [ Ký chủ mình sắp gặp nam nữ chính mà sao nhìn mặt người có vẻ không vui vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta làm sao vui nổi khi đang ngủ ngon mà bị gọi dậy chỉ để đến gặp một người chưa từng gặp mặt và không liên quan gì đến ta được hả? ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 4: 4: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Ngọc Thố [ Ký chủ người nói vậy có nghĩa là đang giận tiểu thố của người sao ]
    Ngọc Thố khi nghe cô nói vậy thì sử dụng giọng nói trẻ con ngọt ngào nói ra, cô nghe nó nói như vậy khuôn mặt vẫn không có một tí gì là cảm xúc mà đưa tay lên đỡ chán.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố ta nói cho em nghe này, ta không giận nhưng em sau này không nên làm phiền đến giấc ngủ của ta "
    Ngọc Thố [ Dạ em biết rồi sẽ không có sau này nữa đâu ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm biết vậy thì tốt, dù gì thì ta cũng muốn biết nam nữ chính ra sao mà ngay cả em cũng hối ta đi gặp họ đến như vậy "
    Ngọc Thố [ Dạ thì một chút nữa đến nơi thì người sẽ biết, với lại hiện tại nam chính chỉ mới gặp nữ chính một lần thôi cho nên chưa đến mức khiến nam chính theo đuổi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử em nói chuyện này với ta làm gì? "
    Ngọc Thố [ Ký chủ đây chỉ là một thông tin cho người, lỡ sau này người có nhiệm vụ phụ tuyến liên quan đến thì sau ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi chuyện này để qua một bên đến nơi rồi "
    Đến nơi bác tài xế thắng lại khiến cho cả sân trường đang ồn ào cũng im bặt và nhìn chằm chằm vào chiếc xe, bác tài xế bước xuống xe đi vòng ra phía sau mở cửa, cô từ bên trong để hai chân xuống trước rồi mới từ từ bước ra, cô nhìn xung quanh mọi người đang tập trung vào nhìn cô thấy vậy cũng không quan tâm gì mà bước đi vào, khi cô đi khỏi đó rồi thì bất đầu một cơn bùng nổ lớn, mọi người đều bàn luận về cô, khi cô mới bước vào trong thì Ngọc Thố lên tiếng.

    Ngọc Thố [ Ký chủ người vừa rồi thấy nam chính của thế giới này có đẹp không? ]

    Bạch Thiên Tuyết " Hử nam chính là tên nào lúc nãy có mặc ở đó sao? "
    Ngọc Thố [ Ký chủ nói vậy có nghĩa là không thấy nam chính, trong khi người đi lướt qua mặt người ta luôn sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Không biết có nghĩa là không có tội, với lại em là hệ thống không thông báo thì sao biết được "
    Ngọc Thố [ Ký chủ bây giờ em mới biết ký chủ khác người lắm luôn, người ta thấy được người nào đẹp thì sẽ ghi nhớ không quên, còn chị thì lại đi lướt qua luôn mà còn không biết ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta không quan tâm, bây giờ ta chỉ muốn biết đường đi đến phòng hiệu trưởng là đường nào thôi "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ có muốn mua bản đồ không, bản đồ sẽ được đánh dấu nơi nam nữ chính ở đâu, chỉ có 100 điểm tích phân thôi ký chủ có muốn mua không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Không ta mua về làm gì, nam nữ chính ở đâu thì mặc họ, nếu em không chỉ đường thì ta dùng cách khác là được chứ gì "
    Ngọc Thố [ Sao chị có chuẩn bị cách khác trước luôn à, nói cho em biết có được không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hừ tự nhìn mà hiểu đi "
    Cô nói rồi bước nhanh thêm một chút về phía trước, đi lại gần một bạn nam nào đó.

    Bạch Thiên Tuyết " Nè bạn gì ơi, bạn có thể nói cho mình biết phòng hiệu trưởng ở đâu có được không? "
    Khi cô cất tiếng hỏi bạn nam đi phía trước quay mặt ra sau nhìn, người kia thấy cô hỏi mình thì quay mặt ra phía trước bước đi, cô thấy vậy thì tưởng người kia không muốn chỉ thì tính quay người lại và bước đi thì người kia cất tiếng nói.

    Bạn nam kia " Đi theo tôi "
    Ngọc Thố [ Thì ra ý của ký chủ là như vậy ]
    Nói xong câu thì người kia tiếp tục bước đi, cô nghe vậy cũng đi theo phía sau, được một lúc thì đến trước cửa phòng hiệu trưởng.

    Bạch Thiên Tuyết " Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã giúp mình "
    Bạn nam kia " Không có gì "
    Thế là người kia quay người bước đi, cô cũng đưa tay lên để gõ cửa.

    Hiệu trưởng " Mời vào "
    Cô mở cửa bước vào hiệu trưởng đang ngồi trên bàn làm việc nhìn ra cô.

    Bạch Thiên Tuyết " Chào hiệu trưởng tôi tên là Bạch Thiên Tuyết không biết tôi sẽ vào học lớp nào vậy? "
    Hiệu trưởng " Thì ra là Bạch tiểu thư, cô sẽ học lớp 11/S kể từ bây giờ, để tôi gọi người lên đưa cô về lớp "
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì làm phiền hiệu trưởng rồi "
    Hiệu trưởng " Bạch tiểu thư cô ngồi ghế đợi một lúc nữa sẽ có người lên "
    Bạch Thiên Tuyết " Được "
    Cô ngồi xuống ghế sô pha bấm điện thoại, một lúc sau thì bên ngoài cửa có tiếng gõ, cốc cốc cốc.

    Hiệu trưởng " Vào đi "
    Giáo viên " Hiệu trưởng người gọi tôi có việc gì? "
    Hiệu trưởng " À tôi gọi cô lên đây là đưa Bạch tiểu thư về lớp "
    Giáo viên " Vậy Bạch tiểu thư em theo tôi về lớp nào "
    Cô cứ thế tắt điện thoại cho vào cặp đi theo cô giáo về lớp, đến lớp thì cô giáo và cô bước vào.

    Giáo viên " Các em trật tự, hôm nay lớp chúng ta có bạn mới, em giới thiệu đi "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ được, xin chào mọi người mình tên Bạch Thiên Tuyết mình mới từ nước ngoài về hôm trước, cho nên cái gì mình không biết mong các bạn giúp đỡ "
    Giáo viên " Giới thiệu xong rồi bây giờ em xuống ngồi bàn ngây cửa sổ đi "

    Cô nghe vậy thì bước xuống bàn còn trống bên cạnh cửa sổ mà ngồi xuống, và nhìn lên bàn trên mà nhíu nhẹ hàng mài.

    Bạch Thiên Tuyết Thật khó chịu, tại sao mình phải ngồi phía sau một tên con trai
    Ngọc Thố [ Ký chủ người ngồi trước mặt người là nam chính ]
    Ngọc Thố thông báo vang lên cô càng nhìn kỹ nam chính hơn một chút đánh giá, hắn có mái tóc màu đen bóng mượt chân mài kiếm mắt phượng hai mí hơi híp lại mi dày cong sống mũi cao môi bạc, khuôn mặt chuẩn lạnh lùng, cô đánh giá xong thì nhìn vào cuốn sách cô cầm trên tay.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sao người không cầm sách đang học, mà lại cầm cuốn khác vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Bởi vì ta đây đã học hết trương trình rồi không cần học nữa cũng biết "
    Cô cứ thế xem sách đến giờ ra chơi, tiếng chuông trường reng lên, những người khác định đi lại chào hỏi nhưng cô đã không còn ở đó, ngay cả Ngọc Thố cũng không biết được cô lại có tốc độ nhanh như vậy.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sau người không đi ăn trưa mà lại lên sân thượng của trường chỉ để xem sách vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ở dưới đó ồn lắm, ta ghét những nơi ồn ào và cũng có một phần là do ta lười ăn ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 5: 5: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Cô trả lời cho Ngọc Thố xong thì ngồi xuống một bóng mát rồi dựa lưng vào thành sắt định xem sách tiếp thì nghe từ dưới có người lên tiếng bước chân rất nhẹ và điều bước là một người nam có tập võ, nhưng cô cũng không để ý lắm mà chú tâm vào cuốn sách trên tay, một lúc sao lại một lần nữa có tiếng bước chân người lên, nhưng lần này thì tiếng bước chân hơi nặng và hơi lộn xộn người này là nữ thân thủ thì chỉ biết đánh chứ không lợi hại hay điêu luyện như người đầu, mà người này còn đang nói chuyện điện thoại một cách lớn tiếng.

    Người nữ " Tôi biết rồi, tôi đang tiếp cận tên thiếu gia Triệu Thiên kia đây, ông có giỏi thì tự mình đi làm đi, suốt ngày chỉ biết hối thúc tôi.

    "
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em chiếu hình ảnh của người đang nói lớn tiếng kia cho ta "
    Ngọc Thố [ Dạ ]

    Tiểu Thố trả lời cô rồi thì trước mắt cô hiện lên một màng hình, cô nhìn cô gái kia đang nói chuyện điện thoại cùng với khuôn mặt vặn vẹo khó coi.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố cập nhật thông tin của cô gái này cho ta "
    Ngọc Thố nghe cô nói mà bất ngờ, mặc dù là cô và nó mới làm việc với nhau mấy ngày nhưng nó biết cô là người không thích quan tâ m đến người khác, chỉ quan tâm sách và làm đúng nhiệm vụ đã được giao mà không quan tâ m đến cho dù là nam chính đẹp đến vậy nhưng cũng bị cô làm ngơ hoàn toàn, nhưng bây giờ nó nghe thấy cô nói gì đây, cô muốn nó tìm thông tin của cô gái kia, nghĩ thì vậy thôi chứ nó cũng đi tìm, xong nó nhanh chóng trả lời cô.

    Ngọc Thố [ Ký chủ cô gái đó là nữ chính Bùi Thi Thi, là con gái ngoài giả thú của Bùi gia chủ khi chủ mẫu Bùi gia mất mấy ngày thì ông ta liền nạp mẹ nữ chính làm chủ mẫu mới, nữ chính là con của bà ta và một người đàn ông khác cho nên Bùi gia chủ không thích cô con gái này, và giao cho nữ chính nhiệm vụ dùng sắc đẹp của mình câu dẫn nam chính để ông ta kiếm lợi, nữ chính là một người có đầu óc suy nghĩ và không thích cuộc sống khổ cực cho nên đồng ý, và kết quả kiếp trước cô ta đã thành công ]
    Khi cô nghe tiểu Thố nói ra hết thông tin của nữ chính ra thì đứng lên gấp sách lại dựa lưng vào tường nở nụ cười nhẹ xinh đẹp lung linh, cùng lúc đó có làng gió vô tình thổi qua mái tóc màu vàng long lanh chối sáng của cô tung bay trong gió, tiểu Thố thấy cảnh này thì bị đơ người.

    Ngọc Thố [ Ký chủ bộ có chuyện gì trong phần thông tin khiến cho người vui sao ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm đúng vậy mới tìm ra được một chỗ rất vui trong thông tin của nữ chính "
    Ngọc Thố [ Ký chủ chuyện gì vậy người nói cho em biết với được không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Bây giờ chưa phải lúc, khi nào thích hợp ta nói cho em nghe "
    Cô vừa nói chuyện với tiểu Thố vừa nhìn màn hình trước mặt, nụ cười của cô vẫn giữ đó không hề tắt đi, cập mắt màu tím khi nguyên chủ sử dụng thì trong sáng nhìn vào là biết người sở hữu đang nghĩ gì, còn cô thì lại khác cùng một cặp mắt nhưng khi là cô thì nó hoàn toàn là một vực thẳm sâu không thấy đáy, bây giờ đây đôi môi cô cười nhưng thật sâu bên trong ánh mắt là sự chế nhiễu cùng thương hại, ngay cả tiểu Thố ký kết linh hồn với cô cũng không hề phát hiện ra được sự khác biệt đó.

    Một lúc sau nữ chính rời khỏi đó rồi thì đến người nam nhân kia cũng cất bước rời đi, cô mới bước ra nhìn lên bầu trời xanh cười một cái nữa thì quay người lại nụ cười tắt hẳn rời khỏi đó và đi về lớp, cô mới bước vào thì cả lớp chạy lại chào hỏi cô cũng theo lễ nghi chào hỏi đáp lại một cách thành thục và như một quý cô khiến ai cũng phải trầm trồ, khi chào hỏi xong thì chuông trường nổi lên mọi người về chỗ ngồi, cô cũng về chỗ của mình ngồi xuống.

    Ngọc Thố [ Ký chủ người thật tài nha, bọn họ nhiều người như thế chạy lại chào hỏi người cùng một lúc mà người cũng có thể giải quyết hết được, em phục người quá đi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm mà ngày nguyên chủ chết là ngày nào vậy, ta quên mất tiu rồi? "
    Ngọc Thố [ Còn một tuần nữa đó ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nếu vậy thì thời gian này ta đi chơi vậy "
    Vào học thì cô ngồi xem sách và nói chuyện với tiểu Thố cho đến lúc ra về, cô đứng dậy cầm cặp sách lên ra về, cô trong trường bước ra thì bác tài xế đã mở cửa sẵn cô bước vào ngồi xuống, bác tài xế chở cô về đến nhà cô bước vào hai hàng người hầu cuối xuống chào cô, thấy vậy cô cứ đi vào.

    Bạch Thiên Tuyết " Nhủ mẫu baba và mama chưa về phải không? "
    Nhủ mẫu " Đúng vậy tiểu thư ông bà chủ có điện về nói người ăn cơm trước đi đừng để đói, ông bà chủ hôm nay về hơi trễ "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi cảm ơn nhủ mẫu "
    Cô nói rồi cầm cặp sách đi lên phòng, cô sống rất ngân nắp cô dẹp tập sách về chỗ và soạn những môn hôm sau sẽ học xong rồi thì cô đi tắm rửa sạch sẽ rồi thay đồ ở nhà vào rồi mới đi ăn, dùng bữa chiều xong cô đi về phòng lại, cô đi lại ngồi trên bàn có một chiếc máy tính cô bấm rồi viết bài học bài, một lúc sau nhủ mẫu đem trái cây lên cho cô, ăn xong cô đi ngủ đến sáng hôm sau cô như thường lệ, cô vscn rồi tắm rửa thay đồ ăn sáng rồi đến trường, hôm nay tâm trạng cô không vui cũng không buồn mà vào lớp ngồi xuống xem sách như thường ngày, cho đến hết một tuần.

    .
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 6: 6: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Thời gian của cô cứ thế trôi qua hết một tuần và đến ngày định mệnh, của cô để hoàn thành nhiệm vụ.

    Bạch Thiên Tuyết " Cuối cùng ngày này cũng đến, làm ta chờ mãi "
    Ngọc Thố [ Ký chủ hôm nay là ngày nguyên chủ sẽ gặp tai nạn đó, và nhiệm vụ của người là tránh khỏi cái chết đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta biết mình phải làm gì mà, với lại ngày mai là ngày trường sẽ tổ chức buổi đi cắm trại đó, ta rất muốn đi cho nên đừng hòng làm gì được ta "
    Cô cứ thế vào đi vào lớp học với một tâm trạng tốt, giờ vào học thì cô tập trung học tập chứ không xem sách của mình nữa, đến giờ ra chơi cô lại một lần nữa lên sân thượng trường để hít thở không khí trong lành, một lúc sau thì cô đi xuống và về lớp vừa đến cửa thì cô đụng chúng ai đó, cô bị đụng chúng thì sút chút nữa thì ngã, cũng may mắn cô kịp thời lấy lại thăng bằng để đứng nếu không thì rất mất mặt, cô nghĩ vậy mà nhìn lên xem là ai, bởi vì chiều cao của cô có giới hạn cho nên phải ngước mắt nhìn lên thì thấy người đó không ai khác mà là nam chính, thấy vậy cô né người tránh qua một bên đi vào.

    Đến chỗ cô ngồi xuống xoa đầu ngay chỗ đã bị đụng khi nãy mà dùng ánh ai oán nhìn ra cửa, mà trong long đang rủa nam chính.

    Bạch Thiên Tuyết " Nam chính chết tiệt, tiểu Thố bây giờ ta sử luôn nam chính được không? "
    Ngọc Thố [ Ký chủ bình tĩnh đừng manh động, nếu một thế giới mà nam chính bị giết thì người sẽ bị phạt đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hừ ta biết rồi, nhưng đừng nghĩ ta sẽ bỏ qua cho hắn, ta thù rất dai đó "
    Khi cô nói xong thì lấy từ trong túi áo khoác ra một cục kẹo bóc vỏ bỏ vào miệng, rồi lấy sách ra xem mà không quan tâm xung quanh nữa, thời gian cứ thế trôi qua cho đến giờ ra về, cô liếc mắt qua nhìn nữ chính một cái khoé miệng nữ chính bây giờ đang cười một cách không hợp với khuôn mặt lạnh, sau đó cô để tập sách vào cặp rồi bước ra khỏi lớp rồi cười nhẹ như thường ngày cô bước xuống có một chiếc xe mở cửa chờ cô, cô bước vào ngồi trong xe, Ngọc Thố thấy vậy thì bất ngờ lên tiếng nhắc nhở.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sao người lại lên xe, người sẽ chết đó còn nhiệm vụ thì sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Em yên tâm đi, ta còn đang mong đợi vào chuyến đi cắm trại ngày mai cho nên ta sẽ không chơi ngu đâu, với lại ta còn muốn chơi đùa cùng người muốn hại ta cơ mà sao chết được "
    Ngọc Thố [ Hử ký chủ người nói vậy là sao, người muốn chơi đùa với kẻ muốn hại người, vậy là cái chết của nguyên chủ là có người sắp đặt? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm chứ không lẽ là tai nạn à "
    Ngọc Thố [ Tinh chúc mừng ký chủ đã tìm ra thông tin ẩn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử cái này dễ như vậy mà là thông tin ẩn à? "
    Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ, vì là nguyên chủ muốn người làm nhiệm vụ này có thể tìm ra được bí ẩn và có thể đối đầu với người hại mình hay không cho nên đã yêu cầu giấu đi thông tin này, nguyên chủ là vì sợ người làm nhiệm vụ này sẽ không thể đối đầu với nữ chính và sẽ chết như nguyên chủ, cho nên đây là thông tin ẩn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy à bất ngờ thật, nếu ta biết đây là nhiệm vụ ẩn thì sẽ nói cho ngươi biết sớm hơn một chút rồi "
    Ngọc Thố [ Hử ký chủ nói vậy là người đã biết chuyện nữ chính là kẻ hại nguyên chủ từ trước? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm chuyện này rất dễ biết mà "

    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ đã biết chuyện này từ khi nào vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thì từ lúc vô tình nghe được cuộc nói chuyện của cô ta đó "
    Ngọc Thố [ Nói vậy thì người đã biết ngay từ đầu sao, mà người làm sao biết được vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thì suy ngẫm lại cốt truyện kết hợp thêm những lời nói qua điện thoại và thông tin của cô ta nữa, thì sẽ ra được kết quả như vậy thôi "
    Cô nói những điều đó một cách ung dung cùng khuôn mặt không cảm xúc khiến cho tiểu Thố cảm thấy lạnh sống lưng và ngồi ngẫm và kết hợp tất cả những cái cô nói lại với nhau thì tiểu Thố tròn mắt nhìn cô trong màn hình.

    Ngọc Thố [ Ký chủ vì người đã biết được thông tin ẩn cho nên người có một nhiệm vụ phụ tuyến, là trả thù cho nguyên chủ người có đồng ý hay là không? ]
    Cô vừa nghe tiểu Thố thông báo nhiệm vụ phụ tuyến thì có một màn hình xuất hiện trước mặt cô, hiện lên chữ có và không cô đưa tay lên bấm vào có không hề chần chừ một chút nữa.

    Ngọc Thố [ Nhiệm vụ trả thù nữ chính cho nguyên chủ đã được mau xuyên giả đồng ý ]
    Khi cô bấm vào nút đồng ý nhiệm vụ tiểu Thố rất bất ngờ nhưng nó đợi khi thông báo xong mới mở miệng hỏi được.

    Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao người lại đồng ý nhiệm trả thù cho nguyên chủ vậy người có thể nói cho em biết với được không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Lý do rất đơn giản là vì người lần này bị đụng không phải nguyên chủ mà là ta, cô ta lên kế hoạch muốn hại ta thì làm sao ta có thể để yên cho người muốn giết mình chứ phải không nào? "
    Ngọc Thố [ Nhưng cô ta là nữ chính, có bàn tay vàng của tác giả đó, liệu người có làm được không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thứ ta muốn thì nhất định phải có được, nếu ta nói là số một thì người khác không thể số hai "
    Cô vừa nói chuyện với tiểu Thố vừa nhìn người đang ngồi phía trước lái xe mà bất giác môi cong lên một đường cong nhẹ hoàn hảo, tiểu Thố nghe những lời nói như vậy thì chỉ có thể im lặng mà xem, bánh xe cứ thế mà chạy theo quỹ đạo đến nơi tai nạn xảy ra, cô nhìn phía trước bất đầu thấy có một chiếc xe tải đang chạy về phía xe cô ngồi, tiểu Thố thấy cô chưa có phản ứng gì thì lên tiếng.

    Ngọc Thố [ Ký chủ chiếc xe kia đến rồi người mau mau thoát ra khỏi chiếc xe đi ].
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 7: 7: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Bạch Thiên Tuyết " Được rồi làm cách nào để dùng kỹ năng dừng thời gian? "
    Ngọc Thố [ Ký chủ bây giờ người chỉ cần nghĩ chiếc đồng hồ không chạy nữa là được, người mau mau đi sắp đụng rồi ]
    Cô nghe theo lời tiểu Thố nghĩ rồi ngước mắt lên nhìn, thật sự thấy tất cả đều không còn cái gì hoạt động nữa thì đưa tay ra mở cửa xe bước xuống rồi lại đi vòng ra phía trước mở cửa kéo bác tài xế ra khỏi xe kéo vào lề đường, rồi cô đi ra bước chân lên xe chạy chiếc xe vào gần lề đường nhưng chiếc xe tải kia vẫn có thể quẹt qua nhưng chỉ trầy xước nhẹ, rồi cô để bác tài xế về chỗ ngồi rồi cô cũng lên xe ngồi như không có chuyện gì, rồi thời gian bắt đầu chạy lại.

    Ngọc Thố [ Ký chủ thật không ngờ người lại nghĩ ra được cách này, vừa né chiếc xe tải kia vừa không có một ai nghi ngờ, người thật giỏi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta thì không thích chút nào, vẫn phải bị quẹt qua "
    Ngọc Thố [ Ký chủ đừng kích động, chỉ là chiếc xe thôi từ từ kiếm tiền rồi mua lại được mà ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm lần này ta nhất định phải lấy tiền từ nhà nữ chính mua hết những chiếc ta thích mới thôi hừ "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người ta dù gì thì cũng là nữ chính, mà người muốn người ta bồi thường chuyện đó hơi khó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ai nói ta cần họ bồi thường "

    Ngọc Thố [ Vậy thì người làm gì để lấy được tiền từ họ? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Bí mật sau này ta nói cho biết, còn bây giờ thì mình nói chuyện sau đi "
    Khi thời gian chạy lại thì chiếc xe tải kia quẹt nhẹ qua chiếc xe cô đang ngồi, thì cô bị ngã đầu ra phía trước một chút rồi lại trở về chỗ cũ, bác tài xế thắng nhanh xe lại cô mở cửa bước xuống khỏi xe đứng bên trong lề đường, cô quay đầu qua nhìn vào một quán nước gần đó với ánh mắt lạnh, nữ chính bị cô nhìn mà lạnh sống lưng vô thức mà rùng mình nhìn cô, cô ta như con mồi đã được thợ săn chú ý đến và đang chờ cái chết của bản thân trong vô lực, cô thấy được biểu cảm của nữ chính thì hài lòng không nhìn nữa vừa quay qua nhìn phía bên kia đường thì thấy nam chính đang đứng đó thở một hơi hắt ra nhẹ nhõm.

    Ngọc Thố [ Ký chủ em có nhìn nhầm không, tại sao nam chính lại ở bên kia đường nhìn người không sao mà thở phào vậy.

    ? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm không lầm đâu, hắn đã đi theo ta từ lúc lên xe đó "
    Ngọc Thố [ Tại sao nam chính lại đi theo người, chẳng phải nam chính với nữ chính là một cặp sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta không quan tâm, bây giờ ta chỉ muốn về nhà thôi "
    Bác tài xế " Tiểu thư xe đã bị quẹt qua nhẹ, cho nên người hãy chờ một chút tôi liền kêu người sửa rất nhanh liền xong đưa người về "
    Bạch Thiên Tuyết " Không cần đâu, bác đợi sửa xe và để cảnh sát lấy lời khai đi, tôi đi bộ về là được "
    Nói xong cô cầm cặp lên quay người bước đi, một lúc sau cô đi đến một quán bán trà sữa thì không ngần ngại bước vào mua một ly rồi mới thả trôi về nhà, đến nhà cô bấm chuông.

    Nhủ mẫu " Cho hỏi ai vậy? "
    Bạch Thiên Tuyết " Nhủ mẫu là con "
    Nhủ mẫu " Tiểu thư "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ là con nhủ mẫu mở cửa cho con vào "
    Nhủ mẫu nghe cô nói vậy thì nhanh chóng mở cửa cô đi vào trên tay vẫn cầm ly trà sữa uống, khi vào đến trong nhà rồi thì cô bị nhủ mẫu kéo lại ghế sofa ngồi xuống.

    Nhủ mẫu " Tiểu thư tài xế đâu mà người lại đi bộ về, lỡ như người bị bắt cóc thì phải làm sao đây? "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ không có gì đâu, nhủ mẫu đừng lo con thấy hơi mệt con về phòng trước "
    Nhủ mẫu " Vậy tiểu thư về phòng nghỉ ngơi đi một chút nữa đến giờ ăn tối thì tôi gọi người "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ "
    Nói xong cô phi thẳng lên phòng dẹp cặp rồi đi tắm rửa và mặc một bộ váy vàng nhạt đơn giản, rồi đi lại bàn ngồi xuống mở máy tính ra những ngón tay trắng nõn chạm vào một cách nhanh đến mắt thường không thể theo kịp, thấy vậy tiểu Thố cũng thất mắt.

    Ngọc Thố [ Ký chủ người làm gì mà bấm máy vào nhanh vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Không gì chỉ là chơi một chút game cho vui thôi "
    Ngọc Thố [ Chơi game mà như người thì ai chơi lại ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chơi không lại thì thua trắng tay thôi chứ có gì đâu mà em làm quá vậy "
    Ngọc Thố [! ] Sao nghe ký chủ nói chơi game thôi mà nghe sao kỳ kỳ vậy ta.

    Cô vẫn rất chăm chú vào màn hình vi tính mà bấm, một lúc sau thì nhủ mẫu lên kêu cô xuống ăn tối cô vẫn như thường ngày đi xuống ăn tối, xong thì lại lên phòng nhưng lần này cô đi vào thay đồ, cô mặc bộ váy màu trắng dài đến chân ôm người lệch vai viền vàng kết hợp cùng đôi giày màu trắng, tóc màu vàng óng ánh của cô hai bên bện lại kéo ra phía sau cột một cái nơ vàng cầm trên tay một cái bốp nhỏ, thanh lịch sang trọng gợi cảm nhưng lại vô cùng trong sáng, cô bước xuống nhà.

    Nhủ mẫu " Tiểu thư người định đi đâu sao? "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ con muốn đi hội đấu giá xem một chút, vài hôm nữa là sinh nhật của baba rồi con phải đi tìm và chuẩn bị quà trước "
    Nhủ mẫu " Nhưng người phải đem theo vệ sĩ mới được, chứ không được đi một mình đâu tiểu thư nhỏ của tôi "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ đương nhiên là con sẽ kêu hai người đi cùng để cầm đồ cho con chứ cho nên không có gì đâu nhủ mẫu "
    Nhủ mẫu " Vậy được nhưng người phải về sớm đó, ngày mai người còn đi cắm trại với trường nữa "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ "
    Cô bước chân ra ngoài hai vệ sĩ đã lấy xe và đợi cô sẵn khi thấy cô ra thì mở cửa xe cô bước lên ngồi xuống, một lúc sau đến nơi vệ sĩ bước xuống mở cửa xe cho cô, cô theo thế mà bước xuống xe những ánh mắt cứ thế mà dồn dập đặc lên người cô không rời một giây, nhưng cô không để ý mà bước vào đại sảnh vệ sĩ đi lại chỗ tiếp tân đặc phòng và lấy thẻ rồi đi lại đưa cho cô rồi cứ thế lên phòng vip của hội đấu giá ngồi xuống, phục vụ liền đưa trà vào cho cô ngồi trên lầu nhìn xuống buổi đấu giá khá chăm chú.

    .
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 8: 8: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Ngọc Thố [ Ký chủ người muốn mua gì sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Dù gì thì cũng sắp đến sinh nhật của ba nguyên chủ rồi, phải tìm quà chứ phải không? "
    Ngọc Thố [ Ừm cũng đúng, vậy ký chủ muốn mua gì để làm quà? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chưa nghĩ ra, một chút nữa thích gì mua đó thôi rồi chọn ra sao "
    Khi nói rồi cô cầm ly trà lên nhấp nhẹ rồi châm chú xem bên dưới đang đấu giá một chiếc vòng tay được làm từ đá cẩm thạch xanh lá, cô nhìn sơ qua rồi lại nhìn chỗ của những người ngồi phòng vip khác họ điều là người có máu mặt lớn trong nước hoặc là những tên phá gia chi tử vì gái mà bỏ tiền tỷ ra để đổi được những câu nói ong bướm, nhìn một lượt rồi cô thu tầm mắt lại nhìn xuống bên dưới, chiếc vòng đã được đấu giá xong món tiếp theo là một bộ ô tay cầm được làm bằng cẩm thạch gồm có 10 màu khác nhau chúng cũng là ám khí nhưng không ai biết, cô thấy có hứng thú vệ sĩ thấy vậy thì đưa bản giá lên.

    Bạch Thiên Tuyết " Ta ra 20 triệu "
    Tiếng cô thánh thoát đáng yêu mềm mại khiến người khác chỉ muốn nghe mãi vang lên, khiến những người khác không hẹn mà cùng quay đầu lên nhìn nhưng chỉ thấy màn che màu vàng chứ không thể thấy người sở hữu giọng nói, chỉ có thể tiết núi mà cuối xuống nhưng không một ai lên tiếng trả giá nữa cứ thế bộ ô lại thuộc về tay cô mà không cần mất nhiều công sức và tiền tài, cứ thế buổi đấu giá lại tiếp tục những thứ cô muốn liền nhẹ nhàng mà đoạt được, cũng có những cô gái được công tử nhà giàu nào đó bao nuôi muốn tranh đồ với cô nhưng điều thua một cách thảm hại, khi buổi đấu giá kết thúc cô cùng vệ sĩ đi qua phòng nhận đồ vì cô mua khá nhiều nên ông chủ sẽ đích thân giao đồ.

    Bạch Thiên Tuyết " Cốc cốc cốc "
    Ông chủ " Mời vào "
    Vệ sĩ đi lại mở cửa ra cuối người đưa tay ra mời cô vào, cô nhẹ nhàng bước chân vào khi thấy cô ông chủ cũng phải đứng hình vài giây sau đó tai đỏ cười gượng cuối người xuống, cô nhìn và đánh giá ông chủ là một cậu thanh niên tóc màu hạt dẻ mắt màu xanh lá mài mỏng mũi cao môi hồng khuôn trái xoan da trắng cùng một thân âu phục thể hiện sự lịch lãm của một người đàn ông diệu dàng, đánh giá xong cô bước vào không chần chừ mà vào chủ đề.

    Bạch Thiên Tuyết " Xin chào tôi đến đây để lấy những món đồ mà mình đấu giá "
    Ông chủ " À vâng mời tiểu thư ngồi "
    Vệ sĩ đi cùng cô tự hiểu mà đi lại kéo ghế ra để cô ngồi xuống rồi lùi lại đứng phía sau lưng cô.

    Bạch Thiên Tuyết " Vậy anh có thể đưa đồ cho tôi được chưa, tôi còn phải về nữa không có thời gian rảnh ở đây đâu "
    Ông chủ " Vâng đồ của tiểu thư để tôi kêu người đem vào ngay "
    Anh ta vỗ tay hai cái liền có người từ bên ngoài ôm đồ đi vào, cô thấy vậy thì không khỏi hài lòng mà cho anh ta một điểm cộng.

    Ông chủ " Đây là những món đồ mà tiểu thư đây đấu giá được mời tiểu thư kiểm tra lại rồi hãy nhận "
    Khi nghe vậy cô không chần chừ mà đi lại kiểm tra tất cả, rồi mới gật đầu lấy một cái thẻ màu vàng đưa cho anh ta, nhận được thẻ thì anh ta cho người đi lấy mái quẹt thẻ tín tiền, rồi trả lại thẻ cho cô lấy thẻ lại để vào túi còn những món đồ thì đã được đưa cho vệ sĩ cầm rồi cứ thế mà cô đi ra ngoài lên xe ngồi về nhà, đến nhà cô cho vệ sĩ cầm tất cả lên phòng cô bây giờ đây phòng cô là những món đồ quý giá Ngọc Thố thấy mà cũng bất ngờ.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sao người lại biết được cái nào đáng tiền mà mua nhiều vậy, với lại tại sao người lại phân biệt được đồ giả và thật? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Đây được gọi là kỹ năng sống của một người tiểu thư nhà giàu có mắt nhìn thẩm mỹ chọn đồ đó biết không "
    Ngọc Thố [ Người có kỹ năng đó sao mà bên trong thông tin lại không có? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hỏi ta thì ta đây biết hỏi ai, với lại làm sao để xài chiếc nhẫn không gian này đây? ".

    Truyện Lịch Sử
    Ngọc Thố [ Chỉ cần ký chủ nghĩ là được ]
    Bạch Thiên Tuyết " Dường như những món đồ này toàn là phải có trí tưởng tượng cao không ha "
    Ngọc Thố [ Không hoàn toàn như cặp súng bạc đó chỉ cần bóp cò là bắn không cần phải nghĩ mới dùng được ]
    Bạch Thiên Tuyết " Rồi rồi biết rồi "

    Cô trả lời qua loa cho qua chuyện, rồi để tất cả vào trong nhẫn không gian đeo trên ngón giữa, chiếc nhẫn có hình một đóa hoa mẫu đơn màu vàng tươi, xong cô đi thay đồ đi ngủ cho đến sáng nhưng hôm nay cô vscn xong thì mặc một bộ váy vàng nhạt cùng đôi bốt đen dài đến đùi áo khoác đen tóc cô được buộc đuôi ngựa gọn gàng phía mái trước cũng được cột lên hai bên má thì xõa vài loạn tóc mai, khi đã chuẩn bị hoàn tất cô đeo trên vai một cái balo vàng nhạt bước xuống nhà, ai có mặt đều nhìn chăm chú cho đến khi cô bước đến bàn ăn hôn vào má hai người chào buổi sáng rồi ngồi xuống ghế, cha mẹ nguyên chủ luôn bận rộn từ sáng đến tối nhưng họ vẫn dành nhiều thời gian cho con gái mình để nguyên chủ cảm nhận được sự yêu thương nuông chiều không giới hạn của mình, nguyên chủ cũng biết nhưng không biết cách thể hiện điều đó ra.

    Ăn sáng xong hôm nay cô được baba cùng mama đưa đến trường, đến cổng trường thì cô đã thấy có khá nhiều xe buýt của trường để đi cắm trại, cô xuống xe rồi đi thẳng vào lớp những người đã đăng ký đi cắm trại đều có mặt rồi tất cả đi lên xe của lớp hai người một nhóm, cô thì không quan tâm ai chung nhóm cũng được, thế là không biết trời xui đất khiến gì mà cô cùng nam chính một nhóm.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố ta muốn biết mình đã gây nên nghiệp gì mà luôn dính phải nam nữ chính vậy? "
    Ngọc Thố [ Cái này thì em không biết nhưng ký chủ cố lên ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được rồi vì tương lai của mình ta sẽ không mất phải một sai lầm nào ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 9: 9: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Cứ thế cô và nam chính ngồi cạnh nhau, cô lấy tai phone ra nghe nhạc rồi lấy ra thêm một cuốn sách xem không muốn nghĩ nhiều đến người khác, xe chạy mấy tiếng sau thì dừng tất cả mọi người bước xuống cô và nam chính cũng không ngoại lệ, khi thấy học sinh đã xuống hết thì giáo viên lên tiếng thông báo về buổi cắm trại.

    Giáo viên " Các em năm nay trường chúng ta sẽ được cấm trại trên núi, bây giờ hai em một nhóm cô đã nói từ trước các em phải dựng liều đi săn nấu ăn rồi trời tối tập hợp lại chúng ta sẽ đốt lửa trại, các em đã nhớ hết chưa? "
    Cả lớp " Dạ chúng em đã nhớ rồi "
    Giáo viên " Được nếu vậy thì giải tán "
    Cả lớp thế là mạnh ai về nhóm của mình mà đi tìm chỗ dựng liều, cô và nam chính hai người đi một lúc thì tìm được chỗ trống bên bờ sông rồi bắt đầu dựng liều, thật ra chỉ có mình nam chính làm cô thì ngồi dọc nước vì cô bị nói một câu mà phát hờn.

    Triệu Thiên " Cô cứ ngồi im đó mà chơi đi mắc công lại có thêm chuyện để làm, tôi không có rảnh rỗi mà thu dọn cho cô đâu "

    Thế là cô kiếm một tảng đá lớn gần chỗ cắm trại ngồi xuống nghe nhạc xem sách và ăn thêm vài viên kẹo cho đỡ muốn đánh người, tiểu Thố khi thấy ký chủ xinh đẹp ngoan hiền nhà mình bị la thì cũng tức mà chửi nam chính.

    Ngọc Thố [ Hừ hừ tưởng mình làm nam chính là ngon lắm sao, vậy mà dám nói ký chủ nhà không làm được tích sự gì, còn thêm phiền toái cho hắn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à ta nghe hắn nói mấy lời đó là hiểu rồi không cần em phải phiên dịch thêm đâu "
    Ngọc Thố [ Em đâu có nói gì người đâu, em đang chửi nam chính mà? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm ta hiểu em tốt nhưng, cách nói của hắn lịch sự lắm rồi mà qua miệng em ta thấy mình vô dụng không gì làm được đó "
    Ngọc Thố [ Không có ký chủ của em cái gì cũng biết, nhưng hắn nói người như vậy mà người không giận sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nếu nam chính đã muốn thể hiện thì cứ để cho hắn thể hiện đi, với lại không phải nam chính luôn giỏi mọi thứ sao, cho nên mình chỉ cần ngồi đây xem sách thư giãn là được ]
    Ngọc Thố [ Nhưng ký chủ đôi khi không phải nam chính nào cũng hoàn hảo đâu, nếu hắn không làm được mà còn làm hư thì sau? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì cứ để hắn thích làm gì thì làm, ta đi về biệt thự trên núi của nhà mình ở là được "
    Ngọc Thố [ Ký chủ quả nhiên là thông minh, vậy mà đã tìm được kế hoạch dự phòng ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu muốn làm gì thì trước đó phải nghĩ cho kỹ, và thêm vài kế hoạch phòng hờ "
    Cô đang nói chuyện với tiểu Thố nhưng người ngoài nhìn vào thì chỉ thấy cô đang đọc sách một cách nhàng nhã, còn bên nam chính thì vẫn đang một mình dựng liều, khi nữ chính cùng một bạn nam cùng nhóm đi qua thì thấy cảnh này thì nữ chính đi thẳng lại chỗ cô ngồi mà quát lớn.

    Bùi Thi Thi " Nè giáo viên nói những gì bạn không nghe hay sao, là hai người một nhóm cùng nhau dựng liều mà bạn bắt cậu ấy làm tất cả còn cậu ngồi đây nhàng nhã mà đọc sách, bạn xem lời giáo viên nói là gì? "

    Cô đang ngồi nghe nhạc xem sách và nói chuyện với tiểu Thố tự nhiên nữ chính đứng trước mặt cô la lên khiến tâm trạng cô tệ hơn mà ngứa tay, tiểu Thố khi nghe nam chính nói vậy thì nó biết tâm trạng ký chủ nhà mình không tốt liền tìm đủ thứ trên trời dưới đất nói cho cô nghe, tự dưng nữ chính lại đứng đó la lên thẳng mặt cô nó bây giờ chỉ có thể cầu trời cho ký chủ nhà mình giữ được bình tĩnh và không ra tay đánh người, mặc dù tiểu Thố cũng rất muốn biết khuôn mặt khi tức giận của ký chủ nhà mình.

    Ngọc Thố [ Ký chủ cầu bình tĩnh ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta bây giờ nhìn không đủ bình tĩnh à? "
    Cô nhẹ nhàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng về vào nữ chính trước mặt cười nhẹ thành công khiến cho nữ chính rùng mình bất giác lùi về sau mấy bước, cô đứng dậy đưa tay phủi bụi trên váy và áo khoác xuống rồi cúi đầu nhìn xuống.

    Bạch Thiên Tuyết " Bạn này cho mình hỏi bạn học lớp nào mà đi lạc qua khu dành cho học sinh lớp 11/S vậy "
    Bùi Thi Thi khi nghe cô hỏi thì cứng họng cô ta học lớp 11/C Lớp dành cho những học sinh nhà giàu nhưng học kém, nhà trường tuy là cho các lớp 11 đi cắm trại chung nhưng chia ra mỏi lớp một khu cắm trại khác nhau, cô ta định qua khu dành cho lớp 11/S để dựng liều nhưng vô tình đi ngang qua nhìn thấy cảnh người cô ta hết mình thu hút sự chú ý nhưng không thành mà giờ đây lại một mình dựng liều cho một cô gái khác cho nên khiến cô ta tức điên lên không suy nghĩ mà một mạch chạy tới quát lên một trận.

    Bùi Thi Thi " Tôi học lớp nào không quan trọng, bạn không làm mà bất người khác làm cho còn bản thân thì ung dung đọc sách, bạn không thấy h**p người quá đáng sao? "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm thì cứ xem như tôi lấy thế h**p người đi, nhưng còn bạn thì phạm phải nội quy của trường không biết có cần mình nói ra luôn không "

    Bùi Thi Thi " Tôi tôi không có làm gì trái với quy định của trường cho nên tôi không sợ "
    Cô ta vừa nói xong lời đó thì cậu bạn cùng nhóm của cô ta đi lại kéo tay cô ta lại nhưng cô ta không chịu mà vẫn đứng trước mặt cô hất mặt tự tin nhìn thẳng cô.

    Ngọc Thố [ Ký chủ cô ta hình như trước khi đi mà không xem qua bản thông báo cấm của trường đưa ra ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm chất chấn luôn, nhìn mặt cô ta và hành động từ nãy giờ là biết "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ sử lý nữ chính mạnh tay vào em ủng hộ người hết mình ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu bản thân không biết quy định thì có thể hỏi người đi cùng rồi hãy muốn làm gì thì làm nha cô bạn lớp 11/C à ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 10: 10: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Bạch Thiên Tuyết " Nếu bạn còn không đi về khu dành riêng cho lớp 11/C thì đừng trách mình nói lại với giáo viên "
    Sau khi cô nói quy định cho những học sinh tham gia thì cô ta được người bạn cùng nhóm kéo lại nói thầm gì đó rồi quay lên nhìn cô sau đó hai mắt ngắn nước đỏ lên rồi chạy đi.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à liệu là em có lấy nhầm kịch bản hay không, sao nói nữ chính có khuôn mặt khá lạnh mà ta lại thấy bánh bèo quá vậy? "
    Ngọc Thố [ Không có nhầm đâu ký chủ kịch bản nói khuôn mặt lạnh chứ tính cách thì không có nói ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nói như em thì kịch bản cũng có để là nam chính theo đuổi mà bị từ chối nhiều lần cơ mà? "
    Ngọc Thố [ Chuyện này thì cũng có thể là do người không chết đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi ta nhất định phải nhanh hoàn thành nhiệm vụ rồi về mới được chứ ở đây lâu rồi xuất hiện mấy cái logic khó tiêu hóa cũng mệt não "
    Ngọc Thố [ Ký chủ em cứ tưởng nhiệm vụ của người còn khá lâu mới hoàn thành chứ? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thì nhiệm vụ cố gắng sống thì ta không chết sau vụ tai nạn là hoàn thành rồi còn đâu, bây giờ chỉ còn khiến gia đình tự hào nữa là xong "
    Ngọc Thố [ Hả hoàn thành một cái rồi sao, em phải xem lại mới được người chờ em một chút ]
    Tiểu Thố nói xong liền ngất kết nối, còn cô thì bước xuống khỏi chỗ ngồi đi lại nơi nam chính đang dựng liều rồi lấy ghế xếp mở ra ngồi xuống tiện tay bóc viên kẹo để miệng.

    Bạch Thiên Tuyết " Nè cậu tên gì vậy? "
    Nam chính khi nghe cô hỏi thì đứng hình mấy giây rồi tiếp tục làm.

    Triệu Thiên " Tôi tên Triệu Thiên là lớp trưởng lớp 11/S "
    Bạch Thiên Tuyết " Ờ vậy à "
    Cô lên tiếng trả lời một cách qua loa, khiến người khác muốn tức điên nhưng không thể làm gì bởi vẻ ngoài như một thiên thần, cùng lúc đó tiểu Thố lên tiếng.

    Ngọc Thố [ Ký chủ chúc mừng người đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên cố gắng sống tiếp ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố ta có nên tin em là hệ thống không sao logic của em chậm quá đáng vậy "
    Ngọc Thố [ Ký chủ thông cảm tại đây là lần đầu em chọn được người đồng hành cùng cho nên có một chút sai sót ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi không chọc em nữa, hai ngày sau là ta sẽ kết thúc nhiệm vụ luôn "
    Ngọc Thố [ Hả vậy người định dùng cách nào để hoàn thành? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Em hãy đợi đến ngày đó rồi biết, nhưng trước khi đi ta phải giải quyết nữ chính đã "
    Cô cứ thế mà ngồi nhìn nam chính dựng liều nhưng đó chỉ là người ta nhìn vào thôi chứ cô hoàn toàn không để nam chính vào mắt mà ngồi nói chuyện với tiểu Thố cho đến chiều rồi chuông báo bắt đầu đi săn để nấu bữa tối thì cô mới đứng dậy bước đi được mấy bước thì bị nam chính phía sau nắm kéo tay lại.

    Triệu Thiên " Cậu tính đi đâu? "
    Bạch Thiên Tuyết " Đi săn "
    Triệu Thiên " Cậu đi săn? "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm có gì hông "
    Triệu Thiên " Cậu tốt nhất ở đây chơi đi, tôi đi là được rồi "
    Khi Triệu Thiên vừa nói dứt câu thì quay người đi luôn mà không cho cô nói một lời nào, bắt giác cô bị đơ người mấy giây rồi chui vào liều ngồi lấy laptop ra bấm.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố bộ nhìn ta giống mấy người không làm nên tích sự gì à? "

    Ngọc Thố [ Không giống ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy tại sao tên nam chính kia luôn nói chuyện theo kiểu ta không biết làm gì tất? "
    Ngọc Thố [ Cái đó thì khi người về không gian em cho người xem ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hừ mặc dù ta muốn làm người qua đường nhưng không muốn bọn họ nghĩ ta không làm nên tích sự gì "
    Ngọc Thố [ Ký chủ cố lên không phải người nói hai hôm nữa sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi về luôn sao ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm trước tiên ta phải kết thúc trò chơi này cái đã "
    Cô vừa nói chuyện với tiểu Thố vừa bấm laptop với tốc độ ánh sáng, ngay cả tiểu Thố cũng không biết ký chủ nhà nó đang làm gì.

    Ngọc Thố [ Ký chủ người chơi game gì vậy hay lắm sao mà em cứ thấy người chơi hoài vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm đối với ta thì rất vui còn người khác thì ta không biết "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ game đó tên gì em cũng muốn chơi thử ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em ngốc thật nói tới vậy mà vẫn không hiểu "
    Ngọc Thố [! ] Mình có làm gì đâu mà bị ký chủ cứ nói mình ngốc vậy ta.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố cùng đi dạo trong rừng không? "
    Ngọc Thố [ Đi chứ ]

    Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì ra đây nào "
    Tiểu Thố từ trong không gian nhảy ra, cô để laptop vào lại balo rồi ôm tiểu Thố ra ngoài đi dạo, khu rừng cấm trại này chia ra làm hai một nửa rừng là khu săn bắn một nửa còn lại là khu cắm trại cô đang ở, cô cứ thế ôm tiểu Thố đi đến khu săn bắn.

    Ngọc Thố [ Ký chủ mình đến khu săn bắn làm gì vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thì đi dạo thôi với lại ta cũng muốn thử dùng cặp súng bạc được tặng kia "
    Ngọc Thố [ Vậy từ trước đến giờ người có dùng súng lần nào chưa? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Rồi nhưng mà cũng lâu chưa dùng lại, cho nên bây giờ phải đi đăng ký luyện tập đây "
    Ngọc Thố [ Ký chủ vậy em về không gian đây ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử sao lại về không phải nói đi dạo với ta sao? "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người đi qua đó tập bắn súng và đi săn vậy em theo người để người ta tưởng em là thỏ thường rồi bị bắn à ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em nhát quá rồi, em ở trên tay ta thì làm gì có ai nghĩ vậy "
    Ngọc Thố [ Nhưng khi người cầm súng thì em ở đâu? ].
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 11: 11: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Bạch Thiên Tuyết " Ừm thì ta tập bắn một tay là được rồi có gì đâu "
    Ngọc Thố [ Thôi ký chủ em thấy mình nên về lại không gian hệ thống là tốt nhất ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu em muốn thì cứ về, ở trong đấy xem cũng được "
    Ngọc Thố [ Cảm ơn ký chủ nhiều em về đây ]
    Vừa nói xong câu thì tiểu Thố vui hớn hở nhảy lên không rồi biến mất.

    Bạch Thiên Tuyết "! " Sao em ấy về mà trong vui vẻ quá vậy.

    Cô vừa nghĩ vừa đi đến cửa bước qua bên chỗ săn bắn, đi thêm vài bước thì đến nơi cho thuê đồ và súng ở đây người ta xây lên và mở ra khu luyện bắn súng khá lớn cho những người giàu có giải trí, cô đi tới chỗ tiếp tân.

    Bạch Thiên Tuyết " Cho tôi hỏi muốn đăng kí bắn súng phải đăng kí ở đâu? "
    Tiếp tân " Tiểu thư hãy điền vào tờ giấy này rồi đóng 10 triệu tiền học phí "
    Bạch Thiên Tuyết " Được "

    Cô cầm lấy tờ giấy đi lại bàn ngồi rồi bắt đầu điền vào, một lúc sau thì xong cô đi lại đưa cho tiếp tân rồi lấy một cái thẻ ra đưa cùng.

    Tiếp tân " Tiểu thư xin hãy chờ một chút "
    Bạch Thiên Tuyết " Được "
    Tiếp tân ngồi xuống nhập cái gì đó một chút rồi lại đứng lên quẹt thẻ, sau đó quay lại trả thẻ rồi kêu người đưa cô qua phòng tập, cô cũng cứ thế mà đi cùng cho đến phòng tập người dẵn đường đi ra còn cô thì mở cửa đi vào, thứ đầu tiên cô để ý là có rất nhiều loại súng khác nhau nằm ở trên kệ, và những tấm bia được dựng đằng xa, trong phòng bây giờ chỉ có một mình cô ngoài ra không còn ai, vì lúc điền thông tin hỏi có biết bắng súng không và cô điền vào có cho nên đây gọi là tập luyện chứ không phải là tập bắn nên phòng này cô bao.

    Ngọc Thố [ Ký chủ cố lên ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chỉ là lâu quá không dùng súng, chứ đâu phải là không biết dùng mà ở đó cổ vũ "
    Nói vậy cô đi lại một cái kệ lấy một khẩu súng ngắn vừa tay rồi lại cầm lên một băng đạn loại nhỏ nhưng uy lực cao gắn vào, tiện tay giơ lên bắn một phát mà không thèm nhìn liệu có bắn vào bia hay không, tiểu Thố khi thấy hạnh động của cô mà sợ mặc dù cô không nhìn và cũng không nhắm vào mục tiêu nhưng vẫn bắn trúng bia thậm chí là hồng tâm.

    Bạch Thiên Tuyết " Súng này cũng vừa tay đó, tốc độ đạn b ắn ra nhanh âm thanh cũng không quá lớn "
    Ngọc Thố [ Ký chủ trước khi người ký kết linh hồn với em thì người làm nghề gì vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Em tra đi sao lại hỏi ta "
    Ngọc Thố [ Em tra rồi nhưng chỉ biết được người là một tiểu thư nhà họ Bạch thôi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì sau này ta có điểm rồi năng cấp cho em sau đó tự mình tiềm hiểu đi "
    Ngọc Thố [ Nhưng khi nào em mới có thể tìm thấy được? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Cái này em hỏi ta rồi ta hỏi ai, cho nên tốt nhất em nên tự luật khán sinh đi ha "
    Ngọc Thố [ Được vậy ký chủ cố gắng làm thật nhiều nhiệm vụ và hoàn thành thật tốt để em tìm được thông tin ]
    Bạch Thiên Tuyết " Sao khi nghe em nói vậy ta có cảm giác sắp tới em sẽ bắt ta lao động không công ấy nhỉ? "
    Ngọc Thố [ Làm người ai làm thế cho nên ký chủ yên tâm đi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nhưng em méo có phải người "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người tập bắn tiếp đi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Em đang đánh trống lảng đấy à? "

    Ngọc Thố [ Làm gì có ký chủ đừng nghi ngờ nữa, không phải người nói muốn luyện bắn cặp súng bạc à em lấy cho? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi được rồi vậy thì em lấy cho ta đi "
    Ngọc Thố [ Được ]
    Tiểu Thố từ trên không trung quăn xuống cho cô, nhận được súng cô trước tiên kiểm tra băng đạn nhưng khiến cô bắt ngờ đó chính là không có một viên nào cả.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à súng này tại sao lại không có đạn? "
    Ngọc Thố [ Ký chủ súng này không dùng đạn, nó vận hành bằng không khí xung quanh, cho dù là bắn chết người nhưng vẫn không thể tìm ra được hung khí, vì b ắn ra đạn là không khí cho nên nó không bao giờ hết đạn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thật không ngờ có loại này luôn, vậy sau này có đi giết người cũng không cần phải dọn dẹp dấu vết rồi "
    Ngọc Thố [ Ký chủ định giết người sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nhưng bây giờ chưa phải lúc "
    Cô gắn băng đạn vào lại rồi giơ tay lên bắn vài phát, mặc dù b ắn ra bao nhiêu phát đi nữa cũng không có bất kỳ một tiếng động nào, cô ở đó cho đến khi mặt trời bắt đầu xuống núi cô mới ra khỏi phòng tập mà đi về nơi cấm trại, vừa về đến thì từ đằng sau có một vòng tay to lớn ôm lấy, cô theo phản xạ tự nhiên mà quặc người kia ra phía trước rồi mới nhận thức được là bản thân ra tay hơi mạnh, cô nhìn xuống người bị cô quặc một cú mạnh là nam chính.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à ta ra tay hơi mạnh liệu nam chính có sau không? "
    Ngọc Thố [ Cái này nếu em phán đoán vết thương thì không nhẹ đâu ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Phải làm sau đây ta chỉ phản ứng tự nhiên thôi, với lại ta không biết chăm sóc người bị thương đâu "
    Ngọc Thố [ Ký chủ yên tâm nghe theo em chỉ dẫn mà băng bó cho người bị thương ]

    Bạch Thiên Tuyết " Liệu ta tin em được không? "
    Ngọc Thố [ Được mà ký chủ yên tâm mà làm theo em ]
    Cô ngồi xuống chọt chọt vào má nam chính mấy cái, rồi mới lên tiếng hỏi.

    Bạch Thiên Tuyết " Nè lớp trưởng còn tỉnh không trả lời tôi nào? "
    Khi nam chính nghe cô hỏi thì cố gắng lấy tay chống lên để ngồi dậy nhưng vì quá đau mà ngã xuống, cô thấy vậy cũng tốt bụng đỡ nam chính ngồi dậy đi lại ghế ngồi xuống rồi mới buôn ra.

    Bạch Thiên Tuyết " Lớp trưởng có sao không cần tôi kêu bác sĩ không? "
    Triệu Thiên " Không cần đâu chỉ là hơi đau một chút ở lưng thôi không cần phải gọi người đến "
    Bạch Thiên Tuyết " Được mà lớp trưởng đã bị như này thì để tôi kêu người làm đồ ăn mang đến "
    Triệu Thiên " Không cần tôi tự mình làm được, nhưng cậu phải giúp tôi "
    Bạch Thiên Tuyết " Hả tôi giúp á, không phải lớp trưởng nói tôi không làm được gì sao, nếu vậy làm sao tôi giúp được bây giờ? ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 12: 12: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Triệu Thiên " Nếu vậy thì ngồi im đó luôn đi, đừng có đi lung tung rồi đi lạc "
    Bạch Thiên Tuyết " Tôi không phải trẻ con, cho nên không thể đi lạc "
    Triệu Thiên " Nếu vậy tốt nhất là cậu không đi đâu cả, và ở yên đây "
    Bạch Thiên Tuyết " Được vậy thì trăm sự nhờ lớp trưởng "
    Cô nói mà khuôn mặt phụng phịu nhìn người trước mặt, khi nói chuyện với cô rồi thì nam chính lết cái thân đau nhứt mà đi làm đồ ăn.

    Bạch Thiên Tuyết " Hừ hừ tôi đây lớn tuổi hơn cậu nhiều đấy, nam chính thì sao chứ ta đây không bị mù đường thì làm sao mà đi lạc "
    Ngọc Thố [ Ký chủ bình tĩnh hai ngày nữa người hoàn thành nhiệm vụ rồi về không gian với em ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nhưng lần sau em phải tìm thân thể nào mà ta không bị xem thường như vậy nữa đó "
    Ngọc Thố [ Em biết rồi ]
    Cô nói chuyện với tiểu Thố một lúc thì tâm trạng vui hơn và không kiệm thời gian mà người nói lâu hơn một chút, còn nam chính thì lủi thủi ngồi nấu ăn một mình cùng cái lưng đau, cô cũng tính đi lại giúp nhưng nhớ lại mấy lời đó thì lại không để ý nữa.

    Ngọc Thố [ Ký chủ không định đi giúp người bị thương một chút à? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta cũng tính giúp nhưng không mai ta lại là một người thù dai "

    Ngọc Thố [! ] Hai~ nhìn cũng tội đó mà thôi cũng kệ ai bảo làm ký chủ giận làm gì.

    Một lúc sau thì Triệu Thiên nấu ăn xong thì để lên bàn xếp rồi ngồi xuống đối diện cô bới cơm ra chén, cô chỉ có việc là ngồi ăn xong thì rồi ngồi đó chơi, Triệu Thiên tự dọn dẹp rồi đi rửa chén đũa cô khi thấy nam chính đã làm xong tất cả thì đứng dậy bước đi được một bước thì bị kêu lại.

    Triệu Thiên " Cậu định đi đâu nữa vậy? "
    Bạch Thiên Tuyết " Tôi đi tắm? "
    Khi Triệu Thiên nghe xong thì tai đỏ lên rồi quay mặt sang chỗ khác tránh đi, cô nhìn mà khó hiểu.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố không phải bình thường nam chính không gần nữ sắc sao, và rất lạnh lùng sao? "
    Ngọc Thố [ Cái đó thì hên xui tùy theo người nữa ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu đã không còn chuyện gì thì tôi đi đây "
    Nói xong thì lần này cô quay người bước đi thì không bị gọi lại nữa, mà trực tiếp phía sau lưng suất hiện một cái đuôi, nhưng cô cũng không để tâm mấy mà đi thẳng đến nhà trên núi của gia đình, cô bấm chuông từ trong có người chạy ra mở cửa thấy cô thì cuối người chào, rồi cô bước vào và đi thẳng lên phòng dành cho mình, căn phòng này cũng màu tím nhưng nó đơn giản không quá cầu kỳ cô vào phòng tắm rửa sạch sẽ rồi mặc vào một bộ váy trắng tinh dài đến chân, cô bước xuống phòng khách ngồi.

    Bạch Thiên Tuyết " Sao lớp trưởng còn ở đây, không về liều à? "
    Triệu Thiên " Vậy còn cậu thì sao, không định trở lại à? "
    Bạch Thiên Tuyết " Thì bây giờ đi đây "
    Triệu Thiên " Vậy cùng về đi "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Cô và Triệu Thiên hai người cứ thế đi về nơi cấm trại, cô phóng thẳng vào liều còn Triệu Thiên thì cũng vào liều bên kia.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à ta chán "
    Ngọc Thố [ Nếu vậy thì người ra ngoài ngắm sao đi, hôm nay ngoài trời nhiều sao lắm ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm cũng được, ngày mai về ta nhất định phải giải quyết nữ chính "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ muốn hoàn thành nhiệm vụ này ra sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chưa nghĩ ra đến lúc đó rồi biết "
    Ngọc Thố [ Vậy mình đi ngắm sao thôi ký chủ ]

    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Cô kéo khóa liều bước ra ngoài, lấy cái ghế quay mặt qua phía dòng suối ngồi xuống cô vỗ tay một cái vệ sĩ từ đằng sau đi tới đưa cho cô một cây đàn tranh rồi lui đi như chưa từng xuất hiện.

    Ngọc Thố [ Ký chủ biết rãi đàn tranh sao? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm dù gì thì cũng là một tiểu thư mà "
    Ngọc Thố [ Vậy người đàn cho em nghe với có được không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu em muốn nghe "
    Ngọc Thố [ Em rất muốn nghe ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được "
    Cô chạm tay lên và bắt đầu rãi đàn, trong giữa trời đầy sao và cạnh dòng suối chảy tiếng đàn của cô du dương khiến người nghe nhẹ lòng và xua tan đi mệt mỏi, khi cô kết thúc thì có rất nhiều tiếng vỗ tay vang lên phía sau lưng, cô quay người lại thì thấy có rất nhiều người có cả giáo viên.

    Bạch Thiên Tuyết " Không biết là tại sao mọi người lại có mặt ở đây vậy? "
    Khi cô lên tiếng thì mọi người mới bắt giác nhận ra bản thân mình đến đây làm gì, thì giáo viên bước lên phía trước nói.

    Giáo viên " Em tên Thiên Tuyết phải không? "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ không biết là có gì sao thưa cô "
    Giáo viên " À không có gì, chẳng qua tại sao em lại không đến chỗ đốt lửa trại? "
    Bạch Thiên Tuyết " Em không phải lúc đăng ký đã nói sẽ không cùng mọi người đốt lửa trại sao ạ "
    Giáo viên " Vậy ra em là người đã nói không cùng mọi người đốt lửa trại, em có thể cho tôi biết lý do được không "

    Bạch Thiên Tuyết " Tại vì em không thích những nơi ồn ào, không phải trong hồ sơ học sinh em đã điền những cái em không thích rồi sao? "
    Giáo viên " Thì ra là vậy, cảm ơn em đã trả lời tất cả, nếu vậy thì mọi người về thôi "
    Học sinh " Dạ "
    Mọi người quay người đi về, bây giờ ở đây còn bốn người, cô ngồi xuống ghế nhìn họ một là nam chính Triệu Thiên nữ chính Bùi Thi Thi còn một người nam kia là ông chủ của hội đấu giá lần trước.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố cậu chủ của hội đấu giá là gì của truyện vậy? "
    Ngọc Thố [ Cậu ta cũng có thể tính là nam tám đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì cho một chút về thông tin của hắn đi "
    Ngọc Thố [ Hắn tên Từ Hiên người kế thừa Từ gia nhà có hội đấu giá đẵng cấp quốc gia rất có tiếng trong giới thương trường, hắn cũng học lớp 11/S và hắn gặp nữ chính sáng nay và cũng xem như quen biết hết rồi ạ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm cũng có thế lực lắm đó, nhưng ta lại thích những món đồ ở hội đấu giá hơn hắn, cho nên nếu hắn không làm hỏng kế hoạch của ta thì sẽ không bị liệt vào danh sách đen "
    Cô ngồi nhìn một lúc thì cũng mỏi cổ, cho nên lắc lắc cổ cho đỡ mỏi rồi lên tiếng.

    Bạch Thiên Tuyết " Tại sao mấy người còn ở đây, không đi về à? ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 13: 13: Vườn Trường Ta Đến Rồi


    Khi nghe cô hỏi thì họ mới nhận ra, Triệu Thiên thì chỉ đi lại đứng phía sau cô, còn Từ Hiên cũng đi lại trước mặt cô.

    Từ Hiên " Xin chào tiểu thư mình lại gặp mặt rồi "
    Bạch Thiên Tuyết " Tôi chỉ hỏi tại sao mấy người lại ở đây "
    Từ Hiên " Khi nghe tiểu thư đàn xong thì tôi rất muốn thảo luận một chút cùng tiểu thư về đàn "
    Bạch Thiên Tuyết " Tôi không rảnh, tôi còn đi ngủ nữa "
    Từ Hiên " Nếu vậy thì để lúc khác tôi đi trước "
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy còn bạn "
    Bùi Thi Thi " Tôi muốn đi đâu là quyền của tôi, bạn nghĩ ngọn núi này là của bạn chắc "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm chúc mừng bạn đã đoán đúng nhưng không có thưởng đâu, mà nếu bây giờ bạn mà không đi nữa thì có lẽ mình sẽ kêu người đuổi cậu xuống núi đó "
    Cô ta khi nghe những lời cô nói cũng nhận ra được, ngọn núi này là của nhà cô mua vì baba nguyên chủ khá thích săn bắn cho nên đã mua và xây một căn biệt thự và khu săn bắn ở đây, mỏi khi rảnh rỗi hoặc thư giãn đều đến đây, và lần này ông biết trường tổ chức buổi cắm trại và cô sẽ đi nên ông cho mượn ngọn núi, khi biết được thì cô ta lại một lần nữa làm bộ dáng đáng thương rồi chạy đi, cô quay lại nhìn Triệu Thiên.

    Triệu Thiên " Tôi và cậu cùng nhóm "

    Bạch Thiên Tuyết " Thì tôi có nói gì đâu "
    Triệu Thiên " Vậy cậu nhìn tôi như vậy làm gì "
    Bạch Thiên Tuyết " Không có gì "
    Cô lần này cứ để đàn ở đó mà chui vào liều đi ngủ, nam chính cũng về liều của mình mà ngủ sáng sớm hôm sau cô dậy rất sớm quay về nhà vscn xong thay đồ, lần này cô mặc một cái áo thun trắng cùng một cái quần jean đen lưng cao, thêm cái áo khoác trắng đen cùng đôi giày thể thao trắng, nhìn cô bây giờ rất cá tính nhưng lại lệch theo hướng đáng yêu.

    Cô cứ thế mà lên xe của nhà, hai người vệ sĩ mặc áo sơ mi trắng còn lại đều là màu đen, trước khi đi cô đã cho người dọn dẹp liều và để lại một mảnh giấy cho Triệu Thiên, và đã cho người thông báo với giáo viên, bây giờ cô ngồi trên xe khuôn mặt không một biểu cảm cho đến khi đến một nơi bán rượu, cô bước xuống xe đi vào chọn một lúc sau đi ra trên tay hai vệ sĩ là những hộp gỗ điêu khắc tinh xảo, xe lại một lần nữa chạy trên đường cô nhìn ra bên ngoài cửa xe.

    Bạch Thiên Tuyết " Thế giới thật ồn ào và bụi bẩn "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người sao vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Không có gì chỉ là cảm thấy bên ngoài thật ồn ào thôi "
    Ngọc Thố [ Đó là điều rất bình thường ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Cô cứ thế cho đến khi về đến nhà, cô bước vào nhà cùng khuôn mặt tươi cười chào hỏi mọi người.

    Bạch Thiên Tuyết " Chào buổi sáng baba mama "
    Bạch Ưng " Chào mừng về nhà con gái "
    Dương Mai " Chào mừng con về, đi chơi có vui không nào? "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ vui lắm, mà hôm nay baba mama không đi làm sao ạ? "
    Dương Mai " Không hôm nay bọn ta ở nhà để cùng con đi chọn lễ phục đây "
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì hôm nay cả nhà mình đi ăn và đi chơi luôn đi cũng lâu rồi cả nhà mình chưa đi chơi cùng nhau "
    Bạch Ưng " Ta thấy như vậy cũng được "
    Dương Mai " Vậy thì nhà ta xuất phát thôi nào "
    Cả nhà cứ thế mà đi chọn lễ phục rồi đi ăn sau đó thì đi công viên chơi cả ngày trời, tối đến nhà cô mới về nhà, mọi người điều mệt mỏi cho nên về phòng nghỉ ngơi, còn cô thì về phòng tắm rửa thay đồ.

    Cô mặc lên người một cái áo sơ mi trắng không tay được gỡ bỏ vài nút lộ ra xương vai xanh áo khoác da đen cùng cái quần jean lưng cao đen vớ lưới cùng đôi giày da màu đen, mái tóc vàng óng ánh được cô buộc cao lên khuyên tai và mặt dây chuyền hình hoa hồng đỏ, khuôn mặt cô đánh một chút phấn môi son màu cherry đỏ tươi và trơn bóng, nhìn cô bây giờ còn đâu sự đáng yêu trong sáng chỉ thấy sự gợi cảm đầy ma mị, tiểu Thố nhìn mà muốn rớt càm.

    Ngọc Thố [! ] Đây đây là ký chủ nhà tôi khi trang điểm sao, đẹp quá đáng rồi ký chủ ơi.

    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nhìn cũng được rồi "
    Ngọc Thố [ Ký chủ như này mà chỉ có câu nhìn cũng được à? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người định đi đâu mà trang điểm như vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Đi giải quyết nữ chính "
    Ngọc Thố [ Hả người định làm gì nữ chính vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy ta hỏi em, khi có người muốn giết mình thì sẽ làm gì nào? "
    Ngọc Thố [ Thì sử lý cô ta trước khi làm được điều đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm em khôn ra rồi đó, bây giờ thì đến nhà nữ chính gặp mặt nói chuyện nào "
    Ngọc Thố [ Hả gặp mặt nói chuyện? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm giống như câu người ta hay nói, đánh chó phải nhìn mặt chủ cho nên chúng ta đi thôi, nếu chủ nhìn không ưa thì đánh luôn một thể "

    Đam Mỹ Trọng Sinh
    Ngọc Thố [ Ký chủ người thật bá đạo, nhưng em thích điều đó ]

    Cô không đi xuống nhà mà trực tiếp leo cửa sổ mà xuống, cô đáp đất an toàn thì ra khỏi cổng không bị một ai phát hiện, vừa ra thì đã có năm chiếc xe chờ sẵn cô đi lại chiếc xe có người mở cửa cuối người, cô ngồi lên xe chạy một mạch đến một căn biệt thự lớn có một người bước xuống bấm chuông, rồi xe cứ thế mà chạy vào người chở cô đi xuống mở cửa xe, cô không ngại ngần mà xuống xe đi thẳng vào căn biệt thự trước mắt ngồi xuống ghế sofa, có người từ trên lầu chạy xuống cuối người chào cô.

    Bùi Dũng " Xin chào tiểu thư, không thể tiếp đón người từ xa thật có lỗi "
    Bạch Thiên Tuyết " Đừng có nói vòng do nữa, hôm nay tôi đến vì lí do gì chắc ông cũng biết nhỉ "
    Bùi Dũng " Dạ tôi biết nhưng tiểu thư có thể cho tôi thêm vài này có được không? "
    Bạch Thiên Tuyết " Hử vài ngày, không phải tôi đã cho ông nợ một tuần rồi sao, ông nhìn tôi có giống những tên nói lời không giữ lời à? "
    Bùi Dũng " Không không tuyệt đối không, nhưng người có thể cho tôi thêm vài ngày có được không "
    Bạch Thiên Tuyết " Nói nhiều tôi cũng thấy mệt rồi, cho nên không nói nữa "
    Bùi Dũng " Cảm ơn tiểu thư nhiều "
    Bạch Thiên Tuyết " Không cần cảm ơn đâu, đến lúc làm việc rồi đó "
    Cô vừa nói dứt lời mấy người đi cùng cô bắt đầu chia ra lên từng phòng kéo những người ở trong nhà cho dù là một con chó cũng có mặt tại phòng khách, cô ngồi trên ghế một cách uy quyền mà nhìn những người đứng trước mặt cô bây giờ, ngay cả nữ chính nhìn cũng không nhận ra cô.

    .
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 14: 14: Vườn Trường Ta Đến Rồi Hoàn


    Bạch Thiên Tuyết " Đã có mặt đầy đủ hết chưa? "
    Vệ sĩ " Dạ rồi thưa cô chủ "
    Bạch Thiên Tuyết " Tốt nếu đã có mặt hết ở đây thì ta nói luôn, Bùi Dũng thiếu nợ ta cho nên hôm nay ta đến để đồi nợ "
    Bùi Dũng " Tiểu thư người có thể cho tôi thêm vài ngày nữa có được không? "
    Bạch Thiên Tuyết " Ta đã nói rồi, nợ một tuần sau trả bây giờ đến ngày rồi lại câu thêm thời gian sao "
    Cô nói rồi ngồi thẳng dậy ngước mặt lên nhìn khẽ nhíu nhẹ mày lại.

    Bùi Dũng " Tiểu thư tôi xin người cho tôi thêm vài ngày nữa nhất định tôi sẽ trả mà "
    Bạch Thiên Tuyết " Ta rất ghét phải ngước lên nhìn người khác, ông nên biết điều này "
    Bùi Dũng " Dạ dạ "
    Ông ta khi nghe vậy thì liền quỳ xuống, cô nhìn vậy không khỏi khinh thường.

    Bạch Thiên Tuyết " Đúng là khi có tất cả thì tưởng mình là cha thiên hạ, còn khi mất thì đến chó cũng chẳng bằng "

    Ngọc Thố [ Ký chủ không phải người nói là giải quyết nữ chính sao mà còn chơi với ông ta? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chơi từ từ mới vui mà "
    Ngọc Thố [ Nhưng người không định về nhà sớm để ngủ sao, ngày mai còn hoàn thành nhiệm vụ rồi về với em ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm vậy kết thúc nhanh thôi "
    Ngọc Thố [ Ừm em chờ ký chủ về ]
    Khi nói chuyện với tiểu Thố xong thì cô nhìn những người nhìn như vệ sĩ kia, họ liền kéo những người hầu trong nhà đưa ra cổng và phát mỏi người một phong bì mỏng để họ đi, còn những người trong này thì toàn là sự căng thẳng.

    Bạch Thiên Tuyết " Rồi bây giờ thì những người không liên quan đã đi, ta nên làm việc chính thôi nhỉ "
    Cô vừa nói vừa đứng dậy quay người bước đi ra ngoài, khi cô vừa bước ra khỏi cửa một bước tiếng súng liền vang lên liên tục mấy phát, một lúc sau thì người bên trong đi ra cô không quan tâm mà lái xe về nhà cô leo lên phòng tắm rửa thay đồ đi ngủ, cho đến sáng hôm sau cô dậy khá trễ cho đến 9 giờ cô mới chịu bước chân xuống khỏi giường.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sao hôm qua người lại không giết nữ chính mà chỉ bắt nhốt cô ta vào lồ ng sắt vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Để cho cô ta ở đó chơi với chuột và dán là được rồi, không được giết đồng loại đó "
    Ngọc Thố [! ] Nói chuyện như là người thật sự không làm gì cô ta ấy, cho người đánh rồi nhốt vào lồ ng sắt chơi với chuột và dán.

    Cô cứ thế mà ở nhà nguyên ngày chỉ ăn ngủ rồi chơi, tiểu Thố thấy vậy thì cứ nghĩ ký chủ nhà nó sẽ làm biếng như ký chủ của những hệ thống khác thì bị hoãn sợ một phen.

    Ngọc Thố [ Ký chủ sau hôm nay người không đi ra ngoài chơi vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hôm nay ta muốn giữ sức, chứ tối nay luôn phải giữ nụ cười rồi còn đi tiếp những tiểu thư thiếu gia khác nữa "
    Ngọc Thố [ Thì ra là vậy cho nên hôm nay người không ra ngoài chơi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chứ em nghĩ là gì hả? "
    Ngọc Thố [ Không có gì đâu người cứ tiếp tục đi em đợi người về ]
    Thời gian của cô cứ thế trôi qua tối đến, vì là chủ của buổi tiệc cho nên cả nhà phải đến nhà hàng sớm để chào đón khách, bây giờ ở phòng khách có hai ông bà đang đứng, người đàn ông có mái tóc màu đen được chải chuốt cẩn thận mặc trên bộ vest màu tro khí thế phong phạm nhìn ông như 40 thôi, còn người phụ nữ kế bên có mái tóc màu vàng ươm được búi của một phu nhân cùng một bộ sườn sám.

    Dương Mai " Bảo bối của ta con xong chưa, có cần ta giúp gì không? "

    Bạch Thiên Tuyết " Dạ không cần đâu ạ, baba mama hai người đi trước đi con sẽ đến sau "
    Bạch Ưng " Vậy được nhưng con phải chạy xe cẩn thận đó "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ con biết rồi hai người yên tâm đi "
    Cô nói xong thì hai người kia đi trước một lúc cô mới bước xuống và lấy xe chạy đi, đến nơi cô đi đường cửa sau vì sợ bị gặp mấy nhà báo này kia nọ, cho nên cô quyết định đi cửa sau vào và lên phòng nghỉ ngơi ngồi xuống.

    Ngọc Thố [ Ký chủ tại sao người lại đi cửa sau vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vì ta không muốn gặp mấy tên nói nhiều lại làm phiền "
    Ngọc Thố [ À thì ra là vậy, em chúc mừng người đã hoàn thành nhiệm vụ phụ tuyến, trả thù cho nguyên chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta biết rồi, mà thôi cũng đến giờ rồi làm nhiệm vụ cuối nào "
    Cô nói rồi liền đứng dậy và bước đi, bây giờ buổi tiệc mới bắt đầu Bạch Ưng lên phát biểu và sắp bắt đầu điệu nhảy đầu tiên, cô từ trên lầu đi xuống khiến nhiều ánh nhìn tập trung vào cô, hôm nay cô mặc bộ váy màu đỏ tóc hai bên tóm lại buộc một cái nơ phía sau rất đơn giản nhưng lại xinh đẹp sang trọng, khi xuống đến chỗ đứng của Bạch Ưng thì có dừng lại.

    Bạch Thiên Tuyết " Baba mama hai người nhảy bày đầu đi ạ, để con đàn cho hai người "
    Bạch Ưng " Được vậy ta giao cho con "
    Bạch Thiên Tuyết " Baba mama yên tâm giao cho con "
    Bạch Ưng " Vậy bắt đầu thôi "
    Bạch Ưng và Dương Mai hai người cứ thế mà bất đầu điệu nhảy đầu tiên, cô cầm lên cây violon kéo khiến mọi thứ như dừng lại mà rơi vào tiếng nhạc du dương
    Khi kết thúc thì mọi người đồng loạt vỗ tay lớn, cô đi xuống chỗ Bạch Ưng và Dương Mai đang đứng đưa cho ông một cuốn sổ, ông khó hiểu nhìn cô rồi mở ra xem bên trong thì bất ngờ, bên trong là toàn bộ tài sản của Bùi gia người mà luôn tìm mọi cách hại công ty của ông.

    Bạch Thiên Tuyết " Baba đây là quà sinh nhật của con dành cho người "
    Ông nghe vậy thì cảm động ôm cô vào lòng, Bùi gia tuy không bằng Bạch gia nhưng lại có quan hệ với hắc đạo luôn luôn tìm cách cho Bạch gia suy bại, gần đây cũng tại vì Bùi gia cho nên ông luôn tìm cách cứu vãn cho nên luôn đi sớm về khuya, nhưng bây giờ đây con gái bảo bối của ông lại tặng món quà quá sức mong đợi.

    Ngọc Thố [ Tinh chúc mừng mau xuyên giả đã hoàn thành, không biết ký chủ có muốn về không gian có hay không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Có "
    Ngọc Thố [ Tiến hành rút linh hồn 3!.

    2!.

    1!.

    rút linh hồn hoàn tất, chào mừng ký chủ về nhà ].
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 15: 15: Trở Về Không Gian


    Bạch Thiên Tuyết " Ừm ta về rồi, mà còn cơ thể của nguyên chủ thì sao? "
    Cô vừa hỏi vừa ngồi xuống nền đất trắng xóa, còn tiểu Thố thì ngồi trước mặt cô và trả lời.

    Ngọc Thố [ Ký chủ yên tâm, khi người về đây thì cơ thể của nguyên chủ sẽ được cấp trên giải quyết ]
    Bạch Thiên Tuyết " Giải quyết như nào, ví dụ một chút đi "
    Ngọc Thố [ Ừm cơ thể nguyên chủ sẽ được thiết lập một linh hồn khác, hoặc là trường hợp nguyên chủ sẽ được đưa về cơ thể mình ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ có muốn nghe thông báo hoàn thành nhiệm vụ không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy nói đi ta nghe "
    Khi tiểu Thố nghe vậy thì lập tức trước mặt cô xuất hiện một bảng thông tin, tiểu Thố biết cô không muốn đọc liền cất tiếng đọc.

    Ngọc Thố [ Chức mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ chính là, cố gắng sống và là niềm tự hào của gia đình được 200 tích phân, cùng nhiệm vụ ẩn được 100 tích phân ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hết rồi phải không? "
    Ngọc Thố [ Ừm hết rồi, vậy ký chủ có muốn xem bản số liệu? ]

    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Ngọc Thố [ Mở bản số liệu ]
    Tiểu Thố lên tiếng ngay lập tức lại có thêm một màn hình khác xuất hiện.

    Bản Số Liệu
    Tên: Bạch Thiên Tuyết
    Giới tính: Nữ
    Tuổi: 20
    Trí lực: 98/100
    Mị lực: 95/100
    Vũ lực: 97/100
    Giá trị may mắn:???
    Tính ngưỡng: 0
    Công đức: 1000
    Tích phân: 300
    Kỹ năng: Dừng thời gian
    Đạo cụ: Đôi súng bạc, nhẫn không gian
    Hào quang: Nữ chính
    Cô ngồi xem bản thông tin mà khó hiểu quay đầu qua nhìn tiểu Thố cười nhẹ.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, ta cần một lời giải thích "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người muốn em giải thích đều gì? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hào quang nữ chính là sao vậy hả, không phải nói nguyên chủ chỉ là người qua đường thôi sao? "
    Ngọc Thố [ Cái này thì tại người mà, sao lại hỏi em "
    Bạch Thiên Tuyết " Hử tại ta? "
    Ngọc Thố [ Đúng vậy, cốt truyện là nguyên chủ luôn ở trong nhà, còn người thì luôn đi chơi cho nên cột truyện đã được thay đổi thành, lần đầu nam chính lần đầu gặp nữ chính ở TTTM đã thích, và luôn cho người theo dõi nữ để tìm hiểu tính cách và sở thích ra sao, và biết được cô là công chúa nhỏ luôn được bảo vệ của Bạch gia và Dương gia, cho nên chỉ luôn ngắm nhìn và bảo vệ trong âm thầm, nhưng không may là nam chính phát hiện ra có một người con trai khác tiếp cận cô, người đó không ai khác là Từ Hiên cho nên nam chính quyết tâm phải tìm thời gian thích hợp để tỏ tình, cho đến ngày đi cắm trại ]

    Bạch Thiên Tuyết " Ngưng ta biết khúc sao rồi không cần nói nữa đâu, mà lúc đi TTTM có nam chính ở đó mà sao em không thông báo gì hết vậy? "
    Ngọc Thố [ Tại vì lúc đó người đang vui vẻ mua sắm, cho nên em có thông báo đi nữa thì người có chịu nghe không ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm nhưng lần sau nhớ là cho dù ta có đang làm đi nữa, thì lúc nam nữ chính đến gần hoặc có mặt thì phải thông báo ngay cho ta biết không? "
    Ngọc Thố [ Được em biết rồi, vậy người còn có chuyện gì muốn hỏi không ]
    Bạch Thiên Tuyết " Có tại sao công đức của ta được cộng 1000, mà trong khi đó ta có làm gì đâu "
    Ngọc Thố [ Là vì ký chủ đã cứu được rất nhiều người đó ].

    Truyện Light Novel
    Bạch Thiên Tuyết " Ta làm gì có cứu ai đâu "
    Ngọc Thố [ Bùi gia làm ăn bất chính, luôn dùng thế lực hắc đạo giết người cho nên người đã cứu được rất nhiều người ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm vậy công đức và tính ngưỡng để làm gì? "
    Ngọc Thố [ Công đức dùng để đổi lấy kỹ năng, còn tính ngưỡng là để năng cấp hệ thống ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì làm sao mới có được tính ngưỡng? "
    Ngọc Thố [ Tính ngưỡng khi người giúp người khác thì sẽ có được ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm, nhưng em có thể đổi phong cảnh được không, chứ ta không thích xung quanh toàn màu trắng đâu "
    Ngọc Thố [ Được vậy người muốn khung cảnh như nào? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Một vườn hoa tử đằng đi "
    Cô vừa nói xong thì xung quanh cô không còn là một không gian trắng nữa mà là một khung cảnh màu tím đầy thơ mộng.

    Ngọc Thố [ Như vậy có được không ký chủ? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm rất đẹp "
    Ngọc Thố [ Vậy người có muốn đi làm nhiệm vụ luôn bây giờ không ký chủ? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Được nhưng ta muốn biết cốt truyện trước khi đi "
    Ngọc Thố [ Tải cốt truyện! tải thành công
    Nam chính tên Hoàng Kỳ Long là tứ vương gia được mọi người mệnh danh ăn chơi, nhưng bên trong thì lại bày mưu tính kế để lên ngôi, nữ chính tên Lạc Phù Dung là một sinh viên ở thế kỷ 21 nhưng không may một đi leo núi cùng bạn thì trượt chân ngã xuống núi vô tình xuyên qua một thôn nữ cùng tên, nguyên chủ Bạch Thiên Tuyết là cô con gái duy nhất của đại tướng quân triều đình, mẫu thân nguyên chủ tên Thiên Thu là con gái của quan văn đứng đầu triều khi sinh nguyên chủ thì không may mẫu thân mất nhưng nguyên chủ vẫn luôn được phụ thân mình yêu thương luôn phần còn lại, nguyên chủ vừa sinh ra đã được phong làm quận chúa nhưng lại không kiêu ngạo và rất thông minh, 3 tuổi đã biết đi nói chuyện 4 tuổi bắt đầu học chữ và số cho đến 6 tuổi thì quản lý cả một phủ tướng quân 8 tuổi tinh thông cầm kỳ thi họa, khiến cho bao nhiêu người ghen tị nữ chính cũng không ngoại lệ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Có vẻ như lần này lại phải liên quan với nam nữ chính rồi đây "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ có muốn xuất phát luôn không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm đi thôi "
    Cô vừa nói xong thì nhắm mắt lại, tiếng tiểu Thố vang lên.

    Ngọc Thố [ Bắt đầu truyền tống 3! 2! 1 truyền tống thành công, chúc ký chủ có một chuyến trải nghiệm vui vẻ ].
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 16: 16: Cổ Đại Cũng Không Tệ


    Lần này cô mở mắt ra nhìn xung quanh phòng đánh giá, căn phòng được trang trí theo thời xưa, rất thanh lịch lại đơn giản không cầu kỳ, cô ngồi dậy bước xuống đi lại chỗ chiếc gương nhìn, cô có mái tóc màu xanh dương long lanh như nước, mài lá liễu đôi mắt phượng màu lục mi dày cong vút, cùng sóng mũi cao môi hồng đào, bây giờ trên người cô chỉ mặc có mỗi chiếc áo trắng.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à, ta hỏi này hình như lần này em không có nói tại sao nguyên chủ chết thì phải "
    Ngọc Thố [ Vậy ký chủ có muốn nghe không? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm kể đi ta nghe đây "
    Ngọc Thố [ Nam chính vì muốn lên ngôi mà không từ một thủ đoạn, và đương nhiên đại tướng quân và đại thần văn đứng đầu triều là nhà ngoại tổ phụ nguyên chủ cho nên là sẽ bị duyệt đầu tiên, nguyên chủ vì chuyện này mà hận nam nữ chính đến tận xương tủy, sau đó không lâu thì nguyên chủ bị bắt đưa vào địa lao, nữ chính vì ghen ghét sắc đẹp của nguyên chủ mà hành hạ mỗi ngày, cho đến khi chết ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ôi trời quả nhiên đẹp cũng là một cái tội "
    Ngọc Thố [ Nhiệm vụ của ký chủ lần này là, bảo vệ người nhà an toàn, ai dám đụng đến thì giết luôn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Kể cả nam nữ chính hả? "
    Ngọc Thố [ Đúng vậy ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Lần này có vẻ vui rồi đây "
    Cô đang ngồi nói chuyện với tiểu Thố thì bên ngoài có người gõ cửa.

    Bạch Thiên Tuyết " Vào đi "
    Giọng cô phát ra nhẹ nhàng mềm mại, người bên ngoài cũng bước vào, là một cô gái tầm 10 tuổi, cô gái nhìn rất xinh xắn đáng yêu đi lại phía cô hành lễ.

    Tiểu Đào " Tiểu Thư sáng an lành "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm sáng an "
    Tiểu Đào " Để em giúp người sửa soạn "
    Bạch Thiên Tuyết " Được "
    Tiểu Đào nhanh tay chuẩn bị nước cho cô vscn, xong thì lấy đồ thay rồi chảy đầu làm tóc, còn cô thì chỉ việc ngồi yên một chỗ, nguyên chủ bình thường cũng rất ít nói cho nên không ai nghi ngờ.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố cô bé này là ai đây? "
    Ngọc Thố [ Cô ấy tên tiểu Đào còn tiểu Mai hai người từ nhỏ đã ở bên chăm sóc nguyên chủ, cho đến lúc chết vẫn một mực không để một ai bắt nạt ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm mà bây giờ là khúc nào rồi? "
    Ngọc Thố [ Nữ chính vừa xuyên qua đó ký chủ "
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy còn nam chính "
    Ngọc Thố [ Vẫn đang lên kế hoạch ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì đi phá nam nữ chính nào "
    Cô trong khi đang nói chuyện với tiểu Thố thì tiểu Đào đã làm tóc xong, cô vẫn làm như nguyên chủ ăn cơm nhẹ nhàng từ tốn, sau đó thì đến thư phòng liệt kê sổ sách chi tiêu trong phủ, khi xong thì trời bắt đầu nắng lên cô ra hoa viên uống trà xem sách.

    Ngọc Thố [! ] Ký chủ nhà mình đây là không chừa đường cho con nhà người ta sống mà.

    Nhưng người sống trong tướng quân phủ ngày ngày đều nhìn thấy nhưng vẫn không thể nào kìm được mà sút xoa khen ngợi, cô thì không để ý vì đã quen, tiểu Đào từ xa chạy lại.

    Tiểu Đào " Tiểu thư em nghe nói ngày mai tướng quân từ biên cương chiến thắng trở về "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm phụ thân đã gửi thư về cho ta rồi, em đi chuẩn bị đồ ngày mốt chúng ta sẽ đi chùa dân hương "
    Tiểu Đào " Dạ em đi ngay ".

    harry potter fanfic
    Tiểu Đào lại một lần nữa chạy đi, cô nhìn theo mà lắc đầu.

    Bạch Thiên Tuyết " Làm gì mà chạy giữ vậy không biết, như vậy thì ai lấy đây "
    Ngọc Thố [ Ký chủ người sao lại muốn đi chùa dân hương? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tại muốn đi chơi đó mà, với lại nguyên chủ cũng thường đi chùa dân hương cầu bình an "
    Ngọc Thố [ Thì ra là vậy, nhưng theo như thống kê thì ngày mốt nữ chính cũng có đi nữa đó ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ta không quan tâ m đến nam nữ chính, nhưng nếu họ có ý xấu với ta thì không cần nói nữa sử luôn, và hoàn thành nhiệm vụ "
    Ngọc Thố [ Ký chủ nói cũng phải, nhiệm vụ của người vốn là ai dám đụng đến là giết mà ha ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố có muốn đi dạo chợ không "
    Ngọc Thố [ Đi chứ đi chứ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì đi chơi thôi nào "
    Nói xong câu cô gấp sách trên tay lại, cô đứng dậy bước đi người hầu của cô hơi nhiều, vì phụ thân nguyên chủ lo nguyên chủ sẽ bị bắt cóc này nọ cho nên cả tướng quân phủ không một ai là bình thường, cô ra cửa bước lên xe ngựa.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố ra được rồi đó "
    Ngọc Thố [ Em ra ngay ]
    Vừa nói hết câu thì tiểu Thố từ trong không gian nhảy ra phóng thẳng lên đùi cô mà ngồi, đến chợ xa phu ( Người đánh xe ngựa) mở cửa tiểu Đào và tiểu Mai đỡ cô bước xuống, cô xinh đẹp động lòng người trên tay ôm tiểu Thố màu trắng mịn màng như bông đi phía sau cũng là mỹ nhân tiểu Đào tiểu Mai, khiến nhiều người chú ý nhưng không ai dám lại gần vì họ thấy cô đi xe của tướng quân phủ, cô ôm tiểu Thố đi quanh chợ mua được rất nhiều thứ nhưng hai người quan trọng nhất vẫn là ăn.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố em có muốn ăn gì nữa không? "
    Ngọc Thố [ Ăn nhiều rồi hay là mình vào trà lâu phía trước ngắm cảnh đi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm vậy cũng được "

    Ngọc Thố đưa tay lên chỉ vào một quán trà lâu lớn phía trước, cô bước đi nhẹ nhàng thanh lịch khiến bao người mê đắm, tới nơi cô bước vào tiểu nhị liền chạy lại.

    Tiểu Nhị " Cho hỏi quý khách muốn ngồi ở sảnh hay lên lầu? "
    Tiểu Mai " Cho chúng tôi lên lầu "
    Tiểu Nhị " Vậy thì mọi người đi theo tôi "
    Tiểu nhị quay người mời cô đi trước, cô cũng thuận thế đi trước, lên đến nơi cô ngồi xuống ghế.

    Tiểu Nhị " Cho hỏi mọi người dùng gì "
    Bạch Thiên Tuyết " Cho tôi một bình trà ngon và vài đ ĩa điểm tâm là được "
    Tiểu Nhị " Vậy xin chờ một lúc "
    Khi nói xong tiểu nhị đi xuống tiểu Đào và tiểu Mai thì đứng phía sau cô.

    Bạch Thiên Tuyết " Cảnh ở cổ đại quả nhiên rất đẹp "
    Ngọc Thố [ Đúng là rất đẹp ].
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 17: 17: Cổ Đại Cũng Không Tệ


    Cô và tiểu Thố cứ thế ngồi uống trà ăn bánh và ngắm phong cảnh cho đến chiều mới về, cô đi tắm rửa tiểu thố cũng ở ngoài với cô.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố à từ trước đến giờ ta chưa biết em là đực hay cái "
    Ngọc Thố [ Em là hệ thống cho nên mặc định muốn là đực hay cái điều được ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm thì ra là vậy, nếu vậy thì ta phải cố gắng để em năng cấp mới được "
    Ngọc Thố [ Nếu vậy thì người phải có tính ngưỡng và công đức ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Tấm xong cô mặc y phục vào bước ra, đồ ăn đã được dọn sẵn ra bàn cô ngồi xuống nhẹ nhàng dùng bữa tiểu Thố cũng ăn cùng cô, khi xong tiểu Đào và tiểu Mai vào dọn bàn cô ngồi trên ghế xem sách.

    Ngọc Thố [ Ký chủ người thích sách lắm sau? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm vì nó giúp ta hiểu hơn về những thứ mình không biết "
    Ngọc Thố [ Ký chủ liệu có muốn làm nhiệm vụ phụ tuyến? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử nhiệm vụ phụ tuyến sao? Cũng được ta cũng đang rảnh "
    Ngọc Thố [ Hãy lập một quân đội riêng của mình ]

    Bạch Thiên Tuyết " Nếu là nhiệm vụ này thì cũng được "
    Nói vậy cô liền đứng dậy đi thay y phục, cô mặc trên người bộ màu xanh tóc được sợi ruy băng buộc nhẹ phía dưới, bây giờ nhìn cô có thể cướp đi bao nhiêu trái tim cô nương, tiểu Thố nhìn thấy cảnh này thì há hốc mồm muốn rớt luôn càm.

    Ngọc Thố [ Ký chủ người muốn làm gì, tại sao lại ăn mặc như vậy trái tim của em không chịu nổi đâu ]
    Cô đi lại đưa tay ra nhẹ búng lên trán tiểu Thố đang ôm tim cùng khuôn mặt hai mắt nhắm tịt lại.

    Bạch Thiên Tuyết " Thì ta đi làm nhiệm vụ, em có muốn đi cùng không nếu muốn ở lại ngủ cũng được "
    Ngọc Thố [ Đương nhiên là phải đi rồi, nếu không thì những cô nương ngoài kia sẽ cướp người đi mất ]
    Bạch Thiên Tuyết " Haha được đi thôi "
    Cô ôm tiểu Thố trên tay và đi thẳng ra cửa nhưng không một ai hay biết, cô đi đến trà lúc sáng bước vào.

    Tiểu Nhị " Cho hỏi vị công tử này muốn ngồi đây hay là lên lầu? "
    Bạch Thiên Tuyết " Cho ta lên lầu "
    Tiểu Nhị " Vậy thì mời công tử theo tôi "
    Lên đến trên cô lần này chọn bàn trong góc ngồi xuống.

    Tiểu Nhị " Vị công tử này không biết người dùng gì? "
    Bạch Thiên Tuyết " Cho ta một bình trà ngon và một đ ĩa điểm tâm là được "
    Tiểu Nhị trước khi đi thì cô đưa cho một tờ giấy cùng một thỏi vàng, cô nói nhỏ vào tai cái gì đó tiểu nhị gật đầu và đi xuống.

    Ngọc Thố [ Ký chủ khi nãy người nói gì với hắn vậy? ]
    Bạch Thiên Tuyết " Chỉ là muốn gặp chủ tiệm thôi "
    Một lúc sau thì từ dưới có người phụ nữ đi lên, người đó có mái tóc màu mài liễu nâu mắt phượng mũi cao môi đỏ mọng, thân hình thướt tha tằm 30 mấy đi lại chỗ cô.

    Bà chủ " Xin chào không biết vị công tử đây có chuyện gì muốn gặp ta? "
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu bà chủ đây hỏi thẳng thì ta đây cũng không vòng do mà vào luôn vấn đề, ta muốn mua lại trà lâu này không biết ý của bà chủ đây ra sao? "
    Bà chủ " Nơi này của ta hiện không muốn bán, không biết công tử đây muốn mua để làm gì? "

    Bạch Thiên Tuyết " Ta mua nơi này vì có một vài chuyện cần làm, nhưng trà lâu này vẫn hoạt động bình thường "
    Bà chủ " Nếu vậy thì không biết công tử đây ra giá bao nhiêu cho quán này? "
    Bạch Thiên Tuyết " Bà chủ cứ ra giá, ta đây sẽ suy nghĩ "
    Bà chủ " Nếu vậy thì 100 hoàng kim đi "
    Bạch Thiên Tuyết " 100 hoàng kim mua luôn tất cả kể cả bà chủ đây sao "
    Bà chủ " Đúng vậy, không biết công tử đây nghĩ như thế nào? "
    Bạch Thiên Tuyết " Được một lời đã định "
    Bà chủ " Một lời đã định "
    Nói chuyện xong cô lấy ra một bản khế ước của cửa tiệm và những tiểu nhị trong quán, cùng một túi hoàng kim to, bà chủ không chằng chừ mà kí vào, sau đó hai người bàn rồi cô đưa cho bà ấy vài cuốn công pháp rồi ra về.

    Ngọc Thố [ Ký chủ em không ngờ người lại có kinh nghiệm làm ăn như vậy luôn, thuyết phục bà chủ để mua trà lâu và người luôn ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi về ngủ thôi ngày mai ta còn phải dậy sớm để đón phụ thân của nguyên chủ nữa "
    Ngọc Thố [ Vâng ]
    Về đến nơi cô thay y phục và bước lên giường ngủ, sáng đến ánh nắng chiếu vào khung cửa sổ xuyên qua lên người một cô gái xinh đẹp đôi mắt nhắm lại bây giờ thì đôi mi rung nhẹ đôi mắt xinh đẹp được mở ra, cô ngồi dậy tiểu Mai từ bên ngoài đi vào trên tay là một chậu nước.

    Tiểu Mai " Tiểu thư hãy rửa mặt đi ạ "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm "
    Nhẹ nhàng trả lời cô đi lại rửa mặt, rồi vscn như thường ngày cô thay y phục tiểu Mai làm tóc, khi xong cô bước ra ngồi xuống bàn dùng bữa.

    Tiểu Đào " Tiểu thư em nghe nói đại tướng quân đã về gần đến cổng thành rồi đó "
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm ta sẽ đi đón phụ thân khi người gần đi qua, chứ không nên làm phiền người đi diện kiến bệ hạ "
    Tiểu Đào " Dạ em biết rồi "
    Bạch Thiên Tuyết " Ta dùng bữa xong rồi, hai em cho người dọn dẹp đi "
    Tiểu Đào " Dạ "
    Tiểu Mai " Dạ "
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố phụ thân ông ấy đi đến đâu rồi? "
    Ngọc Thố [ Ông ấy vừa đến cổng thành, và đang trên đường về đây ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử về đây, không phải ông ấy phải đi diện kiến vua trước chứ? "
    Ngọc Thố [ Ông ấy là đại tướng quân, cho dù là vua cũng phải nể vài phần, với lại ông ấy được vua cho phép diện kiến sau cũng được ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thì ra là vậy à, nếu vậy nguyên chủ cũng có thể vào cung nếu không muốn thì không vào phải không? "
    Ngọc Thố [ Đúng vậy cho nên nguyên chủ luôn ở nhà không một ai biết nguyên chủ có hình dáng ra sao cả, và nguyên chủ có thể vào cung như đi chơi ]
    Bạch Thiên Tuyết " Thôi ta phải đi gặp phụ thân của nguyên chủ rồi, một lát nói chuyện sau nha ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 18: 18: Cổ Đại Cũng Không Tệ


    Nói vậy cô đứng dậy đi ra cửa lớn đứng, thì thấy ngoài đường rất náo nhiệt, một lúc sau từ xa có một đoàn người mặc giáp cưỡi ngựa đến thì tiểu Thố lên tiếng.

    Ngọc Thố [ Nhiệm vụ phụ tuyến, công lược đại hoàng tử Hoàng Phi Long ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố hình như em vừa nói gì đó phải không? "
    Ngọc Thố [ Dạ em là giao nhiệm vụ công lược đại hoàng tử ]
    Bạch Thiên Tuyết " Cho ta hỏi mặc dù hơi trễ, em là hệ thống nhiệm vụ gì vậy? "
    Ngọc Thố [ Thưa ký chủ em là hệ thống tổng hộp, cho nên nhiệm vụ nào cũng có ]
    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố bây giờ ta có thể đổi hệ thống được không? "
    Ngọc Thố [ Không được, nhưng mà người đây là muốn bỏ rơi em sao ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì ta không làm nhiệm vụ công lược có được không? "
    Ngọc Thố [ Dạ không vì đây là nhiệm vụ không được từ chối ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ôi tôi khổ quá mà, vậy cho ta biết thông tin về đại hoàng tử kia đi "
    Ngọc Thố [ Thông tin người công lược, tên Hoàng Phi Long năm nay 20 tuổi, tính cách lạnh lùng không gần nữ sắc, năm 10 tuổi đã đi theo phụ thân nguyên chủ ra chiến trường, và luôn coi phụ thân nguyên chủ là sư phụ, lúc biết tin nhà nguyên chủ gặp chuyện thì giúp đỡ cuối cùng vẫn thua dưới bàn tay vàng ]

    Bạch Thiên Tuyết " Vậy cho ta biết độ hảo cảm "
    Ngọc Thố [ 20 là đã từng gặp mặt
    40 là bạn
    60 là bạn thân
    80 là thích
    100 là yêu
    Hiện tại hảo cảm là 0 thưa ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu hoàn thành thì được gì? "
    Ngọc Thố [ tích phân ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nếu vậy thì ta đây phải cố gắng mà học thả thính mới được "
    Ngọc Thố [ Ký chủ cố gắng lên, em ủng hộ người ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm hết cách rồi "
    Cô vừa nói xong với tiểu Thố cũng là lúc đoàn người kia vừa tới dừng ngựa lại trước mặt cô, người dẵn đầu đoàn người nhảy xuống khỏi ngựa, người đó có mái tóc dài màu bạch kim được buộc sơ và để qua một bên vai, mài kiếm đôi mắt sắt bén mũi cao vai rộng trên người mặc một bộ giáp oai phong tầm 40 tuổi, đi lại ôm lấy cô tiểu Thố thấy vậy liền lên tiếng.

    Ngọc Thố [ Đây là phụ thân nguyên chủ, đại tướng quân triều đình Bạch Khải Uy thưa ký chủ ]
    Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân mừng người bình an trở về "
    Cô lên tiếng nhẹ nhàng lại ngọt ngào khiến cho bao người có mặt đều phải vừa bắt ngờ lại vừa muốn yêu thương, tiểu Thố khi nghe thấy cô lên tiếng với ngữ điệu này thì không khỏi tự hào trong lòng.

    Ngọc Thố [ Ting độ hảo cảm tăng 20 ] Ký chủ nhà mình thật tài sắc vẹn toàn.

    Bạch Khải Uy " Ta về rồi đây nữ nhi của ta "
    Bạch Thiên Tuyết " Nhưng phụ thân người hãy đi diện kiến bệ hạ trước đi ạ, có gì khi người về mình nói sao, không nên để mọi người phải chờ lâu đâu ạ "
    Bạch Khải Uy " Được vậy ta đi đây, gặp lại con sao "
    Bạch Thiên Tuyết " Dạ "

    Tạm biệt cô rồi ông mới phóng lên ngựa đi vào hoàng cung, còn cô thì khi bóng ông khuất rồi mới quay vào trong nhà, đi vào thư phòng cô ngồi xuống ghế và xem sổ sách của ngày hôm nay.

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố sao lần này nhiệm vụ của ta lại phải công lược vậy? "
    Ngọc Thố [ Tại kiếp trước vì muốn cứu nhà nguyên chủ cho nên hắn mới chết, cho nên đây là nhiệm vụ của nguyên chủ muốn cảm ơn đó mà ]
    Bạch Thiên Tuyết " Cái này sao ta thấy giống lấy thân báo đáp quá vậy "
    Ngọc Thố [ Thì vốn dĩ là vậy mà ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ôi cổ đại, sao lại cổ hủ vậy nè "
    Cô bây giờ bên ngoài thì làm sổ sách, còn bên trong thì thang lên thang xuống, cho đến trưa phụ thân nguyên chủ về, và đẩy cửa vào cô vẫn không ngước lên nhìn.

    Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân trước khi vào phòng phải gõ cửa, người biết không "
    Bạch Khải Uy " Sao còn biết đó là ta, mà không phải người khác? "
    Bạch Thiên Tuyết " Tại vì người trong phủ tướng quân này, ai cũng phải gõ cửa trước khi vào cả, ngoài trừ người thôi phụ thân đại nhân "
    Cô ngước mặt lên nhìn thì thấy ông và một người con trai tóc đen dài được buộc cao lên mài kiếm mắt phượng hẹp và dài thể hiện sự sắc bén mũi cao môi bạc khuôn mặt dài có khía cạnh, trên người mặc một bộ y phục màu đen, Bạch Khải Uy thấy cô ngước lên thì đi lại chỗ cô ngồi nhìn xuống một đống sổ sách thì tiện tay lấy một tờ xem và gật đầu.

    Bạch Khải Uy " Sổ sách được tính rất đúng và chu đáo, không hổ là nữ nhi của ta "
    Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân à người về khi nào vậy, và không biết người tìm con có chuyện gì không? "
    Bạch Khải Uy " À đúng rồi, ta về cũng được một lúc rồi, ta vào đây để gọi con dùng bữa trưa cùng "

    Bạch Thiên Tuyết " Vậy thì còn vị kia là ai thế ạ? "
    Bạch Khải Uy " Giới thiệu với con, đây là đại hoàng tử Hoàng Phi Long, còn đây là con gái thần Bạch Thiên Tuyết "
    Bạch Thiên Tuyết " Thì ra là đại hoàng tử, tiểu nữ thất lễ rồi "
    Hoàng Phi Long " Quận chúa không cần để ý "
    Bạch Khải Uy " Vậy thì đi ăn trưa thôi, và hôm nay đại hoàng tử dùng bữa trưa cùng mình "
    Ba người cứ thế đi vào bàn ăn đã được dọn sẵn ngồi xuống ăn, trong lúc ăn cô không nói chuyện, nhưng có gấp đồ ăn cho hai người kia cũng vì thế độ hảo cảm tăng 10, cho đến khi ăn xong đến lúc uống trà cô mới lên tiếng.

    Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân à ngày mai con sẽ đi chùa dân hương và cảm ơn vì người bình an hai hôm, vậy người có đi cùng với con không? "
    Bạch Khải Uy " Có lẽ là ta không đi được rồi, vì ta đã nói là sẽ vào cung rồi "
    Ông vừa nói vừa làm khuôn mặt ta rất muốn đi nhưng không được, trong đáng thương vô cùng còn đâu là đại tướng quân trên người đầy sát khí, nhìn qua bên Hoàng Phi Long.

    Bạch Khải Uy " Đại hoàng tử ta không thể đi theo bảo vệ an toàn cho con bé, vậy ngài có thể thay tôi bảo vệ con bé an toàn hay không? ".
     
    [Hệ Thống] Ta Chỉ Muốn Làm Người Qua Đường
    Chương 19: 19: Cổ Đại Cũng Không Tệ


    Bạch Thiên Tuyết " Phụ thân à, nữ nhi đi một mình cũng không có sao đâu "
    Bạch Khải Uy " Tuyệt đối không được, con đi một mình rất nguy hiểm, nếu đại hoàng tử không đồng ý thì ngày mai ta sẽ đi cùng còn "
    Bạch Thiên Tuyết " Hử người đi cùng con vậy còn bệ hạ thì sao? "
    Bạch Khải Uy " Ta sẽ viết thư cho bệ hạ nói là được "
    Hoàng Phi Long " Đại tướng quân không cần phải như vậy, vừa hay là ngày mai là cũng đi chùa cho nên ta sẽ hảo bảo vệ nàng bình an "
    Bạch Khải Uy " Được nếu vậy thì nữ nhi của ta ngày mai phải nhờ ngài rồi "
    Khi nói xong thì mọi người bắt đầu dùng bữa, còn cô thì ăn xong thì về phòng làm cho xong những sổ sách còn lại.

    Ngọc Thố [ Độ hảo cảm tăng 10 hiện là 40 ]

    Bạch Thiên Tuyết " Tiểu Thố cầu giải thích, tại sao độ hảo cảm lại tăng, ta có làm gì đâu? "
    Ngọc Thố [ À là tại hắn lần này đến nhà người ăn cơm là để nhìn người, cho nên hảo cảm tăng là chuyện bình thường mà ]
    Bạch Thiên Tuyết " Hử độ hảo cảm mới ở mức là bạn thôi mà, sao hắn lại nhìn ta? "
    Ngọc Thố [ Cái này thì để từ từ người liền biết ]
    Nghe vậy cô cũng không nói gì nữa mà chú tâm vào việc xem sổ sách, xong thì cô đi ngủ chiều đến thì cô ăn cơm cùng phụ thân xong rồi đi ra vườn dạo một vòng rồi lại đi về phòng tắm rửa rồi mặc một bộ nam vào, cô liền ra ngoài đến trà lâu, đến nơi cô đi vào tiểu nhị lần này không hỏi mà đưa cô thẳng lên trên.

    Ngọc Thố [ Ký chủ hình như tiểu nhị của quán rất quy củ thì phải ]
    Bạch Thiên Tuyết " Ừm vì bây giờ bọn họ đều đã được huấn luyện, là người dành cho chiến đấu mà "
    Ngọc Thố [ Mà ký chủ sao người lại đến đây mà không đi ngủ, đừng quên sáng mai người còn phải đi chùa, và phải nghĩ cách công lược nữa ]
    Bạch Thiên Tuyết " Yên tâm đi, ta chỉ đi chơi một chút cho thay đổi không khí thôi, để não còn suy nghĩ được nhiều hơn "
    Ngọc Thố [ Ừm em biết rồi ]
    Ngồi uống xong trà cô cũng thảnh thơi bước đi ra ngoài thư thả đi trên đường, cô thật không may khi bị người khác đi đường đụng vào, may mắn là cô có thể giữ thăng bằng tốt liền không ngã, cô ngước mắt lên nhìn thì thấy người kia là một người con trai tầm 18 tuổi có mái tóc màu nâu dài được xoã tùy ý mài kiếm mắt phượng mi dài mũi cao môi hồng hào nhìn vô cùng yêu mị hớp hồn bao nhiêu cô gái nhưng riêng cô thì không.

    Cậu con trai kia định bước đi thì bị cô nắm áo kéo lại.

    Bạch Thiên Tuyết " Đụng người xong không xin lỗi mà còn định đi à "

    Người kia khi tính đi thì bị cô đột ngột kéo lại làm hắn một chút nữa thì bị té mà nhìn cô với ánh mắt tức giận, tiểu Thố bên trong hệ thống lên tiếng nhắc nhở.

    Ngọc Thố [ Ký chủ hắn chính là nam chính Hoàng Kỳ Long ]
    Bạch Thiên Tuyết " À thì ra là nam chính đại nhân đây sao, cũng vừa lúc ta đang ngứa tay đây "
    Ngọc Thố [ Ký chủ bình tĩnh đừng đánh người ]
    Bạch Thiên Tuyết " Nhưng ta không nhịn tên này đâu, nếu một chút nữa ta không ưa nổi liền đánh "
    Hoàng Kỳ Long " Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không, mà muốn ta xin lỗi ngươi đang nằm mơ à "
    Khi vừa nói xong cô không chần chừ quật ngã Hoàng Kỳ Long cho hắn hôn đất mẹ thiên nhiên, xong cô liền quay người bước đi về phủ và thay đồ đi ngủ ngon lành cho đến sáng, hôm nay cô dậy rất sớm vscn và chuẩn bị, bây giờ trên người cô là bộ xim y hàng ngày cô vẫn mặc bước ra ngoài, mọi người đã tập trung đầy đủ có cả Hoàng Phi Long, cô từ trong đi ra tiểu Đào cùng tiểu Mai đỡ cô lên xe ngựa rồi cũng lên luôn, Hoàng Phi Long thì cưỡi ngựa đi bên cạnh, cứ thế là đoàn người của cô xuất phát, tưởng chừng là một chuyến đi bình yên nhưng không.

    Đi được nửa đường thì từ ngoài liền có tiến động, nhưng quân lính hô lên có cướp liền cầm vũ khi và vào tư thế chuẩn bị chiến đấu, thì những người kia liền cố giữ bình tĩnh để không lộ vẻ sợ hãi, cô nghe vậy cũng thất mắt mà nhẹ kéo rèm cửa sổ xe bên cạnh nhìn ra, nhưng đập vào mắt cô là Hoàng Phi Long đang ngồi trên ngựa nhìn vào, nhưng cô không quan tâm mà lại cửa mở ra và đi ra ngoài đứng nhìn.

    Ai cũng thấy ngạc nhiên khi cô từ trong bước ra, còn những tên cướp thì ngay người khi nhìn thấy cô, thấy vậy cô liền nói nhỏ với tiểu Mai cái gì đó tiểu Mai liền bước xuống đi ra chiếc xe sau chở đồ lấy một cái hòm vừa đi ra, những người khác khi thấy vậy thì không hiểu gì cho tới khi tiểu Mai đưa cái hòm cho những tên cướp và lên tiếng nói.

    Tiểu Mai " Tiểu thư nói nếu là người thường thì không nên làm cướp vì sẽ mang theo tiếng xấu, số vàng này các người có thể sống được ít lâu và phải cố gắng làm việc mới có ăn "
    Những người kia khi nghe tiểu Mai nói mà vẫn không hiểu chuyện gì cho tới khi họ đột nhiên quỳ xuống.

    Dân gặp nạn " Chúng tôi đội ơn tiểu thư rất nhiều, chúng tôi thật ra cũng không muốn làm như vậy, nhưng dân làng chúng tôi bị lũ cuốn trôi hết nhà cửa nên lên chỗ cao này tránh nạn, nhưng vì không còn gì để ăn nữa nên chúng tôi mới làm liều, cảm ơn tiểu thư đã rộng lòng bỏ qua, và cảm ơn số vàng của người nếu sau này tiểu thư có gì cầm chúng tôi sẽ không từ "
    _____________________________________________
    Tg chúc các bạn nữ 20/10 vui vẻ và mạnh khỏe xinh đẹp, đặc biệt mọi người phải luôn ủng hộ tg nha ????????.
     
    Back
    Top Bottom