Xuyên Không Hệ Thống Game Tại Dị Giới

Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 740: Không lẽ là Chủ thần khí



- Đấu chiến tu la, có dám cùng ta một trận chiến!
Hoàng Minh hét lớn, tiếng hét vang vọng không gian không ngừng chấn động tâm trí toàn trường. Hắn vậy mà hướng Đấu chiến tu la khiêu chiến. Đây quả thực là thiên đại lá gan, thiên đại sự kiện a. Đã bao nhiêu lâu chưa có người khiêu chiến tu la cấp bậc, cũng bởi vì một khi khiêu chiến liền sẽ cùng tu la một trận sinh tử. Trừ khi một phương bị giết chết, nếu không sẽ không thể dừng lại. Đây chính là thiên luật của tiên giới, thiên luật dành cho kẻ mạnh thống trị. Một khi khiêu chiến tu la liền không thể quay đầu. Bao nhiêu năm qua, người có can đảm khiêu chiến cấp bậc tu la vương giả quá ít, bởi vì thực lực của mỗi vị tu la vô cùng khủng khiếp, hầu như không cùng một đẳng cấp. Mà hiện tại Hoàng Minh vậy mà lên tiếng khiêu chiến Tu la, hắn chẳng lẽ điên rồi?
- Thiếu gia, không thể a!
Yến Thanh ở bên này kinh hãi bật thốt lên. Thực lực của Hoàng Minh có mạnh hơn nữa cũng không cùng cấp bậc với Tiêu Long. Nếu khiêu chiến chỉ là hướng vào chỗ chết.
- Mịa, tiểu tử này vậy mà khiêu chiến, thiên của ta a!
Vũ Văn Hoá Cập trợn to hai mắt, lắc lắc đầu vẻ mặt tràn ngập khiếp sợ. Có thể không khiếp sợ sao, đây chính là đại sự kiện a.  Lập Khương chỉ có thể nhìn Hoàng Minh ở xa, hai mắt âm trầm không có nói gì.
- Ha ha ha, tên tiểu súc sinh kia vậy mà khiêu chiến Tu la đại nhân, hắn nhất định phải chết, nhất định phải chết!
Đỗ Thực cười lạnh, khoé miệng nở nụ cười trào phúng. Quả thực là tìm chỗ chết. Vốn khi nãy Hoàng Minh tiếp được ba chiêu của Tiêu Long khiến Đỗ Thực có chút không dám tin, thế nhưng hiện tại Hoàng Minh lại mở miệng khiêu chiến, Tiêu Long nhất định sử dụng toàn lực đánh chết kẻ dám đối với hắn có ý niệm. Lão thái thái cùng lão giả tóc hoa râm cũng một mặt nhìn kẻ ngu si Hoàng Minh, ánh mắt tràn ngập vẻ khinh thường.
Tiêu Long không thể ngờ Hoàng Minh vậy mà dám lên tiếng khiêu chiến hắn, giận quá mà cười nói:
- Tiểu tử, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào. Vậy thì ngày hôm nay, ngươi liền chết được rồi!
Lời nói vừa dứt, Tiêu Long trên tay xuất hiện một thanh trường thương màu xanh lam. Trường thương không bắt mắt, thế nhưng lại như có một cỗ lăng liệt sức mạnh. Tiêu Long không hề cho Hoàng Minh một chút thời gian, thân ảnh mờ ảo biến mất, đây chính là do tốc độ quá nhanh, chỉ chớp mắt đã đến sát người Hoàng Minh, một thương đâm tới mạnh mẽ. Không gian pháp tắc phong bế một vùng thiên địa, Hoàng Minh rõ ràng cảm nhận được bản thân không cách nào né tránh một thương này.
- Hoàng Minh!
Linh San bi thương hô lớn, hai mắt càng nhiều hơn nước mắt. Chứng kiến một thương đâm xuyên mi tâm của Hoàng Minh, toàn thân nàng mềm yếu vô lực. Toàn trường lập tức sợ hãi, không nghĩ tới Hoàng Minh một chiêu liền không đỡ được, vậy mà hoàn toàn bị Tiêu Long một thương đâm xuyên mi tâm. Thế nhưng mấy giây trôi qua, tình cảnh có chút quỷ dị, cảnh tượng máu me vẫn không có xuất hiện. Bất quá ngay sau đó, thân thể Hoàng Minh nổ nhẹ một chút, ngay sau đó liền biến thành một khúc gỗ. Một thương của Tiêu Long liền đâm xuyên qua đỉnh đầu của khúc gỗ. Tiêu Long ngẩn ra.
- Trăn trối!
Chính là vào lúc này, một tiếng nói lạnh lẽo như ma vương ở dưới địa ngục vang lên. Tiêu Long kinh ngạc phát hiện bản thân bị cầm cố khó có thể di chuyển. Kiếm quang loé lên, Tiêu Long thân thể bị chém đến máu tươi tung toé. Hoàng Minh kinh ngạc, Tiêu Long cũng kinh ngạc. Hoàng Minh rõ ràng sự sắc bén cùng mạnh mẽ của Quỷ kiếm, nhưng vậy mà Tiêu Long ăn của hắn sáu kiếm liền chỉ bị thương ngoài da. Vậy mà không bị hắn chém đứt đoạn, quả thực khó tin. Phòng ngự thân thể cũng quá mạnh, ai có thể tin được. Mà Tiêu Long bên này cũng là kinh nhạc bởi vì Hoàng Minh vậy mà lĩnh ngộ không gian pháp tắc, hơn nữa còn chém hắn sáu kiếm, máu tươi phun ra. Đã bao lâu hắn chưa có bị thương, Tiêu Long cũng không nhớ rõ. Nhìn thân thể của mình cùng máu tươi, sắc mặt Tiêu Long cực kì khó coi, ánh mắt nhíu lại đầy sát ý.
- Ngươi, ngày hôm nay nhất định phải chết!
Tiêu Long như một đầu thú điên gầm lên, trường thương huy động trước người lập tức hướng tới Hoàng Minh ở không xa điểm lên khủng bố.
- Thí Thần Thiên Thương!
Mũi thương điên cuồng điểm ra, mỗi lần đâm tới liền sinh ra một đầu thần long gầm thét khủng bố. Một ngàn thương điểm ra, một ngàn đầu thần long hướng tới Hoàng Minh điên cuồng lao đến. Hoàng Minh đứng trước một chiêu khủng bố này liền cười lạnh, một tay đặt lên trước trán ngay sau đó biến mất khỏi mũi nhọn.
- Dịch chuyển tức thời!
Hoàng Minh biến mất, ngay sau đó xuất hiện lại là ở phía sau Tiêu Long. Quỷ kiếm cùng Thần kiếm ở hai tay điên cuồng chém ra. Tiêu Long chỉ có một chút khó tin, thế nhưng vẫn là kịp thời vung lên trường thương đón đõ cùng phản kích. Hai ngươi nhất thời rơi vào cận chiến điên cuồng. Tiếng binh khí va chạm đinh tai nhức óc. Tiêu Long càng đánh càng kinh hãi, trên miệng không thể không bật thốt ra lời nói:
- Ngươi hai thanh kiếm này đều là chủ thần khí?.
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 741: So phân thân



- Chủ thần khí?
Hoàng Minh không nghĩ tới đối phương sẽ nói như vậy. Hắn không chút để tâm, vẫn điên cuồng chém tới. Tiêu Long càng đánh càng giật mình, trường thương của hắn liên tục bị rạn nứt cùng sức mẻ, hiển nhiên có thế khăng định chắc chắn hai thanh trường kiếm kia đích thị là chủ thần khí. Bởi vì chỉ có chủ thần khí mới có thể thương tổn hắn thượng cấp thần khí Uyên Minh Thương mà thôi. Hai mắt Tiêu Long từ kinh hãi trở thành tham lam. Hai thanh chủ Thần khí, hơn nữa lại là chủ công kích, hắn Tiêu Long đã định.
Chỉ là so tới hai trăm chiêu đã ngoài, Tiêu Long càng có chút bực bội. Tiểu tử này cũng quá biến thái rồi, không chỉ có lực lượng cường hãn, thân thể phòng ngự bất giác từ khi nào cũng khủng bố lên rất nhiều, càng đánh càng hăng. Nhất là hai thanh trường kiếm chủ thần khí kia, bọn chúng đều có thể tự thân công kích, Tiêu Long hắn chẳng khác nào một đấu với ba. Nếu cứ thế này tiếp diễn, chỉ sợ hắn có thể bị mài chết không chừng.
Tiêu Long lập tức thay đổi chủ ý, hét lớn một tiếng tung ra một chiêu bán nguyệt thương đẩy lùi Hoàng Minh. Ngay sau đó một tay khua động vòng cung, khoé miệng phun ra một đoàn máu. Đoàn máu này bất giác chia làm mười giọt như nhau, Tiêu Long hét lớn:
- Thiên đạo thành thần, huyết lực thành nhân!
Lời vừa dứt, mười đoàn máu tươi kia nhanh chóng sinh sôi trong nháy mát. Toàn trường kinh ngạc chứng kiến mười giọt máu nhanh chóng biến hoá trở thành mười tên Tiêu Long giống y hệt bản thân hắn. Ngay cả khí tức, lực lượng cũng không kém một chút nào. Mỗi kẻ trên tay đều lấy ra trường thương, ánh mắt rét lạnh nhìn về phía Hoàng Minh.
- Ha ha ha, tiểu tử. Ta công nhận ngươi chính là mấy ngàn năm nay ta nhận biết một tên yêu nghiệt. Hơn nữa trên tay ngươi hai thanh chủ thần khí quá mức khủng bố. Ngươi hẳn là thành viên trọng yếu của thế lực ẩn thế nào đi. Thế nhưng hôm nay ngươi dám khiêu chiến ta, cho dù ngươi có thiên phú yêu nghiệt bậc nào đi nữa, cho dù ngươi có hai thanh chủ thần khí đi nữa, ngươi vẫn khồn thoát được kết cục là cái chết!
Nhìn Tiêu Long cười lớn vô cùng sảng khoái, Hoàng Minh nhếch khoé miệng cười nói:
- Chỉ bằng mười cái phân thân của ngươi?
Thấy Hoàng Minh chỉ vào mười cái phân thân vẻ mặt coi thường. Tiêu Long lại giận tím mặt lớn tiếng quát:
- Ngươi một tên tiểu tử vô tri làm sao biết được bí thuật khủng bố của ta. Không ngại nói cho ngươi biết, mười tên phân thân này của ta thực lực so với ta chỉ yếu hơn một chút. Hơn nữa lại dùng huyết nhục của ta tai tạo. Thân thể máu thịt đều là thật sự. Hiện tại ta mười một cái người cùng ngươi đấu, ngươi hai thanh chủ thần khí cũng không hộ được cái mạng cẩu của ngươi!
- Đúng không?
Hoàng Minh một chút cũng không để ý, thậm chí là có chút buồn cười. Lại có người dám so phân thân với hắn, đây là cùng hắn tấu hài một dạng sao?
- Tiểu tử này nhất định phải chết, Đấu Chiến tu la đại nhân không ngờ có thể tái tạo phân thân thật sự.     Không hổ là thứ mười trong tu la chiến thần.
Đỗ Thực cười lớn ha hả, vừa rồi Hoàng Minh đánh một trận cùng Tiêu Long làm hắn kinh hãi, hiện tại thấy Tiêu Long đại triển thần uy, quả thực là đại khoái nhân tâm a.
Nhưng mà nụ cười của hắn đột nhiên cứng ngắc lại, khoé miệng có chút co giật. Trước mắt hắn lúc này xuất hiện một màn chỉ sợ cả đời hắn cũng không thể tin nổi. Không chỉ có Đỗ Thực, toàn trường đều một mặt mộng bức cùng kinh hãi. Nơi này cũng chỉ có Linh San có chút đỡ hơn mà thôi. Chỉ thấy ở phía xa, Hoàng Minh hai tay chắp lại bắt đầu kết ấn.
- Đa trùng ảnh phân thân chi thuật!
Ấn vừa kết, không gian nổ tung vặn vẹo, cảnh tượng khiến toàn trường kinh tâm động phách chính là trên trời che kín một mảng, hàng ngàn thân ảnh phủ kín bầu trời, mỗi một thân ảnh giống nhau như những giọt nước trong biển hồ. Không rõ có thể đếm được là bao nhiêu, thậm chí có thể tới một vạn hay không? Chỉ có Hoàng Minh là rõ ràng nhất, đa trùng ảnh phân thân chi thuật của hắn từ rất lâu đã max cấp trị số. Theo thực lực của hắn tăng trưởng, kèm theo vô số nguồn lực lượng phụ trợ, ảnh phân thân mà hắn có thể phân ra là cực kì khổng lồ. Đó chính là lực lượng cấp chín siêu xayda, lại có năng lượng của cửu vĩ cùng mộc vĩ phụ trợ. Hoàng Minh còn chưa có sử dụng hiền nhân thuật cùng song nhãn Quỷ Thiết.
Tiêu Long ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt, trái tim có chút không dùng được. Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, sao tiểu tử kia có thể làm được như thế? Hắn bí thuật chính là huyết mạch truyền thừa, tối đa chỉ có thể tái tạo mười cái phân thân. Thế nhưng tiểu tử kia vậy mà có thể tạo thanh vô số thân ảnh ngập trời thế kia. Hắn rõ ràng cảm nhận được năng lượng trong mỗi thân thể kia. Bọn chúng hoàn toàn có sức mạnh thực sự chứ không phải là ảo ảnh như thế.
- Hiện tại muốn đánh một trận sao?
Tiếng nói của Hoàng Minh vang lên rơi vào tai Tiêu Long như là sự mỉa mai ngàn vạn lần. Hắn Đấu Chiến Tu La, đứng trước tiểu tử này lần nữa bị đánh mặt..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 742: Chiến đấu



- Ngươi, ngươi,...!
Tiêu Long không biết hiện tại nói lời nào, bởi vì lúc này hắn thật sự bị trùng kích quá lớn. Hắn mặc dù sống cả vạn năm, trải qua vô số cuộc chiến lớn nhỏ, thế nhưng vẫn chưa từng thấy qua bất cứ loại phân thân bí thuật nào khủng khiếp như vậy. Đến cả Huyết Vũ Tộc hắn bí thuật cũng không có bằng đối phương một phần ngàn vạn. Chính là lúc này Hoàng Minh lại không cho Tiêu Long có thời gian bình tĩnh lại, vạn thân ảnh bắt đầu trùng kích.
Tiêu Long không hổ là thân kinh bách chiến, rốt cuộc từ thấy đối phương có động tĩnh liền từ trong hỗn loạn lập tức bình ổn trở lại. Hắn lúc này không một chút nào coi thường Hoàng Minh nữa. Tên yêu nghiệt này đã tiếp cận thực lực có thể uy hiếp được hắn. Kẻ này nhất định phải diệt. Mười phân thân của Tiêu Long cùng bản thể cũng không yếu thế lập tức mạnh mẽ mang theo khí tức thượng vị thần đại viên mãn lao tới tả xung hữu đột. Một mảnh chiến trường kinh thiên động địa nổ ra. Toàn trường lập tức điên cuồng lui về phía sau, bởi vì chiến trường nơi này đã không phải nơi bọn hắn có thể quan chiến. Yến Thanh, Lập Khương cùng Vũ Văn Hoá Cập hỗ trợ toàn bộ đám người Tác Hi, Lập Phi lui ra ngàn trượng ngoài xa, thoát khỏi dư chấn của cuộc chiến. Phía bên này Đôc Thực cùng Lão Thái Thái, Lão giả tóc hoa râm cũng hỗ trợ một đám thần cấp cường giả thoát đi nơi này. Còn lại tộc nhân Đỗ gia ở phía dưới, Đỗ Thực cũng không còn cách nào cứu đi. Có thể nói Đỗ gia lần này hoàn toàn bị diệt đi chín phần tộc nhân dòng chính. Đỗ Thực hai mắt huyết hồng, nhìn về phía xa một trường chiến đấu kịch liệt vừa sợ hãi vừa căm giận, sát khí ngập trời.
Ở giữa chiến trường, chiến đấu rung trời, vô số tiếng nổ kinh thiên động địa, đủ loại ánh sáng quang mang nguyên tố bạo động.
Mười phân thân của Tiêu Long như hổ trong bầy sói, mỗi lần đánh ra liền huỷ diệt không ít phân thân của Hoàng Minh. Thế nhưng phân thân của Hoàng Minh thật sự nhiều lắm. Hơn nữa hắn còn không ngừng kết ấn, chỉ có thể nói là một lớp lại một lớp người chém mãi không hết. Hơn nữa, phân thân của Hoàng Minh hoàn toàn là một loại liều mạng mà đánh, điên cuồng không phải lo lắng. Phân thân của Tiêu Long mỗi khí chém nổ một phân thân chỉ là vỡ thành một đoàn khí vụ, mà phía bên Hoàng Minh thì ngược lại.
- Rasenshuriken!
Một loạt tiếng hét lớn, từ trên cao đỉnh đầu chỉ thấy mười đạo phân thân Hoàng Minh trên tay nắm một đạo phi tiêu khổng lồ kích cỡ như một toà đại sơn lập tức hướng mười phân thân của Tiêu Long mà ném xuống, tốc độ khủng khiếp phá không mà đi.
Tiêu Long hừ lạnh, thân ảnh lao tới phía trước hai cánh tay vung lên. Hắn chính là muốn sử dụng không gian pháp tắc bẻ cong không gian hoá đi mười đạo khổng lồ năng lượng này. Thế nhưng hai tay vừa  huy động liền kinh hãi. Từ phía sau một loạt tiếng hét hô lớn vang lên:
- Hoả độn, Hoả Long thuật!
Gào!
Long ngâm chấn thiên, hơn trăm đầu hoả long từ trong miệng một trăm đạo phân thân của Hoàng Minh từ phía sau gầm thét mà tới. Mỗi đạo hoả long lớn vài trăm mét điên cuồng hướng Tiêu Long cùng mười đạo phân thân đánh tới.
Tiêu Long khoé miệng hơi co giật, cắn răng lập tức thân thể chấn động mạnh mẽ. Từ phía sau lưng hắn cư nhiên xuất hiện hai cánh lớn dài đến hơn mười mét. Hai cánh này giống như huyết tạo thành, toàn bộ màu đỏ khiến người ta nhìn có cảm giác kinh sợ.
- Vũ Dực Huyết Ma!
Tiêu Long gầm lên, hai cánh mạnh mẽ vùng vẫy. Một cỗ phong hệ khí tức mang theo huyết vũ tinh phong một màn đánh tan toàn bộ hoả long lao tới. Hoàng Minh ở phía xa nhíu lại hai hàng lông mày. Không nghĩ Tiêu Long vẫn là có một loại thủ đoạn mạnh như vậy. Thế nhưng kiến cắn chết voi, hắn không tin không thể hành hạ tên Đấu Chiến Tu La này một trận. Linh lực của hắn vẫn là còn khổng lồ cực kì. Năng lượng haiba luôn luôn du động, Thiên Địa Tạo Hoá Công điên cuồng vận chuyển thu nạp thiên địa linh khí chuyển thành linh lực cho hắn. Hoàng Minh nhìn mười phâm thân của Tiêu Long, trong lòng cười lạnh:
- Để xem ngươi còn chịu đựng được bao lâu!
Hai tay Hoàng Minh kết ấn, một loạt phân thân lập tức lại xuất hiện. Chiến trường tiếp tục rơi vào tình trạng khủng bố. Nơi hai người đánh nhau vốn là một mảnh sơn mạch trải dài núi non. Hiện tại núi đâu không thấy, hoàn toàn là hố lớn hố nhỏ sâu đến mấy trăm mét, đất đá bụi mù. Trên không trung vết nứt không gian điên cuồng vỡ ra, hồi phục lại vỡ ra. Không gian vặn vẹo, không ngừng có lốc xoáy qua lại.
Chiến đấu bên này đã dẫn đến vô số cường tại bốn phía xung quanh lao nhanh mà tới, nhân số càng ngày càng tăng lên đến kinh khủng. Toàn bộ đều là thần cấp cường giả, ai nấy đều nhìn vào chiến trường ngoài xa hít một hơi khí lạnh, có chút khó thở.
- Hai người đó là ai, chiến đấu đẳng cấp này chỉ sợ là siêu cấp thượng vị thần đại viên mãn a!
Một tên thượng vị thần lão giả ở phía xa quan sát không nhịn được thốt ra lời sợ hãi..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 743: Tiêu Long điên



- Nghe nói đó chính là Đấu Chiến Tu la đại nhân a, không nghĩ tới ta sinh thời liền có thể chứng kiến Đấu Chiến Tu La đại nhân cường giả đứng thứ mười chiến đấu!
Lại có một thượng vị thân trung niên vẻ mặt sợ hãi lên tiếng nói.
- Các ngươi nói, thanh niên đang chiến đấu cùng Đấu Chiến Tu La kia là ai? Phải chăng cũng là một vị Tu la sao? Có thế đánh ngang hàng với Đấu Chiến Tu La chỉ sợ bài danh cũng nằm tốp mười đi!
Những kẻ khác cũng đang điên cuồng nghị luận, nhất là thân phận của thanh niên đang cùng Đấu Chiến Tu La điên cuồng chiến đấu kia. Không ai nhận ra hắn là ai, hoàn toàn là đoán già đoán non, càng là sợ hãi khi chứng kiến ngàn vạn thân ảnh đang bao vây Đấu Chiến Tu La.
Tác Hi từ trước đến nay đối với Hoàng Minh một mực tôn kính, nhưng lần này chứng kiến Hoàng Minh chiến đấu càng là nội tâm sùng bái cùng thần tượng. Trước kia xuất phát từ Hoàng Minh cứu gia tộc hắn, hắn đi theo Hoàng Minh chính là ơn tri đồ báo. Hiện tại chứng kiến Hoàng Minh thực lực, hắn càng là một mực trái tim cuồng loạn. Bề ngoài rất khó ai nhận ra hắn cảm xúc, thế nhưng trong tim hắn trái tim cường giả vẫn là mạnh liệt rung động.
- Hoàng Minh hắn có thể thắng không?
Ở một bên Nghiên Nghiên cũng là rung động, nàng nhìn về phía Lập Phi mà hỏi.
- Chúng ta phải tin hắn!
Lập Phi còn không có trả lời, ở một bên Ngọc Yên Mĩ nhẹ nhàng lên tiếng đáp. Nếu nói ai tin tưởng Hoàng Minh nhất, chỉ sợ chúng nữ không ai so được với Ngọc Yên Mĩ. Điều này thật kì lạ, có lẽ đến chính Hoàng Minh cũng không biết.
Hoàng Minh lúc này đang điên cuồng thao túng trận chiến, một mực khiến Tiêu Long rơi vào trạng thái bị động vô cùng chật vật. Tiêu Long chính xác là sắp nổi cơn điên thật sự. Hắn không thể phủ nhận một điều, hắn đang hoàn toàn bị Hoàng Minh dắt mũi. Không có cách nào, bời vì số lượng phân thân quá nhiều, hơn nữa hoàn toàn không thể tìm ra Hoàng Minh chân thân thực sự. Mỗi cái phân thân cùng với bản thể Hoàng Minh hoàn toàn không có chút nào khác lạ. Cho dù thần thức của Tiêu Long có mạnh hơn bao nhiêu đi nữa cùn không thể phát hiện ra Hoàng Minh. Giết địch trước tiên bắt vua trước, cho dù Tiêu Long rõ ràng đạo lí này, nhưng hắn thật sự không có cách nào tìm ra, hắn thật bế tắc a. Chính là lúc này một đạo phân thân của Tiêu Long trước sự công kích điên cuồng của mấy trăm đạo phân thân liền hoàn toàn bị bao phủ. Một màn này giống như trước kia đối với quỷ vương Phất Cơ. Phân thân này hoàn toàn bị bao phủ bởi vô số công kích hoá thành vụ nổ tan biến vào hư không. Tiêu Long trái tim rỉ máu, mỗi một phân thân chính là tinh huyết của hắn, nếu như giết chết Hoàng Minh sau đó thu trở về liền không có vấn đề gì. Thế nhưng mất một phân thân liền ảnh hưởng đến một phần thực lực của hắn, lại là tác dụng phụ rất lớn.
Còn đang trong suy nghĩ lo lắng, lại một tiếng nổ vang lên, lại một phân thân của Tiêu Long bị tan biến. Trên trán Tiêu Long gân xanh đã nổi lên, hắn thật sự đã có dấu hiệu bất chấp tất cả. Nếu còn không xử lí Hoàng Minh bây giờ, hắn liền tám cái phân thân còn lại hoàn toàn bị mài chết.
- Bá Vương Tường Phụng Tiễn!
Từ trên cao một con Phượng Hoàng Lửa khổng lồ cực đại phóng tới. Tiếng phượng gáy ngất trời, hoả diễm bao trùmg phương viên mấy trăm mét. Kinh khủng một màn khiếp không ít thần cấp cao thủ ở bên ngoài quan sát đều sợ hãi không thôi.
- Cái này, đây chẳng lẽ là thần kĩ!
Có một trung vị thần há hốc mồm không nhịn được thốt lên. Một cái Phượng hoàng lửa lớn như vậy, nếu không phải thần kĩ có đánh chết bọn hắn cũng không tin.
- Đấu Chiến Tu La có thể đỡ được một chiêu này sao?
Lại có người không tự chủ được lẩm bẩm nói. Không khí yên tĩnh dị thường, tiếng nói của hắn muốn vang trong tai mỗi người. Đấu Chiên Tu La có thể đỡ được sao?
Phượng hoàng lửa tốc độ cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt Tiêu Long. Hoả quang ngập trời, lông phượng rơi vãi đều khiến cho không gian nhiệt độ tăng lên đáng sợ. Nhiệt độ này so với hoả nham dưới lòng núi lửa cũng không kém là bao nhiêu.
Tiêu Long cắn răng, rốt cuộc hắn phải dùng lá bài tẩy sao? Hắn vậy mà đối với một tên trung vị thần hoàn toàn cần phải triển lộ toàn bộ át chủ bài sao?
Tiêu Long hai mắt đỏ rực, đã không còn cách nào khác. Bàn tay hắn vung lên, hai khối nhỏ bay vào miệng của hắn, hắn hoàn toàn đã điên cuồng. Lập tức bàng bạc khí tức từ trên người Tiêu Long bùng nổ. Hai mắt hắn loé lên đỏ rực, toàn thân cơ bắp càng là cuồn cuộn nổi lên.
- Chủ Tinh Linh!
Hoàng Minh nhìn Tiêu Long phục dụng hai viên chủ tinh linh, trong lòng không khỏi kinh ngạc một màn. Không nghĩ tới Tiêu Long lại điên cuồng như vậy. Vì muốn giết chết bản thân mà lại xuất ra hai viên chủ tinh linh không do dự nuốt lấy. Phải biết Chủ tinh linh chính là chí bảo của chí bảo a. Một viên chủ tinh linh so với một gia tộc như Đỗ gia còn có giá hơn. Tiêu Long vậy mà không nhíu mày nuốt lấy hai viên một lúc..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 744: Chấn kinh



Tiêu Long nuốt vào hai viên Chủ tinh linh, thực lực bạo phát. Hắn như một đầu thái cổ huyết Long, miệng gầm lên một tiếng Long ngâm vang vọng thiên địa. Tay phải hướng về Hoả Phượng Hoàng là một đấm:
- Tu La Thần quyền!
Lập tức quyền ấn giống như bài sơn hải đào xuất hiện. Vô số tiếng la thất thanh, tiếng gào rú thảm thiết, hàng vạn sinh linh hướng Hoả Phượng Hoàng đối nghịch. Hai bên va chạm, Hoả Phượng Hoàng lập tức bị chấn vỡ tan, hoả quang bị vô số sinh linh cắn nuốt.
Hoàng Minh thấy cảnh này trong lòng cũng chấn kinh. Lực lượng vừa rồi của Tiêu Long chỉ sợ đã tiếp cận nửa bước chủ thần. Nửa bước chủ thần là khái niệm gì? Chính là chủ thần phía dưới liền vô địch.
Ở ngoài xa chứng kiến một quyền của Tiêu Long, toàn trường không ít thần cấp cao thủ há hốc miệng không khép lại được. Chính là không người toàn thân run rẩy, hai mắt trừng lớn sợ hãi.
- Ta kháo, Đấu Chiến Tu la đại nhân vậy mà một quyền phá đi Hoả Phượng Hoàng mấy trăm mét kia!
Một tên hạ vị thần không nhịn được lên tiếng chửi thề.
- Khí thế này, thực lực này chỉ sợ tiếp cận nửa bước chủ thần, nửa bước chủ thân a, thiên của ta a!
Một tên lão quái vật thượng vị thần đại viên mãn cũng không nhịn được cảm thán. Nửa bước chủ thần, đây là cảnh giới trong truyền thuyết a, dưới chủ thần không có địch thủ a.
Linh San hai mắt tràn ngập kinh sợ, nàng nắm chặt bàn tay đến trắng nhợt, mặt không chút huyết sắc. Những người khác cũng đều là một vẻ ngưng trọng cùng lo lắng. Nhưng không ai có thể can thiệp trận chiến này, thực lực là không đủ, hơn nữa lại là một trận khiêu chiến. Là Hoàng Minh khiêu chiến một vị tu la.
Tác Hi cho dù luôn luôn tin tưởng Hoàng Minh lúc này cũng là một mặt biến sắc, trong lòng một mảnh khó có thể chấp nhận.
Tại chiến trường trung tâm, Tiêu Long như một chiến thần sừng sững đứng ở nơi đó, hắn như một ma thần không giận mà uy, sẵn sàng một quyền giết đi kẻ nào không phục.
- Ha ha ha, Hoàng Minh tiểu cẩu, ngươi là kẻ đầu tiên ép ta tới mức này. Quả thực không thể tưởng tượng được hai viên chủ tinh linh của ta vậy mà lại dùng để giết một tên trung vị thần. Quả thực là nực cười, thế gian đệ nhất một cái chuyện cười. Thế nhưng giết ngươi, lấy đi của ngươi hai thanh trường kiếm kia, so với hai viên chủ tinh linh hoàn toàn là có thể bù đắp ta toàn bộ tổn thất!
Hoàng Minh đứng ở phía xa, một mực phong khinh vân đạm nhàn nhạt nói:
- Ngươi nghĩ ngươi có thể giết được ta sao?
Tiêu Long nghe Hoàng Minh đến lúc này vẫn có thể như thế bình tĩnh, hắn giận quá mà cười:
- Tiểu súc sinh, ngươi còn có hậu chiêu gì? Đứng trước thực lực tuyệt đối, ngươi chỉ còn một con đường chết!
Lời vừa dứt, hai tay Tiêu Long huy động trước người, hai cánh phía sau mở rộng. Tiêu Long hai mắt đỏ rực lại càng sáng hơn. Ngay lập tức Tiêu Long quát lớn:
- Vũ Động Phiên Huyết!
Ầm ầm ầm!
Bốn phía không gian chấn động, mùi huyết tinh ngập trời toả ra bốn phía. Muôn vàn tu la thân ảnh điên cuồng du động nhắm tới phân thân của Hoàng Minh. Phân thân nổ vỡ tan tành, chỉ trong nháy mắt toàn bộ phân thân điên cuồng biến mất. Hoàng Minh lập tức dịch chuyển tức thời thoát đi về phía sau. Tiêu Long phát hiện Hoàng Minh biến mất, hai mắt lưu động lập tức hét lớn:
- Chạy đi đâu?
Một chưởng vỗ ra, thân ảnh Hoàng Minh nhanh chóng xuất hiện liền bị bao phủ bởi một chưởng của Tiêu Long. Chưởng ấn bao phủ hoàn toàn Hoàng Minh không cách nào chạy trốn. Toàn trường kinh hãi ngừng lại hít thở, hai mắt nhìn chằm chằm vào phía xa xa.
Oanh long long.
Không gian vỡ nát, vết nứt không gian mở rộng liên túc xâu xé bẻ cong hơn mười giây liền mới chậm rãi hồi phục. Thân ảnh Hoàng Minh cứ vậy không thấy.
- Hắn chết rồi sao?
Vũ Văn Hoá Cập nuốt khan một hơi, khó khăn mà hỏi. Toàn trường không một ai trả lời.
Ở trung tâm chiến trường, Tiêu Long hai mắt ngưng trọng nhìn không gian vỡ nứt đang phục hồi lại, khó lòng tin nổi:
- Hắn ở đâu?
Tiêu Long lúc này cũng không dám khẳng định Hoàng Minh đã chết hay chưa, bởi vì hắn một chưởng vừa rồi, cảm giác có chút không đúng.
- Ngươi giết không được ta!
Bất giác một giọng nói quen thuộc vang lên, Tiêu Long quay ngược về sau. Một thân ảnh cách hắn không xa hai trăm mét. Hoàng Minh lăng không mà đứng, so với vừa rồi không chút khác biệt nào, hiển nhiên không chịu một chút thương tổn.
- Ngươi, làm thế nào có thể thoát được...?
Tiêu Long lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Hoàng Minh nhếch miệng cười, trên tay xuất hiện ba viên ngọc nhỏ màu xanh lam. Ba viên ngọc này vừa xuất hiện, Tiêu Long há hốc miệng, lắp bắp mà nói:
- Chủ tinh linh?
Hắn không có nhìn lầm, trong tay Hoàng Minh đích xác là ba viên chủ tinh linh. Làm sao có thể a, phải biết hắn mấy vạn năm nay mới tích luỹ được hai viên Chủ tinh linh, vậy mà tiểu súc sinh này trên tay lại là ba viên.  Hoàng Minh không để ý đến Tiêu Long, không chút khách khí, trước ánh mắt kinh ngạc của Tiêu Long ném ba viên Chủ tinh linh vào miệng. Ba viên chủ tinh linh mà thôi, Hoàng Minh thật sự không một chút nào tiếc, muốn dùng là dùng. Trong ba lô của hắn còn nhiều lắm, trước kia rời khỏi Hoang địa, Thuỷ Long cùng Địa Long liền đưa hắn hai bình, bên trong mỗi bình không ít hơn năm mươi viên Chủ tinh linh. Hắn là phục dụng một lần ba viên mà mắt không nháy một cái, có chút nhà giàu mới nổi..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 745: Bí kĩ thượng cổ



- Ngươi... ngươi!
Tiêu Long một mặt kinh hãi nhìn Hoàng Minh ném ba viên Chủ Tinh Linh vào miệng, trong lòng hắn muôn vàn tư vị ngũ tạp không rõ.
Hoàng Minh ném ba viên Chủ Tinh Linh vào miệng, lập tức ba cỗ thổ nguyên tố hung hãn như bài sơn đào hải chạy khắp các kinh mạch. Huyết dịch như sôi trào, mỗi tế bào máu giống như hung thú mạnh mẽ bộc phát khí tức đáng sợ. Mặc dù đã biết trước được lực lượng khổng lồ này nhưng Hoàng Minh vẫn là bị ba cỗ lực lượng làm cho khiếp sợ. Năng lượng quá nhiều, rốt cuộc Hoàng Minh cũng chỉ có thể tiếp thu được ba phần lực lượng, còn lại toàn bộ bị đẩy ra ngoài thân thể. Mặc dù chỉ thu được ba phần lực lượng nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng được thực lực của bản thân bạo tăng một cách khủng khiếp. Sức mạnh tràn trề khiến Hoàng Minh muốn điên cuồng phát tiết một trận, điên cuồng chiến đấu một trận.
- Khốn kiếp, khí tức này!
Tiêu Long không nhịn được chửi thề, ánh mắt hắn tràn ngập vẻ kiêng kị cùng không thể tin. Khí tức kia quá mạnh mẽ, không ngờ so với hắn không yếu hơn bao nhiêu.
Ở xa xa quan chiến toàn trường đều sợ hãi chấn kinh. Không ít người lập tức đoán ra Hoàng Minh vừa rồi sử dụng là Chủ tinh linh. Bởi vì chỉ có Chủ tinh linh mới có thể khiến Hoàng Minh có lực lượng khủng khiếp tới mức này.
- Lần này Đấu Chiến tu la đại nhân chỉ sợ gặp phải đối thủ rồi!
Lập tức có người than thở, hai mắt có chút sợ sệt mà nói.
- Ta xem chưa chắc, cho dù tên kia có phục dụng chủ tinh linh đi nữa thì thực lực cũng không có tiếp cận đến nửa bước Chủ thần. Tiêu Long đại nhân hoàn toàn có thể nghiền ép hắn!
Tiếng bàn luận không ngớt, đa phần vẫn là nghiêng về phía Tiêu Long. Dù sao Tiêu Long thanh danh, thực lực còn tại đấy. Chí ít bọn hắn không dám tin thanh niên kia có thể chiến thắng một vị tu la trước mười .
- Các ngươi xem, bọn họ đã đánh rồi!
Có người hô lên, toàn trường lập tức mở to mắt quan chiến chỉ sợ bỏ lỡ một chi tiết quan trọng nào đó.
Oanh Long long!
Tiếng nổ kinh thiên không ngừng vang dội, hai người lúc này thuần tuý là dùng quyền cước giao chiến, khí tức mạnh mẽ chấn nát toàn bộ thiên địa. Một trận chiến này chỉ sợ ngàn năm nay ít thấy. Chỉ trong mười cái hô hấp cả hai liền giao thủ hơn mấy trăm chiêu. Hoàng Minh cùng Tiêu Long đánh tới một mặt hưng phấn. Tiêu Long thì càng đánh càng ngưng trọng. Mặc dù hắn tu vi hiện tại so với Hoàng Minh cao hơn rất nhiều ổn ổn chiếm thượng phong. Thế nhưng Hoàng Minh lại không có bại, mỗi lần hắn vung quyền muốn đánh trúng đối phương liền bị đối phương tránh né trong gang tấc. Cảm giác như đối phương có thể tiên đoán được hắn sẽ đánh ở vị trí nào vậy. Hơn nữa đối phương lại thuộc tính quá khủng bố. Tiêu Long giao thủ qua không ít cao thủ siêu cấp, thế nhưng kẻ lĩnh ngộ nguyên tố pháp tắc nhiều như tên tiểu tử này thì chưa từng thấy. Từ mấy trăm chiêu qua, tiểu tử này đã vận dụng tới bảy loại nguyên tố pháp tắc, hơn nữa vô cùng nhuần nhuyễn cùng cảnh giới đại thành.
Ầm!
Hai bên một chưởng đối nghịch lui về phía sau. Hoàng Minh lui hơn trăm mét, Tiêu Long chỉ lui có bốn mươi mét, cao thấp rõ ràng phân.
- Tiểu tử, cho dù ngươi có phục dụng Chủ tinh linh nhiều hơn nữa thì thực lực vẫn không thể vượt qua ta. Ngày hôm nay, ta quyết định dùng hết con bài tẩy để giết ngươi. Có thể để ta dùng toàn bộ mọi thứ, ngươi chết cũng là không oan!
Tiêu Long lời vừa dứt, hai tay vung lên chụm lại thành trảo. Trong lòng bàn tay hắn bất ngờ xuất hiện một đoàn năng lượng khổng lồ nhanh chóng tụ tập.
Hoàng Minh kinh ngạc nhìn một màn này, hai mắt cũng có chút ngưng trọng. Rốt cuộc cũng không dám khinh thị, thân thể lập tức tạo thành thế đứng. Hai tay thành trảo đưa về phía trước. Lập tức một đoàn quang mang không kém gì của Tiêu Long nhanh chóng tụ tập.
Tiêu Long vốn đang cười lạnh đắc ý nhìn thấy Hoàng Minh bộ dáng kia lại là chấn kinh có chút khiếp sợ. Đối phương vậy mà đang cùng hắn một dạng tụ tập năng lượng. Sao có thể như vậy? Đây chính là bí kí thời thượng cổ mà hắn cơ duyên đoạt được. Không thể nào đối phương cũng sẽ biết. Trước nay hắn chưa từng thi triển trước mắt người khác, luôn coi đây là lá bài tẩy đáng sợ nhất. Nhất định là trùng hợp, nhất định là như thế, đối phương thi triển chỉ là có chút giống mà thôi, nhất định không so được với bí kĩ của hắn.
Bí kí tuyệt chiêu này một khi thi triển liền không thể thu lại, Tiêu Long hai mắt huyết hồng nâng lên quang cầu màu đỏ nhắm hướng Hoàng Minh hô lớn, quang cầu mạnh mẽ theo đường thẳng nhắm tới Hoàng Minh ở phía xa, như lưu tinh chói mắt nhất:
- Thất Huyết Hà Quang Phá!
- Ka Me Jo Ko!
Phía đối diện, Hoàng Minh hai mắt cũng tràn ngập lửa nóng, lập tức bắn ra quang cầu xanh lam sắc. Hai nguồn năng lượng nhanh chóng lao đi về hướng đối phương.
Đùng!
Tiếng nổ vang trời, hai nguồn năng lượng, hai màu sắc đối đầu điên cuồng tranh đoạt cắn nuốt nhau. Tiêu Long cùng Hoàng Minh, cả hai đều nghiến răng liên tục truyền ra năng lượng không ngừng truyền vào cùng đối phương so. Một màn này chấn kinh toàn bộ thiên địa, nhất thời thiên hôn địa ám..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 746: Triệu hồi Chiến nô



Trước mắt cả ngàn cao thủ quan chiến bốn xung quanh, rốt cuộc một tiếng nổ kinh thiên bao trùm mấy ngàn mét bên trong chiến trường vang lên. Năng lượng bao trùm toàn bộ chiến trường, thân ảnh hai người đều bị vụ nổ nuốt lấy.
Linh San hai mắt ngọc ngây ngốc nhìn về phía chiến trường phương xa, toàn thân tê dại không chút sức lực. Nếu không phải Ngọc Yên Mĩ ở bên đỡ lấy, nàng chỉ sợ không thể đứng vững.
- Đây là, quá khủng khiếp, quá đáng sợ!
Rốt cuộc có người thoát khỏi kinh sợ lẩm bẩm nói. Ánh mắt ngây dại của toàn trường bắt đầu có chút thần sắc trở lại. Không thể không nói vừa rồi một lần giao phong kia quả là trận chiến đỉnh phong của hai tôn siêu cấp cường giả. Chỉ sợ là hơn ngàn năm nay một trận chiến lớn nhất.
- Rốt cuộc ai là người thắng?
Một lão nhân gầy gò hai mắt nhìn chằm chằm vào chiến trường mà hỏi. Câu hỏi này không ai có thể trả lời, toàn trường mở rộng thần thức quan sát tới vụ nổ đang tan biến kia.
- Đó là?
Một thượng vị thần cường giả lên tiếng, ánh mắt hướng về phía chiến trường đầy mặt kinh hãi. Lập tức những người khác đều hướng vị trí hắn tập trung mà nhìn. Khói mờ tan đi, một thân ảnh xuất hiện trong mắt mọi người. Người này một thân y phục rách nát không thể nào nát hơn, toàn thân vết thương chồng chất. Những vết thương này đang nhanh chóng phục hồi, hai cánh phía sau xơ xác cũng đang nhanh chóng hồi phục. Người này chính là Tiêu Long. Chỉ thấy Tiêu Long hai mắt ngưng trọng cùng khó tin. Toàn thân hắn lực lượng chủ tinh linh đã nhạt đi rất nhiều, nhưng Tiêu Long không có để ý đến, ánh mắt hắn nhìn về phía đối diện. Hắn vậy mà vẫn chưa có thắng, đúng như vậy, hắn vẫn chưa có thắng.
Phía bên kia, một thân ảnh cũng chậm rãi xuất hiện. Người này lăng không mà đứng, toàn thân cũng toàn vết thương chồng chất, máu tươi tràn ngập thân thể. Thế nhưng rất nhanh vết thương lập tức khôi phục, cánh tay phải cũng lần nữa trọng sinh. Cuộc đấu vừa rồi vẫn là lưỡng phân thắng bại.
- Ta vẫn là đánh giá thấp ngươi, ngươi vẫn là từ đầu đến cuối mang đến cho ta rung động vô cùng. Có thể cùng ta đánh tới mức này, có chết cũng có thể dương danh lập vạn. Nhưng như thế vẫn không thể thay đổi được kết cục, ngươi vẫn phải chết. Ta trước kia được sư phụ để lại cho một tấm phù lục bảo mệnh, không nghĩ tới vẫn là phải sử dụng để giết một tên tiểu tử Trung vị thần, ha ha ha!
Tiêu Long cười lớn, trong tay bất ngờ xuất hiện một tấm phù lục màu nâu đen. Hắn lập tức không chần chừ bóp nát. Một cỗ lực lượng khổng lồ bao phủ lấy hai tay của Tiêu Long. Tiêu Long gầm lên, hai tay gân xanh lập tức nổi lên đáng sợ. Mặt đất phía dưới vốn đã phá toái không còn hình dạng bất ngờ rung chuyển cực độ. Tiêu Long hai tay chắp lại kết ấn liên tục, tốc độ kết ấn cực nhanh, sau hai lần hô hấp liền quát lớn:
- Thiên vi tôn, Địa vi vật, Triệu hồi ta Chiến Nô!
Ầm ầm ầm!
Mặt đất vỡ tan ngay sau đó điên cuồng tụ tập. Dùng mắt thường có thể nhìn thấy chúng tụ tập thành một đoàn hình dáng, hai chân, thân thể, hai tay, đầu. Trước sự kinh sợ của toàn trường, một cỗ chiến nô cao đến trăm trượng xuất hiện trước mắt. Cỗ chiến nô này hoàn toàn được đúc kết bằng thổ thuộc tính cùng hắc ám thuộc tính. Chiến nô trong tay cầm một đài chuỳ cực kì khổng lồ, nó sừng sững như một chiến thần bất khả chiến bại. Khí tức Hoang cổ đáng sợ chèn ép xung quanh. Toàn trường nhìn thấy một màn này đều nuốt nước bọt đánh ực, vẻ mặt dại ra, miệng co quắp. Đây còn là làm sao đánh, thanh niên kia đứng trước cỗ chiến nô này hoàn toàn là một con kiến cũng không phải.
Tiêu Long đứng trên đỉnh đầu của chiến nô, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống Hoàng Minh ở phía dưới. Hoàng Minh trong mắt hắn lúc này chẳng khác gì một kẻ đã chết. Tiêu Long trong lòng tuy hơi đau xót vì mất đi một cái phù lục quý giá nhất, thế nhưng nghĩ lại trên người Hoàng Minh hai thanh chủ thần khí cùng Chủ tinh linh thì trong lòng cũng an ổn hơn chút. Khoé miệng hắn lại treo nụ cười, đắc ý mà nói:
- Tiểu tử, ngươi hiện tại có quỳ xuống xin ta tha chết cho ngươi cũng không được. Ngươi ngày hôm nay nhất định phải chết, không ai có thể cứu được ngươi!
Tiêu Long tiếng nói vang vọng thiên địa, dường như hắn muốn tuyên bố kết thúc trận chiến này, tuyên bố cho toàn trường biết hắn chính là đấu chiến tu la, là chiến thần bất bại.
- Điều này sao có thể?
Vốn ở một bên quan chiến Vũ Văn Hoá Cập, Lập Khương cũng không biết nói ra thế nào. Trước thấy Hoàng Minh có thể cùng Tiêu Long đánh tới ngang hàng đã khiến bọn hắn sợ hãi cùng vui vẻ. Thế nhưng hiện tại Tiêu Long không nghĩ tới còn con bài khủng bố bậc này. Cỗ chiến nô kia tu vi cùng Tiêu Long ngang hàng, hơn nữa bàn về hình thể cùng lực lượng đã viễn siêu tất cả thượng vị thần có thể thừa nhận. Một trận chiến này, Hoàng Minh rốt cuộc vẫn là bại sao?
- Thiếu gia, ngươi còn có nó đúng không, ngươi nhất định vẫn không thua đúng hay không?
Trước sự lo lắng sợ hãi của đám người Linh San, Lập Phi. Tác Hi một mực yên lặng đứng ở đó bất ngờ lên tiếng hô lớn. Toàn trường kinh ngạc nhìn về phía hắn, ai cũng tràn ngập nghi hoặc không thôi.
Hoàng Minh nghe rõ tiếng hô lớn kia của Tác Hi, hắn không có trả lời, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Long vẫn là trào phúng như vậy, vẫn là không có cho Tiêu Long sắc mặt tốt.
- Ngươi nghĩ chỉ dựa vào nó đã muốn thắng ta?
Hoàng Minh lạnh lùng cười mà nói, Tiêu Long nghe tới lời này, một cảm giác bất an tràn ngập đầu óc hắn. Tiểu tử này có ý gì?.
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 747: Susano Toàn chân thể



Ngày vào lúc Tiêu Long còn đang nghi hoặc, bên này Kurama cười hắc hắc đầy vẻ khoái chí mà nói:
- Hoàng Minh tiểu tử, ngươi lần này có cần ta hỗ trợ hay không?
Hoàng Minh lắc đầu, khoé miệng nhếch lên nụ cười tà dị, nhẹ nhàng nói:
- Chỉ là một vật cấp thấp triệu hồi, ta tự có thể giải quyết!
Kurama nâng tay vuốt vuốt râu mép lại cười hắc hắc:
- Ta nói tên Đấu Chiến Tu La gì đó gặp ngươi quả thực là vận cứt chó. Mỗi lần đưa ra món bài tẩy nào đều bị ngươi khắc chế hoàn toàn, đến ta cũng không thể nhịn được cười.
Hoàng Minh trên mặt hắc tuyến lộ rõ, khoé môi co giật:
- Ngươi nói ta là cái thứ gì?
Kurama không nhịn được bật hơi cười lớn, hai mắt híp lại thành hình trăng lười liềm bô bô một quát:
- Là ngươi nói, không phải ta nói!
Nghe Cửu Vĩ chối bay biến, Hoàng Minh cũng không có để ý đến nó nữa. Hai mắt nhắm lại, sau một hô hấp lập tức mở ra. Quỷ Nhãn bắn ra tinh mang chói mắt, một vệt máu tươi tràn ra cực kì quỷ dị. Trước sự kinh hãi của Tiêu Long cùng toàn trường cường giả. Một nguồn năng lượng màu tím bắt đầu bành trướng bao phủ toàn thân Hoàng Minh không ngừng khuyếch tán sinh sôi.
Tác Hi hai mắt sáng ngời, toàn thân có chút run rẩy. Hắn là đang kinh sợ, hâm mộ, ao ước, kiên định. Vô số cảm xúc trong lòng liên tục thay đổi. Có lẽ tại đây cũng chỉ có hắn biết được trên người Hoàng Minh đang phát sinh chuyện gì.
Tiêu Long nhìn thấy năng lượng khổng lồ trên người Hoàng Minh liền ngây ngốc. Trên người tên tiểu hỗn đãn kia đang xảy ra chuyện gì?
Như đáp lại câu hỏi của Tiêu Long, thân thể Hoàng Minh nhanh chóng được nâng lên cao hơn. Rốt cuộc nguồn năng lượng màu tím kia nhanh chóng ngưng thành thực chất. Đầu tiên là những khớp xương nhanh chóng được hình thành. Sau đó những lớp da, xuất hiện liên tục là hai chân, hai tay, đầu lâu. Còn chưa dùng ở đó, thân hình khổng lồ này lập tức lại sinh sôi chiến giáp che đi toàn bộ cơ thể, đầu lâu được bao bọc bởi chiến khôi. Một trương chiến thần tử kim sắc cuối cùng hình thành. Quá ấn tượng, quá rung động, quá bá đạo. Đây rõ ràng chính là susano toàn chân thể của Hoàng Minh. Susano cao hơn trăm trượng, so với chiến nô của Tiêu Long không phân cao thấp. Hơn nữa hai tay cầm chính là hai thanh trường kiếm một hắc một bạch ngọc. Sau lưng đeo một bả trường cung càng làm tăng lên khí phách cùng hùng mạnh.
- Đó...đó...!
Tác Hi lúc này triệt để mê mẩn nhìn về susano toàn chân thể của Hoàng Minh không tự chủ được mà lắp bắp nói không ra lời.
- Ngươi!
Tiêu Long chỉ có thể thốt ra một từ ngươi liền không thể nói thêm điều gì. Hắn nhận ra từ đầu đến giờ, con kiến hôi trong mắt hắn lần lượt đều mang cho hắn sự chấn động cùng tuyệt vọng. Tuyệt vọng đến từ một tên trung vị thần, đây là chuyện vô lí nhưng lại vẫn cứ xảy ra. Nhìn về tôn chiến tướng trước mắt, Tiêu Long liền trở nên điên cuồng. Hai mắt đỏ rực một lần nữa ánh lên tia sáng chết chóc. Chiến nô dưới chân hắn gầm lên vang vọng thiên địa. Cự chuỳ trên tay nó nâng lên, nó hướng phía susano của Hoàng Minh mà lao tới. Hoàng Minh hừ lạnh, quỷ nhãn xoắn động, chín dấu phẩy xoay tròn một vòng quỹ tích. Nhất thời susano lui dạt về phía sau kéo dãn khoảng cách hai bên. Hai thanh trường kiếm lập tức biến mất. Thay vào đó, trường cung lập tức xuất hiện trong tay. Cung vừa kéo, mũi tên nhanh chóng được hình thành từ năng lượng thiên địa.
- Vút!
Mũi tên mang theo tiếng xé gió nhắm tới phía ngực của chiến nô.
- Gào!
Chiến nô gào lên, cự chuỳ nhắm mũi tên đập tới. Keng!
Mũi tên bị đánh rơi, chiến nô tiếp tục lao tới. Thân hình nó tuy khổng lồ thế nhưng một bước liền là mấy trăm mét có thừa.
Hoàng Minh mặt không đổi sắc, tiếp tục kéo cung. Lần này là hai mũi tên, ngay sau đó là không ngừng mũi tên bay ra. Tiêu Long hừ lạnh, liên tục chỉ huy chiến nô phòng ngự cùng tiến tới. Nhưng mũi tên nhiều lắm, tốc độ bắn tên của Hoàng Minh ngày càng nhanh. Rốt cuộc cũng có mũi tên xuyên qua phòng ngự của chiến nô cắm vào lồng ngực. Chiến nô gầm lên, tay trái lập tức bẻ gãy tên, cước bộ càng nhanh. Chằng mấy chốc khoảng cách đã không còn xa, Tiêu Long hai mắt như phún lửa, hai hàm răng nghiến chặt, tiếng nói rít qua kẽ răng.
- Chết đi cho ta!
Cự chuỳ từ trên cao hướng susano bổ tới. Một chuỳ này nếu đánh trúng liền có thể lập tức phá bạo đầu lâu. Với sức mạnh cực lớn của Chiến Nô, Tiêu Long hoàn toàn có thể nắm chắc đánh trúng.
- Ngươi nằm mơ?
Hoàng Minh hừ lạnh, Susano thân hình lướt qua. Trường cung đã được lui về phía sau lưng, hai thanh trường kiếm lần nữa được rút ra. Susano thân thể vậy mà vô cùng nhanh nhẹn khiến Tiêu Long bất ngờ. Một bước lui lại sau đó cúi người liền có thể tránh thoát đại chuỳ của Chiến nô bổ xuống. Tiếng gió cùng không gian tan vỡ vang lên, Hoàng Minh hai mắt lạnh lùng, liền nắm bắt thời cơ này.
Susano hai tay vung manh từ dưới chéo lên phía trên. Một chiêu hai kiếm chém ngang thân thể của Chiến Nô. Lưỡi kiếm cắt cực kì ngọt, hai kiếm đi qua, Chiến nô toàn thân bị chia làm hai trong ánh mắt kinh sợ của Tiêu Long.
Ầm ầm âm!
Chiến nô gầm lên, trong chớp mắt liên tục bạo nổ.
...
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 748: Phong hào



- Bại, nhanh như vậy liền bại?
Vũ Văn Hoá Cập lắp bắp kinh sợ, hai mắt trợn trừng nhìn một màn phát sinh trước mắt. Không chỉ hắn, toàn trường ai nấy đều há to miệng có thể nhét được một quả trứng gà. Trước mắt bọn hắn, Chiến Nô khổng lồ cao trăm trượng liền bị chém thành hai đoạn không ngừng bạo nổ. Một tôn cự nhân khổng lồ cứ vậy bị tiêu diệt nhanh gọn. Chiến trường bạo phá rung chuyển. Đồng thời cự nhân chiến thần màu tím cũng chầm chậm tán đi. Chiến trường không còn tiếng nổ nào nữa, bụi đất chậm rãi lắng đọng. Hoàng Minh từng bước từng bước đi tới phía trước. Trước mặt hắn, Tiêu Long xui lơ dựa vào một vách tường đất khó khăn hít thở. Chỉ thấy Tiêu Long lúc này thân thể huyết nhục bộn bề, hai cánh nát đến xơ xác không rõ hình dạng. Một bên vai cùng cánh tay hoàn toàn bị mất đi, khuôn mặt vặn vẹo có chút dữ tợn.
Chiến nô là do hắn triệu hồi, cùng hắn huyết nhục tương liên một dạng. Chiến nô bị phá huỷ hắn đồng thời nhận lấy thương tổn trí mạng. Hơn nữa tác dụng phụ của Chủ thần lực khiến toàn thân hắn không còn chút sức lực nào. Thương thế này muốn khôi phục cần mấy trăm năm mà tính. Thế nhưng hiện tại, Tiêu Long chỉ có thể cay đắng nuốt hận trở vào, hắn còn có thời gian khôi phục sao?
Nhìn Hoàng Minh từng bước chậm rãi đi tới trước mặt, Tiêu Long đắng chát khó khăn mà nói:
- Không nghĩ tới Tiêu Long ta vạn năm tung hoành tiên giới, giết địch vô vàn rốt cuộc lại chết trong tay một tên trung vị thần tiểu tử. Ha ha ha... khụ..khụ
Tiêu Long cuồng cười, vừa cười máu tươi lại tràn ra một mảnh.
- Ngươi quá coi trọng bản thân, đánh với ngươi ta còn không có dùng toàn bộ thực lực!
Hoàng Minh nhìn bộ dáng lúc này của Tiêu Long, lắc đầu lạnh nhạt nói.
"- Không dùng toàn bộ thực lực! "
Câu nói này vang lên oanh động trong đầu của Tiêu Long, đối phương vậy mà nói bản thân hắn còn không có dùng toàn bộ thực lực.
- Ngươi nói láo!
Tiêu Long phun ra máu tươi, giận dữ quát lớn. Hắn không tin đối phương nói lời này là thật. Đây hoàn toàn là chuyện không thể xảy ra.
Hoàng Minh lại nhếch miệng cười, nhìn Tiêu Long nói:
- Ta ở thời điểm hạ vị thần liền giết đi một đầu Băng Phong huyết mẫu nửa bước chủ thần. Đột phá trung vị thần liền trọng thương một tôn chủ thần chủ tể. Ngươi có thể không tin, thế nhưng ngươi vẫn không thể thay đổi được những điều này!
Tiêu Long trong đầu một lần nữa bị đả kích cực kì mạnh mẽ. Hạ vị thần liền giết đi một siêu cấp cường giả nửa bước chủ thần. Đột phá trung vị thần liền đánh trọng thương một chủ thần chủ tể. Điều này có khả năng sao?
Tiêu Long một mặt ngây ngốc, chưa bao giờ hắn có cảm giác hít thở không thông như vậy.
Hoàng Minh mặc kệ Tiêu Long hiện tại nghĩ gì, Thần kiếm Kusanagi xuất hiện trong tay. Một cỗ năng lượng thần thánh thuần khiết từ Thần kiếm toả ra. Hoàng Minh đặt mũi kiếm hướng mi tâm của Tiêu Long lạnh lùng nói:
- Đấu Chiến Tu la, ngày hôm nay vẫn lạc. Nhớ lấy, ta gọi Hoàng Chấn Minh!
Lời vừa dứt, Hoàng Minh một kiếm đâm tới mi tâm của Tiêu Long. Nhất thời mũi kiếm khuấy đảo một vòng, đầu của Tiêu Long hoàn toàn bị chấn nát. Sáu viên thần cách xuất hiện trước mắt Hoàng Minh. Hoàng Minh một nhiếp thu lấy sáu viên thần cách liền lăng không bay lên hướng đám người Linh San, Lập Phi, Tác Hi mà tới.
- Thiếu gia!
- Hoàng Minh!
Một đám người lập tức như vỡ oà hướng Hoàng Minh lao tới, một màn vui vẻ náo động.
Ở xa xa toàn trường một mặt phức tạp cùng sợ hãi nhìn về phía Hoàng Minh.
- Trở về thôi!
Hoàng Minh không quan tâm tới vô số thần cấp cường giả bốn phía, hắn phất tay lấy ra Kim trúc sinh mệnh cùng đám người Linh San, Lập Phi, Lập Khương, Vũ Văn Hoá Cập trở lại Mặc Yểm Thành.
.
Tin tức đại địa chấn rung động tiên giới nhanh chóng từ Mặc Yểm Thành phụ cận truyền đi ra. Một trận đại chiến quỷ khốc thần sầu ngàn năm trở lại chưa từng xuất hiện. Một thanh niên trung vị thần khiêu chiến Đấu Chiến Tu La bài danh thứ mười trong một trăm lẻ sáu vị tu la. Kết quả không ai có thể tưởng tượng được. Đấu chiên tu la vậy mà triệt để đại bại, cuối cùng bị đối phương giết chết. Thanh niên kia lập tức thanh danh vang dội, tên tuổi lập tức được truyền ra, hơn nữa tiến vào thứ mười tu la. Tứ phía cường giả nghị luận sôi nổi, rốt cuộc chấp chưởng tu la bảng cường giả lập tức đăng cơ bài danh thứ mười tu la trong hai ngày phát sáng.
- Bài danh thứ mười " Bất Hủ tu la Hoàng Chấn Minh"
Hoàng Minh sau khi trở về từ Mặc Yểm thành ở lại một ngày liền mang theo mọi người hướng Mễ Nhĩ Thành. Về tới Mễ Nhĩ Thành liền nghe được tin tức bản thân hắn được phong danh hào Tu la, hơn nữa chiếm lấy vị trí thứ mười vốn có của Tiêu Long.
Hoàng Minh nghe được có chút ngây người một chút, khoé miệng nhếch lên nụ cười nỉ non tự nói:
- Bất Hủ Tu la, cũng rất bá đạo a!
Chính vào lúc này tiên giới sôi nổi bàn luận về trận chiến của Hoàng Minh cùng Tu la, không ít thế lực đều lập tức điều tra tin tức về vị Tu la trẻ nhất từ trước tới nay, có một không hai thực lực trung vị thần này..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 749: Xuất phát đi chiến trường



Một nơi cách xa Tiên giới đông đúc, nơi này sơn cùng thuỷ tận. Tại một gian nhà tranh, một trung niên yên lặng tĩnh toạ bỗng nhiên lên tiếng hỏi:
- Chuyện gì?
Tiếng nói trung khí mười phần, uy nghiêm vô thượng. Bên ngoài nữ tử kia run run mà nói:
- Đại nhân, thanh niên nhân tên Hoàng Minh biến mất hai năm về trước đã xuất hiện, hơn nữa chính là hai ngày trước làm nên rất lớn sự kiện.
- Ồ, hắn xuất hiện rồi sao?
Trung niên giọng nói có chút kinh ngạc cùng hưng phấn.
- Vâng, hai ngày trước hắn tại phụ cận Mặc Yểm Thành Đỗ gia tổng bộ khiêu chiến bài danh thứ mười Đấu Chiên Tu la. Kết quả Đấu Chiến Tu La bại, bị hắn giết chết. Tên của hắn lập tức xuất hiện tại Tu La bảng, bài danh thứ mười phong hào Bất Hủ Tu La!
Trung niên nghe tới đây có chút giật mình, hỏi lại:
- Tu vi của hắn đã là thượng vị thần đại viên mãn?
Nữ tử nghe tới đây lắc đầu mấy lần trả lời:
- Không có, hắn chỉ có thực lực trung vị thần!
- Trung vị thần?
Trung niên kinh ngạc, hai mắt lấp loé tinh mang kì lạ. Mấy hô hấp về sau hắn lập tức lại hỏi:
- Có phát hiện hắn sử dụng Vân Nhai tháp hay không?
- Bẩm đại nhân, không hề có tin tức Hoàng Minh hắn sử dụng Vân Nhai tháp. Hiện tại vẫn không thể biết rõ ràng Vân Nhai tháp có hay không ở trong tay của hắn!
- Tốt, tiếp tục lưu ý hắn. Nghe nói hắn sẽ tham gia chiến trường vị diện. Ngươi lập tức cho người tiến vào chiến trường vị diện tiếp tục theo dõi hắn. Nếu có bất cứ tin tức gì về Vân Nhai tháp, trở lại báo cho ta!
- Vâng, đại nhân!
Nư tử dập đầu mấy lần rồi cứ thế lui về phía sau, cước bộ nhanh chóng rời khỏi căn nhà tranh.
Nữ tử đi xa, trung niên kia liền đứng dậy, hai tay hơi vung về phía trước. Lập tức ba đoàn quang mang từ hai tay hắn bay ra bên ngoài. Nếu nhìn kĩ có thể thấy được ba đoàn quang mang này có hình giống như ba toà tháp nhỏ bé. Trung niên ngắm nhìn ba đoàn quang mang này, hơi hơi trầm tư lẩm bẩm:
- Vân Nhai tháp rốt cuộc là kẻ nào lấy đi? Ta đã tìm kiếm mấy vạn năm, mấy vạn năm a!
...
Hoàng Minh không hề hay biết bản thân lúc này đã bị một siêu cấp cự quái vật nhìn vào chằm chằm. Hắn hiện tại đang cùng Linh San, Ngọc Yên Mĩ, Nghiên Nghiên ở một chỗ nói chuyện. Linh San ngồi nghe Hoàng Minh kể sơ qua những gì hắn đã trải qua từ khi nàng cùng hắn tách rời. Mặc dù Hoàng Minh chỉ nói ngắn gọn nhưng chuyện nào không phải là kinh thế hãi tục đây. Ba nàng rõ ràng đều đoán ra được Hoàng Minh đã không ít lần rơi vào hiểm cảnh nguy hiểm đến tính mạng.
- Cảm ơn ngươi!
Linh San nắm tay Hoàng Minh, ôn nhu nói.
Hoàng Minh nắm chặt tay nàng, lắc lắc đầu cười cười:
- Phụ mẫu vẫn là mong ta đưa ngươi trở về, ta còn chưa từng có trải qua một cái hôn lễ đây!
Linh San nghe tới đây, mặt đẹp bất giác đỏ bừng. Ở một bên Nghiên Nghiên cùng Ngọc Yên Mĩ có chút phức tạp, không biết phải nói sao.
Thời gian trôi qua rất nhanh, Hoàng Minh mấy ngày này không có rời đi Mễ Nhĩ thành, hắn tại bồi Linh San các nàng tu luyện cùng phân phó nhiều công việc. Một tháng ước hẹn Chiến trường vị diện rốt cuộc cũng tới.
Sáng sớm ngày hôm nay Mễ Nhĩ thành ồn ào náo nhiệt từ sớm. Ở giữa trung tâm Mễ Nhĩ thành là một truyền tống trận to lớn có chút cổ xưa. Truyền tống trận này chính là truyền tống trận đi tới chiến trường vị diện của Mễ Nhĩ Thành. Giống như các thành trì khác của Tiên giới. Cứ một trăm năm truyền tống trận này mới được một lần khởi động. Sáng sớm ngày hôm nay, một trăm chiến tướng liền muốn mang theo binh sĩ tiến vào chiến trường vị diện. Từ đêm hôm qua nơi này đã bị chen đến chật kín, cư dân trong Mễ Nhĩ Thành liền lúc này đã đầy mắt háo hức chứng kiến trăm năm một lần chiến tướng ra đi.
Lúc này bên cạnh truyền tống trận đã có không ít người đang chờ đợi. Mỗi vị chiến tướng lần này đều mang theo binh sĩ đi theo, không khí sáng sớm đã lên tới sắp cao trào.
- Bất Hủ tu la tới!
Bỗng nhiên có một tiếng hô lớn vang lên, đoàn người nhanh chóng dạt ra nhường ra một con đường. Rất nhanh từ cuối con đường đi tới một đoàn người. Đi đầu là một thanh niên anh tuấn, khí chất phiêu dật, một đầu tóc bạch kim chói mắt khiến không ít thiếu nữ mê mẩn gào thét không thôi.
- Bất hủ tu la a!
- Cầm thánh Hoàng Chấn Minh!
- Hoàng Minh ta yêu ngươi!
Không ít thiếu nữ liều mạng hô to, tay không ngừng phất phất khăn thơm. Đi bên cạnh Hoàng Minh, Lập Phi vẻ mặt đầy ý tứ cười nói:
- Xem ra ngươi rất được hoan nghênh a!
Hoàng Minh nâng tay, ngón trỏ gãi gãi sống mũi cười khổ nói:
- Không có biện pháp a!
Hai người sóng vai đi vào bên trong dưới sự hỗ trợ của lính thủ thành. Lần này Hoàng Minh cũng không có dẫn theo Linh San, Ngọc Yên Mĩ, Nghiên Nghiên chúng nữ mà để các nàng ở lại Mễ Nhĩ Thành. Hoàng Minh trước giờ vẫn là luôn giữ vững lập trường của hắn. Trước đến nơi nào có nguy hiểm tới tính mạng, hắn nhất định không muốn mang theo người thân cùng đi. Cho dù là bản thân hắn có tứ tháp có thể mang theo người khác. Thế nhưng vẫn là không có muốn mang theo người đi cùng. Đó là lí do vì sao Hoàng Minh lần này trở về Hoàng Tiên đại lục cũng không có dẫn theo phụ mẫu cùng nữ nhân của mình đi theo. Lần này hắn đi tới Chiến trường vị diện chỉ dẫn theo đệ tử của hắn Bát Huy. Đi phía sau Hoàng Minh chính là Tác Hi đám người. Bọn hắn cũng không có dẫn theo binh sĩ, hoàn toàn là tự thân một người. Nhìn về phía trước truyền tống trận cổ xưa, Hoàng Minh cười cười nỉ non trong lòng:
- Chiến trường vị diện, chờ ta!
.
Đa tạ đạo hữu Tai2412 cùng đạo hữu nhatnguyet1911 đã donate linh thạch. Ngày mai tiếp tục 2 chap..
 
Hệ Thống Game Tại Dị Giới
Chương 750: Nam Định cốc



Chính giữa quảng trường truyền tống trận hầu như người đều đã đến đông đủ. Chứng kiến Hoàng Minh đi tới, ánh mắt toàn trường đều tập trung vào người hắn, có hâm mộ, bội phục, ganh ghét, sợ hãi. Hoàng Minh không chút nào để ý ánh mắt của người khác. Hắn cùng Lập Phi, Tác Hi đám người đi tới một góc chờ đợi.
Không có bao lâu, Lập Khương thành chủ rốt cuộc cùng một đoàn trưởng lão một đường hạo hạo đãng đãng bay đi tới quảng trường truyền tống trận. Tu sĩ cùng dân chúng Mễ Nhĩ Thành đều gấp gáp hò hét.
Lập Khương đi tới chủ vị ở giữa, ánh mắt quét một vòng đoàn người Hoàng Minh, rốt cuộc thấy nhân số đủ cả liền lên tiếng thuyết trình không ít vấn đề trước khi tiến vào chiến trường vị diện. Một lần thuyết trình này cũng có đến gần mười phút, sau mười phút Lập Khương liền chốt lại một câu:
- Những gì cần lưu ý ta đã nói rõ, các ngươi tiến vào Chiến Trường vị diện kiến lập công trạng chú ý một chút bản thân. Toàn bộ Mễ Nhĩ Thành đều sẽ theo dõi các ngươi trong năm năm chiến trường Công đoạt cùng Lôi đài chiến. Hiện tại bắt đầu mở ra truyền tống!
Lời của Lập Khương vừa dứt, hai tên tu sĩ đứng ở trước truyền tống trận nâng lên hai tiểu loa lập tức thổi lớn. Tiếng ù ù như tù và chấn động toàn bộ Mễ Nhĩ thành mấy trăm dặm. Hơn hai mươi trưởng lão của Mễ Nhĩ Thành toả ra bao phủ lấy Truyền tống đại trận từ bao giờ. Hiện tại lời của Lập Khương vừa dứt bọn hắn liền hai tay huy động liên tục đánh ra pháp quyết. Cùng với đó là không ít tử tinh thạch liên tục được đánh vào nhằm tiếp tế năng lượng mở ra đại trận. Đại trận truyền tống rất nhanh dưới sự huy động của hơn hai mươi trưởng lão liền rung chuyển ông ông. Vô số minh văn sáng lên, một cỗ hắc đạo không gian chậm rãi mở ra.
- Truyền tống trận đã mở, một trăm chiến tướng mang theo binh sĩ lập tức có thể đi vào!
Lập Khương hét lên, toàn trường thanh niên nam nữ lập tức lăng không bay tới hắc đạo xâm nhập đi vào. Tiếng tay áo phần phật, rất nhanh gần ngàn người nối đuôi nhau đi vào hắc động.
- Cần thận một chút, nhớ bảo vệ Phi nhi!
Bên tai Hoàng Minh vang lên âm thanh của Lập Khương. Hoàng Minh nhìn lên chủ vị đài thấy Lập Khương gật đầu với hắn. Hoàng Minh mỉm cười, thân thể lăng không bay lên hướng tới cửa hắc đạo lao đi. Lập Phi, Tác Hi đám người nối đuôi theo sau. Hơn ngàn người tiến vào xong xuôi, hắc đạo chậm rãi đóng lại trước ánh mắt mấy ngàn người.
Chiến trường vị diện, hiện tại mở ra.
Năm mươi thành trì lúc này đều hoàn thành truyền tống trận, mỗi toà thành trì đều dựng lên không gian hình chiếu khổng lồ. Thế nhưng hiện tại không gian hình chiếu này vẫn chưa có hoạt động. Chỉ có thể đợi trong hai năm gần nhất một trận Công đoạt diễn ra, lúc ấy không gian hình chiếu của mỗi toà thành đều sẽ được mở ra để toàn tiên giới quan sát.
.
Hoàng Minh cảm giác không gian vùn vụt lướt qua, hắc động liên miên không dứt. Thân thể hắn bị giam cầm liên tục di chuyển bên trong hắc động. Cứ như vậy thời gian mười năm phút trôi, rốt cuộc phát hiện ánh sáng sáng ngời. Cuối cùng hắc đạo cũng xuất hiện lối ra.
Thân thể Hoàng Minh lao ra khỏi hắc động, những người khác cũng là liên tục lao ra bên ngoài. Xuất hiện ngay trước mắt Hoàng Minh lúc này chính là một mặt bình nguyên phẳng lặng. Hơn ngàn người lập tức xuất hiện đều chậm rãi hướng về bốn xung quanh đánh giá.
- Thiếu gia, chúng ta hiện tại hướng tới Nam Định Cốc hay không?
Tác Hi lên tiếng hỏi thăm. Nam Định cốc chính là nơi mà Tiên giới tinh anh cường giả của năm muói thành trì tập hợp chi địa. Nơi này mấy trăm vạn năm qua chính là điểm tập kết của Tiên Giới. Cũng giống như Tiên giới, Phi Linh giới bên kia cũng có một điểm tập kết gọi là Cát Bà đảo.
- Tốt, hiện tại tới Nam Định Cốc!
Hoàng Minh gật đầu, dựa vào một bả địa đồ nhắm phía Nam mà phi hành. Phía sau hắn là Lập Phi, Tác Hi đoàn người. Không ít người thấy Hoàng Minh hướng tới Nam Định Cốc cũng liền bay theo. Cũng không ai bảo ai, chẳng biết từ lúc nào không có một người dám vượt qua Hoàng Minh bay phía trước. Đội ngũ ngàn người này tự nhiên hướng Hoàng Minh làm đầu. Chỉ sợ chính là uy danh cầm thánh cùng mấy ngày nay bất chợt trở thành một vị tu la làm ai cũng kinh sợ.
Phi hành liên tục hai ngày rốt cuộc Nam Định cốc đã ở trước mắt. Hoàng Minh đoàn người lúc này đều cảm giác được không ít năng lượng ba động từ bốn phương tám hướng đang hướng về Nam Định cốc phi hành tới. Hoàng Minh khoé miệng nhếch lên nụ cười vui vẻ, không nhịn được lầm bẩm:
- Bọn hắn liệu có tới đông đủ hay không?
Nam Định Cốc, từ mấy trăm vạn năm nay chính là địa điểm tập kết tinh anh chiến tướng của năm mươi thành trị đại diện tiên giới. Hiển nhiên Nam Định cốc diện tích khổng lồ, có thể chứa tới mấy chục vạn người. Hiện tại lúc này tại chính giữa Nam Định Cốc chính là một hồi gay cấn. Chỉ thấy ở giữa trung tâm quảng trường Nam Định cốc toàn người là người ồn ào náo nhiệt. Nhất là phía bên dưới một đầu mấy trăm trượng Linh tượng bằng đá..
 
Back
Top Dưới